TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Không dám tùy tiện mua đồ

Ông chủ khẽ ngẩng đầu nhìn người áo đen, từ tốn nói:

- Bán chính là bán, chỗ ta không phải tiệm cầm đồ.

Khí thế của người áo đen trong nháy biến thành sát khí kinh người, lạnh giọng nói ra:

- Ông chủ, tháng trước vào cửa hàng, chúng ta đã nói rõ!

- Ta từng đồng ý với ngươi?

- Ngươi! Đừng ép ta động thủ!

Người áo đen vén áo bào đen lên, lộ ra một thanh trường kiếm màu đen.

Lúc lão bản thấy tên này nắm trường kiếm màu đen, vẻ mặt hơi hơi thay đổi.

- Cửu Cung Các?

- Xem như ngươi biết hàng, ta cho ngươi biết, đây chính là đồ vật Cửu Cung Các, ngươi đảm đương không nổi!

Ông chủ cười lắc đầu:

- Ngươi sai, ta chẳng qua là tò mò, người Cửu Cung Các tại sao lại xuất hiện ở Thái Kinh, thậm chí còn tới loại địa phương nhỏ này.

- Nhiều lời vô ích! Giao kiếm kỹ ra!

Ông chủ khẽ vuốt tóc xanh một thoáng, từ tốn nói:

- Hình như ngươi vẫn không hiểu ý của ta.

- Vậy liền xem kiếm!

- Ta cảm thấy ngươi nên cúi đầu nhìn một chút thì hơn.

Lời nói của ông chủ khiến người áo đen nghi ngờ một chút, cúi đầu xem xét, chỉ thấy một cái mũi kiếm tản ra hàn quang lạnh lẽ...xuyên qua ngực.

- Rất lâu rồi không dùng một chiêu này, hình như có chút không thạo.

Thân ảnh ông chủ giống như quỷ mị, xuất hiện tại sau lưng người áo đen, mang theo ý cười nhàn nhạt.

Tuy người áo đen căn bản không có cảm giác ngực bị đâm, thế nhưng sự thật lại bày ở trước mắt.

Chợt nhớ tới Thái Kinh có một truyền thuyết, từng có một người phát huy kiếm thuật đến cực hạn, nghe đồn ra tay giết người, kẻ bị giết căn bản không cảm thấy đau đớn, bởi vì quá nhanh, nhanh tới mức một lúc sau mới phát giác được.

- Ngươi! Ngươi! Là! Bạch Đào Kiếm Đạo!

Ông chủ sửng sốt một chút, lập tức lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ:

- Ta đều quên mình còn có một cái ngoại hiệu, thật sự có chút hổ thẹn, bất quá ngươi còn biết ngoại hiệu của ta, rất tốt.

- Có thể chết ở dưới kiếm Bạch Đào Kiếm Đạo, rất đáng! Bất quá Cửu Cung Các ta sẽ không bỏ qua cho ngươi! Hai quyển kiếm kỹ kia đối với Cửu Cung Các phi thường trọng yếu, cho dù ngươi là Bạch Đào Kiếm Đạo, cũng không chống đỡ được Cửu Cung Các vây công!

Ông chủ rút thanh kiếm ra, phóng nhãn xem xét, chỉ là một thanh trường kiếm bình thường.

Mà trong tích tắc rút kiếm ra, người áo đen cảm thấy trời đất quay cuồng, phảng phất cảm giác đau đớn thống khổ này tràn ngập linh hồn, ý thức dần dần chìm vào bóng tối.

Ông chủ lấy ra một chiếc khăn trắng, nhè nhẹ lao đi vết máu trên trường kiếm:

- Vì hai quyển kiếm kỹ vứt đi tính mệnh, thật sự không đáng.

Nói đến đây, ông chủ giống nghĩ tới chuyện gì, lập tức bối rối chạy vào trong quầy, không bao lâu tiếng quỷ khóc sói gào của y liền vang lên.

- Hai tên tiểu tử đầu trọc kia! Bạch Đào Kiếm Đạo ta chưa từng mua bán lỗ vốn, hôm nay lại bị hai người các ngươi âm!!! Tức chết lão tử!!! Đừng để ta bắt gặp hai tên tiểu tử các ngươi, bằng không chỉ có vẻ con rùa lên cái đầu trọc kia, mới có thể giúp ta hả giận!

Tình huống này tựa hồ rất rõ ràng, ông chủ đã lấy hai quyển kiếm kỹ kia làm tặng phẩm bán ra ngoài, bán ra ngoài thì cũng thôi đi, hiện tại còn phải cõng nồi, hỏi ngươi nói có tức hay không.

Đối với Bạch Đào Kiếm Đạo mà nói, trên đời này sự tình thảm nhất chính là tiền không kiếm được, còn phải bồi thêm. Bất quá Bạch Đào Kiếm Đạo cũng không phải tiểu nhân, nếu đồ vật đã bán ra, vậy chính là bán đi rồi, sẽ không đi đoạt về.

Dù sao Bạch Đào Kiếm Đạo ta cũng là người có mặt mũi, loại chuyện này truyền đi, cũng là sự tình vô cùng xấu hổ, được rồi, nuốt vào vậy.

Mà lúc này Dạ Côn cùng Dạ Tần đã về đến nhà.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng đang xem kiếm kỹ nhi tử mua về, mười kim tệ thế mà mua được bốn bản.

Tiểu tử này làm sao làm được, phụ mẫu hai người đều hết sức kinh ngạc.

Nhưng sự tình càng đáng sợ hơn còn ở phía sau.

Hai quyển kiếm kỹ loè loẹt hết sức bình thường, xem như kiếm kỹ nhập môn.

Thế nhưng hai quyển kiếm kỹ bình thường kia lại khác a!

Dạ Côn thấy sắc mặt mẫu thân, liền biết không đơn giản.

Côn ca ta ra ngoài mua thứ gì, chẳng lẽ còn có thể mua được chí bảo sao? Có thể đừng làm như thế nữa hay không, Côn ca ta không thích như vậy.

- Côn Côn, Tần Tần, hai quyển kiếm kỹ này các ngươi làm sao có được?

Đông Môn Mộng nghiêm túc hỏi, lộ ra vẻ hết sức nghiêm túc, không có một tia đùa giỡn, cho dù là phụ thân hay đùa đều hết sức nghiêm túc.

Dạ Tần lập tức bị hù dọa, tranh thủ thời gian nói rõ lí do:

- Mẫu thân, cha, chúng con đi mua kiếm kỹ, đây là ông chủ tặng.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng trực tiếp mộng bức, tặng?

Loại Thiên Huyền kiếm kỹ này là tặng phẩm khi mua kiếm kỹ bình thường hay sao?

Dạng ông chủ hào phóng như vậy, cho ta gặp vài tên có được không?

- Không có lừa gạt mẫu thân?

Đông Môn Mộng dò hỏi.
Dạ Tần tranh thủ thời gian gật đầu, trong lòng ủy khuất muốn chết, vì sao mỗi lần cõng nồi đều là mình a...

Một bên Dạ Côn còn đang xoắn xuýt "vận khí" của mình, sau này cũng không dám ra ngoài cửa mua đồ, mua một cái liền là cực phẩm, để người khác sống thế nào.

Côn ca ta là người khiêm tốn, xưa nay không trang bức.

- Các ngươi cầm lấy hai quyển này hảo hảo luyện tập, hai quyển còn lại mẫu thân tạm thời bảo quản.

- A a....

Dạ Tần một mặt không nguyện ý, xem dáng vẻ mẫu thân, hai quyển bình thường kia còn tốt hơn một chút.

- Thời gian cũng không sớm, đi Tu Luyện Viện đi, Thiên Thiên sẽ đi với các con.

Đông Môn Mộng không quá yên tâm, bảo Trương Thiên Thiên tùy thân bảo hộ.

Dạ Tần một mặt không vui, nhưng lại không có cách, ai bảo mẫu thân là đại lão trong nhà.

Rất nhanh, trong đại sảnh chỉ còn lại Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng.

- Thứ này hình như không thuộc về Đông U, loại kiếm kỹ này chỉ sợ là từ địa phương bên ngoài Đông U truyền vào.

Dạ Minh nhíu chặt lông mày, kiếm kỹ trên lòng bàn tay lập tức toát ra lửa nóng hừng hực, trong nháy mắt, một bản kiếm kỹ màu vàng xuất hiện, một bản khác thì là màu tím, hai quyển kiếm kỹ mất đi vỏ bọc ngụy trang, thậm chí tản mát ra tia sáng quang diệu, đây cũng là điểm đặc thù Thiên Huyền kiếm kỹ.

Đông Môn Mộng nhíu chặt chân mày, trầm giọng nói ra:

- Loại Thiên Huyền kiếm kỹ này bình thường đều là nội tình của gia tộc hoặc là tông môn, bây giờ lại xuất hiện hai quyển, sợ đã chết không ít người, Côn Côn và Tần Tần mua trúng củ khoai lang bỏng tay.

- Muốn trả lại hay không?

Dạ Minh nhỏ giọng đề nghị, lập tức liền bị Đông Môn Mộng trừng mắt.

- Nếu hài tử mua, vậy đó là của nhà chúng ta, bất quá chân tướng vẫn phải hỏi rõ ràng, ta đến Kiếm Thư Phường một chuyến.

- Không mang theo ta sao?

Dạ Minh phiền muộn nói ra.

- Không có ngươi ta sẽ bớt lo một chút.

- Mộng Mộng, nàng đả kích vi phu.

Dạ Minh che ngực, bộ dáng thống khổ.

Nếu là lúc trước, Tiểu Lăng bên cạnh sẽ còn mang theo ý cười, thế nhưng thứ này nhìn qua, liền có sức miễn dịch.

- Đi rửa chén đi, đừng nói nhiều.

Nói xong Đông Môn Mộng liền rời khỏi nhà.

Dạ Minh có chút xấu hổ, nhìn Tiểu Lăng giải thích nói:

- Tiểu Lăng, ý nàng là bảo ngươi nhanh đi rửa chén.

- Được rồi, lão gia bảo Tiểu Lăng đi rửa chén.

- Ai nha, Tiểu Lăng à, ngươi thật là càng ngày càng không biết nói đùa, lão gia làm sao lại bảo ngươi rửa chén, ta tới ta tới.

Dạ Minh cảm thán chạy đi rửa chén, vừa đi vừa nói thầm.

Nhìn xem lão gia vỡ miệng, Tiểu Lăng khóe miệng lộ ra một tia đường cong, có như thế một cái lão gia, tiểu thư cũng hạnh phúc.

Chương 27: Trời đánh

Rất nhanh, Đông Môn Mộng liền đi tới Kiếm Thư Phường.

Vừa vừa đi vào, vẻ mặt không khỏi cứng đờ.

Chỉ thấy ông chủ đang khom người xóa vết máu trên mặt đất, thỉnh thoảng lầm bầm mấy câu.

- Đời ta ghét nhất chính là đầu trọc!

- Về sau sinh ý đầu trọc, tuyệt đối không làm!

- Đừng để ta gặp lại hai tên đầu trọc kia, có thể sinh ra dạng đầu trọc này, mẹ đầu trọc cũng là một kẻ hung ác!

Sắc mặt Đông Môn Mộng trong nháy mắt liền đen, thấp giọng nói ra:

- Ngươi nói ta là kẻ hung ác?

Ông chủ đang khom lập tức giật mình, nhìn lại, con ngươi lộ ra một cỗ kinh diễm, bất quá rất nhanh liền chuyển biến:

- Nguyên lai là có khách tới cửa, cần kiếm kỹ gì, bản điếm có thể giới thiệu cho ngươi một chút.

Đông Môn Mộng nhìn chăm chú ông chủ, y có thể cảm giác được khí tức của Đông Môn Mộng, trong lòng rất kinh ngạc.

- Vết máu này là như thế nào?

- Không có gì, chỉ là giết một tên không thú vị mà thôi.

Ông chủ tựa hồ cũng không tính che giấu, khẽ cười nói.

Đông Môn Mộng hỏi:

- Người nào?

- Người của Cửu Cung Các.

- Hai quyển kiếm kỹ kia là thế nào?

Vẻ mặt ông chủ lập tức sụp đổ:

- Phu nhân à, hai đứa con của ngươi quá độc ác, 9 kim tệ thế mà muốn mua đồ vật của Cửu Cung Các, ta còn phải cõng nồi, trái tim mong manh của ta không chịu nổi đả kích a.

- 9 kim tệ?

Đông Môn Mộng trực tiếp không để ý đến mặt khác, Tần Tần không phải nói 10 kim tệ sao?

- Đúng vậy, 9 kim tệ, mua hai quyển, ta còn tặng kèm hai quyển, không ngờ hàng tặng kèm kia mới là bảo bối a.

- Ồ, cho nên nói, Cửu Cung Các cũng không biết ngươi bán cho người nào?

- Đúng thế, ta cũng là người giảng quy củ.

- Ta biết rồi.

Đông Môn Mộng quay người rời khỏi Kiếm Thư Phường, lưu lại ông chủ một mặt mộng ép.

Sau một hồi lâu ông chủ thở phì phì nói ra:

- Người một nhà này không có tên nào tốt lành! Xem ra nơi này không thể ở nữa, vẫn là đi An Khang châu tốt.

Sau khi rời đi, Đông Môn Mộng quyết định buổi tối hôm nay chờ Tần Tần trở về, liền để cho Tần Tần biết, hạ tràng của việc giấu tiền sẽ thảm như thế nào.

Học đại ca ngươi không học, thế mà học cha ngươi giấu tiền!

Học được bản sự, cánh cứng cáp rồi!

Dạ Tần hiện tại còn không biết sự tình bại lộ, đang cùng Dạ Côn đi tới con đường phía đông, Tu Luyện Viện tọa lạc tại nơi này.

Đi tới cửa, bên trên bảng hiệu khắc lấy ba chữ "Tu Luyện Viện" thật to, hai bên còn có thạch sư trấn thủ, lộ ra vẻ uy phong lẫm liệt.

Tại cửa ra vào còn có không ít người đồng lứa đang chở cửa mở.

Ở trong đó có đối thủ cũ, Phong Điền cùng Nguyên Chẩn.

Đương nhiên còn có huyện trưởng chi nữ Ba Uyển Thanh, Ba Uyển Thanh mười tuổi thật sự là duyên dáng yêu kiều, cộng thêm thân phận tôn quý, bọn nhỏ vừa ưa thích vừa e ngại.
Phong Điền cùng Nguyên Chẩn lúc này lại đang "mưu đồ" việc lớn.

Đó chính là làm thế nào chình hai huynh đệ đầu trọc kia, đời này nếu như không chỉnh được bọn hắn, cho dù chết cũng không cam tâm.

- Phòng tu luyện không thể so với tư thục, phòng tu luyện cho phép luận bàn.

Phong Điền mang theo nụ cười xấu xa nói ra, phảng phất đã thấy cảnh Dạ Côn bị mình đánh bẹp trên mặt đất cầu xin tha thứ, loại tràng diện kia ngẫm lại liền khiến người ta hưng phấn.

Nguyên Chẩn nhẹ gật đầu:

- Không sai, cha ta đến An Khang châu mua cho ta Địa Huyền kiếm kỹ, đến lúc đó liền có thể hung hăng giáo huấn bọn hắn.

- Đúng! Nhiều năm như vậy, danh tiếng đều bị bọn hắn cướp đi, khẩu khí này không ra, khó chìm vào giấc ngủ!

Phong Điền oán giận nói ra, xem đây là mục tiêu cả đời mình.

- Không sai! Ta đến bây giờ còn có chút mệt rã rời.

- Đúng vậy, gần nhất thời tiết hơi nóng bức, ta nói cha đi mua một ít đá lạnh trở về, đây chính là lạnh sưu sưu.

- Thật? Ở Mua ở đâu, ta cũng nói cha đi mua một ít.

Vừa rồi còn muốn hăng hái "xử lý" huynh đệ đầu trọc, kết quả chủ đề đột biến, thế mà đang thảo luận mua đá lạnh.

Ba Uyển Thanh lúc này đi tới trước mặt Dạ Tần, cười nói:

- Mua được kiếm kỹ chưa?

- Uyển Thanh, ta mua được, còn...

Dạ Tần lời còn chưa nói hết, Dạ Côn bên cạnh liền ngăn lại:

- Chúng ta đều mua rồi.

Dạ Côn kỳ thật cũng có chút nghi hoặc, đệ đệ cùng Ba Uyển Thanh mấy năm nay khá là thân thiết, vài ngày trước đệ đệ còn nói cùng người đi dạo Đông Hồ.

Nói là nghiên cứu thảo luận kiếm kỹ, các ngươi hẳn là nghiên cứu thảo luận nhân sinh đi.

Nếu như không phải tuổi tác không cho phép, sợ là đã đi lên quỹ đạo nhân sinh rồi.

Ba Uyển Thanh khẽ nhíu mày nhìn Dạ Côn, Dạ Côn này từ lúc gặp mặt đến nay, đều luôn bài xích mình, mình lại hoàn toàn không có làm gì chọc đến hắn.

Dạ Côn không phải bài xích nàng, chẳng qua là cách làm khiến cho người ta nghĩ sai, mà Ba Uyển Thanh lại thuộc về loại trưởng thành sớm, ý nghĩ tự nhiên là nhiều một chút.
Vừa rồi Dạ Côn là muốn đệ đệ khiêm tốn một chút, dù sao phụ thân và mẫu thân thoạt nhìn hết sức nghiêm túc, chuyện như vậy vẫn đừng nói cho người khác thì tốt hơn.

Dạ Tần cười khan hai tiếng, chuyện này khiến Ba Uyển Thanh có chút không vui, tại sao lại nghe lời đại ca ngươi, đại ca ngươi chính là quỷ hẹp hòi, cái gì cũng không dạy.

Nhưng vào đúng lúc này, bầu trời bỗng nhiên ầm ầm rung động, sấm chớp rền vang.

Tình hình này là trời sắp mua to, hơn nữa còn là loại rất lớn kia.

Lúc này một tên quản sự Tu Luyện Viện đi ra, hướng tất cả mọi người hô:

- Các hài tử, hôm nay thời tiết không tốt, đổi ngày mai.

Một đám trẻ con tràn đầy phấn khởi chạy tới tu luyện, kết quả chỉ mới đánh lôi, liền không dạy...

Đây rốt cuộc là phòng tu luyện gì thế, ít nhất Dạ Côn cảm thấy, đây cũng quá hố đi, tu luyện không phải tiến hành ở dưới hoàn cảnh ác liệt sao?

Trong mưa tu luyện càng có khí khái, chẳng lẽ cần phải chọn ngày tốt lành tu luyện sao?

Rầm rầm rầm!!!

Lúc này trên bầu trời lần nữa vang lên tiếng sấm điếc tai, chấn cho lòng người sợ hãi.

Từng đạo tia chớp xuất hiện ở phía xa, một đám hài tử quả thật bị hù dọa, đây là lần đầu tiên bọn nhỏ thấy loại tràng cảnh này.

Nhưng vào đúng lúc này, một tia chớp từ trên trời giáng xuống!

Trực tiếp đánh vào đám hài tử, sắc mặt Trương Thiên Thiên một bên đại biến, căn bản không kịp ngăn cản.

Đùng!

- CMN!

Đây là lời độc thoại cuối cùng của Dạ Côn.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều mộng bức, đạo lôi điện này thế mà lại nhằm chuẩn đến Dạ Côn! Mà Dạ Tần đứng ở bên cạnh lại không hề bị xước một miếng.

- Đại ca!!!

Dạ Tần kịp phản ứng, lập tức ôm lấy Dạ Côn cháy đen nằm trên mặt đất, thật thê thảm...

- Nhanh chóng đưa đến y quán.

Ba Uyển Thanh lo lắng nói ra, đây cũng quá xui xẻo đi, thế mà mà lại bị sét đánh.

Trương Thiên Thiên lập tức chạy tới ôm lấy Dạ Côn:

- Thiếu gia, về nhà!

- Được...được Trương thúc...

Dạ Tần hiện tại có chút lục thần vô chủ, đuổi theo sát Trương Thiên Thiên về nhà.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn sửng sốt rất lâu, sau đó đường cong trên khóe miệng càng lúc càng lớn.

- Báo ứng a!!! Đây là báo ứng! Thế mà bị sét đánh! Ta thấy quá sung sướng!

Phong Điền phảng phất như leo lên nhân sinh đỉnh phong, hưng phấn đến phát run.

Nguyên Chẩn đều kích động đến nói không ra lời:

- Ông trời a! Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là cha ta! Đánh chết tiểu tử kia, cho hắn cuồng! Cho hắn trang bức! Quả nhiên gặp sét đánh đi! Đáng đời!

- Đi, đi chúc mừng một chút, quá sung sướng!

- Đi!

Hai thằng nhóc một bộ dáng vẻ đi dạo hoa lâu, vịn bả vai đi xa.

Chương 28: Trở mặt

Lúc này bên trong Dạ phủ, Trương Thiên Thiên mang theo Dạ Côn bị sét đánh trở về, đằng sau còn có Dạ Tần hai mắt đỏ chót đi theo, sợ đại ca có chuyện bất trắc, đều bị đánh đến bốc khói, rất thảm a.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng vừa nhìn thấy Dạ Côn, vợ chồng hai người đều bối rối, hài tử làm sao biến thành bộ dáng này rồi?

Đông Môn Mộng xem xét thương thế của hài tử, khẩn trương vạn phần, Dạ Minh một bên nhìn Trương Thiên Thiên trầm giọng hỏi:

- Xảy ra chuyện gì? Không phải bảo ngươi bảo hộ sao! Làm sao lại biến thành như vậy?

Trương Thiên Thiên hoảng hốt không thôi, trực tiếp quỳ trên mặt đất:

- Lão gia, tiểu nhân căn bản không kịp cứu thiếu gia.

- Không kịp? Người đánh lén lợi hại như thế sao? Liền ngươi cũng không kịp?

Sắc mặt Dạ Minh nghiêm túc không thôi, thực lực Trương Thiên Thiên y hiểu rất rõ, chỉ sợ người đánh lén là cao thủ cấp bậc Kiếm Tông.

Tiểu Lăng một bên bưng nước nóng tới, khẩn trương hỏi:

- Tiểu thư, thiếu gia không sao chứ.

Sắc mặt Đông Môn Mộng kéo căng dần dần hoà hoãn lại:

- Không có việc gì, chỉ là khí tức không ổn định, điều dưỡng mấy ngày là được, Tần Tần, đến cùng đại ca ngươi gặp phải chuyện gì?

- Mẫu thân, cha, đại ca hắn... hắn bị sét đánh...

Dạ Tần nghe thấy đại ca không có việc gì, liền nhẹ nhàng thở ra một hơi, cám ơn trời đất đại ca không có việc gì, ông trời phù hộ a.

Khóe miệng Dạ Minh và Đông Môn Mộng giật một cái, vừa rồi sét đánh đùng đùng thế kia, hóa ra là đánh hài tử nhà mình! Lão thiên gia thế mà một đứa bé đều không buông tha, cũng may Côn Côn không có việc gì, bằng không cũng không biết phải làm sao.

Dạ Minh còn tưởng rằng là cao thủ gì, nguyên lai hài tử bị thương như thế, cũng may khi còn bé ăn không ít linh đan diệu dược, hấp thu phần lớn tổn thương, bằng không tình trạng sẽ không lạc quan như hiện tại.

Đông Môn Mộng ôm lấy Dạ Côn, đi đến gian phòng ở phía sân sau:

- Tiểu Lăng, lại chuẩn bị nước nóng, ta tắm cho Côn Côn.

- Dạ vân, phu nhân.

- Mẫu thân, con cũng đến giúp đỡ.

Mà lúc này Dạ Côn đang làm gì? Người là hôn mê, thế nhưng đại não lại không có hôn mê.

Thậm chí còn đụng phải một chuyện tốt, bất quá chuyện tốt như vậy đối với phần lớn người xuyên không mà nói, đó là chuyện tốt, nhưng mà đối với Côn ca ta tới nói, đây không phải là một chuyện tốt, đây là để cho Côn ca ta sa đọa, Côn ca ta là nam nhân muốn dựa vào bản thân nỗ lực leo lên đỉnh phong, vô cùng khinh thường mấy cái bàng môn tà đạo kia.

Cho nên Dạ Côn hôn mê trong chốc lát, trong đầu liền vang lên âm thanh.

"Xin chào, ta là thư viện hệ thống, hộ giá hộ tống cho ngài, cưới tiên nữ, leo lên hoàng tọa, còn có trang không hết bức, còn chờ cái gì, sau khi khóa lại sẽ mang ngươi đến nhân sinh đỉnh phong."

Dạ Côn:...

Mình không phải bị sét đánh sao? Làm sao bổ ra một cái hệ thống? Bất quá nói đi cũng phải nói lại, sấm sét to như vậy. Chỉ sợ là phúc lợi của xuyên việt giả đi.

Nếu như này phúc lợi lúc xuất sinh liền có, như vậy cũng là chuyện không có cách nào khác, thế nhưng!

Thế nhưng hiện tại!
Côn ca ta chán ghét sự tình không làm mà hưởng...

Vận khí quỷ quái này, liền một đạo lôi đều có thể bổ ra một cái hệ thống.

"Kí chủ, ngươi còn do dự cái gì? Bản thư viện hệ thống có công pháp mạnh mẽ, có thể giúp ngươi quát tháo phong vân, còn có vô số bảo bối, chỉ cần ngươi gật đầu, những thứ này đều là của ngươi."

Dạ Côn tò mò hỏi:

- Ngươi là do đạo lôi kia đưa tới?

"Kí chủ thật sự là thông minh hơn người, ta điệu thấp như thế, thế mà còn bị ngươi phát hiện, không hổ là kí chủ được tuyển chọn, tuệ nhãn như vậy."

Ta kháo, hiện tại hệ thống đều nịnh hót như thế à, mà khoan đã, nghe giọng điệu này một chút, phảng phất giống như đang cầu mình.

- Hệ thống à, nghe ngữ khí của ngươi, tựa hồ có mang tính lựa chọn?

"Đương nhiên là có lựa chọn, dù sao chúng ta xưa nay không cưỡng chế kí chủ."

Nghe nói như thế, Dạ Côn nhẹ nhàng thở ra một hơi, Côn ca ta chỉ muốn nỗ lực thật tốt, sau đó đạt được thứ mình muốn, mà không phải trên trời rơi xuống tới đĩa bánh.

Quay đầu tưởng tượng, Dạ Côn tò mò hỏi:

- Nếu không ta giới thiệu cho ngươi một kí chủ thích hợp hơn thì sao?

Hệ thống đều trầm mặc, phảng phất giống như thấy được quỷ, cho tới bây giờ chưa nghe nói qua, kí chủ còn có thể giới thiệu kí chủ khác.

"Kí chủ, vì sao có ý nghĩ khủng bố như vậy, chẳng lẽ ngươi không muốn trèo lên đỉnh sao? Chẳng lẽ ngươi không muốn được thế nhân cúng bái sao? Làm một vị người trên người, đứng ở giữa đất trời này, hào khí vạn trượng!"

Dạ Côn thở thật dài một cái:

- Ngươi có chỗ không biết a, tình huống của ta vô cùng phức tạp, không phải nói ngươi không tốt, mà là thứ này sẽ khiến người sa đọa, không biết tiến thủ, ta muốn dựa vào thực lực của mình nỗ lực trèo lên đỉnh, thật...ta xưa nay không gạt người.
"Kí chủ có thể có nghĩ như vậy, để cho ta hổ thẹn, chuyện này cũng đã chứng minh một sự kiện, ta lựa chọn kí chủ quả nhiên không sai, về sau nhất định là người đại tài, hào quang của kí chủ sẽ chiếu rọi phiến đại lục này, vạn vạn năm sau còn lưu truyền truyền thuyết của kí chủ."

Dạ Côn đều muốn thổ huyết, đại ca, ta đây là lời trong lòng, không phải khiêm tốn a.

Còn nữa, chiêu vuốt mông ngựa này của ngươi đập đến quá tốt rồi, thế nhưng Côn ca ta là nam nhân có nguyên tắc, nếu như cầm hệ thống, liền sẽ phải phụ thuộc hệ thống, làm sao đi tu luyện.

Người, chỉ có dựa vào mình, như thế mới có thể trở nên cường đại!

Côn ca ta không cần vận khí cùng hệ thống, đây là lời thật lòng, nhìn con mắt Côn ca ta liền biết, ta vô cùng thành kính.

- Hệ thống, hảo ý của ngươi ta xin tâm lĩnh, nếu không ta giới thiệu một người cho ngươi đi, đệ đệ của ta, người rất ác độc, đến lúc đó các ngươi có thể cùng một chỗ trang bức, Côn ca ta không thích trang bức.

Hệ thống trầm mặc, đứa nhỏ này lại còn nói mình không thích trang bức.

Ngươi câu nói này chính là ta câu trang bức nhất ta từng nghe.

- Vậy...ngươi suy nghĩ thế nào?

"Kí chủ, ngài sao có thể trang bức như thế, đúng là một cái bức vương."

Dạ Côn:...

- Ta là thật không thích a, nếu không ngươi đi tìm ta đệ đệ? Như thế nào...

"Kí chủ, ta cũng là một hệ thống có nguyên tắc, đã ngươi không cần ta, ta liền tự hủy."

Cái hệ thống này rất mạnh mẽ, thế mà này chiêu đều có thể sử dụng ra tới, còn tự hủy.

Nhưng mà đối với một người thiện lương mà nói, đây thật là không nỡ.

- A! Tự hủy? Liền không có biện pháp khác sao?

Trong lòng Dạ Côn căng thẳng, không thể bởi vì mình không thích, liền làm hại người khác tự sát được.

Hệ thống trầm giọng nói ra:

- Không có biện pháp nào khác, kí chủ, ngươi hãy bảo trọng đi...

Một thằng nhóc còn không giải quyết được, thư viện hệ thống ta đây sao có thể lăn lộn trong giới hệ thống được.

- Vậy ngươi phải bảo trọng, cảm ơn ngươi đã đến tìm ta.

Dạ Côn nhẫn nhịn tim đau nói ra, mình là đang hại người hại mình a, rất muốn chết a.

Hệ thống:??????

Đứa nhỏ này cũng quá độc ác đi, thế mà dùng chiêu này đến đối phó bản hệ thống...

"Tiểu tử! Ngươi đừng quá cuồng! Có tin hiện tại lão tử chơi ngươi hay không!"

Trở mặt! Hệ thống trở mặt!

Chương 29: Nếu không gọi hòa thượng đến xem

Dạ Côn cũng không nghĩ tới, cái hệ thống này đảo mắt liền trở mặt.

- Ngươi trước đừng nóng giận, có chuyện gì thì từ từ nói.

"Không có chuyện gì để nói! Hoặc là làm kí chủ, hoặc là lão tử liền diệt ngươi!"

Hệ thống vô cùng kiên cường, Dạ Côn cảm giác vị hệ thống này không có nói đùa, làm sao bây giờ, Côn ca ta thật không muốn, nhưng cũng không muốn thỏa hiệp, hệ thống này thoạt nhìn có chút kỳ quái.

- Để ta ngẫm lại.

- Nhanh lên, sự kiên nhẫn của lão tử có hạn!

Trong đầu Dạ Côn điên cuồng nghĩ biện pháp tự cứu, hiện tại là lâm vào bên trong ý thức, căn bản không có cách nào thanh tỉnh được, mặc dù Côn ca ta thường xuyên muốn chết, thế nhưng kiểu chết này cũng quá oan uổng đi, người khác còn tưởng rằng mình bị sét đánh chết.

Truyền đi cũng là một chuyện đáng chê cười, mẫu thân bọn họ khẳng định sẽ rất thương tâm.

Trong lúc Dạ Côn đang cực lực nghĩ biện pháp, bỗng nhiên cảm giác lại tới mấy cái hệ thống, đây là làm gì, các ngươi là muốn bắt cóc Côn ca ta sao?

"Thư viện hệ thống, còn không thúc thủ chịu trói!"

Một đạo âm thanh băng lãnh bỗng nhiên vang lên, mang theo sát khí u mịch.

Mà thư viện hệ thống vừa rồi còn rất ngưu bức, tựa hồ bị hù dọa.

"Các ngươi! Các ngươi làm sao phát hiện ra ta!"

"Hừ! Chẳng lẽ ngươi đã quên sao! Tại hệ thống giới, chỉ có thể cung kính xưng hô kí chủ, ngươi vừa vừa nói cái gì đã quên rồi sao!"

Thư viện hệ thống kém chút sụp đổ, đều là do tên đầu trọc đáng chết này, nếu không phải hắn chọc mình sinh khí, mất đi lý trí, sẽ như thế này sao! Nếu như vừa rồi nhận chủ, như vậy những người này sẽ không tra được mình.

"Tên đầu trọc khốn kiếp, đều là vì ngươi! Lão tử bị bắt! Lão tử muốn nguyền rủa ngươi không có tóc!"

Dạ Côn ta cũng là một người trầm ổn người, thế nhưng... tại sao lại nguyền rủa lão tử không có tóc?

Nổi giận!

Dạ Côn chỉ không khí quát:

- Tên ngu xuẩn! Ngươi tưởng Côn ca ta là tên ngốc sao! Lão tử đã sớm nhìn thấu ngươi! Gấp như vậy để cho ta nhận ngươi, khẳng định có âm mưu! Cũng may không mặc bẫy của người, bằng không liền phải thua thiệt!

"Ngươi dám mắng ta ngu! Tên đầu trọc khốn kiếp, đời này không có tóc!"

- Ngươi chính là một tên ngu xuẩn!

"Không có tóc!"

- Ngu xuẩn!

"Không có tóc!"

- "Ngu xuẩn!"

"Mang thư viện hệ thống về, chờ nghe thẩm phán!"

"Vâng!"

Mặc dù không nhìn thấy, nhưng Dạ Côn có thể cảm giác được, hệ thống kia bị mang đi.

"Thật có lỗi, đây là tội phạm truy nã trong giới hệ thống, cũng may gặp phải ngươi, bằng không thì nó cũng không thể lộ ra nhược điểm, hài tử, ngươi rất ưu tú, thân là hệ thống, ta thật lòng bội phục."

Dạ Côn cũng tỉnh táo lại, cái gì? Đây ý là, ta giúp các ngươi bắt một tên tội phạm truy nã?

Đây rốt cuộc là tình huống gì?

Lần trước là thích khách, hiện tại là tội phạm truy nã?

- Có lẽ ngươi đã hiểu lầm.

Dạ Côn lại bắt đầu giải thích.

"Hài tử, ngươi không cần nhiều lời, có thể chống lại dụ hoặc như thế, trên đời này ít càng thêm ít, ngươi là hài tử ưu tú nhất ta từng gặp qua, không có người thứ hai." Côn ca ta không phải chống cự dụ hoặc, Côn ca ta là không cần a...

Vì sao các ngươi đều không hiểu rõ đạo lý này vậy.

Bất quá bây giờ vẫn nên đưa tiễn hệ thống cho tốt, bằng không thì đợi chút nữa lại xảy ra chuyện.

- Cảm ơn khen ngợi, ta còn có chút việc, sau này gặp lại.

Dạ Côn chắp tay nói ra.

"Hài tử, ngươi đại nghĩa như vậy, tâm như gương sáng, còn giúp chúng ta bắt một tên tội phạm truy nã, ta cho ngươi một kiện đồ vật, xem như tạ ơn."

Dạ Côn đầu to, tranh thủ thời gian lắc đầu:

- Không cần không cần, thật không cần, diệt trừ gian ác là bổn phận, thật không cần cảm ơn.

"Ngươi... ngươi thật sự là quá ưu tú, vốn chỉ là muốn tùy tiện cho ngươi một kiện, thế nhưng ta sẽ ước lượng lại một chút."

Phốc!

Dạ Côn kém chút nữa tức đến hộc máu, bất quá đầu óc bỗng nhiên choáng váng.

Lần thứ nhất nhìn thấy, đưa bảo bối còn phải đánh ngất xỉu người trong cuộc...

Trong phòng Dạ Côn.

Đám người Dạ Minh đứng ở bên cạnh, vẻ mặt không tốt đẹp gì, bởi vì hài tử vừa rồi một mực tại hồ ngôn loạn ngữ, nói cái gì cũng không nghe rõ ràng được, oa oa phun gọi, bộ dáng hình như rất khó chịu.

Nhưng sau khi Đông Môn Mộng kiểm tra, hài tử cũng không có chuyện gì khác, cho nên vợ chồng hai người liếc nhau...

Cảm giác giống như năm đó.

- Phu quân, nếu không lại tìm hòa thượng kia đến nhìn Côn Côn một chút, đây là trúng tà sao?

Đông Môn Mộng đứng ở bên cạnh giường nói nhỏ.

- Không muốn!

Dạ Côn trực tiếp lớn tiếng hô.

Vừa mới tỉnh lại qua, chỉ nghe thấy mẫu thân muốn tìm hòa thượng năm đó, lần trước đã cạo trọc đầu mình, nếu như một lần nữa đến, còn không biết muốn trọc chỗ nào... - Đại ca, ngươi cuối cùng đã tỉnh, có khỏe không? Ngươi vừa nãy giống trúng tà vậy, nói năng lung tung, hù chết đệ đệ.

Dạ Tần ngồi ở bên cạnh, lôi kéo tay Dạ Côn, trong ánh mắt tất cả đều là lo lắng.

Hai huynh đệ đối mặt thật sâu, cơ tình bắn ra bốn phía.

Dạ Côn ho nhẹ một tiếng:

- Không có việc gì, vừa mới mơ thấy ác mộng. Cha, mẹ, hai người yên tâm đi, con không có việc gì.

- Côn Côn, mấy ngày nay ngươi ở trong nhà điều dưỡng, Tu Luyện Viện bên kia trước không nên đi.

Đông Môn Mộng đau lòng nói ra, hài tử đáng thương, bị sét đánh thành như vậy.

Nghe không muốn để cho mình nỗ lực tu luyện, Dạ Côn liền luống cuống:

- Mẫu thân, không có việc gì, hiện tại con rất tốt, có thể đi Tu Luyện Viện.

Dạ Minh không khỏi nhẹ gật đầu, đứa nhỏ này về sau tuyệt đối thành đại khí.

- Tần Tần, nhìn đại ca ngươi một chút, đều như vậy, còn muốn tu luyện, phải học tập đại ca ngươi thật tốt.

Dạ Minh giáo dục con ruột, nghĩ thầm nếu như Tần Tần cũng giống như Côn Côn liền tốt.

Dạ Tần nghe rất chân thành:

- Cha, người yên tâm đi, con nhất định hướng đại ca học tập.

Dạ Côn cũng không biết nói thế nào, ta thật không có việc gì, ánh mắt gì thế kia, làm như ta không sống qua đêm nay vậy.

- Côn Côn nghe lời, biết ngươi nỗ lực, nhưng cũng phải chờ sau khi khỏi bệnh lại đi, mẫu thân đi làm cơm cho ngươi, không cho phép ngươi xuống giường, bằng không thì mẫu thân sẽ tức giận.

Đông Môn Mộng xụ mặt nói ra, bên trong ánh mắt lại mang theo vẻ ôn hòa.

Dạ Côn thành thành thật thật nhẹ gật đầu.

- Tần Tần, không được quấy rầy đại ca ngươi nghỉ ngơi, mẫu thân muốn hỏi ngươi cố sự 10 kim tệ.

Dạ Côn:...

Dạ Tần:...

Nhìn bóng lưng đệ đệ đi ra, Dạ Côn phảng phất thấy hình ảnh mẫu thân đánh đệ đệ giống như lúc "hảo hảo nói chuyện" với cha.

Đệ đệ đáng thương của ta, đã sớm bảo ngươi đừng có học theo cha.

Chờ sau khi tất cả mọi người rời đi, Dạ Côn vô lực nằm ở trên giường, sự tình vừa rồi chẳng lẽ là nằm mơ sao?

Thật sự là dọa ta sợ muốn chết, cũng may là nằm mơ, ông trời phù hộ, xem ra ta cũng không có bắt được tội phạm truy nã, cũng không có đạt được khen thưởng, thật là vui vẻ.

Dạ Côn vén chăn lên, ngồi dậy, tâm tình cũng tốt hơn nhiều, chỉ cần những thứ kia không phải là thật liền tốt.

Vỗ vỗ cái bụng, cảm giác có hơi đói bụng.

Bỗng nhiên, Dạ Côn cảm giác không thích hợp, cái bụng này làm sao có chút gập ghềnh vậy?

Cúi đầu xem xét.

Đậu xanh!!!

Cơ bụng!

Đây chẳng lẽ là bị sét đánh tới mức lưu lại cơ bụng ư? Lại sờ lên ngực, đường cong cơ ngực đều có rồi!

Chương 30: Thời khắc phụ tử sung sướng

Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ giấc mộng kia là thật sao???

Mình thật bắt một tên tội phạm truy nã?

Sau đó liền đổi cho mình một thân thể tốt?

Dạ Côn nhẹ nhàng thở ra, cái này cho tốt, không phải đại bảo bối gì, nếu như cho vũ khí trâu bò hoặc là kiếm kỹ gì gì đó, Côn ca ta hiện tại liền sẽ đốt đi, nói được thì làm được.

Không đúng! Đây không phải lại đang xui khiến Côn ca ta không cần nỗ lực sao?

Vóc người này phải nỗ lực mới có thể có được, thế nhưng hiện tại thế nào, không cần tốn nhiều sức liền đến rồi!

Dạ Côn ta chỉ muốn nỗ lực mà thôi, vì sao lại không nguyện ý để cho ta nỗ lực, vẫn luôn dùng loại phương thức này khiến cho Côn ca ta sa đọa, nhưng mà vô dụng, Côn ca ta sẽ một mực nỗ lực đi xuống.

Nhìn bản thân mình trong gương, cảm giác không tệ, bất quá tuyệt đối không nên cho đệ đệ nhìn thấy, bằng không thì tiểu tử kia lại bắt đầu ghen ghét.

Mặc áo dài vào, Dạ Côn uống một hớp nước liền nằm ở trên giường nghỉ ngơi, chờ lúc nữa xem có thể thuyết phục phụ mẫu để mình tu luyện hay không, mẫu thân thật sự có chút nhỏ nói thành to.

Bất quá trong lòng vẫn rất ấm áp, mẫu thân và phụ thân qua nhiều năm như vậy, cực kì chiếu cố mình, đủ kiểu yêu thương, đều muốn thắng qua con ruột.

Mình là được bọn họ nhặt, chuyện này cũng không có nói cho Dạ Tần, Dạ Tần đến bây giờ còn không biết, mình kỳ thật không phải thân đại ca.

Nếu như đệ đệ biết, cũng không biết sẽ có ý nghĩ gì.

Dạ Côn nằm ở trên giường suy nghĩ rất nhiều chuyện, lúc này cửa bị đẩy ra, Dạ Tần một mặt ủy khuất đi đến, còn gọi một tiếng:

- Đại ca...

Phảng phất đang nói, đại ca ngươi phải làm chủ cho ta, chúng ta là cùng phạm tội, vì sao cõng nồi luôn là đệ đệ ta đây.

Xem đệ đệ bước đi không ổn định, Dạ Côn liền biết hẳn bị đánh đòn, thật là một hài tử đáng thương, từ khi sinh ra đến bây giờ, không ít lần bị mẫu thân đánh đòn.

- Đệ đệ, mẫu thân chúng ta không thể trêu vào a.

Dạ Côn cười một tiếng, bên trong cái nhà này, mẫu thân liền là trời, tất cả mọi người đêều phải nghe.

- Đại ca, ngươi còn cười, cái mông đều bị mẫu thân đánh sưng lên, cha đứng ở bên cạnh cười ta, hiện tại đại ca ngươi cũng cười, chúng ta còn có phải là huynh đệ hay không.

Dạ Tần mặt mũi tràn đầy ủy khuất, không phải chỉ tiết kiệm một chút kim tệ thôi sao, làm như mình phạm tội ác tày trời vậy.

- Được rồi, tính tình mẫu thân ngươi còn không biết sao, chủ yếu vẫn là cha dẫn đầu, bằng không thì cũng sẽ không như vậy.

- Cha còn ở bên cạnh cười ta đây, ta cũng phải để cha bị mẫu thân đánh, lần trước ta phát hiện cha lén lén lút lút, khẳng định là đang giấu tiền riêng, ta muốn đi báo cáo.

Dạ Côn dựng thẳng ngón tay cái lên, cái tên hố cha này, chủ ý không tệ a.

- Há, đúng, mẫu thân bảo cho ta mang một ít dược cho đại ca ăn.

Dạ Tần từ trong túi quần lấy ra mấy cái hộp gấm nhỏ.

Thấy dược liệu này, khóe miệng Dạ Côn giật một cái, khi còn bé cắn thuốc không ít, đập đến độ không còn tác dụng.

Nhưng những thứ này đều không phải trọng điểm, trọng điểm là chút dược này không phải dược bình thường, tùy tiện đưa ra bên ngoài liền khiến người ta tranh vỡ đầu, đến nơi này, tùy tiện đập, đập đến độ không muốn đập nữa.

- Đại ca không sao cả, không cần ăn dược.

- Không được, mẫu thân nói, đệ phải nhìn đại ca ăn.

Dạ Tần mang theo nụ cười xấu nói, liền biết đại ca không thích cắn thuốc, vừa rồi còn chê cười đệ đệ đây.

Dạ Côn cười khổ nói:

- Chúng ta còn có phải là huynh đệ hay không.

- Đương nhiên, làm huynh đệ, càng muốn nhìn thấy đại ca khỏi hẳn, như thế đệ đệ mới có thể yên tâm, đại ca nghe lời, uống thuốc...bằng không thì ta nói cho mẫu thân biết.

Ngươi tiểu tử này, đủ hung ác, động một chút là nói cho mẫu thân biết.

Nghe viên đan dược kia tản mát ra dị hương, Dạ Côn cắn răn nuốt vào, không biết còn tưởng rằng đang ăn độc dược, bộ dáng muốn chết.

Nhìn đại ca uống thuốc, Dạ Tần hài lòng nói: - Đại ca, ngươi nghĩ ngơi thật tốt, đệ đệ mang đồ ăn tới cho ngươi.

Nhìn bóng lưng đệ đệ ra cửa, Dạ Côn lộ ra nụ cười ấm lòng.

Đây mới là đệ đệ a, so với tên thân đệ đệ kia, khác biệt trời vực, đừng để cho mình đụng phải tiểu tử kia.

Thời gian kế tiếp, Dạ Tần đi tu luyện bình thường, mà Dạ Côn liền trong nhà "dưỡng thương".

Vô luận Dạ Côn giải thích mình không có bệnh thế nào, Đông Môn Mộng cũng không cho đi, mãi đến nửa tháng sau mới yên tâm.

Dạ phủ.

- Đại ca, nói cho ngươi một tin tức.

Mới vừa từ Tu Luyện Viện về nhà, Dạ Tần lập tức chạy đến chỗ ghế đá Dạ Côn đang ngồi, lúc này Dạ Côn đang đánh cờ với Dạ Minh.

Dạ Minh nghiêm sắc mặt:

- Tần Tần, cha dạy con thế nào, nam hài tử phải ổn trọng chút, về sau không được cưới lão bà giống như mẫu thân con.

Dạ Côn:...

Dạ Tần:...

Được a, cha cũng chỉ có lúc mẫu thân không có ở đây mạnh miệng mà thôi.

- Hừ, con sẽ chuyển cáo toàn bộ câu nói này cho mẫu thân.

Dạ Tần hiện tại không sợ cha ruột, hoàn toàn là tiết tấu đâm chọc.

Khóe miệng Dạ Minh giật một cái, vài ngày trước, lão bà liền gõ tiểu kim khố của mình, khẳng định là tên tiểu tử thúi này hố cha.

- Tần Tần, xem ra con ngứa da rồi, cha phải giáo dục con thật tốt.

- Cha còn có một cái tiểu kim khố đi.

Dạ Tần một mặt đắc ý, phảng phất y mới là lão tử, Dạ Minh mới là nhi tử.

Quả nhiên nghe thấy câu này, Dạ Minh mộng bức, quả nhiên là con ruột a!

Hố cha không chút do dự. - Tiểu tử ngươi đừng chạy, để cho ta đánh!

- Hí hí hí, không chạy mới là lạ.

Dạ Tần còn làm một cái mặt quỷ, lập tức chạy.

Bất quá lập tức bị bắt.

- Cha! Người khi dễ tiểu hài tử!

Dạ Tần không phục, truy một đứa bé còn vận dụng công pháp.

- Ta chính khi dễ ngươi, thế nào, ai bảo ngươi là con trai của ta! Có bản lĩnh ngươi làm cha.

- Con mới không muốn làm cha.

Dạ Tần mấp máy môi một cái, Dạ Côn đều muốn cười tê liệt.

- Phu quân, Tần Tần, các người đang làm gì đó?

Đông Môn Mộng lúc này từ bên cạnh đi ra, đằng sau có Tiểu Lăng đi theo.

- Mẫu thân, con...

Dạ Tần dự định hố cha tới cùng.

Chẳng qua là Dạ Minh một tay bịt miệng nhi tử:

- Không có gì, chúng ta đang tiến hành phụ tử khoảnh khắc sung sướng.

Dạ Côn đều quay mặt qua chỗ khác, không sớm thì muộn sẽ cười chết trong cái nhà này.

- Ngươi muốn che chết Tần Tần sao?!

Đôi mắt đẹp của Đông Môn Mộng trừng một cái.

Dạ Minh xem xét, rất xấu hổ a, lập tức buông tay:

- Tần Tần, cha nói bao nhiêu lần, làm sai sự tình liền phải thừa nhận, thật khiến cha quá thất vọng.

- Cha...người...

Dạ Tần một mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn cha, đây là cha ruột sao...

Dạ Minh mãnh liệt nháy mắt với nhi tử, phối hợp với cha một chút, cha cho ngươi ăn ngon uống sướng.

Dạ Tần tựa hồ có thể đọc hiểu, thấp giọng nói ra:

- Cha, con sai rồi.

- Đây mới là hảo hài tử nha, tốt, không sao.

Dạ Minh phủi tay, vẫn không quên làm dáng với lão bà, Tiểu Lăng phía sau tê cả da đầu.

Hi vọng sau khi hai vị thiếu gia lớn lên, tuyệt đối đừng giống như, nếu không sẽ không tìm được lão bà mất.

- Cơm đã làm xong, đi vào ăn cơm thôi, đều rửa sạch tay trước đi.

Ba nam nhân nhẫn nhịn nghẹn miệng, thành thành thật thật đi rửa tay.

Lúc ăn cơm, Dạ Minh tò mò hỏi:

- Tần Tần, vừa rồi con chạy vào muốn nói gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau