TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Hàng tặng

- Không sao cả, ta biết đại ca đau lòng ta, đi thôi đi thôi.

- Thật là, vậy chỉ có thể đi.

Dạ Côn vuốt vuốt cái trán, thật đúng là hài tử ham chơi, đi nơi nào chơi đây? Đây là một vấn đề.

Thời điểm hai người chuẩn bị chuồn đi, thân ảnh Đông Môn Mộng bỗng nhiên xuất hiện.

- Hai đứa muốn đi đâu?

Hai đứa bé toàn thân chấn động, ra quân không tốt...

- Mẫu thân.

- Mẫu thân.

Hết cách, Dạ Côn cùng Dạ Tần tranh thủ thời gian quay người, sau đó dùng ra ngữ khí nịnh nọt, hi vọng như thế sẽ hữu ích.

Chẳng qua là trên khuôn mặt tươi cười của Đông Môn Mộng vẫn bày lên một tầng sương lạnh.

Vừa rồi Dạ Tần còn muốn lấy cõng nồi, trong nháy mắt câm nín, ba ba...

Thế nhưng thân là đại ca, loại chuyện này vẫn phải đến khiêng a.

- Mẫu thân, đều là chủ ý của con, người đừng trách đệ đệ.

Dạ Côn thành thật thừa nhận sai lầm, tin tưởng mẫu thân đại nhân có thể xử lý công bằng.

Đông Môn Mộng nhìn Dạ Tần, từ tốn nói:

- Tần Tần, lại muốn để cho đại ca con cõng nồi, còn không thành thật khai báo. Mẫu thân dạy các con thế nào, làm người phải thành thật thủ tín.

Dạ Tần:??????

Đệ đệ, không phải đại ca ta không cõng nồi, thực sự muốn cõng nhưng cõng không lên a.

Thật sự là đệ đệ số khổ.

- Đưa tay ra đây.

- Mẫu thân, về sau con không dám nữa.

Dạ Tần cúi đầu yếu ớt nói ra, làm gì cũng không nói đại ca, mẫu thân thật bất công.

- Mẫu thân, người đánh con đi.

Dạ Côn duỗi ra hai tay, bộ dáng ta muốn thay đệ đệ ăn đòn.

Động tác này khiến Đông Môn Mộng hết sức hài lòng, mặc dù không phải ruột thịt, nhưng nguyện ý gánh chịu vì đệ đệ, vẫn khiến cho nàng vui mừng không thôi.

- Côn Côn, mẫu thân biết con thiện lương, nhưng đây là vấn đề nguyên tắc, mẫu thân chỉ nhìn sự việc không nhìn người, cho nên Tần Tần, hi vọng con phải nhớ thật kỹ.

Trong lòng Dạ Côn thở thật dài, loại tình huống này cũng thường xuyên phát sinh, không biết còn tưởng rằng Dạ Tần là nhặt, mình mới là thân sinh.

Đông Môn Mộng nhẹ nhàng đánh nhi tử hai lần, xem như đề tỉnh một câu.

- Hai đứa các con tới đây một chút, ta có chuyện muốn nói.

- Dạ vâng, mẫu thân.

Nhìn bóng lưng mẫu thân xoay người, Dạ Tần nhỏ giọng nói ra:

- Đại ca, có phải ta là mua kiếm kỹ được tặng kèm hay không?

Dạ Côn sờ lên cái cằm, nghiêm túc nói:

- Chợ phía tây xác thực có chuyện như vậy, nhưng người ta là mua kiếm kỹ tặng kiếm.

- Đại ca, ngươi dạy dạy ta, làm thế nào mới được đến mẫu thân khen ngợi đi.
- Ách... chuyện này chỉ sợ là thiên ý đi.

Dạ Côn vuốt vuốt đầu trọc, mình thật không muốn được khen ngợi a, bởi vì làm căn bản cũng không có làm chuyện gì tốt, không nên được khen ngợi.

Hai đứa bé rất mau chạy theo mẫu thân tới bên trong đại sảnh, Dạ Minh cũng đang ở đây.

- Cha...

Hai đứa bé cung kính hô, cảm giác bầu không khí không thích hợp a.

Dạ Tần lực lượng không đủ, hơi hơi lùi bước nấp sau lưng Dạ Côn, bộ dáng sự tình gì đều là chủ ý của đại ca.

Dạ Côn dù sao là người từng trải, đứng đó thẳng tắp, phảng phất biến thành hóa thân của chính nghĩa.

Bọn nhỏ biểu hiện, Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng đều nhìn ở trong mắt.

Dạ Côn từ nhỏ đã hiểu chuyện, tương phản, con trai mình liền tương đối không hiểu chuyện, nhiều khi cũng khiến họ đau đầu.

Tuổi tác cũng không còn nhỏ, hẳn nên đưa đến trường tư thục, mặc dù kém hơn tư thục An Khang Châu, nhưng dù gì cũng phải học viết chữ, học làm người, sau khi đánh tốt cơ sở mới có thể trở nên nổi bật.

- Ừm...lại chọc mẫu thân các con tức giận?

Ở trước mặt bọn nhỏ, Dạ Minh vẫn hết sức nghiêm chỉnh.

Bất quá Dạ Côn khi còn bé đều biết, dáng vẻ chững chạc đàng hoàng hiện tại đều là giả vờ, cha...triển lộ bản tính của ngươi đi, đừng ẩn giấu nữa.

Đông Môn Mộng nhẹ nói ra:

- Được rồi, đã vừa mới giáo huấn qua, nói chính sự đi.

Dạ Minh liếc mắt trừng Dạ Tần, khẳng định là ngươi, có đúng hay không...

Dạ Tần bị thương rất nặng, vì sao thụ thương luôn là mình vậy.

Dạ Côn cũng không giải thích, bởi vì loại chuyện này càng muốn cõng nồi, Dạ Tần liền càng thảm, cuối cùng vẫn phải hung hăng khen ngợi mình một phen.

Thật vô cùng phiền muộn.

- Tuổi của các con cũng không nhỏ, vi phụ báo danh tư thục cho các con, bắt đầu từ ngày mai, đi theo lão sư học tập thật tốt, nếu để cho vi phụ biết các con cà lơ phất phơ, xem vi phụ có cắt ngang chân của các con không!

Dạ Côn biểu lộ rất bình tĩnh, không phải chỉ là học tập thôi sao...không có gì lớn. Thế nhưng bộ dáng Dạ Tần liền có chút không tình nguyện, đây cũng là biểu lộ hài tử bình thường nên có.

Chẳng qua biểu lộ hai người rơi vào trong mắt cha mẹ, mùi vị lập tức liền biến, thật là không thể so a.

- Bên trong tư thục có những hài tử khác, các con cũng có thể chơi thật tốt, kết giao bạn mới.

Quả nhiên, vừa nghe đến có thể chơi, Dạ Tần giống như khởi tử hoàn sinh, một thoáng liền hứng thú.

Dạ Côn vẫn bình tĩnh như vậy, Dạ Minh cảm giác tiểu tử này có chút mùi vị thiếu niên lão thành, không đúng...

Hẳn là từ nhỏ đã có cái loại cảm giác này.

- Tốt, các con đi chơi đi, nhưng không được rời khỏi phủ.

Đông Môn Mộng nhu hòa nói ra, xem như cho đi.

- Dạ vâng, mẫu thân.

Hai đứa bé tranh thủ thời gian chạy đi.

Chờ bọn nhỏ rời đi, vẻ mặt Đông Môn Mộng liền nghiêm túc rất nhiều:

- Phu quân, lúc này để bọn nó ra cửa, có ổn hay không?

Dạ Minh biết thê tử có ý gì, đầu cá độc hôm qua rõ ràng nhắm vào nhà mình.

- Bọn nó hôm nay lại muốn vụng trộm chuồn đi đi.

Dạ Minh bưng chén trà trong tay lên, nhấp một miếng.

Đông Môn Mộng nhẹ gật đầu.

- Cho nên nhốt bọn nó ở trong nhà cũng không phải biện pháp, để Trương Thiên Thiên che chở đi, huyện Thái Tây này vẫn rất phức tạp.

Sau khi Dạ Minh nói xong, thở dài một tiếng, nghĩ tới tháng ngày bình an sắp không còn.

- Tránh né không giải quyết được vấn đề.

Đông Môn Mộng khẽ hừ một tiếng, lập tức đứng dậy rời đi, chuyện này khiến Dạ Minh bất đắc dĩ cười một tiếng, tranh thủ thời gian cười đùa tí tửng đuổi theo chọc thê tử.

Sáng sớm ngày thứ hai, đây là lần thứ nhất Dạ Tần không cần mẫu thân gọi, tự mình đã thức giấc, vừa nghĩ tới có thể chơi đùa cùng cái khác tiểu bằng hữu khác, toàn thân liền tràn đầy sức lực.

- Đại ca, đại ca, tại sao ngươi không hưng phấn?

Dạ Tần nghi hoặc nhìn Dạ Côn bên cạnh, bộ dáng giống như chưa tỉnh ngủ.

Cùng tiểu hài tử chơi, thật là có chút không thích ứng:

- Đêm qua quá hưng phấn ngủ không ngon, cho nên hiện tại không có tinh thần.

- Nguyên lai đại ca đã hưng phấn rồi à, cuối cùng cũng sắp được chơi vui rồi.

Tiểu tử này còn quá trẻ, chờ đi học tầm vài ngày ngươi liền biết, đến lúc đó khẳng định sẽ nhảy cẩn muốn về nhà.

Bất quá có thể ra cửa phủ, Dạ Côn vẫn rất cao hứng, đây mới là sinh hoạt nha, bên đường hàng lớn quán nhỏ, buôn bán đủ loại vật phẩm, vô số tiếng gào rao hàng khiến huyện Thái Tây tựa như phồn vinh.

Trương Thiên Thiên đi ở sau lưng bọn nhỏ, cảnh giác nhìn chăm chú lấy, chỉ cần có người tới ám sát, liền đánh ngã bọn chúng.

Lá gan thật sự quá lớn, tiểu thiếu gia cũng dám đụng, liền không sợ lửa giận của lão gia sao!!!

Trên đường đi Dạ Côn cùng Dạ Tần đều là hết nhìn đông tới nhìn tây, trước kia vụng trộm chạy đến, làm sao có tâm tư xem những thứ này, rất nhiều món ăn ngon, vô cùng thú vị.

Chẳng qua là đã đến cửa trường tư thục, bên cạnh còn có mấy cỗ xe ngựa đang đỗ, xem chất liệu này, chắc hẳn có giá trị không nhỏ đi.

Chương 7: Cha không được

- Trương thúc, tại sao chúng ta không ngồi xe ngựa tới?

Dạ Tần tò mò hỏi, dù sao vẫn là một đứa bé, trong nhà rõ ràng có cái xe ngựa, nếu như ngồi đến đây, đó cũng là một chuyện rất phong cách.

Trương Thiên Thiên đứng chắp tay, nghiêm túc nói ra:

- Không mua nổi chỗ đậu xe ngựa.

Dạ Côn:...

Dạ Tần:...

Dạ Côn nhìn kỹ, quả nhiên, phía trước mỗi con ngựa đều có một cái cọc gỗ, dùng để buộc ngựa vào.

Thật không nghĩ tới a...thứ này cũng cần phải mua sao, trường tư thục này rất biết kiếm tiền a.

Dạ Tần mấp máy môi một cái, cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo Trương Thiên Thiên vào.

Tại huyện Thái Tây, có không ít tư thục to to nhỏ nhỏ, nhưng nhà này là trường tư thục tốt nhất, nghe Văn lão sư chính là quan lại An Khang châu, chẳng qua là đã cáo lão về hưu.

Nhưng người này kiến thức rộng rãi, tri thức uyên bác, tại huyện Thái Tây cũng có một chỗ cắm dùi, huyện trưởng mỗi khi có tiệc tùng gì đều sẽ mời ông ta, từ đó có thể thấy được lực ảnh hưởng của ông ta không nhỏ.

- Mời vào bên trong, xin hãy bước nhẹ.

Người giữ cửa thấp giọng khẽ nói, bên trong viện là một cái sân bãi trống trải, một gốc dương liễu, phía dưới có bàn đá băng ghế đá, căn phòng bên cạnh chính là lớp học, lúc này vang lên trận trận âm thanh già nua, nghe âm thanh này, trung khí mười phần.

Ít nhất theo Trương Thiên Thiên, còn có thể sống mấy năm.

Gương mặt Dạ Tần hưng phấn và khẩn trương, len lén liếc liếc mắt, bên trong rất nhiều hài tử đồng lứa.

- Đại ca, nhìn ngươi hôm nay không cao hứng lắm?

Dạ Tần quay đầu tò mò hỏi.

Dạ Côn than nhẹ một tiếng:

- Qua một khoảng thời gian, biểu lộ của ngươi cũng sẽ không khác gì đại ca.

- Sẽ không, ta rất thích học tập, học tập khiến cho ta vui sướng, học tập giúp cho ta trưởng thành.

Cái cằm Dạ Tần hơi hơi nâng lên, bộ dáng phải làm ra thành tựu cho mẫu thân cùng cha nhìn một chút.

Dạ Côn nhìn xem đệ đệ vô cùng nhiệt tình, năm đó mình không phải cũng giống như thế sao.

Bất quá hắn cũng rất tò mò, vì sao cha và mẫu thân không dạy chút bản lĩnh thật sự nhỉ? Không phải nói tập võ đều phải rèn luyện từ khi còn bé sao?

Lão nhân tóc trắng xoá đứng trên bục giảng, khắp khuôn mặt đều là nếp gấp, đều là dấu vết do tuế nguyệt lưu lại, bất quá đôi mắt kia vẫn tản ra tinh mang.

- Lão sư, ngoài cửa có người tìm.

Trong lớp học có một hài tử hô lên.

Lão nhân dừng một chút, nâng tay, chậm rãi đứng dậy, vỗ vỗ áo bào, cong lưng đi tới chỗ Trương Thiên Thiên.

- Lão tiên sinh.

Trương Thiên Thiên chắp tay hô.

Lão nhân nhẹ gật đầu, nhìn hai đứa bé một chút:

- Bảo hài tử đi vào ngồi xuống đi.

Trương Thiên Thiên nhẹ gật đầu:

- Đi vào đi, ta chờ ở bên ngoài.

Dạ Tần hưng phấn trực tiếp chạy đi vào, Dạ Côn không nhanh không chậm, quét nhìn học sinh trong lớp học, phát hiện có mấy tên hùng hài tử có biểu hiện không tốt.

Hẳn là Tiểu Bá Vương a. Hừ, ở trước mặt Côn ca, hết thảy đều là sâu kiến.

Cái bức này không tệ, bất quá không có cảm giác cấp độ, nhưng giọng điệu như vậy hắn vẫn rất hài lòng.

Bất quá Côn ca ta điệu thấp, không nói.

Hai huynh đệ ngồi xếp bằng tại một hàng, Dạ Tần hướng phía Dạ Côn run khóe mắt, rất là xảo trá.

Làm đại ca, đương nhiên phải ổn trọng làm việc.

- Vừa vừa nói tới chỗ nào?

Vi lão lần nữa ngồi xếp bằng, lên tiếng hỏi thăm.

Một nữ oa oa trong đó ngọt ngào trả lời:

- Lão sư, nói đến Kiếm đạo.

- Ừm...Kiếm đạo... kiếm đạo trọng yếu nhất, cũng là con đường sau này các ngươi phải lựa chọn.

Dạ Côn nghe xong cũng tới hứng thú, tìm hiểu thêm một chút cũng rất tốt.

- Lão sư, còn có lựa chọn gì khác không?

Dạ Tần lập tức hỏi, dáng vẻ ta siêu thích học tập.

Nhưng mà có mấy bé trai quay đầu nhìn về phía Dạ Tần, ánh mắt bất thiện.

Vi lão cũng không có phản cảm, từ tốn nói:

- Ngoại trừ Kiếm đạo, các ngươi còn có Pháp đạo, bất quá Pháp đạo cần có thiên phú mới có thể lĩnh ngộ, về sau sự thành tựu của các ngươi như thế nào, vậy phải xem tạo hóa.

- Lão sư, chỉ có hai loại thôi sao?

Dạ Tần lần nữa lớn tiếng hỏi.

Vi lão mở mắt, nhìn Dạ Tần:

- Ở trên Huyền Nguyệt đại lục của chúng ta, Kiếm đạo vi tôn, chiếm đến chín thành, mỗi người trưởng thành đều sẽ có kiếm của bản thân, thanh kiếm này sẽ đi theo ngươi cả đời, Pháp đạo xem như theo Kiếm đạo diễn sinh ra, gần ngàn năm dần dần thành hình, nhưng do nhập đạo khó khăn, người đạt đại thành cực ít, phóng nhãn toàn bộ An Khang châu, cũng chỉ có Đạo Đức Tử là một tên đạo pháp giả kiệt xuất.
Dạ Côn hiện tại đã cải biến ý nghĩ của mình, vốn cho rằng vị lão sư già nua lại là loại người giảng bài buồn tẻ.

Thế nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới, nghe còn rất thú vị, tất cả hài tử đều vô cùng tập trung nghe.

- Thời điểm các ngươi mười tuổi, liền sẽ bắt đầu tu luyện chính thức, lúc đó chính là bước ngoặt nhân sinh, lão sư muốn lấy các ngươi làm vinh, có lẽ về sau trở thành Kiếm Đế trong truyền thuyết, đều là chuyện có khả năng.

Lời nói này đến, tất cả nam hài tử đều máu nóng sôi trào, mặc dù không biết Kiếm Đế là cái quỷ gì, nhưng nghe danh tự liền rất dọa người.

- Thế nhưng muốn trở thành Kiếm Đế, đầu tiên phải biết viết chữ, bằng không thì về sau truyền đi, đường đường Kiếm Đế lại không biết chữ, đó không phải là chuyện rất thật mất mặt sao?

Theo Vi lão nói một lời, bọn nhỏ ầm ầm cười to, liền Dạ Côn đều cười, lão tiên sinh này giảng bài hết sức hài hước, không tệ...

Côn ca ta muốn thu hồi ý nghĩ lúc trước.

Thế nhưng viết chữ, Côn ca ta thật đúng là không biết a, có chút đau đầu.

Thời gian nghỉ ngơi rất nhanh liền đến, Dạ Tần còn đắm chìm trong sự hưng phấn, đọc sách thật tốt.

Nhưng rất nhanh, hai người nam hài đi tới.

- Tiểu tử, rất biết đoạt danh tiếng, nhà ai, xưng tên ra!

Dạ Tần nghi hoặc nhìn hai người, lại nhìn một chút Dạ Côn:

- Đại ca, bọn họ muốn đánh ta sao?

- Xem tình huống này hẳn tám chín phần mười rồi.

Dạ Côn nghiêm túc nói.

- Ta đây có phải nên hô mẫu thân hay không?

- Ầy... hô cha cũng được.

- Cha không được.

Nếu Dạ Minh nghe thấy lời của con, khẳng định sẽ vào nhà vệ sinh khóc ngất, hình ảnh phụ thân vĩ đại ầm ầm đổ sụp.

Nam hài đứng ở bên cạnh cũng khiếp sợ, chẳng lẽ nét mặt của mình không đủ hung ác, bọn hắn lại không xem mình ra gì.

- Ta là Phong gia chi tử, Phong Điền!

- Ta là Nguyên gia chỉ tử, Nguyên Chẩn!

Dạ Côn nhìn sang, tên Phong gia chi tử Phong Điền này có chút béo, giống như một quả thịt viên, mà Nguyên gia chi tử Nguyên Chẩn không khác mình là mấy, khi còn bé chắc cũng bị người nói không sống được bao lâu nữa.

- Đại ca, bọn họ báo danh hào, chúng ta có phải cũng cần báo danh hào hay không?

- Đệ đệ, nói hung ác một chút, giống như mẫu thân ấy.

- Ừm, đại ca, ta biết rồi.

Chỉ thấy Dạ Tần đột nhiên vỗ bàn dài, sau đó ôi một tiếng, kém chút đau ngất đi.

Hài tử trên lớp học đều bối rối.

Dù cho Dạ Côn đều một mặt mộng bức, thời điểm mẫu thân nổi bão, xác thực có động tác vỗ bàn, trời ạ...cái tên ngốc đệ đệ liền cái này cũng học..

- Dọa ta một hồi! Nguyên lai là nhị đại ngốc tử.

Phong Điền ánh mắt có chút né tránh, vừa rồi Dạ Tân vỗ bàn một cái y thật bị hù dọa.

Dù sao đều là hài tử, chẳng qua là Dạ Tần mới vừa tới, đúng chỗ, tuyệt đối có thể hù dọa.

Chương 8: Đại ca, ta tàn nhẫn không?

- Ngươi nói ai là nhị đại ngốc tử đấy!

Dạ Côn cau mày đứng dậy, trong người đồng lứa, Dạ Côn xem như tương đối cao, phối hợp với hình ảnh cái đầu trọc có chút cảm giác xấu xa, cộng thêm vẻ mặt đen chìm, khiến hai vị tiểu thiếu gia có chút áp bách.

Người của Côn ca ta các ngươi muốn động liền động sao, tiểu tử này do Côn ca ta bảo vệ, dù sao nó đã giúp ta cõng không ít nồi.

- Ngươi...ngươi muốn làm gì, ta...ta chính là Nguyên gia chi tử!

Nguyên Chẩn xem như Tiểu Bá Vương, chẳng qua là trong người đồng lứa, nhưng lúc này nhận lấy áp lực Dạ Côn mang tới, lời nói đều có chút run run.

- Vuốt lưỡi thẳng lại rồi nói tiếp.

- Ngươi muốn...a...

Nguyên Chẩn lời còn chưa nói hết, một cái bàn dài liền đập tới.

- Đại ca, tàn nhẫn không, giống mẫu thân hay không.

Dạ Tần phủi tay, một mặt đắc ý.

Dạ Côn:...

Nếu mẫu thân ác giống ngươi, chỉ sợ cha sẽ bị đánh ra phân.

Nhưng không thể không nói, lực lượng Dạ Tần đúng là rất lớn, tuổi còn nhỏ đã có thể nhấc bàn dài cho lên, đoán chừng vừa rồi đã dùng hết khí lực bú sữa mẹ đi.

Chiêu này của Dạ Tần xem như trấn trụ tất cả mọi người, thậm chí Phong Điền bên cạnh đều choáng váng một nửa, sau một hồi lâu mới phản ứng được.

- Nguyên Chẩn, ngươi thế nào rồi?!

Nguyên Chẩn chẳng qua là bị đụng một cái, cũng không có chảy máu, dù sao Dạ Tần lớn thế nào, cũng chỉ có một chút như vậy, bất quá cũng đạt tới chấn nhiếp hiệu quả.

Nhưng mà...lên lớp không tới mấy canh giờ liền đánh nhau, lần này chỉ sợ phải bị phê bình rồi.

Ánh mắt Nguyên Chẩn mang theo kinh ngạc, dù sao lần thứ nhất có người dám hoàn thủ, một thoáng không biết nói thế nào mới tốt.

- Ngươi đánh ta...!!!

Nguyên Chẩn đứng dậy căm tức nhìn Dạ Tần, trong lòng vừa ủy khuất vừa uất ức.

Dạ Tần vừa định nói gì đó, lại bị Dạ Côn ngăn lại:

- Liền đánh ngươi đấy, làm sao?!

Huynh đệ ở bên ngoài, dĩ nhiên phải đồng tâm hiệp lực, Dạ Côn sao có thể để một mình Dạ Tần cõng nồi đây.

Làm đại ca, dĩ nhiên phải ra mặt cho đệ đệ, mặc dù mỗi lần đều là đệ đệ cõng nồi, muốn chia một chút nồi đều không được, thật là khiến người ta đau đầu.

- Tốt! Ngươi tên đầu trọc này chờ đó cho ta, ta đi nói cho lão sư biết!

Nguyên Chẩn nổi giận nói, khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ lên vì tức.

- Không sai, nói cho lão sư nghe, các ngươi xong!

Phong Điền cũng ở bên cạnh phụ họa.

Dạ Côn còn cho là bọn họ muốn làm gì, nguyên lai đâm thọc a.

Bất quá đệ đệ bên cạnh có chút yếu ớt, ánh mắt né tránh, rõ ràng biết kết quả khi lão sư biết chuyện.

Thân là đại ca, sao có thể nhẫn tâm nhìn một màn bi thảm này phát sinh được.

- Tiểu hài tử mới nói với lão sư, có bản lĩnh tan học chớ đi

Dạ Côn nhẹ nói ra, loại ngữ khí kia hoàn toàn chính là đang kéo cừu hận, xem ra là muốn kéo sai lầm lên trên người mình.

Dù sao đều là trẻ con, kích tướng một thoáng, trong nháy mắt liền bị lừa.

- Được! Tan học hai người các ngươi chớ đi! Bằng không các ngươi đừng hòng lăn lộn ở huyện Thái Tây này!

Phong Điền thả ra ngoan thoại, khiến bạn học xung quanh run lẩy bẩy, các ngươi thần tiên đánh nhau, tuyệt đối đừng liên lụy đến mấy phàm nhân chúng ta.
Câu nói này làm Dạ Côn cảm thấy rất quen thuộc, hai đứa bé này có chthú vị.

Rất nhanh, Vi lão liền chậm rãi đi vào.

- Lão sư, bọn họ vừa mới đánh nhau.

Theo câu nói này vừa ra, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, lại có người mật báo!

Dạ Côn nhìn một cái, mật báo là một nữ oa oa, ghim một đầu bím tóc thật dài, gương mặt chính khí, theo Dạ Côn, nữ oa này là loại người có tính cay nghiệt.

Thế mà không sợ bọn họ trả thù sao?

Vi lão vẻ mặt ngưng tụ:

- Ba Uyển Thanh, kể lại mọi chuyện ngươi vừa nhìn thấy.

Nghe giọng điệu này của Vi lão liền biết, khẳng định phiền toái rồi.

Dù sao Vi lão ở đây xây dựng tư thục, còn không có học sinh dám đánh nhau, ngày hôm nay phá cái tiền lệ này, không trừng phạt sẽ không đi vào chính đạo.

Đôi mắt Ba Uyển Thanh rất lớn rất sáng, lúc này liền có thể nhìn ra, lớn lên khẳng định là một cô gái xinh đẹp, chẳng qua là mang một ít đâm thọt mà thôi.

Dạ Tần nhìn Ba Uyển Thanh, rất tò mò nữ hài tử này tại sao phải mật báo.

Chẳng lẽ là đang trợ giúp mình sao?

Tại sao phải giúp trợ mình? Chẳng lẽ là có ý gì với mình sao?

Ngày đầu tiên tới trường, thế mà đã có nữ hài tử thích rồi.

Cuối cùng cũng có một việc siêu việt đại ca, nghĩ như vậy, trong lòng Dạ Tần vẫn có chút ít vui vẻ.

Nhưng mà Phong Điền cùng Nguyên Chẩn tầm mắt bất thiện, con nhóc Ba Uyển Thanh này!

Nếu như ngươi không phải con gái của huyện trưởng, khẳng định phải giáo huấn ngươi thật tốt!

Ba Uyển Thanh chính là con gái của huyện trưởng, ở bên trong huyện Thái Tây, nàng chính là một tiểu công chúa, đương nhiên là được huyện trưởng sủng ái.

Nhưng Ba Uyển Thanh cũng không ham chơi, nàng muốn dốc lòng trở thành một Kiếm Đế, hơn nữa còn là một nữ Kiếm Đế.

Ba Uyển Thanh nói chuyện đã xảy ra lại một lần, cũng không có thiên vị bên nào, rất quy củ.
Phong Điền cùng Nguyên Chẩn kém chút tức điên, theo lời của Ba Uyển Thanh nói, mình chính là Tiểu Bá Vương vạn ác bất xá.

Vi lão tầng tầng thở phào một cái:

- Bốn người các ngươi! Đi ra ngoài phạt đứng!

Sau khi nói xong lại hướng người giữ cửa ở phía phía ngoài hô:

- Thông tri cha mẹ của bọn nó đến đây.

- Vâng, tiên sinh.

Dạ Tần vừa nghe thấy muốn gọi cha mẹ đến, trong nháy mắt luống cuống, mang theo ánh mắt cầu trợ nhìn về phía Dạ Côn.

Dạ Côn cũng không có cách nào, ai kêu Ba Uyển Thanh bỗng nhiên mật báo.

Bốn đứa bé đứng bên dưới cây liễu, sắc mặt kia sinh không thể luyến, xem ra đều sợ bị trong nhà người biết.

- Con nhóc Ba Uyển Thanh này! Đến nghĩ biện pháp trả thù nàng!

Nguyên Chẩn nói nhỏ một tiếng, giận a, còn đáng giận hơn khi nãy nữa.

Phong Điền cũng một bên phụ họa:

- Ghét nhất là người mật báo! Ta muốn bắt một con trùng đất thật gớm đặt ở trên tóc nàng.

- Như vậy sao được, người ta dù sao cũng là nữ hài tử.

Dạ Tần nhẹ nói ra, trộm liếc Ba Uyển Thanh trong lớp học một cái, phát hiện đối phương cũng nhìn lại, lập tức cúi đầu.

Dạ Côn cười nhẹ một tiếng, không có tham dự thảo luận, đều là hài tử, nhiều nhất cũng chỉ là chơi xấu một chút.

- Sự tình của chúng ta còn chưa chấm dứt đâu!

Phong Điền hết sức ngạo kiều hừ một tiếng.

Dạ Tần cũng không sợ:

- Tùy thời phụng bồi.

Những hài tử này a, còn muốn đánh nhau, trước hết hãy nghĩ làm sao đối phó với cửa ải phụ mẫu này đi.

Cũng không biết đứng bao lâu, học sinh đều ra về.

Phong Điền vẫn không quên cho Ba Uyển Thanh một cái ánh mắt cảnh cáo.

Ba Uyển Thanh căn bản không có để ở trong lòng, cùng hộ vệ bên ngoài chờ rời đi, nàng là ngồi xe ngựa rời đi.

Huyện trưởng thật đúng là có tiền.

Sau khi các học sinh ra về hết, liền có vài người lớn tiến đến.

Trong đó có Dạ Minh, Đông Môn Mộng không có đến, chuyện này khiến Dạ Tầnnhẹ nhàng thở ra một hơi, sợ nhìn nhất thấy mẫu thân xụ mặt.

Hai gã khác cũng là trung niên nhân khí độ bất phàm, tuy nhiên dung mạo thanh tú rất nhiều, không giống Dạ Minh thô cuồng như thế.

Nguyên bản Dạ Tần tưởng rằng cha vừa tiến đến liền sẽ giáo huấn mình, ai ngờ cũng không có phản ứng, thật kỳ quái nha.

- Tiên sinh.

Ba vị phụ thân lên tiếng hô.

Vi lão thở dài một tiếng:

- Hôm nay xuất hiện một sự tình khiến lòng người rét lạnh, lão hủ tâm lực không đủ a...!!!

Chương 9: Mẫu thân, ta tàn nhẫn không?

Dạ Côn nghe xong khóe miệng giật một cái, thối lão sư rất biết diễn a, là muốn để chúng ta về nhà bị đánh chết sao...

Dạ Tần thậm chí có thể cảm giác cha phát ra tử vong ngưng thị.

- Tiên sinh, là ta quản giáo không nghiêm, hôm nay ta sẽ quản giáo thật tốt!

Nguyên Chẩn phụ thân Nguyên Tân Châu chắp tay nói ra, trong lòng biết thân phận Vi lão, dĩ nhiên không dám sơ suất.

Vi lão nhẹ gật đầu, lập tức nói sự tình hôm nay một lần.

Ầm!

Phong Trì tính tình nóng nảy, trực tiếp tát lên ót nhi tử một cái:

- Tên hỗn tiểu tử này, ai dạy ngươi khi phụ người!

Trong lòng lại đang suy nghĩ, đi khi dễ người mà bị người ta khi dễ lại, mặt đều bị ngươi ném mất hết.

Dạ Minh vẫn là không có tỏ thái độ, nhưng sắc mặt kia chìm ngỉm, phảng phất giống như bị mẫu thân hành hung một phen.

Vi lão cũng không có làm khó, dù sao Phong gia cùng Nguyên gia tại huyện Thái Tây có ảnh hưởng không nhỏ, cách làm hiện tại cũng là đang bán mặt mũi cho ông ta.

Chẳng qua là Dạ gia này, tựa hồ là một bàng chi bị vứt bỏ, môn đình tàn lụi, không có gì đáng ngại.

- Tất cả giải tán đi, lão hủ muốn nghỉ ngơi, sự tình hôm nay, hi vọng về sau sẽ không phát sinh nữa, bằng không thì lão hủ liền không thể ra sức, mời cao minh khác đi.

Nói xong liền cong lưng đi vào trong phòng.

- Chư vị, mời trở về cho.

Người giữ cửa một bên cung kính nói ra.

Ba vị phụ thân mang theo bọn nhỏ rời khỏi trường tư thục.

- Dạ huynh chớ trách móc, tiểu nhi không hiểu chuyện.

Phong Trì chắp tay cười nói, chẳng qua là trong nụ cười kia tựa hồ cũng không phải thật sự xin lỗi.

Dạ Minh lập tức cười một tiếng:

- Phong huynh quá lời, tiểu nhi của ta ngang bướng, ta sẽ quản giáo thật tốt.

Nguyên Tân Châu cười lớn một tiếng:

- Nam hài tử mà, khó tránh khỏi có chút va chạm, Dạ huynh, Phong huynh, nếu không tối nay họp gặp một lần đi?

- Ai nha, nương tử của ta đang chờ ở nhà, thật ngại quá.

Dạ Minh khẽ cười nói, trực tiếp cự tuyệt mời.

Nguyên Tân Châu vẻ mặt biến đổi, lập tức cười nói:

- Không có việc gì, vậy Dạ huynh nhanh trở về đi, bằng không thì tẩu tử sẽ tức giận.

Lời này rõ ràng có chút ý tứ châm chọc, chê cười Dạ Minh sợ vợ.

Dạ Minh không chút để ý, mang theo hai đứa bé đi bộ về nhà, bên cạnh còn có Trương Thiên Thiên đi theo.

Nụ cười của Phong Trì cùng Nguyên Tân Châu một thoáng liền không còn.

- Dạ Minh này, có quan hệ với An Khang châu Dạ gia không?

Phong Trì thấp giọng hỏi.

Nguyên Tân Châu cười cười:

- Mặc kệ có quan hệ hay không, bị bỏ vào huyện Thái Tây này, rõ ràng chính là con rơi.

Phong Trì không nói gì, ngươi và ta đều không phải như thế sao. - Không có tiền đồ! Đánh đều đánh không lại người ta.

Phong Trì răn dạy nhi tử một chầu, thân thể Phong Điền co rụt lại, tranh thủ thời gian lên xe ngựa.

Một bên khác, Dạ Minh mang theo hai đứa bé về đến nhà.

Đông Môn Mộng ngồi ở trong đại sảnh, Tiểu Lăng bên cạnh đang pha trà, bầu không khí có chút ngưng trọng.

Dạ Côn cùng Dạ Tần đi vào trong hành lang, chờ nghe giáo huấn.

Nhìn hai đứa con trai, trong lòng Đông Môn Mộng bật cười, mình có phải quá nghiêm khắc rồi hay không?

- Được rồi, đi tắm đi, sau đó ăn cơm.

Dạ Tần cảm thấy không lành a, mẫu thân đây là ý gì?

Đột nhiên tốt như vậy, hoàng toàn không thích ứng a.

- Mẫu thân, sự tình hôm nay là lỗi của con, không có quan tâm tốt đệ đệ.

Dạ Côn cảm giác mình phải chủ động ôm nồi, không thể luôn để đệ đệ cõng nồi được.

Dạ Minh một bên từ tốn nói:

- Côn Côn, sự tình hôm nay con không làm sai, người khác đều bắt nạt tới, đương nhiên không thể đứng cho người ta.

Dạ Côn rất muốn che mặt, cha a... mẹ a... các ngươi liền hơi mắng mắng ta có được hay không, từ nhỏ đến bây giờ, vẫn luôn là khen ngợi, làm ta đều muốn bay lên, đều cho rằng mình hết sức ưu tú.

Chuyện này sẽ ma diệt đấu chí của ta, Côn ca ta muốn dựa vào hai tay thành tựu mộng tưởng, không phải bất thình lình khen ngợi a.

Dạ Tần nghe xong, đánh nhau như thế con được biểu dương, vậy mình... cậu chàng vội vàng nói:

- Mẫu thân, con còn dùng cái bàn đập tiểu tử kia, tàn nhẫn không...

Dạ Côn:...

Vẻ mặt Đông Môn Mộng phát lạnh, khiến Dạ Tần co rụt lại, tranh thủ thời gian chạy đến sau lưng Dạ Côn.

Trong lòng vô cùng biệt khuất a, vì sao đến trên người đại ca là khen ngợi, còn mình ra tay đánh người lại bị trừng như thế.
- Tần Tần! Con từ nơi nào học được! Tàn nhẫn???

Đông Môn Mộng liền buồn bực, tiểu nhi tử tại sao có thể có ý nghĩ như vậy.

- Con... con học từ chỗ của mẫu thân, loại tàn nhẫn ít nói kia.

Đông Môn Mộng lập tức bị tức quá hóa cười.

Liền ngay cả Dạ Minh đều bị nhi tử chọc cười, tiểu tử, ngươi nói như vậy, liền không sợ bị mẫu thân ngươi đánh té đái à.

Dạ Côn cũng không biết nói thế nào mới tốt, đệ đệ à...có đôi khi không nói lời nào cũng là một loại an toàn a.

- Côn Côn, con đi tắm rửa đi, Tần Tần con lưu lại, mẫu thân muốn hảo hảo trao đổi với con một chút.

Dạ Tần trong nháy mắt sụp đổ, mẫu thân a, người vẫn nên trao đổi với cha đi.

Dạ Côn cho một cái ánh mắt an ủi, họa từ miệng mà ra.

Vừa đi ra không bao lâu, Dạ Côn nghe thấy bên trong vang lên tiếng kêu thảm thiết của đệ đệ, thật giống như đệ đệ chịu thay mấy lần, mình làm đại ca thật không được, về sau nghĩ biện pháp đền bù đệ đệ đi.

Loại tình huống này trung bình mỗi mười ngày đều sẽ xuất hiện, Dạ Tần ngày thứ hai lại nhảy nhót tưng bừng.

Hai huynh đệ ngày thứ hai như thường lệ đi trường tư thục, Dạ Côn cố ý bàn giao, nếu như muốn xuất thủ, liền để đại ca ra tay chơi bọn nó, ngươi đứng ở bên cạnh nhìn là được, tuyệt đối không nên động.

Dạ Tần nghiêm túc đáp ứng, trong lòng cảm động vạn phần, không hổ là đại ca của mình.

Đây quả thực là thần tượng của mình.

Vào trong trong lớp học, Dạ Côn phát hiện Phong Điền cùng Nguyên Chẩn không có hành động gì, chẳng lẽ bọn chúng đã thay đổi triệt để rồi?

Đó là chuyện không có khả năng.

Nhưng mấy ngày kế tiếp cũng không có chuyện gì phát sinh, Dạ Côn cũng lười đi để ý tới.

Xem ra muốn làm một ít chuyện để cha mẹ giáo huấn mình, như vậy sẽ giúp đệ đệ cân bằng một chút, bằng không thì tích lũy tháng ngày xuống tới, về sau sẽ có mao bệnh.

Nhưng muốn gây chuyện thì phải làm như thế nào mới tốt đây?

Thật là phiền, không nghĩ tới Côn ca ta muốn hại mình tìm mắng, dưới gầm trời này cũng chỉ có Côn ca ta mới có thể làm ra việc này.

- Hôm nay, lão sư muốn nhìn năng lực vẽ tranh của các bạn học, tuyệt đối không nên xem thường vẽ tranh, nhân vật thực lực cường đại, có thể dựa theo vẽ tranh lĩnh ngộ Đại Đạo, vẽ tranh cũng có thể đề cao tâm cảnh, không thể coi thường.

Nghe lão sư nói, ánh mắt Dạ Côn sáng lên, được a...

Ngược lại cũng không biết vẻ, dứt khoát liền làm loạn một thoáng, vấn đề này truyền đến tai cha mẹ, khẳng định sẽ giáo huấn mình, đệ đệ cuối cùng cũng có thể nghe thấy cha ruột mẹ ruột giáo huấn đứa con nhặt được rồi.

Dạ Côn ta cũng chỉ có thể làm tới đây.

- Đại ca, ngươi biết không?

Dạ Tần ngồi ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

- Đệ đệ, ngươi thấy qua ta vẽ tranh chưa?

- Chưa thấy.

- Vậy được, vẽ thật tốt...đến lúc đó mang về cho cha mẹ nhìn một chút.

- Ừm, ta nhất định nghiêm túc vẽ tranh.

Trông thấy bộ dáng nghiêm túc của Dạ Tần, Dạ Côn thầm nghĩ, như thế nào đi nữa cũng vẽ tốt hơn mình đi.

Lần này vững chắc, đại ca làm như vậy là muốn tốt cho ngươi a.

Chương 10: Đệ đệ đáng thương

Dạ Côn nhìn giấy trắng trên bàn dài, nên vẽ cái gì bây giờ.

Tranh vị trí đệ nhất từ dưới đếm lên cũng là một việc khó khăn, hay là cứ nộp giấy trắng đi?

Vậy cũng quá không nể mặt mũi, rõ ràng cố ý như thế, phải làm đến thần không biết quỷ không hay.

Nhìn sang đệ đệ, tiểu tử này rất chân thành, xem ra đệ đệ rất muốn được phụ mẫu và lão sư khen ngợi một lần.

Làm đại ca, dĩ nhiên phải thành toàn cho đệ đệ.

Ngẫm lại qua nhiều năm như vậy, đệ đệ chưa từng được phụ mẫu khen ngợi một lần nào, đúng là vô cùng thê thảm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Dạ Côn vẫn không có động thủ, nhưng trông thấy đệ đệ vẽ, lại chính là bức tranh ảnh gia đình.

Tiểu tử này, mặc dù vẽ không phải rất tinh tế, có chút qua loa, thế nhưng tâm ý xác thực đủ, nhìn mình một chút, đều đứng ở phía trước, cái đầu trọc đặc biệt kia có thể chứng minh hết thảy.

Xem ra đại ca mình ở trong lòng đệ đệ có địa vị rất cao, đúng là một chuyện khiến người ta vui vẻ a.

Như vậy lần này đại ca nhất định phải thành toàn cho ngươi mới được.

Dạ Côn tay phải vung lên, động tác mãnh liệt như hổ, làm ra vẻ hết sức chuyên nghiệp.

Nhưng mà bởi vì ống tay áo tương đối rộng lớn, thời điểm móc bút dính phải mực tàu, chuyện này khiến Dạ Côn nhíu mày, dù sao Côn ca ta là nam nhân thích sạch sẽ.

Bỗng nhiên!

Thời điểm Dạ Côn thu tay lại, bút lông trong tay đụng phải hộp mực.

Khóe miệng Dạ Côn hơi hơi run rẩy, trơ mắt nhìn hộp mực nghiên ngã, rơi xuống tờ giấy trắng.

Không có biện pháp, vì để tránh cho chảy lên trên người, tranh thủ thời gian đứng dậy, thuận tiện cũng cầm giấy vẽ lên run run, tránh để mực nước rơi ở trên giấy.

Côn ca ta không nhìn nổi nửa điểm vết bẩn.

- Dạ Côn, vẽ xong rồi à?

Vi lão trên đài thấy Dạ Côn đứng lên, chậm rãi hỏi thăm.

- Ách...

Dạ Côn có chút xấu hổ, hắn nghĩ tới đủ loại phương pháp để được hạng chót, thế nhưng loại này hắn hoàn toàn không ngờ tới, xem ra lão thiên đều muốn mình đứng chót rồi.

Vi lão đứng dậy đi đến chỗ Dạ Côn, vẻ mặt không tốt đẹp gì.

Ở trong đôi mắt già nua của y, Dạ Côn chính là loại không có lý tưởng, tiền đồ xa vời kia.

Nhưng khi Vi lão cầm lấy bức họa của Dạ Côn, đôi mắt híp lại mở ra một chút, để lộ ra một cỗ khó có thể tin.

Đứa nhỏ này...chẳng lẽ lão hủ nhìn lầm rồi?

Kẻ này họa đạo cao minh như thế?

Chỉ thấy tờ giấy trắng bị mực nước nhuộm đen một nửa, nhưng mà một phần bị nhuộm đên này vừa vặn tạo thành một dãy núi, dòng suối chảy xuôi, bụi cỏ bụi lau.

Hài tử nhỏ như thế, vậy mà có thể tọa ra tác phẩm như vậy, hoàn toàn không thể tưởng tượng được.

Kẻ này không phải không có lý tưởng, mà tên này đang giả heo ăn thịt hổ!

Dạ Côn cũng không nhìn thấy mình vẽ, nghĩ thầm bị mực nước đổ như thế, đoán chừng sẽ vô cùng thê thảm, bất quá ánh mắt của lão sư...có điểm gì đó là lạ.

- Lão sư, vừa mới con không cẩn thận...

Dạ Côn còn chưa kịp nói rõ lí do, Vi lão đã nâng bức họa trong tay cho tất cả học sinh xem.

Sau đó mang theo ngữ khí tự hào nói ra:

- Hài tử, đây là Dạ Côn vẽ, nhìn núi này một chút, nhìn nước này một chút, sinh động như thế, thành tích vẽ tranh lần này, Dạ Côn quang vinh thu được đệ nhất! Vi sư rất hài lòng!

Hài tử trong lớp nhìn bức họa nhìn trong tay lão sư, làm sao cảm giác giống giống như mấy bức tranh treo trong nhà, sau đó nhìn lại tranh của mình, hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Ba Uyển Thanh nhăn nhăn mày ngài, cúi đầu nhìn thoáng qua tranh mình vẽ, cảm giác căn bản không có mặt mũi cho lão sư xem.

Nguyên Chẩn và Phong Điền không phục, tiểu tử này khẳng định có vấn đề, nhất định không phải tự vẽ!

Thật không có sai, hiện tại Dạ Côn cũng hết sức mất tự nhiên, không biết có người nào đổi tranh cho mình không a?

Làm sao lại quang vinh thu được đệ nhất...

- Vi sư muốn treo bức họa này lên, đặt ở trên lớp học, mọi người phải lấy Dạ Côn làm gương, làm một hài tử có tiền đồ.

Dạ Côn:...

Dạ Côn hiện tại cái gì đều không nghĩ, thậm chí không dám nhìn tới biểu lộ của đệ đệ.

Trong lòng Ta Dạ Côn rất áy náy a, đây không phải kết quả Côn ca ta mong muốn.

- Dạ Côn, ngươi ngồi xuống đi, về sau nỗ lực thật tốt, vi sư coi trọng ngươi.

Sau khi Vi lão nói xong, còn nhìn Dạ Tần nói ra:

- Thân là đệ đệ Dạ Côn, Dạ Tần ngươi cũng phải theo sát phía sau mới được.

Dạ Côn tâm muốn khóc đều có, lão sư ngươi cũng không cần xát muối lên ngực đệ đệ ta.

Vừa rồi ta mới nói mình không biết vẽ, kết quả lập tức đứng thứ nhất, thế này làm sao có thể nói rõ với đệ đệ được đây.

Dạ Côn đang ngồi đều có thể cảm giác bên cạnh xuất hiện một cỗ khí tức u oán.

Nuốt một ngụm nước bọt, Dạ Côn chậm rãi quay đầu, nhìn thoáng qua đệ đệ.

Như thế xem xét, tâm cũng phải nát đầy đất rồi.

- Đại ca, ngươi không phải không biết vẽ sao?

Ngữ khí Dạ Tần vô cùng ủy khuất, hoàn toàn có thể khiến cho Dạ Côn áy náy ba ngày ba đêm.

Dạ Côn nhìn đệ đệ nghiêm túc nói:

- Ngươi tin đại ca không?

- Đương nhiên tin. - Vừa rồi chỉ là giả tượng, đại ca hoàn toàn không làm gì cả.

- Thế nhưng đại ca ngươi được hạng nhất, ta...

Dạ Tần nói xong lại liếc mắt nhìn tranh mình vẽ, so sánh với đại ca, bức tranh của mình không lấy ra thì hơn.

Dạ Côn cũng không biết giải thích như thế nào:

- Đệ đệ, là đại ca làm không tốt.

- Nguyên lai còn không phải tác phẩm đỉnh cao của đại ca.

Dạ Côn:...

Côn ca ta còn có thể nói cái gì, càng nói càng loạn a.

Sau khi tan học, hai huynh đệ đi theo Trương Thiên Thiên về nhà, vậy mà hôm nay Dạ Tần không nói chuyện, một đường đều giữ yên lặng.

Trong lòng Dạ Côn đang suy nghĩ, làm thế nào cải biến tình trang này một chút đây, bằng không thì đệ đệ sẽ không để ý tới mình nữa.

Dạ phủ.

Đông Môn Mộng cầm lấy bức tranh của con trai, khóe miệng mang theo nụ cười vui mừng:

- Tần Tần, vẽ không tồi nha.

Theo một câu nói như vậy, Dạ Tần phảng phất đầy máu phục sinh, vừa rồi còn mặt mày ủ rũ, trong nháy mắt liền vẻ mặt tươi cười.

Dạ Côn nghe thấy mẫu thân biểu dương đệ đệ, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra, xem ra tình huống không phải bết bát như vậy.

- Bất quá...Tần Tần con phải học tập đại ca cho giỏi, Côn Côn hôm nay lấy được hạng nhất, tiên sinh còn cố ý bảo người giữ cửa tới khen ngợi Côn Côn đấy.

Nụ cười của Dạ Tần trong nháy mắt liền cứng ngắt.

Dạ Côn đã muốn tự tử rồi, thế này không phải là dùng đệ đệ tới khen ngợi mình sao...

Đệ đệ cũng quá thảm đi.

- Đại ca còn chưa có vẽ nghiêm túc đâu, chỉ sợ con học không nổi.

Dạ Tần chu cái miệng nhỏ nhắn, dáng vẻ ủy khuất.

Dạ Côn thật muốn ôm đệ đệ vào trong ngực an ủi một phen, tiểu tử này hoàn toàn vặn vẹo ý tứ của mình.

- Ồ? Còn có chuyện như vậy?

Dạ Minh bên cạnh nghi ngờ hỏi một tiếng.

Dạ Côn tranh thủ thời gian nói rõ lí do:

- Không có, con chỉ đùa giỡn với đệ đệ thôi, hôm nay đệ nhất là chuyện ngoài ý muốn.

- Đại ca ngoài ý muốn đều có thể đạt hạng nhất, con sao có thể đuổi kịp.

Mọi người:...

Dạ Côn cảm giác phải nói chuyện tâm tình với đệ đệ, trước kia không có đọc sách, trong nhà đều không có gì tranh đoạt.

Hiện tại đi tư thục, ra cái bài danh gì đó, một thoáng liền khiến đệ đệ không vui..

Trọng điểm trước đó nói sẽ không vẽ, kết quả lại đứng thứ nhất, đây không phải lừa gạt đệ đệ sao...

Hiện tại đệ đệ nhất định đang tức giận mình, chờ lúc nữa trao đổi thật tốt với đệ đệ vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau