THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thái sơ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Trái tim muốn dây dưa tiên lộ

Trông thấy chủ tử bị người làm nhục, các tiểu đệ của Lý Tĩnh cảm thấy khó chịu hơn cả khi mình bị chửi, không yếu thế chửi lại, châm chọc khiêu khích dần dần biến thành chửi rủa. Khuôn mặt của Lý Tĩnh càng âm trầm. Gã sống an nhàn sung sướng mười sáu năm nay, nghe quen ca tụng nịnh nọt. Ngay cả phụ hoàng của gã cũng không trách gã vài câu. Đây là lần đầu tiên gã bị người làm nhục trước mặt.

Trong khi hai bên đánh võ mồm, sắc mặt Tần Hạo Hiên vẫn như thường. Trương Cuồng và Lý Tĩnh đều có hiềm khích với hắn. Hai người bọn họ chó cắn chó, đương nhiên khiến hắn thấy khá vui.

Nhưng vừa ra hầm nham tương, đã đụng phải hai đám người đánh võ mồm, thì đây đúng là phá hoại. Nhất là trông thấy vẻ mặt Lý Tĩnh càng khó coi, thì trận đánh võ mồm này có xu thế thăng cấp, vì bên tai thanh tịnh, Tần Hạo HIên lập tức mỉm cười khuyên Lý Tĩnh:

- Lý sư huynh làm gì mà tức giận như vậy? Tức giận với đám tiểu nhân không biết che miệng thì có ý gì? Không bằng cố gắng tu luyện, sớm ngày cắm rễ, rồi nảy mầm sớm hơn Trương Cuồng, thì chẳng khác nào tự tay bọn họ tự tát mình. Những tên chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng này sẽ không còn chuyện gì để nói.

Được Tần Hạo Hiên nhắc nhở, Lý Tĩnh cũng tỉnh ngộ lại. Trương Cuồng cắm rễ đầu tiên đã đả kích sĩ khí bên mình, nếu như lại so miệng lưỡi, làm ầm ĩ lên với đám tiểu nhân Trương Cuồng kia, thì không khác nào đưa mặt mình cho bọn họ đánh, hơn nữa còn có khả năng xảy ra xung đột, hoàn toàn vạch mặt. Chuyện này với kế hoạch lâu dài của gã thì có trăm hại mà không có một lợi.

- Tần sư đệ nói có lý.

Vẻ tức giận trên mặt Lý Tĩnh giảm xuống, cố gắng nở nụ cười, rồi nói:

- Tần sư đệ mới ra Cấm Bế sớn, ta không quấy rầy nữa, cáo từ.

Lý Tĩnh bị Trương Cuồng kéo dài khoảng khách nên không có tâm tình hàn huyên với Tần Hạo Hiên nữa, cộng thêm thái độ lãnh đạm của Tần Hạo Hiên khiến gã rất khó chịu, nhất là vừa rồi Tần Hạo Hiên khuyên mình, khiến trong lòng Lý Tĩnh nhấc lên sóng lớn.

Một tên nhà quê như Tần Hạo Hiên, chỉ là hạt giống kém mà thôi, loại đạo lý nông cạn này còn cần ngươi dạy ta sao, không nên coi mình là một nhân vật. Huống chi thủ đoạn chiêu hiền đãi sĩ của mình hôm nay dùng với người khác, thì người đó đã cảm động chảy nước mắt rồi thành tâm cống hiến sức lực, ngươi lại không biết tốt xấu, dùng giọng ngang hàng nói chuyện với ta, không cho ngươi ít màu sắc chắc người sẽ mở phường nhuộm.

Đối với Lý Tĩnh mà nói, gã có thể bày ra một bộ ngang hàng luận giao đi lôi kéo người khác, thì người đó phải bày ra bộ dáng thành tâm cống hiến sức lực mới đúng. Huống chi Tần Hạo Hiên vừa nói tiểu đệ của Trương Cuồng là chó săn ỷ thế hiếp người, thì cũng coi như là nói tiểu đệ của mình, chỉ cần nhìn điểm này, thì có thể thấy được Tần Hạo Hiên không có ấn tượng tốt với mình, không có khả năng đến dưới trướng mình hiệu lực.

Đối với loại người không tự biết mình biết ta này, sớm muộn cũng phải trừ hết. Nhưng trước mắt hắn còn có giá trị lợi dụng, nên để hắn nhảy nhót mấy ngày.

Ở trong mắt Lý Tĩnh, người có thể ngang hàng luận giao với gã ở trong Linh Điền cốc chỉ có Trương Cuồng và Từ Vũ. Còn hai hạt giống màu xám là Trương Dương và Mộ Dung Siêu thì không có tư cách.

- Cáo từ!

Hai tay Tần Hạo Hiên ôm quyền, eo cũng chả cong, vẹn vẹn chắp tay đáp lễ, vẻ mặt mây trôi nước chảy, mảy mảy không nhìn thấy một tia tôn trọng với Lý Tĩnh.

Hành động này của Tần Hạo Hiên không chỉ khiến Lý Tĩnh vô cùng khó chịu, mà ngay cả các tiểu đệ của Lý Tĩnh cũng không thoải mái. Hắn dùng thái độ ngang hàng luận giao với Lý Tĩnh, vậy thì đồng nghĩa cao hơn họ một bậc. Một tên hạt giống loại kém, dựa vào gì mà dẫm trên đầu bọn ta? Nhất là Mộ Dung Siêu từng bị Tần Hạo Hiên đánh, vẻ mặt càng không cam lòng, nhưng không muốn phá hư đại kế của chủ tử, nên chỉ có thể quay đầu bước đi.

Bên Lý Tĩnh bị mắng không mắng lại, khiến các tiểu đệ của Trương Cuồng cũng không có hứng thú giây dưa với bọn họ, bèn chuyển đối tượng châm chọc thành Tần Hạo Hiên.

Trương Cuồng và Tần Hạo Hiên có mối hận cũ, ở Linh Điền cốc đã thành bí mật công khai, nên những tiểu đệ này càng nhục mạ không kiêng dè chút nào, để lấy lòng Trương Cuồng.

Tần Hạo Hiên chỉ cười lạnh, những người này đều biết Trương Cuồng sẽ không phái bọn họ ra ray, nên không sợ bị phế bỏ tu vi biến thành ngu dại. Chẳng lẽ bọn họ cho rằng kiểu nịnh bợ Trương Cuồng này sẽ có tác dụng? Mặc dù Trương Cuồng ương ngạnh, nhưng trong lòng có chí lớn, khi dương cánh bay cao ai còn để ý các ngươi? Nhưng trên đời hết lần này đến lần khác lại có người không hiểu, nịnh nọt người khác không bằng cố gắng biến mình thành người được nịnh nọt thì tốt hơn sao.

- Thấy không, Tần Hạo Hiên bị giam bảy ngày đã đi ra.

- Ha ha, nhìn quần áo của hắn tả tơi thế kia, chắc ở đó đã chịu khổ rất nhiều. Đấy chính là kết cục của kẻ đám đắc tộc Trương Cuồng sư đệ.

- Đúng thế, lấy tiến độ tu luyện của Trương Cuồng sư đệ, nảy mầm ra lá còn không dễ như trở bàn tay? Nghe nói đệ tử hạt giống màu tím Tiên Miêu cảnh nhị diệp, cũng có tư cách vượt cấp khiêu chiến Tiên Miêu cảnh Tiên Miêu cảnh ngũ diệp. Lấy tư chất của Trương Cuồng sư đệ, các sư trưởng chắc chắn sẽ bồi dưỡng tận tâm, truyền thụ các diệu pháp vô thượng. Đến lúc đó đệ ấy sướng rồi.

Lập tức, một loạt tiếng cười vang lên, lấy các kiểu nịnh nọt khác nhau nịnh nọt Trương Cuồng. Sau một lát, một giọng nói châm chọc vang lên bên người Trương Cuồng:

- Ngươi nói trên người hắn không có mai rùa, sao chịu đánh ghê vậy.

- Có lẽ mai rùa của người ta ở trong quần áo, ngươi không nhìn thấy, ngươi có bản lĩnh lột quần áo của hắn ra xem không?

Một tên có nụ cười hèn mọn nói:

- Ta không có bản lĩnh này, ta cũng không phải Từ Vũ, nên cởi không được quần áo của hắn... Ha ha!

Lúc đầu, châm chọc của bọn họ truyền vào tai Tần Hạo Hiên, như chó dại sủa loạn, hoàn toàn không để trong lòng. Nhưng khi bọn họ sỉ nhục Từ Vũ, thì Tần Hạo Hiên nhịn không được.

Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục. Trong Thái Sơ giáo, Từ Vũ là một người duy nhất thật lòng thật dạ coi hắn làm bằng hữu, cũng không vì mình là hạt giống màu tím mà cảm thấy hơn người một bậc, ngược lại khắp nơi quan tâm bảo vệ mình, bọn họ có thể sỉ nhục mình, nhưng vì mình mà Từ Vũ bị sỉ nhục thì quá mức.

Tất cả mọi người nhìn thấy vẻ giận dữ trên khuôn mặt hắn, sải bước đi về đám người Trương Cuồng.

Mọi người đều bị phản ứng kịch liệt của Tần Hạo Hiên hấp dẫn, đám người Lý Tĩnh còn chưa đi xa cũng dừng bước lại, nhìn Tần Hạo Hiên đối phó thế nào với mấy tên sư huynh Tiên Miêu cảnh ngũ diệp của Trương Cuồng.

- Ngươi muốn làm gì! Ký túc xá của Trương Cuồng lão đại, ngươi có thể bước vào tùy tiện hay sao?

- Mau cút đi cho xa, nếu không đừng trách bọn ta không khách khí.

Trông thấy Tần Hạo Hiên đi đến, mấy tên đệ tử tu vi không đủ bắt đầu hoảng. Mấy ngày này, tên tuổi của Tần Hạo Hiên như sấm bên tai, nghe nói Tiên Miêu cảnh ngũ diệp Viên Sơn Tượng đã lưỡng bại câu thương với hắn. Bây giờ, Viên Sơn Tượng đã bị phế bỏ tu vi biến thành ngu dại, nhưng Tần Hạo Hiên vẫn còn sống, không có dáng vẻ bị thương. Dù Tần Hạo Hiên lưỡng bại câu thương với Viên Sơn Tượng là tin tức giả. Nhưng hắn đánh Tiên Miêu cảnh hai ba diệp Viên Sơn Hổ kêu cha gọi mẹ, là điều rất nhiều người thấy tận mắt.

Nhìn thấy lửa giận cháy hừng hực giữa lông mày Tần Hạo Hiên, khí thế trước đây đã một đi không trở lại. Những người đến đây lấy lòng Trương Cuồng cũng không nhịn được nhường đường, lấy tu vi của bọn họ, đừng nói là Viên Sơn Tượng, mà ngay cả Viên Sơn Hổ cũng không nổi, tội gì tự nhận lấy nhục. Trương Cuồng cảm nhận được lửa giận và sự bá đạo của Tần Hạo Hiên, gã đứng trong đám người cũng phải lui lại một bước, ánh mắt nhìn lại có một tia sợ hãi.

Trương Cuồng vừa rồi lui một bước cũng giật mình tỉnh lại. Mình đường đường là đệ tử hạt giống màu tím, tiền đồ không thể đo đếm, huống chi nơi này có nhiều tiểu đệ Tiên Miêu cảnh như vậy, thậm chí không thiếu cường giả Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, có bọn họ, thì mình còn sợ gì Tần Hạo Hiên.

Cứ việc không ngừng động viên bản thân, nhưng trong lòng Trương Cuồng cũng chột dạ, không khỏi có chút uể oải. Tần Hạo Hiên ảnh hưởng đến gã quá nặng, đã trở thành chướng ngại tâm lý khó mà vượt qua. Ban đầu đo ra bản thân mình là hạt giống màu tím, ưu thế tâm lý khiến gã cảm thấy rất mạnh mẽ. Nhưng tên Tần Hạo Hiên biến thái này, không biết dùng thủ đoạn gì, đã đánh bại Tiên Miêu cảnh ba diệp Viên Sơn Hổ và lưỡng bại câu thương với Tiên Miêu cảnh ngũ diệp Viên Sơn Tượng. Bây giờ mới qua vài ngày đã như long như hổ đi ra.

Tất cả đó, gã nghĩ mình không làm được. Điều này khiến ưu thế tâm lý với Tần Hạo Hiên hóa thành tro bụi ngay tức khắc, lại nhìn về phía Tần Hạo Hiên, oán giận trong mắt càng ngày càng trầm trọng, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.

Bức tường cuối cùng ngăn giữa Trương Cuồng và Tần Hạo Hiên là mấy tên sư huynh Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, nhìn thấy Tần Hạo Hiên bước đến, cho dù còn cách bọn họ mười bước, nhưng Tần Hạo Hiên không có vẻ dừng bước. Vốn cho là lấy tu vi Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, đủ để ngăn cản Tần Hạo Hiên, khiến hắn không dám đến gần, nhưng Tần Hạo Hiên không coi bọn họ là chuyện to tát.

Mười bước...

Chín bước...

Năm bước...

Tần Hạo Hiên càng bước đến gần, khí thế không thể đỡ kia khiến trong lòng mấy tên sư huynh Tiên Miêu cảnh ngũ diệp cũng chột dạ.

Khí thế chính là như vậy, ngươi mạnh thì ta yếu, ta yếu thì ngươi mạnh. Lúc Tần Hạo Hiên chỉ còn kém hai, ba bước là đụng vào ngươi bọn họ, thì bọn họ không hẹn mà cùng chọn tránh ra một bước.

Ban đầu, Trương Cuồng có mấy tên sư huynh Tiên Miêu cảnh ngũ diệp làm bức tường, đang khá yên tâm thì đột nhiên run lên. Gã muốn đưa Tần Hạo Hiên vào chỗ chết, hận không thể chém hắn thành muôn mảnh. Nhưng khi Tần Hạo Hiên cách gã chưa đến ba bước, thì gã bắt đầu sợ hãi. Vẻ đắc chí trước kia đã biến mất. Mặc dù gã cố gắng che giấu, nhưng vẻ mặt hoảng sợ đã toát ra từ trong ánh mắt.

Tần Hạo Hiên không nhìn ánh mắt hận thấu xương của Trương Cuồng, trực tiếp tóm tên đệ tử hèn mọn bên cạnh Trương Cuồng, xách nổi lên, trong con ngươi tỏa ra sát ý, lạnh lùng nhìn chằm chằm mắt gã, rồi nói:

- Có tin gã chưa kịp nảy mầm thì ta đã phế bỏ ngươi không?

Tên đệ tử hèn họn bị Tần Hạo Hiên xách nổi kia, đâu còn khí thế sĩ nhục Tần Hạo Hiên và Từ Vũ vừa rồi, đôi chân đạp loạn trên không. Gã bị Tần Hạo Hiên nắm lấy cổ đang dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía Trương Cuồng và mấy tên cường giả Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, một bên cố gắng giữ bình tĩnh, sắp chết rồi còn dám to mồm nói:

- Ngươi dám!

Quả thật không biết mình nói hai từ này, trong giọng nói của gã kèm theo âm thanh rung động, gã hoàn toàn quên mình là Tiên Miêu cảnh một diệp. Dưới thanh danh vang dội của Tần Hạo Hiên, gã đã sớm bị sự cường thế của hắn sợ vỡ mật, không hề nghĩ ngợi muốn công kích Tần Hạo Hiên đang tóm mình.

- Cùng lắm thì bị giam, ngươi cảm thấy ta sẽ sợ sao?

Tần Hạo Hiên cười lạnh một tiếng, nắm lấy cổ tay gã, lập tức khuôn mặt tên đệ tử hèn mọn kia đỏ bừng:

- Dám sỉ nhục đệ tử hạt giống màu tím, nếu ta làm thịt người, thì các trưởng bối cũng không nói gì, ngươi tin không?

Tần Hạo Hiên vừa dựt lời, thì ánh mắt nhìn khắp toàn trường, mấy tên đệ tử vừa ngo ngoe muốn động, muốn tiến lên cứu tên đệ tử hèn mọn đều do dự không tiến.

Chương 37: Con Đường Tu Hành Nhiều Chông Gai (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

- --------------------

Nói đùa sao, Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp cũng không chiếm được chỗ tốt trong tay hắn, đám lâu la này đi lên không phải là muốn ăn đòn thì là cái gì?

Thấy đám tiểu đệ của mình sợ hãi, Trương Cuồng tự biết không thể giả bộ kinh sợ được nữa, bằng không từ nay về sau làm sao có thể ngẩng đầu đối nhân xử thế, khoảng cách đến Tần Hạo Hiên chỉ có hai, ba bước khiến trong lòng hắn nổi lên dũng khí, lớn tiếng nói:

- Có gì mà phải sợ hắn! Đợi ta tu thành Vô Thượng đại đạo, chỉ một tên Tần Hạo Hiên này có tính là gì! Ngày hôm nay nếu hắn dám đả thương các ngươi, sau này ta nhất định sẽ bắt hắn trả giá gấp trăm lần nghìn lần!

Đối với Trương Cuồng lúc này chỉ dám hứa suông, Tần Hạo Hiên không thèm nhìn thẳng, vẻ mặt coi thường, vỗ vỗ mặt tên đệ tử ở trong tay, khiến cả khuôn mặt bỉ ổi của hắn đỏ bừng, lại nhìn bốn phía xung quanh một vòng, giễu cợt nói:

- Ngươi dù sao cũng là Tiên Miêu cảnh, nếu như bị một người còn chưa Xuất Miêu như ta phế đi, từ nay về sau sao còn có thể tiếp tục ngẩng đầu đối nhân xử thế?

Lời này bề ngoài là nói cho tên bị hắn bắt trong tay nghe, nhưng trên thực tế cũng là để cảnh cáo những người khác đừng nên động thủ.

"Bốp bốp" mấy tiếng đánh vào mặt vang lên, tuy là đánh vào mặt tên đệ tử bỉ ổi, nhưng chẳng khác nào đang đánh vào mặt Trương Cuồng!

Đổi thành bất kỳ một đệ tử mới nhập môn chỉ có bảy ngày nào khác, hoặc cho dù là Trương Cuồng hay Lý Tĩnh, trước mặt không ít người tu tiên Tiên Miêu cảnh nói ra những lời này, một khi khơi dậy sự phẫn nộ của mọi người, bị liên thủ vây công, kết quả nhất định là không chết cũng tàn phế. Nhưng từ lúc Tần Hạo Hiên đánh bại Tiên Miêu cảnh Tam diệp và Ngũ diệp, nói ra mấy lời này, phân lượng cũng không giống vậy nữa.

Năng lực chịu đòn biến thái của Tần Hạo Hiên trong Linh Điền cốc đã là chuyện không người nào không biết không người nào không hiểu. Nếu như bản thân không thể đả thương hắn, ngược lại còn bị hắn đả thương, chuyện truyền ra đúng là không có mặt mũi gặp ai nữa. Dù cho sau này tu vi cao tới đâu, nhưng vết nhơ bị một tên phàm phu tục tử đánh bại này mãi mãi cũng sẽ không mờ đi! Hơn nữa cho dù có thắng Tần Hạo Hiên thì đã sao, dùng thân phận của người tu tiên, đi ức hiếp một tên phàm phu tục tử mới nhập môn, truyền đi sẽ thành trò cười cho người khác.

Sau khi cân nhắc lợi hại, mấy người đang định ra tay đều dừng bước, cho dù mấy cường giả Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp cũng hoàn toàn không có ý xuất thủ, đối với người có chút thân phận như bọn họ mà nói, danh tiếng vô cùng quan trọng, Tần Hạo Hiên này hết sức cổ quái, bọn họ cũng không muốn lật thuyền trong mương, vô duyên vô cớ phá hư anh danh một đời.

Tên đệ tử bỉ ổi bị Tần Hạo Hiên túm trong tay, sắc mặt tím bầm, hít vào thì ít thở ra thì nhiều, bị coi như chó chết vứt trên mặt đất, bụi đất tung lên. Tần Hạo Hiên lại một chân đạp trên mặt hắn, ánh mắt lạnh lùng, trừng Trương Cuồng chẳng qua chỉ cách có ba bước, nói:

- Trước khi ngươi có năng lực đánh bại ta, tốt nhất đừng có kiêu ngạo ở trước mặt ta! Ta giết chết ngươi chỉ dễ như trở bàn tay, không tin ngươi có thể thử xem!

Lúc này, Trương Cuồng đã bị dọa đến toát mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, mười mấy năm qua uy vọng của Tần Hạo Hiên lên hắn quá nặng, ngày hôm nay lại còn lộ ra khí phách cường giả Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp cũng dám coi thường, đừng nói đến Trương Cuồng bây giờ còn không có thực lực gì, ngay cả mấy cường giả Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ! Tần Hạo Hiên một lần hành động nhiếp phục chúng nhân, thể hiện ra khí phách khiến ngay cả Lý Tĩnh đứng nhìn từ xa cũng thấy mặc cảm, trong lòng thầm than cũng may Tần Hạo Hiên chỉ là một đệ tử Nhược chủng, nếu như hắn chính là Tử chủng, nhất định sẽ là địch nhân lớn nhất trên đường đến bảo tọa của Vô Thượng chưởng giáo, hiện giờ cũng không cần phải quá để tâm đến hắn, đợi một thời gian nữa là hắn có thể bỏ xa Tần Hạo Hiên rồi.

Chỉ có điều ngày hôm nay Tần Hạo Hiên xông vào trận doanh của Trương Cuồng, nhất cử đánh tan dũng khí của Trương Cuồng, khiến bộ mặt miệng hùm gan sứa của hắn đều phô bày ra hết, điều này làm cho Lý Tĩnh vô cùng thích thú, chỉ là một tên Nhược chủng, Trương Cuồng cũng không đối phó được, mấy tên Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp thu nạp dưới trướng cũng đều là phế vật nhát gan sợ phiền phức, nếu như hắn tiếp tục phát triển như vậy, chỉ cần mình có thể lôi kéo được Từ Vũ, hắn cũng chẳng làm được trò trống gì nữa! Đến lúc đó, lại tính cách giết chết tên Tần Hạo Hiên không biết phải trái này là được.

Tần Hạo Hiên, sau khi đại náo một phen trong trận doanh của Trương Cuồng, cũng tiện tay thu được không ít chỗ tốt, mục đích ban đầu hắn là đè sự kiêu căng phách lối của Trương Cuồng xuống, cũng không phải là thật sự muốn cùng hắn liều cho cá chết lưới rách, trong trận doanh Trương Cuồng có mấy cường giả Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp, nếu thật sự động thủ, bản thân chưa chắc có thể chiếm được gì tốt.

Khi xoay người đi đúng lúc đụng phải ánh mắt của Lý Tĩnh, thấy trong mắt hắn tràn ngập cảnh giác với mình, trong lòng không khỏi cười khổ, hai Vô Thượng Tử chủng của Thái Sơ giáo sao đều không làm việc đàng hoàng, đi chăm chỉ tu luyện, mà lại đi dây dưa với một tên Nhược chủng như hắn là có ý gì!

Tần Hạo Hiên gây náo động xong trở lại trong túc xá, nhưng còn chưa ngồi hết thời gian nửa nén hương, Từ Vũ đã tự mình đi tới, đưa hắn đến phòng xem ghi chép mấy ngày nay của lớp học.

Gian phòng của nàng trong khu túc xá của nữ đệ tử, trong ánh mắt ám muội của vô số người, Tần Hạo Hiên đi vào, đóng cửa lại.

Đi vào trong phòng của Từ Vũ, hương thơm thoang thoảng đặc biệt mà chỉ khuê phòng các cô gái mới có tràn vào chóp mũi. Trong phòng không có nhiều đồ vật lắm, một cái giường, một cái bàn, một cái ghế, được bày biện chỉnh tề, ngay ngắn có thứ tự, trên bệ cửa sổ còn trồng vài cọng hoa cỏ, có một đóa hoa nhỏ đang hướng về phía ánh nắng nở ra, ở trong góc phòng trồng chừng mười cây thuốc nhỏ, làm cho gian phòng không lớn này tăng thêm vài phần sinh cơ.

Ánh mắt quét một vòng trong phòng, cuối cùng Tần Hạo Hiên đưa mắt đặt ở trên Từ Vũ, lúc này mới nhìn thấy người vẻ mặt ửng đỏ, sau khi sửng sốt mới chợt tỉnh ngộ, nữ hài tử da mặt mỏng, ngay cả hắn khi nhìn đến mấy nơi ám muội này cũng thấy ngại ngùng, huống chi là Từ Vũ.

Bầu không khí hơi có chút xấu hổ, vẫn là chủ nhân chủ động phá vỡ sự trầm mặc, nói: - Xin lỗi, Hạo Hiên ca ca, mấy ngày nay Sở trưởng lão sắp xếp quá nhiều chương trình học, muội thực sự không tách ra để đưa ghi chép cho huynh được.

Nhìn dáng vẻ cúi đầu nói áy náy này của Từ Vũ, Tần Hạo Hiên vừa buồn cười lại vừa cảm động, không ngờ nha đầu ngốc này lại coi chuyện đi đưa ghi chép thành chuyện quan trọng như vậy, vội vàng vừa cười vừa nói:

- Ngươi chính là đệ tử Tử chủng, Sở trưởng lão đương nhiên cần chiếu cố trọng điểm, vừa lúc để ta xem ghi chép mấy ngày nay liền một lượt cho thoải mái.

Tần Hạo Hiên nói, một tay cầm ghi chép trên bàn của Từ Vũ lên, đang định lật xem, bỗng nhiên lại cảm giác thấy bầu không khí có chút không đúng, lại nhìn Từ Vũ, phát hiện khóe mắt nàng có chút đỏ lên, vẻ mặt ủy khuất:

- Hạo Hiên ca ca, muội không có ý khinh thường huynh, huynh không phải Tử chủng cũng không sao, muội tin sau này thành tựu của huynh chắc chắn sẽ không kém gì mấy người như Trương Cuồng!

Từ Vũ khóc nức nở nhất thời làm cho Tần Hạo Hiên hoảng hồn, mặc dù là chính diện nghênh chiến Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp cũng không khiến hắn hoảng như thế, trong chốc lát chân tay luống cuống, không biết như thế nào cho phải.

Cử động này của Tần Hạo Hiên lại chọc cho Từ Vũ phì cười, nói:

- Được rồi, Hạo Hiên ca ca, huynh xem ghi chép đi! Có gì không hiểu cứ hỏi muội.

Tần Hạo Hiên như trút được gánh nặng liên tục gật đầu, hận không thể vùi đầu vào trong bản ghi chép.

Lật xem một lúc, hắn thấy giới thiệu về linh pháp của Quán Linh thuật.

Quán Linh thuật, ngưng tụ linh lực phụ cận, quán chú vào trong thực vật đang trưởng thành, có thể đẩy nhanh tốc độ phát triển, thôi thúc sinh trưởng, cũng có thể đề thăng dược lực! Sau Xuất Miêu có thể tu luyện.

Thấy Tần Hạo Hiên lật tới Quán Linh thuật, Từ Vũ giải thích thêm:

- Nửa năm sau, tông môn sẽ không tiếp tục cấp khẩu phần lương thực cho chúng ta nữa, chúng ta đều phải tự trồng, Quán Linh thuật có thể đề cao tốc độ sinh trưởng của linh dược chúng ta trồng. Chúng ta bây giờ luyện tập Quán Linh thuật thuần thục, đến lúc đó có thể trực tiếp phát huy được tác dụng rồi. Đúng rồi, khi luyện đan, Quán Linh thuật còn có thể giúp đem linh khí rót vào trong dược liệu, đề thăng phẩm chất của thành đan, chỉ có điều chuyện này đòi hỏi cảnh giới tu luyện rất cao, lúc này chúng ta không làm được.

Từ Vũ dứt lời, liền bắt đầu dạy Tần Hạo Hiên linh quyết.

Chương 38: Con Đường Tu Hành Nhiều Chông Gai (2)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

- -----------------

Chỉ thấy nàng vươn mười ngón tay thon mảnh, chắp hai tay, co ngón giữa cùng ngón áp út lại, ba đầu ngón tay còn lại của hai tay chập vào nhau, miệng đọc khẩu quyết, chỉ chốc lát sau, trên hai tay nàng quả nhiên ngưng tụ linh khí mỏng manh, nhưng khi nàng đang định đem linh khí này rót vào mầm linh dược, linh khí bỗng nhiên tiêu tán.

Từ Vũ cười cười, nói:

- Muội còn chưa nắm bắt được hoàn toàn, ngưng tụ linh lực cực kỳ mỏng manh, vẫn không đạt tới tiêu chuẩn quán thâu, hơn nữa còn chưa thuần thục, chỉ cần hơi chút di động, linh khí sẽ tiêu thất, chỉ cần đến lúc muội Xuất Miêu thì có thể luyện thành Quán Linh thuật rồi.

Tần Hạo Hiên gật đầu, đối với Tử chủng mà nói, luyện linh pháp cấp thấp thế này còn không phải là dễ như trở bàn tay sao, mấy ngày trước lúc tu luyện Dẫn Khí thuật, ba Tử chủng gần như là luyện một cái liền thành công, nhưng mình cùng các đệ tử Nhược chủng khác, tốn thời gian rất dài mới học được.

Sau khi Từ Vũ dạy Tần Hạo Hiên mấy lần, Tần Hạo Hiên bắt chước động tác y hệt nhưng quả nhiên vẫn thất bại, chẳng qua hắn cũng không bực bội, tư chất cá nhân bất đồng, đây là chuyện do trời định, không cưỡng cầu được, chỉ cần ngày ngày chăm chỉ nỗ lực, hắn tin tưởng mình cũng có thể theo kịp đệ tử Tử chủng.

Từ Vũ vốn định an ủi Tần Hạo Hiên mấy câu, lại thấy vẻ mặt không chút để tâm vân đạm phong khinh kia, biết hắn cũng đem đả kích trong lòng bỏ xuống được rồi, những ngày qua tiếp xúc, nàng biết Tần Hạo Hiên là một người tích cực lạc quan, lòng dạ khoát đạt.

Mặc dù tư chất của hắn rất bình thường, nhưng mị lực cá nhân của hắn rất mạnh, luôn có thể trổ hết tài năng giữa đoàn người, đệ tử Tử chủng tư chất khá hơn nữa cũng khó mà che được hào quang của hắn, bằng không hắn cũng không trở thành đối tượng ghen ghét của Trương Cuồng cùng Lý Tĩnh.

Tần Hạo Hiên chăm chú lật xem ghi chép, chỗ không hiểu khiêm tốn thỉnh giáo Từ Vũ, Từ Vũ cũng biết gì đều nói ra hết, đến khi xem hết ghi chép của mấy ngày nay đã gần đến hoàng hôn, bụng của hắn cũng bắt đầu kêu ục ục.
Hai người cùng ăn cơm tối, sức ăn gấp năm lần những người khác của Tần Hạo Hiên thu được vô số ánh nhìn, kế tiếp cái ngoại hiệu "Quái vật", hắn lại giành được biệt hiệu vinh quang mới: Thùng cơm.

Sau khi chia tay Từ Vũ, hắn vốn định trở về túc xá ngủ một giấc ngon lành, mấy ngày trước thụ thương cộng thêm tu luyện gánh vác vượt quá mức bình thường, mặc dù là tu luyện đạo tâm chủng ma, hắn cũng sinh ra cảm giác mệt mỏi, loại mệt mỏi này không phải là thân thể mệt mỏi, mà là tinh thần mệt mỏi.

Chỉ là hắn vừa mới trở lại túc xá, thấy không ít đệ tử Nhược chủng đang ngồi ở trên giường liều mạng tu luyện, ai cũng đều dốc hết tinh thần hấp thu linh khí, khiến cho linh lực trong túc xá mỏng manh đi không ít, hơn nữa dược lực khô nóng còn dư lại trong cơ thể Tần Hạo Hiên vẫn luôn hành hạ hắn, không còn địa nhiệt của hầm nham tương áp chế, loại cảm giác này thật sự khó chịu.

Bởi vì dược lực trong cơ thể còn chưa được chuyển hóa hết, hắn tạm thời không có ý định xông lại vào Tuyệt Tiên Độc cốc, hơn nữa toàn thân nóng ran như vậy mà ngủ được là một chuyện xa xỉ không kém, hắn không thể làm gì khác hơn là quay đầu rời khỏi túc xá, tìm một chỗ thanh tĩnh để tu luyện.

Sau khi rời khỏi túc xá, Tần Hạo Hiên cảm thấy do buổi trưa xem qua bút ký mà không tu luyện, khiến cho thân thể lại bắt đầu như thiêu như đốt, máu thịt toàn thân giống như tự bốc cháy đến nơi, chỉ muốn lập tức tìm một chỗ ngồi xuống nhập định, điên cuồng hấp thu linh lực trung hoà dược lực nóng bỏng trong cơ thể để có thể thoải mái trong chốc lát.

Dược lực của một lá kim liên quá mạnh mẽ, lại không phải chỉ kéo dài trong một ngày hay hai ngày, đồng thời cũng khiến hắn một lần nữa nhận thức được giá trị của Tuyệt Tiên Độc cốc, cũng hiểu được vì sao Thái Sơ muốn chọn khai tông lập phái ở chỗ này, nếu một ngày kia Thái Sơ thật sự có thể lọt vào Tuyệt Tiên Độc cốc, không biết Thái Sơ sẽ phát triển đến mức nào?

Chỉ là... bây giờ xem ra, theo cách nói của trưởng bối, không có ngàn vạn năm nữa, ai cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể vào Tuyệt Tiên Độc cốc. Mùa đông sắp tới, buổi tối trong núi hàn khí bức người, vầng thái dương vừa mới xuống núi, sương lạnh liền bắt đầu phủ khắp nơi. Người bình thường tới nơi này chắc chắn sẽ cảm thấy lạnh, nhưng Tần Hạo Hiên tay để trần, mượn hàn khí của đêm đông mà vẫn cảm thấy khô nóng không chịu nổi.

Vận chuyển đạo tâm chủng ma, hấp thu lượng lớn linh lực vào bên trong cơ thể, linh khí của Linh Điền cốc mặc dù không có chứa nhiệt độc như nham tương trong hầm ngầm, nhưng linh khí vô cùng đậm đặc. Hiện tại hắn đã hết sức quen thuộc với việc dùng linh lực để trung hoà xao động dược lực trong cơ thể, tiếp đó đem linh lực có chứa dược lực từ lá kim liên rót vào trong tiên chủng ở đan điền, sau khi được rót linh lực đã mọc ra một ít rể nhỏ, nhưng khoảng cách đến Tiên Miêu thật sự Trát Căn (cắm rễ) còn chút xa.

Nếu như những người khác phải tu luyện vượt quá khả năng chịu đựng trong thời gian dài thế này, thân thể sớm đã sụp đổ rồi, nhưng người đã ăn một lá kim liên làm nền tàng như Tần Hạo Hiên thì lại hoàn toàn không cần quan tâm đến những chuyện này. Trong bụi cây rậm rạp hàn khí bức người, hắn vẫn tu luyện tới bình minh ngày hôm sau, một đêm không ngủ nhưng tinh thần vẫn tươi tỉnh, không có vẻ gì là uể oải.

Lúc nửa đêm, hán tử trung niên râu quai nón kia lại lặng lẽ tới một lần, thấy Tần Hạo Hiên vẫn còn đang cần cù chăm chỉ tu luyện, linh khí bên cạnh hắn thậm chí không hề ba động, hoàn toàn không giống lúc đệ tử Tử chủng tu luyện, dùng một hơi thở đã hấp thu được rất nhiều linh khí. Thế nhưng nếu như có thể kiên trì trong thời gian dài như vậy, lại thêm một chút kỳ ngộ, cũng có thể có chút thành tựu.

Còn có một người cũng một đêm không ngủ giống Tần Hạo Hiên, đó là Trương Cuồng.

Ban ngày hắn bị khí thế không thể địch nổi của Tần Hạo Hiên đe dọa một phen, tin tức này không biết thế nào lại truyền đến tai chưởng giáo Hoàng Long chân nhân.

Bất kỳ đệ tử Tử chủng nào cũng đều là ngôi sao mai này của Thái Sơ giáo, là nhân vật thiên tài tương lai của tu tiên giới, Hoàng Long chân nhân đương nhiên không muốn hắn sau khi bị Tần Hạo Hiên đe dọa một phen, lưu lại ám ảnh ở trong lòng, tạo thành cản trở to lớn cho tu luyện sau này, liền sai người đưa hắn tới nơi tu luyện của mình, Tiềm Long quan.

Tiềm Long quan là chỗ tu luyện của lịch đại chưởng giáo Thái Sơ giáo, nó tọa lạc trên một linh nhãn, mà cái gọi là linh nhãn, chính là địa phương có linh lực dày đặc nhất, đoạt tạo hóa của thiên địa mà sinh ra, đối với người tu tiên có ích lợi cực lớn, có thể so với một vài động tiên có linh khí yếu, hơn nữa linh nhãn vô cùng hiếm thấy, thường thường trong tám dãy mười dãy núi, cũng chưa chắc có thể có một linh nhãn, Tường Long quốc lớn như vậy, cũng chỉ có một linh nhãn ở Hoàng Đế phong.

Đây cũng là một nguyên nhân Lý Tĩnh và Trương Cuồng ham muốn bảo tọa chưởng giáo, có thể có đãi ngộ những người khác không có, bao gồm cả linh nhãn này, ba người đệ tử Tử chủng bọn hắn, bất luận người nào chiếm giữ được linh nhãn, tu luyện ba năm đến năm năm, liền có thể bỏ xa xa hai người còn lại!

Chỗ tiềm tu của chưởng giáo, Tiềm Long quan cũng không phải là nơi ai cũng có thể tới, khi tới một mảnh rừng tử trúc gần đó, đạo nhân dẫn đường liền dừng bước lại, dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Trương Cuồng, nói:

- Đi qua mảnh rừng tử trúc này chính là Tiềm Long quan rồi.

Chương 39: Trưởng Thành Khi Tu Hành Trong Núi

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

- ------------------

Trương Cuồng khom lưng cúi người cảm ơn, không có chút dáng vẻ phách lối nào như trước mặt đệ tử tạp dịch, hắn biết người có thể qua lại trong trọng địa bực này của tông môn, cho dù là một đạo nhân dẫn đường đều có thể là nhân vật cực mạnh, người như thế có thể không đắc tội thì không cần đắc tội!

Theo chỉ dẫn, sau khi đi qua mảnh rừng tử trúc này, quả nhiên thấy một tòa kiến trúc bảo tháp lục giác, ngói màu hắc bạch, cao bốn tầng, khoảng không trên đỉnh tháp ẩn hiện tử quang, đây là hiện tượng do linh khí đậm đặc tới cực điểm, hoá khí thành mây.

Trương Cuồng chứng kiến cảnh tượng này đều sẽ không khỏi thầm nghĩ, nếu có thể tu luyện mười ngày nửa tháng trong Tiềm Long quan, tuyệt đối hữu hiệu hơn so với tu luyện ba tháng ở bên ngoài! Dã tâm không khỏi bành trướng, âm thầm thề nhất định phải đoạt được bảo tọa chưởng giáo, vì sau này cũng có thể ngày đêm ở trong Tiềm Long quan tu luyện! Nhưng hắn biết người muốn gặp hắn bên trong là ai, hít thở sâu một hơi, đè xuống sự bất ổn trong lòng, thay vẻ mặt thành nụ cười khiêm tốn hơn nữa, đi vào thánh địa trong lòng mỗi đệ tử Thái Sơ giáo - Tiềm Long quan.

Cảm giác đầu tiên khi đi vào bên trong Tiềm Long quan chính là linh khí đậm đặc, vô cùng đậm đặc, đậm đặc đến mức thở không nổi!

Chưởng giáo Hoàng Long chân nhân, mặc đạo bào tơ lụa, đang khoanh chân ngồi ở bên trong một bát quái đồ vĩ đại ngay chính giữa tháp, hấp thu linh lực xung quanh, linh khí đậm đặc như đã thành thực chất, đến gần hơn một chút, thấy được bên ngoài lớp linh khí giống như là lớp tơ lụa bóng loáng, nhẹ nhàng cọ vào da Trương Cuồng.

Cảm giác được Trương Cuồng tới, Hoàng Long chân nhân thổ nạp một hơi thật sâu, thu công, linh khí đậm đặc mềm mại như tơ lụa kia cũng lập tức phai đi, ngay sau đó hắn mở mắt liếc nhìn Trương Cuồng, nhẹ nhàng nói một câu:

- Ngồi đi.

Trương Cuồng đang định hành lễ, nghe Hoàng Long chân nhân nói chữ "Ngồi" này, vẻ mặt hiện ra vài phần giằng co, nhưng cuối cùng vẫn không kiềm được, chào qua loa rồi ngồi xuống ngay tại chỗ.

Biểu hiện của Trương Cuồng làm cho Hoàng Long chân nhân rất là thoả mãn, người bình thường dưới sự mê hoặc bằng thần thức của hắn sẽ trực tiếp thất thủ, Trương Cuồng không hổ là đệ tử Tử chủng, tâm tính cũng kiên định hơn người thường rất nhều.

- Đệ tử lỗ mãng, mong chưởng giáo chân nhân cho đệ tử cơ hội chuộc tội.

Ngay khi vừa ngồi xuống, Trương Cuồng mới nhận ra vừa rồi đã thất lễ, vội vàng nhận tội.

- Đừng để tâm, đây là một khảo nghiệm nho nhỏ của bản tọa dành cho ngươi thôi!

Hoàng Long chân nhân mỉm cười, lần này không sử dụng thủ đoạn thần thức, nói: - Có người nói hôm nay ngươi và Lý Tĩnh gây náo loạn một hồi? Hơn nữa đều là vì một đệ tử Nhược chủng tên Tần Hạo Hiên phát sinh xung đột?

Quả nhiên là chuyện này, Trương Cuồng trong lòng căng thẳng, vội vàng thay ngồi thành quỳ, cúi rạp xuống trước mặt Hoàng Long chân nhân, nói:

- Mấy người bằng hữu của đệ tử xảy ra chút xích mích khi nói chuyện cùng với bằng hữu của Lý Tĩnh sư huynh, nhưng dưới sự can ngăn của đệ tử, đã tránh được động binh đao rồi. Còn về phát sinh xung đột với Tần Hạo Hiên là bởi vì đệ tử và Tần Hạo Hiên cùng xuất thân từ một nơi, cũng có chút hiềm khích từ trước.

Hoàng Long chân nhân vẫn cười nhạt, tay phải nhấc một cái, một nguồn sức mạnh đẩy Trương Cuồng đang cúi rạp trên mặt đất lên, làm cho hắn một lần nữa ngồi thẳng dậy.

- Bản tọa hôm nay gọi ngươi tới, cũng không phải là để hưng sư vấn tội, chỉ là muốn nói cho ngươi biết, ngươi thân có Tử chủng, địa vị cao quý, trách nhiệm trọng đại sứ mệnh sâu xa, suốt ngày đem tinh thần đặt trên người một tên đệ tử Nhược chủng, chỉ có thể ảnh hưởng đến tâm tính của ngươi, gây trở ngại đến tu luyện! Đối thủ cạnh tranh cũng không nên chỉ là là đồng môn như Lý Tĩnh và Từ Vũ, nhãn giới cần phải phóng cao hơn, vượt ra ngoài Thái Sơ giáo, phóng tầm mắt đến toàn bộ tu tiên giới! Đây là kỳ vọng của ta đối với ba đệ tử Tử chủng các ngươi.

Mấy câu nói của Hoàng Long chân nhân khiến lửa giận trong lòng Trương Cuồng bùng lên, đồng thời cũng bừng tỉnh đại ngộ!

Đúng vậy, ta là đệ tử Tử chủng địa vị cao quý, lão và Tần Hạo Hiên chỉ là Nhược chủng, cảnh giới tương lai có hạn, dựa vào cái gì mà có thái độ như vậy với ta, chờ ta tu vi cao thâm, muốn chơi đùa hắn đến chết không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

Vấn đề vẫn quấy nhiễu Trương Cuồng này nhất thời được giải quyết dễ dàng, Tần Hạo Hiên vốn dĩ như núi đè trong lòng hắn, lúc này cũng đã biến mất!

- Đa tạ chưởng giáo chân nhân chỉ giáo, đệ tử nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người. Cảm giác được Trương Cuồng đã lĩnh ngộ, Hoàng Long chân nhân cũng lộ ra nụ cười thỏa mãn, ba đệ tử Tử chủng này là hy vọng quật khởi của Thái Sơ giáo, hắn cũng không hy vọng bởi vì một chút chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, hay một tiểu nhân vật không quan trọng mà làm lỡ mất tiền đồ sáng lạn của bọn họ, làm lỡ mất cơ hội quật khởi hưng thịnh tuyệt diệu của Thái Sơ giáo!

Hoàng Long chân nhân sau khi giữ Trương Cuồng lại đàm luận thêm một lúc, lại để cho đạo nhân dẫn đường đưa Trương Cuồng về Linh Điền cốc.

Lúc này đã là nửa đêm, Trương Cuồng trở lại phòng mình, cảm giác phòng của Trương Dương có cái gì không đúng.

Người đã Trát Căn thành công như hắn, cảm giác đối với sự vật xung quanh nhạy cảm hơn rất nhiều, gian phòng của Trương Dương cách hắn rất gần, chỉ trên dưới một trăm mét, theo lý thuyết thì dù hắn không ngáy, cũng có thể nghe được tiếng hít thở truyền tới từ trong phòng, nhưng bên trong gian phòng là một mảnh lặng như tờ, bộ dạng giống như không có người bên trong.

Để chứng thực điểm này, hắn đi tới gian phòng của Trương Dương đẩy cửa ra, trên giường mọi thứ vẫn được trải chỉnh tề, quả nhiên không có người ở trong phòng.

Nghĩ đến chuyện mấy ngày nay, Trương Dương thường biến mất không rõ nguyên nhân, ngoài thời gian lên lớp, bình thường rất ít khi có thể gặp hắn.

Hắn có chuyện gì đang giấu diếm mình hay sao? Hay là tìm được chỗ tu luyện linh khí đậm đặc nào rồi? Trong lòng Trương Cuồng lóe lên ý nghĩ này, nhưng cũng không có truy đến cùng, mặc dù Trương Dương bằng mặt không bằng lòng với hắn, nhưng chẳng qua chỉ là một tên Khôi chủng mà thôi, không có gì phải sợ! Đúng như lời của chưởng giáo Hoàng Long chân nhân, phải đem nhãn giới phóng thật cao, tài năng mới có thể đi được xa hơn.

Trương Cuồng không biết là, Trương Dương đúng là đã tìm được một chỗ tu luyện, nhưng chỗ này cũng không phải ở trong Linh Điền cốc, mà là ở Cổ Vân đường.

Cổ Vân Tử hối lộ Hoàng Long chân nhân, được Hoàng Long chân nhân cho phép sau khi thu nhận Trương Dương làm môn hạ, nhớ tới còn có ba đệ tử Tử chủng, càng nghĩ càng khó an lòng, vì vậy không kịp đợi thời hạn giáo huấn ba tháng đầu qua, liền lặng lẽ đem Trương Dương tới Cổ Vân đường tu luyện.

Mỗi ngày đều cho Trương Dương ăn các loại đan dược thay cơm, cũng tự mình chỉ đạo cho hắn tu luyện, thỉnh thoảng còn dùng chân khí của mình để tẩy tủy phạt cốt cho hắn, Trương Dương có đãi ngộ như thế ở nơi này bảy ngày liền, mặc dù còn chưa Trát Căn, nhưng cũng là đệ nhất nhân dưới Trương Cuồng.

Tối hôm đó, Cổ Vân Tử lại lặng lẽ đưa hắn mang đi, bởi vì cảnh giới của Trương Dương đã rất gần đến Trát Căn rồi, hắn muốn giúp Trương Dương trong tối nay Trát Căn, như vậy cũng không còn kém Trương Cuồng quá xa.

- Hợp nguyên thành một thể, vứt bỏ tạp niệm, ta đã giúp ngươi tẩy tủy phạt cốt một lần cuối cùng, hiện giờ ngươi có thể bắt đầu Trát Căn được rồi!

Tiếng nói của Cổ Vân Tử vang lên, hết sức nghiêm túc, mơ hồ lộ ra vẻ khẩn trương, dường như người sắp Trát Căn không phải Trương Dương mà là hắn vậy.

Trương Dương mở mắt ra, nuốt một viên đan dược cỡ quả nhãn bày ở trước mặt hắn vào, tiếp đó ngồi xuống nhập định, bắt đầu hấp thu linh lực, chuẩn bị Trát Căn!

Lúc Trương Dương nuốt vào viên đan dược kia, khóe miệng mập mạp của Cổ Vân Tử không kiềm chế được co rút một cái, viên đan dược kia tên là Vạn Linh đan, là hắn ban đầu đổi lấy từ trong tay quỷ keo kiệt Hạ Vân Tử, trong Vạn Linh đan ẩn chứa rất nhiều linh lực, đồng thời dược hiệu vô cùng ôn hòa, đệ tử trồng Tiên Căn cảnh dùng cũng sẽ không bị dược lực phản phệ.

Chương 40: Nấu Đậu Cần Gì Phải Vội Vàng (1)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

- ---------------

Trương Dương nuốt viên Vạn Linh đan này vào xong, cảm giác từng cổ linh lực hùng hồn từ trong đan điền tràn ra, hiệu suất khi vận chuyển Dẫn Khí thuật cũng mạnh hơn trước đây rất nhiều lần, hắn không biết khi mình vận chuyển Dẫn Khí thuật, linh lực phụ cận cũng sôi trào như khi ba đệ tử Tử chủng tu luyện vậy!

Cổ Vân Tử thấy vậy mắt sáng lên, thầm khen thuật luyện đan của Hạ Vân Tử quả nhiên là số một, không uổng công hắn hao tốn huyết bổn để đổi lấy viên Vạn Linh đan này!

Trương Dương không ngừng hấp thu linh lực quán thâu vào tiên chủng đã nứt ra một cái khe nhỏ bên trong, rễ của Tiên Miêu (mầm tiên) lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được mà lớn lên, tiên chủng cũng to lên không ít, một lát sau, Trương Dương cảm giác đã hấp thu không sai biệt lắm, ngừng vận chuyển Dẫn Khí thuật, đem linh lực toàn thân kèm một tia ý thức rót vào tiên chủng.

Dưới sự quán thâu của đại lượng linh lực, tiên căn một lần nữa lớn lên một chút, cuối cùng dưới sự dẫn dắt của linh lực, đâm vào đan điền của Trương Dương!

Một làn sóng linh lực cực kỳ mỏng manh gợn lên, khí thế trên người Trương Dương dần dần tăng lên, khiến đôi mắt vốn đã không lớn của Cổ Vân Tử nhất thời cười đến chỉ còn mảnh như đường kẻ.

- Sư phụ, ta thành công rồi, ta đã Trát Căn thành công! Ta còn Trát Căn thành công trước cả Lý Tĩnh và Từ Vũ!

Cổ Vân Tử kích động đến mức cũng muốn cất tiếng cười to, nhưng ở trước mặt đệ tử, vẫn còn cần chú ý một chút đến hình tượng sư tôn, gắng thu lại kích động trong lòng, vuốt cằm nói:

- Khôi chủng vốn đã không kém, chỉ cần bước lên trước một bước, Khôi chủng cũng sẽ không thua kém Tử chủng!

Những lời này khiến Trương Dương kích động không thôi, trong lòng của hắn cũng có một chút tính toán!

Trương Cuồng mặc dù là Tử chủng, nhưng liên tục vấp phải trắc trở trước mặt Nhược chủng Tần Hạo Hiên, khắp nơi đều kinh ngạc, uy vọng trong lòng tiểu đệ như hắn đã giảm đi, chỉ cần mình có thể cố gắng tu luyện, Xuất Miêu trước bọn hắn, tiếp đó áp chế Tần Hạo Hiên, mấy người gió chiều nào nghiêng chiều đó giờ đang trung thành với Trương Cuồng khi đó nhất định sẽ tìm nơi nương tựa cho mình, chỉ cần hắn có thể bày ra tiềm lực không thua gì đệ tử Tử chủng trước mặt mấy trưởng bối trong sư môn, tương lai nhất định có thể thu được càng nhiều quan tâm hơn, nói không chừng có thể tạo ra truyền kỳ Khôi chủng lực áp Tử chủng!

Trát Căn thành công còn trước cả Lý Tĩnh và Từ Vũ khiến tự tin trong lòng Trương Dương bành trướng không gì sánh được, trải qua chuyện này, hắn tin tưởng không có gì là không thể, thành sự tại nhân cũng không phải là lời nói suông!

Tần Hạo Hiên núp trong lùm cây tu luyện cả đêm, một đêm này điên cuồng hấp thu linh lực, trung hoà dược lực của lá kim liên rót vào trong tiên chủng, hắn có thể cảm giác được tiên chủng bên trong cây Tiên Miêu nhỏ lại lớn hơn một chút rồi.

Mắt thấy sắc trời đã dần sáng, nơi này cách Linh Điền cốc không xa, để tránh khến người kinh sợ, hắn trong bụi cây chui ra ngoài, tóc cũng bị sương lạnh làm cho cứng ngắc, run lên một cái liền lấy y sam mặc vào, rồi đi đến học đường. Khi đi ngang qua trước phòng Lý Tĩnh, hắn cảm giác được một hồi chấn động linh khí rất nhỏ, Lý Tĩnh vẻ mặt vui mừng đắc ý từ trong phòng đi ra, từ vẻ uể oải trong mắt hắn có thể thấy được, hắn nhất định là dùng cả đêm để trùng kích Trát Căn, cuối cùng trước khi trời sáng cũng thành công!

Đây là đệ tử Tử chủng thứ hai Trát Căn thành công, đệ tử cảm thụ được trận sóng linh lực này đều vội vã xông ra đến ngoài túc xá của Lý Tĩnh, liên tục chúc mừng hắn Trát Căn thành công!

Trong vòng vây của rất nhiều kẻ nịnh bợ, Lý Tĩnh thấy Tần Hạo Hiên đi ngang qua, liền cười đắc ý chào hỏi, nói:

- Tần sư đệ, buổi sáng tốt lành.

Tần Hạo Hiên cũng đáp lại bằng một nụ cười lễ phép, chắp tay nói:

- Chúc mừng Lý sư huynh Trát Căn thành công.

Một câu chúc mừng đơn giản như vậy nhưng lại làm cho trong lòng Lý Tĩnh hơi hơi khó chịu, nhưng nghĩ tới còn cần nhờ Tần Hạo Hiên để mượn hơi Từ Vũ, cộng thêm việc Trát Căn thành công nên tâm tình hắn rất tốt, sải bước đi tới, nói:

- Ta vừa mới Trát Căn thành công, nhưng Từ sư muội còn chưa Trát Căn thành công a! Đi, chúng ta cùng đến phòng Từ sư muội, ta muốn đem cảm thụ tâm đắc khi Trát Căn chia sẻ với Từ sư muội!

Lý Tĩnh hào hiệp như vậy khiến cho đám đệ tử Nhược chủng xung quanh hâm mộ vạn phần, nhưng Tần Hạo Hiên vẫn là không mặn không nhạt, mỉm cười, đột nhiên ân cần, không phải kẻ gian tức là kẻ trộm, nếu không phải cảm thấy Từ Vũ không quá có dã tâm, không tạo thành uy hiếp gì đối với hắn trong tương lai, nên muốn qua việc truyền thụ kinh nghiệm Trát Căn, một mặt để chứng tỏ năng lực của mình, một mặt để kéo Từ Vũ lên thuyền của hắn, bằng không hắn sẽ tốt bụng như vậy sao? Sóng linh lực khi Lý Tĩnh thành công Trát Căn tự nhiên kinh động cả Trương Cuồng, hắn từ trong phòng đi tới đứng ở cửa, nhìn Lý Tĩnh đang dương dương đắc ý bên kia, khóe miệng hiện lên một tia cười khinh thường.

Nhưng thấy vẻ đắc ý trên mặt Lý Tĩnh, cùng với thần tình hãnh diện của mấy tên tiểu đệ xung quanh, mấy người bên Trương Cuồng mất hứng, chẳng qua là Trát Căn mà thôi, còn chậm hơn Trương Cuồng sư huynh trọn một ngày, có cái gì hay mà đắc ý, vì vậy một vòng châm chọc khiêu khích, đánh võ mồm mới lại bắt đầu.

- Cũng là Tử chủng, khởi điểm giống nhau, Trát Căn chậm hơn một ngày, không biết có cái gì hay để mà cao hứng, lẽ nào bọn họ ngay cả đạo lý dễ hiểu này cũng đều không hiểu sao?

- Cũng may lão đại chúng ta Trát Căn trước, nếu không... Mấy kẻ tự tỏ vẻ là có đạo đức còn thật sự cho rằng lão tử là đệ nhất thiên hạ.

Mấy tiểu đệ bên Trương Cuồng còn chưa nói vài câu, các huynh đệ bên Lý Tĩnh đã không chịu nổi, liên tục phản kích.

- Nghe nói qua thế nào gọi là đừng trông mặt mà bắt hình dong chưa?

- Thành người đầu tiên Xuất Miêu (nảy mầm) rồi hãy nói! Trát Căn đã tính là gì?

Trận đánh võ mồm này nghe thực sự nóng tai, Lý Tĩnh giơ tay lên ngăn các tiểu đệ bắt bẻ, nói:

- Không cần nói nhiều, đúng như lời Tần sư đệ, cạnh tranh không phải một hai ngày, đến khi Xuất Miêu lại nói!

Lý Tĩnh cố ý dùng lời Tần Hạo Hiên, tiếp đó còn hướng về phía hắn mỉm cười, ý tứ lôi kéo cực kỳ rõ ràng, thấy Lý Tĩnh nhắc tới lời của mình, Tần Hạo Hiên chỉ lễ phép cười, trong lòng bội phục thủ đoạn lôi kéo người này của Lý Tĩnh không thôi, nếu như dùng trên người những người khác, nhất định càng thêm mất hết hy vọng rồi.

Các tiểu đệ của Lý Tĩnh thì không nhã nhặn như Tần Hạo Hiên, bọn họ liên tục phụ họa và ủng hộ, như là "Lão đại anh minh, tâm cảnh của lão đại rộng lớn như vậy quả thật là phúc của bọn ta." Những lời nịnh bợ vang lên không dứt.

Nhìn Tần Hạo Hiên vẫn trầm mặc không nói, Lý Tĩnh nghe vài câu tâng bốc, cười dạt dào, nói:

- Đi thôi, chúng ta đi tìm Từ sư muội, ta muốn đem một chút kinh nghiệm khi Trát Căn nói cho Từ sư muội, giúp nàng cũng sớm ngày Trát Căn!

Nếu Lý Tĩnh chủ động đưa ra đề nghị, Tần Hạo Hiên đương nhiên không thể thay Từ Vũ từ chối, hắn đã muốn biểu thị ý tốt, hơn nữa chuyện này đối với Từ Vũ có lợi không có hại, nên cũng theo hắn mà đi.

Lúc bọn họ mới vừa đi đến gần khu túc xá của nữ đệ tử, lại cảm giác được một hồi sóng linh lực quen thuộc từ bên trong gian phòng Từ Vũ truyền ra, rõ ràng là Từ Vũ cũng vừa Trát Căn thành công!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau