THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thái sơ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tuyệt Độc cốc của Thái Sơ sơn (1)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

---------------------

Trong lòng Trương Cuồng tính toán, nếu như mình leo đến ngôi vị chưởng giáo, cũng là Tường Long quốc hộ quốc tiên sư, như thế thì còn uy phong hơn Hoàng đế nha!

Lúc này, Từ Thôn Hổ tiếp lời:

- Hừ, nếu Thái Sơ giáo chúng ta có thể đi vào Tuyệt Tiên Cốc, lấy ra được những linh pháp và pháp bảo rơi xuống từ thời Tiên Ma đại chiến kia, thì đâu chỉ là giáo phái số một ở Tường Long quốc!

Hắn dừng một chút, tự hào nói:

- Thái Sơ giáo chúng ta so với các tông môn khác có một ưu thế, đó là vị trí rất gần Tuyệt Tiên Cốc, nơi này mười vạn năm trước là một trong số các chiến trường của Tiên Ma đại chiến!

- Trận Tiên Ma đại chiến năm đó vô số cường giả ngã xuống, mà ở trong Tuyệt Tiên Cốc, còn sót lại rất nhiều bảo bối mà bọn hắn tốn tâm huyết cả đời sưu tập, có Thượng Cổ linh pháp, ma thuật đã thất truyền, còn có rất nhiều pháp bảo có thể làm cả Tu Chân giới nhấc lên gió tanh mưa máu!

- Ôi, vậy…vậy còn không mau đi lấy?

Nãy giờ Trương Cuồng vẫn ở một bên giả vờ thành thật, hăm hở nghe ngóng, sợ để sót chữ nào, đến khi nghe được vô số bảo bối rơi vãi ở trong Tuyệt Tiên Cốc, gần sát Thái Sơ giáo, hơn nữa còn là chỗ vô chủ, nội tâm lập tức sốt sắng:

- Nếu để tông môn khác lấy trộm hết bảo bối, vậy nguy rồi!

Từ Thôn Hổ khinh bỉ nhìn Trương Cuồng, tựa như nhìn kẻ ngu, cười lạnh nói:

- Nếu có thể tùy ý đến lấy bảo bối, còn chờ ngươi dạy sao? Lại nói, những tông môn khác dám can đảm xông vào phạm vi của Thái Sơ giáo chúng ta sao? Khinh Thái Sơ giáo chúng ta không có người à?

Bị khinh bỉ, trong lòng Trương Cuồng chửi bới Từ Thôn Hổ không ngớt, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười hiền lành, liên tục đồng ý.

- Năm đó Tiên Ma đại chiến đến lúc gay cấn nhất, Ma Đạo sắp bại đến nơi, một vị lão tổ Ma Đạo là Vạn Độc Ma Tôn trong cơn giận dữ tự bạo, hạ độc chết vô số cường giả của hai bên Tiên Ma, ngoài trừ lác đác mấy vị cường giả cảnh giới tương đương hắn, những người khác hầu như chết sạch! Vạn Độc Ma Tôn là một cường giả tuyệt đỉnh, đến nay người tu tiên tiến vào Tuyệt Tiên Cốc còn có thể bị độc chết, mặc dù biết trong cốc có bảo bối, nhưng mấy ai dám vào!

- Sau khi Vạn Độc Ma Tôn tự bạo, khí độc lan ra hơn một nửa Đại Tự sơn, tạo thành Tuyệt Tiên Cốc hiện nay! Hiện tại Đại Tự sơn chỉ bằng một phần ba so với ban đầu, dù là những cường giả cảnh giới cực cao cũng không dám tùy ý vào cốc, vào trong ấy, chỉ sợ có vào mà không có ra.

Nghe được câu chuyện, Tần Hạo Hiên líu lưỡi, hắn bám lên thân thể tiểu xà, đã từng đi vào sâu trong Tiểu Tự sơn, chỗ ấy nguy hiểm trùng trùng, rất dễ lạc đường, đừng nói Tuyệt Tiên cốc có Đại Tự sơn là dãy núi số một của Tường Long quốc, nơi đây năm đó còn là Tiên Ma chiến trường!Từ Thôn Hổ thấp giọng thở dài:

- Những nơi chí âm, chí độc hoặc chí dương trong thiên địa, đều rất dễ dàng sinh ra linh dược biến dị, đã nhiều năm trôi qua, Tuyệt Tiên Cốc nhất định thai nghén ra rất nhiều linh dược quý báu, nếu có thể hái được, nói không chừng lão tổ tông trong giáo chúng ta có thể đột phá đến Tiên Anh Đạo Quả cảnh, gia tăng mấy trăm năm thọ nguyên, như vậy thực lực của Thái Sơ giáo chúng ta sẽ tăng vọt một tầng!

Nghe Từ Thôn Hổ nói chuyện, Tần Hạo Hiên dần dần hiểu ra, cái gọi là Thần Tiên thực ra chỉ là người tu tiên, mặc dù bọn họ có khả năng phi thiên độn địa, nhưng còn chưa phải Thần Tiên chân chính, vẫn có những hiểm địa họ không dám đi vào, cũng có thế lực, cũng có tranh đấu, không như truyền thuyết nói có thể trường sinh bất tử. Muốn được sống lâu trường thọ, nhất định phải đột phá cảnh giới, nghịch thiên đoạt mệnh.

- Hai vị sư huynh lợi hại như thế, khẳng định cũng là cao thủ tầng thứ ba, thứ tư a!

Trương Cuồng nịnh nọt.

- Không dễ vậy đâu!

Từ Thôn Hổ nói đến việc tu hành cũng phải thở dài:

- Tu tiên tầng thứ nhất Tiên Căn cảnh, phải dẫn thiên địa linh khí tiến vào trong cơ thể, đổ vào tiên chủng, để cho tiên chủng nảy mầm mọc lá mới đột phá đến tầng thứ hai Tiên Miêu cảnh, tiên mầm có thể sinh ra bốn mươi chín lá, ai mọc ra nhiều lá kẻ đó càng mạnh, sinh đủ bốn mươi chín lá thì có cơ hội biến mầm thành cây!

- Ta tu luyện ba mươi năm, chỉ đột phá được Tiên Miêu cảnh, mọc được mười một lá cây! Triệu sư huynh là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ chúng ta, tu luyện hơn ba mươi năm mọc được 22 tiên diệp, nếu như không thể biến mầm thành cây, đột phá tầng thứ ba Tiên Thụ cảnh, sau khi qua 150 tuổi mà không có linh đan diệu dược kéo dài tuổi thọ, cũng chỉ có chết già! Con đường tu tiên xa xôi, tầng thứ ba tầng thứ tư đâu chỉ đơn giản nói suông!

- Nếu có linh đan diệu dược hỗ trợ tu luyện, có thể làm ít được nhiều không?

- Nói thừa, nếu như có linh đan diệu dược hỗ trợ tu luyện ăn nhiều như muối, thì ngay cả đứa con bất tài của Hoàng trưởng lão cũng có thể đạt đến Tiên Miêu cảnh Thập Thất diệp, nếu như Triệu sư huynh cũng có một người cha làm trưởng lão, thì với tư chất của Triệu sư huynh...Thấy Từ Thôn Hổ càng nói càng quá trớn, Triệu Gia Long ho khan mấy tiếng, lạnh giọng bảo:

- Từ sư đệ! Nói năng cẩn thận!

Từ Thôn Hổ tỉnh ngộ, tự ý thức được mình lỡ lời.

Ba người Tần Hạo Hiên thì đều có suy nghĩ riêng, tự mình tính toán. Xem ra trên con đường tu tiên chỉ dựa vào tư chất là không được, phải có thật nhiều đan dược hỗ trợ, như thế mới đi nhanh, đi xa hơn người khác!

Tần Hạo Hiên nghĩ, tư chất mình kém hơn Trương Cuồng, nhưng mà có tiểu xà bách độc bất xâm, có lẽ có thể đi vào trong Tuyệt Tiên Cốc, nếu như tìm được mấy bảo bối, thì có thể nổi bật trong giáo!

Cho dù cực kỳ nguy hiểm, nhưng Tần Hạo Hiên càng nghĩ càng thấy nên vào Tuyệt Tiên Cốc!

Ở trong Thái Sơ giáo, người tư chất tốt hơn mình nhiều không kể xiết, còn có rất nhiều người xuất thân cao quý, bản thân mình tư chất bình thường lại không có chỗ dựa, nếu như không chịu bắt lấy cơ hội mà liều mạng, khẳng định không thể nổi bật trong đám môn nhân đệ tử đông đúc của Thái Sơ giáo.

Một đường không ngủ không nghỉ ruổi ngựa chạy ba ngày ba đêm, bọn hắn rốt cục đi đến chân núi Đại Tự sơn.

Đại Tự sơn, nơi có đệ nhất tông môn của Tường Long quốc, thế núi nguy nga, chập chùng liên miên. Ở trong núi rừng trùng trùng điệp điệp, chủ phong Hoàng Đế phong đâm xuyên trời cao, một bậc thang uốn lượn gập ghềnh, khí thế bàng bạc chạy từ chân núi lên đỉnh.

Trên đỉnh bậc thang là một tảng đá xanh chạm rỗng điêu khắc sơn môn, đơn giản đại khí, xinh đẹp lại không xa hoa.

Trên sơn môn ghi hai chữ Thái Sơ huyết hồng.

Ở cuối bậc thang thông thiên là Thái Sơ bảo điện, là tiên gia trọng địa của toàn bộ Tường Long quốc, nếu không phải đệ tử Thái Sơ giáo, phàm nhân mặc dù là Hoàng đế, cả đời cũng chỉ có lúc thụ sắc phong mới có thể đi vào một lần, bốn phía tràn đầy tiên gia linh khí.

Đại Tự Sơn bất đồng vùng khỉ ho cò gáy Tiểu Tự sơn, cảnh sắc Hoàng Đế phong chim hót hoa nở, nhất là trên đỉnh, vân vụ phiêu miểu, tiên âm quanh quẩn, tựa như tiên cảnh.

Mặc dù Tần Hạo Hiên tính tình trầm ổn cũng không khỏi ngây người, vốn tưởng rằng ở gần Tuyệt Tiên Cốc thì Đại Tự sơn phải hoang vu thê thảm không nỡ nhìn, Thái Sơ giáo nhất định ở sâu trong Đại Tự sơn, trên đường vào giáo nguy hiểm trùng trùng, hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý, đang tính một đường vượt gai băng rừng, trèo đèo lội suối, đánh bạc tính mạng vào núi tu tiên học nghệ, ai ngờ nơi đây lại như tiên cảnh nhân gian!

- Đại Tự Sơn ở trong Tường Long quốc là nơi phong thủy linh khí tốt nhất, lại có mấy ngàn năm thấm nhuần tiên linh khí của tông môn chúng ta, non xanh nước biếc địa linh nhân kiệt cũng là bình thường.

Từ Thôn Hổ cũng không cười nhạo bọn hắn, bởi vì ba mươi năm trước, hắn mới vừa vào sư môn cũng khiếp sợ như vậy.

- Vội vàng chạy gấp ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng đến kịp, ngày mai chính là ngày khảo thí cuối cùng!

Chương 7: Tuyệt Độc cốc của Thái Sơ sơn (2)

Triệu Gia Long thở ra một hơi, xoay người xuống ngựa, nói với ba người Tần Hạo Hiên còn đang đắm chìm trong cảnh sắc, nói:

- Ở trên Hoàng Đế phong cấm người cưỡi ngựa, các ngươi đi bộ theo bậc thang thông thiên đến sườn núi, sẽ có người đón, đêm nay cẩn thận nghỉ ngơi cho tốt, đến ngày mai khảo thí lần cuối cực kỳ quan trọng, nhớ lấy!

Chỉ dẫn ba người Tần Hạo Hiên vào trong môn phái ghi danh đăng ký xong, hắn cùng với Từ Thôn Hổ lên núi, tốc độ vô cùng nhanh, nhoáng một cái đã không nhìn thấy bóng người rồi.

Trước sơn môn ngoại trừ ba người Tần Hạo Hiên, không ngừng có đệ tử Thái Sơ giáo đưa tới những tiên mầm thông qua khảo hạch, sau khi dặn dò ghi danh tại sườn núi, bọn hắn lật đật chạy mất, bộ dáng vội vã đoán chừng là nhanh chóng chạy về tu luyện, tranh thủ bổ sung mấy ngày lãng phí.

Tần Hạo Hiên dùng tốc độ nhanh nhất, cũng phải mất ba giờ mới đi đến cái đình ở lưng chừng núi, lúc này trời đã về chiều, hoàng hôn huy sái ánh vàng lên Đại Tự Sơn.

Đứng ở giữa sườn núi, ánh mắt có thể nhìn thấy vô số lầu các tinh xảo, gạch vàng ngói xanh, cổ thụ to lớn, còn có vườn hoa xanh xanh đỏ đỏ, cực kỳ xinh đẹp.

Cái đình ở sườn núi thật ra là một hành lang kéo dài, trên bức tường hành lang cao nửa người điêu khắc hoa văn kỳ ảo, có kỳ trân dị thú, có danh sơn đại xuyên, còn có hình các Thần Tiên, ghi lại một phần lịch sử của Thái Sơ giáo.

Trên hành lang đứng chật ních người, ước chừng một hai trăm người, đều là tiên mầm tuyển được trong năm nay.

Thái Sơ giáo có mấy ngàn năm nội tình để cho đám tiểu tử ở đây ngạc nhiên không thôi, cả đám tập trung tinh thần nhìn xem bích hoạ cùng chữ viết, trong lòng không nhịn được sinh ra cảm xúc tự hào vì bản thân sắp trở thành đệ tử Thái Sơ giáo.

Chờ tiên mầm đến đủ, mặt trời đã xuống núi, một đệ tử Thái Sơ giáo khoảng bốn mươi tuổi thản nhiên chạy đến, thần sắc kiêu căng nói:

- Đi theo ta!

Hắn mang theo hơn hai trăm thiếu niên tới nhà ăn dùng cơm, lại dẫn bọn hắn đi xuyên qua vô số lầu các xinh đẹp, đến nơi nghỉ qua đêm. Một thiếu niên quần áo đẹp đẽ quý giá, eo đeo ngọc bội nhịn không được cảm thán:

- Thật không tin nổi, nơi đây còn đẹp hơn Ngự hoa viên của Hoàng cung!

Nghĩ đến chuẩn bị ngủ ở nơi tiên cảnh này, còn đẹp hơn Ngự hoa viên của Hoàng cung, đa số thiếu niên con nhà nghèo trong lòng kích động, cực kỳ chờ mong.

Nhưng mà tên đệ tử dẫn đường kia dẫn mọi người bảy ngoặt tám rẽ, đưa bọn chúng đến một dãy nhà thấp bé cũ nát, nói:

- Sáng sớm ngày mai, các người tập hợp ở đây, sẽ có người dẫn các ngươi đi tham dự khảo thí lần cuối. Trên sườn núi là trọng địa của tông môn, bây giờ các ngươi còn chưa có tư cách tiến vào, nhớ lấy, đừng có đi lại lung tung, nếu không sẽ bị khai trừ ra ngoài, vĩnh viễn không thu nhận!

Hắn chỉ vào dãy nhà thấp bé cũ nát, nói:

- Đó là nơi ngủ hôm nay của các ngươi

Một đám thiếu niên nội tâm tan vỡ, trong lòng mắng to Thái Sơ giáo keo kiệt, nhưng không một ai dám lộ ra ngoài, trơ mắt nhìn tên đệ tử dẫn đường rời đi

- Khoan đã! Đây là ổ chó sao? Đây là cho người ở sao?

Một thiếu niên khí vũ hiên ngang cau mày, lớn tiếng chất vấn.

Hắn mặc áo vàng, trên ngực thêu hai con rồng vàng tranh châu, búi tóc cắm một cây trâm bằng bạch ngọc, bên hông đeo một cái ngọc bội hình rồng tinh xảo, trên tay còn mang một cái nhẫn phỉ thúy hổ phách, nhìn qua cũng biết không phải con cháu nhà bình thường.Tên đệ tử Thái Sơ giáo dẫn đường nọ ngừng bước lại, quay đầu sang nhìn, nếu không phải nhìn vào quần áo của tên thiếu niên kia mà đoán ra thân phận của hắn, đối với đám chim non chưa ráo máu đầu này còn dám kiêu căng như vậy, hắn đã sớm nổi giận, nhưng vẫn lạnh giọng nói:

- Đệ tử mới nhập môn chỉ có như thế, không phục đi tìm trưởng lão tranh cãi đi!

- Lớn mật, ngươi biết hắn là ai không! Hắn là người được đương kim Hoàng đế của Tường Long quốc thương yêu nhất, Tam hoàng tử Lý Tĩnh!

Bên cạnh Tam hoàng tử Lý Tĩnh, một tùy tùng lớn tiếng nói, tùy tùng này cũng mặc một bộ áo gấm, khí vũ hiên ngang, chắc cũng là con nhà quyền quý.

Đạo nhân dẫn đường cười khinh thường, hất tay áo lên nói:

- Ngay cả cha hắn là hoàng đế, đến Đại Tự sơn cũng phải tuân thủ môn quy của Thái Sơ giáo. Tam hoàng tử? Chỉ là phàm nhân, đừng có tinh tướng ở Thái Sơ giáo!

Dứt lời, hắn thản nhiên rời đi.

Bị mất mặt, Lý Tĩnh cùng mấy tên con cháu quý tộc bên người gương mặt âm trầm, Lý Tĩnh cười ha ha nói:

- Phụ hoàng bình thường dạy bảo chúng ta, phải thâm nhập vào dân gian, hiểu rõ khó khăn của dân gian, đây không phải là cơ hội sao?

Không hổ là con cháu đế vương, lời nói này khiến hắn không mất mặt còn tranh thủ được tình cảm của đám con cháu nghèo khó.

Lý Tĩnh vượt lên trước đi vào dãy nhà, mùi ẩm mốc ướt át xộc vào mũi, bước chân còn đạp phải bãi nước đọng, phát ra âm thanh.

Thân phận là hoàng tử, Lý Tĩnh làm cho mọi người rất chú ý, không ít người chủ động nói chuyện với hắn, toan tính làm quen. Trương Cuồng và Trương Dương cười thật nhiệt tình, kéo đến rất nhiều thiếu niên trò chuyện khí thế ngất trời.
Trong lúc tất cả mọi người đang kết giao bạn bè, toan tính kéo bè kết cánh, cũng có rất ít người ngồi ở mép giường không thốt một lời, những người này hoặc tự ti, hoặc trời sinh tính tình hướng nội, không giỏi ăn nói.

Tần Hạo Hiên không có đi tham gia náo nhiệt, đối với những ai chủ động nói chuyện với hắn, hắn cũng chỉ qua loa vài tiếng, chọn lấy chăn giường, tính toán đi ngủ.

Ở bên cạnh Tần Hạo Hiên, có một bé trai chỉ cao bằng bả vai hắn, ốm yếu gầy gò, gương mặt cực kỳ thanh tú, rụt rè đứng đấy, tựa hồ là lần đầu tiên đi xa nhà, lại cùng nhiều người ngủ chung một chỗ, nên nhút nhút nhát nhát. (*Gái, nhất định là gái!)

Bởi vì thấy hắn không có ai chủ động đến bắt chuyện, xem bộ dáng khổ sở không nơi nương tựa, Tần Hạo Hiên động lòng trắc ẩn, chủ động nói chuyện với hắn:

- Này, cùng ta đi lấy chăn mền chứ?

- Tiểu Tự sơn Tần Hạo Hiên, còn ngươi …

Bé trai mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, nhanh nhẹn cầm lấy chăn, cùng Tần Hạo Hiên phủi xuống bụi bặm, sợ sợ sệt sệt nói:

- Từ... Từ Vũ...

Trong lúc đa số mọi người đang trò chuyện, Tần Hạo Hiên và Từ Vũ sửa soạn chăn chiếu làm Lý Tĩnh chú ý. Từ Vũ ốm yếu không nói, Tần Hạo Hiên lại cực kỳ nổi bật, thân thể cường tráng, cơ bắp rám nắng, tỏ vẻ tố chất cơ thể rất tốt, khẳng định tư chất cực cao.

Lý Tĩnh đi đến trước mặt Tần Hạo Hiên, chắp tay nói:

- Lý Tĩnh, xin hỏi tôn tính đại danh của huynh đài!

- Tần Hạo Hiên.

Tần Hạo Hiên cũng chắp tay trả lời.

- Tần huynh đệ, sau này chúng ta đều là đệ tử Thái Sơ giáo, lại là sư huynh đệ cùng nhập môn một năm. Thái Sơ giáo cường giả như rừng, chúng ta là đệ tử mới nhập môn nhất định không được coi trọng, sau này mọi người phải giúp đỡ nhau, cùng tiến cùng lùi!

Lý Tĩnh cười rất nhiệt tình, ôm lấy bả vai của Tần Hạo Hiên, cực kỳ thân mật.

Dù sao Lý Tĩnh cũng là Tam hoàng tử của Tường Long quốc, chủ động nói chuyện với mình, nếu mình qua loa thì có vẻ lố quá, Tần Hạo Hiên bèn mỉm cười trò chuyện với hắn câu được câu không, nhưng Từ Vũ đứng ở ngay bên cạnh Tần Hạo Hiên, Lý Tĩnh lại như không nhìn thấy, hoàn toàn không để ý.

Rất nhanh, trong lòng Tần Hạo Hiên có nhận xét, Lý Tĩnh là gian hùng, người này mặt ngoài nhiệt tình, mặt trong lạnh lùng, chỉ kết giao với ai mà hắn cho rằng có giá trị có tiềm lực.

Bọn thiếu niên trò chuyện thêm một lát, trời đã triệt để tối mịt, gió lạnh tràn ra từ những góc tường. Tiết đầu thu ban ngày không lạnh lắm, nhưng đến đêm lại rất lạnh, chưa kể đến dãy nhà này ẩm ướt mốc meo, một số thiếu niên yếu đuối đã run bần bật.

Mặc dù hai cái giường chung này đủ chỗ cho hơn hai trăm người ngủ, chăn gối cũng có đủ. Nhưng chăn mền vừa ẩm vừa mỏng tanh, vắt cũng ra nước, mùi nấm mốc rất nặng.

*Tiên Miêu: Miêu là mầm, hạt giống, không phải mèo, giữ nguyên Hán Việt.

Chương 8: Giám Tiên nhãn trên Hiển Linh thai

Đám thiếu niên leo lên giường, ở trong gió lạnh thế này, bọn hắn chỉ đành bất đắc dĩ chịu đựng cái giường chung vừa cứng vừa bẩn, và mấy cái chăn mỏng manh ẩm ướt nấm mốc. Chỉ mong đêm nay nghỉ ngơi thật tốt, tiêu trừ bớt mệt mỏi mấy ngày đường vất vả, chuẩn bị cho khảo thí cuối cùng vào ngày mai, chờ đón một cuộc sống mới.

Từ Vũ nằm bên cạnh Tần Hạo Hiên, hắn đắp cái chăn mỏng manh nên bị lạnh đến tím môi, không chỉ Từ Vũ, kể cả thân thể khỏe mạnh như Tần Hạo Hiên lẫn những người khác, cũng cảm thấy lạnh lẽo thấm vào tận xương cốt.

Ở trong ánh nến ảm đạm, một bàn tay thò vào bên cạnh Từ Vũ, giật lấy cái chăn đang quấn chặt của hắn.

Từ Vũ giật mình kêu to, bàn tay là của một thiếu niên thân thể cường kiện nằm cạnh Từ Vũ, cướp được chăn rồi, hắn trợn mắt mắng:

- Kêu gì mà kêu! Có giỏi ngươi cướp lại đi!

Bị quát một cái, trong mắt Từ Vũ đã ngân ngấn nước, cực kỳ ủy khuất, hắn vốn ốm yếu nên không dám tranh cãi, những lúc thế này đạo lý là vô dụng, quả đấm của ai cứng hơn chân lý thuộc về người đó.

Tần Hạo Hiên ở bên cạnh nhìn thấy tất cả, tên thiếu niên kia giật đồ còn ngang ngược lẽ thẳng khí hùng như thế, làm hắn tức giận sục sôi, nếu không phải vì cân nhắc ngại cho sự việc quá ầm ĩ, hắn đã đấm cho tên thiếu niên kia một cái.

- Đến đây, hai chúng ta nằm sát lại, như thế sẽ ấm áp hơn chút ít!

Tần Hạo Hiên đưa tay kéo Từ Vũ đang cuộn tròn thành một đoàn trong đêm lạnh, chia cho hắn một nửa cái chăn, nhưng chăn thật sự quá nhỏ, hắn không thể không ôm Từ Vũ vào trong ngực.

Gương mặt của Từ Vũ vốn lạnh đến trắng bệch bỗng nhiên đỏ rực, bị Tần Hạo Hiên ôm vào trong ngực không dám cựa quậy chút xíu nào.

Tần Hạo Hiên ôm Từ Vũ cũng không cảm thấy mất tự nhiên chỗ nào, hai nam nhân ngủ cùng một chỗ còn có chuyện gì có thể xảy ra! (* sai, sai nghiêm trọng)

Trên người Từ Vũ có mùi thơm thoang thoảng bay đến mũi Tần Hạo Hiên, ngược lại giảm bớt đi mùi nấm mốc của chăn chiếu.

Một khi có người bắt đầu đoạt chăn, các thiếu niên vốn đang lạnh run như được gợi ý, có mấy thiếu niên tự cho là cường tráng bắt đầu ra tay cướp bóc, mà những thiếu niên bị đoạt thì liều chết ngăn cản, có mấy chỗ đánh đấm đã khí thế ngất trời.

Nằm ở cách Tần Hạo Hiên không xa, Lý Tĩnh cũng đã rục rà rục rịch, hắn ra hiệu cho đám con cháu quý tộc, được ra hiệu, bọn con ông cháu cha này cũng bắt đầu ra tay đoạt chăn.

Đám con cháu quý tộc này từ bé học tập quyền cước, thân thể khỏe mạnh hơn xa những thiếu niên khác, bọn hắn vừa ra tay đã đoạt được mấy tấm chăn, những ai chống đối đều bị đánh một trận, mặt mũi sưng vù tím rịm, sau đó không còn ai dám phản kháng.

Cướp đoạt rất nhanh đã trở thành thu nhặt, cuối cùng cũng đến chỗ của Tần Hạo Hiên. Một thiếu niên quý tộc tên Mộ Dung Siêu, nắm cái chăn của Tần Hạo Hiên giật mạnh, vừa mới chợp mắt ngủ, Tần Hạo Hiên cảm thấy thân thể lạnh lẽo, Từ Vũ khẽ run rẩy, vừa lạnh vừa sợ khiến nước mắt hắn lại ngân ngấn.

Tần Hạo Hiên không nói một lời, nằm ở trên giường bật một cái đã đứng lên, trong họng khẽ quát.

- Bốp!

Một quyền đánh vào mặt Mộ Dung Siêu.

Thân thể Mộ Dung Siêu bay ra, tựa như chiếc lá trong gió, té xuống cách Tần Hạo Hiên hai thước, nằm luôn trên đất, chật vật không dậy nổi.

Mãi đến khi Mộ Dung Siêu ai ôi kêu lên thảm thiết, vài người mới kịp phản ứng, cả đám bị quả đấm của Tần Hạo Hiên làm chấn kinh trợn mắt há mồm.

Mộ Dung Siêu con nhà võ tướng, từ bé tập võ, được học kỹ thuật chém giết trong quân đội, thân thủ nhanh nhất trong đám bọn chúng.

Mộ Dung Siêu bị Tần Hạo Hiên đấm phát ngã lăn, mấy tên thiếu niên quý tộc khác đang dự tính cùng xông lên, lại bị Lý Tĩnh nãy giờ giữ im lặng ngăn cản:

- Làm càn, ai cho các ngươi quấy rầy Tần huynh đệ nghỉ ngơi?

Mấy tên đệ tử quý tộc lập tức dừng tay, mặc dù bọn hắn e ngại Lý Tĩnh, nhưng đa phần là sợ Tần Hạo Hiên, cú đấm kia hung hãn tựa như mãnh thú.

Nhưng Mộ Dung Siêu mới bò dậy từ trên đất lại không nghĩ như vậy, chỉ thấy hắn kêu một tiếng, rút từ eo ra một thanh chủy thủ đâm Tần Hạo Hiên, bởi vì khoảng cách không xa, hơn nữa tốc độ cực nhanh, dao găm phát ra tiếng xé gió xi xi.

Tần Hạo Hiên tựa như có mắt sau lưng, hắn cũng không phải kém, xoay tay một cái, tóm được cổ tay Mộ Dung Siêu, chế trụ động mạch của hắn, Mộ Dung Siêu không giữ được, chủy thủ tuột tay rơi xuống đất, lưỡi dao xuyên sâu vào mặt đất, chỉ lộ ra chuôi dao, sắc bén chém sắt như bùn!

Chế trụ được Mộ Dung Siêu, Tần Hạo Hiên giơ chân đạp vào mông hắn, đá văng đối thủ ra, trợn mắt nhìn sang kẻ đứng sau là Lý Tĩnh.

Thân thủ tàn nhẫn của Tần Hạo Hiên làm Lý Tĩnh chấn kinh, thầm nghĩ người này có tài, nếu lôi kéo được hắn, thì sẽ có một tay chân lợi hại.

Hắn đi tới, sắc mặt nghiêm túc, trách cứ mấy người Mộ Dung Siêu một trận, sau đó nhặt lên cái chăn của Tần Hạo Hiên rơi trên mặt đất nói:
- Sáng sớm ngày mai sẽ khảo thí lần cuối, Tần huynh đệ nghỉ ngơi cho sớm.

Tần Hạo Hiên tiếp tục nằm cạnh Từ Vũ ngủ, tuy vẫn có vài người đoạt chăn, nhưng không ai dám đến cướp Tần Hạo Hiên nữa.

Đối với việc Tần Hạo Hiên mới gặp lần đầu đã đắc tội với Tam hoàng tử Lý Tĩnh, trong lòng Trương Cuồng hả hê, Tam hoàng tử là người mà Tần Hạo Hiên có thể đắc tội được sao?

Tự cân nhắc đến ngày mai sẽ diễn ra khảo thí cuối cùng, Tần Hạo Hiên cưỡng ép nhịn xuống việc chạy vào Tuyệt Tiên Cốc tầm bảo, dù sao khảo thí lần cuối cùng cực kỳ quan trọng, nếu tinh thần mơ mơ hồ hồ, làm hỏng việc lớn thì không tốt.

Ngày hôm sau, trời vừa mờ sáng, ba tiếng chuông thanh thúy ngân nga, hơn hai trăm thiếu niên rời giường, chỉnh lý quần áo, liền ra bãi đất trống trước dãy nhà tập hợp.

Dưới sự dẫn đường của tên đạo nhân hôm qua, bọn hắn ăn bữa sáng, sau đó lại đi xuyên qua từng dãy lầu các tinh xảo đến nơi tổ chức khảo thí lần cuối cùng.

Ước chừng nửa giờ sau, tên đạo nhân dẫn đường đưa bọn hắn đến một quảng trường lộ thiên, lúc này những cao nhân tiền bối của Thái Sơ giáo phụ trách khảo thí đã đợi sẵn, một ông lão mặc quần áo Đạo gia, tiên phong đạo cốt được mọi người xúm xít vây quanh, hắn là chưởng giáo của Thái Sơ giáo, Hoàng Long chân nhân.

Khảo thí lần cuối cùng với đám đệ tử mới được thu nhận, ở các đại tông môn đều được xem là chuyện quan trọng hàng đầu, ở Thái Sơ giáo cũng không ngoại lệ, năm nay, kể cả Hoàng Long chân nhân bế quan từ lâu cũng tự mình tới tham dự.

Đốt hương tế thiên, trong tiếng tiên âm phiêu miểu, Hoàng Long chân nhân cất tiếng tuyên bố bắt đầu, một trưởng lão bước lên trước đài, tuyên bố nội dung cuộc khảo thí.

- Bây giờ chúng ta kiểm tra trình độ thiên phú, tư chất tốt xấu của các ngươi!

Đã có đệ tử nhận ra, người đứng ở trên đài cao, râu tóc bạc trắng, mặc đạo bào màu xanh, có phần tiên phong đạo cốt, trưởng lão nọ là Lạc Diệp chân nhân, Lạc Diệp chân nhân là sư thúc của chưởng giáo Hoàng Long chân nhân, ở trong Thái Sơ giáo vai vế cực kỳ cao, quanh năm chỉ bế quan, rất ít xuất hiện.

Hắn và chưởng giáo Hoàng Long chân nhân cùng lúc tham dự, còn có rất nhiều trưởng lão trên khán đài, có thể nhận thấy bọn họ cực kỳ coi trọng lần khảo thí này.

Lạc Diệp chân nhân nói:

- Tiên chủng căn cứ mạnh yếu mà chia làm tiên chủng có sắc và vô sắc, trong tiên chủng vô sắc lại chia làm đầy đủ và không đủ, tiên chủng có sắc thì chia làm bảy loại màu sắc xám (hôi), vàng sẫm (hạt), xanh (thanh), cam (tranh), đỏ (xích), vàng óng (kim), tím (tử).

Nói phân chia tiên chủng xong, Lạc Diệp chân nhân dừng một chút, lại nói:

- Trắc thí xong, bất luận tiên chủng mạnh hay yếu, hi vọng các ngươi đều không kiêu ngạo hoặc nhụt chí, thành tựu cuối cùng của Tu tiên giả không thể dựa vào tư chất tốt xấu mà kết luận, cần cù có thể bù thông minh!

Khảo thí bắt đầu, theo điểm danh của Lạc Diệp chân nhân, khảo nghiệm liên tiếp mười mấy đệ tử mới, nhưng tất cả tư chất đều là loại yếu kém vô sắc lại không đủ.

Đám cao tầng trong giáo thần sắc như thường, cho dù tất cả đệ tử mới đều là loại yếu kém cũng rất bình thường, loại có sắc có thể ngộ nhưng không thể cầu, chỉ cần lần này trong 200 đệ tử mới có một hai cái tiên chủng vô sắc đầy đủ cũng không tệ rồi.- Tiếp theo, trấn Đại Điền, Trương Dương!

Trương Dương đi lên đài khảo thí, tay đặt lên Minh Giám Tiên Nhãn.

Theo Lạc Diệp chân nhân đưa vào một đạo Tiên Linh khí, Minh Giám Tiên Nhãn lấp lóe màu xám.

- Hôi chủng!

Hoàng Long chân nhân đứng lên, hai mắt không thể tin nổi, đáy lòng mừng rỡ, hôi chủng nha! Đây chính là hôi chủng! Một tiên môn truyền thừa trăm năm, nhiều khi tiến hành thu nhận đệ tử cũng không thể nhận được đệ tử ưu tú như thế này!

Chỉ cần có một đệ tử như vậy, trong hai trăm năm tới của Thái Sơ giáo, thậm chí lâu hơn nữa cũng sẽ không có vấn đề gì, chỉ cần hắn có thể trưởng thành, thậm chí có thể trở thành chưởng giáo đời tiếp theo của Thái Sơ giáo! Bản thân Hoàng Long chân nhân, khi khảo thí tiên chủng cũng là hôi chủng!

Mặc dù vận mệnh, cơ duyên mỗi một người khác nhau, nhưng tư chất hôi chủng, sau này nhất định có thể thành trụ cột của Thái Sơ giáo!

Các trưởng lão trên khán đài cực kỳ hưng phấn, mặc dù trên mặt vừa vui vừa giật mình, nhưng vẫn có nét là lạ, trong lòng tính toán.

Tư chất tốt như thế, ai mà không muốn thu làm đồ đệ? Không chừng đến chi mạch của mình, rất có thể thành chưởng giáo của Thái Sơ giáo.

- Hoàng Long sư thúc, Cổ Vân Đường nhất mạch của chúng ta chưa có thu đồ đệ, lần này ta thấy tướng mạo của Trương Dương kia có duyên làm đồ đệ của Cổ Vân Đường, Hoàng Long sư thúc có thể làm chủ, đợi sau khi hắn đến Tiên Miêu kỳ, cho hắn bái vào Cổ Vân Đường nhất mạch của chúng ta được không?

Mấy vị trưởng lão khác đồng loạt đưa mắt nhìn sang vị tiên sư mập mạp vừa mở miệng kia, vị tiên sư mập này thân hình không cao, mập mạp, mang dáng tươi cười rất hiền lành, chùm râu dê trên cằm theo hắn nói chuyện run run liên tục, có vài phần tiên phong đạo cốt.

Tiên sư mập nhận thấy mọi người nhìn mình, mỉm cười chắp tay nói:

- Các vị sư huynh, sư đệ và sư muội, mọi người đều nhìn ta như thế, cũng đồng ý việc này sao? Vậy Cổ Vân Tử xin cảm ơn rồi...

- Cổ Vân Tử, ta chưa từng nghe ai nói ngươi còn biết xem tướng, xem bói. Sao biết kẻ này có duyên với ngươi? Như ta thấy, kẻ này có duyên làm học trò với Hạ Vân Đường chúng ta, ở Thái Sơ giáo chúng ta, Hạ Vân Đường bọn ta quẻ hào thứ sáu, đây rõ ràng là sự thật.

Cổ Vân Tử đảo mắt một cái, nhìn về phía phát ra âm thanh, người vừa nói là một đạo nhân gầy ốm, mặc đạo bào màu tím, nhìn trông như một cái bao lì xì:

- Hạ Vân Tử sư huynh, Hạ Vân Đường các ngươi mười năm nay, mỗi lần có đệ tử nhập môn đều bị ngươi đoạt mất, năm năm trước có một đệ tử có tiên chủng đầy đủ tên là Xích Minh cũng do ngươi nhận, không thể mỗi lần có đệ tử tư chất tốt, đều trở thành người của Hạ Vân Đường nha?

- Ta đồng ý với Cổ Vân Tử... Hạ Vân Đường của ngươi đã có nhiều tiên chủng tốt rồi, lại tiếp tục cho ngươi nữa thì lẽ trời ở đâu!

Một người ăn mặc như thư sinh, có vài phần siêu phàm thoát tục, Bích Trúc Tử liên tiếp cất lời:

- Chưởng giáo sư thúc, Lạc Diệp sư tổ, Bích Trúc Đường của ta xưa nay không tranh với đời, đệ tử đều tâm vô tạp niệm, toàn tâm toàn ý chỉ vì tông môn bồi dưỡng ra những đệ tử ưu tú, phát dương quang đại Thái Sơ giáo, đệ tử Trương Dương này rất có linh căn, nếu có thể đi vào Bích Trúc Đường, nhất định sẽ tỏa sáng!

Cổ Vân Tử cùng Hạ Vân Tử đều trợn trắng con mắt, hôm nay bọn hắn mới biết Bích Trúc Tử bình thường ra vẻ thanh cao, không tranh với đời, hóa ra đều là giả vờ. Dưới sự mê hoặc của hôi chủng, lập tức để lộ ra cái đuôi hồ ly của mình.

- Khục khục.

Một âm thanh thanh thúy như chim hoàng oanh vang lên:

- Các sư huynh, Bách Hoa Đường ta xưa nay chỉ thu nhận nữ đệ tử, âm khí nhiều quá, thiếu thốn khí tức dương cương, nghĩ đến các vị sư huynh lòng dạ rộng rãi, nhất định sẽ tặng Trương Dương cho Bách Hoa Đường chúng ta đúng không?

Tô Bách Hoa, Bách Hoa Đường ở trong Thái Sơ giáo riêng một phong cách, môn hạ chỉ toàn là nữ đệ tử, thường để các đệ tử chi mạch khác bàn tán, nhận nữ không nhận nam là quy củ bất thành văn của Bách Hoa Đường, không ngờ Tô Bách Hoa lại muốn phá lệ.

- Không ổn không ổn!

Cổ Vân Tử lắc đầu, lấy từ trong ngực ra một cái bình bạch ngọc.

Cái bình bạch ngọc này vừa lấy ra, toàn bộ trên đài tràn ngập tiên khí nồng đậm.

Chương 9: Tử khí đông lai kinh tiên giám

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

---------------------

- Hoàng Long sư thúc, trước đây ta tìm được một cây Tiên Linh Thảo ở trong Thương Lan Sơn, đáng tiếc bản thân ta lại không giỏi luyện đan, nếu cố tình cầm nó đi luyện thành đan dược thì thật là lãng phí của trời rồi!

Cổ Vân Tử cầm ra cái bình bạch ngọc lập tức khiến mọi người biết chuyện này không hay rồi. Đám người Hạ Vân Tử hiểu ngay ý đồ của tên đạo sĩ mập, trong lòng liên tục đậu xanh rau má:

- Móa! Tên khốn nạn này đang hối lộ chưởng giáo.

Nếu là những đồ vật khác, chỉ sợ Hoàng Long chân nhân không thèm nhìn, nhưng cây tiên thảo ngàn năm này là thành phần cực kỳ quan trọng trong một đơn thuốc cổ xưa, Hoàng Long chân nhân đã nhiều lần tỏ ý muốn trao đổi gốc tiên thảo này mà Cổ Vân Tử vẫn giả ngu không chịu. Ai ngờ lần này vì muốn thu Trương Dương làm đồ đệ, hắn lại cam tâm mang ra hối lộ.

Quả nhiên, ánh mắt Hoàng Long chân nhân sáng lên, nhìn chằm chằm tiên thảo kia không chịu dời đi. Tu hành đến cấp bậc như hắn, muốn tiến bộ nữa thì rất khó, nếu có được gốc tiên thảo này, cầm về luyện theo đơn thuốc cổ xưa kia, hẳn trăm năm nữa hắn có thể đột phá thêm một cảnh giới.

- Không được đâu, gốc tiên thảo này vốn là bảo bối của ngươi, ta sao nỡ thu lấy vật quý như thế.

Hoàng Long chân nhân ra vẻ đứng đắn từ chối, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào gốc tiên thảo, ngụ ý rất rõ rệt, một cây tiên thảo, vẫn chưa đủ để đổi một tên đệ tử thiên tài hôi chủng.

Trong lòng Cổ Vân Tử khổ sở, tự trách mình lúc trước quá keo kiệt, báo hại chưởng giáo hôm nay muốn cắt cổ chém đẹp mình. Nhưng vì đệ tử thiên tài kia, vì tương lai Cổ Vân Đường cũng có một vị chưởng giáo, hắn bất chấp!

Hắn thò tay vào trong ngực tìm tìm tòi tòi, cầm ra một viên nội đan sáng lấp la lấp lánh. Lúc này trái tim cũng nứt ra mất rồi, vậy mà trên mặt hắn lại tươi cười:

- Sư thúc, trong nội viện của ta có một ít Hắc Mộc, có thể làm đan hoả nóng hơn nhiều, là nguyên liệu đốt đan hoả tốt nhất, hôm nào đưa cho ngài. Còn có viên nội đan Vân thú này, có thể tăng tỉ lệ thành công khi luyện đan. Chỉ cần ngài dùng những thứ này, luyện thành Vũ Hoá đan, mang Thái Sơ giáo đi tới tương lai huy hoàng rực rỡ, Cổ Vân Tử đóng góp chút ít này đáng là bao! Mong ngài niệm tình ta cực kỳ chân thành mà đừng từ chối!

Hoàng Long chân nhân còn muốn từ chối, nhưng Cổ Vân Tử đã cưỡng ép nhét những thứ này vào tay hắn.

Hắc Mộc, nội đan Vân thú, tiên thảo ngàn năm, cái nào cũng là nguyên liệu cực phẩm để luyện đan. Xưa nay Bích Trúc Tử tự xưng Đan đạo số của Thái Sơ giáo, lúc này trong lòng ngứa ngáy như mèo cào, chửi thầm Cổ Vân Tử bình thường ở trước mặt các trưởng lão khác thì than nghèo kể khổ, ai ngờ thực ra giàu có dư dả như vậy, thật là già mà gian, không nên trông mặt mà bắt hình dong.

Ở trước “thịnh tình khó ngăn” của Cổ Vân Tử, Hoàng Long chân nhân cũng đành “từ chối thì bất kính”, Trương Dương tự nhiên lọt vào Cổ Vân Đường.

Những người khác không ngờ Cổ Vân Tử lại dùng thủ đoạn vô sỉ đến thế, hối lộ chưởng giáo để đạt được đệ tử trăm năm khó thấy màu hôi chủng. Trong lòng vừa tức giận bất bình vừa không nén được thở dài, ai bảo bản thân mình không có được bảo bối quý giá hơn nội đan Vân thú và tiên thảo ngàn năm đây! Đành phải trơ mắt nhìn Trương Dương rơi vào tay Cổ Vân Tử!

Đây là tiên chủng màu xám (hôi) a! Có thể trở thành chưởng giáo trong tương lai!

Hạ Vân Tử thở dài, nếu Trương Dương này trở thành môn hạ đệ tử của mình, tuyệt kỹ Lục Hào Quái khoáng tuyệt cổ kim cũng có người kế thừa, không chừng với tư chất tốt như thế, hắn còn có thể làm cho danh tiếng của nó vang xa nữa.

Nhưng Hoàng Long chân nhân đã quyết định, hắn cũng chỉ đành thở dài tiếc hận. Ai dám to gan phản đối quyết định của chưởng giáo.

Trương Dương không nhịn được tỏ ra nghênh ngang đắc ý, nhìn mấy vị trưởng lão ra sức tranh cãi, xem ra tiên chủng màu xám này cực kỳ hiếm có! Nhiều vị tai to mặt lớn tranh giành ta thế này, chỉ sợ từ giờ trở đi, ta đã một bước lên trời rồi! Không những có thể báo thù Tần Hạo Hiên, còn có Trương Cuồng, e rằng sau khi khảo thí xong, còn phải gọi ta là lão đại!

Tốt! Quá tốt! Trương Dương nhịn không được muốn ngửa mặt cười to.

Dùng ánh mặt ngạo mạn nhìn tất cả những người tham gia khảo thí, cuối cùng quét đến Tần Hạo Hiên. Chờ đấy! Ngày xưa ngươi che chở người khác, ra tay đánh gãy xương sườn của ta, lần này chờ ta tu thành pháp thuật, nhất định đánh gãy tất cả xương của ngươi.

Tần Hạo Hiên cảm nhận được ánh mắt xấu xa của Trương Dương, mày nhíu lại, loại như hắn mà tư chất cũng tốt thế sao? Ông trời chẳng thèm mở mắt ra nhìn! Hay là tổ tiên nhà hắn linh thiêng? Xem dáng vẻ hắn hung hăng càn quấy, không hề có sự ổn trọng, loại người như thế này tu tiên cũng chẳng đi được bao xa.

Chứng kiến Cổ Vân Tử hối lộ cho Hoàng Long chân nhân, thành công đoạt Trương Dương, mọi người không dám dị nghị điều gì, mà Tần Hạo Hiên lại vỡ lẽ, những vị Thần Tiên này có vẻ không dính bụi trần, trường sinh mạnh mẽ, nhưng vẫn là người, có thất tình lục dục, có lòng tham muốn, cũng không khác gì người trần mắt thịt, thậm chí so với phàm trần còn rõ rệt hơn.

Hoàng Long chân nhân là chưởng giáo Thái Sơ giáo, thực lực mạnh mẽ đến nỗi chẳng sợ ai bàn tán, nếu luyện ra Vũ Hoá đan, hắn càng mạnh mẽ hơn xưa, lời nói của hắn càng có trọng lượng.

Thực lực! Thực lực và địa vị của ngươi là một! Thực lực càng mạnh, địa vị càng lớn!

Trương Dương bước xuống đài, Lý Tĩnh lập tức mang tiểu đệ đến: - Chúc mừng, chúc mừng! Trên con đường tu tiên sau này mong Trương Dương huynh giúp đỡ chúng ta.

- Trương Dương huynh, tiên duyên thật tốt...

- Ngày hôm qua vừa gặp đã biết Trương Dương huynh là rồng trong loài người, khí vũ hiên ngang như thế không phải đùa! Sau này là sư huynh đệ đồng môn, kính mong Trương sư huynh chăm sóc!"

- Trương sư huynh, tối qua tiểu đệ trông thấy huynh đã muốn đi theo huynh rồi, sau này huynh chính là lão đại của ta.

- Đúng, lão đại! Lão đại vậy mà là tiên chủng màu xám, thật trâu bò, nghe nói chưởng giáo Hoàng Long chân nhân lúc vừa mới nhập môn cũng là màu xám! Lão đại sau này cũng là đại nhân vật chấp chưởng Thái Sơ giáo!

- Được rồi được rồi.

Trương Dương cười thật đắc ý, ánh mắt như vô tình nhìn về phía Trương Cuồng đứng đó không xa, vị gia huynh này còn chờ cái gì? Chẳng lẽ còn mong mình cũng là hôi chủng sao?

- Trương Cuồng, tiến lên!

Lạc Diệp chân nhân đứng trên đài cất tiếng.

Trương Cuồng mang theo sắc mặt trầm trọng lên đài, trong lòng hắn nặng nề như có đá đè, nếu tư chất của mình yếu kém vô sắc, thì sau này ở trước mặt Trương Dương sẽ không ngóc đầu lên được.

Nhưng Trương Cuồng nhớ lại, ban đầu sơ thí, kết quả kiểm tra của mình tốt hơn Trương Dương, vậy thì tư chất của mình nhất định không kém được. Nghĩ cho kỹ thì, từ bé đến giờ, khi nào mình chẳng hơn hắn!

Nghĩ thông suốt, Trương Cuồng ngẩng đầu ưỡn ngực, bước lên đài khảo thí, xem thường Trương Dương vẫn đang bị các kiểu nịnh hót bao vây, nghĩ:

- Thằng nhãi, trước kia ta là lão đại của ngươi, sau này vẫn như vậy!

Lần này kiểm tra tìm được một đệ tử có tiên chủng màu xám, Hoàng Long chân nhân đã mừng rỡ không ngớt, đối với những đệ tử khác, hắn chẳng ôm hi vọng gì, có một đệ tử tiên chủng màu xám đã trời cao thương xót, sao dám tham lam nhiều hơn? Cho dù những đệ tử tiếp theo tư chất đều kém cỏi, Hoàng Long chân nhân cũng có thể nằm mơ cười tỉnh rồi.

Ai dè đúng lúc bàn tay của Trương Cuồng chạm vào Minh Giám Tiên Nhãn, một luồng ánh sáng màu tím mãnh liệt chiếu rọi ra, che phủ không gian, đâm thẳng vào trái tim mọi người đang ở đây.

Giây phút này, tất cả mọi người đều cho rằng mình bị hoa mắt, không nhịn được dụi mắt nhìn lại lần nữa.- Tử chủng!

Hai mắt Hoàng Long chân nhân trợn to, nghẹn ngào thốt ra, sau đó mừng rỡ như điên. Đạo tâm tu luyện cả trăm năm, mặt không đổi sắc, gặp loạn chẳng sợ gì gì đó, nháy mắt vứt sạch sang một bên.

- Tử chủng... Tử chủng! Vô thượng tử chủng!

Cái gì gọi là vô thượng tử chủng?

Một đệ tử có tư chất này, nếu trưởng thành, có thể làm tông môn của hắn có cơ hội tăng lên thành vô thượng đại giáo! Cái cấp bậc ấy, không phải dạng như Thái Sơ giáo có thể mơ đến.

Kể cả ở trong những vô thượng đại giáo kia, vài ngàn năm cũng không thể tìm nổi một truyền nhân có tử chủng. Loại đệ tử tư chất cao thế này, đủ để hai tông môn ra tay tranh đoạt, ra tay đấu đá lẫn nhau!

- Tử chủng... Thật sự là tử chủng...

Hoàng Long chân nhân ra sức bình tĩnh, đây không phải giấc mơ, tử chủng là có thật! Vốn nghĩ cả đời này mình gặp được tư chất thanh chủng, chết cũng nhắm mắt rồi, không ngờ lại tìm được tư chất tử chủng mà ngay cả những đại giáo vô thượng kia cũng không dám mơ đến!

Khó thở, Hoàng Long chân nhân cảm thấy không thở nổi, Thái Sơ giáo chuẩn bị quật khởi, huy hoàng sáng lạng, tương lai không xa sẽ trở thành đại giáo vô thượng không ngờ lại do một tay hắn làm được! Các vị tổ sư! Các người có thấy không? Thái Sơ giáo của chúng ta có tử chủng rồi!

Cổ Vân Tử trợn mắt há mồm nhìn Trương Cuồng, hắn vừa mang nhiều tài liệu quý giá đổi được một đệ tử hôi chủng, tức khắc lại có một đệ tử tử chủng nhảy ra! Tổ tông ơi! Các ngươi trêu ghẹo ta sao! Hôi chủng đã hiếm có lắm rồi, tại sao lại chạy ra tử chủng? Việc đổi chác vừa rồi chẳng phải là...

Cổ Vân Tử nhìn xuống dưới đài, Trương Dương vừa nãy trông cực kỳ thuận mắt mà sao bây giờ lại ngứa mắt đến như vậy? Chỉ tiếc không thể tự bạt tai mình một cái, nếu cầm gốc tiên dược quý giá kia, đổi lấy tên đệ tử tử chủng này, có phải tốt không.

Trở thành sư tôn của tử chủng, sự tình vinh quang như thế khẳng định danh tiếng lưu truyền ngàn năm, cho dù cả đời mình chẳng có gì nổi bật hơn người, thì trong lịch sử Thái Sơ giáo cũng phải lưu lại tên tuổi của hắn! Đã có đệ tử tử chủng, tên đệ tử hôi chủng mà mình mạnh tay chịu chi đổi được, làm gì có cơ hội chen chân vào cái ghế chưởng giáo.

Không được! Nhất định phải tranh! Cổ Vân Tử vừa muốn mở miệng, Bích Trúc Tử xưa nay vốn ra vẻ rộng rãi đã đứng phắt lên, lời nói cương quyết:

- Hoàng Long sư thúc, Trương Cuồng nhất định phải vào Bích Trúc Đường của ta, Bích Trúc Đường coi trọng tâm cảnh, từng đệ tử đều có tâm tính ổn trọng. Đứa bé Trương Cuồng này tính tình có chỗ gai góc, ta có thể mài hết, dạy hắn....

- Cứt chó! Ngươi xem bản thân mình xem, tâm tính rối loạn cả rồi, còn dám cam đoan dạy dỗ Trương Cuồng! Tên đệ tử này tính tình rất hợp với ta, đến Cổ Vân Đường là tốt nhất!

Cổ Vân Tử sợ Bích Trúc Tử thuyết phục được Hoàng Long chân nhân, nổi nóng phản bác, chẳng còn giữ gìn bộ dạng tiên nhân:

- Cổ Vân Đường chẳng thèm tu tâm cảnh cứt chó gì. Thực lực, chỉ cần có thực lực, tiên lộ sẽ trở nên rộng rãi thênh thang!

Hạ Vân Tử chế nhạo:

- Cổ Vân sư huynh, ngươi vừa thu Trương Dương, bây giờ lại muốn thu nữa sao? Hoàng Long sư thúc, Lục Hào Quái của ta khoáng cổ tuyệt kim, trên trời dưới đất đều tỏ, quỷ thần khó lường, Trương Cuồng thiên tư tuyệt hảo, là người kế thừa tốt nhất!

Nói xong, Hạ Vân Tử nói với Trương Cuồng:

- Lục Hào Quái là tuyệt học từ thượng cổ, chẳng những biết trước phúc họa, còn có thể trong lúc bất ngờ chế ngự địch, là tuyệt học ảo diệu của phái ta.

- Hạ Vân sư huynh, Lục Hào Quái của ngươi chỉ là chút xíu lông tóc của Lục Hào Quái thời thượng cổ, thiếu thốn không trọn vẹn, truyền nó cho Trương Cuồng, há chẳng phải chà đạp tư chất của hắn?

Lên tiếng là Tô Bách Hoa, đường chủ Bách Hoa Đường. Đừng nhìn nàng trẻ tuổi xinh đẹp mà lầm, kỳ thực đã là bà lão mấy trăm tuổi, lời vừa ra quả thật ứng với câu nói, phụ nữ không có ai dễ trêu vào.

- Đúng thế, Hạ Vân Tử, ngươi tự xưng Lục Hào Quái có thể thấu triệt trời đất, thông hiểu quá khứ vị lai sao? Ngươi tính xem ở đâu có một tên thiên tài tử chủng nữa, đến đó thu hắn làm đồ đệ, đừng có mà ở đây tranh giành Trương Cuồng với chúng ta!

Lời của Tô Bách Hoa thật là tức chết người, kết quả làm cho Hạ Vân Tử mặt mũi đỏ bừng, tay áo rộng thùng thình phất lên, mấy phiến Lục Hào Quái lơ lửng quanh người hắn, bộ dáng tựa như muốn động thủ.

Chương 10: Lạnh nhạt minh giám đạo sơ tâm (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

--------------------------

(có vẻ tác giả đã post thiếu một đoạn)

Nhìn thấy ánh mắt của Hoàng Long chân nhân quét đến, nội tâm bốn người đều phát lạnh, chưởng giáo đã có quyết định, đám người Cổ Vân Tử không dám tiếp tục nhiều lời, cả đám toét miệng hiền lành, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Trương Cuồng

- Trương Cuồng này, rảnh rỗi không có việc nhớ đến Cổ Vân Đường dạo chơi vài vòng, ngươi cùng Trương Dương giao lưu, cùng nhau tiến bộ!

- Cổ Vân Đường có gì đẹp mà xem, phải đi Hạ Vân Đường nhiều vào, ta sẽ thảo luận thuật xem bói với ngươi.

Chờ bọn hắn nói xong, Tô Bách Hoa nãy giờ vẫn ở một bên giữ trầm mặc bỗng nhiên nói:

- Nhập môn sẽ có ba tháng sơ huấn, sau khi kết thúc chính là giữa mùa đông, hoa mai ở Bách Hoa Đường nở rộ, Trương Cuồng ngươi có thể đến Bách Hoa Đường cùng ta ngắm hoa thưởng rượu.

Bốn vị đại Đường chủ của nội đường, địa vị ở trong Thái Sơ giáo gần với chưởng giáo cùng một ít vị trưởng lão lớn tuổi, vốn cao cao tại thượng, đám đệ tử bình thường muốn gặp gỡ cũng không có cách nào, vậy mà vì Trương Cuồng, bọn hắn đã bất chấp, nhất là Bách Hoa Đường bình thường nghiêm cấm nam đệ tử bén mảng đến, hôm nay Tô Đường chủ lại có lời mời thế này, thật khiến vô số nam đệ tử ấm ức.

Vô số đệ tử ném cho Trương Cuồng ánh mắt tiện tiện, vừa rồi Trương Dương tỏ vẻ không ai bì nổi cũng nịnh nọt chạy đến, lão đại gọi đến người nghe nổi da gà, nào còn chút ngạo khí ban nãy, khoảng cách giữa hôi chủng và tử chủng là rãnh trời, hắn chỉ cần xem biểu hiện của đám trưởng lão là hiểu ngay điều ấy.

- Trương Cuồng huynh, có thể bái nhập vào Thái Sơ giáo cùng lúc với huynh, thật là vinh hạnh của ta.

Tam hoàng tử Lý Tĩnh lập tức mang theo đám con cháu quý tộc tới, vây lấy Trương Cuồng, cực kỳ nhiệt tình, cũng không biết cái vẻ cầu hiền như khát kia là thật tâm hay giả vờ

- Gia đình của Trương Cuồng huynh vẫn còn ở trấn Đại Điền Tiểu Tự sơn đúng không? Ở kinh thành ta có một tòa nhà mới xây, nếu Trương Cuồng huynh không chê, có thể mời nhị lão chuyển đến, phụ hoàng của ta nhất định dùng lễ ngộ của công hầu đối đãi, để hai vị gia lão an hưởng tuổi già vinh hoa phú quý!

Một đám đệ tử quý tộc vốn kiêu ngạo nhao nhao phụ họa, nhất thời tưởng chừng như Trương Cuồng sắp trở thành trụ cột của Tường Long quốc, đầu lĩnh dẫn dắt Thái Sơ giáo đi đến nơi vô thượng. Bất quá với tư chất xuất chúng của Trương Cuồng, cũng xứng đáng với những lời khen ngợi này.

Đa số đệ tử con nhà nghèo cảm thán tại sao bản thân mình không phải tử chủng, nếu thế thì cha mẹ cũng được hưởng lễ đãi của công hầu, quang tông diệu tổ.

- Tiếp theo, Lý Tĩnh!

Theo tiếng điểm danh của Lạc Diệp chân nhân, Lý Tĩnh đi lên đài khảo thí. Hoàng gia mỗi một đời đều tuyển chọn ra một hoàng tử tư chất tốt nhất để tiến vào Thái Sơ giáo tu hành, mang theo sứ mạng trở thành thần hộ mệnh cho hoàng triều, tương lai có thể bảo vệ đế quốc thiên thu vạn tuế, Lý Tĩnh chính là kẻ được chọn trong thế hệ này.

Xuất thân hoàng gia nên Lý Tĩnh từ bé đã ăn các loại linh dược lớn lên, ngay cả nước tắm của hắn cũng là nước thuốc, hắn ham muốn quyền lực thế tục, nhưng lại không có cơ hội kế thừa đế vị, cuối cùng hắn cắn răng, đánh liều thử một lần xem cơ hội tu tiên của mình có thuận lợi hay không.
Ở quốc gia thế tục, thân phận của hoàng tử là cực kỳ tôn quý, nhưng ở tu tiên giới nơi chỉ xem thực lực lại chẳng có giá trị gì.

Nguyên bản Lý Tĩnh cực kỳ tự tin tư chất của mình, nhưng sau khi Trương Cuồng kiểm tra ra tư chất tử chủng, thì tâm lý của hắn bay lên một nỗi sợ hãi mãnh liệt.

Ở Tu Tiên Giới hết thảy dùng thực lực làm thước đo, cho dù hắn là hoàng tử tôn quý, nhưng mà không có thực lực hoặc tư chất siêu việt, thì không có cách nào đứng vững, đừng nói đến chuyện xây dựng được thế lực của mình.

Dù sao cũng đã gặp qua những sự kiện lớn, mặc dù trong lòng bấp bênh bất ổn, nhưng sắc mặt Lý Tĩnh vẫn bình tĩnh thong dong, đi lên đài khảo thí.

Mặt trời cao cao, gió thổi hây hây, ở trước mặt chưởng giáo Thái Sơ giáo và rất nhiều vị tiền bối cao nhân, Minh Giám Tiên Nhãn một lần nữa phát ra hào quang tím rực rỡ chói mắt, sáng đến mù mắt mọi người!

- Tử……. tử chủng!

Ở trên đài gồm những trưởng lão kia, tứ đại đường chủ, lại thêm chưởng giáo Hoàng Long chân nhân, hai mắt trợn trừng không dám tin nhìn chằm chằm vào Minh Giám Tiên Nhãn.

Ở trên đài.

- Thái Sơ giáo… Thái Sơ giáo muốn nghịch thiên rồi!

- Liên tục hai tử chủng! Ngay cả các vô thượng đại giáo cũng không dám mơ đến. Có bọn hắn, tương lại Thái Sơ giáo chúng ta huy hoàng đến cỡ nào?

- Ha ha, hoàng tử Lý Tĩnh không ngờ lại là tử chủng, Lý gia hoàng triều khẳng định là thiên thu vạn đại rồi.

Liên tục kiểm tra ra hai tên đệ tử tư chất tử chủng, cho dù trầm ổn như Hoàng Long chân nhân cũng đã cười như điên: - Mười năm trước, ở Đại Khánh quốc, chưởng giáo Thượng Thanh giáo Trường Mi lão nhân thu được một tên đệ tử xích chủng, tuyên bố chỉ cần 300 năm sẽ vượt mặt Thái Sơ giáo ta, hôm nay Thái Sơ giáo liên tục thu được hai tên đệ tử này, không phải còn mạnh mẽ hơn Thượng Thanh giáo trăm ngàn lần?

Kể cả ở những vô thượng đại giáo kia, cả ngàn năm mới xuất hiện một đệ tử tử chủng, hôm nay ở trên Hoàng Đế phong, liên tục tìm ra hai người, thật sự là không thể tưởng tượng nổi, lúc này biểu hiện của Hoàng Long chân nhân cũng không có gì đáng trách, có thể xem như rất bình tĩnh rồi.

Có được Trương Cuồng và Lý Tĩnh, Thái Sơ giáo khẳng định sắp sửa quật khởi, thậm chí vượt qua mấy vô thượng đại giáo, có thể tưởng tượng được, Thái Sơ giáo có Trương Cuồng và Lý Tĩnh sẽ mạnh mẽ dường nào!

- Hoàng Long sư thúc, Bích Trúc Đường của ta và hoàng tộc xưa nay quan hệ rất tốt, hằng năm đều gửi cho bọn hắn mấy trăm viên tiên đan các loại, đứa bé Lý Tĩnh này nhất định là ăn đan dược do ta luyện lớn lên, bái làm môn hạ của ta là lẽ đương nhiên đúng không?

Bích Trúc Tử là người thứ nhất nhảy ra, hình tượng điềm đạm chẳng màng danh lợi đã bị ném sạch lên mây, Cổ Vân Tử vì muốn thu đệ tử hôi chủng, mặt mũi chẳng thèm màng đến, bản thân mình còn khư khư giữ tiết tháo làm gì?

- Phi, còn không bằng đến Bách Hoa Đường…

Tô Bách Hoa vừa mở lời, lập tức bị Hạ Vân Tử vốn đã ghim gút trong lòng, đâm chọc nói:

- Người tu tiên kiêng kỵ nữ sắc, lục căn bất tình thất tình bất đoạn (2) làm sao tìm được đại đạo? Bách Hoa Đường âm thịnh dương suy, Lý Tĩnh mà vào đó, một chút dương khí của hắn không phải bị hút sạch sao? Vẫn không đi thì tốt hơn.

- Hạ Vân Tử, ngươi…

Cổ Vân Tử đã thu được Trương Dương, vui vẻ đứng ngoài, bộ dạng hạnh tai nhạc họa(3), sẵn tiện đổ dầu vào lửa:

- Hạ Vân Tử nói thế cũng không phải vô lý, nhưng cái gì cũng không phải tuyệt đối, không phải tất cả nữ tử đều là hồ mị…

(Dịch: Cổ Vân Tử, ngươi là đạo sĩ, không phải Albert Einstein)

Mắt thấy sự việc không quá hòa thuận, Hoàng Long chân nhân ngắt lời Cổ Vân Tử đang ba phải:

- Lý Tĩnh cũng sẽ như Trương Cuồng, đợi bọn hắn tiến vào Tiên Miêu cảnh, muốn bái sư ở đâu tự mình quyết định, các ngươi không cần tranh nữa.

Hoàng Long chân nhân một lời quyết định, mọi người tự nhiên không tranh cãi nữa, ngồi xuống tiếp tục xem khảo thí.

Tiếp theo, liên tục khảo thí ra ba đệ tử hạng yếu kém vô sắc, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến tâm tình vui sướng của Hoàng Long chân nhân, tìm được một đệ tử hôi chủng đã xem như có lời, huống hồ còn xuất hiện hai đệ tử tử chủng.

Chỉ là chẳng ai để ý tới, sau khi kiểm tra ra tư chất, ánh mắt Lý Tĩnh nhìn Trương Cuồng không còn hân thưởng và lôi kéo, mà mang theo địch ý.

Hai người đều là tử chủng vô thượng, nhưng cái ghế chưởng giáo Thái Sơ giáo chỉ có một, bất kể Trương Cuồng hay Lý Tĩnh, đều là loại người tràn đầy dã tâm, cả hai chẳng có ai là kẻ vô dụng, nhất định sau này sẽ trở thành đối địch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau