THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thái sơ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thị phi hắc bạch há điên đảo (1)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

-----------------------

Trương Cuồng ở cách đó không xa một mực xem cuộc vui biết rõ, lúc này nếu như mình không ra mặt mà nói, chỉ sợ đám người Viên Sơn Hổ không chỉ bị phạt đơn giản, rất có thể sẽ bị phế sạch tu vi, hóa thành ngu ngốc trục xuất khỏi môn phái.

Thái Sơ giáo có môn quy, ngày bình thường không có giáo lệnh, là không được ra ngoài. Nếu trái với giáo quy, cũng không phải chỉ phế bỏ tu vi đơn giản như vậy, tất nhiên sẽ sử dụng pháp thuật biến đối phương thành ngu ngốc mới cho ly khai, bảo vệ bí mật của Thái Sơ giáo.

- Vị sư tỷ này, có thể hỏi rõ ngọn nguồn lại phán xử hay không?

Trương Cuồng đối mặt Chấp Pháp Đội cũng không dám quá cuồng vọng, vội vàng chen lên ôm quyền nói:

- Viên Sơn Hổ sư huynh là bằng hữu của ta, sự tình vừa rồi ta cũng có chứng kiến, có thể nghe ta nói một lời được không?

Hoàng Ly biết Trương Cuồng là tử chủng vô thượng, cũng biết loại đệ tử càng già càng lão luyện như Viên Sơn Hổ tất nhiên sẽ mã thí tâng bốc đối phương, nhưng lại không thể không cho tử chủng vô thượng chút mặt mũi, dù đối phương chỉ là một đệ tử vừa mới nhập môn, thậm chí còn chưa tu đạo.

- Trương sư đệ cứ nói.

Trong nội tâm Hoàng Ly cũng có kết luận, bất luận Trương Cuồng ngươi nói như thế nào, dù có thể cứu Viên Sơn Hổ thoát khỏi phế bỏ tu vi, cũng phải xử phạt một phen, bởi vì nơi này là Thái Sơ giáo! Mình là Chấp Pháp Đội!

- Đồng hương của ta Tần Hạo Hiên va phải Viên Sơn Hổ sư huynh không chịu xin lỗi, song phương tranh cải vài câu, Tần Hạo Hiên còn đả thương Viên Sơn Hổ và Trương Tán Lý Tư, ngọn nguồn sự tình chính là như vậy!

Trương Cuồng dứt lời, con mắt đã sớm không nhìn Hoàng Ly, mà nhìn về phía Chấp Pháp trưởng lão Hư Vân Tử ở bên cạnh nàng.

So với Hoàng Ly, Trương Cuồng biết rõ ràng quyền lực của trưởng lão, đồng thời cũng có thể cảm giác được Hoàng Ly giữ gìn quy củ của Thái Sơ giáo, mà trưởng lão thì sẽ đứng ở vị trí rất cao đối đãi sự tình, nhìn xem bên nào giá trị càng lớn!

Tử chủng chống lại nhược chủng? Cái kia còn phải nói? Dùng đầu gối nghĩ cũng biết ai giá trị lớn hơn!

Trên mặt Trương Cuồng lại thêm vài phần tự tin. Hoàng Ly nghe vậy chỉ muốn cười, mặc dù tận mắt nhìn thấy đám người Viên Sơn Hổ bị trọng thương nằm trên mặt đất, mà Tần Hạo Hiên điềm nhiên như không có việc gì đứng ở một bên, nhưng một đệ tử mới vừa vào Thái Sơ giáo, đầu óc hư mất mới sẽ chủ động khiêu khích sư huynh nhập môn hơn hai mươi năm.

Hư Vân Tử chứng kiến thần sắc của Hoàng Ly, đoạt trước nàng mở miệng nói:

- Đã như vầy, thì trói Tần Hạo Hiên lại cho ta.

Hoàng Ly cả kinh, muốn nói giúp Tần Hạo Hiên, sau đó cảm thấy ánh mắt cảnh cáo của Hư Vân Tử, lập tức minh bạch... giá trị... ở trưởng lão xem ra, đây bất quá là Trương Cuồng tuổi trẻ nháo sự mà thôi, quay đầu lại lén nói hai câu là được, không cần vì một đệ tử nhược chủng mà đi quét mặt mũi của đệ tử tử chủng.

- Ai dám!

Vài tên đệ tử chấp pháp đang muốn tiến lên, Từ Vũ đâu còn bảo trì bình thản, vội vàng lao ra, vắt ngang ở giữa Tần Hạo Hiên cùng đệ tử chấp pháp, trợn mắt trừng trừng, thay đổi nhát gan hướng nội ngày xưa, nhìn Hư Vân Tử không hề sợ hãi nói:

- Hư Vân Tử trưởng lão, ta cũng là tử chủng!

Một câu đơn giản, lại làm cho sắc mặt của Hư Vân Tử rất xấu hổ, vừa mới ủng hộ một đệ tử tử chủng, quay đầu lại một đệ tử tử chủng nhảy ra chống lưng cho Tần Hạo Hiên!

- Chuyện hôm nay, nếu các ngươi không cho cái minh bạch, ai cũng đừng nghĩ chạm Tần sư huynh một đầu ngón tay! Trừ khi ta chết!Ánh mắt của Từ Vũ đảo qua toàn trường, ngữ khí kiên định quyết tuyệt, đệ tử tử chủng vô thượng bão nổi, toàn trường tĩnh mịch, trong nội tâm Hư Vân Tử thầm kêu không ổn, cho dù hắn là trưởng lão, nhưng lại không phải hắn dám đắc tội Từ Vũ cùng Trương Cuồng.

Đừng nhìn Từ Vũ bình thường điềm đạm nho nhã, nhưng một khi liên quan đến Tần Hạo Hiên, nàng sẽ giống con thỏ bị kẹp cái đuôi nhảy dựng lên, đám người vây xem nhìn về phía Tần Hạo Hiên, ánh mắt không khỏi hâm mộ ghen ghét, sao mình không có một hồng nhan tri kỷ liều mình bảo hộ như vậy chứ?

Lý Tĩnh xen lẫn trong đám người xem náo nhiệt trong nội tâm âm thầm đáng tiếc, thống hận lúc trước mình quá kiêu ngạo, hết lần này tới lần khác không để ý đến Từ Vũ, nếu không lưu cho nàng ấn tượng tốt, lôi kéo tới, mà không phải đứng ở bên Tần Hạo Hiên, như vậy tương lai mình đả bại Trương Cuồng, leo lên bảo tọa chưởng giáo còn không phải dễ như trở bàn tay sao.

Hư Vân Tử nhìn Từ Vũ, trong nội tâm bất đắc dĩ, ngươi chết được sao? Nếu ngươi vì Tần Hạo Hiên tự sát, chưởng giáo chẳng những sẽ để cho cả nhà ta chôn cùng ngươi, chỉ sợ mộ phần tổ tiên cũng có thể bị chưởng giáo bới ra!

- Kính xin trưởng lão chủ trì công đạo cho Viên Sơn Hổ sư huynh.

Trương Cuồng chứng kiến thái độ của Từ Vũ, biết rõ nếu hôm nay lui, chỉ sợ kết cục của đám người Viên Sơn Hổ sẽ không phải trục xuất Thái Sơ giáo đơn giản như vậy, rất có thể tánh mạng cũng khó giữ được, nếu có người bởi vì giúp mình mà chết, ngày sau ai còn dám xuất lực cho mình?

Hôm nay chỉ có thể làm đến cùng!

Hư Vân Tử nhìn Từ Vũ, lại nhìn Trương Cuồng, trong lòng âm thầm kêu khổ, các ngươi mâu thuẫn tội gì khó xử lão đầu tử như ta chứ? Sớm biết sự tình có thể như vậy, còn không bằng vừa mới tùy ý Hoàng Ly đi đắc tội đối phương!

- Việc này ta xem còn cần hỏi thăm rõ ràng.

Hư Vân Tử cố gắng nặn ra nụ cười, dùng khẩu khí thương lượng nói:

- Ở trước khi sự tình tra rõ ràng, ta mang bốn người này đi. Hai vị thấy thế nào?

Chứng kiến Chấp Pháp Đội mang Tần Hạo Hiên và đám người Viên Sơn Hổ đi, Lý Tĩnh như có điều suy nghĩ, song phương có một gã đệ tử tử chủng làm chỗ dựa, mình đứng ở bên nào sẽ làm cho bên đó sinh ra ưu thế nhất định, đồng thời coi như kết giao đệ tử tử chủng đó, như vậy lúc này nên ủng hộ bên nào tốt đây?

Cách học xá ước chừng hai ba dặm, có một mảng lớn Linh Điền gieo trồng rất nhiều linh dược, mà xuyên qua Linh Điền, có thể chứng kiến một kiến trúc to lớn, nơi này chính là Chấp Pháp Đường thiết lập phân đường ở Linh Điền cốc, quản hạt đệ tử tạp dịch ở Linh Điền cốc và phụ cận, là Hoạt Diêm La Điện trong lòng các đệ tử.

Đệ tử tư đấu cũng không phải sự tình không có xuất hiện qua, bình thường giam vài ngày, hơi khiển tráchlà xong việc, đụng phải Băng La Sát Hoàng Ly ra mặt, bị nàng sửa trị qua không người nào không cúi đầu nghe theo, ngoan ngoãn nhận lầm, rất ít khi kinh động Chấp Pháp trưởng lão, nhưng hôm nay hết lần này tới lần khác kinh động đến Chấp Pháp trưởng lão ở Linh Điền cốc.

Chương 22: Thị phi hắc bạch há điên đảo (2)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

---------------------

Linh Điền cốc, chính sảnh của Chấp Pháp Đường.

Dưới tấm bảng Quang Đại Nghiêm Minh, theo thứ tự ngồi Tứ đại Chấp Pháp trưởng lão, Hư Vân Tử, Kinh Vân Tử, Nguyên Vân Tử, Sở Vân Tử.

Trong chính sảnh, hơn hai mươi tên đệ tử chấp pháp như đầu trâu mặt ngựa, tay cầm chấp pháp bổng đỏ trắng giao nhau, mặt không biểu tình đứng ở hai bên đại sảnh, một mực sắp xếp đến cửa chính của Chấp Pháp Đường.

Tần Hạo Hiên, Từ Vũ, Trương Cuồng đứng ở chính giữa đại sảnh, mà ba người Viên Sơn Hổ trọng thương không dậy nổi thì co quắp nằm trên mặt đất, thân thể và tinh thần bị đả kích nặng, bọn hắn kinh hồn chưa định, mặt không còn chút máu, ở trong Hoạt Diêm La Điện ánh sáng ảm đạm, hào khí âm trầm càng nơm nớp lo sợ, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Trải qua Hoàng Ly nhiều mặt điều tra, tổng hợp người trong cuộc tường thuật, cùng vớitính cách của đám người Viên Sơn Hổ, một bản án khi dễ nhân vật mới xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Lẽ ra ai đúng ai sai trong nội tâm mọi người đều có kết luận, Chấp Pháp Đường cũng có thể căn cứ luật lệ tông môn trừng phạt kẻ gây ra họa là ba người Viên Sơn Hổ, phóng thích Tần Hạo Hiên, nhưng bản án sáng tỏ kia, lại khiến cho vài tên Chấp Pháp trưởng lão chau mày, khẩn trương thương lượng đến tột cùng xử lý như thế nào.

Nếu như chỉ là Viên Sơn Hổ khi dễ Tần Hạo Hiên, chuyện kia quá đơn giản, loại đệ tử phá hư môn quy này giết chết là được, Chấp Pháp Đường cũng không phải chưa từng giết người.

Chỉ là hôm nay còn liên lụy hai đệ tử tử chủng, mặc dù hiện tại bọn hắn còn cực kỳ non nớt, nhưng dù sao cũng là tử chủng, thời điểm các đại đường đường chủ nhìn bọn hắn ánh mắt đều phát sáng.

Tuy nói tông quy là chết, nhưng Chấp Pháp trưởng lão là sống nha! Chuyện này bất kể tuyên án thế nào, cũng sẽ đắc tội một đệ tử tử chủng, không có ai sẽ nguyện ý đắc tội một đệ tử tử chủng vô thượng tiềm lực vô hạn, nếu nhất định phải đắc tội, vậy thì tận lực không đắc tội đệ tử tử chủng tương lai thành tựu cao nhất.

Bọn người Hư Vân Tử thương nghị, cuối cùng cho rằng Từ Vũ cùng Trương Cuồng đều là tử chủng, nhưng bởi vì tính cách của Từ Vũ hướng nội không màng danh lợi, tương lai phát triển rất khó bằng Trương Cuồng, vì thế bọn hắn quyết định bán Trương Cuồng một cái mặt mũi, khiển trách ba người Viên Sơn Hổ, đồng thời trừng phạt Tần Hạo Hiên.
Thời điểm bọn hắn cơ bản thương nghị thỏa đáng, muốn tuyên án, một đệ tử chấp pháp sắc mặt cổ quái chạy tới, bẩm báo bốn gã Chấp Pháp trưởng lão nói:

- Lý Tĩnh đến đây bái kiến bốn vị trưởng lão, thỉnh cầu dự thính tuyên án!

Vì giữ gìn luật pháp công chính, Chấp Pháp Đường trên nguyên tắc cho phép người khác dự thính, nhưng đệ tử bình thường sợ Chấp Pháp Đường như rắn rết, đừng nói chủ động xin dự thính, cho dù mời cũng mời không đến, hiện nay một đệ tử mới nhập môn vậy mà ngông nghênh chạy tới xin dự thính, đây là lần đầu từ khi Linh Điền cốc Chấp Pháp Đường thiết lập đến nay, cũng khó trách tên đệ tử thông báo kia thần sắc cổ quái.

Hư Vân Tử vốn định nói bảo đối phương về đi, đừng tham gia náo nhiệt, nhưng nghĩ lại, trong ba gã tử chủng vô thượng chẳng phải có một người gọi Lý Tĩnh sao? Chẳng lẽ chính là hắn?

- Để cho hắn vào đi.

Hư Vân Tử phất tay, ở trong ánh mắt kinh ngạc của đệ tử thông báo, dẫn Lý Tĩnh tiến vào.

Trong ba tháng sơ huấn, các đệ tử mới còn không có phân phối tông bào thống nhất, vẫn mặc quần áo của mình, cho nên Lý Tĩnh còn mặc trường bào thêu song long, cực kỳ đoạt mắt.

Từ cửa ra vào đến đại sảnh, có ước chừng 30 bước, rất nhiều người ở dưới đệ tử chấp pháp nhìn chăm chú, căn bản bước cũng không nổi, nhưng Lý Tĩnh lại đi bình thản, mặt hàm mỉm cười, nhìn không chớp mắt, long bào càng nổi bật khí tức Vương giả, làm cho người vỗ án tán dương, tốt một thiếu niên phong thần tuấn lãng.
Quả nhiên là tử chủng Lý Tĩnh, hắn lúc đi tới, ba gã Chấp Pháp trưởng lão đứng dậy đón chào, bày ra tôn trọng, duy chỉ có Sở Vân Tử ngồi ở trên ghế, sắc mặt âm trầm, trong mắt lóe ra hào quang cừu hận, gắt gao nhìn Lý Tĩnh.

- Đệ tử Lý Tĩnh bái kiến các vị trưởng lão, nghe qua Thái Sơ giáo ta tông quy sâm nghiêm, đệ tử hướng tới đã lâu. Hôm nay vừa gặp còn chứng kiến sự tình từ đầu đến cuối, trong nội tâm hiếu kỳ đến tột cùng sẽ tuyên án như thế nào, cho nên mạo muội xin dự thính.

- Dễ nói, dễ nói. Ngồi đi, ngồi đi.

Hư Vân Tử tươi cười, nhưng trong lòng nói thầm, tục ngữ nói vô sự không lên điện tam bảo, Lý Tĩnh này khẳng định không phải vì tông quy của Thái Sơ giáo mới đến dự thính, nhất định có mưu đồ, ánh mắt đảo qua Từ Vũ cùng Trương Cuồng, khi hắn chứng kiến vẻ mặt Trương Cuồng khó chịu, lập tức minh bạch cái gì. Hư Vân Tử thăm dò nói:

- Đã thấy được sự kiện từ đầu đến cuối, vậy ngươi đơn giản thuật lại một lần đi?

- Kỳ thật rất đơn giản, ba người Viên Sơn Hổ ức hiếp khiêu khích Hạo Hiên sư đệ, không nghĩ tới đánh lên thiết bản, bị Hạo Hiên đánh một chầu, giúp những đệ tử ngày bình thường bị Viên Sơn Hổ ức hiếp trút giận, thật sự là thống khoái!

Đám trưởng lão Chấp Pháp Đường nghe nói như thế, trong nội tâm thầm mắng, khoái cái rắm! Khoái con em ngươi! Việc này có liên quan quái gì tới ngươi? Ngươi chạy đến làm cái gì?

Chúng ta vừa mới thảo luận ra phán quyết, ngươi lại tới làm ầm ĩ, để cho chúng ta còn phán thế nào?

Hư Vân Tử nhẹ gật đầu, những lời này của Lý Tĩnh đã đủ biểu lộ lập trường của hắn, triệt để đứng ở mặt đối lập với Trương Cuồng, bên ngoài nói chuyện thay Tần Hạo Hiên, kì thực là nhằm vào Trương Cuồng, xem ra hai đệ tử tử chủng vì bảo tọa chưởng giáo tương lai, đã bắt đầu chèn ép đối thủ.

Lý Tĩnh ra mặt làm chứng thay Tần Hạo Hiên, bên Tần Hạo Hiên đứng hai đệ tử tử chủng, sức nặng không thể bảo là không lớn, xem ra kết quả phán quyết trước đó phải cải biến rồi, thời điểm Hư Vân Tử chuẩn bị cùng ba trưởng lão khác thương nghị lại, Sở Vân Tử bỗng nhiên nhảy dựng lên, nổi giận nói:

- Nói láo!

Sở Vân Tử biểu hiện táo bạo để tất cả mọi người giật mình, nhất là Lý Tĩnh, hắn vừa đi tới liền phát hiện Sở Vân Tử nhìn mình ánh mắt cừu địch, trong nội tâm còn đang suy nghĩ mình đắc tội đối phương khi nào.

Từ khi hắn được trắc ra là tiên chủng màu tím, người nào trong Thái Sơ giáo không nịnh nọt hắn, này còn là lần đầu tiên không hiểu thấu bị người nhằm vào.

Chương 23: Ba tử giằng co

Đám người Hư Vân Tử sững sờ, sau đó lập tức kịp phản ứng, Sở Vân Tử nhằm vào Lý Tĩnh như vậy, là vì một đoạn chuyện cũ trước kia.

Sở Vân Tử xuất thân từ một hộ dân nghèo, nhiều thế hệ nông canh, thời điểm hắn mười lăm tuổi gặp phải đại hạn, mùa màng thất bát, địa phương tham quan ô lại chẳng những nuốt tiền cứu tế, còn yêu cầu dân chúng không có cơm ăn nộp lên thuế phú, trong lúc nhất thời tiếng oán than dậy đất, còn xuất hiện thảm kịch người ăn người.

Cha mẹ thân nhân của Sở Vân Tử chết đói ở trong thiên tai nhân họa, hắn đói bụng liền dẫn đầu một số người cướp đoạt kho lương thực, thất bại bị bắt phán xử tử hình, nếu không phải sư phụ của hắn trùng hợp đi qua cứu hắn, hiện tại Sở Vân Tử đã sớm đầu thân khác biệt.

Từ đó về sau, Sở Vân Tử hận Lý gia hoàng triều, càng đừng đề cập Tam hoàng tử Lý Tĩnh xuất thân Hoàng gia, ai bảo trang phục của hắn quá dễ làm người khác chú ý, vừa nhìn đã để cho người nhận ra.

Năm đó Sở Vân Tử học nghệ có sở thành, liền quỳ gối ở trước cửa sư phó ba ngày ba đêm, chỉ cầu xuống núi báo thù. Cuối cùng đạt được trong giáo đáp ứng, phát ra pháp chỉ, lệnh Hoàng Triều giao ra tất cả quan viên có liên quan năm đó, hết thảy chém giết.

Nếu không có giáo quy quản hạt, Sở Vân Tử đã sớm mang theo phù kiếm vọt tới hoàng cung, giết sạch cả nhà Lý thị rồi. Mặc dù trong nội tâm khó chịu, nhưng Lý Tĩnh vẫn khom mình hành lễ với Sở Vân Tử nói:

- Xin hỏi trưởng lão, đệ tử nói sai ở đâu?

Sở Vân Tử hừ lạnh một tiếng, trách mắng:

- Viên Sơn Hổ lại kém cỏi, cũng là Tiên Miêu cảnh Tam diệp, há là Tần Hạo Hiên tu luyện vẻn vẹn hai ngày có thể đánh bại, ta xem việc này không có đơn giản như vậy! Nói không chừng Tần Hạo Hiên là mật thám tiên môn khác phái đến, nếu không là yêu quái biến thành.

Sở Vân Tử nói như vậy, ngay cả các trường lão khác cũng cảm thấy thần kinh phân liệt, Tần Hạo Hiên xuất thân Tiểu Tự sơn, thân thế trong sạch có thể tra, cho dù Sở Vân Tử vì nhằm vào Lý Tĩnh, nhưng không nên điên đảo thị phi như thế, về phần yêu quái biến thành, nào có yêu quái phế vật như vậy, hóa thành một đệ tử nhược chủng, đầu bị cửa kẹp sao?

Tất cả mọi người cảm thấy Sở Vân Tử bắn tên không đích, nhưng Trương Cuồng lại chấp nhận, đứng ra làm chứng:

- Tần Hạo Hiên là đồng hương với ta, ta rất hiểu rõ hắn, trước khi bái nhập Thái Sơ giáo, hắn thường lên núi hái thuốc, luôn có thể hái được rất nhiều dược liệu quý hiếm, rất nhiều lão nhân hái thuốc cũng không kịp bóng lưng của hắn, các ngươi cảm thấy con một thợ săn bình thường có thể làm được sao? Ít nhất ta là làm không được.

- Đó là bởi vì ngươi không bằng ta.

Tần Hạo Hiên một mực trầm mặc đột nhiên mở miệng, nụ cười mang theo vài phần trào phúng:

- Ta chẳng những có thể hái được dược liệu ngươi không hái được, còn có thể muốn đánh ngươi thì đánh, ngay cả con chó cũng không bằng.

Lý Tĩnh nghe mà liên tục vỗ tay:

- Trương sư đệ, ngươi nghe Tần sư đệ nói cái gì chưa? Ta cảm thấy hắn nói rất đúng. Ngươi nói lời này, chỉ chứng minh Tần sư đệ tài giỏi mà thôi. Ngươi làm không được chẳng lẽ cũng muốn người khác làm không được?

- Lý sư đệ! Ngươi...

Sắc mặt Trương Cuồng quýnh lên muốn nói chuyện, nhưng trong lúc nhất thời không biết nên nói như thế nào.

Lúc này Sở Vân Tử lại mở miệng giải vây cho Trương Cuồng, chữ chữ nhằm vào Lý Tĩnh nói:

- Lý Tĩnh! Tần Hạo Hiên! Nơi này là Chấp Pháp Đường! Ai cho các ngươi như vậy tùy ý nói chuyện? Trương Cuồng bất quá là dẫn chứng chứng minh Tần Hạo Hiên dị thường, ngươi bẻ cong giải ý, dụng tâm như thế nào?

Nói xong, hai mắt hắn bắn ra lửa giận, thần sắc kia chỉ hận không thể đem Lý Tĩnh bầm thây vạn đoạn, nghiền xương thành tro. Nếu đệ tử khác bị Chấp Pháp trưởng lão làm khó dễ như thế, sớm bị dọa không dám lên tiếng nữa, nhưng Lý Tĩnh lại điềm nhiên như không có việc gì nói:
- Sư huynh ta luận sự mà thôi, Trương sư đệ cần gì mẫn cảm như vậy.

Hai người lẫn nhau xưng đối phương là sư đệ, tự xưng sư huynh, đối thoại ẩn chứa mùi thuốc súng càng ngày càng đậm, để tránh mâu thuẫn tiếp tục trở nên gay gắt, Hư Vân Tử vội vàng ngắt lời nói:

- Đợi mấy vị trưởng lão chúng ta thương nghị một lát, sau đó sẽ tuyên án.

Dứt lời vung tay lên, một màn sáng ngăn cách thanh âm màu vàng nhạt bao phủ bốn người, chỉ thấy bờ môi bọn họ máy động, lại không nghe được bọn hắn nói cái gì.

- Hư Vân sư huynh, chuyện này còn có gì phải thương nghị, dựa theo trước đó thương nghị phán quyết không phải được rồi!

Vẻ mặt Sở Vân Tử khó chịu.

Hư Vân Tử không để ý tới Sở Vân Tử bị cừu hận xông váng đầu, nhìn hai vị trưởng lão khác nói:

- Hiện nay bên Tần Hạo Hiên đứng hai đệ tử tử chủng, chúng ta nên cân nhắc lợi hại.

- Có gì phải cân nhắc! Nguyên bản ta còn không hoài nghi, nhưng Lý Tĩnh xuất thân Lý gia Hoàng Triều ra mặt bảo vệ đối phương, ta liền nhìn ra Tần Hạo Hiên không phải vật gì tốt! Nếu không sao sẽ chạy tới trợ quyền? Ta xem Tần Hạo Hiên không phải mật thám tiên môn khác đến, là yêu quái biến thành!

Sở Vân Tử không e dè biểu thị ra thống hận của hắn đối với Lý gia Hoàng Triều cùng Lý Tĩnh, hơn nữa đúng với châm ngôn yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng, dù Tần Hạo Hiên không có chút họ hàng quái gì cả nhưng vẫn bị ghét.

Đám người Hư Vân Tử dở khóc dở cười, khuyên nhủ:

- Lý Tĩnh cũng là tử chủng vô thượng, tương lai thành tựu khẳng định ở trên ngươi ta, lần này hắn ra mặt trợ giúp Tần Hạo Hiên, ý của Tuý Ông không phải ở rượu, mà vì Từ Vũ bên cạnh Tần Hạo Hiên, nếu như hắn đạt được Từ Vũ ủng hộ, về sau trở thành chưởng giáo sẽ cực cao! Nếu dựa theo trước đó phán quyết, thoáng cái đắc tội hai đệ tử tử chủng, cái này không thỏa đáng.

- Chuyện sau này sau này hãy nói! Nếu như các ngươi không muốn làm người xấu, vậy thì để cho ta đến tuyên án. Nếu như Lý Tĩnh thực trở thành chưởng giáo, chuyện ngày hôm nay ta một vai gánh chịu, tuyệt không liên lụy các ngươi, ta nhìn tương lai thành tựu của Trương Cuồng, tuyệt đối sẽ trên hai người bọn họ.Đám người Hư Vân Tử vẫn cảm thấy không ổn, cho dù không phải bọn hắn tuyên án, nhưng kết quả tuyên án là trải qua bốn vị trưởng lão nhất trí đồng ý mới đưa ra nha! Đồng thời đắc tội hai vị đệ tử tử chủng, tương lai bọn hắn sẽ không có quả ngon để ăn.

- Như vậy đi!

Hư Vân Tử trầm tư thật lâu nói:

- Cho dù bỏ qua Lý Tĩnh, bên Tần Hạo Hiên vẫn còn có Từ Vũ! Chúng ta cũng phải bán nàng một chút mặt mũi, hơn nữa theo chúng ta lý giải, việc này chính là ba người Viên Sơn Hổ khơi mào, thậm chí có thể là Trương Cuồng ở sau lưng xui khiến. Cho nên ta quyết định đánh ba người Viên Sơn Hổ vào Hàn Băng Nhai diện bích mười lăm ngày! Đánh Tần Hạo Hiên vào Nham Tương Hầm suy nghĩ bảy ngày! Về phần Tần Hạo Hiên có phải gián điệp tiên môn khác hay yêu quái hay không, còn cần chứng nhận, một khi có chứng cớ cho thấy Tần Hạo Hiên không phải người lương thiện, vô luận ai ra mặt che chở, cũng sẽ theo như tông quy xử trí, ba vị sư đệ, các ngươi có gì dị nghị không?

Hư Vân Tử giải quyết dứt khoát, có lý có cứ, xử phạt cũng vừa đúng, hai vị trưởng lão khác đều gật đầu đồng ý, Sở Vân Tử lại phản bác cũng phí công, chỉ có thể tiếp nhận sự thật. Sau khi thương nghị thỏa đáng, màn sáng tán đi, Hư Vân Tử hắng giọng một cái, nhìn quét toàn trường, tuyên án nói:

- Viên Sơn Hổ, Trương Tán, Lý Tư ác ý làm khó dễ Tần Hạo Hiên, hủy tình nghĩa đồng môn, đánh vào Hàn Băng Nhai suy nghĩ mười lăm ngày, lần sau tái phạm nghiêm trị không tha! Tần Hạo Hiên ở sau khi ba người Viên Sơn Hổ đình chỉ xâm phạm, vẫn trọng thương ba người Viên Sơn Hổ, nói như thế nào cũng phạm vào môn quy tư đấu, đánh vào Nham Tương Hầm suy nghĩ bảy ngày, dùng bày ra khiển trách! Thái Sơ giáo thưởng phạt phân minh, vô luận là ai cũng không ngoại lệ, mong chư vị lấy đó mà làm gương!

Hư Vân Tử tuyên án hoàn tất, hai hàng đệ tử chấp pháp bỗng nhiên gào thét:

- Uy vũ! Uy vũ! Uy vũ!

Tiếng gào thét đều nhịp, đinh tai nhức óc, tiếng gầm như muốn lật tung nóc nhà của Chấp Pháp Đường, chấn tro bụi trên xà ngang rơi xuống.

Kết quả tuyên án như thế nào Lý Tĩnh không quan tâm, hắn ra mặt chỉ vì lấy lòng Từ Vũ, tận lực lôi kéo nàng, về phần kết quả phán quyết Tần Hạo Hiên càng nặng hắn càng cao hứng.

Đối với kết quả này, Trương Cuồng rất không cao hứng, hắn vốn định theo Sở Vân Tử nói, lấy gián điệp hay yêu quái làm văn, nhưng kết quả phán quyết không nói tới một chữ này, hắn hận không thể đưa Tần Hạo Hiên vào chỗ chết đương nhiên bất mãn, bất quá trưởng lão tuyên án rồi, hắn không vui cũng chỉ có thể nhịn, ai bảo mình thế đơn lực bạc!

Mới nhập môn hai ngày, hiện tại Lý Tĩnh đã bắt đầu lôi kéo người, xem ra sau này đối phó Tần Hạo Hiên, phải tận lực tránh đi Từ Vũ, nếu thật bức nàng đến bên Lý Tĩnh, như vậy chưởng giáo chi lộ của mình sẽ càng thêm nhấp nhô khó đi.

Trương Cuồng nhịn, nhưng Từ Vũ lại mất hứng, Tần Hạo Hiên từ đầu tới đuôi là người bị hại, nghĩ đến Tần Hạo Hiên cũng bị nhốt ở trong Nham Tương Hầm bảy ngày, vành mắt nàng đỏ lên. Nham Tương Hầm, nghe danh tự đã cảm thấy rất đáng sợ.

- Trưởng lão chấp pháp bất công, ta muốn đi tìm chưởng giáo giúp ngươi lấy lại công đạo!

Nước mắt Từ Vũ đảo quanh ở trong hốc mắt, vẻ mặt tức giận, ngữ khí quyết tuyệt. trong nội tâm Tần Hạo Hiên cảm động, lại khẽ lắc đầu nói:

- Được rồi, mắt không thấy tâm không phiền, cách bọn họ xa một chút cũng tốt, vừa vặn dốc lòng tu luyện, không có người ngáng chân ta.

Từ Vũ còn tưởng rằng Tần Hạo Hiên đang an ủi nàng, lại không biết Tần Hạo Hiên nói thật, ở trong thời gian chờ Chấp Pháp Đường phán xét, hắn bị linh khí khô nóng trong cơ thể giày vò đến thống khổ không chịu nổi, nhưng lại không thể lộ ra ngoài, hắn chỉ cầu có thể yên tĩnh ngồi xuống tĩnh tu, không giống như ở Linh Điền cốc có nhiều người ngáng chân.

Từ Vũ thiện lương nào biết được những thứ này, đôi mắt phượng đảo qua đám người Trương Cuồng và Viên Sơn Hổ, lạnh như băng nói:

- Ta đi cầu kiến chưởng giáo! Đợi ta tu vi đại thành, nhất định sẽ giúp ngươi lấy lại công đạo!

Nói xong, ánh mắt nàng đảo qua bốn gã Chấp Pháp trưởng lão, nghe Từ Vũ tuyên thệ, cảm thụ ánh mắt cừu hận của nàng, trong nội tâm bốn gã Chấp Pháp trưởng lão rùng mình, tục ngữ nói không sợ tặc trộm chỉ sợ tặc nhớ thương, huống chi là bị đệ tử tử chủng ghét.

Chương 24: Nham Tương Hầm tu hành (1)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

-----------------

Nếu là đệ tử khác, mấy vị trưởng lão này còn có thể suy nghĩ chút biện pháp đuổi người xuống núi, nhưng tử chủng? Mấy vị trưởng lão không dám làm bậy...

Chưởng giáo cũng không ngốc, để hắn biết ngọn nguồn, thực có thể làm ra sự tình giết cả nhà, kế tiếp nhất định phải hảo hảo câu thông giải thích thoáng một phát mới tốt.

Mấy vị trưởng lão vừa nghĩ tới mình một đống tuổi, còn phải đi giải thích cho một nhân vật vừa mới nhập môn, trong nội tâm dị thường đắng chát, lại không có một chút biện pháp, ai bảo người ta là tử chủng?

Hư Vân Tử càng ý định tốt, sau đó sẽ lập tức đi tìm Từ Vũ, cam đoan với Từ Vũ là Tần Hạo Hiên ở trong lao sẽ không bị khi dễ, mình còn có thể lấy linh dược đưa cho đối phương, trợ giúp đối phương ở trong lao tu luyện, hy vọng có thể bỏ qua sự tình vừa rồi.

Ba người Viên Sơn Hổ thì sợ tới mức toàn thân lạnh như băng, co quắp nằm trên mặt đất, bọn hắn cố gắng dính vào Trương Cuồng, phảng phất như vậy mới có thể an toàn hơn một ít.

Thời điểm đệ tử chấp pháp muốn mang bốn người bọn họ đi, Trương Cuồng để sát vào bên tai Tần Hạo Hiên, cười lạnh nói:

- Ngươi cho rằng vào tù có thể tránh thoát ta sao? Hãy đợi đấy.

Trong nội tâm Tần Hạo Hiên thở dài, tính thối của mình năm đó ở trong thôn chiêu ra mầm tai vạ, hôm nay đã đến thời điểm trả nợ, nhưng để mình nhân thua Trương Cuồng? Cái kia lại tuyệt đối làm không được! Đám người Tần Hạo Hiên bị áp đi, Từ Vũ cũng khôi phục bộ dáng không màng danh lợi như ngày xưa, đi đến bên người Lý Tĩnh nói:

- Cảm ơn Lý sư huynh giúp Tần sư huynh bênh vực lẽ phải, Từ Vũ ghi ở trong lòng.Lý Tĩnh vui vẻ ra mặt, tiểu nữ hài đúng là tiểu nữ hài, dùng chút tiểu kế liền dễ như trở bàn tay, hắn đang định nói vài lời khách sáo, củng cố ấn tượng tốt, ai ngờ Từ Vũ lại không hề để ý đến hắn, trực tiếp rời đi.

Trong Chấp Pháp Đường bình tĩnh trở lại.

Chỉ cần không phải phạm phải tội lớn như khi sư diệt tổ hoặc đả thương người chí tử, phạm tội bình thường chỉ giam mười ngày nửa tháng là xong việc, nghe tựa hồ rất nhẹ nhàng, nhưng nhắc tới hai chữ cấm đoán, đệ tử Thái Sơ giáo đều bị có tật giật mình, nhất là người đã trải qua cấm đoán, đánh chết cũng không muốn về địa phương quỷ quái đó nữa.

Do hai tốp đệ tử chấp pháp phân biệt áp giải ba người Viên Sơn Hổ cùng Tần Hạo Hiên tiến về địa phương giam giữ, cảm nhận được người qua đường nhìn thương cảm, vẻ mặt ba người Viên Sơn Hổ càng nơm nớp lo sợ, trong nội tâm Tần Hạo Hiên lo lắng lại có chút chờ mong, Nham Tương Hầm cùng Hàn Băng Nhai đến tột cùng khủng bố tới trình độ nào, vậy mà để cho người sợ hãi như thế?

Địa phương giam giữ cách Linh Điền cốc không xa, đi qua một con đường hẹp quanh co, có thể chứng kiến một ngọn núi thanh tú, cái này là Phong Cấm Sơn cực kỳ nổi danh của Thái Sơ giáo, lại có tên Tư Quá Nhai.

Thái Sơ giáo có hơn vạn môn nhân đệ tử, mỗi ngày đều có không ít đệ tử phạm sai lầm, đề phòng đệ tử ở lúc bế quan còn kéo bè kéo cánh, dẫn phát xung đột đại quy mô, tiền bối cao nhân của Thái Sơ giáo có dự kiến trước dùng thần thông ở trong lòng núi Tư Quá Nhai khai thác ra rất nhiều nhà giam, như Nham Tương Hầm, Hàn Băng Nhai, Đao Sơn quật… từng nhà giam cùng lúc có thể giam giữ hơn mười người, cam đoan các đệ tử dạy mãi không sửa mỗi lần đều có thể hưởng thụ “đãi ngộ” bất đồng, lại giảm xuống phong hiểm quản lý.
Đến gần Tư Quá Nhai, trước kia Viên Sơn Hổ từng bị phạt, nhìn cửa vào cao hai mét, rộng một mét đen thui ở sườn núi kia, hồi tưởng đoạn ký ức nghĩ lại mà kinh kia, nhất thời mặt không còn chút máu, nào có vẻ hào khí như lúc khi dễ Tần Hạo Hiên, Trương Tán cùng Lý Tư càng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Đệ tử chấp pháp lạnh như băng nhắc nhở:

- Nham Tương Hầm cùng Hàn Băng Nhai đều ở trong lòng núi Tư Quá Nhai, trong núi có động thiên khác, hoàn cảnh bất đồng ngoại giới, đi ở trong lòng núi, sẽ gặp được đủ loại nguy hiểm, các ngươi phải vận khí chống cự, thật sự không được thì lên tiếng xin giúp đỡ, chúng ta sẽ ra tay giúp các ngươi.

Từ thang đá đi đến giữa sườn núi, nhìn cửa vào Tư Quá Nhai, trong nội tâm Tần Hạo Hiên sinh ra cảm giác áp bách cực lớn, cửa vào tựa như một Viễn Cổ Cự Thú mở miệng lớn dính máu, phảng phất như có thể thôn phệ hết thảy.

Ở dưới ánh mắt nghiêm nghị của đệ tử chấp pháp, ba người Viên Sơn Hổ chịu đựng bị Tần Hạo Hiên đánh gãy xương cốt đau nhức kịch liệt, kiên trì đi vào đại môn để cho bọn hắn kinh hồn táng đảm, Tần Hạo Hiên cũng theo sát phía sau.

Sau khi bọn hắn đi vào, lòng núi nguyên bản đen nhánh rộng mở trong sáng, trong đường hầm, hiện ra ở trước mắt đám người Tần Hạo Hiên là một con đường rộng chừng 4-5m, sâu không thể thấy cuối, trên vách tường mỗi cách 1m lại an trí một bó đuốc chiếu sáng, ánh lửa nhảy lên, sáng tối dập dờn, càng tăng thêm âm trầm khủng bố.

Ở giữa mỗi hai bó đuốc thì có một cửa nhỏ, sau những cửa nhỏ này, sẽ liên tiếp đủ loại kiểu dáng trừng phạt làm cho từng đệ tử Thái Sơ giáo nghe tin đã sợ mất mật, trên cửa viết danh tự của nơi trừng phạt, như Đao Sơn quật, Phong Nhận cốc, Lôi Điện hạp….

Mỗi trải qua một cửa nhỏ, có thể cảm nhận được phía sau cửa truyền đến khí tức khủng bố, lúc bọn hắn trải qua Đao Sơn quật, mấy đạo đao khí lăng lệ ác liệt bắn ra, nếu không phải có đệ tử chấp pháp nhắc nhở, tăng thêm những đao khí này uy lực không tính mạnh, ở thời điểm chúng bắn đến, toàn thân đám người Viên Sơn Hổ che kín nguyên lực hộ thể, mà Tần Hạo Hiên thì có đệ tử chấp pháp hóa giải nguy cơ, dùng thực lực của hắn còn chưa đủ để ngăn cản đao khí, nhưng với tư cách người được hai đệ tử tử chủng bảo vệ, các chấp pháp trưởng lão đã dặn dò đệ tử, quyết không thể để cho hắn xảy ra chuyện gì.

Chứng kiến những danh tự hung thần này, cảm thụ được hào khí âm trầm khủng bố, cùng với từ trong cửa nhỏ bắn ra các loại uy hiếp, ba người Viên Sơn Hổ sớm đã sợ tới mặt không còn chút máu thiếu chút nữa khóc lên, bọn hắn vốn bị thương lại đi loại địa phương này mười lăm ngày, chẳng phải là cửu tử nhất sinh sao?

Đi qua ước chừng hơn mười cửa nhỏ, ba người Viên Sơn Hổ bị giải đi vào cửa nhỏ viết chữ Hàn Băng Nhai, Nham Tương Hầm của Tần Hạo Hiên thì ở đối diện Hàn Băng Nhai.

Vừa bước vào Nham Tương Hầm, có thể cảm giác được sóng nhiệt đập vào mặt, mặc dù loại nhiệt độ này làm cho người rất khó chịu, thậm chí hô hấp không khỏe, lại không có nguy hiểm tánh mạng, đám đệ tử chấp pháp một đường hộ tống Tần Hạo Hiên, đã đến địa phương giam giữ, thì không cần phải che chở hắn nữa, ngược lại mang theo biểu lộ chế nhạo, muốn nhìn xem người được hai gã đệ tử tử chủng bảo vệ có gì đặc biệt.

Chương 25: Nham Tương Hầm tu hành (2)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

-------------------

Sau cửa là một tiểu đạo nhỏ hẹp đen kịt, càng đi xuống, sóng nhiệt càng ngày càng nặng, đi ước chừng 500m, vài tên đệ tử chấp pháp không có mở linh lực hộ thể kia cũng toát mồ hôi, nhưng Tần Hạo Hiên giống như người không có việc gì, tựa hồ còn rất hưởng thụ loại không khí nóng này.

Bởi vì thời điểm hắn bước vào Nham Tương Hầm, chẳng những không có cảm giác nóng bỏng bức người, ngược lại cảm thấy thanh phong quất vào mặt, để cho cơ thể khô nóng khó nhịn cực kỳ sảng khoái.

Đệ tử chấp pháp cười lạnh nhìn Tần Hạo Hiên, xem ngươi có thể gánh tới khi nào?

Theo tiểu đạo đi vào sâu trong lòng đất, nhiệt độ không ngừng kéo lên, sóng nhiệt triệt tiêu khô nóng trong cơ thể hắn càng nhiều, người bình thường ở chỗ này thở một ngụm cũng phỏng phổi, trận trận sóng nhiệt có thể nướng cháy tóc tựa như gió mát ngày hè phất lên người Tần Hạo Hiên, mỹ diệu đến làm cho hắn cảm kích mấy vị Chấp Pháp trưởng lão ném hắn tới nơi này, ở trong mắt người khác là địa phương quỷ quái, ở Tần Hạo Hiên xem ra quả thực là thiên đường của nhân gian!

Trải qua lối đi nhỏ thật dài, đi vào hầm, lối vào là một cửa sắt, do thép tinh tạo thành, trừ khi cường giả cảnh giới cực cao, nếu không không có chìa khóa là căn bản không mở cửa ra được.

Đệ tử chấp pháp mở cửa sắt, đẩy Tần Hạo Hiên vào, sau đó lại loảng xoảng đóng lại, trốn ở sau cửa sắt lặng lẽ quan sát.

Từng nhân vật mới tới đều sẽ hưởng thụ một chầu “món ăn”, bất luận kẻ nào cũng không ngoại lệ.

Tần Hạo Hiên vừa bị đẩy vào còn không có phục hồi tinh thần lại, đã bị một tấm chăn lớn che kín đầu, sau đó một đám người xông tới, quyền đấm cước đá.

Tần Hạo Hiên còn chưa kịp nhìn rõ ràng cảnh vật chung quanh, cùng với nham tương trong hầm ngầm đến cùng đóng bao nhiêu người, tựu đã trúng một chầu không hiểu thấu đánh.

Từ ngày đầu mới tới đã bị đám người Lý Tĩnh khi dễ, ngay cả Trương Cuồng cũng nhảy lên đầu mình diễu võ dương oai, để cho ba người Viên Sơn Hổ đến ẩu đả mình, nếu không phải mình mạng lớn, mạng này sớm đã đi hơn phân nửa.

Vốn nghĩ đến Nham Tương Hầm sẽ thanh tĩnh vài ngày, cố gắng tăng tu vi, ai ngờ vừa đi vào đã bị trùm đầu đánh, từng đãi ngộ tống hợp lại, cho dù tượng đất cũng có ba phần hỏa, huống chi là Tần Hạo Hiên huyết khí phương cương! Nhất là hôm nay bị đánh không hiểu thấu, lập tức khơi dậy nóng tính của Tần Hạo Hiên.

- Ồ, không đau?

Tần Hạo Hiên muốn xốc lên ga trải giường phản kích, thế nhưng hắn phát hiện, những người này đánh lên người mình, tựa như mát xa, chẳng những không đau, nguyên bản trên người khô nóng khó có thể nhẫn nại, ở trong hành hung tựa hồ giảm bớt vài phần.

Thoải mái, những người này đánh lên người mình, mặc dù không bằng Viên Sơn Hổ dùng linh pháp đánh thư thái như vậy, nhưng cực kỳ vừa vặn! Tần Hạo Hiên vốn còn muốn phấn khởi phản kích lập tức bỏ đi ý niệm phản kháng trong đầu, thay đổi một tư thế thoải mái, như chó đen nằm rạp trên mặt đất hưởng thụ nữ chủ nhân vuốt ve, dược lực của Nhất Diệp Kim Liên tăng thêm Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp, để cho Tần Hạo Hiên vô cùng thoải mái, hận không thể bảo bọn hắn tăng thêm lực đạo.

Ở trong Nham Tương Hầm, cho dù hơi chút nhúc nhích cũng chảy mồ hôi, huống chi vận động kịch liệt như vậy, đám người ẩu đả Tần Hạo Hiên kia đều chảy mồ hôi ròng ròng.

- Tiểu tử này thoạt nhìn cảnh giới rất thấp, chúng ta đánh lâu như vậy, hắn một tiếng cũng không kêu, sẽ không phải đánh chết rồi chứ?

Rốt cục, một nam tử cơ bắp bưu hãn, không kịp thở nói ra lo lắng của mình, đồng thời cũng là tiếng lòng của những người khác.

Ở loại địa phương như Nham Tương Hầm này, cho dù thở cũng sẽ cảm giác bực mình, huống chi là bị một tấm ga trải giường bao phủ, còn ăn quyền đấm cước đá, coi như đệ tử Tiên Miêu cảnh, chỉ sợ cũng chịu không nổi.

Đám đệ tử này nhao nhao dừng tay, xốc lên chăn mền bị đánh ra nhiều lỗ thủng, chứng kiến Tần Hạo Hiên mặt như quan ngọc, hô hấp vững vàng, toàn thân không có chút ứ thương, vẻ mặt còn hưởng thụ, cùng bọn họ tưởng tượng Tần Hạo Hiên bị đánh chết hoặc sắp chết hoàn toàn bất đồng.

Cái này... Đây là có chuyện gì?

Nếu Tần Hạo Hiên là một cao nhân tu vi tinh thâm thì thôi, thế nhưng bất luận nhìn như thế nào, hắn cũng chỉ là một thái điểu mới nhập môn không lâu, tu vi Tiên Căn cảnh sơ kỳ!

Tuy nói mới vừa rồi không dùng tới linh lực, nhưng đánh hắn thừa sống thiếu chết là không thành vấn đề nha! Thời điểm bọn hắn nghi hoặc, thân thể Tần Hạo Hiên lần nữa khô nóng lên cũng mở mắt, nhìn chung quanh, rốt cục thấy rõ bộ dáng của Nham Tương Hầm!

Địa phương bế quan thường thường rất gian khổ cô độc, nhưng Tần Hạo Hiên không nghĩ tới nơi đây ngoại trừ thạch bích bốn phía, thì có mười đệ tử Thái Sơ giáo, ngoại trừ số ít mấy người mặc quần áo hơi mỏng, đại đa số người đập là mình trần.

Những người này phần lớn là Tiên Miêu cảnh nhị tam diệp, sau một phen quyền đấm cước đá, cả đám mệt mỏi thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, nhưng người bị ẩu đả lại điềm nhiên như không có việc gì đánh giá chung quanh, cái này triệt để chọc giận bọn hắn.

- Chúng ta đánh cực khổ như vậy, tiểu tử này thậm chí ngay cả kêu thảm thiết cũng không thốt một câu, tốt, cho ngươi nếm thử Bạo Viêm thuật của lão tử!

Chỉ thấy một nam tử cao lớn thô kệch, bỗng nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay liên tục ngưng kết pháp quyết, nhiệt độ bên cạnh hắn đột nhiên tăng cao, linh lực ba động, một hỏa cầu xuất hiện ở trong tay hắn, vung đến trên người Tần Hạo Hiên, phịch một tiếng nổ tung lên, như pháo hoa sáng lạn.

Bạo Viêm thuật chỉ là linh pháp cấp thấp nhất, sử dụng ở trong tay hắn uy lực cũng không đủ đến nỗi chết người, nhưng cho dù là một đệ tử Tiên Căn cảnh hậu kỳ, ở dưới Bạo Viêm thuật cũng sẽ bị thương, đánh Tần Hạo Hiên thừa sống thiếu chết là không thành vấn đề.

- Lão Diệp, ra tay đừng quá hung ác, nhân vật mới này nhập môn không có mấy ngày, đùa chơi chết cũng không hay!

Một thanh âm tục tằng nói, sau đó vang lên một tiếng cười vang.

- A......

Trong miệng Tần Hạo Hiên bật ra một tiếng rên rỉ thoải mái, ăn hết một kích Bạo Viêm thuật, hắn chẳng những lông tóc không tổn hao gì, còn rất hưởng thụ loại đả kích này.

Tên nam tử gọi lão Diệp kia cảm thấy mặt co rúm, linh pháp một cái tiếp một cái đánh vào trên người Tần Hạo Hiên, sau đó những người khác thấy đỏ mắt, nhao nhao gia nhập hàng ngũ đả kích Tần Hạo Hiên, trong Nham Tương Hầm, các loại linh pháp gào thét, nhao nhao nện lên người Tần Hạo Hiên, trong lúc nhất thời, các loại hỏa diễm, phong nhận, mưa đá… bao phủ.

Bọn hắn làm sao cũng không nghĩ ra, bọn hắn thi triển các loại linh pháp, không chỉ không có đánh Tần Hạo Hiên thừa sống thiếu chết, ngược lại miễn phí mát xa thân thể, dược lực của Nhất Diệp Kim Liên trong cơ thể Tần Hạo Hiên hòa vào lục phủ ngũ tạng và xương tủy, khô nóng tiêu hết, thoải mái không thôi!

Loại điên cuồng công kích này giằng co trọn vẹn một phút đồng hồ, linh lực trong cơ thể những người kia hao hết, kiệt sức nằm rạp trên mặt đất, giống như nhìn quái vật nhìn Tần Hạo Hiên, cho dù là Tiên Miêu cảnh Tam diệp, ở dưới đả kích như vậy không chết cũng tàn phế, nhưng tiểu tử này sảng khoái...

- Hẳn chư vị sư huynh đánh đủ rồi nha? Nếu vậy mà nói, giờ đến phiên ta rồi!

Từ trên mặt đất đứng lên, Tần Hạo Hiên xoay cổ, các đốt ngón tay đùng đùng rung động, sắc mặt hắn âm lãnh, mặc dù vừa rồi đánh rất thoải mái, nhưng nếu như mình là một người bình thường không có bổn sự gì, ở dưới bữa tiệc không phân tốt xấu kia, chỉ sợ không chết cũng tàn phế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau