THẾ GIỚI CỦA EM KHÔNG CẦN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thế giới của em không cần anh - Chương 16 - Chương 17

Chương 15: Cân bằng thể lực nam nữ

Đóng chặt cửa. anh nhin xuống cô gái không biết vừa làm ra chuyện ngớ ngẩn như thế nào, cô đang trợn mắt nhìn bản thân bị gò trong vòng tay của anh.

Cô không vui!

Còn có biểu hiện……muốn đánh anh!

Anh ôm cô, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt thâm trầm, tức giận của cô.

Anh không biết, từ bao h mình lại lưu manh như thế.

Tâm trạng dường như sảng khoái, nhưng giọng nói thì cáu giận:

- em có biết mình vừa làm gì không? Em ăn mặc không tử tế, người ta sẽ nhìn em ntn?

Từ bao h anh hiết quan tâm tới người khác như vậy?

Cô nhìn anh, không nói gì, dùng ánh mắt biểu đạt ý, anh nhìn vào đó, cứ tưởng cô sẽ im lặng, không ngờ tung ra câu rất thẳng thắn:

- áo lót của tôi đã bị anh xé rồi, chẳng nhẽ anh mặc à,có thể cho tôi mượn không?

Cô nói đùa mỉa mai nhưng giọng nói và sắc mặt không hề thay đổi.

Anh chỉ muốn hỏi cô, có ai nói cô nói đùa rất ngớ không?

Loại cô mặc không phải loại phụ nữ vẫn hay mặc, như vậy khi tham gia thực chiến, nó sẽ trở thành gánh nặng, đối với cô là vậy, vì vậy cô dùng lại quấn toàn thân, anh đã ra tay giết chết đồng minh của cô, còn tráo trợn giáo huấn. có ai nói với anh rằng đừng nên động vào cô không. Ánh mắt cô nhìn không nháy thật sự rất khó chịu.

Cô cười, nụ cười bộc phát từ trái tim muốn giết anh. Cô luồn tay xuống lách sườn, sau đó vòng lên cổ anh, đan 2 ta vào nhau kiên cố, cô đưa chúng lên phía đằng trước mặt anh, nằm ở giữa mặt 2 người. Rất nhẹ nhàng, cô hất đầu anh lên cả người xoạc mạnh xuống thành 1 đường thẳng. cả người anh ngã nhoài, đầu bị bẻ ngược lên trời rất đau khổ.Anh muốn đưa tay đẩy cô ra, buông tha cho anh, nhưng cô chỉ cắn chặt răng, không nói 1 lời nào, ra tay rất ác.

Hết cách, đau đớn tận xượng tủy, khớp cổ đau đến trời đất đều muốn sụp xuống trước mặt anh, anh đành liều mạng, 2 tay đặt lên ngực cô, bóp mạnh khiến cô không kịp trở tay, đau nhói lên.

Ngại ngùng vô tận, đau đớn khôn nguôi, tức giận đã đem dồn nén bao lâu nay trong kí ức ùa về. Cô đã từng bị sàm sỡ. 1 cô nữ sinh ngây thơ bị thằng bạn tồi tàn chạm vào. Cô suýt khóc.

Cô giật mình theo bản năng phụ nữ, thu tay về ôm ngực, vì luống cuống lên lôi tay thành lôi cả đầu anh vào ngực mình. Tự trợn mắt lên nhìn hành vi dâng thỏ tới miệng sói của này, cô thật muốn cho đầu anh vào đại bác rồi nổ cho banh thây.

Những suy nghĩ táo bạo của 1 người phụ nữ thật khiến người khác sợ sệt.

Cô a lên:

- Fuck, cút ngay!

Cô thả tay, đạp anh 1 phát vào mặt.Chuyện đời thật khó lường, đường hoàng là 1 tổng giám đốc kiêu ngạo, h đã không còn mặt mũi.

Cô xấu hổ, cầm bộ quần áo chạy vào phòng tắm.

Cô rất lâu không ra, hóa ra là đang…..cắt xén đồ làm áo lót. Quả thực thả lính ở đâu cũng sống đc. Cô cắt tan nát 1 thân áo của anh, quấn quanh ngực mình. Sau đó nhanh chóng mặc sơ mi, quần âu, áo vest vào.

Lọn tóc xoăn xoăn vì thói quen búi của cô thành nếp, trông rất tự nhiên. Tuy thế, cô ghét thả tóc. Lúc ngủ cũng thế.

Chỉnh thể ổn, cô đi nhanh ra ngoài cửa, mặt hồng nhẹ lên, căng mắt ra lạnh lẽo bắn về phía anh những luồng sát khí. Sự chán ghét thật rõ thấy.

Cô đi giầy, đứng thẳng người nhìn anh:

- Tôi không muốn nhìn thấy anh!

Tốt nhất là có bản lĩnh thấy cô tránh xa cô, tuy cô trầm ổn, nhưng tính cách bùng phát rất khó nói.

Anh ngước theo nhìn cô đã mất dạng sau cánh cửa, 1 thân tiêu sái, đường hoàng. 1 người phụ nữ có khí chất của đàn ông, Cô như thế thật khiến người khác ngưỡng mộ. Bản thân anh cũng thấy thế.

Phụ nữ như cô tuy cứng cỏi, mạnh mẽ, cọc cằn, như cỏ dại bên cạnh hoa tươi, nhưng sống có trách nhiệm, quyết đoán, thẳng thắn. Sống với họ đc mất rõ ràng, không thù hằn thì hòa bình. Không có trò 2 mặt. Như vậy rất hợp ý anh.

Tự nhìn mình trong gương, anh thấy chuyện trải qua thật ngớ ngẩn như 1 trò chơi rẻ mạc. A không nghĩ bản thân lại mất đi cái gọi là quyền lực, danh dự, tôn nghiêm.

Sau đó, cô và anh không gặp lại nhau.

Chương 15-2: Mẩu chuyện ngắn về thời đi học

Câu chuyện 1:

Lưu Cung là 1 người thực sự xuất sắc cả về ngoại hình, gia cảnh lẫn học vấn. Là 1 sư huynh lạnh nhạt với chuyện đời, nhưng lại quan tâm sâu sắc đến Đồng Á Lệ- 1 sinh viên trong trường, bình thường, vẻ ngoài đậm đà,tuy không phải mỹ nữ ngoài đời nhưng đúng là bông hoa rực rỡ nhất trong trường quân đội!

Anh thích cô! Nhưng cô không nếm xuể tới anh!

1 bài ca cô hát tặng anh suốt 4 năm đại học là: ngó lơ, bỏ lơ và giả điếc!

Anh quyết tâm tỏ tình với cô năm thứ 2 sau khi 2 người quen nhau. Mọi người rất đồng tình, nhưng đám nữ sinh thì chau mày, cau mặt, khóc lóc, vì đàn anh của họ đã lần lượt từ giã kiếp độc thân. 

Tuy trai quân đội không hiếm, nhưng các chàng quý hiếm lại rất ít. Khi ấy cô chính là học sinh đi đầu phong trào cô đơn học đường, dẫn theo trăm người, đi đến đâu đàn áp đến đó.

Nói vậy thôi, hồi đi học, cô ít nói, học chăm chỉ, giao tiếp gọi là dạng siêu việt. Tuy thành tích không phải lúc nào cũng nhất nhì 3 nhưng lại đc giáo quan quan tâm rất nhiều, vì cô có tài ăn nói, lại là cán bộ cao nhì của lớp, rất có trách nhiệm, và còn xinh xắn, nghiêm túc nữa. Mọi việc đều vào tay cô. Thật sự là con người của xã hội thực tế, sau này quan hệ rất nhiều, thăng tiến sớm, 1 bước tới trời.  

Trước toàn thể các đồng chí đang reo hò cổ vũ, trong nhà ăn anh đứng nghiêm trang hướng tới cô gái đang ăn với tốc độ kinh khủng. Miếng ăn trong quân đội mà, không thảnh thơi đc đâu, ăn cũng phải tính giờ đấy!

" Đồng chí Đồng Á Lệ, tôi thích đồng chí"Mọi người đều reo hò như vũ bão, chỉ mình cô ăn cơm chăm chú trước lời tỏ tình trong mơ của biết bao nhiêu nàng!

Cạch! Cô nhìn đồng hồ, 3 phút nữa là hết h ăn cơm. Cô đứng lên nhìnanh, rồi nhạt giọng:

- Tôi không muốn nghĩ tới chuyện này!

Và vài lần tỏ tình bị từ chối y như nhau, nhưng a chẳng ngại ngùng!

Ring ring ring.chuông báo kết thúc ăn cơm. Cô nhanh nhẹn thu bát vòng qua ghế, đang địng đi thì bị 1 đứa con gái rất máu liều, xông tới nhìn cô, gắt lên, mắt trợn chửng, cô đích thực là fan của a ta. Còn là Fan cuồng.

- cô có gì giỏi, cô nghĩ mình hơn người, dựa vào đâu từ chối a ấy.

Cô nghĩ rằng mặc dù cô gái này không muốn anh ta bị cướp mất, nhưng cố lấy danh dự cho a ta. Nhưng cô có quan tâm lắm à.

Mọi người trầm mặc từ lúc nãy, h còn im hơn, a cũng thế, chỉ nghe thấy âm thanh rất lưu loát từ miệng cô phát ra, như đã từng rèn trước:

- Tôi là thủ khoa năm ngoái, học sinh đc tham mưu tiến cử trao đổi du học sinh năm nay, là học viên ưu tú Đc chứng nhận khen thưởng, luôn nằm trong top 5 thánh tích. Quan trọng hơn, anh ta thích tôi, và tôi khong thích.

Cô hếch miệng về phía a, thay cho cái chỉ tay, sau đó nhanh chóng đi khỏi.

Câu chuyện đó đến tai các trưởng bối, đc hết lòng khen ngợi, tuổi trẻ mà không bị lãng phí!

Liên tiếp sau đó là chuỗi khen thưởng, lên hàm, đi du học của cô khiến mọi người không thể cãi thêm câu nào. Cô trở thành huyền thoại, 1 chân đá vỡ tình yêu của 1 trong những nam nhân hảo nhất trong trường!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước