TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Có nội hàm

Ba Uyển Thanh nhẹ nhàng ồ một tiếng, sau đó liền đứng ở bên cạnh không nói.

Qua nhiều năm như vậy, ngoại trừ ngay từ đầu chủ động bắt chuyện, về sau liền không còn, Dạ Côn cũng không có cách, đây đều là hiểu lầm a.

Em dâu tựa hồ có khúc mắc với mình.

Bất quá lâu rồi không có đánh giá vị em dâu này một lần, khi còn bé cảm thấy là một nữ hài xinh đẹp, quả là thế, trước kia cột một cái bím tóc thật dài, hiện tại đổi thành đuôi ngựa, bên trong mỹ lệ còn mang theo một cỗ mùi vị già dặn, đặc thù của nữ hài tử cũng dần dần hiện ra.

Ánh mắt đệ đệ thật đúng là độc, tìm vợ liền phải tìm từ nhỏ, bằng không thì đến lễ thành niên, đi đâu tìm vợ, kết quả sẽ là độc thân cả đời.

Ba Uyển Thanh bị ánh mắt Dạ Côn dọa sợ, nhịn không được nói ra:

- Dạ Côn, ngươi không thẹn với đệ đệ ngươi sao!

Đậu xanh!

Ta chỉ liếc mắt đánh giá, thế mà liền thăng lên đến ta làm chuyện có lỗi với đệ đệ, có khủng bố như vậy sao...

Còn nữa, ngươi có phải quá phách lối rồi hay không, thế mà gọi thẳng tục danh Côn ca ta.

- Ngươi vừa mới gọi ta là gì?

Xem ra mình phải giúp đệ đệ dạy một chút, bằng không thì về sau nàng sẽ khi dễ đệ đệ, đệ đệ đáng thương, bị bề ngoài của nàng mê hoặc.

Căn cứ kinh nghiệm nhiều năm của Côn ca ta, này ngay từ đầu ôn nhu, sau khi thành hôn đều sẽ biến thành một người khác.

Cha thường xuyên nói như vậy, mẫu thân ngươi trước khi thành hôn là lão nữ nhân hoàn mỹ, cảm giác đều sắp không xứng với mẹ ngươi.

Thế nhưng sau khi thành hôn mới biết được, tất cả những thứ này đều là giả tượng, mục đích chính là "lừa gạt" cha ngươi, cho nên mẫu thân các ngươi rất hư, nhìn tháng ngày sau khi kết hôn một chút đi, một chút tôn nghiêm nam tử cũng không cho.

Ba Uyển Thanh quay mặt qua chỗ khác, tựa hồ không bỏ xuống được mặt mũi này.

- Uyển Thanh à, kỳ thật giữa chúng ta có chút ít hiểu lầm, dù sao sau này ngươi là lão bà của đệ đệ ta, ngươi cũng không muốn đệ đệ phải khó xử đi.

Dạ Côn kỳ thật cũng nghĩ như vậy, hiện tại không giải trừ hiểu lầm, sẽ chỉ càng ngày càng sâu, về sau đệ đệ sẽ rơi vào tình thế khó xử.

- Hừ, ngươi là người ưu tú nhất huyện Thái Tây, khinh thường nói với chúng ta.

Nhìn một chút đi, hiểu lầm đã sâu như vậy, thật đúng là nổi nóng a.

- Uyển Thanh, thật không phải như ngươi nghĩ, những cái kia đều là ngoài ý muốn.

- Quả nhiên giống như đệ đệ ngươi nói, cái gì đều có thể dùng ngoài ý muốn để giải thích, ngươi rõ ràng có thực lực kia, tại sao phải giả trang cái gì cũng không hiểu, không biết như vậy sẽ làm người ta ghét à, sau nầy ngươi làm sao tìm lão bà?

Dạ Côn kém chút phun ra một ngụm lão huyết, ta có thực lực cái rắm, nhưng người người đều cho rằng Dạ Côn ta là kỳ tài ngút trời, không biết như thế rất mệt mỏi à, áp lực sẽ rất lớn sao...

- Uyển Thanh, ngươi nói đúng, nhưng về sau chúng ta là người trong nhà, đại ca cũng không gạt ngươi, ngươi nói...

Ba Uyển Thanh dùng đến ánh mắt quỷ dị nhìn Dạ Côn, Dạ Côn có thể cảm giác được, nếu như mình lại phủ định, đoán chừng xong phim.

Xem ra Côn ca ta không thể không đến thừa nhận sự ưu tú không có lí lẽ kia.

- Được rồi được rồi, Uyển Thanh ngươi nói đều đúng.

Theo Dạ Côn thừa nhận, tầm mắt Ba Uyển Thanh cũng không còn bén nhọn như vậy, ngữ khí cũng nhu hòa mấy phần:

- Vậy thì tốt rồi, ưu tú liền phải bày ra, như thế mới có thể hấp dẫn nữ hài tử.
Côn ca ta thế mà bị một nữ hài mười tuổi giáo dục...

- Gọi ta cái gì đấy.

- Đại ca

Ba Uyển Thanh nghiêm túc hô, cũng xem như thừa nhận thân phận Dạ Côn.

Có thể giải trừ hiểu lầm, Dạ Côn cũng rất cao hứng, thế nhưng Dạ Côn còn rất hiếu kỳ một chuyện:

- Uyển Thanh, ngươi thích đệ đệ ta ở chỗ nào?

- Không biết, cảm giác đáng giá phó thác cả đời.

Trong lòng Ba Uyển Thanh kỳ thật cũng có một chút lo lắng, so với lễ thành niên gả cho một người xa lạ, còn không bằng lựa chọn một người có cảm giác, suy nghĩ này cũng tương tự với Dạ Tần.

Dạ Côn gật đầu cười:

- Đệ đệ đúng là một nam nhân đáng để phó thác.

- Là nam hài.

- Ha ha, có quan hệ gì, về sau các ngươi đều phải sinh con dưỡng cái.

Nghe nói như thế, Ba Uyển Thanh cũng không nhịn được đỏ mặt lên, nhưng vẫn khuyên:

- Đại ca, ngươi cũng phải chuẩn bị sớm, bằng không thì đến lúc đó sẽ cưới một cô gái xa lạ, ngẫm lại cái loại cảm giác này sẽ rất không vui.

- Hay là giới thiệu cho đại ca mấy người nhé?

- Quên đi, đại ca ngươi chướng mắt.

- Ngươi sai rồi, đại ca ta tục khí như vậy sao? Không cầu dáng dấp xinh đẹp thế nào, chỉ cầu có cùng chí hướng, dù sao đại ca ta cũng là người có nội hàm.
Nói xong Dạ Côn cũng cảm giác sau lưng không thích hợp, nhìn lại, Ngô Trì đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Dạ Côn, lập tức thì thào nói ra:

- Nhớ năm đó, ta cũng là tự nhận mình là nam nhân có nội hàm, kết quả lão bà chạy...

Dạ Côn:...

Lão sư ngươi vẫn là an tĩnh ngủ đi, đừng có hủy thể diện của học sinh.

Nhưng vào lúc này, cửa sân Tu Luyện Viện vang lên một hồi náo động.

Chỉ thấy hai người Phong Điền cùng Nguyên Chẩn đến, đi theo đến còn có phụ thân của bọn họ.

Nhìn hai hài tử đáng thương này một chút, trên mặt đều đỏ.

- Ngô lão sư, chúng ta không tới chậm đi.

Nguyên Tân Châu mang theo vẻ mặt cười bồi hỏi.

Nguyên Chẩn rất buồn bực, hôm qua lúc trở về, cha căn bản không phải là thái độ này, ai ngờ ban đêm đi ra ngoài một chuyến, sau khi trở về liền biến sắc, nhất định phải ép mình đi.

Nguyên Tân Châu đêm qua đi tới nhà huyện trưởng nói chuyện, liền nói tới vấn đề hài tử này, còn khiển trách lão sư Tu Luyện Viện thế mà để bọn nhỏ đi bất chấp nguy hiểm.

Nhưng mà Ba Đài liền nói một câu, nữ nhi của ta sẽ đi.

Nguyên Tân Châu cùng Phong Trì liền hiểu ý, ở trong đó khẳng định có học vấn, cho nên sau khi trở về lập tức bảo nhi tử chuẩn bị.

- Đúng lúc.

Ngô Trì lung la lung lay ngồi dậy, bộ dáng còn lắc lư một cái, điều này không khỏi khiến hai vị phụ thân lo lắng, có thật được không đấy?

Bất quá thấy nữ nhi huyện trưởng đều ở đây, đầu trọc Dạ gia cũng tại, chắc hẳn sẽ không xảy ra vấn đề lớn gì.

Hai tên kém cỏi này, đúng là làm lão tử mất hết mặt mũi!

Trước đó còn mong các ngươi tăng thể diện, hiện tại không mất mặt, đó đã là vạn hạnh rồi.

- Cha. Hài nhi ngày giờ không nhiều, chỉ muốn cùng cha hưởng niềm vui gia đình.

Phong Điền ôm chặt lấy đùi cha mình, nước mắt chảy ào ào, Dạ Côn cùng Ba Uyển Thanh nhìn thấy cũng ngốc ngốc, lần thứ nhất trông thấy hai tên này khóc nhè.

Phong Trì trực tiếp đá một cước, thật sự là hung tàn đến cực điểm, phảng phất không phải thân sinh.

- Còn ngày giờ không nhiều, cha ngươi mới ngày giờ không nhiều!

Phong Trì đều muốn giận điên lên, nhát gan đến loại tình trạng này, về sau làm sao thành đại khí, nhìn con gái người ta kia, thân là nam hài còn khóc sướt mướt.

Nguyên Chẩn nguyên bản còn muốn lại tự cứu một thoáng, nhưng nhìn đến Phong Điền thê thảm như thế, mình thôi được rồi, miễn chịu nỗi khổ da thịt vậy.

- Ngô lão sư, khuyển tử liền nhờ ngài.

- Nhờ ngài...

Hai vị phụ thân làm sao không lo lắng được, nhưng vì muốn hài tử trưởng thành, cửa ải này nhất định phải qua.

Chương 47: Lão sư treo

Theo phụ thân rời đi, Phong Điền cùng Nguyên Chẩn trong nháy mắt trở mặt, trên mặt ngoại trừ biểu lộ không còn sống lâu nữa ra, cũng không có thứ khác.

- Chúng ta nhất định sẽ trở thành thức ăn trong miệng hổ đá.

Phong Điền bưng lấy cái trán, đều không dám nhìn tới lão sư, bởi vì một khi nhìn thấy bộ dáng của lão sư, lòng tin ảo mình vừa dựng lên sẽ vỡ vụn không còn sót lại chút gì.

- Trái tim thật đau, khẳng định phụ thân ở bên ngoài có con tư sinh, thế mà mặc kệ sống chết của ta.

Nguyên Chẩn đau lòng nhức óc, nhìn những người hôm nay đến, cũng chỉ có mấy mạng như thế, người có thể trốn đều trốn cả rồi.

- A, các ngươi cũng tới à.

Dạ Tần mua rượu xong trở về nhìn thấy hai người, liền kinh hô nói một tiếng.

Mặc dù người sắp chết, nhưng mặt mũi nhất định phải có.

- Dạ Tần, thế nào, chỉ có ngươi mới có thể tới, hai người chúng ta liền không thể tới sao? Ngươi thấy chúng ta giống loại kém cỏi kia sao?

Dạ Côn cùng Ba Uyển Thanh không khỏi nhẹ gật đầu, rất giống...

Dạ Tần nhịn nghẹn miệng, sau đó đi tới trước mặt lão sư, đặt bầu rượu vừa mua ở bên cạnh, vẫn không quên nói ra:

- Lão sư, ông chủ quán rượu nói, mắt bị mù mới tin ngươi, đây là bầu rượu cuối cùng, nói sau này ngài đừng đến nữa.

- Thật? Quá tốt rồi, lại bớt không ít tiền, chúng ta lên đường thôi.

Nói xong Ngô Trì liền đứng dậy, buộc chặt rượu ở trên người, lung la lung lay đi ra.

Năm đứa bé chỉ cảm thấy, đây có phải quá qua loa rồi hay không, không nói những điều cần phải chú ý ư?

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền có một chút choáng váng, lão sư này quá không đáng tin rồi.

- Đi thôi.

Dạ Côn nói nhỏ một tiếng, tại sao không nghe thấy âm thanh đệ đệ đáp lại?

Nhìn lại, mặt trong nháy mắt liền phiền muộn, đệ đệ đang nói chuyện cùng Ba Uyển Thanh, căn bản không có nghe thấy.

Có lão bà liền quên huynh đệ, có thể hiểu được...có thể hiểu được...

Làm đại ca còn phải vác đồ vật cho ngươi...

Đường phố ngay lập tức xuất hiện một hình ảnh thú vị, một hán tử say rượu dẫn theo năm đứa bé ra khỏi thành.

Nói thật, đây là lần thứ hai Dạ Côn ra khỏi thành, lần thứ nhất ra khỏi thành chính là tiết Khánh Nguyên lúc sáu tuổi.

Từ đó liền "Nhất chiến thành danh" a.

Đoàn người theo Ngô Trì lão sư đi hướng đông.

Bọn nhỏ dĩ nhiên không có nghi ngờ, dù sao cũng là lão sư dẫn đường.

Ngay cả Dạ Côn cũng không hề lo nghĩ, thế nhưng Dạ Côn không để ý đến một cái vấn đề chí mạng, đó chính là...

Đây là một tên lão sư uống say, ngay cả chính y cũng không biết mình đang đi nơi nào.

Nhìn hiện tại một chút, còn vừa đi vừa uống.

Mặt trời treo thẳng đỉnh đầu, buổi trưa ánh nắng rất là độc, trán đám hài tử tràn đầy mồ hôi, Dạ Côn và Dạ Tần cõng mấy cái hành trang dày nặng, mồ hôi rơi như mưa.

Nhưng Dạ Tần bên cạnh còn có Ba Uyển Thanh chiếu cố, thỉnh thoảng xoa lau mồ hôi, nhưng Dạ Côn liền không có đãi ngộ như vậy.
Cho nên, đây là chỗ tốt khi có lão bà, ngược lại Dạ Tần hiện tại cảm thấy hết sức thoải mái, mình sẽ không giống cha, là một người sợ vợ, nhìn Uyển Thanh ôn nhu cỡ nào.

Cũng không biết đi được bao lâu, đoàn người đi vào trong rừng cây rậm rạp, ánh nắng xuyên qua lá cây bắn xuống đạo đạo quang mang, xung quanh vang lên tiếng xì xì xì, nhiệt độ không khí cũng thấp đi rất nhiều.

- Má ơi! Lão sư gục xuống!

Theo Nguyên Chẩn kinh hô một tiếng, Dạ Côn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Ngô Trì lão sư nằm sấp ở bên trong bụi cỏ phía trước, không nhúc nhích.

Dạ Côn mặt đều mất tự nhiên, đây rốt cuộc là lão sư mang học sinh, hay là học sinh mang lão sư a.

Phong Điền ngồi xổm ở trước mặt lão sư, bản lĩnh thăm dò hơi thở của lão sư, vẻ mặt trong nháy mắt liền tái nhợt, đặt mông ngồi dưới đất:

- Lão sư chết!

Dạ Côn:...

Ba Uyển Thanh lập tức xông lên phía trước xem xét tình huống của lão sư, vẻ mặt như giấy trắng, bắt lấy cổ tay, không có mạch đập...

- Uyển Thanh, tình huống như thế nào?

Dạ Tần nhanh chân chạy tới, dò hỏi.

Ba Uyển Thanh cũng khó có thể tin, mang theo vẻ mặt mê mang nhìn Dạ Tần:

- Lão sư đã...chết...

Dạ Côn ngổn ngang, đây rốt cuộc là chuyện gì, uống một hồi liền chết? Chẳng lẽ là Côn ca ta vô hình phát tán nguyền rủa, rủa chết lão sư?

Buông hành lý trên lưng xuống, Dạ Côn cũng kiểm tra một hồi, quả nhiên giống như bọn họ nói, lão sư treo...

- Làm sao bây giờ...

Vẻ mặt Nguyên Chẩn có chút mất tự nhiên, lộ ra vẻ kinh hoảng.

Phong Điền bên cạnh cũng giống như thếu, ánh mắt hai người theo bản năng nhìn về phía Dạ Côn.

Dạ Tần cùng Ba Uyển Thanh cũng nhìn về phía Dạ Côn, lúc này Dạ Côn biến thành nhân vật linh hồn trong tổ năm người, ai kêu Côn ca ưu tú như vậy, thời khắc trọng yếu như thế, không tin Côn ca, vậy đi tin người nào? Ánh mắt Dạ Côn vô cùng phức tạp, vô lực dựa vào ở đại thụ sau lưng, một lúc sau nói ra:

- Chúng ta mang di hài lão sư về đi.

- Không sai, xảy ra chuyện như vậy, chúng ta nên mau về nhà, nói sự tình lão sư bất hạnh chết bất đắc kỳ tử cho mọi người nghe.

Nguyên Chẩn nghe xong có thể về nhà liền vô cùng xúc động, lão sư đều treo, chúng ta còn tu luyện cái rắm.

- Nghe đại ca.

Dạ Tần nghiêm túc nhẹ gật đầu, loại tình huống này, chỉ có thể làm như thế.

- Chúng ta tìm vài thứ đến, nâng lão sư lên, mang về đi.

Ba Uyển Thanh đề nghị, được mọi người tán đồng.

Một lúc sau, chỉ tìm được một ít dây leo, thế này làm sao nhấc? Chỉ có thể trói lại kéo trở về...liền một tấm ván gỗ cũng không có...

Dưới sự nổ lực của năm đứa bé, Ngô Trì lão sư bị trói kỹ, mặc dù có chút chướng tai gai mắt, thế nhưng tài liệu có hạn, chỉ có thể làm như vậy.

Bất quá năm đứa bé lập tức lại gặp phải một vấn đề, kéo một lúc lâu, cảm giác kéo không động, lão sư quá nặng.

Hơn nữa lúc trước đi hơn nửa ngày, bây giờ sắc trời đã ảm đạm xuống, nhiệt độ không khí xung quanh càng ngày càng thấp, thỉnh thoảng còn vang lên âm thanh quỷ dị, khiến Nguyên Chẩn cùng Phong Điền khủng hoảng đến cực hạn.

Mặc dù Ba Uyển Thanh ngày thường rất già dặn, nhưng chung quy vẫn là nữ hài tử, lần thứ nhất ra ngoài liền đụng phải vấn đề như vậy, làm sao có thể không sợ, chăm chú tựa ở bên cạnh Dạ Tần, như thế trong lòng mới có một chút cảm giác an toàn.

- Không xong rồi không xong rồi, không còn khí lực.

Phong Điền hất cây mây ra, dáng vẻ sắp chết tới noi, tê liệt ngồi dưới đất.

- Kéo không động, vừa mệt vừa đói.

Nguyên Chẩn cũng nghỉ việc, cái này cần kéo tới ngày tháng năm nào, đến lúc đó sẽ biến thành vật bồi táng theo lão sư.

Dạ Côn có thể hiểu được, tất cả mọi người là hài tử, kéo một cái thi thể quả thật rất khó, lão sư treo quá không đúng lúc.

Dạ Tần buông dây thừng xuống:

- Đại ca, làm sao bây giờ?

Dạ Côn rơi vào trầm tư, sau một hồi lâu nói ra:

- Chôn đi, chờ sau khi chúng ta trở về nói cho người khác biết, lại mang thi thể của lão sư về, bằng không thì thi thể của lão sư sẽ bị dã thú ăn hết.

Dạ Côn đề nghị được mọi người đồng ý, quyết định chôn lão sư ở chỗ này, sau đó lại chạy về gọi người tới.

Năm người tìm mấy cành cây nhỏ, liền bắt đầu đào...

Dù sao cũng không có công cụ.

Nhưng cành cây nhỏ có thể đào sâu được bao nhiêu.

Cuối cùng, Phong Điền cành cây sang một bên:

- Ta thấy vẫn nên đốt đi!

Chương 48: Nhớ khen ngợi

Nguyên Chẩn lập tức đồng ý, lập tức ném cành cây trong tay đi, đào sắp gãy cả tay rồi.

- Ta thấy chúng ta nên mang tro cốt của lão sư về, nhẹ nhàng hơn rất nhiều, sau đó lại kể một câu chuyện xúc động lòng người, truyền tụng sự vĩ đại của lão sư xuống, dù sao nói lão sư say chết trên đường, hình như rất mất mặt.

Đầu não Nguyên Chẩn xoay chuyển rất nhanh, trong nháy mắt liền biên ra một câu chuyện vô cùng tốt.

Phong Điền lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Ta cảm thấy, chúng ta có thể nói lão sư bị dã thú công kích, chúng ta làm học sinh sao có thể khoanh tay đứng nhìn, Phong Điền ta dẫn đầu chiến thắng dã thú đáng sợ, mà lão sư cũng bị thương nặng, treo..

- Cái này tốt, tốt hơn cái của ta nhiều.

Nguyên Chẩn lập tức đồng ý đề nghị của Phong Điền, vừa ca tụng lão sư, cũng không quên khoe khoang một phen, thật là một ý kiến hay.

Dạ Côn cũng cảm giác, hai tên tiểu tử mới mười tuổi đã có một bụng ý nghĩ xấu, lớn lên không biết còn như thế nào.

- Đại ca, ngươi cảm thấy nên xử lý thi thể của lão sư như thế nào? Bằng vào chúng ta mà muốn mang về, chỉ sợ làm không được.

Dạ Tần đứng ở bên cạnh nhẹ nói ra, nhìn thi thể của lão sư, cảm giác lão sư thật là tội nghiệp, thê tử cùng người chạy, hiện tại mình cũng đi, hi vọng sau khi lão sư đầu thai sẽ sống tốt một chút.

Dạ Côn kỳ thật có một chút nghi hoặc, đó chính là...vì sao khí lực của mình vẫn giống như tiểu hài tử, thân thể rất cứng rắn, hơn nữa còn đủ mọi mặt, chẳng lẽ hệ thống kia cũng chỉ cải tạo độ cứng thân thể, không có tăng cường lực lượng cho mình.

Có đôi khi thời điểm mình muốn thì không có, thời điểm không muốn, làm như thế nào cũng không bỏ được, ngươi nói xem có tức hay không.

Tuy nói đám Nguyên Chẩn chuyên chém gió, nhưng có một chút đề nghị vẫn đúng, vẫn là đốt đi đi.

Dù sao cũng tốt hơn so với vào trong bụng dã thú.

- Dạ Côn. Ngươi nói một câu đi, đốt hay không đốt, chúng ta không đào nữa đâu, không còn khí lực.

Phong Điền nhìn Dạ Côn hỏi, xem ra trong suy nghĩ của Phong Điền, Dạ Côn vẫn là Côn ca.

Dạ Côn thở phào một cái, bất đắc dĩ nói ra:

- Tất cả mọi người đi tìm củi khô đi, mang tro cốt lão sư về.

Nghe thấy Côn ca đã lên tiếng, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền tựa như phát điên, nhanh chóng đi tìm củi khô, nghĩ thầm, đây chính là ngươi nói muốn đốt lão sư, chúng ta chẳng qua là đề nghị một chút, đến lúc đó xảy ra chuyện, Dạ Côn ngươi liền phải cõng nồi.

Nhưng mà một bên khác, ở bên rìa Lạc Nhật Sơn Mạch.

Lúc này Phan Bình Bình mang theo một đội người ngựa đang ở ngồi chờ, đêm qua nghe nói lão sư Tu Luyện Viện muốn dẫn học sinh tới Lạc Nhật Sơn Mạch tu luyện, cho nên lập tức liền thuê một đội lính đánh thuê không đáng tin cậy, loại địa phương nhỏ này, cũng chỉ có mấy tên lính đánh thuê như thế.

Hôm nay dù nói thế nào, cũng phải cắt ngang chân tên trọc kia, mới có thể tiết mối hận trong lòng.

- Ông chủ, trời sắp tối rồi, người mà ngài nói đến cùng có đến hay không? Bọn ta đã không còn kiên nhẫn nữa rồi.

Đầu lĩnh dẫn đầu đám lính đánh thuê là một nam nhân gần bốn mươi, tướng mạo hết sức hung ác, dáng người cũng rất khôi ngô, vác trên lưng hai thanh khai sơn phủ, nhìn một thân trang phục vẫn rất dọa người.

Bàn tay Phan Bình Bình còn đang dán dược cao, ngày hôm qua một phát Lôi Quang Quyền, kém chút phế đi tay phải của mình, loại thâm cừu đại hận này, sao có thể tiêu! Vừa nghĩ liền nổi giận! Nhưng ngẫm lại cũng kì quái, cho dù đi chậm thế nào, hiện tại cũng phải đến rồi đi.

Chẳng lẽ tình báo xuất hiện vấn đề? Bọn họ không có ý định tới Lạc Nhật Sơn Mạch?

- Vị tiểu ca này, ta thấy mục tiêu của ngươi sẽ không tới.

Một nam tử gầy gò ngậm nhánh cây, vẻ mặt bất thiện nói ra.

Phan Bình Bình cũng là quý tộc, tại An Khang châu cũng có thể điểm danh vào hàng công tử, sao có thể nguyện ý bị đám lính đánh thuê đê tiện giáo huấn.

- Ta là người thuê các ngươi! Bảo các ngươi làm gì thì làm cái đó! Tiếp tục chờ là được!

Hành động của Phan Bình Bình hôm nay cũng không có nói cho phụ thân nghe, đều là một người chủ ý, dù sao đêm qua phụ thân đã nói qua, tạm thời không nên có xung đột với Dạ Côn, dù sao có Vi lão che chở, qua mấy năm, Vi lão vừa chết, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó.

Một vị nữ tử lãnh diễm tựa ở bên cây từ tốn nói:

- Không đến Lạc Nhật Sơn Mạch, chẳng lẽ còn dám đi đến Mê Vụ Sâm Lâm? Công tử, ta thấy ngươi vẫn nên thanh toán phần thù lao còn lại đi, Lạc Nhật Sơn Mạch vào ban đêm rất không an toàn.

- Cắt! Đám lính đánh thuê cấp thấp các ngươi sợ này sợ kia. Lão tử có tiền. Mua mệnh các ngươi cũng đủ!

Phan Bình Bình hung hăng càn quấy có thể đạt đến mức làm người giận sôi, chủ yếu là bị Dạ Côn chọc tức, chờ cả một ngày ngay cả bóng dáng cũng không nhìn thấy, phảng phất lại bị tên đầu trọc kia đùa giỡn.

Nhóm năm người nghe nói như thế, ánh mắt lập tức sáng lên, nói thế vị công tử này rất có tiền nha...

Xem ra phải làm chút ngoại khoái.

- Các ngươi muốn làm gì? Các ngươi dám? Ta nói cho các ngươi biết, nếu các ngươi làm gì ta, cha ta nhất định sẽ phân thây các ngươi! Phan Bình Bình làm sao cũng không nghĩ ra, người mình thuê thế mà lại trói ngược lại mình.

- Ôi, chúng ta rất sợ đó nha.

Nữ nhân lãnh diễm nhếch miệng nói ra:

- Cả đám công tử đều là đức hạnh như vậy.

Lão đại giơ tay lên, cười nói:

- Được rồi, đừng dọa chủ thuê chúng ta, công tử, những người này không hiểu chuyện, thường xuyên giết chủ thuê, làm lão đại, ta cũng thường xuyên giáo dục phê bình, nhưng là vô dụng, ta còn có biện pháp nào đây?

Phan Bình Bình bị dọa một phen, hôm nay là gạt phụ thân chạy ra, hiện tại thật là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.

- Các ngươi! Các ngươi đến cùng muốn làm gì?

Lão đại ngồi xổm ở bênh cạnh Phan Bình Bình, vỗ vỗ đầu Phan Bình Bình:

- Công tử, ngươi cảm thấy mấy cái tiện mệnh chúng ta đáng giá bao nhiêu?

Phan Bình Bình trong nháy mắt hiểu rõ, vừa rồi tức giận choáng ván, liền vũ nhục bọn họ, bằng không sao có thể như thế.

Cái tên đầu trọc đáng chết, đều bởi vì ngươi! Tình cảnh hiện tại của lão tử vô cùng nguy hiểm! Thật nghĩ cắm mấy cái lá xanh lên cái đầu trọc kia.

- Vị này là???

Phan Bình Bình gạt ra nụ cười, nhưng không biết tên họ của đối phương.

Lão đại thở dài:

- Chủ thuê ngay cả tên của chúng ta đều không nhớ, xem ra chủ thuê rất thất vọng đối với chúng ta, ta cũng rất áy náy, nhưng vẫn hi vọng chủ thuê nói tốt vài câu ở hiệp hội lính đánh thuê, dù sao lính đánh thuê thăng cấp quá khó khăn, còn phải khen ngợi gì gì đó, những chủ thuê không khen ngợi, đều nằm ở dưới lòng đất cả rồi.

- Ta cho! Ta cho khen ngợi! Hơn nữa còn là ngũ tinh khen ngợi! Ta rất quen với hiệp hội lính đánh thuê, nhất định có thể làm được.

Quả nhiên, nghe được câu này, năm người đều hơi trầm mặc một chút, nam tử gầy gò kéo lão đại đến bên cạnh:

- Lão đại, mấy cái nhiệm vụ đơn giản này thật là nhàm chán, lãng phí thời gian, nếu như tên này thật có thể giải quyết, đây cũng là một cái lựa chọn tốt.

- Quả thật là như thế, nhưng ngươi tin không?

- Không tin.

- Vậy thì được rồi.

Chương 49: Còn chưa đốt sạch

Lão đại lần nữa ngồi xổm ở trước mặt Phan Bình Bình, lấy túi tiền bên hông đi, mở ra nhìn một chút, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng.

- Tuổi còn nhỏ, trên người lại mang theo nhiều kim tệ như vậy, cũng không sợ bị cướp, đúng là người có tiền, một chút này xem như là phí tổn còn lại, chúng ta không bồi ngươi chơi nữa.

Lão đại vỗ vỗ áo bào cười nói.

- Các ngươi... các ngươi thả ta ra.

- Công tử, ngươi vẫn nên tự cầu phúc đi, đừng có biến thành thức ăn trong miệng hổ đá đấy.

Nữ tử lãnh diễm từ tốn nói, năm người rất nhanh liền tan biến ở trong tầm mắt, nhưng năm người không phải đi về hướng huyện Thái Tây, mà là đi đến thành trì khác.

Nhưng bên tai Phan Bình Bình vẫn vang lên âm thanh của lão đại:

- Nếu như không chết, nhớ kỹ khen ngợi một chút, nếu như chúng ta phát hiện ngươi không khen ngợi, vậy rửa sạch cổ đi, cho dù trốn đến hoàng cung Thái Kinh cũng không yên đâu.

Phan Bình Bình cả người không tốt, hôm nay đi thuê những người này, trong lòng cũng cảm giác không ổn, nhưng nghĩ tới thời gian cấp bách, huyện Thái Tây lại không có lính đánh thuê ra dáng, chỉ có thể thuê bọn họ, nhưng hiện tại xem ra, năm người này dường như không đơn giản, các ngươi người đều đi, lão tử phải khen thế nào, là khen loại cực kiém, bắt cóc chủ thuê, uy hiếp đời khen ngợi? Không biết xấu hổ!

Người như thế làm sao có thể đăng kí trở thành lính đánh thuê, đều là một đám khốn kiếp! Bại hoại!

Phan Bình Bình nói thế nào cũng là Kiếm Đồ, mặc dù một tay tạm phế, thế nhưng tay còn lại vẫn dùng được.

Tránh thoát đám dây thừng này vẫn rất nhẹ nhõm, đoán chừng những đám lính đánh thuê kia cũng không nghĩ tới, Phan Bình Bình thế mà có thực lực Kiếm Đồ, còn tưởng rằng chẳng qua là công tử bình thường đây.

- Một đám tạp chủng, lão tử sẽ phê bình chết các ngươi! Để cho người khác không bao giờ thuê các ngươi! Còn phải nguyền rủa các ngươi rụng tóc!

Phan Bình Bình mở ra dây thừng, trong miệng không ngừng nguyền rủa.

Trong lúc Phan Bình Bình không ngừng chửi mắng, âm thanh của y bỗng nhiên dừng lại, cả người cứng đờ không dám loạn động, bởi vì sau lưng đã truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Phan Bình Bình nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi trên trán dọc theo cái cằm chảy xuống, nghĩ thầm mình sẽ không xui xẻo như vậy chứ, phía trước sói vừa đi, phía sau hổ lại tới, đây rốt cuộc làm sao vậy, tại sao lại xui xẻo như thế?

Mang theo tâm tình kinh khủng, Phan Bình Bình chậm rãi quay đầu, ở trong rừng cây xuất hiện một đôi mắt.

Đó là một loại ánh mắt không có chút tình cảm nào, hung ác vô cùng.

Đồng thời cũng chính là dã thú nổi danh ở Lạc Nhật Sơn Mạch, hổ đá!

Nếu như tay phải không có việc gì, Phan Bình Bình cảm thấy vẫn có thể chiến một trận với hổ đá, thế nhưng hiện tại, mình là một tên phế nhân, chuyện duy nhất có thể làm chính là chạy! Chạy thục mạng!!!

Chỉ thấy Phan Bình Bình nín thở một cái, sau đó co cẳng liền chạy, loại tốc độ chạy trốn này đúng là siêu việt người thường, đạt đến cực hạn, thậm chí trong quá trình điên cuồng chạy, đạo lực trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, đều có dấu hiệu muốn đột phá.

Chờ sau khi Phan Bình Bình chạy, chỉ thấy chỗ hắc ám trong rừng cây nhảy ra một con chó, nó một mặt mộng bức nhìn nhân loại đang chạy trốn, lập tức cảm giác tẻ nhạt vô vị. Cẩu gia chỉ mới lộ ra ánh mắt, nhân loại kia đã bị dọa tè ra quần, cũng chỉ đến thế.

Nó dùng bộ pháp vương giả bước đi, con chó này phản phất bước lên cẩu sinh đỉnh phong.

Tại một bên khác, đám người Dạ Côn cuối cùng đã chất đầy củi khô, đặt lão sư lên đống củi khô.

Lúc này, năm đứa bé mang theo tâm tình nặng nề đứng ở xung quanh, dù nói thế nào, lão sư đột ngột chết đi, chết cũng quá nhanh rồi, nghiệp chướng a...

- Ra tay đi, trời sắp tối rồi.

Phong Điền trầm giọng nói ra, mặc dù không có giao tình gì với vị Ngô Trì lão sư này, nhưng trong lòng cũng có chút cảm thán.

Con ngươi Ba Uyển Thanh đều đỏ, dù sao cũng là nữ hài tử, đa sầu đa cảm một chút.
Dạ Côn thở dài một tiếng:

- Lão sư, lên đường bình àn, kiếp sau nhớ uống ít rượu, nhất là đừng uống vào lúc nắng như vậy...

- Đệ đệ, động thủ đi.

- Được rồi, đại ca...

Dạ Tần lấy một cây củi nhóm lửa, lần thứ nhất làm chuyện loại này, trong lòng vẫn rất trầm trọng.

Xì xì xì...

Củi khô liền bắt đầu cháy rừng rực, thời gian trong nháy mắt, liệt hỏa liền nuốt chửng lấy thân thể Ngô Trì.

Nhưng vào đúng lúc này, mưa rào tầm tã bỗng nhiên hạ xuống, năm đứa bé một mặt mộng bức, đây là ý gì...

Chẳng lẽ lão sư không muốn mình bị thiêu chết sao?

Nhưng ngay lúc này, một cỗ sương mù chậm rãi bay ra, bao phủ toàn bộ rừng rậm, trong vòng một trượng không thấy rõ bất kỳ sự vật gì.

- Đại ca! Uyển Thanh!

Dạ Tần có chút loạn, tranh thủ thời gian kêu gào.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền chăm chú ôm chằm lấy nhau, nghĩ thầm khẳng định là linh hồn lão sư tại gây chuyện.

- Dạ Tần, đại ca!

Ba Uyển Thanh bị hù dọa, cuối cùng vẫn chỉ là một nữ hài tử mười tuổi.

Dạ Côn trấn định hơn rất nhiều, tranh thủ thời gian theo âm thanh kéo đệ đệ cùng Ba Uyển Thanh đến bên cạnh.
- Nguyên Chẩn! Phong Điền! Nói chuyện! Để ta biết vị trí của các ngươi!

Dạ Côn quát lớn, cảm giác không được bình thường.

- Côn ca! Côn ca! Chúng ta ở bên này!

Lúc ngàn cân treo sợi tóc liền hô lên Côn ca Côn ca.

Dạ Côn nghe âm thanh tìm tới hai người, năm người đứng chung một chỗ, còn có thể thấy rõ đối phương.

- Đại ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Dạ Tần chăm chú nắm tay Ba Uyển Thanh, điều này khiến Ba Uyển Thanh cảm nhận được cảm giác an toàn trước nay chưa từng có.

Dạ Côn nhíu chặt lông mày, trầm giọng nói ra:

- Còn nhớ lão sư từng nói qua Mê Vụ Sâm Lâm không?

- Cái gì? Mê Vụ Sâm Lâm chỉ có vào chứ không có ra kia?

Sau khi Phong Điền nói xong, bẹp một cái, ngất...

Nguyên Chẩn bên cạnh một mặt ngốc manh, đã không thể suy nghĩ như người bình thường.

Ở xung quanh huyện Thái Tây có hai địa phương nguy hiểm, người bình thường căn bản không dám tới.

Lạc Nhật Sơn Mạch còn tốt một chút, chỉ cần chú ý một chút liền có thể đi ra... thế nhưng Mê Vụ Sâm Lâm liền rất khó giải quyết.

Dạ Côn cũng chỉ là nghe Vi lão nói qua, hiện tại nhìn tình huống trước mắt, liền nghĩ tới...

- Đại ca, nói như vậy, chúng ta không phải tới Lạc Nhật Sơn Mạch, mà là đến Mê Vụ Sâm Lâm?

Dạ Tần thất thanh nói ra, làm sao có thể chạy đến Mê Vụ Sâm Lâm được? Chẳng lẽ là lão sư...

- Haiz...lão sư hôm nay vẫn luôn uống say, có lẽ lúc ra khỏi thành, đi về phía ngược lại...

Dạ Côn che cái trán, lão sư treo, vẫn phải hố học sinh một phát, phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ thật táng mệnh ở đây?

- Nguyên Chẩn, ngươi muốn làm gì?

Ba Uyển Thanh nhìn thấy Nguyên Chẩn lấy ra cây củi, nghi hoặc hỏi.

Nguyên Chẩn lạnh giọng nói ra:

- Còn không có đốt sạch sẽ, ta phải đi đốt sạch sẽ!

- Được rồi! Trời mưa lớn như vậy, củi đều ướt, chúng ta tìm một chỗ tránh mưa đi, nghĩ biện pháp một chút, nhất định có thể đi ra.

- Tửu Quỷ lão sư! Chúng ta bị y hại thảm!

Nguyên Chẩn tức đến nổ phổi, vừa nghĩ tới mình sắp tráng niên mất sớm, hai chân liền bắt đầu nhũn ra.

Chương 50: Mê vụ sâm lâm

Nguyên Chẩn nói không sai, xảy ra chuyện như vậy, lão sư không thể trốn tránh trách nhiệm, nhưng việc đã đến nước này, nói gì cũng đã muộn rồi.

- Được rồi, đừng oán trách nữa, mau kéo Phong Điền lên, chúng ta tìm một chỗ tránh mưa đi, nhặt mấy cây củi đốt, vẫn phải hơ quần áo cho khô, đừng để bị lạnh.

Làm linh hồn của năm người, Dạ Côn tự nhiên phải có chỗ đảm đương, an bài mọi chuyện thật tốt, sống sót mới có hi vọng, cuối cùng đã có cơ hội tự mình phấn đấu rồi.

Nguyên Chẩn nâng Phong Điền đang bất tỉnh lên, nhưng lực lượng có hạn, Dạ Tần ở bên cạnh phụ một tay, năm người chăm chú cảnh giác đi vào trong sương mù, hiện tại bọn họ hoàn toàn lạc mất phương hướng, nhưng đám mây đen kịt kia vẫn không ngừng trút nước xuống, càng ngày càng hung mãnh, có cảm giác như đang đứng dưới thác nước vậy.

Thời điểm Dạ Côn rời đi không lâu, đống lửa còn bốc lên điểm điểm khói mù.

"Nấc..." một tiếng quỷ dị từ trong miệng Ngô Trì phát ra, có thể tưởng tượng ra được, khí thể vừa vun ra độc đến cỡ nào, nếu như không khí có sinh mệnh, như vậy hiện tại đã sắp mất mạng rồi.

Ngô Trì mở con mắt mông lung ra, nhìn cảnh vật trước mắt, vô lực nói nhỏ:

- Đây là nơi nào, ta đang ở đâu...

Mặc dù không biết mình đang ở chỗ nào nhưng Ngô Trì vẫn chậm rãi ngồi dậy, thế nhưng ngay lập tức y liền phát hiện không đúng.

Quần áo trên người mình đâu, làm sao đều là vật thể đen kịt, theo mưa to thanh tẩy, Ngô Trì cọ sát vết bẩn trên người.

Dù sao thực lực Ngô Trì bày ở đó, cường độ thân thể đã sớm có thể gánh vác lửa đốt, đến mức say rượu... dưới cái nắng gay gắt buổi trưa, liền say ngất đi đi, tiềm thức tiến vào trạng thái chết giả.

Ngô Trì vuốt vuốt cái trán, lập tức khẽ nhíu mày, cảm giác hình như thiếu đi cái gì...

Hai tay lập tức sờ soạng đỉnh đầu, vẻ mặt trong nháy mắt liền đen...

- Tóc của ta đâu? Tóc của ta đâu! Tên trời đánh nào đốt tóc của lão tử?!

Ngô Trì khó có thể tin, mái tóc mình vẫn lấy làm kiêu ngạo cứ như vậy không còn, mái tóc kia xinh đẹp cỡ nào, mềm mại cỡ nào, vừa ngủ một giấc, mình liền bị người ta nướng...

Cường độ thân thể Ngô Trì rất cao, nhưng không có quan hệ gì tới tóc cả, cho nên liền biến thành bộ dáng hiện tại, câu nói kia quả thật rất đúng, người vào trung niên liền hơi trọc, đây không phải là hơi trọc, đây là toàn bộ trọc.

- Nhất định là hai tên tiểu tử thúi kia! Lại dám đốt lão sư! Tiểu vương bát đản!

Ngô Trì cái nổi giận a, mình bây giờ thật đúng là về tới trạng thái nguyên thủy.

Nghĩ đi nghĩ lại, Ngô Trì thầm mắng một tiếng, không đúng. Nếu như nhớ không sai, mình hẳn là dẫn bọn nhỏ đến tu luyện.

Lúc này, Ngô Trì mới phản ứng kịp, vẻ mặt thay đổi.

Lập tức quan sát xong bốn phía, Ngô Trì càng cảm thấy nghi hoặc, bên trong Lạc Nhật Sơn Mạch, làm sao lại có sương mù như thế, loại hiện tượng này rất giống Mê Vụ Sâm Lâm bên kia.

Chẳng lẽ!!!

Mình uống say, đi nhầm hướng rồi????

Ngô Trì một tay bịt trán, không để ý tới chuyện khác, nhanh chóng đi tìm bọn nhỏ, nếu như bọn nhỏ có gì bất trắc, mình bàn giao thế nào...

Uống rượu hỏng việc! Hỏng việc a!

Một bên khác.

Ba Uyển Thanh nhỏ giọng nói ra: - Ta hình như nghe thấy tiếng của lão sư...

- Ba Uyển Thanh! Ngươi đùng có dọa người có được không.

Phong Điền đã tỉnh lại, nhưng nếu như có thể, y vẫn muốn tiếp tục hôn mê, như thế cái gì cũng không cần nghĩ.

- Ta hình như cũng nghe thấy.

Dạ Tần nói nhỏ một tiếng, trong lòng có chút sợ hãi, cầm tay nhỏ Ba Uyển Thanh thật chặt.

Trong lòng Ba Uyển Thanh ấm áp, Dạ Tần thật sự là một nam hài tử dũng cảm, mình quả nhiên không có nhìn lầm người.

Lúc này vẻ mặt Nguyên Chẩn kéo căng, cúi đầu đi bộ, nước mưa từ trên mặt trượt xuống:

- Các ngươi từng nghe qua lời đồn về Mê Vụ Sâm Lâm chưa?

Dạ Côn dừng một chút, lời đồn về Mê Vụ Sâm Lâm ở huyện Thái Tây cũng không phải là bí mật to tát gì, có vài phụ mẫu còn dùng tin đồn này để dọa hài tử nghe lời.

Bất quá ai biết là thật hay giả đây?

Hiện tại Phong Điền đã sắp hồn phi phách tán, vội vàng nói:

- Nguyên Chẩn, ngươi đừng nói nữa, tình huống còn chưa đủ loạn ư?

- Cái tin đồn này là ta nghe cha nói.

Nguyên Chẩn căn bản không có để ý tới, tiếp tục nói.

- Ồ? Tin đồn gì?

Dạ Côn luôn ưa tích nghe mấy lời đồn, nghe qua rất nhiều phiên bản, hi vọng phiên bản Nguyên Chẩn nói sẽ thú vị một chút. Nước mưa rơi trên lá cây phát ra âm thanh ào ào, sương mù xung quanh càng ngày càng dày đặc, cả hai cộng lại khiến cho bầu không khí chìm vào đáy cốc, nhưng mọi người hiện tại đều muốn nghe Nguyên Chẩn kể.

- Tương truyền tại vạn năm trước, Mê Vụ Sâm Lâm này là một tòa chủ thành.

Theo Nguyên Chẩn mở đầu, Dạ Côn liền hứng thú:

- Chủ thành? Nói tiếp.

- Con dân sinh hoạt ở nơi này đều rất vui vẻ, tình cảm giữa hoàng đế và hoàng hậu vô cùng nồng hậu, được tất cả mọi người chúc phúc, nhưng cuối cùng có một ngày, sinh hoạt hạnh phúc biến mất, hoàng hậu là do yêu vật biến thành.

Ba Uyển Thanh tò mò hỏi:

- Vậy Hoàng đế còn yêu nàng không?

Dạ Tần liếc mắt nhìn Ba Uyển Thanh:

- Đây là trọng điểm sao... nữ hài tử các ngươi đều ưa thích yêu yêu yêu.

Dạ Tần dám nói lời này, xem ra là có chút bành trướng.

- Ta chính là thích như thế, hừ!

Tiểu tức phụ đều phát cáu, Dạ Tần liền tranh thủ thời gian đến dỗ.

Dạ Côn lắc đầu, công phu tìm đường chết của đệ đệ đúng là nhất lưu, đây không phải tự mình hại mình ư?

- Nhân loại chúng ta ban đầu không đội trời chung với yêu loại, vạn vạn năm trước đã là như thế, nhưng mà hoàng hậu cao quý lại chính là yêu loại, chuyện này khiến cho tất cả mọi người đều không thể nào tiếp thu được, nhưng hoàng đế bảo vệ hoàng hậu, không ngại xuất thân của hoàng hậu, cái này khiến hoàng hậu rất cảm động.

Chuyện xưa của Nguyên Chẩn khiến mấy người nghe hết sức mê mẩn, lời đồn này đúng là rất thú vị.

Nguyên Chẩn tiếp tục nói:

- Nhưng ngoại trừ hoàng đế, tất cả mọi người đều yêu cầu hoàng đế xử tử hoàng hậu, mang đến rực rỡ cho nhân loại, nhưng hoàng đế không nguyện ý, chuyện này thậm chí còn huyên náo đến mức nước khác cũng biết, thừa cơ xuất binh trợ giúp.

- Hoàng hậu hết sức cảm động những chuyện hoàng đế làm vì nàng, nhưng không muốn nhìn thấy hoàng đế vì mình, ném đi toàn bộ quốc gia phồn vinh, vào một đêm nào đó, hoàng hậu ngay trước toàn thành, tự hủy yêu đan, hóa thành bụi trần, xem như cho tất cả mọi người một cái công đạo.

Nghe đến đó, trong lòng tất cả mọi người đều có chút trầm nặng, vành mắt Ba Uyển Thanh đều đỏ lên, nữ hài tử rất dễ bị cảm động.

- Hoàng đế đâu? Cứ tính như vậy?

Dạ Tần vội vàng hỏi, trong lòng đột nhiên thật giận dữ, nữ nhân mình yêu cứ như vậy không còn.

Lúc này Dạ Côn đang huyễn tưởng, nếu như nữ nhân mình yêu đụng phải chuyện như thế, mình sẽ làm thế nào.

Kết quả chỉ có một, ngươi bức tử vợ ta, ta giết cả nhà ngươi!

- Hoàng đế trơ mắt nhìn hoàng hậu chết đi, cả người lâm vào điên cuồng, giết sạch đám người kia tại chỗ! Thế vẫn chưa xong, sau đó y giết hết toàn bộ những người bức tử hoàng hậu, quốc gia nguyên bản phồn vinh, liền biến thành nhân gian luyện ngục, hoàng đế thậm chí còn hạ xuống nguyền rủa, để những người này vĩnh thế không được an bình!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau