TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Côn ca thật nổi giận

- Phu quân, Ly Nhi lớn lên mỹ mạo ngươi cũng biết, vì không muốn trêu chọc thị phi, Ly Nhi đóng cửa không ra, không hy vọng sau này phu quân hiểu lầm.

Dạ Côn nghĩ thầm, nếu như Côn ca ta tin, hổ đá đều có thể trèo cây.

- Nhan Mộ Nhi! Ngươi nói cho rõ ràng! Lời nói đêm hôm đó còn tính hay không!

Đồng Ca đã sắp nứt ra, cảm giác mình bị lừa gạt tình cảm.

Vì hôm nay cướp tân nương, y đã gạt tất cả mọi người, gánh chịu nguy hiểm rất lớn, ngươi thế mà ngọt ngọt ngào ngào gọi người khác là phu quân, còn phủ nhận quan hệ giữa chúng ta!

- Phu quân ngươi xem, y chính là đang khích bác chúng ta, thật xấu ~

Nghe thấy câu trả lời như vậy, Đồng Ca đột nhiên đổi giận thành cười:

- Ha ha ha!!! Thân vô thải phượng song bỉ dực, tâm hữu linh tê nhất điểm thông, đây là Mộ Nhi ngươi tặng cho ta! Hôm nay ngươi lại trở mặt!

Dạ Ngọc Thư than nhẹ một tiếng, chỉ sợ câu này nàng không chỉ nói với một mình ngươi đi, hiện tại tìm được người mình thích, liền bổ cho ngươi một phát.

Chậc chậc chậc...

Dạ Côn nhìn Đồng Ca điên cuồng bật cười, làm sao cảm thấy mình có điểm giống nhân vật phản diện trong miệng thuyết thư tiên sinh nhỷ.

Người bị hại này chuyển biến thực sự quá nhanh, Dạ Côn che cái trán, quả nhiên vẫn phát sinh...

Đã nói, cho dù Côn ca ta đứng đấy bất động, đối thủ cũng sẽ vô cùng thê thảm, xem y... tâm linh bị thương rất nặng a.

Trên đời này bị nữ nhân lừa gạt rất là thống khổ, Côn ca ta thấm sâu trong lòng, hiểu rất rõ, cho nên mặc dù hai vị thê tử đang đứng bên cạnh này, Côn ca ta cũng sẽ không quá tin tưởng.

- Tiện nhân! Hôm nay lão tử muốn băm ngươi!

Đồng Ca đã điên rồi, hoàn toàn mất đi lý trí, rút bội kiếm bên hông ra, không có động tác loè loẹt gì, trực tiếp bổ về phía Nhan Mộ Nhi, hình ảnh phản chiếu trong ánh mắt kia tưa như là cừu nhân giết cha vậy..

Nam nhân bị nữ nhân lừa gạt rất dễ bạo tẩu, Đồng Ca chính là ví dụ điển hình.

Lông mày Dạ Côn ngưng tụ, Mộ Nhi dù nói thế nào, cũng là nữ nhân Côn ca ta, ngươi lại nhục mạ như thế.

Nếu như không phải mang theo khăn đỏ cô dâu, tất cả mọi người sẽ có thể nhìn thấy bộ dáng âm trầm của Nhan Mộ Nhi, bởi vì Nhan Mộ Nhi đã nổi lên sát tâm.

Nhưng mà Dạ Côn kéo Nhan Mộ Nhi ra phía sau, ngăn ở trước người Nhan Mộ Nhi, cỗ đạo lực Vạn Ác Thiên Tôn trong cơ thể vô cùng bạo động, cũng may có một cỗ đạo lực Từ Hàng Thiên Tôn ngăn chặn, bằng không thì Côn ca đã một quyền đánh nổ tên Đồng Ca trước mắt này rồi.

Mặc dù Dạ Côn đã hết sức khắc chế, nhưng vừa rồi vẫn phát tán một điểm dư uy ra tới, tu vi thấp có lẽ không cảm giác được.

Nhưng Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng đều đã nhận ra, Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi cũng đã nhận ra, thậm chí Trương Thiên Thiên cùng Tiểu Lăng đều là như thế.

Trong mắt cha mẹ, thời điểm Dạ Côn năm đó không muốn đi Tu Luyện Viện, trong lòng đã có chút nghi ngờ, dù sao trước đó Dạ Côn vẫn muốn đi, đột nhiên lại nói không muốn, sao bọn họ có thể không nghi ngờ.

Thế nhưng một tháng vừa rồi liền biết rồi, trên người đứa nhỏ Côn Côn này hẳn đã phát sinh một chút chuyện gì đó.

Nhất định có quan hệ với Mê Vụ Sâm Lâm.

Côn Côn không nói, hẳn là có đạo lý của mình, làm cha mẹ cũng phải thông cảm cho hài tử.

Nhưng mà Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi rốt cuộc biết, vì sao tên trọc đầu này ăn canh của mình lại không có việc gì, nguyên lai tiểu trọc đầu đang giả vờ!

Rõ ràng có thực lực cường đại, thế mà không nói... có thể thẳng thắn gặp nhau hay không.

Không đúng, mình ăn đều kéo thành bộ dáng quỷ kia, hắn thế mà không có việc gì, chẳng lẽ... hắn còn lợi hại hơn cả mình hay sao?

Đây cũng không phải là một chuyện tốt.

Lúc này ở trong lòng hai cô bé đang suy nghĩ, làm thế nào mới có thể chỉnh được Côn ca. Nhìn lưỡi đao lăng lệ kia, hai cô nàng linh cơ khẽ động.

- Phu quân cẩn thận!

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi trực tiếp kéo Dạ Côn ra sau lưng, bộ dáng thề sống thề chết thủ hộ phu quân.

Nhưng mà Dạ Tần càng nhanh.

- Đại ca cẩn thận!

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly nhìn Dạ Tần trước mắt, hai huynh đệ các ngươi có phải dở hơi hay không.

Keng!

Dạ Tần rút kiếm chớp nhoáng, tầm mắt tụ họp một chút. Trường kiếm trong tay lóe lên ánh bạc.

Bất quá Đồng Ca là Kiếm Sư, mà Dạ Tần chẳng qua mới vừa tấn cấp Kiếm Sĩ, cả hai chênh lệch rất lớn, chỉ bàn về phương diện lực lượng đã cách nhau quá xa.

Nhưng Dạ Tần là do Dạ Côn dạy dỗ nên, mặc dù không có đạt đến Kiếm Sư, nhưng hẳn có thể chiến đấu cùng Kiếm Sư bình thường, cộng thêm Dạ Tần khi còn bé cắn không ít thuốc, hoàn toàn đủ.

Keng một tiếng!

Hai thanh kiếm kịch liệt đâm ra tia lửa, bất phân cao thấp!

Dạ Ngọc Thư khẽ nhíu mày, từ tuổi tác mà tính, Dạ Tần kia hẳn còn nhỏ hơn mình rất nhiều, thế mà đã có thực lực đánh cùng Đồng Ca một trận, lợi hại.

Hơn nữa còn là con của tiểu thúc, sau này sẽ là người khó giải quyết.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng cũng hết sức kinh ngạc, Tần Tần thế mà có thể đánh ngang tay với đối phương, không hổ là con của mình.

Nhưng nếu để cho Tần Tần biết, người một nhà đều vô địch cả rồi, cũng chỉ có y cần phải tu luyện, không biết sẽ có ý nghĩ gì.

- Các ngươi thử đả thương một cọng lông tóc của y một chút, cả nhà các ngươi đều sẽ rơi đầu!
Dạ Ngọc Thư cảm giác thời cơ đã đến, quát lạnh một tiếng.

Dạ gia trực tiếp xem nhẹ câu nói này, mấy lời này căn bản không tính là uy hiếp.

Dạ Côn đè lại Dạ Tần muốn tiến công lần nữa, hướng phía Dạ Ngọc Thư nói ra:

- Đầu đội kim quan, có quan hệ với hoàng thất.

- Hừ, tên đầu trọc này cũng biết chuyện đấy, y chính là người của Đồng gia, cô cô y chính là Đồng quý phi đương thời. Các ngươi chọc không nổi.

Đồng Ca cầm kiếm gắt gao nhìn chằm chằm Nhan Mộ Nhi, nghe thấy Dạ Ngọc Thư nói, trong lòng cũng dễ chịu một chút.

Đám người đê tiện các ngươi!

- Vậy ngươi là ai?

Dạ Côn trầm giọng hỏi, hai đạo lực trong cơ thể lại bắt đầu áp chế lẫn nhau.

- Ta? Ha ha... ta là người của Dạ gia Thái Kinh! Dạ Ngọc Thư! Đám Dạ gia bại hoại các ngươi, vẫn còn mặt mũi nào sống trên cõi đời à?

Dạ Ngọc Thư mắng hết sức thoải mái, dường như đã muốn làm thế từ lâu.

Một luồng lệ khí lập tức từ trên người Dạ Côn tản ra, ngươi nói Dạ Côn ta thế nào cũng được, nhưng không thể nói phụ mẫu Dạ Côn ta!

Bọn họ chính là người đã dưỡng dục ta! Mạnh hơn cha mẹ ruột gấp vạn lần!

- Ngươi nói ngươi có đáng chết hay không.

Dạ Côn không ngại tô điểm cho hôn lễ mình một chút ánh đỏ, sát tâm đối với Dạ Ngọc Thư đã vượt qua Đồng Ca.

Dạ Ngọc Thư khinh thường cười một tiếng:

- Ta? Có đáng chết hay không? Cho dù cả nhà ngươi chết hết sạch, ta cũng có thể sống thật tốt!

- Tránh ra.

Dạ Côn từ tốn nói.

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly trước người sửng sốt một chút, sau đó đứng ở bên cạnh, chợt phát hiện tiểu trọc đầu giờ khắc này rất có mùi vị nam nhân.

- Đại ca.

Dạ Tần vẫn hết sức lo lắng, lai lịch đối phương không nhỏ.

- Đệ đệ, nhìn xem là được.

Dạ Tần nhìn phụ mẫu một chút, phát hiện phụ mẫu đều không ngăn cản, bản thân cũng đứng sang một bên.

Đi xuống hỷ đài, Dạ Côn nhìn Đồng Ca từ tốn nói:

- Đợi chút nữa lại tiếp tục, đừng gấp, sự tình phải xử lý từng cái một.

Côn ca ta nổi giận lên, Thiên Vương lão tử đều không ngăn được!

Nhìn Dạ Côn vẻ mặt âm trầm chậm rãi đi tới, Dạ Ngọc Thư căn bản không có để ở trong lòng, liền tên trọc đầu này, ta một tay đánh mười tên.

Chương 82: Các ngươi đều phải chết

- Thế nào, ngươi còn dám động thủ không? Biết ta là ai không? Ta chính là...

Ba!

Dạ Côn hung hăng tát vào mặt Dạ Ngọc Thư, lực đạo cùng tốc độ chưởng khống rất vừa vặn, đánh cho Dạ Ngọc Thư ngã xuống tại chỗ, đá xanh trên mặt đất đều xuất hiện vết rách nhỏ xíu.

Dạ Ngọc Thư lúc này bụm mặt, thần thái có chút mộng, lúc này cảnh này không biết nên nói gì, quá đột nhiên.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi nhìn Côn ca đánh người, ở trong lòng sục sôi.

Có thực lực hay không không quan trong, quan trọng là tiểu trọc đầu đánh người đặc biệt suất khí, khiến cho hai người bọn họ đều sắp biến thành tiểu mê muội.

Lúc này Đồng Ca đã hơi sợ rồi, tên đầu trọc này lại mạnh như vậy, người Dạ gia Thái Kinh đều dám đánh?

Đông Môn Mộng bỗng nhiên cười khẽ một tiếng:

- Phu quân, Côn Côn rất giống ngươi năm đó.

Dạ Minh bất đắc dĩ vuốt vuốt cái trán:

- Tuổi trẻ khinh cuồng, không đáng giá nhắc tới... không đáng giá nhắc tới...

- Ta không phải đang khen ngươi.

- ...

Đồng Ca rất nhanh kịp phản ứng lại, chỉ Dạ Côn khiển trách quát mắng:

- Ngươi đang làm gì! Ngươi biết...

Đồng Ca còn chưa nói hết lời, đã nhìn thấy đầu trọc quay đầu lại, cái ánh mắt kia...

- Nhanh... nhanh... đánh chết hắn!!!!

Đồng Ca đã không nói mạch lạc được nữa, vội vàng bảo Kiếm Hoàng sau lưng động thủ.

Nhưng mà Kiếm Hoàng lại thảnh thơi nói ra:

- Khế ước đều viết rõ ràng, tính mạng công tử gặp nguy hiểm, ta mới có thể động thủ.

- Phải chờ đến lúc lão tử chết rồi, ngươi mới động thủ ư?!

- Chủ thuê đây là đưa yêu cầu mới sao? Cũng không phải là không được.

- Ngươi! Lão tử chịu đủ!

Đồng Ca lên cơn giận dữ thế mà rút đao bổ về phía Kiếm Hoàng, xem ra đã thật bị tên Kiếm Hoàng này chọc tức không nhẹ.

Nhưng mà Kiếm Hoàng từ tốn nói:

- Chủ thuê, ngươi làm trái với khế ước chương 167, điều thứ 1651, cho dù hiện tại ta giết ngươi, ta cũng được ngũ tinh khen ngợi, hắc hắc...

Kiếm Hoàng đột nhiên lộ ra nụ cười âm trầm, khiến cho người ta rùng mình. 

Đồng Ca bây giờ muốn thu kiếm, cũng đã không kịp, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh hoảng, thậm chí có thể nhìn thấy ngón cái Kiếm Hoàng khiêu động chuôi kiếm, lộ ra lưỡi kiếm. 

Đồng Ca đã nhắm mắt lại, hôm nay là bị vận rủi quấn thân sao? Vì sao lại như thế! Vì sao! 

Đồng Ca đã đang chờ đợi tử vong buông xuống, nhưng một mực không có cảm giác gì, nhịn không được mở to mắt. 

Con ngươi chậm rãi trở nên kinh hãi, bởi vì một nam nhân khác đã cầm cổ tay Kiếm Hoàng, mà kiếm của mình bổ vào vai Kiếm Hoàng, nhưng chẳng qua là cắt vỡ áo bào mà thôi. Dạ Minh cười nhẹ một tiếng: 

- Tiểu hài tử chơi đùa, đại nhân vẫn đừng nên nhúng tay vào thì hơn. 

Kiếm Hoàng mắt thấy Dạ Minh, khóe miệng hơi hơi giương lên: 

- Đại nhân cũng sẽ không để ý giáo huấn tiểu hài tử một chút. 

- Đã sớm nghe nói truyền thuyết Ngũ Diệu Nhật, hôm nay có thể thấy Thiên Diện Lôi Âm trong đó, thật đúng là một chuyện chuyện may mắn. 

Dạ Minh buông lỏng cổ tay Thiên Diện Lôi Âm, chắp tay cười nói. 

Thiên Diện Lôi Âm thu hồi kiếm, đường cong khóe miệng càng lúc càng lớn: 

- Đã sớm nghe nói chuyện xưa của Diêm Vương Dạ gia lão tam, hôm nay có thể nhìn thấy chân thân, tam sinh hữu hạnh, đúng là Diêm Vương. 

Thiên Diện Lôi Âm nhìn Dạ Minh mặt chữ quốc râu quai nón, da mặt này không phải dày bình thường. 

Nghe thấy Thiên Diện Lôi Âm gọi mình Diêm Vương, Dạ Minh rất vui vẻ, đã rất lâu không có ai gọi mình như thế. 

Kỳ thật Dạ Minh cũng là suy đoán, năm người trong Ngũ Diệu Nhật thực lực cường hãn nhưng lại rất quỷ dị, mấy năm gần đây trộn lẫn vào bên trong đám dong binh lầm ầm ĩ, mà Thiên Diện Lôi Âm trong đó đều là ngũ tinh khen ngợi, bởi vì chủ thuê đều bị y chọc giận đến giết ngược lại, y liền có cớ giết chủ thuê, còn có thể thu được khen ngợi. 

Tình báo như thế phi thường khó có được, dù sao thực lực của Dong Binh Hội vẫn còn là một điều bí ẩn, bởi vì Dong Binh Hội bao trùm toàn bộ Huyền Nguyệt đại lục, rất là thần bí, tìm được tình báo như thế phải tiêu hao không ít tài nguyên, dù sao Dong Binh Hội vững như thành đồng. 

- Không bằng vào nhà uống chén rượu nóng, ủ ấm thân thể. 

Dạ Minh cũng rất hiếu kỳ với Ngũ Diệu Nhật, Thiên Diện Lôi Âm này mặt ngoài biểu hiện thực lực Kiếm Hoàng, kỳ thật cũng không phải là, cũng chỉ có đánh qua mới có thể phân ra cao thấp. 

Thiên Diện Lôi Âm thu hồi nụ cười, từ tốn nói: 

- Rượu mừng thì không cần, tiểu tử này ta mang đi, quy củ không thể hủy. 

- Tiểu hài tử không hiểu chuyện, có chút làm khó a. 

Dạ Minh xuất thủ tương trợ cũng là có đạo lý, bởi vì năm đó Đồng gia từng đứng ra nói chuyện giúp mình, ân tình không thể quên, lần này cũng xem như trả lại ân tình lúc trước. Thiên Diện Lôi Âm không nói chuyện, mà Đồng Ca đã bị dọa phát sợ, mình rốt cuộc đã thuê yêu ma quỷ quái gì. 

Dạ Minh gõ gõ đầu Đồng Ca: 

- Còn không hứa hẹn cho ngũ tinh khen ngợi? 

- A... a... ta cho... ta khen ngợi... 

Đồng Ca tranh thủ thời gian đáp ứng, bằng không thì mạng nhỏ của mình sẽ phải để lại nơi này mất. 

Thiên Diện Lôi Âm cười cười: 

- Nếu Diêm Vương cầu tình, ta cũng không truy cứu, nhớ kỹ lời của ngươi nói, không cho khen ngợi, ta giết cả nhà ngươi! Bao gồm cả vị cô cô ở trong cung kia của ngươi. 

Vừa dứt lời âm, Thiên Diện Lôi Âm chậm rãi phù không, phịch một tiếng, cả người cấp tốc bay về phía nam, tốc độ nhanh đến mức không khí đều nổ tung. 

Tuy nhiên vẫn để lại một câu. 

- Liền ngươi còn xưng Diêm Vương, vậy ta chính là Diêm Đế. 

Dạ Minh ngượng ngùng chọc chọc mũi, năm đó dùng cái ngoại hiệu này, quả thật có một tầng ý tứ như thế, đều bị thê tử cười rất nhiều năm. 

Đồng Ca hiện tại cũng không biết nên nói gì, rõ ràng mình là tới kiếm chuyện cướp tân nương, đối phương lại cứu mình một mạng, thật là khó a. 

- Cái kia... ách... tạ ơn Dạ bá phụ đã cứu ta. 

Đồng Ca cũng là một người có gia giáo, hôm nay cũng không phải thật muốn gây chuyện gì, chủ yếu là tới đón Nhan Mộ Nhi đi, thế nhưng Nhan Mộ Nhi lừa mình, mà Dạ gia từ đầu tới đuôi cũng không nói gì, còn không tự trách mình tới cướp tân nương, mình đúng là lấy oán trả ơn... 

Dạ Minh vỗ vỗ bả vai Đồng Ca: 

- Về sau nói dọa, phải có nắm chắc, nhìn ngươi huynh đệ kia của ngươi một chút, đoán chừng cha y nhìn thấy cũng không nhận ra. 

Dạ Côn hiện đang tát đến hết sức thoải mái, duy trì cường độ, không để cho Dạ Ngọc Thư ngất đi. 

Mặt Đồng Ca đều đỏ bừng, ngượng ngùng nuốt một ngụm nước bọt: 

- Dạ bá phụ, cứu người cứu đến cùng đi. 

- Sự tình tiểu hài tử các ngươi, tự mình giải quyết cho tốt, Dạ bá phụ không nhúng tay vào. 

Dạ Minh từ tốn nói, quay người đi đến hỷ đài, kỳ thật trong lòng cũng biết, vừa rồi đối phương bán mình mặt mũi, bằng không thì tiểu tử này hôm nay chết chắc. 

Đồng Ca lập tức nhìn về phía Nhan Mộ Nhi, ánh mắt kia phảng phất đang nói, niệm tình nghĩa nhiều năm như vậy, nói phu quân ngươi đừng đánh nữa, cho dù muốn đánh, cũng đừng có đánh mặt có được không... 

Nhưng vào đúng lúc này, một luồng khí tức đáng sợ ngút trời éo xuống, Dạ Côn hơi ngạc nhiên, bất đắc dĩ buông lỏng Dạ Ngọc Thư ra. 

Kiếm khí cuồng bạo khiến Dạ Côn hơi lui ra phía sau.. 

Chỉ thấy một thanh trường kiếm cắm trên mặt đất, màu kiếm vàng kim tượng trưng cho vinh quang gia tộc. 

Mà Dạ Ngọc Thư thấy thanh kiếm này, đột nhiên rất hưng phấn: 

- Hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết! Ha ha ha ha!!!

Chương 83: Cha gọi ngươi về nhà

Gương mặt Dạ Ngọc Thư đều bị Dạ Côn đánh sưng lên, lúc này biểu lộ dữ tợn điên cuồng căn bản không thể biểu đạt ra đến, thậm chí có chút buồn cười.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng nhìn nhau, quả nhiên nên tới vẫn sẽ tới, liền biết hôm nay sẽ không dễ dàng vượt qua như vậy.

- Phu quân, ta đã nói Nhan gia không đáng tin.

Đông Môn Mộng tức giận nói ra, ngươi muốn tìm thê tử xinh đẹp cho Côn Côn, lại đi trêu chọc những người ở Thái Kinh kia.

Dạ Minh than nhẹ một tiếng, trên mặt lộ ra bộ dáng bất đắc dĩ, huynh đệ năm đó hiện tại lại...

Côn Côn, Tần Tần, các con tới đây, hiện tại là chuyện của đám người lớn.

Dạ Minh thay đổi thái độ lỗ mãng bình thường, khí thế trở nên lăng lệ, đối với loại biến hóa này của cha, hai huynh đệ đều biết, cha đã nghiêm túc.

- Tiểu tạp chủng, hôm nay cả nhà các ngươi đều phải chết!

Dạ Ngọc Thư vô phương bảo trì phong độ, liều mạng nhào về phía Dạ Côn.

Hiện tại Dạ Côn thật muốn xé rách cái miệng của y, thế nhưng phụ thân phải làm việc...

Dạ Ngọc Thư nhìn thấy Dạ Côn lui ra, càng trở nên lớn lối:

- Đi cái gì, đánh ta, lại đến đánh ta a.

Ba!

Chỉ thấy một bóng người ầm ầm hạ xuống, tát Dạ Ngọc Thư quay cuồng một đợt.

Dạ Ngọc Thư trực tiếp bị đánh mộng, nhìn người trước mắt, lộ ra dáng vẻ sợ hãi:

- Cha... con...

- Im miệng!

Cái này người chính là cha của Dạ Ngọc Thư, lão nhị Dạ gia, Dạ Dương.

Chỉ thấy thân thể hung hãn kia tản ra khí tức cuồng dã, ánh mắt sắc bén phảng phất có thể nhìn rõ hết thảy, ngũ quan xinh xắn hoàn toàn không xứng với hình thể của y, phảng phất thân thể đại hán hung hãn phối hợp với khuôn mặt ngọc diện thư sinh vậy, rất không cân đối.

Dạ Dương hít một hơi thật sâu, Dạ Ngọc Thư cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Dời kiếm ra, cắm vào bên hông vỏ kiếm, quay người nhìn về phía Dạ Minh:

- Đệ đệ, đã lâu không gặp.

- Nhị ca, đã lâu không gặp.

Dạ Minh nhẹ giọng kêu.

Dạ Côn cùng Dạ Tần hai ngày này xem như thấy rất nhiều người có quan hệ với cha, hôm qua là Tứ thúc, hôm nay là Nhị bá, vậy khẳng định còn có một cái đại bá.

Dạ Minh vừa mới dứt lời, hơn mười đạo nhân ảnh ầm ầm hạ xuống, khí diễm hung mãnh vô cùng, mang theo sát ý âm trầm tới.

Nam nhân dẫn đầu Dạ Minh biết, chính là phụ thân Nhan Mộ Nhi, Nhan Thừa Thiên.

Không thể không nói, Nhan Thừa Thiên thật đúng là một tên mỹ nam, Nhan Mộ Nhi có thể xinh đẹp như vậy, xem ra cũng được kế thừa từ phụ thân, nhìn làn da kia một chút, trắng nõn không thôi, nhìn lại Dạ Tần một chút, không cách nào sánh được.

Ở bên cạnh Nhan Thừa Thiên còn có một vị nam tử áo mũ chỉnh tề, chính là tiểu thúc Đông Phương Sảng, Đông Phương Quát.

Người này hình thể hơi mập, một cái áo bào màu vàng óng hoa lệ hiển lộ rõ ràng uy vọng của Đông Phương thế gia, quạt xếp trong tay còn có đại danh của mình, người này cũng rất tự luyến a.

Thấy cháu của mình té xỉu ở một bên, Đông Phương Quát cũng không nói gì, thậm chí khóe miệng còn mang theo nụ cười.

Nhưng mà sau lưng tất cả đều là chiến sĩ mặc kim giáp, bầu không khí đã đè nén tới cực điểm.

Thái Kinh Dạ gia, Nhan gia, Đông Phương gia đều đi tới huyện Thái Tây nho nhỏ này, mặc dù không phải chủ lực trong gia tộc, nhưng cũng không thể coi thường. Nhất là Nhan Thừa Thiên đến, khiến cho mọi người không nghĩ ra, hôm nay là hôn lễ của nữ nhi, sớm không đến, giờ đến lại còn dẫn theo người.

- Nhan thúc thúc, Dạ thúc thúc, Đông Phương thúc thúc.

Đồng Ca chắp tay kêu, đột nhiên ý thức được một chuyện, mình bị đùa bỡn!

Nhan Thừa Thiên hướng phía Đồng Ca khẽ cười nói:

- Khổ cực, chuyện kế tiếp giao cho Nhan thúc thúc.

Đồng Ca không có gì nói, chắp tay liền đứng ở bên cạnh không nói.

- Mộng nhi, đã lâu không gặp.

Đông Phương Quát trực tiếp xem nhẹ Dạ Minh, hướng phía Đông Môn Mộng chào hỏi.

Xem ra năm đó là quan hệ tình địch với Dạ Minh.

Đông Môn Mộng từ tốn nói:

- Mập.

- Tưởng niệm tích tụ dẫn đến.

Đông Phương Quát thăm thẳm nói ra, mảy may không nể mặt Dạ Minh, biểu đạt yêu thương với Đông Môn Mộng.

Dạ Minh chắp tay nói ra:

- Ngươi làm sao lại không tưởng niệm thành tật.

- Dạ Minh, hôm nay ngươi đả thương người, ngươi còn nói lý hay sao? Tội khi quân danh phù kỳ thực! Nhìn cháu trai đáng thương kia của ta một chút, đến bây giờ cũng còn hôn mê bất tỉnh, khẳng định bị các ngươi người ngược đãi!

Đông Phương Quát nghiêm túc quát lên, rất có bộ dạng muốn giành lại công đạo cho cháu mình.

Đồng Ca bên cạnh rốt cuộc đã hiểu, bọn họ là muốn mình bị đánh, từ đó lấy cớ.

Bị một nữ nhân đùa bỡn tình cảm coi như xong, còn bị những trưởng bối này đùa bỡn.
Dạ Minh không để ý đến Đông Phương Quát, này người từ nhỏ đã đối nghịch với mình, hiện tại thứ y tò mò chính là thái độ của Nhan Thừa Thiên.

- Nhan lão đệ, không đúng... phải gọi thông gia, làm sao bây giờ mới đến, nói thế nào hôm nay cũng là ngày mà Mộ Nhi nhà ngươi gả cho con ta.

Dạ Minh đang cho Nhan Thừa Thiên một cơ hội, ngươi theo ta xuống, như vậy thì được rồi, nhưng nếu ngươi thật muốn bò lên trên đầu ta đi, như vậy... liền không nói được rồi.

Nhan Thừa Thiên cười cười, từ tốn nói:

- Thông gia không dám nhận, hôm nay ta tới đón tiểu nữ về nhà.

Diệp Ly nghe xong lời này, rất dễ chịu a, hồ ly tinh, cha ngươi gọi ngươi về nhà kìa.

Nhan Mộ Nhi đã ý thức được, đây hẳn là "phụ thân" của mình, hiện tại không phải đến làm khó ta sao...

Dạ Côn chợt phát hiện Nhan Mộ Nhi kỳ thật rất đáng thương, dường như bị cha của nàng lợi dụng.

- Đây không phải đã ở nhà rồi sao? Huống hồ chúng ta còn đã nói trước rồi. Hiện tại đổi ý, có phải có chút quá mức hay không.

- Tiểu nữ tùy hứng, vụng trộm chạy ra khỏi nhà, khiến cho chúng ta lo lắng vạn phần, xin hãy thông cảm.

Nhan Mộ Nhi nghe xong lời này, dễ chịu, tranh thủ thời gian hướng phía Dạ Côn nói ra:

- Phu quân, Mộ Nhi vì ngươi, có thể vụng trộm chạy đến, hiện tại ngươi đã tin Mộ Nhi thật lòng với ngươi chưa.

Dạ Côn nguyên lai còn chưa tin, hiện tại nghe xong, thế mà tin thật, chẳng lẽ phụ thân người ta lại nói láo sao?

Đồng Ca thầm mắng một tiếng, tin ngươi mới lạ, tin tức Mộ Nhi gả đi chính là ngươi nói, bằng không thì ta sẽ xông đến đây cướp tân nương sao?

Hai cha con nhà này không có một người nào tốt.

Dạ Côn thấp giọng nói ra:

- Mộ Nhi, thật là khó khăn cho ngươi.

- Chỉ cần phu quân tin tưởng Mộ Nhi, cho dù Mộ Nhi ủy khuất cũng đáng.

Diệp Ly thật giận a, đám người này có phải là gánh hát do Nhan Mộ Nhi ngươi mời tới hay không! Ngươi cho rằng Diệp Ly ta không biết gọi ư!

Hiện tại Dạ Côn đối với Nhan Mộ Nhi có chút buông lỏng cảnh giác, đối với chuyện nam nữ, Dạ Côn còn quá trẻ.

Dạ Minh đã bỏ đi, xem ra Nhan Thừa Thiên đã không còn là tiểu đệ chạy sau lưng mình năm đó nữa.

- Vậy được rồi, đã ngươi muốn mang Mộ Nhi đi, vậy thì mời đi.

Diệp Ly rất thích câu nói này của cha, sau này ngươi chính cha ruột của ta.

- Cha, sao ngài có thể như thế ~

Nhan Mộ Nhi ủy khuất trông mong hô, thế mà lại đẩy con dâu ra ngoài.

Nhan Thừa Thiên còn tưởng rằng nữ nhi đang gọi mình:

- Mộ Nhi, cha làm sao?

- Ai nha, không phải gọi ngươi, cha, con dâu đã làm gì sai, sao lại đuổi con dâu đi...

Nhan Thừa Thiên sững sờ, nữ nhi đây là thế nào? Không phải một mực phản đối sao? Chẳng lẽ đang tức giận?

Nếu như trước đó cha nói cho ngươi biết, vậy sẽ không đạt được hiệu quả kia.

Chương 84: Thánh nhân

Nhưng Nhan Thừa Thiên không biết, nữ nhi của mình đã chết, mà y lại chính là người gián tiếp hại chết nàng.

- Không phải cha con đến đón con sao?

Dạ Minh quay đầu cười nói, nói hết sức rõ ràng, đây là ân oán thế hệ trước, ngươi chỉ là quân cờ trong tay bọn họ mà thôi.

Nhưng những người này thật đúng là đủ tuyệt, vì muốn đẩy ngã mình, thế mà dùng chiêu số thấp hèn như vậy, vẫn giống như trước đây.

Bất quá chiêu số thấp hèn này lại rất thực tế.

- Thế nhưng con là thê tử của phu quân, là người của Dạ gia.

Nhan Mộ Nhi làm sao có thể theo Nhan Thừa Thiên rời đi, đây là chuyện tuyệt đối không thể nào, nữ nhi của ngươi đã sớm chết.

- Mộ Nhi, con nói năng bậy bạ gì đó, nghe cha, cùng cha về nhà.

Nhan Thừa Thiên trầm giọng quát, hiện tại phải đoạn tuyệt quan hệ với Dạ gia, đến lúc đó Thánh Nhân hỏi tội, ngươi cũng sẽ bị liên lụy.

- Không muốn, ta đã là người của phu quân.

- Mộ Nhi! Con ngày thường tùy hứng một chút cũng không sao. Vì sao hết lần này tới lần khác lại tùy hứng vào giờ phút này?!

Nhan Thừa Thiên có chút sốt ruột.

Nhan Mộ Nhi mặc kệ nhiều như vậy:

- Nếu đã đến Dạ gia, cho dù chết cũng là quỷ của Dạ gia, nữ nhi gả ra ngoài, không phải xô nước tát ra ngoài sao? Ngươi phải nghĩ thoáng một chút.

Lời nói này của nữ nhi khiến Nhan Thừa Thiên bối rối, đây là nữ nhi của mình? Này không phải là nữ nhi giả chứ?

- Nhan huynh, nếu Mộ Nhi lòng có sở thuộc, người làm cha như ngươi cũng nên chúc phúc đi.

Đông Phương Quát cười nói, có thể hoàn thành đại sự như vậy, rất đáng.

Nhan Thừa Thiên căn bản không để ý tới Đông Phương Quát, hướng phía nữ nhi quát:

- Nhan Mộ Nhi! Còn không tới đây...còn không đến, ta liền không có người nữ nhi này!

- Vậy thì tốt quá.

Mọi người:...

Dạ Côn đều cảm giác Nhan Mộ Nhi vì mình, đã từ bỏ rất nhiều thứ, đúng là thật khiến người ta cảm động, ngay cả cha cũng không cần.

Ngay cả Diệp Ly bên cạnh đều cảm thấy, hồ ly tinh này rất hung ác a! Vì để phu quân vui lòng, ngay cả cha đều không nhận.

Điểm này bản tôn tự nhận kém ngươi.

Nghe thấy nữ nhi trả lời như vậy, Nhan Thừa Thiên liền căm tức nhìn Dạ Minh:

- Ngươi rốt cuộc đã làm gì con gái ta!

- Mộ Nhi ái mộ Côn Côn nhà ta, chuyện này ta cũng không có cách, ai bảo Côn Côn nhà ta ưu tú như vậy.

Đông Môn Mộng đứng ở bên cạnh ôn hòa cười nói, đứa nhỏ Mộ Nhi này đúng là đáng yêu, thời điểm then chốt rất đáng tin cậy, nếu như hôm nay Mộ Nhi đi, như vậy mặt mũi Dạ gia xem như mất hết.

- Đánh rắm!

- Không ai có thể ngăn cản được tình yêu ta dành cho phu quân.

Nhan Mộ Nhi từng từ đâm thẳng vào tim gan, khiến mặt Nhan Thừa Thiên rất đau.

Dạ Tần sau lưng Dạ Côn cảm thán, nhìn tẩu tẩu một chút đi, vì đại ca cha cũng không cần, nhìn lại mình một chút... thật không có cách nào so sánh với đại ca được.

Dạ Dương bên cạnh nãy giờ không lên tiếng, lúc này mới nhẹ nói ra:

- Đệ đệ, ngươi theo chúng ta đi một chuyến, hay là để cả nhà ngươi bị truy đuổi.

- Nhị ca, ngươi như thế, dường như chuyện này đã hoàn toàn chắc chắn rồi vậy.
Dạ Dương hướng phía thương khung chắp tay nói ra:

- Năm đó Thánh Nhân ban phúc, đặc xá tội của ngươi, để ngươi về sau không được bước vào Thái Kinh một bước, càng không thể kết giao cùng quyền quý Thái Kinh, không thể thương tổn quý tộc Thái Kinh, nhưng nhìn con ta đi... lại nhìn Đông Phương Sảng một chút, có ai không chịu thương tổn, cách làm này của ngươi thật khiến cho Thánh Nhân thất vọng, cũng khiến cho Dạ gia ta thất vọng!

- Thánh Nhân... Thánh Nhân... các ngươi đều là chó sao?

Dạ Minh lên tiếng cười một tiếng, mang theo châm chọc thật sâu.

Đông Phương Quát nghiêm khắc răn dạy:

- Càn rỡ! Thế mà dám bất kính với Thánh Nhân! Bắt hết lại cho ta!

- Tuân lệnh!

Dạ Dương nhìn Dạ Minh, phảng phất đang nói, ngươi dám phản kháng một chút thử xem, cả nhà ngươi đều phải rời khỏi Thái Kinh.

Thái Kinh chính là quốc đô, là nơi quyền trọng, cũng là nơi huyết tinh.

Hoàng thành cao ngất đại biểu cho quyền lực đỉnh phong, vô số người trẻ tuổi mộng tưởng có thể nhậm chức làm quan, đó chính là vinh quang cả đời.

Ở bên trong hậu hoa viên hoàng cung, trồng đủ loại kỳ hoa dị quả, đều là đồ vật hiếm hoi, thế nhưng ở bên trong muôn vàn kỳ hoa dị quả đó, chẳng qua chỉ là để Thánh Nhân thưởng thức mà thôi.

- Hoàng thượng, ngài xem Huyết Tuyết Ti này, năm nay vô cùng tươi tốt, trong trắng lộ hồng thật sự vô cùng diễm lệ.

Chỉ thấy một vị nữ tử tướng mạo rất tốt dùng ngữ khí mềm mại nói chuyện, thần thái vũ mị vạn phần, vị này chính là cô cô của Đồng Ca, Đồng Doanh Doanh.

Mà nam nhân ngồi ở bên cạnh mang theo nụ cười, chính là Thánh Nhân quyền thế thao thiên, Trường Tôn Ngự.

Khuôn mặt người này không có một điểm già nua, trên mặt ngay cả một cái nếp gấp cũng không có, hoàng bào trên người khiến người nhìn mà sợ, dù cho hiện tại đang mỉm cười, ngoại trừ Đồng quý phi dám nói hai câu, tất cả thị nữ xung quanh đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng.

- Nếu như Doanh Doanh ưa thích, bản hoàng sai người đưa vài đóa vào trong cung của nàng.

- Tạ hoàng thượng, tối nay hoàng thượng đến chỗ thần thiếp nghĩ ngơi được không? Nghe nói ngắm Huyết Tuyết Ti ở dưới ánh trăng sẽ rất kỳ diệu.

- Ồ? Còn có chuyện này à, bản hoàng cũng là lần đầu tiên nghe thấy, có thể xem xét.

Trong lòng Đồng Doanh Doanh vui vẻ, ngay tại lúc Đồng Doanh Doanh muốn kiều mị nịnh nọt, tổng quản thái giám đã chạy tới:

- Hoàng thượng, viện trưởng tới.

Trường Tôn Ngự phất phất tay, cười nói: - Doanh Doanh về cung trước đi, bản hoàng có chuyện quan trọng.

Đồng Doanh Doanh có thể được sủng, đó cũng là do nàng hiểu chuyện, thấy tốt thì lấy.

- Tuân lệnh hoàng thượng, ngài hãy chú ý thân thể, đừng quá mệt nhọc.

Trường Tôn Ngự nhẹ gật đầu, không bao lâu... viện trưởng Thiên La Viện khom người đi tới, nghiêng quỳ ở dưới chân Thánh Nhân:

- Gặp qua hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế.

- Đứng lên đi.

- Tạ hoàng thượng.

Trường Tôn Ngự than nhẹ một tiếng, xoa mũi hỏi:

- Dạ gia bên kia thế nào?

- Dạ, Đông Phương, Nhan ba nhà đang ở tạo áp lực, chỉ cần Dạ Minh dám động thủ, hoàng thượng liền có thể xử lý.

- Việc này ngươi an bài không tệ.

- Tạ hoàng thượng khen ngợi, thần chẳng qua là giúp hoàng thượng phân ưu.

Viện trưởng Thiên La Viện thật đúng là không kiêu ngạo không tự ti, trên mặt không có nịnh nọt cũng không tự ti, đúng là có chút tính cách.

- Rời khỏi Thái Kinh cũng tốt.

Trường Tôn Ngự nói nhỏ một tiếng.

Chuyện này khiến viện trưởng có chút nghi hoặc, thấp giọng hỏi:

- Cái kia... người ba nhà có cứu hay không?

Trường Tôn Ngự liếc mắt nhìn viện trưởng, y lập tức hiểu rõ:

- Thần biết.

- Đi đi, chuyện này càng ít người biết càng tốt.

- Vâng!

Viện trưởng khom người lui ra, lập tức lập tức trở về Thiên La Viện, lòng có cảm xúc... vì bức bách một nhà Dạ Minh rời khỏi Thái Kinh, những người kia đều phải chết.

Bọn họ không chết, Dạ Minh làm sao có thể rời khỏi Thái Kinh.

- Viện trưởng, sự tình thuận lợi không?

Viện trưởng liếc mắt nhìn Trương Cẩn:

- Nếu để cho Dạ Minh biết, cái chủ ý này là do ngươi nghĩ ra, không biết sẽ có biểu tình gì.

Trương Cẩn cười nhẹ một tiếng:

- Biểu tình hẳn là hết sức phong phú.

- Đi chuẩn bị một chút, ngoại trừ Dạ gia, những người khác, một tên cũng không để lại.

- Vâng! Thuộc hạ đi chuẩn bị ngay!

Viện trưởng hít một hơi thật sâu, Thánh Nhân làm như vậy đến cùng là đang giúp Dạ Minh, hay là đang... ngay cả lão phu cũng không hiểu được.

Thánh Nhân tâm, thật sự khó mà phỏng đoán.

Chương 85: Vân lôi minh khiếu

Lúc này Dạ Minh cũng đang đứng trước ngã ba đường, nếu hiện tại động thủ, như vậy nỗ lực mấy năm nay sẽ đổ sông đổ biển, cả nhà đều phải rời Thái Kinh, đây là kết quả mình không muốn nhìn thấy.

Thậm chí Dạ Minh cảm giác, sau lưng chuyện này có bóng dáng của Thánh Nhân, xem ra Thánh Nhân không chỉ muốn mình rời khỏi Thái Kinh, mà là phải rời khỏi toàn bộ lãnh thổ Thái Kinh.

Nhìn chiến sĩ giáp vàng rút kiếm, Dạ Minh quay đầu nhìn thoáng qua thê tử, ánh mắt Đông Môn Mộng mang theo sự kiên định, việc đã đến nước này...

Giết hết!

Dạ Minh xem hiểu ánh mắt của thê tử, khe khẽ thở dài, cho dù hôm nay không xảy ra chuyện như vậy, về sau cũng sẽ phát sinh.

Chuyện này không có liên quan gì đến bọn nhỏ, chẳng qua là khổ bọn nhỏ, bị ép phải rời khỏi Thái Kinh.

Dạ Minh chậm rãi đưa tay phải ra, cả người hiện lên tư thế cầm kiếm.

Trong một sát na! Một cỗ lực lượng mênh mông tụ tập giữa thiên địa, mặt đất toàn bộ huyện Thái Tây nhẹ nhàng lắc lư, tinh không vạn lý dần dần giăng đầy mây đen.

Chiến sĩ giáp vàng đều đình chỉ bước chân xung phong, sắc mặt dưới mũ giáp trở nên hoảng sợ vạn phần, bởi vì bọn họ căn bản không có cách động đậy, uy áp quá cường đại.

Rầm rầm rầm!!!

Thương khung oanh lôi rung động, điện thiểm tề minh, tựa như tận thế.

Dạ Côn cùng Dạ Tần nhìn bóng lưng của cha, trong đầu hiện ra gương mặt ngày thường cười đùa của phụ thân, thế nhưng hiện tại phụ thân như cự sơn, thủ hộ trước mặt mình, che gió che mưa cho mình.

Đây chính là phụ thân, là nam nhân có thể đánh cược hết thảy vì gia đình.

Diệp Ly nhìn bóng lưng Dạ Minh, bỗng nhiên cũng nhớ tới phụ thân của mình, trong con ngươi không khỏi có chút ửng hồng, phụ thân mình hết sức nghiêm túc, mà vị phụ thân này hoàn toàn khác biệt, nhưng điểm giống nhau chính là có thể đánh cược sinh mạng vì gia đình.

Trong lòng Nhan Mộ Nhi cũng hồi tưởng đến phụ thân của mình, nghe sư phụ nói, cha mình là nam nhân trọng tình trọng nghĩa, mặc dù chưa thấy qua, nhưng cũng tự hào vì mình của có một phụ thân như thế.

Đông Môn Mộng nhìn nam nhân ở trước mắt, tầm mắt một mảnh nhu hòa, cho dù là vào Hoàng Tuyền, nguyện cùng sánh vai.

Vẻ mặt Dạ Minh bình tĩnh, ánh mắt không có sát khí hung ác, nhưng lại mang đến cho ngươi khác một loại cảm giác thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn.

- Dạ Minh ta lúc đầu muốn an tĩnh sinh hoạt, đáng tiếc các ngươi đuổi theo không bỏ, cho dù đã qua nhiều năm như vậy. Đã các ngươi lựa chọn tử vong, Diêm Vương ta hôm nay liền ban cho các ngươi tử vong!

Rầm rầm rầm!!!

Tầng mây hắc ám lóe lên vệt trắng, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn về phía thương khung, chỉ thấy một đạo bạch mang xuyên qua tầng mây, lập tức mang theo khí tức bàng bạc ầm ầm hạ xuống.

Vững vàng rơi vào trong lòng bàn tay Dạ Minh.

Dạ Dương, Nhan Thừa Thiên, Đông Phương Quát lúc này lộ ra sự tham lam cường đại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm kiếm trong tay Dạ Minh.

Đây là kiếm gì?!

Không có lưỡi kiếm, không có chuôi kiếm, cũng không có vỏ kiếm, nhưng cả thanh kiếm lại có hình dáng của kiếm, nó do một cỗ mây mù màu trắng cấu thành, ở bên trên mây mù có đạo đạo điện quang quấn quanh.

Đồng Ca trợn mắt hốc mồm, khiếp sợ nói nhỏ một tiếng:

- Vân Lôi Minh Khiếu! Đồng Ca cũng chỉ là ở trong học viện nghe lão sư nói qua, ở trên Huyền Nguyệt đại lục, có thần kiếm hủy thiên diệt địa, cụ thể nhiều ít không biết, nhưng cũng có thể biết được, nếu như có người thu được một thanh trong đó, liền có thể đi ngang ở trên Huyền Nguyệt đại lục, cho đến nay, chưa từng nghe nói Thái Kinh lại có một thanh thần kiếm.

Nhưng nhìn đến Vân Lôi Minh Khiếu trong tay Dạ Minh, thế mà hoàn toàn giống như lời lão sư miêu ta, Đồng Ca làm sao không khiếp sợ cho được.

Đột nhiên nghĩ tới, vì sao Nhan Mộ Nhi lại khăng khăng một mực với đầu trọc, ả nhất định đã biết bí mật!

Đáng chết!

Dạ Côn cùng Dạ Tần cũng hơi há mồm, cha... cũng quá biết trang bức đi!

Tư thế này... không khí này... quá ngưu bức! Quá sùng bái cha, trên con đường trang bức này, còn phải học tập cha rất nhiều.

Diệp Ly chợt phát hiện, hai vị phụ thân còn có một điểm giống nhau, đều ưa thích trang bức, hiện tại nàng cũng có chút tò mò, nếu như hai vị phụ thân đụng vào nhau, sẽ sinh ra tia lửa thế nào.

Hơn nữa thanh kiếm này..

Đã vượt qua sự hiểu biết của mình, chẳng lẽ là vũ khí truyền kỳ trong miệng phụ thân?

Xem ra Huyền Nguyệt đại lục này đã vượt ra khỏi phụ thân nhận biết, vô cùng khó giải quyết.

Diệp Ly hiện tại đã bị Vân Lôi Minh Khiếu trong tay Dạ Minh trấn trụ, bởi vì trong tay Diệp Ly, không có có một thanh vũ khí nào có thể mạnh hơn thanh kiếm này.

- Dạ Minh! Giao Vân Lôi Minh Khiếu ra! Đây là chí bảo Dạ gia! Ngươi không có tư cách cầm lấy!

Dạ Dương tức giận quát, nhưng sự tham lam trong mắt không giảm, có thanh kiếm này, làm Thánh Nhân cũng được.

Đông Phương Quát cười khổ lắc đầu:

- Khó trách tìm không thấy, nguyên lai thanh kiếm này có thể giấu ở trên trời. - Dạ Minh! Giao Vân Lôi Minh Khiếu ra, tha cho ngươi một mạng.

Nhan Thừa Thiên nghiêm nghị quát, từ khi bắt đầu muốn lợi dụng nữ nhi, kỳ thật liền biết được trong lòng Nhan Thừa Thiên, kiếm quan trọng hơn nữ nhi.

Dạ Minh nhìn về phía Dạ Dương, nhẹ nói ra:

- Dạ Dương, ngươi nói đây là của Dạ gia? Kiếm này là ta dùng mệnh đổi lấy. Đám huynh đệ các ngươi lại muốn lấy làm của riêng, còn có hai người các ngươi, ta thật lo lắng cho trí thông minh của các ngươi. Nếu như ta muốn, đầu Thánh Nhân ta đều có thể chặt xuống, chớ nói chi là các ngươi... thật sự đúng là buồn cười.

- Dạ Minh! Ngươi lại dán tiếp tục vô lễ với Thánh Nhân! Hôm nay ngươi đừng hòng chối tội!

Nhan Thừa Thiên thấp giọng quát, lực lượng có chút không đủ.

Dạ Minh đặt Vân Lôi Minh Khiếu ngang trước người, từ tốn nói:

- Từ ngày ta lấy được nó, đây là lần thứ hai ta sử dụng, nếu như có thể, ta thật không muốn dùng nó, hôm nay ta cho các ngươi biết một chuyện, Chuyện Dạ Minh ta muốn làm, chỉ cần muốn làm! Không ai có thể ngăn cản được! Lão thiên cũng không được!

Vân Lôi Minh Khiếu trong tay phảng phất có thể cảm nhận được chủ nhân phẫn nộ, trở nên vô cùng mãnh liệt, kiếm khí tung hoành, sáng rực lên, toàn bộ huyện Thái Tây đều tràn ngập một cỗ khí tức tử vong.

Chỉ cần Dạ Minh thúc giục Vân Lôi Minh Khiếu trong tay, toàn bộ huyện Thái Tây không ai có thể sống sót

Diệp Ly đều nuốt một ngụm nước bọt, đây chính là vũ khí truyền kỳ, thật quá mạnh, cho dù chỉ hơi phát ra dư uy đã khủng bố như thế, nếu như phách lên một kiếm, vậy thì...

Trên mặt Dạ Dương không có e ngại, có chẳng qua là tham niệm thật sâu, nhất là khi tận mắt thấy thần kiếm.

- Dạ Minh! Hôm nay ngươi không giao cũng phải giao!

Dạ Minh nhẹ nói ra:

- Huynh đệ, năm đó ta cứu ngươi, không phải là vì hiện tại giết ngươi.

- Ít giả vờ nhân từ, ta không quen lời nói này của ngươi! Miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, thu được thần kiếm lại không dùng, vinh quang Dạ gia ở trong lòng ngươi không đáng một xu ư!

Dạ Minh không có nói rõ lí do, chẳng qua là nhẹ nói ra:

- Người có chí riêng.

- CMN chứ mà người có chí riêng! Ta vừa nhìn thấy mặt ngươi liền buồn nôn!

Dạ Dương lập tức rút kiếm, âm thanh kiếm reo nổ vang ở trong tai tất cả mọi người.

- Không Thuẫn!

Ngay tại lúc Dạ Dương muốn tiến công, một âm thanh bỗng nhiên vang ra, ở trước người Dạ Minh thế mà ngưng tụ ra một cái tấm chắn to lớn, từ khí tức tấm chắn phát ra, chứng minh đạo lực người này phi phàm.

Dạ Minh hơi khẽ cau mày, có thể không ngâm xướng, thuận tay phóng thích pháp kỹ khổng lồ như thế, toàn bộ Thái Kinh chỉ có một người có thể làm được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau