THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thái sơ - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Ý Đồ Xấu Ngược Lại Thành Trợ Giúp (2)

Nhưng nếu đi tố giác Cổ Vân Tử, địa vị của Tần Hạo Hiên kém xa đối phương, tuy rằng có quy tắc của Thái Sơ ở đó, nhưng chỉ sợ mình còn chưa kịp tố giác đã bị giết chết.

Sau khi Cổ Vân Tử rời đi, Tần Hạo Hiên lập tức trở về ký túc xá, mượn ánh nến mờ nhạt, dựa vào trí nhớ ghi chép lại bộ công pháp của Cổ Vân Tử, sau đó nhàm chán ngồi tĩnh tọa trong ký túc xá mấy canh giờ, chờ sau khi những người khác đều đã ngủ, hắn đem linh hồn nhập thân vào tiểu xà, ngậm lấy trang giấy ghi chép công pháp, nhanh chóng đi về phía Tuyệt Tiên Độc cốc.

Tuyệt Tiên Độc cốc vẫn âm trầm như trước đây, Tần Hạo Hiên đã một khoảng thời gian không tới nơi này, vừa bước vào cửa Tuyệt Tiên Độc cốc, liền cảm thấy từng luồng áp lực thật lớn đè xuống, dường như muốn ép hắn thành bột mịn.

Tần Hạo Hiên ngậm tờ giấy đi tới bên người Bất Tử Vu Ma, thấy con tiểu xà này ngậm một trang giấy đến, Bất Tử Vu Ma cảm thấy rất kỳ quái, miễn cưỡng mở mắt ra quét qua một lượt, cười lạnh một tiếng, dùng âm thanh suy yếu bất lực nói:

- Công pháp này tên là Luyện Thi đại pháp, là công pháp của một tông môn âm độc – Thiên Thi tông, phối hợp với bộ công pháp này, hẳn là còn có đan dược phụ trợ tu luyện đi? Loại đan dược này tên là Hủ Thực đan, dùng trong thời gian dài có thể khiến thân thể ngươi trở nên đao thương bất nhập, toàn thân cứng ngắc như cương thi, nhưng lực công kích và phòng ngự tăng nhiều! Hơn nữa còn ăn mòn ý thức của ngươi, không bao lâu nữa ngươi liền biến thành một cái xác không hồn, không hề có ý thức, hoàn toàn bị người khác khống chế.

Tần Hạo Hiên không thể nói chuyện nhưng trong lòng hoảng hốt, tuy đã nhìn ra Cổ Vân Tử không có ý tốt, nhưng nghĩ hắn đường đường là đường chủ Cổ Vân đường, lại là nhân vật cấp cao trong Thái Sơ giáo, cùng lắm là khiến mình lạc lối, lại tuyệt đối không ngờ rằng trong Thái Sơ giáo tự xưng là chính phái lại tồn tại nhân vật ác độc âm hiểm như hắn ta, dùng công pháp âm hiểm ác độc như vậy để hại mình.

Đầu óc hắn nhanh chóng vận chuyển, suy nghĩ mục đích của Cổ Vân Tử, cho dù đem chính mình luyện thành Thi Binh, tu vi không mạnh, Thi Binh luyện chế ra được khẳng định cũng là cấp thấp nhất, bằng thực lực của Cổ Vân Tử sao có thể để mắt tới? Nếu hắn không để vào mắt vậy vì sao phải giết hại chính mình như vậy?

Trừ phi là vì người khác?

Tần Hạo Hiên bỗng nhiên nghĩ đến Trương Dương, loại tiến độ có thể so với đệ tử Tử loại, nếu như chỉ dựa vào loại xám của hắn khẳng định không thể làm được, vậy thì phía sau khẳng định có người hỗ trợ, mà Trương Dương đã sớm định trước là đệ tử của Cổ Vân Tử, có thể thấy, người trợ giúp Trương Dương cắm rễ nhất định là Cổ Vân Tử không thể nghi ngờ! Mà hành vi của Cổ Vân Tử đối với mình lần này, khẳng định là do Trương Dương giật dây!

Tần Hạo Hiên nghĩ thông vấn đề mấu chốt trong đó, trong lòng lạnh lẽo, Tu Tiên giới thật sự là quá âm u, một Đường chủ địa vị cao thượng, thực lực cường đại vậy mà làm chuyện bỉ ổi như vậy!

- Vẫn là bên trên có người che chở dễ hành sự a! – Trong lòng Tần Hạo Hiên than thở một tiếng, bản thân đến Thái Sơ giáo bị người mưu hại khắp nơi, lúc trước bị Lý Tĩnh ngông cuồng tính kế, chỉ cần mình nỗ lực tu luyện, thực lực đến một trình độ nhất định liền không cần sợ hãi, nhưng hiện giờ Cổ Vân Tử tính kế chính mình, điều này đã vượt qua phạm vi hắn có thể ứng phó.
Điều này ứng một câu nói xưa, không có chuyện gì mà lại ân cần, không phải gian thì chính là trộm!

Hắn âm thầm nhắc nhở chính mình, sau này nhất định phải đề phòng người khác nhiều hơn, người mà vô duyên vô cớ tốt với mình, khẳng định đều có mưu đồ khác, nếu không trên đời này nhiều người như vậy, sao không tùy tiện tìm người nào khác, hết lần này tới lần khác tìm mình làm gì?

Nghĩ tới đây, ánh mắt Tần Hạo Hiên như có như không rơi xuống trên người Bất Tử Vu Ma cồng kềnh xấu xí, trong lòng bỗng nhiên hoảng hốt, Lão ma đầu này cũng vô duyên vô cớ đối tốt với mình, chẳng lẽ hắn cũng có mưu đồ khác với mình?

Đúng lúc này Bất Tử Vu Ma cũng lên tiếng, dùng âm thanh yếu ớt nói:

- Luyện Thi đại pháp tuy rằng ác độc, nhưng ngươi có thể tiếp tục tu luyện, Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp mà ta truyền cho ngươi khá đặc biệt, có thể loại bỏ độc tính trong Hủ Thực đan, biến nó thành Linh Đan tôi luyện thân thể chân chính!

Tần Hạo Hiên nghe thấy lời nhắc nhở mang ý tốt của Bất Tử Vu Ma, lại đảo qua vài lần trên mặt Bất Tử Vu Ma, không nhìn ra được điều gì từ trên gương mặt xấu xí đó, Lão ma đầu này không biết đã sống bao nhiêu năm, già thành tinh, bản thân mình ngay cả Cổ Vân Tử đều không thể nhìn thấu chứ đừng nói đến hắn, lúc này cũng không nghĩ nhiều nữa, chuẩn bị tiếp tục đi loanh quanh trong Tuyệt Tiên Độc cốc, thử vận may xem có thể đạt được một ít Thiên Tài Địa Bảo hay không, nếu như có thể may mắn đạt được pháp bảo dùng để phòng thân thì càng hay, nơi đây chính là chiến trường Tiên Ma đại chiến năm đó, bên trong Tuyệt Tiên Độc cốc nhất định lưu lại không ít Linh Pháp, Pháp Bảo và các loại đan dược, những vật này chỉ cần tùy tiện nhặt được một thứ, đối với một kẻ tu vi thấp như mình đều có tác dụng lớn.

Lần trước ở Tuyệt Tiên Độc cốc nhiều nhất mới đi chừng một trăm bước, lần này đổi một hướng khác, đi chừng mười bước, bỗng nhiên nhạy cảm cảm giác được, ở phía xa có một luồng linh khí yếu ớt dao động! Tại một nơi mà độc khí hoành hành như Tuyệt Tiên Độc cốc, bất luận là linh khí gì đều bị áp chế chặt chẽ, luồng linh khí dao động phía xa kia tuy rằng yếu ớt, nhưng dưới tình huống bị độc khí lợi hại như vậy áp chế mà còn có thể truyền đến chừng trăm bước, đã là khá lợi hại rồi, chỉ là không biết vật kia là Linh Pháp, Pháp bảo hay là đan dược, hoặc là thiên tài địa bảo hiếm gặp như Nhất Diệp Kim Liên.

Trái tim Tần Hạo Hiên đập thình thịch, đi hơn trăm bước về phía đó, nhưng hắn phát hiện dưới áp lực thật lớn, không thể tiến thêm nửa bước.

Xem ra những ngày này không đem linh hồn nhập vào trong thân thể tiểu xà, trên phương diện đối kháng với áp lực của Tuyệt Tiên Độc cốc không có chút tiến bộ, về sau cho dù mỗi ngày đi học đều ngủ, cũng phải dành ra thời gian cố định tiến vào trong cơ thể tiểu xà, bằng không Tuyệt Tiên Độc cốc lớn như vậy, những thứ tốt đều nằm tại chỗ sâu bên tronng, mà chính mình bước đi còn khó khăn, sao có thể thăm dò Tuyệt Tiên Độc cốc?

Sau khi đi một vòng những nơi khác trong Tuyệt Tiên Độc cốc, trừ nơi kia có linh lực yếu ớt dao động, Tần Hạo Hiên không thu hoạch được gì cả, xem ra những thứ tốt đều nằm tại chỗ sâu bên trong, lập tức cũng không do dự, rời khỏi Tuyệt Tiên Độc cốc trở lại Linh Điền cốc tiếp tục tu luyện.

Nhìn bóng lưng rời đi của Tần Hạo Hiên, khóe miệng Bất Tử Vu Ma gợi lên một nụ cười âm độc, lẩm bẩm: “Xem ra không ít người dòm ngó tiểu tử này, đáng tiếc cái gọi là Luyện Thi đại pháp của tông môn tam lưu như Thiên Thi tông, sao có thể đánh đồng với Thâu Thiên đại pháp mà mình dung hợp vào đó Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp cơ chứ? Tiểu xà này khẳng định cũng hoài nghi chính mình, nhưng không quan trọng, hắn tu luyện chính là Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp chính tông, chỉ là sau khi dung hợp Thâu Thiên đại pháp, tu vi của hắn càng cao, liền càng dễ cho ta đoạt xá! Nếu hắn mỗi ngày đều kiên trì ăn Hủ Thực đan, chẳng những sẽ không trúng độc, ngược lại sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho Ma Chủng của ta, thúc đẩy hắn trưởng thành nhanh hơn, ta cũng có thể sớm ngày đoạt được thể xác của hắn!”

Nói đến đây, Bất Tử Vu Ma nhìn qua Tuyệt Tiên Độc cốc u ám hoang vu, trong lòng bùng lên ngọn lửa hi vọng, Tần Hạo Hiên trưởng thành càng nhanh, hắn càng có thể sớm rời đi nơi quỷ quái đã giam cầm hắn mấy ngàn năm!

- Chờ ta rời núi, Tu Tiên giới này cũng nên náo nhiệt một phen! – Bất Tử Vu Ma phát ra tiếng cười khằng khặc quái dị, lại động đến vết thương trên thân thể, đau khiến hắn nhe răng nhếch miệng, trong mắt lấp lóe tinh quang:

- Tiểu xà a tiểu xà, ngươi mau trưởng thành đi! Mau trưởng thành đi!

Sau khi Tần Hạo Hiên trở về, lại đi tới bụi cỏ đêm qua tu luyện, nhưng làm cách nào cũng không tĩnh tâm được.

Nhân vật cấp cao trong tông môn như Cổ Vân Tử, quyền cao chức trọng, tự xưng là chính phái đều dùng thủ đoạn âm độc như thế để giết hại chính mình, nhằm đạt mục đích thỏa mãn nhu cầu riêng của chính mình, Lão ma đầu này nhìn thế nào cũng không giống nhân sĩ chính phái, những lời hắn nói với chính mình cũng chưa chắc đều là lời nói thật.

Chương 47: Tu Tiên Vấn Đạo Sừ Đạo Điền

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

- ------------------------

Ở một nơi quỷ quái như Tuyệt Tiên Độc cốc kia nhiều năm như vậy, chẳng lẽ Lão ma đầu Bất Tử Vu Ma này liền cam tâm bị nhốt trong cốc chờ chết? Nhìn bộ dáng hấp hối gần đất xa trời của hắn, hiển nhiên cũng không chống đỡ được bao lâu nữa, chẳng lẽ hắn không nghĩ tới muốn rời khỏi sơn cốc? Hoặc là nghĩ biện pháp dựa vào mình để rời khỏi Tuyệt Tiên Độc cốc?

Tần Hạo Hiên nghĩ tới nghĩ lui lại không nghĩ ra nguyên nhân, hiện giờ biện pháp duy nhất chính là nỗ lực nâng cao thực lực chính mình, chỉ có thực lực tự thân tăng lên, đủ để bảo vệ bản thân mới có thể sinh tồn ở Tu Tiên giới khắp nơi tràn ngập nguy cơ này.

Muốn rời khỏi Thái Sơ là điều tuyệt đối không thể, dựa theo môn quy... tự ý rời khỏi Thái Sơ, sẽ bị đội truy kích bắt lại biến thành ngu dại, tu vi của mình càng không thể nào tránh thoát trinh sát của Thủ Sơn đại trận, nghe đồn cho dù là hộ pháp của Thái Sơ cũng khó mà tránh thoát.

Bây giờ, con đường duy nhất chính là cẩn thận sống sót từng bước một, nỗ lực tu luyện đề cao tu vi bảo toàn chính mình.

Dược lực còn sót lại củaNhất Diệp Kim Liên trong cơ thể Tần Hạo Hiên lại bắt đầu nóng lên, khiến cho hắn không thể không ngừng lại những suy nghĩ lung tung, bắt đầu nhập định tu luyện.

Hấp thu linh lực một đêm, trung hoà dược lực trong cơ thể rót vào Tiên Chủng, hôm sau trời vừa tờ mờ sáng Tần Hạo Hiên liền mở to mắt, hắn ngạc nhiên phát hiện, kim quang có thể là thần thức trong đầu kia dường như thô lớn hơn một chút so với hôm qua.

Đây là có chuyện gì?

Tần Hạo Hiên mừng rỡ đồng thời lại có chút nghi hoặc, hắn hoàn toàn không biết tu luyện thần thức như thế nào, tĩnh toạ tu luyện như này, chỉ đơn giản là hấp thu linh lực rót vào Tiên Chủng, hoàn toàn không thể tu luyện thần thức.

Trừ phi là kết quả tối hôm qua bám vào tiểu xà?

Tần Hạo Hiên càng nghĩ càng xác định, chỉ có tu tiên giả cấp bậc Tiên Anh Đạo Cốt cảnh mới có thể tu luyện thần thức, nhưng mình chỉ là Phàm Nhân nhất giới, khẳng định là trong lúc vô tình tu luyện thần thức, hẳn là chỉ cần tiến vào trong cơ thể tiểu xà liền có thể rèn luyện thần thức của mình, mà những người khác lại không thể, cho nên thần thức của mình mới vô cùng cường đại!

Tuy đã hiểu rõ thần thức của mình tại sao lại cường đại như vậy, nhưng cơn buồn ngủ cũng ập tới, chẳng lẽ sau mỗi lần bám vào tiểu xà đều sẽ tiêu hao thần thức, ngày thứ hai liền sẽ vô cùng buồn ngủ? Tần Hạo Hiên sửa sang lại quần áo một chút, cũng không đoái hoài tới ăn sáng, trực tiếp chạy về phía lớp học. Hôm nay Sở trưởng lão giảng tri thức phong thủy.

Tri thức phong thủy cũng là một môn học bổ trợ khá quan trọng, giảng về địa lý đất đai, là một Tu Tiên giả phải biết cách xem núi, xem nước, mới có thể tìm được Linh Địa chân chính.

Rất nhiều Linh Địa có linh khí đều không lộ ra ngoài, một vài nơi nhìn có vẻ như vùng khỉ ho cò gáy, trên thực tế lại là Linh Địa cực phẩm, mà muốn tìm ra những Linh Địa này phải dùng đến tri thức phong thủy.

Phía dưới Linh Địa ẩn chứa linh khí khá phong phú, cấp bậc Linh Địa cũng là căn cứ vào nồng độ linh khí dưới lòng đất để phân chia, trồng linh dược tại Linh Địa thu hoạch tốt hơn nhiều trồng ở một mảnh đất bình thường, một số Tu Tiên giả thậm chí còn dựng lều trại tại Linh Địa cực phẩm, coi nơi đó thành nơi mình tu luyện.

Đương nhiên, những tri thức phong thủy mà Sở trưởng lão giảng trên lớp học chỉ là những thứ cơ sở nhất, không thể tìm kiếm Linh Địa dùng để tu luyện, nhưng muốn tìm một nơi trong Linh Điền cốc để trồng linh dược, vẫn là dư dả.

Điều này liên quan tới lựa chọn Linh Địa và thu hoạch một năm trong tương lai, một khi môn phái cắt đứt cung ứng khẩu phần lương thực, còn phải giao nạp cống hiến môn phái, nếu lựa chọn Linh Địa tốt, vậy mọi thứ không thành vấn đề, nếu lựa chọn Linh Địa không tốt, vậy một năm tới chẳng những phải chịu đói chịu khát, còn có thể đối mặt với nguy cơ bị trục xuất khỏi tông môn.

Cho nên bao gồm cả Tần Hạo Hiên trong đó đều tập trung tinh thần nghe giảng, nhưng từng cơn buồn ngủ ập tới, Tần Hạo Hiên vẫn là thua trận, sau khi bảo Từ Vũ ghi chép lại, hắn lại nằm sấp trên bàn bắt đầu ngáy o o.

Cũng may Từ Vũ đã quen ghi chép cho Tần Hạo Hiên, mà Sở trưởng lão cũng đã quen có một học sinh quái dị như thế, thời gian lên lớp không phải ngủ thì là tĩnh toạ.
Cùng với tiếng ngáy của Tần Hạo Hiên, thời gian buổi sáng cũng nhanh chóng trôi qua, mà Sở trưởng lão cũng lười phải gọi hắn dậy, ngược lại nhìn Tần Hạo Hiên đang ngủ say, trong lòng âm thầm cười trên nỗi đau của người khác, ngủ đi ngủ đi, đến chiều cho ngươi biết mặt!

Tiết học buổi chiều cũng không học trên lớp, Sở trưởng lão dẫn một đám tân đệ tử đến một khu nông điền lớn, những nông điền này đều phân thành từng khối một mẫu, sắp xếp chỉnh tề hơn nữa đều để không, có mảnh ruộng thậm chí mọc đầy cỏ hoang.

Sở trưởng lão chỉ những nông điền này, nói:

- Hiện tại là lúc các ngươi dùng kiến thức đã học để mà vận dụng, nơi này là nông điền cố ý lưu lại cho các ngươi, sau khi tông môn cắt đứt khẩu phần lương thực của các ngươi, khẩu phần lương thực và cống hiến môn phái của các ngươi đều phải đào ra từ trong những mảnh đất này, đương nhiên, những nông điền này cũng là tốt xấu lẫn lộn, thậm chí còn có mấy mảnh Linh Điền không tồi, bây giờ các ngươi tự mình chọn lựa.

Nói xong, Sở trưởng lão cố ý dùng ánh mắt cười trên nỗi đau người khác liếc nhìn Tần Hạo Hiên một cái, trong lòng nghĩ: Trong năm trăm mảnh nông điền này, Linh Địa chỉ có rải rác vài miếng, mà sau khi giao nạp cống hiến môn phái cũng chỉ còn lại khoảng chừng 50 miếng đất trung đẳng! Nếu như không nghe giảng, đừng nói tìm ra Linh Địa tốt nhất trong năm trăm miếng linh điền này, đến tìm mấy miếng đất trung đẳng đều khá khó. Mà những mảnh khác đều là hạ đẳng, nếu trồng linh dược trên đó, sau khi giao nộp cống hiến môn phái phải ăn uống tằn tiện mới có thể sống sót, bằng lượng cơm ngươi ăn, sau khi giao nộp cống hiến môn phái không chết đói mới lạ

- Bắt đầu đi!

Sở trưởng lão vừa ra lệnh một tiếng, hai trăm tên tân đệ tử bao gồm cả Lý Tĩnh Trương Cuồng, đều nhanh chóng xông vào năm trăm mảnh ruộng, vận dụng những kiến thức đã học buổi sáng, nhất là Trương Cuồng và Lý Tĩnh, chuẩn bị chọn lựa Linh Địa thượng đẳng.

Tần Hạo Hiên ngủ gật cả buổi sáng còn chưa kịp nhìn vở ghi, không ngờ tới buổi chiều liền bị Sở trưởng lão kéo tới chọn ruộng đất, trong lòng thầm kêu một tiếng không ổn, hắn sáng nay hoàn toàn không nghe giảng, khi đối mặt với một mảng ruộng đất lớn như này hoàn toàn không biết ra tay từ đâu, phải biết điều này liên quan đến cống hiến môn phái và cung ứng khẩu phần lương thực trong một năm tới đó!

Nhìn qua Tần Hạo Hiên đang trợn mắt há mồm, không chỉ là trên mặt Sở trưởng lão không thể ức chế hiện ra vẻ cười trên nỗi đau của người khác, đám người Trương Cuồng và Trương Dương thậm chí mỉa mai cười ra tiếng, đợi xem kết cục bi thảm của Tần Hạo Hiên, đến cả những người cùng trận doanh với Lý Tĩnh cũng không nhịn được kêu sảng khoái trong lòng.

Cảm nhận được Tần Hạo Hiên đang quẫn bách, Từ Vũ khéo léo hiểu lòng người đi đến trước mặt hắn, nói:

- Hạo Hiên ca ca, ngươi đừng sốt ruột, ta tìm giúp ngươi.

Từ Vũ vừa dứt lời, những ánh mắt khinh thường lập tức hướng về phía Tần Hạo Hiên.

- Ăn bám quả nhiên là ăn bám, chuyện gì cũng để cô nương người ta giúp hắn làm, thật là không biết liêm sỉ.

Một đệ tử loại yếu hâm mộ ghen ghét lẩm bẩm một câu, hắn cách Tần Hạo Hiên khá xa, cho là Tần Hạo Hiên không nghe được mới dám lẩm bẩm như vậy, ai biết hắn vừa mới nói xong, liền cảm thấy một bóng người giận dữ đi tới, mà những người ngăn trước người hắn và bóng người kia đều né tránh như gặp bệnh dịch.

Chương 48: Kim Quang Thần Thức Dò Xét Linh Mạch (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

- --------------------

Tần Hạo Hiên vì chuyện của Cổ Vân Tử khiến tâm tình vô cùng bực bội, dược lực của Kim Liên trong cơ thể lại không ngừng tác quái, toàn thân giống như ở trong trạng thái một thùng thuốc nổ, nếu ngày thường nghe được những lời này, hắn cũng chỉ cười cho qua, hôm nay nghe những lời nói như vậy lại có chút giận dữ, chỉ mấy bước đã đi đến bên người tên đệ tử loại yếu đó, một đôi mắt lộ ra sát khí nhìn chằm chằm tên đệ tử đã sớm sợ đến run lẩy bẩy, nói:

- Có phải ngươi muốn chết hay không?

Tên đệ tử này tự nhận còn kém xa Trương Cuồng, đến cả Trương Cuồng còn không chiếm được lợi trước mặt Tần Hạo Hiên, mình bây giờ sao có thể trêu chọc hắn, nhưng ở trước mắt bao người, hắn lại không thể yếu thế, liền cắn răng nói một câu mang tính hình thức:

- Ngươi chờ đó, đợi sau khi ta tu vi đại thành lại tìm ngươi tính sổ!

Tần Hạo Hiên cười nhìn tên đệ tử này, nếu đã dọa hắn ta đến mức chịu thua, cũng không thèm so đo lời này của hắn ta, dù sao Sở trưởng lão cũng có mặt, làm quá mức cũng không tốt, hơn nữa những người khác đều đang nghiêm túc chọn lựa ruộng đất tốt, chậm chút nữa là ruộng tốt đều bị bọn họ chọn mất.

Cho nên cũng không tiếp tục làm khó hắn, đi theo đám người về phía năm trăm mẫu nông điền.

Sở trưởng lão thấy cảnh này lắc đầu không thôi, xem ra đạo tâm của Tần Hạo Hiên cũng bắt đầu không ổn định, một câu trào phúng liền có thể giận dữ, thứ duy nhất đáng ca ngợi là đạo tâm giờ cũng không ổn định, đứa nhỏ này xem ra không cứu được nữa, thiếu niên dù sao cũng chỉ là thiếu niên, ngày thường nhìn từng trải một chút, nhưng gặp phải chuyện vẫn chỉ là tính cách thiếu niên.

Nhìn những người khác nghiêm túc chọn lựa, ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhặt lên đá sỏi cẩn thận xoa nắn kiểm tra, còn có người đem linh lực trong cơ thể rót vào trong ruộng để điều tra, cũng có người hôm qua học được Thuật Số bát quái, đem Thuật Số bát quái và sơn thủy kết hợp lại với nhau, lấy la bàn ra bắt đầu phân tích suy luận. Đương nhiên cũng có những đệ tử ngộ tính không tốt, tuy rằng đi học nghiêm túc nghe giảng, nhưng nhìn năm trăm khối ruộng đất này cũng thấy đầu choáng mắt hoa, hoàn toàn không biết xuống tay từ đâu, dứt khoát tìm bừa một mảnh trông có vẻ kha khá, cắm lên đó mộc bài viết tên mình là xong chuyện.

Sở trưởng lão hài lòng nhìn hai trăm tên tân đệ tử dốc sức lựa chọn, nghe được tiếng kêu hưng phấn khi bọn hắn tìm được mảnh ruộng hài lòng, gật đầu liên tục.
Đối với đệ tử bình thường, tìm một mảnh Linh Địa là chuyện cực kỳ khó khăn, không bằng tạm chấp nhận tìm một mảnh ruộng trung đẳng, nếu như một lòng tìm kiếm Linh Địa, cuối cùng lại không tìm được, mảnh ruộng trung đẳng vốn không nhiều đều bị người khác chọn mất, vậy mất nhiều hơn được.

Bất luận là kiểm tra đá sỏi trong ruộng, hay là đem linh lực rót vào trong ruộng điều tra, đều là những biện pháp chậm chạp lại ngu dốt, những đệ tử có Tiên Chủng đặc thù giống Trương Cuồng, Trương Dương và Lý Tĩnh đều đem Thuật Số bát quái hôm qua và tri thức phong thủy hôm nay kết hợp lại tính toán.

Không bao lâu, Trương Cuồng và Lý Tĩnh đều tìm ra mảnh Linh Địa tương đối phì nhiêu, chẳng những giành được rất nhiều ánh mắt hâm mộ, còn nhận được lời khen ngợi và sự tán thành của Sở trưởng lão, không hổ là đệ tử Tử loại, các phương diện đều mạnh hơn những người khác!

Sau khi hai đệ tử Tử loại bọn họ tìm được Linh Địa không lâu, Trương Dương cũng tìm được một mảnh Linh Địa, đối với những đệ tử cắm rễ như bọn hắn, lực cảm ứng ngũ quan mạnh hơn rất nhiều so với những đệ tử thông thường, tìm ra Linh Địa trước một bước cũng là chuyện rất bình thường.

Biểu hiện của Trương Dương cũng khiến Sở trưởng lão nhìn với con mắt khác, Trương Dương này mặc dù là đệ tử Hôi chủng, nhưng bất luận là tiến độ cắm rễ, hay là ngộ tính tư chất cá nhân và tiến triển thực lực, đều không kém mấy so với đệ tử Tử loại, nếu cứ tiếp tục như vậy, thành tựu trong tương lai không thể hạn lượng.

Trong năm đệ tử có Tiên Chủng đặc thù, chỉ có Từ Vũ mang Tử loại và Mộ Dung Siêu mang Hôi loại chưa tìm được mảnh ruộng phù hợp.

Từ Vũ chưa tìm được Linh Địa, cũng không phải vì nàng không học tốt Thuật Số bát quái hôm qua và tri thức phong thủy hôm nay, mà là bởi vì buổi sáng Tần Hạo Hiên không nghe giảng, vì bận tâm đến mặt mũi Tần Hạo Hiên, không để cho người khác nói xấu hắn, lại vì giúp hắn tìm kiếm Linh Địa, Từ Vũ nghĩ ra một cách, nàng một bên giả vờ tìm kiếm Linh Địa, một bên vừa lẩm bẩm thuật lại nội dung bài giảng của Sở trưởng lão, phân tích chỗ tốt chỗ xấu của mảnh đất này.

Cách làm của Từ Vũ lừa được người khác lại không lừa được Tần Hạo Hiên, đối với cô gái thiện lương này, trong lòng Tần Hạo vô cùng cảm động, chính mình bởi vì thể diện, cự tuyệt đề nghị hỗ trợ tìm Linh Địa của nàng, nàng chẳng những không tức giận, ngược lại giả vờ đang tìm kiếm Linh Địa âm thầm thuật lại nội dung bài giảng, đồng thời phân tích mảnh đất này, nhìn có vẻ như nàng đang cố gắng tìm kiếm Linh Địa, nhưng trên thực tế lại đang giúp chính mình. Sở dĩ nàng làm như thế, là bởi vì lúc trước tên kia châm chọc Tần Hạo Hiên mang đến cho nàng xúc động lớn – Hạo Hiên ca ca dưới vầng hào quang Tử loại của mình bị người khác nói thành tên ăn bám, điều này đối với bất kỳ người đàn ông nào đều là sự sỉ nhục lớn! Hơn nữa Hạo Hiên ca ca nhất định không yếu ớt giống như vẻ bề ngoài, nàng tin rằng chỉ cần nói lại cho hắn những nội dung bài giảng của Sở trưởng lão ban sáng, hắn nhất định có thể dựa vào bản lĩnh của mình tìm được Linh Địa.

- Hạo Hiên ca ca, đây là một mảnh ruộng trung đẳng, tuy rằng không bằng Linh Địa dưới đất đầy đủ linh khí, nhưng nếu trồng linh dược ở đây, sau khi giao nộp cống hiến môn phái...vẫn có thể ăn no mặc ấm. – Bỗng nhiên, Từ Vũ tới bên cạnh Tần Hạo Hiên, chỉ vào một mảnh ruộng nhìn có vẻ không tệ, nhỏ giọng nói.

Nhìn thấy thần sắc muốn nói lại thôi của Từ Vũ, Tần Hạo Hiên có chút buồn cười, nha đầu ngốc này vẫn luôn nhớ tới sức ăn của mình, lo lắng mình chỉ tìm được một mảnh ruộng hạ đẳng, đến lúc đó sau khi giao nạp cống hiến môn phái liền không đủ nhét dạ dày, nhưng mảnh ruộng trung đẳng này không phải mục tiêu lý tưởng của Tần Hạo Hiên, dựa vào đâu mà Trương Cuồng Lý Tĩnh bọn họ có thể tìm được Linh Địa, mà mình lại không thể?

Nếu như chính mình đều cảm thấy thấp hơn một bậc so với đệ tử Tử loại, đệ tử Tử loại thì nên dùng Linh Địa, còn mình nên dùng mảnh đất trung đẳng thậm chí hạ đẳng, nếu như chính mình ngay cả chút chí khí đều không có, vậy sau này sao có thể đấu với cùng Trương Cuồng Lý Tĩnh!

Sau khi Tần Hạo Hiên lắc đầu cự tuyệt rời đi, một tên đệ tử loại yếu vẫn luôn đi theo phía sau bọn họ mừng rỡ như điên, hắn cắm thẻ bài viết tên mình trên mảnh đất trung đẳng đó, vẻ mặt như kiếm được lời lớn, nhưng ở trong mắt Tần Hạo Hiên, đời này của hắn ta cũng chẳng có mấy tiền đồ.

Tu tiên tu tâm, nếu như đến cả trái tim bất khuất không chịu buông tha đều không có, vậy trong tương lai sao có thể đấu với trời, sao có thể đấu với thiên mệnh? Những người cam nguyện té nước theo mưa, vĩnh viễn đều không thể leo lên đỉnh cao!

Những chuyện này rơi vào trong mắt Mộ Dung Siêu, hắn cảm thấy một đệ tử loại yếu tâm khí lại cao như vậy cũng không phải chuyện tốt gì.

Nhưng bây giờ Mộ Dung Siêu cũng không có tâm tư trào phúng Tần Hạo Hiên, bởi vì hắn nhìn ra vẻ xem thường từ trong ánh mắt khác thường của những người khác. Dù sao trong năm đệ tử có Tiên Chủng đặc thù, hiện nay chỉ có hắn còn chưa cắm rễ, nghĩ tới đây, Mộ Dung Siêu không khỏi cảm thấy cô đơn, có mấy lần hắn thậm chí nghe thấy có người nói sau lưng hắn:

- Hôi loại thì sao chứ? Còn không phải phế vật như vậy, Trương Dương đã cắm rễ rồi mà hắn vẫn chưa cắm rễ.

Mộ Dung Siêu luôn luôn tâm cao khí ngạo khi nghe thấy những lời nói xấu sau lưng này lại hiếm khi không tức giận, là một đệ tử Hôi loại, chưa cắm rễ đã mất mặt lắm rồi, nếu lại vì người khác nói hắn vài câu không hay mà náo loạn, vậy thì càng thêm mất mặt.

Cho nên lần này lựa chọn ruộng đất, bất luận là vì thu hoạch một năm trong tương lai hay là vì thể diện, hắn cũng phải dốc hết sức chọn một mảnh Linh Địa.

Mất chừng mười phút đồng hồ, Từ Vũ giới thiệu lại một lần một vài phương pháp lựa chọn Linh Địa mà Sở trưởng lão đã giảng, Tần Hạo Hiên cũng đều ghi tạc trong lòng, nhưng bất luận là loại phương pháp này, muốn tìm ra một mảnh Linh Địa đều không có khả năng, nhưng nếu muốn kết hợp với Thuật Số bát quái, với ngộ tính trước mắt của hắn, quả thật có chút khó khăn.

Chương 49: Kim Quang Thần Thức Dò Xét Linh Mạch (2)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

- -------------------

Nghĩ tới đây, trong lòng Tần Hạo Hiên có chút lo lắng, bởi vì trong hai trăm tên tân đệ tử, có gần một trăm người đã tìm được mảnh đất của chính mình, vẫn còn gần một trăm người đang nỗ lực tìm kiếm Linh Địa, bao gồm cả Mộ Dung Siêu, áp lực cạnh tranh thật sự khá lớn.

- Sư muội, ngươi tự đi tìm Linh Địa đi, những điều ngươi nói ta đều hiểu!

Linh Địa còn lại rất ít, không thể lại làm chậm trễ Từ Vũ, Tần Hạo Hiên quyết định tách khỏi Từ Vũ, tự mình tìm kiếm Linh Địa.

Nhìn Tần Hạo Hiên quật cường, Từ Vũ âm thầm thở dài một hơi, không tiếp tục chỉ điểm Tần Hạo Hiên, bắt đầu tìm kiếm Linh Địa cho mình.

Tần Hạo Hiên nhìn qua bốn trăm mảnh hoang địa còn lại, bắt đầu tính toán dùng phương pháp gì để tìm ra Linh Địa, nếu như từng chút từng chút xoa nắn đá sỏi, phân tích phẩm chất từ đó tính toán có phải là Linh Địa hay không, loại phương pháp này quá tốn thời gian, hơn nữa cũng vô cùng không chính xác, thành phần may mắn quá lớn. Nhưng nếu như đem linh lực trong cơ thể rót vào bên trong thổ địa, vậy cũng không khác gì mò kim đáy biển, chỉ một mảnh ruộng đã rộng một mẫu, nếu kiên nhẫn kiểm tra lòng đất có Linh Tuyền hay không, một ngày cũng không kiểm tra hết một mẫu đất, huống chi còn có hơn bốn trăm mẫu!

Trừ những biện pháp ngu dốt này ra, vậy cũng chỉ có thể kết hợp Thuật Số bát quái hôm qua cộng thêm một số tri thức trụ cột về phong thủy hôm nay để tính toán, nhưng mình cũng không phải là đệ tử có ngộ tính cực tốt, đến Thuật Số bát quái hôm qua còn mơ hồ, vậy kết luận rút ra cũng không đáng tin cậy.

Lúc Tần Hạo Hiên đang sầu muộn, bỗng nhiên trong đầu vụt sáng!

Hắn từng thấy qua trên một quyển sách nói rằng ứng dụng của thần thức vô cùng rộng rãi, trên các phương diện trận pháp, luyện đan đều có tác dụng rất lớn, vậy có thể dùng tại phương diện này hay không? Nghĩ tới đây, Tần Hạo Hiên không chút do dự bình tâm tĩnh khí, coi thổ địa dưới chân như kẻ địch, bắt đầu kích thích kim quang trong đầu.

Đem một chút kim quang trải trên mảnh đất một mẫu dưới chân, lúc này chuyện kỳ dị phát sinh!

Tần Hạo Hiên cảm nhận được mảnh đất dưới chân chỉ có một chút linh khí yếu ớt tới cực điểm đang lấp lóe, dường như ngọn nến tàn trong gió, bất cứ lúc nào cũng có thể bị dập tắt.

Lại tách một tia thần thức ra, trải đến phía trên mảnh ruộng trung đẳng Từ Vũ nói tới trước đó, xuyên thấu qua mặt đất đầy cỏ dại rậm rạp, có thể cảm nhận rõ ràng phía dưới mảnh đất có vẻ như cằn cỗi, có linh khi đang nhảy nhót, tuy rằng không phải rất mạnh, nhưng chất lượng cũng tốt hơn nhiều so với linh khí những mảnh ruộng hạ đẳng.

Nhìn thấy ánh mắt Tần Hạo Hiên hướng về phía mình, tên đệ tử lúc trước cảm thấy nhặt được chỗ tốt, lập tức liền trở nên cảnh giác, một tay che chở mộc bài viết tên mình cắm trong đất, một bên chuẩn bị kêu cứu, hắn còn tưởng rằng Tần Hạo Hiên hối hận, chuẩn bị đến đoạt mảnh đất này. Biểu cảm buồn cười của hắn ta khiến Tần Hạo Hiên mỉm cười, lặng lẽ rời đi. Sau đó ở trong mắt những người khác, Tần Hạo Hiên giống như kẻ thần kinh, mỗi khi hắn đến một mảnh ruộng nào đó, đều yên lặng đứng trên đó khoảng mười giây, sau đó lại lặng lẽ rời đi, cũng không thấy hắn dùng phương pháp nào để điều tra thổ địa, thậm chí ngay cả eo cũng không cúi xuống.

Những hành động này của hắn rơi vào trong mắt Sở trưởng lão thỉnh thoảng lại liếc hắn một cái, trong lòng cười nhạo, chẳng lẽ hắn không tìm thấy Linh Địa, bắt đầu nổi điên? Cho dù dùng Thuật Số bát quái cộng thêm kiến thức phong thủy toán, cũng phải khom lưng xuống điều tra địa thế, đoán khí lưu hướng gió, tính toán thế núi thế nước, nào có biện pháp đứng tại chỗ một lúc liền đi, quả thực là chưa từng nghe thấy cũng chưa từng nhìn thấy.

Tần Hạo Hiên không rảnh bận tâm đến người khác nhìn hắn như thế nào, lúc này hắn đang khẩn trương tìm kiếm Linh Địa, bời vì mỗi khối ruộng đất đều chừng khoảng một mẫu, muốn bao trùm hết một mẫu này, mỗi lần đều cần tiêu hao không ít thần thức, cùng với hắn kiểm tra ngày càng nhiều, tốc độ cũng ngày càng chậm, bởi vì thần thức tiêu hao quá độ, sắc mặt hắn đã có chút tái nhợt, dáng vẻ tinh thần uể oải.

Trong mắt những người ngoài như Sở trưởng lão, Tần Hạo Hiên cứ đi lại đứng, mỗi chỗ một lúc, còn bày ra dáng vẻ lao lực quá độ.

- Ngươi nhìn dáng vẻ Tần Hạo Hiên, nếu không phải chúng ta đều biết Thuật Số bát quái và tính toán phong thủy không phải giống như cách làm của hắn, người ngoài nghề thật đúng là sẽ bị hắn lừa gạt.

- Hừ, đúng vậy, chờ Từ Vũ tìm ra Linh Địa, sau đó lặng lẽ làm một cái ký hiệu, rồi gọi hắn qua đó nhận, hắn liền có thể quang minh chính đại tuyên bố mình đã tìm được Linh Địa.

Tần Hạo Hiên đang dùng thần thức điều tra Linh Địa dưới chân, lúc này tinh lực tiêu hao rất lớn, không có tâm tư so đo với những người này, chỉ thấy hắn càng đi càng xa, cuối cùng đi đến một mảnh đất cằn cỗi mọc toàn cỏ dại cao cỡ nửa người.

Giẫm trên mảnh đất này không những không cảm thấy mềm, ngược lại có cảm giác cứng như giẫm trên đá, gập ghềnh còn có chút lộp cộp, mảnh đất này nằm tại nơi hẻo lánh của cả khu đất, bởi vì cỏ dại rậm rạp, chất đất quá kém, các đệ tử khác đến đây thăm dò một vòng rồi nhao nhao rời đi, cuối cùng nơi này chỉ còn lại Từ Vũ đi cùng Tần Hạo Hiên đến đây, còn có Mộ Dung Siêu cũng tới cùng.
Dùng một vài phương pháp Sở trưởng lão đã dạy kiểm tra chất đất, lại dùng Thuật Số bát quái và tri thức phong thủy tính toán một phen, sắc mặt Từ Vũ có chút khó xử nói:

- Hạo Hiên ca ca, đất nơi này chỉ sợ là hạ đẳng đi?

Lúc này, Tần Hạo Hiên đang hết sức chăm chú dùng thần thức bao trùm mảnh đất dưới chân, hắn có một loại trực giác, trong mảnh đất cằn cỗi cỏ dại rậm rạp này nhất định có Linh Địa!

Thấy Tần Hạo Hiên không để ý đến mình, Từ Vũ cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục tính toán khả năng nơi này xuất hiện Linh Địa là bao nhiêu, nhưng kết quả tính ra khả năng xuất hiện Linh Địa vẫn là không.

Bên kia, Sở trưởng lão thấy Từ Vũ lãng phí thời gian tại mảnh đất cằn cỗi kia, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, theo hắn tính toán, hai mươi mấy mảnh đất nơi này tất cả đều là mảnh đất hạ đẳng kém đến không thể kém hơn.

Sau khi loại trừ ra tầm mười mảnh đất hạ đẳng trong hai mươi mảnh ruộng kia, Tần Hạo Hiên đi đến ba mảnh ruộng tận ngoài rìa.

Nếu như nói hơn mười mảnh đất kia là hạ đẳng, vậy ba mảnh đất còn không cả được tính là hạ đẳng, tốt xấu gì những mảnh đất hạ đẳng kia còn chút cỏ dại mọc lên, mấy mảnh đất này lại ngoại trừ đất đai cứng nhắc đen thui ra, đến cả cỏ dại cũng không mọc nổi một cây, theo đám người Sở trưởng lão thấy, nơi này quả là cằn cỗi đến không thể cằn cỗi hơn, trồng linh dược ở chỗ này, khẳng định mất mùa.

Đứng trên mảnh đất này, Tần Hạo Hiên mặc dù thần thức đã tiêu hao gần hết, hắn vẫn phân ra một tia kim quang, bao trùm mảnh đất dưới chân!

Thần thức của hắn thâm nhập xuống dưới đất sâu một mét, không thấy gì cả.

Dưới đất sâu hai mét, vẫn không có linh khí, kém hơn cả mảnh đất hạ đẳng nhất.

Chẳng lẽ cảm giác của mình là sai? Lúc Tần Hạo Hiên đang chuẩn bị từ bỏ, hắn bỗng nhiên cảm giác được sâu dưới lòng đất hai mét có một dòng nước rất nhỏ, bên trong dòng nước dường như ẩn chứa linh lực cực kỳ tinh khiết, không dụng tâm cảm giác là không thể phát hiện được.

Lập tức, hắn trở nên hưng phấn!

Thần thức xuống chút nữa mấy tấc, khiến hắn đã thần thức tiêu hao quá độ dẫn đến sắc mặt càng thêm tái nhợt, âm thanh nước chảy từ thần thức truyền lại trong đầu hắn, trong dòng nước truyền đến dao động linh khí nồng đậm, giống như mạch đập của một người trưởng thành cường tráng, âm thanh linh khí nhảy lên ầm ầm khiến hắn chấn động đến nhiệt huyết sôi trào! Dòng nước chảy ào ào quanh quẩn trong đầu Tần Hạo Hiên, dễ nghe êm tai chưa từng có!

Phía dưới ba mảnh đất này có Linh Tuyền!

Chương 50: Hoang Khâu Mao Địa Tạng Linh Tuyền

Trước đó Tần Hạo Hiên cũng lặng lẽ dùng thần thức thăm dò Linh Địa mà Trương Cuồng và Lý Tĩnh tìm được, có thể cảm nhận được rõ ràng dưới lòng đất Linh Địa của bọn họ ẩn chứa linh khí cực kỳ nồng đậm, mà phía dưới ba Linh Địa trông bề ngoài cực kém mà hắn tìm được này lại không có linh khí, mà là một Linh Tuyền ước chừng cánh tay em bé, trong khi Từ Vũ thuật lại lời giảng của Sở trưởng lão hắn biết được, Linh Tuyền là cực kỳ hiếm thấy, mỗi mảnh Linh Địa mà phía dưới có Linh Tuyền đều là mỗi năm bội thu, bởi vì có Linh Tuyền tưới tiêu nên trồng cái gì được cái đó, thu hoạch càng không cần phải nói.

Ba dòng Linh Tuyền này ẩn giấu cực sâu, nếu không dùng thần thức mà chỉ dựa vào tính toán, căn bản không tìm ra được.

Cho dù là người có tính cách trầm ổn như Tần Hạo Hiên, cũng không nhịn được mừng rỡ, phải biết dưới đất có Linh Tuyền và có linh khí hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Lập tức dùng ngữ khí không thể nghi ngờ, nói với Từ Vũ vẫn đang thăm dò:

- Sư muội, ta liền chọn mảnh này đi.

Hắn ngừng lại một chút, nói:

- Ngươi cũng chọn một mảnh trong hai mảnh này đi, ta thấy mảnh bên phải kia tương đối tốt!

Thấy Tần Hạo Hiên không chút do dự cắm xuống đó mộc bài ghi tên mình, Từ Vũ cũng không chút do dự dựa theo Tần Hạo Hiên chỉ điểm, cắm mộc bài viết tên mình vào mảnh đất bên phải kia.

Mà Mộ Dung Siêu đứng cách hai người bọn họ không xa, cũng cảm thấy hứng thú đối cái ba miếng đất cằn cỗi đến không có một ngọn cỏ này, hắn nhìn chăm chú Tần Hạo Hiên một hồi, lại chuyển mắt đến trên người Từ Vũ, cuối cùng cũng cắm mộc bài viết tên mình vào mảnh đất bên trái.

Cảnh tượng này khiến Sở trưởng lão sốt ruột gần chết, Tần Hạo Hiên chỉ là loại yếu, chọn một miếng đất hạ đẳng cũng phù hợp với thân phận của hắn, nhưng Từ Vũ và Mộ Dung Siêu là Tiên Chủng đặc thù a, bọn họ chính là hi vọng trong tương lai của Thái Sơ giáo, nếu như bị Tần Hạo Hiên lừa gạt chọn phải một miếng đất hạ đẳng, điều này ảnh hưởng rất lớn tới tương lai của bọn hắn.

Hắn vội vàng bước tới, không một tiếng động móc từ trong ngực ra một cái la bàn, một đôi mắt lóe tinh quang nhìn chung quanh, tính toán thế núi thế nước, tính toán xu thế linh mạch Đại Tự Sơn, tính toán đến quên cả trời đất.

Tính toán hồi lâu, Sở trưởng lão xụ mặt hung hăng trừng mắt Tần Hạo Hiên một cái, sau đó thay đổi vẻ mặt ôn hoà nói với Từ Vũ và Mộ Dung Siêu:

- Chọn mảnh đất này, sang năm đừng nói là no bụng, ngay cả cống hiến môn phái các ngươi cũng không nộp nổi! Bây giờ ta cho các ngươi một cơ hội để đổi, hối hận còn kịp!

Sở trưởng lão vừa nói xong, Tần Hạo Hiên liền dùng ngữ khí kiên định nói với Từ Vũ:

- Nghe lời ta sẽ không sai!

Thế là Từ Vũ liếc nhìn Tần Hạo Hiên một cái, sau đó không chút do dự lắc đầu cự tuyệt nói:

- Trưởng lão, ta không đổi.

Thấy Từ Vũ không chút do dự cự tuyệt ý tốt của Sở trưởng lão, Mộ Dung Siêu vốn còn có chút do dự cũng quyết tâm cược một phen! Cùng lắm thì chết đói cùng với đệ tử Tử loại, cũng không mất mặt.

Lúc Tần Hạo Hiên lựa chọn mảnh đất, Mộ Dung Siêu đứng cách hắn không xa có thể cảm giác được trên người hắn truyền ra một loại khí chất khó hiểu, bóng lưng có chút điên khùng trong mắt người khác, trong mắt hắn lại thấy cao thâm khó dò. Trong lòng Mộ Dung Siêu, Tần Hạo Hiên mặc dù chỉ là loại yếu, nhưng những ngạc nhiên mà hắn mang lại cho mọi người trong khoảng thời gian này đến cả hai đệ tử Tử loại như Trương Cuồng và Lý Tĩnh cũng không theo kịp, nói không chừng lần này hắn chọn lại đúng là Linh Địa!

Sở trưởng lão tự mình tính toán đã thu hút ánh mắt những đệ tử khác, cũng tiện thể nhìn thấy Từ Vũ và Mộ Dung Siêu bị Tần Hạo Hiên giật dây, tự mình chọn một mảnh ruộng kém đến không thể kém hơn, âm thanh cười nhạo lập tức vang lên.

- Mấy mảnh đất này đến cả cỏ dại còn không mọc nổi, vừa khô vừa cứng, đến Sở trưởng lão nhìn đều phải cau mày, rõ ràng là kém tới cực điểm!

- Hắc! Ta vừa rồi còn hâm mộ Sở trưởng lão cố tình chiếu cố bọn họ, để bọn hắn chọn lại lần nữa, không ngờ lại giống như hòn đá trong nhà xí, vừa thúi vừa cứng, quả là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ a!

- Tần Hạo Hiên này cũng thật là, tự mình muốn chết còn muốn kéo theo Từ Vũ và Mộ Dung Siêu!

- Từ sư muội có thể nói là hồn nhiên ngây thơ bị Tần Hạo Hiên lừa gạt, chẳng lẽ đầu óc Mộ Dung Siêu cũng hồ đồ rồi?

- Nếu sang năm bọn họ không nộp nổi cống hiến môn phái, vậy thì có chuyện hay rồi!

Nghe mọi người xì xào bàn tán, Trương Cuồng nhìn Lý Tĩnh cười lạnh một tiếng:

- Vì lôi kéo Từ Vũ lại phái Mộ Dung Siêu đi nịnh nọt Tần Hạo Hiên, cẩn thận lại mất cả chì lẫn chài, sang năm ngươi còn phải giúp hắn nộp cống hiến môn phái, không công chà đạp một tiểu đệ Hôi loại.”

Lý Tĩnh mỉm cười, không để ý tới lời trào phúng của Trương Cuồng, nhưng trong lòng lại không bình tĩnh, Trương Cuồng cho rằng Mộ Dung Siêu là hắn phái ra, nhưng bản thân hắn còn có thể không biết sao? Hắn chỉ bảo Mộ Dung Siêu tạm thời bỏ xuống thù hận với Tần Hạo Hiên, để tránh ảnh hưởng tới kế hoạch lôi kéo Từ Vũ của hắn, nhưng cũng không bảo hắn chủ động tiếp cận!
Sự kiên quyết của Từ Vũ và Mộ Dung Siêu khiến Sở trưởng lão vô cùng bất đắc dĩ, trong lòng âm thầm suy nghĩ, nhất định phải nghĩ biện pháp tách Tần Hạo Hiên và Từ Vũ ra, tránh cho Tần Hạo Hiên dạy hư một đệ tử Tử loại, nếu như Chưởng giáo trách tội xuống vậy mình khó mà đảm đương nổi.

Sở trưởng lão vẻ mặt không vui thấy không khuyên được Từ Vũ và Mộ Dung Siêu, vừa hung ác trừng mắt Tần Hạo Hiên một cái, sau đem tập hợp lại tất cả tân đệ tử, bắt đầu giảng bài về trồng trọt.

Mấy sư huynh tạp dịch thấy Sở trưởng lão ra hiệu, xách tới mấy túi hạt giống các loại cây nông nghiệp phổ biến theo thứ tự là hạt kê, bắp ngô, tiểu mạch, khoai lang,... trồng linh dược yêu cầu tương đối cao đối với hoàn cảnh gieo trồng, độ khó cũng tương đối cao, những tân đệ tử ngay cả Quán Linh thuật cũng không thể thi triển, ruộng đất nơi này trừ mấy mảnh Linh Địa ra, những mảnh còn lại cho dù trồng xuống cũng rất khó thu hoạch.

- Nông điền nơi này nhìn chung khá cằn cỗi, ta đề nghị các ngươi nên trồng hai loại bắp ngô và khoai lang trước, hai loại này khá dễ trồng, sau khi được thu hoạch ngoài việc có thể cung cấp lương thực cho chính mình, phần còn lại có thể cùng những Sư huynh nuôi nhốt Linh Thú đổi chút phân và nước tiểu Linh Thú để chăm bón. –Thấy ánh mắt kinh ngạc của đám đệ tử, Sở trưởng lão tiếp tục nói:

- Một mảnh đất cằn cỗi cũng có thể dưỡng thành Linh Địa, chỉ cần các ngươi chịu bỏ sức chọn Linh Tuyền để tưới tiêu, lại dùng sản phẩm đã thu hoạch cùng các Sư huynh nuôi nhốt Linh Thú đổi phân và nước tiểu Linh Thú chăm bón.

Lúc Sở trưởng lão nhắc đến phân và nước tiểu Linh Thú, trên mặt đám người Lý Tĩnh lộ ra vài phần căm ghét, những công tử bột sống an nhàn sung sướng như bọn họ đến quần áo đều không muốn giặt, căn bản không nghĩ tới còn phải động tới thứ ghê tởm như phân và nước tiểu.

Trong hai trăm tân đệ tử này, cũng không ít người xuất thân bần hàn, phải làm các việc nhà nông, nghe nói tưới tiêu Linh Tuyền và bón phân có thể khiến mảnh đất cằn cỗi trở thành Linh Địa, lập tức xoa tay nóng lòng muốn thử, vốn dĩ uể oải cũng trở nên nhiệt tình.

Từ Vũ có chút lo lắng nhìn mảnh đất khô cứng dưới chân, nàng không chút do dự nghe lời Tần Hạo Hiên chọn mảnh đất này, cũng không có nghĩa là nàng hoàn toàn tán đồng quan điểm của Tần Hạo Hiên, cho rằng đây chính là Linh Địa.

Tuy nhiên đất không thể chỉ nhìn bề ngoài, những mảnh đất có chất đất tơi xốp nhìn như phì nhiêu nhưng cũng chưa chắc đã là đất tốt, nhưng mảnh đất này vừa đen vừa cứng, ngay cả Sở trưởng lão tính toán một phen xong đều lắc đầu, rất khó nói là mảnh đất tốt.

Nguyên nhân nàng chọn mảnh đất này đa phần là vì thể diện của Tần Hạo Hiên! Mà nguyên nhân Mộ Dung Siêu chọn mảnh đất này càng đơn giản, một là Từ Vũ cũng chọn, hai là mặc dù giữa hắn và Tần Hạo Hiên trước đó còn có hiềm khích, nhưng mấy ngày nay tiếp xúc, Tần Hạo Hiên khiến hắn vô cùng kinh ngạc, khiến trong tiềm thức hắn vô cùng tín nhiệm Tần Hạo Hiên.

Sở trưởng lão vung tay lên, các đệ tử nhao nhao đi làm việc, có người đi Linh Tuyền gánh nước, có người xới đất gieo hạt, loay hoay đến quên cả trời đất.

Nhìn các sư huynh đệ khác đều đang bận rộn, Từ Vũ cũng nghiêm mặt nói với Tần Hạo Hiên:

- Hạo Hiên ca ca, chúng ta phải cố gắng tưới tiêu, trồng ra càng nhiều củ quả đi đổi phân và nước tiểu Linh Thú, sau đó trồng lượng lớn linh dược trên mảnh đất này, để cho bọn hắn thấy, mảnh đất ngươi chọn không hề kém của bọn họ!

Thần thức tiêu hao quá lớn, Tần Hạo Hiên có chút mệt mỏi tươi cười, không giải thích nhiều, nhặt cái cuốc trên mặt đất lên, nói:

- Chúng ta xới đất trước đi.

Chiếc cuốc đào xới trên mảnh đất vừa khô vừa cứng, Tần Hạo Hiên lại vô cùng vui vẻ, hắn từ nhỏ đã gánh vác trọng trách nuôi gia đình, mỗi ngày đều phải lên núi đọ sức với dã thú hung mãnh, khi đó nguyện vọng lớn nhất của hắn chính là có một mảnh đất như này cho hắn kiếm ăn.

Một mẫu đất nói lớn cũng không lớn, nửa canh giờ đã đủ để xới hết một lần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước