TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Diệp tỷ phát uy

Hiện tại Diệp Ly cũng đã tỉnh táo lại, Ngân Sắc Nam Nhân trước mặt xác thực rất cường hãn, đây là sự thật không thể bàn cải.

Một quyền liền có thể khiến áo giáp phụ thân cho xuất hiện vết rách, chỉ bằng vào điểm này đã có thể chứng minh rất nhiều.

Côn ca ta muốn cường điệu một chút, đây không phải phía dưới một quyền, đây là phía dưới quyền phong.

Nhưng trong lòng Diệp Ly cũng đang suy nghĩ, bây giờ đối phương còn chưa có ra át chủ bài. Nhưng mình cũng giống như thế, kết quả sau cùng là thế nào, chỉ có trời mới biết.

Nếu không gọi người?

Không!

Bản tôn lần đầu tiên xuất đạo, nếu như bây giờ liền gọi người, vậy thì quả thật ném hết mặt mũi của phụ thân, nếu truyền ra ngoài, vậy sẽ càng không ổn.

Phu quân tiểu trọc đầu a! Từ khi bản tôn đụng phải ngươi, liền bị vận rủi quấn thân, tức chết bản tôn!

- Không thể không thừa nhận, ngươi có tư cách đối chiến với ta.

Diệp Ly thu hồi Quỷ Khấp trong tay, giống như Dạ Côn, đổi dùng hai quả đấm.

Chiến ý trong lòng Dạ Côn đang không ngừng tăng lên lấy, Vạn Ác đạo lực điên cuồng tràn vào, may mắn Từ Hàng đạo lực cũng cũng giống như thế, lúc này mới tránh cho một loại nào đó chiếm chủ đạo.

Có thể nói, lúc này Dạ Côn nói thiện bất thiện, nói ác không ác, thiện ác chuyển biến chẳng qua là trong một ý nghĩ mà thôi.

- Hi vọng quả đấm của ngươi có thể cứng rắn như miệng của ngươi.

Dạ Côn suy nghĩ không cho Diệp Ly cơ hội thở dốc, lập tức chạy như điên, sau đó hung hăng nhảy lên, mặt đất dưới chân lập tức đổ sụp.

Không có cách, Diệp Ly có thể phù không, Dạ Côn chỉ có thể nhảy dựng lên.

Nói như vậy, sức bật của Côn ca ta tương đối tốt, sức bật tốt vậy khẳng định là hạ bàn ổn, hạ bàn ổn vậy thì thận khẳng định là nhất lưu.

- Đánh giá thấp địch nhân của ngươi, đó chính là sai lầm chí mạng, ra đi! Độc Nga Đại Đế!

Tay phải Diệp Ly không biết từ lúc nào đã nắm một cái bình nhỏ, sau đó bóp nát nó.

Dạ Côn đình chỉ công kích, nhìn cái gọi là Độc Nga Đại Đế, vẻ mặt có chút cổ quái:

- Tên cũng rất vang dội, chỉ là thể tích không xứng.

- Trước kia cũng có người nói giống như ngươi.

Diệp Ly mang theo ý cười nói ra.

- Kết quả thì sao?

- Thua hết sức thảm.

Dạ Côn nắm chặt hai quả đấm, từ tốn nói:

- Ta thật ra rất muốn thua, hi vọng ngươi có thể thành toàn cho ta, để cho ta cảm nhận được cảm giác thua như thế nào.

- Yên tâm, ngươi không chỉ sẽ thua, mà còn sẽ chết.

Diệp Ly vừa dứt lời, Độc Nga Đại Đế lập tức biến thành quái vật khổng lồ, Dạ Côn ở trước mặt nó liền nhỏ bé giống như con sâu cái kiến.

Nhưng mà Dạ Côn nhìn Độc Nga Đại Đế đột nhiên biến lớn, biểu lộ cũng có chút kinh ngạc, này cũng quá lớn đi. Đây là dã thú gì, trên cái đầu to lớn chỉ có một con mắt. Thân thể như kén, vô số cái chân nhúc nhích ở dưới bụng, khiến cho người ta không rét mà run.

Đến cùng là thứ gì? Trên sách chưa bao giờ đề cập qua, thể tích lại khổng lồ như thế, nhìn từ xa giống như một toàn núi nhỏ vậy. Phốc!

Chỉ thấy Độc Nga Đại Đế mở ra đôi cánh huyễn thải chói mắt, dài đến mấy ngàn trượng.

Theo cánh bày ra, cương phong cuồng bạo bao phủ đại địa, Độc Nga Đại Đế ngửa mặt lên trời thét dài, phát ra tiếng gào thét bén nhọn, khiến cho người ta hết sức khó chịu, nếu như những người kia còn ở đây, chỉ bằng tiếng gào thét này, đã có thể khiến đầu bọn họ nứt ra.

- Có phải hết sức kinh ngạc tán thán hay không? Ta có thể tưởng tượng ra biểu lộ sau mặt nạ của ngươi.

Diệp Ly chắp tay đứng tại hư không nói ra, mà Dạ Côn rơi trên mặt đất, vùng trời trước mặt đều bị che khuất, tất cả đều là mấy cái chân nhúc nhích, thấy những vật này, toàn thân đều run cả lên.

Thấy Dạ Côn ngẩng đầu không nói, trong lòng Diệp Ly dâng lên một cỗ đắc ý, chậm rãi nói ra:

- Sủng vật Độc Nga Đại Đế của ta, rất lâu trước kia không có đủ tính công kích, chỉ có tác dụng hút, nhưng qua nhiều năm ta nuôi nấng, bù đắp chỗ thiếu hụt này, hiện tại Độc Nga Đại Đế có thể công có thể thủ. Còn có thể hút!

- Nó sắp trở thành ác mộng của ngươi, Ngân Sắc Nam Nhân! Có thể chết ở trong miệng Độc Nga Đại Đế, ngươi quang vinh vô cùng!

Diệp Ly lên tiếng cười duyên một tiếng, cảm thấy mình có thể nắm chắc kết quả.

Trong lúc Diệp Ly cất tiếng cười to, bên tai lại vang lên âm thanh của Dạ Côn:

- Khinh khinh nhất quyền! (một quyền nhẹ nhàng)

Oanh!

Ánh sáng mạnh mẽ từ trong nắm tay phải Dạ Côn phát ra, cả vùng phảng phất đều đang lung lay sắp đổ, nhiệt độ nóng bỏng trong nháy mắt hòa tan hết thảy.

Diệp Ly và Độc Nga Đại Đế trong nháy mắt liền bị thôn phệ.

Dạ Côn chậm rãi thu hồi nắm đấm, trước mắt xuất hiện một cái hào rộng hình bán nguyệt, mênh mông vô bờ.

Ngẩng đầu nhìn về phía trời xanh, kém chút phun, Côn ca ta ghét nhất côn trùng, Kim Sắc Nữ Nhân này lại có đam mê như thế, thật sự là...

Nhìn Kim Sắc Nữ Nhân một chút, Dạ Côn phát hiện khôi giáp của nàng vỡ tan mảng lớn, đều vỡ thành từng khối từng khối, tựa hồ sắp muốn tróc ra. Thế nhưng Kim Sắc Nữ Nhân này vì sao lại run rẩy.

Diệp Ly có thể không run rẩy sao? Đây chính là tiểu bảo bối mình cho ăn ngàn năm, cứ như vậy biến mất ở trước mặt mình.

Bị một quyền của hắn đập sập!

- Sâu nhỏ của ta...

Diệp Ly phát ra bi thương nói nhỏ, chuyện này khiến Dạ Côn căng thẳng, côn trùng lớn như thế, còn có thể gọi nhỏ sao...

Diệp Ly nhìn về phía Dạ Côn, trầm giọng quát:

- Vốn là muốn cùng ngươi bình thường chiến đấu, để ngươi giải khuây cho ta, thế nhưng hiện tại! Không cần! Ta muốn thiêu chết ngươi! Để tế điện sâu nhỏ của ta! Tên khốn kiếp!

Chỉ thấy Diệp Ly mở ra hai tay.

Vẻ mặt Dạ Côn ngưng tụ, cảm giác một cỗ khí tức mênh mông đang ngưng tụ trong lòng bàn tay nàng.

Phốc phốc hai tiếng.

Chỉ thấy trong lòng bàn tay trái Diệp Ly toát ra một ngọn lửa màu vàng, trong lòng bàn tay phải toát ra một ngọn lửa màu đen, lúc hai cỗ hỏa diễm này xuất hiện, toàn bộ thế giới phảng phất đều yên lặng.

Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, có thể cảm giác được cường độ hỏa diễm trong tay Kim Sắc Nữ Nhân, hoàn toàn không nghĩ đến nữ nhân này lại ngưu bức như thế.

- Thân thể ngươi sẽ hóa thành tro tàn, linh hồn của ngươi sẽ vĩnh viễn bị thiêu đốt, cái chết của ngươi đã không thể thỏa mãn được ta, ngươi hãy tiếp nhận tuyệt vọng trừng phạt! Sẽ không có ai thương hại ngươi!

Chỉ thấy hai tay Diệp Ly chậm rãi tới gần, hỏa diễm một vàng một đen mang theo xung đột, giống đứa bé không nguyện ý tới gần, nhưng cuối cùng... vẫn bị dung hợp.

Lúc hai cỗ hỏa diễm thành công dung hợp, điện thiểm tề minh, cuồng phong bạo vũ, thương khung nổ vang một mảnh.

Dạ Côn có thể cảm nhận được hai cỗ đạo lực Thiên Tôn phát ra tín hiệu cảnh giác, liền ngay cả đạo lực Thiên Tôn đều cảnh giác lên, Dạ Côn cũng không dám coi thường.

- Ngươi đây là thứ gì? Vì sao lại mạnh như thế?

Dạ Côn vẫn không nhịn được hỏi thăm, đồ vật mạnh như thế không hỏi rõ ràng sao được.

- Dị Hỏa!

Dạ Côn nghe xong danh tự, đầy đầu sương mù, căn cứ ghi chép trên Huyền Nguyệt đại lục, không có thứ gọi là Dị Hỏa a.

Dù sao có thể mạnh đến trình độ như thế, khẳng định sẽ được thế nhân lưu truyền rộng rãi.

- Rất mạnh!

Dạ Côn không thể không tán dương một thoáng, thứ này thật mạnh, khí tức tán phát có thể liều một trận với thần kiếm của cha.

- Đó là tự nhiên.

Hai loại Dị Hỏa dung hợp ở trong lòng bàn tay Diệp Ly, tựa như tiểu tinh linh xảo trá, nhưng chính là sự vật mỹ lệ này, lại ẩn chứa uy lực khủng bố.

- Tốt, ngươi có thể đi chết!

- Hắc Vong Kim Luân!

Chương 92: Vì thua không từ thủ đoạn

Không có tràng diện hùng vĩ, kim hắc Dị Hỏa trong tay Diệp Ly chậm rãi tung bay đi... nhìn rất phổ thông... tựa như một chén đèn nhỏ trong đêm.

Thế nhưng Dạ Côn lại thấy được biển lửa quỷ dị nhào tới trước mặt, loại khí tức khủng bố cùng tuyệt vọng lia hoàn toàn bao vây mình lại.

Thậm chí hai chân đều rất khó di chuyển nửa bước.

- Đừng nên giãy dụa, thản nhiên đối mặt với tuyệt vọng, đây là món quả cuối cùng của ngươi dành cho bản thân! Cố mà trân quý mỗi một hơi thở còn sót lại đi, bởi vì về sau ngươi sẽ phát hiện, không khí đều là một loại xa xỉ.

- Ngươi!

Dạ Côn nói nhỏ một tiếng, đây chính là cảm giác sắp thua sao?

Nguyên lai mình cũng không phải vô địch, thời điểm đối mặt với vật hiến thấy, mình cũng sẽ bị thương tổn.

Bất quá cũng tốt, liên thắng của Côn ca ta rốt cục sắp kết thúc.

Đột nhiên Dạ Côn cười một tiếng.

Chuyện này khiến Diệp Ly có chút nghi hoặc:

- Ngươi đây là tuyệt vọng cười thảm sao?

- Không, ngươi cuối cùng để cho ta cảm nhận được cảm giác thua, loại cảm giác này thật là mỹ diệu.

Dạ Côn mở ra hai tay, từ nhỏ đến lớn mình liền biến tướng vô địch, cho đến hôm nay mới kết thúc loại vô địch này, loại xiềng xích bị vận mệnh liên lụy dường như bị Dị Hỏa đốt đứt.

Thua thoải mái, thua có giá trị!

- Hừ! Ngươi chết cũng phải trang bức lần cuối ư?

Diệp Ly yêu kiều hừ một tiếng, phía dưới Dị Hỏa Diệp Ly ta dung hợp, không ai có thể sống sót.

Dạ Côn nghe xong không nói, nắm tay phải lần nữa bất ngờ đánh ra.

Nhưng mà từ cường độ xem ra, xa nhỏ hơn lúc trước rất nhiều, liền Diệp Ly cũng đã nhìn ra, khi nãy Dạ Côn đánh ra một quyền lợi hại như thế, tiến vào thời kỳ suy yếu, nếu như mỗi một quyền ngươi đều khủng bố như vậy, thật đúng là không ai có thể tiếp nhận được.

Nhưng chỉ có Dạ Côn mới biết, mình khát vọng một lần thất bại đến cỡ nào, cho dù là một việc nhỏ không có ý nghĩa, thế nhưng lão thiên liền việc nhỏ đều không buông tha.

Như vậy chỉ có thứ gọi là Dị Hỏa này mới có thể thỏa mãn yêu cầu của mình.

Chỉ thấy Dạ Côn đánh một quyền vào Hắc Vong Kim Luân.

Hô.

Diệt...

Dạ Côn cứng đờ.

Cằm của Diệp Ly đều sắp chạm tới mặt đất.

Làm sao có thể???

Ngươi coi đây là ngọn đèn dầu sao? Là loại nói diệt liền diệt kia!!!

Không có khả năng!

Tay phải Dạ Côn chậm rãi rủ xuống, trong lòng đang reo hò.

Vì sao!!! Vì sao vẫn là như vậy!!!

Người khác dùng chính là Dị Hỏa! Dung hợp Dị Hỏa! Một quyền oanh diệt! Tại sao ngươi không cho lão tử một vả thổi tắt a!

Một loại cảm giác bất lực thật sâu bao vây Dạ Côn, nếu như có thể thua một trận, Dạ Côn ta chết đều nguyện ý a.

Nhưng mà lão thiên tựa hồ nghe thấy kêu gào Dạ Côn, nắm tay phải bỗng nhiên toát ra kim hắc chi hỏa, trong nháy mắt liền thôn phệ toàn bộ cánh tay phải.

Dạ Côn quay đầu nhìn về phía cánh tay phải, tầm mắt sáng lên, khá lắm! Làm trong lòng Côn ca ta lúc lên lúc xuống.

Diệp Ly thấy Dị Hỏa của mình cũng không có diệt, trái tim xem như thả ra, bằng không thì cảm giác rất mất mặt a.

Vừa rồi mình nói nhiều ngoan thoại như vậy, kết quả tắt, ngươi nói có mất mặt hay không. Kỳ thật Diệp Ly còn là lần đầu tiên dùng dung hợp Dị Hỏa công kích, cũng không biết đặc tính sau khi dung hợp là thế nào, cho nên vừa rồi mới kinh ngạc.

- Tất cả đều nằm trong dự liệu của ta.

Diệp Ly từ tốn nói, kỳ thật khi nãy đã hoảng một hồi.

Dạ Côn nhìn Diệp Ly, biểu lộ phảng phất đang nói, ngươi làm sao không nói sớm, làm hại ta vừa rồi còn tưởng mình lại thắng đây.

- Hôm nay thật vui vẻ, ta rất hài lòng.

Hiện tại Dạ Côn chỉ cảm thấy cánh tay phải nóng bỏng, lần này còn kích thích hơn lúc "nướng cánh gà" lúc trước.

Diệp Ly lộ ra ánh mắt khinh bỉ, rõ ràng là đang giả vờ, rõ ràng trong lòng sợ hãi muốn chết, còn ra vẻ trấn định.

Đột nhiên! Mặt nạ vàng kim vang lên một tiếng kẽo kẹt!

Chỉ thấy mặt nạ vàng kim nứt ra, có một loại cảm giác sắp chia năm xẻ bảy.

Không thể tiếp tục ở lại, đến mức này, trên cơ bản đã xác định tử vong.

- Hãy hưởng thụ thật tốt giây phút cuối cùng đi.

Sau khi nói xong, Diệp Ly trực tiếp quay người bay đi, mà trong giây phút vừa mới xoay người, mặt nạ vàng kim liền vỡ vụn.

Cũng may Dạ Côn không nhìn thấy, nếu nhìn thấy đó là thê tử của mình, không biết biểu lộ của Côn ca sẽ phong phú đến cỡ nào.

Bất quá cho dù không nhìn thấy, lúc này biểu lộ của Dạ Côn cũng rất phong phú.

Hắc Vong Kim Luân đã quấn quanh ở toàn thân, loại nóng bỏng kia đốt sạch giáp da trên người Dạ Côn, nếu như Diệp Ly chờ một chút, đoán chừng sẽ có thể nhìn thấy, mình một mồi lửa nướng phu quân, cái chủng loại diệt đều diệt không xong kia.

Dùng mắt trần có thể nhìn thấy, Hắc Vong Kim Luân đang tiến vào trong da Dạ Côn, mà toàn bộ làn da Dạ Côn đều trở nên trong suốt, thậm chí có thể nhìn thấy kinh mạch toàn thân.

Loại đau nhức thiêu đốt kinh mạch khiến Dạ Côn trợn trắn cả mắt, nhưng Dạ Côn chỉ cảm thấy... thoải mái.

Cuối cùng thoát khỏi cái "vận khí" đang chết kia!

Dạ Côn ta cuối cùng đã có thể làm một người bình thường.

Giờ này khắc này, thật muốn đánh đàn để bày tỏ niềm vui sướng.

Trong lúc Dạ Côn cảm thấy mình rất vui sướng, liền có hai đạo nhân ảnh từ trên trời giáng xuống. Dạ Côn nhìn hai nam tử một trắng một đen trước mặt, một đầu đầy dấu chấm hỏi.

Nhưng mà hai nam tử một trắng một đen nhìn một đám lửa trước mặt, đầu cũng đầy dấu chấm hỏi.

Lúc hai nam tử một trắng một đen đối mặt, trong mắt lập tức lộ ra sát ý.

- Đông Tứ!

- Đát Từ!

Trên thân hai người lập tức tả ra sát khí mạnh mẽ, hận không thể nghiền xương đối phương thành tro, một cỗ sát khí ngập trời lần nữa bao phủ đại địa.

Đại địa: Có thể chuyển sang nơi khác hay không, ta thật là khổ.

Dạ Côn nhìn hai người xa lạ ở trước mặt, nói thật... không thể cười tên của người khác, đây là một hành vi không lễ phép.

Cho nên Dạ Côn ta không cười, thật... chỉ là ta ở trong lửa, bọn họ cũng nhìn không thấy.

- Tại sao ngươi lại ở đây!

- Tại sao ngươi lại ở đây!

- Sao ngươi bắt chước ta!

- Sao ngươi bắt chước ta!

Dạ Côn cảm thấy, hai người này rất ăn ý, không tốt... Dị Hỏa trên người càng ngày càng mãnh liệt, đau như thế sao...

Khó trách Kim Sắc Nữ Nhân thả ra ngoan thoại như thế.

Đạo lực Thiên Tôn lúc này điên cuồng vận chuyển, chống cự Dị Hỏa dung hợp ăn mòn.

Chuyện này khiến hai người một đen một trắng đình chỉ chất vấn lẫn nhau, quay đầu nhìn về phía Dạ Côn, sau đó...

Bịch một tiếng.

Hai người quỳ xuống trước mặt Dạ Côn, trăm miệng một lời nói ra:

- Thiên Tôn, rốt cuộc tìm được ngài, không ngờ lão nhân gia ngài đang dục hỏa trùng sinh.

Dạ Côn:...

Nói xong hai người lại liếc nhau, phảng phất đang nói. Ngươi lại bắt chước ta!

Thế nhưng đột nhiên nghĩ lại, Thiên Tôn của đối phương!

- Thiên Tôn nhà ngươi?

- Thiên Tôn nhà ngươi?

Dạ Côn nghe có chút phân thần, nhất là nhìn tư thái hai người quỳ xuống, biểu tình kia cho dù bảo bọn họ liếm Dị Hỏa bọn họ đều nguyện ý.

Xem ra bọn họ đã tưởng mình là Thiên Tôn.

Trước khi Từ Hàng Thiên Tôn vẫn lạc đã nói qua, ông ấy có rất nhiều tiểu đệ, xem ra người này là một trong số đó.

Thế nhưng Vạn Ác Thiên Tôn trước khi ngã xuống, cũng không có để lại di ngôn gì cả.

Hai vị Thiên Tôn ngã xuống quá nhanh.

Trong lúc Dạ Côn đang suy tư, hai cỗ đạo lực Thiên Tôn trong cơ thể đột nhiên bùng nổ, chuyện này khiến tròng mắt Dạ Côn đều sắp nhảy ra ngoài.

Không thể nào! Lại tới?

Chương 93: Lão sư dụng ý rất sâu

Lúc này Dạ Côn vô cùng tuyệt vọng, không phải là loại tuyệt vọng lúc tử vong kia, mà là... Dị Hỏa trên người mình bị tắt.

Bị đạo lực Thiên Tôn cưỡng ép phân liệt, sau đó mỗi cỗ đạo lực hấp thu một loại Dị Hỏa. Giữ lại ở bên trong hai cỗ đạo lực...

Dạ Côn biểu lộ ngốc trệ, nhìn chăm chú hai nam tử trước mặt.

Mà hai nam tử một trắng một đen thấy Thiên Tôn chăm chú nhìn mình, lập tức cúi đầu biểu thị thần phục.

Bất quá nghĩ thầm Thiên Tôn dục hỏa trùng sinh, thế mà ngay cả tóc cũng đốt không còn, hơn nữa còn lấy được thân thể trẻ trung như thế.

Xem ra Thiên Tôn biến mất nhiều năm như vậy, hẳn là vì chuẩn bị dục hỏa trùng sinh. Không hổ là Thiên Tôn lão sư của mình.

Thật lòng khâm phục.

Đông Tứ, Đát Từ duỗi ra hai tay lễ bái hô to:

- Thiên Tôn hồng phúc, trọng hoạch tân sinh, Thiên Tôn uy vọng bao phủ toàn bộ Huyền Nguyệt đại lục, học sinh nguyện vì Thiên Tôn lão sư diệt trừ chướng ngại trước mắt, Thiên Tôn lão sư thọ cùng trời đất!

Dạ Côn còn đang đắm chìm trong bi thống, Kim Sắc Nữ Nhân kia không phải nói Dị Hỏa rất ngưu bức sao?

Tại sao lại bị hấp thu như vậy? Không nghĩ tới, gồng xiềng vận mệnh vẫn chưa bị chặt đứt! Côn ca ta không thể thua!

Thậm chí còn tới hai tên tiểu đệ thực lực cường hãn.

- Đây là Thiên Tôn lão sư của ta!!!

- Đây là Thiên Tôn lão sư của ta!!!

Dạ Côn nhìn hai nam tử trước mặt, không biết nên nói thế nào mới tốt, thừa nhận là Thiên Tôn lão sư của bọn họ?

Hình như không ổn, như thế sẽ không tôn trọng hai vị Thiên Tôn.

Nói thật? Thiên Tôn của các ngươi đã vẫn lạc, chẳng qua là truyền hết đạo lực cho mình.

Hình như cũng không ổn, nếu một nhóm người nào đó biết Thiên Tôn không còn, vậy không còn gì có thể áp chế bọn họ, đến lúc đó sinh linh đồ thán, như vậy chính là nồi của Dạ Côn ta.

Kỳ thật trong lòng của Đông Tứ, Đát Từ cũng hết sức nghi hoặc.

Vì sao khí tức Thiên Tôn lão sư lại ở trên cùng một người, chẳng lẽ Thiên Tôn lão sư đang đồng thời đoạt lấy cái thân thể này?

Đông Tứ cùng Đát Từ chậm rãi ngẩng đầu liếc một cái, tựa hồ có thể cảm nhận được ý tứ của Thiên Tôn, xác thực rất có vốn liếng.

Khó trách hai vị Thiên Tôn đồng thời coi trọng, có thể hiểu được.

Chẳng qua là!

Đông Tứ cùng Đát Từ nhìn nhau, một mặt ghét bỏ cùng khinh bỉ đối phương.

- Các ngươi là ai?

Dạ Côn nhàn nhạt hỏi, giả vờ mất trí nhớ chắc là được, thuyết thư tiên sinh thường xuyên kể như thế, đụng một chút liền mất trí nhớ, đây hẳn là phương pháp hữu hiệu nhất.

- Lão sư! Ngài đây thế nào?

- Lão sư, sau khi ngài dục hỏa trùng sinh mất trí nhớ ư?

Dạ Côn phất phất tay, bất đắc dĩ nói ra:

- Từ đâu tới đây, trở về chỗ đó đi, ta không phải là lão sư của các ngươi.

Ban đầu Dạ Côn ta đã bị vô địch khốn nhiễu, ngươi lại đến hai tên đệ tử thực lực cường hãn, Dạ Côn ta biết làm sao? Ngươi bảo địch nhân phải làm sao?

Ngươi có nghĩ qua cảm thụ của địch nhân không? Ngươi vì sao lại ích kỷ như vậy? Kẻ địch không cần tôn nghiêm sao?

Nhân vật phản diện không cần mặt mũi ư?

- Lão sư, học sinh Đông Tứ đã tìm lão sư vạn vạn năm! Hôm nay tìm được lão sư, cũng không thể rời khỏi lão sư nửa bước, trừ phi lão sư đánh chết ta!

- Lão sư, mặc dù ta không muốn nói giống y, nhưng ta cũng có ý này.

Dạ Côn hít một hơi thật sâu, chợt phát hiện... giáp da trên người mình đều bị đốt không còn, có chút ngượng ngùng...

Vẫn nên đuổi hai người bọn họ đi mau.

- Hai vị, trở về đi, nơi này đã không có lão sư của các ngươi.

Thế nhưng ánh mắt của Đông Tứ cùng Đát Từ lộ ra vẻ kiên định, trừ phi cái chết chia lìa ta với lão sư, bằng không ta sẽ không rời khỏi lão sư nửa bước!

Dạ Côn có thể đọc hiểu ánh mắt của bọn họ, tình nghĩa sư đồ này sợ là đã vượt tuyến đi, bình thường chỉ có nam hài tử lộ ra ánh mắt như vậy với nữ hài tử. - Đi!

Dạ Côn không thể không biểu hiện bộ dạng tức giận, người khác đều là tận lực lung lạc cao thủ, đến Dạ Côn ta nơi này liền hoàn toàn thay đổi.

Đát Từ trầm giọng nói ra:

- Sau này học sinh sẽ chỉ ngưỡng một oai hùng của lão sư!

- Lão sư oai hùng khiến học sinh cảm thấy rất... à... ừm...

Đông Tứ lộ ra vẻ ấp a ấp úng, hình như không biết dùng từ gì hình dung.

Dạ Côn:...

Nói thật, công phu nịnh hót của các ngươi còn không lợi hại bằng Nguyên Chẩn cùng Phong Điền.

Hai tên kia chính là vỗ mông ngựa vương.

- Nếu lão sư có chuyện gì không tiện ra mặt, học sinh có thể làm thay.

- Nếu lão sư muốn giết người nào, học sinh sẽ nghiền xương y thành tro.

Không hổ là Đông Tứ cùng Đát Từ, hai người rất biết nắm bắt tâm tư lão sư a.

Bởi vì sau khi Dạ Côn nghe thấy thế thì rất động tâm, nhất là câu không tiện ra mặt kia, Côn ca ta có đôi khi quả thật không tiện ra mặt.

- Cũng không phải không được...

Dạ Côn còn chưa nói hết lời.

Đông Tứ cùng Đát Từ lập tức dập đầu tạ ơn:

- Tạ lão sư thành toàn, học sinh sẽ không cô phụ kỳ vọng của lão sư!

- Đông Tứ là ai?

Dạ Côn tò mò hỏi.

Chỉ thấy bạch y nam tử bên trái cung kính nói ra:

- Lão sư, học sinh Đông Tứ.

Dạ Côn quan sát người này, sắc mặt mang theo vẻ ôn hòa, ngũ quan lộ ra thiện ý:

- Từ Hàng Thiên Tôn là gì của ngươi? Đát Từ đứng ở bên cạnh sững sờ, chắp tay nói ra:

- Lão sư, học sinh Đát Từ, đệ tử của Từ Hàng Thiên Tôn.

Dạ Côn có chút xấu hổ, hình như quần áo của các ngươi mặc ngược rồi.

- Lão sư, không phải ngài mất trí nhớ sao?

Đông Tứ nghi hoặc hỏi.

Dạ Côn từ tốn nói:

- Một chút trí nhớ phá toái thôi.

Đối với lí do này, hai người tự nhiên tin tưởng không nghi ngờ, dù sao khí tức lão sư không thể sai được.

- Lão sư, học sinh có thể hỏi một chuyện không?

Đông Tứ cung kính hỏi.

- Hỏi.

- Vì sao khí tức Từ Hàng Thiên Tôn kia cũng ở trong cơ thể lão sư?

- Đông Tứ! Ngươi có ý gì! Tại sao không hỏi vì sao khí tức Vạn Ác Thiên Tôn lại ở trong cơ thể của lão sư ta?

- Đát Từ, đã nhiều năm như vậy, có phải ngươi muốn ở trước mặt lão sư đánh một trận hay không?!

- Tốt! Chỉ cần lão sư gật đầu, hôm nay là tử kỳ của ngươi!

Dạ Côn giang tay ra:

- Được, chút chuyện nhỏ như thế, chú ý cách hành xử.

Hai người hoảng hốt, lập tức chắp tay:

- Học sinh thất thố.

- Đúng rồi, hai người các ngươi có thực lực gì?

Dạ Côn tò mò hỏi, hai tên tiểu đệ này thoạt nhìn không đơn giản.

Hai người lập tức lộ ra bộ dáng khiêm tốn, cung kính nói ra:

- Cách lực lượng Thiên Tôn lão sư một bước.

Mặc dù chỉ là cách một bước, nhưng lại khác biệt trời vực, có lẽ đời này đều không có hy vọng, hai người biểu hiện như thế, cũng là muốn xin lão sư chỉ bảo, từ đó đột phá đến hàng ngũ Thiên Tôn.

Hai tên đệ tử này lợi hại a, chỉ cách một bước.

- Không tệ không tệ, cố gắng lên.

- Mong lão sư chỉ bảo.

Trong lòng Dạ Côn thở dài, hiện tại ta chỉ chỉ nghĩ làm thế nào để hạ xuống, chỉ sợ không tiện chỉ bảo các ngươi.

- Hiện tại phải trở về, không tiện mang theo các ngươi, các ngươi một nơi ở lại trước đi.

- Vâng! Lão sư!

Dạ Côn thấy hai người vẫn rất nghe lời, cũng xem như nhẹ nhàng thở ra.

Nhìn bóng lưng lão sư chạy đi, Đông Tứ thì thào nói ra:

- Lão sư đã mạnh như vậy, vẫn không quên rèn luyện thân thể, chẳng lẽ đây là... chỉ bảo!!!

Đông Tứ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Đát Từ đã bắt đầu chạy vòng vòng.

Đát Từ giảo hoạt, còn Từ Hàng Thiên Tôn, dối trá Thiên Tôn mới đúng.

Đông Tứ hừ lạnh một tiếng, cũng gia nhập vào hàng ngũ chạy vòng vòng, lão sư chạy như thế, khẳng định có thâm ý.

Chương 94: Ngươi tưởng bản hoàng ngu ư?

Bên trong Thiên La Viện.

Thương Minh thân là viện trưởng, lúc này đang xếp bằng ở trên ghế, lẳng lặng chờ đợi tình báo đến.

Sàn nhà làm bằng gỗ ngoài phòng vang lên tiếng bước chân dồn dập, Thương Minh hơi nhíu mày, bước chân trầm trọng, xem ra không phải tin tức tốt.

Xảy ra chuyện ngoài ý muốn?

Không đợi ngoài phòng người cầu kiến, Thương Minh đã nhẹ nói ra:

- Tiến vào!

Nam tử ngoài phòng sững sờ, cung kính đẩy cửa ra, thân thể cong cong đi vào:

- Gặp qua viện trưởng đại nhân.

- Xảy ra chuyện gì?

- Đạo Đức Tử xuất hiện, mang đi người.

Thương Minh nghe xong vẻ mặt hơi hơi biến, Đạo Đức Tử!

Y cùng Dạ Minh không có quan hệ, tại sao lại ra tay? Xem kế hoạch của Thánh Nhân đã bị tên Đạo Đức Tử này đảo loạn.

- Biết rồi, đi xuống đi, bảo Trương Cẩn tạm thời dừng mọi hành động, chờ tin tức của ta.

- Vâng!

Thương Minh chậm rãi đứng dậy, xem ra mình vẫn phải đi gặp mặt Thánh Nhân, Đạo Đức Tử thân là Thái Kinh Pháp Đạo đệ nhất nhân, cho dù Thánh Nhân có ý trách cứ, cũng phải có chỗ căn cứ.

Vậy mà lúc này trong hoàng cung Thái Kinh, hơn nữa còn tại hậu hoa viên, người ngồi đối diện Thánh Nhân chính là Đạo Đức Tử.

Đối với Đạo Đức Tử đột nhiên xuất hiện, trong lòng Trưởng Tôn Ngự hơi hơi kinh ngạc, sợ có hơn mười năm chưa gặp Đạo Đức Tử đi.

Mà hôm nay xuất hiện tựa hồ có chút chật vật, sợi râu ngổn ngang, vẻ mặt cũng phá lệ ngưng trọng, liền mấy bầu rượu trên quải trượng cũng không thấy đâu, đây không phải là tác phong của Đạo Đức Tử.

- Thánh Nhân.

Đạo Đức Tử ngồi chắp tay.

Toàn bộ Thái Kinh cũng chỉ có Đạo Đức Tử mới có thể như thế, Trưởng Tôn Ngự cười nói:

- Đạo Đức Tử hôm nay bỗng nhiên xuất hiện, chắc hẳn là có chuyện gì muốn thương nghị cùng bản hoàng phải không.

Đạo Đức Tử đặt quải trượng trong tay lên trên bàn đá, kém chút đã đụng phải chén trà của Trưởng Tôn Ngự, thấy động tác lần này của Đạo Đức Tử, Trưởng Tôn Ngự nguyên mặt mỉm cười, thế nhưng trong lòng...

- Thánh Nhân, ta mang những người kia về, cũng không sao chứ.

Đạo Đức Tử duỗi tay cầm chén trà lên, cung nữ sau lưng không xa chuẩn bị tới châm trà, bị Trưởng Tôn Ngự ngăn lại.

Đạo Đức Tử tự rót một chén trà, loại trà ngưng thần này, toàn bộ Thái Kinh cũng chỉ cung cấp cho Thánh Nhân, cho dù người khác có, đó cũng là Thánh Nhân ban thưởng, như nếu không phải ban thưởng, vậy chính là tội chết.

Đây là bất kính đối với Thánh Nhân.

Trưởng Tôn Ngự khẽ cười nói:

- Đạo Đức Tử lời ấy quá khiêm tốn, Đạo Đức Tử làm như thế, khẳng định có ý nghĩ của mình, bản hoàng tự nhiên không dị nghị.

- Thánh Nhân trí tuệ như thế, khiến cho ta khâm phục.

Đạo Đức Tử để chén trà trong tay xuống, cũng không có thái độ cung kính gì, lời này lập tức lộ ra vẻ không chân thành.

Trong lòng Trưởng Tôn Ngự cũng bất đắc dĩ, Thái Kinh có thể yên ổn nhiều năm như vậy, cũng là dựa vào uy danh Đạo Đức Tử chấn nhiếp.

Đáng tiếc cơ hội tốt lần này, thoạt nhìn Đạo Đức Tử là quyết tâm muốn đối nghịch cùng bản hoàng.

- Đạo Đức Tử lòng dạ Thái Kinh, chính là Thái Kinh chi phúc.

Đạo Đức Tử kỳ thật không thích loại thổi phồng lẫn nhau này, cho nên mới không muốn tiếp cận quá nhiều với Thánh Nhân, kỳ thật trong lòng ngươi suy nghĩ gì, tất cả mọi người đều rõ.

- Thánh Nhân, sau khi ta mang những người kia, ta từng muốn nhìn thử xem ai ở sau lưng đẩy ra, cho nên liền chờ đợi một lúc.

Ánh mắt Trưởng Tôn Ngự ngưng tụ, bất quá rất nhanh liền cải biến:

- Sau đó thì sao?

Tên Đạo Đức Tử này thế mà mịt mờ châm chọc bản hoàng! Ngươi không biết? Không biết lại trực tiếp chạy tới? Đừng thấy bản hoàng nhường nhịn, cho rằng bản hoàng nhu nhược!
- Sau đó xuất hiện một vị Ngân Sắc Nam Nhân.

Sau khi nói xong, Đạo Đức Tử liền nhìn chằm chằm con mắt Trưởng Tôn Ngự, phảng phất giống như muốn nhìn rõ Trưởng Tôn Ngự vậy.

Bất quá vấn đề này nhường Trưởng Tôn Ngự cũng có chút kinh ngạc:

- Ngân Sắc Nam Nhân?

- Thánh Nhân không biết người này?

Đạo Đức Tử cho rằng Ngân Sắc Nam Nhân là Thánh Nhân phái tới, nhưng vừa nhìn thần thái cùng biểu lộ của Thánh Nhân, tựa hồ không giống.

- Không biết.

- Thật không biết?

Dám chất vấn Thánh Nhân như thế, cung nữ xung quanh đều sợ ngây người.

Cho dù tính tình Trưởng Tôn Ngự có tốt thế nào, lại phải dựa vào Đạo Đức Tử thế nào, lúc này đều có chút nổi giận, mặt mũi hoàng gia cũng không phải Đạo Đức Tử ngươi nói đạp liền có thể đạp.

- Tất cả lui ra.

Trưởng Tôn Ngự giơ tay lên.

- Vâng ~ Thánh Nhân ~

Các cung nữ xung quanh nũng nịu hô, thật khiến tâm người ta có chút ngứa.

Chờ sau khi toàn bộ cung nữ rời đi, Trưởng Tôn Ngự sầm mặt lại:

- Bản hoàng có an bài người, đó cũng là người của Thiên La Viện!

Đạo Đức Tử ngược lại rất thích bộ dáng chân thực của Thánh Nhân.

- Ngân Sắc Nam Nhân kia rất mạnh.

Đạo Đức Tử thở hắt ra, lòng còn sợ hãi, vừa nghĩ tới tình cảnh đáng sợ kia, trong lòng không rét mà run.

Trưởng Tôn Ngự rất là kinh ngạc, có thể được Đạo Đức Tử xưng là cường giả không nhiều, càng đừng đề cập hai chữ "rất mạnh".

- Mạnh cỡ nào?

Trưởng Tôn Ngự không thể không cảnh giác lên, sự tình vô cùng trọng yếu.

- Không phải đối thủ.
Mặc dù chỉ là bốn chữ đơn giản, thế nhưng lại khiến Trưởng Tôn Ngự thất thố, chén trà trong tay rơi xuống mặt đất, ngưng thần trà tuyệt hảo rơi đầy đất, toát ra một cỗ mùi thơm.

Trưởng Tôn Ngự trầm mặc, Đạo Đức Tử cũng không nói chuyện.

- Sau đó lại xuất hiện một cái Kim Sắc Nữ Nhân.

Đạo Đức Tử lần nữa chậm rãi nói ra miệng.

Nếu như Diệp Ly nghe thấy, khẳng định sẽ khóc ngất trong nhà xí, đến cùng là kẻ nào đặt ngoại hiệu cho bản tôn!

- Cũng rất mạnh?

- Đúng vậy, bất quá thoạt nhìn có thù không đợi trời chung với Ngân Sắc Nam Nhân, nếu không phải đi nhanh, chỉ sợ là đã ngã xuống.

Trưởng Tôn Ngự hít một hơi thật sâu, điều chỉnh tốt trạng thái, uy nghiêm đế hoàng không thể loạn.

- Thánh Nhân, viện trưởng cầu kiến.

Trưởng Tôn Ngự nhẹ gật đầu, rất nhanh Thương Minh liền vội vàng đi tới, lúc thấy Đạo Đức Tử bên cạnh cái bàn đá, lông mày hơi nhíu lại.

- Thánh Nhân vạn phúc!

Thương Minh cung kính lễ bái, mà Đạo Đức Tử chỉ hơi hơi nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt.

- Bình thân.

- Tạ Thánh Nhân.

Trưởng Tôn Ngự âm u hỏi:

- Viện trưởng, từng nghe nói Ngân Sắc Nam Nhân cùng Kim Sắc Nữ Nhân chưa?

Vấn đề này đúng là làm khó Thương Minh:

- Thánh Nhân, thần chưa từng nghe thấy.

- Vậy liền tra cho bản hoàng, bọn họ từ đâu tới, muốn làm gì? Bản hoàng phải biết rõ ràng!

Thương Minh liếc mắt nhìn Đạo Đức Tử, chẳng lẽ ông ta nói với Thánh Nhân chuyện gì?

- Vâng!

Đạo Đức Tử cầm lấy quải trượng trên bàn, nhẹ nói ra:

- Thánh Nhân, ta sẽ không quấy rầy ngươi.

- Đạo Đức Tử chú ý thân thể, Thái Kinh còn cần ngươi phù hộ.

- Thái Kinh cần chính là Thánh Nhân.

Đạo Đức Tử nói xong cũng vẽ một vòng tròn vòng biến mất.

Ầm!

Trưởng Tôn Ngự ném toàn bộ đồ uống trà trên bàn đá đi, bàn tay đập lên trên bàn đá, toàn bộ Ngự Hoa viên đều chấn động, bàn đá như bột phấn rơi trên mặt đất.

- Thánh Nhân bớt giận.

Thương Minh chắp tay nói ra.

- Làm hỏng chuyện tốt của bản hoàng, còn biên ra một cái Ngân Sắc Nam Nhân cùng Kim Sắc Nữ Nhân, xem bản hoàng là tiểu hài ba tuổi ư? Ai lại lấy loại danh hiệu như thế?! Thương Minh, ngươi nói một chút! Ngươi lợi hại như vậy, ngươi sẽ lấy sao?!

Trưởng Tôn Ngự chăm chú nhìn Thương Minh, ánh mắt hết sức bất thiện.

Thương Minh hơi hơi cúi đầu, chắp tay nói ra:

- Sẽ không.

- Thái Kinh không có Đạo Đức Tử ngươi! Bản hoàng tối đa cũng chỉ vất vả hơn một chút!

Lời nói này của Trưởng Tôn Ngự lộ ra sát ý thật sâu, hôm nay Đạo Đức Tử bất kính đã khiến vị Thánh Nhân Thái Kinh này nổi giận.

Chương 95: Lấn côn ca ta sẽ bị thiên tru

Thương Minh thấp giọng hỏi:

- Thánh Nhân, cần động thủ không?

- Giết y, phải tìm một cái cớ thật tốt.

Đạo Đức Tử nói thế nào cũng là người đức cao vọng trọng, nếu như giết y mà không lấy cớ thật tốt, vậy sẽ không thể phục chúng, mặt mũi hoàng gia cũng không có cách nào bảo tồn.

- Thần đã hiểu, Dạ Minh bên kia muốn xử lý như thế nào?

Trưởng Tôn Ngự vuốt vuốt cái trán, sau một hồi lâu nói ra:

- Bản hoàng mệt mỏi, ngươi đi về trước đi.

- Vâng, Thánh Nhân chú ý thân thể, thần cáo lui.

Thương Minh khom người lui ra phía sau, hôm nay Thánh Nhân bị Đạo Đức Tử quấy thần tâm, xem ra sự tình Dạ Minh lại phải kéo dài, cơ hội tuyệt hảo lại bị Đạo Đức Tử chơi hỏng.

Trưởng Tôn Ngự chậm rãi nhắm mắt lại, rơi vào trong trầm tư.

Lúc này tổng quản thái giám nhẹ nhàng đi đến sau lưng Trưởng Tôn Ngự, nhẹ giọng kêu:

- Thánh Nhân.

- Chuyện gì?

Trưởng Tôn Ngự mang theo giọng điệu không nhịn được nói ra.

- Đồng quý phi vừa mới vội vàng xuất cung.

Trưởng Tôn Ngự mở to mắt, lập tức từ tốn nói:

- Biết, những cung nữ vừa rồi ở đây, ngươi an bài một chút.

Sau khi nói xong, Trưởng Tôn Ngự liền đứng dậy rời đi.

Thái giám tổng quản nuốt một ngụm nước bọt, chỉ có thể nói những cung nữ này xui xẻo, đụng phải chuyện như thế.

Chỉ sợ mình ngày nào đó cũng sẽ như thế, gần vua như gần cọp, hơi không cẩn thận liền chết không toàn thây.

Đồng gia Thái Kinh tọa lạc tại chợ phía đông Thái Kinh, nơi này cũng là chỗ quyền quý Thái Kinh cư trụ, đương nhiên chợ phía đông cũng là địa phương phồn hoa nhất Thái Kinh.

Đồng gia phủ đệ chiếm diện tích cực lớn, phòng viện to to nhỏ nhỏ liền có mấy chục tòa, cầu nhỏ nước chảy cây xanh râm mát, mặc dù không tính là hào viện đỉnh cấp, nhưng cũng hiển lộ rõ ràng tính cách điệu thấp của chủ nhân.

Nhưng lúc này trong nội đường có một thanh niên đang quỳ, ngồi xung quanh đều là trưởng bối.

Người người trẻ tuổi này dĩ nhiên chính là Đồng Ca.

- Vì một ả nữ nhân! Ngươi muốn toàn tộc chôn cùng ư?

Người nói chuyện ngồi ở phía trên chính vị, chính là phụ thân của Đồng Ca, Đồng Văn Sơn.

Hình thể người này đều đều, tướng mạo đường đường, tuổi còn trẻ đã làm đến Thái Kinh tả tướng, tại Thái Kinh cũng là thuộc về chủng loại quyền thế thao thiên kia.

Bất quá có thể nhanh chóng lên làm tả tướng như thế, muội muội Đồng Doanh Doanh cũng giúp sức rất nhiều.

Ngay vừa rồi, Đạo Đức Tử thế mà đưa nhi tử về nhà, chuyện này khiến Đồng Văn Sơn thầm hô không ổn.

Mà Đạo Đức Tử cũng không có nói thêm cái gì liền rời đi.
Kết quả không nghĩ tới, tên nghiệt tử này thế mà đi đoạt hôn! Hơn nữa còn cướp của con trai Dạ Minh! Một thoáng liền hiểu rõ mọi chuyện.

Ngồi ở bên cạnh Đồng Văn Sơn là thê tử Hứa Chân, da trắng mỹ mạo, nhưng nàng cũng không là thế gia quyền quý, chẳng qua là con gái của một tên thương nhân, năm đó Đồng Văn Sơn còn chưa quật khởi, liền kiên định gả cho, cùng một chỗ phấn đấu chịu khổ, Đồng Văn Sơn cũng không có để thê tử thất vọng, từ tầng dưới chót gia tộc quật khởi, đạt được tán thưởng, cho đến hôm nay quyền thế thao thiên.

Nhìn con mình phạm phải sai lầm lớn như thế, Hứa Chân lộ ra vẻ thất vọng, ngươi như thế sao có thể dẫn dắt Đồng gia phát triển.

Lấy trí thông mình này của ngươi, Đồng gia sớm muộn gì cũng sẽ diệt vong.

- Ta dùng thân phận của gia chủ tuyên bố, phế bỏ quyền cạnh canh chức vị gia chủ của Đồng Ca!

Mặc dù Đồng Văn Sơn tức giận, nhưng hiện tại không thể không làm như vậy, những người đang ngồi không phải trưởng bối thì chính là huynh đệ, cũng chỉ có trừng phạt như thế mới có thể để cho bọn họ im miệng.

Đồng Ca quỳ trên mặt đất mặt xám như tro, vì nữ nhân lừa gạt kia, không chỉ liên lụy tiền đồ, kém chút ngay cả mạng cũng bị mất.

- Đồng Ca, người trẻ tuổi ở học viện học tập nhiều một chút, vì một nữ nhân, không đáng.

Ngồi ở vị thứ nhất bên trái là tam bá của Đồng Ca, Đồng Đức Nguyên, mặc dù không nhậm chức trong triều, nhưng y là một trong những người có tiền đồ nhất Thái Kinh.

Tài chính chi tiêu của Đồng gia đều do Đồng Đức Nguyên chưởng quản.

- Về sau thành thật cút về học viện học tập! Không được bước ra Thái Kinh một bước! Nếu ngươi còn dám rời khỏi Thái Kinh, trục xuất Đồng gia!

Đồng Văn Sơn tức giận quát, trong lòng cũng đang phỏng đoán, Thánh Nhân sẽ không vì thế giáng tội Đồng gia đi.

Tên Dạ Minh kia, cho dù bị đuổi khỏi Thái Kinh, cũng có thể quấy Thái Kinh vẩn đục không thôi.

- Đúng rồi, còn có chuyện gì khác phát sinh không?

Tay phải Đồng Đức Nguyên chơi đùa hai khỏa ngân cầu, tò mò hỏi.

Đồng Ca không dám nói, Đạo Đức Tử đã dặn dò qua.

- Không có.

Đồng Đức Nguyên không có hỏi tới, cho dù có, Đạo Đức Tử cũng sẽ không để bọn họ nói, dùng uy vọng của Đạo Đức Tử, bọn họ cũng không dám nói. Nhưng vào lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, mọi người nhìn về phía ngoài cửa lớn, chính là Đồng Doanh Doanh từ hoàng cung chạy về.

Lúc này mặt Đồng Doanh Doanh như băng sương, hoàn toàn mất hết kiều mị trước đó.

- Cô cô.

"Ba!" Đồng Doanh Doanh đưa tay hung hăng tát Đồng Ca ngã xuống đất.

- Ngày thường cô cô sủng ái ngươi! Xem ra thật sự là chiều đến phát ngốc rồi! Đầu óc của ngươi bị hổ đá ăn hết rồi à?! Hay là bị Nhan Mộ Nhi kia gặm ăn?! Ngươi có biết hay không, chuyện ngươi làm hôm nay sẽ khiến cho Thánh Nhân có cái nhìn khác với Đồng gia chúng ta!

Đồng Doanh Doanh tức đến nổ phổi đạp Đồng Ca một trận.

Mình thiên tân vạn khổ đạt được Thánh Nhân sủng ái, ngươi ngược lại tốt, một ngày, liền hủy sạch nổ lực mấy năm nay của cô cô!

Người muốn hại Côn ca ta, không phải cả nhà mắc nạn, thì chính là cả nhà chết sạch.

Những người ngồi đây không có ai ngốc, Thánh Nhân cùng Đạo Đức Tử nhìn như vui vẻ hòa thuận, nhưng kỳ thật bằng miệng không bằng lòng, hôm nay Đạo Đức Tử mang những người này về. Ở trong mắt Thánh Nhân, những người này là được Đạo Đức Tử che chở, về sau sẽ không trọng dụng, thậm chí còn có thể liên lụy đến cả gia tộc.

Ở trong mắt Đồng Doanh Doanh, nàng tình nguyện nhìn thấy thi thể của Đồng Ca được mang về, cũng không muốn Đồng Ca sống sót được Đạo Đức Tử dẫn về.

Đồng Ca còn có thể thế nào, chỉ có thể tự làm tự chịu.

Đá còn chưa hết giận, liền cầm lấy bình hoa bên cạnh nện.

Hứa Chân nhìn ở trong mắt không nói chuyện, hơi hơi quay đầu đi, loại chuyện này còn đi che chở, về sau Đồng Ca liền phế đi.

Nhưng mà chuyện như vậy đồng thời phát sinh ở Dạ gia cùng Đông Phương gia.

Đông Phương Sảng thật vô cùng thoải mái, vừa mới tỉnh lại, lại bị chính cha mình đánh ngất xỉu.

Trong lòng Đông Phương Sảng đang reo hò, mình cái gì cũng không làm, ngất từ đầu đến đuôi, như thế cũng có lỗi sao... còn bị tước đoạt quyền lợi tranh đoạt chức vị gia chủ... liền Đông Phương Quát cũng có đãi ngộ như vậy.

Tại Dạ gia, vậy càng thảm rồi.

Dạ Ngọc Thư cùng cha Dạ Dương cùng một chỗ quỳ, hai cha con đang bị quật, đồng thời tước đi quyền lợi tranh đoạt vị trí gia chủ sau này.

Thánh Nhân không muốn nhìn thấy, gia chủ sau này có quan hệ với Đạo Đức Tử.

Quả nhiên vẫn là ấn câu nói kia, người lấn Côn ca ta, mặc dù xa tất có Thiên Tru.

Thế nhưng tất cả mọi người không có đề cập qua Ngân Sắc Nam Nhân cùng Kim Sắc Nữ Nhân.

Bất quá chỉ sợ Đạo Đức Tử đã đánh giá thấp tốc độ lan truyền tin đồn trong hoàng cung.

Sau khi những cung nữ kia nghe thấy lui ra, liền hận không thể lập tức tìm người chia sẻ bí mật một chút, lần nữa chứng minh, nữ nhân không thể giữ bí mật được.

Mà hoàng cung cũng là nơi không thể giấu bí mật, trong hoàng cung có không ít tai mắt của đại gia tộc, trong nháy mắt liền có thể truyền tin tức ra.

Thế nhưng tin tức càng truyền càng lại chệch hướng ban đầu..

Tại chợ phía tây Thái Kinh, đây là nơi rồng rắn lẫn lộn, nhưng cũng là chỗ thu thập tình báo tốt nhất, hôm nay tất cả mọi người đang trò chuyện.

Chính là chuyện xưa của Ngân Sắc Nam Nhân và Kim Sắc Nữ Nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau