TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Tần ca cuối cùng ngưu bức

Học Viện Vô Hư này đến cùng là thế nào?!

- Đại Hư, đừng hoảng hốt, tốc độ của y tuyệt đối không thể duy trì lâu.

Câu nói này xuất phát từ Học Viện Nhật Nguyệt, là Tưởng Tử Diệc lên tiếng nhắc nhở, xem ra là muốn trả thù một phen.

Dạ Côn nghe xong cười khẽ một tiếng, nữ nhân ngu ngốc, ngươi cho rằng đệ đệ ta giống như ngươi sao?

Lúc còn bé, đều là là gặm thuốc thay kẹo.

Bất quá câu nói này cũng thật nhắc nhở Đại Hư, di chuyển nhanh chóng như vậy khẳng định sẽ rất hao phí đạo lực, nếu như mình kiên trì một chút nữa, có lẽ sẽ có thể hao sạch đạo lực của y

Đại Hư cũng không nói gì, kiếm chỉ Dạ Tần, cũng không tính thôi động Phi Hoa, dù sao cũng không có một chút tác dụng nào.

Dạ Tần cũng biết dụng ý của Đại Hư, nhưng các ngươi có lẽ không biết, tu vi Dạ Tần ta tuy thấp một chút, thế nhưng đạo lực trong cơ thể lại rất dồi dào.

Chỉ thấy Dạ Tần đột nhiên đứng trung bình tấn. Nắm tay phải đặt ở bên hông, một cỗ khí tức khiến người ta kinh ngạc lập tức hiện ra.

Không chơi tốc độ với ngươi nữa, sử dụng quyền pháp của đại ca.

Nguyên Chẩn thấy dáng vẻ của Dạ Tần liền kinh hô một tiếng:

- Chẳng lẽ Tần ca định dùng một chiêu kia?!

- Tần ca ngưu bức, mới học bao lâu, liền đã hiểu sơ da lông!!!

Dạ Côn:......

Đây là Côn Thức Quyền Pháp, thức thứ nhất: Đại Chiêu!

Cần đạo lực dồi dào tới chống đỡ, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền chỉ học được kiểu dáng, nhưng không có đạo lực chống đỡ, không thể phát huy ra uy lực.

Cho dù là Dạ Tần hiện tại cũng chỉ có thể phát huy một phần vạn tổn thương của chiêu thức này.

Chỉ thấy bốn phía thân thể Dạ Tần không gió mà bay, bụi trần trên mặt đất theo đạo lực Dạ Tần khuấy động bay lên không, lúc này tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Dạ Tần.

Có thể cảm nhận được, một chiêu này của Dạ Tần cường hãn đến cỡ nào, đây rốt cuộc là quyền pháp gì?

Quyền pháp Thiên Huyền sao?

Ngay cả Bùi Thiên đều lộ ra thần sắc kinh ngạc.

- Con trai của Dạ Minh, quả nhiên mỗi tên đều là nhân vật hung ác.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền thấp giọng nói ra, thu hồi nụ cười.

Lúc này Dạ Minh nhìn Dạ Tần phát uy, trong lòng cực kỳ vui mừng, con của mình dưới sự chỉ dẫn của Côn Côn, rốt cục tỏa sáng!

Đông Môn Mộng cảm thấy, quyết định anh minh nhất đời này của mình chính là đêm đó đã dừng xe ngựa lại, ôm Côn Côn vào trong ngực.

Tiểu Côn Côn đáng thương của ta, khi đó thật sự là tội nghiệp chết mất.

Hiện tại vẻ mặt của Đại Hư đã thay đổi hoàn toàn, Dạ Tần trước mặt như một đầu Hổ Điêu đang tụ lực, phát động một chiêu cuối cùng.

Nhưng đây cũng là cơ hội của mình!

Phi Hoa trong tay tựa hồ có thể cảm nhận được quyết tâm của chủ nhân, phát ra tiếng khẽ kêu nhẹ nhàng, trên lưỡi kiếm bỗng nhiên nổi lên vệt trắng.

- Lưu Thiên Quyết!

Đại Hư mãnh liệt đâm ra một kiếm này, tụ tập tất cả đạo lực vào bên trong Phi Hoa, trong sát na hào quang bắn ra bốn phía, mũi kiếm như liệt nhật, kiếm khí kinh khủng đâm thẳng tới Dạ Tần, hòn đá trên mặt đất trong nháy mắt xuất hiện một cái hố.

Dạ Tần khẽ ngẩng đầu nhìn chăm chú, trong miệng hô lên:

- Một Quyền Nghiêm Túc!

Oanh!

Theo Dạ Tần oanh ra một quyền này, toàn bộ thế giới phảng phất đều an tĩnh lại.

Dưới một quyền này, kiếm khí tiêu tán, cả người Đại Hư bị oanh xuống lôi đài, hung hăng đâm vào tường, chính là loại kéo cũng kéo không ra kia. Toàn trường lần nữa lâm vào tĩnh lặng, dưới một quyền này, tất cả công pháp đều mỏng manh như thế.

Nhìn Dạ Tần trên đài luận võ, thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi, ánh mắt kiên định, quả thật rất có mị lực.

- Tần ca ngưu bức!

Nguyên Chẩn lên tiếng hô to.

- Tần ca uy vũ!

Phong Điền phảng phất muốn kéo căng cuốn phổi ra hô.

Tần ca ta từ nhỏ đã bị ánh sáng Côn ca che giấu, mặc kệ đi nơi nào, cuối cùng đạt được khen ngợi đều là Côn ca.

16 năm!

Vào hôm nay!

Tần ca ta rốt cục uy vũ một lần!

Theo Nguyên Chẩn cùng Phong Điền hò hét, học viên xung quanh hô lên.

Mặc dù không phải cùng một cái học viện, thế nhưng một quyền kia của Dạ Tần quá chấn động lòng người.

Mười vạn người lập tức hô to, Tần ca ngưu bức!

Dạ Côn nhìn đệ đệ bên trên đài luận võ, lộ ra nụ cười, đệ đệ, đại ca đã nói, sẽ biến ngươi thành cường giả toàn bộ Thái Kinh, thậm chí toàn bộ Đông U.

Đây chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

Phân tích sư thật không muốn nói cái gì, liên tục ba lần bị đánh mặt, Học Viện Vô Hư này rốt cuộc như thế nào?

- Không thể không nói, đây là một trận luận võ rung động, cũng khiến cho người ta ngàn vạn không nghĩ tới, Học Viện Vô Hư Dạ Tần! Dùng ưu thế áp đảo chiến thắng nam nhân có tiềm lực trở thành Kiếm Đế! Đây là thành tựu lớn cỡ nào, Dạ Tần! Ta cảm thấy kiêu ngạo vì ngươi! Tần ca ngưu bức!

Dạ Côn cũng phục tên phân tích sư này, ngươi thế nào cũng có thể liếm được, tinh thần nghề nghiệp đâu hết rồi.

Ba Uyển Thanh thấy toàn trường người đều đang hô to tên của Dạ Tần, trong đầu như nước biển quay cuồng, từ lúc nào Dạ Tần trở nên mạnh như vậy?

Thế mà từ trước đến giờ không nói với mình một câu!

Lừa đảo! Dạ Tần ngươi là một tên lừa gạt! Ta sẽ không để ngươi dễ chịu! Nhất định!

Ba Uyển Thanh ta tại sao lại thảm như vậy? Mà Dạ Tần ngươi lại được tất cả mọi người reo hò! Ta không phục!

Dạ Tần ngụm lớn thở dốc, một quyền vừa rồi đã tiêu hao tất cả đạo lực, nhưng giống như đại ca nói, dưới một quyền, không ai có thể lập tức đứng đấy.

Nếu để cho Côn ca tới oanh một quyền này, chỉ sợ toàn bộ An Khang châu đều sẽ biến mất.

- Đại ca, thắng!

Dạ Tần nắm nắm đấm cười nói.

Dạ Côn cho đệ đệ một cái ôm:

- Suất khí! Không hổ là đệ đệ của ta!

- Khụ khụ khụ, đại ca, ôm quá độc ác, lưu chút khí lực ôm tẩu tẩu.

- Tiểu tử ngươi, nghỉ ngơi thật tốt đi.

- Ừm.

Dạ Tần ngẩng đầu nhìn về phía khán đài, cha cùng mẫu thân hẳn đang ngồi ở một nơi nào đó đi, vừa rồi khẳng định cũng sẽ cảm thấy kiêu ngạo vì mình.

Đúng vậy, kiêu ngạo là có kiêu ngạo, nhưng đều là công lao của đại ca ngươi.

Còn may Dạ Tần không nghe thấy, bằng không lại bị tổn thương.

Học Viện Vô Hư đã thắng ba trận liên tiếp, thân là một học viên mới, đây đã là kỳ tích.

Dĩ vãng chưa từng có!

Hai trận đấu sau đó, thế mà rút trúng Đông Tứ và Đát Từ.

Đông Tứ và Đát Từ cũng ẩn giấu tốt tu vi của mình, dùng phương thức vô cùng "gian nan" lấy được thắng lợi.

Chuyện này khiến Đông Tứ và Đát Từ lần nữa cảm thán, lão sư là làm sao làm được, đây cũng quá khó khăn...

Theo Học Viện Vô Hư thắng liên tiếp năm trận, toàn bộ học viện đều gấp.

5 trận thắng liên tiếp, kỷ lục này chỉ từng xuất hiện ở Học Viện Chân Vũ bên kia, cho dù là Học Viện An Kinh, cũng chỉ mới có được bốn trận thắng liên tiếp

Quá mạnh!

Học Viện Vô Hư là đang giả heo ăn thịt hổ!

Tên viện trưởng đầu trọc kia tựa hồ càng ngưu bức hơn. Thật muốn nhìn thực lực của hắn mạnh đến mức nào

Theo danh sách trên đầu Dạ Côn bay ra, cũng chỉ còn lại có hai tấm.

Học Viện An Kinh bên kia cũng bay ra một tấm danh sách.

Phân tích sư tựa như là cỏ đầu tường, hiện tại dùng đủ mọi cách liếm Côn ca.

Học Viện An Kinh, Ba Uyển Thanh!

Học Viện Vô Hư, Nhan Mộ Nhi!

Phân tích sư đã làm tốt chuẩn bị.

- Các vị, lại là Học Viện Vô Hư! Nhan Mộ Nhi là một trong hai nữ học viên của Học Viện Vô Hư, còn là thê tử của viện trưởng! Nhìn tướng mạo liền có thể biết, viện trưởng Học Viện Vô Hư hạnh phúc đến cỡ nào, cưới được cô gái như vậy, vậy khẳng định có thực lực siêu phàm, uyên bác mê người!

Rõ ràng là Nhan Mộ Nhi luận võ, nhưng tên phân tích sư lại hướng về Côn ca triển khai một trận loạn liếm.

Chương 187: Giết nàng!

Nhan Mộ Nhi đột nhiên yêu kiều cười một tiếng, hướng phía Dạ Tần nói ra:

- Đệ đệ, cần ta hạ thủ lưu tình không?

Dạ Côn kéo tay thê tử, đệ đệ vất vả lắm mới đi ra được, ngươi lại đi đâm vết thương, đúng là không hiểu chuyện.

- Tẩu tẩu tùy ý là được, quan trọng vẫn là vui vẻ.

Dạ Tần khẽ cười một tiếng, biểu thị sự tình trước kia đã nghĩ thoáng.

Không thể không nói, năng lực thích ứng của Tần ca vẫn rất mạnh, việc này nếu đặt ở trên người một kẻ yếu ớt, không có mấy tháng, thật đúng là không thể bước ra được.

Lúc này phân tích sư đã liếm Côn ca xong, liền bắt đầu liếm Côn tẩu.

- Chư vị có lẽ có chỗ không biết, thê tử Dạ viện trưởng chính là đệ nhất mỹ nhân Thái Kinh, Dạ viện trưởng đúng là nhân sinh toàn thắng a!!!

Dạ Côn bỗng nhiên quay đầu nhìn Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nói ra:

- Nhìn người ta kìa, học nhiều một chút.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền sững sờ, có chút ủy khuất, Côn ca à, ngươi cũng phải cho chúng ta cơ hội liếm ngươi chứ.

Nếu như ta đi làm phân tích sư, ta cho ngươi biết, ta có thể liếm Côn ca ngươi bay lên trời luôn.

Theo hai nữ hài lên đài, ánh mắt mọi người trên cơ bản đặt ở trên người Nhan Mộ Nhi, so sánh với Nhan Mộ Nhi, Ba Uyển Thanh bình thường hơn rất nhiều.

Phân tích sư cảm thấy, cũng phải giới thiệu Ba Uyển Thanh một chút mới được, dù sao cha người ta vẫn rất ngưu bức.

- Đứng ở đối diện Nhan Mộ Nhi mọi người hẳn sẽ không lạ lẫm! Chính là con gái của Thái Thú An Khang châu kiêm Đô Úy Ba Đài! Ba Uyển Thanh!

Toàn trường một mảnh náo động, nguyên lai đây chính là Ba Uyển Thanh. Mặc dù tướng mạo không bằng Nhan Mộ Nhi, thế nhưng lại có một người cha tốt, nếu như... vậy liền có thể bớt phấn đấu mấy trăm năm.

- Không may, phu quân Ba Uyển Thanh chết oan chết uổng, tuổi còn trẻ liền...

Phân tích sư còn chưa nói hết lời, Ba Đài liền trầm giọng nói ra:

- Có thể bắt đầu rồi!

Phân tích sư cũng là lanh mồm lanh miệng, đâm chọt chỗ đau của người khác, tuổi còn trẻ đã trở thành quả phụ.

Chỉ thấy người xung quanh không thèm quan tâm.

- Quả phụ tốt, ta rất thích quả phụ.

- Phu quân chết cũng không sao, ta sẽ không ngại.

- Khẩu vị của các ngươi thật thật nặng, ta chỉ cần là nữ là được rồi.

Một vài lời nói cũng truyền vào trong tai Ba Uyển Thanh, lập tức mặt đỏ lên, nam nhân đáng chết! Không có người nào tốt lành cả!

Các ngươi đều đi chết hết đi! Đi chết! Chết chết chết chết chết chết chết chết chết!!!

Nhan Mộ Nhi trêu chọc tóc mai, chỉ một cái động tác nho nhỏ như vậy, liền khiến tất cả thiếu niên lang không áp chế nổi nội tâm xao động, không hổ là Cửu Vĩ Miêu Yêu, tùy tiện một động tác đều mang vũ mị thật sâu.

- Phu quân, ngươi xem Mộ Nhi muội muội, quá không ra gì.

Diệp Ly nắm lấy cơ hội liền tiến hành công kích Nhan Mộ Nhi.

Dạ Côn nhẹ gật đầu:

- Quả thật không tưởng nổi.

Nhan Mộ Nhi biểu thị oan uổng, chuyện này không thể trách ta, người ta sinh ra đã là bộ dáng này, còn có biện pháp nào đây.
- Ba Uyển Thanh, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.

Nhan Mộ Nhi cười nhạt nói.

Ba Uyển Thanh nhìn chăm chú Nhan Mộ Nhi, lạnh giọng nói ra:

- Không liên quan tới ngươi.

- Nếu như ngươi không làm những chuyện ngu xuẩn kia, nói không chừng quan hệ của chúng ta sẽ rất tốt, đáng tiếc, ngươi chọn sai nam nhân, đó chính là chỗ bẩn cả đời.

- Cút! Đi chết đi!

Ba Uyển Thanh trực tiếp nổi khùng, chọn sai nam nhân chính là Ba Uyển Thanh không may, bị cái miệng của Phan Bình Bình lừa gạt.

Ba Uyển Thanh có thực lực Kiếm Sĩ, xem như lợi hại, nhưng lại không xuất trận trước, xem ra cũng nhờ vào quan hệ của Ba Đài.

- Chỉ bằng ngươi còn muốn si tâm vọng tưởng với đệ đệ ta, đúng là nằm mơ.

Nhan Mộ Nhi không chút lưu tình đả kích người đàn bà không biết xấu hổ trước mặt, đúng là làm bẩn thanh danh của nữ tử.

Chỉ thấy trong tay áo Ba Uyển Thanh đột nhiên xuất hiện một cái hộp gấm.

Tất cả mọi người đều bị động tác này của Ba Uyển Thanh làm bối rối, nhưng nếu như quan sát tỉ mỉ, hộp gấm này chính là một cái ám khí.

Nguyên bản Ba Uyển Thanh dự định, nếu như đối mặt với Dạ Tần, liền cùng Dạ Tần đồng quy vu tận, làm uyên ương liều mạng.

Nhưng không có đụng tới, lại đụng phải Nhan Mộ Nhi, Ba Uyển Thanh đang tức đến nổ phổi không có nghĩ nhiều như vậy, trực tiếp lấy ra ám khí.

Ám khí là đồ vật không thể để lộ ra, thậm chí còn là hành vi đáng xấu hổ, người ở Thái Kinh tôn trọng tinh thần quang minh chính đại, chết cũng không dùng ám khí.

- Mộ Nhi! Cẩn thận!

Dạ Côn nhịn không được tức giận quát.

Chỉ thấy trong hộp gấm bắn ra ba cây ngân châm, nhỏ như sợi tóc, trên ngân châm thoa đầy kịch độc, cái chủng loại đụng một cái liền chết kia.

Phốc phốc! Côn ca vẫn là chậm một bước, ba cây độc châm chui vào trong thân thể Nhan Mộ Nhi, tất cả mọi người đều ngây người.

Cho dù là Ba Đài đều bối rối.

Diệp Ly nhìn Nhan Mộ Nhi thế mà ngã xuống, trong lòng tràn đầy lo lắng, mặc dù trong ngày thường sảo sảo nháo nháo, nhưng cũng tính là bằng hữu, huống chi đều ngủ trên một cái giường.

Dạ Côn cũng không tốt, ôm Nhan Mộ Nhi ngã xuống đất vào trong ngực.

Lúc này sắc mặt Nhan Mộ Nhi tái nhợt, không có chút huyết sắc nào, cặp mắt màu lam ảm đạm phai mờ.

- Phu quân, Mộ Nhi sắp chết rồi ư?

Tiếng hít thở của Nhan Mộ Nhi yếu đi, phảng phất tùy thời đều sẽ mất mạng.

Dạ Côn gấp, cũng không biết nên làm gì bây giờ:

- Sẽ không, sẽ không chết, có biện pháp.

- Phu quân, Mộ Nhi không muốn rời xa ngươi.

Khóe mắt Nhan Mộ Nhi chảy ra hai hàng lệ nóng, biểu lộ không nỡ xa trượng phu.

Nhìn xem dáng vẻ Nhan Mộ Nhi suy yếu lại không nỡ, Côn ca đỏ ngầu cả mắt.

Lúc này Diệp Ly cũng tới cạnh Nhan Mộ Nhi, hốc mắt đỏ bừng, lập tức nắm chặt cổ tay Nhan Mộ Nhi, xem xét tình huống.

Chỉ cần là độc, vậy liền có biện pháp giải cứu.

- CMN! Nguyên Chẩn đi theo ta, giết chết nữ nhân không biết xấu hổ này!

Phong Điền bạo phát tính tình, thế mà dùng độc châm làm tổn thương Côn tẩu, Côn tẩu hình như sắp không xong.

Bình thường Nhan Mộ Nhi thuộc về loại tương đối thích chơi, không có việc gì liền chọc hai tên Phong Điền cùng Nguyên Chẩn, mà Diệp Ly lại ổn trọng hơn rất nhiều, muốn nói quan hệ với ai tốt hơn, khẳng định là Nhan Mộ Nhi.

Bây giờ thấy Côn tẩu sắp chết, hai người trực tiếp xách băng ghế dưới chân lên.

Gương mặt của Ba Uyển Thanh rat61 bình tĩnh, giống chuyện mình làm là đương nhiên.

- Ba Uyển Thanh!

Dạ Tần gầm thét một tiếng, không ngờ nữ nhân này hiện tại lại ác độc như thế, thế mà hạ thủ với thê tử đại ca.

Ba Uyển Thanh nhìn về phía Dạ Tần, phảng phất đang nói, ngươi yên tâm đi, ta sẽ khiến cho Dạ gia ngươi chết sạch.

Nhưng vào đúng lúc này, hai bóng người cũng rơi xuống, dĩ nhiên chính là Dạ Minh và Đông Môn Mộng.

Tràng diện trong nháy mắt liền ngưng kết lại, Ba Uyển Thanh có thể cảm nhận được Dạ gia mang tới sát khí. Không khỏi lui về phía sau.

Dạ Côn thấy nữ nhân đáng chết kia lại muốn chạy, lập tức ma sát chiếc nhẫn.

CMN! Hôm nay ngươi chết chắc!

Theo Dạ Côn xoa chiếc nhẫn, bầu trời phảng phất bùng cháy, khí tức kinh khủng vờn quanh bầu trời đấu võ trường.

Thấy cảnh này, chỉ cần người có hiểu biết một chút liền hiểu, đây là Thần Kiếm buông xuống.

Vẻ mặt Bùi Thiên rất kém cỏi, nếu như không phải trở ngại Ba Đài, ông ta đã ra tay rồi.

Chương 188: Hù chết bảo bảo

- Con gái của ngươi, ngươi tự mình giải quyết.

Bùi Thiên nhìn về phía Ba Đài lạnh giọng nói ra.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền thở thật dài, thì thào nói ra:

- Trong sự kiện lớn, thế mà lại xuất hiện loại chuyện này, Ba Thái Thú, không nên.

- Hạ quan sơ sẩy, không biết dạy con, khiến tam hoàng tử không vui.

Vẻ mặt Ba Đài cực kém, thật không nghĩ tới, nữ nhi lại xúc động đến loại tình trạng này! Ngu muội đến cực điểm!

Nguyên bản còn muốn để nữ nhi biểu hiện tốt một chút, hiện tại biểu hiện thật đúng là khiến cho người ta kinh ngạc.

- Ba Thái Thú, không phải bản hoàng tử không vui, mà là Dạ Côn kia muốn chém chết tươi con gái của ngươi, đây mới là chuyện không vui.

Ba Đài chắp tay, nhìn về phía luận võ đài, ánh mắt kiên định.

Nữ nhi nhất định phải cứu cứu! Không thể nhìn Uyển Thanh chết dưới Thần Kiếm như vậy.

Ba Đài lập tức nhảy lên, đi thẳng tới trước mặt nữ nhi, Ba Uyển Thanh thấy cha ra cửa, lập tức có niềm tin.

- Cha! Những người này muốn giết con, con...

Ba!

Ba Uyển Thanh còn chưa nói hết lời, liền bị Ba Đài hung hăng tát một cái:

- Nhìn chuyện tốt con làm kìa! Con muốn cha tức chết sao?!

Ba Uyển Thanh bụm mặt, khó tin nhìn cha, cũng không có nhận rõ sai lầm của mình, thậm chí khẽ kêu ra:

- Cha! Rõ ràng là bọn họ đang khi dễ nữ nhi! Vì sao người lại đánh con!!!

- Ba Đài! Ngươi giết con dâu ta, ta không đội trời chung với ngươi.

Tay phải Dạ Minh tức vừa nắm.

Nguyên bản thương khung hỏa hồng lập tức gió nổi mây phun, hai cỗ lực lượng hủy thiên diệt địa sắp hiện ra ở trước mắt mọi người.

Dạ gia phụ tử đồng thời triệu hoán Thần Kiếm.

Chỉ sợ tất cả mọi người không ngờ tới, nếu chuyện này không giải quyết tốt, sẽ phải lấy mạng đến thường.

Các học viện lớn xung quanh đều trầm mặc, phụ tử nhà này đúng là hai tên yêu nghiệt, nhìn thương khung hiện tại xem, tình cảnh như tận thế, toàn bộ An Khang châu đều bao phủ ở bên trong một cỗ sát ý.

Bùi Thiên làm viện trưởng, lúc này không thể không đứng ra:

- Việc này do Ba Uyển Thanh gây nên, vậy nên gánh chịu hậu quả tương ứng, phụ tử Dạ gia, các ngươi không cần tức giận, tuyệt đối cho các ngươi một cái công đạo.

Nói xong Bùi Thiên liền nhìn về phía Ba Đài, ngươi còn chưa động thủ sao? Chẳng lẽ muốn để cho ta tới sao?

Bàn tay Ba Đài đang run rẩy, mà Ba Uyển Thanh nhìn bóng lưng của cha, thì thào nói ra:

- Cha, người muốn giết nữ nhi sao?! Vì bọn hắn! Người muốn giết nữ nhi sao!!!

Ba Đài chậm rãi quay đầu nhìn về phía nữ nhi, trong ánh mắt che kín tơ máu, tất cả mọi người đang buộc cha ngươi, Uyển Thanh! Hồ đồ a!!!

Chỉ thấy bàn tay Ba Đài ngưng tụ, một thanh kiếm vô hình xuất hiện.

Xoạt!

Một cánh tay mang theo máu tươi xuất hiện ở trong mắt mọi người.

Ba Đài bàn tay lớn vừa nắm, kiếm nhận ngưng tụ thành một đoàn vệt trắng, hất lên.

Ầm!

Cánh tay Ba Uyển Thanh biến mất.

- Tay của con! Tay của con! Cha, người chặt tay của con!!!!!! A a a!!!

Ba Uyển Thanh khó có thể tin nhìn cha gào thét, máu tươi văng khắp nơi. Ba Đài tranh thủ thời gian đỡ lấy nữ nhi sắp ngã, đau lòng khó nhịn, cha đây cũng là đang cứu ngươi!!!

Dạ Côn lạnh giọng quát:

- Ngươi cho rằng một cánh tay liền có thể chống đỡ mạng của nữ nhân ta sao?! Không có khả năng!

Quả thật, tất cả mọi người cảm thấy, con gái của ngươi giết thê tử của người ta, ngươi lại chỉ chặt một cánh tay, tay của nữ nhi ngươi đáng giá như vậy sao?

- Cha, đừng có giết con, cha... van người... con không muốn chết.

Sắc mặt Ba Uyển Thanh tái nhợt, vô lực hô hào.

Dạ Côn sát ý đã quyết, lạnh giọng nói ra:

- Đã ngươi không nỡ bỏ, vậy liền để cho ta tới!

Bùi Thiên không có ngăn cản Dạ Côn, Ký Văn Sơn cũng không có ngăn cản, Trưởng Tôn Tuấn Hiền càng sẽ không ngăn cản, giết người thì đền mạng, đây là Thiên Đạo, cũng là vương pháp.

Hiện tại vẻ mặt Ba Đài dữ tợn, nội tâm đang điên cuồng giãy dụa, nhìn xem nữ nhi hư nhược, bàn tay Ba Đài đang run rẩy.

Nhưng vào đúng lúc này.

- A, Mộ Nhi có mặc bảo y ta cho.

Đông Môn Mộng đột nhiên kinh hô một tiếng.

Sau đó Dạ Côn chỉ nghe thấy âm thanh kinh ngạc của Nhan Mộ Nhi:

- Ây, vậy ư?

- Đúng vậy, ngươi xem một chút, ám khí kia đều bị chặn.

Đông Môn Mộng giật mình nói ra.

- Ai nha, mẫu thân, làm con sợ muốn chết, con còn tưởng rằng mình sắp chết rồi.

Diệp Ly biểu lộ là như vậy ( ̄ェ ̄;), vừa rồi kiểm tra thân thể Nhan Mộ Nhi liền biết, một chút chuyền đều không có, hoàn toàn là giả ra.

Nhìn một chút, thế mà đang cùng mẫu thân kẻ xướng người hoạ.

Tội nghiệp Côn ca và phụ thân, còn không biết, bộc lộ chân tình. - Phu quân, ngươi nhìn ta, không có việc gì vậy. Thật thần kỳ.

Nhan Mộ Nhi đứng dậy, hướng Dạ Côn cách đó không xa giơ giơ tay lên, nào giống một kẻ hấp hối sắp chết, còn nhảy nhót tưng bừng.

Mọi người thấy Nhan Mộ Nhi đứng lên liền nhẹ nhàng thở ra một hơi, nữ hài tử xinh đẹp như vậy, nếu như hương tiêu ngọc vẫn, vậy thì thật đúng là đáng tiếc.

Thế nhưng!

Ba Đài nhìn thấy Nhan Mộ Nhi đứng lên, vẻ mặt liền cứng đờ, ánh mắt lại mang theo lửa giận.

Mà Ba Uyển Thanh thấy Nhan Mộ Nhi thế mà không có việc gì, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sau đó hôn mê.

- Côn tẩu à, ngươi dọa giết chúng ta, Côn ca đều sắp bị ngươi dọa khóc.

Nguyên Chẩn vỗ vỗ ngực, đúng là vạn hạnh.

Dạ Côn tựa hồ đã biết, Mộ Nhi nghịch ngợm, vừa rồi là đang giả vờ... ngay cả mình cũng bị lừa rồi, thế nhưng nàng giả quá giống.

Như thế tính toán, cánh tay kia của Ba Uyển Thanh chẳng phải đã chém uổng?

Dạ Minh liếc mắt nhìn thê tử, ngươi nói sớm a...

Đông Môn Mộng biểu thị, nói sớm ngươi liền sẽ cười trừ.

Dạ Tần nhẹ nhàng thở ra, sau này tẩu tẩu đừng đùa kiểu này, đại ca ta kém chút nổi khùng rồi.

- Phu quân, ngươi làm sao lại khóc.

Nội tâm Nhan Mộ Nhi cười đến nở hoa, tiểu trọc đầu thật là đáng yêu, rất thích a ~ vừa rồi đều khóc.

Dạ Côn thật muốn giáo huấn thê tử thật tốt, không biết như thế sẽ dọa người ta chết khiếp sao?

Nhưng bây giờ vẫn phải nói chút gì đó, dù sao vừa rồi Ba Đài đều sắp ra tay thủ tiêu nữ nhi của mình, Mộ Nhi đứng lên thật rất đúng lúc.

Dạ Côn lập tức quát:

- Mộ Nhi! Nàng làm sao không kiểm tra thân thể mình một chút! Chẳng lẽ không biết chúng ta rất lo lắng hay sao?

- Phu quân, Mộ Nhi biết sai, vừa rồi cũng là bị hù dọa, cho rằng mình phải chết, cũng may mẫu thân nhắc nhở một chút, ta mới phản ứng được.

- Quá xúc động! Quá bất cẩn! Về sau phải chú ý hơn, biết không!

- Biết rồi, phu quân.

Nhan Mộ Nhi ủy khuất nói ra, thật đúng là phu xướng phụ tùy.

Dạ Côn hướng phía Bùi Thiên chắp tay nói ra:

- Tốt, không sao, cuộc thi đấu vẫn tiếp tục.

Dạ Minh và Đông Môn Mộng cảm thấy không sai biệt lắm, trực tiếp quay trở về tại chỗ.

Hai thanh Thần Kiếm cuối cùng vẫn không có hạ xuống, nhưng cho dù không có hạ, cũng khiến những học viên này mở rộng ánh mắt.

- Đều đứng ở chỗ này làm gì, xuống a, đừng quấy rầy người khác luận võ, thật là, phải có tâm thành tín mới được.

Côn ca nói hiên ngang lẫm liệt, giống như vừa rồi chưa từng phát sinh chuyện gì vậy.

Trong lúc Dạ Côn quay người chuẩn bị đi xuống, Ba Đài đột nhiên trầm giọng hỏi:

- Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?

Dạ Côn quay đầu nhìn Ba Đài, âm u nói ra:

- Ba Thái Thú, ngươi hẳn nên vui mừng vì thê tử ta không có việc gì, bằng không kết quả sẽ không giống như hiện tại đâu.

Chương 189: Yêu cầu này rất quá đáng nha ~

Ba Đài đột nhiên cười một tiếng, trong tiếng cười mang theo hận ý:

- Dạ Côn, ngươi không hổ là hài tử ưu tú nhất huyện Thái Tây! Thật vô cùng ưu tú!

Nói đến phần sau, trên cơ bản chính là cắn răng nghiến lợi nói ra.

Dạ Côn không nói gì, người làm việc, liền phải chịu trách nhiệm.

Lúc con gái của ngươi xuất ra ám khí, nên nghĩ đến hậu quả, nhưng mà đây đã là hậu quả tốt nhất.

Mà Ba Uyển Thanh kia, đầu tiên là phát hiện bị nam nhân lừa gạt, sau đó không có hài tử, muốn hợp lại cũng thất bại, cuối cùng còn cụt tay, những ngày này, nhân sinh Ba Uyển Thanh đã không thể dùng chữ thảm để hình dung.

Đoán chừng còn khó chịu hơn việc trực tiếp giết nàng.

Ba Đài hướng phía Bùi Thiên chắp tay nói ra:

- Ta dẫn tiểu nữ trở về chữa thương trước.

- Chờ một chút.

Bùi Thiên nhanh chóng hô.

Ba Đài ôm nữ nhi cũng không có quay người, Bùi Thiên từ tốn nói:

- Ba Uyển Thanh tự mình sử dụng ám khí, bại hoại thanh danh học viện, từ giờ trở đi, Ba Uyển Thanh không còn là học viên Học Viện An Kinh.

Không thể không nói, Bùi Thiên coi trọng thanh danh học viện mình hơn tất cả.

Lúc trước vì thanh danh, còn đuổi Côn ca đi, hiện tại ngay cả Ba Uyển Thanh cũng đuổi đi.

Ba Đài nghe xong không nói gì, ôm nữ nhi rời khỏi đấu võ trường.

- Tiếp tục tranh tài.

Bùi Thiên trầm giọng nói ra, tâm tình quả thật không tốt. Chuyện này truyền đi, sẽ là một lần đả kích danh dự đối với Học Viện An Kinh.

Mất một tay đơn quả thật đã tiện nghi.

Dạ Côn bên này.

Diệp Ly đột nhiên quay đầu nhìn về phía Nhan Mộ Nhi, Nhan Mộ Nhi đều bị nhìn run rẩy, nhịn không được nói ra:

- Làm gì.

- Lần sau có chơi vui như vậy, gọi ta.

Nhớ năm đó, Diệp Ly cùng đệ đệ cũng rất biết chơi.

Nhan Mộ Nhi trợn trắng mắt nhìn Diệp Ly:

- Cái gì chứ, ta nào có chơi, chớ nói lung tung.

Dạ Côn đương nhiên nghe thấy được, Mộ Nhi chiêu này chơi rất tốt, mạnh mẽ khiến Ba Đài chặt đứt một tay của Ba Uyển Thanh, giúp cho đệ đệ thở ra một hơi.

Bất quá Ba Uyển Thanh không xuất ra ám khí, cũng sẽ không khiến Mộ Nhi bắt lấy cơ hội.

Tiểu kiều thê Mộ Nhi rất thông minh.

Lúc này Dạ Minh và Đông Môn Mộng cũng không tiếp tục xem nữa, chuẩn bị trở về.

- Mộng Mộng, nàng nói Ly Nhi cùng Mộ Nhi đến cùng có thân phận gì?

Dạ Minh đột nhiên hỏi.

Kỳ thật Đông Môn Mộng cũng có thể cảm giác được, nhưng cũng không có điểm phá, nếu phu quân nói, vậy liền hảo hảo tâm sự.

- Thân phận Ly Nhi mê ly, ta cũng không có tra ra tin tức gì, có lẽ nói tới đều là giả.

- Vậy Ly Nhi tiếp cận Côn Côn của chúng ta đến cùng là vì sao? Ly Nhi tướng mạo xuất chúng, Côn Côn cầm một kim tệ liền mua xuống, ta vẫn

không tin.

Dạ Minh tưởng tượng lấy, Diêm Vương ta sao lại không đụng tới chuyện tốt như vậy chứ? Làm sao toàn là một mình Côn Côn đụng phải.

- Cũng đúng, tiếp cận Côn Côn cũng nên có mục đích, chỉ có thể nói, tiếp cận Côn Côn là vì điều tra ngươi đi. - Ta có cái gì tốt để điều tra, tai mắt của đám người kia không phải mỗi ngày đều nhìn sao...

- Thật khiến người ta hao tổn tâm trí, nhưng từ tình huống hiện tại xem ra, Ly Nhi đối với Côn Côn tựa hồ cũng không có ác ý.

- Đúng thế, Mộ Nhi càng kỳ quái hơn.

Dạ Minh hơi khẽ cau mày.

- Như thế nào?

- Trong ngày thành hôn, thái độ của Mộ Nhi đối với Nhan Thừa Thiên có thể nói là một trời một vực, ta đã điều tra một thoáng, lúc trên đường tới, Mộ Nhi cùng thị nữ là muốn đào hôn, nhưng lúc đến đây thì thị nữ chết rồi, Mộ Nhi lại có chuyển biến dị thường.

Đông Môn Mộng thở dài thật sâu:

- Chẳng lẽ ý của ngươi là, Mộ Nhi thật đã chết? Đây là Mộ Nhi là giả?

- Cũng chỉ là một loại suy luận, không chứng cứ gì cả, nếu thật là giả, vì sao cũng muốn tiếp cận Côn Côn chúng ta? Thậm chí còn gả cho nó.

Dạ Minh thật không nghĩ ra, hoàn toàn không hề có động cơ.

- Từ tình huống hiện tại này xem ra, Ly Nhi cùng Mộ Nhi vẫn rất tốt với Côn Côn, vừa rồi Mộ Nhi cũng là giúp đỡ Tần Tần thở một hơi.

- Nàng không cảm thấy, như thế là muốn lấy được tín nhiệm của chúng ta sao?

Đông Môn Mộng không nói gì, phu quân nói không phải không có đạo lý:

- Trước nhìn kỹ hẵng nói đi, Côn Côn cũng không phải đồ đần, có thể thấy rõ ràng.

- Côn Côn còn gạt chúng ta đây.

- Ài... những hài tử này, thật đúng là không có cách nào.

Dạ Minh đột nhiên nắm tay nhỏ của Đông Môn Mộng, chuyện này khiến Đông Môn Mộng nghi hoặc nhìn Dạ Minh.

- À ừm, đã lâu rồi không có nắm tay.

Nhìn bộ dáng thấp thỏm của trượng phu, Đông Môn Mộng yêu kiều nở nụ cười.

Dạ Minh hừ một tiếng, không nắm thì không nắm, thật là hẹp hòi.

Vừa mới buông thê tử ra, Đông Môn Mộng chủ động kéo cánh tay Dạ Minh lại, nhẹ nhàng dựa vào.

Chuyện này khiến Dạ Minh vui vẻ không thôi. - Đừng cao hứng, nhìn ngươi gần đây nghe lời, không có loạn mua hàng giả, ban thưởng.

- Mộng Mộng, vậy chúng ta phải tán gẫu một thoáng, những thứ kia...

- Im miệng!

- Có ngay ~

Đấu võ trường.

Bởi vì Ba Uyển Thanh phạm quy, Nhan Mộ Nhi thu được thắng lợi.

Phân tích sư phấn khởi hô:

- Sáu trận thắng liên tiếp! Học Viện Vô Hư thu được sáu trận thắng liên tiếp! Trời ạ! Đây là chuyện chưa từng xảy ra trước đây! Học Viện Vô Hư cho chúng ta quá nhiều kinh hỉ, chẳng lẽ lần này sẽ xuất hiện liên thắng tám trận sao?! Kỷ lục kia sẽ không có ai có thể phá vỡ được!

Hiện tại Bùi Thiên hận không thể giết chết tên liếm cẩu này, miệng đều là Học Viện Vô Hư.

Giờ phút này, Dạ Côn bên này lần nữa bay ra một tấm danh sách, Học Viện An Kinh bên kia cũng bay ra một tấm.

Học Viện An Kinh: An Ngữ Lan.

Học Viện Vô Hư: Diệp Ly.

- Lại là Học Viện Vô Hư, liên tục bảy trận! Chẳng lẽ đây là đã định trước sao? Lần này chính là Diệp Ly Học Viện Vô Hư! Đồng dạng cũng là thê tử Dạ viện trưởng, không thể không nói, Dạ viện trưởng đã hưởng hết tề nhân chi phúc, hai vị kiều thê đều mỹ mạo như thế, thân là nam nhân, ta quả thật hâm mộ Dạ viện trưởng!

- Thế nhưng, Học Viện An Kinh là có An Ngữ Lan! Đệ tử quan môn của phó viện! Thiên phú cực cao, năm nay mới mười lăm tuổi, liền có được thực lực Kiếm Sư! Dưới sự dạy bảo của phó viện, tuyệt đối có thể trở thành Kiếm Đế!

- Bất quá chỉ sợ Diệp Ly cũng không đơn giản, dù sao cũng là thê tử Dạ viện trưởng, muốn chiến thắng, chỉ sợ cần một chút dũng khí.

Phân tích sư nói xong vô thức nhìn thoáng qua chủ vị, vừa vặn gặp ánh mắt Bùi Thiên, bị dọa đến mức lập tức quay đầu, mồ hôi đầy trán.

Mình đã nói...

- Côn tẩu! Cố gắng lên!

- Tẩu tẩu, cố gắng lên ~

- Tỷ tỷ, nhất định phải thắng ~

Diệp Ly đứng dậy, mang theo mỉm cười nhìn Côn ca.

- Làm gì, nhìn ta như vậy.

Dạ Côn cảm giác Diệp Ly không có lòng tốt.

- Hôn ta một cái.

- A!

Dạ Côn sợ ngây người, không nghĩ tới Ly Nhi lại có yêu cầu quá phận như thế.

Nào chỉ là Dạ Côn, bọn người Dạ Tần cũng mộng bức, Côn tẩu trực tiếp như vậy à, rất có dũng khí a!!!

Nhan Mộ Nhi thầm nghĩ Diệp Ly xảo quyệt, mình sao không nghĩ ra một chiêu này chứ, quá chủ quan rồi.

- Nhiều người như vậy, trở về bao ăn no.

Dạ Côn thấp giọng nói ra, Côn ca ta cũng biết thẹn thùng đấy.

- Một chút yêu cầu này, phu quân cũng không thể thỏa mãn ta sao...

Diệp Ly ủy khuất nói ra.

Dạ Côn không biết nói gì, về nhà hôn với hôn ở đây có gì khác nhau sao?

Thế nhưng thê tử đã sắp lên sân, được rồi, tiện nghi thê tử một lần vậy.

Chương 190: Phong thủy luân chuyển

Dạ Côn nhanh chóng bẹp một phát lên trên mặt Diệp Ly, tốc độ kia, phảng phất như bị uy hiếp đến tính mạng vậy.

Diệp Ly cũng là một mặt ngượng ngùng, vừa rồi cả gan đưa yêu cầu, không thể thua Nhan Mộ Nhi được.

Toàn trường nhìn Côn ca tú một đợt, đúng là kém chút đã chủi đổng lên, có thê tử xinh đẹp rất ghê gớm ư, liền có thể hôn hôn giữa thanh thiên bạch nhật, còn hôn nhanh như thế, nhìn chẳng thấy gì cả.

Mọi người cũng là giận mà không dám nói gì, trong tay Côn ca còn nắm Thần Kiếm, ai dám làm loạn.

Theo hai cô bé ra sân, đám nam hài tử liền được một phen chiêm ngưỡng, tiến hành so sánh.

So tới so lui, vẫn cảm thấy thê tử Dạ viện trưởng đẹp mắt.

Này có thể làm sao được, luôn là cảm thấy thê tử người khác tốt, ha ha ha... thật xấu hổ a.

- Học Viện An Kinh An Ngữ Lan, thỉnh giáo!

- Học Viện Vô Hư Diệp Ly, thỉnh giáo!

An Ngữ Lan cũng không có dùng kiếm, mà chỉ bày ra quyền thức.

Diệp Ly lạnh nhạt hỏi:

- Làm sao không sử dụng kiếm?

- Công bằng.

An Ngữ Lan lạnh nhạt nói ra.

Diệp Ly cảm thấy, ngươi đối đầu với ta, đây vốn đã là một chuyện không công bằng rồi.

- Vậy thì tới đi.

Diệp Ly dùng đến quyền pháp Dạ Côn dạy tiến hành chiến đấu, hai cô bé lập tức quấn quýt lấy nhau.

Dạ Côn cẩn thận suy nghĩ lấy, Diệp Ly trước đó nói, biết một chút, này chỗ nào biết một chút chứ, rõ ràng giống như đã trải qua bách chiến rồi.

Còn có Mộ Nhi, ra sân không có một chút nhút nhát, thậm chí còn có tâm tư chơi.

Hai vị thê tử này của mình, xem ra đều không đơn giản, thực lực càng là một chuyện bí ẩn.

Xem ra cần phải thăm dò một thoáng.

Giữa sân, Diệp Ly bỗng nhiên đặt nắm đấm ở bên hông, chăm chú nhìn An Ngữ Lan.

Xem ra là muốn chơi một quyền nghiêm túc.

An Ngữ Lan khẽ thở dài một cái, nữ hài tử này xác thực mạnh hơn mình, cho dù dùng kiếm cũng không có cách nào chiến thắng.

- Ta nhận thua.

An Ngữ Lan trầm giọng nói ra, một quyền này đánh xuống, chỉ sợ mình sẽ bay mất.

Diệp Ly cũng lộ ra ánh mắt tán dương, nữ hài tử rất tự biết mình.

Theo An Ngữ Lan nhận thua, học viên Học Viện An Kinh có chút không bình tĩnh.

- Sư tỷ không sử dụng kiếm, thua cũng là chuyện thường.

- Đúng vậy, nếu như sư tỷ dùng kiếm, vậy liền sẽ không thua.

- Sư tỷ quá khiêm nhường.

Dạ Côn nghe thấy âm thanh xung quanh, thầm nghĩ nữ hài tử này thông minh, ngay từ đầu liền biết mình sẽ thua, dứt khoát liền kiếm đều không cần, như vậy cho dù thua, người khác cũng sẽ cảm thấy, dùng kiếm liền sẽ có thể thắng.

Diệp Ly hướng phía Dạ Côn cười cười, Dạ Côn hướng phía Diệp Ly vẫy vẫy tay, Diệp Ly vui sướng chạy tới, còn không có kịp phản ứng, liền bị Côn ca ôm vào trong ngực, hung hăng hôn một cái.

Toàn trường nhìn Côn ca tú ân ái, thật muốn đánh hắn rớt phân.

Diệp Ly bị làm trở tay không kịp, đều không biết mình ở nơi nào, tiểu trọc đầu này, xấu lắm ~ - Trẻ tuổi thật sự tốt, cái gì cũng dám làm.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền cười khẽ một tiếng.

Ký Văn Sơn chắp tay nói ra:

- Người trẻ tuổi bây giờ, quả thật không còn bảo thủ.

- Năm đó lúc ta còn trẻ, cùng nữ hài tử đi cùng một chỗ đều sẽ đỏ mặt, nhìn con trai Dạ gia một chút, đúng là cay con mắt.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền hơi hơi che mắt, bất đắc dĩ lắc đầu.

Ký Văn Sơn cười cười, không nói gì, thật sự là hâm mộ những người trẻ tuổi này, người đã già, muốn làm cũng không làm nổi.

- Đại ca, đại ca, như thế được rồi.

Dạ Tần ở một bên nhỏ giọng nhắc nhở, đại ca khẳng định điên rồi.

Dạ Côn đúng là điên rồi, cũng không biết tại sao mình lại làm như thế.

Ầy, Ly Nhi đều dán ở trên người mình không đi, bên cạnh còn có Mộ Nhi đang ăn dấm.

Được rồi được rồi, nếu lại hôn Mộ Nhi, Côn ca ta sợ những người này sẽ nổi khùng đi.

Dạ Côn cảm giác, trận đấu tiếp theo nhất định là mình lên, kết quả không nghĩ tới, thế mà không phải.

Nhìn từng trận tranh tài diễn ra, Dạ Côn có hiểu biết mới đối với các học viện lớn, mỗi học viện đều có phương pháp dạy của mình, giống như học viện mình có Côn Thức Quyền Pháp vậy.

Chẳng qua là Côn Thức Quyền Pháp quá lợi hại, nhất là đại chiêu cuối cùng, hoàn toàn có thể miểu thiên miểu địa.

Trấn an Diệp Ly đừng nằm ở trong lồng ngực của mình như thế, nhiều người nhìn như vậy, chờ buổi tối hôm nay trở về, ngươi muốn nằm kiểu gì cũng được.

Nghĩ như thế, Côn ca đều muốn ngủ.

Kỳ thật đã thắng liên tiếp bảy trận, Dạ Côn có lên đấu hay không đều không quan trọng.

Hiện tại đanh ngạch đệ nhất đã nắm chắc trong tay.

Trừ học viện của mình ra, không còn học viện nào đạt được tam liên thắng nữa, tối đa chỉ là nhị liên thắng. Tương đối thú vị chính là, An Khang châu chỉ có ba cái danh ngạch.

Thế nhưng Học Viện Nhật Nguyệt lần này thế mà thành một con ngựa ô. Năm thắng ba bại, trong đó hai bại đều nằm ở trong tay Dạ Côn.

Thành tích Học Viện Chân Vũ cũng là năm thắng ba bại, thành tích ngang với Học Viện Nhật Nguyệt.

Mà Học Viện An Kinh thế mà lạnh! Bài danh đệ tứ! Thành tích bây giờ là bốn thắng ba bại,

Chỉ còn lại một trận cuối cùng, nếu như thua...

Như vậy danh ngạch Kiếm Trủng năm nay, Học Viện An Kinh mất rồi. Đây là chuyện chưa từng xảy ra trước đây

Mà một trận cuối cùng này, Côn ca còn chưa lên.

Dạ Côn cảm thấy, đây là hy vọng lão thiên ban cho mình.

Lúc này Bùi Thiên không thể bảo trì bình tĩnh được nữa. Bởi vì Ba Uyển Thanh, một trận thắng cứ thế chấp cánh bay đi.

Hiện tại thắng, còn có thể cùng Học Viện Chân Vũ, Học Viện Nhật Nguyệt tranh đoạt một thoáng, nhưng nếu như thua...

Học Viện An Kinh gánh không nổi.

Bùi Thiên nhìn một tên học viên sau cùng, mặc dù là một Kiếm Sư, nhưng Bùi Thiên cảm giác, y cũng không phải là đối thủ của Dạ Côn.

Nếu như Dạ Côn không nhường, như vậy Học Viện An Kinh liền sẽ trở thành trò cười.

Địa vị sẽ rớt xuống ngàn trượng.

Tên Dạ Côn kia sẽ nương tay sao? Bùi Thiên cảm thấy sẽ không, trước đó còn đuổi hắn đi, trong lòng khẳng định tức giận, hận không thể nhìn mình bị chê cười!!!

Nào chỉ là Dạ Côn chờ chế giễu, mỗi một học viện đang ngồi đều chờ Học Viện An Kinh biến thành trò cười, dù sao Học Viện An Kinh xưng bá An Khang châu quá lâu, cuối cùng có cơ hội nhìn một màn như thế, dĩ nhiên đều hy vọng trở thành sự thật.

- Viện trưởng, xem ra năm nay xảy ra biến cố rồi, danh sách này có chút nguy hiểm.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Bùi Thiên cũng không để ý tới Trưởng Tôn Tuấn Hiền, hướng phía Quan Thanh nói ra:

- Đi tìm Dạ Côn nói chuyện.

Cho dù hiện tại Dạ Côn thua một ván, cũng sẽ đứng ở vị trí đệ nhất, ít nhất có thể tranh thủ cơ hội, có thể bán mặt mũi một lần, vậy là tốt nhất.

Quan Thanh kỳ thật không muốn đi, quá mất mặt...

Trưởng Tôn Tuấn Hiền nghe xong cười một tiếng, không nghĩ tới Bùi Thiên viện trưởng đại danh đỉnh đỉnh, đều sẽ làm như vậy, vì học viện, thật là co được dãn được.

Quan Thanh gọi An Ngữ Lan tới trước mặt:

- Đi tìm Dạ Côn nói chuyện.

- A!

An Ngữ Lan kinh hô một tiếng, Quan Thanh ra hiệu An Ngữ Lan đừng lớn tiếng như vậy.

Kỳ thật An Ngữ Lan cũng không muốn đi tìm Dạ Côn, trước đó còn muốn bắt hắn, hiện tại lại đi cầu hắn, cảm giác rất mất mặt.

Thế nhưng lão sư đã nói rồi, vì Học Viện An Kinh, mình phải đi.

Ánh mắt Dạ Côn vẫn luôn đặt ở Học Viện An Kinh bên này, trong lòng vui vẻ, ngồi không yên rồi đi.

Muốn tới cầu Côn ca ta à?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau