TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Tìm người thủ tiêu y

Nhìn An Ngữ Lan đi tới, Dạ Côn mang theo nụ cười người thắng, thời đại này, chỉ cần nguyện ý đi làm, như vậy thì sẽ có cơ hội thành công.

Mấy học viện xung quanh đều thầm mắng Học Viện An Kinh không biết xấu hổ, thế mà đi tìm Học Viện Vô Hư, hiện tại cho dù Học Viện Vô Hư thua cũng không có ảnh hưởng gì cả.

Trọng điểm là, đến lúc đó còn phải tiến hành tỷ thí, Học Viện An Kinh có thể lần nữa điều chỉnh tốt.

Ai thua ai thắng đến lúc đó khó mà nói trước được.

Học Viện Nhật Nguyệt Tưởng Tử Diệc đột nhiên cũng đi tới bên này, chuyện này khiến Phong Điền giật mình, không phải là đến tìm mình đấy chứ.

Lúc Tưởng Tử Diệc đi tới, Phong Điền nhẹ nhàng thở ra, nếu như nàng quả thực tới bắt mình phụ trách, vậy cũng chỉ có thể cố làm, thật là hao tổn tâm trí.

An Ngữ Lan thầm nghĩ Tưởng Tử Diệc xảo quyệt, thế mà hiện tại lại tới. Chắc chắn là muốn ngăn cản mình.

- Dạ viện trưởng, chúc mừng.

Tưởng Tử Diệc chắp tay nói ra, bất quá vẻ mặt vẫn phủ lên một tầng lạnh lẽo như cũ.

- Cùng vui cùng vui.

Dạ Côn cười cười, Tưởng Tử Diệc đương nhiên là không hy vọng thấy mình nhường.

Sau khi Tưởng Tử Diệc nói xong liền nhìn về phía An Ngữ Lan:

- Ngươi cũng qua đây chúc mừng sao?

- Đúng thế.

- Đã chúc mừng chưa?

- Vẫn chưa.

- Vậy thì nhanh đi, sắp bắt đầu rồi.

- Ngươi đứng ở chỗ này không tiện.

- Có cái gì không tiện, không có việc gì.

Tưởng Tử Diệc bày ra bộ dáng ngươi không chúc, ta liền không đi, khiến cho An Ngữ Lan tức giận không thôi.

- Dạ viện trưởng. có thể tìm một chỗ nói chuyện riêng không?

Dù sao lão sư đã nói, vẫn phải làm, cho dù mất mặt cũng phải làm.

Tưởng Tử Diệc nha một tiếng:

- Chúc mừng còn tìm chỗ nói chuyện riêng, hai vị tỷ tỷ phải cẩn thận đấy.

Dạ Côn biểu thị, ngươi công kích như thế là không đúng rồi, đẩy ta vào chỗ bất nghĩa, cẩn thận ta thật nhường.

- Hai vị tỷ tỷ đừng hiểu lầm, ta chẳng qua là truyền đạt lời nói của lão sư mà thôi.

Dạ Côn cười nói:

- Có chuyện gì cứ nói đi, không cần gấp gáp.

An Ngữ Lan quyết định chắc chắn:

- Dạ viện trưởng, ngươi đã thắng liên tiếp bảy trận.

Điểm đến là dừng, An Ngữ Lan nghĩ thầm Dạ Côn có thể hiểu.

Thế nhưng Côn ca hiện tại lại giả vờ không hiểu.

- Sau đó thì sao?

Tưởng Tử Diệc đợi An Ngữ Lan nói câu nói kia, sau đó liền chuẩn bị trào phúng.

An Ngữ Lan sầm mặt lại, tên Dạ Côn này là cố ý, muốn để cho mình khó xử.

- Dạ viện trưởng hẳn là hiểu rõ.

- Ai nha, cô nương ngươi đến cùng đang nói cái gì, ta thật không rõ, ta vẫn chờ thắng liên tiếp tám trận đây.

Dạ Côn trong lúc vô tình lại bắt đầu uy hiếp, ngươi không nói đúng không, ta đây liền muốn thắng.

- Xin Dạ viện trưởng giơ cao đánh khẽ!

Dạ Côn sững sờ, rốt cục nói ra.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền ngồi ở phía sau cảm thấy rất có mặt mũi, thấy không? Cho dù Côn ca đi tới An Khang châu, cũng vẫn nổi tiếng như thường. Ngay cả Học Viện An Kinh đều tới xin Côn ca nhường, giơ cao đánh khẽ.

Quá sung sướng!

Đúng là quá hả giận mà, chảnh cái gì chứ, còn đuổi chúng ta đi, hiện tại biết sai rồi chứ gì.

Tưởng Tử Diệc khinh thường nói ra:

- Thật sự không ngờ nha, Học Viện An Kinh thế mà còn dùng loại thủ đoạn như thế, truyền đi chẳng phải sẽ bị người cười rụng răng sao.

- Tưởng Tử Diệc! Chuyện này không liên quan tới ngươi!

- Làm sao lại không liên quan đến ta, các ngươi đây là đang giở trò sau lưng!

Dạ Côn thấy điệu bộ này, các nàng đều muốn đánh nhau, mấy nữ nhân này thật đúng là rất hung tàn, vẫn là thê tử tốt, lại dính người, lại nũng nịu, còn có thể dỗ ngươi vui vẻ, dễ chịu.

- Được rồi, ta cũng không đáp ứng, xem tâm tình đi.

- Dạ viện trưởng!

An Ngữ Lan khẩn cầu một tiếng.

- Ngươi lại tiếp tục như thế, tâm tình ta không tốt, liền không nhường.

An Ngữ Lan không có cách, hung hăng liếc mắt trừng Tưởng Tử Diệc, lập tức trở lại trận doanh Học Viện An Kinh.

- Thế nào?

Quan Thanh hỏi.

- Hắn nói xem tâm tình.

Quan Thanh dừng một chút:

- Được, ngươi đi nghỉ ngơi đi.

- Vâng, lão sư.

Quan Thanh hướng phía Bùi Thiên chắp tay, chuẩn bị nói chuyện, nhưng Bùi Thiên từ tốn nói:

- Ta đã nghe thấy, không có điếc.

Biết ngay Dạ Côn sẽ không đơn giản đáp ứng như vậy, xem ra phải dùng chút thủ đoạn đặc thù:

- Quan Thanh, bảo học viên kia chuẩn bị một chút đồ tốt.

- Vâng, viện trưởng. Quan Thanh từ tốn nói.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền lần nữa cười nói:

- Viện trưởng, ngươi thật đúng là không từ thủ đoạn.

- Vì học viện, lại không từ thủ đoạn như thế nào, ta cũng có thể làm ra.

Bùi Thiên trầm giọng nói ra.

Tưởng Tử Diệc trông thấy An Ngữ Lan đi, mình cũng đi trở về, thế nhưng lúc đi ngang qua Phong Điền lại hừ lạnh một tiếng.

Nguyên Chẩn cọ xát Phong Điền:

- Ai nha, bị mỹ nữ hận lên, loại cảm giác này thế nào?

- Cút.

Phong Điền tức giận nói ra, bất quá hiện tại trên người còn lưu lại mùi thơm của Tưởng Tử Diệc, mùi thơm ngát nhàn nhạt rất dễ chịu.

- Ôi ôi ôi, Côn ca Côn tẩu mau nhìn, Phong Điền phát tao.

Mọi người:......

Lúc mọi người ở đây đàm tiếu, một tấm danh sách cuối cùng trên đỉnh đầu Dạ Côn bay ra, Học Viện An Kinh bên kia cũng giống như vậy.

Học Viện Vô Hư: Dạ Côn!

Học Viện An Kinh: Lương Tuấn!

Nguyên bản phân tích sư đang hỗn loạn đột nhiên lên tinh thần, dùng âm thanh cao vút hô.

- Dạ Côn! Học Viện Vô Hư Dạ Côn cuối cùng đã lên sàn! Đây chính là một trận chiến đấu cấp độ sử thi! Thân là viện trưởng Học Viện Vô Hư, Dạ Côn đến cùng sẽ dùng dạng tư thái gì đạt được thắng lợi? Chúng ta cùng rửa mắt đợi đi!

Bùi Thiên đột nhiên rất muốn giết chết cái tên phân tích sư này!

- Học Viện An Kinh lần này đã nguy hiểm! Nếu như không thắng được, làm mất đi danh ngạch! Vậy liền trở thành một vết bẩn trong lịch sử Học Viện An Kinh! Sẽ nhận đả kích nặng nề!

Bùi Thiên hướng Quan Thanh phía sau lưng trầm giọng nói ra:

- Tìm người thủ tiêu y!

- Viện trưởng, người này cũng không thể thủ tiêu, phụ hoàng rất thích nghe y phân tích.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền nhắc nhở một thoáng, nếu ngươi thủ tiêu y, vậy chính là muốn trở mặt với Thánh Nhân.

Bùi Thiên cảm giác mình sắp bạo phát, sự ổn trọng đã sắp không chống đỡ nổi nữa, nhất là nghe thấy tên phân tích sư kia nói, đúng là lửa giận ngút trời.

Dạ Côn đứng dậy, sờ lên đầu Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, Nhan Mộ Nhi tựa như một con mèo nhỏ, híp con ngươi, hưởng thụ lấy vuốt ve, Diệp Ly cho ánh mắt khích lệ, phu quân phải cố gắng lên nha.

- Đại ca, liên thắng tám trận!

- Côn ca, phải thắng xinh đẹp!

- Không thành vấn đề!

Dạ Côn nhảy lên, vững vàng đứng trên đài luận võ.

Lương Tuấn cũng xuất hiện ở cách đó không xa.

Có thể xuất hiện ở đây, vậy cũng là Kiếm Sư ngàn dặm mới tìm được một, mặc dù bộ dáng Lương Tuấn thoạt nhìn có chút ngu ngơ, thậm chí giống như có chút thẹn thùng, người thành thật chính là như vậy, Dạ Côn nhớ trước kia mình cũng là như vậy, có thể là bị thê tử làm hư.

- Học Viện Vô Hư Dạ Côn, thỉnh giáo.

- Học Viện An Kinh Lương Tuấn, thỉnh giáo.

Dạ Côn nhìn về phía chủ vị, ánh mắt Bùi Thiên vừa vặn cũng nhìn lại.

Một chút thái độ cầu người cũng không có, còn muốn Côn ca ta nhường, không có khả năng!

Lúc này Dạ Tần có chút lo lắng:

- Đại ca trước kia rất khát vọng tu luyện, nhưng từ sau khi trải qua chuyện ở Mê Vụ Sâm Lâm, đại ca liền khuông muốn tu luyện, mặc dù đại ca lý luận uyên bác, nhưng cuối cùng không có thực chiến qua, thật khiến người ta lo lắng không thôi.

Chương 192: Côn ca bại lộ

Thân là viện trưởng Học Viện Vô Hư.

Mọi người tương đối hiếu kỳ đối với thực lực của Dạ Côn, nhưng kỳ quái là, vì sao Dạ Côn lại ở tổ Kiếm Sĩ?

Côn ca là cảm thấy, tổ Kiếm Sĩ có thể dễ hồ lộng qua, có thể ẩn giấu thực lực của mình.

Chỉ nghe Lương Tuấn đột nhiên nói ra:

- Vừa rồi lão sư nói với ta, để ngươi nhường, chúng ta liền có cơ hội thắng.

Lương Tuấn vừa mở miệng, tất cả mọi người đều sợ ngây người, người thành thật, ngươi không cần phải thành thật như vậy đi.

Ngươi đây là dưới con mắt của mọi người, tự đâm ba đao. Không đúng, là thọc sư phụ của mình ba đao.

Một vị lão sư dưới đài che mặt, liền biết con hàng này sẽ có lỗi với mình.

- Vậy nếu như ta không nhường thì sao?

Dạ Côn tò mò hỏi.

- Lão sư đoán được ngươi sẽ không nhường, cho nên liền cho ta mặc vào thứ này.

Chỉ thấy Lương Tuấn giật cổ áo ra, bên dưới áo bào chính là một kiện y giáp bằng tơ bạc, Dạ Côn thậm chí còn có thể nhìn thấy một cỗ sóng ánh sáng chảy dọc tơ bạc, có loại trạng thái này, chỉ sợ cũng là Thiên Huyền trở lên.

Bất quá Dạ Côn rất buồn bực, lão sư ngươi trang bị cho ngươi, ngươi cho ta xem là có ý gì?

Đây là đang xem thường Côn ca ta sao?

Lão sư dưới đài hết sức tuyệt vọng, chuyện phó viện nhắn nhủ đều...

Dạ Côn nghi hoặc hỏi:

- Tại sao lại nói cho ta biết những chuyện này?

- Bởi vì ta không muốn mượn nhờ ngoại lực thắng ngươi, ta muốn quang minh chính đại thắng ngươi, Dạ Côn Học Viện Vô Hư!

Lương Tuấn trực tiếp cởi viện phục, tất cả mọi người nhìn đến trợn mắt hốc mồm.

Tháo trang bị xuống, Lương Tuấn lần nữa mặc viện phục vào, nghiêm túc nói:

- Lần này đã công bình.

Dạ Côn thế nào cảm giác, mình phải tự phế tu vi, mới có thể nói công bằng với y đây?

Bùi Thiên thấy tên học viên này, thế mà ôm ý nghĩ như vậy, cả người liền không tốt, đến cùng là ai tuyển người tới?

Quan Thanh!

Khẳng định là cố ý an bài như vậy!

Dạ Côn hít một hơi thật sâu, người trẻ tuổi bây giờ, luôn xem tự tôn cao hơn tất cả, cảm thấy mặc trang bị là không công bằng.

Côn ca ta cũng rất coi trọng tự tôn, nhưng ngươi nhìn Côn ca ta có tự phế tu vi hay không, không tồn tại.

- Tới đi.

Nhưng không thể không nói, Dạ Côn vẫn rất bội phục người trẻ tuổi kia, người thành thật liền... ngô!

Dạ Côn còn chưa nghĩ xong, chỉ cảm giác thân thể không tự chủ được bay ra ngoài, toàn bộ thân thể đều đang ma sát vớimặt đất, lưu lại dấu vết thật dài.

Quá đột nhiên, tất cả mọi người còn không kịp phản ứng.

Côn ca liền bị đánh bay!

Lương Tuấn kia rốt cuộc là ai? Tốc độ nhanh chóng như thế? Chỉ sợ đã có thực lực Kiếm Hoàng đi.

Bùi Thiên đều lộ ra ánh mắt khiếp sợ, nhưng cũng không có ngăn cản tranh tài.

- Trong học viện của ngươi, thật đúng là ngọa hổ tàng long nha.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền từ tốn nói.
Bùi Thiên không có trả lời, chỉ cần có thể thắng, quản y là ai!

- Đại ca!

- Phu quân!

- Côn ca!

Đông Tứ và Đát Từ suýt nữa liền muốn xuất thủ, thế nhưng vẫn kìm được, lão sư khẳng định là đang giả vờ, giả bộ quá giống, máu tươi ở khóe miệng làm thế nào chảy ra được.

Dạ Côn hứ một thoáng, phun một ngụm máu, một thoáng vừa rồi mình cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Đứng dậy, nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Lương Tuấn, lúc này Dạ Côn không cảm thấy, cái biểu tình này đại biểu cho đàng hoàng, loại vẻ mặt này càng giống một loại bệnh trạng, giống như Ba Uyển Thanh vậy.

- Hiện tại biết rồi chứ, ta thắng ngươi, cũng không cần vật gì khác, thế nhưng bọn họ không tin, đúng là rất chán ghét.

Lương Tuấn hướng phía Dạ Côn lộ ra nụ cười thân thiện, tựa như một quyền vừa rồi kia chẳng qua là bắt tay mà thôi.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi lập tức cảm giác không được bình thường, tên Lương Tuấn này rõ ràng là có chuẩn bị.

Dạ Côn lau vết máu nơi khóe miệng, khẽ cười nói:

- Ngươi tựa hồ có thành kiến đối với ta?

- Không, ta không có thành kiến đối với ngươi, chỉ có cực đoan mà thôi.

Giọng nói Lương Tuấn vừa dứt dưới, thân thể liền tan biến tại chỗ, đạt đến một loại tốc độ khủng khiếp, dưới loại tình huống này, hơi thư giãn một thoáng, liền sẽ bị bắt trúng nhược điểm.

Hiện tại Dạ Côn hết sức mâu thuẫn, còn ẩn giấu thực lực nữa không, cái tên này rõ ràng là siêu việt Kiếm Sĩ, làm sao còn không hô ngừng, y đã phạm quy.

Học Viện An Kinh bên này cũng yên lặng, tựa hồ ngầm thừa nhận loại hành vi này, Dạ Côn đều muốn mắng bọn họ không biết xấu hổ.

Khẳng định là cố ý, xem ra là muốn để mình bại lộ thực lực, các ngươi cho rằng ta sẽ ư?

Trong lúc Dạ Côn đang suy nghĩ, một cỗ trùng kích to lớn lần nữa khiến vẻ mặt Dạ Côn ngưng kết, hai tay Dạ Côn ngăn trở, nhưng lực đạo kinh khủng vẫn khiến Dạ Côn trượt về sau, dưới chân lưu lại một vết kéo dài, bên trên đài luận võ đã loang lổ.

Dạ Côn dừng lại ở rìa luận võ đài, ánh mắt trở nên thâm thúy.

Tên này chỉ sợ đã không phải là Kiếm Hoàng.

- Ngươi là ai?
Dạ Côn trầm giọng hỏi.

- Ta là ai? Là người sắp chiến thắng ngươi!

- Có thể trả lời vấn đề của ta không? Ngươi đến cùng là ai, tới đoạt Thần Kiếm?

Dạ Côn chất vấn, cảm giác cũng chỉ có khả năng này.

- Ngươi hiểu lầm, chỉ là trả thù đơn thuần.

- Trả thù? Ta cùng ngươi vốn không quen không biết, trả thù ta cái gì?

Lương Tuấn không có trả lời, mà là ngu ngơ gãi gãi cái ót:

- Chuẩn bị đi chết chưa?

Dạ Côn căm tức nhìn Lương Tuấn, sau đó lập tức hướng phía Bùi Thiên hô:

- Học viên của các ngươi gian lận! Y căn bản không phải là Kiếm Sĩ!

- Vậy do ngươi xui xẻo.

Bùi Thiên từ tốn nói.

Dạ Côn muốn viết phong thư tới mắng Bùi Thiên, sao ngươi có thể không biết xấu hổ đến loại tình trạng này?

May mắn, mình cũng không phải Kiếm Sĩ.

- Dạ viện trưởng, ngươi không thể dùng kiếm.

Bùi Thiên dặn dò một tiếng.

- Y đều muốn giết ta, vì sao không thể dùng?

- Nhưng ta chưa thấy y giết ngươi.

Lời của Bùi Thiên có thể khiến người ta nổi trận lôi đình.

Xem ra Bùi Thiên không thể nào dừng trận chiến đấu này lại, thực lực của mình sắp bại lộ sao?

Phân tích sư lúc này lần nữa tới một đợt qùy liếm.

- Trời ạ! Không nghĩ tới Học Viện An Kinh Lương Tuấn lại là một vị cao thủ ẩn giấu! Từ tốc độ quỷ dị vừa rồi đến xem, ta dám khẳng định, người này có thực lực Kiếm Hoàng!

- Thế nhưng Dạ viện trưởng thế mà không bị thương chút nào, chặn hai lần tiến công lại, có thể suy tính ra, thực lực của Dạ viện trưởng cũng là Kiếm Hoàng trở lên!

- Trời ạ! Dạ viện trưởng mới qua lễ thành nhân đã là Kiếm Hoàng, đây quả thực là chuyện khó có thể tin, có thể sẽ trở thành Kiếm Đế trẻ tuổi nhất toàn bộ Huyền Nguyệt đại lục!

Dạ Côn quay đầu nhìn về phía phân tích sư, phân tích sư thế mà nháy nháy mắt, phảng phất đang nói, vừa rồi thấy ta liếm thế nào.

Còn ẩn giấu thực lực, ẩn giấu con chym, đều bị phân tích sư bộc quang.

Dạ Tần khiếp sợ!

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn cũng khiếp sợ!

Côn ca thế mà đã là Kiếm Hoàng!

Dạ Tần không thể tin được, đại ca lại lừa mình, từ nhỏ đến lớn, đại ca đến cùng đã lừa mình bao nhiêu chuyện?

Khó trách đại ca không muốn tu luyện, nguyên lai đã lợi hại như vậy. Hơn nữa cho tới bây giờ còn không có nói với mình.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn nhìn thân ảnh Côn ca, không hổ là nam nhân ưu tú nhất huyện Thái Tây.

Mười sáu tuổi Kiếm Hoàng, hẳn là muốn lên trời rồi.

Chương 193: Người này rất mạnh

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cảm thấy tiểu trọc đầu không phải chỉ là Kiếm Hoàng.

Vào ngày thành hôn còn bộc lộ ra một cỗ khí tức quỷ dị, mặc dù chỉ là trong nháy mắt, nhưng vẫn có thể cảm giác được.

Toàn trường nghe xong liền xôn xao, có đánh chết cũng không tin, Dạ Côn còn trẻ như vậy mà đã có thực lực Kiếm Hoàng.

Hoàn toàn đã là nghịch thiên mà đi, bất quá suy nghĩ kỹ lại, tựa hồ lại có thể minh bạch một ít gì.

Khó trách hắn có hai cái vợ đẹp như vậy, không có chút thực lực, có thể ưa thích tên đầu trọc này à.

Trong đám người ngồi còn có Du Lương Hiên, nghe được Dạ Côn có thực lực Kiếm Hoàng, mặc dù biểu lộ không có biến hóa, thế nhưng trong lòng ghen ghét thật sâu, rõ ràng hắn cũng chỉ lớn như mình, thế mà lại có thực lực Kiếm Hoàng, còn dùng Thần Kiếm, bên cạnh còn có hai vị thê tử xinh đẹp, phụ mẫu là đại nhân vật ngưu bức, vì sao chuyện gì tốt đều nằm ở trên người hắn.

Chẳng lẽ hắn là tôn tử của lão thiên sao?!

Hiện tại Ký Văn Sơn rốt cục biết, vì sao trước đó Dạ Côn tự tin muốn đi vào tiến hành viện trưởng thí luyện, nguyên lai đã có thực lực Kiếm Hoàng.

Mười sáu tuổi Kiếm Hoàng, đây chính là chuyện chưa từng có.

Dù cho Trưởng Tôn Tuấn Hiền bên cạnh đều khiếp sợ không thôi, cho dù dùng bất cứ biện pháp này cũng phải kéo vào trận doanh của mình.

Sau này chỉ sợ tiền đồ vô lượng, nếu như không kéo được, cũng không thể để hắn...

An Ngữ Lan đều bị chấn động đến trợn mắt hốc mồm, tên đầu trọc này thế mà lợi hại như vậy, quá kinh khủng.

Người bại bởi Học Viện Vô Hư đột nhiên phát hiện, mình thua đó là chuyện đương nhiên, có thể thắng mới chính là kỳ tích.

- Dạ Côn! Ngươi còn không biết xấu hổ nói người khác! Chính ngươi cũng ẩn giấu thực lực!

Bùi Thiên lập tức quát.

Dạ Côn thầm nghĩ Bùi Thiên vô sỉ, lão tử không phải chỉ không có nhường à, ngươi liền ghi hận.

Đã như vậy, lão tử liền để cho ngươi thua triệt để, khiến ngươi không được thoải mái.

- Đó là bởi vì ta điệu thấp, ta là muốn dùng một cái thân phận bình thường cùng các ngươi trao đổi, nhưng các ngươi đã ép ta, vậy ta cũng không tiếp tục ẩn giấu, ta chính là Kiếm Hoàng!

Theo Dạ Côn thừa nhận, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh.

Côn ca ta lại đang gạt người.

Lương Tuấn ngu ngơ cười nói:

- Rất tốt, vậy chúng ta liền so tài một chút, Kiếm Hoàng!

- Tới!

Kỳ thật trong lòng Dạ Côn hơi dễ chịu một chút, dù sao che giấu thực lực của mình, loại cảm giác này quả thật không tốt.

Đối với Côn Thức Quyền Pháp, Dạ Côn rất quen thuộc, nhưng hiện tại vấn đề lại tới, nếu như không cẩn thận đánh ra một kích toàn lực, những sự vật trước nắm đấm chỉ sợ đều sẽ tan thành mây khói.

Trong lúc Dạ Côn đang suy nghĩ nếu như giảm tu vi xuống, một luồng khí tức đáng sợ lao tới, ánh mắt Dạ Côn ngưng tụ, ngươi thật sự cho rằng có thể đánh ngã ta sao?

Tay trái Dạ Côn bất ngờ oanh ra, nắm đấm bị áp chế vô số lần toát ra quyền phong kinh khủng, một cỗ cương phong bao phủ đám người ở trước nắm đấm, tất cả mọi người ôm lấy đầu của mình, phát quan của rất nhiều người đều bị cương phong thổi bay.

Thậm chí nữ hài tử hơi nhẹ, toàn bộ thân thể đều muốn bay lên, cũng may có người giữ chặt, bằng không thì thật sẽ bay lên.

Đột nhiên! Dạ Côn cảm giác được đối phương là đang đánh nghi binh, thực chiêu nằm ở trên đỉnh đầu!

Oanh!

Tiếng nổ vang truyền khắp toàn bộ An Khang châu, khói mù tràn ngập, toàn bộ luận võ đài đều thấy không rõ lắm, bị bao phủ ở bên trong.

Sau khi khói mù tán đi, luận võ đài đã biến mất, chỉ lưu lại một hố to.

Dạ Côn đứng ở trên bờ hố to, cũng không có dấu hiệu thụ thương, mà Lương Tuấn đứng ở trong hố lớn, vẫn lộ ra nụ cười thân thiện.

- Dạ Côn, không ngờ ngươi phản...
Lương Tuấn còn chưa nói hết lời, Dạ Côn mặt không thay đổi đã xuất hiện ở trước mặt Lương Tuấn, nắm đấm hung hăng đánh vào trên mặt Lương Tuấn.

Oanh!

Cả người Lương Tuấn bị oanh nằm sấp, mặt đất đều đang lắc lư.

Khóe miệng Lương Tuấn còn mang theo một tia đường cong, cho dù là nằm xuống.

Dạ Côn nâng nắm đấm lên, không nói bất kỳ lời nào, nắm đấm lần nữa hung hăng hạ xuống.

Oanh!

Hố to càng sâu hơn, ngay cả mặt đất cũng bắt đầu xuất hiện vết rách, Học Viện An Kinh đều run nhè nhẹ.

Côn ca ta đã suy yếu bớt uy lực của nắm đấm, nhưng vẫn khủng bố như vậy.

Nhưng càng khủng bố hơn chính là Lương Tuấn, oanh thẳng vào mặt của y, thế mà chẳng qua chỉ sưng lên tới mà thôi.

Kiếm Hoàng chiến đấu, đối với học viên mà nói, khẳng định là không thấy được, thế nhưng bây giờ lại thấy.

Nguyên lai đây chính là Kiếm Hoàng, một quyền liền có thể đánh ra uy lực khủng bố như thế. Nếu như dùng tới công pháp, chẳng phải sẽ càng lợi hại hơn sao?

Dạ Tần nhìn về phía đại ca, đã hoàn toàn không biết nói như thế nào, đây cũng quá lợi hại đi.

Nếu như đại ca dùng tới một quyền nghiêm túc, uy lực sẽ không có cách nào tưởng tượng nổi.

Thế nhưng ta rất tức giận a! Đại ca ngươi thế mà lại gạt ta!

Dạ Côn cúi đầu nhìn về phía Lương Tuấn, hình như đã không xong rồi, cho ngươi trang bức! Vừa rồi không phải rất biết ăn nói sao?

Người không tàn nhẫn, lời rất nhiều.

- Viện trưởng, còn không tuyên bố sao?

Dạ Côn quay đầu nhìn về phía Bùi Thiên, cho dù hôm nay lão tử bại lộ, cũng muốn làm ngươi khó chịu!

Bùi Thiên lộ ra dáng vẻ giãy dụa, dù sao nói ra, học viện liền không thể đi Kiếm Trủng.

Trong lúc Bùi Thiên vô phương quyết định, trong hố lớn lại vang lên âm thanh: - Dạ Côn, bây giờ nói mình thắng, có phải là quá sớm hay không?

Chỉ thấy Lương Tuấn vừa rồi còn đang té xỉu đã đứng lên, cái cằm đều sai lệch, nhưng lại khiến người ta cảm thấy y chẳng sao cả.

Diệp Ly thấy cảnh này, nói thầm một tiếng không ổn, tên Lương Tuấn này không chỉ có thực lực Kiếm Hoàng.

Tối thiểu là Kiếm Tông trở lên, thậm chí rất có thể là Kiếm Đế!

Một tên Kiếm Đế giấu ở bên trong Học Viện An Kinh? Chỉ đợi đến hôm nay đại chiến cùng Dạ Côn? Vì sao không trực tiếp đi tìm Dạ Côn?

Đây rốt cuộc là vì sao, Diệp Ly không nghĩ ra.

- Dạ viện trưởng, học viên của ta vẫn chưa có nhận thua.

- Được!

Dạ Côn nhìn Bùi Thiên trầm giọng nói ra, lập tức quay người đấm tới một quyền, quyền phong cuồng bạo khiến mái tóc Lương Tuấn khiêu vũ.

Nhưng Lương Tuấn chẳng qua chỉ chậm rãi đưa tay phải ra.

Ầm!

Một cỗ sóng khí lấy hai người làm trung tâm khuếch tán ra.

Chỉ thấy Lương Tuấn thế mà dùng bàn tay tiếp nhận nắm đấm của Côn ca.

Chuyện này cũng khiến Dạ Côn khiếp sợ.

Mặc dù mình áp chế tu vi ở cảnh giới Kiếm Hoàng, nhưng một quyền này, dù là Kiếm Hoàng cũng không thể ngăn cản dễ dàng như vậy.

Cho dù là Kiếm Tông, cũng phải có chút phản ứng.

Thế nhưng người này, thế mà một điểm phản ứng cũng không có. Nụ cười ngu ngơ kia lại xuất hiện.

Chẳng lẽ tên là Kiếm Đế?!

Có bệnh sao?!

- Dạ Côn, chờ ta nói hết lời, đừng đánh đoạn, bằng không thì ta sẽ không vui.

Dáng vẻ Lương Tuấn vẫn là như thế, giống như tới bây giờ đều là đang chơi vậy.

Dạ Côn đột nhiên cười khẽ một tiếng:

- Vậy thì được, ngươi nói, ta nghe.

- Vừa rồi nói tới chỗ nào?

- Nói đến ngươi tại sao phải giết ta.

- Đúng, ta sẽ không nói cho ngươi.

Dạ Côn giang tay ra:

- Đã ngươi không muốn nói, vậy cũng không cần lộ ra cái biểu tình này, giống như ngươi đã thắng chắc rồi vậy.

- Chí ít có tám tầng.

- Yêu, ngươi là người tự đại nhất ta từng gặp qua, lòng tin của ngươi từ đâu đến?

- Từ nó!

Chương 194: Đơn đấu

Lương Tuấn vươn tay vào trong nội y.

Động tác này khiến Dạ Côn sững sờ, dù sao động tác này nữ hài tử nhìn sẽ đỏ mặt, thật đúng là khó coi.

Keng!

Chỉ nghe thấy một tiếng kiếm reo vang lên, Dạ Côn thế mà trông thấy Lương Tuấn rút ra một thanh kiếm dài đến năm thước!

Trời ạ! Y làm thế nào bỏ vào?!

Không chỉ Dạ Côn nghi hoặc, tất cả mọi người đều như thế.

Kiếm Hoàng rút kiếm! Uy lực tăng gấp đôi!

Bất quá kiếm của Lương Tuấn dài hơn kiếm bình thường rất nhiều, kiếm bình thường chỉ dài khoảng ba thước sáu, mà thanh kiếm kia lại dài đến năm thước.

Thoạt nhìn tựa như một thanh trường đao.

Hiện tại Bùi Thiên cũng đang lo lắng, Kiếm Hoàng rút kiếm cũng không phải đùa giỡn, xung quanh đều là học viên, nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy liền khó từ tội lỗi.

Nhưng nếu như ngăn lại, vậy tính làm sao?

Trong lúc Lương Tuấn muốn giới thiệu kiếm của mình ra, Bùi Thiên liền trầm giọng nói:

- Bởi vì tình huống đặc biệt, trận chiến đấu này mời hai vị dừng lại, thực lực đã vượt ra khỏi phạm vi không chế, sẽ tổn thương tới người vô tội.

- Ta nói! Lúc ta nói chuyện, không nên gián đoạn!

Biểu lộ ngu ngơ của Lương Tuấn lập tức biến dạng, trường kiếm trong tay bổ về phía Bùi Thiên.

Oanh!

Một đạo kiếm khí hình bán nguyệt đánh tới Bùi Thiên, kiếm khí mênh mông khiến các học viên sau lưng Bùi Thiên lộ ra vẻ hoảng sợ, kiếm khí kia phảng phất có thể phá hủy hết thảy.

Ngay cả mặt đất đều không thể chống đỡ kiếm khí, dồn dập nứt ra.

Vẻ mặt Bùi Thiên ngưng trọng, đưa bàn tay ra.

Một cái bình chướng màu vàng ngưng tụ ở trước người, hung hăng va chạm với kiếm khí, toát ra hào quang chói sáng.

Một tiếng kẽo kẹt.

Kiếm khí cũng không có tan biến, mà bình chướng lại xuất hiện vết rách, chuyện này khiến Bùi Thiên chấn động, bàn tay lần nữa giương lên.

Chỉ thấy bình chướng nghiêng lên, kiếm khí theo phương hướng bình chướng phát sinh chuyển vị, xông thẳng tới chân trời.

Toàn trường hít sâu một hơi, vừa rồi nguy hiểm thật.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền sau lưng thầm nghĩ tu vi Bùi Thiên lại tiến triển, vậy mà có thể tiện tay gọi ra Pháp Đạo bình chướng cao thâm, dẫn kiếm khí lên trên trời,

- Không hổ là Bùi viện trưởng, một tay liền có thể giải quyết, bội phục.

Lương Tuấn chắp tay nói ra.

Mà lão sư Lương Tuấn hiện tại đã sợ hãi, trước kia Lương Tuấn không phải như thế, vì sao hôm nay đột nhiên thay đổi, mạnh như vậy.

Bùi Thiên cũng không để ý tới Lương Tuấn, nhàn nhạt hỏi:

- Quan Thanh, y đã ở trong học viện chúng ta bao lâu?

Quan Thanh biết cái gì, nhìn về phía lão sư Lương Tuấn, người sau cung kính nói ra:

- Lương Tuấn đã ở tại học viện ba năm.

- Xong chuyện này, điều tra lại nội tình toàn bộ học viên! Ta không cho phép học viện xuất hiện bất kỳ âm mưu quỷ kế gì!

- Vâng!

Quan Thanh trầm giọng nói ra.

Lúc này Dạ Côn biết Bùi Thiên có ý gì, thực lực Lương Tuấn này quả thật có thể tổn thương đến người bên cạnh, hiện tại đã không phải là tỷ võ.

- Chuyển sang nơi khác?

Dạ Côn đề nghị.

Lương Tuấn nâng kiếm, cười ngây ngô nói:

- Sợ đả thương người xung quanh sao?

Ầy, Côn ca ta sợ mình không khống chế tốt. - Đúng vậy, dù sao ta là một người thiện lương.

- Ha ha ha, câu nói này ta thích, ta liền theo ý ngươi, bất quá ta rất hiếu kì, Bùi viện trưởng, ván này của chúng ta tính thế nào?

Lương Tuấn nhìn về phía Bùi Thiên hỏi.

- Ván này hết hiệu lực, sau này tiếp tục tiến hành, hai vị có ân oán cá nhân gì, mời rời xa An Khang châu giải quyết.

Bùi Thiên âm u nói ra.

Dạ Côn nghe xong không để ý, Lương Tuấn cũng không quan tâm chuyện này, thân thể chậm rãi bay lên không.

- Dạ Côn, tới đi.

Dạ Côn trầm giọng nói ra:

- Đi bộ.

- Đi bộ?

Lần này liền Lương Tuấn đều nghi ngờ.

- Đúng vậy, ngươi không có điếc.

- Có thể.

Lương Tuấn cũng không vội, chậm rãi hạ xuống.

Dạ Côn tới trước mặt thê tử:

- Các nàng về trước đi, ta đi một lát sẽ trở lại.

- Phu quân, ngươi phải cẩn thận đó, tên kia hình như rất lợi hại.

Nhan Mộ Nhi lo lắng nói ra.

- Yên tâm đi, ta có nắm chắc.

Dạ Côn liếc mắt nhìn Đông Tứ và Đát Từ, bảo bọn họ bảo vệ các nàng thật tốt, nói không chừng là kế điệu hổ ly sơn.

Cuối cùng, Dạ Côn liếc mắt nhìn đệ đệ, phát hiện ánh mắt đệ đệ có chút u oán, giống như lúc trước mình lừa y vậy.

Được rồi được rồi, chờ trở về lại nói rõ lí do đi.

Đệ đệ đúng là nghiệp chướng a... tại sao lại gặp phải đại ca như ta chứ.
Đại ca cũng không muốn như thế này.

Nhìn Dạ Côn cùng Lương Tuấn rời khỏi đấu võ trường, tất cả mọi người đều nhẹ nhàng thở ra, Kiếm Hoàng phát uy, ở đây... chỉ có mấy người có năng lực tự vệ, các học viên khác chết là cái chắc, Dạ Côn dẫn y đến chỗ khác là tốt nhất.

Nói trắng ra là, các vị viện trưởng cảm thấy người này căn bản cũng không phải là Kiếm Hoàng, rất có thể đã là Kiếm Tông.

Ở đây đoán chừng cũng chỉ có Bùi Thiên là đối thủ, nhưng nếu đọ sức cấp bậc Kiếm Tông, chỉ sợ Học Viện An Kinh sẽ trở thành đống tro tàn.

Bùi Thiên chết đều không muốn nhìn thấy tình huống như vậy xuất hiện.

Một bên khác, Dạ Côn cùng Lương Tuấn đang đi trên đường phố thành tây, lợi dụng thời gian này, Dạ Côn tranh thủ hỏi:

- Ngươi ẩn núp tại Học Viện An Kinh, chính là vì ta?

- Dĩ nhiên không phải.

Lương Tuấn bên cạnh thấp giọng nói ra, cái nụ cười trên mặt kia vô cùng sáng lạn, không biết còn tưởng rằng y là người tốt đây.

- Như thế, ngươi là vì Thần Kiếm.

Dạ Côn đã nghĩ không ra lý do gì.

- Đúng, nhưng cũng không đúng, là Nguyên Tôn Kiếm Đế ở sau lưng.

Nói đến Nguyên Tôn Kiếm Đế, sắc mặt Lương Tuấn liền biến hóa không ít.

Dạ Côn xem như biết, Nguyên Tôn Kiếm Đế không biết chọc bao nhiêu người, hiện tại kiếm ở trên tay mình, những kẻ thù kia đều đến tìm mình.

Hơn nữa còn phải chùi đít cho Nguyên Tôn Kiếm Đế. Mà Nguyên Tôn Kiếm Đế kia không biết đang tiêu dao khoái hoạt ở nơi nào.

Đậu xanh, đừng để lão tử bắt được ngươi!

- Nguyên Tôn Kiếm Đế kia làm sao đắc tội ngươi, ngươi lợi hại như vậy, năm đó làm sao không chặt y?

- Năm đó ta không có ngưu bức như vậy, thanh kiếm này rõ ràng thuộc về ta, là Nguyên Tôn Kiếm Đế lừa gạt! Ta muốn chơi chết y!

- Ta cũng muốn chơi chết y.

Dạ Côn tức a, mình cũng bị Nguyên Tôn Kiếm Đế đùa bỡn.

Lương Tuấn liếc mắt nhìn Dạ Côn:

- Ngươi không phải đệ tử của y à, cũng muốn XXX mẹ y, xem ra ngươi cũng bị lừa gạt.

- Ai là đệ tử của y, ta chẳng qua là một người bị hại.

- Xem ra chúng ta đều là người bị hại.

- Đúng vậy.

- Vậy hôm nay ngươi không chết, chính là ta chết rồi, trên đời này liền ít đi một người bị hại

Dạ Côn cảm thấy tư duy của ngươi này rất không được bình thường, người bị hại không nên đồng tâm hiệp lực à?

- Nếu như ta chết đi, nhớ phải giúp ta báo thù!

Dạ Côn:......

Trời ạ, Côn ca ta vừa phát hiện ra định nghĩa báo thù mới.

- Tốt, không thành vấn đề.

- Vậy còn ngươi?

- Ta sẽ không chết, cho nên ta sẽ báo thù cho ngươi.

Lương Tuấn sửng sốt một chút, gãi gãi cái ót cười nói:

- Ta liền thích người tự tin như vậy.

- Tự tin bắt nguồn từ thực lực, đợi đến khi ngươi đến cấp bậc này, liền sẽ rõ ràng, đó là một loại cô độc.

- Còn nói không phải Nguyên Tôn Kiếm Đế dạy dỗ, ngay cả giọng điệu đều giống nhau đến thế.

Chương 195: Hơn nửa đêm không ngủ được

Hiện tại Dạ Côn đã biết Nguyên Tôn Kiếm Đế là người như thế nào, lừa đảo, tự luyến.

Làm sao cảm thấy rất giống Côn ca ta nhỉ.

Lúc rời khỏi An Khang châu, đã là chuyện hai canh giờ sau đó.

- Ngươi còn muốn đi bao xa, vì sao lại không bay?

Lương Tuấn nhịn không được hỏi, rõ ràng rất mạnh, lại đi chậm như vậy.

Dạ Côn từ tốn nói:

- Đi xa một chút, dù sao nơi này quá gần, ta sợ không cẩn thận liền oanh An Khang châu thành đất bằng.

- Ngươi không khoác lác sẽ chết sao?

Lương Tuấn đã sắp không chịu nổi, Dạ Côn này còn biết thổi hơn cả Nguyên Tôn Kiếm Đế.

- Ta xưa nay không thổi da trâu.

- Trâu đều bị ngươi thổi bệnh.

Hai người tiếp tục đi, không có bất kỳ trao đổi gì, Dạ Côn cũng phỏng đoán ở trong lòng, dựa theo mọi chuyện xảy ra, quả thật có thể xác định một vài suy đoán trong lòng.

Nếu như đoán không sai.

Mình hẳn là bị Cổ Sâm Thụ lừa, trong lời nói của Cổ Sâm Thụ, Hỏa Vân Phần Thiên là của y, mà Nguyên Tôn Kiếm Đế lại muốn cướp đi.

Trước đó Thực Cốt nói qua, năm đó Nguyên Tôn Kiếm Đế cầm qua Hỏa Vân Phần Thiên, nói cách khác... ngay từ đầu Thần Kiếm nằm ở trong tay Nguyên Tôn Kiếm Đế, cũng không có nằm ở trong tay Cổ Sâm Thụ.

Mà cuối cùng, vì sao Hỏa Vân Phần Thiên lại ở trong tay Cổ Sâm Thụ, có lẽ vừa vặn tương phản, là Cổ Sâm Thụ lừa gạt Nguyên Tôn Kiếm Đế, từ đó bị phong ấn.

Thế nhưng vì sao Nguyên Tôn Kiếm Đế lại phong ấn Thực Cốt, nhét vào lòng đất dưới Cổ Sâm Thụ, đây là câu hỏi chưa có đáp án.

Còn nữa, ba con yêu thú kia có phải cũng bị Cổ Sâm Thụ lừa hay không, nếu như đúng vậy, Tiểu Mã ca chúng nó cũng quá thảm rồi, bị lão sư tín nhiệm nhất lừa gạt.

Nhưng chuyện khiến người ta nghi ngờ nhất là, cách làm cuối cùng của Cổ Sâm Thụ là vì sao?

Nếu như giả thuyết ở trên đúng, vậy tuyệt đối không phải vì cứu vớt An Khang châu.

Dạ Côn nhíu chặt lông mày, đến cùng có phải giống như mình phỏng đoán hay không.

Còn nữa, giao Thần Kiếm cho mình, Cổ Sâm Thụ liền yên tâm như vậy, xác định mình sẽ không biết mình bị lừa?

- Nơi này hẳn được rồi.

Lương Tuấn dừng bước, nhìn Dạ Côn trước mặt không xa.

Dạ Côn dừng bước, nhìn xung quanh một chút, là một khối bình nguyên, đổi sân bãi thật là tốt.

- Kỳ thật buổi tối hôm nay ngươi không cần chết.

Dạ Côn trầm giọng nói ra.

- Không cần nói nhiều, hoặc là hôm nay ngươi chết ở dưới đao của ta, hoặc là ta chết ở dưới quả đấm của ngươi.

- Đến cùng ngươi và Nguyên Tôn Kiếm Đế có tranh chấp gì? Có thể nói một chút không?

Dạ Côn cũng không muốn bị người khác lợi dụng, vạn nhất đây đều là âm mưu của Cổ Sâm Thụ thì sao? Biến mình thành thanh đao, tiêu diệt toàn bộ người cản trở.

Càng nghĩ, Dạ Côn càng cảm thấy có khả năng.

- Y lừa Thần Kiếm, còn lừa nữ nhân ta yêu, lý do này đã đủ rồi đi.

Lương Tuấn trầm giọng nói ra, hận ý trùng thiên.

- Vậy tại sao ngươi lại ẩn nấp ở bên trong Học Viện An Kinh?

- Kỳ thật ta vẫn luôn ở trong An Khang châu, ta đang chờ y tới. Kiếm của y ở trong đây, y sẽ đến lấy, thế nhưng không có đợi được Nguyên Hạo, lại đợi được ngươi đến. Phẫn nộ nhiều năm qua, ta thật không nhịn nổi.

Oanh! Lương Tuấn vừa mới nói xong, liền lộ ra vẻ mặt kinh hãi, Dạ Côn không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở trước mắt, nắm đấm dừng lại ở bên tai.

Một cỗ như lực lượng hủy thiên diệt địa lưu lại trong không khí.

Lương Tuấn chậm rãi cứng đờ quay đầu, chỉ thấy bầu trời phảng phất chuyển hướng, đây là quyền pháp gì, thế mà có thể biến ảo cả thương khung.

Hơn nữa thoạt nhìn, hắn tựa hồ không dùng toàn lực, nếu như một quyền này vừa rồi đánh trúng vào đầu, hiện tại mình đã biến thành một cỗ thi thể.

- Vì sao?

Lương Tuấn thì thào hỏi.

- Giết ngươi rất đơn giản, nhưng ta không muốn bị người khác lợi dụng.

- Bị người nào lợi dụng?

- Biết Cổ Sâm Thụ không?

Dạ Côn thu hồi nắm đấm tò mò hỏi, có đôi khi cũng chỉ cần một quyền, liền có thể khiến đối thủ biết khoảng cách đôi bên.

Lương Tuấn hơi khẽ cau mày:

- Không biết.

- Cổ Sâm Thụ ngươi cũng không biết? Vậy ngươi làm sao biết Hỏa Vân Phần Thiên ở An Khang châu?

- Bởi vì Nguyên Hạo gửi cho ta một phong thư, phía trên nói y đặt Hỏa Vân Phần Thiên ở chỗ này, tương lai sẽ trở về cầm.

- Sau đó ngươi liền ở chỗ này chờ?

- Đây là đầu mối duy nhất, ta đương nhiên không thể bỏ qua.

Lương Tuấn hung hăng nói ra, cảm giác mình lại bị lừa.

- Ta thấy ngươi là đang giúp y thủ kiếm đi.

Khóe miệng Lương Tuấn giật một cái, Dạ Côn nói không phải không có đạo lý.

Ngao ngao gào!!!

Trong lúc hai người đang nói chuyện với nhau, bên cạnh chậm rãi xuất hiện một đầu Hổ Điêu, thân thể nằm sấp, chuẩn bị cắn chết hai tên đần độn trước mặt, hơn nửa đêm không ngủ, thế mà chạy đến nơi dã ngoại hoang vu này. Dạ Côn cùng Lương Tuấn quay đầu nhìn lại, ánh mắt một dạng, nói thật, có chút đói bụng.

Hổ Điêu rõ ràng sửng sốt một chút, khí thế hung ác lập tức trở nên nhu hòa, ánh mắt hung thần ác sát thế mà ngập nước.

Một nén nhang sau.

- Thịt Hổ Điêu này thật thơm.

Lương Tuấn ngoạm miếng thịt lớn, nguyên bản khí thế ngươi chết ta vong kia không còn sót lại chút gì.

- Vẫn là thịt Hổ Điêu dễ chịu.

Nếu như Hổ Điêu còn ý thức, khẳng định sẽ cảm thấy, mình hơn nửa đêm không ngủ, tại sao phải chạy tới nơi dã ngoại hoang vu này.

- Tiếp theo ngươi định như thế nào?

Dạ Côn tò mò hỏi.

- Học Viện An Kinh đã không ở được nữa, ngươi cầm Thần Kiếm, lấy tính cách của Nguyên Hạo, y sẽ lợi dụng ngươi thật tốt.

- Lợi dụng ta làm gì?

- Diệt trừ những người gây bất lợi cho y.

Quả nhiên! Mình là tay chân của Nguyên Tôn Kiếm Đế, còn có Cổ Sâm Thụ kia!

Các ngươi đều cho rằng Côn ca ta dễ đùa bỡn như vậy sao?

Lương Tuấn tiếp tục nói:

- Thần Kiếm từng có chủ nhân tốt nhất đừng đụng, sẽ chỉ tìm phiền toái không cần thiết, mặc dù ngươi rất lợi hại, thế nhưng chung quy vẫn rất phiền toái.

Ta làm sao biết thanh kiếm này vốn là của Nguyên Tôn Kiếm Đế, đều là do Cổ Sâm Thụ kia lừa mình!

Lúc đó nói đến mức cảm xúc dâng trào.

Thịt Hổ Điêu khẳng định là ăn không hết, Dạ Côn mang chút thị trở về cho thê tử ăn.

- Ta trở về, ngươi chuẩn bị đi nơi nào?

- Dự định đến Thái Kinh, Nguyên Tôn Kiếm Đế gần đây chắc chắn sẽ không xuất hiện, ta cũng muốn về thăm nhà một chút.

- Về nhà? Nhà ngươi ở đâu?

- Côn Miểu.

- Xa như vậy.

Dạ Côn có chút kinh ngạc, Côn Miểu cũng không nằm trong Đông U, mà là khu vực giáp phía bắc Đông U, trên sử sách ghi chép, Côn Miểu là một mảnh Băng Nguyên. Mặc dù diện tích Côn Miểu rộng gấp đôi Đông U, thế nhưng dân số lại rất thưa thớt.

Bất quá ở bên trong Côn Miểu tồn tại rất nhiều dị thú quý hiếm, sách sử Thái Kinh đều không có giới thiệu kỹ càng, dù sao Côn Miểu rất xa, người bình thường đi cả đời cũng không đến được.

Cho dù là Kiếm Hoàng, có lẽ còn chưa đi hết Đông U đã ngã xuống ở trên đường rồi.

Cũng chỉ có thực lực giống như Lương Tuấn, mới dám lặng lội đường xa đi đến như thế.

- Rất xa, bất quá ta sẽ còn trở lại, tên khốn Nguyên Hạo kia, nhất định phải chết ở dưới kiếm của ta!

- Ngươi sẽ làm được.

Lương Tuấn đứng dậy, nói với Dạ Côn:

- Trước khi đạt đến Kiếm Đế, đừng rời khỏi Thái Kinh, thế giới bên ngoài nguy hiểm hơn ngươi nghĩ nhiều, Kiếm Đế ở bên ngoài, mặc dù không phải phổ biến, nhưng thật có không ít, thực lực của ngươi rất mạnh, nhưng người bên cạnh quá yếu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau