TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Mẫu thân không phải dễ trêu

- Phu quân, Diệp Ly ta từ nhỏ không cha không mẹ, cũng bởi vì có chút nhan sắc nên bị người nhớ thương, đã từng có đến vài lần nghĩ tới chuyện tự sát, cho nên phu quân hẳn có thể hiểu được, tại sao ta lại giả xấu, tất cả chỉ vì muốn tìm một nam nhân không quan tâm dung mạo của ta sống một đời một kiếp, phu quân mang đến cho ta cảm giác trước nay chưa từng có, cho ta cảm nhận được thứ gọi là nhà, tạ ơn phu quân.

Nghe Diệp Ly nói cảm động lòng người, Dạ Côn kém chút liền tin, lời này tuy đang than thân trách phận, nhưng vẫn không quên khen bản thân một chút, thật đúng là quá lợi hại, Dạ Côn ta còn không nhớ mình đã nói như vậy đây.

Nếu để cho phụ mẫu Diệp Ly biết, khẳng định bọn họ sẽ nổ tung, lại còn nói mình không cha không mẹ, ngươi là từ trong khe đá chui ra đấy à.

Nhan Mộ Nhi thầm nghĩ cô gái này thật lợi hại, nói còn thảm hơn cả mình, ta cũng thảm a, phụ mẫu đều mất, một mình đi theo sư phụ tu luyện.

Thế nhưng chuyện này không thể nói ra được, vậy mà để cho nàng chiếm chút thượng phong.

Xem ra so thảm, Diệp Ly đã chiếm một chút ưu thế.

Hai cô nàng này đã nói không ít lời, ý tứ muốn biểu đạt cũng không xê xích nhiều, hiện tại phải xem Dạ Côn lựa chọn như thế nào.

Thế nhưng trong lòng Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đang nghĩ, nếu như tên đầu trọc này không chọn mình, vậy thì chờ đấy!

Dạ Côn hiện tại cũng không biết chọn như thế nào, chuyện này đã nằm ngoài dự liệu của hắn rồi.

Đột nhiên, Dạ Tần lên tiếng đề nghị:

- Đại ca, nếu hai vị tẩu tẩu đều yêu thích đại ca, không bằng cưới cả hai người luôn đi.

Dạ Côn nghe xong nghi hoặc nhìn về phía đệ đệ, sẽ không thẹn quá hoá giận nói mát chứ, sao ta cảm thấy nụ cười kia của ngươi là kéo ra, bộ dáng rất miễn cưỡng a.

Đông Môn Mộng nghe xong ánh mắt sáng lên:

- Tần Tần nói không sai, cưới cả hai là được, song hỉ lâm môn.

Khóe miệng Dạ Côn giật một cái, mẫu thân, loại chuyện này có thể sử dụng song hỉ lâm môn để hình dung sao...

- Như vậy sao được.

Dạ Minh bên cạnh bỗng nhiên phản đối.

Đông Môn Mộng mày ngài ngưng tụ:

- Làm sao không được.

- Vậy... tại sao ta không thể?

Dạ Minh vô thức nói ra, biểu thị không phục.

Nhưng mà vừa mới nói xong, một cỗ sát khí lập tức tràn ngập toàn trường, toàn thân Dạ Minh phát lạnh, cười làm lành nói:

- Ta cảm thấy rất tốt, Mộ Nhi và Diệp Ly đều hết sức ưu tú, đến lúc đó hài tử sinh ra cũng sẽ không tệ, ha ha ha... ha ha... ha...

Tiếng cười của Dạ Minh càng ngày càng thấp, cuối cùng trực tiếp cúi đầu không nói.

Trong lòng Dạ Côn thở dài, lá gan của cha cũng quá mập rồi, thế mà nói ra những lời này, không sợ bị mẹ treo ngược lên đánh sao...

Đông Môn Mộng thu hồi khí tức trên người, liếc con mắt nhìn Dạ Minh, có bản lĩnh ngươi đi thử một chút...

Lúc này trong lòng Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi có chút kinh ngạc, ngàn vạn lần không nghĩ tới... mẫu thân đầu trọc lợi hại như vậy. Còn tưởng rằng chẳng qua là người bình thường, thế mà ẩn giấu đi khí tức của mình, nếu như không có một thoáng kia, sẽ không phát hiện ra được.

Đông Môn Mộng kỳ thật không chỉ là đang cảnh cáo Dạ Minh, cũng là muốn nhờ vào đó nói cho các nàng biết, vi nương cũng không muốn đùa giỡn với các ngươi.

Nếu như dám khi dễ Côn Côn nhà ta, đừng trách vi nương không niệm tình!

Côn Côn nhà ta ưu tú như thế, hai người các ngươi đừng hòng ức hiếp nó.

Đông Môn Mộng, chính là bá khí như thế, người tàn nhẫn không nói nhiều.

Đông Môn Mộng nở nụ cười xinh đẹp, nhìn Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi nói ra:
- Hai người đều gả cho Côn Côn nhà ta nhé?

- Mẫu thân!

Dạ Côn kinh hô một tiếng, mẫu thân đang làm cái gì vậy, ta sao có thể có hai lão bà được... tuyệt đối đừng, hai bà nương này có vấn đề a.

Đông Môn Mộng nghiêm túc nói:

- Côn Côn, con bây giờ còn nhỏ, hôn sự để mẫu thân làm chủ, trừ phi con không nhận người mẫu thân này.

Mẫu thân thế mà uy hiếp mình, sao có thể như vậy, mỗi lần đều nói ta còn nhỏ, chẳng lẽ cần phải qua lễ thành nhân mới biến lớn sao...

Huống hồ sao mẫu thân ngươi không cảm thụ tâm tình của đệ đệ một chút, cái gì tốt đều cho ta, Dạ Tần mới là con ruột của các ngươi.

- Đại ca, mẫu thân cũng là vì tốt cho ngươi, hai vị tẩu tẩu tướng mạo kinh người, đại ca cứ nghe theo mẫu thân đi.

Dạ Tần ngồi ở một bên hết sức tán thành chuyện này, trong lòng kỳ thật cũng không có ý tưởng gì, đại ca vẫn luôn ưu tú như vậy, cũng là cảm giác hai vị tẩu tẩu chiếm đại tiện nghi.

Nghe thấy đệ đệ nói như vậy, trong lòng Dạ Côn hơi an ổn một chút, đệ đệ trên phương diện tình cảm không thuận, làm đại ca đến lúc đó phải giúp đỡ một chút.

- Côn Côn, con là nam nhân, con phải tỏ thái độ trước.

Dạ Minh khẽ cười nói, kỳ thật trong lòng hâm mộ muốn chết, tại sao năm đó mình không có vận khí tốt như vậy, đến lúc này, cái gì cũng đừng nghĩ.

Dạ Côn còn có thể phản kháng thế nào, đành bất đắc dĩ nói ra:

- Nghe cha và mẫu thân an bài.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi nhìn biểu tình kia của Dạ Côn, không biết vì sao rất muốn đánh hắn...

Đông Môn Mộng rất hài lòng với thái độ của Dạ Côn:

- Mộ Nhi, Diệp Ly, các con thì sao?

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi liếc nhau, tia lửa điện xoẹt xoẹt bắn tứ tán, phảng phất đều có thể nghe thấy âm thanh xì xì xì, hai cô bé này đúng là muốn phân chia cao thấp.

Càng đừng đề cập đến chuyện rút lui. - Nghe mẫu thân.

- Mộ Nhi nghe mẫu thân.

Đông Môn Mộng vỗ thành ghế, đứng dậy vui vẻ nói:

- Được! Đều là con dâu tốt của mẫu thân, ngày mai liền thành hôn, phu quân, lại đến tiệm may mua thêm một bộ đồ cưới, không được... bảo người của tiệm may đến đây đo đạc cho Diệp Ly.

- Được, ta đi ngay.

Dạ Minh tranh thủ thời gian đứng dậy, một mạch từ đại sảnh đi ra ngoài, thế nhưng y chợt dừng bước, vì sao mình phải đi? Không phải còn có Tiểu Lăng và Trương Thiên Thiên sao?

Được rồi được rồi, không dám hỏi, vẫn nên thành thật một chút, bằng không một chút nữa lão bà sẽ nổi bão.

- Mẫu thân muốn tâm sự với con dâu một chút, các con ra sân sau chơi đi.

Đông Môn Mộng vẫn còn có chút chuyện muốn tìm hiểu, Nhan Mộ Nhi là phu quân giới thiệu, tính đáng tin cậy đi, nhưng Diệp Ly chẳng qua là Côn Côn tìm ở bên ngoài, có chút không yên lòng, sợ Côn Côn bị lừa.

Dạ Côn và Dạ Tần nhẹ gật đầu, hai huynh đệ đi ra sân sau.

Trên hành lang, hai huynh đệ duy trì bình tĩnh, người nào cũng không nói chuyện.

- Chúc mừng đại ca.

Dạ Tần khẽ cười nói.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ:

- Cảm ơn đệ.

- Đã có lúc ta nghĩ đến, hai huynh đệ chúng ta có thể tổ chức hôn lễ cùng một ngày, đó là sự tình vui sướng cỡ nào, đáng tiếc...

Dạ Côn cảm thấy đệ đệ càng ngày càng thương cảm, xem ra vẫn nên đi tìm Ba Uyển Thanh sớm một chút.

- Hay là ngày mai đại ca không cưới, chờ đệ tìm được Ba Uyển Thanh rồi cùng tổ chức luôn.

Dạ Côn khá sủng ái Dạ Tần, nếu như Dạ Tần là thân nữ nhi, đoán chừng còn sẽ có một đoạn bất luân chi luyến.

Dạ Tần đột nhiên vỗ Dạ Côn:

- Ta cũng không muốn bị tẩu tẩu đánh chết, đừng có hại đệ, hai vị tẩu tẩu là ước gì được gả ngay cho ngươi đấy.

- Các nàng à?

Dạ Côn lắc đầu, trong ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc.

Thế nhưng cái biểu tình này rơi vào trong mắt Dạ Tần, đó chính là thật sâu...

- Đại ca, không trang bức chúng ta vẫn là huynh đệ.

- Ây da, mấy năm không có giáo huấn ngươi, da lại ngứa đúng không.

- Ngứa hay không thì không biết, nhưng mái tóc này lại rất mượt.

Dạ Côn:...

Rất nhanh, hai huynh đệ liền phát ra tiếng kêu quỷ dị, truyền đến đại sảnh bên này.

Chương 67: Lai giả bất thiện

Nghe thấy nhi tử lại đang chơi đùa, Đông Môn Mộng khẽ cười nói:

- Côn Côn đứa nhỏ này, ngày thường thoạt nhìn như ông cụ nọn, nhưng trong lòng vẫn là tiểu hài tử.

- Mẫu thân, phu quân đây là trầm ổn, chỉ có với người nhà mới buông xuống cảnh giác.

Diệp Ly nhu thuận nói ra.

- Lời này mẫu thân thích nghe.

Nhan Mộ Nhi biểu thị ta cũng biết nói a, chẳng qua là bị nàng giành trước.

- Nếu như các con đều đã trở thành thê tử của Côn Côn, như vậy mẫu thân có chuyện muốn nói rõ ràng với các con, chuyện này không thể nói cho người khác biết.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đông Môn Mộng, Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly cũng cảm giác sự tình rất lớn, nhưng đối với mình mà nói là một chuyện tốt.

- Mẫu thân yên tâm, con dâu chắc chắn bảo thủ bí mật.

Hai người đồng thời nói ra, thật đúng là có chút ăn ý.

Đông Môn Mộng nhẹ gật đầu, chậm rãi nói ra:

- Kỳ thật Côn Côn không phải con trai ruột của ta.

Vẻ mặt Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cứng đờ, tiểu trọc đầu thế mà không phải con ruột! Trời ạ!

Nếu như nói cho tiểu trọc đầu nghe, chắc sẽ bị đả kích chết... ngẫm lại tràng diện kia, Nhan Mộ Nhi cảm thấy hết sức thoải mái, cho ngươi khi dễ ta!

- Nhưng Côn Côn cũng là con của ta, ta không hy vọng nhìn thấy có bất kỳ người nào khi dễ con của ta! Cho dù là hai người các con!

Khí thế Đông Môn Mộng ầm ầm bùng nổ, nhắm ngay Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly, hai người liền tranh thủ thời gian hơi hơi nghiêng thân.

Hậu viện, Dạ Côn và Dạ Tần đều cảm giác được mẫu thân tán phát ra uy áp.

- Đại ca, đoán chừng mẫu thân đang giúp ngươi...

Dạ Tần ngụm lớn thở dốc, vẫn là làm không lại đại ca.

Dạ Côn bất đắc dĩ cười một tiếng:

- Đừng dọa hai cô bé kia quá là được.

- Đại ca, hiện tại ngươi lại đổi giọng.

- Vâng vâng vâng, hai vị phu nhân.

"Ha ha ha." Dạ Tần cất tiếng cười to, chẳng qua là trong tiếng cười cất giấu một chút bất đắc dĩ, Dạ Côn cũng nghe ra, trong lòng hơi bồi hồi.

- Thời gian trôi qua thật nhanh.

Dạ Côn nhìn sân sau không lớn nhẹ nói ra, nơi này là cả một bầu trời tuổi thơ của hai huynh đệ, phảng phất tựa như chuyện ngày hôm qua, chớp mắt đều đã lớn rồi, đều lấy vợ.

Dạ Tần hít một hơi thật sâu:

- Đúng vậy, quá nhanh.

Kỳ thật trong lòng hai huynh đệ đang nghĩ, càng lớn, liền đại biểu cho chuyện phải tách ra, bởi vì đều sẽ có sinh hoạt của riêng mình, không thể cùng nhau sinh hoạt như ngày xưa.

Nhưng hai huynh đệ không nói ra.

- Đệ đệ, lần này chúng ta đi An Khang châu, vẫn nên khiêm tốn một chút, mảnh đất nơi đó đều là hoàng hoàng thân quốc thích ở, từ Phan Bình Bình năm đó đến liền có thể đã nhìn ra, còn có Dạ gia An Khang châu, đối với chúng ta cũng sẽ không quá thân mật, lần này đi qua, phía sau chúng ta không có bất kỳ hậu thuẫn gì.

Dạ Côn nói vô cùng nghiêm túc, mặc dù bản thân hắn không sợ phiền toái, nhưng không muốn để cho đệ đệ nửa bước khó đi, người khác không làm gì được mình, đến lúc đó liên luỵ đến đệ đệ phải làm sao bây giờ?

Dạ Tần đột nhiên cười nói: - Đại ca không phải chính là hậu thuẫn của đệ à.

Dạ Côn sững sờ, cười đánh một quyền:

- Tiểu tử ngươi.

- Được rồi, ta đi bố trí phòng cưới cho đại ca, hiện tại đại ca có thêt tử, chúng ta phải tách ra ở.

Qua nhiều năm như vậy, hai huynh đệ đều ngủ chung một gian phòng, kỳ thật ở đối diện còn có một gian phòng trống không, cũng là định sau khi hai huynh đệ thành hôn sẽ tách ra ở.

Nhìn đệ đệ đi vào trong nhà, ánh mắt Dạ Côn nhìn về phía vị trí đại sảnh, hai cô nàng kia đến cùng có mục đích gì?

Được rồi, tùy tiện các nàng có mục đích gì, chỉ cần không thương tổn tới mình gia đình là được, nếu như dám tổn thương người nhà Côn ca ta, vậy thì đừng trách Côn ca ta trở mặt.

Theo màn đêm buông xuống, cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng nàng dâu cuối cùng cũng kết thúc.

Lúc Dạ Côn tới đến đại sảnh, hai lão bà đã lập tức đứng sau lưng Dạ Côn, nơm nớp lo sợ.

Dạ Côn rất tò mò, sao lại sợ đến như vậy, mẫu thân thật sự điên rồi.

Bất quá không sao cả, dọa một chút cũng tốt, kịp thời bỏ đi tính toán trong nội tâm.

Hù một tí không nhằm nhò gì, dù sao Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi cũng không phải người có thể dễ dàng bị dọa sợ, chẳng qua là trong lòng hai nàng rất kinh ngạc.

Dù sao tiểu trọc đầu không phải thân sinh, nhưng vị mẫu thân này đối với hắn thật tốt, đây là một vị mẫu thân tốt, trong lòng Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng rất bội phục.

Còn về nét mặt bây giờ, đương nhiên là giả bộ tội nghiệp rồi, tạo ra bộ dáng nhu nhược mặc người bố trí, khiến tiểu trọc đầu buông lỏng cảnh giác, sau đó là có thể... hắc hắc...

Món nợ mẫu thân giáo huấn chúng ta, đều ghi hết vào đầu phu quân ngươi.

Lúc này Tiểu Lăng cũng bưng đồ ăn lên bàn, dù sao cũng là con dâu lần thứ đầu tới cửa, món ăn hết sức phong phú.

- Sao cha của các con còn chưa trở về?

Đông Môn Mộng nghi ngờ hỏi một tiếng, ngoài đã mấy canh giờ rồi, không phải lén đi uống hoa tửu rồi chứ.
Lời mới vừa nói xong, Dạ Minh liền trở lại, nhưng mà sau lưng Dạ Minh còn có một vị nam tử khác.

Sự xuất hiện của người đàn ông này, khiến Đông Môn Mộng nhíu chặt mày lại.

Bởi vì người này là đệ đệ cùng cha khác mẹ của Dạ Minh, Dạ Chiếu!

Khác với Dạ Minh, khuôn mặt Dạ Chiếu không phải mặt chữ quốc, trên mặt cũng không có râu quai nón, bộ dáng hết sức gọn gàng, ngũ quan tinh tế, rất là anh tuấn, quả nhiên không phải cùng một mẹ sinh, khác biệt liền hết sức rõ ràng, bất quá khí tức trên trán hai huynh đệ hết sức tương tự.

Trương Thiên Thiên cùng Tiểu Lăng thấy Dạ Chiếu, thần kinh cũng căng thẳng không thôi, nhất là thấy bên hông Dạ Chiếu còn đeo một thanh kiếm, bọn họ không thể không phòng.

Ngay cả Dạ Côn cùng Dạ Tần cũng mang theo sự nghi ngờ, dù sao hai người không biết người đến là ai.

Dạ Chiếu chính là gia chủ Dạ gia ở An Khang châu, ở trong lòng Đông Môn Mộng, người này lòng dạ rất sâu, năm đó còn từng hãm hại phu quân, chẳng qua là dùng biện pháp khiến cho người ta khó lòng phòng bị, hôm nay tới đây nhất định không phải chuyện tốt.

- Tam tẩu, đã lâu không gặp.

Dạ Chiếu mang theo nụ cười thân thiện, chắp tay hành lễ với Đông Môn Mộng.

Nếu như không biết nội tình của Dạ Chiếu, Đông Môn Mộng đều phải cẩn thận khoản đãi vị tiểu thúc này.

Dạ Côn cùng Dạ Tần sững sờ, ngàn vạn không nghĩ tới, người này lại có thể là huynh đệ của cha.

- Đã lâu không gặp, vừa vặn ăn cơm, ngồi đi.

Đông Môn Mộng khẽ cười một tiếng, nếu như có thể, thật muốn cầm lấy chiếc đũa trên bàn cắm vào ót của y!

- Tạ Tam tẩu, hai hài tử suất khí bức người này, chắc hẳn là chất nhi đi, đúng là tướng mạo đường đường, mạnh hơn tiểu tử thúi nhà ta nhiều.

Dạ Chiếu nhìn Dạ Côn cùng Dạ Tần cười nói, thần thái thúc phụ từ ái.

- Hai vị này? Là chất nữ sao?

Dạ Chiếu nhìn chằm chằm Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi tò mò hỏi.

Dạ Minh từ tốn nói:

- Các nàng đều là con dâu của ta.

- Chúc mừng Tam ca, có hai vị con dâu xuất sắc như thế, khiến đệ đệ cực kỳ hâm mộ.

Câu nói này của Dạ Chiếu cũng là có mấy phần chân thực.

Đông Môn Mộng rất chán ghét loại người dối trá này, Diệp Ly không biết là chuyện thường, thế nhưng Nhan Mộ Nhi ngươi còn không biết? Còn giả vờ giả vịt, buồn nôn!

- Ngươi đừng hâm mộ nữa, ngồi xuống ăn cơm đi.

Dạ Minh nhẹ nhàng nói ra.

Dạ Chiếu nhẹ gật đầu, tên tiểu tử đầu trọc này thật là có phúc, cha ngươi quả thật rất tốt với ngươi, Thái Kinh Nhan Mộ Nhi đều gả cho ngươi, không biết cha ngươi làm như thế đã phải đắc tội bao nhiêu người.

Năm đó cha ngươi vì Đông Môn Mộng, đều đắc tội hoàng hoàng thân quốc thích ở Thái Kinh một lượt, nếu không phải Dạ gia súc tích thâm hậu, chỉ sợ hiện tại cũng không có bộ dáng này.

Hồng nhan họa thủy.

Dạ Côn và Dạ Tần ngồi xuống, thế nhưng....

Trước kia Dạ Tần đều ngồi ở bên cạnh Dạ Côn, thời điểm Dạ Tần muốn ngồi xuống, Diệp Ly liền trực tiếp ngồi, mà Nhan Mộ Nhi lại ngồi ở một bên khác của Dạ Côn.

Dạ Tần ta thật khổ a...

Chương 68: Kỹ thuật mãnh liệt như hổ

Dạ Tần bất đắc dĩ, cảm giác đại ca đã xa cách mình... có thế tử liền quên đệ đệ.

- Tam ca, biết con ngươi ngày mai làm lễ thành nhân, đệ cố ý tới chúc mừng, đây là một chút tấm lòng của đệ, đừng ghét bỏ.

Chỉ thấy Dạ Chiếu mở bàn tay ra, giới chỉ trữ vật trên ngón trỏ nhẹ nhàng lấp lóe, một cái hộp gấm liền xuất hiện trong lòng bàn tay.

Dạ Minh gạt ra một nụ cười:

- Tứ đệ khách khí, không ngại ngàn dặm xa xôi đến, tam ca đã rất vui mừng.

- Tam ca, không nhìn lễ vật đệ tặng sao?

Bầu không khí trên bàn cơm một thoáng liền chìm xuống rất nhiều.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi nghĩ thầm, Dạ gia này xem ra cũng không phải đèn đã cạn dầu, tiếu lý tàng đao, giống như hận không thể giết chết đối phương vậy.

Nụ cười Dạ Minh dần dần thu vào.

Chỉ thấy Dạ Chiếu đột nhiên hướng về phía Diệp Ly cười nói:

- Cháu dâu, đây vốn chính là đưa cho các ngươi, các ngươi nhận tương đối phù hợp.

Hiện tại ở trong lòng Diệp Ly chỉ có một ý nghĩ, đó chính là cấm lấy chiếc đũa trên bàn, cạy cái trán con hàng này ra, ngươi không biết chọn Nhan Mộ Nhi bên cạnh sao?

Dạ Chiếu dĩ nhiên sẽ không chọn Nhan Mộ Nhi ra tay, Thái Kinh Nhan gia, Dạ Chiếu không muốn đi trêu chọc, nhưng cũng không phải không dám.

- Ta nghe phu quân.

Diệp Ly dĩ nhiên sẽ không đi tiếp, ném cái vấn đề khó khăn này cho Dạ Côn, xem ngươi có tiếp hay không.

Dạ Côn kỳ thật có thể ý thức được, quan hệ giữa phụ mẫu và thúc phụ không tốt, nhìn cha một chút đi, mặt đều đen cả rồi.

Nhưng người ta là tới chúc mừng mình, về tình về lý đều phải nhận, dù gì cũng là trưởng bối.

Không nhận liền đuối lý, sau đó liền yếu thế, tên thúc phụ này không đơn giản.

- Nếu là một phen tâm ý của thúc phụ, phu nhân cứ nhận đi.

Dạ Côn cũng không có tự mình đi nhận, mà là để Diệp Ly đi nhận, như thế sẽ không tồn tại phần yếu thế, lại nói, thúc phụ này ngay từ đầu liền hướng phía Diệp Ly nói, để Diệp Ly nhận cũng không sao.

Lão bà nhiều, vẫn có chút tác dụng.

Diệp Ly hận không thể hung hăng đâm cái đầu trọc kia một cái, hãy đợi đấy...

Diệp Ly hai tay đón lấy, giọng dịu dàng nói ra:

- Cảm ơn thúc phụ.

- Khách khí, mở ra xem một chút đi, ngươi sẽ thích.

Dạ Côn chắp tay cười nói:

- Thúc phụ tặng lễ vật tự nhiên trân quý, hiện tại mở ra sẽ rất thất lễ.

Dạ Côn cảm giác lễ vật này sẽ không phải thứ tốt lành gì.

Dạ Chiếu nhìn vị chất nhi đầu trọc này, tuổi không lớn lắm, tâm tư lại kín đáo như vậy, hoàn toàn giống như tình báo nói.

- Đều là người một nhà, không câu nệ tiểu tiết.

Xem ra đây là quyết tâm muốn mình mở ra.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng một bên không nói chuyện, muốn nhìn xem Côn Côn xử lý chuyện này như thế nào, dù sao bọn nhỏ sắp đi An Khang châu, người ở đó cũng không phải thứ hiền lành gì.

Diệp Ly nâng hộp quà trong tay, từ xưa tới giờ chưa từng có cảm giác biệt khuất như thế, thật muốn lật bàn a.

Bản tôn một câu liền diệt ngươi!
Nhưng bỗng nhiên lại nhớ tới phụ thân dạy bảo, đối mặt địch nhân, đừng nhất kích miểu sát, mà phải khiến cho y tuyệt vọng từ từ chết đi.

Nhất kích miểu sát, đây là chuyện đám mãng phu mới làm.

- Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.

Dạ Côn biểu hiện không kiêu ngạo không tự ti, cũng không có dấu hiệu nổi giận, chuyện này khiến Dạ Chiếu rất không dễ chịu.

Diệp Ly từ từ mở hộp quà ra, chỉ thấy trong hộp có một cây trâm cài tóc bằng vàng ròng, từ thiết kế xem ra, hẳn là xuất phát từ tay đại sư ở Thái Kinh, tinh mỹ cực đẹp.

Nếu như là trâm cài đầu bình thường, vậy cũng không có gì, nhưng kiểu dáng của cây trâm này có chút đặt biệt.

Bên trong xa hoa còn mang theo một cỗ ý vị sâu xa.

Người trong nhà nhìn thấy cây trâm này, vẻ mặt chìm xuống, cũng chỉ có Dạ Côn duy trì đường cong nơi khóe miệng.

Đưa ô, đó là kiêng kị, cũng có thể nói là chúc ngươi thê tử ly tán.

(Dịch: Ô/Dù còn được gọi là tán, ở đây chỉ cây trâm có hình dáng giống như cây dù/ô)

Dạ Côn làm sao không biết, Côn ca ta sống 16 năm. Ngươi là người đầu tiên dám trắng trợn tới kiếm chuyện.

Đừng tưởng rằng cùng là họ Dạ, ta sẽ không dám làm gì ngươi.

Cho dù ngươi là đệ đệ của cha ta đi chăng nữa!

Trong lúc Dạ Côn định dùng ngôn ngữ đánh trả, liền nghe thấy hai tiếng phanh phanh.

Làm Côn ca ta đều giật nảy mình.

Chỉ thấy Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly bên cạnh trực tiếp quẳng chén! Trình độ không thua gì Đông Môn Mộng.

Đông Môn Mộng thấy động tác hai con dâu như thế, ánh mắt mừng rỡ vô cùng, so với tính tình nhu thuận, Đông Môn Mộng càng thích dạng con dâu này hơn, phu quân bị ủy khuất, làm thê tử trực tiếp đứng ra, đây mới là thê tử hợp cách.

Lúc này Dạ Chiếu đều kinh ngạc một chút, ngàn vạn không nghĩ tới, hai người bọn họ trực tiếp quẳng chén.

Kỳ thật Dạ Chiếu là muốn bức Dạ Minh động thủ, Dạ Minh không động thủ, liền không có cớ gì, chọn thời điểm này tới là thích hợp nhất, dù sao sau khi làm lễ thành nhân, đứa nhỏ này liền phải ra cửa.

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly cũng không phải nữ hài mặc cho người định đoạt, tương phản, chỉ có các nàng bài bố người khác. Tuy nói thành hôn cùng tiểu trọc đầu, có chút lừa gạt..., nhưng dù gì cũng là lần đầu tiên thành hôn trong đời, ngươi thế mà đưa dù!

Này hoàn toàn là đang gây hấn với ta!

Nhưng sau khi quẳng xong, Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi đều đình chỉ động tác, dựa theo trình tự bình thường mà nói, trực tiếp giết chết y!

Thế nhưng hiện tại không thể dựa theo trình tự bình thường được.

Dạ Côn cũng im lặng, một chầu kỹ thuật mãnh liệt như hổ, kết quả......

Hai người các ngươi là đang gây phiền toái cho ta à.

Đã hai người các ngươi mở đầu tốt, vậy cũng chỉ có thể làm như thế.

Chỉ thấy Dạ Côn sầm mặt lại, giơ một cái chén lên, trực tiếp quẳng!

Ba!

Âm thanh chói tai kia lại táo bạo đến thế.

Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi thật muốn sờ cái đầu trọc kia một cái, xem như ngươi còn có chút bản lĩnh nam nhân, biết trợ uy cho chúng ta.

Dạ Tần bên cạnh thấy đại ca quẳng chén, trực tiếp cũng quẳng lên, đối nghịch với đại ca, chính là đối nghịch với Dạ Tần ta!

Bốn người quẳng chén, thật sự là tỏa ra một loại khí thế bức người, hiển lộ rõ ràng bá khí của Dạ gia.

Dạ Chiếu cũng không ngờ tới chuyện này, thân là vãn bối, lại dám vô lễ ở trước mặt trưởng bối như thế.

Suy nghĩ một chút, như vậy cũng tốt, có thể châm chọc bọn họ vô lễ một chút.

Dạ Chiếu lời còn chưa nói khỏi miệng, Đông Môn Mộng cũng quẳng.

Chuyện này khiến Dạ Chiếu cảm giác nặng nề, lập tức nhìn về phía Dạ Minh, Dạ Minh cũng nghiêm túc, vì ngươi ta sẽ đi trách cứ nhi tử sao?

Không có đâu!

Ba!

Cái chén trong tay Dạ Minh cũng hung hăng rớt xuống đất, nát bấy!

Ý tứ rất rõ ràng, đừng tưởng rằng lão tử không dám giết ngươi.

Đối với Dạ Minh bất thình lình cường thế, Dạ Chiếu có chút không biết làm sao, sẽ không thật giết mình chứ.

Y không dám! Y nhất định không dám động thủ! Nếu như y dám động thủ, lão gia tử sẽ không tha!

Chỉ thấy Dạ Chiếu cũng cầm chén lên quẳng. Sau đó hét lớn một tiếng:

- Lấy chén uống rượu gì chứ, nam nhân nên hào sảng một chút.

Sợ... Dạ Chiếu sợ... bởi vì ở trong lòng Dạ Chiếu, tam ca Dạ Minh luôn làm ra chuyện ngoài ý muốn, bức ra tay là một chuyện, nhưng buộc thủ tiêu mình lại là một chuyện khác.

- Cháu dâu, ngại quá, đưa nhầm.

Dạ Chiếu thu hộp gấm vào, đổi hai cái hộp gấm, xem như cho Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi lễ gặp mặt.

Lần này Dạ Chiếu không muốn lập tức mở ra, Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly cũng không muốn mở, nếu không phải bên cạnh không phải còn có tiểu trọc đầu, hai người bọn họ đều sẽ nổi giận.

- Mang rượu tới!

Dạ Minh lên tiếng hô, chuyện này không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

Chương 69: Tin tức

Đây cũng là suy nghĩ trong lòng Dạ Côn, người một nhà hiện tại cùng chung mối thù, đây là sự tình Dạ Chiếu không nghĩ tới, cho nên tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác, không thể bị động như thế.

- Chất nhi sắp đến An Khang châu học tập phải không, sự tình học viện đã sắp xếp xong chưa? Tam ca ngươi lâu rồi không có đi An Khang châu, những chuyện nhỏ nhặt này giao cho đệ xử lý là được rồi, liền đến học viện tốt nhất An Khang châu, Học Viện An Kinh, đây chính là học viện mấy năm gần đây mới quật khởi, ở An Khang châu nó chính là...

Nói xong Dạ Chiếu còn bày ra một ngón tay cái, giống như học viện là của y vậy, mặc dù không là của y, nhưng Dạ Chiếu cũng là một trong những viện trưởng của học viện.

Đối với Học Viện An Kinh ở An Khang châu, Dạ Côn cũng hơi có nghe thấy, khi đó Vi lão sư từng nói qua, Học Viện An Kinh tiềm lực to lớn, hiện tại quả thật bị Vi lão sư nói trúng, năm đó còn muốn đến Học Viện An Kinh, thế nhưng hiện tại đã hoàn toàn khác, có đến học viện hay không đã không còn quan trọng.

- Thậm chí nói không chút khoa trương, nó đã có thể so với Học Viện Thái Kinh, nếu như các chất nhi cảm thấy hứng thú, thúc phụ nguyện nói một câu.

Dạ Côn làm sao cảm giác, vị thúc phụ này mỗi giờ mỗi khắc đều đang khoe khoang, không... đây là trước sợ sau khoe khoang, vô cùng tự luyến.

Dạ Chiếu tiếp tục cười nói:

- Nếu như các chất nhi đi đến An Khang châu, không có chỗ ở, thúc phụ cũng sẽ an bài, không cần lo lắng.

Nếu như không phải khi nãy có chuyện kia, thật sẽ tưởng rằng đây là một vị thúc phụ vô cùng tốt, có thể an bài thỏa đáng cho ngươi.

- Ta và đại ca cũng không tính đến Học Viện An Kinh, không nhọc thúc phụ bận tâm.

Dạ Tần đột nhiên lên tiếng nói ra.

Lời của Dạ Tần khiến Dạ Côn sững sờ, bởi vì đệ đệ muốn đi nhất chính là Học Viện An Kinh, thậm chí đêm qua thời điểm nói chuyện trời đất, còn vô cùng hướng tới, bởi vì Uyển Thanh cũng tại Học Viện An Kinh.

Nhưng mà đệ đệ hiện tại... trong lòng đại ca rất cảm động a, có thể có được huynh đệ như thế, Dạ Côn ta thật sự may mắn.

Liền Dạ Minh và Đông Môn Mộng cũng hơi có chút kinh ngạc, bất quá trong lòng cũng hết sức vui mừng, không hổ là con của mình.

Nhìn hai đứa con trai tình cảm tốt như vậy, phụ mẫu đương nhiên vui mừng không thôi.

Nhưng Dạ Chiếu có chút khó chịu, hai tiểu tử này thế mà không hề bị lay động.

- Đúng rồi, huyện trưởng Ba Đài huyện Thái Tây trước kia tại An Khang châu có uy vọng không nhỏ, tin chắc qua không bao lâu, vị trí châu trưởng này cũng thuộc về y, con gái Ba Uyển Thanh của y cũng là một nữ hài tử ưu tú, tại Học Viện An Kinh cũng là một ngôi sao mới, lễ thành nhân ngày mai sẽ gả cho Phan gia Phan Bình Bình, hai nhà này thông gia không tầm thường a.

Dạ Chiếu nói xong còn khẽ thở dài một tiếng, giống như chẳng qua là lo lắng cho gia tộc mình vậy, kỳ thật chính là cố ý nói cho Dạ Tần nghe.

Nữ hài tử này một khi đi, sẽ rất khó trở lại nữa, nhất là đi chỗ như An Khang châu, huống chi còn có một người cha muốn thăng tiến, những thứ này cộng lại hoàn toàn có thể thay đổi một người.

Dạ Chiếu hiện tại chuẩn bị xem kịch vui, phảng phất có thể thấy Dạ Tần liều lĩnh lao ra, muốn tìm Ba Uyển Thanh hỏi cho rõ ràng, sau đó chính là vị tam ca tam tẩu trong lòng đại loạn, quan trọng nhất là, lễ thành nhân của Dạ Côn ngày mai, chỉ sợ bởi vì sự tình Dạ Tần, sẽ...

Thật sự là nhất tiễn mấy chim.

Quả nhiên, nghe thấy Dạ Chiếu nói, cả nhà đều lộ ra vẻ kinh ngạc, Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi biểu thị nghi hoặc.

Nhưng! Dạ Tần thân là người trong cuộc, nghe xong chẳng qua là sửng sốt một chút, sau đó... liền không có sau đó...

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng thật không nghĩ tới, Ba Uyển Thanh thế mà lựa chọn gả cho người khác. Quả thật khiến cho người ta vô cùng thất vọng. Đồng thời trong lòng cũng có một luồng khí nóng. Trong hai năm qua, Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng cũng không có đi quan tâm tin tức Ba Uyển Thanh, ý nghĩ không khác Dạ Côn là bao, sợ biết được đáp án mà mình không muốn thấy, tuy nhiên hiện tại cũng không tránh được.

Dạ Côn nhíu chặt lông mày, tâm tình không tốt, Ba Uyển Thanh hẳn không phải là người như thế, Mấy năm trước còn dính chặt với đệ đệ...

Chẳng lẽ bởi vì hai năm không có gặp, liền thay đổi rồi?

Nhìn về phía đệ đệ, Dạ Côn hận không thể hiện tại liền chạy đi chất vấn Ba Uyển Thanh, đến cùng ngươi đặt đệ đệ ta ở nơi nào!

Có hai chuyện đời này Dạ Côn ta ghét nhất! Chuyện thứ nhất! Chính là nói lão tử không có tóc! Chuyện thứ hai! Chính là khi dễ đệ đệ ta!

- Vừa rồi uống nhiều quá, cần phải đi giải tỏa một chút.

Dạ Côn nặn một nụ cười nói ra, khẩu khí này nuốt không trôi, đệ đệ chờ đợi hai năm, cứ như vậy uổng phí rồi?

Dạ Tần một phát bắt lấy cổ tay Dạ Côn, Dạ Côn có thể cảm nhận được cường độ của đệ đệ, khẩu khí này đệ đệ ngươi có thể nuốt xuống, Dạ Côn ta nuốt không trôi!

Chỉ thấy Dạ Tần chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Côn, thấy ánh mắt đệ đệ, trong lòng Dạ Côn chấn động.

Đây là một loại ánh mắt cầu khẩn.

Trong lòng Dạ Côn thật giận, đều lúc này rồi, không muốn tìm Ba Uyển Thanh hỏi rõ ràng sao? Đệ đệ ngươi vì sao không cho đại ca đi!

Dạ Tần bỗng nhiên cười nói:

- Nói đến Ba Uyển Thanh, khi còn bé chúng ta đã từng chung trường đây, chỉ là khoảng cách quá xa, bằng không cũng phải đi uống chén rượu mừng.
Nghe nói như thế, người một nhà cũng không dễ chịu, Dạ Tần là người trọng tình cảm, hai năm này Ba Uyển Thanh rời đi, liền giống như biến thành người khác, tựa như không có linh hồn.

Dạ Tần thậm chí nhớ tới khi còn bé, nhớ có một lần hỏi Uyển Thanh, ngươi sẽ đội nón xanh cho ta sao...

Ngẫm lại đáp án lúc đó, rồi nghĩ lại hiện tại, đường cong khóe miệng Dạ Tần càng lúc càng lớn.

- Ăn cơm đi.

Dạ Minh từ tốn nói, ở trong lòng Dạ Minh và Đông Môn Mộng, luôn cảm thấy Ba Uyển Thanh không xứng với Tần Tần, đó cũng là do Tần Tần lựa chọn, cho nên liền không tham gia, hiện tại kết quả như vậy cũng tính là hài lòng.

Nhưng khi dễ Tần Tần nhà ta! Coi như ngươi là châu trưởng! Cũng phải diệt ngươi!

Ba gia, rửa sạch cổ đi!

- Đại ca.

Dạ Côn chậm rãi ngồi xuống, chuyện này không xong.

Dạ Chiếu vốn cho rằng người trong cuộc sẽ xúc động, ngàn vạn không nghĩ tới, vị đại ca này càng xúc động hơn.

Mục đích lần này tới xem như đạt được, chắc hẳn bọn họ sẽ động thủ đối với Ba gia, lấy tính tình của tam ca, không động thủ mới là lạ.

Trong lúc ăn cơm, Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly biểu hiện ra bộ dáng hiền thê, gắp thức ăn cho Dạ Côn, công phu mặt ngoài làm vô cùng bổng, nhưng thấy Dạ Côn sinh khí, trong lòng còn có chút mừng thầm đây.

Chẳng qua là Dạ Côn hiện tại căn bản không có chút khẩu vị nào, chỉ muốn tâm sự với đệ đệ, không biết hiện tại đệ đệ đang nghĩ gì.

Nếu như đổi thành mình, chờ hai năm, chờ tới kết quả như vậy, khẳng định sẽ không chịu nổi.

Sau khi ăn xong, Dạ Minh an bài Dạ Chiếu đến phòng khách nghỉ ngơi, Đông Môn Mộng bảo hai đứa con dâu đêm nay ngủ cùng mình, còn phần Dạ Minh, kiếm chỗ nào mát mát rồi ngủ đi.

Trong hậu viện.

Dạ Côn cùng Dạ Tần ngồi ở trong đình nhỏ uống rượu, nói đúng hơn là Dạ Côn bồi tiếp Dạ Tần uống rượu.

- Đại ca, ngươi tin không?

Dạ Tần uống đến đỏ bừng cả khuôn mặt thì thào hỏi..

- Hỏi rõ ràng không phải sẽ biết được sao?

Dạ Tần tự giễu cười một tiếng:

- Kỳ thật hai năm không có bất kỳ liên hệ gì, đệ cũng đã ý thức được một chút, chẳng qua là không nguyện ý tin tưởng thôi.

Chương 70: Kéo chết ngươi

- Đệ đệ, ngươi không muốn biết chân tướng sao? Vị thúc phụ này không phải hạng tốt lành gì, có lẽ là đang gạt chúng ta, có lẽ...

- Đại ca, trạch viện của Ba gia ở huyện Thái Tây vẫn không có bán.

Dạ Côn nghe xong không nói, trạch viện Ba gia tại huyện Thái Tây có người quản lý, quản sự có đôi khi cũng sẽ đến An Khang châu, nhưng chưa bao giờ mang tin tức về cho Dạ Tần, cho dù là một phong thư đều không có.

Kỳ thật lúc đầu Dạ Tần cảm thấy Uyển Thanh tu luyện vất vả, không có thời gian.

Nhưng thời gian lâu dài, lừa người dối mình như thế cũng không còn tác dụng, cho nên Dạ Tần liền trở nên trầm mặc ít nói.

- Khi còn bé nói đùa mà thôi, đại ca, kỳ thật ta sớm đã ý thức được, Uyển Thanh có lẽ có nỗi khổ tâm của mình, nhưng đây cũng là lựa chọn của nàng.

- Trách nàng không?

- Ta nói không trách, đó là không thể nào, nhưng việc đã đến nước này, ta cũng không thèm nghĩ nữa.

- Không có ý định vãn hồi sao?

Dạ Tần ngẩng đầu cười nói:

- Đại ca, ngươi sẽ đi vãn hồi một nữ nhân không muốn ngươi sao?

Dạ Côn nhẹ gật đầu, bỗng nhiên cảm giác đệ đệ đã lớn:

- Không sai! Nữ nhân như vậy liền mặc kệ nàng đi!

- Đại ca, đừng đi làm khó Ba Uyển Thanh, đã gặp nhau thì sẽ có lúc chia tay, đáp ứng ta.

Dạ Côn trầm mặc, bởi vì hắn rất muốn tìm Ba Uyển Thanh "nói chuyện" một chút.

- Được, đại ca đáp ứng ngươi.

Dạ Côn ngoài miệng là đáp ứng, nhưng trong lòng lại đang nghĩ một chuyện khác.

- Đệ biết đại ca lợi hại, chuyện ngươi muốn làm, đệ sẽ không cản được.

- ...

Ngươi là con trùng tron bụng đại ca sao? Đại ca suy nghĩ gì ngươi đều biết.

- Ta đi ngủ, đại ca cũng nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn phải thành hôn đây.

Dạ Tần cầm lấy bầu rượu, vừa đong vừa đưa đi vào trong nhà, nói dường như rất nhẹ nhàng, nhưng có ai biết trong lòng Dạ Tần khó chịu đến nhường nào đây.

Mối tình đầu luôn khiến người ta khó quên.

Dạ Côn nhíu chặt lông mày, ngón cái cùng ngón trỏ chuyển động chén rượu, đang nghĩ có nên đi hỏi Ba Uyển Thanh một chút hay không, nếu như là tự nguyện, liền thưởng nàng một bàn tay, cho đệ đệ hả giận.

Nhưng nghĩ đến đệ đệ vừa rồi khẩn cầu, Dạ Côn lại bỏ đi ý nghĩ này, đợi mấy ngày nữa ở trước mặt hỏi rõ ràng.

- Phu quân ~

Một tiếng nũng nịu từ sau lưng Dạ Côn vang lên, da gà đều nổi cả lên.

Dạ Côn thấy Nhan Mộ Nhi bưng một chén canh đi tới, làm sao cảm giác tư thế bước đi có chút không cân đối nhỉ?

Nhưng cho dù là thế, Nhan Mộ Nhi dưới ánh trăng lại khiến cho người ta cảm thấy nghẹt thở, một bộ váy tơ trắng noãn, tóc hoa như mực, đôi mắt có thể khiến cho nam nhân tim đập thình thịch, nữ hài tử này quả thật rất đẹp, Dạ Côn cũng tìm không thấy từ tốt hơn để hình dung.

Diệp Ly kia cũng giống như vậy, chẳng qua là hai loại đẹp có chút khác biệt.

- Biết phu quân đang uống rượu, Mộ Nhi cố ý chuẩn bị canh giải rượu cho phu quân. Bằng không thì ngày mai phu quân tỉnh lại, đầu sẽ đau, tâm Mộ Nhi cũng sẽ rất đau.

Nhan Mộ Nhi hơi hơi chu cái miệng nhỏ nhắn, làm nổi bật lên dáng vẻ dễ thương.

Thế nhưng!

Tiểu trọc đầu, xem ta có kéo chết ngươi không! Trong súp này đã bị ta hạ dược!
Mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng có thể kéo ngươi ba ngày ba đêm, toàn thân hư thoát một tháng, đây quả thực là lương dược a.

Cho ngươi cưỡi, cho ngươi đánh, cho ngươi khi dễ ta! Xem ta có chỉnh chết ngươi không!

Dạ Côn thật đúng là không chịu được ngữ khí như thế, nhưng nói thế nào cũng là một phen tâm ý của thê tử.

- Phu nhân nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai sẽ rất mệt đấy.

Dạ Côn tiếp nhận canh giải rượu, đặt ở trên bàn đá.

Nhan Mộ Nhi chậm rãi ngồi ở bên cạnh Dạ Côn, một cỗ mùi thơm quỷ dị truyền vào trong não Dạ Côn.

- Mộ Nhi muốn nhìn phu quân uống xong, bằng không thì Mộ Nhi không yên lòng.

Nhan Mộ Nhi ôn nhu nói, còn lộ ra một bộ dáng phu quân ngươi không uống, Mộ Nhi liền khóc.

Nữ hài tử a, đúng là phiền toái.

Dạ Côn cầm chén lên, không có nửa điểm nghi hoặc, trước nhấp một hớp nhỏ, lập tức nhíu mày.

Đây rốt cuộc là canh giải rượu hay là canh đoạt mệnh thế, làm sao lại đắng như vậy.

Trong lòng Nhan Mộ Nhi vui vẻ, cho dù ngươi nhấp từng chút một, cũng sẽ phát huy ra dược tính lớn nhất, dễ chịu ~

- Phu quân, đây là Mộ Nhi lần thứ nhất làm, có phải không dễ uống hay không, nếu bị tiêu chảy phải làm sao bây giờ, thật có lỗi với phu quân.

Nhan Mộ Nhi tranh thủ thời gian bố trí tốt đường lui cho mình, đến lúc đó nhiều nhất chỉ là tốt bụng làm chuyện xấu.

Dạ Côn cố nặn ra vẻ tươi cười:

- Không sao cả, là phu nhân có lòng, đi nghỉ ngơi đi.

- Thế nhưng Mộ Nhi muốn bồi phu quân.

Được rồi, kỳ thật lão nương muốn nhìn biểu lộ xông vào nhà xí của ngươi.

- Vậy liền ngồi một chút đi.

- Ừm. Vợ chồng hai người cứ ngồi như vậy, chăm chú nhìn trăng tròn.

Nhan Mộ Nhi cảm giác không thích hợp, hiện tại dược hiệu phải phát tác rồi chứ, thời gian đã qua một nén nhang, vì sao tiểu trọc đầu một chút việc đều không có? Chẳng lẽ lầm thuốc? Thả nhầm thuốc bổ?

- Phu quân có cảm thấy chỗ nào không thoải mái hay không.

Nhan Mộ Nhi quan tâm hỏi.

Trong lòng Dạ Côn ấm áp, nguyên lai là sợ mình bị đau bụng, thật đúng là một nữ hài tử tốt.

Xem ra ấn tượng của Dạ Côn đối với Nhan Mộ Nhi rất tốt.

- Không có, phu nhân quá lo lắng, sắc trời không còn sớm, đi về nghỉ ngơi thôi.

- Phu quân đi nghỉ trước, Mộ Nhi muốn nhìn lấy phu quân nghỉ ngơi trước.

Dạ Côn cười khẽ một tiếng, thật sự là một nữ hài tử đáng yêu, hắn đưa tay khẽ vuốt đầu Nhan Mộ Nhi một thoáng, lập tức đi vào trong nhà.

Nhan Mộ Nhi tức gận giậm chân, thế mà sờ đầu của ta, tức chết ta rồi... tức chết ta rồi...

Dược này làm sao không có tác dụng vậy! Không phải là hàng giả đấy chứ!

Nhan Mộ Nhi bưng chén lên hít hà, sau đó nhấp một miếng nho nhỏ, ngũ quan đều chụm lại với nhau, thật đắng a...

Bỗng nhiên cảm giác vị trí phần bụng có đồ vật gì cuồn cuộn đổ thẳng xuống, chuyện này khiến Nhan Mộ Nhi biến sắc, lập tức đứng dậy lấy hai tay che, sau đó điểm lấy mũi chân chậm rãi tiến lên.

Trong lòng đã mắng tiểu trọc đầu một cái lượt, vì sao hắn không có việc gì?

Dạ Côn khi còn bé ăn quá nhiều thuốc bổ, hiện tại thuốc gì đối với hắn đều không có tác dụng, cộng thêm hai vị Thiên Tôn quán đỉnh, không nói đến bách độc bất xâm, nhưng cũng không kém là bao rồi.

Sau khi Nhan Mộ Nhi rời đi, thân ảnh Diệp Ly cũng xuất hiện, hơn nữa cũng bưng một bát canh giải rượu.

Tiểu trọc đầu à, đây chính là canh Liệt Khai bản tôn tự mình luyện chế, kéo ngươi nứt ra mới thôi, mặc dù bản tôn sắp trở thành thể tử của ngươi, nhưng bản tôn muốn để cho ngươi biết, bản tôn không phải dễ khi dễ như vậy!

Đi ngủ sớm như vậy?

Diệp Ly có chút nghi hoặc, đi tới cửa gõ cửa một cái:

- Phu quân, đã ngủ chưa?

- Đang chuẩn bị ngủ, phu nhân có chuyện gì không?

Dạ Côn trong phòng lên tiếng hô.

Chưa ngủ là được.

- Phu quân, ngươi ban đêm uống rượu, ta đã chuẩn bị canh giải rượu cho ngươi, như thế phu quân có thể ngủ an giấc.

Khóe miệng Dạ Côn giật một cái, hai người các ngươi làm gì thế.

- Phu nhân, vừa rồi ta đã uống canh giải rượu Mộ Nhi đưa tới, không sao.

Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra.

Thế nhưng sau khi nói xong, bên ngoài liền không còn tiếng động, nhưng bóng người vẫn còn ở đó.

Dạ Côn vỗ trán một cái, hiện tại mình có tới hai người thê tử, không uống của người nào đều dễ dẫn đến bất công, rất dễ nảy sinh mâu thuẫn..

Diệp Ly này đến cùng muốn làm gì.

Dạ Côn khoác áo choàng lên mở cửa ra, chỉ thấy vành mắt Diệp Ly đã đỏ ngầu, điềm đạm đáng yêu, giống như bị mình khi dễ một trăm lần! Ròng rã một trăm lần!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau