TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Côn ca muốn nũng nịu

Nói không chừng ở giữa hai người Thiên Tôn bọn họ, còn có bên thứ ba tồn tại, nếu như cưỡng ép truyền tu vi tiếp tục, chỉ sợ thân thể Côn ca ăn không tiêu.

Cuối cùng quay đầu nhìn thoáng qua hang động, Dạ Côn thở dài một hơi, hai vị Thiên Tôn tội gì khổ như thế chứ, các ngươi truyền một thân tu vi cho Côn ca ta, Côn ca ta tự nhiên phải báo đáp các ngươi.

Nhưng mà yêu cầu của các ngươi có mâu thuẫn với nahu, một bên bảo ta cứu vớt thương sinh, một bên muốn ta hủy diệt thương sinh, biết lựa chọn như thế nào?

Được rồi, chỉ có tiểu hài tử mới lựa chọn, vẫn nên đi tìm đám đệ đệ trước rồi tính.

Hít một hơi thật sâu, Dạ Côn thả người nhảy lên, thế nhưng không không chế được cơ thể, chân vừa đạp xuống liền giẫm ra một cái hố to, vô số đá vụn ầm ầm hạ xuống, toàn bộ bên dưới vách núi ầm ầm rung động, phảng phất như sắp sụp đổ.

Lúc này miêu yêu đang tu luyện, nghe thấy động tĩnh đáng sợ liền tranh thủ thời gian chạy như bay tới, trong lòng nghi hoặc không thôi, bên dưới vách núi đã xảy ra chuyện gì? Lại có cảm giác lung lay sắp đổ?

Miêu yêu nhìn lên trên không hít hà, con ngươi dần dần co vào, bỗng nhiên nâng móng vuốt lên, lè lưỡi liếm láp, phát ra một tiếng:

- Meo ~

A Lâm phiên dịch:

- Tiểu trọc đầu, mấy năm sau ta hóa thành hình người, nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ.

Lúc này Dạ Côn một mặt hoảng sợ, bản thân vừa nhảy một cái, liền bay thẳng lên trời.

Thế nhưng...

Côn ca ta không biết bay a.

Biu biu...

Lúc Dạ Côn đạt đến điểm cao nhất, liền bắt đầu chậm rãi hạ xuống, cả người như hỏa cầu, quần áo trên người trong nháy mắt biến thành tro tàn.

Hiện tại Dạ Côn chỉ có một thân lực lượng, công pháp gì gì đó đều không biết, dù sao hai vị Thiên Tôn đi tương đối gấp, đại chiêu đều quên bàn giao, bảo vật cũng quên cho.

Nếu như Dạ Côn biết, khẳng định sẽ tạ ơn hai vị Thiên Tôn thủ hạ lưu tình, bằng không thì Côn ca ta đời này đã không còn gì truy cầu.

Oanh!!!

Dạ Côn an toàn hạ xuống, đập mặt đất ra một cái hố to trăm trượng, cũng may xung quanh không có người, bằng không thì Dạ Côn sẽ lại nổi tiếng.

- Đậu xanh...

Trong lòng Dạ Côn có quá nhiều lời muốn nói, nhưng tổng kết ra chỉ có hai chữ này có thể khái quát tâm tình hiện tại.

Ngước đầu nhìn lên trời xanh, Dạ Côn cảm giác không phải rất vui, người khác đều nói, mạnh lên hẳn rất vui vẻ mới đúng, vì sao mình lại không có cảm giác như vậy?

Được rồi, vấn đề này sau này lại nghĩ, đi tìm đệ đệ trước đã, nhưng nhìn này thời gian, có lẽ mới qua một ngày, có lẽ đã qua thật lâu, không chừng còn qua mấy năm đi, ai biết mình ngất bao lâu chứ.

Chỉ thấy Dạ Côn co cẳng liền chạy, cả người trong nháy mắt hóa thành một cái bóng mờ, tốc độ nhanh đến mức Dạ Côn đều không biết mình chạy đi đâu, có chút không thích ứng với thực lực hiện tại.

Lúc này bên trong huyện Thái Tây, khắp nơi tung bay vải trắng, toàn huyện đều bị một bầu không khí bi phẫn bao phủ.

Hài tử ưu tú nhất huyện Thái Tây chết thảm ở bên trong Mê Vụ Sâm Lâm, có thể không khiến người đau lòng sao?

Lúc Vi lão nghe thấy tin tức này, trong nháy mắt liền ngất, hiện tại trực tiếp ngã bệnh, nằm trên giường không dậy nổi.

Mà Đông Môn Mộng nghe thấy Côn Côn mất tích tại Mê Vụ Sâm Lâm cũng ngất tại chỗ, Dạ Minh không tin Côn Côn cứ biến mất như thế, bất chấp nguy hiểm tiến đến Mê Vụ Sâm Lâm tìm kiếm, nhưng cũng không có bất kỳ manh mối, Côn Côn tựa như biến mất trên thế gian này rồi. Nghe Ngô Trì nói, bên trong Mê Vụ Sâm Lâm có một con Cửu Vĩ Miêu Yêu mạnh mẽ, nói không chừng...

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn sau khi trở về, cảm giác có chút kỳ quái, Dạ Côn lần này khẳng định ngỏm củ tỏi, nhưng trong lòng lại không sao cao hứng nổi.

Sau khi Dạ Tần trở về, liền chưa từng rời khỏi cửa, thậm chí Ba Uyển Thanh tới đều không mở cửa, một câu đều không trả lời, cả người phảng phất tự bế.

Tức giận nhất chính là Dạ Minh và Đông Môn Mộng, trong khoảng thời gian này hoàn toàn lật tung Mê Vụ Sâm Lâm lên tìm một lần, thế nhưng ngay cả một cỗ thi thể cũng không thấy, hiện tại chỉ có một loại kết luận, đó chính là Côn Côn bị Cửu Vĩ Miêu Yêu kia ăn rồi.

Lúc này Ngô Trì quỳ gối trước cửa chính Dạ gia, vừa quỳ một cái liền bảy ngày bảy đêm, làm mất Dạ Côn, y không thể trốn tránh trách nhiệm, cho dù đền mạng cũng không đủ, trong lòng là áy náy, rượu đáng chết! Uống rượu hỏng việc!

- Uy, ngươi còn muốn quỳ tới bao giờ, Dạ gia thật muốn lấy mạng ngươi, ngươi chạy không thoát.

Không biết từ lúc nào, ông chủ Kiếm Thư Phường đã đứng ở bên cạnh từ tốn nói.

- Chuyện này ngươi mặc kệ ta, là lỗi của ta, làm mất hài tử của người khác, Ngô Trì ta đời này chưa từng hại qua người nào, lần này...

- Lần này ngươi cảm thấy xấu hổ? Lại nói, tiểu tử kia không phải không tìm được thôi sao? Nói không chừng còn rớt xuống vách núi thu được chí bảo đấy? Thuyết thư tiên sinh thường kể loại chuyện như thế.

- Ngươi có phiền hay không, lời của thuyết thư tiên sinh còn có thể tin à, đều là bịa ra cả thôi.

Ông chủ đột nhiên cười một tiếng:

- Vậy nếu như tiểu tử kia trở về thì sao?

- Nếu như tiểu tử kia trở về, ta gọi ngươi là cha!

- Vậy ngươi phải gọi ta là cha rồi, con trai ngoan.

Ông chủ vỗ vỗ bả vai Ngô Trì khẽ cười nói, ánh mắt mang theo một cỗ tán thưởng.

Ngô Trì sửng sốt một chút, lập tức quay đầu nhìn lại, thật chướng mắt a... Cái đầu trọc kia... là...

- Dạ Côn!

Ngô Trì thất thanh hô, khó có thể tin.

Không sai, xuất hiện chính là Dạ Côn, sau lưng còn có đám người vui sướng đi theo.

Dạ Côn cũng không biết chạy đi đâu, cảm giác mình đã chạy một vòng Đông U rồi, cuối cùng vất vả lắm mới tìm thấy huyện Thái Tây, lúc thấy mỗi nhà đều treo vải trắng, trong lòng cảm giác nặng nề, không phải là...

Cuối cùng mọi người nhìn mình giống như nhìn thấy quỷ vây, nguyên lai tưởng rằng mình đã chết rồi, đám hài tử đều đã trở về tám chín ngày.

Nghe thấy đám người đệ đệ bình yên vô sự, Dạ Côn cũng yên lòng.

- Lão sư, ngài đây là?

Dạ Côn nhìn thấy Ngô Trì quỳ trước cửa nhà, nghi hoặc hỏi.

Ngô Trì chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt Dạ Côn, ôm chặt lấy:

- Hài tử, lão sư có lỗi với ngươi.

Được a, lão sư ngươi xác thực có lỗi với Côn ca ta, nếu như ngươi không uống say, thành thành thật thật mang bọn ta đi tu luyện, Côn ca ta làm sao có thể đụng phải hai vị Thiên Tôn, cũng sẽ không có một thân thực lực như thế, cũng không biết hai cỗ đạo lực trong cơ thể lúc nào điên cuồng lên đồng quy vu tận.

Bất quá Dạ Côn có thể cảm nhận được lão sư thành tâm, cũng cười nói:

- Lão sư, về sau ít uống rượu một chút.

- Lão sư về sau kiêng rượu.

Ngô Trì nghiêm túc nói, đi qua chuyện này cũng ý thức được sai lầm của mình, về sau kiên quyết không uống rượu.

- Vậy thì tốt, lão sư, ta đi về trước.

- Mau trở về đi, cha mẹ ngươi rất lo lắng cho ngươi.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, tranh thủ thời gian đẩy hai cánh của lớn ra, chạy vào trong đại sảnh.

- Cha, mẹ, đệ đệ, Côn Côn trở về rồi!

Dạ Côn lên tiếng hô, rất lâu không thấy bọn họ, thật là tưởng niệm không thôi, đây là lần đầu tiên rời khỏi gia đình lâu như thế.

Phịch một tiếng.

Dạ Côn nhìn thấy Tiểu Lăng xuất hiện, chén trà trong tay rơi xuống mặt đất, nàng che cái miệng nhỏ nhắn nhìn mình.

- Tiểu Lăng tỷ, mẫu thân đâu?

Dạ Côn đã không kịp chờ đợi muốn nhìn thấy mẫu thân, thậm chí có chút muốn tìm mẫu thân nũng nịu, Côn ca ta rất ngượng ngùng a...

Chương 57: Đại nạn đến

Tiểu Lăng nhìn Dạ Côn trước mắt, trong đôi mắt đẹp tràn ra hơi nước, nhìn đứa nhỏ này một chút, khẳng định là ở bên ngoài bị thua thiệt, trên người rất bẩn, từ khi Côn Côn theo tiểu thư về, liền chưa ăn qua một chút khổ sở nào, lại nhìn hiện tại một chút, mấy ngày nay nhất định chịu không ít đau khổ, cho dù che giấu như thế nào, cũng cảm giác được Côn Côn có một loại ưu thương nhàn nhạt.

Hài tử đáng thương a...

Giờ này khắc này, hẳn phải cho Côn Côn một cái ôm ấm áp mới được, để Côn Côn biết, tất cả mọi người rất yêu thương ngươi.

Dạ Côn ngơ ngác nhìn Tiểu Lăng tỷ ôm lấy mình.

- Ngô ngô ngô... Tiểu Lăng tỷ, ta không thở được.

Dạ Côn chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác hít thở không thông kéo tới.

Lúc này Trương Thiên Thiên cũng chạy đến tới, khi nhìn thấy Dạ Côn bình yên vô sự về nhà, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng nhìn Tiểu Lăng ôm lấy Dạ Côn như thế, Trương Thiên Thiên nuốt một ngụm nước bọt, mình cũng rất muốn được ôm như thế, loại cảm giác nghẹt thở này quá sung sướng.

- Côn Côn ~

Đông Môn Mộng từ trong nhà đi ra mang theo tiếng khóc nức nở hô, mấy ngày nay cũng chưa ăn gì, chỉ uống một chút cháo, chuyện này khiến Đông Môn Mộng suy yếu rất nhiều.

Nhìn thấy mẫu thân trở nên như vậy, trong lòng Dạ Côn rất khó chịu, trực tiếp chạy tới Đông Môn Mộng, nhào vào trong ngực mẫu thân.

Lúc này Dạ Côn cảm giác được tình thương của mẹ đã lâu không thấy, trước kia Dạ Côn chẳng qua xem Đông Môn Mộng như là... mẹ ruột nuôi của mình, thế nhưng giờ khắc này, trong lòng Dạ Côn chỉ có một vị mẫu thân trước mắt.

Cảm giác mẫu thân ôm ấp ấm áp, khóe mắt Dạ Côn cũng có chút ẩm ướt, mình đời này may mắn lớn nhất không phải thu hoạch được tu vi chí cao vô thượng gì, mà là ngày đó ra đời được mẫu thân nhặt đi, trong nhà này, cho mình vô hạn hạnh phúc.

- Tiểu tử thúi, mấy này nay ngươi chạy đi đâu!

Dạ Minh làm phụ thân, phương thức biểu đạt lại khác biệt, dù sao cũng là nam nhân mà, mặc dù dáng vẻ thoạt nhìn hết sức hung, nhưng này ánh mắt ân cần lại không che giấu một chút nào.

- Để mẫu thân xem thật kỹ một chút, có bị thương hay không, có chỗ nào không thoải mái hay không? Nói cho mẫu thân biết, có phải bị người khi dễ không, mẫu thân giúp ngươi báo thù!

Dạ Côn nhìn mẫu thân ngồi xổm xuống, dáng vẻ khẩn trương giống như vừa mất đi bảo bối gì, Côn ca ta cũng là loại nam nhân đổ máu không đổ lệ, nhưng nhìn thấy mẫu thân nhứ thế, Côn ca ta cũng không nhịn được.

- Mẫu thân~

Dạ Côn lần nữa ôm chặt lấy mẫu thân, cảm động chính là đến trong nháy mắt như thế.

- Côn Côn đừng khóc a, nghe lời...

Đông Môn Mộng lần đầu tiên nhìn thấy Côn Côn khóc, từ nhỏ đến lớn, Côn Côn chưa từng khóc qua, lần này ở bên ngoài khẳng định bị khi dễ, đáng chết! Đến cùng là tên vương bát đản nào khi dễ Côn Côn nhà ta! Không muốn sống sao!

- Nói cho mẫu thân biết, đã xảy ra chuyện gì?

Dạ Côn hít một hơi thật sâu, ổn định tâm tình của mình:

- Mẫu thân, con cùng đệ đệ đụng phải miêu yêu, miêu yêu kia đá bay con, sau khi con tỉnh lại đã xuất hiện bên ngoài Mệ Vụ Sâm Lâm, con cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Dạ Côn cảm thấy vẫn nên giấu sự tình hai vị Thiên Tôn đi, dù sao chuyện này cũng quá hoang đường, hơn nữa nếu như hai vị Thiên Tôn này có kẻ thù, để bọn chúng biết, không phải sẽ liên lụy đến phụ mẫu và đệ đệ sao? Bí mật khủng bố như vậy, liền để một mình Côn ca ta gánh chịu đi.

- Nói đến miêu yêu kia, ta mấy ngày nay ở trong Mệ Vụ Sâm Lâm cũng không có phát hiện yêu khí.

Dạ Minh trầm giọng nói ra, Mê Vụ Sâm Lâm có miêu yêu lợi hại như thế, thật đúng là chưa từng nghe qua.
Hiện tại tảng đá trong lòng Đông Môn Mộng cuối cùng buông xuống, vẻ mặt cũng dần dần hồng nhuận:

- Có lẽ con miêu yêu này biết một loại công pháp ẩn nấp khí tức, nghe Ngô Trì miêu tả, con miêu yêu này không đơn giản, biết công pháp ẩn nấp khí tức cũng không kỳ quái.

- Ngươi không nghĩ tới sao? Một con yêu thú luyện tới mức có thể né tránh ta truy tung, chỉ sợ trong thời gian rất ngắn liền có thể hóa thành người.

Dạ Minh lo lắng nói ra, yêu hóa người, đại biểu tai hoạ sắp đến.

Cách mỗi vạn năm, liền có điển cố yêu hóa người, kết cục đều là sinh linh đồ thán, đây là mệnh số.

Dạ Côn nhớ tới con miêu yêu kia, cộng với lời cha vừa nói, da gà đều nổi cả lên, bởi vì nhớ tới ánh mắt của miêu yêu, quả thật giống như người vậy.

Khó trách lần đầu tiên nhìn thấy liền kỳ quái, nguyên lai con miêu yêu kia sắp hóa thành người.

Khủng bố như vậy, nó có tới tìm mình báo thù hay không?

Côn ca ta lại không làm gì ngươi, báo thù gì... mình cả nghĩ quá rồi.

- Đại ca!!!!!!

Một âm thanh cuồng bạo bỗng nhiên vang lên, chấn động tất cả mọi người.

Dạ Côn nhìn lại, đệ đệ!!!

Nước mắt kia đơn giản liền xoạt xoạt xoạt đi, còn có cả nước mũi, đều sắp chảy tới miệng, nhất là thời điểm chạy tới, nước mũi kia còn hất lên hất xuống, quả thực rất không xong.

Côn ca ta chỉ có thể tiếp nhận.

- Đệ đệ, không khóc, đại ca không có việc gì, mệnh rất lớn.

Dạ Côn vỗ vỗ lưng Dạ Tần an ủi, có một đệ đệ trọng tình cảm như vậy, đời này cầu gì hơn.
- Đại ca, ta còn tưởng rằng ngươi chết rồi...

- Đại ca ngươi chuyện ngoài ý muốn rất nhiều, nào có dễ chết như vậy.

Dạ Côn cười khổ một tiếng, đời này chỉ sợ muốn chết cũng không chết được.

- Nói cũng đúng, đại ca ngươi ưu tú như vậy.

Đông Môn Mộng lúc này lạnh giọng nói ra:

- May mắn Côn Côn ta không có việc gì, ta phải đi giáo huấn tên Ngô Trì kia một chút! Nếu không phải y, Côn Côn nhà ta sao có thể chịu ủy khuất như vậy.

Mẫu thân, ta không ủy khuất, không đúng... ta ủy khuất a, nhưng nguyên nhân ta ủy khuất không phải loại ủy khuất kia, mà là "vận khí" kia làm ta ủy khuất.

- Mẫu thân, chờ một chút, Ngô Trì lão sư cũng không dễ dàng, hiện tại con đã trở về, người đừng đi tìm Ngô Trì lão sư.

Dạ Côn giữ chặt mẫu thân, cầu tình cho lão sư.

Ánh mắt Đông Môn Mộng nhìn Dạ Côn mãi mãi nhu hòa như vậy:

- Côn Côn, mẫu thân biết ngươi thiện lương, nhưng chúng ta không thể tùy tiện để người khác khi dễ được,

Kỳ thật Dạ Côn rất muốn nói, mẫu thân, người khi dễ ta, hoặc là tiến vào địa lao, hoặc là tiến vào đất vàng, liền hai vị Thiên Tôn đều hóa thành bụi trần, ngươi nói chuyện này khủng bố hay không.

Ngô Trì lão sư lần này không có xảy ra việc gì, đã là ông trời phù hộ, không...

Vừa rồi là mình ngăn mẫu thân lại, bằng không thì Ngô Trì lão sư cũng sẽ xảy ra chuyện, thật quá thảm rồi.

- Mẫu thân, Côn Côn đói bụng ~

Ngô Trì lão sư a, Côn ca ta vì cứu ngươi, phải làm nũng với mẫu thân, ngay cả bản thân ta cũng nổi da gà đây này.

Đôi mắt đẹp của Đông Môn Mộng sáng lên, đây là lần thứ nhất Côn Côn làm nũng, thoạt nhìn đã giống hài tử bình thường, trước kia cảm giác rất không bình thường.

- Mẫu thân đi nấu cơm, Côn Côn con đi tắm trước đi.

- Ừm, cảm ơn mẫu thân.

- Còn không hôn mẫu thân một chút ~

Hết cách rồi, có đôi khi mẫu thân cũng thích làm nũng, nhắm thẳng gương mặt mẫu thân, Dạ Côn hung hăng bẹp một ngụm, Đông Môn Mộng rất hài lòng, cùng Tiểu Lăng đi vào nhà bếp.

- Đại ca, chúng ta đi tắm rửa.

- Hể?

- Ta chà lưng cho đại ca buông lỏng một chút, mấy ngày nay đại ca nhất định rất mệt mỏi.

- Ách...

Chương 58: Tu luyện cái rắm

Dạ Minh nhìn Trương Thiên Thiên một chút, phảng phất đang nói, ta có nên đi tắm luôn hay không, để hai tiểu tử này chà lưng cho mình?

Nói thế nào mấy ngày lo lắng tới lui, có chút mệt mỏi.

Trương Thiên Thiên cứ như vậy nhìn lão gia đi tới hậu viện, giả bộ không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Trong phòng tắm.

Vẻ mặt Dạ Côn cùng Dạ Tần cứng ngắt.

- Hai tên tiểu tử các con chưa ăn cơm à, dùng thêm chút sức!

Dạ Minh vô cùng thoải mái, hai tay để trên bục, toàn bộ thân thể ngâm ở trong nước ấm, có hai đứa con trai xoa bóp, đây quả thực là tháng ngày thần tiên, mình sinh nhi tử vẫn rất có tác dụng.

Dạ Tần thấp giọng nói ra:

- Cha, tại sao không gọi mẫu thân chà lưng cho người.

Khóe miệng Dạ Minh giật một cái, bởi vì dưới tình huống bình thường, mẫu thân các ngươi là một phương hưởng thụ, cha ngươi là lao động khổ sai, đời này đều chưa hưởng thụ được mẫu thân các ngươi xoa bóp.

Thế nhưng lời này sao có thể để nhi tử biết, mặt mũi không phải sẽ mất hết ráo sao...

- Gọi nhiều rồi, không thú vị.

Dạ Minh để lộ ra một cỗ cuồng ngạo, phảng phất mẫu thân các ngươi ở trước mặt ta chính là một con cừu non, bảo nàng làm cái gì liền làm cái nấy.

Dạ Côn cũng không muốn nói cái gì, thật xem chúng ta là hài tử mấy tuổi ư, địa vị của cha ở nhà thế nào, trong lòng còn không rõ sao...

Có vẻ như còn thấp hơn cả chúng ta, ngươi cũng chỉ có thể bắt nạt chúng ta tìm cảm giác ưu việt.

Phụ tử ba người tắm thật thoải mái, dùng lời của Dạ Minh tới nói, đây là phương pháp tăng tiến tình cảm phụ tử, ít nhất Dạ Minh là nói thế với thế tử.

Trên bàn cơm, món ăn phi thường phong phú, tất cả đều là món ăn Dạ Côn ưa thích, Đông Môn Mộng cũng là nhọc lòng, xem Dạ Côn như con ruột.

- Mẫu thân, cha, con có một việc muốn nói.

Đang ăn cơm, Dạ Côn bỗng nhiên để đũa xuống, biểu lộ rất chân thành.

Đông Môn Mộng cùng Dạ Minh sửng sốt một chút, liền Dạ Tần bên cạnh cũng như vậy, đều buông đũa xuống.

- Côn Côn có chuyện gì muốn nói với mẫu thân?

Đông Môn Mộng tò mò hỏi, nụ cười ôn nhu dào dạt, thật vô cùng đẹp.

Dạ Côn hơi hơi thở hắt ra:

- Cha, mẹ, đệ đệ, con không có ý định tu luyện.

Được rồi, chuyện cho tới nước này, Côn ca ta chịu thua, nếu lão thiên không cho Côn ca ta nỗ lực tu luyện, Côn ca ta liền không tu luyện, hiện tại Côn ca ta ghét nhất chính là tu luyện.

Quả nhiên, vừa nghe Dạ Côn nói thế, ba người đều rất khiếp sợ, liền liền Trương Thiên Thiên cùng Tiểu Lăng đều giống như thế.

Nếu như không tu luyện, ở Thái Kinh căn bản không có ngày nổi danh, thậm chí tuổi thọ sẽ không dài.

- Đại ca, trước ngươi không phải nói phải cố gắng tu luyện sao? Vì sao đột nhiên không muốn tu luyện rồi?

Dạ Tần vội vàng hỏi thăm, mình còn muốn cùng đại ca hảo hảo tu luyện đây.
Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng liếc nhau, xem ra Côn Côn ở bên ngoài nhận phải đả kích, bằng không sẽ không nói ra lời như vậy

Đông Môn Mộng không có ý định cưỡng ép Dạ Côn, chuyện như vậy cần tiêu hóa, tiểu hài tử mà, chỉ một chốc là sẽ quyên thôi.

- Côn Côn, ngươi muốn làm gì, mẫu thân và phụ thân ngươi đều sẽ ủng hộ, ăn cơm...

Đông Môn Mộng ôn nhu nói, bất quá trong lòng cũng đang nghĩ biện pháp giúp nhi tử bước qua đạo khảm này.

Trong lòng Dạ Côn rất vui vẻ, cha mẹ đều là người dễ nói chuyện a.

- Cha, mẹ, con dự định tu cầm kỳ thi họa.

Ý nghĩ này của Dạ Côn vừa quyết lúc ở trong phòng tắm, người sống ở trên đời, cần phải truy cầu một vài thứ, nếu tu vi vô phương truy cầu, vậy liền truy cầu cái khác vậy.

Côn ca ta tu cầm kỳ thi họa, ngươi làm sao cũng không thể trực tiếp quán đỉnh đại thành đi.

Dạ Tần một mặt mộng bức, phảng phất đã nhìn thấy dáng vẻ đại ca đầu trọc đẹp trai đánh đàn, thật là khủng khiếp a!

Ngay cả vẻ mặt của Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng đều có điểm lạ, muốn học cầm kỳ thi họa cũng được, nhưng nó chỉ phụ trợ cho việc tu luyện, đề cao tâm cảnh, không có ai tu luyện sâu vào, đến cùng Côn Côn ở bên ngoài chịu đả kích gì, Côn Côn đáng thương của ta.

Đông Môn Mộng cố nén nghi hoặc, gạt ra nụ cười:

- Côn Côn con thích làm thế nào thì làm thế đó.

Dạ Minh vừa muốn nói gì, lập tức bị Đông Môn Mộng ngăn lại, hiện tại Côn Côn còn nhỏ, chờ sau này thấy thế giới rộng lớn hơn, liền biết tu luyện trọng yếu bực nào, khi đó tu luyện cũng không muộn.

Dạ Minh hiểu ý Đông Môn Mộng, cũng gật đầu không nói gì.

Bất quá Côn Côn thế mà không muốn tu luyện, chuyện này vẫn khiến phụ mẫu có chút buồn bực.

Sau khi ăn xong, Dạ Côn cùng Dạ Minh ngồi ở trên xích đu trong hậu viện, nhìn trăng tròn trên bầu trời đêm, gió nhẹ thổi qua có chút mát mẻ, đây cũng là dấu hiệu mùa đông sắp đến.

- Đại ca, vì sao không tu luyện?
Dạ Tần hỏi lần nữa, vừa rồi lúc ăn cơm, đại ca cũng không trả lời mình.

Dạ Côn nắm bả vai đệ đệ cười nói:

- Đệ đệ, đại ca đột nhiên phát hiện, tu luyện cũng không thể khiến đại ca vui vẻ.

- Vì sao? Vậy làm thế nào đại ca mới vui vẻ?

Dạ Tần rất không hiểu, tu luyện có chút quan hệ nào với vui vẻ ư...

- Nhìn đệ đệ ngươi mạnh lên, đại ca liền vui vẻ.

Dạ Côn suy nghĩ minh bạch, mặc dù mình không tu luyện, nhưng có thể giúp đệ đệ tu luyện, giúp đệ đệ trở thành cường giả một phương, đó cũng là một loại thỏa mãn, Côn ca ta đã bị tê, chỉ có thể ở trên thân đệ đệ tìm chút niềm vui.

- Đại ca!!!

Dạ Tần rất cảm động, đại ca từ bỏ tu luyện, còn muốn đốc thúc mình mạnh mẽ lên, tại sao mình lại có đại ca tốt như vậy.

Nào biết đại ca của ngươi vô địch rồi, chỉ có thể từ trên người ngươi tìm kiếm cảm giác thành tựu.

- Đệ đệ, ngươi yên tâm đi, mấy ngày nay đại ca sẽ dạy ngươi một bộ phương pháp tu luyện thật tốt.

Dạ Côn nghiêm túc nói, tầm mắt chăm chú nhìn trăng tròn, tạm thời cứ quyết định như vậy.

- Đại ca yên tâm, đệ đệ sẽ không khiến ngươi thất vọng. Sau này nếu có ai dám khi dễ đại ca, ta liền cạo sạch tóc của y.

- Đừng đề cập đến tóc...

- Được, đại ca, ngươi nhìn tóc ta dài rồi này.

- ...

Thế mà dám ở trước mặt đại ca khoe tóc! Đệ đệ, xem ra đại ca phải giãn gân giãn cốt cho ngươi rồi.

Rất nhanh, sân sau liền vang lên tiếng cười bi thảm của Dạ Tần.

Thời gian cực nhanh, chớp mắt đã qua sáu năm.

Dạ Côn lớn lên, Côn Côn mười sáu tuổi thật vô cùng mê người, cặp mắt hắc bạch phân minh, phảng phất có thể nhìn rõ hết thảy hư vô, mày kiếm mắt sáng, phối hợp với cái đầu trọc kia, đúng là có một loại suất khí đặc biệt, khí thế cả người nội liễm, mà lại dày nặng, khiến cho người ta có một loại cảm giác nhìn mà sợ.

Lúc này Dạ Côn đứng ở trong nội viện, trước người bày bàn dài, do ba bàn lớn tạo thành, một tấm giấy vẽ màu trắng bày ở trên bàn, cũng không có vẽ ra cái gì, nhưng Dạ Côn đứng ở bên cạnh biểu lộ ngưng trọng, tựa hồ lâm vào một loại khốn cảnh.

Bỗng nhiên! Dạ Côn cấp tốc nâng bút, bàn tay lớn vung lên, khí thế cả người lập tức bùng nổ, nếu bên cạnh có người, khẳng định sẽ kinh hô đại sư... đại sư...

Mấy hơi thở Dạ Côn liền thu bút, nhìn bức tranh mà mình vẽ, thở hắt ra một hơi.

Gà con ăn thóc!

Đừng nhìn nó đơn giản, nhưng ở trong đó có tâm huyết của Côn ca ta.

- Đại ca.

Dạ Côn biến sắc, trong tay lần nữa nâng bút, trong nháy mắt... một bộ Sơn Hà Đồ liền xuất hiện.

Chương 59: Chết cũng không gả đầu trọc

Nhìn bước tranh trước mắt, trong lòng Dạ Côn tẻ nhạt vô vị.

Lúc này thân ảnh Dạ Tần xuất hiện, Dạ Tần mười sáu tuổi kế thừa tướng mạo mẫu thân, tóc đen như mực, mắt sáng như sao, khí vũ hiên ngang, một thân áo trắng không nhuốm bụi trần.

Ở trong huyện Thái Tây, hai huynh đệ Dạ Côn cùng Dạ Tần đều anh tuấn có tiếng, hơn nữa còn là hai loại phong cách khác biệt, khiến các cô nương trong huyện Thái Tây thét lên không thôi.

Nhất là năm nay, đại môn Dạ gia đều sắp bị đạp nát, người đến đây mai mối nhiều lắm.

Bất quá Dạ Tần sáu năm sau, tính cách có chút biến hóa, có chút lạnh...

Đây phải nói từ hai năm trước, huyện trưởng Ba Đài được điều đến An Khang châu, Ba Uyển Thanh không thể không đi cùng.

Bắt đầu từ lúc đó, Dạ Tần liền chậm rãi thay đổi, lời ít, Dạ Côn đều nhìn ở trong mắt, dù sao lão bà đi, đặt ở trên thân người nào, đều sẽ không dễ chịu.

Bất quá cũng may, tình cảm huynh đệ vẫn không thay đổi, chỉ là nụ cười ít đi rất nhiều.

- Đệ đệ, hôm nay sớm như vậy đã trở lại? Đều dạy xong rồi?

Dạ Côn để bút lông trong tay xuống, nhìn đệ đệ khẽ cười nói, mấy năm trước, Ngô Trì lão sư đã rời khỏi Tu Luyện Viện, từ khi đó Dạ Tần liền đảm nhiệm vị trí lão sư, dù sao hiện tại Dạ Tần cũng là một tên Kiếm Sĩ, có thể dạy hài tử một chút.

Liền ngay cả Kiếm Thư Phường đều đóng cửa, nghe nói ông chủ chạy trốn, cuối cùng tiền thuê nhà đều không trả.

Khóe miệng Dạ Tần lộ ra một tia đường cong, đi đến bên cạnh:

- Đại ca, trình độ lại tăng lên.

- Tùy tiện vẽ.

Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra, lộ ra tâm sự nặng nề.

Dạ Tần cười khẽ một tiếng, cũng hiểu rõ đại ca gần đây vì sao ưu sầu như thế, bởi vì lễ thành niên sắp tới, sáu năm qua đại ca ít khi đi ra ngoài, cho dù ra khỏi cửa cũng là đi tìm Vi lão sư, trao đổi học thức, đều không đi tìm nữ nhi mình thích.

- Đại ca, là đang phiền muộn sự tình lễ thành niên ư?

Dạ Tần ngồi ở bên cạnh trên ghế nhỏ, trên mặt thất lạc rất rõ ràng, bởi vì trước kia trong tưởng tượng, lễ thành niên mình sẽ cưới Uyển Thanh, nhưng bây giờ Uyển Thanh đã đi An Khang châu, hai năm không có bất kỳ liên hệ, không biết Uyển Thanh còn nhớ hứa hẹn lúc chia tay không, Dạ Tần ta vẫn nhớ kỹ.

Dạ Côn không có phủ nhận, bất quá vẫn rất nhanh nói sang chuyện khác:

- Chờ sau khi làm lễ thành niên, chúng ta liền có thể đi An Khang châu, hai năm không thấy em dâu, khẳng định lại đẹp lên không ít.

Dạ Tần cố nặn ra vẻ tươi cười, có chút bất đắc dĩ.

Dạ Côn nhìn đệ đệ không vui, trong lòng cũng không vui nổi, chỉ có chờ lễ thành niên qua lại nói.

Chẳng qua là lễ thành niên này, chẳng lẽ Dạ Côn ta thật phải cưới một nữ tử chưa từng gặp mặt sao? Loại cảm giác này thật không tốt, nhưng mà năm đó đã đáp ứng mẫu thân.

Hơn nữa nhìn đệ đệ như thế, rõ ràng chính là không phải là Ba Uyển Thanh thì không cưới, chuyện này cũng khiến cho phụ mẫu vì đó đau đầu, thuyết phục đều vô dụng, chuyện tình cảm, nào có dễ dàng dao động như vậy.

Dạ Tần vỗ vỗ bả vai Dạ Côn:

- Đại ca, đừng lo lắng cho ta, hẳn nên lo lắng cho mình nhiều hơn.

Dạ Tần càng nói như vậy, Dạ Côn càng có thể cảm nhận được trong lòng đệ đệ thất lạc, mấy năm này kỳ thật có rất nhiều cơ hội đi tìm Ba Uyển Thanh, nhưng Dạ Côn không muốn đi, nếu như nhìn thấy em dâu cùng nam tử khác cấu kết, biết phải làm sao bây giờ...

Như thế có khác gì mình đâm vào tim đệ đệ một đao?

Nhìn đệ đệ đi vào trong nhà, Dạ Côn khẽ thở dài một tiếng, bàn tay đặt lên bức tranh, cả bức tranh trong nháy mắt hóa thành một cục. Lúc này Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng đang thương lượng hôn sự của Dạ Côn.

- Phu quân, Nhan gia ngươi đã nhiều năm không qua lại, ngươi xác định có thể được ư?

Đông Môn Mộng lo lắng hỏi.

Dạ Minh nâng chung trà lên nhấp một miếng, khẽ cười nói:

- Tin được, Thiên Thiên không phải đã mang tin tức tiểu nữ nhi Nhan gia tới sao? Hài tử rất ưu tú, tướng mạo phẩm hạnh đều rất ngay ngắn, rất thích hợp làm con dâu chúng ta.

- Luôn cảm thấy có chút qua loa.

- Ta nói nàng cái này không hài lòng, cái kia không hài lòng, hiện tại vất vả lắm mới có người tuyển, nàng lại không yên lòng... đến cùng nàng muốn thế nào, hiện tại đoán chừng người ta đã đang trên đường tới.

- Ta...

Đông Môn Mộng không biết nên nói thế nào.

- Chúng ta vẫn nên nói sự tình của Tần Tần đi, đứa nhỏ này từ khi Uyển Thanh ra đi, liền giống như biến thành người khác.

Dạ Minh hết sức lo lắng nhi tử, làm sao lại sinh một cái tình chủng đây.

Đông Môn Mộng thở dài:

- Ta nói thật, hiện tại ta cũng rất lo lắng cho nó, Ba Đài này không đơn giản, ngay cả chúng cũng không lục lọi ra được cái gì.

- Đúng vậy, chỉ sợ con của chúng ta bị cuốn vào.

- Côn Côn và Tần Tần đều đã lớn rồi, cũng khiến cho ta lo lắng hơn...

Đông Môn Mộng chống đỡ cái trán, thăm thẳm nói ra.

Dạ Minh cười nói: - Nàng là cảm thấy, về sau hai đứa con trai thương lão bà, không thương mẫu thân nàng nữa đúng không, ha ha.

- Nói nhiều như vậy! Tranh thủ thời gian xử lý hôn sự của Côn Côn đi, ngày mai là lễ thành nhân rồi.

- Vi phu đã sớm sắp xếp xong xuôi, chúng ta chỉ cần đợi con dâu đến kính trà thôi.

- Ài...

Dạ Minh lắc đầu, nữ nhân khẩu thị tâm phi.

Giờ này khắc này, vài dặm bên ngoài huyện Thái Tây, một đoàn xe ngựa hào hoa trên đường phố, hộ vệ xung quanh khẩn trương chạy vội, giống như tai vạ sắp giáng xuống đầu.

- Tìm! Nhất định phải tìm được tiểu thư, bằng không chúng ta đều phải chết!

- Vâng!

Xem ra những hộ vệ này đã làm mất tiểu thư nhà mình rồi.

Ở trong rừng cây bên cạnh, hai vị nữ tử đang chạy trốn.

- Tiểu thư, chúng ta chạy như vậy, thật được không, nếu như lão gia biết, khẳng định sẽ đánh chết ta.

Thị nữ phía sau vẻ mặt khẩn trương, tiểu thư thế mà đào hôn!

Không sai, nữ hài vội vàng chạy trốn phía trước chính là Nhan gia tiểu nữ nhi, Nhan Mộ Nhi.

Không thể không nói, Nhan Mộ Nhi tướng mạo xác thực xuất chúng, làn da rất trắng, con ngươi trong veo hiện ra màu lam như bảo thạch, mày như đạm nguyệt, môi anh đào như giọt nước, thánh khiết tựa như bạch liên, không có một chút tì vết, cô gái như vậy rất dễ đi vào lòng người.

Nhưng lúc này khí chất Nhan Mộ Nhi thể hiện ra ngoài vừa vặn tương phản, trên mặt mang theo ghét bỏ thật sâu, cảm thấy vận mệnh của mình bị sỉ nhục.

- Nhan Mộ Nhi ta là nữ nhân được trời xanh chúc phúc, phu quân của ta là đại nhân vật trên vạn người! Không phải là một tên nhóc miệng còn hôi sữa! Hắn có tư cách gì cưới ta! Cha ta đúng là điên rồi! Thế mà gả ta cho chi thứ bị Dạ gia vứt bỏ! Nghe nói tên kia còn không có tóc, vừa nghĩ đến ta liền buồn nôn!

Nhan Mộ Nhi vừa chạy vừa phát ra một tràng khinh bỉ, đầu trọc khốn kiếp, đời này đừng hòng chiếm được ta!

Thị nữ phía sau cũng rất tuyệt vọng.

- Nhưng mà tiểu thư...

- Im miệng! Sự tình của ta không đến phiên tiện tỳ ngươi mở miệng! Cho dù Nhan Mộ Nhi ta có chết, cũng sẽ không gả cho một tên đê tiện!

Lời nói của Nhan Mộ Nhi lộ ra sự ghét bỏ sâu sắc.

Nhưng mà vừa mới nói xong, một con mèo đen nhảy đến trước mặt Nhan Mộ Nhi, hai người nhất thời dừng bước.

Lúc Nhan Mộ Nhi đang nghi ngờ, đã nhìn thấy mèo đen nhảy qua, vuốt mèo như lưỡi dao, xuyên qua cằm của mình.

Sự tình phát sinh quá đột ngột, một cỗ cảm giác bất lực lập tức bao phủ toàn thân, thân thể chậm rãi ngã xuống đất, nhưng Nhan Mộ Nhi còn nhìn thấy mèo đen đang liếm láp máu tươi trên vuốt, biến thành hình dạng của mình, khó có thể tin.

- Vậy ngươi liền đi chết đi.

Mèo đen hóa thành Nhan Mộ Nhi, khóe miệng nhếch ra một tia đường cong, cười hết sức vũ mị, nhưng cũng là nụ cười tử vong.

Chương 60: Bán thân, tới trước được trước

Nhan Mộ Nhi không thể tin được mọi chuyện vừa phát sinh, mình là nữ nhân được trời xanh chúc phúc, về sau chính là một hô vạn ứng. Thế mà lại chết ở loại địa phương vắng vẻ này! Không cam tâm! Không cam tâm!

Theo hô hấp càng ngày càng khó, cho dù Nhan Mộ Nhi không cam tâm đi nữa, cũng chỉ có tử vong làm bạn.

Thị nữ phía sau đã dọa tê liệt, sắc mặt tái nhợt, bỗng nhiên đồng tử giãn ra, cả người khuynh đảo sang một bên, bị hù chết tươi.

Không sai! Con mèo đen này chính là miêu yêu sáu năm trước.

Qua sáu năm ổn định, cuối cùng nó đã có thể hóa thành người, nhưng sư phụ vẫn chưa xuất quan, miêu yêu thầm nghĩ mình vẫn chưa tìm tên đầu trọc kia "báo thù", hóa thành người cũng có thể đi ra ngoài nhìn một chút, theo khí tức phát ra, đầu trọc vô sỉ ngay ở phía trước.

Vừa tới liền gặp phải Nhan Mộ Nhi đang chạy trốn, phát hiện tướng mạo Nhan Mộ Nhi hết sức kinh người, thế nhưng lời lẽ lại cay độc, nghe thấy đối phương còn nhắc đến đầu trọc, liền càng thêm hứng thú, ả nói đầu trọc, sẽ không phải là tên đầu trọc kia chứ?

Cuối cùng thế mà nghe nữ nhân này nói muốn chết, đang lo không tìm được cớ, thế là lập tức hoàn thành nguyện vọng cho ngươi, giết không có chút nào áy náy.

Miêu yêu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của mình, da thịt bóng loáng nhẵn nhụi thật khiến người ta say mê.

Bỗng nhiên, nghe thấy có mấy người kêu gào, miêu yêu khẽ nhíu mày, chỉ ngón tay, thi thể Nhan Mộ Nhi hóa thành khói đen triệt để tiêu tán, bất quá thi thể thị nữ, miêu yêu không nhúc nhích, bởi vì...

- Cứu mạng... không muốn chết a...

Miêu yêu lập tức ôm thi thể thị nữ lên tiếng khóc lớn, khóc đến tê tâm liệt phế.

Nghe thấy tiểu thư gọi, toàn bộ thủ vệ liền chạy sang bên này.

- Các ngươi rốt cuộc đã đến, mau nhìn xem... vừa rồi xuất hiện một còn dã thú kỳ quái, nàng liền biến thành bộ dáng này, ô ô ô...

Nói xong miêu yêu nặng ra nước mắt, chuyện này khiến thủ vệ xung quanh đều đau lòng, thật sự là người thấy đều thương.

Lắc lắc đầu, để cho mình tỉnh táo lại.

- Tiểu thư, nén bi thương.

Thủ vệ kiểm tra thi thể thị nữ một chút, xác định đã tử vong.

Theo thủ vệ xác định, miêu yêu trực tiếp cực kỳ bi thương, bẹp một cái ngất đi, sau đó bẹp một tiếng ngã xuống mặt đất.

Trong lòng miêu yêu thầm mắng, không biết đến đỡ một chút nào, đập trúng cái ót, đau muốn chết.

Không phải thủ vệ không đỡ, mà là không dám, thân thể của ngươi người nào dám loạn đụng.

Bất quá tiểu thư cùng thị nữ thật sự là tỷ muội tình thâm, thế mà trực tiếp ngất đi, trước kia làm sao không có phát hiện đây.

Miêu yêu phát hiện, nếu như mình không tỉnh lại, có phải bọn họ liền không có ý định đi hay không... nhân loại đều như vậy sao?

Chỉ sợ Dạ Côn còn không biết, vị hôn thê của mình mắng mình vài câu, sau đó liền ngoẻo rồi...

Cho nên nói a, không có việc gì đừng mắng Côn ca ta, Côn ca ta không có động thủ ngươi liền chết...

Lúc này Dạ Côn đang làm gì, hắn đang đi lung tung ở chợ phía tây, nếu như ông trời mở mắt, sẽ trực tiếp cho mình một lão bà mình thích.

Không đúng... mình càng nghĩ như vậy, sẽ càng không tới.

- A, đây không phải Côn ca của chúng ta sao?"

Sau lưng Dạ Côn truyền đến âm thanh, Dạ Côn thở dài, âm thanh này làm sao có thể quên.

Sau lưng Dạ Côn chính là Nguyên Chẩn cùng Phong Điền, hai người này từ nhỏ đã như hình với bóng, Dạ Côn đều cảm giác quan hệ hai tên này có chút thần bí.
Năm đó Dạ Côn bình yên về nhà, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều nhẹ nhàng thở ra, cảm giác mình còn có cơ hội vẽ con rùa ở trên đầu Dạ Côn, nếu như chết rồi, khẳng định không vẽ được nữa.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền thành niên đều chững chạc không ít, ít nhất hiện tại sẽ không tùy tiện hành động, muốn chỉnh Côn ca, phải lên kế hoạch thật tốt mới được.

Không thể không nói, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền mệnh thật sự lớn.

Dạ Côn quay người cười nói:

- Nguyên Chẩn, Phong Điền, đã lâu không gặp.

Xác thực đã lâu không gặp, Dạ Côn một mực đóng cửa trong nhà, số lần gặp mặt trong sáu năm, một tay là có thể đếm hết.

- Côn ca, ngươi cũng thật là, huynh đệ chúng ta đã lâu không gặp, đi... uống một chén đi.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền lộ ra vẻ hết sức nhiệt tình.

Đây là kế hoạch của hai người, rút ngắn quan hệ với Dạ Côn, sau đó hung hăng hố Dạ Côn một trận, dù sao đây là mộng tưởng từ nhỏ, không thể đoạn.

Dạ Côn cũng không nghĩ tới bọn họ thế mà nhiệt tình như thế, xem ra lớn lên cũng thay đổi.

- Không đi, không đi, ta ra ngoài hít thở không khí.

Dạ Côn không có hứng thú uống rượu, được rồi... Côn ca ta không có hứng thú với chuyện gì cả, đều không có mục tiêu phấn đấu, ài... đáng chết... thật tịch mịch a...

Phong Điền cũng không có cưỡng ép, qua nhiều năm như vậy, tính cách Dạ Côn y vẫn hiểu rõ, hắn nói một không hai.

- Côn ca, ngày mai chính là lễ thành nhân, có...

Lông mày Nguyên Chẩn run lên, có tìm Côn tẩu cho chúng ta hay không?

Vẻ mặt Dạ Côn cứng đờ.

Không biết vì sao, thấy cái biểu tình này của Côn ca, trong lòng Nguyên Chẩn cùng Phong Điền hết sức thoải mái, cảm giác nằm mơ đều sẽ cười tỉnh.
Phong Điền thở dài:

- Côn ca, thành hôn sớm cũng không tệ, ngày mai các huynh đệ đến chúc mừng ngươi.

Dạ Côn liền buồn bực, tò mò hỏi:

- Ngày mai các ngươi không thành hôn sao?

- Côn ca, nữ hài tử ở An Khang châu càng tốt hơn, cha của chúng ta đã an bài.

Quả nhiên đều là cha ruột.

Thấy Côn ca lại phiền muộn, hai người sảng đến không được, đều muốn nứt ra.

- Côn ca, để hai người chúng ta bồi ngươi đi, dù gì cũng nhàn rỗi.

- Đúng vậy, cho dù chuyện lớn cỡ nào, ở trước mặt Côn ca đều không nhấc lên nổi

Mặc dù đã lâu không gặp, thế nhưng công phu vuốt mông ngựa quả thật tinh tiến không dừng, đập đến Côn ca ta hết sức thoải mái.

Nhưng vào đúng lúc này, một hồi tiếng hò hét vang lên:

- Bán thân... bán thân... tiểu thư nhà ta bán thân... tới trước được trước...

Nghe thấy câu này, Dạ Côn đều cười, đây đúng là bán rất gọn gàng, mang theo tò mò, Dạ Côn dự định đi xem một chút.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cũng rất tò mò, đi theo sau lưng Dạ Côn.

Tại một góc chợ phía tây, chỉ thấy một vị nữ tử tướng mạo vui vẻ, một vị nữ tử tướng mạo xấu xí, có thể xấu đến loại tình trạng này, cũng là một loại bản sự đi.

Liền tráng hán độc thân bốn mươi năm bên cạnh đều tẻ nhạt vô vị, nhưng mà vừa ý vị thị nữ tướng mạo dễ nhìn này, vị tiểu thư kia thảm đến không nỡ nhìn.

Người vây xem càng ngày càng nhiều, dù sao nhiều năm qua như vậy, chuyện này vẫn là lần đầu tiên phát sinh.

Chẳng qua là hiện tại hai vị nữ tử đang truyền âm.

- Tiểu thư ~ ngươi làm như vậy thật được không? Nếu để cho lão tôn thượng biết được, ta sợ...

- Có cái gì không được, mỗi lần trở về liền thúc giục cưới, làm như ta không gả ra được vậy, vất vả lắm mới ra ngoài một chuyến, mượn lần này giải quyết chuyện chung thân cả đời luôn.

- Nhưng tiểu thư à, vậy ngươi cũng không cần hóa trang như thế chứ, ngay cả nhìn ta còn không dám nhìn đây, càng đừng đề cập tới những người này.

- Hừ! Đều là một đám nam nhân trông mặt mà bắt hình dong, ghét nhất là loại người đó, bộ dáng này của ta, ai dám tiếp, ta đây liền bội phục!

Tiểu thư thật sự quá ác với mình rồi, người bình thường ai dám tiếp chứ, cho dù không bình thường, cũng sẽ không tiếp, xấu đến cảnh giới nhất định, Thần Ma đều muốn nhắm mắt.

- Thế nhưng tiểu thư, nếu để cho phu nhân biết...

- Ngươi không nói bọn họ làm sao biết? Còn nữa, hành tung của ta chớ nói lung tung, đã lâu rồi ta không có ra ngoài chơi.

- Ta...

- Nhanh gọi, đừng ngừng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau