THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thái sơ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Nấu Đậu Cần Gì Phải Vội Vàng (2)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

- ---------------------

Cảm giác được trận sóng linh lực này, Lý Tĩnh vốn đang muốn truyền kinh nghiệm Trát Căn, sắc mặt đại biến, thầm thở dài tự nhủ, mình còn chưa kịp lấy lòng, Từ Vũ sao đã Trát Căn thành công mất rồi! Trong lòng thương tiếc khôn nguôi, lại bỏ lỡ một cơ hội tốt để lôi kéo Từ Vũ.

Nhưng lúc Từ Vũ ra khỏi cửa phòng, Lý Tĩnh vẫn đổi vẻ mặt thành nụ cười thân thiện, chắp tay chúc mừng:

- Chúc mừng Từ sư muội cũng Trát Căn thành công!

Từ Vũ nhếch miệng mỉm cười, nói tiếng cám ơn, còn như thủ hạ Lý Tĩnh nịnh bợ, hết thảy đều làm như không thấy, đi thẳng tới bên người Tần Hạo Hiên, nói:

- Hạo Hiên ca ca, chúng ta đi ăn điểm tâm, sau đó đi học thôi?

- Cùng đi nào!

Lý Tĩnh cười ha ha một tiếng, chen lời, nỗ lực làm ra vẻ như rất thân thiết với hai người bọn họ, cũng không quan tâm Tần Hạo Hiên và Từ Vũ có đồng ý hay không, liền cùng bọn họ đi song song đến phòng ăn.

Phòng ăn ở phía sau khu túc xá của nam đệ tử, khi bọn hắn đi đến phòng ăn, đi qua chỗ Trương Cuồng ở, nghe bên kia lại truyền tới một tràng kinh hô.

- Trương Dương... Trương Dương cũng Trát Căn thành công! - Trời ạ, Khôi chủng và Tử chủng đồng thời Trát Căn thành công!

...

Mặc dù là Tần Hạo Hiên cũng không khỏi dừng bước lại nhìn tới, đúng lúc thấy Trương Dương đang tuyển nhận tiểu đệ.

Lúc này Trương Dương nào còn có bộ dạng tiểu đệ theo phía sau Trương Cuồng ngày thường, thần tình kiêu căng, nụ cười tự tin dào dạt, khí thế phóng ra ngoài, cố ý đem việc mình Trát Căn thành công thể hiện ra ngoài.

Biểu hiện của Trương Dương làm cho Trương Cuồng rất khó chịu, tên này vừa trở về liền trắng trợn đào góc nhà của mình, khiến tiểu đệ của mình nhận hắn làm lão đại, chuyện càng làm cho Trương Cuồng khó chịu hơn nữa là, dĩ nhiên thực sự có mấy người vây quanh Trương Dương, công nhận hắn làm lão đại!

Cho dù ngươi tám ngày Trát Căn thành công thì thế nào? Còn không phải chỉ là một Khôi chủng mà thôi sao, dĩ nhiên còn muốn cưỡi trên đầu mình, đào góc nhà mình, loại hành vi này không thể nghi ngờ chính là hung hăng tát Trương Cuồng một bạt tai.

Thấy ánh mắt phẫn nộ của Trương Cuồng, Trương Dương lộ ra vẻ trịnh trọng, ôm quyền nói rằng:
- Cuồng ca, kể từ hôm nay, tiểu đệ cũng tự lập môn hộ, không thể tiếp tục đi sau làm người phiền muộn nữa rồi. Vị trí chưởng giáo Thái Sơ giáo, tiểu đệ trong tương lai cũng muốn giành giật một hồi.

Trương Cuồng nghe được mấy lời này, hàm răng gần như muốn cắn nát, lại phát hiện lời Trương Dương còn chưa nói hết, tên đệ tử Khôi chủng vừa mới Trát Căn này lại tiếp tục khiêu khích hắn:

- Cuồng ca, người làm đệ đệ sau khi tự lập môn hộ cũng muốn khuyên ngươi hai câu, ngươi cùng Lý Tĩnh vì vị trí chưởng giáo không ngừng ám đấu, lại không ai dám đâm tới chỗ sáng, khí phách thế này ngay cả ta cũng không bằng. Là Tử chủng thì đã sao? Tương lại của trên dưới Thái Sơ ta, há có thể không có hùng tâm tráng chí, không có khí lượng đảm phách của thống lĩnh? Huống hồ, ngươi thân là đệ tử Tử chủng, ngay cả Nhược chủng như Tần Hạo Hiên cũng không áp chế nổi, ngày hôm qua còn bị hắn cưỡi trên đầu sỉ nhục, nhu nhược như ngươi, lại không có thủ đoạn, không có tầm nhìn, chức chưởng giáo Thái Sơ ta xem ngươi chính là hết hy vọng rồi!

Nếu đêm qua chưởng giáo không gọi Trương Cuồng đến Tiềm Long quan nói mấy lời kia, khiến cho tâm tính của hắn được nâng cao rất nhiều, e là hôm nay nghe được những lời này của Trương Dương, Trương Cuồng cho dù không bực bội chết cũng tức điên lên rồi. Hiện giờ mặc dù khó tránh khỏi bực bội một phen, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, bình tĩnh nhưng kiêu ngạo mà đáp:

- Ha ha, ta nói này Dương sư đệ, ngươi chỉ là một Khôi chủng, cảnh giới của Tử chủng há là người như ngươi có thể hiểu được sao? Ta không quan tâm ngươi có kỳ ngộ gì, nhưng tương lai vị trí chưởng giáo vô thượng, ngươi ngay cả tư cách tham gia tranh đoạt cũng không có đâu, ta khuyên ngươi sớm bỏ đi cái ý nghĩ này, nhanh chóng quỳ xuống đất dập đầu xin lỗi, nể tình huynh đệ, chuyện cũ ta sẽ bỏ qua, bằng không cuộc sống về sau của ngươi chỉ sợ sẽ không dễ chịu đâu.

Trương Cuồng vừa dứt lời, nhìn thấy Tần Hạo Hiên bên cạnh Lý Tĩnh, Lý Tĩnh mặc dù không nói, nhưng vẻ mặt vẫn chứa đựng một tia nhìn có chút hả hê, khi Trương Dương nói Trương Cuồng và hắn không có khí phách, hắn vẫn không có phản bác, nhưng trong mắt tinh mang liên tục lóe lên, toàn thân tùy ý đứng ở chỗ này, khí định thần nhàn, dáng vẻ bí hiểm, hoàn toàn khác biệt với hình tượng ương ngạnh phách lối nhà giàu mới nổi của Trương Dương, ai cao ai thấp lập tức có thể thấy rõ.

Nhìn bề ngoài, Lý Tĩnh chẳng thèm tranh đoạt cùng Trương Dương, nhưng khí thế trực bạch hắn thể hiện ra đã nói cho mọi người -- ta khinh thường Trương Dương, ngươi không xứng tranh với ta, thậm chí không xứng làm cho ta mở lời với ngươi.

Nhìn cuộc nháo kịch này của Trương Cuồng và Trương Dương, Tần Hạo Hiên chỉ lắc đầu, hai huynh đề từng cùng nhau đi bắt nạt người khác ở trấn, bây giờ lại có thể náo đến tình trạng bất hòa thế này. Tâm Trương Cuồng vẫn còn rất bình tĩnh, Trương Dương xuất đầu như vậy, tương đương với đồng thời khiêu chiến cả ba Tử chủng, tâm tính như vậy... tương lai e rằng còn phải chịu thua thiệt dài dài.

Mới chỉ nhập môn được có tám ngày, vừa mới Trát Căn mà thôi, đã vì vị trí chưởng giáo cách xa vạn dặm mà bắt đầu tranh đấu cãi nhau, thật sự không hiểu nổi hiện giờ bọn họ có cái gì hay để mà tranh nhau? Tranh là ai mạnh ai yếu? Đó cũng không phải là chuyện sau tám ngày đã có thể nhìn ra được, Trát Căn trước một bước thì thế nào, trên con đường tu tiên, có muôn vàn đãi ngộ, dù cho thiên tư tốt, đãi ngộ khác biệt cũng sẽ khiến cho thành tựu tương lai cao thấp khác nhau.

Hơn nữa trước mặt vô thượng đại đạo, mọi người đều là con kiến hôi, coi như là Tử chủng cũng chẳng qua là một hạt bụi trong thiên địa mà thôi! Người tu tiên không phải nên giành mạng sống với trời, mưu đồ trường sinh bất lão, thoát xác phi thăng, mà lại vì một cái vị trí chưởng giáo tranh tới tranh lui, thật sự là tầm nhìn hạn hẹp, nông cạn cực kỳ!

Tần Hạo Hiên quay đầu, đối với Từ Vũ nãy giờ vẫn không nói tiếng nào, nói:

- Tu đạo tu chính là đắc đạo thành tiên, cạnh tranh vị trí chưởng giáo có ích lợi gì? Ở trong mắt ta, làm chưởng giáo chỉ có thể làm cho trong lòng mình nhiều thêm một phần phàm tâm, càng bị phức tạp sự vụ, ràng buộc thời gian tu luyện và tâm tình, cũng sẽ khiến ngươi có thể để lỡ rất nhiều đãi ngộ khác! Bọn họ tranh đoạt vị trí chưởng giáo đơn giản là lẫn lộn đầu đuôi, muội sau này dù cho tu vi cường đại, cũng không cần tham gia vào tranh đoạt với bọn họ!

Chương 42: Đạo Bất Đồng Sao Phải Bày Mưu (1)

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

Nhóm: TTTV

- -----------------------

Không ít người khi thấy một tên Nhược chủng như Tần Hạo Hiên lại chỉ bảo hành vi cho đệ tử Tử chủng Từ Vũ, đều tỏ vẻ xem thường thậm chí giễu cợt, nhưng Từ Vũ vẫn cứ gật đầu rất nghiêm túc, nói:

- Hạo Hiên ca ca, ngươi yên tâm, ta sẽ không giống bọn họ, ngươi nói rất đúng!

Một tiểu đệ của Trương Cuồng càng không cố kỵ chút nào giễu cợt nói:

- Đệ tử Nhược chủng cũng đến giáo huấn Tử chủng, đúng là trò cười cho thiên hạ, cũng chỉ có thiên chân thiện lương như Từ sư tỷ mới tin mấy lời hoang đường của hắn.

Tần Hạo Hiên không thèm để ý đối phương rêu rao, Lý Tĩnh nghe được trong lòng chỉ là cười thầm ánh mắt Tần Hạo Hiên thiển cận, không hổ là người đi săn đi ra từ tiểu địa phương. Thân là Hoàng đế Vương gia, có thể tùy ý hưởng dụng tài nguyên không tưởng tượng nổi từ bách tính. Làm Thái Sơ chưởng giáo cũng vậy, có thể có được tài nguyên phong phú đến mức tất cả mọi người suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ đến? Vẻn vẹn chỉ riêng linh khí ở Tiềm Long quan đã không phải là thứ những nơi khác của Thái Sơ giáo có thể sánh bằng.

Chỉ có thật sự đứng càng cao mới có thể nhìn càng xa! Không đứng ở nơi cao, nào có thể biết được ở chỗ cao có thể thấy được tài nguyên là kinh người dường nào.

Lý Tĩnh càng nghĩ càng cảm giác mình trước đây hơi coi trọng Tần Hạo Hiên quá rồi, ếch ngồi đáy giếng chung quy chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Nếu như Tần Hạo Hiên được đến Tiềm Long quan, có thể cảm thụ qua linh khí bên trong Tiềm Long quan đậm đặc gấp mười gấp trăm lần ngoại giới, có lẽ hắn cũng không dám mạnh miệng như vậy. Hừ, Tần Hạo Hiên chẳng qua chỉ là một tên Nhược chủng, vận mệnh cả đời là đệ tử tạp dịch, nào có cơ hội đến loại địa phương như Tiềm Long quan?

Trương Cuồng cau mày, nhưng lại có bộ dạng ít thấy, không lập tức bạo nộ mà phản bác Tần Hạo Hiên, trải qua giáo huấn của Hoàng Long chân nhân, hắn hiện giờ tỉnh táo lại nghe lời nói của Tần Hạo Hiên, ngược lại cảm thấy hơi có mấy phần đạo lý, chỉ là... Những đạo lý này mặc dù đúng nhưng lại chưa toàn diện.

- Hạo Hiên, ngươi nói thật ra cũng có vài phần đạo lý, chỉ là đáng tiếc...

Tùy tiện cười nói:

- Tu tiên, vẫn còn cần tư nguyên. Nếu không có tài nguyên, cũng đừng mơ tưởng đến thành tựu to lớn. Chỉ có trở thành chưởng giáo, mới có thể được hưởng tài nguyên tu tiên tối ưu nhất ở Thái Sơ. Chỉ tiếc ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu được chỗ tốt khi trở thành chưởng giáo. Lời nói loạn của ngươi sẽ làm ảnh hưởng đến tiền đồ Tử chủng của Từ Vũ sư muội, coi chừng bị trưởng lão giáo trung nghe được, cho ngươi tội danh khiến một Tử chủng lạc lối, đánh ngươi thành kẻ ngốc bây giờ.

Tần Hạo Hiên nhìn thái độ châm chọc dạy dỗ từ trên cao nhìn xuống của Trương Cuồng, cười cười, cũng không nói lời nào, giữa người và người, nếu như không hợp nhau, nói nửa câu cũng là dư thừa.

Trương Dương một bên âm thầm gật đầu, mặc dù đã vạch mặt Trương Cuồng, nhưng đối với lời Trương Cuồng nói trở thành chưởng giáo có thể thu được càng nhiều ưu thế về tài nguyên của môn phái, đối với thành tựu tương lai có chỗ tốt hơn nữa, hắn vẫn thấu hiểu rất rõ, có Cổ Vân Tử chỉ bảo và cung cấp đan dược, giúp hắn tẩy tủy phạt cốt, Khôi chủng như hắn cũng có thể Trát Căn thành công trong thời gian chỉ vẻn vẹn chậm hơn Trương Cuồng mấy giờ, thậm chí còn trước cả hai đệ tử Tử chủng là Lý Tĩnh và Từ Vũ!
Tất cả chuyện này, chính là chỗ tốt của tư nguyên!

Đáng tiếc, lời nói này của Tần Hạo Hiên không truyền tới trong tai chưởng giáo Hoàng Long chân nhân, người làm chưởng giáo vài thập niên như hắn nhất định sẽ nhìn Tần Hạo Hiên với cặp mắt khác xưa! Làm Thái Sơ giáo chưởng giáo, mặc dù được hưởng tài nguyên tối ưu của Thái Sơ giáo, nhưng Thái Sơ giáo tài nguyên hữu hạn, hắn tu luyện tới Tiên Anh Đạo Quả cảnh, hiểu hơn về độ trọng yếu của tâm tình và nhãn giới, đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, bị ràng buộc ở trong Hoàng Đế phong nho nhỏ này, chẳng khác nào bị giam cầm tư tưởng và nhãn giới, bỏ lỡ rất nhiều đãi ngộ!

So sánh với lĩnh ngộ từ những đãi ngộ và rất nhiều thiên tài địa bảo, linh đan diệu dược đó, chút tài nguyên mà làm chưởng giáo Thái Sơ giáo có thể được hưởng thật sự là không đáng nhắc tới.

Đương nhiên, nếu Hoàng Long ở đây, cũng sẽ không xem nhẹ đám người Trương Cuồng, những đệ tử mới vào tiên đạo này niên kỷ còn nhỏ, chẳng qua là mười sáu tuổi mà thôi, tương lai bất luận là tu vi hay tâm cảnh đều thể trưởng thành, thiên tư của Tử chủng cực cao, khó tránh khỏi sinh ra lòng kiêu ngạo, ngày sau khi tu hành càng sâu hơn, tự nhiên tâm tính cũng sẽ trưởng thành, không cần gấp gáp.

Tu tiên không phải chạy nhanh nước rút mà là từ từ chạy cự li dài!

- Sau này, lúc tu vi của ngươi không thể tiến thêm, tự nhiên là sẽ hiểu lời nói hôm nay của ta đúng.

Trương Cuồng biết nếu Tần Hạo Hiên không chút để tâm đến lời của bọn họ, thấy châm chọc cũng không còn ý nghĩa, liền xoay người trở về phòng.

Tần Hạo Hiên vẫn lạnh nhạt mỉm cười như cũ, nói đến tài nguyên tu tiên, lẽ nào tài nguyên người làm chưởng giáo Thái Sơ giáo có thể so với người ở Tuyệt Tiên Độc cốc sao? Dựa vào tài nguyên của Tuyệt Tiên Độc cốc, còn cần tự thân khắc khổ tu luyện và tâm cảnh thông suốt mới có thể có đại thành tựu, chứ chỉ bằng vào tài nguyên cũng có thể trở thành cao thủ cường đại, thì đây không phải chỉ là lời nói nhảm thôi sao? Một lá kim liên đó chính là ví dụ rõ nhất.

Một lá kim liên, thiên tài địa bảo mà cấp bậc lão tổ tông cũng tha thiết ước mơ còn chưa đủ tốt? Nếu không phải là mình tu luyện Đạo Tâm Chủng Ma, ăn lá kim liên đó đã trực tiếp không chống đỡ nổi mà chết rồi!

Lúc này chỉ là trồng Tiên Căn cảnh, chỉ cần hấp thu đủ linh lực quán thâu vào tiên chủng, sớm ngày Xuất Miêu là được, nhưng cùng với cảnh giới cao thâm hơn, chẳng những cần đại lượng linh lực tích tụ, càng cần hơn chính là tâm cảnh thông suốt.
Theo như lời trên Đạo Tâm Chủng Ma, lĩnh ngộ trong chốc lát, bù đắp được mười năm khổ tu!

Mấy ngày này Tần Hạo Hiên chịu đủ hành hạ từ dược lực của một lá kim liên, cuối cùng kết luận được, đối thủ của người tu tiên vĩnh viễn hoàn toàn không phải người, mà là trời!

Ngoài Từ Vũ đồng ý với quan điểm của Tần Hạo Hiên, không ít người cho rằng Tần Hạo Hiên là không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh. Nhưng ở một góc không người chú ý, một đại hán râu quai nón đang đứng, sắc mặt âm lãnh, hắn đứng ở dưới bóng cây đại thụ kia, toàn thân giống như dung nhập vào tự nhiên, nếu như không nhìn cẩn thận, đảo mắt qua căn bản là không thể phát hiện được hắn.

Hắn nhìn chuyện này từ đầu đến cuối, nhất là lời nói kia của Tần Hạo Hiên đối với Từ Vũ, càng là liên tục gật đầu, trong lòng thầm than:

- Đạo tâm rất mạnh, ngộ tính tốt, đáng tiếc tư chất quá kém! Đáng tiếc, đáng tiếc, nếu như đạo tâm và ngộ tính này đặt trên bất kỳ ai trong ba đệ tử Tử chủng, thành tựu tương lai của bọn họ nhất định đều sẽ bất khả hạn lượng.

Cuộc nháo kịch này tan rã, sau khi ăn sáng xong, bọn họ vội vã chạy tới học đường.

Sở trưởng lão đi vào trong phòng học, cảm giác được bốn đạo nguyên lực mỏng manh nhảy lên, rõ ràng là biểu hiện của Trát Căn thành công, kinh ngạc nhìn ba gã đệ tử Tử chủng và Khôi chủng Trương Dương, ánh mắt dừng lại trên người Trương Dương hồi lâu.

Ba đệ tử Tử chủng tám ngày thành công Trát Căn, cái này có thể còn nghe được, vô thượng Tử chủng, phương diện nào cũng sẽ ưu tứ hơn người, đây cũng là chuyện rất bình thường, nhưng Trương Dương chỉ là một đệ tử Khôi chủng thế nhưng cũng đạt đến bước này, còn nhớ năm đó chưởng giáo Hoàng Long chân nhân cũng là Khôi chủng, cũng tổn hao ước chừng hai mươi ngày mới Trát Căn thành công, đây chính là kỷ lục Trát Căn nhanh nhất ở Thái Sơ giáo.

Nhìn đến một đệ tử Khôi chủng khác, Mộ Dung Siêu, phát hiện hắn còn chưa Trát Căn.

Chẳng lẽ Trương Dương có kỳ ngộ gì? Bằng không làm sao có thể Trát Căn thành công nhanh như vậy?

Một đệ tử Khôi chủng Trát Căn nhanh nhất cũng cần tu luyện hai mươi ngày, Vô sắc Bão Mãn tiên chủng cần hơn hai mươi lăm ngày, vô sắc Nhược chủng khả năng một hai tháng cũng không Trát Căn được!

Khiếp sợ thì khiếp sợ, nhưng hắn cũng không quên việc của mình, hắng giọng một cái, nói:

- Ngày hôm nay, ta giảng về thuật số bát quái, nếu như các ngươi không học giỏi phần này, sau liền học không nổi bố trí trận pháp đâu, bởi vì đây là kiến thức căn bản để bố trí trận pháp!

- Trận pháp cũng là môn học cao thâm của người tu tiên, tác dụng rất lớn, nói thí dụ như khi thám hiểm tầm bảo ở bên ngoài, gặp phải nguy hiểm có thể nhờ bố trận mà chuyển nguy thành an.

- Trận pháp lại chia làm hai loại là Huyễn Tượng trận và Công Phòng trận. Huyễn Tượng trận khiến địch nhân nhìn thấy các loại ảo giác, tỷ như long trời lở đất, núi đao biển lửa, hay là vách núi dựng đứng, cường giả tu vi cao thâm bày Huyễn Tượng trận, lại phối hợp công kích bằng thần thức, địch nhân bị vây trong trận pháp thậm chí có khả năng sợ mà chết.

- Nhưng Công Phòng trận, tác dụng cũng như tên, là trận pháp công kích và phòng ngự, nếu như người đi trong trận pháp nhầm một bước, trận sẽ mượn thiên địa chi uy, công kích người trong trận pháp, trận pháp cao thâm có thể phụ trợ người bố trận, tăng khả năng kháng đòn.

Chương 43: Đạo Bất Đồng Sao Phải Bày Mưu (2)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

- ----------------------

Sau khi nghe Sở trưởng lão giới thiệu diệu dụng của trận pháp, đệ tử nghe giảng trong mắt đã tỏa ra ánh sao, hiển nhiên là cảm thấy rất hứng thú, thần tình nóng lòng muốn thử, nhưng để tránh những đệ tử này chỉ vì cái trước mắt mà gấp gáp, hắn lại thêm một câu:

- Trận pháp là một môn học cao thâm, yêu cầu cực cao đối với người bố trận, bố trí không tốt thậm chí có thể gây ra phản phệ lên chính mình, người bố trận chỉ biết kiến thức cơ bản rất khó thành công bày ra trận pháp, hoặc là may mắn thành công, nhưng bởi vì kiến thức cơ bản còn nông, cuối cùng không ra khỏi được trận pháp chính mình bày ra, bị vây chết trong trận pháp của chính mình, chuyện gây chê cười như vậy đã xảy ra không ít.

Mấy câu nói của Sở trưởng lão tức khắc khiến đám đệ tử đang nhao nhao muốn thử lập tức vứt ý tưởng này đi, Sở trưởng lão thấy mục đích đã đạt được, mỉm cười nói:

- Thật ra trận pháp cũng không khó như vậy, chỉ cần các ngươi học tốt căn bản, có thể bố trí được một vài loại Huyễn Tượng trận đơn giản rồi.

- Được rồi, chúng ta nói một chút về thuật số bát quái trước đi! Bát quái hợp thành từ càn, khôn, chấn, cấn, ly, khảm, đoái, tốn, nhưng thuật số tức là dựa theo bát quái này xếp đặt khác nhau mà sinh ra các loại phép tính khác xa nhau, thôi pháp sẽ tạo ra các loại kết quả khác nhau, chẳng hạn như trận pháp sinh môn, tử môn, đả thương môn, các loại chính là bởi vậy mà sinh...

Sở trưởng lão say sưa nói xong, các đệ tử mới dưới đài cũng nghe đến mê say, thuật số bát quái tuy nói là kiến thức căn bản bày trận, nhưng thâm ảo vô cùng, một ít đệ tử giỏi có ngộ tính còn có thể nghe được ra chút kiến thức, một số người lĩnh ngộ kém nghe được như lọt vào trong sương mù, nhưng để tránh sau này làm ra trò cười khi bố trận, cũng gắng vểnh tai lên nỗ lực nghe.

Trong hai trăm đệ tử mới này, chỉ có một người là ngoại lệ.

Khi ngồi trong lớp học, Tần Hạo Hiên cảm giác dược lực cóp nhặt trong cơ thể lại bắt đầu xao động, máu thịt toàn thân lại dường như muốn bốc cháy, dưới loại khô nóng thế này, hắn nào còn có thể tĩnh hạ tâm lai mà nghe giảng? Nếu không phải những ngày qua thường xuyên phải trải qua cảm giác này khiến cho khả năng chịu đựng của hắn tăng lên rất nhiều, đổi thành những người khác, e là sớm đã cởi quần áo ra rồi, nhưng Tần Hạo Hiên lại cố nén một lúc, đến khi thực sự nén không nổi nữa, chỉ có thể lặng lẽ nói với Từ Vũ rằng:

- Ngươi giúp ta ghi chép lại, ta cần ngồi xuống một lúc.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Từ Vũ, Tần Hạo Hiên tự mình bày ra tư thế ngũ tâm hướng thiên, bắt đầu hấp thu linh lực, trung hoà dược lực khô nóng bộc phát trong cơ thể, chỉ sợ chậm một chút nữa, dược lực kia sẽ khiến thân thể mạnh mẽ nổ tung.

Hành động này của Tần Hạo Hiên rơi vào trong mắt Sở trưởng lão, trong mắt hắn lóe lên một tia không vui, nhưng lại nhìn Từ Vũ đang chăm chú ghi chép bên cạnh, nể mặt Từ Vũ mới không cắt ngang hành động của Tần Hạo Hiên, bằng không với tính cách của hắn, đã sớm giận dữ đuổi Tần Hạo Hiên ra khỏi học đường rồi!

Hắn lòng thầm than một tiếng đệ tử này quá mức chấp nhất, hoàn toàn lẫn lộn đầu đuôi. Tu tiên không phải chỉ cần ngồi xuống luyện khí, hấp thu linh lực là có thể thành tựu vô thượng đại đạo. Nó là một môn học vấn khổng lồ, bên trong bao hàm luyện đan, bùa, bố trận, rất nhiều nhánh khác nhau. Mà những nhánh này có môn nào là đơn giản dễ hiểu? Rất nhiều thiên tài thiên tư cực cao, ngộ tính hơn người, cuối cùng cả đời cũng chẳng qua chỉ có thể chọn một nhánh trong tu tiên để tìm hiểu đến đăng đường nhập thất, mặc dù là như vậy, cũng đều đã đủ để có thể trở thành thái sơn bắc đẩu, có ảnh hưởng lớn trong tu tiên giới!

Không người nào dám tuyên bố mình hiểu thấu đáo thuật luyện đan, cũng không có ai dám nói mình thông hiểu bí ẩn trận pháp, nhưng dù vậy, đã vô cùng ghê gớm rồi!

Tu tiên, ngu xuẩn nhất chính là chỉ biết đả tọa luyện khí, hấp thu linh lực!

Sở trưởng lão không phải là người râu quai nón vẻ mặt âm lãnh kia, lão không hề hay biết biểu hiện hôm qua và hôm nay của Tần Hạo Hiên, sau khi nhìn Tần Hạo Hiên thêm mấy lần, liền không chú ý tới hắn nữa, với lão mà nói, chỉ cần dạy tốt bốn đệ tử đã Trát Căn là đủ rồi, tương lai Thái Sơ giáo đều đặt trên vai của bọn hắn.

Đả tọa trong lớp, có tiên sư vỡ lòng tọa trấn, trước mắt bao người nhưng lần này Tần Hạo Hiên đả tọa thả lỏng chưa từng có, không cần giống như trước đây, còn phải lo lắng Trương Cuồng hoặc là Lý Tĩnh phái người ám toán hắn.

Vận chuyển Đạo Tâm Chủng Ma, lượng lớn linh lực dũng mãnh tràn vào trong cơ thể Tần Hạo Hiên, dưới thao tác thuần thục của hắn, nhanh chóng trung hoà dược lực nóng bỏng trong cơ thể, một lần nữa trút vào trong tiên chủng, giúp căn tu tiên chủng từng chút từng chút dài ra. Việc Trương Cuồng muốn hãm hại hắn đã thể hiện rất rõ ràng, phải dành thời gian Trát Căn càng sớm càng tốt, tiêu hao hết dược lực của lá kim liên tích góp trong cơ thể, sau đó sẽ đến Tuyệt Tiên Độc cốc một chuyến, nếu như có thể tìm thấy linh đan diệu dược tự nhiên là chuyện tốt, nhưng nếu như có thể tìm mấy pháp bảo hộ thể thì càng hay hơn.

Sở trưởng lão đang thao thao bất tuyệt giảng bài thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Tần Hạo Hiên đang tĩnh tọa, Nhược chủng đúng là Nhược chủng, lúc hấp thu linh lực, ngay cả nửa điểm sóng linh lực cũng không có, tốc độ hấp thu linh lực này, cho dù đả tọa tu luyện cả ngày, ngay cả đệ tử Khôi chủng cũng không đuổi kịp chứ đừng nói đến Tử chủng!

Xem ra hắn bị nhốt vài ngày, chẳng những không thông minh hơn, ngược lại càng lúc càng đi sâu vào ngõ cụt rồi. Nhớ lại Tần Hạo Hiên ngày đầu tiên đã chủng khiến hắn kinh ngạc, Sở trưởng lão trong lòng thầm than:

- Một đạo tâm tốt, lại lầm đường lạc lối, đáng tiếc, đáng tiếc!

Cùng với Sở trưởng lão càng lúc càng nói sâu hơn về thuật số bát quái, càng ngày càng nhiều đệ tử như rơi vào trong sương mù dày đặc, căn bản nghe không hiểu chút gì, một tên đệ tử Nhược chủng nghĩ thầm, dù sao mình nghe cũng không hiểu, không bằng cũng đả tọa tu luyện giống Tần Hạo Hiên, chí ít còn có thể đề thăng một chút thực lực!

Nhưng hắn vừa mới ngồi xếp bằng, đang định nhập định, bỗng nhiên bị một phong nhận đánh bay, chỉ thấy Sở trưởng lão trên bục giảng trừng mắt, trong cổ họng rống lên một câu:

- Cút ra ngoài!

Tên đệ tử đáng thương bị phong nhận đánh cho đầu óc choáng váng kia vừa mới chỉ vào Tần Hạo Hiên, muốn biện giải cho mình vài câu, lại bị Sở trưởng lão dùng một phong nhận đánh bay khỏi học đường.

Nhìn thấy tên đệ tử Nhược chủng kia bị đánh bay, những người khác thấy Tần Hạo Hiên có thể tự do đả tọa tu luyện hâm mộ không thôi, một số tin đồn cũng liền như thế mà sinh ra.

- Không hổ là có đệ tử Tử chủng làm chỗ dựa, đi học đả tọa, Sở trưởng lão cũng không dám quản hắn.

- Vậy đó, đáng tiếc nữ đệ tử Tử chủng chỉ có một, nếu không chúng ta cũng tìm một người ôm ngủ buổi tối, sau đó liền có thể hoành hành vô kỵ trong Thái Sơ giáo rồi.

Lời phía sau là của Mộ Dung Siêu, bọn họ cách Tần Hạo Hiên rất xa, cho là hắn không nghe được mình nói chuyện, lại tuyệt đối không ngờ rằng Tần Hạo Hiên tu luyện Đạo Tâm Chủng Ma, chẳng những thân thể cực kỳ cường tráng, hơn nữa ngũ quan cũng cực kỳ nhạy cảm, những xì xào bàn tán này của bọn họ rơi vào tai hắn không sót một chữ, đồng thời cũng dễ như trở bàn tay phân biệt ra được là người nào nói.

Tần Hạo Hiên cười nhạt trong lòng, trước đây các ngươi muốn làm chuyện xấu để lập uy, cướp đoạt chăn của đệ tử đồng môn, nếu không phải là mình mạnh mẽ, đêm đó hắn cùng Từ Vũ hai người cũng chỉ có thể chịu lạnh cóng cả đêm. Bây giờ người ta nhất tiếng kinh nhân, trở thành đệ tử Tử chủng tông môn coi trọng, quan hệ với mình vô cùng tốt! Các ngươi lại bắt đầu ghen tỵ, lôi kéo không nói, lôi kéo không được còn nói những lời nói bóng gió này, trước mặt thì vẫn bày ra bộ dáng khom lưng uốn gối! Loại tâm tính này làm sao có thể tu tiên? Vinh nhục không sợ cũng không làm được, ngày sau nếu như may mắn tu luyện tới cửa ải độ kiếp kia, tất nhiên cũng sẽ bị tâm ma phế bỏ, nhẹ thì trở thành phế nhân, nặng thì trở thành người chết!

Chẳng qua cũng không phải là mỗi người đều có thể tu luyện tới cửa ải độ kiếp kia, với tâm tính của bọn hắn, Tần Hạo Hiên có thể bảo đảm tuyệt đối không làm được!

Sở trưởng lão nói liên tục đến tận lúc tan học buổi trưa, ngay lúc đó, Tần Hạo Hiên cũng cảm giác bụng kêu ọc ọc, vừa đúng lúc mở mắt ra.

Chương 44: Lạc Lối Than Đáng Tiếc

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

- --------------------

Thấy Tần Hạo Hiên đến lúc hết giờ học mới thu công, Sở trưởng lão khi đi qua vẻ mặt coi thường, thở dài một hơi nói:

- Gỗ mục không điêu khắc được!

Với hắn mà nói, Tần Hạo Hiên tu luyện trong giờ học chính là không tôn trọng biểu hiện của mình, dù hắn có đệ tử Tử chủng làm chỗ dựa, lão vì giữ mặt mũi cho đệ tử Tử chủng, không tiện đuổi hắn ra khỏi học đường, nhưng cũng không nhất định phải cư xử hòa nhã với hắn.

Tần Hạo Hiên biết câu kia của Sở trưởng lão là chỉ mình, hắn nhìn Sở trưởng lão với ánh mắt áy náy, vạn bất đắc dĩ, cũng không phải là hắn không muốn nghe giảng, những bài học này của Sở trưởng lão đều là thường thức căn bản của tu tiên, vô cùng hữu dụng, nhưng nếu như hắn nghe giảng mà phải trả đại giá là bị dược lực còn thừa lại của lá kim liên mạnh mẽ làm thân thể nổ tung thì hắn cũng không còn cách nào khác.

Mặc dù có nỗi khổ tâm, nhưng lại không thể nói, làm cho Tần Hạo Hiên vô cùng bứt rứt, trong ánh mắt khinh bỉ của những đệ tử khác, hắn cùng Từ Vũ rời khỏi học đường.

Bởi vì buổi sáng giảng thuật số bát quái quá mức thâm ảo, đối với mấy đệ tử mới tiếp xúc với tu tiên này mà nói cực kỳ khó hiểu, tham thì thâm, cho nên buổi chiều Sở trưởng lão liền cho các đệ tử tự học tập hoặc tu luyện.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Tần Hạo Hiên như trước lại đi tới phòng của Từ Vũ, vừa nhìn ghi chép, vừa nghe Từ Vũ giảng giải thuật số bát quái. Không thể không nói, ngộ tính của Từ Vũ vô cùng tốt, người khác nghe thuật số bát quái như nghe thiên thư khó hiểu thì đối với nàng lại hoàn toàn không phải vấn đề, chẳng những thuật lại hoàn toàn nội dung bài giảng của Sở trưởng lão, còn thêm vào không ít lý giải và quan điểm của mình, giúp cho Tần Hạo Hiên mặc dù cũng chỉ nghe được lơ mơ, nhưng cũng tốt hơn tự mình đọc thiên thư ghi chép rất nhiều lần.

Buổi trưa này trong sự giảng giải của Từ Vũ và đả tọa tu luyện mà trôi qua, Từ Vũ cũng quen với chuyện đang trong quá trình giảng giải, Tần Hạo Hiên bỗng nhiên vội vàng đả tọa nhập định, sau khi tu luyện một hồi lại khôi phục như thường, tiếp tục nghe mình giảng bài.

Trong nhưng đệ tử mới này, ngoài Tần Hạo Hiên được người cấp đãi ngộ tốt, Trương Dương cũng được hưởng đãi ngộ không nhỏ.

Vừa mới ăn cơm trưa xong, hắn liền lặng lẽ ly khai Linh Điền cốc, đến địa phương đã giao hẹn từ trước, đã thấy sư phụ Cổ Vân Tử chờ hắn đã lâu.

Cổ Vân Tử mập mạp, chắp hai tay sau lưng, đứng trên một tảng đá lớn, nhìn vào sâu trong Đại Tự Sơn ở đằng xa, nơi đó vân vụ mờ ảo, chính là phương hướng của Tuyệt Tiên Độc cốc.

Trương Dương tới chỗ này, hành lễ rất cung kính, sau đó đem nghi hoặc của mình về thuật số bát quái hôm nay nói cho Cổ Vân Tử, Cổ Vân Tử cười lạnh một tiếng, nói:
- Thuật số bát quái, loại đồ chơi này Hạ Vân Tử am hiểu nhất, đồ nhi ngoan, sư phụ nói cho ngươi biết, tu Tiên Đạo có hơn ngàn vạn con đường, hoàn toàn không cần thiết phải đi những cái được gọi là đường tắt, tôn chỉ của Cổ Vân đường chúng ta là, thực lực bản thân áp đảo tất cả!

Hắn dừng một chút, lại hơi có chút kiêu ngạo nói:

- Ngươi xem, Hạ Vân đường tinh thông trận pháp bát quái, luyện đan chế dược, Hạ Vân Tử suốt ngày tính thuật số bát quái, nghiên cứu đan kinh dược nghĩa, tóc đều rụng sạch rồi, vậy mà còn không phải vẫn chỉ khó phân cao thấp với vi sư hay sao, ngươi bây giờ nỗ lực tu luyện là được, những tri thức cơ sở này mặc dù phải hiểu, nhưng không cần quá mức chú tâm, tránh làm lỡ tiến triển của bản thân.

Trương Dương nghe những lời này của sư phụ, mặc dù trong lòng có chút không ủng hộ, nhưng nhớ tới dưới sự giúp đỡ của sư phụ, bảy ngày đã Trát Căn thành công, ngang vai ngang vế với đệ tử Tử chủng, nở mày nở mặt không gì sánh được, lập tức không hoài nghi nữa, gật đầu nói phải.

Dưới sự chỉ đạo của Cổ Vân Tử, Trương Dương lại luyện công một lúc, nhưng vẻ mặt thủy chung như có như không một tia u sầu. Cổ Vân Tử là người dày dạn kinh nghiệm, sao lại không nhìn ra, lập tức nghiêm mặt hỏi Trương Dương:

- Đồ nhi, ngươi có tâm sự gì phải không? Nếu có không nên giữ lại, để lâu ngày sẽ trở thành tâm tật, vô cùng có hại đối với tương lai của ngươi.

- Sư phụ, đồ nhi đúng là có tâm sự.

Trương Dương khom người một cái thật sâu, nói:

- Đệ tử có một đồng hương, hiện tại hắn cũng là môn hạ ở Thái Sơ giáo, tên là Tần Hạo Hiên, mặc dù chỉ là một đệ tử Nhược chủng, nhưng thực lực cực kỳ cường hãn, thậm chí còn có thể cùng một cao thủ Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp lưỡng bại câu thương, hắn giống như tòa núi lớn vẫn đè nặng trong lòng đệ tử.
- Ồ, đồng hương của ngươi, vậy cũng là đồng hương của Trương Cuồng sao, ta nhớ ngươi và Trương Cuồng rất thân thiết mà?

- Trương Cuồng trước mặt người khác thì hoành hành ngang ngược, nhưng ở trước mặt Tần Hạo Hiên lại giống như chuột thấy mèo, ngày hôm qua còn bị hắn cưỡi ở trên đầu khi dễ.

Cổ Vân Tử cười một tiếng, linh quang trong lòng hiện lên, nói:

- Trương Cuồng tuy là Tử chủng nhưng đạo tâm lại kém ngươi nhiều lắm, ngươi yên tâm, chuyện này để sư phụ lo.

Có sư phụ Cổ Vân Tử đảm bảo, Trương Dương hết sức phấn khởi tiếp tục luyện công. Cổ Vân Tử rơi vào trầm tư, hắn cũng từng nghe đệ tử trong đường nói qua về đệ tử Nhược chủng mới nhập môn này nhưng hắn cho rằng chỉ là lời đồn bậy bạ, một tên phàm phu tục tử mới nhập môn mấy ngày, bị cường giả Tiên Miêu cảnh Tam diệp dùng linh pháp đánh cũng là chuyện hết sức đơn giản. Nhưng lại có thể ở trong hầm nham thạch nóng chảy, liều mạng lưỡng bại câu thương với một tên cường giả Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp? Chỗ hầm nham tương kia, một phàm phu tục tử đi vào, có thể sống sót mà đi ra ngoài đã là vấn đề lớn, làm sao còn có thể đánh với một tên cường giả Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp? Hơn nữa, cảnh giới Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp mặc dù là chỉ là cặn bã, nhưng cũng không yếu đuối đến mức đó chứ?

Sao có thể hoang đường như thế chứ? Lẽ nào Tần Hạo Hiên gặp được tiểu kỳ ngộ mà chính mình cũng không biết?

Cổ Vân Tử vốn dĩ cũng không quá để tâm đến Tần Hạo Hiên, người phàm nho nhỏ có kỳ ngộ, cũng chẳng qua là tiểu kỳ ngộ mà thôi, đại kỳ ngộ thông thường đều kèm theo phong hiểm vô cùng.

Đệ tử Thái Sơ cũng có người đã từng có được kỳ ngộ, chỉ là quy luật thông thường của tu tiên giới chính là kỳ ngộ lớn luôn kèm theo phong hiểm vô cùng, kỳ ngộ gặp được dưới tình huống bình thường chỉ là tiểu kỳ ngộ, các trưởng bối Thái Sơ cũng sẽ không đến cướp đoạt.

Giống như đối với trẻ con, đi trên đường mà nhặt được ba đồng tiền thì đã thấy là thu hoạch lớn, nhưng đối với người trưởng thành mà nói, đó chẳng qua là ba đồng tiền mà thôi.

Chỉ là bây giờ... Cổ Vân Tử vì lời nói của Trương Dương, ngược lại hắn lại nghĩ ra cách dùng Tần Hạo Hiên để làm một kế! Đây là một kế còn có thể hoàn hảo tránh được Hoàng Long chưởng giáo tra xét.

Tu tiên, đề thăng tu vi tuy trọng yếu, nhưng tối trọng yếu là tu tâm, nếu người tu tiên có tâm tật, dù thiên tư có tốt, thành tựu tương lai cũng chỉ có hạn, nhưng trong lời đệ tử vừa nói, Tần Hạo Hiên nhất định là tâm tật chung của Trương Cuồng và Trương Dương. Cổ Vân Tử định sẽ vì Trương Dương mà hoàn thành tâm nguyện áp đảo Tần Hạo Hiên, triệt để trừ bỏ đi tâm tật của hắn, đồng thời cũng vì tương lai Trương Cuồng chiến thắng đệ tử Tử chủng mà có thêm một con bài chưa lật.

Trước kia Cổ Vân Tử cũng từng có một kỳ ngộ, chiếm được Thiên Thi Tông Bộ Phân linh pháp.

Linh pháp Thiên Thi Tông tu luyện cực kỳ tà độc, luyện chế tu luyện giả thành thi binh cho mình, thi binh này không những có thể kế thừa toàn bộ tu vi của người luyện chế, còn không có ý thức riêng, hoàn toàn nghe lệnh của người luyện chế, trọng yếu hơn là tu vi thi binh sẽ đề thăng theo tu vi chủ nhân đề thăng, tài liệu luyện chế càng tốt, phạm vi phát triển tương lai của thi binh càng lớn.

Nếu quả thực như lời Trương Dương, Tần Hạo Hiên kia hoàn toàn là tài liệu luyện chế thi binh tuyệt vời, thân thể cường tráng, không phải Xuất Miêu đã có thể cùng đệ tử Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp lưỡng bại câu thương. Mặc dù là Cổ Vân Tử cũng có chút động tâm, chẳng qua vì thành tựu của Trương Dương, vì uy phong làm sư phụ của chưởng giáo vô thượng tương lai, hắn vẫn quyết định đem tài liệu luyện chế tốt như vậy tặng cho Trương Dương.

Chỉ là hại một đệ tử bản giáo như vậy, trong lòng Cổ Vân Tử thật không nhẫn tâm, nhưng nghĩ lại nhiều lần, chỉ có thể tự nhủ, Tần Hạo Hiên chẳng qua là một đệ tử Nhược chủng, tiến cảnh tương lai nhất định là hữu hạn, không bằng trở thành thi binh giúp một tay cho Trương Dương, cũng vì Thái Sơ mà ra sức, ngày sau khi xuống núi, cho phụ mẫu Tần Hạo Hiên nhiều ngân lượng một chút, để cho qua lúc tuổi già, như vậy Tần Hạo Hiên hóa thành thi binh cũng coi như là tận hiếu.

Chương 45: Ý Đồ Xấu Ngược Lại Thành Trợ Giúp (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

- ----------------------

Tần Hạo Hiên ở trong phòng Từ Vũ mãi tới khi màn đêm buông xuống, Từ Vũ mới giảng giải xong thuật số bát quái của Sở trưởng lão, tuy rằng nàng giảng giải rất tỉ mỉ, còn giảng thêm không ít trải nghiệm và lý giải của chính mình, nhưng Tần Hạo Hiên vẫn rất mơ hồ.

Thấy màn đêm sắp buông xuống, cứ ở lâu trong phòng một cô nương như Từ Vũ, mặc dù hai người bọn họ trong sạch, nhưng khó tránh những người khác sẽ nói xấu, vậy nên sau khi Tần Hạo Hiên từ biệt Từ Vũ, ở căn tin tiếp tục củng cố biệt hiệu “thùng cơm”, ăn uống no đủ, hắn cũng không định về ký túc xá, mà là tiếp tục tới lùm cây tối qua kia luyện công.

Chỉ là còn chưa đến nơi, Cổ Vân Tử đã sớm chờ ở đó từ lâu.

Cổ Vân Tử là đường chủ Cổ Vân đường, ở Thái Sơ giáo cũng là nhân vật cấp cao quyền cao chức trọng, sao lại xuất hiện ở nơi xa xôi hẻo lánh như Linh Điền cốc này? Hơn nữa nhìn dáng vẻ, rõ ràng là hướng về phía mình tới.

- Đệ tử Tần Hạo Hiên, bái kiến Cổ đường chủ. – Tuy rằng kinh ngạc, nhưng Tần Hạo Hiên vẫn cung kính hành lễ.

- Đứng lên đi. – Cổ Vân Tử vẻ mặt tươi cười hòa ái duỗi tay phải ra làm động tác đỡ, Tần Hạo Hiên cảm giác được một luồng sức mạnh lớn nâng thân thể hắn lên.

- Tần Hạo Hiên, ta hôm nay cố ý tới tìm ngươi, ta đã quan sát ngươi rất lâu, cảm thấy ngươi rất có nghị lực, đạo tâm kiên cố, có thể bồi dưỡng, mặc dù chỉ là một kẻ yếu, không đạt tới yêu cầu để tiến vào Cổ Vân đường, nhưng ta có thể âm thầm truyền thụ, chỉ cần tu vi của ngươi tăng lên, ta liền có thể danh chính ngôn thuận đưa ngươi vào Cổ Vân đường làm một đệ tử chính thức.

Cổ Vân Tử đi thẳng vào vấn đề, nói ra những điều này lại khiến cho Tần Hạo Hiên cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Ngày đó khi kiểm tra, Cổ Vân Tử cũng không hề chú ý tới hắn, sau khi kiểm tra ra hắn là loại yếu, thậm chí còn không liếc hắn một cái, hôm nay lại cố tình tới tìm hắn, còn nói rằng muốn âm thầm truyền thụ, quả là hết sức cổ quái.

Cổ Vân Tử là đường chủ Tứ đại đường, hạ mình đến đây chỉ điểm một đệ tử loại yếu mới nhập môn, những người khác đều thấy đây hoàn toàn là kỳ ngộ lớn, không mừng đến điên lên mới là lạ, Tần Hạo Hiên tuy rằng không cự tuyệt, nhưng cũng chỉ lễ phép cám ơn, vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không có biểu hiện mừng như điên, trong mắt thậm chí còn toát lên vẻ nghi hoặc.

Cổ Vân Tử vốn còn ôm thái độ thăm dò Tần Hạo Hiên cảm thấy vô cùng hài lòng, Tần Hạo Hiên này quả là giống lời đồn, đạo tâm kiên cố, tính cách kiên định, xem ra những tin tức huyên náo vài ngày nay liên quan tới hắn và Ngũ Diệp Tu Tiên giả Tiên Miêu cảnh đánh tới mức lưỡng bại câu thương, khẳng định là thật.
Nghĩ đến đó, Cổ Vân Tử lộ ra nụ cười hài lòng, nói:

- Hạo Hiên a, ngươi có nghi hoặc gì cứ nói hết ra, ta đều có thể giải đáp cho ngươi.

Nói đến nghi hoặc, Tần Hạo Hiên thật sự có một vài điểm, nếu Cổ Vân Tử đã chủ động đưa ra giúp hắn giải quyết, vậy không dùng thì phí, lúc này không chút do dự hỏi ra, mà Cổ Vân Tử đối với những nghi hoặc hắn nói ra biết gì nói nấy, thái độ khá là nhiệt tình, bộ dạng khát vọng tìm kiếm người tài thể hiện đến nơi đến chốn, hoài nghi trong lòng Tần Hạo Hiên chẳng những không tiêu trừ, ngược lại càng thêm nồng đậm.

Những người có tư chất tốt hơn mình quá nhiều, nhân vật cấp cao như Cổ Vân Tử, trừ mấy đệ tử loại mạnh, nếu muốn nhận những người khác chẳng phải muốn là được ngay? Tội gì phải mất nhiều công sức trên người mình như vậy?

Nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, Tần Hạo Hiên vẫn rất thông minh không hề thể hiện ra, nhân vật cấp cao như Cổ Vân Tử không phải người hắn có thể đắc tội.

Cổ Vân Tử giải đáp những câu hỏi của Tần Hạo Hiên, trong lòng lần nữa do dự, người trẻ tuổi này tuy là loại yếu, nhưng về tu luyện lại có sự nhạy cảm bầm sinh, nhữn vấn đề đưa ra có chiều sâu hơn rất nhiều so với Trương Dương, nếu như đem hắn luyện thành Thi Binh...

Trong lòng Cổ Vân Tử càng cảm thấy không đành lòng, nhiều năm qua ở môn phái tuy rằng hắn cũng sẽ ỷ vào thân phận đi làm chút chuyện có lợi cho mình, nhưng chưa từng thực sự hại đến bất cứ đệ tử nào trong giáo, nếu thật sự đem người luyện thành Thi Binh, quá mức thương thiên hại lý... Chỉ là nếu như không có đệ tử này hóa thành Thi Binh đi quấy nhiễu ba tên tâm cảnh Tử loại, Trương Dương trong tương lai muốn trở thành Chưởng giáo cũng khó, mạch này của hắn còn chưa có ai được làm Chưởng giáo.

Trầm ngâm hồi lâu, Cổ Vân Tử cắn răng một cái, thôi bỏ đi! Trương Dương cho dù trở thành Chưởng giáo, cũng chỉ có thể áp chế được Tử loại nhất thời, cũng không có hại gì tới tương lai của Thái Sơ, lại có thể khiến cho mạch này của hắn nở mày nở mặt, hi sinh một tên loại yếu, đáng giá! Ngày sau đến lúc hắn qua đời, đi gặp Tổ sư lập phái bồi tội là được.
Sau khi giải đáp những nghi hoặc mà Tần Hạo Hiên đưa ra, Cổ Vân Tử ra vẻ trầm tư, nghĩ hồi lâu mới ra vẻ khó xử:

- Thể chất của ngươi đặc thù, tu luyện những công pháp sơ cấp nhất này quả thực là chà đạp nhân tài, ta có một Linh pháp cực kỳ hiếm thấy, đạt được khi ta còn trẻ ngao du khắp nơi, rất thích hợp cho ngươi tu luyện.

Cổ Vân Tử lấy từ trong ngực ra một bình đan dược đã chuẩn bị kỹ càng, đổ ra một viên đưa cho Tần Hạo Hiên, nói:

- Loại đan dược này tên là Tráng Phách đan, sau khi ăn vào, phối hợp với công pháp ta dạy cho ngươi, có thể tăng cường cường độ thân thể rất nhiều.

Tần Hạo Hiên cầm lấy viên đan dược chỉ bằng hạt đậu nành, không hề muốn ăn, nhưng ánh mắt chăm chú của Cổ Vân Tử khiến trong lòng hắn càng thêm hoài nghi, lại không biết nên cự tuyệt thế nào.

- Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta sẽ hại ngươi hay sao? – Cổ Vân Tử lên tiếng hỏi, Tần Hạo Hiên mở miệng muốn trả lời, mới nói được một chữ “Ta”, lại một viên đan dược như hạt đậu nành bắn ra từ đầu ngón tay Cổ Vân Tử, bay thẳng vào trong miệng, đan dược này vừa vào miệng lập tức tan, thậm chí Tần Hạo Hiên đến cả cơ hội nhổ ra đều không có, liền hóa thành một dòng nước trong tiến vào trong bụng.

Đan dược này vừa vào trong cơ thể, lập tức liền cảm thấy các nơi trong cơ thể nóng rực, vừa vặn trừ đi một ít dược lực của Nhất Diệp Kim Liên trong cơ thể, khiến Tần Hạo Hiên thoải mái muốn kêu lên.

Giờ khắc này Tần Hạo Hiên cũng không để ý tới Cổ Vân Tử rốt cục có ý định gì với mình, nếu đan dược này đã có thể loại bỏ một phần độ nóng mà Nhất Diệp Kim Liên mang đến, tóm lại cũng tốt hơn một chút.

- Mau dựa theo chỉ dẫn của ta tiến hành dẫn khí. – Cổ Vân Tử đè lại Tần Hạo Hiên, một luồng khí lưu đánh vào trong cơ thể hắn, cưỡng ép linh khí trong cơ thể Tần Hạo Hiên bắt đầu chuyển động, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Tần Hạo Hiên đã cảm thấy bắp thịt mọi chỗ trong cơ thể rõ ràng trở nên cứng hơn không ít, sức mạnh tự thân lớn hơn trước kia rất nhiều.

Tất cả những chuyện này đều được hoàn thành dưới sự “trợ giúp” của Cổ Vân Tử, Tần Hạo Hiên căn bản không thể cự tuyệt, tuy rằng cảm thấy Cổ Vân Tử có chút cổ quái, nhưng không rõ cổ quái ở chỗ nào.

Thấy Tần Hạo Hiên ngoan ngoãn nuốt đan dược và tu luyện Luyện Thi đại pháp, Cổ Vân Tử vô cùng vừa lòng, trước khi chuẩn bị đi, dặn dò hắn:

- Bộ công pháp này đạt được khi ta còn trẻ ra ngoài dạo chơi, tông quy của Thái Sơ giáo nghiêm ngặt, nghiêm cấm tu luyện công pháp ngoại phái, cho nên ngươi nhất định không được đem việc này truyền ra ngoài, nếu không đối với ngươi chỉ có hại mà không có lợi.

Lời nói nửa dặn dò nửa uy hiếp của Cổ Vân Tử khiến trong lòng Tần Hạo Hiên càng thêm kỳ quặc, biết rõ Thái Sơ giáo nghiêm cấm tu luyện công pháp ngoại phái, Cổ Vân Tử thân là đường chủ Cổ Vân đường, biết pháp còn phạm pháp, trong đó tất nhiên có điều mờ ám.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau