TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ta rất bất đắc dĩ

Ở trong tiếng vỗ tay của mọi người trong, Ba Đài lấy ngọc bội tùy thân đeo lên trên cổ Dạ Côn, sau đó cho tất cả mọi người xem.

Dạ Côn cảm thấy vận may của mình quá đỏ rồi, loại cảm giác này thật sự không có cách nào nói ra được.

Đừng nhìn chỉ là một cái ngọc bội nho nhỏ, nhưng ít nhất ở bên trong huyện Thái Tây bé xíu này đủ để xông pha rồi.

Tất cả mọi người đều đang nói Dạ gia có tiểu phúc tinh, sắp lên trời.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng ước gì bọn nhỏ có tiền đồ, tăng thêm thể diện cho mình.

Trở lại bên trong đội ngũ, còn chưa kịp nói chuyện với đệ đệ, Ba Uyển Thanh một cạnh đã đi tới, cảm kích nói ra:

- Cám ơn ngươi đã cứu ta cha.

- Không cần.

Dạ Côn mang theo ngữ khí không quan trọng nói ra, tựa như không muốn nói chuyện cùng Ba Uyển Thanh vậy, kỳ thật bản ý là muốn nói với đệ đệ một chút.

Thế nhưng biểu lộ của Dạ Côn rơi vào trong mắt Ba Uyển Thanh, đó chính là không để ý tới mình, Ba Uyển Thanh giận đến dậm chân.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn hai người ở bên cạnh nhìn xem, trong lòng hơi vui vẻ một chút, xem ra vị công chúa huyện Thái Tây rất chán ghét Dạ Côn, không bằng hợp lại chỉnh tiểu tử cuồng vọng kia, xem hắn còn có thể đoạt danh tiếng nữa hay không.

- Đệ đệ.

Dạ Côn mang theo nụ cười nhìn Dạ Tần bên cạnh chào hỏi.

- Đại ca...

Nghe giọng điệu của Dạ Tần thay đổi, xem ra cậu bé đã ủy khuất hỏng.

Dạ Côn bỗng nhiên cảm giác, đệ đệ không phải là đệ đệ của mình, mà là vợ của mình, chuyện gì cũng phải dỗ dành.

- Đệ đệ, đại ca ta...

- Ta biết đại ca muốn nói gì, đây là ngoài ý muốn, đệ đệ hiểu rõ.

Dạ Côn:...

Nhìn một chút biểu tình kia, đệ đệ ngươi hiểu cái gì, liền cho rằng đại ca lừa ngươi đúng không, con ngươi đại ca thành thật như vậy lại đi lừa ngươi sao? Đại ca sẽ nhàm chán như vậy sao?

- Đại ca, ngươi không cần nói lí do, một ngày nào đó đệ sẽ siêu việt đại ca, lấy được công nhận của tất cả mọi người.

Xong...nhìn vẻ mặt này, nghe một chút giọng điệu này một chút đi, cứ giống như muốn tuyệt giao với mình vậy.

Trên đường về nhà, Dạ Tần được phụ thân Dạ Minh nắm, Dạ Côn được mẫu thân Đông Môn Mộng nắm, hai huynh đệ tựa hồ có mâu thuẫn.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng cũng đã nhìn ra, kỳ thật một mực khen ngợi Dạ Côn, cũng là muốn khích lệ con trai mình, lại nói...Dạ Côn là nhặt được, cho nên yêu thương hơn một chút cũng không sao, nhưng hiện tại lại phát hiện ra hình như mình không để ý đến cảm thụ của nhi tử.

Mặc dù bây giờ vẫn là hài tử, nhưng đều rất hiểu, nhìn hai huynh đệ một chút, xem ra vẫn còn hờn dỗi.

- Tần Tần, hôm nay biểu hiện được không tồi, tiểu tử thúi con rất lợi hại.

Dạ Minh mang theo giọng buông lỏng trêu ghẹo nhi tử, hi vọng có thể khiến nhi tử cười, tốt xấu gì ngươi cũng cầm đệ nhất, mặc dù hào quang đều bị đại ca ngươi che đi, không ai nói đệ nhất bắn tên là ai, tất cả mọi người đề nói Dạ Côn như thế nào.

- Cảm ơn cha.

Dạ Tần nhẹ nhàng nói ra, rõ ràng rất không vui, hiện tại Dạ Tần không chỉ muốn được phụ mẫu khen ngợi, mà là muốn giống như đại ca, được tất cả người lớn khen ngợi.

Một bên Dạ Côn hết sức tự trách, cho nên quyết định.

Về sau chỉ cần có đệ đệ tranh tài, mình tuyệt đối không tham gia, như vậy vinh quang đều thuộc về đệ đệ.

Biện pháp này cũng không tệ.

Đông Môn Mộng nhẹ nhàng sờ soạng cái đầu trọc của Dạ Côn một cái:

- Côn Côn, hôm nay con phát hiện như thế nào?

- Mẫu thân, con không có phát hiện ra, thật.

Dạ Côn lộ ra vẻ vô cùng nghiêm túc, người khác không tin, mẫu thân ngươi cũng nên tin đi.

Còn không đợi Đông Môn Mộng nói chuyện, Dạ Tần liền cướp lời nói:
- Đại ca mỗi lần đều nói mình sai lầm và ngoài ý muốn.

Đông Môn Mộng cười khẽ một tiếng, Tần Tần tâm phàn nàn rất nặng a.

- Côn Côn, chúng ta là người một nhà, nói ra không sao cả, Tần Tần là đại hài tử, không cần Côn Côn nhường cho.

Đông Môn Mộng biết Tần Tần không phải ghen ghét Côn Côn, mà là để ý Côn Côn rõ ràng rất ưu tú nhưng lại giả vờ ngốc.

- Con...

Dạ Côn rất muốn khóc, tại sao phải mình thừa nhận sự tình phiêu miểu kia chứ.

Nhìn biểu lộ phụ mẫu và đệ đệ, phảng phất đang nói, nhanh lên thừa nhận đi, thừa nhận tất cả mọi người đều vui vẻ.

Vì không cho gia đình thất vọng, Dạ Côn bất đắc dĩ gật đầu, xem ra mình phải dùng một lần thất bại tới kết thúc liên thắng hoang đường này.

- Đại ca, này là được rồi, về sau cũng đừng nói cái gì ngoài ý muốn với sai lầm, rõ ràng rất lợi hại, còn giả...

Dạ Tần thấy đại ca gật đầu, thái độ một thoáng liền thay đổi, trực tiếp liền xông lại hi hi ha ha.

Dạ Côn cũng không nghĩ tới đệ đệ lại có phản ứng như vậy, vô ý thức nhẹ gật đầu, còn nói:

- Đại ca biết.

Nói xong cũng cảm thấy không lành, đây không phải lại đang lừa gạt đệ đệ sao.

Ta...

Trông thấy hai đứa bé đều hòa hảo rồi, Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng đều rất cao hứng.

- Đi, mẫu thân làm đồ ăn ngon cho các con.

- Ta cũng muốn ăn.

Dạ Minh một bên nói thầm một tiếng.

- Ngươi a, đi ăn đồ ăn thừa đi.

Thấy biểu lộ ủy khuất của cha, mọi người đều cười ra tiếng.

Đêm khuya.

Cô cô cô...
Một hồi thanh âm quái dị vang lên trong bóng tối, có chút giống tiếng chim gọi, nhưng hơn nửa đêm, con chim kia còn ở bên ngoài lãng cái gì.

Ầm!

- Kêu cái quỷ gì thế! Không thể dùng những biện pháp khác à, không phải bảo ngươi đừng tới đây sao, người người đều biết ta ở bên trong, ngươi còn tới.

Dạ Minh hết sức không khách khí làm động tác vỗ đầu, sau đó liền là giáo huấn, cũng may đây là núi rừng ở ngoài thành, tình huống bình thường có rất ít người.

- Lão sư!

Trương Cẩn cũng không hề để ý, nhìn lão sư trước mặt, trực tiếp quỳ xuống.

Dạ Minh thở dài, đưa tay đỡ Trương Cẩn lên, lập tức thấp giọng nói ra:

- Tại sao lại nhúng tay vào sự tình của ta, không phải bảo ngươi sống thật tốt sao.

- Một ngày là thầy cả đời là cha! Thù của lão sư chính là thù của Trương Cẩn ta!

Dạ Minh đưa tay lại vỗ, đột nhiên cười nói:

- Tiểu tử ngươi lúc nào học được mấy câu như thế.

- Lão sư, ngài hiện tại không nên nghiêm túc một chút sao?...

Trương Cẩn chững chạc đàng hoàng nói ra.

- Nghiêm túc cái gì, cũng không có người ngoài.

Dạ Minh từ tốn nói, nhìn thoáng qua ngọc bội Trương Cẩn.

- Thiên La Viện kia là cái chỗ ăn người, mạo hiểm lớn như vậy tới, muốn nói cái gì thì nói đi.

- Lão sư yên tâm, học sinh tự nhiên có biện pháp giải thích, lần này tới chính là muốn chính miệng nói với lão sư một chuyện! Một kiện đại sự!

Thấy sắc mặt nghiêm túc của Trương Cẩn, Dạ Minh cũng không nhịn được nghiêm túc.

Chẳng lẽ thật phát sinh đại sự?

- Nói đi.

- Học sinh ở Thái Kinh mua trạch viện.

- Ừm?

- Còn nuôi một thớt ngọc mã.

Dạ Minh vẻ mặt dần dần kéo căng:

- Sau đó thì sao?

- Mời được một người chăm sóc ngọc mã.

- Nếu như ngươi muốn bị ta đánh chết, ngươi cứ việc nói thẳng là được.

Dạ Minh lắc lắc nắm đấm, tiểu tử này, hết sức bành trướng a, lão sư cũng dám trêu chọc.

Trương Cẩn lập tức lộ ra nụ cười nịnh nọt:

- Lão sư ~ đừng nha, chỉ đùa một chút, đừng nghiêm túc.

- Thật muốn đánh chết ngươi! Lão tử còn muốn về nhà đi ngủ, có rắm mau thả!

Trương Cẩn nhẹ gật đầu, thu hồi nụ cười:

- Lão sư, Thánh Nhân mật lệnh cho Thiên La Viện.

Dạ Minh ra hiệu Trương Cẩn không nên nói tiếp, tranh thủ bố trí một cái kết giới nho nhỏ.

Chương 22: Người áo đen số khổ

Một lúc sau.

Dạ Minh trầm giọng nói ra:

- Được, ta biết rồi, tranh thủ thời gian quay trở lại đi, đừng để lộ ra nhược điểm, ta cũng không thể kịp thời tới cứu ngươi.

- Lão sư yên tâm, kỳ thật lần này tới, còn có một việc nhỏ, là nhận lệnh Thiên La Viện, điều tra Ba Đài.

Trương Cẩn chắp tay nói ra.

- Ba Đài? Một cái huyện trưởng nho nhỏ có thể bị Thiên La Viện để mắt tới?

Lông mày Dạ Minh nhíu chặt, cảm giác ở trong này có chuyện gì đó.

- Học sinh cũng không rõ ràng lắm, chẳng qua là thăm dò, sau đó hồi báo.

Mặc dù Dạ Minh thoạt nhìn ngũ đại lục thô, nhưng tâm tư rất là kín đáo:

- Này chỉ sợ là muốn thăm dò ngươi đi.

Lời mới vừa dứt âm, Dạ Minh liền tan biến tại chỗ, mấy hơi sau xuất hiện lần nữa, trong tay đã dẫn theo một người áo đen.

- Nếu như không tìm tòi tỉ mỉ khí tức, thật đúng là không cảm thấy được, mật thám Thiên La Viện càng ngày càng khá.

Dạ Minh tay phải chăm chú bóp lấy cổ người áo đen, người áo đen chỉ có đôi mắt là để lộ ra ngoài, mà đôi mắt kia hiện nay vô cùng sợ hãi, còn có một chút kinh ngạc, hoàn toàn không biết tại sao mình lại bị phát hiện.

Vẻ mặt Trương Cẩn không hề tốt đẹp gì, thế mà mình không có chút phát giác nào, xem ra đoạn đường này mình đều bị theo dõi, Thiên La Viện vẫn đang điều tra mình.

- Dạ Minh! Ngươi dám giết ta?!!!

Người áo đen căn bản cũng không yếu, tầm mắt trở nên hung hăng, đoán rằng Dạ Minh không dám động thủ.

Xoạt xoạt một tiếng.

Người áo đen còn chưa kịp đổi biểu lộ, đầu liền rủ xuống.

- Người muốn chết, ta sẽ thành toàn.

Dạ Minh vung tay hất lên, ném thi thể đến bên cạnh.

Trương Cẩn nuốt một ngụm nước bọt, mật thám Thiên La Viện hết sức thần bí, ở trong viện căn bản không thấy được, do viện trưởng trực tiếp chấp chưởng, nghe nói thực lực của mỗi người đều là phía trên Kiếm Hoàng, am hiểu điều tra tình báo và ám sát.

Loại nhân vật này, thế mà bị lão sư phát hiện, thậm chí một cái tay liền chặt đứt cái cổ, Kiếm Hoàng ở trước mặt lão sư lại nhỏ yếu như vậy, lão sư khủng bố như thế.

- Hơi rắc rối, Thiên La Viện này ngươi vẫn chớ đi, tốt nhất rời khỏi Thái Kinh.

Dạ Minh thấp giọng nói ra, nhìn chăm chú thi thể, Thiên La Viện sẽ không ngồi yên, chẳng qua là muốn thăm dò Trương Cẩn?

Trương Cẩn chắp tay hướng phía Dạ Minh:

- Lão sư yên tâm, ta sẽ xử lý sạch sẽ.

- Cho dù ngươi xử lý sạch sẽ, cũng không được Thiên La Viện tín nhiệm, tên mật thám này mất tích, ở trong mắt Thiên La Viện chính là minh chứng tốt nhất, sẽ không có ai nghe ngươi giải thích.

- Thế nhưng... học sinh thật vất vả tiến vào Thiên La Viện, có thể truyền cho lão sư tình báo hữu dụng.

Trương Cẩn hiểu rõ lợi hại trong đó, thế nhưng trong lòng không cam tâm a, nhiều năm vất vả như vậy, tại thời khắc này mình vẫn quá qua loa, hẳn nên dùng cách thức khác thông tri cho lão sư.

Mấy năm này quá thuận lợi, khiến cho tâm thái bành trướng rồi?!

- Tin tức hôm nay ngươi nói cho ta biết đã rất tốt, như thế cũng tốt, nước Thái Kinh quá sâu, đi nơi khác đi.

Trương Cẩn cúi đầu không nói, rất là áy náy.

- Lão sư... ngài yên tâm đi, về sau học sinh nhất định sẽ càng hữu dụng hơn!

Trương Cẩn quỳ xuống dập đầu với Dạ Minh, sau đó mang theo thi thể biến mất trong màn đêm.

Dạ Minh khẽ thở dài một tiếng, lần này từ biệt, không biết bao giờ mới có thể gặp lại nhau.

Trong lúc Dạ Minh đang cảm khái, một vệt bạch ảnh bỗng nhiên bay ra, kém chút dọa Dạ Minh sợ tè ra quần.

Đêm hôm khuya khoắt, tên nào mặc quần áo trắng tới dọa người thế? - Ngươi bỏ sót một người.

Người đến dĩ nhiên chính là Đông Môn Mộng, trượng phu khuya khoắt lén lén lút lút ra cửa, Đông Môn Mộng liền theo dõi ra tới, nếu như dám đi loại địa phương như hoa lâu kia, chân đều cắt ngang, về sau cửa lớn cũng đừng hòng đi ra.

Dạ Minh vuốt ngực một cái:

- Mộng Mộng, nàng muốn hù chết vi phu sao?

Thời điểm không có ai, xưng hô này của Dạ Minh thật đúng là buồn nôn.

Bất quá trong tay Đông Môn Mộng còn có người, người áo đen biểu thị không phục.

- Sơ ý sẽ lưu lại mầm tai vạ, làm sao ngươi lại bất cẩn như thế!

Đông Môn Mộng tức giận nói ra, cường độ đầu ngón tay gia tăng một chút, giống như đang phát tiết vậy.

Nhìn người áo đen kia một chút, bạch nhãn liền lật ra tới, vợ chồng các ngươi cãi nhau thì thôi đi, tại sao lại cầm nhân mạng ra đùa giỡn.

Dạ Minh nhẹ gật đầu, khiêm tốn tiếp nhận thê tử dạy bảo:

- Mộng Mộng nói rất đúng, nếu như vi phu không có lão bà như Mộng Mộng, chỉ sợ sẽ bị người ta ám toán vô số lần.

- Ngươi còn biết à.

Đông Môn Mộng hừ lạnh một tiếng, trong tay vừa dùng lực.

Xoạt xoạt một tiếng.

Người áo đen cứ như vậy nhìn chằm chằm Đông Môn Mộng, nữ nhân này thật độc ác!

Có bản lĩnh phát cáu với trượng phu ngươi đi, một câu cũng không hỏi, liền xoạt xoạt mình.

- Xử lý tốt, trở về thành thật khai báo, còn rất nhiều sự tình giấu diếm ta.

Đông Môn Mộng liếc mắt trừng trượng phu, thân thể mềm mại tan biến tại chỗ.

Dạ Minh phảng phất nhẹ nhàng thở ra, đi đến bên cạnh thi thể ngồi xổm người xuống, bàn tay khẽ vuốt con mắt người áo đen một thoáng.

- Có thể chết ở trong tay nữ nhân tàn nhẫn, ngươi đã có thể nhắm mắt.

Dạ Minh vừa mới dứt lời liền cảm giác lỗ tai tê rần. - Đau đau đau...

- Ngươi nói ta là nữ nhân tàn nhẫn?

Đông Môn Mộng thế mà giết một cái hồi mã thương, chuyện này khiến Dạ Minh trở tay không kịp, nữ nhân này tâm cơ quá nặng đi.

- Không có, nàng là nữ nhân ta thích nhất.

- Ta tin ngươi mới lạ, xem ta trở về có chỉnh chết ngươi không!

Đông Môn Mộng đây thật là chân hán tử, quá kinh khủng.

- Chờ một chút, thi thể còn chưa xử lý đây.

- Thì để cho bọn họ nhìn xem, còn dám chọc tới hai người chúng ta hay không!

Đông Môn Mộng bá khí mười phần, kéo lỗ tai Dạ Minh liền về nhà.

Xem ra đên nay Dạ Minh sẽ bị hảo hảo thu thập rồi.

Thậm chí ngày thứ hai, hai đứa bé nhìn thấy mắt cha có hai cái quầng thâm.

Mẫu thân thật sự quá độc ác, cha thật thảm.

Bởi vì có cha làm tấm gương sống, Dạ Côn cùng Dạ Tần cảm thấy, về sau phải tìm một lão bà thật ôn nhu, tuyệt đối đừng tìm người như mẫu thân, như thế sẽ bị ngược chết.

Thái Kinh chính là nơi dưới chân Thánh Nhân, sự phồn vinh của nó khiến cho nhiều người khiếp sợ, nhất là ban đêm, bởi vì Thái Kinh ban đêm là đẹp nhất, đèn đuốc sáng trưng, con dân phảng phất như sống ở Tiên giới, tiêu dao tự tại.

Bên trong một kiến trúc nào đó.

Tiếng bước chân dồn dập phá vỡ sự yên tĩnh.

- Viện trưởng!

Nam tử quỳ ở trước cửa, ngữ khí mang theo một tia e ngại.

- Chuyện gì?

- Mật thám đi điều tra Trương Cẩn... mệnh bài đã tắt.

Trong phòng một mảnh trầm tĩnh, khiến nam tử càng kinh hồn táng đảm, đây chính là người chấp chưởng Thiên La Viện! Dưới một người trên vạn người!

- Bản tọa biết rồi.

- Vậy Trương Cẩn kia nên xử lý như thế nào?

Nam tử mặc dù rất không muốn hỏi, nhưng vẫn hỏi.

- Nếu như không trở về, coi như xong, nếu như trở về, trực tiếp giết.

- Vâng! Mật thám chết cần điều tra không?

- Không cần.

- Vâng! Thuộc hạ lập tức đi xử lý.

- Chờ một chút.

Nam tử vừa mới đứng lên, lại lập tức quỳ xuống, chắp tay.

- Mọi chuyện đều hỏi bản tọa, bản tọa cần các ngươi làm gì? Tự động đi lãnh phạt.

- Tuân mệnh, viện trưởng đại nhân!

Nam tử tranh thủ thời gian đứng dậy, không dám có một tia lãnh đạm, mật thám từ bên trong Thiên La Viện đi ra, thân là chấp chưởng không trốn được trách nhiệm.

Chương 23: Tóc! Tóc!

Nếu như Thánh Nhân biết chuyện này, khẳng định sẽ tìm viện trưởng tâm sự thật tốt.

Sau nửa tháng, Thiên La Viện xuất hiện một chuyện ngoài ý muốn.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên lần nữa:

- Viện trưởng...viện trưởng...Trương Cẩn nói muốn gặp ngài, có chuyện trọng yếu bẩm báo.

Trong phòng trầm tĩnh một lát, tựa hồ đang quyết định sinh tử Trương Cẩn, cuối cùng trầm giọng nói ra:

- Cho y tới.

Nam tử hơi có chút kinh ngạc, bất quá thành thật chạy ra, không bao lâu, Trương Cẩn mang theo nụ cười đi theo phía sau nam tử.

Nam tử nghĩ thầm, ngươi cũng sắp chết đến nơi, thế mà còn có thể cười như vậy.

- Viện trưởng, người đã đưa đến.

- Tiến vào.

- Vâng!

Nam tử mở cửa ra, dùng ánh mắt cảnh cáo liếc mắt nhìn Trương Cẩn.

Trương Cẩn gật đầu cười, lập tức đi vào trong phòng.

Trong phòng có chút u ám, chỉ có cửa sổ bắn vào một tia nắng, ở trên giường có một bóng người đang ngồi xếp bằng.

Nhưng bởi ánh sáng quá kém, cho nên thấy không rõ lắm.

- Vì sao không chạy?

Trương Cẩn nhìn bóng người chắp tay nói ra:

- Chạy? Thái Kinh là một địa phương khiến người ta say mê, thuộc hạ không nỡ bỏ nơi này.

- Lòng tham sẽ lấy mệnh của ngươi.

- Nhưng thuộc hạ cùng Dạ Minh quan hệ rất tốt, chắc hẳn sau này viện trưởng có thể dùng đến thuộc hạ.

Trương Cẩn chắp tay nói ra, thu hồi nụ cười mang theo vẻ nghiêm túc.

- Bản tọa rất hiếu kỳ nguyên nhân chân chính ngươi trở về.

Trương Cẩn khẽ ngẩng đầu nhìn về phía hắc ảnh, khí tức phát ra kia giống như lão sư.

- Kỳ thật thuộc hạ không nỡ bỏ ngọc mã trong nhà, thật vất vả mới có được, nếu như muốn đi địa phương khác bắt đầu lại từ đầu, quá phiền toái, lại nói, chuyện lần này, cũng là thuộc hạ cố tình làm, cũng tính là một loại thẳng thắn.

- Nói một chút.

Viện trưởng tựa hồ có chút hứng thú.

- Quan hệ của thuộc hạ cùng Dạ Minh, chỉ cần cố ý tra, dĩ nhiên sẽ tra được một chút, chỗ như Thiên La Viện, làm sao có thể không tra ra, còn phái thuộc hạ đến huyện Thái Tây, mặt ngoài nhiệm vụ là thăm dò huyện trưởng Ba Đài, nhưng thật ra là muốn thăm dò quan hệ thuộc hạ với Dạ Minh, đối với điểm này, thuộc hạ tự nhiên biết.

- Không thể không nói, Dạ Minh dạy ngươi rất khá, chẳng qua là có chút tham.

Trương Cẩn khẽ cười nói:

- Viện trưởng đại nhân, không phải thuộc hạ tham, đi tới một bước ngày hôm nay, thuộc hạ bỏ ra quá nhiều, không muốn mất đi mà thôi.

- Có thể giữ được mạng hay không, liền phải xem ngươi bàn giao sâu bao nhiêu.

- Thuộc hạ đương nhiên bẩm báo sự tình Dạ Minh không muốn để cho người ta biết nhất cho đại nhân.

Viện trưởng nhẹ gật đầu, xem như tương đối hài lòng, nhưng bây giờ còn chưa tiêu trừ lo nghĩ, còn chờ quan sát.

- Lần này tiến đến huyện Thái Tây, huyện trưởng kia ngươi thấy thế nào? Viện trưởng bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

Chuyện này khiến Trương Cẩn sững sờ, cung kính nói ra:

- Hồi viện trưởng, huyện trưởng Ba Đài huyện Thái Tây, người này nhát gan sợ phiền phức, nịnh nọt, không khác phần lớn quan lại bao nhiêu.

- Trương Cẩn, ngươi còn quá trẻ, quan sát không đủ, tình báo miêu tả lại không phải như vậy.

Trương Cẩn rất là kinh ngạc, nghi hoặc hỏi:

- Viện trưởng lần này để thủ hạ đi huyện Thái Tây, chẳng lẽ không phải vì Dạ Minh?

- Hoàn toàn chính xác không phải, nhưng cũng xem như thuận đường kiểm tra một chút, thật đúng là xảy ra vấn đề.

Khóe miệng Trương Cẩn giật một cái:

- Huyện trưởng huyện Thái Tây là ai?

- Chuyện này không cần ngươi quan tâm, bất quá bản tọa rất tò mò, nếu như bản tọa muốn đối phó Dạ Minh, nhưng lại không thể dùng phương pháp bình thường, ngươi có biện pháp nào không?

Trương Cẩn dừng một chút, trong óc điên cuồng chuyển động, lập tức nói ra:

- Viện trưởng đại nhân, tại An Khang châu có không ít tông môn giáo phái, chúng ta không thể xuất thủ, mời bọn họ là được.

Lúc này Trương Cẩn thoạt nhìn xảo trá vô cùng, tạo thành sự chênh lệch rõ ràng với hình ảnh trước đó.

- Đây cũng là lựa chọn không tệ, bất quá ngươi bây giờ cần phải cân nhắc sinh mệnh của mình cẩn thận.

- Viện trưởng yên tâm, thuộc hạ rất quan tâm đến sinh mạng.

- Vậy thì tốt.

Chỉ sợ Dạ Minh không nghĩ tới, học sinh của mình căn bản không có nghe lời mình, thậm chí còn phản bội.

Sự thật chứng minh, thời gian lâu dài, lòng người sẽ thay đổi.

Thời gian bốn năm chớp mắt liền đi qua.
Trong bốn năm này, Dạ gia không có phát sinh bất cứ chuyện gì, có lẽ chỉ phát sinh một sự tình, đó chính là Dạ Côn cùng Dạ Tần đều đã mười tuổi.

Cũng đến tuổi tác phải tu luyện, nhưng mà thân là cha mẹ, Dạ Minh và Đông Môn Mộng tựa hồ cũng không nóng nảy.

Mà Dạ Tần liền gấp muốn chết, hận không thể lập tức tiến vào trong Tu Luyện Viện ở huyện, bắt đầu tu luyện khắc khổ, chỉ có như thế mới có thể siêu việt đại ca.

Nhưng mà đối với Dạ Côn mà nói, mấy năm nay hắn cuối cùng ý thức được một chuyện, đây là một chuyện cực kỳ kinh khủng!

Suy nghĩ sâu xa cực sợ a!

Theo một khắc mình ra đời, liền bắt đầu không bình thường!

Nếu như dựa theo sự tình bình thường phát sinh, đêm đó mạng nhỏ của mình hẳn đã phải để lại trong hẻm nhỏ, chờ đến thi thể bốc mùi bị người ta phát giác.

Thế nhưng chẳng những không có, mà được mẫu thân cho nhặt, ôm lên xe ngựa liền gặp đủ loại đan dược phát uy.

Đây là đại nạn không chết tất có hậu phúc sao?

Này rõ ràng là càng tốt hơn, năm đó đội xe của mẫu thân chính mắt mình nhìn thấy, vì sao tới nơi này, liền không có...

Rất rõ ràng, mẫu thân và cha đều không đơn giản, cảm giác còn trâu bò hơn cái gia đình thân sinh kia.

Làm hài tử bị nhặt, vốn cho rằng sau khi đệ đệ xuất sinh, mẫu thân và phụ thân hẳn sẽ quan tâm đệ đệ nhiều hơn mới phải, kết quả...

Còn có đủ loại chuyện phát sinh ngoài ý muốn, vốn nên nên gây bất lợi cho mình, kết quả lại trở thành chuyện tốt, nhận lấy đủ loại khen ngợi.

Nếu như sự tình chỉ phát sinh một lượt như thế còn dễ nói, thế nhưng một mực luôn phát sinh, vậy liền không bình thường!

Lung tung bắn người một phát lại bắn trúng thích khác, còn có chuyện gì không làm được?

Hơn nữa trong bốn năm này, chỉ cần bên trong tư thục có cuộc thi gì, mình làm loạn như thế nào, kết quả cuối cùng vẫn là như thế.

Nghĩ lại một lần kia quả khiến người ta tê cả da đầu.

Đó là một hôm lão sư ra đề khảo thí, mình liền nộp một tờ giấy trắng lên, không muốn đi làm hài tử ưu tú, Côn ca ta muốn làm hài tử xấu, cái chủng loại học sinh xấu lão sư nhìn liền phiền kia.

Kết quả ngày thứ hai đi tư thục, lão sư không nói hai lời khen ngợi một chầu, lúc ấy liền bối rối.

Ta nộp giấy trắng, ngươi cũng có thể khen ngợi, hôm nay không cho ta một lí do rõ ràng, có tin Côn ca ta sẽ đánh chết ngươi hay không!

Nhưng mà lão sư nói rõ lí do khiến cho Côn ca ta không còn lời nào để nói, loại cảm giác muốn chết kia vô cùng thông suốt.

Lão sư thế mà ra sai đề!

Nhưng mà chỉ có mình mới phát hiện, cho nên mới nộp giấy trắng.

Đối mặt với tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Côn ca ta...Côn ca ta... loại cảm giác này có ai hiểu được?

Những chuyện này mỗi lúc trời tối quấn quanh lấy Côn ca ta.

Dẫn đến một chuyện khác phát sinh.

Hòa thượng kia nói cạo trọc đến mười tuổi liền tốt, cho nên trong khoảng thời gian này rất vui vẻ, cuối cùng không cần để đầu trọc nữa.

Thế nhưng!

Mẹ nó! Mình thế mà không mọc tóc!!

Tuổi còn nhỏ đã quy y, ngươi bảo Côn ca ta phải làm sao bây giờ!

Tóc! Ta muốn tóc, không muốn hạng nhất gì cả, không muốn tiếng vỗ tay, không muốn quang vinh, Côn ca ta chỉ cần tóc...

Chương 24: Lòe loẹt

- Đại ca, hôm nay phải đi Tu Luyện Viện, tại sao không vui, không phải chỉ là không có tóc à, đệ đệ cạo đầu trọc với ngươi, đừng giận.

Chỉ thấy Dạ Tần cũng cắt tóc của mình xuống, đầu trọc thật to giống như đúc với Dạ Côn.

Hai người huynh đệ đầu hình hết sức tương tự, đều thuộc về loại đầu tròn chỉnh tề kia.

Đương nhiên, tướng mạo hai huynh đệ đều không tệ, cho nên còn có thể chống đỡ cái đầu trọc này, đúng là có một loại phong vị khác, đi ở bên ngoài cũng là một loại phong cảnh đặc thù.

Đối với tu luyện, Dạ Côn cũng hết sức hướng tới, dù sao thông qua cố gắng của mình thu hoạch được vinh quang, mới là chuyện mình cần làm, mà không phải dựa vào...vận khí? Tạm thời chỉ có thể gọi là vận khí.

Dạ Côn tầng tầng thở dài, mặc dù không muốn thiếu niên lão thành, thế nhưng hiện tại loại tâm tình này, không muốn thiếu niên lão thành cũng không được.

- Không phải mẫu thân bảo chúng ta đi mua kiếm kỹ à, chúng ta vẫn nên đi mua kiếm kỹ trước đi.

Dạ Côn thấp giọng nói ra, tu luyện trong nội viện cũng không phải rất tốt, lão sư tựa hồ là một tên kiếm sĩ, chỉ có thể nói ở trong cái huyện nho nhỏ này, tu vi có thể đạt đến kiếm sĩ đã không tệ rồi.

Mà tu luyện trong nội viện cũng không cung cấp kiếm kỹ, kiếm kỹ cần tự mình mua sắm, Tu Luyện Viện chẳng qua là dạy ngươi hơi thở, chiêu thức tương đối đơn giản mà thôi.

Dù sao đều là trẻ con, đến 16 mới tiến hành tuyển bạt, mang đến An Khang châu, nơi đó mới là địa phương người trẻ tuổi phấn đấu.

Là rồng hay là giun, chắc chắn sẽ thấy rõ ràng.

- Mẫu thân cho chúng ta mười kim tệ, chúng ta có thể mua hai quyển kiếm kỹ, học hỏi lẫn nhau.

Dạ Tần vẫn hết sức thông tuệ, kiếm kỹ này đều muốn hưởng cùng đại ca.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai Dạ Tần, hững hờ đi ra cửa lớn Dạ gia, Dạ Tần mấp máy môi một cái đi theo, đại ca gần đây thật đúng là khác thường.

Toàn bộ huyện Thái Tây cũng chỉ có một cửa hàng bán kiếm kỹ, tọa lạc ở khu chợ phía đường tây xa hoa.

Vì sao chỉ có một nhà, bởi vì vì những nhà khác đều đóng cửa, mở ở loại địa phương nhỏ này, không có tiền mua không nổi, có tiền chướng mắt.

Cho nên chỉ còn cửa hàng lẻ loi đơn độc này, thế nhưng nó vẫn một mực kiên cường duy trì.

- Đại ca, ngươi phải ra ngoài đi dạo một chút, đừng cứ ở mãi trong nhà.

Dạ Tần bên cạnh bỗng nhiên nói ra, thuyết phục đại ca nên thường xuyên ra ngoài chơi.

Nhưng mà Dạ Côn không muốn ra ngoài, cảm giác mình cầm thanh kiếm đâm chết một người trên đường, người kia đoán chừng không phải tội phạm truy nã thì cũng là thích khách.

Vì để tránh phiền toái không cần thiết, Dạ Côn liền cửa lớn cũng không ra, bản thân giống như tiểu thư khuê các vậy.

- Đại ca ngươi gần đây thích thanh tĩnh, không thích nơi quá ồn ào.

Dạ Côn nhẹ nói ra, chuyện này không giả, an tĩnh có thể khiến cho Côn ca ta yên lòng, không đi nghĩ những thứ kia, nếu như không phải vì đi tu luyện, lần này cũng không có ý định ra cửa.

- Được rồi, đệ đệ hiện tại cũng không khuyên nổi đại ca.

- Nghĩ kỹ muốn mua loại kiếm kỹ gì chưa?

Dạ Côn lập tức giật ra chủ đề, bằng không thì đệ đệ sẽ không dừng.

Dạ Tần lập tức liền bị kéo theo:

- Ta muốn mua loại có tư thế đẹp mắt kia.

- Loè loẹt.

- Nào có loè loẹt, hết sức thực dụng, nhất là phối hợp với bộ pháp, càng thêm suất khí.

Dạ Tần nhẫn nhịn nghẹn miệng, trước đó có thể đã xem qua, rất soái khí. Dạ Côn bạch nhãn đều lật ra tới, tiểu tử ngươi mua kiếm kỹ để chơi đấy à.

Bất quá cũng như người bình thường, ở cái tuổi này của mình quả thật là muốn chơi làm sao cho đẹp mắt.

- Đại ca, chờ lúc nữa đi mua kiếm kỹ để cho ta tới, ta đã học trả giá từ chỗ mẫu thân rồi.

Dạ Tần dương dương đắc ý nói ra, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một chút làm tiền tiêu vặt.

Không hổ là có lão tử dạng gì, liền có nhi tử dạng ấy, đều là đang liều mạng vì tiền tiêu vặt của mình.

Dạ Côn nhẹ gật đầu:

- Được, đệ đệ, đợi chút nữa phải xem ngươi rồi.

Kiếm Thư Phường.

Cái tên này nghe tựa hồ hết sức cao cấp, nhưng kỳ thật chẳng qua là một gian cửa hàng nho nhỏ, thậm chí bên trong đen kịt, cho người ta một loại cảm giác hắc điếm, lúc này vừa tới buổi trưa, cũng là lúc đường phố tấp nập nhất, theo đạo lý mà nói thì sinh ý phải rất khá, nhưng lại không có một ai.

Dù sao quý tộc ở huyện Thái Tây đều có biện pháp thu mua kiếm kỹ tốt hơn.

Dạ Côn ngẩng đầu nhìn về phía bảng hiệu, nơi này thật đúng là có chút nát, so với những cửa hàng khác chỉ có hai chữ: khó coi, cho dù quý tộc muốn vào tới mua, chỉ sợ cũng thấy không quá đáng tin đi.

- Đại ca, thất thần làm gì, đi vào thôi.

Dạ Tần đã tiến vào trạng thái phấn khởi, mình có thể lựa chọn bản kiếm kỹ đầu tiên, ất vui vẻ a.

- Được rồi, đệ đệ ngươi chậm một chút.

Dạ Côn nhẹ giọng căn dặn, đệ đệ đều đã mười tuổi, còn không trầm ổn một chút nào.

Nhìn đại ca đi, trầm ổn cỡ nào, từng trải cỡ nào.

Chờ đệ đệ ngươi ép giá không được, chỉ có thể để đại ca lên, dù sao mẫu thân quả thật không cho tiền tiêu vặt.

Cũng không biết cha nhiều năm như vậy sống thế nào nữa. Đi vào bên trong Kiếm Thư Phường, bên trong chỉ có một tia sáng như thế, vệt ánh sáng thẳng tắp bắn vào góc tường, nhiệt độ trong tiệm cũng giảm xuống không ít.

Chuyện này khiến Dạ Tần có chút sợ hãi, vẻ mặt hưng phấn kia cũng dần dần biến sắc, sau đó lui ra phía sau mấy bước, đứng sau lưng Dạ Côn.

- Đại ca, tại sao cảm giác nơi này âm u lạnh lẽo.

- Âm u lạnh lẽo?

Dạ Côn đi tới cửa, trực tiếp nhấc màn cửa lên, một mảng lớn ánh mặt trời chiếu vào.

Nhưng vào đúng lúc này, một đạo thanh âm không vui bỗng nhiên vang lên:

- Hai tên tiểu oa nhi, làm gì đấy! Ánh mặt trời chói mắt như thế sẽ khiến làn da của ta bị thương.

Dạ Côn nghe xong, cả người liền không tốt, nhìn về phía tiếng nói phát ra, đây là tên nam tử da trắng, thế mà vẽ lấy mày liễu, ngũ quan dáng dấp rất tinh xảo, nếu như để tóc dài có lẽ thật có thể biến thành nữ nhân.

Dạ Côn đều rất khó nhìn thấy mẫu thân vẽ loại lông mày này, còn có cái quai hàm đỏ kia...

- Ngươi là nam hay là nữ...

Dạ Tần cả gan dò hỏi, khuôn mặt ảm đạm kia tựa như anh trai nhà bên kể truyện ma ban đêm cho mình.

Ông chủ trợn trắng mắt, mang theo tiếng nói trung tính nói ra:

- Tiểu oa nhi, ngươi là đang xem thường ta ư?

- Không có, chẳng qua là có chút dọa người.

Dạ Côn khẽ cười nói:

- Ông chủ, gia đệ không phải cố ý mạo phạm.

Ông chủ nhẫn nhịn nghẹn miệng, thầm nói:

- Ta còn chưa nói hai người các ngươi hói đầu đây.

Khóe miệng Dạ Côn cùng Dạ Tần đồng thời giật một cái, một hài tử mười tuổi, bị người nói thành hói đầu, loại cảm giác này, đoán chừng không ai có thể cảm nhận được.

Đời này, Côn ca ta ghét nhất có người nói ta trọc.

Nếu như không phải toàn bộ huyện Thái Tây chỉ có một nhà này, hiện tại hắn khẳng định quay đầu rời đi.

- Ha ha, chỉ đùa một chút, chớ khẩn trương, đã sớm nghe nói Dạ gia huynh đệ văn võ song toàn, hôm nay có thể gặp mặt một lần, chính là là vinh hạnh của ta.

Không hổ là ông chủ a, thế mà lại vuốt mông ngựa hai đứa bé.

Nhưng mặc kệ ngươi tuổi lớn nhỏ thế nào, nói vài lời hay vẫn rất hữu dụng...

Ông chủ lần nữa cười nói:

- Hôm nay tới là muốn mua kiếm kỹ tham gia Tu Luyện Viện đi, ta chỗ này kiếm kỹ phong phú, không biết hai vị tiểu anh hùng muốn mua loại kiếm kỹ như thế nào? Giá cả cam đoan ưu đãi.

Dạ Tần lấy tay cầm một bản kiếm kỹ lên, tò mò hỏi:

- Ông chủ, bản kiếm kỹ này bao nhiêu tiền?

Chương 25: Trả giá chi vương

- Ai nha, ánh mắt tiểu anh hùng thật sự rất chuẩn, chí bảo của bổn điếm đều bị ngươi phát hiện, nhìn chất liệu bản kiếm kỹ này một chút, chính là dùng lụa thượng đẳng đặc chế, nhìn trang bìa này một chút, quá bóng loáng, ngươi sờ thử, có phải rất có cảm giác hay không, nhìn cái tên thêu vàng này xem, Vô Song Kiếm Pháp, rất bá khí.

Ông chủ lập tức bắt đầu giới thiệu vũ kỹ của mình, ánh mắt kia phảng phất đang nhìn hai con dê con đang chờ mình tới làm thịt.

Dạ Tần mơ mơ màng màng sờ lên, cảm giác hình như đúng là như vậy.

- Bản này bao nhiêu tiền?

Dạ Tần vô thức hỏi.

Cặp mắt ông chủ sáng lên, có hi vọng, liền ưa thích loại tiểu oa nhi này, thế mà một mình tới mua kiếm kỹ, nước ở trong đó vô cùng sâu a.

- Không đắt, chỉ 100 kim tệ.

Ông chủ cười tủm tỉm nói ra, có 100 kim tệ, có thể bảo dưỡng dung nhan mình một chút, thậm chí tiền thuê nhà đều có thể đưa trước.

Dạ Côn cũng rất phục, ngươi người này chỉ muốn lừa gạt tiểu hài tử mà thôi, ngay tại lúc Dạ Côn chuẩn bị ngăn đệ đệ, Dạ Tần bắt đầu hành động trả giá của mình, đây cũng là Đông Môn Mộng nói, trả giá tinh túy chính là chém một nửa.

Cho nên Dạ Tần lập tức nói ra:

- 50 kim tệ.

Dạ Côn bên cạnh vô cùng nghi hoặc, mẫu thân hình như chỉ cho 10 kim tệ đi, ngươi làm sao ra 50 kim tệ, căn bản không có tiền a.

Trong lòng ông chủ hít sâu một hơi, đứa nhỏ này trả giá rất tàn nhẫn.

- Tiểu anh hùng, 100 kim tệ là giá thật, hàng thật giá thật, cam đoan ngươi sẽ không hối hận.

Ông chủ dự định kiên trì một chút nữa, y không tin không làm thịt được hai còn dê con này.

- Vậy quên đi.

Trong lòng ông chủ có một vạn con cừu non chạy vội, đứa nhỏ này không đơn giản a, rất giống một tên mua hàng lão luyện.

Dạ Côn cũng nhẹ nhàng thở ra, đệ đệ vẫn rất thông minh.

- Như vậy đi, tiểu anh hùng, ta xem chúng ta rất có duyên phận, liền cho ngươi một cái giá hữu nghị 70 kim tệ, không thể thấp hơn.

Ông chủ nghĩ thầm, mình cũng lui nhiều như vậy bước, tiểu tử ngươi cũng phải động tâm đi.

- 35 kim tệ.

Ông chủ:...

Dạ Côn:...

Dạ Tần đó là tuân thủ mẫu thân phân phó, trả giá phải chém một nửa, nửa đường tuyệt đối không lùi bước.

Ông chủ một mặt quỷ dị nhìn Dạ Tần, từ vẻ mặt nghiêm túc của đối phương, đây không phải đùa giỡn, đây là nghiêm túc.

- 50! Không thể ít hơn nữa!

- 25.

Dạ Tần chững chạc đàng hoàng nói ra.

Miệng của ông chủ đều không tự chủ mở ra, lần thứ nhất nhìn thấy loại trả giá này:

- Tiểu anh hùng, không thể trả giá như thế được.

- Vậy không mua.

- ...

Dạ Côn ở bên cạnh kém chút cười ra tiếng, đệ đệ quá độc ác, không hổ là người Dạ gia, này tàn nhẫn là có di truyền.

- Đi! Xem như ngươi lợi hại! 30 kim tệ!

- 15.

Côn ca ta cũng là loại người ăn nói có ý tứ, nhưng đã đến loại tình trạng này, là thật muốn cười a.

Nhưng nếu như cười một tiếng như thế, vậy cũng quá không nể mặt mũi, tốt xấu gì hôm nay cũng là đến mua kiếm kỹ.

Ông chủ đều bị Dạ Tần chóc tức đến phát cười, thật muốn đá hai tên nhóc này ra ngoài, nhưng thật vất vả mới có sinh ý, xoắn xuýt, sinh khí...

- 10! Ông chủ trầm giọng nói ra.

- 5.

- Hay là ngươi tới giết ta luôn đi.

Ông chủ si ngốc nhìn Dạ Tần, kém chút đã thổ huyết.

Côn ca ta thật sự là nhịn không nổi, không sẽ nín chết, nhất là biểu lộ của ông chủ, đây tuyệt đối là biểu hiện sắp bị tức chết.

- Không được a, ta đây là đang trả giá, mẫu thân dạy.

Dạ Tần nghiêm túc nói ra, vẻ mặt nghiêm túc này tuyệt đối có thể khiến người ta tức nổ tung.

Ông chủ tâm tính nổ, dạng mẫu thân gì có thể dạy nhi tử trả giá như thế, nếu như người ta chân thân giáng lâm, không phải sẽ mua sạch cái tiệm của mình ư.

Nguyên bản còn tưởng rằng hai con cừu non, kết quả trăm triệu không nghĩ tới, đây là hai con sói trọc a.

Quả nhiên người tàn nhẫn đều sẽ có cái đầu trọc.

- Được, 5 kim tệ bán cho ngươi!

Ông chủ bán ra một cái giá thổ huyết, thế nhưng trong lòng tính lấy, vẫn đã kiếm lời 1 kim tệ, không quá tức giận.

Dạ Tần biểu thị rất vui vẻ, nhanh bỏ bản Vô Song Kiếm Pháp hoa lệ vào trong túi, vui thích.

- Đại ca, ngươi cũng mua đi.

Dạ Tần vui vẻ cười nói.

- Đệ đệ, ngươi lợi hại như vậy, giúp ta trả giá đi.

Dạ Côn cảm thấy đệ đệ lợi hại hơn mình rất nhiều, trả giá không phải thế mạnh của mình.

Dạ Tần cảm thấy trả giá rất thụ vị, nhất là nhìn thấy biểu lộ của ông chủ, loại cảm giác thành tựu kia vô cùng sảng khoái.

Chuyện này cũng dẫn đến về sau xuất hiện một tên trả giá cuồng ma, toàn bộ lão bản nhìn thấy đều sẽ biến sắc.

- Ông chủ, ta thấy cái này không tệ, 2 kim tệ đi.

Dạ Tần chỉ một bản cũng là một bản kiếm kỹ vàng óng ánh.

Khóe miệng ông chủ giật một cái: - Ngươi là tới ăn cướp à!

- Không phải, trả giá a.

Ông chủ tức đến mức khuôn mặt trắn noãn đều rung rẩy, đây quả thực là một tên tiểu tổ tông.

- Như vậy đi, ta tặng kèm một bản kiếm kỹ cho ngươi, bản này 5 kim tệ!

Ông chủ tiện tay từ phía sau lấy ra một bản kiếm kỹ bình thường, xem chất liệu kia, là thuộc về mặt hàng hạ đẳng, đoán chừng 1 kim tệ đều không đáng đi.

Dạ Tần hơi khẽ cau mày, sờ lên đầu trọc nói ra:

- Ông chủ, ta cùng đại ca là hai người, lại lấy ba quyển sách, không tốt lắm a.

Tên trọc đầu này chính là một con ác ma!

Ông chủ lần nữa rút ra một bản kiếm kỹ:

- Như vầy tốt rồi đi!

- Ách...vậy 4 kim tệ đi.

Trong lòng Dạ Tần xem chừng, lưu lại một kim tệ, về sau mua đồ cũng thuận tiện hơn, mẫu thân rất keo kiệt.

- Ta... ngươi... xem như ngươi lợi hại!

Ông chủ thỏa hiệp, thế mà chỉ kiếm lời một kim tệ! Đây chính là nghiệp giới vô cùng nhục nhã!

Vào Kiếm Thư Phường của ta, người nào tiến vào không bị hố mấy chục kim tệ, hôm nay thế mà bị hai tên nhóc đùa bỡn.

Nhìn hai cái bóng lưng nhỏ vui thích rời đi, ông chủ bỗng nhiên ý thức được có vấn đề, khi nãy trực tiếp không bán là được!

9 kim tệ bán bốn bản kiếm kỹ...

Vừa rồi mình bị ngu xuẩn phụ thân sao...

Đi ở trên đường phố, Dạ Tần rất vui vẻ, bưng lấy bốn bản kiếm kỹ, chính là đang trần trụi khoe khoang, ở trong mắt người bình thường, chỉ sợ bốn quyển này có giá trên trăm kim tệ đi.

Thấy đệ đệ vui vẻ như vậy, Dạ Côn cũng lộ ra nụ cười, xem như nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua.

Đột nhiên!

Nụ cười Dạ Côn ngừng lại, thậm chí cứng đờ.

Không đúng!

Sự tình sẽ không đơn giản như thế!

Dựa theo lệ cũ, phế vật chắc chắn là bảo vật!

Nhưng là mình không có động thủ a, là đệ đệ mua!

Không thể nào!

Hẳn là không ác như vậy đi, hai quyển kiếm kỹ hoa lệ không thế nào giống, còn hai quyển kiếm kỹ đưa tặng kia...

Không ổn định, nhất định phải trở về để mẫu thân nhìn một chút mới được.

- Đệ đệ, chúng ta về trước đi, cho mẫu thân xem chiến lợi phẩm của chúng ta, hiện tại còn sớm.

Dạ Tần nghe xong, cảm giác không tệ, mẫu thân và phụ thân khẳng định sẽ khen ngợi mình:

- Được, chúng ta trở về.

Bên trong Kiếm Thư Phường...

Trong lòng ông chủ còn đang xoắn xuýt, lúc này một người áo đen đi vào, cả người tỏa khí tức khiến người ta không dám nhiều lời.

- Ta tới chuộc bản kiếm kỹ lúc trước bán.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau