TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Tẩu tẩu khóc

- Tên Ngân Sắc Nam Nhân này ghê gớm đó, nghe nói cùng Đạo Đức Tử đại chiến ba ngày ba đêm, cuối cùng lấy thế hoà không phân thắng bại kết thúc.

- Không phải đâu, ta nghe nói là Kim Sắc Nữ Nhân cùng Đạo Đức Tử đại chiến năm ngày năm đêm, Đạo Đức Tử cao hơn một bậc.

- Mấy người các ngươi nghe tin loạn thất bát tao gì thế, là Ngân Sắc Nam Nhân cùng Kim Sắc Nữ Nhân đại chiến với Đạo Đức Tử, Đạo Đức Tử tu vi cái thế, giết hai người bọn họ tè ra quần.

Có vô số người đang thảo luận chuyện này, thậm chí ngay cả chi tiết chiến đấu đều có thể biên ra, thế nhưng bọn họ đều có một điểm chung, đó chính là Đạo Đức Tử thắng.

Dù sao Đạo Đức Tử ở trong lòng bọn họ sẽ không thua, Pháp Đạo đệ nhất nhân, cũng không thể tuỳ tiện thua được.

Nếu như thua, chỉ sợ danh vọng của Đạo Đức Tử sẽ giảm xuống rất nhiều, thậm chí bị người nghi vấn.

Đây chính là tình huống rất nhiều người không muốn nhìn thấy nhất.

Thế nhưng Đạo Đức Tử vừa nghe thấy mấy lời đồn này, giận đến nức râu ria đều muốn bay đi.

Các ngươi đây không phải là muốn kéo cừu hận cho Đạo Đức Tử ta sao? Hơn nữa còn là loại kéo đến mức tràn ra kia!

Hôm nay Thái Kinh quả thật vô cùng náo nhiệt, Thánh Nhân nghe thế cũng đau đầu không thôi, đám cung nữ đáng chết kia vẫn kịp truyền tin túc ra ngoài, còn tên Đạo Đức Tử nữa, khi không lại tạo ra hai đối thủ thần bí?

Rốt cuộc lão có ý đồ gì? Muốn cho bản hoàng biết nhân ngoại hữu nhân? Hay là có ý định khác?

Nhưng mặc kệ y có tính toán gì, khẳng định không phải là ý tốt.

Có vài tên điêu dân đáng chết, luôn tìm mọi cách mưu hại bản hoàng!

Huyện Thái Tây.

Diệp Ly chắc chắn về sớm hơn Dạ Côn, thế nhưng Diệp Ly vừa nghĩ tới sâu nhỏ của mình cứ như không còn, lòng đang rỉ máu a...

Bản thân khinh địch, tống táng sâu nhỏ.

May mắn là mình đã báo thù rửa hận cho sâu nhỏ, bằng không thì trong lòng sẽ rất khó chịu.

- Đi ị lâu như vậy, còn tưởng rằng ngươi rơi vào...

Nhan Mộ Nhi xếp bằng ở trên giường, xung quanh toàn là hoa quả các loại, mặc dù tướng ăn có chút không tốt, thế nhưng mỹ nhân nhi, ăn bất kỳ thứ gì đều vẫn đẹp như thế.

Diệp Ly chậm rãi ngồi ở cái ghế bên cạnh, lạnh giọng nói ra:

- Hồ ly tinh, đừng chọc ta, tâm tình ta không tốt.

- Không biết vì sao hiện tại tâm tình ta đặc biệt tốt, đặc biệt dễ chịu.

Nhan Mộ Nhi chớp chớp con ngươi nghịch ngợm, thật sự là vô cùng khả ái.

- Chớ chọc ta!

Diệp Ly khẽ quát một tiếng, căn bản không có tâm tình cãi nhau với Nhan Mộ Nhi.

Nhan Mộ Nhi giang tay ra, làm sao, không chơi nổi à.

Hại tại Dạ Côn đã mặc lại trang phục tân lang, kỳ thật đoạn đường này chạy tới, cũng suy tư một ít chuyện.

Tỉ như Côn ca ta rất muốn người kia chết, người kia hết lần này tới lần khác lại không chết, mà thứ Côn ca ta không muốn, lại ập tới không thôi.

Xem ra sau này thật sự phải đi ngược lại con đường cũ, Thái Kinh Dạ gia, món nợ này trước ghi lại, còn nhiều thời gian để tính.

Hiện tại còn phải làm chính sự, trong phòng còn có hai vị thê tử đang chờ động phòng... thế nhưng... thật có chút không tiện a.

Than nhẹ một tiếng, Dạ Côn đi tới gian phòng của mình. Trong phòng, hai cô bé không để ý tới đối phương, một ăn một ngẩn người.

Nhưng mà bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi lập tức giật mình.

Nhan Mộ Nhi nhanh chóng gom hết thức ăn ở trên giường để lên mặt bàn, trùm khăn đỏ tân nương lại, đoan đoan chính chính ngồi ở một bên giường.

Diệp Ly cũng nhanh chóng trùm lại, ngồi ở một bên khác, chừa lại một cái chỗ trống ở giữa, dù sao đây là cho nam nhân ngồi.

Dạ Côn đứng ở cửa ra vào, nghĩ thầm đợi chút nữa mở miệng như thế nào, nếu như các nàng cưỡng ép mình thì phải làm sao?

Có nên phản kháng một chút? Hay là nằm hưởng thụ?

Được rồi được rồi, đi một bước tính một bước vậy.

Bất quá ở trong nội tâm Dạ Côn, phu thê không có tình cảm, ngủ cùng một chỗ sẽ cảm thấy khó chịu, càng đừng đề cập tới chuyện khác.

Dù sao Côn ca ta là người hưởng thụ luyến ái trên tinh thần, chứ không phải trên thân thể.

Nếu như các nàng mãnh liệt yêu cầu, ta cũng không ngại giáo dục các nàng một chút, cái gì gọi là tương kính như tân.

Đẩy cửa phòng ra, ánh mắt Dạ Côn theo bản năng đặt ở trên người hai vị kiều thê.

Nếu nói Côn ca ta không vui, đó là giả, chỉ cần là nam nhân, cưới được hai cô nương như thế, không cười toe toét mới là lạ.

Thế nhưng Côn ca ta phải giả bộ một chút.

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, Dạ Côn bắt đầu có chút khẩn trương.

Đừng nói Dạ Côn, Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly cũng bắt đầu khẩn trương.

Nếu như tên tiểu trọc đầu có loại yêu cầu kia phải sao bây giờ, phản kháng, vậy hình tượng xây dựng trước kia sẽ sập hết, không phản kháng, vậy chẳng phải mình sẽ bị thiệt thòi lớn.

Nghĩ thế nào đều không có lời a.
Dạ Côn thấy hoa quả cùng bánh ngọt trên bàn ít một chút, xem ra các nàng đã chờ mình tới mức đói bụng.

Khi nãy mình vừa đi vừa về tốn hơn một canh giờ, các nàng một câu oán giận đều không có, thật đúng là có điểm khéo hiểu lòng người.

Vẫn nên hoàn thành nghi thức trước rồi lại nói.

Cầm lấy hỷ xứng bên cạnh, Dạ Côn đi tới trước mặt thê tử, Dạ Côn phát hiện, tay của hai vị thê tử của mình đều đang dùng sức nắm chặt, xem ra các nàng cũng rất khẩn trương, vậy thì an tâm rồi.

Nhẹ nhàng cạy mở khăn trùm tân nương, nói thật, Dạ Côn cũng không biết ai là ai, dù sao hình thể đều không khác mấy.

- Phu quân ~

Ta kháo, người này là Nhan Mộ Nhi, tiếng phu quân kia khiến cho lông tơ trên người Côn ca ta đều dựng cả lên.

Có cần yêu kiều như thế không...

Nhưng không thể không nói, hiện tại Mộ Nhi rất xinh đẹp, Dạ Côn đều nhìn tới thất thần, nhất là cặp mắt màu xanh lam kia, tựa như bảo thạch trong biển rộng vậy.

Nhan Mộ Nhi thầm mắng một tiếng tiểu trọc đầu, nếu ngươi dám vô lễ! Ta sẽ cắn chết ngươi!

Dạ Côn thu hồi ánh mắt, nhấc khăn đỏ tân nhương của Diệp Ly lên, bất quá nhìn thấy khuôn mặt khiến người hít thở không thông của Diệp Ly, Dạ Côn có chút kinh ngạc, sao hốc mắt lại đỏ lên rồi?

Nhan Mộ Nhi bên cạnh thầm nghĩ, ngươi thật biết chơi tâm cơ a, tâm cơ nữ trong miệng sư phụ ta hoàn toàn khớp với ngươi.

Chỉ thấy Diệp Ly trực tiếp bổ nhào vào trong ngực Dạ Côn, ôm chặt lấy.

Diệp Ly hiện tại cần an ủi, sâu nhỏ chết, quả thật khiến cho Diệp Ly rất thương tâm, nhưng lại không thể nói ra được... ủy khuất chết...

Dạ Côn đều không biết làm sao, hai tay cũng không biết để ở nơi đâu:

- Làm sao vậy?

- Phu quân... ta nhớ ngươi lắm...

Diệp Ly nghẹn ngào nói ra.

Nhan Mộ Nhi thầm hô lợi hại, thật biết cách làm phu quân vui lòng, nửa canh giờ không gặp liền khóc thành dạng này, nếu như một ngày không thấy, ngươi còn không phải treo cổ tự vận sao.

Cho dù là lừa gạt, nhưng lời này nghe cũng rất dễ chịu, một người nam nhân, được một nữ nhân tưởng niệm như thế, đó chính là chuyện vô cùng hạnh phúc.

Dạ Côn nhẹ nhàng đặt tay lên trên lưng Diệp Ly, hơi hơi vỗ:

- Không phải ta đã tới rồi sao, đừng khóc.

- Ô ô ô...

Kiểu nói này khiến Diệp Ly càng muốn khóc.

Lúc nhỏ Diệp Ly cũng rất ít khóc, bởi vì thân phận, nếu mình khóc sẽ khiến cho phụ thân hổ thẹn, dù cho mình ủy khuất, cũng phải nhẫn lấy, sau khi lớn lên tiếp nhận vị trí của phụ thân, càng không thể khóc, bởi vì thuộc hạ rất nhiều, phải biểu hiện ra bá khí.

Thời gian lâu như vậy, có ai biết trong lòng Diệp Ly ủy khuất, nàng cũng rất muốn giống như nữ hài tử khác, sống tự do tự tại.

Vừa nghĩ tới cuộc sống của mình, tiếng khóc Diệp Ly càng lúc càng lớn, liền Dạ Tần cũng có thể nghe thấy tẩu tẩu khóc.

Tần Tần thầm nghĩ đại ca thật hung ác, ngay cả tẩu tẩu cũng bị làm khóc.

Chương 97: Tình cảm huynh đệ quá sâu

Đối với nữ hài tử đang thút thít nỉ non, Dạ Côn không biết an ủi thế nào, nhìn sang Nhan Mộ Nhi, Nhan Mộ Nhi giang tay ra, biểu thị lực bất tòng tâm, dù sao ngươi muốn một nữ hài tử giả khóc dừng khóc, đây là một chuyện rất khó.

Dạ Côn cũng không nói gì, dùng ngực của mình nói cho Diệp Ly, có ta ở đây...

Nghe tiếng tim đập hùng hồn của tiểu trọc đầu, Diệp Ly dần dần bình ổn lại, đã rất lâu rồi không khóc như thế, nữ hài tử yếu đuối một chút tương đối tốt, mình là quá cường thế, nguyên lai tựa vào trong ngực nam nhân, chính là loại cảm giác này, cảm giác được hắn sẽ bảo vệ mình, thật dễ chịu.

- Tiêu chảy kéo đau đi, về sau để ý một chút.

Dạ Côn căn dặn một tiếng.

Phù phù, Nhan Mộ Nhi cười ra tiếng, phu quân ngươi rất thú vị.

Nếu như có thể, Diệp Ly cũng muốn cho phu quân một chiêu Hắc Vong Kim Luân, phu quân ngươi thẳng đến mức làm cho người ta sợ hãi, ngươi biết không...

Tiếp tục như vậy, ngươi sẽ cô độc suốt đời.

- Trước tiên uống rượu giao bôi đi.

Dạ Côn khẽ cười một tiếng, hoàn toàn nhìn ra biểu tình của Diệp Ly có ý gì, muốn Dạ Côn nói dễ nghe, đoán chừng đời này cũng đừng nghĩ.

- Phu quân, ta tới rót rượu, ngươi ngồi.

Nhan Mộ Nhi cũng được biểu hiện biểu hiện a, không thể để cho lão thái bà đoạt đầu ngọn gió đi.

Dạ Côn cảm giác, nếu như đây đều là chân ái, thật là tốt biết bao...

Nhan Mộ Nhi rót rượu rất tốt, Dạ Côn một tay một chén, hai vị thê tử ngồi ở bên cạnh Dạ Côn.

Dạ Côn cảm thấy, hai ly rượu giao bôi này có chút mùi vị a.

Giao bôi vừa hết, tràng diện trong nháy mắt an tĩnh lại.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi một mặt thẹn thùng, nhưng mà trong lòng đang nghĩ, dám đụng lão nương, liền đánh nổ tiểu trọc đầu ngươi.

Lúc này trong lòng Dạ Côn cũng đang suy nghĩ, hai người các ngươi dám đụng ta, ta liền... ta liền dùng ngôn từ sắc bén dạy bảo các ngươi.

Hai bên đều chờ đợi đối phương, nhưng hai bên cũng không có hành động, tạo thành một bầu không khí xấu hổ lại không thiếu mập mờ.

- Cái kia... nếu không gọi đệ đệ tiến đến chơi mã điếu bài? Vừa vặn bốn người... các nàng...?

Dạ Côn còn chưa nói hết, liền cảm giác khí tức bên người không thích hợp.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi kém chút không kiềm được, chuẩn bị bóp chết tên tiểu trọc đầu này, đêm động phòng hoa chúc, ngươi lại muốn gọi đệ đệ ngươi đến!

Ngươi là ngại ít người sao? Hay là bầu không khí không đúng chỗ?

Cảm giác thê tử bên cạnh tựa hồ có chút sinh khí, Dạ Côn thấp giọng nói ra:

- Ta đây không phải thấy các nàng nhàm chán à.

Khóe miệng Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly giật một cái, ngươi mới nhàm chán! Động phòng lại còn nói nhàm chán! Hơn nữa còn động phòng với cô nương xinh đẹp như thế!

Trời ạ, còn không có chỉnh được hắn, mình đã bị hắn làm tức chết.

Côn ca ta không muốn tìm thê tử cũng là có nguyên nhân, nhìn các nàng một chút, tự nhiên khi không lại nổi giận.

- Phu quân, ngươi chán ghét Mộ Nhi ư?

Nhan Mộ Nhi bên cạnh ngồi không yên, lại để cho hắn nói tiếp, chỉ sợ mình sẽ lộ ra nguyên hình.

- Cũng không hẳn là chán ghét.
Nhan Mộ Nhi:...

Diệp Ly:...

Diệp Ly mừng thầm vừa nãy mình không có hói, bằng không thì nhất định sẽ bị tức chết đi, nhìn sắc mặt hồ ly tinh một chút, vô cùng phong phú a.

- Phu quân, tạm thời đừng nói chuyện với Mộ Nhi, Mộ Nhi sợ nhịn không được, Mộ Nhi ngủ trước, mệt mỏi...

Nhan Mộ Nhi quay người liền tiến vào trong chăn, kém chút giận điên lên.

Kỳ thật Diệp Ly cũng rất mệt mỏi, hôm qua không có nghỉ ngơi tốt, vừa rồi lại đại chiến một trận.

- Phu quân, ta cũng trước nghỷ ngơi một chút, nếu như ngươi muốn, liền đánh thức Ly Nhi là được.

Diệp Ly lất một cái chăn khác lên, nằm ở trên giường, ngươi gọi ta cũng sẽ không tỉnh.

Dạ Côn cứ như vậy nhìn hai thê tử ngủ, nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhưng mà mình ngủ chỗ nào?

Căn phòng này cũng chỉ có một cái giường như thế, mặc dù các nàng chừa lại chỗ trống ở giữa, nhưng nằm vào như thế... cảm giác có chút xấu hổ.

Vẫn nên đi tìm đệ đệ tâm sự, cùng với các nàng, cảm giác không được tự nhiên.

Đứng dậy, Dạ Côn cởi hoa hồng lớn ở trước ngực xuống, sau đó mở cửa rời đi.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi trên giường lập tức mở to mắt, trời ạ... vì sao lại có nam nhân như vậy...

Nếu như ngươi cứng rắn một chút, ta có thể phản kháng sao...

Nữ nhân a, chính là như vậy, trong miệng hô không muốn không muốn, kỳ thật hận ngươi không thể chủ động một chút đây.

Nhưng mà Dạ Côn chủ động vẫn để cho đệ đệ, xem ra tình nghĩa huynh đệ tương đối thâm hậu a.

- Đại ca, ngươi?

Dạ Tần mở cửa, trông thấy trước cửa là đại ca, có chút kinh ngạc.

- Các nàng đều ngủ, ta không ngủ được, đến tìm ngươi tâm sự. Dạ Côn khẽ cười nói, đi vào trong nhà, vẫn là căn này phòng tự tại hơn.

Dạ Tần nhịn không được nói ra:

- Đại ca, mặc kệ ngươi ở phương diện nào đều ưu tú như vậy.

Lúc này mới bao lâu, hai tẩu tẩu đã gục xuống, đại ca ngưu bức!

Bất quá Dạ Côn tựa hồ nghe không hiểu:

- Coi như không tồi, chưa nói tới ưu tú gì, chỉ là quá nhanh, không thích ứng.

Khóe miệng Dạ Tần giật một cái, trong lời nói của đại ca có hàm ý a, xem ra hai vị tẩu tẩu tựa hồ không thỏa mãn được nhu cầu của đại ca.

Ý của Côn ca ta chính là thành hôn quá nhanh, không thích ứng mà thôi...

- Đại ca, loại chuyện này, đệ đệ cũng không biết nói thế nào, dù sao đây là việc riêng, đại ca có thể chia sẻ với đệ đệ, đệ đệ đã rất...

Dạ Côn nhìn biểu tình quái dị của đệ đệ, khà khà cười nói:

- Tiểu tử ngươi, chúng ta có gì không thể chia sẻ, có đúng hay không.

Không phải chứ đại ca ngươi thế mà nói lời như vậy! Ngươi khiến đệ đệ cảm thấy rất sợ hãi a...

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ, thấp giọng nói ra:

- Tình cảm này, thật sự phức tạp, đệ đệ, chúng ta bắt đầu một lần nghiên cứu thảo luận khắc sâu đi.

Dạ Tần cảm giác rất xấu hổ, thế mà lại nghĩ đại ca biến thành loại ngươi kia, đại ca ta sẽ là loại người biến thái tìm kích thích kia sao...

Đại ca ngoại trừ ưu tú ra, liền không còn thứ khác.

Hai huynh đệ bắt đầu tiến vào một lần nghiên cứu thảo luận triệt để, thỉnh thoảng phát ra cười vang, có tiếng Dạ Côn quỷ dị cười vang, dĩ nhiên Dạ Tần còn thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi ở đối diện hoàn toàn không có cách nào chìm vào giấc ngủ, đêm động phòng ngươi không động thê tử ngươi, thế mà đi động đệ đệ ngươi!

Trời ạ, hoàn toàn không có cách nào lý giải, là dung mạo chúng ta không đẹp, hay là âm thanh không đủ kiều mị, đúng là tức chết mà.

Ngày thường hai huynh đệ cũng sẽ chơi đùa một phen, đây là biểu hiện bình thường, thế nhưng hôm nay khác, nói thế nào cũng là đêm động phòng của Côn Côn.

Cho nên Đông Môn Mộng cùng Dạ Minh liền bối rối.

Lúc này Dạ Minh hư nhược được Trương Thiên Thiên cõng, cho dù bị thương thành như thế, cũng muốn tới nghe góc tường Côn Côn một chút.

Thế nhưng góc tường không nghe thấy, chỉ nghe thấy hai huynh đệ thỉnh thoảng phát ra âm thanh quái dị.

Mặt Đông Môn Mộng đều đen, Côn Côn từ nhỏ đã nghe lời, thế nhưng hôm nay quá phận!

Ngươi ném thê tử trong phòng mặc kệ, thế mà đến chơi đùa với Tần Tần, quá không hiểu chuyện!

- Tình cảm của đại thiếu gia với tiểu thiếu gia thật tốt.

Trương Thiên Thiên nói nhỏ một tiếng.

Trương Thiên Thiên vừa mới dứt lời, Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng liếc nhau, thầm nghĩ không ổn!

Chương 98: Quá ưu tú cũng là một loại phiền não

Chẳng lẽ tình cảm tốt đến mức vượt ra khỏi tình huynh đệ, bằng không thì ở thời điểm này, nam nhân nào sẽ chạy chứ...

Ngược lại trong lòng Dạ Minh đang nghĩ, mình chắc chắn sẽ không làm loại chuyện ngu ngốc này.

Nhớ năm đó mình thành hôn với Mộng Mộng, cả đầu đều là hình ảnh động phòng, ai dám ngăn cản lão tử động phòng, ta giết cả nhà ngươi!

- Đại ca, đừng như vậy...

Đột nhiên trong phòng truyền tới âm thanh Dạ Tần cầu xin tha thứ, khiến bốn người nghe lén toàn thân đều cứng đờ, một hình ảnh không đành lòng nhìn thẳng xuất hiện ở trong đầu.

Mà mặt của Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi đều đen, khó trách ngươi không động phòng!

- Mộng Mộng, đừng đi a.

Dạ Minh thấy lão bà tức giận đi đến, tranh thủ thời gian ngăn lại, nếu thật sự bắt gặp hình ảnh như trong tưởng tượng, sau này biết sao bây giờ, đúng là nghiệp chướng a.

Chỉ nghe Dạ Minh nói nhỏ nói ra:

- Vốn chỉ muốn huynh đệ bọn nó tình cảm thâm hậu, không nên giống như ta, nhưng ngàn vạn không nghĩ tới, tình cảm quá sâu cũng không được.

Trương Thiên Thiên:...

Lưu Lăng:...

Đông Môn Mộng một cước đá văng cửa phòng, cảnh tượng trong phòng liền khiến lông mày Đông Môn Mộng xiết chặt.

Chỉ thấy Côn Côn mang theo nụ cười dữ tợn nhìn Tần Tần, mà Tần Tần một mặt hoảng sợ, bộ dáng tựa như nữ hài tử bị hoảng sợ.

Thế nhưng ở giữa hai huynh đệ còn bày một bàn cờ, Dạ Côn đã giết Dạ Tần tè ra quần, Dạ Tần đang cầu đại ca thả một con đường sống.

- Mẫu thân.

- Mẫu thân!

Đông Môn Mộng nhẹ nhàng thở ra, các ngươi đúng là hù chết mẫu thân. Thật sợ nhìn thấy hình ảnh không thể tưởng tượng kia...

Nhưng mà Đông Môn Mộng vừa thở dài một hơi liền lập tức xụ mặt:

- Côn Côn! Con muốn làm mẫu thân tức chết sao!

Dạ Tần ngây ngẩn cả người.

Dạ Côn cũng ngây ngẩn cả người.

Dạ Tần cảm thấy thật bất khả tư nghị, cuối cùng mẫu thân cũng mắng đại ca rồi.

Đã nhiều năm như thế, mình cuối cùng đợi được một ngày này! Quá khó khăn!

Dạ Côn cũng giống như vậy, chờ nhiều năm như vậy, mẫu thân cuối cùng đã trách mình, mẫu thân, ngươi đúng là mẹ ruột của Côn Côn.

Cuối cùng có thể nhận thức tâm tình lúc đệ đệ bị chửi, không tệ...

- Động phòng! Con thế mà chạy tới đánh cờ với Tần Tần! Con bảo Ly Nhi cùng Mộ Nhi phải làm sao bây giờ, đến lúc đó cô nương người ta sẽ có suy nghĩ gì, biết không?!

Dạ Tần nhỏ giọng nói rõ lí do giúp đại ca:

- Mẫu thân, người hiểu lầm, tẩu tẩu vừa rồi đều khóc, đại ca là chờ sau khi tẩu tẩu ngủ mới tới.

Trời ạ, lượng tin tức trong lời này quá lớn.

- Đúng vậy đó mẫu thân, khóc rất thảm rồi, cũng may nhi tử lợi hại, cuối cùng đã ngủ thiếp đi.

Dạ Côn cũng tranh thủ thời gian giải thích một chút.

Dạ Tần khâm phục đại ca, loại chuyện này ở trước mặt đệ đệ khoe khoang một chút là được, sao có thể đắc ý ở trước mặt mẫu thân đây.

Đông Môn Mộng rất là kinh ngạc, bất quá quay đầu tưởng tượng, nguyên lai là như thế.

- Côn Côn.
- Mẫu thân.

Dạ Côn thành thành thật thật đáp.

- Mộ Nhi cùng Ly Nhi quả thật rất đẹp, nhưng con cũng không thể khi dễ người khác, đừng ỷ vào các nàng ngoan ngoãn phục tùng liền không kiêng nể gì cả, phải biết yêu thương thê tử.

Đông Môn Mộng xấu hổ a, đều làm người khác làm khóc, đứa nhỏ Côn Côn này cũng thật là, nhưng cũng có thể hiểu được, nam hài tử có đôi khi bạo lực một chút.

Dạ Côn khiêm tốn tiếp nhận:

- Mẫu thân, con biết rồi.

- Vậy còn đứng ở chỗ này làm gì? Còn không mau về an ủi thê tử của con, thật sự đúng là không hiểu chuyện.

Đông Môn Mộng lắc đầu, Côn Côn ở mọi phương diện đều hết sức ưu tú, chỉ là không biết dỗ nữ hài tử vui vẻ, Tần Tần lại khác, trực tiếp chạy theo người khác.

Tần Tần đáng thương, mẫu thân sẽ làm chủ cho con!

Dạ Côn bất đắc dĩ, đi ra khỏi phòng, lập tức nhìn thấy phụ thân suy yếu không thôi.

Đậu xanh, đều như vậy rồi, còn tới nghe lén...

Còn nữa, ánh mắt kia của cha có ý gì, làm sao trong lòng ta rất hoảng a, đi nhanh lên...

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi nghe thấy âm thanh cửa mở, lập tức giả vờ ngủ, trong lòng hừ hừ, biết trở lại rồi à! Có bản lĩnh ngươi sống hết đời với đệ đệ ngươi luôn đi.

Dạ Côn nhìn thê tử trên giường một chút, sau đó ngồi xuống bàn ăn bánh ngọt, đúng là có hơi đói bụng.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi cảm thấy, ngươi vẫn là ra ngoài đi, đừng ở đây chọc chúng ta tức chết.

Ngươi thế mà ngồi đấy ăn, là giường không đủ dễ chịu, hay là mỹ nhân không dễ nhìn.

Nghe âm thanh nhấm nuốt rất nhỏ của Dạ Côn, loại cảm giác đơn giản muốn nổ tung.

Cuối cùng, âm thanh nhấm nuốt đã ngừng, bằng không sẽ hỏng mất.

Dạ Côn cũng có chút mệt mỏi, trước đó đánh một trận, rất hao phí thể lực, vừa rồi còn cùng đệ đệ ầm ĩ lâu như vậy.

Nhìn xung quanh một chút, Dạ Côn phát hiện, ngoại trừ cái giường này có thể nằm xuống ra, liền không có chỗ nào khác.

Ngay cả chăn cũng chỉ có hai cái. Đây nhất định là cố ý...

Quay đầu nhìn vị trí ở giữa một chút, Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, đều là vợ chồng, ngủ ở giữa thì có gì ghê gớm đâu.

Kiên trì, Côn ca ta cởi đại hồng bào ra, cẩn thận từng li từng tí vượt qua người Diệp Ly, sau đó nhẹ nhàng nằm xuống, sợ đánh thức các nàng, lúc đó sẽ rất xấu hổ a.

Thế nhưng Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi lại khẩn trương.

Hắn đến rồi! Hắn thật đến rồi!

Có nên một quyền đánh bay hắn không?

Nữ nhân a, chính là phức tạp như vậy, đi lại muốn trở về, trở về lại muốn ngươi đi.

Thế nhưng qua rất lâu, không cảm giác thấy tiểu trọc đầu có dấu hiệu động thủ, thậm chí còn nghe thấy tiếng hít thở đều đều của tiểu trọc đầu.

Hắn!

Hắn!

Hắn thế mà ngủ thiếp đi!

Thế mà không hề quan tâm đến mình!

Sự thật chứng minh, người muốn chỉnh Côn ca ta, cuối cùng đều bị Côn ca chọc ra nội thương.

Bất quá Dạ Côn quả thật có chút mệt mỏi, bằng không thì cũng sẽ không mặt dạn mày dày nằm ở giữa.

Một giấc này Dạ Côn ngủ rất dễ chịu, đạo lực Thiên Tôn trong cơ thể bình ổn hơn lúc trước rất nhiều, hai loại Dị Hỏa cũng không tan biến, chẳng qua là bị đạo lực áp chế ở bên trong, không thể không nói, Dị Hỏa này thật lợi hại, liền ngay cả đạo lực Thiên Tôn đều không thể thôn phệ hết.

Một sợi ánh nắng ôn hòa chiếu nghiêng vào phòng, Dạ Côn mím môi, hai cỗ mùi hương rất dễ chịu truyền vào trong mũi.

Đệ đệ lúc nào đánh son đánh phấn? Xem ra là bị đả kích không nhẹ.

Bỗng nhiên nghĩ đến, mình đã thành hôn, đã tách ra với đệ đệ.

Vậy cái mùi này!

Dạ Côn mở choàng mắt, chỉ thấy vai trái cùng vai phải đều bị chiếm lấy, Côn Côn liền nuốt một ngụm nước bọt.

Các nàng thật đẹp a, trời ạ! Dường như cảm giác nữ nhân đẹp nhất trên đời đang nằm ở bên cạnh mình...

Mà các nàng đều ôm mình, quá phận... đều không được Côn ca ta cho phép.

Hai đời cộng lại đều chưa từng cùng nữ hài tử ngủ chung, hôm nay vừa tới là một cặp, lão thiên biết đời trước bạc đãi Côn ca ta, đời này bồi thường thêm một người.

Kỳ thật Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi đều đã tỉnh lại.

Chẳng qua là đang vờ ngủ mà thôi, bất quá hai người đều phát hiện, loại tư thế ngủ này vô cùng dễ chịu.

- Phu quân, Mộ Nhi rất thích ngươi.

Chỉ nghe Nhan Mộ Nhi nói nhỏ lấy, tựa hồ muốn nói chuyện hoang đường.

Dạ Côn sững sờ, ngay cả nằm mơ cũng nghĩ đến ta, quá ưu tú chính là như vậy.

Diệp Ly thầm nghĩ hồ ly tinh xảo quyệt, không cam lòng yếu thế:

- Phu quân, Ly Nhi muốn sinh con cho ngươi.

Lão thái bà không biết xấu hổ!

Dạ Côn không chịu nổi, thê tử nằm mơ đều muốn cùng mình sinh con, hoàn toàn chính xác, ưu tú cũng là một loại phiền não.

Chương 99: Rời đi

Bất quá Dạ Côn cảm giác bên phải bả vai có chút khác thường, loại cảm giác có chút nhớp nhúa kia, quay đầu nhìn lại...

Trời ạ!!!

Thật nhiều nước miếng, Diệp Ly thế mà ngủ chảy nước miếng...

Bất quá lúc này Diệp Ly còn chưa có phát hiện ra tai nạn xấu hổ của mình, nếu như phát hiện, khẳng định sẽ vô cùng xấu hổ.

Nhưng vào đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng Dạ Tần đập cửa:

- Đại ca, tẩu tẩu, mẫu thân bảo chúng ta lập tức đến chính đường.

- Biết rồi.

Dạ Côn hô một tiếng, Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly giả vờ ngủ ở bên cạnh chậm rãi tỉnh lại, giả vờ ra dáng.

Nhưng mà Diệp Ly liếc thấy trên vai Dạ Côn có... nước miếng... vẻ mặt lập tức không tốt.

Tại sao có thể như vậy, lúc mình còn bé mới chảy nước miếng, làm sao đêm qua.

Trời ạ, quá mất mặt a.

Lúc này cả khuôn mặt Diệp Ly đỏ rần, nếu như bị hồ ly tinh thấy được, còn không cười chết mình.

Tiểu trọc đầu có ghét bỏ mình hay không?

Trong lúc Diệp Ly cảm giác tiểu trọc đầu sẽ ghét bỏ mình, Dạ Côn liền vụng trộm lau sạch, thậm chí còn nở nụ cười.

Không biết vì sao, Diệp Ly sinh ra cảm động đối với hành động nho nhỏ này của Dạ Côn, hắn không có ghét bỏ mình chảy nước miếng.

- Đứng lên đi, mẹ gọi chúng ta.

Dạ Côn thấp giọng nói ra, mẫu thân chưa từng đánh thức bọn họ sớm như vậy, có lẽ có chuyện trọng yếu gì muốn nói.

Tâm tình Diệp Ly rất tốt, trực tiếp rời giường, chuẩn bị nước nóng cho Dạ Côn, sau khi Nhan Mộ Nhi thấy liền thầm nghĩ Diệp Ly biết nịnh nọt, mình cũng sẽ không lạc hậu.

- Phu quân, sau này ngươi không cần làm gì cả, chuyện như vậy cứ giao cho Mộ Nhi là được.

Nhan Mộ Nhi nói xong cũng đi chuẩn bị.

Dạ Côn ngồi ở trên giường, nhìn hai vị kiều thê đang chuẩn bị, làm sao cảm thấy các nàng quá nhiệt tình rồi.

Dạ Côn cũng hưởng thụ quyền lợi một vị phu quân nên có, hiện tại căn bản không cần động, toàn bộ do hai vị thê tử chuẩn bị.

Cảm giác rất không tồi, kỳ thật cưới nhiều một chút, các nàng cũng có thể dễ dàng hơn.

Sau khi được hai vị thê tử chuẩn bị cho, Dạ Côn nhìn vào gương đồng, cảm giác mình vẫn rất có mùi vị, ánh mắt của các nàng cũng rất đặc biệt.

- Phu quân, tóc của ngươi có dài ra không?

Nhan Mộ Nhi tò mò hỏi, là cố tình hỏi, năm đó lúc nhìn thấy Dạ Côn, cái đầu của hắn đã trụi lủi rồi, cho nên khẳng định là bị mắc phải chứng bệnh rụng tóc.

Thấy vẻ mặt phu quân trong nháy mắt không xong, Nhan Mộ Nhi rất vui vẻ, chính là thích nhìn cái biểu tình này của phu quân.

Diệp Ly bên cạnh ôn nhu nói:

- Phu quân đừng lo lắng, đến lúc đó đi Thái Kinh mua chút bí dược, hẳn là có thể chữa khỏi chứng bệnh này.

- Nhưng thoạt nhìn hình như trọc rất triệt để, ngay cả cơ hội rụng cũng không cho.

- Đúng vậy, phu quân ngay cả phát quan cũng không thể mang, nếu như phu quân đội phát quan, nhất định sẽ rất đẹp.

- Ừm, anh tuấn bất phàm.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi giống như liên minh, thế mà đang nghiên cứu cái đầu trọc của Dạ Côn.

Vẻ mặt Dạ Côn kéo căng, nếu như không phải thê tử của mình, một quyền một tên.

- Đi thôi.

Dạ Côn đứng dậy, từ tốn nói, đi ra cửa trước tiên.

Trong lòng Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi rất cao hứng, phu quân thoạt nhìn rất tức giận, quá buồn cười.

Lúc hai người đối mặt, cả hai đồng thời hừ lạnh một tiếng, song song đi ra cửa.

Bên trong chính đường. Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng vẻ mặt nghiêm túc ngồi, đứng bên cạnh là Trương Thiên Thiên cùng Lưu Lăng, Dạ Tần ngồi phía dưới.

Theo Dạ Côn dẫn theo hai vị thê tử đến, người Dạ gia xem như đến đông đủ.

Tốt xấu gì cũng là ngày đầu tiên về nhà chồng, làm con dâu đầu tiên phải kính trà cho Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng.

Uống xong trà con dâu dâng, Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng lộ ra vẻ mỉm cười.

Đông Môn Mộng đặt chén trà xuống, từ tốn nói:

- Hai người các con hôm nay xuất phát đến An Khang châu.

- A!

- Nhanh như vậy?

Dạ Tần kinh hô một tiếng, Dạ Côn biết phải đi, nhưng không nghĩ tới mình vừa thành hôn liền lên đương, thế này cũng hơi gấp rồi.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi không quan trọng, chỉ cần ở bên cạnh phu quân là được rồi, ở đâu đều giống nhau.

Dạ Minh nhẹ gật đầu:

- Đúng vậy, chờ lúc nữa liền xuất phát, An Khang châu bên kia đã sắp xếp xong xuôi.

Đông Môn Mộng lấy ra một cái túi đẹp đẽ, căn dặn nói:

- Trong này có kim tệ sinh hoạt, nơi ở của các con tại An Khang châu cũng đã viết ở bên trong.

- Côn Côn, con cầm lấy, trên đường chiếu cố tốt đệ đệ, còn có thê tử của con, biết không.

Đông Môn Mộng nghiêm túc nói ra, hài tử cuối cùng cũng phải rời khỏi cái nhà này, bắt đầu con đường trưởng thành của mình, tuy làm cha mẹ không bỏ được, nhưng vì tương lai của hài tử, không thể không làm thế.

Dạ Côn hai tay đón lấy, rất là nghi hoặc:

- Mẫu thân, vì sao không đợi mấy ngày nữa?

- Côn Côn, mẫu thân biết con vừa mới thành hôn, là thời kì ngọt ngọt ngào, mẫu thân cũng có thể hiểu được.

Dạ Côn hết sức im lặng, mẫu thân, chúng con không có ngọt ngọt ngào.

Khuôn mặt nhỏ của Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi sau lưng đỏ lên, ai ngọt ngọt ngào với hắn chứ, không làm chúng ta sinh khí đã là tốt lắm rồi.

- Mẫu thân, con không sao. Dạ Minh vỗ tay lớn một cái, sau đó đưa tay trái ra, Đông Môn Mộng bất đắc dĩ, xuất ra một kim tệ đặt ở trong tay trượng phu.

Dạ Minh cười to nói:

- Ta đã nói Côn Côn của chúng ta không phải loại nam nhân kia, Côn Côn chính là nam nhân có hoài bão, có chí lớn.

Dạ Côn cùng Dạ Tần xem như hiểu rõ, cha... ngươi đây không phải tự tìm không vui sao...

Đông Môn Mộng chậm rãi mở ra bàn tay:

- Đúng vậy, chí hướng của ngươi cũng rất bành trướng.

- Mộng Mộng, không chơi nổi.

- Ngươi có khả năng sao?

Đông Môn Mộng nhàn nhạt hỏi.

Dạ Minh nhìn chằm chằm Đông Môn Mộng, cuối cùng thần thái sợ sệt, thành thật trả kim tệ vừa thắng về.

Dạ Côn cùng Dạ Tần lắc đầu, biết ngay là như thế mà, cha à, ngươi có thể cường ngạnh một chút hay không, để huynh đệ chúng ta nhìn một mặt nhu nhược của mẫu thân một chút.

Bởi vì mỗi lần nhìn cha ngươi, đều là loại hết sức nhu nhược kia.

- Được rồi, các con đi đi.

- Hiện tại?

Dạ Côn ngốc ngốc hỏi.

- Đúng vậy, mẫu thân biểu đạt không đủ rõ ràng sao?

Dạ Côn cùng Dạ Tần liếc nhau, mẫu thân rốt cuộc đang làm gì?

- Vậy... mẫu thân có gì muốn dặn dò không?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi.

- Căn dặn à, cũng không có gì căn dặn cả, bên ngoài làm việc cẩn thận một chút.

Dạ Minh thiếu kiên nhẫn nói ra:

- Bảo các con đi thì đi nhanh lên.

- Cha, con đi lấy ít đồ.

- Lấy cái gì, đến lúc đó thiếu gì mua nấy.

Dạ Tần nhẫn nhịn nghẹn miệng, cha có thể không khoác lác không, ngươi cho chúng ta tiền mua đồ mới ư?

Mặc dù Dạ Côn không rõ, nhưng nếu phụ mẫu đều nói rồi, vậy cứ làm như thế.

- Cha, mẹ, vậy chúng con đi đây, hai người bảo trọng, chiếu cố tốt bản thân.

- Cha mẹ, hai người yên tâm đi, con sẽ không để cho cha mẹ thất vọng.

- Cha mẹ, con dâu không thể hầu hạ bên cạnh.

- Cha mẹ, con dâu sẽ nhớ hai người.

Đông Môn Mộng thở dài:

- Đi đi, về sau có rảnh về thăm nhà một chút.

Đến lúc phải đi, Dạ Côn cùng Dạ Tần đều có chút không bỏ, nơi này có quá nhiều kỷ niệm.

- Đi thôi, đệ đệ.

Dạ Côn quay người, nhẹ nhàng nói ra, Dạ Tần nhẹ gật đầu, đi theo sau lưng Dạ Côn.

Chương 100: Ra cửa thật là khó

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi hơi hơi nghiêng người hành lễ, sau đó cùng Dạ Côn rời khỏi đại môn Dạ gia.

Dạ Côn cùng Dạ Tần đứng ở trước cửa Dạ gia, hai huynh đệ liếc nhau.

Ánh mắt nói cho đối phương biết, chuyện này quá kì quái, mẫu thân thế mà bình tĩnh như vậy, trong ấn tượng, mẫu thân khẳng định đến ôm hai huynh đệ mình thút thít một phen, nhưng nhìn tình huống vừa rồi kia, hận hai người bọn họ không thể đi nhanh một chút vậy.

- Đại ca, ta đoán mẫu thân và cha đang chúc mừng ở bên trong.

- Có chút khả năng, mẫu thân cùng phụ thân cuối cùng đã được giải thoát rồi.

Dạ Côn thở một hơi thật dài, cuối cùng xem như thoát ly quầng sáng của phụ mẫu, bắt đầu cuộc sống mới của mình, mở mang kiến thức toàn bộ Thái Kinh.

Đối với cuộc sống sau này, Dạ Côn thật có chút mong đợi.

Nhan Mộ Nhi cũng nghĩ như thế, ra khỏi Mê Vụ Sâm Lâm liền trực tiếp tìm đến tiểu trọc đầu, còn chưa kịp đi du ngoạn đây, nghe sư phụ nói, thế giới nhân loại có rất nhiều điều thú vị, thật sự có chút không kịp chờ đợi.

Mục đích Diệp Ly không phải du ngoạn, ngoại trừ chơi với Dạ Côn ra, còn có chuyện trọng yếu hơn phải làm.

- Đại ca, huyện Thái Tây cách An Khang châu rất xa.

Dạ Tần nói nhỏ hỏi.

Dạ Côn nhẹ gật đầu:

- Đi thuyền phải mất ba ngày, nếu có ngựa, một ngày liền có thể đến.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi nghe thấy phải đi ba ngày, trong lòng liền không muốn, rõ ràng mình có thể mấy hơi liền đến, lại phải giả làm như vậy...

Tiểu trọc đầu thật sự là biến tướng tra tấn thê tử.

Hai huynh đệ trực tiếp bỏ đi chủ ý mua ngựa, bởi vì túi tiền mẫu thân cho chỉ lớn như thế.

Một con ngựa có giá gần cả ngàn vàng, tục xưng thiên kim mã.

Vì sao trong nhà ngay cả một con ngựa đều không có, đó là bởi vì mua không nổi.

Nam tử có thể cưỡi ngựa, liền có thể chứng minh, y là một nam nhân thành công, càng đừng đề cập đến loại vật cưỡi như Bạch Vũ Mã, không chỉ phải có tiền, còn phải có quyền thế, bằng không thì nữ hài tử làm sao lại ưa thích nam hài tử một tay dắt Bạch Vũ Mã đây.

- Phu quân, hay là chúng ta thuê một chiếc xe ngựa đi.

Nhan Mộ Nhi ôm chặt lấy cánh tay Dạ Côn, nũng nịu nói ra, ngữ khí như thế, chỉ sợ là nam nhân đều sẽ không cự tuyệt, làm sao có thể nhẫn tâm nhìn thê tử xinh đẹp như thế vất vả đây.

Dạ Tần bên cạnh cũng tán thành:

- Đại ca, thân thể hai vị tẩu tẩu yếu đuối, không chịu nổi lặn lội đường xa.

Dạ Côn nghĩ cũng đúng, nữ hài tử rời nhà, quá cực khổ.

- Vậy đi hỏi giá cả một chút.

Nghe thấy phu quân đáp ứng, Nhan Mộ Nhi vui vẻ, tính tiểu trọc đầu ngươi có chút lương tâm, Diệp Ly bên cạnh đương nhiên cũng vui vẻ, học dáng vẻ Nhan Mộ Nhi, ôm cánh tay còn lại của Dạ Côn.

Dạ Côn nhìn đệ đệ bên cạnh, thấy đệ đệ một mặt thản nhiên, cũng yên lòng, sợ đệ đệ thấy cảnh thương tình.

Theo Dạ gia huynh đệ đi ra, mọi người xung quanh bắt đầu nhiệt tình vui vẻ đưa tiễn, rõ ràng lực ảnh hưởng của Côn ca ta rất lớn.

Nhìn Côn ca một chút, mới qua lễ thành niên, bên cạnh liền có hai vị kiều thê, bộ dáng ân ái như thế, không hổ là nam nhân ưu tú nhất huyện Thái Tây nhất.

- Côn ca, cố gắng lên!

Một tiểu hài tử khoảng chừng mười tuổi quơ hai tay, một mặt sùng bái, sau này mình cũng phải giống như Côn ca.

- Dạ Côn, ngươi chính là hy vọng của huyện Thái Tây chúng ta.

- Dạ Côn, đừng quên trở lại thăm chúng ta một chút...

- Côn ca nhất định phải chờ ta, chờ ta lớn lên gả cho ngươi.

Một tiểu nữ hài bảy tuổi sùng bái nhìn Côn ca, chuyện này chọc Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi bật cười, tiểu trọc đầu rất được hoan nghênh a.

Bất quá tất cả mọi người đều kêu Côn ca, ta Tần ca phảng phất trong suốt, nhưng Dạ Tần cũng đã quen, từ nhỏ đến lớn ánh mắt tất cả mọi người đều đặt ở trên người đại ca.

Dạ Côn nhiệt tình đáp lại mọi người, hôm nay từ biệt, không biết lúc nào mới có thể gặp lại. Nhưng vào đúng lúc này, một âm thanh thu hút sự chú ý của Dạ Côn.

- Tiểu nữ bán mình, có ai muốn không?

Đây là âm thanh nhu nhược cỡ nào a, không khỏi khiến lòng người đau nhức yêu thương, Dạ Côn cùng Dạ Tần liếc nhau, sau đó đi đến chỗ phát ra tiếng kêu.

- Phu quân!

- Phu quân!

Tiểu trọc đầu! Ngươi là nam nhân đã có hai thê tử, ngươi còn muốn thế nào?

- Nhìn một chút... chỉ nhìn một chút.

Dạ Côn cười cười.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi bất đắc dĩ, tại sao nam nhân lại có hứng thú với nữ hài tử bán thân như vây.

Chỉ thấy một đám người vây quanh, ở giữa có một vị nữ tử.

Dạ Côn cùng Dạ Tần xem xét, ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc, dáng dấp hết sức độc đáo a.

Chuyện này khiến Dạ Côn nhớ tới thời điểm Diệp Ly đóng vai xấu, cũng không khác bộ dáng này là bao.

Nào chỉ có Dạ Côn nghĩ như vậy, những người đứng ở chỗ này đều nghĩ như thế, thậm chí đều có người cảm thấy, không lẽ cô nương này đang giả xấu?

- Ta mua!

Không đợi mọi người phản ứng, chỉ thấy một vị hán tử hơn bốn mươi tuổi đi ra, trong mắt tỏa ra hào quang sáng chói.

Không nghĩ tới ngày đó bỏ lỡ cơ hội, hôm nay lại được đền bù.

Bắt ta cô đơn hơn hai mươi năm, nguyên lai lão thiên đã cố ý an bài tất cả.

Nữ tử không nghĩ tới thực sự có người mua mình, biểu tình rất vui vẻ.

Người xung quanh liền hối hận, nói không chừng lại giống mấy ngày trước, cũng là một vị nữ hài tử mỹ mạo, bởi vì tướng mạo xuất chúng mới ra hạ sách này.

Thật sự tiện nghi cho đại hán.

- Cô nương bán thế nào? Đại Hán hưng phấn nói ra.

- Không cần tiền.

Mọi người một mảnh xôn xao, thế mà không cần tiền.

Lúc này Dạ Côn nói nhỏ một tiếng:

- Ta đều bỏ ra một kim tệ.

Vừa mới nói xong, liền cảm giác thịt bên hông tê rần, tinh thần lập tức tỉnh táo.

Diệp Ly hận không thể vá miệng Dạ Côn lại, một khắc không chọc ta liền cảm thấy khó chịu phải không.

- Đệ đệ, ra tay chậm.

Dạ Côn nhẫn nhịn đau đớn nói ra.

- Ách... đây là số mệnh đi.

Dạ Tần dĩ nhiên cũng nghe nói, đại ca ở chợ phía tây mua tẩu tẩu, mà tẩu tẩu lúc ấy cũng đang giả xấu.

Đại Hán nghe không cần tiền, càng vui vẻ, cứ như vậy nhìn nữ hài, phảng phất đang nói, nhanh biến thân a.

Đừng ngượng ngùng, ta có thể gánh vác.

- Phu quân đừng nóng vội, ở đây có nhiều người.

- Không sai không sai, ở đây nhiều người, chúng ta về nhà biến thân đi.

Nhìn xem hai người bóng lưng rời đi, Dạ Tần thở phào một cái, ai có thể so đến được ta đại ca khí vận a.

Bốn người cuối cùng đi vào nơi cho thuê xe ngựa.

- Ồ, hai vị công tử Dạ gia đến, đúng là rồng đến nhà tôm, tiểu điếm có thể giúp được chuyện gì không?

Ông chủ hết sức nhiệt tình, âm thanh đều cao mấy phần.

Dạ Côn cười nói:

- Ông chủ, chúng ta muốn thuê một chiếc xe ngựa đi đến địa điểm tập kết phi thuyền

- Nếu là Dạ công tử đến, ta cũng không kêu giá, 100 kim tệ.

Còn không đợi Dạ Côn nói chuyện, Dạ Tần liền ở bên cạnh nói ra:

- 50 kim tệ.

Trong lòng ông chủ đắc ý, đã sớm nghe nói Dạ gia nhị công tử trả giá chém một nửa, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.

- Cũng không phải không được, nếu là Dạ công tử, vậy liền 50 kim tệ đi.

Dạ Côn:...

Đệ đệ... sự tình ngươi trả giá đã sớm truyền khắp toàn bộ huyện Thái Tây, người nào đụng phải ngươi đều sẽ cố tình nâng giá mấy lần.

- Vẫn tính tiện nghi.

Diệp Ly nói nhỏ một tiếng.

- Ông chủ, giá tiền này rất công đạo.

Nhan Mộ Nhi cũng đồng ý.

Ông chủ thầm nghĩ, Dạ gia công tử ưu tú, lại cưới hai người vợ bại gia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau