TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Đại ca, ngươi hạ lưu~

- Cũng không có gì, chỉ là chuyện tu luyện trong nội viện, ngày mai sẽ có một học sinh tới, lão sư nói là từ An Khang châu tới.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng hơi sững sờ, Đông Môn Mộng tò mò hỏi:

- Học sinh từ An Khang châu tới tới làm gì?

- Không biết, nghe lão sư nói, hình như là trao đổi kiếm kỹ đi, bất quá nghe Ba Uyển Thanh nói, là tới nhà bọn họ làm khách, con cũng không biết có ý gì.

Dạ Tần sờ lên cái đầu trọc của mình, ngốc ngốc cười láo lĩnh nói.

Tiểu Lăng phục vụ bên cạnh đều nhịn không được cười, hai đứa bé này thật là, đều làm cái đầu trọc, nhất là thời điểm ngồi cùng một chỗ, cảm giác cứ buồn cười thế nào ấy.

Đối với chuyện bỗng nhiên xuất hiện người ngoài, vợ chồng hai người vẫn tương đối cảnh giác.

- Mẫu thân, ngày mai con có thể đi tu luyện không.

- Thật không sao rồi?

Đông Môn Mộng nghiêm túc hỏi.

- Mẫu thân ~ thực không sao ~

Dạ Côn mang theo từng tia nũng nịu nói ra, đụng phải mẫu thân tốt như vậy, nũng nịu đều là hành động bản năng.

Đông Môn Mộng ôn nhu cười một tiếng, lập tức xinh đẹp không thôi, mặc dù cha thường nói cái gì về sau đừng cưới lão bà giống như mẫu thân.

Thế nhưng hai huynh đệ cảm thấy, có thể lấy được nữ tử giống như mẫu thân, đó chính là may mắn mấy đời nha.

Sau khi ăn xong, hai huynh đệ đi vào trong hậu viện.

- Đại ca, Phong Điền cùng Nguyên Chẩn muốn chỉnh học sinh mới tới kia.

Dạ Tần lặng lẽ nhìn xung quanh, lén lút nói ra.

- Bọn muốn chỉnh như thế nào?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi, hai tiểu tử này muốn chỉnh mình cũng không phải chuyện một ngày hai ngày, đó là một năm hai năm, chẳng qua là cho tới bây giờ không thành công qua.

- Không biết, nhưng đại ca phải cẩn thận, Tu Luyện Viện không giống với tư thục, lão sư cho phép so tài.

Dạ Tần cẩn thận căn dặn.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai Dạ Tần:

- Đệ đệ, ngươi cứ yên tâm đi, không có việc gì, đến phiên ngươi, cùng huyện trưởng chi nữ kia?

- Không có gì a...

Dạ Tần lập tức nhìn sang phía bên cạnh, dáng vẻ giống như có chút chột dạ.

- Hôn môi chưa?

- Đại ca! Ngươi hạ lưu!

Dạ Tần thở phì phì đi vào trong phòng, còn đóng cửa cái rầm.

Chuyện này khiến Dạ Côn một mặt mộng bức, đây là hạ lưu? Trời ạ!

Ngày thứ hai, Dạ Côn đổi một bô y phục luyên công màu đen, tinh thần vô cùng phấn chấn, Dạ Tần bênh cạnh thế mà còn có chút đỏ mặt.

Chuyện này khiến Dạ Côn hết sức câm nín, tiểu tử ngươi rất thẹn thùng a.

Hai cái đầu trọc lớn đi ra Dạ gia, mọi người xung quanh đều sẽ nhìn nhiều vài lần, dù sao hài tử để cái đầu trọc còn có thể suất khí như vậy không nhiều.

- Được rồi được rồi, coi như đại ca nói sai có được hay không.

Dạ Côn dỗ dành đệ đệ hờn dỗi, một mặt bất đắc dĩ.

Dạ Tần quệt mồm nói: - Đại ca, về sau phải chú ý dùng từ, bằng không thì sẽ bị nói thành tiểu lưu manh.

- Ừ ừ ừ, đại ca thụ giáo.

Dạ Côn ủi ủi đệ đệ, chờ ngươi sau này liền sẽ rõ ràng một cái đạo lý, nam nhân hư càng được nữ hài tử ưa thích, Côn ca ta là nam nhân chính trực, cho nên mới rơi vào kết quả như vậy, bi kịch.

Dạ Tần nhếch miệng cười một tiếng:

- Đại ca, chờ chút nữa ta tới dạy ngươi kiếm kỹ được chứ, ta nói với ngươi a, ngươi là không nhìn thấy, ta hiện tại chính là cái này.

Nói xong giơ ngón tay cái lên.

Dạ Côn đương nhiên phải phối hợp, biểu lộ xốc nổi:

- Ái chà, không tệ a, tăng thể diện cho đại ca.

- Đó là đương nhiên!

Nói xong Dạ Tần cũng cảm giác là lạ ở chỗ nào, nhưng lại không nói ra được.

Lần trước Dạ Côn đi vào Tu Luyện Viện, cũng chỉ thấy một đại môn khẩu, sau đó liền bị sét đánh.

Hôm nay rốt cục tiến vào.

Chẳng qua là...

Cái này là một cái sân huấn luyện, mấy cái cọc gỗ bày ở một góc, một người trung niên nam tử đang ngồi dưới mái hiên uống rượu.

- Đại ca, kia chính là lão sư, kiếm sĩ duy nhất ở huyện chúng ta đấy, rất là lợi hại.

Dạ Tần một mặt sùng bái, phảng phất mình cũng phải trở thành cao thủ giống như thế.

Dạ Côn nghĩ thầm, mẫu thân và phụ thân chúng ta mới thực sự là cao thủ, chẳng qua ngươi không biết mà thôi.

- Phong Điền, Dạ Côn thế mà đến kìa.

Đứng ở cách đó không xa Nguyên Chẩn liếc mắt liền phát hiện Dạ Côn, lập tức nói với Phong Điền bên cạnh.

- Tiểu tử này đúng là mạng lớn, bị một tia sét lớn như vậy đánh trúng vẫn không sao, làm hại ta vui vẻ mấy ngày.
Nguyên Chẩn cười xấu xa một tiếng:

- Như thế cũng tốt, một lúc nữa chúng ta có thể giáo huấn Dạ Côn cùng cái tên mới đến một lượt luôn.

- Nguyên Chẩn, không bằng chúng ta tới một cái mượn một thanh đao.

Phong Điền bỗng nhiên có một cái chú ý tốt, tự mình động thủ với y, còn không bằng để Dạ Côn đánh trước, đến lúc đó coi như đắc tội, đó cũng là Dạ Côn.

Nguyên Chẩn liền hiểu ý của Phong Điền:

- Biện pháp này thật tốt, để mới tới đánh một trận với Dạ Côn, mặc kệ Dạ Côn thắng hay thua, đều sẽ đắc tội với người ta.

- Không sai! Cuối cùng có thể chỉnh tên Dạ Côn này, giờ khắc này ta chờ gần năm năm rồi!

- Ta cũng thế...

- Huynh đệ!

- Huynh đệ!

Hai người nắm tay đối phương thật chặt, kích tình tràn đầy.

- Đại ca, ngươi nhìn hai người kia, khẳng định không có lòng tốt.

Dạ Tần nhìn hai người nắm chặt tay nói nhỏ.

Dạ Côn biểu thị mình chỉ muốn nỗ lực tu luyện, mặt khác đều có thể để ở một bên mặc kệ.

- Tùy bọn họ đi, nhiều năm như vậy, cũng không có nhấc lên sóng lớn gì.

- Hình như đúng thế.

Cũng may Nguyên Chẩn cùng Phong Điền không có nghe được, huynh đệ đầu trọc đánh giá trực kích linh hồn.

- Dạ Tần.

Dạ Côn nghe thấy cái âm thanh này liền biết là người nào, xem ra huyện trưởng nữ nhi này có ý với đệ đệ mình.

Bằng không thì mỗi lần đều là hô đệ đệ, mà không phải gọi mình đây.

Đương nhiên, Côn ca ta không phải ăn dấm, đây là vui vẻ cho đệ đệ, chung thân đại sự đều giải quyết tốt.

- Uyển Thanh, đến sớm như vậy?

Dạ Tần quay đầu cười nói, bất quá nụ cười lập tức liền cứng đờ.

Ở bên cạnh Ba Uyển Thanh còn có một thiếu niên, thoạt nhìn chiều cao và bộ dáng, hẳn là lớn hơn nhóm người mình, chỉ sợ đã 14 tuổi.

Thân mang áo bào hoa lệ, nhìn cách chế tác liền biết giá cả không ít, một đại sư may vá được rất nhiều người truy cầu, dù cho không có thực lực gì, cũng có thể ngẩng đầu làm người, dù sao quần áo dùng để thể hiện bề ngoài của một người.

Cho dù là nhân vật cấp bậc Kiếm Tông, cũng phải mặc quần áo.

Lá trà màu xanh thêu thùa khảm một bên, còn khoác lên lụa mỏng, trong tay lay động nhẹ quạt xếp, ánh mắt mang theo vẻ miệt thị hết thảy, đang nhìn hoàn cảnh xung quanh, lộ vẻ ghét bỏ.

- Uyển Thanh, cái Tu Luyện Viện này thật là nghèo túng, theo ta đi An Khang châu đi, nơi đó không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.

Nam hài khinh thường một phen, khí chất vênh váo tự đắc trong nháy mắt liền phát ra.

Ngay cả Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nhìn cũng khó chịu, điêu cái gì điêu, biết đây là nơi nào không, đây cũng không phải là An Khang châu!

Ba Uyển Thanh tựa hồ cũng không ưa thích nam hài tử sau lưng, tối hôm qua vừa đến, liền nói nơi này không tốt nơi kia không tốt, bất quá hình như cha có chuyện thương lượng với y, bảo mình dẫn theo nhìn một chút.

Dạ Côn cùng Dạ Tần theo bản năng phản cảm nam hài này, đây cũng quá cuồng đi, tưởng ngươi thiên hạ đệ nhất ư?

Chương 32: Côn ca cũng không nhận ra?

Phan Bình Bình nhìn hai cái đầu trọc trước mặt, cười một tiếng, tiếng cười này tuyệt đối là tiếng cười châm chọc.

- Uyển Thanh, kết giao bằng hữu cũng phải nhìn người đi, biết không?

Phan Bình Bình nghiêm túc nói, giống như đang dạy lão bà cách làm người vậy.

- Phan Bình Bình, ngươi có bệnh ư?

Ba Uyển Thanh không chịu nổi, nhịn không được quát nhẹ Phan Bình Bình.

Phan Bình Bình hơi khẽ cau mày, sau một hồi lâu mới cười nói:

- Uyển Thanh, ta rất thích nữ nhân như ngươi.

Trong lòng cũng không nghĩ tới, loại địa phương nhỏ này còn có nữ hài như vậy, thật sự là bạo tàn thiên vật.

- Có bệnh!

Ba Uyển Thanh cũng không chịu được tên Phan Bình Bình này, vốn là muốn khách khí một chút, nhưng thực sự không khách khí nổi.

Bất quá Phan Bình Bình tựa hồ cũng không để ý, tuổi còn nhỏ, công phu da mặt lại không tồi.

Đối với loại người tự ngạo này, Dạ Côn không muốn phản ứng, dù sao nếu như phản ứng, y làm sao chết cũng không biết, xem ra Dạ Côn ta là một người tốt, gián tiếp cứu tiểu tử này một mạng.

Dù sao từ trước tới nay cùng Côn ca ta đối nghịch, đều không có ai có kết cục tốt.

Không phải bị bắt thì chính là treo.

Bất quá Dạ Tần sau lưng lại không có tâm cảnh như Dạ Côn, cái tên này rõ ràng là nói mình với đại ca.

Nói mình thì cũng thôi đi, lại còn nói đại ca, tức giận a.

- Ngươi là ai! Có ý gì! Muốn kiếm chuyện à!

Dạ Tần ngày thường tính cách rất tốt, nhưng lúc này bạo phát, trình độ hung tàn đã tăng hai sao.

Trông thấy Dạ gia huynh đệ cùng tiểu tử kia có tranh chấp, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền mừng rỡ không thôi, nguyên bản còn đang suy nghĩ nên châm ngòi thế nào, nhưng hiện tại xem ra, không cần phải làm vậy.

Phan Bình Bình so ra cao hơn Dạ Tần một cái đầu, trên khí thế có ưu thế tuổi tác.

Bất quá Dạ Tần cũng có ưu thế của mình, đó chính là đầu trọc!

Dù sao đầu trọc tự mang hiệu quả sát khí, không tầm thường, nhất là hung tính sau khi tức giận sẽ được tăng lên rất nhiều.

- Tiểu bằng hữu rất dữ đó, lui đi một bên, tha cho ngươi ngây thơ.

Phan Bình Bình cười khẽ một tiếng, quạt xếp đong đưa rốt cuộc không có phản ứng, tranh chấp cùng tiểu hài tử sẽ biểu hiện mình không có bản sự.

- Ngươi nói ai ấu trĩ!

Dạ Tần lên tiếng quát, giận đến mức mặt đỏ tới mang tai.

- Dạ Tần, đừng tranh chấp với y.

Ba Uyển Thanh bất đắc dĩ thuyết phục, như thế được không đủ bù mất.

- Tranh chấp, thì sẽ như thế nào?

Dạ Côn bên cạnh không có lên tiếng đột nhiên nói ra.

Đệ đệ đều bị khi phụ, làm đại ca làm sao cũng phải đứng ra. Khi dễ Côn ca ta thi được, thế nhưng khi dễ ta đệ đệ, giết cả nhà ngươi! Lão tử chính là như thế!
Ba Uyển Thanh ngơ ngác nhìn Dạ Côn, nhận biết nhiều năm như vậy, Dạ Côn ở trong lòng Ba Uyển Thanh, cảm giác tư tưởng thành thục hơn so với các bạn đồng lứa, người cũng hết sức ôn hòa, nhưng không nghĩ tới hai huynh đệ hôm nay lại như thế này.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền thấy Dạ Côn cũng chen miệng, suýt chút nữa thì vỗ tay bảo hay, ngưu bức! Có bản lĩnh liền tát y một bàn tay, loại người này đại thiếu cũng không quen nhìn.

Dạ Tần nhìn đại ca trước mặt, cảm giác mình một thoáng liền có niềm tin, toàn thân đều là lực lượng, phảng phất có thể một quyền đánh nổ tảng đá.

- Hai tên đầu trọc các ngươi thật thú vị, biết ta là ai không? Ha ha...cái địa phương nhỏ như cái lỗ mũi này, sinh ra lắm điêu dân thật.

Phan Bình Bình khinh thường nói ra, khóe miệng mang theo sự châm chọc, xem như nắm Ba Uyển Thanh mắng cùng một chỗ, thậm chí mắng tất cả học sinh ở đây.

Mặc dù hài tử khác đối với y không có cảm tình gì, thế nhưng hiện tại càng không có hảo cảm, từ An Khang châu tới liền rất ngưu bức ư.

- Đậu xanh! Ngươi là cái thá gì!

Một đạo âm thanh ngoài ý muốn bỗng nhiên vang lên.

Chuyện này khiến Dạ Côn thật bất ngờ, dù sao vừa rồi mình cũng dự định nói như vậy, cũng chính là ý tứ này.

Nhìn lại liền phát hiện ra Nguyên Chẩn đang ở bên cạnh gầm thét.

Không chỉ là Nguyên Chẩn, Phong Điền cũng đi theo lên tiếng mắng:

- Ngươi mới là điêu dân! Ngu ngốc!

Làm lão sư, lúc này y còn đang uống rượu, giả bộ như không nhìn thấy, cũng không nghe thấy.

Theo Nguyên Chẩn cùng Phong Điền mắng một tiếng như vậy, học sinh xung quanh cũng không nhịn được chỉ trỏ, Phan Bình Bình xem như một câu đắc tội tất cả mọi người.

Dạ Côn vô cùng buồn bực, thằng ngu như vậy, tại An Khang châu sinh hoạt như thế nào, thế mà có thể sống đến bây giờ.

Ba Uyển Thanh ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng rất vui vẻ, Phan Bình Bình này rất cuồng, tưởng rằng từ An Khang châu tới liền khó lường.

- Đều câm miệng cho lão tử! Bằng không thì giết các ngươi!

Phan Bình Bình tâm tính một thoáng liền không ổn định, dù sao vẫn là một hài tử 14 tuổi, nghe thấy nhiều lời chỉ trích như vậy, khẳng định sẽ bạo phát.

Quả nhiên, bị Phan Bình Bình uy hiếp như thế, bọn nhỏ một thoáng liền an tĩnh. - Tới a! Có bản lĩnh cùng Côn ca của chúng ta đơn đấu! Thắng xem như ngươi lợi hại!

Nguyên Chẩn bỗng nhiên quát một tiếng.

Khóe miệng Dạ Côn giật một cái, ngươi đứa nhỏ này có chút "bì"(nghịch ngợm) a, ngày thường làm sao không thấy ngươi gọi Côn ca.

- Côn ca?

Phan Bình Bình nghi ngờ một tiếng.

Phong Điền hừ lạnh một tiếng:

- Ngươi ngay cả Côn ca cũng không nhận ra, thật sự uổng là người Thái Kinh, còn nói mình từ An Khang châu đến, phi!

Đậu xanh! Dạ Côn biểu thị, cho dù các ngươi muốn ủng hộ ta, cũng không thể khoa trương như vậy chứ, nói giống như thật vậy.

Không biết Côn ca ta liền không phải là người Thái Kinh, Phong Điền này, câu nói này, nói đến Côn ca ta đều có chút bay lên.

- Côn ca chúng ta từ khi sinh ra đến bây giờ liền có một cái ngoại hiệu nổi tiếng.

Nguyên Chẩn hai tay khoanh lại, cái cằm hơi hơi giương lên, giống như Côn ca là đại ca y, làm tiểu đệ phi thường có mặt mũi, ít nhất Dạ Tần là cảm thấy như vậy, bởi vì nói ra rất có mặt mũi.

Phan Bình Bình đều có chút bị dọa:

- Ngoại hiệu gì?

- Côn ca chúng ta từ khi sinh ra đã tàn nhẫn đến bây giờ, tục xưng ngoan nhân, nổi tiếng bên trong huyện Thái Tây, nói ra tên của Côn ca, còn có tác dụng hơn tên của huyện trưởng!

Dạ Côn:...

Cái tên này chính là muốn vu oan giá họa a, nhấc mình lên cao như vậy, lại nói, Côn ca ta có chỗ nào tàn nhẫn?

- Lợi hại như vậy?

Phan Bình Bình nhíu mày hỏi.

Nguyên Chẩn ngạo kiều nói ra:

- Đúng thế, Côn ca một tuổi liền biết viết chữ, hai tuổi biết làm thơ, ba tuổi biết vẽ tranh, bốn tuổi liền khiến lão sư mặc cảm, sáu tuổi từng phá hủy âm mưu của thích khách, bất quá ở trong mắt Côn ca, đây đều là việc nhỏ, trong mắt Côn ca liền không có việc lớn.

Dạ Côn cùng Dạ Tần đều mộng bức, hai tiểu tử này hôm nay đều điên rồi sao, Dạ Tần cảm giác Nguyên Chẩn hình như nói không sai, đại ca quả thật lợi hại như vậy, chỉ là hơi khoa trương một chút mà thôi, điệu thấp xuống một chút là được.

Ba Uyển Thanh đều sắp bị Nguyên Chẩn chọc cười, hai người này cũng không chán ghét như trong tưởng tượng.

Phan Bình Bình khẩn trương hỏi:

- Côn ca đến cùng là ai?

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền trực tiếp chạy tới, đứng ở hai bên trái phải Dạ Côn, sau đó dùng động tác xốc nổi giới thiệu:

- Nhìn! Đây chính là Côn ca, có sợ hay không! Côn ca, cho y một phát tử vong chi nhãn đi!

Phan Bình Bình:...

Dạ Côn cảm giác rất xấu hổ, hai người các ngươi hôm nay xem như thành công, thành công vuốt mông ngựa Côn ca ta.

Chương 33: Để côn ca cao hứng một chút

Thế nhưng!

Cái mông ngựa vuốt rất tốt, khiến cho ta không thể giận nổi, chỉ cảm thấy hai tên hùng hài tử này có chút nghịch ngợm.

Phan Bình Bình còn tưởng rằng Côn ca là ai, tấm da trâu này đều sắp thổi lên trời, nói cả nửa ngày hóa ra là tên đầu trọc này.

Hài tử mới lớn như vậy, kém chút bị các ngươi thổi thành Kiếm Đế, làm hại mình vừa rồi cũng có chút luống cuống, ngẫm lại thật đúng là mất mặt.

"Ha ha ha ha ha!" Phan Bình Bình lớn tiếng cười to.

- Nhìn kia, dùng nụ cười để che giấu nỗi sợ hãi.

Phong Điền chỉ Phan Bình Bình hô to một tiếng.

"Hụ khụ khụ khụ khục..." Phan Bình Bình một hơi không có khống chế tốt, bị ngẹn sặc.

Dạ Côn tự hỏi sao trước kia mình không phát hiện ra được, miệng hai tên Nguyên Chẩn cùng Phong Điền này có thể giết người trong vô hình.

- Côn ca, y sợ ngươi!

- Ừm, ta đã thấy.

Hai người ở bên cạnh châm ngòi thổi gió, nhưng ngươi lại không có cách, cao thủ a.

- Ai nói ta sợ hắn?!

Phan Bình Bình quát lạnh một tiếng, quạt xếp trong tay vừa thu lại, lập tức tản mát ra một cỗ khí tức không tầm thường.

Lão sư ngồi ở dưới mái hiên uống rượu nhìn sang, tuổi còn nhỏ đã có thực lực Kiếm Đồ, không hổ là thiếu niên lang từ An Khang châu tới.

Đối với khí tức nhận biết, bọn nhỏ còn chưa xác định được, chỉ cảm thấy một cỗ áp lực phát ra, khiến cho mình hết sức không thoải mái.

Nguyên Chẩn nuốt một ngụm nước bọt, phách lối nói ra:

- Làm bộ cái gì, Côn ca, nơi này giao cho ngươi, tất cả mọi người lui lui, đừng quấy rầy Côn ca luận võ, Côn ca ra tay không nặng không nhẹ, nếu như bị ngộ thương, vậy cũng không tốt.

- Đều tản ra, tản ra.

Phong Điền cũng ở bên cạnh hô.

Rõ ràng chuyện không có gì, thế bị hai tiểu tử này thúc đẩy, hai tên này đúng là nhân tài mà.

- Đại ca cẩn thận, cái tên này không tầm thường.

Dạ Tần hoàn toàn tin tưởng đại ca mình, đại ca cho tới bây giờ chưa từng thua qua, một tên tiểu tử cuồng vọng ở trước mặt đại ca không tính là gì cả.

Dạ Côn đều không biết mình làm gì, đột nhiên chuyện lại biến thành như vậy, Côn ca ta xưa nay không ra tay a.

Ba Uyển Thanh nhìn về phía Phan Bình Bình thấp giọng nói ra:

- Chú ý đúng mực, cha ta rất coi trọng Dạ Côn.

- Đó là cha ngươi, không phải cha ta!

Phan Bình Bình cũng nổi nóng, hôm nay mặt mũi gần như mất hết, đều là bởi vì cái tên đầu trọc đáng chết này, nếu như không dạy dỗ hắn một trận, y sẽ ăn ngủ không yên.

- Ngươi! Nếu ngươi đả thương Dạ Côn, tự chịu trách nhiệm!

- Thôi đi, cho dù ta giết hắn, Phan Bình Bình ta cũng sẽ bình yên vô sự.

Phan Bình Bình lạnh giọng nói một tiếng, một tên dân đen còn muốn trêu đùa Phan Bình Bình ta, hôm nay liền để ngươi biết hậu quả, đoạn hai chân ngươi, ghi nhớ thật lâu. - Ba Uyển Thanh, ngươi còn đứng ở chỗ này làm gì, đừng quấy rầy Côn ca tỷ thí, để cho chúng ta quan chiến học tập mấy phần, lão sư không phải thường xuyên nói như vậy sao?

Nguyên Chẩn nhanh kéo Ba Uyển Thanh đến bên cạnh, vẫn không quên cho Dạ Côn mặt mũi.

Bất quá chuyện này cũng đúng là thật, thời điểm tại tư thục, Vi lão thường xuyên treo ở trên miệng, bảo học sinh đa hướng Dạ Côn học tập.

Làm lão sư Tu Luyện Viện, lúc này cũng quay đầu nhìn giữa sân, rất tò mò Vi lão trong miệng học sinh đến cùng là thế nào, lợi hại hết chỗ chê như vậy.

Bên trong sa trường, Dạ Côn cùng Phan Bình Bình đứng ở chính giữa, gió nhẹ nhẹ nhàng phất qua, nhấc lên chút xíu cát bụi.

Một đám tro bụi lập tức thổi tới Phan Bình Bình.

"Hụ khụ khụ khụ!!!" Phan Bình Bình tranh thủ thời gian lấy tay tay áo xua tan, trong miệng không ngừng chửi mắng:

- Sân bãi quái quỷ gì, quá kém! Nên đóng! Đúng là chỉ có đám dân đen rác rưởi mới ở loại địa phương này!

Dạ Côn xem như ổn trọng, nghe thấy lời này cũng không nhịn được, dù sao Côn ca ta cũng là người, cũng biết tức giận, nếu đã không nhìn được liền không nhìn nữa.

- Tới đi! Để cho ta nhìn một chút xem người An Khang châu lợi hại thế nào.

Dạ Côn nắm nắm đấm, chân trái hướng về phía trước hơi hơi đạp mạnh, thân thể hơi hơi nghiêng về phía sau, hạ thấp trọng tâm.

Dạ Côn cũng không có học qua kỹ xảo đánh nhau gì cả, tối đa cũng chỉ xem Trương thúc ở trong viện đánh quyền, cái tư thế này chính là thủ thể bắt đầu của Trương thúc.

Phan Bình Bình đeo quạt xếp ở hông, nhìn xem Dạ Côn cách mình hai trượng, khinh thường nói:

- Trăm ngàn chỗ hở.

- Ngươi qua đây thử một chút.

Dạ Côn ngoắc ngón tay về phía Phan Bình Bình, trình độ phách lối đạt đến ba sao.

Phan Bình Bình sao có thể chịu được kích thích như thế, bộ pháp dưới chân nhất biến, nhấc lên trận trận cát vàng, tốc độ nhanh chóng khiến Dạ Côn đều có chút hoảng, người này rõ ràng là dùng kỹ xảo ở trong bộ pháp, Côn ca ta chưa học học qua.

Làm sao bây giờ? Đây nhất định là tiết tấu phải chịu đánh a! Nếu như là bình thường, Côn ca ta sẽ vui mừng, cuối cùng cũng kết thúc liên thắng.

Thế nhưng hôm nay cũng không phải sự tình của một mình Côn ca ta, đó là sự tình của toàn bộ Tu Luyện Viện, như thế nào đều không thể thua.

Không còn kịp suy tư nữa!

Dạ Côn nhìn đối phương đánh úp về phía cánh phải của mình, theo bản năng phòng thủ.

- Điêu dân chính là điêu dân!

Phan Bình Bình châm chọc nói ra, chiêu thức trong nháy mắt liền biến, trước đó là đánh nghi binh, nhưng thật ra là công đường giữa.

Dạ Côn thầm nghĩ không tốt, nắm đấm đối phương đã đánh phía bụng dưới, căn bản không kịp phòng thủ.

Xong! Liên thắng của Côn ca ta sắp bị đứt, hơn nữa còn trong thời khắc trọng yếu như vậy.

Dù cho vận khí có tốt thế nào đi nữa, đoán chừng cũng không được, trừ phi lúc này thiên hàng đại lôi.

Ầm!

Một tiếng vang trầm bỗng nhiên phát ra, hài tử toàn trường đều nín thở, giờ khắc này thật sự là yên tĩnh đến đáng sợ.

Bởi vì một quyền của Phan Bình Bình, chân thực toàn lực đánh vào phần bụng của Dạ Côn.

- Đại ca!

Dạ Côn cúi đầu nhìn bụng dưới, cảm giác đầu tiên chính là, ngươi là đang đánh giả thi đấu sao? Vì sao không thêm chút sức? Xem thường ta sao?

Thế nhưng cảm giác đầu tiên của Phan Bình Bình chính là, hắn không nên bay ra ngoài sao? Sau đó chật vật nằm trên mặt cát, tiếp nhận mình châm chọc khiêu khích, vì sao không ngã?

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cũng là một mặt mộng bức, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Phong Điền tranh thủ thời gian hướng phía Phan Bình Bình hô:

- Ta cho tiểu tử ngươi biết! Đừng hy vọng Côn ca tha thứ cho sai lầm của ngươi, Côn ca đời này, sự tình thống hận nhất chính là khiêm nhường, dùng thêm chút sức, để cho Côn ca cao hứng một chút.

- Đúng đấy, Côn ca hiện tại là đánh khắp vô địch, cao thủ tịch mịch đã lâu, dùng thực lực chân chính của ngươi, để cho Côn ca giãn gân cốt!

Dạ Côn thật muốn nói chuyện tâm tình với hai tên tiểu tử này, nói giống như đang giúp mình, nhưng thật ra là bảo Phan Bình Bình không cần lưu thủ.

Bất quá bây giờ đều không phải trọng điểm.

Dựa theo chuyện phát sinh, xác thực hẳn là sẽ xuất hiện chuyển cơ, bởi vì mỗi lần xuất hiện nguy hiểm, đều có chuyển biến.

Nhưng hôm nay chuyển biến có chút không hợp với lẽ thường, đến cùng là nắm đấm của y quá mềm, hay là bụng của mình quá cứng rồi?

Ánh mắt Phan Bình Bình mang theo không hiểu, quyền trái xiết chặt, không lưu thủ nữa.

Mặc dù chỉ là một tên Kiếm Đồ nho nhỏ, nhưng trong cơn nóng giận, một cỗ khí tức tản ra bốn phía, nhấc lên cát vàng, lập tức khói mù tràn ngập, bọn nhỏ bên cạnh không khỏi lấy tay che chắn.

Lại là một tiếng vang trầm, so vừa tiếng vừa rồi kia còn lớn hơn một chút.

Tất cả mọi người nhìn cát vàng, lúc cát vàng tán đi, vừa vặn thấy được cái tư thế kia, chẳng qua là đổi một cái tay khác.

Dạ Côn cúi đầu nhìn Phan Bình Bình, mà Phan Bình Bình lại khó có thể tin nhìn Dạ Côn.

Chương 34: Để bọn họ đánh

Dạ Côn bỗng nhiên phát hiện một chuyện, đó chính là thân thể của mình!

Chẳng lẽ không chỉ mọc cơ bắp, mà còn mang theo hiệu quả khác, ta thảo!!!!!!

Nguyên bản còn tưởng rằng, hiện tại cho dù làm như thế nào cũng sẽ không có chuyển biến, thế nhưng ngàn vạn lần không nghĩ tới, lúc trước đã chôn xuống phục bút, liền đợi đến hôm nay bùng nổ, liên thắng của Côn ca ta tiếp tục kéo dài.

Không... không...

Dạ Tần cũng là một mặt mộng bức, hoàn toàn không hiểu rõ đây là tình huống gì, đại ca bị đánh hai quyền, thế mà khí định thần nhàn, liền sắc mặt kia đều hết sức kinh ngạc, chẳng lẽ đại ca là tại ghét bỏ đối phương dùng sức quá nhẹ sao?

Ba Uyển Thanh bên cạnh cũng có cảm giác như thế, tên Dạ Côn này đến cùng là người như thế nào??? Hình như chuyện gì đều không làm khó được hắn vậy.

Lão sư đang uống rượu mang theo ý cười nhấp một miếng, cảm giác tiểu tử này quả thật như Vi lão nói, đúng là tài năng đáng đào tạo, tuổi còn nhỏ đã tu luyện cường độ thân thể tới cảnh giới như thế, không dễ.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn đều ngơ người, tên Dạ Côn này làm bằng sắt sao? Vừa rồi khí thế một quyền kia tất cả mọi người đều thấy, đều nhấc lên cát vàng, nhưng không cách nào rung chuyển Dạ Côn nửa bước.

Chẳng lẽ tên gia hỏa từ An Khang châu tới đang đánh giả? Không đến mức đó đi, diễn cũng quá giống rồi.

Vẻ mặt Phan Bình Bình đột biến, nhanh chóng lui về phía sau, ánh mắt vô cùng phức tạp, mình là kiếm sĩ, mặc dù không sử dụng kiếm, thế nhưng một quyền nói thế nào cũng có thể đánh nát đá, thế nhưng.

Đánh ở trên người hắn thế mà không có phản ứng? Chẳng lẽ hắn mặc Huyền Giáp đặc thù? Không có khả năng...

- Ngươi dùng sức hay chưa?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi, hiện tại rất muốn chứng thực ý nghĩ của mình, có phải thân thể xuất hiện biến hóa hay không.

Nhưng câu nói này đơn giản quá hại người... ít nhất đã khiến mặt Phan Bình Bình đều đỏ lên vì tức.

Nguyên Chẩn hướng phía Phan Bình Bình hô:

- Ngươi có nghe hay không, Côn ca chê ngươi không dùng sức, nhanh dùng thêm chút sức, để Côn ca vui vẻ, kia chính là vô thượng quang vinh.

- Ngươi làm sao nói nhiều như vậy?

Ba Uyển Thanh liếc mắt trừng Nguyên Chẩn, người khác không biết, Ba Uyển Thanh ta còn không biết à, ngươi chính là muốn cho bọn hắn đấu.

- Dạ Tần, quản tốt bà nương của ngươi.

Phong Điền hướng phía Dạ Tần lên tiếng nói ra.

Dạ Tần hơi sững sờ, bà nương của ta? Nghe hình như không tệ a.

- Uyển Thanh, không có việc gì, đại ca ta rất lợi hại.

Dạ Tần cười ha hả nói ra, không thể không nói, hai người kia tâng bốc tốt, đều có thể bắt lấy tâm tư của người khác.

"Hừ!" Ba Uyển Thanh yêu kiều hừ một tiếng, không để ý đến.

Lúc này ở bên ngoài xuất hiện ba người.

Hai người trong đó chính là Ba Đài cùng Vi lão, một người nam tử trung niên khác chính là phụ thân Phan Bình Bình, Phan Mệnh.

Mấy người chậm rãi nói chuyện, khóe miệng mang theo đường cong hiền lành, chẳng qua là dưới khóe miệng có một nốt ruồi làm rối loạn toàn thể hình ảnh, cho người ta một loại cảm giác cáo già.

- Lão sư, ngài nói học sinh kia thật ưu tú như vậy?

Phan Mệnh hôm nay ở trong phủ Ba Đài, Vi lão biết được tới nhìn một chút, ba người trò chuyện một chút liền nói đến Dạ Côn, Phan Mệnh cũng là hiếu kì không thôi, có thể được Vi lão tán dương, chắc hẳn kẻ này bất phàm, cố ý đến đây nhìn một cái.

Trên mặt Vi lão mang theo đắc ý thật sâu, có được một tên học sinh như thế, đời này đã đủ. - Đó là tự nhiên, ánh mắt của lão hủ, chẳng lẽ Phan tướng quân còn nghi ngờ.

Vi lão mang theo ngữ khí trêu ghẹo nói ra, bất quá dám nói như vậy, nói rõ Vi lão vẫn có chút tự tin.

Phan Mệnh cười khẽ một tiếng:

- Làm sao dám nghi vấn lời nói của lão sư, chỉ là muốn để cho hỗn tiểu tử ta nhà học tập một ít.

Năm đó thời điểm tại An Khang châu, Phan Mệnh chính là học sinh của Vi lão, có thể có được thành tựu ngày hôm nay, không thể bỏ qua công lao của Vi lão.

Vi lão chủ động tìm đến, kỳ thật mục đích chính là muốn khoe khoang học sinh mới của mình một chút, bằng không, ngồi trong nhà chờ Phan Mệnh đến là được, thế nhưng Vi lão ngồi không yên a.

- Nữ nhi của ta cũng muốn học chút da lông, thế nhưng học sinh Vi lão không dạy a.

Ba Đài một bên cười nói, tựa hồ muốn mượn cơ hội này năn nỉ một chút, bảo tên đệ tử kia của ngươi dạy một chút.

Nghe nói như thế, Vi lão liền rất tự hào:

- Các ngươi a, đã là kỳ tài, dĩ nhiên phải có cá tính một chút, lúc này mới có thể nổi bật được.

Hai người hết sức im lặng, bất quá phóng nhãn mấy tên kỳ tài ngút trời, quả thật từng người đều có tính cách của mình.

Phan Mệnh làm tướng quân nhiều năm như vậy, đối với Vu lão sư tự nhiên là tôn trọng, thế nhưng trong lòng vẫn thầm chất vấn, chờ lúc nữa nhìn tên tiểu tử kia xem thế nào.

Ba người đi vào Tu Luyện Viện, liếc thấy thấy ở giữa có hai người đang đứng.

Vi lão cùng Ba Đài nhìn Dạ Côn đứng ở chính giữa, nhíu mày.

Phan Mệnh thấy nhi tử đứng ở đằng kia, trên mặt không có biểu lộ dư thừa, ngược lại khẽ cười nói:

- Tiểu nhi lại làm loạn, vị đầu trọc kia là?

- Đó chính là học sinh ta nói tới. Trong lòng Vi lão có chút không vui, nhi tử kia của ngươi 14 đi, Dạ Côn mới 10 tuổi, đây không phải lấy lớn hiếp nhỏ sao?

Ba Đài một bên dàn xếp:

- Ta thấy ở trong này nhất định có hiểu lầm gì đó.

- Đều là hài tử, tỷ thí cũng là chuyện bình thường, bằng không sao có thể gọi là Tu Luyện Viện được, ngài nói đúng không? Lão sư...

Phan Mệnh trong lúc làm học sinh, chưa từng thấy qua lão sư tán dương một người như thế, nhưng mà hôm nay gặp mặt, đều không ngừng khen, phảng phất những học sinh khác đều là đồ ngốc vậy.

Liền để con trai mình tới giáo huấn kỳ tài ngút trời trong miệng lão sư đi.

Nghe thấy Phan Mệnh nói lời này, vẻ mặt Vi lão dần dần bình tĩnh, nói ra:

- Phan Mệnh, Dạ Côn tuổi tác còn nhỏ, còn chưa bắt đầu tu luyện, như thế không ổn đâu.

- Lão sư, ngài trước kia dạy qua chúng ta, chỉ có tại tuyệt cảnh, mới có thể phát huy đấu chí tiềm ẩn, Dạ Côn tự nhiên cũng là hài tử như vậy, một vị kỳ tài, nếu như cả đời đều không ngăn trở, đó là không hoàn mỹ, đây cũng là lão sư ngài đã nói.

Ba Đài làm sao cảm giác, hai vị này có chút không tầm thường a, trước đó còn rất tốt, thế nào nói xong, liền có một chút mùi thuốc súng.

Dù sao Phan Mệnh cũng là một tên tướng quân, có ngạo khí của mình, đây cũng là chuyện bình thường.

- Phan tướng quân còn nhớ rõ a.

Vi lão từ tốn nói, rõ ràng có sinh khí.

Phan Mệnh cũng biết mình có chút quá, chắp tay nói ra:

- Học sinh thất lễ.

Vi lão thở phào một cái, đi đến phía giữa sân.

Học sinh ở đây nhìn thấy Vi lão đi tới, chắp tay hô lão sư.

Phan Bình Bình cũng trông thấy cha tới, lập tức lực lượng liền đến.

Lão sư đang uống rượu lập tức giấu rượu bình đi, vỗ vỗ áo bào màu xám, đi nhanh tới chắp tay:

- Huyện trưởng đại nhân, Vi lão.

Ba Đài tức giận phất phất tay, còn không biết ngươi vừa mới uống rượu à, thời điểm nói chuyện miệng đầy mùi rượu, nếu không phải trong huyện không có Kiếm Sĩ, đã sớm cho ngươi xéo đi, miễn để ngươi dạy hư học sinh.

- Sao lại thế này?

Vi lão trầm giọng hỏi.

- Nam hài tử, không có việc gì liền thích tỷ thí một chút.

- Còn không bảo bọn hắn dừng tay, nếu bị thương sẽ hỏi tội ngươi.

Vi lão nghiêm nghị nói ra, chủ yếu vẫn là lo lắng cho Dạ Côn.

Bất quá ba người nếu tới sớm hơn một chút, khẳng định sẽ không nghĩ như thế.

Chương 35: Con à, biểu hiện tốt một chút

*Chương có nội dung hình ảnh

Thế nhưng Phan Mệnh sao có thể từ bỏ như vậy, không phải nói kỳ tài ngút trời sao? Lão sư ngươi nói mạnh miệng.

- Phan Bình Bình.

- Cha.

- Ra tay chú ý một chút, chớ tổn thương kỳ tài ngút trời, biết không?

Phan Mệnh vẫn không rõ tình huống bảo nhi tử dạy dỗ Dạ Côn một chút, không phải ai đều có thể được xưng là kỳ tài ngút trời.

Bọn nhỏ đều nhìn về phía Phan Mệnh, phảng phất như đang nói, vị bá bá này, ngươi nói nghiêm túc sao?

Có người lớn xuất hiện, Phong Điền cùng Nguyên Chẩn cũng không dám nháo sự, thành thành thật thật đứng ở bên cạnh, phảng phất đang nói, chuyện này không có liên quan gì tới chúng ta.

Phan Bình Bình cũng muốn giải thích với cha một chút:

- Cha, tên đầu trọc này hắn...

- Bình thường, không cần nói nhiều, biết ngươi lo lắng làm hắn bị thương, hơi điểm nhẹ là được.

Phan Mệnh chắp tay cười nói, hoàn toàn không có hiểu ý nhi tử.

- Ta...

Phan Bình Bình rất muốn nói, ta đánh không lại tên đầu trọc đáng chết này...

Phan Mệnh hung hăng trừng một cái, bảo ngươi kiếm chút mặt mũi cho ta còn lằng nhằng, còn làm bộ dáng không tình nguyện, để cho lão sư của cha ngươi biết một chuyện, kỳ tài ngút trời không phải dễ làm như thế.

- Lão sư.

Dạ Côn nhìn Vi lão chắp tay nói ra.

- Côn Côn, có ủy khuất gì cớ nói với lão sư.

Vi lão rõ ràng là muốn làm chủ cho Dạ Côn, mặc dù đã về hưu, nhưng ở An Khang châu còn có thể nói mấy câu, bán chút mặt mũi không đáng kể.

Các bạn học rất muốn nói với lão sư, câu nói này hẳn là đến hỏi người kia mới phải, Côn ca nào có ủy khuất a.

Bất quá Dạ Côn vừa mới biểu lộ, xác thực hết sức ủy khuất, đây là bởi vì một mực thắng liên tiếp mà ủy khuất, nhưng loại ủy khuất này có thể nói ra sao, không thể a.

- Lão sư, học sinh cũng không có ủy khuất.

Dạ Côn chắp tay nói ra, lão sư đối với mình không tệ, về sau phải báo đáp lão sư thật tốt mới được.

Lời này Phan Mệnh thích nghe, chắp tay cười nói:

- Lão sư, nếu học sinh của ngài còn muốn tiếp tục, không bằng để bọn nhỏ tiếp tục đi.

- Cẩn thận một chút, không được thì thôi, đừng sính cường.

Vi lão cẩn thận căn dặn.

- Ta biết rồi, lão sư.

Dạ Côn bây giờ không phải là muốn thắng, mà chỉ muốn biết thân thể của mình đến cùng đã thay đổi như thế nào.

Vi lão đi đến một bên, yên lặng nhìn xem, cũng không nguyện ý phản ứng Phan Mệnh, nếu như Dạ Côn bị thương tổn tới, vậy cũng đừng trách lão sư.

- Bình thường, ở trước mặt cha và lão sư của ta biểu hiện tốt một chút.

- Con...con biết rồi.

Phan Bình Bình rất bất đắc dĩ, phải biểu hiện như thế nào, kính dâng sinh mệnh của mình à.

Phan Mệnh rất hài lòng, liền để bản tướng quân nhìn vị kỳ tài ngút trời này một chút, xem hắn có thể trang bức đến mức nào.
- Tiểu tử! Ngươi bây giờ nhận thua còn kịp!

Phan Bình Bình gầm thét một tiếng, tăng thêm cho mình một chút lòng tin, dù sao tên đầu trọc trước mặt hết sức tà môn.

- Ngươi gọi ta là tiểu tử? Ta và cha ngươi đều là học sinh của lão sư, coi như cùng thế hệ.

Dạ Côn lên tiếng nói ra.

Muốn tranh mồm miệng với Côn ca ta, người si nói mộng, Côn ca ta chẳng qua là không muốn nói mà thôi.

Vi lão sững sờ, cười nhẹ một tiếng, không nghĩ tới Dạ Côn luôn luôn trầm ổn cũng có mồm mép như thế, đúng là khiến người có chút ngoài ý muốn.

- Càn rỡ! Chỉ bằng ngươi cũng dám đánh đồng với cha ta, nhận thua đi!!!

Phan Bình Bình lần nữa gầm thét, giống như muốn dọa lui địch nhân vậy.

Dạ Côn hơi hơi ngửa đầu nhìn về phía trời xanh mây trắng, chậm rãi phun ra:

- Có đôi khi những thứ mình muốn có lại không có, những thứ không muốn có lại sẽ có, loại tâm tình này, ngươi làm sao hiểu được?

- Nói nói nhảm gì thế, nhận thua đi!

Dạ Côn đứng thẳng người, đứng chắp tay:

- Tới đi, đánh ta đi, dùng thêm chút sức.

- Ngươi!!!

Dạ Côn càng như vậy, Phan Bình Bình càng cảm giác được không thích hợp, tiểu tử này rất quỷ dị, không biết muốn dùng phương thức gì âm mình, khốn nạn! Phụ thân còn ở bên cạnh nhìn xem... đầu trọc đáng chết! Nguyền rủa ngươi đời này đều mọc không ra tóc.

- Lên mau! Người khác đều chủ động gọi ngươi!

Phan Mệnh cảm thấy đối phương quá phách lối, phải để cho nhi tử giáo huấn một lần mới đước.

Trong lòng Phan Bình Bình rất khổ a, hiện tại tên đã lên dây, không bắn không được.

- Lôi Quang Quyền!

Chỉ nghe Phan Bình Bình gầm thét một tiếng, trên tay phải thế mà tụ tập mấy đạo lôi điện... - Phan Mệnh! Con của ngươi còn dùng võ kỹ! Có xấu hổ hay không!

Vi lão trong nháy mắt liền không bình tĩnh, lấy lớn hiếp nhỏ thì thôi đi, ngay cả võ kỹ cũng đã vận dụng ra rồi.

Phan Mệnh cũng rất nghi hoặc, không đến mức trực tiếp dùng võ kỹ chứ, tùy tiện cho đối phương một quyền là được rồi.

Bất quá cũng tốt, Lôi Quang Quyền này cũng không phải võ kỹ lợi hại gì, nhiều nhất chỉ là nằm trên giường mấy ngày mà thôi, để tên kỳ tài ngút trời này biết, cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền vui vẻ, khá lắm, vừa rồi vì sao không dùng một chiêu này, thật là đần.

Xì xì xì...

- Tiểu tử, ăn ta một quyền!

Phan Bình Bình một quyền đánh về phía Dạ Côn, trên nắm tay lốp bốp, nếu như bị đánh trúng vào, sẽ ngã xuống giống cá ướp muối vậy.

Dạ Côn nuốt nước miếng một cái, nhưng bởi vì lôi điện đối phương có chút chói mắt, Dạ Côn vô thức ngẩng đầu che khuất hai mắt, loại động tác nhẹ nhõm này khiến người bên ngoài nghi hoặc không thôi, đây hình như không phải động tác phòng thủ đi, mà là đang che mắt.

Một quyền này của Phan Bình Bình xác thực không đơn giản, ở trong cùng thế hệ đã xem như người nổi bật, nhưng Dạ Côn sao không phải người cùng thế hệ đây.

Vẫn là câu nói kia, cùng Côn ca ta đối nghịch, không phải là bị bắt, thì chính là xuống mồ.

A!

Một tiếng hét thảm lập tức vang lên toàn trường, không khỏi khiến cho người ta căng thẳng, thế này cũng quá thảm đi.

Dạ Côn cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, Phan Bình Bình trước mặt đã thống khổ ngã trên mặt đất.

Ngươi đánh giả Côn ca ta nhịn, hiện tại ngươi còn giả ngã!

Tinh thần tỷ võ đều bị loại người như ngươi làm hư!

Phan Bình Bình bưng lấy tay phải đau đến mức lăn lộn trên mặt đất, tất cả mọi người nhìn trợn tròn mắt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Kỳ thật chuyện đã xảy ra là như vậy, Dạ Côn không phải ngẩng đầu che mắt à, cho nên Phan Bình Bình một quyền đánh vào khuỷu tay Dạ Côn, năm ngón liền tâm a, loại đau nhức kia... sảng đến tê cả da đầu.

Vi lão cùng Ba Đài hết sức hoang mang, đây cũng quá giả đi.

Phan Mệnh càng cảm thấy như vậy, cái đồ đần độn này thế mà còn lăn lộn trên mặt đất, ngươi không muốn mặt mũi, nhưng cha ngươi muốn!

Dạ Tần cảm giác thấy có gì đó, đại ca lại có chuyện gì gạt mình, xem ra đêm hôm nay trở về hỏi cho rõ, bằng không thì...

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn nhìn nhau liếc mắt, đồng thời nhẹ Xem ảnh 1 nhàng thở ra, vốn còn muốn tự mình ra tay, cũng may người khác làm dê thế tội, thiếu niên này lang thật quá thảm.

- Cha... con đau quá...

Làm sao không đau chết ngươi luôn đi! Người còn chưa đánh trúng bản thân đã lăn xuống đất kêu đau!

Phan Mệnh cũng là người thông minh, vội vàng nói:

- Ta nói tên ngốc tử ngươi, Lôi Quang Quyền là ngươi có thể sử dụng sao? Căn bản không nắm giữ được, hiện tại tự đả thương mình rồi.

Tất cả mọi người: "??????"

Có thật là như thế không? Làm sao cảm giác không giống a.

Phan Mệnh tranh thủ thời gian đỡ nhi tử dậy, hướng phía Vi lão nói ra:

- Lão sư, không hổ là học sinh ngài dạy, rất chờ mong hắn sau này phát triển, ta đi trị liệu thương thế cho con trai một chút.

Vi lão hiện tại cười híp mắt, trên mặt phủ đầy vẻ đắc ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau