THẾ GIỚI CỦA EM KHÔNG CẦN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thế giới của em không cần anh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Ring ring ring.Một hồi chuông điện thoại reo lên như muốn nhắc nhở chủ nhân nghe máy.

-cạch .người đàn ông đi tới bàn, nhấc chiếc điện thoại lên, giọng nói trầm ổn “A lô,mẹ à?”

Đầu dây bên kia lên tiếng, giọng nói của người phụ nữ rất dễ nghe, rất từ tốn, toát ra vẻ đẹp sang trọng, quý phái:

- “Con à, nhớ chiều nay có hạn gặp tiểu thư Anna, lúc 3h. Đừng làm ta mất mặt.”.Nói xong bà chỉ nghe tiếng dạ rồi cúp máy luôn. Hai mẹ con bà vốn nói chuyện ít, bà chỉ biết quan tâm theo cách mình mà con trai bà rất tinh ý, thường thường hai người không biểu đạt cảm xúc nhưng tình cảm không hề thua kém những người khác.

Người đàn ông bên này đang suy tư, công việc của anh rất nặng nề, bận rộn, bởi thế mà con người anh cũng dần cứng cỏi, trưởng thành, không phải mùi vị của một người đàn ông hào hoa như 2 năm về trước, thay vào đó là một thân hình cao lớn, săn chắc, khuôn mặt già dặn, đứng đắn, lúc nào cũng nghiêm túc.

30 tuổi rồi, nhưng tuổi xuân của anh càng lúc càng mãnh liệt, thời gian để lại trên con người anh là những nét đậm đà của một người đàn ông lịch thiếp, trầm ổn, không vì bão táp mà lùi bước. Chính vì thế mà người người mong muốn làm 1 cô dâu điển hình bên anh, rất nhiều người chân thành yêu anh chứ không phải thứ tình yêu thương mại, đầy mùi tiền bạc. Nhưng chẳng có ai làm anh xiêu lòng, có lẽ lòng anh mong muốn những thứ mới mẻ giống như quy luật trên thương trường, cũng có thể là anh không thực sự cần đến cái gọi là tình yêu hay phụ nữ. Bà trần- mẹ anh mong mỏi đã lâu, bỏ công sức nhưng không đám nào thành, anh không làm càn, rất khéo léo từ chối bên kia và chẳng bao giờ kêu ca, trách móc mẹ anh phiền phức. Ở xã hội này, anh chính là tiêu chuẩn của cái gọi là phái mạnh: TIỀN TÀI, NGOẠI HÌNH và SỰ NGƯỢNG MỘ của PHÁI NỮ. 

………………………………………………………………………………..

Trong căn hộ hai tầng khá rộng , cổ kính, thoang thoảng mùi hoa Tử Đằng, người phụ nữ nhã nhẵn, giản dị đang gõ của phòng con gái, nhẹ giọng gọi:

-Tiểu Hoa, con xong chưa?  Chỉ nghe thấy tiếng một cô thiếu nữ vang ra

-Con sắp xong rồi. một lúc sau cô ra mở cửa, một cô gái 21 tuổi khuôn mặt nhẹ nhàng, thanh thoát, điển hình là gia đình có nề nếp, giáo dục rất tốt. Cô mặc 1 chiếc váy trơn màu trắng tinh khiết, trông rất nữ tính. Cô nhìn mẹ, rồi cười nhẹ, rất dịu dàng tới bên bà, khoác tay đi xuống lầu.Căn nhà tuy không quá rộng lớn, sanh trọng nhưng trông rất trang nhã, toát lên sự tươi mát, thanh thoát. Họ đều cười, hàn thuyên đôi câu, nhưng dường như trong mắt cô gái đang có phiền muộn.. 

Một chiếc xe chở họ chuyển bánh đến một khách sạn lớn của trung tâm thành phố. Trên xelúc này, người con gái nắm chặt chiếc điện thoai rung liên hồi, rõ ràng lòng khẩn trương và mong đợi nhưng kiên quyết không bắt máy. Tâm tư cô ưu phiền , mà mẹ cô chỉ hỏi han qua loa chứ không tra hỏi kĩ càng, con gái lớn, đôi khi kiểm soát qua sẽ mất quyền được kiểm soát. Bà vỗ tay con gái rồi tiến vào trong đại sảnh, còn chưa kịp đi vào nhà hàng thì cô gái đột nhiên buông tay, xin phép rồi đi thẳng vào nhà wc, cô hấp tấp mười phần suýt vấp ngã. Mẹ cô đi 1 mình tới bàn đặt trước có đội vợ chồng cùng một người đàn ông trông nhút nhát nhưng khá hòa nhã

Trong nhà wc lúc này, cô gái đang cố gắng dùng sức chống đỡ người lên bồn rửa, chỉ sợ run rẩy sẽ không ngần ngãi mà ngã nhào ra đất.

-a lô. Giọng cô gái run run, ngay sau đó là một giọng vui sướng của một người đàn ông:

- Tiểu Hoa, em đang ở đâu, anh muốn tìm em. Bên kia không kìm được xúc động mà chảy nước mắt.

- “Đừ..ng tì.m em nữa, em rất buồn, anh đừng làm em hó xử, anh  thuộc về em đâu”.

Đau 1 lần còn hơn day dứt lâu dài, buông tay chưa chắc đã là chuyện xấu .Đầu dây bên kia nghe xong chỉ chết lặng rồi………câu chuyện hai người kéo dài 15 phút chẳng biết chuyện gì xảy ra nhưng cô gái đang rất xúc động, quên cả lễ nghĩa mà nghẹn ngào

- Em xin lỗi, em yêu anh, em lập tức tới bệnh viện.

Nói xong cô như lao ra ngoài bắt xe mà chạy thẳng tới bệnh viện.

Đúng lúc đó, mẹ cô nhận được 1 cú đt cũng xin phép nhà kia đi nói chuyện, không ngờ bắt gặp cô con gái chạy hớt hải  ra khỏi tòa nhà, bà chỉ thở dài nhưng trong lòng lại bớt ưu tư. Bà có muốn gả con gái đi đâu, chỉ là con bé khóc nói chia tay với tiểu Chương, đúng lúc nhà ông Trung nói muốn xem xét gặp mắt đứa con này, thật dại dột và bồng bột nhận lời . Đầu dây bên kia thấy bà bắt máy nhưng không nói gì, liên cao giọng gọi

- “Mẹ, đang ở đâu. Được nghỉ phép đang  ngồi xe về.” tiếng trầm trầm nhưng dễ nghe củamột người con gái  lọt qua đt

Cô nghe thấy tiếng ồn ào trong đt , biết bà không ở nhà nên hỏi thẳng, vòng vo chẳng phải phong thái của cô.Bà giật mình, đứa con cả gọi đt cho bà bằng số lạ, chả trách bà khôngnhận ra, giọng nó đã trầm giờ càng trầm hơn, có lẽ thu lạnh làm cổ nó trở nên đau rát, bà vui sướng ra mặt nhưng không thèm biểu lộ, bà vẫn còn đang dỗi h nhiều lắm, nói

-không phải 1 tuần nữa sao về sớm thế, còn nhớ đến cái nhà này à?  

Bên kia im lặng một hồi rồi nhếch miệng cười, chậm rãi mà cất lời:

- chó điên cũng không quên chủ, thôi đừng lúc nào cũng vậy, trả lời con mẹ ở đâu?

Bà nghe vậy cười rạng rỡ, con gái lớn 5 tháng chưa về nhà, bà đương nhiên vui, quay đầu nhìn gia đình kia, thấy họ cười mà không hề thấy tức giận vì phải chờ đợi, khiến bà áy náy . Bà nghĩ 1 hồi, người ta muốn thông gia đâu nói rõ ai với ai, phải xem bản lĩnh của thiếu gia nhà họ rồi, con gái bà chỉ có bằng và hơn,tuyệt đối không có kém. Thật sự đáng buồn là bà tính sai nước, sau đó còn bị cô làm cho mất mặt với người ngoài gấp bội nữa kìa.

-Đường xxxx khách sạn zzzzzzz. Nói xong, tâm trạng còn đang vui vẻ thì cô đã cắt ngang với cái do vớ vẩn rằng không biết đường, bà nghiến răng không quan tâm rồi cúp thẳng. Một người nhạy bén như cô, không lý nào không giải quyết nổi, có thể hỏi tài xế mà, rõ ràng lại giả đần rằng lâu ngày quên đường, bây giờ không muốn đi cũng muộn. Lời bà đã quyết, có cao tay mấy cũng phải chấp nhận.

Bà quay lại bên bàn, chưa kip ngồi đã cười cười xin lỗi:

-     thật ngại quá, cháu có việc bận, chừng 1 lúc sẽ tới. 

nói xong chỉ thấy họ cười cười rồi nói không sao, họ còn rất hiểu chuyện, nói rằng con gái mà bận rộn chứng tỏ rất thành đạt và nhiệt huyết không ngại chờ. Bà mừng trong lòng, có ba mẹ chồng như vậy sau này rất tốt.

………………….

Một lúc sau, cô gái bước vào đại sảnh, tay kéo 1 chiếc valy khá to, lập tức thu hút sự chú ý của người khác. Cứ ngỡ dáng vẻ thướt tha ủy mị, lôi cuốn người khác mới được chú ý, mà cô được mẹ mình vô cùng tán dương vẻ bên ngoài, rất chắc chắn tổng kết rằng: thô kệch.

Cô còn chưa về tới nhà nên chẳng có quần áo để thay, nếu mẹ cô có trách cũng chẳng phải lỗi của cô,liền mặc luôn vậy đi tới, còn mang cả vali.Mặc một chiếc áo trắng không cổ, vì vòng 1 đẫy đà mà bó sát cho dù đã được nẹp, qua lớp áo rộng cũng nhìn thấy vòng 2 săn chắc, chiếc quần đen hộp ôm lấy đôi chân dài, ống quần được đút vào giày đen cao cổ ôm lấy bàn chân tới qua cổ chân, cô búi tóc thấp không mái gò bó để lộ cái trán cao được người đời tán dương là trí tuệ. Cô đeo kính che đi khuôn mặt với làn da khỏe khoắn.

Bước đi của cô chậm rãi, có hương vị bất cần, không nể nang ai, hay quan tâm tới ánh nhìn xung quanh chỉ trỏ, 1 tay đút túi quần, 1 tay kéo valy rất khoa trương. Dưới cặp kính kia là 1 khuôn mặt đậm mùi nguy hiểm, bắn ánh nhìn sắc lẹm về phía bàn của bà mẹ, cô nhìn tình hình và ngửi thấy rõ mùi gian tà trong này. Mà bà quay lưng với cô nên chẳng biết gì, cho tới khi tiếng bàn tán tăng thêm, 1 cô gái hùng dũng chống vali, đứng cạnh bàn của bà, bỏ cặp kính, đeo vào trước ngực, cô đưa mắt nhìn ba người ngồi đó, và quay sang chào

-Mẹ, đây là…..

Cô còn cố ý kéo giọng dài thêm. Đầu tiên bà nhìn thấy trang phục của cô liền nhíu mày khó chịu, nhưng lập tức liền giả nả nói,

-Tử Đồng, đây là gia đình bác Trung

Theo đó cô nhìn sang thấy họ đang ngơ ngác nhìn mình, tên đàn ông bên cạnh thì tái mặt, cúi đầu, không dám nhìn trực diện, đúng là tên vô dụng, cô mắng nhiếc. Cô đưa tay ra trước mặt ngỏ ý muốn chào hỏi:

- Chào bác, cháu là Đồng Á Lệ, cứ gọi Tử Đồng.

Liếc mắt quét sạch khí thế của ba người, nụ cười trên miệng càng sâu hơn, đội mắt mở to hơn bình thường như đang trừng trừng, công khai gây áp lực cho người yếu thế.

- Chào cháu, ta là bố Từ Giang.

Mặc dù đang cười nhưng thực ra ông đang ái ngại cô gái trước mắt, có lẽ không hợp với con ông, rất có cốt cách khuôn mặt lại chững chạc, ăn nói rõ ràng, cư xử lại đúng mực, nhưng tâm địa lại khó nắm, người như thế chỉ e lấy về rất khó thuần tính.

Nhìn toàn bộ sự việc 1 lúc, bộ não siêu cường bắt đầu hoạt động. đầu tiên cô không báo mà về cuộc gặp này không phải cho cô, tiếp đó, ba người kia chỉ có thể giúp cô thêm chắc chắn là mẹ cô đang tìm cách gả đứa em gái đáng yêu của cô đi, mà tiểu Hoa ngoan ngoãn nghe lời lại không ở đây, có lẽ là không muốn lấy cái tên đần độn kia, đúng lúc cô đen đủi về nhà, liền trở thành vật thế thân . Quá là perfect rồi. Suy xét xong cô quay sang nhìn mẹ nhếch mày hoàn hảo dọa bà:

- Thật là những trùng hợp tuyệt vời.

Nói xong còn phóng khoáng tặng cho mẹ cô một nụ cười cuốn hút vô cùng. Biết ý đồ bị bại lộ, bà đành hắng giọng muốn nhắc nhở nó tránh làm bà bẽ mặt nếu không cả cha cũng không giúp được nó. Cô rất tự nhiên vòng qua sau ghế, để ý thấy nhà kia đang nhìn nhau cười trừ. Xoay 1 vòng chiếc vali lập tức chống tại chân tường gần sát đó 1 cách thuần thục, cô đem cả người ngã cái rình ra sau ghế, cực kỳ thô thiến trái ngược hoàn toàn với cô emgái tiểu Hoa của mình.  

Từ khi cô xuất hiện, đôi bên trong trạng thái căng thẳng, cầm cự đến cạn máu thì mẹ củaanh chàng nhát chết chỉ biết cúi đầu kia mới lên tiếng, giọng nói rất bất đắc dĩ, mối này lại không như ý rồi:- Bà Đồng à, giao tình của chúng ta rất tốt, tôi mong hai nhà thêm gắn bó về sau

Dừng 1 chút bà thở dài tiếp. Vấn đề quan trọng là ở đây: “Tôi thấy cô bé này rất tốt” bà Đồng nghe xong câu đó suýt thì té xỉu vì shock nặng, “nhưng thằng bé nhà tôi vốn nhút nhát, chỉ mong có 1 cô vợ hiền lành tử tế, và nhu mì để nó còn che chở, để chúng tôi bàn thêm rồi lần sau lại hẹn gặp được không?” Bà há bất ngờ với sự xuất hiện của cô gái, khôngphải người đời tán dương cô hiền thụ, đoan trang, lễ tiết, có học vấn cao sao, bà nghe nói dáng vẻ nhỏ nhắn, trắng trẻo,  lại khá yếu ớt cơ mà. Trước mặt bà không phải là cô gái nhỏ sắp bằng đàn ông, da dẻ lại đen rám, dù mặt có khá sắc và xinh nhưng không trong sáng lắm, nói năng lại lắm ý tứ, ăn mặc lại không ra dáng nữ tài gì cả. 

Bên kia nghe xong, mặt còn đang vặn vẹo không để vào đâu thì cô con gái không biết sĩ diện vì bị từ chối thẳng thừng kia lên tiếng, giọng nói còn rất phô trương:

- Ý bác là…<cười quỷ 1 cái> cháu không đủ tốt đủ giỏi làm con dâu bác

Mặc dù cô không có hứng thú làm dâu này nọ, nhưng tính cô lại rất thích ép người khác tới vách núi, sau đó đánh nhanh thắng nhanh, chừa 1 đường sống cho họ để họ coi cô như thần thánh sau đó răm rắp là theo lời cô, đó là cái cô được học và học được, không những thế mà còn rất giỏi. Xem xem tên quái thai kia sắp ngất xỉu là biết. Chẳng biết làm sao mà cô cứ ngang nhiên gọi anh chàng xấu số kia là này là nọ, không phải do ghét, có trách thì trách hắn, cái bản mặt vừa nhìn đã muốn cho ăn đánh, thiếu tí may mắn được làm em rể cô, trông bất tài, yếu ớt như đàn bà. Họ bất ngờ bị doạ,không biết trả lời, chỉ cúi đầu chào 1 cái rồi lôi tay con trai đi thẳng.

Chương 2: Cuộc gặp mặt xấu số 

Bà Đồng chỉ trơ mắt nhìn cuộc gắp gỡ tan nát, đem ánh mắt hận thù khi nhìn giặc bắn trọn sang người con gái không biết tốt xấu, đang cầm ly nước của bà uống sạch. Thật quá mất mặt.

Mà cô như không hề quan tâm hay sợ sệt ánh mắt xinh đẹp ấy, chỉ nhẹ nhàng quay sang nhìn thẳng vào mắt bà, đem toàn bộ ánh mắt sắc lịm ấy đi vào không khí:

-Nó còn nhỏ, con có thể nuôi nó tới già, còn có bạn trai của nó, đừng ép nó nếu không còn sẽ cho nó đi theo con.

Cô không phân biệt người trước mặt là ai mà lên tiếng cảnh cáo, cô chính là một điển hình sống cho cái việc áp đặt này nọ của mẹ cô. Nếu có trách cô thô thiển, cứng cỏi thì chỉ có trách bà. 

Bà biết chứ, chỉ thở dài, cùng không tức giận vì lời nói của con gái, bà đã quên cái tính củanó. Một lúc sau, trời quang mây tạnh, bà mới quay sang hỏi:

-Không phải thứ sáu tuần sau mới về sao, cơ quan của con tốt nhỉ, nhốt con gái người ta nửa năm, lại cho về trước những 1 tuần, ta còn chưa nói,…. Sao con lại dám mặc cái thứ kia về.

Trong giọng nói của bà có tức giận nhưng chung quy cũng là quan tâm, nhớ nhung con mới vậy. Không thể trách được bà. Hiển nhiên cô biết, cười cười như không:

-lần này về nghỉ 2 tuần, sẽ không đi sớm.

Hai người nói chuyện đội câu đột nhiên nổi sóng ngầm.

………………………..

Ngoài đường, trước của khách sạn, chậm rãi đỗ 1 chiếc xe màu đen lịch lãm

-Mẹ, con  đến khách sạn rồi, bàn 15 phải không? Người đàn ông  vội vàng đi ra từ xe, mặt anh dính mồ hôi trông rất nam tính.

Bà mẹ nghe điện thoại lớn giọng nói:

- Con người ta đợi 45 phút đồng hồ rồi, làm gì mà ko để anh Chu giải quyết lại lỡ hẹn, người ta đã bỏ về , làm ta mất mặt quá. Thật chẳng ra làm sao.

Bất quá tiểu thư đó là người mới từ nước ngoài về, chỉ nghe danh chứ chưa gặp, mới gần tiếng đồng hộ đã không đợi được thử hỏi sau này sao kiên nhẫn an phận thủ thường mà đợi con bà. Mối này có bại cũng không có lỗ. Nhiều khi bà tự hỏi, tại sao con lấy 1 bóng hồng bên cạnh cũng không có, bà chưa từng kén chọn, hay chê bài gì cả, thậm chí đứa nào cũng được, không hề cầu danh gia vọng tộc, bởi vì nhà bà đã là thế gia cường mạnh rồi.

Bên kia im lặng chỉ xen vào 1 câu con xin lỗi rồi tắt máy, anh chẳng quan tâm cô ta đi hay ở, như vậy cũng tốt, đỡ phải từ chối này nọ. Anh nghĩ, có lẽ anh đã quá dung mẹ anh rồi, thời gian là vàng bạc, việc nhiều không hết, lại chỉ suốt ngày lo lập thất thì không phải là đàn ông. Nhưng anh không biết rằng trong mắt người khác, 1 kẻ giàu có như anh có chia 5 xẻ 7 gia tài của đại dòng họ nhà mình cũng cầm cự được tới già.

Đưa mắt nhìn của khách san theo quy luật mà mở ra đóng vào, anh bất giác thở dài, dù sao cùng đến rồi, chi bằng tận dụng để là việc. Nói xong anh xách cặp táp tiến vào cửa, bộ dạng lịch lãm, hút hồn. Anh tiến vào bàn đã đặt trước, hết thảy không quan tâm tới mọi sự ồn ào, rút máy tính ra từ chiếc cặp da, ngón tay anh linh hoạt trên bàn phím, chẳng có gì khoa trương khi anh xuất thân là một dân IT chính hiệu.

Trời thu mát mẻ, đôi lúc hơi lạnh,trái tim anh chẳng mấy khi có biến động vào thời khắc giao mùa nên chẳng bao giờ quan tâm thời tiết, thư kí của anh rất chu đáo, chuẩn bị tất cả giúp a. Không khí trong khách sạn ấm áp, vì vậy vừa mới ngồi xuống ghế, anh đã cởi bỏ lớp áo vest trùng, để lộ 1 cơ thể khỏe khoắn sau lớp áo len đen nhánh, mỏng dính, đang cố ôm sát thân hình anh, đơn giản là anh có thói quen tập thể hình điều độ như mọi nhân viên công sở thôi. Một lúc sau, anh rời bàn phím, thoải mái tựa người ra sau, dáng vẻ rất tao nhã, nhưng cũng rất phong tình vạn chủng, mấy cô lễ tân cứ để ý anh nãy giờ.

- Trần lượng, tôi đã hạ cánh an toàn ở Xin rồi. Tôi rất vui vì sự nồng hậu của anh và quý công ty, tôi rất mong tuần sau chúng ta có thể hội ngộ.

Một người đàn ông Séc đang ưu nhã nâng ly rượu, thưởng thứ cảnh biển trên bong tàu sang trọng. Ánh mắt anh rất nhiệt tình, không mang chút toan tính nào, có thể thấy hai người rất thân thiết tù rất lâu rồi.
-Ông John không chê chúng tôi là rất vinh hạnh rồi, tôi sẽ sang đó vài ngày tới, mong giao dịch thuận lợi, thành công.

Anh không quên cười rạng rỡ với người kia, tâm trạng rất vui vẻ, mà người đó rất trân trọng 1 thương nhân tài giỏi, chính trực như anh vậy.

- Hẹn sớm gặp lại ………… À, bên anh khá ồn đấy

Nói xong còn cười đậm hơn, rồi màn hình mất kết nối. Bất quá anh cũng chẳng quan tâm, lời cãi vã của họ chỉ nhảy từ tai này sang tai khác, a cũng chảng hiểu tại sao John cười, anhta chỉ mới bập bẹ vài tiếng Trung, hông biết nghe đc gì, chắc thấy náo nhiệt nên cười. Anhcũng không quan tâm nhiều . Ưu nhã cầm tách cà phê được mang tới khi diễn ra cuộc nói chuyện, nên đã nguội bớt, anh ngửi qua rồi hài lòng đưa tới môi định nhấp 1 hụm. Thật không ngờ, vừa tới miệng đột nhiên đằng sau anh rầm. Sau lưng anh có biến, dường như vụ cãi nhau có xô sát , đối phương tức giận, đứng dậy tiện thể hẩy ghế sau lưng và anh chính là kẻ đen đủi hứng chịu. Cà phê đen thấm dần qua lớp áo quần, mùi thơm bốc lên và ánh mắt khó chịu của chủ nhân, cũng may anh nhanh tay đá bàn ra xa nên giấy tờ mới không bị ướt, chỉ tiếc mạnh quá bẩn hết quần áo. Nhanh tay gọi đt cho thư kí đem quần áo trong xe tới, anh khó chịu không thèm lau, trực tiếp lạnh lùng quay lại.

………….

Chương 3: Rung động khi nhìn em

10 phút trước. hai mẹ con bà Đồng băt đầu cãi cõ, dù là người lễ nghĩa nhưng bà Đồng không chịu nổi tính cách con gái nên 2 người tùm lum, mà hiển nhiên cô cũng chẳng phải dạng vừa.

-9 năm nay con vẫn sống tốt, quần áo đủ mặc,  đồ ăn đủ ăn, tiền bạc đủ xài, hơn nữa…..đàn ông đủ dùng.

Cô cố tình muốn là khó xử mẹ mình, đó là bản lĩnh khóa miệng người, bóp chết tư tưởng cao đẹp của người khác ngay từ trong suy nghĩ của cô.

Bà hiển nhiên hiễu lời cô nói, dặc biệt là phần giọng lên cao the thé của con mình, bà nghiến răng mà răng:

-Nhiều vậy, có bản lĩnh thì dẫn về nhà, đừng tự cho là khoe hoang

Không nghĩ tới con bà mặt dày, nói lời khiến người người hiểu lầm cô lẳng lơ , qua lại với 1 đám đàn ông thấp kém.

Cô không cay cú, nghiêng đầu nói, “vài ba hôm sẽ có người tới thăm mẹ, lúc đấy………. mẹ muốn 1 có 1, vài chục có vài chục, trăm cũng có nhưng nghìn thì rất phức tạp”.

Mọi người xung quanh nghe cô khoa trương đều oa lên 1 tiếng, có sùng bái, có ghen ghét.

Thế nhưng bà càng tức hơn, lại trò cũ đem đám lính hôi kia tới, tuy xuất thân rất tốt, tính cách rất tốt, nhưng căn bản là bà không thích.

-Có bản lĩnh thì đừng có đem bọn giặc trẻ đó về, đàng hoàng mà dẫn 1 người về xem nào

Bà khiêu khiêu, không yếu thế.

Cô không nhanh không chậm:

-Muốn có tiền thì có tiền, sắc có, tài có , nhân phẩm có… mẹ đừng kén chọn kẻo con thành hàng tồn kho mất chìa khóa.

Hiển nhiên mọi người trố mắt nhìn cô.

- Không dẫn về được trong vòng 2 tuần nghỉ phép, ta sẽ bán tiểu Ngọc ra ngoài <con chó của cô ấy>

-chuyện nào ra chuyện ấy, con không tin mẹ dám làm

Bà thực sự chọc giận cô, cô yêu thương nó, cô đói thì nó vẫn phải no, thế mà bà mẹ khôngbiết điều hết muốn bán 2 đứa con gái lại đến con chó cũng không tha. Hình như dạo này vật người mất giá, nên muốn bán đi nhanh nhanh không lỗ nặng. Cô bị trêu giận, đứng bật dậy, đẩy mạnh ghế, đã vô tình  làm người đằng sau hứng chịu hậu quả. Hai bên giằng co quyết liệt, đi vào thế cầm cự, bồi bàn cũng rất e ngại ồn ào ảnh hưởng tói khách, nhưng xem ra họ hào hứng hơn thế.

Anh đứng phía sau nghe câu chuyên, mày cứ giật giật, không tin đâu ra lại có cô gái khôngbiết quy củ, lễ nghĩa đơn giản này. Khoảnh khắc anh đứng lên, xoay người lại, anh khá bất ngờ với ngoại hình cô gái, cao ráo, không hề mảnh khảnh, có da có thịt.tay cô siết chặt, các cơ đều nổi lên trông rất cá tính, hẳn là 1 cô gái đã từng nếm mật nằm gai. Câu chuyện đang bỏ giở thì thư kí Chu đã mang trang phục tới, anh không quay đầu nặng nhẹ với cô, mà đi thẳng vào wc. Một lúc sau đi ra, trạng thái sạch sẽ hẳn. anh đứng giữa tòa nhà nhìn cô, nhã nhặn cài khuy tay áo. Từ xa, anh thấy cô nhận đt rồi xoay người lướt qua mắt anh 1 bóng dáng cứng cỏi, bước đi dứt khoát, ra phia của kính mà nghe máy, có lẽ mọi người quá ồn ào mà cuộc gọi của cô thì rất quan trọng. Anh đằng xa thấy cô mấp máy môi dều đặn, mày nhíu trong rất căng thảng. Hồi lâu, anh không nhịn được tiến lên sát cô thì thấy cô trở mình, gấp gáp đi tới mặt người phụ nữ lúc nãy

- Mẹ đơn vị gọi, con phải đi

Cô nhìn mẹ áy náy, mới chiều còn hứa….haizzzzzzzzzz.Bà biết công việc của nó, đi đi về về đột xuất đã chẳng còn là bất ngờ. Thở dài 1 hơi:

- Con đi cẩn thận, an toàn nghe chưa

Cô yên tâm hơn, 1 tiếng 15 phút 28 giây còn chưa nói dược câu nào cho ra hồn con, cô chỉ gật đầu, sách vali xoay 1 vòng đẩy mạnh đến bên bà. 

- Lần này con đi, không cần mang nhiều đồ, sẽ ra sân bay luôn, mẹ bảo trọng. 

Cô quay người bước đi mà không hề ngoái lại, kiên định vững vàng, không luyến tiếc, bóng lưng ấy làm ai cũng ngượng mộ, rât thần bí, nói đi là đi, phong độ phong độ

Cô cầm đt đi về phía anh, anh nhìn cô nhẹ nhàng nhưng toát ra mùi vị yêu thích, chiếm hữu, với 1 người như anh mà nói, đã không quan tâm thì có làm trò sống chết gì anh cũng mặc kệ.Nhưng đối với thứ lần đầu đã thích thì có trốn cỡ nào anh cũng tìm ra. Anh khôngcho mình là người có bản lĩnh, 1 tay che trời, nhưng khả năng của anh, tuyệt đối khôngthua kém là mấy.

Anh đứng đấy, cô chỉ còn cách anh vài bước, anh cảm nhận hơi thở của cô, nhẹ nhàng, bước đi uyển chuyển, nhưng động tác dứt khoát, có phần mạnh mẽ. Cô trước mặt anh, lướt qua anh, anh vẫn dõi theo cô, khoảnh khắc cô ngước mắt nhìn anh, anh đã rung động. Lần đầu tiên cảm nhận 1 thứ xúc cảm mãnh liệt, làm tâm hồn anh tê dại, suýt chút nữa chạy lại ôm cô. Anh xúc động vì lần đầu tiên, anh cũng mong đó là lần cuối cùng anh biết chuyện thích 1 ai đó, đơn giản chỉ vài h đồng hồ là được, ngắn ngủi mà xâu sắc.

Anh đứng chôn chân dưới đất theo dõa cô tiến vào nhà wc, và mất hút cuối chân tường. Anhvần ngốc nhìn. Vài phút sau vẫn ở cái tình trạng như thế. Đàn ông yêu lần đầu đều ngốc như vậy sao?

Tiếp đó có vài người đi vào nhưng hông thấy cô đi ra. Đột nhiên anh nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp lúc nãy, bất ngờ thay, cô hông có mặc trang phục trước đó, có lẽ đã thay rồi. Nhưng vấn đề ở chỗ, cô 1 thân quân phục chỉnh tề, đang sải những bước đi vô cùng hùng dũng ra phía cửa, bên cạnh cô xuất hiên thêm 1 cô gái như vậy, 2 người nói cái gì đấy, rất thần bí. Rồi ở góc hành lang chạy về phía cô thêm 3 anh lính. Họ hợp lại thành 1 tổ hợp hoàn chỉnh thống nhất, 2 người trong số đó chào cô, có lẽ là cấp dưới. họ nói chuyện rất căng thẳng, suốt time anh ngây ra nhìn cô, cô không hề ban tặng cho anh thêm 1 ánh nhìn nào nữa, ngoại trừ khi nãy, cô nhìn anh, ãnh mắt không gợn sóng, có vẻ đạp của sự nghiêm túc, chín chắn, đội mắt khá to, nhìn anh hông biểu cảm, đánh vào lòng anh câu nói: chúng ta xa lạ, chẳng liên quan, khi xưa như thế, bây giờ như thế, sau này vẫn vậy. 

Bây h, a để ý 2 người con gái trong đám ấy rất nổi trội, o chỉ thân phận, ngoại hình cũng cực kì bắt mắt. Đứng giữa 3 tên lính nổi tiếng là những người đưa tay chạm trời, dậm chân chạm âm tào địa phủ, các cô không bị nhạt nhòa chút nào, chỉ thua họ nửa cái đầu, tính ra cũng mét 7 mấy. Không chỉ mình anh bị thu hút mà những người xung quanh cũng bị thu  hút. Không thể diễn tả thành lời. Họ đi ra cửa, 2 chiếc xe quân dụng đang chờ họ. Chỉ chứng kiến họ anh dũng, khí chất bước lên xe mà người người ngưỡng mộ. Anh cũng vậy, giây phút xe xa tầm mắt anh đã chắc chắn rằng, cô chính là tâm giao của mình, trời cho duyên, anh cho phận. Còn chuyện cô có chấp nhận làm con nhà họ Trần hay không thì đấy là quyền của anh, không phải của cô.

…………

Thư kí nhắc nhở anh sắp họp, anh nhìn thêm 1 lần rồi nói:

-     Tôi rất để ý tới cô ấy,  Bác cho người tìm đi.

Nói xong anh đi thẳng ra tói cửa, cả 2 người đều chung con đường này nhưng mãi sau này anh mới hiểu ra, hóa ra, điểm gặp của 2 người họ lại xa đến thế. Thư kí tiến tới ghế lái, anhcũng nhanh chóng lên xe rời đi.

……………………

Bên này bà Đồng nhìn thấy cảnh tượng vừa h, chẳng biết vui hay buồn. Nhưng sau bà lại nhìn chiếc vali cồng kềnh nhưng nhẹ tênh của cô, cười cười: trời không cho bà cái phúc có con trai, nhưng đứa con này không chỉ có hiếu mà còn khiến bà rất tự hào, mặt mũi vẻ vang gấp bội mấy người Đứa quý tử- con trai bạn thân của bà.

Chương 2: Cuộc gặp mặt xấu số

Bà Đồng chỉ trơ mắt nhìn cuộc gắp gỡ tan nát, đem ánh mắt hận thù khi nhìn giặc bắn trọn sang người con gái không biết tốt xấu, đang cầm ly nước của bà uống sạch. Thật quá mất mặt.

Mà cô như không hề quan tâm hay sợ sệt ánh mắt xinh đẹp ấy, chỉ nhẹ nhàng quay sang nhìn thẳng vào mắt bà, đem toàn bộ ánh mắt sắc lịm ấy đi vào không khí:

-Nó còn nhỏ, con có thể nuôi nó tới già, còn có bạn trai của nó, đừng ép nó nếu không còn sẽ cho nó đi theo con.

Cô không phân biệt người trước mặt là ai mà lên tiếng cảnh cáo, cô chính là một điển hình sống cho cái việc áp đặt này nọ của mẹ cô. Nếu có trách cô thô thiển, cứng cỏi thì chỉ có trách bà.

Bà biết chứ, chỉ thở dài, cùng không tức giận vì lời nói của con gái, bà đã quên cái tính của nó. Một lúc sau, trời quang mây tạnh, bà mới quay sang hỏi:

-Không phải thứ sáu tuần sau mới về sao, cơ quan của con tốt nhỉ, nhốt con gái người ta nửa năm, lại cho về trước những 1 tuần, ta còn chưa nói,…. Sao con lại dám mặc cái thứ kia về.

Trong giọng nói của bà có tức giận nhưng chung quy cũng là quan tâm, nhớ nhung con mới vậy. Không thể trách được bà. Hiển nhiên cô biết, cười cười như không:

-lần này về nghỉ 2 tuần, sẽ không đi sớm.

Hai người nói chuyện đội câu đột nhiên nổi sóng ngầm.

………………………..

Ngoài đường, trước của khách sạn, chậm rãi đỗ 1 chiếc xe màu đen lịch lãm-Mẹ, con đến khách sạn rồi, bàn 15 phải không? Người đàn ông vội vàng đi ra từ xe, mặt anh dính mồ hôi trông rất nam tính.

Bà mẹ nghe điện thoại lớn giọng nói:

- Con người ta đợi 45 phút đồng hồ rồi, làm gì mà ko để anh Chu giải quyết lại lỡ hẹn, người ta đã bỏ về, làm ta mất mặt quá. Thật chẳng ra làm sao.

Bất quá tiểu thư đó là người mới từ nước ngoài về, chỉ nghe danh chứ chưa gặp, mới gần tiếng đồng hộ đã không đợi được thử hỏi sau này sao kiên nhẫn an phận thủ thường mà đợi con bà. Mối này có bại cũng không có lỗ. Nhiều khi bà tự hỏi, tại sao con lấy 1 bóng hồng bên cạnh cũng không có, bà chưa từng kén chọn, hay chê bài gì cả, thậm chí đứa nào cũng được, không hề cầu danh gia vọng tộc, bởi vì nhà bà đã là thế gia cường mạnh rồi.

Bên kia im lặng chỉ xen vào 1 câu con xin lỗi rồi tắt máy, anh chẳng quan tâm cô ta đi hay ở, như vậy cũng tốt, đỡ phải từ chối này nọ. Anh nghĩ, có lẽ anh đã quá dung mẹ anh rồi, thời gian là vàng bạc, việc nhiều không hết, lại chỉ suốt ngày lo lập thất thì không phải là đàn ông. Nhưng anh không biết rằng trong mắt người khác, 1 kẻ giàu có như anh có chia 5 xẻ 7 gia tài của đại dòng họ nhà mình cũng cầm cự được tới già.
Đưa mắt nhìn của khách san theo quy luật mà mở ra đóng vào, anh bất giác thở dài, dù sao cùng đến rồi, chi bằng tận dụng để là việc. Nói xong anh xách cặp táp tiến vào cửa, bộ dạng lịch lãm, hút hồn. Anh tiến vào bàn đã đặt trước, hết thảy không quan tâm tới mọi sự ồn ào, rút máy tính ra từ chiếc cặp da, ngón tay anh linh hoạt trên bàn phím, chẳng có gì khoa trương khi anh xuất thân là một dân IT chính hiệu.

Trời thu mát mẻ, đôi lúc hơi lạnh,trái tim anh chẳng mấy khi có biến động vào thời khắc giao mùa nên chẳng bao giờ quan tâm thời tiết, thư kí của anh rất chu đáo, chuẩn bị tất cả giúp a. Không khí trong khách sạn ấm áp, vì vậy vừa mới ngồi xuống ghế, anh đã cởi bỏ lớp áo vest trùng, để lộ 1 cơ thể khỏe khoắn sau lớp áo len đen nhánh, mỏng dính, đang cố ôm sát thân hình anh, đơn giản là anh có thói quen tập thể hình điều độ như mọi nhân viên công sở thôi. Một lúc sau, anh rời bàn phím, thoải mái tựa người ra sau, dáng vẻ rất tao nhã, nhưng cũng rất phong tình vạn chủng, mấy cô lễ tân cứ để ý anh nãy giờ.

- Trần lượng, tôi đã hạ cánh an toàn ở Xin rồi. Tôi rất vui vì sự nồng hậu của anh và quý công ty, tôi rất mong tuần sau chúng ta có thể hội ngộ.

Một người đàn ông Séc đang ưu nhã nâng ly rượu, thưởng thứ cảnh biển trên bong tàu sang trọng. Ánh mắt anh rất nhiệt tình, không mang chút toan tính nào, có thể thấy hai người rất thân thiết tù rất lâu rồi.

-Ông John không chê chúng tôi là rất vinh hạnh rồi, tôi sẽ sang đó vài ngày tới, mong giao dịch thuận lợi, thành công.

Anh không quên cười rạng rỡ với người kia, tâm trạng rất vui vẻ, mà người đó rất trân trọng 1 thương nhân tài giỏi, chính trực như anh vậy.

- Hẹn sớm gặp lại ………… À, bên anh khá ồn đấy

Nói xong còn cười đậm hơn, rồi màn hình mất kết nối. Bất quá anh cũng chẳng quan tâm, lời cãi vã của họ chỉ nhảy từ tai này sang tai khác, a cũng chảng hiểu tại sao John cười, anh ta chỉ mới bập bẹ vài tiếng Trung, hông biết nghe đc gì, chắc thấy náo nhiệt nên cười. Anh cũng không quan tâm nhiều. Ưu nhã cầm tách cà phê được mang tới khi diễn ra cuộc nói chuyện, nên đã nguội bớt, anh ngửi qua rồi hài lòng đưa tới môi định nhấp 1 hụm. Thật không ngờ, vừa tới miệng đột nhiên đằng sau anh rầm. Sau lưng anh có biến, dường như vụ cãi nhau có xô sát, đối phương tức giận, đứng dậy tiện thể hẩy ghế sau lưng và anh chính là kẻ đen đủi hứng chịu. Cà phê đen thấm dần qua lớp áo quần, mùi thơm bốc lên và ánh mắt khó chịu của chủ nhân, cũng may anh nhanh tay đá bàn ra xa nên giấy tờ mới không bị ướt, chỉ tiếc mạnh quá bẩn hết quần áo. Nhanh tay gọi đt cho thư kí đem quần áo trong xe tới, anh khó chịu không thèm lau, trực tiếp lạnh lùng quay lại.

………….

.

Chương 3: Rung động khi nhìn em

10 phút trước. hai mẹ con bà Đồng băt đầu cãi cõ, dù là người lễ nghĩa nhưng bà Đồng không chịu nổi tính cách con gái nên 2 người tùm lum, mà hiển nhiên cô cũng chẳng phải dạng vừa.

-9 năm nay con vẫn sống tốt, quần áo đủ mặc, đồ ăn đủ ăn, tiền bạc đủ xài, hơn nữa…..đàn ông đủ dùng.

Cô cố tình muốn là khó xử mẹ mình, đó là bản lĩnh khóa miệng người, bóp chết tư tưởng cao đẹp của người khác ngay từ trong suy nghĩ của cô.

Bà hiển nhiên hiễu lời cô nói, dặc biệt là phần giọng lên cao the thé của con mình, bà nghiến răng mà răng:

-Nhiều vậy, có bản lĩnh thì dẫn về nhà, đừng tự cho là khoe hoang

Không nghĩ tới con bà mặt dày, nói lời khiến người người hiểu lầm cô lẳng lơ, qua lại với 1 đám đàn ông thấp kém.

Cô không cay cú, nghiêng đầu nói, “vài ba hôm sẽ có người tới thăm mẹ, lúc đấy………. mẹ muốn 1 có 1, vài chục có vài chục, trăm cũng có nhưng nghìn thì rất phức tạp”.

Mọi người xung quanh nghe cô khoa trương đều oa lên 1 tiếng, có sùng bái, có ghen ghét.

Thế nhưng bà càng tức hơn, lại trò cũ đem đám lính hôi kia tới, tuy xuất thân rất tốt, tính cách rất tốt, nhưng căn bản là bà không thích.

-Có bản lĩnh thì đừng có đem bọn giặc trẻ đó về, đàng hoàng mà dẫn 1 người về xem nào

Bà khiêu khiêu, không yếu thế.

Cô không nhanh không chậm:

-Muốn có tiền thì có tiền, sắc có, tài có, nhân phẩm có… mẹ đừng kén chọn kẻo con thành hàng tồn kho mất chìa khóa.

Hiển nhiên mọi người trố mắt nhìn cô.
- Không dẫn về được trong vòng 2 tuần nghỉ phép, ta sẽ bán tiểu Ngọc ra ngoài <con chó của cô ấy>

-chuyện nào ra chuyện ấy, con không tin mẹ dám làm

Bà thực sự chọc giận cô, cô yêu thương nó, cô đói thì nó vẫn phải no, thế mà bà mẹ không biết điều hết muốn bán 2 đứa con gái lại đến con chó cũng không tha. Hình như dạo này vật người mất giá, nên muốn bán đi nhanh nhanh không lỗ nặng. Cô bị trêu giận, đứng bật dậy, đẩy mạnh ghế, đã vô tình làm người đằng sau hứng chịu hậu quả. Hai bên giằng co quyết liệt, đi vào thế cầm cự, bồi bàn cũng rất e ngại ồn ào ảnh hưởng tói khách, nhưng xem ra họ hào hứng hơn thế.

Anh đứng phía sau nghe câu chuyên, mày cứ giật giật, không tin đâu ra lại có cô gái không biết quy củ, lễ nghĩa đơn giản này. Khoảnh khắc anh đứng lên, xoay người lại, anh khá bất ngờ với ngoại hình cô gái, cao ráo, không hề mảnh khảnh, có da có thịt.tay cô siết chặt, các cơ đều nổi lên trông rất cá tính, hẳn là 1 cô gái đã từng nếm mật nằm gai. Câu chuyện đang bỏ giở thì thư kí Chu đã mang trang phục tới, anh không quay đầu nặng nhẹ với cô, mà đi thẳng vào wc. Một lúc sau đi ra, trạng thái sạch sẽ hẳn. anh đứng giữa tòa nhà nhìn cô, nhã nhặn cài khuy tay áo. Từ xa, anh thấy cô nhận đt rồi xoay người lướt qua mắt anh 1 bóng dáng cứng cỏi, bước đi dứt khoát, ra phia của kính mà nghe máy, có lẽ mọi người quá ồn ào mà cuộc gọi của cô thì rất quan trọng. Anh đằng xa thấy cô mấp máy môi dều đặn, mày nhíu trong rất căng thảng. Hồi lâu, anh không nhịn được tiến lên sát cô thì thấy cô trở mình, gấp gáp đi tới mặt người phụ nữ lúc nãy

- Mẹ đơn vị gọi, con phải đi

Cô nhìn mẹ áy náy, mới chiều còn hứa….haizzzzzzzzzz.Bà biết công việc của nó, đi đi về về đột xuất đã chẳng còn là bất ngờ. Thở dài 1 hơi:

- Con đi cẩn thận, an toàn nghe chưa

Cô yên tâm hơn, 1 tiếng 15 phút 28 giây còn chưa nói dược câu nào cho ra hồn con, cô chỉ gật đầu, sách vali xoay 1 vòng đẩy mạnh đến bên bà.
- Lần này con đi, không cần mang nhiều đồ, sẽ ra sân bay luôn, mẹ bảo trọng.

Cô quay người bước đi mà không hề ngoái lại, kiên định vững vàng, không luyến tiếc, bóng lưng ấy làm ai cũng ngượng mộ, rât thần bí, nói đi là đi, phong độ phong độ

Cô cầm đt đi về phía anh, anh nhìn cô nhẹ nhàng nhưng toát ra mùi vị yêu thích, chiếm hữu, với 1 người như anh mà nói, đã không quan tâm thì có làm trò sống chết gì anh cũng mặc kệ.Nhưng đối với thứ lần đầu đã thích thì có trốn cỡ nào anh cũng tìm ra. Anh không cho mình là người có bản lĩnh, 1 tay che trời, nhưng khả năng của anh, tuyệt đối không thua kém là mấy.

Anh đứng đấy, cô chỉ còn cách anh vài bước, anh cảm nhận hơi thở của cô, nhẹ nhàng, bước đi uyển chuyển, nhưng động tác dứt khoát, có phần mạnh mẽ. Cô trước mặt anh, lướt qua anh, anh vẫn dõi theo cô, khoảnh khắc cô ngước mắt nhìn anh, anh đã rung động. Lần đầu tiên cảm nhận 1 thứ xúc cảm mãnh liệt, làm tâm hồn anh tê dại, suýt chút nữa chạy lại ôm cô. Anh xúc động vì lần đầu tiên, anh cũng mong đó là lần cuối cùng anh biết chuyện thích 1 ai đó, đơn giản chỉ vài h đồng hồ là được, ngắn ngủi mà xâu sắc.

Anh đứng chôn chân dưới đất theo dõa cô tiến vào nhà wc, và mất hút cuối chân tường. Anh vần ngốc nhìn. Vài phút sau vẫn ở cái tình trạng như thế. Đàn ông yêu lần đầu đều ngốc như vậy sao?

Tiếp đó có vài người đi vào nhưng hông thấy cô đi ra. Đột nhiên anh nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp lúc nãy, bất ngờ thay, cô hông có mặc trang phục trước đó, có lẽ đã thay rồi. Nhưng vấn đề ở chỗ, cô 1 thân quân phục chỉnh tề, đang sải những bước đi vô cùng hùng dũng ra phía cửa, bên cạnh cô xuất hiên thêm 1 cô gái như vậy, 2 người nói cái gì đấy, rất thần bí. Rồi ở góc hành lang chạy về phía cô thêm 3 anh lính. Họ hợp lại thành 1 tổ hợp hoàn chỉnh thống nhất, 2 người trong số đó chào cô, có lẽ là cấp dưới. họ nói chuyện rất căng thẳng, suốt time anh ngây ra nhìn cô, cô không hề ban tặng cho anh thêm 1 ánh nhìn nào nữa, ngoại trừ khi nãy, cô nhìn anh, ãnh mắt không gợn sóng, có vẻ đạp của sự nghiêm túc, chín chắn, đội mắt khá to, nhìn anh hông biểu cảm, đánh vào lòng anh câu nói: chúng ta xa lạ, chẳng liên quan, khi xưa như thế, bây giờ như thế, sau này vẫn vậy.

Bây h, a để ý 2 người con gái trong đám ấy rất nổi trội, o chỉ thân phận, ngoại hình cũng cực kì bắt mắt. Đứng giữa 3 tên lính nổi tiếng là những người đưa tay chạm trời, dậm chân chạm âm tào địa phủ, các cô không bị nhạt nhòa chút nào, chỉ thua họ nửa cái đầu, tính ra cũng mét 7 mấy. Không chỉ mình anh bị thu hút mà những người xung quanh cũng bị thu hút. Không thể diễn tả thành lời. Họ đi ra cửa, 2 chiếc xe quân dụng đang chờ họ. Chỉ chứng kiến họ anh dũng, khí chất bước lên xe mà người người ngưỡng mộ. Anh cũng vậy, giây phút xe xa tầm mắt anh đã chắc chắn rằng, cô chính là tâm giao của mình, trời cho duyên, anh cho phận. Còn chuyện cô có chấp nhận làm con nhà họ Trần hay không thì đấy là quyền của anh, không phải của cô.

…………

Thư kí nhắc nhở anh sắp họp, anh nhìn thêm 1 lần rồi nói:

- Tôi rất để ý tới cô ấy, Bác cho người tìm đi.

Nói xong anh đi thẳng ra tói cửa, cả 2 người đều chung con đường này nhưng mãi sau này anh mới hiểu ra, hóa ra, điểm gặp của 2 người họ lại xa đến thế. Thư kí tiến tới ghế lái, anh cũng nhanh chóng lên xe rời đi.

……………………

Bên này bà Đồng nhìn thấy cảnh tượng vừa h, chẳng biết vui hay buồn. Nhưng sau bà lại nhìn chiếc vali cồng kềnh nhưng nhẹ tênh của cô, cười cười: trời không cho bà cái phúc có con trai, nhưng đứa con này không chỉ có hiếu mà còn khiến bà rất tự hào, mặt mũi vẻ vang gấp bội mấy người Đứa quý tử- con trai bạn thân của bà

Chương 4: Tôi đề nghị em hung hãn vừa thôi!

Nhắc tới cô gái nhỏ tiểu Hoa xinh xắn, không có mệnh làm nữ chính, nhưng lại cực kỳ quan trọng, giống như là bà mai mối vậy. Cô và Chương Huấn yêu nhau, hiểu lầm, rồi ngược đến cực đại, vỏn vẹn 10 ngày không gặp, nhớ nhung đã sắp cạn kiệt máu trong cơ thể mới hóa giải hiểu lầm. Trong thời gian ấy, cô nhận lời gặp mặt quen biết với con trai của người bạn thân của mẹ mình, đúng hôm ấy cô và bạn trai làm lành, mẹ cô liền lấy chj gái tiểu Lệ ra làm lá chắn, thật trùng hợp anh nam chính cũng xuất hiện, còn có ấn tượng không tốt với chị gái mình<cô nghe chị gái kể sau khi 2 người quen biết>. Thế đấy, cô có số làm 1 bà mai thật hoàn hảo, tạo cơ duyên tốt cho chị mình sớm ngày được xuất giá.

Trong 1 căn cứ tập kết của tiểu đoàn 1- 1 căn phòng hội nghị rộng lớn chứa 80 cá thể đang trang phục chỉnh tề, hàng loạt cây súng tỉa, súng ngắn COP.357, súng trường nòng kép CO-63,…đang trực chờ thi hành nhiệm vụ. tình trạng hết sức nghiêm trọng. trong gian phòng đơn lẻ 2 người không đứng trong hàng ngũ lính chiến đấu, có lẽ họ là người chỉ huy của trận đánh này. Một nam, một nữ, người đàn ông quân phục chỉnh tề, khuôn mặt cương nghị tiến lên bàn điều khiển, một người sỹ quan trung niên hiện lên qua màn hình máy tính, dáng vẻ ông cau có, có vẻ tức giận vô cùng, vẻ mặt không khuất phục. Ông cất gọng nói ồm ồm, kiên quyết, từng chữ đều gằn xuống nhữ muốn nén chết người khác:

- Thượng tá Lưu, nhiệm vụ truy bắt đám buôn vũ khí lậu xuyên biên giới lần này, nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, có khả năng phải hi sinh, lực lượng cảnh sát nhượng lạ nhiệm vụ này với tính chất tin tưởng lực lượng quân đội quốc phòng, vì vậy cục trường đã lên tiếng muốn đại chỉ huy trường đại đội số 1 cùng phó đội trường tham gia truy bắt và ứng chiến. Nhiệm vụ hết sức gian nan, các đồng chí nhận lệnh. Ngiêm!

Ông là thiếu tướng của bộ quốc phòng, vốn định để đại đội số 5 tiên phong, nhiệm vụ nguy hiểm, ông không muốn đại đội của mình có thường vong. Đại đội 1 là nhóm có thành tích tốt, bao gồm 60 dồng chí nam và 20 đồng chí nữ. tất cả các thành viên đều được qua huấn luyện rất khắt khe, và những bà thực hành dã chiến có thành tích xuất sắc, những chiến công của cả đại đội rất xứng đáng là đại đội lớn mạnh nhất trong tất cả các đại đội. Chính vì thế, thân là người của Tổ quốc, ông muốn bảo vệ lực lượng đi đầu này, nhiệm vụ này sẽ phải xả những vũ khí lớn, nhưng không được manh động, tùy tiện, thực thi ở đất nước Xin. Một tay buôn vũ khí lậu chuyên bán cho tổ chức phản động trong nước nhằm gián tiếp gây chiến tranh vũ trang nội bộ đã trót lọt lách qua hàng rào bảo vệ của nước nhà, vì vậy đay là lúc các chiến sĩ lên đường tham chiếm, thực thi nhiệm vụ. Nhưng chuyện đến nước phải xuất hết quân ra trận thế này thì thật đáng e ngại, đặc biệt là con trai Cục trưởng Lưu cục chống tham nhũng cũng tham gia, mới vài hôm trước có lên tiếng nhắc nhở ông về vị trí của mình trong hàng ghế quân sĩ. Đương nhiên, ông cũng giúp hết lòng nhưng không phản kháng lại được lệnh từ cấp trên ban xuống.

7 h 30 p,tối cùng ngày tại Xin:

Rầm, tiếng đạp vang lên, cùng với đó là tiếng người xông vào ồ ạt như đê vỡ nhưng lại theo 1 nhịp điệu nhẹ nhàng. Toàn bộ quân lính dưới sự chỉ huy của phó đại đội 1 xông vào nơi được coi là căn cứ trao đổi của bọn buôn bán và nhập ngoại trái phép. Một cô gái tay giơ súng ngắn về phía đám người trong phòng, mọi người đầu tiên là giật mình, quay ra phía cửa, chỉ thấy 1 đám người áo lính liên tục bao vây quanh phòng, vũ khí của họ không hề nể nang mà chĩa vào chục người trong này, đột nhiên có 5 người cận vệ tiến lên trước bao quanh 2 người đàn ông, rất nhanh nhẹn rút súng bên người, không hề kiêng kĩ 1 chọi mấy chục.

- Dừng tay lại

Một giọng tiếng anh lưu loát phát ra từ người đàn ông ngoại quốc, ông ta nhíu mày không hiểu sự tình gì đang xảy ra, thấy anh ta bước ra khỏi lớp ngăn cản, mà mấy tên súng kia cũng lơ là. Một tên phía trước bi người chỉ huy xông lện bẻ cổ tay thuần thục, quay 1 vòng, xoáy tay tên đó ra phía sau, thực hiện việc khóa tay, mấy người lính khác cũng tiến lên, nhanh nhẹn hạ gục họ. Không thể trách tốc độ phản ứng của đám vệ sĩ này chậm, có trách cũng trách họ quá nhanh. Làm nhiệm vụ cũng giống như thở vậy, phải nhịp nhàng, không cho phép chậm chạp, tinh thần luôn dâng cao, ngay cả khi ngủ, 1 tiếng động nhẹ đã làm họ trở mình thức giấc, nhắm mắt cảnh giác.

Thấy tất cả vệ sĩ bị gục, bị cướp súng, 2 người đàn ông nhìn nhau, không hiểu.

- Bắt tất cả đem về trại giam số 4

Một giọng nữ trầm trầm, vang lên, có mùi vị của chết chóc.Đám lính dưới tiến lên còng tay tất cả, bao gồm hai người kia, dẫn họ đi trong tiếng ú ớ của người đàn ông khi nãy nói chuyện.

Đột nhiên tiếng bộ đám rung lên mạnh mẽ, chỉ huy đưa tay nghe máy, sắc mặt không tin được.

Đám người đi tới phòng giam trong một căn hộ biệt lập trong rừng. 2 người đàn ông bị nhốt trong 1 căn phòng riêng chờ thẩm vấn. Đột nhiên 1 tên lính đi vào. Hung hăng nhìn họ không cam phận, vì đội chiếc mũ lưỡi trai khó nhìn ra khuôn mặt, vì đèn trước cửa rất tối.

Dáng người phụ nữ hiện rõ ra, cô an tọa trên ghế, sau đó mới ngẩng đầu nhìn họ. Trần Lượng khá bất ngờ khi gặp được cô ở đây, không ngờ kế hoạch gặp mặt cô 1 tuần nữa mới tiến hành, không ngờ lại được ông trời tao phúc. Bất quá, anh không nghĩ sẽ gặp trong tình trạng này. Đột nhiên cô đạp bàn cái rầm làm anh và ông John giật mình, tai lúc bày không còn nghe thây gì, chỉ là 1 loạt âm thanh như gào thét vang lên. Nhưng mỗi câu chữ đều rõ ràng là đang vu cáo anh và người bên cạnh mình. Qua 15 phút sau, tiếng gào chấm dứt hoàn toàn, hiện ra vẻ mặt tức giận của cô gái, nhịp thở ổn định không vì chửi bới mà lệch nhịp. Anh nhìn ông John bên cạnh đã sửng sốt không nên lời, dù không hiểu nhưng trong tình cảnh này, có ngu đến mấy cũng biết cô ấy đang hát chửi mình.Anh không nói gì từ lúc ấy đến h, chỉ có bổn phận nghe, không ngờ cô gái nhỏ của anh hung hãn, hiếu thắng như vậy. Tay còn đang bị còng, anh đập rầm 1 tiếng, nhìn cô không nhiều hơn 1 con mắt, ít hơn 2 con mắt:

- Tôi đề nghị em hung hãn vừa thôi! Chúng tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Dù quát cô nhưng trong mắt anh không có tức giận hay mất kiên nhẫn, cô nghĩ anh giấu giỏi thật, sắp vào bóc lịch, hằng ngày ăn cơm cùng các đồng chí rồi còn tráo trợn như vậy, cả gan quát cô, cô trừng mắt đe dọa, biết mình quá lố nên thu lại bô dạng, họ còn chưa chính thức trở thành tôi phạm nên tội thái độ lúc nãy có thể tha chết, nhưng tôi sống cũng cần phải bàn kĩ Hơn, đợi đến giây phút bản án được ban xuống, họ sẽ biết tn là tử thần... Thực ra cô không phải người bộc lộ bản tính kiểu này, nhưng lúc nãy, cô vừa bắt 2 tên này, đột nhiên Lưu Cung báo bộ đàm đã bắt được giặc, và hiện giờ hắn đã khai. Vì thế cô không cam tâm, trướng dưới đám người này nói họ là thương nhân bình thường, nhưng sao lại có súng. Cô nghi ngờ không lời giải đáp.

Đột nhiên không khí trùng xuống, cho tới khi người đàn ông tên Lưu Cung bước vào, nhìn 2 người kia gật đầu rồi ngồi xuống bàn, thảo luận cùng cô, nhưng ánh mắt cứ nhìn 2 người kia;

- Trung tá Đồng, bên kia vừa chuyển hồ sơ họ tới. Đây là ông John, con trai ngài bộ trưởng kinh tế, vì lí do thân phận nên được quyền mang súng và cận vệ. Còn đây là ngài Trần Lượng, thương nhân khinh doanh khu nghỉ dưỡng và các dịch vụ khác, cũng là…. Anh họ anh. Thấy chỉ huy vào cô nghiêm mặt chào sau đó ngồi xuống theo quy luật.

Cô chăm chú nghe xong thì sắc mặt trầm xuống, bên tai thoang thoảng cẩu hỏi của anh “ em đã làm gì người ta chưa?”, tai cô ù ù. Chỉ thấy anh đứng lên, đưa tay bắt tay chào hỏi ông John, rồi nhìn T Lượng cười nhẹ:

- Lâu rồi không gặp

Giao tình hồi nhỏ 2 người khá tốt, cấp 3 lại thân thiết, chỉ là 10 năm qua gặp nhau có chục lần. Không ngờ cô tiểu mãnh tử của đội bắt nhầm chính anh họ mình. Đó cũng coi như là cơ duyên. Anh bên kia cũng chỉ cười rất nhẹ nhàng, rồi quay sang cô gái nhỏ mà rằng:

- Người của các em thật hung hãn. chửi người cũng thật rõ ràng, rành mạch.

Anh tùy tiện, nhân xét cô, ko hề có ẩn ý hay thừa nước đục thả câu. Nhưng vẻ mặt bất cẩn của cô, cứ đánh thẳng vào nội tâm anh, mạnh mẽ ép anh đem toàn bội sức lực hấp dẫn cô.

Hai người chẳng bao giờ gặp nhau đơn giản, lúc này lúc nọ, toàn trong những tình cảnh lấy đi huyết mạch chính nhất.

.

Chương 5: Tiện tay đánh cướp

Sau khi 2 người lính tiến lên mở khóa cho 2 người, cảm giác được thoái mái trở lại, ông John từ hi nãy đã không nói gì, có lẽ là shock. Quay sang nhìn anh ta chỉ thấy ánh mắt cứ liên tục bắn cảm tình về phía 2 người kia, họ ngồi gần nhau nên anh không biết anh ta nhìn ai. Nếu đó là cô gái không biết tên kia thì anh xác định mình là người rất có khả năng vì yêu quên bằng hữu.

Trần Lượng đi theo sau 2 người kia. Sau khi Lưu Cung phân phó sẽ cho 1 xe quân dụng chở anh và John về, các anh chính thức được thả. Anh nghe họ kể về nhiệm vụ lần này của họ và lí do anh bị bắt, kết thúc rất suôn sẻ, rồi nhìn 2 bóng dáng đằng trước, tình hình mập mờ, tí tí 2 người nói gì đấy hào hứng, cười cười với nhau. Dù môi không sâu nhưng đủ thấy họ vui vẻ thế nào, và 2 người tâm đắc lời đối phương như là phật tổ với quan âm. Trong mắt anh không biểu đạt gì nhiều, nhưng vẻ mặt thơ ơ của anh phản chiếu tâm trạng a. Nếu họ là người yêu thì anh cũng coi như kẻ xen chân vào, mà đối với anh, không có thú vui làm kẻ thứ 3. Thứ đã là của người khác, anh không thích động vào. Bởi vì anh tin, vẫn có thứ hoàn hảo hơn, bỏ lỡ và buông tay không hẳn là không tốt, chỉ cần a có bản lĩnh và nắm bắt cơ hội tốt thì anh chẳng có thứ gì ko quang minh mà có được. Anh tin khả năng của mình. Một người tự phụ đến hoàn hảo.

--- ------ ------ ---

- Tại sao đội trưởng lại để tôi đưa họ về thành phố, vẫn còn việc chưa giải quyết. Tôi nghĩ anh cần tôi.

Cô chắc chắn rằng, ở đây, làm nghề này cơ bản không bao h nhàn rỗi. Nhưng thắc mắc là a lại ra lệnh cô đưa họ về. Có lẽ bắt họ là lỗi của cô.

- Tôi chỉ đang nghĩ cho em. Em nên biết lần phạt này, bản tường trình của em không hề ngắn đâu. Tôi biếtemuốn nên tôi đành tạo cơ hội để e lấy công bù lỗi- bảo vệ an toàn cho họ về thành phố.

Anh chỉ thật tình lo nghĩ cho cô gái anh yêu thương thôi, mặc dù bị từ chối rất mất mặt, nhưng a vẫn thích cô. Lúc ấy mọi người đều ủng hộ a, cá cược a thắng, k ngờ vừa lên mặt trận đã hi sinh. Đến h a vẫn nhớ rõ, đặc biệt là câu nói trước toàn thể 200 người lính của cô khi ấy: “ Tôi tuyên bố độc thân, tôi không cần đàn ông, thật phiền phức. Thân là 1 người lính mới bập bẹ vào ngành được 2 năm, tôi nghĩ chúng ta phải cố gắng mà cống hiến cho đất nước, đừng suốt ngày muốn yêu đương này nọ.” Nói xong cô còn nhanh nhẹn quay đi không ngoảnh đầu sợ hại. Mà hiển nhiên, cô lấy được điểm từ các sếp lớn, đặc biệt là lão thiếu tướng, còn cân nhắc cô cho con trai mình. Nếu quả thực cô muốn như vậy thì đám đàn ông bọn a thật chỉ biết “ giải quyết giúp nhau”, còn ngược lại thì quả thực đây là kế sách độc, vừa được trọng dụng, lại có sự đối đãi nhiệt tình của các tướng lớn, cò thêm cả việc đám bọn a càng lúc càng thích thì đối với cô quá có lợi.

Xe của cô đưa 2 người kia rời khỏi cách rừng, sau đó tiến vào thành phố. Cô thả họ trên đường x theo yêu cầu. Trước khi lên xe ô tô riêng của ngài John, đột nhiên ông ta cầm tay Tử Đồng, anh mắt chân thành nói:

- Cô ……….có phải người yêu của người khi nãy không, …..là cấp trên ấy.

Giọng nói có vẻ hơi run, khuôn mặt a ta khôi hài, thân hình cao to và biểu cảm bây h thật trái chiều, khiến cô phì cười. Bên này ánh mắt Trần Lượng thâm trầm, a cũng muốn biết, nhưng quan trọng là người hỏi tại sao mới gặp đã có nhã hứng muốn biết chuyện riêng tư of người khác. Nhưng a vẫn im lặng quan sát dáng vẻ nghiêm túc đột nhiên phì cười, trông khuôn mặt thật nữ tính, thậm chí làm a rung động liên hồi.Đáng tiếc, hình thái cười của cô quá sảng khoái, âm thanh lại to và không hề trong trẻo, bất giác làm a không tin nổi, tiếc nuối.

- Thật ra tôi k có trách nhiệm phải nói với a, nhưng phá lệ, tất nhiên là o phải.
Cô k muốn nói nhưng điệu bộ của a ta làm cô o nhịn cười. Ông john thở phào, Trần Lượng quan sát câu chuyện, gật đầu lấy làm đúng lắm. Dù John có thích cô, a cũng có khả năng làm a ta tự bỏ cuộc. Anh lên xe. Một lúc sau, cuộc gặp gỡ tan rã.

.............................................

Oáp. Một cô gái uể oải rời hỏi chiếc giường toàn đồ vật quân dụng thiết kế cho quân đội. Mẹ cô đã cấm cô mấy lần, nhưng cô toàn bao biện rằng ngủ đồ thường êm ấm quá o quen. Có lẽ thói quen của người quân nhân như cô rất đặc biệt, Chẳng có gì làm bọn cô sợ, duy nhất có 1 điều là sợ sống sướng quá, vốn dĩ khổ đã quen rồi.

Đi ra giữa phòng, cô xoay xoay khớp vài cái, lấy đà đá thẳng lên trời khiến cho chân cô gần như ép sát với trán. Khởi động chân linh hoạt rồi, mạnh mẽ xoạc xuống, 2 chân thẳng tắp, ép người vài cái xuống đất. Hít đất thêm dăm ba chục cái, rồi mới thoải mái đi vệ sinh cá nhân.

Chẳng là cô rất vui vẻ, vừa hoàn thành nhiệm vụ, k ai thương vong, được thăng cấp, thêm tiền thưởng, được thăm nhà 1 tháng. Còn có gì vui hơn nữa chứ.

Cô khỏe khoắn đi xuống nhà, cả nhà vắng tanh, chỉ có 1 lời nhắn trên bàn “ mẹ và tiểu Hoa đi thăm bác Tư bị ốm, chiều tối mới trở lại, bố đi công tác 3 ngày sau mới về, cô Bảy xin về quê rồi nên con chịu khó ở nhà 1 mình, đi chơi. Mẹ đã làm canh trong bếp cho con.”Cô nhún vai mặc kệ.

Cô giúp việc quét tước, giặt giũ trông nhà đã về quê, nhà cô k phải giàu có đại gia gì mà thuê lắm người giúp việc phiền hà, bà và tiểu Hoa luôn ríu rít trong bếp. Còn cô ở nhà ngày nào thì tận hưởng ngày ấy thôi.Tuy là đã được học nấu ăn tốt như hậu cần, nhưng toàn món đơn giản, tiết kiệm. Cô nhìn bát phở toàn thịt bò kín đặc tô, bất giác hừ mùi, khó chịu. Chắc lâu ngày toàn ăn sáng bằng đồ khô nên nhìn bát canh trước mặt phát sợ. Lắc đầu, cô đi lên phòng. Lại phải ra khỏi nhà rồi.……………………………

Một cô gái trên xe buýt, huýt sáo trông hai người phụ nữ cào cấu nhau mà lòng vui phơi phới. Hóa ra ngoài cuộc sống còn có nhiều điều thú vị như vậy, tả dụ như việc họ dùng cào, tát, nắm tóc để trị nhau, còn cô chỉ biết dùng võ để thi đấu trong sân cỏ của quân đội. Người con gái mặc 1 chiếc quần thể thao rộng của nam giới, 1 chiếc áo ba lỗ trắng, còn đeo 1 chiếc túi tréo hình trụ nằm ngang, nhìn giống như để đựng tạ, đang hiên ngang bước vào cửa siêu thị. Nhìn cách cửa tự động mở ra đóng lại, cô nhíu mày. Ví dụ như có cái gì đấy thì sao, cô chẳng biết nhưng người cứ nao nao. Mỗi lần cô gặp đen đủi đều như thế. Cô tính quay đầu đi về, phân vân gãi mũi 1 lúc, cô vẫn tiến vào. Cô không tin, ông trời lại luôn ưu ái cô như thế.

Nói đến là đến. Cô vừa mới bước được 1 cái chân vào tới cửa, chân kia vẫn còn ở ngoài, thì đột nhiên 1 tên nào đó vô danh k biết tốt xấu cầm dao lao tới phía cô. Mọi người đều hét loạn lên khi nghe tiếng nói của bảo an đằng sau, hóa ra là có cướp giật, cô k định làm anh hùng đâu. Không ngờ hán to gan chạy tói bên cô, vẫn tư thế ấy mà để cho hắn kề dao vào cổ. giọng hắn khàn khàn:

- Để cho tao đi, nếu k con chó này sẽ chết. Mày cấm giãy giụa, la hét.

Thật k may mắn cho tên này là hắn ta lùn vớ phải cô ngang tầm với mình, khi kề dao còn khiến cô hơi khụy gối. Cô chẳng la hét giãy giụa, bình tĩnh lùi theo hắn. Giọng hắn cứ lanh lanh bên tai cô, cô khó chịu quá, đột nhiên dừng bước quay sang nhìn hắn, 2 người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau. Hắn chỉ thấy cô nhíu mày, môi mấp máy. Không hiểu tại sao hắn ta đột nhiên hơi buông lỏng dao, ghé sát hơn gần cô để nghe cho rõ. Khi cô bình tĩnh, hắn sẽ bất an, khi cô muốn nói, nhưng lại như thì thầm, hắn tất nhiên mắc bẫy nghe cô sắp xếp. Lúc này, chớp thời cơ, cô đưa tay cầm lấy tay hắn cầm dao, bẻ mạnh, linh hoạt giơ chân đá thẳng lên đẩu, chân đi qua vai, chọi thẳng vào trán hắn. Bị ống đồng đá đã đau rồi, mà chân cô đau phải hạng xoàng, hơi bị cứng đấy. Tay hắn rơi dao, ôm đầu, người hắn giật lùi ra cửa. Cô xoay người lấy đà đá xoáy 360, làm má phải hắn ăn nguyêngiầy của cô. Má nóng lên, sưng phồng, đỏ phừng rồi tím lại, chân run rẩy, ngã cả người ra sau, mùi máu tanh xổ ra từ mũi, ko đứng dậy nổi. Cô nhìn hắn, rất từ tốn, ko hề kiêu ngạo:

-Tao nói, mày ngu quá, cướp giật ở cái nơi đông người, dễ bị bắt này, tiền đi chợ mang theo người cũng ít, cớ chi phải ăn cắp. Khuyên 1 câu rằng, muốn nhiều tiền thì đến ngân hàng mà cướp, biết đâu bị bắt thì còn đỡ nhục. Với lại, bịt mũi lại đi, có thể chết người vì mất máu mũi đấy.

Nói xong cô xoay người đi vào trong siêu thi, k thèm để ý con dao, nghĩ tính đi mua bánh mì. Mọi người kể cả bảo an cũng trơ mắt nhìn cô tự thoát thân, mà tên ngốc kia nghe thấy cô dọa liền ngửa mặt cầm máu. Ai đời lại có chuyện lạ này. Mọi người đứng canh chừng hắn, chứ ko kìm kẹp, chắc hắn k dám nữa đau.

Còn chưa đi được dăm bước, đột nhiên có người gọi cô

-Cô vừa đánh người kia đứng lại.

Hóa ra cảnh sát được gọi đã đến. Tác phong lâu quá

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau