TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Thù này nhất định phải báo

*Chương có nội dung hình ảnh

- Ừm, ta đã biết.

Hiện tại Dạ Côn còn chưa có dự định rời khỏi Thái Kinh, dù sao đệ đệ còn chưa có trưởng thành, cũng không yên lòng.

- Hỏi ngươi một chuyện cuối cùng.

Lương Tuấn đột nhiên nói.

- Chuyện gì?

- Đến cùng ngươi có biết bay hay không?

- Ách... không biết.

- ......

Nhìn Lương Tuấn bay đi, Dạ Côn thở dài, thu thập một chút thịt Hổ Điêu, liền chuẩn bị trở về.

Làm sao dỗ đệ đệ đây, cảm giác còn khó dỗ hơn cả thê tử.

An Khang châu, phủ Thái Thú bên trong!

- Uyển Thanh, cha có lỗi với con, để con chịu khổ.

Ba Đài ngồi ở cạnh giường, nhìn nữ nhi, mặc dù hiện tại không sao, nhưng nữ nhi thiếu đi một cánh tay, đây chính là chuyện cả đời không thể nào bù đắp được.

Ba Uyển Thanh đưa lưng về phía Ba Đài, không có lên tiếng.

- Uyển Thanh, là cha không có năng lực, hại con.

Ba Uyển Thanh vẫn chưa nói xong.

Một lúc sau, Ba Đài trầm giọng nói ra:

- Uyển Thanh, Thái Kinh thật sự quá nguy hiểm, ban đầu tưởng rằng sẽ không liên lụy con, nhưng bây giờ còn chưa bắt đầu mà đã như vậy, cho nên cha quyết định, đưa con đến chỗ mẫu thân con bên kia.

Nghe thấy câu này, Ba Uyển Thanh rốt cục có phản ứng, quay đầu thất kinh hỏi:

- Mẫu thân? Người không phải nói mẫu thân đã sớm chết rồi sao?

- Uyển Thanh, cha cũng không phải cố ý muốn gạt còn, chẳng qua là cha cùng mẫu thân con có chút mâu thuẫn, mẫu thân con bên kia... ài... Uyển Thanh, con đến chỗ mẫu thân con bên kia sẽ tốt hơn, không cần lo lắng cho cha.

Ba Uyển Thanh cũng không biết, cha đến cùng có bao nhiêu chuyện giấu mình.

- Mẫu thân ở Thái Kinh ư?

Ba Đài lắc đầu.

- Không tại Thái Kinh? Vậy ở chỗ nào trong Đông U?

Ba Đài tiếp tục lắc đầu.

- Không tại Đông U???

- Đúng vậy, tại Côn Miểu.

Ba Đài trầm giọng nói ra.

- Côn Miểu?! Xa như vậy?

Ba Uyển Thanh khiếp sợ, cánh tay lập tức truyền đến đau đớn, chuyện này khiến Ba Uyển Thanh nhíu chặt lông mày.

Ba Đài nhẹ gật đầu:

- Quả thật có hơi xa, thế nhưng con đến chỗ mẫu thân, đối với việc tu luyện sẽ có chỗ tốt, tốt hơn cha bên này.

- Con còn có thể tu luyện sao?

Ba Uyển Thanh thì thào nói ra.

- Có thể, mẫu thân con khẳng định có biện pháp, Uyển Thanh, đừng trách cha.

Ba Uyển Thanh nhìn phụ thân trước mặt già nua rất nhiều, thấp giọng nói ra:

- Cha, con biết người là vì cứu con, nhưng nếu như người muốn con từ bỏ báo thù thì không thể nào! Con nhất định phải khiến cho Dạ Tần cùng toàn bộ Dạ gia phải trả giá thật lớn!

- Uyển Thanh, nếu con đã quyết định, vậy cha sẽ đứng ở bên phía con, con đến chỗ mẫu thân con tu luyện thật tốt, cha ở chỗ này giúp con đánh tốt cơ sở, đến lúc đó cha con chúng ta sẽ tính toán toàn bộ sổ sách hôm nay!

- Cha... Ba Uyển Thanh ôm lấy phụ thân của mình, hung hăng khóc rống lên, oán khí đè nén ở trong lòng bùng nổ.

- Khóc đi, khóc lên sẽ dễ chịu.

Ba Đài nhìn ống tay áo trống không của nữ nhi, ánh mắt tản ra lệ khí, Dạ Côn! Món nợ này hiện tại không tín, nhưng sau này sẽ bắt các ngươi trả cả gốc lẫn lãi!

Ba Đài ôn nhu nói:

- Uyển Thanh, xe đã chuẩn bị xong, buổi tối hôm nay con xuất phát đi.

- Cha, vội vã như vậy sao?

Ba Uyển Thanh cũng muốn cùng cha tại ở một chỗ, nhưng mà vì báo thù, mình phải đi đến chỗ của mẫu thân.

- Ừm, con đến Côn Miểu, cha liền có thể yên tâm, nhân thủ con đừng lo lắng, cha đã chuẩn bị tốt, trên đường đi chiếu cố bản thân thật tốt.

Ba Uyển Thanh hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định:

- Cha, chờ con tu luyện đến Kiếm Đế, con liền sẽ trở về!

- Tốt, Uyển Thanh của ta đã trưởng thành, cha hết sức vui mừng, cha ở Thái Kinh chờ con.

- Ừm, cha, Uyển Thanh không ở bên cạnh, người phải bảo trọng thật tốt.

- Yên tâm đi, phải vâng lời mẫu thân con.

- Ừm.

Ba Đài chuẩn bị hành lý cho nữ nhi, cho kim phiếu, sau đó đưa nữ nhi đến cửa sau.

Trước cổng có một chiếc xe ngựa, hơn nữa còn là Bạch Vũ Mã.

Nhưng Ba Uyển Thanh cũng không nhìn thấy hộ vệ gì, cũng chỉ có một mã phu, hơn nữa còn là người quen:

- Ngô Trì lão sư!

Mã phu chính là Ngô Trì.

Ba Đài chắp tay nói ra:

- Ngô Trì, đoạn đường này của tiểu nữ, liền làm phiền ngươi.

Ngô Trì lấy mũ rộng vành xuống, chắp tay nói ra:

- Chuyện thiếu ngươi, chưa nói tới phiền toái gì.

Ba Đài sờ lên tóc hoa của nữ nhi, trong mắt có chút Xem ảnh 1 ướt át, lần này từ biệt, không biết lúc nào mới có thể lại gặp nhau, có lẽ sẽ không thấy được. Nhưng vì an toàn của nữ nhi, nhất định phải đưa tiễn.

- Đi thôi.

Ba Uyển Thanh quỳ gối trước mặt Ba Đài, dập đầu ba cái:

- Cha, nữ nhi bất hiếu.

- Đứa nhỏ ngốc, mau dậy đi, là cha hại con.

Ba Đài cuối cùng vẫn không nhịn được rơi lệ, ôm nữ nhi thật chặt.

Nhìn nữ nhi đi vào xe ngựa, Ba Đài chắp tay nói ra:

- Vậy liền làm phiền ngươi.

- Tạm biệt.

Ngô Trì mang theo mũ rộng vành, roi da trong tay hung hăng đánh Bạch Vũ Mã một cái, chỉ thấy Bạch Vũ Mã giương cánh bay cao, tan biến ở trong trời đêm.

Ba Đài ngốc ngốc đứng tại chỗ, sau nửa canh giờ, Ba Đài mới chậm rãi đi vào bên trong phủ.

Lúc chuẩn bị đi vào nhà, bên trong lại vang lên một âm thanh.

- Thái Thú đưa tiễn nữ nhi gấp gáp như vậy, đến cùng là vì sao?

Ba Đài nghe xong sững sờ, trực tiếp quỳ hành lễ:

- Hạ quan không biết tam hoàng tử đến đây.

- Không có việc gì không có việc gì, vào đi.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền mang theo ý cười nói ra.

Ba Đài đứng dậy, vỗ vỗ áo bào, hai tay mở cửa ra.

Nhưng vừa mở ra, một thanh lợi kiếm đã nằm ngang ở trên cổ, hàn ý lạnh lẽo kia cho Ba Đài biết, mạng của mình đang ngàn cân treo sợi tóc.

Ở bên cạnh cửa ra vào có một vị nam tử che mặt, liền con mắt đều không lộ ra.

- Tam hoàng tử, đây là?

Ba Đài nghi hoặc hỏi, lộ ra thần sắc sợ hãi.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền vuốt vuốt cái trán, nhấp trà thơm trong tay nói ra:

- Nghe nói ngươi có lui tới với cửu đệ ta, có việc này không?

- Cửu hoàng tử? Hạ quan hoàn toàn không có quy thuận y.

- Vậy chuyện này liền kì quái, cửu đệ ở trước mặt Thánh Nhân tiến cử ngươi tới kiêm nhiệm chức Đô Úy này, thậm chí ngay cả thân tín đều không dùng, chuyện này khiến ta rất khiếp sợ nha.

Ba Đài trực tiếp quỳ trên mặt đất hô to oan uổng:

- Hạ quan quả thật không có quan hệ với cửu hoàng tử, tam hoàng tử khẳng định hiểu lầm rồi.

- Hiểu lầm, Ba Đài, ngươi từ huyện Thái Tây một đường đến bây giờ, xem như đã đạt tới thành tựu mà người khác phấn đấu cả đời đều không thể đạt được, loại tốc độ này, ngươi nói ngươi ở Thái Kinh không có người, ai mà tin chứ, nói một chút, người trợ giúp ngươi ở Thái Kinh là ai?

Trưởng Tôn Tuấn Hiền lạnh giọng chất vấn.

Ba Đài nuốt một ngụm nước bọt, cung kính nói ra:

- Đồng Văn Sơn.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền nghe xong sửng sốt một chút, là người của Tả Tướng.

Mà Tả Tướng tựa hồ quan hệ không tệ với cửu đệ, quan hệ với mình cũng rất tốt, cũng không biết Tả Tướng quyết định thế nào.

- Nguyên lai là người của Tả Tướng, quan hệ của bản hoàng tử với Tả Tướng cũng rất khá.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền ra hiệu người áo đen, người áo đen hạ kiếm xuống, lập tức đứng ở bên cạnh Trưởng Tôn Tuấn Hiền.

- Tả Tướng cũng xem như là người dẫn đường cho hạ quan, có ơn tri ngộ với hạ quan.

Chương 197: Nắm chắc tay, vẫn là hảo huynh đệ

Ba Đài nhẹ nhàng thở phào một hơi, bất quá thoạt nhìn tam hoàng tử dường như cũng muốn lôi kéo Tả Tướng, dù sao hiện tại Tả Tướng rất được Thánh Nhân tín nhiệm, cộng thêm Đồng Doanh Doanh lại là quý phi Thánh Nhân sủng ái nhất, cộng cả hai lại khiến Đồng gia như mặt trời ban trưa, nếu như có thể ở trước mặt Thánh Nhân nói giúp hai câu, vậy tuyệt đối có thể khiến cho Thánh Nhân nghĩ lại.

- Xem ra Tả Tướng rất coi trọng Ba Thái Thú.

Ánh mắt Trưởng Tôn Tuấn Hiền cũng thay đổi.

- Hạ quan vinh hạnh được Tả Tướng để mắt.

Ba Đài một mặt hoảng hốt.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền đứng dậy, đưa tay đặt ở trên vai Ba Đài, từ tốn nói:

- Làm việc thật tốt, đừng khiến cho Tả Tướng thất vọng.

- Tạ tam hoàng tử nhắc nhở.

Người áo đen mở cửa ra, Trưởng Tôn Tuấn Hiền chậm rãi đi ra, bất quá còn bổ sung một câu:

- Phải biết nhìn rõ thế cục.

Cũng không đợi Ba Đài nói cái gì, Trưởng Tôn Tuấn Hiền liền biến mất ở trong trời đêm.

Ba Đài thở hắt ra, xem ra lựa chọn của mình là đúng, đưa nữ nhi qua bên kia có thể bảo đảm an toàn.

Một bên khác, Côn ca rốt cục về tới Học Viện Vô Hư, nói thật, hắn vẫn không biết nên giải thích với mọi người như thế nào.

Đoán chừng hiện tại bên trong đã bày ra tràng diện chuẩn bị thẩm tra phạm nhân rồi.

Đi trên hành lang gấp khúc, Dạ Côn cuối cùng nghĩ ra được một sáng kiến, cứ nói là lúc trước ở trong Mê Vụ Sâm Lâm ăn được trái cây lạ, sau đó đạt đến Kiếm Hoàng, dù gì khi đó mình cũng mất tích, hẳn sẽ rất dễ qua loa qua.

- Côn ca, đã trở về rồi à.

Phi Tuyết còn đang quét rác kinh hô một tiếng.

- Đã trễ thế như vậy vẫn còn quét à?

Dạ Côn đều phải bội phục tinh thần làm việc của Phi Tuyết, mặc dù là một tên lường gạt, nhưng vẫn hết sức chuyên nghiệp.

- Không dám sơ suất.

- Làm rất tốt, đến lúc đó sẽ tăng lương.

- Tạ Côn ca.

Nhìn bóng lưng của Côn ca, Phi Tuyết trêu chọc tóc mai, bộ dáng phi thường vũ mị.

Ánh đèn đại sảnh học viện vẫn còn sáng rực, chuyện này khiến lòng Dạ Côn xiết chặt, phảng phất nhìn thấy đệ đệ oán khí ngút trời, thê tử của mình đều không có như thế qua.

Quả nhiên, lúc Dạ Côn đi vào đại sảnh, tất cả mọi người đều ở đây, hiện trường thẩm vấn cỡ lớn.

- Phu quân, ngươi cuối cùng đã trở về, làm chúng ta lo lắng muốn chết.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi trực tiếp ôm chặt Côn ca, giống như Côn ca sắp phải chết rồi vậy.

- Không sao cả, không sao cả.

Cha mẹ đều đang nhìn đấy, đừng dính người như thế, đến lúc đó người khác sẽ cảm thấy các ngươi rất tùy tiện.

Dạ Côn nhìn về phía đệ đệ, phát hiện biểu lộ đệ đệ chất phác, tựa như bị ngớ ngẩn rồi.

- Mẫu thân, tại sao người còn chưa ngủ?

- Chờ Côn Côn nhà ta trở về, thuận tiện nói cho chúng ta biết, lúc nào tu luyện tới Kiếm Hoàng?

Đông Môn Mộng xụ mặt nói ra, tiểu Côn Côn không tệ, rất biết lừa gạt mẫu thân.

Dạ Côn biết ngay là sẽ như vậy, cho nên sớm đã chuẩn bị xong lý do thoái thác.

- Mẫu thân, con không nói, chẳng qua là hy vọng mọi người đừng lo lắng.
- Lời này như thế nào?

Dạ Minh hỏi.

- Chuyện này này phải nói đến lúc con bị lạc trong Mê Vụ Sâm Lâm.

Âm thanh Dạ Côn dần dần trở nên trở nên nặng nề, giống như mình sắp bị bệnh chết.

- Ngày ấy, con bị miêu yêu bắt đi.

Dạ Côn mở đầu liền khiến Nhan Mộ Nhi sợ ngây người.

Rõ ràng là ngươi cưỡi ta đi, làm sao trở thành ta bắt ngươi đi, đừng ở trước mặt mẫu thân nói xấu ta, cẩn thận ta báo cáo ngươi.

- Miêu yêu hung ác tàn bạo...

Dạ Côn nói lần nữa, Nhan Mộ Nhi cảm thấy phải tìm thời điểm thích hợp cho tiểu trọc đầu biết, cái gì gọi là miêu yêu hung ác tàn bạo.

Ta rõ ràng ôn nhu như vậy, ngươi thế mà nói ta như thế, tiểu trọc đầu! Cừu oán giữa chúng ta càng ngày càng sâu, rửa không sạch!

- Nó đưa ta đến một cái huyệt động đen kịt, muốn hút dương khí của ta.

Phốc!

Nhan Mộ Nhi thật muốn đưa tay bốp cái ót của Dạ Côn một phát, còn hút dương khí, sao ngươi có thể bịa ra chuyện như thế?

- Lúc ấy tình huống khẩn cấp, hung ác vô cùng, may mà con kịp thời phản kháng, mới không để miêu yêu đạt được, nhưng lúc đó con cũng trúng yêu độc của miêu yêu, trên đường đi một mực mê mang, lúc ngẩng đầu nhìn thì xung quanh thì đã an toàn, chẳng qua là trên mặt đất có trái cây đỏ tươi rơi xuống, con liền cầm lên ăn đỡ đói, mới đi không bao xa, con cảm thấy trong cơ thể tựa như muốn nổ tung vậy.

- Từ khi đó, thực lực của con liền không hiểu thấu đạt đến Kiếm Hoàng, lúc ấy con quá sợ hãi, liền không dám nói với mọi người, sợ miêu yêu kia trả thù, đó nhất định là bảo bối của miêu yêu.

Nhan Mộ Nhi đã sắp tức xỉu, tiểu trọc đầu ngươi là đại lừa gạt!!!

Sau khi Dạ Côn nói rõ lý do, mọi người cảm thấy có thể tin được, dù sao Dạ Côn cũng là từ thời điểm đó không thích tu luyện.

- Chỉ có thể, không còn chuyện gì khác sao?

Đông Môn Mộng tò mò hỏi.

Dạ Côn khẳng định nói ra:

- Không còn. Dạ Tần tựa hồ cũng tin tưởng đại ca, vẻ mặt dần dần thư giãn, vừa rồi vẫn còn kéo căng, bộ dáng không vui.

- Tần Tần, đại ca con cũng không phải cố ý, tha cho đại ca con lần này đi.

Đông Môn Mộng tựa hồ đang nói chuyện thay Dạ Côn, nhìn Tần ca một chút, không biết còn tưởng rằng Tần ca có ý với Côn ca.

- Mẫu thân, con không hề tức giận.

- Vậy thì tốt, nắm chắc tay, vẫn là hảo huynh đệ.

Dạ Côn cùng Dạ Tần im lặng, huynh đệ nhiều năm như vậy, cần phải bắt tay sao... giống như tiểu hài tử vậy.

Nói mà nói thì nói như vậy, dưới sự chỉ đạo nhiệt tâm của mẫu thân, hai huynh đệ cuối cùng vẫn nắm chắc tay.

Nhìn như giải quyết, nhưng vẫn chưa xong...

Bất quá lúc trở về, Dạ Côn phát hiện nhỏ Mộ Nhi có chút không đứng, trước đó còn rất tốt mà.

- Ly Nhi, Mộ Nhi làm sao vậy?

Thừa dịp Nhan Mộ Nhi đi tắm, Dạ Côn tò mò hỏi.

- Không biết, phu quân thật lợi hại, còn trẻ như vậy đã là Kiếm Hoàng, Ly Nhi còn chưa là cái gì cả.

Diệp Ly nhìn như đang làm nũng, nhưng thật ra là đang nói, phu quân, ngươi còn đang gạt chúng ta, rõ ràng không chỉ là Kiếm Hoàng.

Được thê tử khen như thế, Dạ Côn cảm thấy rất bay bổng, nụ cười đắc ý kia phảng phất như đang nói, nói thêm một chút, nói thêm một chút.

Nhìn tiểu trọc đầu như vậy, Diệp Ly liền muốn đạp một cước.

- Phu quân lợi hại như vậy, sẽ không ghét bỏ chúng ta chứ.

- Làm sao lại thế, ta sẽ không ghét bỏ các nàng.

Dạ Côn nói như đinh đóng cột, các ngươi ngoan ngoãn như vậy, Côn ca ta sẽ không làm loạn.

Diệp Ly duỗi ngón tay nhỏ ra, vẽ trên lồng ngực Côn ca các vòng tròn, khuôn mặt xấu hổ.

Côn ca cũng là người biết chuyện, lập tức nói ra:

- Ly Nhi yên tâm, sau này vi phu sẽ giúp các nàng tu luyện thật tốt, giúp các nàng cũng đạt tới cảnh giới Kiếm Hoàng.

- Kỳ thật có đạt đến Kiếm Hoàng hay không không quan trọng, quan trọng là Ly Nhi muốn được phu quân yêu thương ~

- Như vậy à, Ly Nhi càng không cần lo lắng, vi phu sẽ yêu thương các nàng thật tốt.

- Yêu như thế nào?

Diệp Ly nũng nịu hỏi.

Đây là khảo vấn tới từ thê tử, Dạ Côn chững chạc đàng hoàng nói ra:

- Đương nhiên là dụng tâm yêu.

Câu trả lời này không có gì sai.

- Ngươi không có dụng tâm chút nào, hừ!

Diệp Ly đẩy Côn ca ra, thở phì phì nói ra, ngồi ở bên cạnh phụng phịu.

Dạ Côn bị đẩy đến một mặt mờ mịt, vừa rồi mình sai ở chỗ nào rồi? Nếu có sai, vậy nới với ta là được...

Để ta lần sau không phạm phải sai lầm này nữa.

Chương 198: Lại bị lừa

Mà sau khi Mộ Nhi tắm gội xong đi ra, liền trực lên giường đi ngủ, Dạ Côn không hiểu ra sao, hai người bọn họ như thế nào vậy?

Tự nhiên khi không lại phát cáu, nghe nói nữ hài tử mỗi tháng đều có mấy ngày tính tình không tốt, chẳng lẽ là đụng phải mấy ngày này rồi?

Hay là đi ra ngoài tránh một hồi?

Đệ đệ còn chưa hòa hảo, hiện tại đi qua, cũng không biết nên nói cái gì.

- Mộ Nhi, đã ngủ chưa?

Dạ Côn cười nói.

- Chết!

- ......

Dạ Côn ngồi ở cạnh giường, giật giật tay nhỏ của Nhan Mộ Nhi:

- Thê tử, anh anh anh ~

Thổi phù một tiếng.

Nhan Mộ Nhi nguyên bản dự định không để ý tới Côn ca ba ngày ba đêm, nhưng nhìn Côn ca thế mà nũng nịu, thật sự là không nhịn được cười ra tiếng.

Xem ra Côn ca quả thật có chút tài dỗ nữ hài tử.

- Giận rồi!

- Thê tử, hôn một cái.

- Không cho ~

- Liền đến một ngụm.

- Chỉ biết hôn, ngươi không biết làm thứ gì khác ư?

Nhan Mộ Nhi chững chạc đàng hoàng nói ra, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Dạ Côn nghĩ sâu xa một thoáng, lập tức vỗ tay một cái:

- Chúng ta còn có thể ôm hôn.

- ......

Xin cho ta yên tĩnh một chút, bằng không ta sợ liền tới một quyền đấm chết phu quân.

Chờ sau khi Diệp Ly đi ra, Côn ca rốt cục bị đuổi ra khỏi phòng, hảo hảo ở ở bên ngoài yên tĩnh một chút, suy nghĩ xem mình sai ở chỗ nào.

Nghĩ thông suốt thì trở lại.

Dạ Côn một mặt mộng bức, hoàn toàn không biết mình sai ở nơi nào, các nàng khẳng định là ghen ghét, cho nên dùng loại phương thức này tới biểu hiện sự mạnh mẽ.

Có thể hiểu được, đây là một loại tự ti không tự tin, các nàng cũng thật đáng thương.

Vừa lúc bị các nàng đuổi ra, Dạ Côn dự định đi Thâm Uyên tìm Cổ Sâm Thụ tâm sự, dù sao đây là một cái tai hoạ ngầm, đi ngủ đều không ngủ yên.

Đi tới phía sau học viện, Dạ Côn nhìn về phía miệng giếng, bên trong tựa hồ đã bị phong ấn.

Nếu như mình phá phong ấn, sợ rằng sẽ khiến người hạ phong ấn biết, xem ra vấn đề này phải tìm hai vị đệ tử kia rồi.

Gọi Đông Tứ và Đát Từ đến.

- Lão sư, có chuyện gì cần chúng ta làm sao?

- Giết người, cướp của, bắt cóc, khi dễ người, chúng ta việc ác bất tận!

Đông Tứ nắm quyền đặt ở ngực trầm giọng nói ra.

Ngươi mới việc ác bất tận, ai là đồng đạo với ngươi?! Đát Từ ta là người trạch tâm nhân hậu.

Dạ Côn cười nói:

- Hôm nay chủ yếu là muốn các ngươi giải trừ phong ấn, điều kiện tiên quyết là không để người hạ phong ấn biết.

Lão sư thế mà ra khảo đề!

Lại đến đề mục khó khăn như thế! Phong ấn cũng thuộc về một loại đạo lực, một khi phá trừ cỗ đạo lực này, người thi pháp sẽ phát giác, cho dù phong ấn nhỏ đến mức nào, cũng sẽ mang đến báo động.

Đây là một loại pháp tắc Thiên Đạo, tồn tại không thể vi phạm, mà lão sư còn không muốn để cho người khác biết.

- Lão sư, cho chúng ta thời gian ngẫm lại.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai của hai người:

- Từ từ suy nghĩ.

Lời này của lão sư nhất định phải hiểu ngược lại, ý nghĩa thật sự chính là, các ngươi nhanh lên!

- Lão sư, chúng ta có biện pháp.

- Ồ? Nói nghe xem.

Đông Tứ nghiêm túc nói ra:

- Ta dùng một chiêu Lục Pháp Phá Không tới ngăn cách đạo lực truyền ra.

Đát Từ bên cạnh nói theo:

- Ta lại dùng một chiêu Bạch Vụ Tụ Linh, lại dán lên một tầng phong ấn.

- Cuối cùng bên dưới Tứ Phương Huyết Hải, lão sư liền có thể đi xuống.

Đông Tứ chắp tay nói ra.

Dạ Côn nghe xong cảm thấy rất cao thâm, không hổ là đệ tử Thiên Tôn, vấn đề khó giải quyết như thế, trong vòng mấy hơi liền nghĩ ra.

- Được, vậy các ngươi bắt đầu đi.

- Lão sư, mời tránh ra một chút.

Dạ Côn đi đến một bên nhìn xem, cũng muốn học tập Pháp Đạo một thoáng, nhưng trực bảo học sinh dạy mình Pháp Đạo, hình như rất mất mặt.

- Lục Pháp Phá Không!

- Bạch Vụ Tụ Linh!

- Tứ Phương Huyết Hải!

- Lão sư, mời!

Dạ Côn biểu lộ là như vậy (? Д?). Bọn họ thế mà ở bên cạnh mở một đạo vết rách để đi vào.

Đúng là dùng Lục Pháp Phá Không tới ngăn cách đạo lực truyền ra, nhưng ngăn cách chính là đạo của họ, đạo lực ba động của Bạch Vụ Tụ Linh đều được Lục Pháp Phá Không che đậy lại.

Mà Tứ Phương Huyết Hải kia chính là dùng để đào hang, vô luận bộc phát ra uy lực thế nào, bên ngoài đều sẽ không biết được.

- Lão sư?

Đông Tứ nhẹ giọng kêu.

Dù sao yêu cầu của lão sư rất cao, đám học sinh chúng ta cũng không biết nên làm sao cho phải, chỉ có thể nghĩ biện pháp tốt nhất.

- Làm rất tốt, rất sáng tạo.

Đào động đều có thể như thế... Dạ Côn cũng không biết nên nói gì, bất quá đây cũng là một loại phương pháp, học sinh của mình vẫn là rất nhạy bén.

Được lão sư khen như thế, Đông Tứ và Đát Từ đều có chút đỏ mặt, đúng là cảm thấy vô thượng quang vinh.

- Ở phía trên bảo vệ tốt, ta đi một chút sẽ trở lại.

- Vâng, lão sư.

Dạ Côn nhảy xuống, trực tiếp thông đến vực sâu.

Vừa mới đến, Dạ Côn liền cảm giác được có chỗ không đúng.

Nhiệt độ không còn lạnh nữa, mà ở bên trong lại có một cỗ mùi hôi, rất khó ngửi.

Dạ Côn trực tiếp rút ra Hỏa Vân Phần Thiên, liệt diễm lập tức chiếu sáng Thâm Uyên.

Ánh mắt Dạ Côn lộ ra vẻ kinh hãi.

Bởi vì, nguyên bản căn tâm gốc cây kia không thấy!!!

Ngay cả ba con yêu thú bị băng phong cũng không thấy!!!

Dạ Côn quan sát trái phải, chuyện này sao có thể... lớn như vậy, chạy thế nào đi ra?

Chẳng lẽ còn có thể thu nhỏ?

Yêu thú... hình như quả thật có thể thu nhỏ!!!

Đầu óc Dạ Côn có chút ngổn ngang, hiện tại khẳng định mình đã bị lừa.

Nếu như đoán không lầm, Thực Cốt kia hẳn là khắc tinh của Cổ Sâm Thụ, không có Thực Cốt kiềm chế, Cổ Sâm Thụ liền có thể chạy, thuận tiện ở trước mặt mình giả chết một lần.

Nếu như mình không tiến vào, căn bản sẽ không phát hiện.

- Dạ Côn.

Trong vực sâu vang lên âm thanh trầm trọng, đây chính là Cổ Sâm Thụ.

Dạ Côn lập tức nhìn xung quanh.

- Dạ Côn, nếu như ngươi nghe được đoạn văn này, chứng minh ngươi đã biết rõ chân tướng, nhưng nhiều năm như vậy mới hiểu ra, khiến ta có hơi thất vọng.

Dạ Côn im lặng, này cũng quá coi thường ta, Côn ca ta còn cần rất nhiều năm à, ta đã sớm hoài nghi, chỉ là không có chứng cứ mà thôi.

- Kỳ thật ta cũng không có lừa ngươi bao nhiêu, nhiều nhất chẳng qua là mượn tay ngươi giải quyết phong ấn dưới đáy, có thể giúp ta rời khỏi nơi này, thù lao, ta cho ngươi Thần Kiếm, nói cho cùng, đây là giao dịch công bằng, lợi ích hối đoái, không phải sao?

- Bất quá ta vẫn rất xem trọng Dạ Côn ngươi, thế mà có thể dung hợp hai cỗ tu vi, điểm này ngay cả ta đều không nghĩ tới, ngươi còn mạnh hơn cả Nguyên Hạo, chống đỡ Thâm Uyên, xem như là thù lao ngoài định mức, ta cũng không ưa thích nhân loại, nhất là hai vị Thiên Tôn kia.

- Không có việc gì liền đi tiểu trên người ta! Còn nói ta có thể mọc nhanh! Ta hận không thể ăn thịt của bọn chúng! Nghe thấy ngươi nói bọn họ chết rồi, ngươi biết ta cao hứng biết bao nhiêu không? Ta cuối cùng thu được tư do! Hài tử, ta phải cảm tạ ngươi nhiều!

Dạ Côn giận đến tay đều đang run rẩy, các ngươi thế mà khi dễ một người thành thật!

Một khi người thành thật nổi giận, các ngươi sẽ không chịu đựng nổi.

- Được rồi, hữu duyên lại gặp lại, Dạ Côn, rất chờ mong tình cảnh lần sau gặp mặt.

Chương 199: Tốt nam

Hiện tại Dạ Côn đã hiểu, Cổ Sâm Thụ này là đang sợ hai vị Thiên Tôn, cho nên mới một mực ở lại đây, xem ra là hai vị Thiên Tôn áp chế y, hiện tại biết hai vị Thiên Tôn chết rồi, liền không chịu nổi tịch mịch muốn đi ra ngoài.

Dạ Côn chậm rãi thở hắt ra, vì sao đám đại nhân vật các người đều thích lừa gạt một đứa bé.

Chẳng lẽ trong lòng sẽ không đau nhức à, lương tâm không nhận khiển trách sao?

Không biết Côn ca ta thật ra thù rất dai sao?

Thế nhưng hiện tại vấn đề lại tới, nếu như Nguyên Tôn Kiếm Đế dẫn dụ mình tiến đến, đến cùng mục đích là gì, chẳng lẽ chỉ muốn quan sát tình huống nơi này thôi sao?

Hay là nói, y đoán được Thần Kiếm sẽ đến tay mình, thật đúng là phiền.

Các ngươi chơi âm mưu quỷ kế với nhau là được, tại sao phải lôi ta xuống nước, không biết đối với các ngươi mà nói, đây thật ra là một chuyện vô cùng nguy hiểm sao?

Tâm tình Dạ Côn không tốt trở lại mặt đất Đông Tứ và Đát Từ đang chờ đợi nghiêm mặt.

- Tản đi.

Dạ Côn từ tốn nói, hiện tại chỉ có ôm thê tử, mới có thể hóa giải một chút tức giận trong lòng.

Nhìn bóng lưng lão sư rời đi, Đông Tứ và Đát Từ lâm vào trầm tư.

Sau khi lão sư đi xuống thì tâm tình liền không tốt, có nên bài ưu giải nạn thay lão sư không, đây là một vấn đề.

Thôi bỏ đi, đừng làm hỏng chuyện tốt của lão sư.

Dạ Côn trở lại phòng, cởi ngoại bào xuống, trực tiếp nằm ở giữa thê tử, sau đó...đi ngủ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi còn tưởng rằng tiểu trọc đầu nghĩ thông suốt, kết quả căn bản không có chuyện kia.

Nhưng nhìn tiểu trọc đầu hình như có tâm sự, cũng không nói gì, tính toán... vẫn không làm khó tiểu trọc đầu, thật là khiến người ta cuống cuồng a.

Dạ Côn nhắm mắt lại len lén liếc một thoáng, nhẹ nhàng thở ra, giả vờ sâu lắng vẫn rất có tác dụng.

Nhưng vào đúng lúc này, một cổ khí tức mãnh liệt khiến Dạ Côn mở mắt, ngay cả Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều cũng nhận ra.

Chuẩn xác mà nói, toàn bộ An Khang châu đều phát hiện ra.

Có người đang đánh nhau!

Hơn nữa còn là cao thủ cấp bậc Kiếm Hoàng!

Hôm nay Dạ Côn không quan tâm mấy chuyện đánh nhau, hiện tại chỉ muốn ôm thê tử đi ngủ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi thấy Dạ Côn không có ý định đi xem, cũng liền tiếp tục ngủ, loại tiểu nhân này vật đánh nhau có gì đáng xem, còn không bằng nghỉ ngơi thật tốt.

Bất quá mấy gia tộc trong An Khang châu đều xuất động, dù sao chuyện này cũng không phải là việc nhỏ.

Một đêm này, Dạ Côn ngủ rất say, thời tiết này bỗng nhiên chuyển lạnh, ôm thê tử đi ngủ thoải mái muốn chết, chỉ là vấn đề nước miếng của Ly Nhi vô phương giải quyết, thật là khiến người ta hao tổn tâm trí.

Đánh thức thê tử, sau đó liền chuẩn bị đi ăn sáng.

Người một nhà vui vẻ hòa thuận, Dạ Côn phát hiện đệ đệ hôm nay không có thay đổi gì, biến hóa duy nhất chính là không để ý tới mình.

Ai... biết ngay sẽ như vậy mà, giống như một cô nương vậy.

- Mẫu thân, đêm qua bên ngoài có đánh nhau, tình huống như thế nào?

Dạ Tần tò mò hỏi.

- Không có gì, bắt được một sát thủ.

- Là bị Ngân Sắc Nam Nhân bắt được.

- Khụ khụ khụ.

Dạ Côn lập tức bị sặc, Ngân Sắc Nam Nhân???

Đêm qua Côn ca ta rõ ràng là ôm thê tử đi ngủ, lúc nào đi bắt hơn người?

Diệp Ly nghe thấy cái tên Ngân Sắc Nam Nhân này, vẻ mặt lập tức chìm xuống.

Làm sao có thể! Ngân Sắc Nam Nhân kia làm sao có thể còn sống? Bị hai đạo Dị Hỏa của mình đốt, không thể nào sống sót được.

- Côn Côn, ăn từ từ, đã có thê tử rồi mà còn như thế...
Đông Môn Mộng lấy khăn lụa xoa xoa khóe miệng Dạ Côn.

Mọi người:......

Chẳng lẽ không cảm thấy rất xấu hổ sao...

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cảm thấy, thế này càng giống hài tử không có lên lơn, kỳ thật Côn ca cũng tốt nam a.

- Mẫu thân, đêm qua đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Dạ Côn tò mò hỏi.

- Nghe nói là một sát thủ chạy đến chỗ hoàng tử ở ám sát, không thành công, bị Ngân Sắc Nam Nhân chính nghĩa ngăn cản.

Dạ Côn nghe xong trong lòng không thoải mái, rõ ràng người khác là giả mạo mình làm chuyện tốt, nhưng làm sao cảm thấy khó chịu như vậy?

Trong lòng Diệp Ly phi một cái, loại mặt hàng kia còn muốn làm chính nghĩa, cực kỳ giống một đống cứt chó, tóc còn dài hơn cả mình.

- Xem ra An Khang châu có nhân vật anh hùng, thật yên tâm không ít.

Dạ Minh trêu ghẹo nói ra.

Nghe thấy cha đều tán dương, Dạ Côn cũng im lặng, xem ra mình phải đính chính lại, tên giả mạo này đúng là làm chuyện bao đồng đáng xấu hổ.

- Dạ viện trưởng, bên ngoài có người tìm.

Lúc mọi người ở đây nói chuyện với nhau, Phi Tuyết tại cửa ra vào hô, nhìn thức ăn trên bàn, Phi Tuyết nuốt một ngụm nước bọt.

- Người nào?

Dạ Côn tò mò hỏi.

- Là phó viện Học Viện An Kinh.

Nguyên lai là Quan Thanh, Dạ Côn đứng dậy:

- Ta đi xem tình huống như thế nào.

- Đi nhanh về nhanh, món ăn đều nguội rồi.

- Dạ, mẫu thân.

Tới ra bên ngoài, Dạ Côn đã nhìn thấy Quan Thanh đang đợi.
- Phó viện, có tin tức tốt gì.

Dạ Côn chắp tay cười nói.

Quan Thanh hoàn lễ cười nói:

- Dạ viện trưởng, chỉ sợ không phải tin tức tốt gì.

- Hửm?

- Viện trưởng đã hạ đạt kết quả, bởi vì Dạ viện trưởng tư nhân cừu hận, làm rối loạn hiện trường so tài, khiến học viên lâm vào nguy hiểm, cho nên phán định, Dạ viện trưởng luận võ thua.

Dạ Côn:......

Lão đầu tử không biết xấu hổ! Xấu tàn nhẫn, lý do như vậy ngươi cũng có thể nói bừa ra được!

- Lời đã truyền đến, Dạ viện trưởng, ta về trước.

- Mời phó viện.

Dạ Côn cũng biết Quan Thanh chẳng qua là gửi lời, chủ yếu là Bùi Thiên, da mặt sao có thể dày đến loại trình độ này, Côn ca ta đều mặc cảm a.

Quan Thanh tan biến tại chỗ, Dạ Côn đều có chút hâm mộ công pháp đến vô ảnh đi vô tung này, muốn học...

Dạ Côn trở lại đại sảnh, nói kết quả với mọi người, liên thắng tám trận không còn.

- Lão bất tử này! Còn biết xấu hổ hay không, Côn Côn, đi! Chúng ta đi tìm Bùi Thiên kia phân xử thử đi!

Đông Môn Mộng vẫn là tính khí kia, dáng vẻ muốn quyết tử chiến cùng Học Viện An Kinh.

- Mộng Mộng, tỉnh táo một chút, Bùi Thiên kia vì học viện, liền mệnh đều không cần, huống chi là loại chuyện này.

- Dạ Minh, nhi tử bị ủy khuất, ngươi liền tỏ thái độ này sao?!

Dạ Minh vỗ bàn một cái!.

Ầm!

Thức ăn trên bàn đều nhảy dựng lên.

Đông Môn Mộng đều bị giật nảy mình, sững sờ nhìn Dạ Minh.

Chỉ thấy ta Minh ca khẽ vươn tay, chuẩn bị triệu hoán Thần Kiếm.

- Côn Côn, theo cha giết vào Học Viện An Kinh! Lấy lại công đạo!

Mọi người:......

- Phu quân, bình tĩnh, đừng kích động, chúng ta cũng là người phân rõ phải trái.

Mọi người:......

Dạ Minh quay đầu nhìn về phía thê tử:

- Nàng đến cùng muốn ta làm như thế nào.

Dạ Côn che cái trán, thật tốt nam a.

- Viện trưởng, đại sự không xong!!!

Chỉ thấy Phi Tuyết lại tới, kinh hoảng nói ra.

- Lại thế nào?

Dạ Côn đột nhiên phát hiện, làm viện trưởng kỳ thật không có gì thú vị, nơi này phải xen vào, nơi kia cũng phải quản.

Phi Tuyết hoảng sợ nói ra:

- Bên ngoài đầy ắp người, người đông nghìn nghịt! Cửa lớn đều sắp bị phá vỡ, nếu không phải Đông Tứ và Đát Từ trông coi, chỉ sợ đã xông cả vào!

Chương 200: Thánh chỉ tới

- A, con đi xem một chút.

Dạ Côn tranh thủ thời gian chạy ra ngoài, mọi người cũng buông bát đũa xuống, quyết định đi xem tình huống một chút.

Đi tới cửa chính, chỉ thấy Đông Tứ và Đát Từ đang đứng vững, mà bên ngoài vang lên trận trận tiếng hô to.

- Mở cửa! Mở cửa! Chúng ta là tới báo danh!

- Dạ viện trưởng, mặc kệ bao nhiêu tiền, chúng ta đều muốn tới báo danh!

- Mở cửa, con của ta muốn tu luyện.

Vừa nghe thấy lời ấy, Côn ca ta liền tức, trước đó cầu các ngươi tới các ngươi cũng không tới, hiện tại cho dù tăng giá cũng phải tới.

Học Viện Vô Hư ta là nơi các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?

- Mang thang đến, ta muốn nhìn xem có bao nhiêu người tới.

Dạ Côn trầm giọng vừa quát.

- Đại ca, ngươi đã là Kiếm Hoàng rồi, còn không biết bay sao?

Dạ Tần tò mò hỏi.

Dạ Côn có chút xấu hổ:

- Đừng để ý những chi tiết này, dù sao thực lực này là lấy được, không phải hoàn mỹ.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nhấc cái thang qua, Dạ Côn bò lên trên cái thang, lập tức thả mắt nhìn đi.

Trời ạ!

Cả con đường đến là người, đều không nhìn thấy đáy, đây rốt cuộc là tới bao nhiêu người thế?

- Dạ viện trưởng!

- Dạ viện trưởng!

- Dạ viện trưởng!

Thấy Côn ca lộ cái đầu trọc ra, mọi người nhất thời hướng phía Dạ Côn hô to, Dạ Côn tranh thủ thời gian rụt trở về.

- Côn Côn, rốt cuộc có bao nhiều người thế?

Đông Môn Mộng hỏi.

- Tối thiểu ngàn vạn.

Dạ Côn xem chừng.

Nhan Mộ Nhi oán giận nói ra:

- Những người này, chờ đến lúc chúng ta cầm tới thành tích tốt mới đến, trước đó làm sao không thấy bọn họ tới.

- Đúng đấy, cỏ đầu tường!

Lần này Diệp Ly cũng đồng ý với Nhan Mộ Nhi.

- Côn ca, hiện tại phải làm sao bây giờ?

Nguyên Chẩn thấp giọng hỏi.

Dạ Côn sờ lên đầu trọc, thấp giọng nói ra:

- Mặc dù lúc đầu bọn họ xem thường chúng ta, nhưng chúng ta là mở học viện, không thể có tâm thái trả thù, cho nên...

Dạ Côn còn chưa nói hết, bên ngoài đã vang lên một âm thanh đặc biệt khác.

- Mọi người nhìn một chút, Học Viện Vô Hư này còn ngưu bức hơn cả Học Viện An Kinh, liền cửa đều không ra, xem thường chúng ta là người nghèo, không phải chỉ thắng bảy trận liên tiếp thôi à, liên thắng tám trận đều không có, còn giả vờ làm gì, mọi người nói có đúng hay không.

- Đúng vậy, thật coi mình là đại nhân vật à.

- Đúng vậy, An Khang châu học viện nhiều như vậy, cần phải đến chỗ này của ngươi ư.

- Ta thấy nhất định là dùng chiêu trò gì để thắng.

Nghe đến mấy lời nói này, mặt Côn ca đều đỏ lên vì tức, vốn là muốn đến nơi này trợ giúp các ngươi.

Nhưng các ngươi thế mà dùng nghèo làm lý do, ở bên ngoài hô to mắng lớn.

Dạ Côn lần nữa đi lên cái thang. Đông Môn Mộng cười khổ một tiếng:

- Đứa nhỏ này, vừa rồi còn nói không trả thù.

- Trả thù, không tốt sao?

Dạ Minh cười nói, người bên trong Bình Khang Phường có đôi khi còn không nói đạo lý hơn những quý tộc kia.

Lúc Dạ Côn đứng trên tường rào, tiếng mắng chửi vừa rồi toàn bộ không còn, tất cả mọi người đều nhìn tới Dạ Côn.

- Ta nói cho các ngươi biết, lão tử muốn nhận người nào liền thu người đó, ta chính là ngưu bức như vậy, thế nào! Ai dám nháo thử một chút, ta nhắc nhở các ngươi, ta là Kiếm Hoàng! Động động ngón tay liền có thể đâm chết các ngươi!

- Ai nha! Kiếm Hoàng uy hiếp người, Kiếm Hoàng đánh người, mọi người mau đến xem a.

- Kiếm Hoàng thật hung, muốn giết người.

- Rất sợ đó, Kiếm Hoàng tới giết ta a.

Dạ Côn phát hiện, chửi rủa tàn nhẫn nhất chính là mấy nam nhân kia, rất biết mang tiết tấu, trăm phần trăm là tới quấy rối.

Chỉ nghe tiếng mắng chửi càng gia tăng, Dạ Côn trực tiếp ma sát chiếc nhẫn.

Thương khung lập tức truyền ra uy áp kinh khủng, một mảnh hỏa hồng, khiến tất cả mọi người sợ choáng váng.

Một đạo Hỏa Long theo tầng mây bên trong tuôn ra, hóa thành một thanh hỏa kiếm bay vào trong tay Dạ Côn.

- Còn có ai?

Dạ Minh khẽ cười nói:

- Thần Kiếm đúng là đại sát khí uy hiếp người.

- Đều bị ngươi làm hư.

Đông Môn Mộng tức giận nói ra.

Côn ca cầm Hỏa Vân Phần Thiên trong tay, dọa tất cả mọi người quỳ rạp xuống đất, thời đại này, không có một thanh Thần Kiếm, đều không có mặt mũi nói mình ra ngoài lăn lộn.

- Còn tụ tập ở trước cửa học viện chửi rủa, ta liền cho các ngươi nếm thử uy lực của Thần Kiếm!

Chỉ sợ cũng chỉ có một mình Dạ Côn dùng Thần Kiếm uy hiếp người như thế.

Trong chớp mắt, trước cổng không còn bất kỳ ai.

Dạ Côn thu hồi Thần Kiếm, nhảy xuống tường, tâm tình rất không tốt.
Người nghèo biến thành vũ khí trong tay bọn bất lương kia.

- Côn Côn, đừng nóng giận, mẫu thân nấu món ăn ngon cho con.

- Phu quân, Mộ Nhi xoa bóp cho ngươi, đừng tức giận hại thân thể.

- Côn ca, ta đi lấy bánh ngọt cho ngươi, ăn chút liền không tức giận.

- Đại ca, đừng để trong lòng, ta không giận ngươi.

Dạ Côn đột nhiên phát hiện, không có việc gì sinh sinh khí cũng rất tốt, tiếp tục bảo trì bộ dạng tức giận, thật sự là dễ chịu.

Thế nhưng những người kia thật sự quá đáng giận! Ngẫm lại liền tức!

Tê tê tê...

Đột nhiên Thiên bầu trời vang lên tiếng gào thét của Bạch Vũ Mã, khiến mọi người dừng bước, nhìn về phía chân trời.

Dạ Minh và Đông Môn Mộng thấy phiên hiệu trên xe ngựa, lông mày hơi hơi xiết chặt.

Hoàng!

Đây là xe ngựa của hoàng thất.

Mấy người vừa mới tản đi đều nhìn thấy, người của hoàng thất đều đến nơi này, xem ra nơi này đúng là chỗ tốt.

Ngày mai lại đến làm ồn ào, nói không chừng liền thành.

Xe ngựa hạ xuống bãi cát, Dạ Côn thấy phụ mẫu không nhúc nhích, Dạ Côn cũng không nhúc nhích.

Mà Dạ Tần thấy đại ca không nhúc nhích, cũng không nhúc nhích, càng không cần phải nói thê tử Dạ Côn.

Chỉ thấy một vị công công từ trên xe ngựa đi xuống, khuôn mặt tái nhợt, còn có nụ cười kia, thoạt nhìn khiến người ta sợ hãi không thôi.

- Chúc mừng Dạ Vương Gia, chúc mừng Dạ Vương Gia.

Công công vừa ra liền hướng phía Dạ Minh chúc mừng, chuyện này khiến mọi người rất nghi hoặc.

- Tào công công, Dạ mỗ có chuyện vui gì để chúc mừng?

Dạ Minh giả vờ giả vịt cười nói.

Tào công công hướng phía thượng thiên chắp tay:

- Thánh Nhân hồng phúc, thương cảm Dạ Vương Gia...

- Khoan khoan khoan, ta lúc nào trở thành Dạ Vương Gia rồi?

- Ai nha, tiểu nhân cũng quên mất, Thánh Nhân sắc phong ngài làm Vương Gia, đất phong Hạ Đô, xem, đây chính là thánh chỉ, Thánh Nhân nói, không cần hành lễ, cầm lấy là tốt, Thánh Nhân đối với Dạ Vương Gia thật là tốt.

Tào công công cười đến híp mắt lại.

Dạ Minh nhìn thánh chỉ trong tay Tào công công, đến cùng là nhận hay là không nhận.

- Phu quân, đều sướng đến phát rồ rồi à, còn không tiếp chỉ.

- Ai nha, đúng vậy đúng vậy, thật cao hứng, Tào công công chớ trách.

Thê tử đều nói tiếp, Dạ Minh đưa tay đón lấy thánh chỉ, nhưng chỉ dùng một tay để nhận.

Tào công công chẳng qua là hơi sửng sốt một chút, nụ cười rất nhanh bổ sung.

- Thánh chỉ đã truyền đạt, ta sẽ không quấy rầy Dạ Vương Gia, đúng rồi, Thánh Nhân đã giải trừ cấm túc đối với Dạ Vương Gia, Thánh Nhân tại Thái Kinh, tùy thời đợi đại giá của Dạ Vương Gia.

- Thánh Nhân quá khách khí với bổn vương rồi.

Mọi người:......

Cha thế mà thích ứng chức vị Vương Gia nhanh như vậy, còn tự xưng bổn vương.

Tào công công chắp tay với mọi người, liếc mắt nhìn chằm chằm Dạ Côn, sau đó ngồi lên xe ngựa liền trở về Thái Kinh phục mệnh.

Nụ cười của Dạ Minh dần dần tan biến, nhìn thê tử, tựa hồ muốn biết, vì sao muốn ta tiếp lấy đạo thánh chỉ này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước