THÁI SƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thái sơ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đại Điền kim lân nguyên thần xuất (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

--------------------------

Tháng chín, trời thu man mát.

Rạng sáng, lúc ngày đêm giao hội, trấn Đại Điền vẫn ngủ say trong làn sương mù dày đặc, trừ mấy thợ săn chăm chỉ bắt đầu lên núi săn bắn, thì vài tiếng gà gáy chó sủa ngẫu nhiên cũng không thể quấy nhiễu mộng đẹp của trấn Đại Điền, rất nhanh mọi thứ lại chìm vào trong yên tĩnh.

Trấn Đại Điền lưng dựa vào Tiểu Tự sơn, tên gọi mang theo chữ ruộng (Điền), lại bởi vì ruộng đồng thưa thớt cằn cỗi mà không thể không đời đời làm nghề săn bắn.

Gà gáy ba lượt, sắc trời dần dần sáng, trên đường phố đã dần dần có bóng người, thỉnh thoảng có tiếng luyện công hây.... hây… vang vọng trên không trung.

Trong những tiếng luyện công này phần lớn còn mang nét ngây thơ, đúng là do các thiếu niên phát ra, bọn hắn nghiến răng nghiến lợi, khắc khổ cần luyện, trong lòng muốn đuổi kịp và vượt qua Tần Hạo Hiên và Trương Cuồng,

Ở trong nội tâm các thiếu niên trấn Đại Điền, ngoại trừ đuổi kịp và vượt qua Tần Hạo Hiên cùng Trương Cuồng, vẫn tồn tại một giấc mơ khác, đó là được các Thần Tiên trên Tiểu Tự sơn thu làm đồ đệ, luyện được một thân bản sự, nếu không tệ nhất cũng phải trở thành một gã thợ săn ưu tú.

Phía tây trấn Đại Điền, trong một tiểu viện coi như khí phái, mục tiêu muốn theo đuổi của bọn thiếu niên… Tần Hạo Hiên, còn đang nằm ngủ say ở trên giường.

Trong đám hài tử ở trấn Đại Điền, thân thủ của Tần Hạo Hiên ưu tú nhất, mỗi ngày đều ngủ tới khi mặt trời lên cao, nhưng hắn ở trong bạn cùng lứa tuổi đánh đâu thắng đó, ngoại trừ kỹ xảo cùng thủ đoạn săn bắn chuyên nghiệp, thỉnh thoảng còn có thể tìm ra một ít dược thảo hiếm có bán cho dược điếm, kiếm được nhiều bạc phụ cấp gia đình, chẳng những để bạn cùng lứa tuổi hâm mộ, mặc dù là người lớn cũng khen không dứt miệng, tự than thở không bằng.

Không có người chú ý tới một con tiểu xà màu sắc sặc sỡ lặng lẽ tiến vào gian phòng Tần Hạo Hiên, cực kỳ thuần thục bò lên đầu giường của hắn, sau đó ghé vào trước cái gối của Tần Hạo Hiên không nhúc nhích.

Tiểu xà này dài ước chừng một xích, da rắn sặc sỡ, trên da có rất nhiều chỗ nhô lên rậm rạp chằng chịt, sờ tới sờ lui không trôi chảy, giống như vảy không phải vảy. Đầu của nó không như loài rắn, ngược lại có chút tứ chính tứ phương (hình vuông), thoạt nhìn cực kỳ quái dị.

- Ngô...

Tần Hạo Hiên dụi mắt, ngồi dậy, nhìn thấy ở đầu giường mình có một tiểu xà màu sắc sặc sỡ, chẳng những không kinh hãi, ngược lại thuận tay lấy xuống một vật thể màu vàng đang ngậm ở trong miệng tiểu xà, vật thể màu vàng lớn như ngón út, tản mát ra mùi thơm ngát sâu kín, lập tức ôm tiểu xà vẫn nằm một bên không động đậy vào lòng.
Khối vật thể nhỏ màu vàng kia là một viên Hoàng Tinh quý giá, nhìn bề ngoài giống như một cục đá màu vàng, cực kỳ khó coi, nhưng sờ vào tinh tế tỉ mỉ, tản mát ra mùi thơm làm cho người vui vẻ thoải mái, đều tỏ rõ nó không tầm thường, cũng khó trách Trần lão đầu của dược điếm nhớ mong nhiều năm, nhất định có thể bán được giá tốt.

Tần Hạo Hiên vươn tay vào trong ngực, sờ lên tiểu xà lạnh như băng đang nằm ở trong ngực, suy nghĩ mông lung, không khỏi nhớ lại hình ảnh mấy năm trước.

Tổ tiên nhà hắn đã từng làm quan, về sau tổ tiên dời nhà đến trấn Đại Điền, dựng lên quy củ cho hậu nhân, có thể đọc sách lại không thể làm quan, hôm nay phụ thân chỉ làm chút việc nhà nông kiếm không nhiều lắm, mẫu thân ở trong trấn làm một ít việc linh tinh kiếm chút tiền phụ cấp chi dùng.

Tần Hạo Hiên từ nhỏ đọc sách, từ trong sách hiểu được đọc sách là vì hiểu biết mà không phải khảo thủ công danh, cho nên từ bé hiểu chuyện hơn bạn cùng lứa tuổi, tám tuổi đã theo người lớn lên núi đi săn, ở trong nguy cơ cùng chém giết luyện ra một thân thủ tốt, nhưng vì bất mãn phần lớn lợi ích săn bắn được đều bị người lớn lấy đi, năm đó hắn mười tuổi liền một mình lên núi săn bắn.

Mặc dù thường gặp nguy hiểm, nhưng Tần Hạo Hiên nhiều lần biến nguy thành an, duy nhất một lần bị thương là lúc mười hai tuổi bị một tiểu xà kỳ quái cắn một cái, từ đó nhân sinh của hắn triệt để cải biến.

Đó là một sáng sớm mùa hạ, mưa to liên tiếp bốn ngày, đường núi lầy lội khó đi, chướng khí um tùm, trong nhà không còn gạo nấu cơm, Tần Hạo Hiên mới tờ mờ sáng đã thức dậy vào núi, bắt đầu đi săn.

Nhưng mà con mồi ở khu vực phụ cận sớm bị săn bắt gần hết, đi cho tới trưa, Tần Hạo Hiên cũng không thu hoạch được gì, ngay lúc hắn vô kế khả thi, một con hoẵng chạy nhanh qua, Tần Hạo Hiên không nói hai lời đuổi theo.

Con hoẵng cực kỳ giảo hoạt, chui tới chui lui ở trong bụi cây, Tần Hạo Hiên bắn liên tiếp mấy mũi tên đều trật, hơn nữa nó còn dẫn Tần Hạo Hiên vào chỗ sâu của Tiểu Tự sơn.

Trấn Đại Điền nhiều thế hệ săn bắn, nhưng đều săn bắn ở phía ngoài, dù cho con mồi càng ngày càng thưa thớt cũng không ai dám xâm nhập sâu Tiểu Tự sơn, đã từng có thợ săn to gan vào sâu Tiểu Tự sơn, sau đó không thấy đi ra.
Truyền thuyết trong Tiểu Tự sơn chẳng những có Thần Tiên ở lại, còn có rất nhiều yêu ma quỷ quái, hung thần ác sát.

Đối với việc trong núi có yêu ma quỷ quái, Tần Hạo Hiên nửa tin nửa ngờ, nhưng trong núi sâu nhất định là chướng khí hoành hành, có vô số hung cầm mãnh thú, cho nên hắn một mực không dám vào sâu Tiểu Tự sơn để săn bắn, nhưng trước mắt nếu không săn được con mồi mang về nhà, cũng chỉ có thể để cho phụ thân mẫu thân và mình chịu đói.

Tần Hạo Hiên cắn răng đuổi theo, kiên nhẫn đuổi rất xa, rốt cục bắn chết con hoẵng, lúc này hắn đã vào sâu Tiểu Tự sơn, nơi đây ít ai lui tới, đại thụ che khuất bầu trời, lùm cây rậm rạp, trên mặt đất ẩm ướt phủ kín một tầng lại một tầng lá rụng, chỉ có thể xác định phương hướng trấn Đại Điền, dựa vào trí nhớ từ từ tìm đường quay về.

Đi bậy đi bạ hồi lâu, Tần Hạo Hiên không có tìm được đường về nhà, lại đi vào trong sơn cốc.

So sánh với bên ngoài cổ thụ che trời, sơn cốc chỉ có hoa cỏ xanh xanh đỏ đỏ, hoàn cảnh yên tĩnh xinh đẹp, chim hót hoa nở.

Tần Hạo Hiên ngoài săn bắn còn chuyên môn cùng Trần lão đầu ở dược điếm học qua nhận biết thảo dược, nhìn qua liền thấy ở đây sinh trưởng rất nhiều thảo dược giá trị xa xỉ, nếu có thể mang về một ít bán cho Trần lão đầu, có thể đổi một tháng lương thực rồi, mẫu thân cũng không cần khổ cực như vậy nữa.

Nghĩ liền làm, Tần Hạo Hiên bất chấp núi sâu nguy cơ tứ phía, trắng trợn hái thảo dược. Tần Hạo Hiên đang ngắt vui vẻ, bỗng nhiên một tiểu xà màu sắc sặc sỡ từ trong bụi cỏ xông ra, cắn lấy hổ khẩu tay phải của Tần Hạo Hiên.

Tần Hạo Hiên cảm giác trời đất quay cuồng, ngã xuống đất ngất đi.

Cũng không biết qua bao lâu, đã cho rằng bản thân hẳn phải chết không thể nghi ngờ, Tần Hạo Hiên từ trong hôn mê tỉnh lại, thình lình phát hiện bãi cỏ nguyên bản xanh mướt cũng như cổ thụ che trời bỗng thật lớn, tiểu sơn cốc nguyên bản không lớn cũng bỗng nhiên rộng lớn hơn rất nhiều.

Thân thể nhúc nhích, cảm thấy thân thể chưa bao giờ linh hoạt như vậy, đi xuyên qua lại ở dưới đại thụ như che phủ bầu trời.

Không đúng, hình như bản thân không phải đi lại, mà là thân thể áp trên mặt đất di chuyển?

Ở trước một vũng nước, Tần Hạo Hiên chứng kiến thân thể của mình không phải nhân hình, mà là một con rắn màu sắc lộng lẫy, cách đó không xa, thân thể của hắn ngã ngửa nằm ở trong bụi cỏ, đã không còn tim đập cùng hô hấp.

Mình chết rồi sao? Phụ thân vào trên người tiểu xà này?

Suy nghĩ đáng sợ nảy ra ở trong đầu Tần Hạo Hiên, vội vàng bò tới bên cạnh thân thể của mình, hy vọng linh hồn trở về.

Bỗng nhiên, một lực hút mạnh mẽ từ trên thi thể mình truyền đến, Tần Hạo Hiên cảm giác đầu váng mắt hoa, linh hồn bị hút đi, một lát sau lần nữa mở to mắt, mình vậy mà trở lại nhân thể, mà thân thể tiểu xà thì nằm yên ở một bên.

Chương 2: Đại Điền kim lân nguyên thần xuất (2)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

-------------------------

Lại khẽ động tâm niệm, một lực hút mạnh mẽ kéo linh hồn đến trên người tiểu xà.

Cứ như vậy vài lần, Tần Hạo Hiên rốt cục xác định linh hồn của mình có thể tùy ý phụ thân lên nhân thể và xà thể, cảm thấy như nhặt được chí bảo, vui vẻ ra mặt.

Sự việc này kết thúc, sắc trời đã tối xuống, khí độc trong Tiểu Tự sơn bắt đầu tràn lan, nếu như nhân thể hút vào khí độc phải chết không thể nghi ngờ, mà trước kia tiểu xà thường ở Tiểu Tự sơn, khí độc chắc hẳn không cách nào ảnh hưởng được nó.

Ý niệm trong đầu Tần Hạo Hiên khẽ động, linh hồn bám vào tiểu xà, quả nhiên những chướng khí trong sơn cốc hoàn toàn không cách nào gây nguy hại cho hắn.

Hắn bò qua lại, còn phát hiện ra một điều thần kỳ, những nơi thân rắn bò qua đều lưu lại một thứ hương vị đặc thù, bất kể đi bao xa, đều có thể dựa theo thứ hương vị này tìm kiếm đường quay lại, nói cách khác hắn có thể dùng thứ này tìm kiếm đường về nhà.

Đang tìm kiếm đường về nhà, Tần Hạo Hiên còn phát hiện nhiều loại diệu dụng của thân rắn, ví dụ như bách độc bất xâm, ví dụ như đặc biệt mẫn cảm với một ít linh dược dị thảo, một ít báo săn, sói đói vừa nhìn thấy tiểu xà đã sợ hãi quay đầu bỏ chạy.

Từ đó về sau, Tần Hạo Hiên thường vào buổi tối phụ thân lên tiểu xà, tiến vào Tiểu Tự sơn tìm kiếm dược liệu quý hiếm, sau đó bán cho dược điếm của Trần lão đầu, kiếm được rất nhiều so với đi săn, nhà hắn cũng càng lúc càng tốt, bản thân càng trở thành mẫu mực của đám thiếu niên trong trấn Đại Điền.

Nhập vào thân tiểu xà đi tầm bảo mặc dù thần kỳ, nhưng mỗi lần nhập vào, đều để lại di chứng, khiến hắn sức cùng lực kiệt, tinh thần ảm đạm, chỉ muốn ngủ.

Thay bộ quần áo, Tần Hạo Hiên mang theo Hoàng Tinh đi ra khỏi nhà, gương mặt mệt mỏi cùng đôi mắt gấu trúc, gặp phải người quen chỉ có thể miễn cưỡng chào hỏi.

Ngay lúc Tần Hạo Hiên đi về phía dược điếm, một thanh âm kêu thảm truyền đến bêntai.

- Ai da... Trương lão đại, ta là thật không có tiền, Trương lão đại tha mạng a... Ai da...

Trên mặt đất có hai thiếu niên lăn qua lăn lại, bên cạnh có mấy thiếu niên đang hung hăng đấm đá, có một thiếu niên mặc áo gấm, khí định thần nhàn tựa hồ cực kỳ hưởng thụ tiếng kêu thảm thiết, thỉnh thoảng cười lạnh, hắn là Trương Cuồng nổi danh giống như Tần Hạo Hiên.

Xung quanh vây xem rất nhiều thiếu niên, có tức giận, có đồng tình, cũng có lòng đầy căm phẫn, nhưng trước mặt thiếu niên áo gấm kia lại không có ai dám lên tiếng.

- Đều nhìn rõ cho lão tử, đây là hậu quả của kẻ không giao nộp phí bảo hộ đúng hạn!

Tiểu đệ của Trương Cuồng giẫm lên một thiếu niên nằm dưới đất, đắc ý tuyên bố.

Lúc này, một thiếu niên khác rốt cục không thể nhịn nổi nữa, lớn tiếng: - Cường đạo, Trương Cuồng ngươi là thứ cường đạo chết không yên lành!

Trương Cuồng một mực không ra tay, trên mặt đã hiện lên nét dữ tợn, chỉ thấy hắn bước đến, đang muốn giờ chân đá vào miệng tên thiếu niên lớn tiếng kia, có thể tưởng tượng một khi bị đá trúng, hàm răng trong miệng thiếu niên kia sẽ chẳng còn mấy cái.

- Họ Trương, có phải ngươi không nhìn thấy ta không?

Tần Hạo Hiên đứng ở một bên, mí mắt không nhấc nói:

- Nếu ngươi dám đá, ta sẽ trói ngươi lại, sau đó ném vào núi cho sói ăn!

Ở trong đám thiếu niên trấn Đại Điền, Tần Hạo Hiên đúng là khác loài, tám tuổi đã tiếp nhận gánh nặng gia đình lên núi săn bắn, hắn rất ít giao du cùng các thiếu niên bằng tuổi, vì thế đương nhiên Trương Cuồng cùng hắn nổi danh thành lão đại của đám thiếu niên.

Phụ thân của Trương Cuồng là thợ săn ưu tú nhất trong trấn, mà bản thân Trương Cuồng cũng có thiên phú dị bẩm, lúc mười hai tuổi từng tay không giết hai con sói đói, coi như là thiếu niên thiên tài.

Nhưng mà nhân vật lợi hại như vậy, có thể ở trong trấn Đại Điền xưng vương xưng bá với bọn nhỏ, lại sợ hãi Tần Hạo Hiên không thôi, năm trước hắn từng bị Tần Hạo Hiên đánh một trận hung ác, đã gãy bốn cái xương sườn, nằm liệt giường ba tháng mới khỏi hẳn, từ đó không dám đắc tội Tần Hạo Hiên nữa.

Thanh âm của Tần Hạo Hiên tựa như gông xiềng vô hình, làm cho Trương Cuồng ngạnh sanh thu chân của mình, y nhìn về phía Tần Hạo Hiên, cho dù trong nội tâm hận không thể bầm thây Tần Hạo Hiên vạn đoạn, nhưng không dám biểu hiện ra chút nào.

Hắn biết rõ Tần Hạo Hiên nói được làm được, nếu như mình thực đá ra một cước này, y nói trói mình ném vào núi cho sói nhất định sẽ làm!

Trong lòng oán độc, nhưng Trương Cuồng đổi sắc mặt, trên lông mày còn treo lạnh lùng:
- Họ Tần, hai người này phá hỏng quy củ của ta, làm sao cũng phải cho một chút giáo huấn chứ?

Trong lòng Tần Hạo Hiên cười lạnh, cướp đoạt từ khi nào trở thành quy củ? Hắn chẳng muốn cùng Trương Cuồng nhiều lời, chỉ nói.

- Cút!

Sắc mặt Trương Cuồng khó coi, nhưng cũng biết trở mặt chỉ có thể chịu thiệt, trong nội tâm chửi bới Tần Hạo Hiên trăm ngàn lần, hắn thật không hiểu nổi Tần Hạo Hiên suy nghĩ, một cái từ bé đọc sách, có lẽ rõ ràng hai chữ “lợi hại”, cùng mình liên thủ có khả năng hoành hành trong trấn, tại sao lại luôn đối địch với mình.

Tần Hạo Hiên nhìn Trương Cuồng, cũng biết đối phương suy nghĩ cái gì, trong lòng thở dài:

- Tần Hạo Hiên a Tần Hạo Hiên, ngươi từ bé đọc sách, lẽ ra biết hai chữ “lợi hại”, càng phải biết tránh xa bọn ác nhân, tại sao gặp sự tình như thế này lại không nhẫn nhịn được?

Nghĩ tới đây, Tần Hạo Hiên cười khổ, mặc dù mình đọc sách biết rõ đạo lý, nhưng nuôi thành một ít tình tình xấu của người đọc sách, biết rõ có đôi khi việc không liên quan đến mình tránh xa ra, thì có thế tránh đi rất nhiều sự tình, lại hết lần này tới lần khác trong lòng không nhịn được chữ “lý”.

Có kẻ mắt sắc nhìn qua liền trông thấy trong tay Tần Hạo Hiên có đồ vật, còn tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt, nói:

- Ngô...... Thơm quá! Tần ca, hôm nay lại có vật gì tốt? Đây là tính đi đến Trần gia dược điếm bán sao?

- Nói thừa, đồ vật Tần ca đưa ra lúc nào không phải đồ tốt?

Tần Hạo Hiên còn chưa nói, một thiếu niên liền tiếp lời, lời nói nịnh nọt, rất nhanh khiến xung quanh có tiếng phụ họa.

- Tần ca, nghe nói hôm nay có hai vị khách lạ, mua sạch dược liệu quý báu ở Trần gia dược điếm, lại còn nói, chỉ cần là dược tài trân quý, họ còn có thể mua với giá cao hơn Trần gia dược điếm!

- Đúng vậy a, ta cũng nghe nói, Tần ca gần đây có không ít thứ tốt, nếu như bọn họ thấy, nói không chừng có thể phát đại tài đây!

Trong nội tâm Tần Hạo Hiên khẽ động, cảm thấy vận khí tốt, sảng khoái hứa:

- Nếu bán được nhiều tiền, ta mời các ngươi uống rượu.

Ở trong tiếng hoan hô, Tần Hạo Hiên bị chúng thiếu niên vây quanh đi về phía Trần gia dược điếm.

Nhìn Tần Hạo Hiên rời đi, mà bên người chỉ còn lại có mấy tiểu đệ đáng tin, Trương Cuồng nghiến răng nghiến lợi nói:

- Không lâu sau là thời gian Thần Tiên trong núi đến chọn lựa đồ đệ, ta nhất định phải để Thần Tiên tuyển được, thở ra một ngụm ác khí!

Chương 3: Thần Tiên tuyển Tiên Miêu

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

-------------------------

(*Miêu là chủng, không phải mèo nha các đạo hữu)

Tiệm thuốc Trần gia ở trấn Đại Điền không người không biết không người không hiểu, người trong trấn vào núi đi săn khó mà tránh khỏi bị thương hoặc trúng độc, mỗi lần Trần lão đầu đều có thể thuốc đến bệnh trừ, ở trấn Đại Điền có danh dự cực cao.

Nằm ở phía bắc trấn, có một cửa hàng nhỏ không thu hút lắm, trên cao treo lên một chữ Dược, trong tiệm, học đồ của Trần lão đầu đang vội vàng cắt thuốc chế dược đủ thứ công việc, mùi thảo dược thơm mát tỏa khắp phụ cận.

Mặc dù dược điếm làm ăn rất tốt, nhưng toàn bộ công việc lại giao cho đám đồ đệ quản lý, riêng ông chủ Trần lão đầu lại thật nhàn nhã, hắn thường ngồi trên một chiếc ghế trong nội viện dược điếm, phẩm trà đọc sách, thoải mái tự nhiên, trừ khi đám đồ đệ gặp nghi nan tạp chứng, hoặc thu mua dược liệu quá mức trân quý không dám tự tiện làm chủ, thì những việc bình thường hắn đã không để ý đến.

Tần Hạo Hiên ở trong đám thiếu niên túm tụm, hạo hạo đãng đãng đi vào dược điếm, dẫn đến không ít người ghé nhìn.

Người trên trấn cũng biết, nhất định là Tần Hạo Hiên lại đến đây bán dược liệu, hơn nữa phô trương như vậy, không chừng lại bán được nhiều tiền!

Trần gia dược điếm trừ đi một ít thợ săn bị thương, thêm vài người hái thuốc đến đây bán thuốc, cũng chỉ có hai người lạ mặt.

Ở trên trấn Đại Điền chứng kiến hai người lạ đúng là hiếm thấy, hai người này đang cùng đám đồ đệ vốn xưa nay mắt cao hơn trán của Trần lão đầu lựa chọn dược liệu quý báu, dựa theo dáng cười đầy nịnh nọt của đám đồ đệ Trần lão đầu thì khẳng định bọn hắn đã mua không ít dược liệu, chắc hẳn chính là hai khách lạ tài đại khí thô đang nghe đồn kia.

Tần Hạo Hiên đi vào Trần gia dược điếm, mặc dù trong tiệm mùi thuốc nồng đậm vẫn ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt nhẹ nhàng của Hoàng Tinh, lập tức khiến hai khách lạ chú ý.

- Hậu sinh, ngươi là tới bán thuốc sao?

Trong đó một nam tử mặc thanh sam, chòm râu dê đi đến trước mặt Tần Hạo Hiên:

- Cái thôn trấn nhỏ này lại có loại Hoàng Tinh tốt nhất?

Tần Hạo Hiên còn chưa kịp nói chuyện, một thiếu niên đã tranh Tần Hạo Hiên nói hớt:

- Hoàng Tinh hay không Hoàng Tinh ta không rõ, nhưng đồ vật Tần ca đưa ra không có một cái là thứ phẩm!

Nam tử râu dê nhìn Tần Hạo Hiên, thấy Tần Hạo Hiên không nói, xem như thừa nhận Hoàng Tinh, nam tử râu dê nói tiếp:

- Tiểu huynh đệ, ta đang có một phương thuốc, thực sự rất cần Hoàng Tinh, hôm nay khối Hoàng Tinh này ngươi trực tiếp ra giá, ta mua lại được không?

Tần Hạo Hiên biết rõ người trước mắt này khẳng định là người có lai lịch, Hoàng Tinh của mình còn chưa lấy ra, người ta liền có thể nói rõ, người rành rẽ như thế tốt nhất là không nên tùy ý báo giá.

Tần Hạo Hiên không có báo giá, nhưng đám thiếu niên bên cạnh hắn đã bắt đầu báo giá lung tung.

- Năm lượng...

- Năm lượng sao có thể, ít nhất cũng phải mười lượng!

- Có chút tiền đồ được không, đồ tốt của Tần ca chỉ trị giá mười lượng? Ta xem ít nhất cũng 15 lượng!

Các thiếu niên không biết Hoàng Tinh là vật gì tranh cãi đến mặt đỏ tía tai, báo giá cũng từ từ tăng, từ năm lượng lên tới năm mươi lượng.

Hai người lạ nhìn nhau cười cười, nam tử râu dê lấy trong túi ra năm đĩnh bạc sáng lấp lóe, nói:

- Chỗ này là một trăm lượng bạc, chỉ cần tiểu huynh đệ nguyện ý bán Hoàng Tinh cho ta, bạc này sẽ là của ngươi.

Mang ra một trăm lượng bạc, trực tiếp dọa lui đám thiếu niên, đừng nhìn bọn hắn báo giá thật nhanh, nhưng ngoại trừ Tần Hạo Hiên, đều là một đám nhà quê mười lượng bạc cũng chưa thấy qua, chớ nói chi là duy nhất một lần chứng kiến một trăm lượng bạc.

Mặc dù phụ thân là thợ săn ưu tú nhất trấn Đại Điền, nhà của Trương Cuồng một năm đi săn thu nhập cũng không quá hai ba mươi lượng, nhưng ở trấn Đại Điền đã được cho cực kỳ giàu có. Nhìn đám thiếu niên chảy nước miếng nhìn xem, hai người kia cho rằng việc mua bán này chắc chắn hoàn thành rồi.

Tần Hạo Hiên cũng bị giá tiền này dọa sợ, trái tim nhảy loạn, nửa ngày sau mới lắc đầu nói:

- Cái này thực không thể bán cho hai vị...

Nghe Tần Hạo Hiên nói, nam tử râu dê sững sờ, lập tức nói: - Mặc dù Hoàng Tinh quý hiếm, nhưng ngươi bán vào dược điếm cũng không quá hai ba mươi lượng, mà ta đồng ý mua một trăm lượng...

Người lạ một mực không có lên tiếng kia đã cắt đứt nam tử râu dê, nói:

- Không hài lòng giá cả, ta lại thêm hai mươi lượng, như thế nào?

120 lượng, đó là tầm mười năm thu nhập của một nhà bình thường ở trấn Đại Điền, mặc dù là Tần Hạo Hiên cũng phải trong ba bốn năm làm mới kiếm được 120 lượng, đã có thiếu niên khuôn mặt đỏ bừng, nhìn sáu nén bạc dưới ánh mặt trời, ánh bạc rực rỡ, cảm thấy hô hấp không thông.

Tần Hạo Hiên hít một hơi thật sâu, ổn định lại chính mình.

- Trần lão bá muốn một khối Hoàng Tinh mà nhớ mong đã nhiều năm, nếu như hắn biết rõ ta tìm được một khối lại bán cho các ngươi, ngày sau mua dược liệu của ta giá cả thấp xuống, mặc dù một trăm lượng hấp dẫn, nhưng mà không thể ảnh hưởng ta sau này, đúng không?

Tần Hạo Hiên ném ra quan điểm của mình, kể cả hai người xa lạ ở trong tất cả mọi người, nghe xong đều khen ngợi không thôi, khách nhân đến mua thuốc trong tiệm càng tiếc nuối, tại sao mình không sinh ra nhi tử như vậy!

- Có ý tứ, có ý tứ.

Hai người khách lạ mặt mỉm cười, rất có phong độ rời đi, bọn hắn chân trước vừa đi, Trần lão đầu biết được tin tức vội vàng từ trong viện chạy ra.

- Hoàng Tinh, ngươi lấy được Hoàng Tinh rồi hả?

Trần lão đầu người chưa tới thanh âm đã tới trước, hắn gần tám mươi tuổi vậy mà trung khí mười phần, vẻ mặt hồng nhuận phơn phớt, bước đi như bay, vừa nhìn thấy Tần Hạo Hiên, liền khẩn trương hô:

- Nghe nói có người giá cao mua Hoàng Tinh? Hoàng Tinh đâu rồi? Bán đi rồi sao?

- À, còn giữ lại cho ngài đây.

Tần Hạo Hiên xòe ra bàn tay nắm chặt Hoàng Tinh, một cục đá to bằng ngón út màu vàng hiện ra, mùi thơm nhạt nhạt lại nồng đậm lập tức tản mát ra, ép xuống mùi thơm dược thảo ở trong tiệm.

- Hoàng Tinh, quả nhiên là Hoàng Tinh...

Trần lão đầu đã lớn tuổi, nhưng chứng kiến Hoàng Tinh rốt cuộc đè nén không được cảm xúc, ba bước thành hai bước đi tới, nhận lấy Hoàng Tinh trong tay Tần Hạo Hiên cẩn thận chu đáo, kích động đến nước mắt tuôn đầy mặt.

- Tần oa tử, khối Hoàng Tinh này ngươi muốn bán bao nhiêu tiền?

Một hồi lâu, Trần lão đầu mới thu lại thần sắc kích động, nghiêm mặt hỏi thăm:

- Nghe nói vừa rồi có người ra giá 120 lượng?
Tần Hạo Hiên gật đầu nói:

- Ngài cảm thấy có thể cho bao nhiêu?

- Dược liệu không có định giá thống nhất, nếu khi cần gấp để cứu người, dù bán khối Hoàng Tinh này đến một ngàn lượng cũng không đắt, nhưng mà trước mắt ta chỉ có thể ra ba mươi lượng.

Trần lão đầu đặt Hoàng Tinh ở giữa hai ngón tay nhẹ nhàng vê động, khen:

- Bảo bối tốt, bảo bối tốt!

Cái giá tiền này cùng 120 lượng lúc trước kém quá nhiều, Tần Hạo Hiên còn chưa tỏ thái độ, các thiếu niên phía sau hắn liền ồn ào.

- Người khác ra giá cao ngươi lại ra giá thấp như vậy, uổng Tần ca giữ lại cho ngươi!

- Đúng vậy, quá không hợp thói thường, chênh lệch nhiều như vậy...

....

- Ta không ép buộc ngươi, nếu như không bán ngươi thu về là được!

Trần lão đầu một bộ lưu luyến không nỡ rời, mặc dù Hoàng Tinh quý hiếm có tiền mà không mua được, nhưng hắn cho ra ba mươi lượng đã rất hợp lý.

Tần Hạo Hiên mỉm cười, ngăn trở Trần lão đầu đưa trả Hoàng Tinh, nói:

- Ba mươi lượng thì ba mươi lượng, nếu không có ngài nào có ta hôm nay! Dù sao là tìm được, bán đắt bán rẻ cũng không sao cả, coi như để ngài tròn tâm nguyện!

Trần lão đầu cảm động mừng rỡ, gắt gao nắm Hoàng Tinh trong tay, như sợ hở một giây sẽ bị người cướp đi.

Sau khi Trần lão đầu đưa ra ba mươi lượng bạc, Tần Hạo Hiên hô bằng dẫn hữu, mang một đám thiếu niên đi vào tửu điếm trên thị trấn nâng ly.

Trong lúc uống rượu ở tửu điếm, các thiếu niên nghe được một tin tức cực kỳ phấn chấn:

- Có tin tức nói, ngày mai các Thần Tiên trên núi sẽ mở hội thu tuyển đệ tử!

Về đến nhà, Tần Hạo Hiên ngủ một giấc, thẳng đến lúc chạng vạng tối, trưởng trấn sai người gọi các thiếu niên độ mười sáu tuổi trên thị trấn tụ tập lại, trên quảng trường tuyên bố tin tức chấn động lòng người.

- Ngày mai trên Pha Tử Lĩnh, Thần Tiên sẽ lựa chọn ra hạt giống ưu tú nhất trong các ngươi, thu làm đồ đệ. Đây là cơ hội khó gặp, các ngươi phải chăm chú xem trọng! Một khi Thần Tiên chọn trúng, mỗi năm còn được ban cho hai trăm lượng bạc để nuôi gia đình!

Hai trăm lượng bạc! Hàng năm đều có!

Hai trăm lượng bạc đối với Tần Hạo Hiên cũng là một khoản tiền lớn, huống chi những thiếu niên chưa thấy qua sự đời kia, càng bị con số này làm cho choáng váng tâm thần.

- Nếu như muốn ghi danh, đều đến chỗ của ta báo danh, ngày mai sáng sớm liền đi đến Pha Tử Lĩnh.

Cho dù hàng năm không có hai trăm lượng bạc hấp dẫn, bị Thần Tiên trên núi nhìn trúng, thu làm đồ đệ cũng đủ để những thiếu niên này chạy theo như vịt, Tần Hạo Hiên cũng rất muốn trở thành Thần Tiên, nhưng hắn càng lo lắng cho cha mẹ dần lớn tuổi, bản thân mình có thể đi làm Thần Tiên, nhưng sao nỡ để song thân cơ khổ không nơi nương tựa?

Nhưng hàng năm có hai trăm lượng bạc lại bất đồng, một khi được các Thần Tiên chọn trúng, hàng năm hai trăm lượng bạc an gia phí cũng có thể để cho cha mẹ áo cơm không lo, an hưởng tuổi già, hắn cũng có thể an tâm đi theo Thần Tiên học trường sanh bất lão, chắc hẳn song thân nhất định sẽ ủng hộ!

Tần Hạo Hiên cùng các thiếu niên kích động, đi đến chỗ trưởng trấn báo danh, ở nơi báo danh, Trương Cuồng đã được vài tên tiểu đệ thổi phồng, toàn thân tràn đầy tự tin, nghĩ đến tương lai có thể được Thần Tiên chọn trúng, không còn là phàm phu tục tử, vậy nên nhìn thấy Tần Hạo Hiên cũng không còn sợ hãi nữa.

- Tần Hạo Hiên, ngày mai ta nhất định sẽ được các Thần Tiên chọn trúng, đến lúc đó chút việc cũ chúng ta cẩn thận tính toán.

Tần Hạo Hiên viết tên mình lên sổ báo danh, sau lưng lại truyền đến thanh âm hung hăng càn quấy của Trương Cuồng, hắn xoay người, đôi mắt đầy tự tin, lại giữ im lặng.

Trương Cuồng cảm giác cái nhìn này của Tần Hạo Hiên thấu đến tâm can, xuyên suốt linh hồn, nhịn không được run rẩy, cả người nổi da gà.

Trương Cuồng bị Tần Hạo Hiên trừng mắt rất nhanh tỉnh táo lại, trong ánh mắt hiện lên âm lãnh, âm thầm trách mình đắc ý quên hình, quá mức xúc động, oán độc trừng Tần Hạo Hiên một cái, ở trong rất nhiều người xem náo nhiệt yên lặng quay người rời đi, đưa tới một hồi cười nhạo, quả nhiên là lấy đá nện chân của mình.

Nhìn bóng lưng Trương Cuồng rời đi, dù là Tần Hạo Hiên cũng nhịn không được đáy lòng phát lạnh, loại âm hiểm tiểu nhân như Trương Cuồng lại biết tiến thối, nếu quả thật đối phương được chọn trúng, thì nhất định phải cẩn thận đề phòng gấp bội.

Chương 4: Chí Thượng Tiên Tôn Chân Ất Thái Sơ giáo (1)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

-------------------------

Sáng sớm hôm sau, nguyên bản trấn Đại Điền vốn yên tĩnh lại cực kỳ náo nhiệt. Những gia đình có con em tham tuyển đều giăng đèn kết hoa, giết heo làm dê bái thiên tế tổ, rất nhiều gia trưởng cả đêm quỳ gối trước bàn thờ nhà mình, cầu xin cho con trẻ được Thần Tiên chọn trúng, ngày sau bay cao.

Tần Hạo Hiên cáo biệt cha mẹ, hai người đã quỳ ở trước bàn thờ một đêm, dung nhan phảng phất như tiều tụy đi rất nhiều, nguyên bản hắn ngủ một đêm ngọt ngào tâm tình lại trầm trọng xuống.

Ở dưới sự mở đường hộ tống của hơn hai mươi thợ săn cường tráng, bốn mươi thiếu niên độ mười sáu tuổi hạo hạo đãng đãng tiến về Pha Tử Lĩnh. Pha Tử Lĩnh là nơi phân chia nội sơn và ngoại sơn của Tiểu Tự sơn, là một bãi cỏ bằng phẳng.

Bọn người Tần Hạo Hiên đến không lâu, hai đạo bạch quang từ chân trời phía đông cưỡi mây phá sương, ngự kiếm bay đến, lúc rơi xuống đất, Tần Hạo Hiên thình lình phát hiện, bọn hắn chính là hai người lạ mặt ngày hôm qua muốn ra giá cao mua sắm Hoàng Tinh của mình.

Không chỉ Tần Hạo Hiên, những thiếu niên khác cũng bị hai người này chấn kinh.

Trương Cuồng lộ vẻ vui mừng, cùng tộc đệ kiêm tiểu đệ của hắn Trương Dương nhìn nhau cười cười.

Phải biết rằng ngày hôm qua sau khi bọn hắn không mua được Hoàng Tinh của Tần Hạo Hiên, về sau ra giá trên trời năm trăm lượng mua lại khối Hoàng Tinh nọ ở trên tay Trần lão đầu, nói không chừng trong lòng bọn hắn ghi hận Tần Hạo Hiên, như vậy cơ hội trúng tuyển của Tần Hạo Hiên càng nhỏ hơn.

Sau khi hai người kia hạ xuống, phi kiếm dưới chân bọn hắn bay quanh một vòng, xua tán sương mù bốn phía, hình thành một chỗ chân không, sau đó phi kiếm tự động bay trở về vỏ kiếm sau lưng bọn hắn. Chiêu thức ấy khuynh đảo cả đám thiếu niên ở đây.

Ở sau khi hai Thần Tiên đến, trưởng trấn dẫn đầu quỳ trên mặt đất:

- Năm nay trấn Đại Điền có bốn mươi mốt thiếu niên vừa độ tuổi, mời hai vị tiên trưởng chọn lựa.

Bốn mươi mốt thiếu niên, tính thêm hai mươi thợ săn hộ tống thành kính quỳ xuống đất hành lễ.

Nhìn qua bốn mươi mốt thiếu niên, tốt xấu lẫn lộn, phần lớn cúi đầu sợ hãi rụt rè, cũng có mấy cái ngẩng cao đầu, một bộ đã tính trước, nhưng giữa lông mày đều pha lấy tự ti cùng tự tin.

Duy chỉ có một người thiếu niên mặc áo vải màu xám, cử chỉ vừa vặn, thần sắc đoan trang, khí chất trầm ổn, rất có phong độ, làm con mắt bọn hắn sáng ngời, đây không phải thiếu niên ngày hôm qua bán Hoàng Tinh ở Trần gia dược điếm sao? Trong nội tâm bọn hắn ngược lại có vài phần chờ mong thành tích khảo sát của thiếu niên này.
Ở trấn Đại Điền bọn hắn cũng nghe nói danh tiếng của Tần Hạo Hiên, lại tận mắt thấy hắn cầm Hoàng Tinh ra bán, bán một hai lần linh dược có thể nói vận khí tốt, nhưng Tần Hạo Hiên thường xuyên có thể lấy ra những thứ không kém Hoàng Tinh, tuyệt đối không phải vận khí đơn giản như vậy, nếu như có thể thu tiểu tử này vào tông môn, đối với mình cũng có chỗ tốt.

- Bổn tiên Từ Thôn Hổ, vị này là sư huynh của ta Triệu Gia Long.

Nam tử râu dê Từ Thôn Hổ giới thiệu sơ lược, sau đó cũng không nói nhảm:

- Tuyển mầm phân căn cốt có hai cửa! Cửa thứ nhất sờ đạo cốt, cửa thứ hai trắc tiên chủng, hai cửa đều vượt qua kiểm tra thì trúng cử.

- Người thứ nhất.

Dựa theo trình tự mà trưởng trấn lập từ trước, thiếu niên thứ nhất đi lên tiếp thu khảo thí. Bất quá trước khi khảo thí, còn phải tiến hành rất nhiều trình tự phức tạp như huân hương, súc miệng…

Thiếu niên khảo thí duỗi tay trái ra, Từ Thôn Hổ vuốt ve một hồi, nhíu mày nói:

- Phàm cốt... Kế tiếp.

Sờ đạo cốt kỳ thực là sơ bộ thăm dò kinh mạch cốt cách, người đầu tiên này không thể vượt qua kiểm tra, vậy thì không cần phải tiến hành tiếp.

Liên tiếp tiến lên mấy người, toàn bộ bị Từ Thôn Hổ dán lên nhãn hiệu cặn bã, thật vất vả có một người qua cửa ải sờ đạo cốt, tiến vào chỗ Triệu Gia Long phụ trách trắc tiên chủng. Trắc tiên chủng thực ra là khảo thí tiên chủng.
Cơ hồ mỗi người đều có tiên chủng, nhưng rất nhiều người tiên chủng ở sau khi sinh liền chết, mặc dù tiên chủng còn sống, cũng phải chờ 16 năm sau xem tiên chủng còn sống hay không, bởi vì phải đầy 16 tuổi mới có thể hấp thụ thiên địa linh khí, cho nên phải ở 16 tuổi mới có khả năng tu tiên, mà trong khoảng thời gian 16 năm này, lại có rất nhiều người tiên chủng khô cạn chết rồi. Tên thiếu niên thông qua khảo thí sờ cốt, ở trắc tiên chủng lại phát hiện tiên chủng của hắn đã chết.

Thần Tiên trên núi chọn lựa đệ tử là một tiên duyên to lớn, không phải ai cũng có thể nhận được phần tiên duyên này, hàng năm vô số người ôm hi vọng đến, nhưng không thu hoạch được gì, lại mang theo thất vọng quay về.

Ngay sau đó có mấy người thông qua khảo thí sờ cốt, cũng ở chỗ trắc tiên chủng toàn quân bị diệt. Ở dưới sự tiếc hận của trưởng trấn, Trương Cuồng đi tới, lại lần nữa đốt lên hy vọng cho đám người trưởng trấn.

Tuy tính tình của Trương Cuồng ương ngạnh, để người khác khó chịu, nhưng hắn kế thừa gien tốt của phụ thân hắn, từ nhỏ biểu hiện bất phàm. Năm đó phụ thân hắn thiếu chút nữa đã được Thần Tiên trên núi mang đi, mặc dù hiện tại cũng là thợ săn ưu tú nhất trấn Đại Điền.

Nắm tay Trương Cuồng, Từ Thôn Hổ vuốt ve một hồi, khuôn mặt lo lắng có chút vui mừng, liên tục tán thưởng.

Trương Cuồng thuận lợi thông qua cửa thứ nhất sờ đạo cốt, mặc dù là sự tình trong dự liệu, nhưng từ biểu hiện của Từ Thôn Hổ, tư chất của hắn hẳn rất khó lường, nói không chừng sẽ trở thành vị đệ tử thứ nhất của tiên nhân ở trấn Đại Điền suốt mười năm nay.

Ở trong rất nhiều ánh mắt hâm mộ, Trương Cuồng đi đến trước người Triệu Gia Long. Vẻ mặt hưng phấn của y lúc đi đến trước người Triệu Gia Long, đã thay đổi thành vẻ tươi cười khiêm tốn, cung kính hành lễ.

Nhìn thấy Trương Cuồng, con mắt Triệu Gia Long sáng ngời, nhưng nét ngạo khí của Trương Cuồng không thể che lấp kia làm y nhíu mày, nhưng bất luận cá nhân hắn yêu ghét như thế nào, khảo thí vẫn phải tiếp tục.

Triệu Gia Long đưa ra một đạo Tiên Linh khí đánh vào trong cơ thể Trương Cuồng, đồng thời cắt vỡ ngón trỏ của hắn, nhỏ một giọt máu tươi chứa đựng Tiên Linh khí lên Tiên Linh Hoa, nếu như Tiên Linh Hoa không hề có động tĩnh gì thì nói rõ tiên chủng đã chết, Tiên Linh Hoa nở càng rậm rạp thì chứng minh tiên chủng càng đầy đủ.

Máu tươi nhỏ lên Tiên Linh Hoa lập tức bị hấp thu, sau đó từ một nụ hoa khô quắt nhanh chóng biến lớn, cánh hoa mở rộng, cuối cùng Tiên Linh Hoa dùng tư thái nở rộ, phô bày tiên chủng của Trương Cuồng đầy đủ cùng sức sống cường đại.

Người trấn Đại Điền hoan hô cùng thét lên, vài chục năm nay, trấn Đại Điền lại xuất hiện một đệ tử tiên nhân, Thần Tiên tương lai.

Nguyên bản đối với Trương Cuồng ấn tượng không tốt, ánh mắt nhìn hắn lại đổi thành phức tạp, hâm mộ ghen ghét, lại có phần nịnh nọt.

Tần Hạo Hiên cau mày, trong nội tâm cũng có chút lo lắng, Trương Cuồng thì cực kỳ đắc chí, nhìn biểu tình của hai vị Thượng Tiên, sợ là thiên phú cực hảo, cái này thật đúng là đi ra ngoài tham gia dự tiệc lại giẫm một bãi c** chó, không phải điềm tốt.

Sau đó, Triệu Gia Long chính thức tuyên bố Trương Cuồng thông qua khảo hạch. Ở sau Trương Cuồng lại có mấy thiếu niên tham gia khảo thí thất bại, rất nhanh thì đến phiên Tần Hạo Hiên.

Tần Hạo Hiên vẫn là nhân vật dẫn đầu trong đám thiếu niên ở trấn Đại Điền, chẳng những thân thủ nhanh nhẹn biết đi săn, còn có thể hái được rất nhiều kỳ trân thần dược mà ngay cả Trần lão đầu cũng hái không đến, danh tiếng vững vàng áp đảo Trương Cuồng, hai người này cũng một mực xem nhau không vừa mắt.

Ở trong bốn mươi mốt người, Tần Hạo Hiên được chọn trúng tiếng hô lớn nhất, trước mắt Trương Cuồng tiếng hô còn không bằng hắn được tiên nhân chọn trúng, vậy nên áp lực của Tần Hạo Hiên cực lớn.

Chương 5: Chí Thượng Tiên Tôn Chân Ất Thái Sơ giáo (2)

Nhóm: TTTV

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

------------------------

Tiếp nhận tay trái của Tần Hạo Hiên, Từ Thôn Hổ lần đầu tiên bắt chuyện:

- Ngươi đã đến rồi, đừng để cho chúng ta thất vọng!

Tần Hạo Hiên mỉm cười, tùy ý Từ Thôn Hổ vuốt tay mình:

- Nhỏ dài có thừa, mệnh cốt lại ngắn; cốt cách tinh kỳ, mạch lạc hơi cản! Đáng tiếc, đáng tiếc, đáng tiếc!

Từ Thôn Hổ liên tiếp nói ba chữ đáng tiếc, ánh mắt nhìn Tần Hạo Hiên đầy vẻ tiếc hận:

- Mặc dù ngươi có thể tính vượt qua kiểm tra, nhưng tư chất thật quá bình thường.

Tần Hạo Hiên cúi đầu đáp lễ:

- Cảm ơn Từ tiên trưởng.

Đi đến trước người Triệu Gia Long, Tần Hạo Hiên không kiêu ngạo không tự ti, để cho nội tâm Triệu Gia Long khen ngợi không thôi.

Triệu Gia Long nhìn hắn mỉm cười, đánh vào trong cơ thể Tần Hạo Hiên một đạo Tiên Linh khí. Tần Hạo Hiên chỉ cảm thấy một dòng nước ấm ôn hòa từ lưng dũng mãnh tràn vào kinh mạch, sau đó chảy khắp toàn thân, kể cả trong máu cũng nhận thấy Tiên Linh khí.

Trong đan điền xuất hiện một hạt giống nhỏ vốn không tồn tại màu xanh nâu, tầng tầng sương mù đang bao vây thấy không rõ bộ dáng. Ở trước khi chính thức tu tiên, cho dù tạm thời có một tia Tiên Linh khí này cũng không cách nào nội thị.

Cắt vỡ ngón trỏ, nhỏ một giọt máu tươi lên Tiên Linh Hoa vốn đã khôi phục bộ dáng khô héo.

Lúc này mặc dù Tiên Linh Hoa có động tĩnh, lại không rõ ràng giống như Trương Cuồng, nụ hoa dùng một loại tốc độ chậm chạp nở ra, nửa ngày mới to ra bằng nụ hoa bình thường, cánh hoa mở một khe hở bé tí.

Sau đó đợi trái đợi phải, Tiên Linh Hoa lại không còn động tĩnh gì, điều này nói rõ mặc dù tiên chủng của Tần Hạo Hiên không chết, nhưng khô cạn rất nghiêm trọng, lại trôi qua mấy tháng, tiên chủng khô cạn mà chết cũng có khả năng.

Triệu Gia Long tự định giá nửa ngày, tư chất của Tần Hạo Hiên xen vào giữa có thể thu hoặc không thu, đến tột cùng có thu hay không quyền quyết định ở hai người bọn họ.
Nhìn qua Tần Hạo Hiên, vẻ mặt Triệu Gia Long tiếc nuối, hắn không thể tưởng được Tần Hạo Hiên có thể thỉnh thoảng hái được dược liệu trân quý như Hoàng Tinh, vậy mà tư chất lại bình thường như thế, bình thường đến để cho hắn khó khăn.

Lúc này Từ Thôn Hổ ghé sát vào bên tai Triệu Gia Long, lặng lẽ thì thầm vài câu, ánh mắt Triệu Gia Long lấp lánh, tựa hồ cân nhắc lợi hại.

Một lát sau, Triệu Gia Long tuyên bố Tần Hạo Hiên cũng được thu nhận. Người Trấn Đại Điền lại sôi trào lần nữa, phải biết rằng trấn Đại Điền là thứ địa phương hoang vu, vài chục năm thậm chí trên trăm năm tuyển không ra một đệ tử tiên nhân là chuyện rất bình thường, Triệu Gia Long cùng Từ Thôn Hổ vốn cũng chỉ ôm tâm tư làm qua loa đi ngang qua sân khấu, lại không nghĩ rằng lần này lại thu hai người.

Sau đó lại có rất nhiều rất nhiều thiếu niên bị đánh rớt, làm cho người ta bất ngờ là, tộc đệ kiêm tiểu đệ của Trương Cuồng… Trương Dương, vậy mà cũng thông qua khảo hạch, hơn nữa thành tích khảo hạch còn tốt hơn Tần Hạo Hiên một chút, Tiên Linh Hoa mở nhiều một đường nhỏ, chứng minh tiên chủng của Trương Dương càng có sức sống hơn Tần Hạo Hiên.

Trên mặt Trương Cuồng tràn đầy khí sắc kiêu ngạo, ánh mắt nhìn về phía Tần Hạo Hiên tràn ngập khinh khi, trong nội tâm càng dương dương đắc ý, để ngươi ỷ vào thân cường thể tráng, yêu thích xen vào việc của người khác, chờ ta học được linh pháp làm Thần Tiên, xem về sau ta chỉnh ngươi như thế nào!

Đối với ánh mắt khiêu khích của Trương Cuồng, Tần Hạo Hiên làm như không thấy, tư chất tốt hơn ta một chút, sức sống của tiên chủng so mạnh hơn ta chút, có gì đặc biệt hơn người, trên đường tu tiên chuyện xấu ngàn vạn, tư chất tốt cũng không có nghĩa là tương lai thành tựu nhất định sẽ cao, nếu không những Thần Tiên kia còn đi tìm cái rắm, trực tiếp chiêu gọi chút ít người tư chất nhất lưu chẳng phải xong chuyện.

Rất nhanh, bốn mươi mốt thiếu niên toàn bộ kiểm tra xong, năm nay trấn Đại Điền một lần ra ba đệ tử tiên nhân, có thể nói tất cả đều vui mừng.

- Ba người các ngươi trở về chuẩn bị, cáo biệt cha mẹ thân nhân, ngày mai theo chúng ta lên núi.

Triệu Gia Long dứt lời, ba túi bạc nặng trịch phân biệt đưa cho ba người bọn họ, nói:

- Đây là an gia phí của các ngươi, sau khi an trí thích đáng, sáng sớm ngày mai ra đầu trấn gặp chúng ta!

Bàn giao hoàn tất, Triệu Gia Long cùng Từ Thôn Hổ tế ra tiên kiếm rời đi, những thiếu niên khảo trí không trúng chuyển sự hâm mộ đối với hai vị tiên nhân sang ba người thông qua khảo thí, nhất là Trương Cuồng khảo sát thành tích tốt nhất, ưu dị nhất, không lâu sau, bọn hắn có thể như Thần Tiên bay tới bay lui.
Tin tức Thần Tiên ở trấn Đại Điền tuyển được ba thiếu niên truyền ra, phương viên trăm dặm không người nào không khiếp sợ, rất nhiều người bà con xa mấy đời trước vốn đã đoạn tuyệt vãng lai lại nhao nhao đến nhà, đưa tới lễ vật, nói vô số lời hay ho, nghĩ hết trăm phương ngàn kế cùng Thần Tiên tương lai đánh tốt quan hệ, nhất là cửa nhà Trương Cuồng bị người lạ người quen đến tặng lễ đạp hỏng, hai nhà khác cũng không ít.

Sau một đêm náo nhiệt, ba thiếu niên ở dưới vô số hương thân phụ lão xúm xít đưa đến đầu trấn, Từ Thôn Hổ cùng Triệu Gia Long đã đứng đó chờ.

Bởi vì đường xá xa xôi, trưởng trấn suốt đêm cho người vào trong huyện thành mua sắm năm con ngựa tốt, cung cấp bọn hắn cưỡi thay đi bộ.

Năm người lên ngựa, Từ Thôn Hổ hất tay, năm lá bùa màu vàng phân biệt dán lên mông năm con ngựa, năm con ngựa phảng phất như đánh máu gà, hí to một tiếng, nhanh chóng phóng đi.

Không kịp vẫy tay từ biệt, quay đầu lại chỉ có thể nhìn thấy thân nhân trong mắt lấp lóe lệ quang, bao hàm hạnh phúc cùng thương cảm, dần dần rời xa. Tiên lộ dài đằng đẵng, vừa đi không trở lại.

(Dịch: Kháo! Chiêng trống đâu? Hò reo đâu? Ta muốn thấy lão bách tính tiễn ôn thần!!

Biên: đây không phải Bạch Tiểu Thuần.)



- Hai vị tiên trưởng, không biết xưng hô hai vị như thế nào, mới không mất cấp bậc lễ nghĩa?

Tần Hạo Hiên giục ngựa đi nhanh một bước, vượt qua Từ Thôn Hổ cùng Triệu Gia Long, không kiêu ngạo không tự ti hỏi thăm.

- Sư huynh!

Triệu Gia Long mặt không biểu tình, lạnh như băng nhổ ra hai chữ. Trương Cuồng, Trương Dương nhìn Tần Hạo Hiên kinh ngạc, trong lòng cười thầm, lại làm ra vẻ trung thực, Trương Cuồng chất phác nói:

- Có thể được hai vị sư huynh nhìn trúng, thu vào môn phái, Trương Cuồng thật có thiên đại phúc phận, sau này kính xin sư huynh giúp đỡ thật nhiều.

Đối với Trương Cuồng vụng về nịnh hót, bất kể là Từ Thôn Hổ hay Triệu Gia Long đều chẳng hề để ý, tự động xem nhẹ, trong nội tâm Trương Cuồng rất không cao hứng, nhưng mặt ngoài còn bày ra vẻ tươi cười.

- Triệu sư huynh, Từ sư huynh, ba người chúng ta xuất thân địa phương nhỏ bé, kiến thức nông cạn, chỉ biết mỗi năm có Thần Tiên như ngài đến chọn đệ tử, lại không biết tình huống càng thêm tường tận, vì để tránh cho khi đến sư môn gây ra chê cười, lại không muốn để cho hai vị sư huynh với tư cách người dẫn đường mất mặt, hai vị sư huynh có thể đề điểm vài câu không?

Tần Hạo Hiên nói không kiêu ngạo không tự ti, cực kỳ vừa vặn, tính tình lãnh ngạo như Triệu Gia Long cũng ân một tiếng, biểu thị vừa ý.

- Sư môn của chúng ta là hộ quốc thần giáo của Tường Long quốc, Thượng Thiên từng đưa xuống tiên ban tiên phổ, ban cho tên Chí Thượng Tiên Tôn Chân Ất Thái Sơ Giáo, tục xưng Thái Sơ giáo, truyền thừa mấy ngàn năm, tông môn ở Hoàng Đế phong trong Đại Tự sơn, đệ tử hơn vạn, chính là tiên môn duy nhất của Tường Long quốc! Chưởng giáo là Tường Long quốc hộ quốc tiên sư, lịch đại hoàng đế đăng cơ, đều phải được chưởng giáo phê chuẩn đồng ý!

Nói lên sư môn Thái Sơ giáo, mặc dù tính tình Triệu Gia Long lãnh ngạo cũng trở nên đoan trang, đám người Tần Hạo Hiên nghe được cũng mặt mày hớn hở tâm trí hướng về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau