TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Người thái kinh tới

Người còn chưa tới, âm thanh đã tới trước, rõ ràng thực lực người đến bất phàm, thậm chí có thể từ âm thanh phân rõ, tuổi tác người này tương đối trẻ.

Nhưng bên trong lời nói mang theo sự hung hăng càn quấy cùng bá khí vô biên, phảng phất ở trước mặt của y, sự tình gì cũng không tính là sự tình.

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc, ngày quan trọng như vậy, lại có người tới cướp tân nương?

Đây cũng quá trắng trợn đi.

- Đến rồi! Đến rồi!

Phong Điền rất hưng phấn, vốn chỉ là đoán mò mà thôi, không nghĩ tới lại thành sự thật.

Nguyên Chẩn nuốt một ngụm nước bọt, người tới đoạt Nhan Mộ Nhi, khẳng định là đến từ Thái Kinh.

Thái Kinh là địa phương nào? Là nơi dưới chân Thánh Nhân, địa phương vô số người hướng tới, nếu như có thể dừng chân tại Thái Kinh, đó chính là sự tình quang tông diệu tổ.

- Hành sự cẩn thận, đừng nói lung tung, người Thái Kinh chúng ta không đắc tội nổi.

Nguyên Chẩn có chút khẩn trương, hướng phía Phong Điền bên cạnh căn dặn.

- Ừm, ta biết, xem ra hôm nay Côn ca phải ăn thiệt thòi.

Phong Điền nghe xong khóe miệng giật một cái, thì thào nói nhỏ:

- Ngươi lúc nào nhìn thấy Côn ca thua thiệt qua?

Nguyên Chẩn cảm giác Phong lão đệ nói câu này rất đúng, Côn ca từ nhỏ đến lớn chưa từng thua thiệt, nhưng lần này là người Thái Kinh tới, như thế nào đi nữa, Côn ca cũng phải ăn chút thiệt thòi đi.

Lúc này Dạ Côn híp mắt nhìn thương khung, chỉ thấy chỗ xuất hiện điểm đen ở chân trời, càng ngày càng gần.

Đại hôn của Dạ Côn ta, lại dám tới cướp tân nương! Khiến ta giống như nam nhân hoành đao đoạt ái.

Trong lòng than nhẹ một tiếng, kỳ thật hắn vẫn rất lo lắng cho người đến cướp tân nương kia, không biết chút nữa còn có thể bình yên trở về hay không.

Dạ Tần bên cạnh nghiêm mặt, phảng phất muốn cùng người này chém giết một phen, đại ca thành hôn, lại dám tới quấy rối! Thiên Tru!

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng bình tĩnh hơn rất nhiều, kỳ thật trong lòng đã có thể phỏng đoán, hôn sự của Côn Côn sẽ không quá thuận lợi, dù sao lực ảnh hưởng của Nhan Mộ Nhi tại Thái Kinh bất phàm, nhưng dám gây rối ở trong hôn lễ Côn Côn, hậu quả rất nghiêm trọng, ít nhất dám đến, liền không thể để ngươi bình yên vô sự trở về.

Nhìn Trương Thiên Thiên cùng Tiểu Lăng một chút, tay phải đều khoác lên trên chuôi kiếm, chỉ cần một câu, lập tức giết chết những người này.

Nhưng kết quả sẽ là cả nhà bọn họ phải chạy trốn, Thái Kinh khẳng định không thể đến nữa.

- Phu quân, nhân tình của Mộ Nhi tới.

Diệp Ly cảm giác cướp tân nương đến thật đúng lúc, đang lo không có cơ hội chèn ép Nhan Mộ Nhi.

Lông mày Dạ Côn ngưng tụ, Diệp Ly nói không phải là không có căn cứ, dù sao đều tới cướp tân nương, rõ ràng quan hệ không tầm thường a.

Dù cho đầu không có tóc, cũng không muốn đầu mọc cỏ xanh.

Nhan Mộ Nhi kém chút muốn đi kéo tóc Diệp Ly, lão thái bà này! Lại dám vu oan cho mình! Đáng giận!!!

- Phu quân, ta không có, thật, ngươi phải tin tưởng Mộ Nhi, tỷ tỷ ngươi sao có thể nói Mộ Nhi như vậy, vì khiến phu quân vui vẻ, lại vu oan muội muội như thế, muội muội thật đau lòng. Nhan Mộ Nhi tinh thông đấu tranh giữa nữ nhân, tất cả những thứ này dĩ nhiên đều là sư phụ dạy, chủ yếu là vì khiến nam nhân vui lòng.

Nếu để cho sư phụ Nhan Mộ Nhi biết, đồ đệ mà mình dạy dỗ, thế mà dùng chiêu với một vị tiểu trọc đầu, còn dương dương đắc ý, chỉ sợ không phải bế quan, mà là tự bế.

Nghe thấy Nhan Mộ Nhi, Dạ Côn cảm thấy có chút đạo lý, Diệp Ly hết sức khả nghi, có ý châm ngòi ly gián.

Diệp Ly thầm mắng một tiếng, mình vừa rồi quá gấp, khiến Nhan Mộ Nhi phản kích thành công.

Con hồ ly tinh này hết sức xảo quyệt!

- Là tỷ tỷ cân nhắc không chu toàn, phu quân và muội muội đừng để trong lòng.

Diệp Ly chỉ có thể tạm thời lui một bước, tiếp tục tranh chấp đối với mình không ổn, đến lúc đó trên lưng còn phải cõng thanh danh ác phụ, như thế sẽ không tốt.

Nhan Mộ Nhi không nghĩ tới Diệp Ly thế mà lấy lui làm tiến, thật đúng là co được dãn được, nếu như ngươi vừa rồi lại cường thế tiếp, ta đây liền có thể biến ngươi thành một nữ nhân ác độc, vẻ điềm đạm đáng yêu kia liền sẽ sụp đổ.

Mặc dù Diệp Ly không nói lời xin lỗi, nhưng ý tứ cũng không xê xích gì nhiều, Dạ Côn cũng không suy nghĩ thêm nữa, bởi vì hai cô nàng này đều có vấn đề.

- Nguyên Chẩn, ngươi nhìn Côn ca một chút. Thế mà còn có tâm tình cùng kiều thê nói cười.

Phong Điền nhìn về phía Dạ Côn trên đài, đó là một mặt dễ dàng, còn bắt chuyện cùng kiều thê bên cạnh.

Nguyên Chẩn thở hắt ra:

- Không nghĩ tới! Liền người Thái Kinh đến, Côn ca cũng không nhăn mày một chút.

- Đúng vậy, nói thế nào cũng là người Thái Kinh tới, Côn ca cũng quá không nể mặt mũi, tối thiểu cũng phải tôn trọng một chút chứ.

- Đúng, thái độ vẫn rất quan trọng, ít nhất hiện tại cũng phải lộ ra dáng vẻ nổi giận, người ta đều nói như vậy ra.

- Haiz, Côn ca là người tàn nhẫn không nói nhiều. Phong Điền bất đắc dĩ một tiếng, Côn ca ngươi đừng có trang bức, người Thái Kinh a... cũng không phải Phan Bình Bình lần trước.

Lần trước đó là học sinh Vi lão, nể tình... lần này chỉ sợ Vi lão đều không có biện pháp đi.

Theo hắc ảnh cấp tốc bay tới, tất cả mọi người đều thấy rõ ràng.

Đây là một cỗ xe ngựa xinh đẹp.

Mà ngựa, chính là biểu tượng quý tộc, Bạch Vũ Mã! Thời điểm Nhan Mộ Nhi tới, cũng là con ngựa này.

Chẳng qua là thớt Bạch Vũ Mã này bày ra một đôi cánh lông vũ, dài chừng năm trượng, trên đôi cánh lông vũ phát ra ánh sáng trắng chói mắt, cho người ta một loại cảm giác thần thánh.

Phía sau xe ngựa ngoại trừ trang trí tinh mỹ ra, trên màn cửa còn thêu lấy hoa văn.

Đồng!

Đồng gia tại Thái Kinh chính là đại gia tộc vô cùng quan trọng, ở bên trong Thái Kinh hoàng triều nhậm chức không ít, thậm chí còn có một vị có thể là quý phi, mấy năm nay rất được Thánh Nhân sủng ái.

Có thể nói, dòng dõi Đồng gia có thể đi ngang toàn bộ Thái Kinh.

Đương nhiên, có vài người cũng không thể đi trêu chọc, cũng tỷ như Côn ca ta, đối địch với Côn ca ta, hạ tràng rất thảm a.

Ở xung quanh xe ngựa, còn có hai người trẻ tuổi.

Hai người đều cưỡi Bạch Vũ Mã, nhưng Bạch Vũ Mã của hai người bọn họ, đối cánh kia không có phát sáng, lấy ra so sánh lại thiếu đi một chút cao quý.

Nhưng chuyện này không phải chuyện quan trọng, quan trọng là bọn họ có thể dắt Bạch Vũ Mã, các cô nương thích dạng nam hài tử này nhất.

Bạch Vũ Mã không quan trọng, quan trọng là phong độ nhẹ nhàng.

Ở bên tay trái xe ngựa, là một vị nam tử tướng mạo anh tuấn, sóng mũi cao, cộng thêm đôi mày kiếm kia, thật sự rất đẹp mắt.

Người này tên là Đông Phương Sảng, chính là Thái Kinh Đông Phương thế gia.

Nam tử bên tay phải tướng mạo không có kinh người như vậy, ngũ quan ngay ngắn, nhưng cả người tản mát ra một cỗ khí tức lăng lệ, dường như trong mắt y tất cả mọi người đều là sâu kiến.

Người này tên là Dạ Ngọc Thư, chính là người Dạ gia Thái Kinh, dòng chính chân chính.

Dạ Ngọc Thư cùng Đông Phương Sảng cũng không phải tiểu đệ của Đồng Ca, hai người bọn họ đến, chủ yếu là bán mặt mũi cho Đồng Ca, chống đỡ giữ thể diện.

Bởi vì Đồng Ca không phải người ngu, đối phương cũng là người của Dạ gia, nghe nói rất nhiều năm trước tại Thái Kinh nháo ra chuyện.

Có thể gây rối ở Thái Kinh, còn có thể toàn thân trở ra, đoán chừng cũng chỉ có bọn họ, mà từ trong miệng Dạ Ngọc Thư biết được, tiểu thúc này của y cũng không phải thiện nam tín nữ.

Cho nên cũng phải mang theo một người không phải thiện nam tín nữ đến đây, để phòng đột biến.

Hôm nay đến đây, một phương diện là tạo áp lực, một phương diện khác là muốn lợi dùng vũ lực, thực lực của vị tiểu thúc này hình như không tệ, dường như là Kiếm Vương, cho nên lần này cố ý an bài một vị cao thủ Kiếm Hoàng đến đây trợ trận.

Chương 77: Không hổ là gánh hát thái kinh

Vừa rồi dám hô lên câu nói kia, là nhờ cả vào vị Kiếm Hoàng bên cạnh này, dùng thực lực của bản thân, còn không thể truyền đi xa như vậy.

Trong xe ngựa vô cùng xa hoa, thảm đều là do da lông dã thú cao cấp chế tạo thành, không chỉ mềm mại, mà còn tản mát ra một cỗ mùi thơm nhàn nhạt.

Đồng Ca thoạt nhìn rất trẻ trung, chỉ sợ mới mười tám, vẫn còn tương đối ngây ngô, phát quan màu vàng kim biểu tượng quyền thế, chuẩn xác mà nói... có quan hệ với hoàng thất, đều có thể đeo phát quan màu vàng kim.

Cô cô của Đồng Ca là quý phi, cho nên Đồng gia có quyền đeo phát quan màu vàng kim, tiểu bối Đồng gia rất thích phát quan màu vàng kim, đội nó ra ngoài chính là một loại vinh quang, phảng phất như trên mặt được dát vàng vậy, tất cả mọi người nhìn thấy mình đều đến khom người hành lễ.

Lúc này Đồng Ca chăm chú nhìn Kiếm Hoàng bên cạnh, trong lòng có chút thấp thỏm, Thái Kinh không phải không có cường giả Kiếm Hoàng.

Nhưng nếu muốn mời đến một cường giả Kiếm Hoàng cũng rất khó, dù sao đạt tới thực lực Kiếm Hoàng, đều là người rất cao ngạo, hơn nữa phần lớn cường giả Kiếm Hoàng đều tụ tập tại Thiên La Viện, Thiên La Viện lại chính là thế lực thần bí nhất Thái Kinh.

Dù cho gia tộc cường đại tới đâu, đều sẽ không đi trêu chọc Thiên La Viện, ở trong đó có một đám Kiếm Hoàng, đoán chừng một tên quét rác bình thường cũng là một vị Kiếm Hoàng.

Mà người viện trưởng kia, nghe nói đã là nhân vật cấp bậc Kiếm Tông, hủy thiên diệt địa a... toàn bộ Thái Kinh có thể đạt đến Kiếm Tông, một bàn tay liền có thể đếm hết.

Thánh Nhân là một người trong đó.

- Hôm nay còn mời tiền bối giúp đỡ.

Đồng Ca chắp tay nói ra, biểu hiện vẫn tương đối thành kính, dù sao Đồng Ca cũng không phải người ngu, đồ đần tại Thái Kinh sống không quá lâu.

- Yên tâm đi, việc nhỏ mà thôi.

Nam nhân xếp bằng ở bên cạnh từ tốn nói, vẻ mặt bình thản không có gì, hoàn toàn hiển lộ phong thái Kiếm Hoàng.

Đồng Ca nghe thấy câu này, trong lòng cũng ổn, một cái huyện thành nho nhỏ, xem hôm nay ta chà đạp thế nào!

Vừa nghĩ tới nữ nhân mình yêu sắp gả cho người khác, trong lòng liền không thoải mái, còn nhớ lúc trước, Mộ Nhi đã ám chỉ mình, đã cảm mến mình, kết quả mấy ngày không thấy, đi Nhan gia tìm, lại nghe thấy tin tức như thế, kém chút giận đến bạo tẩu.

Không nói hai lời, liền kéo lên huynh đệ trợ trận, trực tiếp tới cướp tân nương.

Không thể không nói, "Nhan Mộ Nhi" kia cũng rất biết nắm bắt nhân tâm, đây cũng là lưu cho mình đường lui.

Cố ý ám chỉ Đồng Ca, mình cảm mến y, nhưng lại không nói sự tình thành hôn, chính là muốn Đồng Ca tới cướp tân nương.

Vì sao Nhan Mộ Nhi không nói thẳng ra.

Một phương diện Nhan Mộ Nhi muốn báo thù Dạ gia, lại dám đánh chủ ý lên trên đầu Nhan Mộ Nhi ta, thời điểm cướp tân nương nhât định sẽ hung hăng nhục nhã Dạ gia một phen.

Hơn nữa, sự tình Đồng Ca cướp tân nương nhất định oanh động Thái Kinh, như vậy mình sẽ là người bị hại, nhất định có thể được toàn bộ Thái Kinh thương hại, danh vọng nước lên thì thuyền lên.

Kế hoạch quả thật rất tốt, thế nhưng Nhan Mộ Nhi không có tính tới, trên đường gặp phải một con miêu yêu, hơn nữa còn là một con miêu yêu có thể hóa thành hình người, chết oan chết uổng.

Lúc này, ba thớt Bạch Vũ Mã đã đến chỗ diễn ra hôn lễ, khí thế bàng bạc, khiến cho lòng người hết sức trầm trọng.

Chẳng qua là Nhan Mộ Nhi có chút ảo não, kéo một buổi tối, khí tức có chút không khống chế nổi, mặc dù người vô phương cảm giác ra, thế nhưng dã thú có thể cảm giác được.

Bạch Vũ Mã mặc dù không phải yêu, nhưng cũng là dã thú huyền giai, cho nên gặp phải yêu loại mạnh mẽ, đều sẽ có động tác thần phục.

Tỉ như hai cái móng trước quỳ xuống để bày tỏ thần phục.

Nếu như ba con ngựa này quỳ, mọi người ở đây sẽ không hoài nghi sao? Dã thú sẽ chỉ quỳ lạy yêu loại.

Đây là tràng diện Nhan Mộ Nhi không muốn nhìn thấy, cho nên.
Không đợi Bạch Vũ Mã có động tác quỳ xuống, Nhan Mộ Nhi lập tức bắn ra một đạo khí tức quỷ dị, loại khí tức này chỉ có dã thú mới có thể cảm giác được.

Nhưng Diệp Ly bên cạnh hơi nhíu mày ngài, cảm giác Nhan Mộ Nhi có tiểu động tác, nhưng lại không có chứng cớ gì.

Con hồ ly tinh này đang chơi trò gì?

Dạ Ngọc Thư cùng Đông Phương Sảng nhìn xuống tất cả mọi người, cảm giác thật thoải mái, phảng phất mạng của những người này đều nằm trong lòng bàn tay mình, loại chuyện này tại Thái Kinh cũng không dám làm.

Nhưng vào đúng lúc này, Bạch Vũ Mã dưới hông đột nhiên xao động.

Tê tê tê!!!

Bạch Vũ Mã phát ra tiếng gào thét kinh thiên, phảng phất nhận lấy kinh hãi to lớn, trong mắt phủ đầy sợ hãi.

Dạ Côn vốn cho rằng đối phương sẽ trắng trợn quyết từ, nhưng ngàn vạn không nghĩ tới, còn chưa bắt đầu, tọa kỵ của bọn họ đã xảy ra vấn đề.

Ngươi bảo Côn ca ta làm sao bày ra tâm thái ngay ngắn cùng các ngươi đàm phán?

Nguyên Chẩn lúc này nhịn không được nói ra:

- Ta thật hoài nghi, bọn họ là đến đây trợ hứng cho hôn lễ.

- Ta cũng có loại cảm giác này.

Phong Điền thì thào nói ra, bởi vì trên bầu trời đang biểu diễn một màn nhân mã tách rời.

Ba thớt Bạch Vũ Mã điên cuồng giãy dụa, ở vùng trời hôn lễ điên cuồng loạn chuyển, tựa như mấy người trong gánh hát huyện vậy.

Không biết trong đám người, người nào hô một tiếng:

- Hay!
Kết quả còn có một người khác hô ứng, sau đó liền là tiếng vỗ tay nhiệt liệt, biểu diễn không tệ a, thế mà Bạch Vũ Mã đều mang đến, Dạ gia thật nhọc lòng, còn thật tưởng rằng là người Thái Kinh tới cướp tân nương, kết quả là một tuồng kịch.

Dạ gia thật biết chơi, làm chúng ta giật nảy mình.

Lúc này Dạ Minh quay đầu nhìn về phía Đông Môn Mộng, phảng phất đang nói, đây là n kinh hỷ nàng an bài?

Đông Môn Mộng trợn trắng mắt, biểu thị ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Dạ Côn nhìn lên bầu trời, nhẹ nhàng thở hắt ra, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác bất lực thật sâu.

Bạch Vũ Mã vì sao lại trở thành biểu tượng của quý tộc, một mặt là vẻ ngoài thánh khiết, một mặt khác là ôn hòa, dễ thuần phục.

Cho nên dù là tiểu hài tử, cũng có thể yên tâm cưỡi lên chơi đùa.

Ba người này chỉ vừa đến Kiếm Sư, ngự không còn rất sớm, có thể chiến đấu trên không trung, chỉ có Kiếm Hoàng.

Đông Phương Sảng cùng Dạ Ngọc Thư nguyên bản cảm giác rất tốt, thế nhưng lúc nghe thấy phía dưới truyền đến tiếng vỗ tay, còn có tiếng khen, trong lòng hận hận a!

Đám dân đen đê tiện này thế mà xem mình là con hát!

Từ nhỏ đến lớn, chưa từng chịu thua thiệt như vậy!

Hai người rất nhanh liền bị xoay ngất, vốn không thích ứng xoay vòng điên cuồng như vậy, hiện tại đã sắp nôn mửa.

Không có năng lực ngự không, hai người trực tiếp ngã xuống, may mắn đạt đến Kiếm Sư, bằng không thì ngã xuống như thế, nhất định sẽ thương cân động cốt.

Chỉ thấy vị trí hai người ngã xuống là giữa đám người.

Đông Phương Sảng cùng Dạ Ngọc Thư đột nhiên phát hiện, đám dân đen trước mắt có chút đáng yêu, nếu như các ngươi dám tiếp, liền tha mạng cho các ngươi!

Mọi người ngẩng đầu nhìn hai người, cảm thấy bọn họ sẽ biểu diễn một chiêu "lăng không hư độ", gánh hát có đôi khi cũng làm như vậy, chỉ là độ cao không giống hiện tại mà thôi.

Cho nên...

Tất cả mọi người tản ra, đừng quấy rầy người ta biểu diễn.

Phanh phanh hai tiếng.

Tất cả mọi người sợ ngây người. Lần đầu nhìn thấy có người dùng đầu chạm đất!

Thật là lợi hại!

Lúc này nếu như không có tiếng vỗ tay, vậy có phải quá có lỗi với diễn xuất của bọn họ hay không?

- Hay!

- Ngươi là người lợi hại nhất ta từng gặp qua!

- Không hổ là gánh hát Thái Kinh, ngưu bức!

Chỉ thấy Dạ Ngọc Thư cùng Đông Phương Sảng ngẹo đầu, tứ chi bày ra một cái tư thế quái dị, giống như đang khoe khoang bản thân vậy.

Chương 78: Ngươi chờ, đừng đi

Nguyên Chẩn lúc này cũng hoài nghi:

- Đây thật là gánh hát Thái Kinh?

- Cảm thấy có chút giống, nếu thật là tới gây chuyện, ta... ta cũng không biết hình dung như thế nào.

Phong Điền lắc đầu, cảm giác người Thái Kinh cũng chỉ như thế, còn chưa bắt đầu cướp tân nương liền xong rồi...

Lúc này đầu óc Đông Phương Sảng vang ong ong, ngã xuống như thế, cho dù là Kiếm Sư cũng không chịu được, một cỗ cảm giác choáng váng chiếm cứ trong đầu, Đông Phương Sảng trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Dạ Ngọc Thư bên cạnh thấy Đông Phương Sảng thế mà lựa chọn ngất đi, cũng có thể đoán được ý tứ đối phương.

Loại thời điểm này, cũng chỉ có ngất mới có thể giải quyết vấn đề, cũng may lúc mới đến, không có báo ra tên họ.

Loại chuyện này nếu như truyền đến Thái Kinh, nhất định sẽ trở thành đề tài đàm tiếu của bọn quý tộc, về sau còn dám đến học viện ư?

Cho nên hiện tại ngất đi là lựa chọn tốt nhất, vì sao lại xui xẻo như vậy...

Dạ Ngọc Thư ngất, hơn nữa còn đưa lưng về phía người Dạ gia, bởi vì Dạ Ngọc Thư không muốn để cho người Dạ gia thấy mình, nếu như tiểu thúc nhận ra mình thì biết làm sao bây giờ.

Người đứng ở xung quanh ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đây... đây là có chuyện gì?

Ầm!

Theo vùng trời nổ tung một tiếng, ánh mắt tất cả mọi người nhìn lên đỉnh đầu.

Chỉ thấy xe ngựa chạy như bay đã nứt ra, một vị nam nhân ăn mặc trường bào màu xanh, tay nắm một vị nam tử ăn mặc hoa lệ, loại tư thế này tựa như là đang xách một món đồ vậy...

Thân là Kiếm Hoàng, lúc này đứng ở trong hư không, trong tay còn có Đồng gia công tử.

Mặc dù mang theo như thế, hình như có chút không tôn trọng người khác, thế ngươi bảo lão tử làm sao bây giờ, ôm eo của y?

Thật có lỗi, bản Kiếm Hoàng làm không được.

Hiện tại Đồng Ca có thể nhìn xuống tất cả mọi người, thế nhưng...

Đầu của mình đều sắp rút vào bên trong áo bào, bởi vì Kiếm Hoàng đang nắm phần áo phía sau mình lên.

Tên Kiếm Hoàng này có phải là tới hại ta hay không...

Ta là tới cướp tân nương, ngươi làm thế này ta còn mặt mũi nào nữa?

Chẳng lẽ ngươi không có phát hiện, ánh mắt bọn họ nhìn chúng ta không có e ngại sao? Bầu không khí vừa rồi ta tạo ra đã bị hủy sạch rồi!

Cúi đầu nhìn hai tên hảo huynh đệ của mình, thế mà đã...

Nghĩ tới lời nói vừa rồi của mình, Đồng Ca cảm thấy rất xấu hổ, người còn chưa bắt đầu đoạt liền đã "bỏ mình" hai tên.

Còn tên Kiếm Hoàng sau lưng, ngươi muốn xách ta đến tối sao? Còn không thả ta xuống! Khó trách không vào được Thiên La Viện, bằng vào đầu óc này, không biết tu luyện thế nào đến Kiếm Hoàng.

Tính tình của Đồng Ca cũng tương đối tốt, nếu như đổi thành một công tử ca tính tình kém, hiện tại đã mãnh liệt @#$! Kiếm Hoàng rồi.

- Thả ta xuống.

Đồng Ca cuối cùng nhịn không được nói ra.

- Không nói sớm, ta còn tưởng rằng ngươi muốn như thế này.

- ...

Này còn phải nói sao? Ngươi vào không được Thiên La Viện là có nguyên nhân!

Kiếm Hoàng rốt cục mang theo Đồng Ca hạ xuống, người xung quanh tranh thủ thời gian tản ra, mỗi người ở đây đều biết, có thể bay trên trời, đều không phải người dễ trêu.

Đồng Ca đáp xuống đất lập tức chỉnh lý quần áo, hôm nay mặt mũi xem như mất hết, Mộ Nhi nhất định rất thất vọng...

Dạ Côn hơi thở phào một cái, cuối cùng các ngươi cũng biểu diễn xong, bắt đầu tiến vào chính đề, Côn ca ta đã chờ rất lâu.
Bắt đầu đi, đừng để cho Côn ca ta thất vọng!

- Người đến là ai?!

Dạ Tần bên cạnh trầm giọng quát, mặc dù các ngươi làm một vài trò xiếc không hiểu thấu, nhưng trong đó khẳng định có ý khác, đừng tưởng Dạ Tần ta không nhìn ra.

Đồng Ca nhìn về phía Dạ Tần bên cạnh, ta chính là thích người thẳng thắng như ngươi.

- Ta chính là...

Thời điểm Đồng Ca muốn báo ra gia thế, đột nhiên ý thức được một chuyện, nếu như không xảy ra bất trắc, vậy đó là chuyện đương nhiên.

Thế nhưng phát sinh chuyện ngoài ý muốn như vậy, lại tự báo ra gia thế, đây không phải là khiến gia tộc mất mặt sao?

Nhìn Dạ huynh cùng Đông Phương huynh một chút, đã thông minh lựa chọn té xỉu.

- Ta chính là người ngưỡng mộ Mộ Nhi!

Đồng Ca đứng chắp tay, muốn vãn hồi hình tượng của mình.

"Ồ." Dạ Côn ồ một tiếng.

Tràng diện một thoáng liền an tĩnh.

Dạ Côn đang chờ đối thủ tiến công, mà Đồng Ca hoàn toàn không hiểu rõ, vì sao tên đầu trọc này bình tĩnh như thế?

Hắn không tức giận phẫn nộ sao? Sau đó chất vấn mình?

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng sau lưng liếc nhau, trong mắt đều là vẻ bất đắc dĩ, quá thất vọng rồi... hiện tại hài tử Thái Kinh đúng là càng ngày càng kém.

Bởi vì tràng diện quá an tĩnh, một loại không khí xấu hổ liền lan tràn ra.

Dù sao từ nhỏ tới lớn chưa thấy qua tràng diện cướp tân nương lại an tĩnh đến thế, dựa theo đạo lý mà nói, cướp tân nương đều sẽ rất hot, chém chém giết giết tranh giành nữ nhân.

Nhưng nhìn hai vị đang đứng đây, các ngươi đang dùng ánh mắt để cướp tân nương ư?

Khán giả biểu thị, có thể tới điểm cao trào chưa?

Nếu còn như vậy, chúng ta sẽ đi đấy. - Nói chuyện đi, ta đứng ở chỗ này rất xấu hổ a.

Kiếm Hoàng sau lưng không chịu nổi, có thể cướp tân nương thành cái dạng này, cũng chỉ có các ngươi.

Không biết vì sao Đồng Ca rất muốn ném phân tên Kiếm Hoàng ở sau lưng.

Chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy, ta đang dùng ánh mắt tạo áp lực cho đối phương sao?

Phụ thân từng nói, nam nhân chiến đấu, bắt đầu từ ánh mắt.

- Mộ Nhi, ta tới đón ngươi về nhà.

Đồng Ca tạm thời cải biến sách lược, chọc giận tên đầu trọc này.

Lời này vừa mới vừa nói xong, Nhan Mộ Nhi đột nhiên nhào vào trong ngực Dạ Côn, hung hăng ôm lấy:

- Phu quân, ta... bụng lại đau.

Vừa rồi Nhan Mộ Nhi cưỡng ép phát tán khí tức, lại áp chế đến thần không biết quỷ không hay, dẫn đến không cách nào áp chế thuốc xổ.

- A, vậy phải làm sao bây giờ?

- Phu quân, ta sắp không nhịn được nữa.

Nhan Mộ Nhi đều muốn khóc, nếu như tại "thất thủ", một lúc nữa liền treo cổ tự vận là vừa, ở trước mặt tiểu trọc đầu, hoàn toàn không còn chút mặt mũi nào.

- Thế nhưng... người ta còn chưa nói xong.

- Đừng để ý tới y, chờ lúc nữa trở lại hẵng nói có được hay không, phu quân, ta thật sắp không xong rồi.

Dạ Côn cảm thấy Nhan Mộ Nhi cũng không phải giả vờ, dường như rất thống khổ.

Nhìn tên đến cướp tân nương một chút, Dạ Côn cũng có chút thương hại y, lúc mới đến bá khí cỡ nào.

Đồng Ca nhìn tân nương ngã vào trong ngực đầu trọc, này... không phải là Mộ Nhi đi.

Mộ Nhi là nữ hài cẩn thận thế nào, làm sao lại có động tác như vậy, khẳng định là người bên cạnh a.

Diệp Ly phát hiện nam hài cướp tân nương thế mà nhìn mình, người này có bị bệnh không?! Quay đầu bỏ qua.

Đồng Ca sững sờ, hai người này đến cùng ai mới là Mộ Nhi, hình thể đều không khác mấy, mang khăn cô dâu cũng không biết ai là ai.

- Vậy ngươi đi nhanh về nhanh a.

Nhan Mộ Nhi rất muốn đập chết tên đầu trọc này, chẳng lẽ ngươi không đau lòng nữ hài tử à, ta là thê tử của ngươi!

- Đi không được, van phu quân.

Nhan Mộ Nhi đều mang theo tiếng khóc nức nở nói chuyện, đời này chưa từng khó chịu như thế.

Dạ Côn bất đắc dĩ, chỉ có thể ôm lấy Nhan Mộ Nhi, hướng về phía Đồng Ca từ tốn nói:

- Ngươi chờ một chút, ta đi một lát sẽ trở lại, đừng đi.

Nghe nói như thế, tất cả mọi người lòng sinh kính ý, không hổ là hài tử ưu tú nhất huyện Thái Tây, bị người cướp dâu còn bình tĩnh như thế, còn bá khí trả lời.

Phảng phất như đang nói, ngươi đừng đi, chờ lão tử trở về giết chết ngươi!

Nguyên Chẩn nhìn Côn ca ôm Côn tẩu tạm thời rời đi, lên tiếng hô:

- Côn ca ngưu bức!

Chương 79: Sảng ca biểu thị không phục

Đây là lời Nguyên Chẩn phát ra từ nội tâm, đối mặt với người từ Thái Kinh tới, thế mà còn có thể gặp nguy không loạn, vững như bàn thạch, chỉ sợ cũng chỉ có Côn ca mới có thể làm được.

- Tiểu tử ngươi chờ Côn ca, Côn ca đi một chút sẽ trở lại.

Phong Điền lập tức hô về phía Đồng Ca, ngươi muốn chỉnh Côn ca, còn phải xếp phía sau hai huynh đệ chúng ta.

Dạ Tần bên dưới cười khẽ một tiếng, đại ca vẫn như cũ, thật không biết còn có chuyện gì có thể khiến cảm xúc của đại ca gợn sóng.

Nhưng mà Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng không nói gì, bất quá cảm thấy Côn Côn rất tỉnh táo xử lý vấn đề, sau này cùng Tần Tần đến An Khang châu, cũng có thể yên tâm một chút.

Lúc này hô hấp Đồng Ca có chút gấp rút, trên ngực lên xuống chập trùng, tên tử quang đầu này xem thường người!

Thế mà còn bảo mình chờ đấy! Đồng Ca ta tại Thái Kinh mũi vểnh lên trời không nói, ai dám nói chuyện như vậy với ta!

Xem ra không xin chút huyết, các ngươi đều không biết Đồng Ca ta lợi hại.

- Tiền bối, đến lượt ngươi ra tay rồi.

Đồng Ca từ tốn nói, nỗ lực khắc chế phẫn nộ trong lòng, vẫn phải giả bộ bộ dáng đắc thế.

Kiếm Hoàng đứng sau lưng Đồng Ca nghi ngờ hỏi một tiếng:

- Ra tay? Ngươi không cướp tân nương sao?

Đồng Ca kém chút phun ra một ngụm lão huyết, ngươi muốn ta nói rõ ràng ngươi mới hiểu ư?

- Cho bọn chúng biết sự lợi hại của ta! Hiểu không!

- Há, như thế à, ngươi không nói sớm.

- ...

Đồng Ca đã không muốn biểu đạt thêm cái gì, nhanh làm việc đi, ta sắp không kềm được.

Nhưng mà đợi một chút, Kiếm Hoàng sau lưng một mực không có động tĩnh, chuyện này khiến Đồng Ca gần như phát điên:

- Ngươi đang làm gì?!

- Chờ ngươi.

Kiếm Hoàng nhẹ nói ra.

- Chờ ta làm gì???

- Ngươi không phải muốn để bọn chúng biết sự lợi hại của ngươi sao?

Phốc!

Trời ạ, Đồng Ca ta rất muốn chết a! Rốt cuộc mình thuê loại người gì? Nếu không phải y có thể lăng không, thật hoài nghi y là một tên Kiếm Hoàng giả.

Dùng tư lịch của Đồng Ca, muốn tiếp cận Kiếm Hoàng có chút khó, chớ nói chi là nhờ Kiếm Hoàng làm việc, Đồng Ca chỉ có thể đi Dong Binh Hội dong binh thỷnh người.

Sau đó mời một tên Kiếm Hoàng như thế, thế nhưng hiện tại xem ra, chờ chuyện này kết thúc, nhất định phải đến hiệp hội dong binh hung hăng phê bình!

Mà Dạ Ngọc Thư cùng Đông Phương Sảng còn tưởng rằng mặt mũi Đồng Ca lớn như vậy, thế mà an bài một tên Kiếm Hoàng tới, trong lòng cũng rất bội phục.

- Uy! Đến cùng cướp hay không cướp?

- Đúng đấy, rượu mừng còn chưa được uống.

- Nếu không vừa cướp vừa ăn, còn có thể trợ trợ hứng, mọi người nói có đúng không.

Vẻ mặt Đồng Ca cứng đờ lắc đầu, một đám dã dân chưa thấy qua việc đời, cho rằng đây là đang chơi đùa. Nếu như Đồng Ca ta báo ra tên họ, sẽ dọa các ngươi tè ra quần!

- Giết vài người chấn nhiếp một chút!

Nghe đám dân đen xung quanh kia kêu gào, Đồng Ca đã không thể nhịn được nữa.

Kiếm Hoàng trầm mặc một chút, sau đó nhẹ nhàng nói ra:
- Dựa theo khế ước chế định, thời điểm sinh mạng chủ thuê gặp nguy hiểm, mới có thể phản kích, thân là một tên dong binh hợp cách, không thể tùy tiện giết người, đây chính là xúc phạm luật pháp Thái Kinh.

- Vậy ngươi còn có thể làm gì?

Lời nói của Đồng Ca càng ngày càng băng lãnh, từ lúc bắt đầu còn gọi tiền bối, đến bây giờ trực tiếp xưng hô ngươi.

- Giúp ngươi hơi chấn nhiếp một chút.

Kiếm Hoàng nhẹ giọng cười nói, một luồng khí tức đáng sợ lập tức từ trên người y tản ra, nhào về phía mọi người xung quanh.

Một vị Kiếm Hoàng phát ra khí tức, cho dù chỉ là một chút xíu, cũng không phải người bình thường có thể tiếp nhận, chắc chắn thất khiếu chảy máu mà chết.

Đây là muốn giết sạch tất cả mọi người ư!

Dạ Minh sầm mặt lại, đột nhiên đạp mạnh về phía trước một bước, trực tiếp thổi bay khí tức của Kiếm Hoàng phát ra.

Mọi người xung quanh không nói, mặc dù vừa rồi không bị đến khí tức trùng kích, nhưng áp lực kinh khủng kia vẫn khiến họ không thở nổi.

Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, Đồng Ca rất hài lòng với tình huống hiện tại, cướp tân nương! Nên có bộ dạng như thế!

- Đến lúc đó nhớ cho khen ngợi.

- Vậy phải xem ngươi biểu hiện.

Hiện tại Đồng Ca cũng không muốn cho y mặt mũi.

Vẻ mặt Kiếm Hoàng hơi hơi chìm xuống:

- Không cho khen ngợi, ta giết cả nhà ngươi!

- ...

Lúc này giọng dịu dàng của Đông Môn Mộng truyền đến:

- Các vị, có chút việc nhà phải xử lý, hôm nay liền đến đây thôi, cảm tạ mọi người đã đến tham gia hôn lễ của con ta.

Nghe thấy có thể đi, mọi người cũng thở phào một hơi, mau đi mau đi. Nếu còn không đi, sợ lúc nữa sẽ không đi được.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn còn muốn lưu lại nhìn tình huống một chút, nhưng thực lực không cho phép a.

Vẫn nên tranh thủ thời gian chạy đi, đáng tiếc không thể tận mắt thấy phong thái của Côn ca rồi. Đồng Ca cũng không có ngăn cản, đi cũng tốt, có một số việc vẫn phải bảo mật.

Bất quá Vi lão còn chưa đi, một thân một mình ngồi uống rượu.

Dạ Ngọc Thư có thể cảm giác được tất cả mọi người đã đi, xem ra đến lúc mình từ trong hôn mê tỉnh lại rồi.

Chỉ thấy Dạ Ngọc Thư lắc đầu, chậm rãi đứng lên, tóc có chút ngổn ngang, làm mất hình tượng công tử Thái Kinh.

Đồng Ca thấy Dạ Ngọc Thư đứng lên, hơi nhẹ nhàng thở ra, dù sao bọn họ đứng lên, có thể trợ giúp mình một chút, tên Kiếm Hoàng này rất không đáng tin.

Dạ Ngọc Thư lắc lắc Đông Phương Sảng, nhỏ giọng nói ra:

- Đừng giả bộ, nhanh lên một chút, mọi người đi cả rồi.

Nhưng mà Đông Phương Sảng không có có phản ứng chút nào, người ta là thật ngất đi.

Dạ Ngọc Thư cũng phát hiện, bất đắc dĩ lấy ra một cái bình nhỏ, mở ra đặt ở dưới mũi Đông Phương Sảng.

Chỉ thấy Đông Phương Sảng nhíu lông mày thật chặt, đột nhiên ngồi dậy:

- Đây là đâu, ta đang làm gì.

"Khục!" Dạ Ngọc Thư ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở Đông Phương Sảng làm mất mặt công tử Thái Kinh.

Đông Phương Sảng nhìn hỷ đài một chút, nghĩ ra rồi! Mình cùng Đồng Ca tới cướp tân nương!

Vỗ vỗ áo bào, Đông Phương Sảng đứng chắp tay, nhưng lại mang đến cho người ta một loại cảm giác công tử mắc nạn, tóc có chút ngổn ngang, phát quan đều nát.

- Mộ Nhi, đừng sợ, Sảng ca tới cứu ngươi!

Đông Phương Sảng hướng Diệp Ly phía trên đài kêu gào, hai tay giương ra, đùi phải đạp một cái, một hình ảnh hoàn mỹ lại duy mỹ xuất hiện, nam tử anh tuấn lướt tới nữ nhân yêu kiều, khóe miệng còn mang theo nụ cười tự tin.

Ầm!

Bay tới như thế nào thì bay về như thế nấy, Đông Phương Sảng lại bất tỉnh nhân sự ngã trên mặt đất.

Dạ Tần hít sâu một hơi, tẩu tẩu rất bạo lực a!

Trong đầu không khỏi xuất hiện hình ảnh, đại ca bị tẩu tẩu... tựa như mẫu thân đối với cha.

Đại ca đã đi theo vết xe đổ của cha.

Diệp Ly sốt ruột vô cùng, thành hôn đụng phải cướp tân nương coi như xong, các ngươi còn đoạt sai! Ra cửa quên mang não à!

Đông Phương Sảng biểu thị oan uổng, ngất từ đầu đến đuôi, ai biết a.

- Mộ Nhi! Ngươi làm cái gì vậy?

Dạ Ngọc Thư hướng phía Diệp Ly quát tháo, quá không ra gì! Đừng tưởng rằng dáng dấp đẹp mắt, liền có thể muốn làm gì thì làm!

Đồng Ca đã đoán được một chút, cái này người hẳn không phải là Mộ Nhi, người vừa rồi bị ôm đi hẳn là Mộ Nhi.

- Dạ huynh, người này không phải Mộ Nhi.

Đồng Ca nói nhỏ một tiếng.

- Vậy nàng là ai?

- Một thê tử khác của đầu trọc.

Dạ Ngọc Thư một mặt kinh ngạc:

- Cái gì! Ngươi nói là Mộ Nhi cùng nữ nhân khác gả cho đầu trọc?!

Chương 80: Dụ hoặc đến từ đầu trọc

- Mộ Nhi nhất định là bị uy hiếp nên mới làm như vậy, Mộ Nhi không phải nữ hài tử như thế, trước đó còn cùng ta hoa tiền nguyệt hạ, bỉnh chúc trường đàm.

Đồng Ca thì thào nói nhỏ, không nguyện ý tin tưởng.

Dạ Ngọc Thư không nói chuyện, cũng là không muốn đả kích Đồng Ca, Nhan Mộ Nhi kia có ai mà không hoa tiền nguyệt hạ qua, nhìn Đông Phương Sảng một chút, đoán chừng cũng cùng y hoa tiền nguyệt hạ qua, nói không chừng lần cướp tân nương này đều là do một tay Nhan Mộ Nhi bày kế.

Các ngươi đều bị nàng lừa!

- Vậy người này là ai?

Dạ Ngọc Thư nghi hoặc hỏi, Đông Phương Sảng nói thế nào cũng là vừa tiến giai đến Kiếm Sư, thế mà bị một quyền đánh ngất xỉu.

- Không biết.

Dạ Ngọc Thư nhìn về phía Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng, tiểu thúc cùng tiểu di, y vẫn nhớ lúc còn rất nhỏ đã gặp qua, đoán chừng bọn họ đều không biết mình.

Ở trong trí nhớ của Dạ Ngọc Thư, tiểu thúc tiểu di phản rời gia tộc, xoá tên trên gia phả, chính là là sỉ nhục của Dạ gia, phàm là đệ tử Dạ gia đều hận không thể nhổ mấy ngụm nước bọt, dùng tỏ tâm ý.

Mà có hai người tiểu thúc cùng tiểu thẩm như thế, Dạ Ngọc Thư cũng thấy rất xấu hổ, làm sao còn mặt mũi sống trên cõi đời này.

Thật không muốn để cho người khác biết mình có quan hệ với bọn họ.

- Ngươi là ai? Ngươi có biết ngươi vừa mới đánh ai không!

Hôm nay Dạ Ngọc Thư tới, cũng muốn nhục nhã một phen, dù sao từ nhỏ gia tộc đã quán thâu tư tưởng như thế.

Nói thật, Diệp Ly đều không muốn trả lời vấn đề ngu xuẩn như thế.

- Phu nhân ta muốn đánh ai, liền đánh người đó.

Diệp Ly lời đến khóe miệng, bên cạnh liền vang lên âm thanh của Dạ Côn, thật sự là đủ mùi đủ vị, khiến Diệp Ly hết sức thoải mái, tính tiểu trọc đầu ngươi còn biết nói chuyện.

Dạ Côn chậm rãi đi đến, đi theo phía sau là Nhan Mộ Nhi, chẳng qua là tư thế đi vẫn còn chút xinh đẹp nha.

Ở trong lòng Dạ Côn, nếu đã tiến vào cửa Dạ gia ta, cũng chỉ có thể bị Côn ca ta khi dễ, người khác đừng hòng đụng vào dù chỉ một chút, vô luận hai cô nàng này có mục đích gì, nhưng ít nhất hiện tại họ là người một nhà.

Không giúp gia đình mình, chẳng lẽ tiếp tay cho người ngoài hay sao?

Dạ Tần lần đầu thấy thái độ đại ca cường ngạnh như vậy, xem ra đại ca đúng là rất thích tẩu tẩu, còn ra mặt thay tẩu tẩu đây.

Nhan Mộ Nhi rất buồn bực, mình mới vừa đi kéo cái bụng, làm sao cảm giác lão thái bà này được sủng ái hơn rồi.

Mình phải nghĩ biện pháp mới được.

Về phần Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng? Cả hai đều đang ngồi phía sau xem kịch vui kìa.

- Được rồi, ta đã trở về, tiếp tục đi.

Dạ Côn chắp tay hỏi, cái đầu trọc bị ánh mặt trời chiếu xuống tỏa ra hào quang rực rỡ.

Nếu như Nguyên Chẩn cùng Phong Điền còn ở đây, ngươi một lời ta một câu, mông ngựa bẹp bẹp vang vang lên, đều có thể thổi Côn ca bay lên trời.

Lúc này thiếu đi hai cỗ âm thanh này, thật đúng là có chút tiếc nuối a.

Đồng Ca căn bản không có hứng thú nói chuyện với Dạ Côn, y hướng về phía Nhan Mộ Nhi thâm tình nói ra:

- Mộ Nhi, ta tới, chúng ta trở về đi. - Phu quân ~ này người có bệnh, miệng đầy hồ ngôn loạn ngữ.

Nhan Mộ Nhi cũng không nhận ra, nhưng cũng không thể nói không biết được, để lộ làm sao bây giờ.

Diệp Ly bên cạnh lựa chọn lẳng lặng lắng nghe, chờ bản tôn tay nắm được nhược điểm của ngươi, hắc hắc... chơi với bản tôn... ngươi còn non lắm.

Dạ Côn có đôi khi thật không quen Nhan Mộ Nhi nũng nịu, quả thật có thể khiến cho nam nhân lòng sinh dục vọng bảo vệ, thậm chí có thể theo bản năng lựa chọn tin tưởng.

- Nói chuyện cẩn thận.

Côn ca ta đều nổi cả da gà rồi.

Anh anh anh ~

Dạ Côn:...

Nhưng mà Đồng Ca cùng Dạ Ngọc Thư phía dưới lại trợn mắt hốc mồm, Nhan Mộ Nhi trong trí nhớ không phải là cái dạng này, cách cư xử hào phóng, nói chuyện nhẹ giọng thì thầm, làm sao có thần thái nhu vậy được.

Bây giờ còn không thấy mặt, nếu như thấy mặt, nam nhân nào chịu nổi chứ.

- Mộ Nhi, ngươi làm sao vậy? Chúng ta không phải đã nói phải cùng một chỗ sao?

Đồng Ca không chịu được Nhan Mộ Nhi như thế, đây đã hoàn toàn trái ngược với những gì y nghĩ rồi.

Nhan Mộ Nhi hiện tại cũng nghi ngờ, đám cướp tân nương này, có phải là cùng một bọn với lão thái bà kia hay không, tới đây hãm hại mình.

Nam tử trước mắt này, còn nói mình muốn cùng y cùng một chỗ, thật muốn nhét đầu ngươi vào trong khe đá, ngăn cái miệng thối đó của ngươi lại.

Dạ Côn vô ý thức hỏi:

- Các ngươi muốn cùng một chỗ?

Côn ca ta cũng là nam nhân, mặc dù mặt ngoài dễ dàng, nhưng ai không có chút chua chứ, Côn ca ta cũng không phải Thánh Nhân. Nghe nói như thế, Nhan Mộ Nhi rất là vui vẻ, tên trọc đầu này ghen, còn tưởng rằng hắn thật không quan tâm thê tử của mình đây.

- Muội muội, đây là sự thật sao?

Diệp Ly tranh thủ thời gian ở bên cạnh châm ngòi thổi gió, cũng may mình không có quá khứ đen tối, bất quá xem hồ ly tinh này, quá khứ đen tối tương đối nhiều, chuyện này rất có lợi cho mình.

Nhan Mộ Nhi liền biết lão thái bà muốn công kích mình, thật đúng là một bụng ý nghĩ xấu:

- Tỷ tỷ nghi vấn lòng trung thành của muội muội đối với phu quân ư, sao có thể như thế được ~

Luận làm nũng, Nhan Mộ Nhi xưng thứ hai, không ai dám đứng thứ nhất, liền liền Diệp Ly đều chịu không được Nhan Mộ Nhi này làm nũng.

Rõ ràng là một chuyện rất nghiêm trọng, thế nhưng ở bên trong âm thanh ỏn ẻn, liền chậm rãi biến chất.

Nghe nói như thế, Đồng Ca nắm thật chặt nắm đấm, ở bên trong Thái Kinh, cũng không có ít người đàm tiếu Nhan Mộ Nhi, nhưng Đồng Ca cho rằng, đây chẳng qua là mấy người kia ghen ghét, cho nên mới chửi bới Mộ Nhi, thế nhưng nghe nói như thế, lửa giận trong lòng trực tiếp bốc cháy lên, cả khuôn mặt đều đỏ lên vì tức.

Ánh mắt Dạ Ngọc Thư lộ ra vẻ khinh thường, vì sao hoàng thất không ai theo đuổi Nhan Mộ Nhi, đó là bởi vì Thánh Nhân cấm chỉ.

Cách làm của Thánh Nhân, không phải không có đạo lý. Nữ nhân này tâm cơ quá nặng, Dạ Ngọc Thư ta đã sớm nhìn thấu.

Nhìn chuyển biến hiện tại một chút, phảng phất như biến thành một người khác vậy, đoán chừng là muốn leo lên, nhưng toàn gia tiểu thúc có gì đáng để leo lên, bản thân bọn họ còn khó đảm bảo.

Hay là nói.

Đã tình hữu độc chung với tử quang đầu?

Đây là dụ hoặc tới từ đầu trọc sao...

Dạ Côn nhàn nhạt hỏi:

- Nếu như quan hệ không tốt, tại sao lại tới cướp tân nương? Mộ Nhi có thể giải thích một chút hay không?

Nhan Mộ Nhi hiện tại thật có chút đau đầu, nhớ tới dáng vẻ trước đó của nữ nhân kia liền cảm thấy hết sức xấu xa, thế nhưng cái túi da này lại mỹ mạo như vậy.

Hiện tại biến thành thế này, quả thật là tự mình là khổ mình mà.

Mình rõ ràng một mực đợi tại Mê Vụ Sâm Lâm, hiện tại lại phải... thật là khó...

- Phu quân, ngươi cũng biết Mộ Nhi tướng mạo dễ nhìn, lại cảm mến phu quân như thế, khó tránh khỏi bị người quấy rối, Mộ Nhi đều rất tị huý chuyện như vậy, không muốn để cho phu quân hiểu lầm Mộ Nhi, ai... nhưng vẫn có người làm như vậy, Mộ Nhi cũng không có cách, nếu như phu quân tin tưởng người bên ngoài, không tin Mộ Nhi, Mộ Nhi...

Nói đến đây, Nhan Mộ Nhi còn nghẹn ngào một hai cái, biểu thị mình rất bất đắc dĩ.

Diệp Ly đều muốn ói, cái con hồ ly tinh này ngay cả nói lí do đều muốn khoe khoang một chút, chừa chút mặt mũi có được không.

Dạ Côn ngẫm lại cũng đúng, nữ hài tử dáng dấp tốt quả thật có nhiều người theo đuổi, đây là chuyện khó tránh khỏi, lời giải thích này có thể nghe được..

- Ly Nhi, ngươi có quá khứ gì không?

Dạ Côn nghĩ đến, hôm nay dứt khoát rõ ràng hết đi, miễn cho sau này kinh hỷ tìm đến.

Diệp Ly thật muốn gõ gõ cái đầu trọc nhỏ kia một chút, thế mà gọi ta là Ly Nhi, ta đều có thể làm tổ nãi nãi ngươi luôn đấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau