THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thái sơ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Môn quy, biến thành ngu dại (1)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

------------------

Ánh mắt Viên Sơn Tượng nhìn về phía Tần Hạo Hiên giống như muốn phun lửa. Nếu như ánh mắt có thể giết người, thì Tần Hạo Hiên đã chết hàng nghìn lần. Gã nói với vẻ rất tức giận:

- Trời gây nghiệt có thể sống, người gây nghiệt không thể sống. Mặc kệ ngươi dùng yêu thuật hay pháp bảo gì, thì hôm nay ta cũng chém ngươi thành muôn mảnh để chuộc tội.

Tay phải gã lấy ra một tấm linh phù. Nó là một khối thanh ngọc tỏa ra ánh sáng màu xanh, lớn chừng hai ngón tay, phía trên điêu khắc phù văn kỳ lạ.

Một luồng khí tức khô nóng từ trong linh phù tỏa ra, tỏa khắp hầm nham tương chật hẹp.

Trong linh phù này phong ấn linh pháp công kích Khiếu Liệt Diễm. Uy lực của liệt diễm mạnh hơn linh pháp sơ cấp Hỏa Cầu Thuật vài lần, chỉ cần nạp đầy linh lực là có thể khởi động. Uy lực bộc phát của nó tương đương với một đòn tấn công toàn lực của một cao thủ Tiên Miêu cảnh lục diệp, đủ để nổ một gốc cây lớn nửa người biến thành hạt bụi. Cho dù tu sĩ Tiên Miêu cảnh ngũ diệp như Viên Sơn Tượng bị linh phù này công kích, cũng không thể bình yên thoát ra. Tần Hạo Hiên là mình đồng da sắt, cũng không chịu nổi linh phù này.

Giá trị của linh phù, thì chỉ trừ loại đệ tử mới nhập môn như Tần Hạo Hiên, còn những người ở đây đều hiểu. Linh phù tương tương với một đòn tấn công toàn lực của cao thủ Tiên Miêu cảnh lục diệp, thì đệ tử tạp dịch bình thường phải bớt ăn bớt mặc hai ba năm mới mua được, đó là cuộc sống thuận lợi.

Ở trong mắt đệ tử tạp dịch có thực lực khá yếu, thì một tấm linh phù tương tương với mạng sống thêm một tầng bảo vệ. Giờ nó được dùng tùy tiện như vậy, quả thật quá xa xỉ và lãng phí

Coi như trong mắt hai tên đệ tử chấp pháp trốn ở ngoài cửa sắt, cũng hiện lên vẻ tiếc nuối. Trong lòng cảm thán, họ Viên đã có chủ tâm giết người, e là tài sản bằng một nửa giá trị của bản thân đều có thể ném xuống.

Dưới cơn giận dữ, Viên Sơn Tượng không cảm thấy tiếc nuối, nếu có thêm mấy tấm linh phù nữa thì gã cũng không ngần ngại lấy ra. Gã hận không thể nổ Tần Hạo Hiên tan xương nát thịt.

Ngay khi gã đang định truyền linh lực thôi động linh phù, thì cảm giác nguy hiểm mãnh liệt lại xuất hiện ở trong lòng Tần Hạo Hiên. Hắn tập trung tinh thần, nhìn chằm chằm Viên Sơn Tượng, muốn sử dụng thần thức công kích. Nhưng Viên Sơn Tương đã có chuẩn bị, vô cùng cảnh giác, cố gắng truyền linh lực vào linh phù.

Tần Hạo Hiên giống như thấy linh lực lưu động trong cơ thể Viên Sơn Tượng, sắp thôi động linh phù. Dưới tình thế cấp bách, hắn hét lên, kim quang trong đầu lấp lóe, lại chia ra một tia lao về phía Viên Sơn Tượng. Mặc dù lần này Viên Sơn Tượng đã có chuẩn bị, nên không dại ra, nhưng vẫn hơi sững sờ.

Điều Tần Hạo Hiên cần chính là sững sờ này, hắn không sợ chết lao đến.

Linh phù khiến hắn cảm thấy nguy hiểm hơn linh pháp Thiên Đao Vạn Quả mà Viên Sơn Tượng đã sử dụng, nói gì thì nói cũng phải phá hủy nó.Nếu không có tấm linh phù này, thì Viên Sơn Tượng đã gãy một tay và hai chân không làm gì được mình. Tuy nói năng lực khôi phục của bản thân người tu tiên rất mạnh. Nhưng mỗi ngày lại đánh gã một trận, khiến vết thương cũ cộng thêm vết thương mới càng thêm đau đớn, như vậy thì gã không cách nào báo thù.

Viên Sơn Tượng lấy lại tinh thần, thì nhìn thấy Tần Hạo Hiên đã lao đến trước mặt. Hơn nữa, tay của hắn đã cách linh phù rất gần, chậm một chút thì sẽ bị cướp. Cuối cùng, Viên Sơn Thượng luôn có thực lực và tâm lý ở thế thượng phong đành phải luống cuống.

Lúc này, sát ý trong lòng gã càng ngày càng đậm, tay phải cố giữ lấy linh phù, dù liều mạng bị đuổi khỏi tông môn hay bị phạt nặng, cũng phải diệt trừ Tần Hạo Hiên, nếu không sẽ có vô số hậu hoạn.

Gã bị gãy hai chân nên không cách nào di chuyển. Dưới khí thế hung hãn của Tần Hạo Hiên, thì không có thời gian thôi động linh phù, đành phải ngửa người về phía sau, đâu còn chú ý đến phong phạm cao thủ, không có hình tượng lăn mấy vòng dưới đất. Đau đớn chỗ tay chân bị gãy, càng khiến quyết tâm diệt trừ Tần Hạo Hiên của gã càng thêm kiên định.

Tần Hạo Hiên không phải là đối thủ mạnh nhất mà gã từng gặp. Nhưng hắn lại là đối thủ đáng sợ nhất, người này lòng dạ độc ác. Thế mà đánh gãy một tay và hai chân của mình, nếu vừa rồi mình tỉnh chậm một chút, thì tay phải cũng sẽ bị đánh gãy.

Có thể tượng tượng, nếu ở nơi hoang vu không người, thì Tần Hạo Hiên sẽ không đánh gãy tay chân mình đơn giản như vậy, mà nhất định sẽ cắt cổ mình, chấm dứt hậu hoạn.

Trong thời gian ngắn, hành động liều mạng cướp linh phù của Tần Hạo Hiên, cộng thêm yêu thuật khiến người ta ngơ ngác, khiến toàn thân Viên Sơn Hổ run rẩy, bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Bây giờ, Tần Hạo Hiên chỉ là một người phàm, mới phá hạt hai ngày, đã đánh bại Tiên Miêu cảnh ngũ diệp như mình.

Ở tu tiên giới, không cần biết dùng thủ đoạn gì, chỉ cần có thể chiến thắng đối thủ, thì đó là thực lực. Nhưng dù nói như thế nào, thì một phàm nhân vừa phá hạt đã đả thương cao thủ Tiên Miêu cảnh ngũ diệp. Điều này là chuyện cực kỳ đáng sợ.

Đáng tiếc, ngay cả trời cao đều đồng tình kẻ yếu như Tần Hạo Hiên.Trước khi Viên Sơn Tượng lăn một vòng, thì một tảng đá nhọn nhô lên, đúng lúc đâm vào chỗ xương gãy của gã. Vết thương đau đớn kịch liệt khiến tốc độ lăn của gã trì trệ. Trong thời khắc trì trệ này, Tần Hạo Hiên đuổi theo không bỏ vọt lên, ép Viên Sơn Tượng xuống đất, chuyên chọn chỗ tay gãy, chân gãy mà đánh.

Dù Viên Sơn Tượng là cường giả Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, nhưng vẫn là cơ thể người, dưới đau nhức kịch liệt đã bị Tần Hạo Hiên cướp đi linh phù nắm chạy trong tay phải.

Mất đi thứ dựa vào cuối cùng, Viên Sơn Tượng vừa sợ vừa giận, ngưng tụ linh lực toàn thân, vỗ một chưởng vào chỗ giao giữa phần ngực và phần bụng của Tần Hạo Hiên. Vài tiếng trầm đục vang lên, Tần Hạo Hiên bị đánh gãy vài cái xương sườn, thân thể bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.

Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, một phàm phu tục tử như Tần Hạo Hiên, lại lấy phương thức vô cùng thảm liệt, lưỡng bại câu thương với cao thủ Tiên Miêu cảnh ngũ diệp. Cảnh này khiến tất cả mọi người vô cùng rung động.

Nhìn Tần Hạo Hiên trọng thương nằm ở phía xa, Viên Sơn Tượng gãy mất hai xương đùi và một tay, chỉ còn một thân linh lực và oán hận. Nhưng trước mắt, thân thể bị thương không thể di chuyển, nên không làm gì được Tần Hạo Hiên. Bây giờ, hi vong vọng duy nhất giết Tần Hạo Hiên của gã chính là linh phù kia. Nhưng linh phù kia đã bị Tần Hạo Hiên dùng phương pháp thê thảm cướp đi.

Đau quá! Nhưng đau đớn đánh đổi với cướp được linh phù.

Phi!

Tần Hạo Hiên rất du côn phun nước bọt, cắn răng nhịn đau đập linh phù xuống đất. Mặc dù linh phù này là bảo bối, nhưng đó là thứ uy hiếp duy nhất được hắn trong hầm nham tương, phá hủy chính là cách làm an toàn nhất.

Nhìn linh phù biến thành mảnh vụn, bất luận đám già đời trong hầm nham tương, hay hai tên đệ tử chấp pháp trốn ở ngoài, đều sợ hãi trước sát phạt quả quyết và không bị lợi ích che mắt của Tần Hạo Hiên.

Trong lòng đều hiện lên một ý nghĩ: Tuyệt đối đừng đắc tội Tần Hạo Hiên.

Lúc này, Viên Sơn Tượng cũng nhìn thấy đám già đời nơi hẻo lánh, trong lòng khẽ động, hô lên:

- Ai giết hắn, sau khi ta ra khỏi đây sẽ tặng người đó ba cái linh phù.

Ba cái linh phù.

Trọng thưởng tất có dũng phu!

Ba cái linh phù đối với bất cứ người nào cũng là một tài sản khổng lồ.

Chương 32: Môn quy, biến thành ngu dại (2)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

----------------------

Sau đó đám già đời trông thấy Viên Sơn Tượng trọng thương, nhìn sang lại thấy Tần Hạo Hiên gãy mấy cái xương sườn, thì ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi không nhúc nhích.

Một tu sĩ Tiên Miểu cảnh ngũ diệp đều bị hắn đánh cho thê thảm như vậy, mặc dù giờ bị thương nhẹ, nhưng ai biết hắn còn át chủ bài gì nữa?

So với ba cái linh phù, thì mạng nhỏ quan trọng hơn.

Tần Hạo Hiên cười lạnh:

- Giết ta?

- Đến lúc này, ngươi còn nghĩ đến giết ta?

- Cố mà nghĩ đi, đợi lát nữa ngươi giải thích với môn phái như thế nào chuyện ngươi đi vào đây giết ta. Dựa theo môn quy, ngươi sẽ bị phế bỏ tu vi, biến thành thằng ngốc quăng ra Thái Sơ.

Viên Sơn Tượng nghe nói như vậy, bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh bay ngang qua trán. Nếu giết được Tần Hạo Hiên, thì mình có thể tùy ý vu khống hắn đã làm cái gì đó, nhưng bây giờ hắn còn sống.... Lần này mình chỉ sợ...

Vừa nghĩ đến giáo quy nghiêm khắc, trước mắt Viên Sơn Tượng biến thành một vùng tăm tối, vừa bị thương vừa bị đả kích tinh thần, khiến gã hôn mê bất tỉnh.

Vào xế chiều hôm đó, tin tức Tần Hạo Hiên tương lấy yếu thắng mạnh ở hầm nham, đánh hơn mười đệ tử Tiên Miêu cảnh kêu cha gọi mẹ, lại lưỡng bại câu thương với một đệ tử Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, được một tên già đời truyền đi sinh động như thật.

- Có nghe nói không? Tần Hạo Hiên ở trong phòng tạm giam, đối chiến với Viên Sơn Tượng tìm hắn gây sự, thế mà lưỡng bại câu thương, thậm chí hơi chiếm thượng phong.

- Sao có thể? Viên Sơn Tượng là đệ tử Tiêu Miêu cảnh ngũ diệp. Trong những đệ tử Linh Điền cốc chúng ta, tu vi cũng thuộc hàng đầu, nghe nói ba tháng sau, gã có thể sẽ tham gia tuyển chọn cuối cùng, có cơ hội trở thành đệ tử sơn môn chân chính.

Đả thương Viên Sơn Hổ có tu vi Tiên Miêu cảnh tam diệp, khiến thanh danh của Tần Hạo Hiên truyền ra, trong Linh Điến cốc không ai không biết không người không hay, ai ai cũng lấy làm kỳ. Bây giờ, tin tức truyền ra càng thêm rung động, hắn đã đánh bại Viên Sơn Tượng có tu vi Tiên Miêu cảnh ngũ diệp. Càng khiến mọi người kinh ngạc không nói nên lời.

Ngày bình thường, Thái Sơ giáo xem như bình tĩnh, nhưng đột nhiên xuất hiện tin tức bát quái như vậy, lập tức biến thành tin tức đầu đề mọi người truyền tai nhau.Tin Tức này rất nhanh đã đến trong tai Từ Vũ và Lý Tĩnh.

Một phàm phu tục tử lần đầu tu tiên lưỡng bại câu thương với người tu tiên Tiên Miêu cảnh ngũ diệp?

Chuyện này nếu xảy ra trên người kẻ khác, Lý Tĩnh nhất định không tin, nhưng khi nghe nói phàm phu tục tử kia là Tần Hạo Hiên, thì gã tin hoàn toàn. Lại nhìn Trương Cuồng sau khi nhận được tin tức thì thở hổn hển đến độ giơ chân, lập tức đoàn được chuyện này nhất định liên quan đến gã.

- Nhất định là Trương Cuồng làm!

Từ Vũ nói với vẻ nóng nảy:

- Không được! Ta muốn đi hầm nham tương thăm Hạo Hiên ca ca...

Lý Tĩnh ngăn lại Tử Vũ đang lo lắng chuẩn bị đi hầm nham tương xem thế nào, khuôn mặt hiện lên nụ cười ôn hòa rồi nói:

- Từ sư muội, muội có đi như vậy cũng là chuyện vô bổ, chúng ta nên bàn bạc kỹ hơn?

Mặc dù không có ấn tượng tốt với Lý Tĩnh, nhưng nhớ đến gã đã giúp mình ở Chấp Pháp đường, cộng thêm mình quả thật không có cách giải quyết, nên Từ Vũ nghe theo gã dừng bước.- Ta nghĩ việc này chắc chắn liên quan đến Trương Cuồng. Nếu không, một người tu tiên Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, vô duyên vô cớ tìm Tần sư đệ phiền phức làm gì? Hơn nữa, ta cũng nghe được tin đồn. Hai ngày trước, Trương Cuồng đang tìm người cố ý phạm tội, nhốt vào hầm nham tương trừng trị Tần sư đệ.

Được Lý Tĩnh nhắc nhở, Từ Vũ càng lo lắng, vốn chỉ suy đoán là Trương Cuồng làm. Bây giờ, từ trong miệng Lý Tĩnh càng chứng minh phỏng đoán của nàng là đúng. Lấy hiềm khích giữa Trương Cuồng và Tần Hạo Hiên, chưa giết được Tần Hạo Hiên, thì gã chưa chịu bỏ qua, nói không chừng sẽ phái người vào hầm nham tương đối phó Tần Hạo Hiên tiếp, vẻ lo lắng trên mặt Từ Vũ càng ngày càng đậm.

Lý Tĩnh trông thấy Từ Vũ cắn câu, trong lòng mừng thầm, chỉ cần đưa nàng kéo về phía mình. Một hại giống màu tím như Trương Cuồng không lật nổi sóng gió gì. Tuy nói Từ Vũ không màng danh lợi, không thích kéo bè kết phái. Nhưng giầu gì cũng là một hạt giống vô thượng, thành tựu tương lai không thể đoán trước, được sự ủng hộ của nàng, thì con đường chưởng giáo của mình sẽ càng thuận lợi. Lúc này, nụ cười càng ôn hòa.

Lý Tĩnh dừng một chút, rồi cố ý nói:

- Ta nghĩ Trương Cuồng chắc chắn không từ bỏ ý đồ. Trước mắt, biện pháp tốt nhất chính là học theo Trương Cuồng, Từ sư muội cũng có thể tìm một trợ thủ mạnh mẽ, cố ý gây sự rồi bị nhốt vào hầm nham tương, bảo vệ Tần sư đệ.

Đề nghị này của Lý Tĩnh cũng không sai, nhưng từ khi Từ Vũ đo ra hạt giống vô thượng, người đến lấy lòng nàng rất nhiều. Chẳng qua nàng hờ mững với những kẻ nịnh hót có mục đích riêng, nên đến nay nàng vẫn là một người cô đơn, không giống chúng tính phủng nguyệt như hai tên đệ tử hạt giống màu tím, có vô số tiểu đệ bên người.

Mặc dù có thể đưa người vào hầm nham tương giống Trương Cuồng, nhưng thứ nhất không có người dùng, thứ hai không quen biết người Chấp Pháp đường. Trên núi, phòng giam hàng ngàn hàng vạn, rất khó cam đoan vào được hầm nham tương.

Lý Tĩnh rất giỏi nhìn mặt nói chuyện, sao có thể nhìn không ra tâm tư của Từ Vũ, lúc này bèn cười nói:

- Từ sư muội yên tâm, chuyện của muội cũng là chuyện của huynh. Trong khoảng thời gian này, muội bận bịu tu luyện, giao thiệp không bằng huynh. Huynh có mấy vị bằng hữu nhiệt tình, trong đó có một người là người của Chấp Pháp đường. Nếu nhờ bọn họ giúp đỡ, nhất định có thể phái một người đáng tin, đi vào hầm nham tương bảo vệ Tần sư đệ.

- Cảm ơn Lý sư huynh trượng nghĩa tương trợ. Nếu Hạo Hiên ca ca có thể bình yên vô sự đi ra. Từ Vũ nhất định báo đáp.

Vẻ lo lắng của Từ Vù giảm xuống, lễ phép mỉm cười với Lý Tĩnh, tinh khiết xinh đẹp, vũ mị hiện ra giữa lông mày, khiến người thường thấy nhiều mỹ nữ tuyệt sắc như Lý Tĩnh cũng rung động. Nàng không phải loại phụ nữ vừa thấy đã nghiêng nước nghiêng thành, nhưng vẻ đẹp trung thượng lại nhìn trăm lần không chán, nhất là khí nhất lạnh nhạt kia, rất nhiều phụ nữ đều không có.

Lý Tĩnh không khỏi tự trách, sao lúc trước không nhìn ra thân con gái của nàng, còn may không đắc tội quá đáng. Nếu không bây giờ cũng không tốn sức như vậy, bây giờ nàng mở miệng là một tiếng Hạo Hiên ca ca, quan hệ với Tần Hạo Hiên đã tốt như vậy, nên kế hoạch đối phó Tần Hạo Hiên cũng mắc cạn, phải đưa Từ Vũ lên thuyền của mình, rồi tính tiếp.

- Từ sư muội yên tâm, chuyện này giao cho huynh.

Lý Tĩnh đồng ý, vội vàng cáo từ rời đi, nhất định phải nhanh chóng xử lý việc này. Nếu Tần Hạo Hiên xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn trong hầm nham tương, thì kế hoạch lôi kéo Từ Vũ của gã phải dời lại.

Từ Vũ nhìn Lý Tĩnh rời đi, bèn đi về phía Chấp Pháp đường. Chuyện người Viên gia làm lần này, dù Trương Cuồng cũng không thể mở miệng che chở. Nếu người Viên gia lại dám gây chuyện, thế thì chuẩn bị bị môn quy xử lý, phế bỏ tu vi biến thành kẻ ngu! Cho đến bây giờ, môn quy của Thái Sơ không phải trưng bày cho người khác xem.

Chương 33: Ác có ác báo (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

------------------------

Trong một góc tối không người trong Linh Điến cốc, tụ tập một đám người tử trung với Lý Tĩnh, không ít người là Tiên Miêu cảnh, thậm chí còn có mấy vị cường giả Tiên Miêu cảnh ngũ diệp.

- Lần này, ta mời mọi người đến đây là có việc muốn nhờ mọi người giúp đỡ.

Lý Tĩnh ho một tiếng, rồi nhìn về phía mọi người. Mặc dù gã nói muốn nhờ, nhưng không ăn nói khép nép như nhờ người cần sự giúp đỡ, cộng thêm khí chất hoàng gia phụ trợ, khiến người ta cảm thấy không thể từ chối:

- Ta muốn chọn một người phái vào hầm nham tương bảo vệ Tần Hạo Hiên.

Câu nói này của Lý Tĩnh vừa dứt, thì Mộ Dung Siêu suýt chút nữa nhảy dựng lên phản đối. Nhưng gã lại bị ánh mắt nhàn nhạt của Lý Tĩnh nhìn lại, thì nhận ra mình thất lễ. Mặc dù gã bất mãn, nhưng không dám nói.

Chẳng những Mộ Dung Siêu không hiểu, những người khác cũng nghĩ không hiểu Lý Tĩnh đang làm cái gì. Lúc này, gã không bỏ đá xuống giếng thì đã tận tình tận nghĩa lắm rồi, dựa vào cái gì mà phải giúp Tần Hạo Hiên?

Lý Tĩnh nhìn thấy vẻ nghi hoặc trên mặt mọi người, bèn mỉm cười giải thích:

- Vì Từ Vũ!

Được Lý Tĩnh nhắc nhở, nên bọn họ tỉnh ngộ. Từ Vũ rất thân với Tần Hạo Hiên, còn nhiều lần ra mặt giúp hắn. Nếu muốn lôi kéo Từ Vũ, thì phải dựa vào Tần Hạo Hiên. Một khi lôi kéo được Từ Vũ, thì lợi ích của Lý Tĩnh không cần nói cũng biết.

Mộ Dung Siêu không phải là thằng ngốc, nhớ lại hành động vừa rồi của mình, bèn quỳ xuống đất, mong Lý Tĩnh tha thứ, lấy tính cách của vị điện hạ này, mặc dù không nói trước mặt, nhưng chạm vào gã, chắc chắn sau này không có ngày tốt lành.

- Ánh mắt của điện hạ nhìn về lâu về dài, suy nghĩ chu toàn. Mộ Dung Siêu thất lễ, mong điện hạ trị tội!

- Mau dậy đi! Mộ Dung sư đệ một lòng cân nhắc cho ta, sao có tội được!

Lý Tĩnh đỡ Mộ Dung Siêu dậy, rồi nói:
- Ta đã nói rất nhiều lần, ngươi với ta đều là đệ tử Thái Sơ giáo, lại tình như huynh đệ, gọi điện hạ là không nể mặt ta, hãy gọi ta là sư đệ mới thân mật.

Lý Tĩnh trình diễn một màn thu mua lòng người, lập tức chiếm được rất nhiều cảm tình của mọi người, tiếng thở dài nhao nhao vang lên:

- Sư đệ chiêu hiền đãi sĩ, trí tuệ vô song, vừa là tư chất hạt giống vô thượng tuyệt đỉnh, thành tựu tương lai không thể đoán trước.

Một đại hán Tiên Miêu cảnh ngũ diệp đứng ra nói:

- Sư đệ, việc này để Trường Thành Sơn ta đi.

Trường Thanh Sơn chủ động xin đi, lập tức được ánh mắt Lý Tĩnh tán dương. Lúc này, những người khác cũng không cam lòng lạc hậu, nhao nhao xin đi giết giặc.

Chờ mọi người đều biểu hiện xong bản thân, Lý Tĩnh mới giơ tay lên, rồi nói:

- Cảm ơn các vị sư huynh hết lòng giúp đỡ. Nếu Thường sư huynh đã xin đi giết giặc đầu tiên, thì chuyện này phiền Trường sư huynh đi một chuyến.

Trường Thanh Sơn được Lý Tĩnh cho phép đi hầm nham tương được lợi. Mấy người tu tiên Tiên Miêu cảnh ngũ diệp khác cũng nhìn gã với vẻ hâm mộ. Trong lòng thầm mắng sao mình không phải là người thứ nhất xin đi giết giặc. Loại chuyện dễ ra mặt như vậy lại bị gã cướp mất.
Lại nói đến Tần Hạo Hiên trong hầm nham tương, lưỡng bại câu thương với Viên Sơn Tượng. Lúc này, Tần Hạo Hiên đang nằm dưới đất, cảm thấy miệng vết thương như lửa đốt, nhưng đau đớn đang giảm xuống. Sau nửa giờ, nguyên bản Tần Hạo Hiên chỉ động một chút đã hét thảm, dù giờ vẫn đau đớn khó chịu, nhưng có thể nhúc nhích.

Không biết có phải do bị thương hay không. Dược lực của Nhất Diệp Kim Liên trong cơ thể Tần Hạo Hiên đang dần dần lắng đọng, thân thể thì khô nóng. Dưới thứ khô nóng khiến người ta phát cuồng này, Tần Hạo Hiên cũng chỉ có thể nhịn đau đứng lên tu luyện. Vạn nhất dược lực khô nóng quá mức, khiến mình nổ tung thì sao?

Trong cảnh trợn mắt hốc mồm của mọi người, Tần Hạo Hiên bị một đòn toàn lực của người tu tiên Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, đang chật vật ngồi dậy, bày ra tư thế ngũ tâm triều nguyên nhập định.

Dù hắn là võ đạo tiên thiên, nhưng cuối cùng chỉ là một người phàm, người phàm đả thương được người tu tiên thì đã rất đáng sợ, càng đáng sợ là sau nửa giờ bị một đòn của Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, lại ngồi lên tu luyện như không có chuyện gì.

Nếu những người khác bị một đòn giận dữ của tu sĩ Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, thì không chết cũng mất nửa cái mạng. Cho dù Tần Hạo Hiên là quái thai, nhưng cũng bị gãy mấy cái xương sườn. Trong đau đớn kịch liệt như vậy, hắn còn có thể bình tĩnh nhập định?

Điều ngoài dự đoán chính là Tần Hạo Hiên nhập định rất nhanh, hơi thở hỗn loạn cũng dần bình ổn.

Trong ánh mắt khó tin của những người khác, hắn điên cuồng hấp thu linh lực, cố gắng lắm mới ổn định được dược lực táo bạo trong cơ thể. Nếu không phải Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp hấp thu linh lực rất im lặng, thì chỉ bằng tốc độ hấp thu linh lực có thể so với đệ tử có hạt giống màu xám, cũng đủ dọa sợ tất cả mọi người trong hầm nham tương.

Tiểu tử này là quái vật? Viên Sơn Tượng nằm trong góc, động đậy đều rất khó khăn biết sức mạnh một đòn giận dữ của mình, dù người tu tiên Tiên Miêu cảnh hai ba diệp đều có thể bị chụp chết. Nhưng Tần Hạo Hiên chỉ là một người phàm vừa mới tu tiên, chẳng những không chết, ngược lại còn có thể ngồi dậy tu luyện.

Hơn nữa, linh lực trong hầm nham tương kèm theo nhiệt độc, dù gã cũng phải hấp thu cẩn thận từng li từng tí, phải tách nhiệt độc trong linh lực ra mới được. Nhưng đó là thủ đoạn của người tu tiên Tiên Miêu cảnh, còn Tần Hạo Hiên là một người bình thường sao có thể làm được?

Dù Viên Sơn Tượng suy nghĩ nát óc, gã cũng không nghĩ ra, Tần Hạo Hiên căn bản không cần giải quyết nhiệt độc trong linh lực. Nhiệt độc kia với người có linh lực trong cơ thể quá thừa như hắn, chẳng những không phải độc, mà là quỳnh tương ngọc dịch.

Mãi cho đến khi mùi thơm đồ ăn bay đến, bụi đói kêu vang, thì Tần Hạo Hiên mới dừng lại, chỉ thấy hắn vịn chân tường đứng lên, tập tễnh di chuyển đến bên cạnh cửa sắt, trừng đám già đời đang muốn rục rịch, khiến đám già đời định đến lấy cơm run lên, đưa mắt nhìn nhau không dám động. Tần Hạo Hiên cũng không khách khí, ngồi dưới đất ăn như gió cuốn. Ngày thường hắn chỉ ăn được một nửa, nhưng hôm nay bị thương nên khẩu vị của hắn khá tốt, mười khay đồ ăn bị hắn ăn không còn một hạt cơm.

Cứ việc Tần Hạo đang bị thương, nhưng đám già đời vẫn giận không dám nói. Tâm lý của bọn họ bị Tần Hạo Hiên xung kích quá lớn. Bọn họ từng nếm năm đấm của Tần Hạo Hiên, cũng không cho rằng trong vòng hai ba ngày, mình sẽ mạnh hơn Viên Sơn Tượng đang trọng thương ở bên kia.

Viên Sơn Tượng nằm bị thương trơ mắt nhìn Tần Hạo ăn hết cơm canh, dù người được xưng là thùng cơm như gã cũng không một hơi ăn được nhiều như vậy. Một lát sau, bụng đói kêu vang, gã mới nhớ đến, tên khốn kiếp này đã ăn cơm của mình.

Nhưng gã và mười tên già đời trong hầm nham tương, dù trong lòng mắng rung trời, nhưng vẫn lựa chọn yên lặng. Gã không cho mình còn tiền vốn khiêu chiến Tần Hạo.

Không bao lâu, người Lý Tĩnh sắp xếp cũng đi đến hầm nham tương, cũng là một đệ tử Tiên Miêu cảnh ngũ diệp. Đệ tử chấp pháp áp giải gã cũng dùng ánh mắt kinh ngạc, dò xét liên tục nhưng không thấy lạ thường. Nhưng việc Tần Hạo Hiên liều lưỡng bại câu thương với Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, thì bao quát tên đệ tử Tiên Miêu cảnh ngũ diệp đến đây bảo vệ Tần Hạo Hiên cũng nghĩ không thông. Một đệ tử mới, tư chất thường thường, sao có thể khiến ba tên đệ tử hạt giống màu tím nóng ruột nóng gan, phân cao thấp trong tối?

Chương 34: Ác có ác báo (2)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

-----------------------

Trước khi Thường Thanh Sơn đến, từng nhìn qua hình dạng của Tần Hạo Hiên, một người bình thường có thể làm tổn thương đệ tử Tiên Miêu cảnh ngũ diệp đã rất khó tin. Trong suy nghĩ của gã, không thể tin nhưng lời đồn nhảm, chí ít Viên Sơn Tượng không bại thê thảm như trong truyền thuyết, còn Tần Hạo Hiên có thể bị trọng thương sắp chết. Nhưng sau khi gã phát hiện lời đồn kia là thật, Viên Sơn Tượng lại bị thương nặng, nằm trên đất không thể động đậy, gãy mất hay chân và một tay, còn Tần Hạo Hiên thì có thể ăn cơm, cướp phần cơm của người khác và ngồi xuống tu luyện.

- Tần sư đệ khá lắm.

Thường Thanh Sơn khôi phụ tinh thần rồi chắp tay nói với Tần Hạo Hiên:

- Lý Tĩnh sư đệ và Từ Vũ tiểu sư muội bảo ta đến giúp sư đệ, nhưng bây giờ xem ra là hơi thừa.

Lý Tĩnh phái đến? Tần Hạo Hiên nhướng mày, lập tức nở nụ cười. E rằng Lý Tĩnh này không phải muốn giúp đỡ mình, mà là muốn lôi kéo Từ Vũ.

Lý Tĩnh và Từ Vũ phái đến? Con mắt của mấy tên già đời sắp rơi xuống, một đệ tử hạt giống màu tím phái cường giả Tiên Miêu cảnh ngũ diệp đến đây xử lý Tần Hạo Hiên, song hai gã đệ tử hạt giống màu tím khác lại phái người đến bảo vệ hắn.

Hạt giống vô thượng! Những tên già đời nhập môn nhiều năm này, đều hiểu rõ tiềm lực phát triển của hạt giống vô thượng. Nếu có thể có quan hệ với một hạt giống vô thượng, thì con đường tương lai sẽ vô cùng sáng lạng. Còn nếu đắc tội hạt giống vô thượng. thì chẳng khác nào tự sát.

Rốt cuộc Tần Hạo Hiên có lai lịch gì? Thế mà để một hạt giống vô thượng hận không thể đẩy hắn vào chỗ chết, càng khiến hai hạt giống vô thượng phái người đến bảo vệ quanh người.

Loại quan hệ phức tạp này, cũng khiến Viên Sơn Tượng đang bị trọng thương bắt đầu sợ hãi, may mà mình không giết Tần Hạo Hiên. Nếu không thì hai tên đệ tử hạt giống màu tím sẽ dùng môn quy giáo nghĩa giết mình. Dù Trương Cuồng cũng không gánh nổi, nên ý nghĩ sau khi khỏi hẳn đi tìm Tần Hạo Hiên báo thù cũng bị quên đi.

Lý Tĩnh? Tần Hạo Hiên chậm rãi đứng đậy rồi đi về phía trước. Nếu chỉ có Từ Vũ bảo người này đến, thì người này có thể tin được. Nhưng cộng thêm Lý Tĩnh? Gã đó xuất thân hoàng tộc, có rất nhiều thủ đoạn, nên mình phải cận thận hơn.

Viên Sơn Tượng thấy Tần Hạo Hiên cách mình càng ngày càng gần thì không hiểu, tiểu tử này muốn làm gì?

Không được! Viên Sơn Tượng bỗng nhiên cảm nhận được sát khí trên người Tần Hạo Hiên, vội vàng đứng dậy, nhưng vẫn chậm nửa nhịp. Tần Hạo Hiên đạp mạnh vào chỗ xương gãy ở chân trái của gã. Động tác mạnh này tác động đến vết thương ở xương sườn, khiến Tần Hạo Hiên đau nghiến răng nghiến lợi, còn Viên Sơn Tượng cũng hét thảm như heo bị đưa ra lò mổ.
Chuyện gì xảy ra? Thường Thanh Sơn sững sờ, không suy nghĩ nhiều, vội vàng phòng bị Viên Sơn Tượng phản kích.

- Ngươi muốn làm gì?

Viên Sơn Tượng nằm dưới đất không hiểu, trừng mắt nhìn Tần Hạo Hiên.

- Thế này... Mới an toàn.

Viên Sơn Tượng nghe thấy câu trả lời chậm rãi của Tần Hạo Hiên, đột nhiên muốn khóc. An Toàn? An toàn con bà mày. Nếu ta biết người có hai đệ tử hạt giống màu tím làm chỗ dựa, thì ta sẽ không đến gây chuyện với ngươi. Bên người ngươi còn xuất hiện người tu tiên Tiên Miêu cảnh ngũ diệp khá nổi danh. Ngươi còn muốn an toàn thế nào? Chẳng lẽ ta muốn chết? Loại tình hình này, ta sắp quỳ xin người ta thứ cho sự dốt nát của ta... An toàn...

Tu tiên, phải có quyết tâm này.

Mấy ngày sau, Tần Hạo Hiên cố gắng hấp thu linh lực. Ở trong mắt người khác, linh lực trong hầm nham tương là một quả bom hẹn giờ, nếu đưa vào trong cơ thể mà không loại bỏ nhiệt độc, thì rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma. Nhưng với Tần Hạo Hiên có rất nhiều dược lực của Nhất Diệp Kim Liên trong cơ thể, cộng thêm là võ tu, thì chính là đại bổ.

Nhưng thời gian ba ngày, thương thế của hắn đã đỡ sáu bảy mươi phần trăm. Người tu tiên có loại tốc độ khôi phục mà không dùng linh dược bồi bổ này, đều không thể tưởng tượng nổi, huống chi là Tần Hạo Hiên đang là thân thể người phàm.

Mặc dù có Thường Thanh Sơn bảo vệ nghiêm mật, Nhưng Tần Hạo Hiên vẫn kiên trì giẫm Viên Sơn Tượng hàng ngày, rồi giam đói gã ba ngày, đến mức thương thế của Viên Sơn Tượng không thể chuyến biến tốt, đói đến mức thoi thóp, đến ngày thứ tư...
Viên Sơn Tượng nhìn thấy Tần Hạo Hiên đi đến, bèn quỳ xuống dập đầu không do dự chút nào, thề đời này không có ý đồ xấu với Tần Hạo Hiên, chỉ cầu hắn tha thứ cho sai làm trước đây của mình, mới khiến gã không bị đánh tiếp.

Sau khi dùng hàng loạt linh lực đưa vào tiên chủng, Tần Hạo Hiên mơ hồ cảm thấy một khe hở trong tiên chủng, mầm tiên kia đã có một ít rễ nhỏ xíu, mặc dù chưa đâm vào đan điền, nhưng chỉ cần tiếp tục truyền linh lực vào tiên chủng một thời gian, thì có thể cắm rễ.

Bảy ngày thoáng cái đã qua, dưới sự áp giải của hai tên đệ tử chấp pháp, thì Tần Hạo Hiên sắp rời khỏi hầm nham tương nhưng vẫn có chút không nỡ. Lúc này, thương thế của hắn đã khôi phục tám phần mười, rễ mầm tiên cũng có thể thấy rõ ràng. Mặc dù ở nơi này hơi nguy hiểm, nhưng nguy hiểm trước mắt đã không còn, không cần phải lo lắng bị người khác ám hại. Một khi ra ngoài, lại phải phòng bị Trương Cuồng và Lý Tĩnh ở trong bóng tối, ngược lại không được thanh tịnh như nơi này.

Đám già đời đưa tiễn Tần Hạo Hiên cũng nở nụ cười phát ra từ nội tâm. Rốt cuộc, cuộc sống sau này có thể ăn được nhiềm cơm hơn. Viên Sơn Tượng bị trọng thương không dậy nổi cũng vui phát khóc. Ở năm ngày này, sau khi mình quỳ xuống đất cầu xin Tần Hạo Hiên tha thì không bị tra tấn tiếp, nhưng đúng lúc thương thế lại nghiêm trọng. Nếu như mình lại ở trong hầm nham tương mười ngày nửa tháng, có lẽ mình sẽ bị tàn phế. Trải qua vài ngày tàn tật như vậy, gã cũng cảm thấy thực lực của mình giảm xuống.

Song, không đợi gã thở dài một hơi, thì Hoàng Ly lạnh lùng mang theo hai tên đệ tử chấp pháp đi vào phòng tạm giam, rồi một tấm pháp chỉ trong tay Hoàng Ly mở ra:

- Tội đồ Viên Sơn Tượng, nhiều lần phạm vào môn quy. Nên! phế bỏ tu vi, hóa thành tên ngốc đưa vào Si Sỏa viện làm lao lực.

- Cái gì?

Viên Sơn Tượng bỗng nhiên cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, xụi lơ dưới đất hô lên:

- Các ngươi! Tại sao các ngươi dám làm như thế. Ta là sư đệ của Trương Cuồng! Các ngươi không thể làm như vậy! Trương Cuồng sư đệ có biết không?

Trên khuôn mặt Hoàng Ly như hiện lên màn sương:

- Trương Cuồng? Hạt giống màu tím bảo vệ được gã, nhưng không bảo vệ được ngươi. Chẳng lẽ xem môn quy của Thái Sơ là trang trí? Bay đâu! Kéo gã đi.

- Trương sư đệ cứu ta, Trương sư đệ cứu ta...

Viên Sơn Tượng cố gắng phản kháng, nhưng sao phản kháng được đội chấp pháp như lang như hổ, bị kéo ra khỏi phòng tạm giam, toàn bộ hành lang phòng giam đều quanh quẩn tiếng kêu cầu cứu của gã.

- Tần sư đệ, Tần sư đệ! Ta sai rồi, cầu ngươi cầu tình giúp ta...

Viên Sơn Tương bị kéo qua Tần hạo Hiên, bèn cầu xin tha thứ, nhưng đổi lấy chỉ là sự lặng lẽ của Tần Hạo Hiên.

Chương 35: Tâm tính của thiếu niên

Hoàng Ly nhìn lướt qua những người khác ở trong phòng tạm giam rồi nói với vẻ lạnh nhạt:

- Sau khi ra ngoài, hãy nhớ kỹ môn quy của Thái Sơ. Nếu không thì kế tiếp chính là các ngươi...

Mấy tên già đời nhao nhao rụt cổ, gật đầu không ngừng. Si Hỏa viện! Vậy đời này không thể lật người, trở thành thằng ngốc cả ngày chảy nước dãi, hơn nữa phải lao động cho Thái Sơ cho đến chết.

Tần Hạo Hiên đi ra Cấm Bế sơn, lại nhìn thấy mặt trời, bèn thở ra một hơi. Mấy ngày này ở trong hầm nham tương đã hấp thu rất nhiều dược lực. Mặc dù bây giờ không có địa nhiệt. Nhưng khô nóng trong cơ thể cũng không khó chịu như lúc đi vào.

Trở lại Liên Điền cốc, nhìn thấy bên ngoài ký túc xá của Trương Cuồng ngựa xe như nước, rộn rộn ràng ràng, vô cùng nào nhiệt.

Vì muốn lộ ra cảm giác ưu việt của đệ tử có hạt giống tốt. Sau khi Tần Hạo Hiên bị giam ngày thứ hai, tông môn đã cho ba tên đệ tử hạt giống màu tím và hai tên đệ tử hạt giống màu xám có ký túc xá riêng, không cần ở ký túc xá chung.

Bây giờ, Trương Cuồng đang hớn hở, được nịnh nọt tầng tầng lớp lớp. Mặc dù trên mặt gã đang cười, nhưng vẻ kiêu căng nhìn một lần là thấy hết.

- Chúc mừng Trương sư đệ, tu tiên bảy ngày đã cắm rễ, phá kỉ lục cắm rễ nhanh nhất của Thái Sơ giáo chúng ta, xưa nay chưa từng có.

- Năm đó, chưởng giáo đương nhiệm Hoàng Long chân nhân cũng phải mất hai mươi ngày mới cắm rễ thành công, tốc độ của sư đệ chẳng những nhanh hơn Hoàng Long chân nhân, mà còn hất ra hai tên đệ tử hạt giống màu tím khác, đúng là khó lường.

...

Sau một trận nịnh nọt, một sư huynh chưa chen lời vào được cũng vội vàng, không để ý những người khác đang nịnh nọt thoải mái, lập tức lấy ra quà biếu đã chuẩn bị trước.

- Trương sư đệ! Đây là khoai do huynh tự trồng, hương vị ngon hơn màn thầu đệ hay ăn, linh khí cũng nhiều hơn ngũ cốc bình thường.

Trương Cuồng không khách khí nhận lấy cái sọt, rồi nói một tiếng cảm ơn, lập tức nhấc lên một cơn sóng tặng lễ.

- Chỉ là lễ mọn, không nhiều, mong Trương sư đệ nhận cho.

- Đây là một gốc nhân sâm ba mươi năm, dùng để pha trà, có công hiệu dưỡng khí, khi nào Trương sư đệ luyện công mệt mỏi thì hãy lấy ra dùng.

- Sư đệ nhập môn không lâu, chắc chưa có đan lô vừa ý? Đan lô này dùng Thanh Đồng luyện chế, pha vào một ít Bí Ngân, có thể khóa lại dược lực tốt hơn đan lô bằng sắt bình thường.

- Trương sư đệ, đây là Tụ Linh Đan do sư huynh luyện chế, sau khi dùng có thể tăng tốc linh lực khôi phục...

Trông thấy người khác tặng lễ càng ngày càng quý, một ít lễ bình thường đều không có mặt mũi đưa tặng. Vì lấy lòng đệ tử có hạt giống màu tím có tiền đồ nhất này, thậm chí có người lấy ra vốn liếng của mình, chỉ trông thấy một người tay nhét vào ngực nửa ngày mới quyết định, nói:

- Sư huynh không có gì tốt, viên linh phù này không tính là đồ gì hiếm thấy, nhưng chỉ cần truyền linh lực vào khởi động, thì có thể phát ra một đòn tương đương với một đòn toàn lực của cường giả Tiên Miêu cảnh thất diệp, lấy Trương sư đệ kỳ tài ngút trời, thì chắc chắn không dùng, nhưng đây cũng coi là chút tầm lòng của huynh.

Những người khác không ngờ, vì lấy lòng Trương Cuồng mà có người lại dùng linh phù quý giá như vậy làm quá biếu.

Đối với những đệ tử tạp dịch thực lực thấp, không có tiền đồ như bọn họ mà nói, thì lúc nguy nan có một viên linh phù thậm chí có thể cứu mạng

Trương Cuông thấy nịnh nọt và quà của mấy sư huynh này, thì thu hết, nhận hết. Trong mắt gã, những đệ tử tạp dịch này dùng một ít đồ giá rẻ, đã có được ấn tượng tốt của mình, thì bọn họ không những lỗ vốn, mà còn kiếm bộn. Nếu không phải mình mới nhập môn vài ngày, thì những vật này sao lọt vào mắt.

Cảnh này rơi vào trong mắt Tần Hạo Hiên vừa mới bị giam trở về. Đáy lòng âm thầm khuyên bảo mình, nhất định phải chăm chỉ tu luyện. Trương Cuồng bảy ngày cắm rễ, sau này nhất định phải đi Tuyệt Tiên Độc Cốc tìm một ít thiên tài địa bảo, tốt nhất học một ít thuật luyện đan, thế thì thiên tài địa bảo hiếm thấy không bị mình chà đạp như trâu ăn cỏ.

Trương Cuồng đang đắc chí thì nhìn thấy Tần Hạo Hiên. Trong ánh mắt lóe lên một tia kiêng kị, thế mà tên này không chết?

Tốt! Rất tốt! Nếu trước đây ta không để ngươi vào mắt, nhưng bây giờ ta đã cắm rễ. Chỉ cần nảy mầm, lại học một ít tiên thuật lợi hại, nhất định có thể đánh bại hắn.

Dù nói thế nào, thì ta là hạt giống màu tím, mà Tần Hạo Hiên là hạt giống kém nhất.Mặc dù Tần Hạo Hiên hiểu lí lẽ tiến thối, nhưng vẫn là tâm tính thiếu niên, nên có tính tình của người trẻ tuổi. Hắn trông thấy dáng vẻ đắc chí của Trương Cuồng, tất nhiên không thể để ngày vui của đối phương dễ chịu, có thể khiến đối phương ngột ngạt, tuyệt đối không buông tha cơ hội này.

- Ta nói Trương Cuồng...

Tiếng của Tần Hạo Hiên đưa đến chú ý của đám người bên cạnh Trương Cuồng:

- Lúc ta đi ra, thì đội chấp pháp đã tuyên án Viên Sơn Tượng, phế bỏ tu vi biến thành ngu dại, đưa vào Si Hỏa viện làm lao động. Ngươi và đám người bên cạnh ngươi nên chút ý một chút, cố học tốt môn quy của Thái Sơ.

Cái gì? Trên mặt đám người xoay quanh Trương Cuồng nịnh nọt, nhao nhạo hiện lên vẻ sợ hãi. Viên Sơn Tượng bị phế rồi? Hạt giống màu tím cũng không bảo vệ được?

Sắc mặt Trương Cuồng trở nên lạnh lẽo, mình đã chào hỏi trước với người Chấp Pháp đường. Chuyện của Viên Sơn Tượng thì mình cũng đã ra sức, nhưng quả thật không cứu được, vốn định sau ngày trấn an người Viên gia một vút, không ngờ lúc này Tần Hạo Hiên lại chạy đến phá.

Chuyện xảy ra ở chỗ Trương Cuồng, cũng rơi vào trong mắt đám người Từ Vũ và Lý Tĩnh cách đó không xa. Từ Vũ cười, liên tục vỗ tay. Điều này khiến tất cả những người muốn giúp Trương Cuồng, để rút ngắn quan hệ, trước khi làm chuyện gì cũng phải cân nhắc một chút.

Lý Tĩnh thong dong bình tĩnh, nhưng trong lòng lại âm thầm lo lắng, cùng là đệ tử hạt giống màu tím, Trương Cuồng bảy ngày cắm rễ, đổi mới kỷ lục cắm rễ nhanh nhất của Thái Sơ giáo, mà mình chưa cắm rễ, ở chỗ này đã bị Trương Cuồng kéo dài khoảng cách, nếu như khoảng cách này tiếp tục bị kéo dài, thì sau này mình ở trong tông môn, sao có thể có được vị trí chưởng giáo.

Nhất định phải mau cắm rễ sau đó tranh thủ làm người nảy mầm đầu tiên. Thừa dịp chênh lệch bây giờ chưa lớn, cố gắng đuổi theo rồi vượt qua gã.

Ánh mắt của Từ Vũ lại nhìn Tần Hạo Hiên ở trong hầm nham tương mấy ngày, quần áo tả tơi, cộng thêm gầy đi với vẻ phức tạp. Trong lòng hơi khó nhịu, lại trông thấy Tần Hạo Hiên nhìn Trương Cuồng với ánh mắt khiêu khích, thì hơi lo lắng.

Bây giờ, Trương Cuồng chưa nảy mầm, đã phái người đi bắt nạt Tần Hạo Hiên. Đến khi Trương Cuồng nảy mầm, chắc chắn sẽ không đơn giản chỉ phái người đi bắt nạt Tần Hạo Hiên.

Một đệ tử hạt giống màu tím, chắc chắc được tông môn trọng điểm bồi dưỡng. Còn Tần Hạo Hiên dù thế nào đi nữa thì cũng là một đệ tử hạt giống kém. Dù Tần Hạo Hiên có cố gắng, nhưng thành tựu tương lai cũng kém hơn Trương Cuồng. Hơn nữa, Trương Cuồng có thể ở bảy ngày cắm rễ, lấy trạng thái trước mắt, thì tư chất của gã thậm chí cao hơn mình và Lý Tĩnh.

Đến khi Trương Cuồng học được linh pháp lợi hại, thì đừng nói là Tần Hạo Hiên, dù là mình cũng không sống thoải mái.

Nhớ đến lúc mới lên Đại Tự sơn, dưới sự bảo vệ của Tần Hạo Hiên nên mình mới được ngủ yên. Từ Vũ hạ quyết tâm, dù thế nào cũng không thể để Trương Cuồng bắt nạt Tần Hạo Hiên.

Người đi sau lưng Lý Tĩnh cũng hiện lên câu hỏi, rằng mình có đi theo đúng người không. Nếu như sau này Lý Tĩnh sống không thoải mái, thì người làm tiểu đệ như bọn họ cũng khó nổi bật.Từ Vũ nhìn thấy Tần Hạo Hiên bèn tiến lên đón, rồi quan sát Tần Hạo Hiên từ trên xuống dưới một lát, rồi hỏi:

- Huynh không sao chứ?

- Huynh rất khỏe, trên Cấm Đoán sơn có ăn có uống, còn không có người quấy rấy huynh thanh tu.

Từ Vũ bèn cười, chợt nhìn về phía Trương Cuồng, rồi hơi lo lắng thở dài một tiếng:

- Muội chưa cắm rễ.

- Không cắm rễ thì không cắm rễ thôi, còn nhiều thời gian mà.

Biểu lộ của Tần Hạo Hiên khá nhẹ nhõm, rồi an ủi Từ Vũ vài câu, nói:

- Không nên chậm trễ thời gian ở chỗ này, huynh rất khỏe, muội mau về tu luyện đi.

Từ Vũ bị Trương Cuồng kích thích nên gật đầu, vì không muốn bị hất ra quá xa, nàng nên về phòng mình tu luyện, còn Lý Tĩnh bên cạnh cũng tiến lên đón.

Nhìn Tần Hạo Hiên hô hấp đều đặn, nếu như không phải tình báo nói hắn bị thương, thì gã sẽ không tin Tần Hạo Hiên bị tu sĩ Tiên Miêu cảnh ngũ diệp đánh một chưởng, không tin Tần Hạo Hiên chỉ hơi khỏe hơn người bình thường lại đánh một đám Tiên Miêu cảnh hai ba diệp già đời đến mức dễ bảo, càng không thể tin được Tần Hạo Hiên có thể đánh gãy hai chân và một tay của một người tu tiên Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, còn giày vò tên kia hàng ngày.

Tần Hạo Hiên! Rốt cuộc trên người ngươi có bí mật gì? Trong lòng Lý Tĩnh hiện lên vô số câu hỏi, nhưng mặt mày vẫn hiện lên nụ cười nhiệt tình, trông thấy quấn áo trên người Tần Hạo Hiên hơi rách rưới, bèn liếc mắt một cái, một tiểu đệ hiểu ý lập tức cởi quần áo trên người mình phủ lên người Tần Hạo Hiên. Nếu không phải Tần Hạo Hiên đã nhìn thấu con người Lý Tĩnh, đổi một người không biết thủ đoạn chiêu hiền đãi sĩ này, thì đã cảm động rớt nước mắt.

- Hôm này là ngày tốt Tần sư đệ ra hầm nham tương, ngu huynh và các huynh đệ kết nghĩa đã chờ nơi này đã lâu.

Lý Tĩnh bước đến, nở nụ cười, lôi kéo tay Tần Hạo Hiên, làm ra vẻ thân mật:

- Chúng ta đều đã nghe nói chuyện oai phong lẫm liệt của sư đệ ở trong hầm nham tương. Sư huynh ta bội phục sát đất. Những huynh đệ này của ta sau khi nghe nói cũng rất hâm mộ sư đệ, đều đến đây đón Tần sư đệ, chúc mừng Tần sư đệ bình yên vô sự ra hầm nham tương.

Cái gọi là đưa tay không đánh mặt tười cười. Mặc dù mình không có ấn tượng tốt với Lý Tĩnh, nhưng dù sao gã đã giúp mình, không nể mặt mũi thì hiện ra mình quá keo kệt, bèn hàn huyên với gã vài câu, rồi rút tay về, bị một người đàn ông nắm tay như thế, hắn cảm thấy không quen.

Lại nói, Mộ Dung Siêu đứng sau lưng Lý Tĩnh cũng trợn mắt, vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, nào có vẻ hâm mộ gì.

- Lý sư huynh khách khí, sư đệ ở hầm nham tương bị ác nhân bắt nạt, nếu không có Lý sư huynh trượng nghĩa tương trợ, thì bây giờ thiếu cánh tay hay thiếu cái chân cũng khó nói.

Tần Hạo Hiên cười nhạt một tiếng, không kiêu ngạo không tự ti đáp lại Lý Tĩnh.

Mà náo nhiệt bên Trương Cuồng cũng dần phai nhạt, ánh mắt cũng nhìn sang bên Lý Tính và Tần Hạo Hiên, nghĩ đến Trương Cuồng đều có hiềm khích với Lý Tĩnh và Tần Hạo Hiên, một tiểu đệ muốn nịnh nọt bỗng nhiên nhanh trí, há miệng châm chọc:

- Đều là phế vật, còn nói nhảm nhiều như thế làm gì.

- Đúng vậy, đừng nhìn đều là hạt giống màu tím, nhưng hạt giống màu tím cũng có khác nhau.

Lập tức, các tiểu đệ của Trương Cuồng ai cũng không cam lòng yếu thế, nhao nhao châm chọc khiêu khích. Trương Cuồng nghe thấy lời châm chọc Lý Tĩnh, còn vui hơn khi được nịnh nọt, bèn cười ha hả.

Tần Hạo Hiên bị châm chọc, nhưng biểu hiện rất lạnh nhạt, nhưng khuôn mặt tươi cười của Lý Tĩnh đã thu lại. Các tiểu đệ của gã cũng trợn mắt, mắt thấy sắp bộc phát xung đột.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau