THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thái sơ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ngục Trung Bá Vương

- Ngươi... Ngươi...

Lão Diệp nhìn đệ tử mới nhập môn giống như quái vật kia liên tục nuốt nước miếng nói:

- Chưởng giáo đã từng nói, làm người phải giảng đạo lý...

Tần Hạo Hiên nở nụ cười, hắn từ nhỏ đọc sách rất minh bạch, đối với người không giảng đạo lý còn giảng đạo lý là đồ ngốc, đã từng có Đại Nho đi giảng đạo lý với thổ phỉ, kết quả bị thổ phỉ một đao chém bay đầu.

Những người trước mắt này, vẫn là dùng nắm đấm tiến hành trao đổi, mới là phương thức câu thông nhanh nhất!

Vì bảy ngày kế tiếp tất cả mọi người sống khá giả, đến đây đi! Mọi người dùng nắm đấm, hảo hảo giảng đạo lý!

Tần Hạo Hiên xách lão Diệp lên, một quyền hung hăng đánh vào lồng ngực của hắn, chỉ nghe răng rắc vài tiếng, đối phương hao hết nguyên lực, không có lực phản kháng, xương sườn đã gãy vài cây, nằm trên mặt đất kêu rên không thôi.

Vứt bỏ lão Diệp, hắn không chút do dự lại nhào vào một gã nam tử khác, vung thiết quyền không chút do dự nện xuống... Một Tiên Miêu cảnh Tam diệp trong cơ thể còn có chút linh lực còn muốn phản kháng, tụ linh lực ngưng kết pháp quyết, muốn tiếp tục công kích Tần Hạo Hiên, Tần Hạo Hiên trừng hắn một mắt, ở trong ánh mắt hung thần ác sát của Tần Hạo Hiên, tên cường giả Tiên Miêu cảnh Tam diệp kia lập tức ngây ngẩn cả người, hắn chỉ cảm thấy linh hồn của mình phảng phất như bị trọng kích, đầu trống rỗng, linh pháp trong tay chẳng những không có đánh ra, ngược lại bị Tần Hạo Hiên nhào tới đánh thành đầu heo, sau đó còn hung hăng giẫm mấy cước!

Qua rất lâu, tên đệ tử bị Tần Hạo Hiên dùng thần thức công kích kia nhìn về phía hắn tựu như nhìn thấy quỷ, hồi tưởng lại vừa rồi linh hồn bị trọng thương, cảm giác sợ hãi hồn phi phách tán kia để cho hắn ở rất nhiều năm sau nằm ngủ cũng gặp ác mộng liên tục.

Cái gì gọi là hành hung?

Người bị Tần Hạo Hiên thu thập, đều minh bạch cái gì gọi là hành hung.

Hai gã đệ tử chấp pháp trốn ở sau cửa sắt quan sát hai mặt nhìn nhau, vốn cho rằng Tần Hạo Hiên làm sao cũng sẽ thiệt thòi lớn, không nghĩ tới hắn chẳng những không có việc gì, thoải mái hưởng thụ trận đòn, còn lấy một địch nhiều, đánh cho đám Tiên Miêu cảnh kia kêu cha gọi mẹ.

Sau khi giáo huấn xong, trong nội tâm đám người kia đừng nói trả thù, ngay cả tới gần Tần Hạo Hiên cũng không dám, nói giỡn, một quái vật đánh như thế nào cũng sẽ không bị thương, bọn hắn còn dám gây, chẳng phải là Thọ Tinh công thắt cổ, ngại mạng dài sao.

Bữa tiệc chào sân kết thúc, trong cơ thể Tần Hạo Hiên lại dâng lên khô nóng, cho dù có sóng nhiệt của Nham Tương Hầm triệt tiêu một bộ phận, nhưng còn có một bộ phận khô nóng không bị đánh tan, cần tu luyện mới có thể tiêu trừ.

Tần Hạo Hiên vận chuyển Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp, linh lực bao hàm lấy nhiệt khí điên cuồng tràn vào thân thể của hắn, trong linh lực xen lẫn khí tức táo bạo, những người khác đều cẩn thận loại bỏ, nếu như hút vào trong cơ thể sẽ tẩu hỏa nhập ma, nhưng Tần Hạo Hiên lại hoàn toàn không cần, thân thể Vu tu cực kỳ cường tráng, lúc linh lực xen lẫn nhiệt khí táo bạo nhập vào cơ thể, ngược lại trung hoà linh lực táo bạo trong cơ thể hắn, tựa như một bàn tay mát lạnh nhẹ nhu vuốt ve thân thể khô nóng của hắn.

Những linh lực này một bộ phận đổ vào tiên chủng, một bộ phận tiến vào trong xương tủy, mặc dù tốc độ tu luyện không bằng tử chủng hấp thu linh lực, nhưng nếu so với phía ngoài thì mau hơn rất nhiều.

Bất quá có ít người không muốn Tần Hạo Hiên trôi qua quá thoải mái, cho dù hắn đã bị giam.

Hoàng hôn, trong một căn phòng hoang ẩn nấp, nơi này là khu cư trú của đệ tử tạp dịch ở Linh Điền cốc, Trương Cuồng đứng đó, bị một đám đệ tử tạp dịch nịnh nọt vây quanh.

- Có lẽ các ngươi cũng biết, đồng hương Tần Hạo Hiên có mâu thuẫn với ta, năm trước còn cắt đứt mấy cây xương sườn của ta, hiện tại hắn bị nhốt vào trong Nham Tương Hầm, ta không muốn cho hắn cơ hội xoay người!

Trong mắt Trương Cuồng lộ ra sát ý, đảo qua những sư huynh tạp dịch kia, nói:

- Ta bắt chuyện qua với một đệ tử chấp pháp, chỉ cần có người cố ý phạm sai lầm, hắn sẽ giúp ta đưa người vào Nham Tương Hầm! Ta muốn cho Tần Hạo Hiên không chỗ có thể trốn!

Trương Cuồng dứt lời, lại nói tiếp:

- Đợi ta linh pháp đại thành, ở Thái Sơ giáo có được một chỗ cắm dùi, ta nhất định sẽ không quên người giúp ta hôm nay!

Thái Sơ giáo có hơn vạn môn nhân đệ tử, cường giả vô số, muốn ở trong những người này trổ hết tài năng, vứt bỏ thân phận đệ tử tạp dịch là rất khó, nhưng nếu có một đệ tử tử chủng tiềm lực vô hạn cho ra hứa hẹn như vậy, không nói tương lai mỹ hảo cỡ nào, nhưng ít ra cũng có thể giúp hắn thoát ly thân phận tạp dịch khắp nơi bị người khinh khỉnh, địa vị cực thấp, hưởng thụ đãi ngộ của đệ tử bình thường, cái này đối với bọn họ là hấp dẫn cực lớn, lập tức các đệ tử tạp dịch nhao nhao cướp báo danh.
- Ta đi!

Một nam tử tướng mạo có vài phần tương tự Viên Sơn Hổ, tiện tay đánh một quyền lên đại thụ, chỉ nghe rầm rầm, đại thụ đứt gãy, ngã trên mặt đất phát ra tiếng nổ mạnh, đè xuống thanh âm báo danh lộn xộn của những người khác, nói:

- Ta là đường ca của Viên Sơn Hổ, Viên Sơn Tượng! Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp! Tần Hạo Hiên hại đường đệ ta bị thương bế quan, ta nhất định sẽ không tha thứ!

Tiên Miêu cảnh mỗi nhiều một diệp, thực lực sẽ cao hơn một tầng, Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp ở trong hàng đệ tử tạp dịch đã là tu vi tương đối cao, Viên Sơn Tượng báo danh, đệ tử khác tự nghĩ không bằng nhao nhao câm miệng.

Nhìn Viên Sơn Tượng tràn ngập lực lượng bạo tạc, cùng với hắn biểu hiện ra thực lực, Trương Cuồng thoả mãn nở nụ cười, Tần Hạo Hiên a Tần Hạo Hiên, chẳng lẽ thể cốt của ngươi còn có thể cứng hơn cái cây kia!

Đây hết thảy Tần Hạo Hiên không biết, cũng không ngờ tâm tình đưa hắn vào chỗ chết của Trương Cuồng sẽ bức thiết như vậy.

Nhắm mắt tu luyện không biết đã qua bao nhiêu thời gian, chợt nghe thanh âm cửa sắt mở ra, mùi cơm chín vào mũi, cái này để cho Tần Hạo Hiên còn đang tu luyện nhất thời ngồi không yên.

Dựa vào!

Hôm nay xảy ra chuyện gì, trước kia cho dù đói một ngày bụng cũng không có kêu vang như vậy, đói chết ta rồi!

Nghe được mùi thơm đồ ăn, không chỉ Tần Hạo Hiên không bình tĩnh, những đệ tử Tiên Miêu cảnh bị hắn đả thương, hai mắt vô thần nằm ở nơi hẻo lánh kia, mắt cũng bốc lên tinh quang!

Hiển nhiên đều là một đám quỷ đói đầu thai.

Ăn cơm, đối với người bình thường mà nói, là sự tình mỗi ngày phải làm, thậm chí là mỗi bữa phải làm.

Nhưng đối với nhân vật mới bị nhốt vào phòng tạm giam mà nói, cái sự tình bình thường kia chỉ có thể là một loại hy vọng xa vời.

Sức ăn của Tu Tiên giả vốn rất lớn, ở địa phương như Nham Tương Hầm, càng cần ăn cơm bổ sung thể lực tiêu hao quá nhiều, nếu như một ngày không ăn cơm, có thể nghĩ sẽ gian nan như thế nào.
- Ăn cơm rồi, ăn cơm rồi!

Đệ tử đưa cơm chia cơm thành 16 phần, thương cảm nhìn Tần Hạo Hiên mới tới, nếu mới tới tu vi không cao hoặc có bối cảnh, ngày đầu tiên không có cơm ăn đã là định luật rồi.

Nhưng vượt quá đệ tử đưa cơm dự kiến là, thường ngày cơm còn chưa buông, đám lão nhân kia đã như lang như hổ nhào đầu về phía trước, hôm nay bọn hắn lại không dám tới, ánh mắt còn sợ hãi nhìn trộm Tần Hạo Hiên.

Đây là có chuyện gì?

Đệ tử đưa cơm không hiểu ra sao, chẳng lẽ những người này sợ hãi đệ tử mới tới sao?

Nhìn kỹ lại, phát hiện trên người bọn họ hoặc nhiều hoặc ít có chút ứ thương, lão Diệp ngày bình thường kêu to nhất kia, khuôn mặt càng sưng thành đầu heo!

Mà đệ tử mới tới lại bình yên vô sự, chẳng lẽ đám người này bị đệ tử mới tới khi dễ?

Không có đạo lý nha!

Đệ tử mới tới nhìn ngang nhìn dọc bất quá là Tiên Căn cảnh sơ kỳ, vừa phá vỏ không lâu, ngay cả cắm rễ cũng kém xa, cách nảy mầm càng xa xa vạn dặm!

Hơn nữa cho dù hắn nảy mầm rồi, cũng không thể nào là đối thủ của cao thủ Tiên Miêu cảnh nha?

Huống chi ở đây đều là cường giả Tiên Miêu cảnh như lang như hổ, sở trường của mỗi người là gây chuyện thị phi, lúc này mới bị đưa đến nơi đây, hơn nữa trong bọn họ có cường giả Tiên Miêu cảnh Tam diệp!

Phảng phất như vì xác minh hắn nghi hoặc, Tần Hạo Hiên thản nhiên đứng lên đi tới cửa, tiếp nhận phần cơm của mình ăn như hổ đói, mà đám lão nhân kia bị ánh mắt của Tần Hạo Hiên trừng một cái, mặc dù cả đám đói bụng đến ngực trước dán lưng sau, lại không ai dám tới gần.

Sau khi Tần Hạo Hiên lấy cơm của mình trở lại vị trí, đám lão nhân kia mới như ong vỡ tổ xông tới nhận cơm.

Tần Hạo Hiên hai ba miếng liền ăn hết cơm của mình, từ khi tu tiên, mỗi lần hắn đều có thể ăn hai mươi cái màn thầu, tu hành cực kỳ hao phí thể năng là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân là cơm của Thái Sơ giáo cực kỳ ngon, còn ẩn chứa một loại lực lượng đặc thù, trùng hợp có thể bổ sung thể lực khi tu luyện hao phí!

Trước kia cho rằng Thần Tiên đều không ăn khói lửa nhân gian, hiện tại xem ra hoàn toàn là bậy bạ, dùng thùng cơm để hình dung Tu Tiên giả không quá đáng chút nào!

Ăn xong một chén lớn cơm của mình, Tần Hạo Hiên vẫn cảm giác bụng đói kêu vang, nhìn lại đám lão nhân, phát hiện trong chén cơm của bọn hắn mới bới được hơn phân nửa, vì vậy trực tiếp đi qua, ngăn động tác bới cơm của bọn hắn lại, ở trong ánh mắt kinh ngạc của đệ tử đưa cơm, 15 lão nhân giận mà không dám nói gì quét sạch nồi cơm, mặc dù Tu Tiên giả ăn rất nhiều, nhưng nhìn tướng ăn của hắn, cũng không khỏi mắng một tiếng:

- Thùng cơm!

Đệ tử đưa cơm cảm giác trời đất quay cuồng, hắn nhìn quen cường giả khi dễ kẻ yếu, còn là lần đầu tiên chứng kiến kẻ yếu khi dễ cường giả!

Nhìn tướng ăn hung tàn của Tần Hạo Hiên, các lão nhân giận mà không dám nói gì tụ cùng một chỗ, thấp giọng nói thầm.

- Lấy thực lực của chúng ta, vậy mà đánh không lại hắn, các ngươi nói hắn đến tột cùng là quái thai gì?

- Nghe nói võ đạo Tiên Thiên mạnh nhất có thể đả bại Tiên Miêu cảnh Thất diệp, nhưng cao thủ võ đạo Tiên Thiên không cách nào tu tiên, bởi vì Võ Tiên không cách nào dung hợp, ta xem hắn rất có thể là loại võ đạo Tiên Thiên này?

- Nhất định như vậy! Nếu không một phàm phu tục tử, sao có thể là đối thủ của chúng ta!

Chương 27: Hừng đông tiên lộ khấu tiên môn (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

------------------------

Cao thủ võ đạo Tiên Thiên, là tồn tại cực kỳ cường hãn của Nhân gian, không có đại nghị lực đại kỳ ngộ là không thành được võ đạo Tiên Thiên, những lão nhân này nhìn về phía Tần Hạo Hiên, ánh mắt cũng nhiều thêm vài phần kiêng kị.

Sau khi ăn uống no đủ, Tần Hạo Hiên tiếp tục tu luyện, Nham Tương Hầm ở trong mắt người là địa phương chịu khổ cấm đoán, ở trong mắt Tần Hạo Hiên là động thiên phúc địa tu luyện, chỉ có bảy ngày, phải nắm chặt thời gian tu luyện, hoàn toàn tiêu hóa dược lực của Nhất Diệp Kim Liên trong cơ thể, loại cơ hội này rất khó được!

- Hạo Hiên ca ca, Hạo Hiên ca ca.

Tiếng kêu nhu hòa vang lên, Tần Hạo Hiên từ trong tu luyện mở to mắt, chứng kiến Từ Vũ ở bên ngoài cửa sắt, lúc này khuôn mặt nàng bởi vì nhiệt độ quá cao mà hô hấp không khỏe, trướng hồng mang tím, cảm động xông lên đầu, trên đường từ Linh Điền cốc đến Nham Tương Hầm, biết rõ con đường này khó đi ra sao, nguy hiểm như thế nào, hiện tại cường độ thân thể của Từ Vũ còn không bằng mình, vậy mà mạo hiểm trùng trùng điệp điệp đi tới.

- Đây là bút ký giảng bài hôm nay, huynh xem một chút đi. Ta nghe nói ở đây rất nóng, nên mang cho ngươi chút nước.

Từ Vũ đi đến trước người Tần Hạo Hiên, đưa bút ký cho hắn, lại lấy ra một cái túi nước.

Tần Hạo Hiên thấy rõ ràng môi của nàng bởi vì nóng mà khô nứt ra vết máu, trái tim bị xúc động, đưa túi nước lại cho nàng nói:

- Muội uống cho đỡ nóng.

- Không có việc gì, muội không khát.

Từ Vũ nhìn các lão nhân bị gian chung, lại nhìn Tần Hạo Hiên một chút, nói:

- Ta đi tìm chưởng giáo, kết quả chưởng giáo ra ngoài du lịch, không có gặp được chưởng giáo lão nhân gia...

Du lịch?

Là một lý do rất không tệ!

Trong nội tâm Tần Hạo Hiên âm thầm hoài nghi không phải chưởng giáo du lịch, mà là chưởng giáo đã sớm biết rõ chuyện này, đều là tử chủng... lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, Chấp Pháp Đường đã nguyện ý đắc tội người, chưởng giáo lão nhân gia không trốn mới lạ?

- Đúng rồi, Hư Vân Tử trưởng lão cho ta không ít linh dược.

Từ Vũ từ trong ba lô lấy ra mấy cây linh dược đưa cho Tần Hạo Hiên nói:

- Nói phạt ngươi như vậy, hắn cũng không muốn. Cho nên dùng những cái này đền bù tổn thất, ở trong thời gian cấm đoán có thể không chậm trễ tu luyện.Tần Hạo Hiên cười khổ, đẩy linh dược trở về, từ khi phục dụng Nhất Diệp Kim Liên, mình đã sắp nổ tung... Lại ăn linh dược? Chỉ sợ thật sự sẽ chết rồi! Linh dược này tuyệt đối không thể thu.

- Vì cái gì không thu? Sợ thiếu nợ nhân tình của hắn sao?

Từ Vũ nhìn linh dược trong tay:

- Ta biết rõ, Hư Vân Tử trưởng lão muốn ta bớt giận, kéo gần quan hệ với ta. Hắn nguyện ý cho, ta liền dám cầm. Nhưng chuyện lần này, ta sẽ không bởi vì linh dược mà quên...

Tần Hạo Hiên đưa tay vuốt đầu Từ Vũ cười nói:

- Muội còn rất thông minh! Bất quá không phải như vậy, mà là bây giờ ta ăn có chút lãng phí, nhưng quay đầu lại tìm cơ hội tốt lại ăn.

Từ Vũ thu hồi linh dược, lại có chút ít lo lắng hỏi:

- Nghe nói người tới chỗ này đều bị lão nhân khi dễ, bọn hắn có khi dễ huynh không? Nếu có, nói với ta! Ta báo thù cho huynh...

- Đi tới chỗ nào, đều là ta khi dễ người khác.

Tần Hạo Hiên tiếp nhận bút ký cùng vài cuốn sách mà Từ Vũ đưa tới, dùng một tay khác khẽ vuốt đầu của nàng, trên mặt lộ ra vài phần sủng ái cười.

- Chúng ta ở chung rất vui, bọn hắn rất hòa thuận, thấy ta mới tới, còn nhường không ít cơm cho ta ăn! Đúng không?
Tần Hạo Hiên quay đầu lại, vẻ mặt vui vẻ nói với đám lão nhân kia.

- Vị sư đệ này cùng chúng ta mới quen đã thân, hận tương kiến muộn!

- Đúng, đúng, hận tương kiến muộn!

...

Vừa bị đánh một chầu, lại đoán Tần Hạo Hiên là cao thủ võ đạo Tiên Thiên, đám lão nhân bụng đói kêu vang, ngay cả khí lực nói chuyện cũng không có, cả đám hận không thể nghiền xương Tần Hạo Hiên thành tro, thầm thề đợi mình đến Bát diệp, nhất định phải báo thù rửa hận, nhưng trước mắt không dám đắc tội đối phương, chỉ có thể hắn nói cái gì chính là cái đó.

- A, cái kia tự nhiên là tốt nhất.

Từ Vũ chứng kiến trên người các lão nhân đều có vết thương, cùng với thái độ khúm núm của bọn hắn, rất nhanh đoán được bọn hắn bước theo gót Viên Sơn Hổ, khi dễ Tần Hạo Hiên không thành bị quái thai này giáo huấn, lập tức buồn cười.

Ở trong Nham Tương hầm nhiều một giây, đối với Từ Vũ thực lực còn thấp là nhiều một phần tra tấn, sau khi thấy Tần Hạo Hiên bình an, liền vội vàng rời địa phương quỷ quái này.

Mở ra bút ký, lọt vào trong tầm mắt là chữ viết xinh đẹp của Từ Vũ, rậm rạp chằng chịt ghi chép hơn mười trang giấy, trong nội tâm âm thầm cảm động, nàng biết mình ngủ trưa, buổi chiều bị giam, căn bản không nghe giảng bài, nên ghi chép lại tất cả nội dung Sở trưởng lão giảng bài.

Trong này ghi hai cảnh giới đầu tiên của tu tiên, là Tiên Căn cảnh cùng Tiên Miêu cảnh, đối với những kiến thức này Tần Hạo Hiên biết rất ít, nên nhìn rất cẩn thận.

- Trước Tiên Căn cảnh còn có trình tự nhập chủng, cảm thụ tiên chủng tồn tại trong cơ thể, dẫn khí nhập vào cơ thể phá vỡ tiên chủng, bước vào Tiên Căn cảnh, Tiên Căn cảnh lại chia làm ba giai đoạn là phá chủng, cắm rễ, nảy mầm.

- Cắm rễ khó hơn phá chủng, cần thu nạp hoặc tu luyện ra rất nhiều linh lực đổ vào tiên chủng, để cho tiên chủng sinh rễ, cắm ở trong đan điền.

- Nảy mầm lại khó hơn cắm rễ rất nhiều, để cho tiên mầm đã cắm rễ trong đan điền theo khe hở tiên chủng ngoi đầu lên, một bước này cần linh lực so với trước nhiều gấp 10 lần trở lên.

Đọc xong đoạn này, Tần Hạo Hiên chẳng những không giống đệ tử nhược chủng khác lo lắng bất an, ngược lại nhẹ nhàng thở ra, Tiên Căn cảnh xét đến cùng chỉ là một quá trình tích lũy, làm sao thu nạp hoặc tu luyện ra đại lượng linh lực đổ vào tiên chủng, chỉ cần linh lực đủ, đột phá đến Tiên Miêu cảnh không khó.

Đối với đệ tử nhược chủng khác mà nói, quá trình tích lũy này dài dằng dặc, nhưng đối với Tần Hạo Hiên có Tuyệt Tiên Cốc hậu thuẫn mà nói, cái này ngược lại là vấn đề đơn giản nhất.

Ngoại trừ giới thiệu cảnh giới kỹ càng ra, còn có rất nhiều tri thức trụ cột tu tiên, ví dụ như lúc tu luyện dùng Tùng Hương có thể nhập định nhanh hơn, ví dụ như đả tọa dùng tư thế ngũ tâm triều thiên có thể tăng lên tốc độ thu nạp linh lực, những kiến thức này đối với Tần Hạo Hiên dốt đặc cán mai rất có ích lợi.

Ở vài trang sau bút ký, thì kỹ càng giới thiệu luyện đan.

Từng Tu Tiên giả đều phải học luyện đan, đan dược không chỉ là thủ đoạn tăng thực lực lên nhanh, còn là lương thực của Tu Tiên giả.

Trong lương thực môn phái cung cấp chỉ chứa đựng linh lực cực kỳ mỏng manh, không cách nào thỏa mãn thân thể sau khi nảy mầm cần thiết, hơn nữa loại cung ứng này chỉ có nửa năm, nửa năm sau phải tự túc.

Chương 28: Hừng đông tiên lộ khấu tiên môn (2)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

--------------------

Không muốn đói bụng chỉ có hai phương pháp, đầu tiên là luyện một loại đan dược sơ cấp nhất tên Tiên Nguyên đan, tựa như màn thầu mà phàm phu tục tử ăn hàng ngày, Tiên Nguyên đan là lương thực bình thường của đám tu tiên giả.

Thứ hai là gieo trồng linh dược, sau khi giao nộp cho môn phái một phần quy định, còn lại có thể tìm đệ tử biết luyện đan đổi Tiên Nguyên đan dằn bụng.

Sau khi môn phái đoạn tuyệt cung ứng lương thực, chẳng những phải tự cung tự cấp, còn phải giao nộp công hiến tông môn.

Bất luận là đệ tử luyện đan, hay gieo trồng linh dược, mỗi tháng đều phải giao nộp công hiến tông môn cố định, ở đầu tháng môn phái sẽ tính toán số lượng thu hoạch đại khái, sau đó dựa theo số lượng thu hoạch nộp lên bảy thành, nếu như gặp phải thiên tai nhân họa thu hoạch không đủ, dù bán đi quần cộc cũng phải gom góp giao đủ, nếu không sẽ gặp phải nguy hiểm trục xuất tông môn.

Đọc đến đây, Tần Hạo Hiên âm thầm cảm thán... thật là hắc tâm!

Tân tân khổ khổ làm việc một tháng, có bảy thành thu nhập phải giao nộp lên môn phái, còn lại ba thành mới là lương thực cùng tài sản của mình, nộp lên không đủ còn có khả năng bị trục xuất tông môn, cái này không phải bọn lưu manh thu phí bảo hộ sao?

Tần Hạo Hiên bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, Đại Vị Vương như mình, ba thành thu hoạch kia đủ mình ăn không?

Từ khi tu tiên, nhất là tu luyện Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp, sức ăn của mình lập tức tăng nhiều, vừa rồi lượng cơm gần mười người ăn, bị hắn dễ dàng quét sạch, hiện tại giống như thùng cơm di động, sau này tiếp tục tu luyện Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp, tu vi tinh thâm còn phải nói nữa sao?

Tần Hạo Hiên tìm được kỳ trân dị bảo dễ như trở bàn tay, bắt đầu vì ba đấu gạo mà sầu muộn rồi, vốn nghĩ leo lên đại tông môn như Thái Sơ giáo, chẳng những người trong nhà có thể áo cơm không lo, mình cũng không cần vì ấm no mà sầu muộn, không nghĩ tới dĩ nhiên là loại tình huống này.

Trong bút ký ghi lại, Thái Sơ giáo chỉ có nhân vật trưởng lão trở lên mới không cần tự mình gieo trồng linh dược cùng giao nạp công hiến tông môn, những người khác cho dù là đệ tử tử chủng tương lai tiềm lực vô hạn cũng không thể ngoại lệ!

Nhìn đến đây, tâm tình của Tần Hạo Hiên mới thoáng dễ chịu chút ít.

Ngẫm lại cũng phải, các loại tốn hao để duy trì tông môn vận chuyển, cùng với các tồn tại trên trưởng lão hằng ngày tu luyện chi tiêu, những chi tiêu này là đến từ công hiến tông môn rồi.

Trong bút ký ghi chép, lại để cho Tần Hạo Hiên đối với Tu Tiên Giới có một hiểu rõ càng sâu. Tất cả đệ tử mới nhập môn bắt đầu đều là đệ tử bình thường, công hiến tông môn đạt tới trình độ nhất định, có thể lên cấp thành đệ tử hôi bào, đệ tử hôi bào có thể giao nộp ít hơn đệ tử bình thường một thành cống hiến!

Mà trở thành đệ tử hôi bào, ngoại trừ công hiến tông môn đạt tới hạn mức, còn có một cách là thực lực bản thân đến Tiên Miêu cảnh Thập diệp, là được lên cấp.

Trên đệ tử hôi bào lại có hạt bào, thanh bào, tranh bào, xích bào, kim bào, tử bào, mỗi lần tăng một cấp độ, sẽ giảm giao nạp một thành thu hoạch.

Xem hết đoạn bút ký này, một Kim Tự Tháp cấp bậc sâm nghiêm hiện ra ở trong đầu Tần Hạo Hiên, càng khích lệ hắn cố gắng tu luyện!

Các trưởng lão của Thái Sơ giáo, đều là từ trong sưu cao thuế nặng nấu ra, bọn hắn có thể, dựa vào cái gì ta không thể?

Nếu như không quyết chí tự cường, đừng nói trong tương lai sẽ bị Trương Cuồng trả thù, cho dù kéo dài hơi tàn, ngay cả cơm cũng ăn không đủ no còn có ý gì?

Tiếp tục đọc bút ký, Tần Hạo Hiên phát hiện, ngoại trừ gieo trồng linh dược cùng luyện chế đan dược là hai môn bắt buộc ra, còn có một môn cực kỳ trọng yếu, chính là học tập chế tác linh phù.

Linh phù cũng không phải lá bùa đạo cụ của những thầy cúng giả thần giả quỷ ở tục giới, mà là ngọc giản hàng thật giá thật, người chế tác dùng một loại thủ pháp đặc thù, khắc linh lực của mình lên ngọc giản, linh phù chia làm công thủ cùng phụ trợ.

Đối với Tu Tiên giả mà nói, chế tác linh phù là kỹ năng cực kỳ trọng yếu, dù lão tổ tông thực lực cảnh giới cực kỳ cao thâm cũng không dám cam đoan trong tương lai không gặp được đối thủ mạnh mẽ hay nguy hiểm, vì tự cứu, đều sẽ điêu khắc tốt linh phù phòng hờ.

Phương pháp chế tác loại linh phù công thủ, Tần Hạo Hiên chỉ nhìn lướt qua, ánh mắt cuối cùng rơi vào loại linh phù phụ trợ. Loại linh phù phụ trợ nhiều lắm, có tất cả diệu dụng, ví dụ như Thần Hành Phù có thể để một người bình thường ngày đi nghìn dặm, Độn Địa phù có thể trốn vào lòng đất, quả thực là thiết yếu để chạy trốn!

Mà để cho Tần Hạo Hiên cảm thấy hứng thú nhất, là một loại linh phù tên Tụ Linh Phù.

Tụ Linh Phù là loại trụ cột nhất trong linh phù phụ trợ, nhưng khắc chế không đơn giản, công dụng của nó là có thể để cho thiên địa linh khí trong phạm vi nhất định trở nên nồng đậm, đương nhiên loại nồng đậm này đối với linh khí cần thiết cho tu luyện là cực kỳ mỏng manh, cho nên mọi người dùng nó ở trên gieo trồng linh dược và ngũ cốc, có thể xúc tiến sản lượng vật gieo trồng, hơn nữa dược tính sẽ càng tốt.

Cái này là đồ tốt nha!

Nếu như có thể làm ra mấy khối Tụ Linh Phù, có lẽ vấn đề lương thực sẽ không cần buồn nữa, bất quá nhìn bút ký ghi lại, điêu khắc linh phù cũng không phải một môn đơn giản, cần hiểu rất nhiều tri thức phù văn, học vấn trong đó không thua luyện đan chút nào.

Khép lại bút ký, Tần Hạo Hiên âm thầm thở dài một tiếng, tu tiên thật không đơn giản!

Vốn cho rằng chỉ là ngồi xuống tu luyện tích lũy linh lực đột phá cảnh giới, hiện tại xem ra, tu tiên quả thực là một môn học vấn bác đại tinh thâm, dùng cấp độ hiện tại của hắn, tiếp xúc bất quá là da lông của tu tiên mà thôi.

Khăn che mặt thần bí của tu tiên, rốt cục vạch trần một góc cho Tần Hạo Hiên, loại kiến thức nửa vời này khơi gợi lên lòng hiếu kỳ của hắn, nhất là chế độ tấn chức, càng khơi dậy tính cách không chịu thua của hắn!

Tần Hạo Hiên vuốt vuốt con mắt, quyết tâm phải nhanh chóng tấn chức thành đệ tử tử bào, hắn lại mở ra vài cuốn sách khác mà Từ Vũ đưa tới nhìn xem.

Những cái này đều là sách của đệ tử mới sơ huấn, nội dung bên trong rất nông cạn, phần lớn là tiền bối tông môn lần đầu tu tiên gặp phải vài vấn đề khó giải quyết biên soạn tổng kết ra, in thành sách nhắc nhở các đệ tử mới, chẳng những có thể tránh đi đường quanh co, còn có thể tránh đi vào tử lộ.

Trên đường tu tiên nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, hàng năm đệ tử chết ở trong khi tu luyện cũng không ít.

Trong đó có một án lệ, để Tần Hạo Hiên bị dọa ra mồ hôi lạnh.

Bên trong ghi chép một đệ tử Tiên Miêu cảnh, sau khi đạt được một gốc Chu Quả, tham công liều lĩnh, không có luyện thành đan dược trung hoà dược tính, một ngụm nuốt luôn Chu Quả, bị dược tính cuồng bạo tạc thể chết tươi!

Nhìn lời bình của người biên soạn, Tần Hạo Hiên bị dọa ra mồ hôi lạnh, thầm nói may mắn!

Hắn thế mới biết Vu tu có thể trực tiếp nuốt linh dược, sau đó chịu đựng trùng kích, thẳng đến hấp thu tất cả dược lực vào lục phủ ngũ tạng và kinh mạch!

Chương 29: Ngươi vừa xướng xong ta đăng tràng

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

--------------------

Nếu như Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp không phải bí pháp Vu tu thất truyền đã lâu, từ lúc mình nuốt Nhất Diệp Kim Liên đã bạo thể bỏ mình!

Một cường giả Tiên Miêu cảnh ăn Chu Quả kém xa Nhất Diệp Kim Liên cũng bạo thể chết tươi, huống chi mình chỉ là thân thể phàm thai!

Mà về sau nếu như không có đám người Viên Sơn Hổ khi dễ hắn, chó ngáp phải ruồi trợ giúp hắn hấp thu một phần nhỏ linh lực, tăng thêm địa nhiệt ở trong Nham Tương Hầm, hắn sớm đã bị dược lực chấn nổ!

Đọc hết sách ghi lại các loại linh dược chủ yếu, Tần Hạo Hiên thở dài, nguyên lai Nhất Diệp Kim Liên trân quý như vậy, có thể luyện chế ra rất nhiều đan dược để cấp bậc lão tổ dùng, cho dù Tu Tiên giả cấp bậc lão tổ cũng một dược khó cầu, nếu để cho người biết mình nuốt sống như vậy, đoán chừng người chết cũng có thể tức sống lại!

Sau khi xem hết sách, Tần Hạo Hiên cảm giác thân thể khô nóng càng lợi hại, vì vậy lại ngồi xuống tu luyện, ở trong hoàn cảnh như Nham Tương Hầm, ngủ đối với Tu Tiên giả sẽ có tổn hại thật lớn, đám lão nhân buồn ngủ kia thấy Tần Hạo Hiên nhìn sách xong, lại long tinh hổ mãnh nhập định tu luyện, cả đám khiếp sợ đến trợn mắt há hốc mồm, nguyên lai võ đạo Tiên Thiên bưu hãn như vậy!

Ở trong Nham Tương hầm đã qua hai ngày, trong hai ngày này Tần Hạo Hiên ngoại trừ tu luyện là xem bút ký do Từ Vũ xế chiều đưa tới, mỗi ngày thời gian ngủ tối đa chỉ hai đến ba giờ.

Cũng không phải hắn không muốn ngủ, mà là dược lực trong cơ thể quá khô nóng, một khi đình chỉ tu luyện, bằng vào địa nhiệt là không triệt tiêu được, không bao lâu sẽ bị vẻ khô nóng làm tỉnh, nếu không phải dược tính của Nhất Diệp Kim Liên bổ dưỡng lấy thân thể, ở trong trạng thái tu luyện cường độ cao như vậy, người sớm chống không nổi nữa.

Tần Hạo Hiên bị dược lực của Nhất Diệp Kim Liên giày vò khổ không thể tả, không thể không tu luyện triệt tiêu khô nóng không biết, ở trong mắt những lão nhân kia, hắn chính là một tên biến thái, biến thái tu luyện cuồng ngay cả ngủ cũng không cần!

Mặc dù phần cơm mỗi ngày đều bị đối phương cướp đi một nửa, hận Tần Hạo Hiên thấu xương, nhưng ánh mắt bọn hắn nhìn về phía Tần Hạo Hiên từ lúc đầu e ngại biến thành kính sợ, mơ hồ có hương vị tôn trọng!

Bởi vì người có thực lực, có nghị lực, ở nơi nào cũng được tôn trọng!

Buổi chiều ngày nọ, Tần Hạo Hiên vừa khép bút ký do Từ Vũ đưa tới, đang muốn nhập định tu luyện, cửa sắt loảng xoảng mở ra, một nam tử toàn thân cơ bắp, bị vài tên đệ tử chấp pháp áp giải, cũng bị nhốt vào trong Nham Tương hầm.

Hai gã đệ tử chấp pháp này đúng là hai người mấy ngày trước áp giải Tần Hạo Hiên, ánh mắt bọn hắn mập mờ nhìn Tần Hạo Hiên một cái, biết rõ sắp phát sinh chuyện gì, lặng lẽ trốn ở sau cửa sắt chuẩn bị xem trò hay.

Nam tử bưu hãn vừa đi vào, toàn thân tràn ngập lực lượng cực kỳ đoạt mắt, khí tức hung hãn lộ ra, mặc dù là lão Diệp phỉ khí nặng nhất so sánh với hắn cũng gặp dân chơi thứ thiệt.

Ánh mắt lộ ra sát khí kia đảo qua tất cả mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Tần Hạo Hiên, trong ánh mắt hiện lên vẻ âm hàn.

Từ khi ở trên người Tần Hạo Hiên ăn phải lỗ vốn, các lão nhân đều không dám chỉnh nhân vật mới lung tung, lại nhìn vị mới tới này, mặc dù lộ ra phỉ khí, nhưng khí thế hồn nhiên thiên thành, rõ ràng là cường giả Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp!

Không khỏi âm thầm may mắn, nếu như động thủ, kết cục tuyệt đối còn thê thảm hơn đắc tội Tần Hạo Hiên.

Hán tử kia là Viên Sơn Tượng được Trương Cuồng nhờ vả, đến Nham Tương Hầm thu thập Tần Hạo Hiên!

Hắn không có chút che dấu đi đến trước người Tần Hạo Hiên, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén khóa lại Tần Hạo Hiên vừa mới nhập định tu luyện, không rên một tiếng, ngưng kết pháp quyết, linh lực hội tụ, hóa thành một đoàn hỏa cầu dứt khoát oanh về phía Tần Hạo Hiên.

- Xích Vân Viêm Bạo!

Người kia vừa đi vào phòng trạng thái cổ quái, liền đưa tới Tần Hạo Hiên âm thầm đề phòng, chỗ như Nham Tương Hầm này, mặc dù là địa phương giam giữ của Thái Sơ giáo, nhưng lại có một ít hương vị nằm ngoài luật pháp, đến nơi này phải tùy thời tùy chỗ đề phòng, nhất là lúc tu luyện, nếu bị người đánh trộm, vậy thì phiền toái lớn rồi.

Thế nhưng dùng tu vi hiện tại của Tần Hạo Hiên, cho dù có cảnh giác thì như thế nào, hắn hoàn toàn không có biện pháp tránh đi công kích của cao thủ Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp, chỉ có thể trơ mắt nhìn hỏa cầu bắn tới, kích lên người của hắn.

Quần áo bị đốt trọi, mùi cháy khét truyền đến, hỏa cầu đánh bay Tần Hạo Hiên, hung hăng đâm vào trên nham bích, nham thạch cứng rắn bị đụng rơi xuống đá vụn.

Đau nhức? Không! Là thoải mái!

Tần Hạo Hiên như không có việc gì bò lên, cơ thể khô nóng ở thời điểm ăn đòn, lập tức yếu bớt hơn phân nửa, chỉ là đánh hắn toàn thân thoải mái, nhưng lại để cho đầu hắn bốc hỏa.
Thời điểm vừa mới bị nhốt vào Nham Tương Hầm, không hiểu thấu bị trùm mền đánh, mỹ danh viết “chào đón nhân vật mới”, nhưng ở trong này hai ngày, tùy tiện vào một người, cái rắm không thả liền trực tiếp động thủ.

Chẳng lẽ lại còn có bữa tiệc của lão nhân sao?

Viên Sơn Tượng nhíu mày, một kích Xích Vân Viêm Bạo vừa rồi, Tiên Miêu cảnh một hai diệp bình thường cũng khó tiếp được, hắn lại giống như người không có việc gì, xem ra đồn đãi quả nhiên không giả, chỉ là thằng này rốt cuộc là quái thai gì?

Mượn ánh lửa mờ nhạt, Tần Hạo Hiên phát hiện bộ dáng người đánh lén mình có vài phần tương tự Viên Sơn Hổ, rất nhanh đã nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, minh bạch là chuyện gì xảy ra!

Trương Cuồng a Trương Cuồng, xem ra ngươi là muốn đuổi tận giết tuyệt!

Thân hình thật cường hoành! Chẳng lẽ là võ giả Tiên Thiên?

Viên Sơn Tượng kết linh quyết, từng đạo Xích Vân Viêm Bạo không ngừng hình thành, oanh về phía Tần Hạo Hiên.

Đánh đánh đánh! Không thể cho tiểu tử này cơ hội thở dốc!

Viên Sơn Tượng nghẹn một hơi, năm phiến linh diệp trong cơ thể liên tục lay động, phát ra trận trận linh lực hình thành linh pháp.

Thoải mái! Đau nhức a! Thoải mái! Đau nhức a!

Tần Hạo Hiên trái tránh phải trốn sợ tiểu xà trong ngực bị phát hiện, Xích Vân Viêm Bạo giống như từng mũi tên lửa, ở dưới cường cung liên xạ, tránh được mũi thứ nhất, lại tránh không khỏi thứ hai...

Trong chớp mắt, áo khoác của Tần Hạo Hiên có chút lam lũ càng tàn phá không chịu nổi.

Không thể bị đánh như vậy!

Tiếp tục nữa tiểu xà sẽ bị phát hiện!

Đây là át chủ bài lớn nhất của mình!

Tần Hạo Hiên cúi đầu dùng bả vai che tiểu xà trong ngực, giương ánh mắt còn lại tập trung vào đối thủ, cảm giác nguy cơ cùng lửa giận nảy ra, Tần Hạo Hiên gầm lên giận dữ, ngay cả đám lão nhân trốn ở một bên xem náo nhiệt cũng có thể cảm giác được nộ khí trên người hắn.
- Chỉ là con sâu cái kiến còn dám có tính tình! Nếm thử Vẫn Thạch Quyền của lão tử!

Viên Sơn Tượng cười lạnh, linh lực trên người chấn động, ở thời điểm Tần Hạo Hiên tức sùi bọt mép, cơ bắp trên người nổi lên, đánh ra một quyền, quyền ảnh vô cùng nhanh chóng, mang theo tiếng xé gió, hư ảnh nắm đấm bay ra, đón gió tăng trưởng, hóa thành lớn cỡ cối xay, đập thẳng tới Tần Hạo Hiên.

Cảm thụ được Vẫn Thạch Quyền mang theo khí thế đáng sợ, các lão nhân xem cuộc vui vui vẻ ra mặt, hai ngày nay bọn hắn bị Tần Hạo Hiên ức hiếp thở không nổi, hận không thể để Tần Hạo Hiên máu tươi năm bước chết thảm tại chỗ mới tốt.

Tần Hạo Hiên tránh cũng không thể tránh chỉ có thể ăn một quyền này, nắm đấm nện lên ót hắn, phát ra tiếng trầm đục, thân thể Tần Hạo Hiên bay rớt ra ngoài, lại lần nữa đâm vào nham bích, để nham bích xuất hiện một cái hố nhỏ, chấn đá vụn rơi xuống.

Tần Hạo Hiên nằm rạp trên mặt đất như chó chết, nửa ngày cũng không thấy nhúc nhích, cũng không biết là chết hay sống.

- Ngươi xem hắn vẫn không nhúc nhích, đoán xem hắn đã chết chưa?

- Khó nói, chúng ta đánh như vậy, hắn một chút tổn thương cũng không có! Bất quá hiện tại đánh hắn là Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp, ta xem rất có thể đã bất tỉnh rồi.

- Ta cũng cảm thấy như vậy, nếu chết rồi, chẳng phải là quá đáng tiếc!

- Đáng tiếc cái gì, ngẫm lại hai ngày trước ngươi bị hành hạ như thế nào, ngươi sẽ không thấy đáng tiếc nữa!

- Ngươi nói làm ta hận đến ngứa răng rồi!

Linh pháp cương mãnh bá đạo như Vẫn Thạch Quyền này cực kỳ khó luyện, nhưng một khi luyện thành, uy lực không thể so sánh tầm thường, một quyền này đánh vào trên đầu Tần Hạo Hiên, cảm giác đau đớn kịch liệt để cho hắn hôn mê ngắn ngủi, một hồi lâu sau mới khôi phục tri giác.

- Không chịu nổi một kích!

Viên Sơn Tượng cười lạnh, hai ngày nay Linh Điền cốc đồn đãi xôn xao về Tần Hạo Hiên, vì thế hắn còn cố ý dùng số tiền lớn, mua một linh phù công kích sơ cấp dự bị, không nghĩ tới hai ba quyền đã đánh ngã.

- Đau nhức! Đau chết! Thoải mái! Thoải mái đến toàn thân tê dại a! Thoải mái đến muốn ăn thêm mấy quyền nữa! Thế nhưng loại lực lượng này nhiều hơn, ta thật có thể sẽ bị đánh chết...

Tần Hạo Hiên chống đất, trong miệng thì thào nói nhỏ, như nói với mình, hoặc như thổ lộ với đối thủ, thân thể lung la lung lay đứng lên.

Làm sao có thể?

Con mắt của Viên Sơn Tượng trừng lớn, dù Tu Tiên giả Ngũ diệp bị Vẫn Thạch Quyền của mình đánh trúng đầu, cũng sẽ biến thành bùn nhão, nham thạch cũng sẽ hóa thành bột mịn, sao trên trán Tần Hạo Hiên chỉ hơi sưng đỏ, bề ngoài không đáng ngại chút nào?

- Oa, quái thai kia bị thương, ngươi thấy không, cái trán của hắn sưng lên!

- Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp quả nhiên không giống bình thường, vậy mà làm hắn bị thương rồi! Chỉ cần có thể làm hắn bị thương, thì nhất định có thể giết chết hắn!

Ngũ diệp cảnh... Trách không được mạnh như vậy... Tần Hạo Hiên dùng sức lắc đầu thầm nghĩ: May là nuốt Kim Liên, bằng không thì vừa rồi đã bị đối phương đánh chết!

- Trách không được có người muốn ta tới thu thập ngươi.

Thanh âm tục tằng của Viên Sơn Tượng quanh quẩn, tinh thần bỗng nhiên tập trung, một người có thể tiếp được một chiêu Vẫn Thạch Quyền của mình, cho dù là phàm phu tục tử cũng có tư cách trở thành đối thủ của hắn:

- Tiểu tử, nhớ kỹ ta gọi là Viên Sơn Tượng! Hôm trước ngươi đánh Viên Sơn Hổ chính là đệ đệ ta, hôm nay ta tới báo thù cho hắn! Miễn cho lát nữa chết không minh bạch, làm quỷ hồ đồ!

Viên Sơn Tượng dứt lời, mở hai tay, linh lực tinh thuần từ trong cơ thể hắn tuôn ra, mấy hơi sau, ngưng kết thành một cây dao găm như thực chất, trọn vẹn bỏ ra 20 tức, những dao găm này mới thành hình, lẳng lặng dừng lại ở trên không trung, vận sức chờ phát động!

Lại để cho một Tiên Miêu cảnh Ngũ diệp dùng 20 tức thời gian ngưng tụ linh pháp, uy lực của linh pháp này khẳng định không bình thường.

Chương 30: Xưa nay đừng khinh thiếu niên nghèo

Tần Hạo Hiên muốn tiến lên đánh gãy đối phương, nhưng linh pháp này đã tụ pháp lực quá lâu, khiến người ta dễ dàng tiếp cận. Thế nên, khi phát động linh pháp, quanh người Viên Sơn Tượng đã hình thành sức mạnh hộ thân hình mai rùa.

- Thiên Đao Vạn Quả!

Nhìn thấy dao găm đang lơ lửng trước người Viên Sơn Tượng, một tay già đời biết hàng hét lên. Thiên Đao Vạn Quả là một linh pháp có uy lực khá lớn mà đệ tử tạp dịch có thể học được. Linh pháp này cần khống chế linh lực chuẩn xác, mỗi một tia linh lực đều phải khống chế tỉ mỉ, thì mới có thể thi triển hoàn mỹ.

Cảnh giới cao nhất của linh pháp này có thể biến hóa ra một nghìn dao găm, thực lực càng mạnh thì sức sát thương càng lớn. Lấy thực lực trước mắt của Viên Sơn Tượng, thì chỉ có thể biến ảo ra năm mươi dao găm, nhưng dùng để đối phó Tần Hạo Hiên thì dư xài.

Trong ánh lửa bập bùng mờ ảo, dao găm do linh lực ngưng tụ lóe lên hàn quang, dù là tên già đời cũng rùng mình, ai cũng cho rằng lần này Tần Hạo Hiên chắc chắn phải chết.

Một cảm giác nguy hiểm chưa từng có xông lên đầu. Trong lòng Tần Hạo Hiên cuồng loạn, lặng lặng dừng lại giữa không trung. Năm mươi cây dao găm giống như năm mươi tấm bùa đòi mạng, một khi xử lý không tốt sẽ bị những dao găm này đâm thành cái sàng.

Chỉ trông thấy khóe miệng Viên Sơn Tượng hiện lên nụ cười nghiền ngẫm, tay phải giơ lên, một chiếc dao găm thăm dò bắn về phía Tần Hạo Hiên.

Tốc độ bay của dao găm rất nhanh. Nhưng dưới cái nhìn chăm chú của Tần Hạo Hiên, vẫn thấp thoáng thấy quỹ đạo bay của nó. Lúc nó sắp bắn đến tim mình, thì đột nhiên tránh ra một dao nguy hiểm kia.

Viên Sơn Tượng không cho Tần Hạo Hiên nghỉ ngơi nửa giây. Khi hắn tránh thoát dao găm đầu tiên, thì có ba dao găm lóe lên hàn quang, theo ba hướng trái phải giữa bắng về phía Tần Hạo Hiên. Nhất là hai dao găm trái phải lượn thành một đường vòng cung, giáp công hai bên sườn Tần Hạo Hiên, dao găm ở giữa vẫn hướng tim như cũ.

- Khả năng khống chế linh pháp thật hiếm thấy, có chuyển hướng linh lực dao găm khi đang di chuyển với tốc độ cao.

Trong tiếng than thở của đám già đời, thì ý cười trên khóe miệng Viên Sơn Tượng càng rõ ràng, xem ra vẫn có người biết hàng. Hôm nay là lần đầu tiên lộ ra át chủ bài, lập tức nhận được rất nhiều lời khen, cũng không uổng công mình đóng cửa khổ luyện ba năm.

Ba đạo hàn quang chia thành ba hướng lao lên, cố gắng lắm mới thấy được quỹ đạo của chúng, nhưng không có cách tránh né tốt hơn. Tần Hạo Hiên bèn ngồi xổm dưới đất rồi lăn một vòng, mặc dù đất dính đầy người, nhưng lại tránh thoát.

Chỉ trông thấy ba dao găm này bịch một tiếng, đã cắm sâu một tấc vào vách đá còn cứng hơn sắt.

- Có gan thì ngươi tránh tiếp!

Hai lần thất thủ liên tiếp khiến Viên Sơn Tượng ảo não. Hai tay vung lên, hơn bốn mươi gao găm đang lơ lửng trước người xoay tròn, đồng thời vang lên âm thanh vù vù. Lấy Tần Hạo Hiên làm trung tâm, theo các góc độ khác nhau bắn ra, khiến đám già đời vây xem trợn mắt hốc mồm.

Một lúc khống chế bốn mươi sáu dao găm công kích đối thủ theo bốn mươi sáu quỹ đạo khác nhau, có đi thẳng, có đi vòng, có bay lên trời, không khác gì bày ra một tấm thiên la địa võng, Tần Hạo Hiên dù có chắp cánh cũng khó thoát.

Loại khống chế linh pháp này rất biến thái. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Viên Sơn Tương nhiều hơn mấy phần sùng bái. Một người đàn ông cao lớn thô kệch, lại luyện được lực khống chế tinh tế như vậy, quả thật không dễ. Người bình thường có thể khống chế hai mươi chuôi cùng lúc, thì đã rất giỏi rồi.

Viên Sơn Tượng biểu hiện ra lực khống chế này, chẳng những chấn trụ đám già đời, mà ngay cả hai tên đệ tử chấp pháp đang rình xem ngoài cửa sắt cũng thấy thẹn không bằng. Bọn họ cũng là Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, lấy lực khống chế của bọn họ, thì nhiều nhất khống chế được ba mươi dao găm cùng lúc, đây chỉ là công kích thẳng tắp không có các loại điều khiển khác. Nếu giống như Viên Sơn Tượng, mỗi một chiếc dao găm đều theo đường vòng cung khác nhau tấn công kẻ địch, thì độ khó càng tăng lên gấp bội, và số lượng khống chế cũng giảm một nửa còn mười lăm chiếc.

Trong một đoàn hàn quang của dao găm lóe lên, tinh thần Tần Hạo Hiên tập trung chưa từng có. Lúc này trong lòng của hắn chỉ có một niềm tin, đó chính là né tránh công kích thiên la địa võng của những dao găm này, nhất định phải sống sót, coi như không vì mình, thì cũng phải sống vì cha mẹ. Chỉ cần mình còn sống, cho dù là đệ tử tạp dịch thấp nhất. Hàng năm, cha mẹ cũng có thể nhận được hai trăm lạng bạc, không cần phiền lòng vì lo cuộc sống.

Sống sót! Sống sót! Ta muốn sống sót.

Dục vọng cầu sinh mãnh liệt khiến tạp niệm trong lòng Tần Hạo Hiên tan hết. Trong lòng cũng thư thái, Nê Hoàn cung bỗng nhiên nhảy lên, luồng kim quang ở trong đầu khi đối chiến với Viên Sơn Hổ lại nổ tung. Cả người tinh thần sáng láng, giống như trước mắt là một tấm lụa trắng. Loại cảm giác chưa bao giờ có lại hiện ra, ngay cả một hạt bụi trên đất cũng thấy rõ ràng.Bốn mươi chiếc dao găm đánh úp về phía hắn, nhưng trong mắt Tần Hạo Hiên lại chậm như rùa. Hắn còn có thể thấy quỹ đạo di chuyển trong không trung của dao găm. Tần Hạo Hiên cũng biết, mặc dù hắn có thấy thấy những dao găm này di chuyển, nhưng chưa chắc tránh được, cơ thể của mình vẫn quá yếu.

Thế là ánh mắt hắn lại nhìn về phía Viên Sơn Tượng.

Theo tinh thần của Tần Hạo Hiên tập trung cao độ, thì trong mắt hắn hiện lên một ánh sáng nhàn nhạt không muốn người biết, cảm nhận được kim quang như mầm non trong đầu Viên Sơn Tượng. Đó là một kim quang còn lớn còn lớn hơn kim quang của Viên Sơn Hổ, nhưng vẫn không so được kim quang rộng như dòng sông của mình.

Tập trung tinh thần điều khiến kim quang trong đầu kia, thử đi thử lại vô số lần. Bỗng nhiên, Tần Hạo Hiên tách ra một tia kim quang rồi bắn ra. Trong nháy mắt, kim quang xuyên vào đầu Viên Sơn Tượng, chôn vùi sợi kim quang trong đầu gã.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bốn mươi sáu dao găm sắp xuyên Tần Hạo Hiên thành cái sàng mất khống chế, bỗng nhiên dừng lại trên không trung, sau đó rơi thẳng xuống, vừa rơi xuống đất thì hóa thành từng đoàn linh lực vô chủ, tiêu tán không còn hình bóng.

Nếu như chậm một chút, Tần Hạo Hiên sẽ trở thành cái sàng.

Trong mắt người khác, dưới ảnh hưởng của Tần Hạo Hiên đang sợ choáng váng, Viên Sơn Tượng bỗng nhiên dại ra. Sau đó... Sau đó, bọn họ cũng xem không hiểu.

Đám già đời vây xem nghĩ nát óc, cũng không hiểu sao Viên Sơn Tượng đột nhiên thu tay lại.

Chẳng lẽ hết sức?

Nhìn dáng vẻ thành thạo điêu luyện của Viên Sơn Tượng, thì không thể!

Chẳng lẽ sợ sau khi giết người thì bị đuổi khỏi tông môn? Nói đùa, tên đã bắn ra sao có thể quay đầu lại, đã phóng ra những dao găm này, muốn thu tay lại, tất nhiên dẫn đến linh lực phản phệ, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn, nặng thì khí huyết chảy ngược bỏ mình.
Những giải thích này đều có lý, nhưng lại nói không thông.

Hai tên đệ tử chấp pháp rình coi sau cửa sắt, cũng không hiểu như đám già đời, thì một cảnh rợn người hiện lên.

Chỉ trông thấy Tần Hạo Hiên suýt chút nữa bị xuyên thành cái sàng bỗng nhiên nhảy lên, như tên rời cung lao đến trước người Viên Sơn Tượng, vung lên một quyền vào sống mũi gã.

Vẻ mặt Viên Sơn Tượng đang đờ đẫn thì chảy máu mũi ngã xuống đất, cơ thể cao lớn ngã xuống đất, khiến bụi bặm tung tay.

Tình thế nghịch chuyển trong nháy mắt, chỉ trông thấy Tần Hạo Hiên không khách khí lao lên, nắm đấm như mưa rơi xuống người Viên Sơn Tượng.

Viên Sơn Tượng không có ý thức, không cách nào điều động linh lực hộ thể, chỉ mạnh hơn người bình thường một chút. Sau trận đấm đá này của Tần Hạo Hiên, toàn thân Viên Sơn Tượng đỏ bừng, khắp nơi ứ đọng, gương mặt sưng kên còn khó coi hơn lão Diệp trước đây.

Đệ tử chấp pháp trông thấy hai trận chiến của Tần Hạo Hiên thì đưa mắt nhìn nhau. Nếu như không nhìn thấy tận mắt, thì bọn họ sẽ cho rằng người khác sáng tác chuyện cười.

Một người tu tiên, Tiên Miêu cảnh ngũ diệp lại bị một người phàm như Tần Hạo Hiên hành hung, hơn nữa còn không thể phản kháng. Chỉ là chẳng biết tại vẫn dại ra không động đậy, không có bất kỳ ý thức gì, giống như bia ngắm mặc cho đánh giết.

Đánh mười mấy quyền vào người Viên Sơn Tượng, nghĩ đến hắn đã có thực lực đủ để đả thương Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, nhưng sau khi gã tỉnh lại vẫn có uy hiếp với mình.

Hoặc là không làm, hoặc là làm thì làm cho chót. Tần Hạo Hiên ra tay càng ngày càng nặng, thường xuyên đánh vào cổ tay và cổ chân gã.

Một tiếng gãy xương vang lên, xương đùi của Viên Sơn Tượng đã bị đánh gãy.

Ngươi bất nhân, thì đừng trách ta bất nghĩa. Đây là chuẩn tắc làm người của Tần Hạo Hiên, nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với mình, nhất là kẻ thù muốn đưa mình vào chỗ chết.

Tần Hạo Hiên đánh cho đã, đánh gãy hai chân Viên Sơn Tượng, rồi đánh gãy xương tay trái gã, đang chuẩn bị đánh gãy tay phải gã, đột nhiên phát hiện ý thức của Viên Sơn Tượng đang phản công, linh lực cũng chảy xuôi trong kinh mạch, đang bảo vệ cơ thể gã, khiến mình đánh vào người gã như đánh vào phiến đá, nắm đấm bị phản chấn nên hơi đau.

Đây là dấu hiệu sắp tỉnh lại.

Mấy ngày ngay, trong bút ký Từ Vũ đưa đến, cũng có một ít giới thiệu về thần thức. Tần Hạo Hiên càng xác địch công kích vừa rồi là công kích thần thức. Chỉ vì thực lực của mình quá yếu, xét đến cuối vẫn là một người phàm lần đầu tu tiên, không hiểu bí quyết công kích thần thức, tất nhiên uy lực không mạnh lắm. Nếu không thì Viên Sơn Tượng không thể tỉnh lại nhanh như vậy. Nếu mình biết một chút bí quyết công kích thần thức, thậm chí có thể xóa sạch hồn phách của gã. Đến lúc đó, gã không chết cũng biến thành ngu ngốc.

Tần Hạo Hiên vừa nhảy ra, Viên Sơn Tượng từ trong ngơ ngác tỉnh lại. Trước đây, Viên Sơn Hổ cần thời gian trăm hơi thở mới tỉnh lại. Nhưng gã chỉ cần thời gian hai mươi hơi thì khôi phục ý thức, xem ra linh hồn của kẻ địch càng mạnh, thì khôi phục càng nhanh. Nếu đụng phải người mạnh hơn, thì loại công kích thần thức không có bí quyết như mình, e rằng chỉ có thể khiến gã dại ra chốc lát, hoặc chỉ có thể quấy nhiễu.

Viên Sơn Tượng tỉnh lại, cảm thấy toàn thân đau nhức, lại nhìn thấy máu ứ đọng khắp người, mặt càng sưng như đầu heo, tay trái và hai chân đều đau nhức, không nghe sai khiến. Mình lại bị phàm nhân này đánh gãy tay chân.

Có chuyện gì vậy? Vừa rồi, không hiểu sao trong đầu rất đau, sau đó như rơi xuống vực sâu không đáy, mất hết tri giác, sau khi vất vả lắm mới tỉnh táo lại, thì thành ra thế này.

Đường đường tu sĩ Tiên Miêu cảnh ngũ diệp, ở trong đám đệ tử tạp dịch khổng lồ của Thái Sơ giáo, cũng là giai cấp trung thượng, nhưng lại bị một phàm phu tục tử đánh gãy xương, hơn nữa lại bị đánh trước mặt nhiều người như vậy. Có thể nói mặt mũi đã mất hết, nếu truyền đi sẽ làm trò cười cho người khác, sau này không còn chỗ đứng trong tông môn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau