TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Nguyên chuẩn trận đầu

Nếu như Dạ Côn không lên thì phải đi tìm một người thay thế mới được, thế nhưng ở bên trong Học Viện Vô Hư, căn bản không có học viên nào khác.

Phi Tuyết? Phát dục quá nhanh, không được...

- Đại ca, làm sao bây giờ, nhân số chúng ta không đủ.

Dạ Tần lo lắng hỏi, thay đổi bất thình lình có phải nhằm vào phía học viện bọn họ hay không.

- Đúng vậy đó, phu quân, ta cảm thấy không thích hợp.

Nhan Mộ Nhi thấp giọng nói ra, trực giác miêu yêu vẫn rất nhạy bén.

Dạ Côn nhíu chặt lông mày, mình cũng có cảm giác như vậy, huống chi là bọn họ đây.

- Côn ca, hay là ngươi cũng tham gia đi.

Nguyên Chẩn đề nghị.

Phong Điền lại nói:

- Thế nhưng lúc trước không có tình huống viện trưởng tham dự.

Lúc này Dạ Minh và Đông Môn Mộng có chút không vui.

- Xem ra có người nhằm vào Côn Côn của chúng ta.

Đông Môn Mộng trầm giọng nói ra.

Dạ Minh xem thường, lại cười nói:

- Mộng Mộng, nàng không cảm thấy, Côn Côn chúng ta ra sân là chuyện tốt sao?

- Phu quân, ngươi nói là.

Ánh mắt Đông Môn Mộng sáng lên.

- Đúng vậy, Côn Côn chúng ta có thể nhịn như vậy, nhưng nếu như lên trên đấu võ trường, hắc hắc ~

- Hắc hắc ~

Đông Môn Mộng cũng cười theo.

Côn ca hoàn toàn không biết, cha cùng mẫu thân hận không thể nhanh đẩy mình lên sân khấu, sau đó bại lộ thực lực.

Cùng ngồi chờ chết, còn không bằng chủ động xuất kích, Dạ Côn đứng dậy chắp tay nói ra:

- Viện trưởng, quy củ đột nhiên đổi, khiến cho ta hết sức kinh ngạc.

Bùi Thiên nhìn về phía Dạ Côn, nhàn nhạt hỏi:

- Dạ viện trưởng có đề nghị gì?

- Nguyên bản đã nói bảy người, hiện tại đổi thành tám người, mà ta bên này nhân số ít, vậy phải làm sao bây giờ?

Chỉ thấy Côn ca vừa nói vừa vuốt ve chiếc nhẫn trên tay phải, nụ cười trên khóe miệng phảng phất đang nói, muốn thử Thần Kiếm của ta sao...

Trưởng Tôn Tuấn Hiền bỗng nhiên cười nói:

- Dạ viện trưởng tự mình xuất mã cũng được.

Bùi Thiên biến sắc, tựa hồ rất không vui, dù sao đây cũng là học viện của ông ta.

- Vậy cũng chỉ có thể như thế.

Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra, chỉ sợ đây đã là kết quả tốt nhất.

- Ta không tán thành!

- Ta cũng không tán thành!

Chỉ thấy hai vị viện trưởng khác đột nhiên đứng dậy phản đối.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền không nói chuyện, giao sự tình cho Bùi Thiên tới xử lý.

- Hai vị có ý gì?

Bùi Thiên hỏi.

- Nghe nói Dạ viện trưởng có một thanh vũ khí tốt, nếu như tỷ thí, vậy sẽ bất công với những học viên khác. - Bùi viện trưởng, Dạ viện trưởng dù sao cũng là viện trưởng, nào có thể tham dự, trước kia cũng chưa từng có chuyện như thế.

Không đợi Bùi Thiên nói chuyện, Dạ Côn lần nữa đứng dậy nói ra:

- Hai vị viện trưởng, ta có thể không dùng vũ khí, hơn nữa tuy ta là viện trưởng, nhưng trên con đường tu luyện cũng đi chưa được bao xa, ngay cả quy củ bảy người còn có thể đổi, đề nghị nho nhỏ này hẳn không thành vấn đề chứ.

Kỳ thật hai vị viện trưởng là sợ Dạ Côn dùng Thần Kiếm nên mới lo lắng, nếu như Dạ Côn cam đoan không dùng, vậy liền không thành vấn đề.

- Nếu Dạ viện trưởng đã nói như vậy, vậy ta tán thành.

- Ta cũng tán thành.

Dạ Côn chắp tay, biết ý tứ của hai người, loại đồ vật như Thần Kiếm, quả thật rất có tính uy hiếp.

- Đại ca, vậy ngươi tham gia tổ Kiếm Sĩ đi.

Dạ Tần đề nghị, đại ca yếu như vậy, nếu như không dùng Thần Kiếm, sợ là sẽ bị khi dễ, bảo đại ca tu luyện, đại ca lại không tu luyện, đúng là lo lắng muốn chết.

Dạ Côn không có phản đối, nhẹ gật đầu, tổ Kiếm Sĩ tốt một chút, đến lúc đó dùng mưu thắng là được rồi.

Về phần dùng mưu như thế nào, hiện tại Dạ Côn còn chưa nghĩ ra.

Thần Kiếm có thể bại lộ, thế nhưng thực lực lại không thể lộ.

- Hiện tại bắt đầu chia tổ, mời các vị viện trưởng nộp danh sách cho ta.

Dạ Côn đã chuẩn bị xong danh sách phân tổ, danh sách Kiếm Sĩ chính là: Dạ Côn, Nhan Mộ Nhi, Nguyên Chẩn, Phong Điền.

Danh sách tổ Kiếm Sư chính là: Diệp Ly, Dạ Tần, Đông Tứ và Đát Từ.

Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, thắng nhiều đệ nhất!

Cho nên chỉ cần duy trì thắng lợi là được, cầm tới danh ngạch Kiếm Trủng, thu được một thanh kiếm thuộc về mình.

Kỳ thật Dạ Côn vẫn rất chờ mong, thậm chí vượt qua Thần Kiếm.

Nói thật, cho đến bây giờ, vẫn chưa thấy qua kiếm của cha cùng mẫu thân.

Bùi Thiên cất kỹ tất cả danh sách, sau đó đưa tay hất lên.

Chỉ thấy hơn một trăm tấm danh sách phiêu phù ở trên không đấu võ trường, sau đó chậm rãi hạ xuống, treo ở trên đỉnh đầu từng cái học viện.

Nhưng vào đúng lúc này.

Bên phía Dạ Côn bay ra một cái danh sách, mà học viện bên cạnh Dạ Côn đồng dạng cũng bay ra một cái. Hai cái danh sách bay ở trên không đài luận võ, sau đó tan biến, nhưng lại xuất hiện tên của học viên.

Học Viện Vô Hư: Nguyên Chẩn.

Học Viện Nhật Nguyệt: Vưu Quang.

Nguyên Chẩn có chút mộng bức, làm sao cũng không nghĩ tới, mình sẽ là người đầu tiên ra sân. Thân thể y trực tiếp cứng đờ, trong đầu trống rỗng.

Lại đụng phải là Học Viện Nhật Nguyệt.

Học Viện Nhật Nguyệt tại An Khang châu mặc dù không nổi danh như Học Viện An Kinh, Học Viện Chân Vũ, nhưng học viện cũng có danh tiếng nhất định

Quả thực là liều mạng tu luyện, phong cách học tập trong Học Viện Nhật Nguyệt có thể nói là tốt nhất trong các học viện, mỗi học viên đều là tu luyện cuồng nhân.

Vưu Quang là một thiếu niên có hình thể cường tráng, làn da màu đồng cổ, thân cao sáu thước.

Tên này cao hơn Nguyên Chẩn một cái đầu, hơn nữa dựa vào cái hình thể kia, tuyệt đối có thể bằng hai tên Nguyên Chẩn.

Một quyền kia đánh xuống, Côn ca liền phải xông lên ấn huyệt nhân trung.

Vưu Quang cũng là lộ ra vẻ bình tĩnh tự nhiên, phảng phất luận võ là một loại hưởng thụ.

Nhìn Vưu Quang đã lên luận võ đài, Nguyên Chẩn còn ngồi không nhúc nhích.

Phong Điền bên cạnh thọc Nguyên Chẩn:

- Lên mau!

Nguyên Chẩn kịp phản ứng, bờ môi đều đang run rẩy:

- Ta... ta... ta...

- Ta cái đầu của ngươi, mau lên.

Phong Điền vỗ ót Nguyên Chẩn một phát, thời điểm then chốt như xe bị tuột xích!

Dạ Côn quay đầu nói ra:

- Nguyên Chẩn, đừng sợ, cứ đánh như mấy ngày nay tu luyện là được, người này thân hình cao lớn, động tác nhất định sẽ chậm chạp, tìm ra sơ hở, nhất kích tất thắng.

Côn ca, ngươi nói nghe rất dễ, nhưng Nguyên Chẩn ta cho tới bây giờ còn chưa từng luận võ ở trước mặt nhiều người như vậy.

- Nguyên Chẩn, đừng làm mất mặt huyện Thái Tây chúng ta!

Dạ Tần trầm giọng nói ra.

Vừa nghĩ tới huyện Thái Tây, Nguyên Chẩn đột nhiên đứng dậy:

- Nếu như ta có bất trắc gì, hãy nói cho cha ta biết, ta đã tử chiến vì huyện Thái Tây.

Mọi người:......

Này cũng không phải sinh tử chiến, làm bầu không khí trầm trọng như vậy?

Nguyên Chẩn chậm rãi bước lên luận võ đài, thế nhưng chuyện lúng túng liền xuất hiện.

Bởi vì luận võ đài cao đến ba thước, Nguyên Chẩn vốn muốn nhảy lên, thế nhưng sợ mình khẩn trương, vấp chân thì biết làm sao.

Cho nên y lựa chọn leo lên.

Mười vạn người nhìn Nguyên Chẩn dùng phương thức cổ xưa nhất, bò lên trên luận võ đài.

Nhìn Vưu Quang người ta một chút, trực tiếp nhảy một phát là lên.

Toàn trường lập tức cười vang, như vậy cũng phái tới luận võ, chỉ sợ Học Viện Vô Hư không còn ai rồi.

Phong Điền che cái trán, trời ạ, quá mất mặt a...

Dạ Côn cũng không có phản ứng gì, dựa theo thực lực Nguyên Chẩn bây giờ, chỉ cần phát huy tốt, thắng là chuyện không thành vấn đề.

Thế nhưng hiện tại trạng thái của Nguyên Chẩn rất kém cỏi, không có chút tự tin nào, đây là chuyện phải khắc phục.

Chương 182: Ngồi xuống đứng dậy

Nguyên Chẩn đều không biết mình nên làm thế nào, bên tai đều là tiếng cười nhạo chói tai.

Nhìn Vưu Quang cường tráng trước mặt, cánh tay cứng cáp có thể so với bắp chân mình rồi, thế này có thể đánh được sao?

- Học Viện Nhật Nguyệt Vưu Quang! Thỉnh giáo!

Vưu Quang chắp tay quát, khí thế bất phàm.

Nguyên Chẩn cà lăm lên:

- Vô... Hư... học... viện Nguyên Chẩn... thỉnh giáo.

Lời nói không có chút khí thế nào từ trong miệng Nguyên Chẩn toát ra.

Vưu Quang lắc đầu, đối thủ của mình dường như rất yếu.

Ở bên cạnh luận võ đài xuất hiện một tên nam nhân, hình thể hơi mập, ăn mặc một thân đại hồng bào, trên mặt mang theo nụ cười hỉ khí.

- Giải thi đấu học viện so tài mỗi năm một lần lại đến, không sai! Vẫn là ta! Luận võ phân tích sư chuyên nghiệp nhất, giúp cho tất cả mọi người hiểu rõ võ học sâu hơn, không nói nhảm nữa, chúng ta cùng nhìn tuyển thủ trận tranh tài đầu tiên này!

- Đến từ Học Viện Nhật Nguyệt Vưu Quang, về mặt hình thể đã có ưu thế trời sinh, bị y đánh trúng một quyền, chỉ sợ sẽ không thể dễ dàng đứng lên. Hơn nữa học viên Học Viện Nhật Nguyệt đều có xưng hào tu luyện cuồng ma, mặc dù chỉ là tổ Kiếm Sĩ, nhưng thoạt nhìn vị Vưu Quang này, chỉ sợ chỉ cách Kiếm Sư một bước.

- Chúng ta lại dời ánh mắt đến học viên Nguyên Chẩn Học Viện Vô Hư, nói đến Học Viện Vô Hư, đây là ngôi sao duy nhất mới xuất hiện trong mấy năm gần đây, tuyệt đối có thể mang đến những trận luận võ đặc sắc cho chúng ta!

- Bất quá vị học viên Nguyên Chẩn này tựa hồ còn chưa thích ứng được, để cho Nguyên Chẩn chúng ta một chút thời gian thích ứng, tốt nhất là nên thích ứng trước khi ngã xuống.

Nghe phân tích sư nói, Dạ Côn cũng xấu hổ, nguyên lai luận võ còn mời cả phân tích sư tới dẫn chương trình.

Bất quá trạng thái hiện tại của Nguyên Chẩn quả thật không tốt.

- Nhận thua đi, ta sẽ giữ mặt mũi cho ngươi.

Vưu Quang nắm chặt nắm đấm, phát ra tiếng xương vang, khiến Nguyên Chẩn nuốt một ngụm nước bọt.

Đột nhiên, Nguyên Chẩn gầm thét một tiếng, tăng thêm lòng dũng cảm cho mình, còn bày ra tư thế tiến công.

Vưu Quang sửng sốt một chút, khóe miệng mang theo một tia khinh thị, chân phải hướng về sau một bước, trọng tâm đặt ở dưới hông.

- Cẩn thận một chút, đừng thấy ta cường tráng, liền cho rằng động tác của ta trì độn.

Vưu Quang vừa mới nói xong, trên thân liền bộc phát ra đạo lực Kiếm Sĩ đỉnh phong, tốc độ nhanh chóng khiến người líu lưỡi.

- Xem ra chúng ta phải ước định vị Vưu Quang này lại một chút, mặc dù thoạt nhìn cồng kềnh, thế nhưng vẫn là một vị tráng hán linh hoạt, dưới chân phảng phất sinh gió, xem ra Nguyên Chẩn nhỏ gầy đã mất đi ưu thế trận đầu, mà Học Viện Vô Hư cũng sắp trở thành học viện thất bại đầu tiên trong lần tỉ thí này

Dạ Côn đột nhiên muốn đi bịt miệng tên phân tích sư này lại.

Nhìn ánh mắt hung ác của Vưu Quang, còn có động tác huy quyền kinh khủng, Nguyên Chẩn đã choáng váng một nửa.

- Chết đi!

Vưu Quang oanh ra quyền phong khiến tóc dài của Nguyên Chẩn điên cuồng phiêu động, mà Vưu Quang vừa quát như thế, Nguyên Chẩn cũng thanh tỉnh không ít, theo bản năng liền ôm đầu ngồi xuống.

Vưu Quang phảng phất thấy Nguyên Chẩn bị một quyền của mình đánh bay ngất xỉu, thế nhưng ngàn vạn không nghĩ tới, Nguyên Chẩn phản ứng nhanh như vậy.

Ôm đầu ngồi xuống phảng phất luyện hơn ngàn lần, một mạch mà thành, không có một chút dây dưa dài dòng.

Vưu Quang một quyền này trực tiếp oanh không, mà lực lượng cường đại khiến Vưu Quang mất đi cân bằng, thân thể ngã về phía Nguyên Chẩn. - Nguyên Chẩn! Đứng lên!

Trong lòng Phong Điền đau nhức, ngươi không cần mặt mũi, Côn ca chúng ta vẫn cần a.

Nguyên Chẩn nghe được, sau đó đột nhiên đứng lên, bả vai vừa lúc đâm vào mặt Vưu Quang, thậm chí còn có thể nghe thấy một tiếng vang trầm. Chỉ sợ xương mũi đã bị đụng lệch rồi.

Vưu Quang chỉ nhìn thấy Nguyên Chẩn nguyên bản ngồi xuống, đột nhiên lại đứng lên, trơ mắt nhìn cái bả vai kia đập vào mặt mình, muốn điều chỉnh vị trí cũng không kịp, bờ vai hung mãnh đập vào mặt khiến toàn bộ cảnh vật trước mắt y tối lại.

Mình bị lừa rồi!

Đây là ý thức sau cùng trước khi Vưu Quang ngất đi.

Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, xoay chuyển quá nhanh, một giây trước Vưu Quang còn vô cùng uy mãnh, Nguyên Chẩn bộ dáng sắp bại, thế nhưng sau một cái ngồi xuống đứng dậy, Vưu Quang liền xong đời.

Ngay cả phân tích sư cũng khiếp sợ, mình hành nghề mấy chục năm, đây lần đầu tiên nhìn thấy tình cảnh như thế.

Cũng không biết nên nói như thế nào.

- Quả thật khiến cho người ta chấn kinh! Không ngờ Nguyên Chẩn thế mà đã lừa được cả ta, đây là một vị cao thủ mê hoặc, dùng vẻ mặt sợ hãi cùng ánh mắt nhút nhát khiến đối thủ khinh địch, thế nhưng lúc địch nhân tập kích liền xảo diệu tránh thoát, tụ lực dùng vai đụng, không có bất kỳ động tác loè loẹt gì, có chỉ có đơn giản tiến công!

- Học Viện Vô Hư thân là một ngôi sao mới, thu được khởi đầu tốt đẹp trong lần so tài này, chúng ta cùng chúc mừng Học Viện Vô Hư, chúc mừng Nguyên Chẩn, chiến thắng trận đầu!

Toàn trường vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

Nguyên Chẩn nhìn Vưu Quang cách đó không xa, không hiểu ra sao, vừa rồi sợ hãi ngồi xuống, bị Phong Điền hô lên, đối thủ liền không hiểu thấu bay ra ngoài.

- Côn ca, ta thắng!

Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng Nguyên Chẩn biết, mình thắng rồi.

Dạ Côn đều có chút mộng, còn có thể thắng như thế sao? Xem ra mấy ngày gần đây cho bọn họ luyện sức eo vẫn có hiệu quả, không có loại rèn luyện cường độ cao này, tên to con kia còn không đến mức hôn mê bất tỉnh.

Nguyên Chẩn cao hứng bừng bừng nhảy xuống luận võ đài, Dạ Côn vỗ vỗ bả vai Nguyên Chẩn: - Tốt, không làm mất mặt huyện Thái Tây.

- Côn ca, vừa rồi ta sợ muốn chết.

Nguyên Chẩn ôm chặt lấy Dạ Côn, vừa rồi kém chút đã bị dọa tè ra quần.

- Được rồi, đừng sợ đừng sợ.

Côn ca tựa như đang an ủi nhi tử, khiến thê tử bên cạnh lắc đầu liên tục.

Học Viện Nhật Nguyệt bên kia khiêng học viên đang bất tỉnh về, vẻ mặt tất cả mọi người không hề tốt đẹp gì, từ trước đến nay bọn họ chưa từng bại trận đầu.

Dạ Minh và Đông Môn Mộng trên khán đài kém chút liền cười ra tiếng, Nguyên Chẩn này là tới khôi hài à, như thế cũng được? Tội nghiệp tên Vưu Quang kia thật.

- Tiếp theo sẽ tiến hành trận thứ hai! Do viện trưởng Học Viện An Kinh rút thăm.

Chỉ thấy Dạ Côn bên này lại bay ra một tấm danh sách, Học Viện Nhật Nguyệt bên cạnh cũng bay ra một tấm.

Phân tích sư mang theo cao ngữ khí hô:

- Xem ra Học Viện Nhật Nguyệt có cơ hội báo thù!

Theo danh sách tan biến, hai cái tên liền xuất hiện.

Học Viện Nhật Nguyệt, Tưởng Tử Diệc!

Học Viện Vô Hư, Phong Điền!

Phong Điền nghe thấy đến lượt mình, vẻ mặt cũng hơi biến hóa, rõ ràng có chút khẩn trương, nhưng lại tốt hơn Nguyên Chẩn rất nhiều.

- Cố gắng lên huynh đệ, liên thắng hai trận!

Nguyên Chẩn hướng phía Phong Điền cười nói.

- Đó là nhất định! Hai trận liên thắng!

Phong Điền bỗng nhiên cảm thấy có chút áp lực, Nguyên Chẩn đều thắng, mình cũng phải thắng mới được.

Dạ Côn cười nói:

- Buông lỏng đánh là được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy.

- Côn ca yên tâm.

Phong Điền hít một hơi thật sâu, tiến tới luận võ đài, thuận tiện nhìn đối thủ một chút.

Đối thủ là nữ, tướng mạo không tồi, chẳng qua là dáng vẻ thoạt nhìn có loại người sống chớ tiếp cận.

Lúc này phân tích sư lại đang phân tích một đợt mới.

- Trận đấu vừa rồi của Học Viện Vô Hư quả thật khiến chúng ta kinh ngạc tán thán, thế nhưng! Trận này sẽ không có vận khí tốt như vậy, bọn họ đụng phải Tưởng Tử Diệc! Tưởng Tử Diệc chính là cô nương có thiên phú nhất Học Viện Nhật Nguyệt, thậm chí trong cuộc tranh tài nội bộ học viện, nàng còn chiến thắng cả Kiếm Sư!

Chương 183: Di chuyển phong tao

- Như quả không có gì bất ngờ xảy ra, Tưởng Tử Diệc rất có thể sẽ đột phá bước vào cảnh giới Kiếm Vương trước hai mươi tuổi. Năng lực có thể so sánh với An Ngữ Lan Học Viện An Kinh! Là thiếu nữ thiên tài!

Phong Điền nghe nói như thế, áp lực lớn hơn, nữ hài tử này dáng dấp tốt, còn hết sức hung tàn.

Nhảy lên trên luận võ đài, động tác của Phong Điền vẫn vô cùng suất khí.

Còn Tưởng Tử Diệc bên cạnh lại nhẹ nhàng điểm chân, như lá rụng, có cỗ tiên vị, nhưng vẻ mặt lại băng lãnh, cự tuyệt người ngoài ngàn dặm.

- Học Viện Vô Hư Phong Điền, thỉnh giáo!

Phong Điền ủi nói ra.

Tưởng Tử Diệc chắp tay thản nhiên nói:

- Học Viện Nhật Nguyệt Tưởng Tử Diệc, thỉnh giáo.

Tại chủ vị, Bùi Thiên quay đầu nói nhỏ:

- Quan Thanh, lần trước bảo ngươi đi xử lý chuyện của Tưởng Tử Diệc, kết quả như thế nào?

- Viện trưởng, Tưởng Tử Diệc không nguyện ý tới.

- Vì sao? Điều kiện không đủ sao?

Bùi Thiên nghi hoặc hỏi.

- Nàng nói đã quen ăn đồ ăn ở Học Viện Nhật Nguyệt, đổi chỗ khẩu vị không tốt.

Bùi Thiên nghe xong không nói chuyện, chỉ là khẽ thở dài một tiếng biểu thị tiếc nuối.

Nếu như được bồi dưỡng ở Học Viện An Kinh, tuyệt đối có thể đột phá Kiếm Vương trước hai mươi tuổi.

Bên trên đài luận võ, Phong Điền không dám khinh thường, quyền pháp thủ thế đã bày xong, chỉ chờ đối phương tiến công tìm kiếm sơ hở.

Dạ Côn nhìn vị Tưởng Tử Diệc này, trầm giọng nói ra:

- Chỉ sợ trận này sẽ không đơn giản như vậy.

- Đúng vậy, Phong Điền phải cẩn thận.

Diệp Ly thấp giọng nói ra, vị Tưởng Tử Diệc này rất trầm ổn, cũng không có chủ động tiến công.

Tưởng Tử Diệc vốn là muốn báo danh tổ Kiếm Sư, thế nhưng viện trưởng không cho, dù sao chuyện quan hệ đến Kiếm Trủng, tỷ số thắng rất trọng yếu.

Mình tham gia tổ Kiếm Sĩ, có thể bảo chứng thắng một ván.

Nhìn Phong Điền đối diện, Tưởng Tử Diệc chậm rãi duỗi ra cánh tay nhỏ mảnh khảnh, năm ngón tay hơi hơi giơ lên, ra hiệu Phong Điền có thể phóng ngựa đến đây.

Đây là động tác cực kỳ xem thường, nữ nhân này rất hung hăng càn quấy.

Thế nhưng Phong Điền không có mắc lừa, đột nhiên duỗi ra ngón tay cái.

Chuyện này khiến Tưởng Tử Diệc hơi sững sờ, lúc ngón tay cái hướng xuống, Tưởng Tử Diệc đã sầm mặt lại.

- Ây da, Học Viện Vô Hư Phong Điền bày ra một động tác cực kỳ khiêu khích, chỉ sợ đợi chút nữa liền phải hối hận.

Phân tích sư tựa hồ ước gì Phong Điền thua trận.

- Ta nhớ kỹ ngươi!

Tưởng Tử Diệc lạnh giọng nói ra.

Phong Điền bỗng nhiên lộ ra nụ cười lỗ mãng:

- Có thể khiến cho mỹ nữ tuyệt sắc nhớ kỹ, đó là vinh hạnh của tại hạ.

- Đăng đồ tử! Hôm nay sẽ khiến ngươi bò xuống!

Tưởng Tử Diệc tựa hồ bị Phong Điền chọc giận, thân thể mềm mại lập tức chợt lóe lên, chuyện này khiến Phong Điền chấn động, tốc độ thật nhanh. - Liệt Diễm Chưởng!

Tưởng Tử Diệc khẽ kêu một tiếng.

Phong Điền vốn cho rằng đối phương sẽ áp sát tới, thế nhưng cô nàng cách mình hơn một trượng liền dừng lại.

Dùng chưởng pháp!

- Là Liệt Diễm Chưởng, quyền pháp Địa Huyền! Uy lực không thể coi thường! Phong Điền có thể tránh thoát một chưởng này hay không, đây vẫn là một ẩn số!

Phân tích sư trầm giọng nói ra.

Dạ Côn lập tức sầm mặt lại, Liệt Diễm Chưởng là loại chưởng pháp có giới hạn, vừa rồi Tưởng Tử Diệc đến gần Phong Điền chính là muốn bộc phát ra uy lực lớn nhất của Liệt Diễm Chưởng.

Dù sao Liệt Diễm Chưởng cách kẻ địch quá xa, vậy sẽ không có hiệu quả, càng gần uy lực càng lớn, nếu vừa rồi Phong Điền kéo dài khoảng cách, vậy sẽ có thể hóa giải dễ dàng, thế nhưng hiện tại đã chậm.

Nếu như Phong Điền ăn một chưởng, chỉ sợ sẽ trực tiếp nhấc đi.

Vẫn là trẻ tuổi không đủ kinh nghiệm a.

Phong Điền có thể cảm nhận được uy áp trên lòng bàn tay đối phương, dùng mắt trần cũng có thể trông thấy, trong tay Tưởng Tử Diệc toát ra một đoàn liệt diễm, chuẩn bị phun ra.

- Trắc khuynh hoạt bộ! Hàm tiếp lưu mang quyền!

Bỗng nhiên một âm thanh vang lên bên tai Phong Điền, đây là âm thanh có thể tín nhiệm, Phong Điền không có chút chần chờ, toàn bộ thân thể nghiêng dưới, tay phải hung hăng đánh xuống mặt đất, thân thể trượt đi.

Lúc này Liệt Diễm Chưởng ầm ầm bùng nổ, hỏa diễm nóng bỏng như là hung thú phát ra tiếng gào thét, quét ngang hư không trước người.

Mà Nguyên Chẩn trượt ở phía dưới hỏa diễm, thậm chí còn xuất hiện ở bên cạnh Tưởng Tử Diệc.

Phong Điền lần nữa vỗ sàn, thân thể cấp tốc đứng thẳng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tưởng Tử Diệc, nắm tay phải của Nguyên Chẩn nổi lên điểm điểm hào quang, đánh thẳng tới ngực Tưởng Tử Diệc.

Đây mới là đi như nước chảy, tất cả mọi người đều nhìn ngây người, Học Viện Vô Hư đến cùng là cái quỷ gì?

Vừa rồi vỗ đất trượt đi thoạt nhìn không ra hồn, nhưng lại né tránh rất hữu hiệu, thậm chí còn phản công.

Tưởng Tử Diệc thầm nghĩ mình chủ quan, động tác gia hỏa này thực sự rất quỷ dị.

Nếu như bị một quyền này đánh trúng, chỉ sợ...
Đột nhiên, ngón trỏ trái Tưởng Tử Diệc nhẹ nhàng điểm một cái, Phong Điền tựa hồ có cảm giác gợn sóng, nhưng một quyền này không thể không đánh.

Ầm!

Một quyền này của Phong Điền hung hăng đánh vào trong không khí, mà Tưởng Tử Diệc lợi dụng chút thời gian ngắn ngủi, lập tức kéo dài khoảng cách.

Một tiếng kẽo kẹt!

Phong Điền thế mà trông thấy không khí vỡ vụn! Đây là tình huống gì???

Lúc này Bùi Thiên cùng Quan Thanh đều lộ ra sự kinh ngạc, Trưởng Tôn Tuấn Hiền bỗng nhiên cười nói:

- Nhân tài đúng là xuất hiện tầng tầng lớp lớp.

Dạ Côn cũng không nghĩ tới, thắng lợi tới tay thế mà xảy ra biến cố, nữ hài tử này còn đồng tu Pháp Đạo!!!

Hơn nữa còn là thuấn pháp, chủng loại không cần vịnh xướng kia.

Loại kinh ngạc này thậm chí còn xuất hiện ở bên trong Học Viện Nhật Nguyệt.

Phân tích sư tỉnh táo lại, dùng ngữ khí trầm thấp nói ra:

- Đúng là không nghĩ tới! Trận thi đấu thứ hai thế mà lại xảy ra đột biến như vậy! Nhưng khiến cho mọi người không ngờ được chính là...

- Tưởng Tử Diệc không chỉ là Kiếm Sĩ, nàng còn đồng tu cả Pháp Đạo, hơn nữa thực lực lại không thấp, đều không cần vịnh xướng, mặc dù chỉ là Pháp Đạo Nhất Chương Bình Phong, thế nhưng muốn thuấn pháp, phải rèn luyện hơn vạn lần, không hổ là Học Viện Nhật Nguyệt!

Làm sao không thấy ngươi khen ngợi Phong Điền một thoáng, hai lần di chuyển vừa rồi cũng phi thường phong tao.

Lúc này Dạ Côn cười nói:

- Phong Điền đã thắng.

- Vì sao?

Nguyên Chẩn nghi hoặc hỏi, hiện tại rõ ràng là Tưởng Tử Diệc chiếm thượng phong.

Dạ Côn lạnh nhạt nói ra:

- Nhìn như nàng chiếm thượng phong, thế nhưng Pháp Đạo thuấn pháp cần có đạo lực cường đại chống đỡ, mà Tưởng Tử Diệc cũng không có cách nào duy trì lâu, đừng nhìn chỉ là một thoáng, nhưng đoán chừng đạo lực đã tiêu hao không sai biệt lắm, chỉ cần Phong Điền tiếp tục tiêu hao, liền có thể thắng.

- Vẫn là Côn ca ngưu bức, liếc mắt liền nhìn ra nữ nhân kia đang hư trương thanh thế.

Nguyên Chẩn nói xong cũng hướng phía đài bên trên hô to:

- Phong Điền! Côn ca nói, nữ nhân kia không xong rồi, tiêu hao nàng là được!

Học Viện Nhật Nguyệt bên kia nghe xong, lập tức hướng phía bên này mắng lên, ngươi có ý gì? Còn ở dưới nhắc bài.

Nhưng mà hình như cũng không có quy định không cho nhắc.

Phong Điền nghe xong cười nói:

- Xem ra một thoáng kia đã khiến ngươi cố hết sức.

- Đăng đồ tử!

Tưởng Tử Diệc lạnh giọng quát, ánh mắt mang theo không cam lòng, thua trong tay loại đăng đồ tử này, đối với nàng chính là sỉ nhục.

Phong Điền cũng không thèm để ý, chỉ cần có thể thắng lợi, nhiệm vụ của mình liền hoàn thành, cũng là một loại bàn giao với Côn ca.

Sau đó, Phong Điền cứ dựa theo Côn Thức Quyền Pháp cơ bản đến, Tưởng Tử Diệc khô héo đạo lực chỉ có thể cưỡng ép phòng thủ, liên tục bại lui.

Nếu như vừa rồi không dùng đạo pháp, tuyệt đối có thể thắng! Nhưng dưới tình huống đó, không thể không dùng được.

Chương 184: Đừng giống y

- Nhận thua đi, ta cho ngươi một chút mặt mũi.

Phong Điền lắc lắc nắm đấm, vừa rồi có mấy lần đánh vị trí không nên đánh.

Nhưng đều là do Côn ca dạy, mình cũng phải dựa theo quyền lộ đến đánh.

Thời điểm Côn ca khai sáng quyền pháp, khẳng định là nhằm vào nữ hài tử, hận đến cỡ nào a...

Tưởng Tử Diệc nổi giận không thôi, lạnh giọng khẽ kêu:

- Ta liều mạng với ngươi!

Nhìn Tưởng Tử Diệc trực tiếp xông tới, sơ hở chồng chất, Phong Điền tối thiểu có 100 loại phương pháp khiến Tưởng Tử Diệc ngã xuống.

Phong Điền lựa chọn phương pháp trực tiếp nhất, một cái ném qua vai.

Ầm!

Một tiếng vang trầm này khiến đám nam hài tử đều xấu hổ, ngươi đối với một nữ hài tử như thế, sẽ cô độc sống quãng đời còn lại.

Thế nhưng vẫn chưa xong, Phong Điền trực tiếp ép ở phía sau lưng Tưởng Tử Diệc, ấn lấy cổ tay.

Dưới ánh mắt mấy chục vạn người, ngươi thế mà đè ép nữ hài tử!

Dạ Côn quay đầu đi chỗ khác, nghiêm túc nói:

- Đệ đệ, đừng học Phong Điền, sau này sẽ không có thê tử.

- Biết, đại ca.

Dạ Tần nghiêm túc nói.

Lúc này, Bùi Thiên lên tiếng hô:

- Học Viện Vô Hư thắng.

Toàn trường vẫn hoàn toàn yên tĩnh, Học Viện Vô Hư vừa đến đã liên hạ hai trận, khiến cho mọi người rất không phục.

Cái tên Phong Điền này, đúng là hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc, trước mặt mọi người lăng nhục...

Phong Điền nghe xong mình thắng, lập tức buông lỏng Tưởng Tử Diệc ra, giang hai cánh tay hô:

- Thắng!

Ngươi thắng tranh tài, lại thua nữ hài tử, ai...

Không hổ là tiểu đệ của Côn ca ta, nữ hài tử không quan trọng, quan trọng là phải thắng.

Phong Điền cao hứng bừng bừng chạy đến trước mặt Dạ Côn:

- Côn ca, thế nào, lợi hại không?

- Lợi hại, lợi hại.

Dạ Côn dựng thẳng ngón tay cái, thủ pháp ép người vừa rồi học được ở nơi nào? Liền không sợ cô nương người ta đến tìm ngươi phiền toái sao? Dù sao tại Thái Kinh, thanh danh rất quan trọng, trong các trận tỷ võ sẽ không xuất hiện tình huống như vậy.

Dưới tình huống bình thường, nữ hài tử sẽ nhận thua, thế nhưng Tưởng Tử Diệc rất cứng rắn, chết đều không nhận thua, Phong Điền cũng không còn cách nào.

Nhưng dùng thủ pháp cũng có chút xốc nổi.

- Phong Điền, dù sao người ta cũng là nữ hài tử, ngươi như thế, sau này người ta không gả ra được thì biết làm sao bây giờ.

Nhan Mộ Nhi liếc mắt nhìn Phong Điền, đúng là không biết thương hương tiếc ngọc, chẳng khác gì Côn ca của ngươi.

- Nghiêm trọng đến thế sao?

Phong Điền cũng không nghĩ tới.

Nguyên Chẩn vịn bả vai Phong Điền cười nói:

- Huynh đệ, ngươi rất bạo lực nha ~

- Cút!

Phân tích sư lúc này có chút ngổn ngang, liên tục hai lần bị đánh mặt.

- Xem ra Học Viện Vô Hư ngọa hổ tàng long, chiêu quyền pháp này khiến cho người ta kinh thán không thôi, nhất định là quyền pháp tương đối cao thâm, có thể thắng cũng là chuyện bình thường.

Dạ Côn rất muốn đánh tên phân tích sư này, ta thua là điều hiển nhiền, còn thắng đều là nhờ vào công pháp.

Phong Điền quay đầu nhìn hướng Học Viện Nhật Nguyệt bên kia, vừa vặn trông thấy ánh mắt Tưởng Tử Diệc quăng tới, đó là một loại ánh mắt mang theo hận ý.

Dọa đến Phong Điền lập tức thu hồi ánh mắt, cũng không thể trách ta được.

Luận võ còn phải tiếp tục. Nhưng mà đỉnh đầu Dạ Côn lần nữa bay ra danh sách, chuyện này khiến Dạ Côn cảm thấy đây nhất định là Bùi Thiên đang khống chế.

Mà lần này không phải Học Viện Nhật Nguyệt, Học Viện Nhật Nguyệt bên kia thua liền hai trận, hiện tại đối với phía Dạ Côn thấp thỏm không thôi, trông thấy không phải mình liền nhẹ nhàng thở ra.

Lần này xuất hiện là danh sách Học Viện Chân Vũ, hai tấm danh sách bay đến giữa sân rồi tan biến, sau đó xuất hiện tên.

Học Viện Vô Hư, Dạ Tần!

Học Viện Chân Vũ, Đại Hư!

Hai cái tên này vừa xuất hiện, toàn trường lập tức náo động cả lên.

Ánh mắt phân tích sư mang theo quang thải, lập tức mở miệng nói:

- Không nghĩ tới nhanh như vậy liền đến phiên Đại Hư Học Viện Chân Vũ xuất hiện. Đây chính là tân nhân vương có tiềm lực nhất An Khang châu! Trước hai mươi tuổi đột phá Kiếm Vương, đó là chuyện ván đã đóng thuyền.

- Mà đối thủ là Dạ Tần Học Viện Vô Hư, mặc dù liên thắng hai ván, thế nhưng vận khí thật không tốt, thế mà đụng phải đối thủ như Đại Hư, chỉ có thể kỳ vọng không bị thương quá nặng liền tốt.

Dạ Minh ở trên khán đài đều muốn rút Kiếm Thần ra bổ tên phân tích sư này, nói giống như là con trai của ta nhất định thua vậy!

Dạ Côn cũng hướng phía Dạ Tần nói ra:

- Dạy cho tên phân tích sư này cách làm người.

- Đại ca yên tâm, đệ đệ sẽ không khiến các ngươi thất vọng.

Dạ Tần hết sức có tự tin, hướng phía luận võ đài đi đến.

Kỳ thật Dạ Côn vẫn rất yên tâm với đệ đệ, đệ đệ từ nhỏ cắn thuốc vô số, mặc dù chỉ có thực lực Kiếm Sĩ, nhưng cường độ thân thể đã sớm có thể so sánh với Kiếm Sư, hắn không tin tên Đại Hư này cũng là cắn thuốc lớn lên.

Đệ đệ, phải đánh mặt y thật vang, không có việc gì lại đẹp trai như thế.

- Các ngươi còn nhìn! Nhìn cái gì đấy! Ta không dễ nhìn sao?!

Dạ Côn phát hiện thê tử thế mà đang nhìn Đại Hư, biểu thị rất khó chịu.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi biểu thị oan uổng:

- Chúng ta đang nhìn luận võ a, phu quân ngươi quá ghen tuông rồi.

- Không được! Nhìn ta!

- Được được được, nhìn ngươi nhìn ngươi, phu quân đẹp trai nhất.

Dạ Côn lộ ra vẻ mặt như thế ( ̄ he ̄).

Nhưng mà Dạ Minh trên khán đài nhìn thê tử, thế mà nhìn chằm chằm tiểu tử trẻ tuổi suất khí kia, lập tức xụ mặt nói ra:
- Nhìn cái gì đấy? Có đẹp như thế sao?

Đông Môn Mộng nhìn Dạ Minh một chút, lại nhìn Đại Hư một chút, ung dung nói ra:

- Năm đó ta làm sao lại chọn tên râu quai nón nhỉ?

Dạ Minh:......

- Nàng nói như thế là ta rất tổn thương a.

Dạ Minh biểu thị bị thương rất nặng, năm đó ngươi rất thích bộ râu này của ta, hiện tại thế nào...

Đông Môn Mộng cười duyên một tiếng:

- Nhìn ngươi kìa, ăn dấm vì một tên thiếu niên ư.

- Không cho phép nhìn!

- Được, không nhìn, ta xem con của chúng ta thôi.

- Cái rắm! Nàng rõ ràng là đang nhìn tiểu tử kia!

Dạ Minh có chút bành trướng, lại dám nói chuyện với thê tử như thế.

- Ta cứ nhìn đấy, ngươi làm sao!

Đông Môn Mộng đột nhiên thay đổi, trở nên hung tàn lên.

- Không có gì... không có gì, nhi tử cũng rất đẹp trai.

- Hừ!

Minh ca ta cũng tốt nam a.

Giữa sân, Dạ Tần cùng Đại Hư đã vào vị trí của mình.

- Học Viện Vô Hư Dạ Tần, thỉnh giáo!

- Học Viện Chân Vũ Đại Hư, thỉnh giáo!

Hai người nhìn nhau chắp tay.

Ở bên trong Học Viện An Kinh, Ba Uyển Thanh nhìn Dạ Tần, vẻ mặt không có thay đổi gì, thế nhưng hạ thủ rủ xuống lại nắm thật chặt, bởi vì dùng quá sức, móng tay bóp vào trong thịt, lộ ra vẻ trắng bệch.

Dạ Tần!!!

Đại Hư hít sâu một hơi, rút lợi kiếm từ bên hông ra.

Kiếm Sĩ cùng Kiếm Sư khác nhau rất lớn, Kiếm Sĩ không có kiếm thuộc về mình, thế nhưng đại bộ phận Kiếm Sư đều có, bởi vì chỉ có đạt đến Kiếm Sư, mới có thể có tư cách đi Kiếm Trủng.

Đại Hư đã có thanh kiếm của mình, nhưng cũng phải tranh thủ danh ngạch vì học viện.

- Ngươi không rút kiếm sao?

Đại Hư xuất sinh hỏi.

- Còn không có kiếm, cho nên ta dùng nắm đấm.

Dạ Tần nhẹ nói ra.

Đại Hư nghe xong nhẹ gật đầu:

- Vậy ngươi phải cẩn thận.

- Được.

Dạ Tần từ tốn nói, bày ra quyền thức.

Phong Điền dưới đài bất bình:

- Côn ca, đây cũng quá khi dễ người, Tần ca không có kiếm.

- Đúng vậy, quá không công bằng!

Dạ Côn cười cười:

- Tin tưởng Tần ca các ngươi, đệ ấy có thể thắng.

Chương 185: Tần ca rất nhanh

Từ trước đến nay Dạ Tần đều huấn luyện dưới sự chỉ dẫn của Dạ Côn, Dạ Tần có mấy lượng, Dạ Côn rất rõ ràng, cho dù tên Đại Hư này có kiếm, đệ đệ cũng có thể thắng, quan trọng là phải xem đệ đệ muốn dùng loại phương thức nào để thắng.

- Kiếm của ngươi, hẳn vẫn chưa tu luyện ra Kiếm Linh đi.

Dạ Tần đột nhiên lên tiếng hỏi.

Đại Hư nhẹ gật đầu:

- Tu luyện Kiếm Linh cần cơ duyên, có lẽ đến Kiếm Vương, liền có thể tu luyện ra Kiếm Linh.

- Vậy để ta xem kiếm của ngươi lợi hại đến mức nào.

- Được.

Đại Hư nâng kiếm trong tay ngang trước người.

Đinh!

Cả thanh kiếm phát ra tiếng vang thanh thúy êm tai, sau đó thế mà tan biến ở trong tay Đại Hư.

Đại Hư nhàn nhạt hô:

- Phun trào đi, Phi Hoa.

Ánh mắt Dạ Tần tụ họp một chút, bất ngờ nhảy ra.

Tuy nhiên vẫn chậm một nhịp, trên vai đã bị vạch ra một đường máu.

Ánh mắt Dạ Tần thâm thúy, cảm thụ khí tức gợn sóng xung quanh, kiếm của người này thế mà có thể biến mất. Đúng là khiến cho người ta khó lòng phòng bị.

- Đây chính là kiếm của ta, Phi Hoa, có thể tan biến... nếu như tu luyện ra Kiếm Linh, cũng không chỉ có một chút thương tổn này.

Đại Hư mở miệng, mang theo tự hào sâu sắc.

Kiếm trong Kiếm Trủng, không phải mỗi một thanh đều đặc biệt như thế, thế nhưng nếu có thể thu được một thanh kiếm đặc biệt, vậy đó là chuyện rất may mắn, quật khởi ở trong tầm tay.

Các học viên xung quanh kinh ngạc một hồi, không ngờ Học Viện Chân Vũ có một thanh kiếm lợi hại như vậy

Đại Hư cũng là lần đầu tiên thể hiện ra thanh kiếm đặc thù của mình, lúc trước đều không có tin tức gì, có lẽ là muốn nhờ vào nó dương danh trong trận so tài này.

- Vận khí vị thiếu niên này cũng rất tốt, ta làm sao lại không có vận khí như vậy chứ?

Trưởng Tôn Tuấn Hiền cười nói.

Ký Văn Sơn cùng Ba Đài cũng không biết nên tiếp lời như thế nào, mỗi lần đều nói như thế, chẳng lẽ mình phải an ủi nói về sau sẽ có, đừng thương tâm sao?

Dạ Côn nhìn Đại Hư kiếm, càng chờ mong thanh kiếm của riêng mình, không biết nó sẽ như thế nào, cybg4 không cần quá lợi hại, chỉ cần tràng diện lớn là được.

Ngay cả Diệp Ly bên cạnh cũng có chút chờ mong.

Càng không cần phải nói Nguyên Chẩn cùng Phong Điền.

Hiện tại đã thắng hai trận, chờ Tần ca thắng, đó liền biến thành tam liên thắng rồi.

Dạ Côn nghĩ thầm, tam liên thắng, cộng thêm mình cùng Đông Tứ, Đát Từ, vậy đã là thắng sáu tận, xếp hạng vững chắc.

Đến lúc nói thê tử nhận thua là được, bất quá lấy tính cách của các nàng, hẳn là sẽ không nhận thua, thê tử Côn ca ta cũng không phải dễ nói chuyện như vậy.

Hiện tại Dạ Tần đang nghĩ đối sách, như thế nào mới có thể đánh bại đối thủ.

- Nếu như ngươi có kiếm, còn có lực đánh một trận, thế nhưng không có kiếm, ngươi không thể thắng được ta.

Đại Hư đứng đấy căn bản không có động, nhưng Dạ Tần có thể cảm giác được thanh kiếm kia đang xuyên qua.

Đột nhiên, Dạ Tần nghĩ đến một câu nói của đại ca, tấn công chính là cách phòng thủ tốt nhất

"Uống!"

Dạ Tần gầm thét một tiếng, thân thể bộc phát ra một cỗ đạo lực cường đại, chớp mắt liền tan biến tại chỗ.
Dạ Tần hành động như thế khiến cho tất cả mọi người sợ ngây người.

Loại tốc độ này... không thể tưởng tượng. Hoàn toàn có thể so với những cường giả Kiếm Vương kia.

Dạ Côn cười cười, kỳ thật đệ đệ không có khoa trương như vậy, chẳng qua là phối hợp với bộ pháp mình dạy, khiến tốc độ tăng lên rất nhiều, thoạt nhìn tựa như đạt đến Kiếm Vương, kỳ thật cùng lắm chỉ xem như Kiếm Sư mà thôi.

- Ta thảo, Học Viện Vô Hư này thật đúng là ngọa hổ tàng long!

- Đúng vậy, Dạ Tần kia giống như một tên Kiếm Vương vậy, căn bản không thấy được cái bóng của y đâu.

- Nào chỉ là giống, ta thấy hẳn là một tên Kiếm Vương!

- Có lẽ các ngươi không biết, lúc nhập học, những người này chính là bị viện trưởng đuổi đi.

- Cái gì? Bọn hắn là bị viện trưởng đuổi đi, không biết lúc này viện trưởng có hối hận xanh ruột hay không.

Biểu lộ hiện tại của Bùi Thiên rất bình tĩnh, cũng không có dáng vẻ hối hận xanh ruột.

Ba Uyển Thanh nghe tiếng nghị luận xung quanh, đều đang tán dương Dạ Tần, Dạ Tần trên đài càng phong quang, Ba Uyển Thanh liền càng hận.

Hận nam nhân này không muốn mình!

Phân tích sư hiện tại trực tiếp câm nín, vận khí hôm nay đúng là không may, liên tiếp bị đánh mặt!!!

Tần ca rốt cuộc quật khởi!

- Nhi tử biểu hiện không tệ.

Trong lòng Dạ Minh rất vui vẻ, ấn theo tốc độ này, nhi tử trở thành Kiếm Đế đó chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Đông Môn Mộng dịu dàng cười nói:

- Đúng thế, cũng không nhìn xem là ai đang dạy Tần Tần.

Haiz, Côn ca ta lại được mẫu thân biểu dương.

- Thật hiếu kỳ, không biết hiện tại Côn Côn đã đạt đến thực lực gì rồi.

Dạ Minh thì thào nói ra.

- Nói không chừng đã có thể đánh bay ngươi rồi đấy. - Vậy cũng tốt, về sau liền không cần lo lắng cho bọn nhỏ nữa.

Dạ Minh rất vui mừng, thực lực bọn nhỏ càng mạnh, làm cha mẹ sẽ yên tâm, dù sao Huyền Nguyệt đại lục này vẫn rất nguy hiểm.

Giữa sân, theo Dạ Tần tan biến, vẻ mặt Đại Hư đột nhiên chìm xuống.

Mình thế mà không tìm được vị trí của Dạ Tần.

Dưới sự không chế của Đại Hư, trên đài luận võ bằng đá xanh xuất hiện từng vết rách, nhưng tốc độ của Dạ Tần quá nhanh, Đại Hư không theo kịp, nếu như có thể tìm được thân ảnh Dạ Tần, vậy liền sẽ không thất bại.

Đáng tiếc, Tần ca từ nhỏ cắn thuốc lớn lên, cộng thêm có đại ca thiếp thân chỉ đạo, thực lực rất trâu bò a.

Đại Hư cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại, phải giải quyết vấn đề này như thế nào?

Từ sau khi đạt được thanh kiếm này, Đại Hư liền tập trung tu luyện quanh nó, đây đều là chuyện bình thường, không có vấn đề.

Tuy nhiên mặc dù Đại Hư Phi Hoa ngưu bức, nhưng lúc gặp được địch nhân cường đại, liền không còn thuận buồm xuôi gió như vậy, tốc độ không theo kịp, đây là chuyện không may.

Dạ Tần nắm lấy cơ hội, không cho Đại Hư bất kỳ cơ hội phản ứng nào, đánh thẳng đến mặt Đại Hư.

Xem ra Dạ Tần vẫn vô cùng nghe lời đại ca, nhằm vào mặt mà đánh.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi thấy động tác của đệ đệ cũng là bó tay rồi, phu quân đúng là một tên dấm vương.

Diệp Ly cảm thấy, phu quân rất giống cha, đều là dấm vương.

Đại Hư sầm mặt lại, tay phải lập tức triệu hồi Phi Hoa, hoành ở trước ngực.

Ầm!

Một quyền này, Dạ Tần hung hăng đánh vào lưỡi kiếm, khiến cho Đại Hư phải lùi lại mười bước!

Được vinh dự là nam nhân có tiềm lực đột phá Kiếm Đế, hôm nay ở trên đài luận võ bị đánh đến nỗi phải lui mười bước. Quả thật khiến cho mọi người phải hít sâu một hơi.

Tên Dạ Tần này quá lợi hại!

Nhìn Đại Hư một chút xem, căn bản không sức hoàn thủ.

Tốc độ, đó chính là thứ quyết định hết thảy, trong trận quyết đấu, tốc độ nhanh luôn có thể chiếm được tiên cơ.

- Tốc độ của ngươi rất nhanh.

Đại Hư trầm giọng nói ra, không còn ngạo mạn như lúc trước.

Hôm nay không thể thua! Nếu thua, vậy danh vọng của mình liền không còn.

Từ đó sẽ chuyển tới người nam nhân này, y sắp trở thành người đánh bại kẻ có tiềm lực đột phá Kiếm Đế tương lai.

Dạ Tần cũng không cảm thấy kiêu ngạo, so với đại ca, mình còn chưa đủ, dù sao bộ pháp này là do đại ca dạy.

- Cũng được.

Dạ Tần ăn ngay nói thật, thế nhưng câu nói này nghe như có một cỗ ngưu bức tiềm ẩn.

Tần ca cũng trong lúc vô tình trang một đợt bức.

Bất quá là hoàn toàn xứng đáng.

Đại Hư nhìn Dạ Tần, tâm tình đã chìm đến đáy cốc, như thế nào mới có thể phá tốc độ của y.

Dựa theo lão sư dạy, dùng mưu kế, dùng độc dược, lợi dụng địa hình, thế nhưng hiện tại những thứ này đều không dùng được.

Đáng giận!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau