TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Đại ca, đánh ta!

Theo Phan gia phụ tử rời đi, tràng diện không còn khẩn trương như vậy, nhưng đối với Dạ Côn mà nói, tràng thắng lợi này cũng không có thể làm cho mình vui vẻ, thậm chí lại trở nên phiền muộn thêm.

Các bạn học cũng nhìn quen không quen, Dạ Côn chỉ cần đứng hạng nhất, liền chính là cái biểu lộ này.

- Côn Côn, không tệ!

Vi lão giơ ngón tay cái lên với Dạ Côn, không hổ là hài tử mình nhìn trúng, tăng thể diện a.

Ba Đài bênh cạnh cũng nhẹ gật đầu, đứa nhỏ Dạ Côn này, tương lai nhất định là một vì sao sáng chói ở Thái Kinh.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền khó có thể tin, như thế cũng được à, công tử An Khang châu bị đánh, thế mà còn có thể bình yên vô sự, quả giả đi.

Dạ Côn thở dài thật sâu, loại bất đắc dĩ kia có ai có thể hiểu được, cung kính chắp tay chào lão sư, Dạ Côn ta thắng không minh bạch.

Vi lão hài lòng gật gật đầu, liếc mắt nhìn lão sư bên cạnh, ngươi kia liền hiểu, tranh thủ thời gian hướng về phía bọn nhỏ nói ra:

- Tất cả tập hợp! Lão sư muốn tuyên bố mấy chuyện.

Bọn nhỏ tranh thủ thời gian tập trung lại, chờ lão sư lên tiếng.

- Kể từ hôm nay, Dạ Côn chính là lớp trưởng của các ngươi, nếu như lão sư không có ở đây, có gì không hiểu cứ hỏi Dạ Côn đồng học.

Dạ Côn:...

Không hiểu cứ hỏi Dạ Côn? Côn ca ta đây không hiểu tìm ai hỏi, hỏi không khí sao...

Ta là tới nơi này tu luyện, không phải tới dạy người khác, ngươi bảo Côn ca ta dùng cái gì tới dạy, dùng vận khí sao...

Bất quá Vi lão dường như rất hài lòng an bài như vậy, hướng phía Ba Đài nói ra:

- Huyện trưởng đại nhân, chúng ta trở về đi, đừng quấy rầy bọn nhỏ.

- Đúng vậy, mời Vi lão.

- Mời huyện trưởng.

Hai người đều lộ ra vẻ khách khí rời khỏi Tu Luyện Viện.

- Huyện trưởng, xảy ra chuyện như vậy, chỉ sợ đối với ngươi mà nói không phải một chuyện tốt.

Vi lão chống đỡ quải trượng chậm rãi đi, dự định tâm sự với huyện trưởng.

- Không sao, điều đi An Khang châu chẳng qua là vấn đề thời gian.

- Có gì cần liền nói một tiếng.

Ba Đài nghe xong lời này, trong lòng vui vẻ, chắp tay cười nói:

- Vậy liền phiền toái Vi lão rồi.

- Nếu như ngươi được điều đi An Khang châu, về sau cũng có thể chiếu cố Côn Côn một chút.

Vi lão suy tính sâu xa nói, một cái huyện Thái Tây nho nhỏ cũng không thể giúp Dạ Côn phát triển, mà An Khang châu kia cũng chỉ có thể tính là một cái bàn đạp mà thôi.

Ba Đài cười trêu ghẹo nói:

- Xem ra ta vẫn là nhờ phúc của Dạ Côn.

- Xác thực.

- Vi lão thật đúng là không khách khí nha.

- Đều quen biết đã lâu, còn giả bộ khách khí như vậy làm gì, ngươi cứ khăng khăng như thế sao? Tiền đồ của Uyển Thanh cũng không để ý đến?

Ba Đài thua khẩu khí:

- Ta sẽ an bài chu toàn.

- Đừng để hài tử dính vào, hài tử vô tội.

- Vi lão, ta biết.

- Tốt, ta còn muốn đi dạo tư thục, hiện tại người đã già, dạy không nổi, dự định qua mấy tháng liền đóng tư thục.

Vi lão dù sao tuổi tác đã cao, lại nói, dạy qua Dạ Côn thông minh như vậy, lại đi dạy những đứa trẻ khác, không có cỗ kích thích kia.

Ba Đài cũng hiểu, không có thuyết phục nhiều:

- Vi lão đã cống hiến không ít cho huyện Thái Tây, hẳn nên nghỉ ngơi một chút. Vi lão không nói gì, giơ giơ tay lên, đi tới một con đường khác.

Nhìn thân ảnh Vi lão dần dần tan biến, Ba Đài thở hắt ra, đi về phía phủ đệ của mình.

Lúc này trong nội viện.

Lão sư đang lôi kéo Dạ Côn tự giới thiệu.

- Ta tên Ngô Trì, gọi ta Ngô lão sư là được, biểu hiện của ngươi hôm nay lão sư đều nhìn ở trong mắt, xem ra thân thể luyện rất không tệ, lúc lão sư lớn bằng tuổi ngươi, còn đang chơi mộc kiếm đây.

Ngô Trì nhếch miệng cười nói, lộ ra hàm răng trắng noãn, dĩ nhiên còn có mùi rượu đầy miệng kia.

Dạ Côn rất muốn nói, lão sư ngươi đây là dự định giao Tu Luyện Viện cho Dạ Côn ta sao? Sau đó mình cả ngày uống rượu?

- Mong rằng Ngô lão sư thu hồi lời nói vừa rồi, học sinh làm sao có thể dạy những người khác đây?

Ngô Trì cúi đầu xuống, lén lén lút lút muốn nói thì thầm.

Dạ Côn tò mò đưa tới, cảm giác vị lão sư này có chút lỗ mãng.

- Kỳ thật lão sư cũng không biết dạy cái gì, ngươi cứ tùy tiện vung vài cái động tác là được, để tự bọn họ đi chơi.

Dạ Côn:...

Ngươi là lão sư không có trách nhiệm nhất Côn ca ta từng gặp qua, thế mà nói lời như vậy.

- Tốt, nơi này trước hết giao cho ngươi, lão sư đi ra bên ngoài một chút, sẽ trở về sớm.

Ngô Trì phất phất tay, cứ như vậy đi ra khỏi Tu Luyện Viện, Dạ Côn nhìn đến một mặt mộng bức.

Ngô lão sư này cũng quá ngưu bức đi.

- Đệ đệ, Ngô lão sư vẫn luôn như thế à?

Dạ Côn đi đến trước mặt Dạ Tần tò mò hỏi.

Dạ Tần nhẹ gật đầu:

- Đúng vậy.

- Ách... chẳng lẽ các ngươi không có ý kiến?

Dạ Tần vịn bả vai Dạ Côn nghiêm túc nói:

- Đại ca, không ai quản không phải rất tốt à, Ngô lão sư buổi sáng đùa nghịch một chút, chúng ta liền lĩnh ngộ, đây là đang khảo nghiệm người, Ngô lão sư vẫn rất dụng tâm. Đậu xanh... thế này cũng được?

- Vậy Ngô lão sư lúc nào trở về?

Dạ Côn tò mò hỏi.

- Hẳn là sẽ không trở về, đại ca, mau tới dạy cho chúng ta, đều đợi không được...

Dạ Tần vui vẻ nói ra, đại ca tới dạy, nhất định càng hữu dụng.

Dạ Côn nhìn ánh mắt của đám hài tử, đều tràn ngập vẻ sùng bái, chuyện này khiến da đầu Dạ Côn tê rần, đừng có dùng loại ánh mắt này nhìn ta, đây đều là vận khí mà thôi.

- Dạ Côn, lão sư nói ngươi đến dạy.

Ba Uyển Thanh nghiêm túc nói ra, xem ngươi muốn giấu tới khi nào.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn một mặt phiền muộn, rõ ràng hôm nay Dạ Côn tối thiểu sẽ bị lột lớp da, kết quả thế mà biến thành tiểu lão sư của mình.

Tìm hắn tỷ thí? Lôi Quang Quyền từ An Khang châu đến đều bị đánh gãy, hai chiêu mèo quào này của mình còn không bị Dạ Côn đè xuống đất đánh tơi bời sao.

Vừa nghĩ tới tạm thời vô phương chỉnh Dạ Côn, tâm tình Nguyên Chẩn cùng Phong Điền liền sa sút, xem ra tình huống ăn ngủ không yên lại tiếp tục kéo dài.

Dạ Côn hít một hơi thật sâu, hô:

- Dạ Tần.

- Đại ca, chuyện gì.

- Đi lên đùa nghịch hai chiêu.

Dạ Tần:

- ...

Ba Uyển Thanh:

- ...

Côn ca ta thật không biết a, sớm biết như thế, ta đã xem kiếm kỹ trước khi đến rồi.

Buổi chiều tan học, Dạ Côn rời đi trong ánh mắt quỷ dị của Ba Uyển Thanh.

- Đại ca, thành thật khai báo đi, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Dạ Tần tò mò hỏi.

- Đệ đệ, tin tưởng đại ca, đây quả thật là ngoài ý muốn.

Dạ Tần bạch nhãn lật đến tiêu chuẩn, loại lí do này đã nghe qua vô số lần.

- Đại ca, ngươi còn qua loa với đệ như vậy, đệ sẽ tức giận.

- Ha ha, đại ca chỉ đùa với ngươi.

Dạ Côn cưỡng ép gạt ra nụ cười, giải thích thế nào? Ngươi thế này bảo đại ca giải thích thế nào? Chẳng lẽ lại nói mò sao...

Dạ Tần khẽ hừ một tiếng:

- Vậy đại ca mau nói đi.

- Chúng ta ăn không ít đan dược của mẫu thân đúng không?

- Ừm, ta đều không muốn ăn nữa.

- Kỳ thật đan dược của mẫu thân rất lợi hại, nếu như đổi thành đệ đệ ra sân, kết quả cũng giống như nhau.

Dạ Tần suy nghĩ một chút, cảm thấy có chút đạo lý:

- Đúng a! Ta làm sao không nghĩ ra, đại ca, ngươi cũng cho ta một phát Lôi Quang Quyền đi.

- ...

Chương 37: Thê tử biết ngươi áp lực lớn

Thật vất vả mới thuyết phục được đệ đệ, bằng không thì cứ một mực bảo mình đánh nó một quyền, trời ạ.

Về đến nhà, Đông Môn Mộng sớm đã làm xong đồ ăn chờ bọn nhỏ trở về, Dạ Tần nhanh chóng nói sự tình hôm nay cho cha mẹ nghe, biểu tình kia tựa như đang nói mình vậy.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng nghe xong cũng không hiểu ra sao, đây hẳn là tác dụng của đan dược đi.

Xem ra Dạ Tần nói rõ lí do khiến phụ mẫu đều có chút tin tưởng.

Thậm chí Dạ Côn đều có chút tin tưởng, thật chẳng lẽ là hiệu quả của đan dược? Buổi tối hôm nay chờ đệ đệ đi ngủ phải thử nghiệm một chút, nhất định phải tra ra nguyên nhân!

Bên trong Kiếm Thư Phường.

- Ta nói tên Đông U võ si ngươi không có việc gì làm sao lại thích chạy đến chỗ ta uống rượu, ngươi nhìn thê tử ngươi tốt biết bao, biết ngươi áp lực lớn, lựa chọn chạy theo người khác.

Lão bản Kiếm Thư Phường hai tay gối lên hàm dưới, nhìn võ si mơ mơ màng màng, nhịn không được đả kích nói.

Đông U võ si cũng là một cái tên nổi tiếng, bởi vì si mê tu luyện, cho nên bị người gọi là Đông U võ si, liền thê tử đều không thể chịu đựng được, chạy...

- Bạch Đào Kiếm Đạo ngươi cũng chỉ đến thế, nghe nói vài ngày trước bị hai hài tử hố một trận, bất quá hôm nay ta gặp mặt, đứa bé kia quả thật không tệ, hết sức ưu tú, ngươi bị hố cũng là chuyện thường.

Ngô Trì say khướt nói ra, khóe miệng mang theo ý cười, kể từ khi biết thê tử biết mình áp lực lớn, cùng người khác chạy, mỗi ngày đều muốn uống đến say mèm mới thôi.

- Ngươi cút ngay cho ta! Hảo tâm để ngươi uống rượu ở đây, thế mà còn nôn, hủy đi cái bàn của ta!

Ông chủ hai tay chống nạnh, rất có khí thế đàn bà đanh đá chửi đổng.

- Cùng là người lưu lạc thiên nhai, tội gì tổn thương lẫn nhau, nhất túy giải thiên sầu.

Ngô Trì nhếch miệng ngu ngơ cười nói, chuyện này nói ra mọi người sẽ rất khó tin, trước kia y là một người ăn nói rất có ý tứ.

Ông chủ nghe xong lời này liền không vui:

- Ai là người lưu lạc thiên nhai với ngươi, ta sống rất tốt, không ai biết Bạch Đào Kiếm Đạo ta ở đây, càng đừng đề cập tới cừu nhân, ta rất vui vẻ!!!

Lời này vừa mới dứt, một người da đen từ trên trời giáng xuống, xuyên phá nóc nhà ra một cái lỗ lớn, lạnh giọng quát:

- Bạch Đào Kiếm Đạo! Hôm nay là tử kỳ của ngươi!

Ông chủ một mặt mộng bức nhìn người áo đen.

Mà Ngô Trì nhìn xung quanh một chút, sau đó phốc một cái, rượu trong miệng toàn bộ phun ra ngoà, làm cho ông chủ lấy rượu rửa mặt.

- Ha ha ha, chết cười lão tử, cho ngươi khoác lác, Bạch Đào Kiếm Đạo ngươi cái khác không nói, khoác lác thổi phồng thường xuyên bị người ta đâm ngược đi.

Ánh mắt ông chủ càng ngày càng càng lạnh, người áo đen cũng cảm thấy, mình nói gì không đúng sao? Mở màn không nói lời này chẳng lẽ nói những lời khác? Vì sao dùng ánh mắt như thế nhìn mình?

- Ta chính là Đông Tiên, trưởng lão Cửu Cung Các! Hôm nay tới là muốn diệt uy danh của Bạch Đào Kiếm Đạo ngươi!

Đông Tiên ăn mặc từ trên xuống dưới đều là màu đen, thậm chí khuôn mặt đều bị che khuất, đây cũng là trang phục Cửu Cung Các, nhất là thanh kiếm màu đen kia.

Ngô Trì lung la lung lay đứng dậy, hướng phía ông chủ nói ra:

- Xem ra ngươi có việc cần hoàn thành, ta đi trước.

Nói xong còn hướng lấy Đông Tiên chắp tay:

- Quấy rầy.

- Mau cút! Tửu Quỷ! Cẩn thận bà nương cùng người chạy!

Phốc!
- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!

Lúc này đến phiên ông chủ cười vang, sát khí vừa rồi không còn sót lại chút gì, một bên cười còn một bên đập đùi, chính là ưa thích này loại người không sợ chết, luôn chọn hố gai nhảy xuống này.

Ngô Trì dừng bước, nhìn Đông Tiên, bầu rượu trong tay nháy mắt liền bị bóp nát.

- Ngươi vừa mới nói cái gì?

Đông Tiên hừ lạnh một tiếng, giơ giơ lên áo choàng, trầm giọng nói ra:

- Tửu Quỷ! Nhanh xéo đi!

- Ha ha ha, ngươi biết y là ai không?

Ông chủ cười đến nghiêng về phía trước ngửa ra phía sau, kém chút quất tới, ta đùa giỡn y thì được, ngươi lại dám đùa, đây không phải muốn chết sao?

- Vô danh tiểu tốt!

- Xem ra Đông U võ si trong mắt ngươi là vô danh tiểu tốt a.

Ông chủ cười to nói, cầm ra khăn xoa lau khóe mắt, nước mắt đều chảy ra rồi.

- Đông U võ si!!!

Đông Tiên kinh ngạc hô, nhìn hán tử say trước mặt, rất khó tin tưởng, đây là Đông U võ si nổi danh trước kia.

Cho nên Đông Tiên vô thức nói ra:

- Ngươi chính là người kia! Thê tử cùng người chạy Đông U võ si!

Ông chủ sửng sốt một chút, sau đó trực tiếp cười nằm, hai tay đập đập mặt đất.

- Không phải...không phải...ta không phải có ý kia, chẳng qua là bên ngoài đều truyền như vậy...

Đông Tiên luống cuống, ngàn vạn lần không nghĩ tới, trong căn tiệm nhỏ này thế mà đụng phải Đông U võ si, hai tên này cộng lại, hoàn toàn không phải là đối thủ a.

Ầm! Đông Tiên là thế nào xuống tới, liền trở về như vậy, thậm chí trong đêm đen còn lóe sáng lên một cái.

Ngô Trì nhàn nhạt hỏi:

- Bên ngoài đều truyền như thế?

- Ách...không phải ta truyền ra.

- Bạch Đào Kiếm Đạo! Lão tử hôm nay muốn xin ngươi tí huyết!

- CMN! Thật không phải ta!

Dạ phủ.

Lúc này một bóng người nhỏ bé ngồi xổm trong hậu viện, trước mặt còn đốt một đống lửa.

Bóng người nhỏ bé dĩ nhiên chính là Dạ Côn, thừa dịp đệ đệ ngủ thiếp đi, hắn lập tức chạy ra thử một chút.

Từ tình huống hiện tại xem ra, Dạ Côn là định dùng lửa đốt.

Bất quá lúc này Dạ Côn có chút suy nghĩ bất định, nếu như không phải thì sao? Hậu quả sẽ vô cùng thê thảm a.

Bịch! Một tiếng vang trầm bỗng nhiên phát ra.

Chuyện này khiến Dạ Côn giật nẩy mình, nhìn lại, đều là hoa hoa thảo thảo, thật sự là dọa chết người, còn tưởng rằng có người đang nhìn trộm đây.

Mà ở bên trong bụi hoa, khóe miệng Đông Tiên chảy ra máu tươi, một thanh kiếm màu đen cắm ở trong bụng.

Chuyện này khiến Đông Tiên một mặt mộng bức, kiếm của mình làm sao cắm vào trong bụng mình rồi? Hồi tưởng sự tình lúc bay trên không trung một chút, trong nháy mắt liền nghĩ tới.

Bị Đông U võ si một quyền đánh bay trên trời, kiếm bên hông liền thoát ly vỏ kiếm, thời điểm rơi xuống mặt đất, vừa vặn hướng vào bụng mình, cho nên liền...

Đậu xanh! Đông Tiên ta đường đường là trưởng lão Cửu Cung Các, thực lực cường đại, làm sao lại xui xẻo như vậy?

Kỳ thật Đông Tiên muốn nuốt kiếm kỹ một mình, một thân một mình đến đây, nghĩ thầm liều một phen, nói không chừng liền lên trời.

Thế nhưng... sự tình phát triển không theo dự tính của y.

Xui xẻo đến chân trời.

Đông Tiên cảm giác ngũ tạng lục phủ đều lệch vị trí, hàm dưới đều nát, chỉ sợ không sống nổi nữa, y chậm rãi ngẩng đầu...

Đông Tiên một mặt tử tướng đều mộng bức, đứa bé phía trước kia! Thế mà đang nướng tay mình! Thật ác độc!

Đông Tiên ta tung hoành Đông U mấy trăm năm, ngoan nhân thấy nhiều, nhưng nhỏ như vậy lại ác như thế, còn là lần đầu tiên gặp qua.

Nếu như không phải bản thân bị trọng thương, thật muốn thu hắn làm đồ đệ, Đông Tiên ta chỉ thích đệ tử như vậy.

Dạ Côn còn không biết phía sau có người nhìn lén, đang bận nướng cánh tay mình, vẻ mặt thật không tốt...thậm chí có chút ý tứ vặn vẹo.

Bởi vì! Chỉ cảm thấy ấm áp, cũng không cảm giác được bất kỳ dị thường gì, điều này đã chứng minh!

Đây căn bản không phải là tác dụng của đan dược, mà là tác dụng của thân thể mình.

Vì sao! Lão thiên gia! Ngươi vì sao lại đối với ta như vậy! Thỉnh thu hồi thần lực của ta đi!!!

Chương 38: Không bao giờ tin tưởng đầu trọc

- Đại ca, ngươi đang làm gì thế?

Dạ Tần vuốt mắt tỉnh tỉnh mê mê hỏi.

Dạ Côn tranh thủ thời gian thu tay lại, cười nói:

- Đại ca muốn nướng cánh gà cho ngươi.

- Vậy cánh gà nướng đâu?

Dạ Tần nhìn hai tay trống không của đại ca nghi hoặc hỏi.

- Ách...đại ca thực sự nhịn không được nên ăn rồi.

Tâm tình của Dạ Côn cũng rất bất đắc dĩ, còn có thể giải thích như thế nào, nướng tay mình ăn sao?

- Đại ca, ngươi như thế sẽ không có huynh đệ.

Dạ Tần u oán nói ra, đại ca cái gì cũng không nói coi như xong, hiện tại còn ăn một mình.

Dạ Côn rất bất đắc dĩ a, không phải đại ca không nói, đại ca có nói cũng không rõ ràng, làm người thành thật thật là khó.

Đông Tiên trong bụi hoa nảy sinh một chủ ý, có lẽ còn có thể sống sót, nếu như một mực nằm ở đây, chết là cái chắt.

Hai người trước mặt tuy là hài tử, nhưng thoạt nhìn vẫn rất có ái tâm, chỉ là kiểu tóc kia hơi tàn nhẫn một chút, đều là đầu trọc.

Bất quá phải sống, phải tự cứu, theo đối thoại vừa rồi xem ra, đều là hảo hài tử.

- Cứu...mạng...a...

Đông Tiên nhẫn nhịn đau đớn phát ra âm thanh khàn khàn, thế nhưng bên trong màn đêm tĩnh mịch này lại rất rõ ràng.

Dạ Côn cùng Dạ Tần sững sờ, quay đầu nhìn về phía bụi hoa.

- Đại ca, hình như ta vừa rồi ta nghe nhầm thấy tiếng gì đó? Dường như có người đang hô cứu mạng.

- Hẳn không phải đâu, bằng không thì chúng ta đều sẽ nghe nhầm.

Dạ Côn đứng dậy, đi đến chỗ bụi hoa, Dạ Tần thành thành thật thật đi sau lưng Dạ Côn, đêm hôm đen kịt, thoạt nhìn rất khủng khiếp a.

Bỗng nhiên, Dạ Tần kinh hô một tiếng:

- Đại ca! Hình như giẫm lên thứ gì, đạp lệch nó rồi!

- Hình như ta cũng giẫm lên đồ vật gì, mềm nhũn...

Dạ Côn tầng tầng bước lên, cảm giác này hình như không phải đất.

Mắt của Đông Tiên đã trợn trắng như mắt cá chết, tên đầu trọc kia một cước đạp vào cằm mình, sau đó còn nặng nề giẫm đạp mình...

Đây không phải cứu mạng, đây là mưu sát!

Thật hối hận vừa rồi hô lên cứu mạng, hai tên hài tử đầu trọc này hung tàn đến cực hạn, Đông Tiên ta tại sao lại trông cậy vào hai ngươi cứu mạng chứ.

- Đệ đệ, đây là một người, đừng đạp nữa.

- A! Trời ạ!

Dạ Tần tranh thủ thời gian nhảy sang một bên, vừa rồi cũng là nhìn thấy đại ca đạp, mình cũng chỉ thử một chút mà thôi, thề...căn bản không dùng lực a.

Dạ Côn cũng không ngờ tới có người nằm ở trong này hô cứu mạng, lúc này lại không có ánh trăng, Dạ Côn cũng không thấy rõ lắm, chỉ có thể bắt lấy một cái tay trước kéo ra ngoài lại nói.

Lúc này Đông Tiên đã triệt để hôn mê bất tỉnh, ý nghĩ của mình là sai lầm, hai tên đầu trọc này căn bản cái gì cũng không hiểu, đối với một người bị trọng thương, thế mà trực tiếp kéo, ngươi đây là tạo thành tổn thương lần thứ ba.

Dạ Côn kéo Đông Tiên tới bên cạnh đống lửa, rốt cục thấy rõ ràng, là một nam tử trung niên, trên bụng còn cắm một thanh kiếm, máu tươi róc rách chảy xuống dưới ánh lửa phập phồng trông mà kiếp vía, nhất là gương mặt kia, trắng bệch giống như nữa nhân bôi phấn rồi, mà hai đầu lông mày kia lại mang theo sự hối hận sâu sắc.

Dạ Côn nghĩ đến, trang phục người này như vậy, chắc là đang làm chuyện xấu, sau đó sâu sắc hối hận.

Người a, chỉ có lúc sắp chết mới biết hối hận.
Nếu như Đông Tiên trong hôn mê biết Dạ Côn đang suy nghĩ gì, khẳng định sẽ giận đến nhảy dựng lên, Đông Tiên ta hối hận chính là đã hô một tiếng cứu mạng kia.

- Đại ca, y chảy rất nhiều máu...

Âm thanh Dạ Tần đều có chút run rẩy, lần đầu tiên nhìn gần như vậy, có chút không thích ứng.

Dạ Côn trầm giọng nói ra:

- Ta đi gọi cha và mẫu thân tới.

- Đại ca, hay là chúng ta cầm máu cho y trước đi, bằng không y sẽ chết.

Sau khi nói xong, Dạ Tần trực tiếp rút kiếm ra, Đông Tiên đang hôn mê trong nháy mắt liền thanh tỉnh, đứng dậy trợn tròng mắt nhìn Dạ Tần, phảng phất đang hỏi, ngươi đang làm gì?! Ngươi muốn đùa chết ta à?

Dạ Côn đều mộng bức, vô ý thức hô:

- Đừng.

Dạ Tần cũng ý thức được bản thân làm sai, tranh thủ thời gian hướng phía Đông Tiên nói ra:

- Xin lỗi...

Sau đó lại cắm kiếm vào.

Phốc phốc!

Dạ Côn:...

Đông Tiên:...

Đông Tiên cúi đầu nhìn thanh kiếm đâm vào ngươi mình, gương mặt run rẩy mãnh liệt, nhưng hàm dưới nát bấy khiến y một câu đều nói không ra khỏi miệng được.

Da đầu Dạ Côn đều tê dại, rút ra, lại cắm vào...vị hắc y nhân này khẳng định rất khó chịu đi.

Đông Tiên tự hỏi, đời này y chưa từng làm qua sự tình nào khiến mình hối hận, cho dù hôm nay đụng phải hai tên cao thủ cũng không có hối hận qua.

Chỉ có một chuyện y vô cùng hối hận, đó chính là tiếng hô cứu mạng vừa rồi kia, quả nhiên! Để cái đầu trọc đều không phải là thứ gì tốt!

- Đại ca, ta không phải cố ý.

Dạ Tần trực tiếp đứng dậy nói rõ lí do, bị dọa không nhẹ. Vậy mà lúc này Đông Tiên vô lực ngã xuống, thân thể im lặng nằm bên cạnh đống lửa.

Dạ Côn kéo đệ đệ sang bên cạnh cẩn thận nói ra:

- Đệ đệ, về sau gặp chuyện như vậy tuyệt đối không nên lỗ mãng, biết không?

Đông Tiên nhìn hai cái bóng lưng nho nhỏ, toàn thân vô phương động đậy, thế nhưng nhiệt độ cao lại khiến Đông Tiên càng khó chịu.

Bỗng nhiên, Đông Tiên nhìn thấy y phục của mình đốt.

- Đệ đệ, bị kiếm xuyên qua thân thể tạm thời sẽ không chết, bởi vì kiếm ngăn máu chảy ra ngoài, nhưng nếu như ngươi rút ra, như vậy máu sẽ lập tức phun ra ngoài.

- Ồ ~ nguyên lai là như vậy, đại ca biết thật nhiều..

- Đại ca nói thêm cho ngươi một chút thường thức đi.

Đông Tiên ngay cả tâm chửi thề đều có, các ngươi còn trò chuyện! Lão tử sắp biến thành heo nướng rồi!

Đông Tiên cứ như vậy nhìn lửa lan lên trên người mình, hiện tại muốn hô cứu mạng đều hô không ra.

- Đại ca, ngươi có ngửi thấy có mùi gì là lạ không?

Dạ Côn hít hà, quả thật có mùi lạ, giống như lông tóc bị cháy, hết sức gay mũi.

Nhìn lại, khóe miệng Dạ Côn giật một cái.

- Đại ca, y tự thiêu!!!

- Ta biết! Ta không có mù, tranh thủ thời gian múc nước đi...

Đông Tiên đã sinh không thể luyến, đời này y sẽ không bao giờ tin tưởng đầu trọc.

Hai huynh đệ làm ra động tĩnh lớn, đánh thức phụ mẫu đang ngủ say.

Nhìn người kia đen sì, Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng cứng đờ.

- Cha, mẹ, người này tự thiêu.

Dạ Tần nhỏ giọng nói ra, chuyện không liên quan gì đến ta.

Dạ Côn nghiêm túc nhẹ gật đầu:

- Đúng là tự thiêu, có lẽ đang trốn tránh cừu nhân.

Ta con mẹ nó trốn chính là hai tên đầu trọc các ngươi!

Dạ Minh đi đến bên người Đông Tiên cháy đen kiểm tra.

- Hàm dưới người này bị nát bấy, lực lượng một quyền này không nhỏ, không phải người bình thường tạo thành, còn có thanh kiếm này...

Dạ Minh không nói gì, bởi vì đã biết thân phận của người này, là người của Cửu Cung Các!

Sắc mặt Đông Môn Mộng nghiêm túc, người của Cửu Cung Các thế mà tìm tới nơi này rồi.

Vợ chồng hai người liếc nhau, xem ra là bởi vì hai quyển kiếm kỹ kia, hôm nay không thành công, chỉ sợ lần sau sẽ còn tiếp tục như thế.

Gào!!!!

Đông Tiên hít mạnh một hơi, dọa Dạ Côn cùng Dạ Tần đều giật nảy mình, vẫn phải chết, thế mà không chết.

- Trương Thiên Thiên!

Dạ Minh trầm giọng quát.

Chương 39: Một lời không hợp là diệt môn

- Có thuộc hạ!

- Đưa đến nhà bếp đi.

- Vâng.

Trương Thiên Thiên nâng Đông Tiên bị cháy khét lên, đi về phía nhà bếp, mà Dạ Minh theo ở phía sau.

Đông Tiên rốt cục nhẹ nhàng thở ra, cũng may người lớn nói đạo lý, hai tên tiểu tử đầu trọc này đúng là ma quỷ.

- Mẫu thân, cha đi làm cái gì vậy?

Dạ Tần tò mò hỏi.

Đông Môn Mộng khẽ cười nói:

- Các con nhanh đi ngủ đi, ngày mai còn phải tu luyện, nghe lời ~

Dạ Côn làm sao cảm giác biểu lộ của cha không thích hợp, bất đắc dĩ cùng Dạ Tần trở về phòng.

Nhìn bọn nhỏ về đến phòng, vẻ mặt Đông Môn Mộng dần dần băng lạnh lên, Cửu Cung Các xem ra sẽ không từ bỏ ý đồ.

Về sau sẽ càng bất lợi cho bọn nhỏ, rất là nguy hiểm, không thể để cho nguy hiểm như vậy tồn tại, ít nhất lúc hài tử còn nhỏ phải để ý một chút.

Đông Tiên rất muốn nói, không phải ta thương tổn hài tử của ngươi, là con của ngươi tổn thương ta, có thể giảng đạo lý hay không.

Đông Môn Mộng lẳng lặng đứng ở ngoài nhà bếp chờ đợi, Tiểu Lăng rót một chén nước đến, cẩn thận nói ra:

- Phu nhân, vẫn nên xử lý Cửu Cung Các một chút, hiện tại các thiếu gia còn nhỏ, vô phương xử lý.

- Đúng là như thế, chờ lão gia đi ra thương lượng một chút, diệt Cửu Cung Các!

Khuôn mặt Đông Môn Mộng phát lạnh, thế mà khi dễ Côn Côn và Tần Tần, đúng là không muốn sống nữa!

Không bao lâu, Dạ Minh liền ra khỏi nhà bếp, Trương Thiên Thiên bên trong đang xử lý thi thể.

Ý thức sau cùng của Đông Tiên chính là, mình lại sai, hai tên đầu trọc kia ác như vậy, không phải không có nguyên nhân, phụ mẫu bọn chúng còn tàn nhẫn hơn!

- Thế nào, hỏi ra cái gì không?

Đông Môn Mộng trầm giọng hỏi.

Dạ Minh nhíu chặt lông mày, lạnh lùng nói ra:

- Người này hàm dưới vỡ vụn, vô phương nói chuyện, ta liền để y viết.

- Nàng đoán y viết cái gì?

- Cái gì?

- Nàng xem xem.

Đông Môn Mộng tiếp nhận tờ giấy Dạ Minh đưa tới, nhìn một chút liền tức giận:

- Tên này không biết xấu hổ, lại còn nói Côn Côn và Tần Tần nhà ta hãm hại y! Hai đứa bé lại có thể hại ngươi như thế?! Loại hồ ngôn loạn ngữ này người bình thường cũng sẽ không tin.

- Đúng rồi! Đối với loại người vu hãm này, ta liền hảo hảo giáo dục một phen, ai ngờ cái tên kia không đổi giọng, còn nguyền rủa con chúng ta. Cửu Cung Các đáng chết! Lão tử muốn diệt bọn chúng để tiết mối hận trong lòng!

- Tiểu Lăng, ngươi đi chuẩn bị một chút.

- Trương Thiên Thiên, ngươi cũng đi chuẩn bị một chút.

- Vâng! Lão gia! Phu nhân!

Hai người chắp tay hô, lập tức đi chuẩn bị một chút, chuẩn bị đi diệt Cửu Cung Các kia. Người nào không đắc tội, lại đến tìm thiếu gia gây phiền toái, đây không phải chán sống rồi sao.

Theo Trương Thiên Thiên cùng Tiểu Lăng rời đi, Dạ Minh thấp giọng nói ra:

- Người này cũng có chút kỳ quái, trên bụng có hai chỗ bị kiếm đâm.

- Chuyện này có gì kỳ quái?

Đông Môn Mộng hỏi.

- Vết đâm này rất kỳ lạ, tựa như bị người không có sức đâm, dù sao chúng ta là người tu luyện, vết kiếm đâm sẽ có hiệu quả xuyên qua, trừ phi đã mệt bở hơi tai.

- Ngươi nói là, hài tử đâm y? Làm sao có thể, Côn Côn và Tần Tần nhỏ như vậy, sẽ không làm chuyện như thế.

- Không phải, ta nói là có cao nhân tại bảo vệ bọn nó.

Đông Môn Mộng yên lặng nhẹ gật đầu:

- Cảm giác có chút giống, cũng không biết là cao nhân phương nào, có mục đích gì, hai chúng ta cũng không phát hiện khí tức người này, nếu như gặp mặt, phải cảm ơn y thật tốt.

- Ta cũng nghĩ như vậy, bằng không tối nay bọn nhỏ đã gặp nguy hiểm.

- Bất quá Cửu Cung Các này đúng là đáng chết! Liền tiểu hài tử đều không buông tha!

Đông Môn Mộng nắm đôi bàn tay trắng như phấn oán giận nói ra.

- Đúng vậy! Thiên Thiên cùng Tiểu Lăng đã đi xử lý, chúng ta kiên nhẫn chờ là được.

- Đi rót chén trà cho ta, làm tức chết.

- Mộng Mộng, bớt giận, đừng tức giận hại thân thể, Côn Côn và Tần Tần không có chuyện gì.

Dạ Côn cùng Dạ Tần là không có việc gì, chỉ khổ Đông Tiên a, đụng phải Dạ Côn liền không có chuyện tốt phát sinh, thậm chí còn mất mạng, nếu như nằm ở trong bụi hoa, có lẽ còn có thể sống thêm mấy canh giờ, ít nhất còn có hồi ức ngọt ngào.

Thế nhưng hiện tại hồi ức chỉ có hối hận, tiếng kêu cứu mạng kia biến hồi ức cuối cùng của mình trở thành địa ngục.
Nếu như lại cho y lựa chọn một lần, y khẳng định sẽ im lặng nằm ở trong bụi hoa chờ chết, tuyệt đối sẽ không hô cứu mạng.

Lúc này hai người Trương Thiên Thiên cùng Tiểu Lăng đã làm tốt chuẩn bị, một thân trang phục màu đen phủ kín người, hoàn toàn không lộ ra một chút sơ hở nào.

Duy nhất nổi bật chính bội kiếm trong tay hai người, đây là lần đầu tiên thấy hai người bọn họ cầm kiếm, trong tay Trương Thiên Thiên nắm là một thanh trường kiếm màu bạc, hoa văn trên vỏ kiếm đẹp đẽ vô cùng, có chút loè loẹt.

Mà kiếm trong tay Tiểu Lăng đỏ bừng, vỏ kiếm không có ấn ký dư thừa, lại cho người ta một loại cảm giác tiến đến tử vong, rất là đè nén.

Chẳng qua là Trương Thiên Thiên có chút khẩn trương, loại khẩn trương này không phải tới từ kẻ địch, mà là đến từ Tiểu Lăng.

Rất lâu không cùng Tiểu Lăng ra ngoài làm nhiệm vụ, lần này lại có thể đơn độc cùng một chỗ, phải nói chút gì đó mới được.

- Đi thôi, đi sớm về sớm.

Tiểu Lăng từ tốn nói, tiểu thư như thế nào, vậy thị nữ liền như thế nấy, Dạ gia một nhà đều rất ác độc.

- Ồ... được...

Trương Thiên Thiên có chút chất phác.

Hai người trong nháy mắt liền tan biến ngay tại chỗ, mấy hơi ở giữa liền đến một tòa núi lớn nào đó ở Đông U, phóng nhãn toàn bộ dãy núi, phía trên phòng ốc đan xen, vờn quanh ở phía trên dãy núi giống như cự mãng.

Đây là Cửu Cung Các, mặc dù không phải thế lực rất mạnh, nhưng cũng không thể coi thường.

Bất quá Tiểu Lăng cùng Trương Thiên Thiên lộ ra khí định thần nhàn, dường như lúc trước đã làm loại chuyện này không ít.

- Tiểu Lăng, kia là gì...

Trương Thiên Thiên lời còn chưa nói hết, Tiểu Lăng liền trực tiếp rút kiếm của mình ra, nháy mắt kiếm vừa ra khỏi vỏ, thân kiếm liền bị ngọn lửa bao trùm.

- Liệt Hỏa Kiếm pháp!

Tiểu Lăng khẽ kêu một tiếng, tay phải cấp tốc vạch ra thập tự liệt diễm.

Liệt hỏa hừng hực phảng phất muốn chiếu sáng màn đêm tăm tối, thập tự hỏa diễm kinh khủng kia mang theo khí tức nóng bỏng đánh úp về phía Cửu Cung Các, nhiệt độ tại thời khắc này trở nên quỷ dị dị thường, uy áp to lớn bao phủ cả toà sơn mạch lại.

Khóe miệng Trương Thiên Thiên hơi hơi run rẩy, quả thật giống phu nhân như đúc, người hung ác đều ít nói.

Tại Cửu Cung Các, năm tên đệ tử đang đang đi tuần, kiểm tra có dị thường hay không.

- Đêm hôm khuya khoắt như thế đi tuần tra, cũng không nhìn thấy cái quỷ gì.

Một tên đệ tử phàn nàn nói ra.

- Đúng vậy, có ai dám tới Cửu Cung Các ta gây rối, thật là muốn chết.

- Nghe nói gần đây Các chủ mất thứ gì đó, cho nên hỏa khí rất lớn.

- Ta là nghe nói có người làm phản rồi, cầm bảo bối của Các chủ đi, cho nên Các chủ mới nổi trận lôi đình.

- Cấp trên đánh nhau, lại liên lụy đến mấy tên tiểu đệ tử chúng ta.

- A, các ngươi nhìn bầu trời, đó là cái gì, đỏ đỏ, nóng quá a...

Mấy tên đệ tử ngẩng đầu nhìn chăm chú trên không, hỏa diễm cuồn cuộn chớp mắt đánh tới, mấy tên đệ tử còn chưa kịp kêu thảm, trong nháy mắt đã hóa thành tro tàn.

Rầm rầm rầm!!!

Toàn bộ dãy núi Cửu Cung Các bị Liệt Hỏa Kiếm pháp đánh trúng, chia năm xẻ bảy.

Chương 40: Tiểu lăng

Rung động dữ dội khiến Cửu Cung Các lung lay sắp đổ, có thể trông thấy vô số điểm đen từ trong phòng chạy ra, thậm chí còn không kịp mặc áo choàng vào, trên mặt tất cả mọi người phủ đầy kinh hoảng và kinh ngạc, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi kịp phản ứng, lại phát ra trận trận tiếng thét chói tai, bốn phía ầm vang.

Vài vị nhìn như trưởng lão Cửu Cung Các lập tức nổi bồng bềnh giữa không trung, trong tay nhanh chóng kết ấn, vòng sáng khổng lồ bao phủ toàn bộ Cửu Cung Các, để Cửu Cung Các lung lay sắp đổ hơi đình chỉ, nhưng vẫn có vô số đá tảng rơi xuống, nện lên mặt đất tạo thành mấy cái hố lớn nhỏ không đều.

Tại tầng cao nhất Cửu Cung Các, một vị lão giả nhìn chăm chú thương khung, tầm mắt đặt ở trên người Tiểu Lăng cùng Trương Thiên Thiên, gương mặt già nua có chút ngưng trọng.

- Các hạ là ai? Vì sao tổn thương Cửu Cung Các ta?!

Vị lão nhân này chính là Các chủ Cửu Cung Các, Trung Thiên.

Tiểu Lăng tay cầm Liệt Hỏa Kiếm mặt như băng sương, thoạt nhìn căn bản không giống một thị nữ, nhưng hết lần này tới lần khác nàng lại là một thị nữ, thật không có cách nào khiến người tin tưởng.

- Người diệt Cửu Cung Các!

Tiểu Lăng từ tốn nói, Liệt Hỏa Kiếm trong tay lần nữa vạch ra một đạo liệt hỏa do kiếm khí tạo thành, so sánh với kiếm khí bình thường càng có uy lực.

Vì bảo tồn Cửu Cung Các, mấy vị trưởng lão không được mở kết giới, nhưng lúc này kết giới rất không ổn định, nếu như bị đánh trúng lần nữa, như vậy kết giới sẽ vỡ tan, Cửu Cung Các lập tức đổ sụp.

- Nữ tử cuồng vọng! Cửu Cung Các là nơi ngươi nói diệt liền có thể diệt sao?

Trung Thiên nghiêm nghị chất vấn, áo bào trắng trên người theo khí tức tăng lên điên cuồng phiêu động, lộ ra thanh kiếm bên hông.

Trung Thiên tay phải nắm chặt chuôi kiếm, trong chớp mắt này, toàn bộ Cửu Cung Các đình chỉ lắc lư, các đệ tử cũng có thể cảm giác được, Các chủ nổi giận! Các chủ rút kiếm!

Keng!

Lợi kiếm ra khỏi vỏ, một cỗ kiếm khí bàng bạc lập tức vọt về phía liệt hỏa.

Rầm rầm rầm!

Hai cỗ kiếm khí hung hăng đụng vào nhau, hỏa diễm trên không trung tản ra bốn phía, toàn bộ thương khung và đại địa đều bị cỗ hỏa diễm này chiếu sáng, như ráng chiều xinh đẹp, bất quá vẻ đẹp này lại mang theo sát cơ chí mạng.

Tiểu Lăng cùng Trung Thiên rút kiếm tựa hồ khó phân trên dưới, dần dần... đêm tối lần nữa bao phủ đại địa.

Trung Thiên tay cầm trường kiếm, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm:

- Người có thể khiến cho lão phu rút kiếm không nhiều, tiểu cô nương. Ngươi hẳn nên cảm thấy vui mừng, có thể nhìn thấy kiếm của lão phu. Xưng tên ra, lão phu không muốn giết người không có tên tuổi.

- Dòng họ của ta, ngươi há có thể biết được.

- Vậy lão phu liền tiễn ngươi đến địa ngục ăn năn!

Thân ảnh Trung Thiên trong nháy mắt tan biến tại chỗ.

Tiểu Lăng từ tốn nói:

- Đứng xa một chút.

Trương Thiên Thiên bất đắc dĩ, chỉ có thể rời xa, Tiểu Lăng nhiều năm không có ra tay, xem ra cũng rất ngứa tay.

Đệ tử Cửu Cung Các đều quên đào mệnh, nhìn Các chủ đại hiển thần uy, dồn dập trợ uy.

Trong nháy mắt, thân ảnh Trung Thiên chỉ cách Tiểu Lăng ba trượng.

- Thân kiếm quấn hỏa, đúng là hiếm thấy. Trung Thiên nhìn Liệt Hỏa Kiếm trong tay Tiểu Lăng từ tốn nói, đôi mắt lộ ra sự bình tĩnh.

- Liệt Hỏa Kiếm.

Tiểu Lăng lên tiếng nói ra.

Trung Thiên vung trường kiếm trong tay lên, phát ra trận trận than nhẹ:

- Lão phu cầm trong tay chính là Phá Nguyệt Kiếm.

Xem ra tên có thể không báo, nhưng tên kiếm nhất định phải báo ra, đây tựa hồ cũng là một loại quy củ.

- Sau ngày hôm nay, sẽ không còn Cửu Cung Các.

Tiểu Lăng kiếm chỉ Trung Thiên, giọng dịu dàng quát, đại hiển uy phong nữ tử.

Trung Thiên nhìn cô nương áo đen trước mặt, còn có người áo đen yên lặng đứng bên cạnh, nghĩ thầm cái nữ oa này tuổi không lớn lắm, nhưng thực lực mạnh mẽ như thế, rất hiếm thấy.

- Tiểu cô nương, ngươi có cừu hận gì với Cửu Cung Các ta?

Trung Thiên nhàn nhạt hỏi, nguyên do trong này vẫn nên làm rõ thì hơn.

- Cửu Cung Các ngươi đắc tội với người không nên đắc tội.

Đắc tội với người? Cửu Cung Các ta đắc tội người nhiều như vậy, ai biết ngươi nói tới ai?

- Là ai?

- Ngươi không cần biết.

Chòm râu bạc phơ của Trung Thiên đều bị tức đến vểnh lên, chuyện như vậy chẳng lẽ làm người trong cuộc không thể biết sao?

- Hôm nay ngươi muốn diệt Cửu Cung Các ta, vậy phải hỏi Phá Nguyệt Kiếm trong tay lão phu! Ngươi cũng sắp trở thành vong hồn dưới Phá Nguyệt Kiếm rồi! Trung Thiên dần dần toát ra sát khí lạnh lẽo.

Tiểu Lăng không nói gì nữa, cũng không cần phải nói.

- Liệt Hỏa Ly Trận!!!

Tiểu Lăng dựng thẳng Liệt Hỏa Kiếm ở bên cạnh, trong miệng yên lặng lẩm bẩm, xem ra Liệt Hỏa Ly Trận này cần phải ngâm xướng Liệt Hỏa Kiếm Kỹ.

Trung Thiên không dám tùy tiện ra tay, bên cạnh còn có một tên đang nhìn chằm chằm.

Oanh!

Theo một tiếng vang thật lớn, đất đai dưới chân ầm ầm nứt ra, một đạo hỏa diễm bắn thẳng đến chân trời.

Rầm rầm rầm!!!

Mấy chục đạo hỏa trụ toát ra, uy áp cuồn cuộn khiến cho người ta có chút không thở nổi. Vài cái hỏa trụ xông vào vân tiêu, phảng phất như đang chống đỡ toàn bộ thương khung, kiếm kỹ hoành tráng như vậy vô cùng hiếm thấy, thế nhưng hôm nay lại nhìn thấy.

Hỏa trụ lớn như vậy, to như thế, hùng vĩ cỡ nào.

Trung Thiên có thể cảm giác được áp lực trận pháp mang đến, bất quá vẫn từ tốn nói:

- Liệt Hỏa Kiếm của ngươi giúp đỡ Liệt Hỏa Kiếm Kỹ, uy lực có thể lớn hơn mấy lần, thế nhưng lão phu có chút tò mò, Liệt Hỏa Kiếm Kỹ vô cùng hiếm hoi, làm sao ngươi có được, ở trong Đông U, hẳn sẽ không xuất hiện Liệt Hỏa Kiếm Kỹ, ngươi rốt cuộc là ai?

Nói đến phần sau, ngữ khí Trung Thiên càng thêm lạnh lẽo, Phá Nguyệt Kiếm trong tay toát ra lưu quang mềm mại, như nước chảy, tản ra thiển mang màu bạc.

- Ta là ai thật quan trọng như vậy sao? Cũng được, dù sao ta muốn diệt Cửu Cung Các ngươi, ta liền nói cho ngươi! Ta tên Lưu Lăng!

Trương Thiên Thiên bên cạnh đều lộ ra ánh mắt quỷ dị, ánh mắt ấy tựa hồ mang theo sự hưng phấn, nghĩ thầm đúng là nhờ phúc của lão già này, ta rốt cục biết được tên của Tiểu Lăng.

Tiểu Lăng gọi Lưu Lăng, danh tự thật sự rất êm tai.

Không sai, nhiều năm như vậy, Trương Thiên Thiên cũng không biết tên của Tiểu Lăng, ngay cả Dạ Minh cũng không biết tên của Tiểu Lăng, mặc dù từng hỏi Đông Môn Mộng, nhưng Đông Môn Mộng tôn trọng chuyện riêng tư của Tiểu Lăng, trả lời muốn hỏi liền đi hỏi người trong cuộc.

Tiểu Lăng cũng không nói qua, về phần tại sao không nói, Dạ Minh cùng Trương Thiên Thiên đều rất tò mò.

Nhưng Trương Thiên Thiên hôm nay nghe xong, ngoại trừ êm tai ra, cũng không có gì khác, không biết tại sao Tiểu Lăng luôn giấu.

- Lưu Lăng, tên rất dễ nghe, ngươi phải nhớ kỹ! Hôm nay là Trung Thiên ta giết ngươi! Đừng quên!

Phá Nguyệt Kiếm trong tay phải Trung Thiên nháy mắt tan biến, chỉ còn lại có chuôi kiếm trong tay. Thân kiếm hóa thành một đạo quang lưu màu bạc, tràn ngập trong không khí.

Lưu Lăng lạnh giọng nói ra:

- Thời điểm ta thả ra Liệt Hỏa Ly Trận, kết cục của ngươi đã được chú định. Nếu như vừa rồi ngươi ngăn cản ta, có lẽ còn có thể giãy dụa một chút, đám người các ngươi đều tự cao khinh thường, cuối cùng chết như thế nào cũng không biết.

- Tiểu nha đầu, chớ phách lối!

Trung Thiên nghiêm nghị quát, tay phải giơ lên cao cao, quang lưu màu bạc như sao trời đang tụ tập, hình thành một thanh trường đao màu bạc, cao trăm trượng, tràng diện như thế khiến tất cả đệ tử đều trợn mắt hốc mồm, kiếm kỹ thật lợi hại.

- Ngân Trảm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau