TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Côn ca côn tẩu cãi nhau

Phu quân là vì kim tệ mới rửa chân cho mình... mình còn cảm động như vậy...

A a a!!! Tức chết mất!!!

Côn ca ta dùng thực lực đánh bại thê tử.

Thấy biểu lộ thê tử có chút cứng đờ, Dạ Côn cười nói:

- Không cần nhiều, chỉ năm vạn kim tệ là được rồi.

- Mẫu thân nói cho, ta liền cho, ta muốn đi ngủ.

- Ta cũng buồn ngủ.

Dạ Côn nhìn hai thê tử đi ngủ, hôm nay thế mà không lưu chỗ trống cho mình.

Trước kia đều là chừa khoảng giữa.

Chân đều đã rửa cho các ngưới, thế mà nói không giữ lời, còn bảo ta đi tìm mẫu thân.

Không cho ngủ liền không ngủ, không có thê tử, Côn ca ta còn có đệ đệ mà.

Dạ Côn trực tiếp đi ra khỏi phòng, đi tìm đệ đệ...

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi trên giường nghe thấy âm thanh đóng cửa, hừ lạnh một tiếng, có bản lĩnh buổi tối nay đừng trở lại!

Vốn là một chuyện cảm động, Côn ca lại mạnh mẽ đánh vỡ bầu không khí, nói chuyện tiền bạc... không biết nói chuyện tiền bạc sẽ tổn thương tình cảm sao...

Dỗ nữ hài tử tốt, đừng nói năm vạn kim tệ, cho ngươi hết cũng được.

Côn ca còn quá trẻ, căn bản không biết dỗ ngọt nữ tử, cũng không hiểu nữ tử, khó trách đời trước lại thảm như vậy.

- Đại ca, ngươi đây là???

Dạ Tần mở cửa phòng, nhìn đại ca đang đứng trước cửa, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

- Chúng ta đã lâu rồi không có tán gẫu.

Không đợi Dạ Tần phản ứng, Dạ Côn liền đi vào.

Dạ Tần quay đầu nhìn về phía đại ca, không tài nào hiểu được.

- Đệ đệ, đánh ván cờ.

- Đại ca, ngươi hãy tha cho ta đi, ngày mai còn phải dây sớm luyện eo, thật sự là ngồi không nổi, người tìm tẩu tẩu đi.

- Đừng đề cập tới các nàng, nói đến liền phát tức, quá không hiểu chuyện.

Lại cãi nhau cùng tẩu tẩu, trời ạ... các tẩu tẩu ôn nhu như vậy, đại ca thế mà cũng có thể cãi nhau.

Chẳng lẽ là bởi vì mẫu thân cho kim phiếu.

- Đại ca, làm sao vậy? Tẩu tẩu làm sao chọc ngươi tức giận?

Dạ Côn nói chuyện đã xảy ra một lần, Dạ Tần nghe xong cái cằm đều muốn rớt xuống mặt đất, đột nhiên phát hiện, tẩu tẩu thật quá tội nghiệp.

Đại ca không rất biết dỗ tẩu tẩu sao, làm sao lần này lại...

- Ngươi nói, các nàng có phải cố tình gây sự hay không.

Dạ Côn thở phì phì nói ra, Côn ca ta rất ít khi phát cáu, nhưng hôm nay thật vất vả lấy dũng khí rửa chân cho thê tử, kết quả giận lẫy ta.

Trước kia ôn nhu đều là giả vờ, giống mẫu thân cực kỳ.

Mình bị lừa rồi.

Dạ Tần cũng không biết nên nói như thế nào, dĩ nhiên hy vọng đại ca có thể hòa hảo với tẩu tẩu, thế nhưng giúp đỡ tẩu tẩu nói chuyện, đại ca nhất định không thoải mái, giúp đỡ đại ca nói chuyện, không phải càng tăng thêm mâu thuẫn à.

Tần ca thật thật là khó.

- Đại ca, nữ hài tử đều cần phải dỗ dành.

- Ta mới không đi dỗ, nếu hôm nay dỗ, về sau khẳng định sẽ tệ hại hơn.

Dạ Côn khinh thường nói ra, rõ ràng là các nàng sai, ta làm sao phải đi dỗ.
Dạ Tần tò mò hỏi:

- Vậy đại ca ngươi định làm như thế nào? Tối hôm nay ngủ ở chỗ của ta?

- Đúng vậy.

- Vậy ngày mai thì sao?

- Cũng ngủ ở chỗ của ngươi.

- Đại ca, ngươi thế này cũng không phải cách.

Dạ Côn không nói chuyện, biết đây không phải không có cách, nhưng mình lại không muốn cúi đầu nhận sai, quá khinh người rồi.

- Mặc kệ các nàng, vẫn nên chuyên tâm đối phó học viện so tài.

Dạ Tần cũng bất đắc dĩ, lại khuyên đại ca, đến lúc đó ngay cả mình đều sẽ không để ý.

- Vậy đại ca ngủ trên giường đi, ta lấy chăn đệm nằm dưới đất.

- Nằm dưới đật cái gì, cũng không phải chưa từng ngủ chung, ta kể cho ngươi yếu lĩnh quyền pháp.

Nói xong Dạ Côn liền nằm ở trên giường, còn vỗ vỗ giường, cực kỳ giống khách làng chơi.

Một bên khác, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều không ngủ, chờ Dạ Côn trở về, thế nhưng càng chờ tâm càng phiền, tiểu trọc đầu thế mà không có trở về!!!

Đi nơi nào rồi!

Hai vị thê tử ngồi dậy, căn bản không có cách nào ngủ.

Diệp Ly đột nhiên phát hiện, phu quân cực kỳ giống phụ thân của mình, hoàn toàn không biết dỗ thê tử, phụ thân cũng giống như vậy, trừ phi tâm tình tốt mới dỗ, tâm tình không tốt trực tiếp mặc kệ.

Ngàn vạn lần không nghĩ tới, phu quân của mình cũng như thế.

Thật giận a.

- Khẳng định là ở trong phòng đệ đệ!

Nhan Mộ Nhi đoán chắc, tiểu trọc đầu nhất định đi tìm đệ đệ.

- Ngoại trừ chỗ của đệ đệ, hắn còn có thể đi nơi nào, tùy hắn.

Diệp Ly thở phì phì nói ra, lần nữa nằm xuống.
Nhan Mộ Nhi liếc mắt nhìn Diệp Ly, cũng nằm xuống, nhưng căn bản là ngủ không được.

Côn ca bị xem nhẹ, Côn ca, đi hoa lâu đi, đừng để thê tử xem nhẹ.

Buổi sáng, Dạ Côn cùng đệ đệ đã thức dậy rất sớm, mang theo Nguyên Chẩn cùng Phong Điền luyện eo.

Mà Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi một đêm không ngủ vụng trộm tới quan sát, phát hiện Dạ Côn đang làm việc, cũng hơi yên tâm.

Đồ ăn sáng vẫn là Đông Môn Mộng tự mình chuẩn bị, biết bọn nhỏ vất vả, liền làm chút đồ bổ, nhất là Côn Côn cần bồi bổ thân thể.

- Ôi, đau chết ta rồi.

Dạ Tần vịn cái eo chậm rãi đi vào, Dạ Côn cũng ngáp, dáng vẻ ngủ không ngon.

Nói thật, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi hoài nghi, Dạ Côn cùng Dạ Tần có phải có bí mật gì hay không.

Dạ Côn liếc mắt nhìn thê tử, phát hiện các nàng cũng không có nhìn chính mình, thế mà còn không có ý thức được sai lầm của mình.

Xem ra đã quá nuông chiều các ngươi.

Dạ Côn trực tiếp ngồi ở bên cạnh Dạ Tần, hành động này khiến Dạ Minh và Đông Môn Mộng sững sờ, lúc trước Côn Côn đều ngồi ở giữa thê tử.

Hôm nay thế mà không có, mà là ngồi ở bên cạnh Tần Tần.

Đã xảy ra chuyện gì?

Tân hôn náo mâu thuẫn?

Dạ Minh là người từng trải, có chút hiểu rõ, khẳng định là chia của không đồng đều đưa đến, kim tệ a... thật là một thứ mê người.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi thật giận, đều lưu chỗ ngồi cho ngươi, ngươi còn không qua đây...

Ngươi có phải muốn sống cùng đệ đệ cả đời hay không...

Côn ca biểu thị, sống cả đời luôn đấy, ta còn có thể chết được sao.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền không biết hôm qua phát sinh chuyện gì, thế nhưng bây giờ nhìn lại, Côn ca cùng Côn tẩu, hình như là cãi nhau...

Trời ạ, tính cách Côn ca tốt như vậy, nhìn thế nào cũng không giống như người kiếm chuyện trước?

Côn tẩu thoạt nhìn cũng nhu nhu nhược nhược, đối với Côn ca cũng hết sức dính người, cũng không phải loại người chủ động kiếm chuyện.

Đều không chủ động kiếm chuyện, vậy thế nào cãi nhau đây, là không khí đang gây chuyện à.

- Côn Côn, cô nương quét rác trong học viện là ai thế?

Dạ Minh tò mò hỏi, hôm qua đã phát hiện, từ xa nhìn lại, tóc dài phất phới, hình thể ảo diệu, nhi tử thật biết chọn.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền kém chút phun cơm, đó là cô nương sao... Dạ bá bá ngươi là muốn cô nương đi...

- Cha, đó là nam, còn nhớ ông chủ Thư Kiếm Phường trước kia không? Chính là y.

Mặt Dạ Minh trong nháy mắt liền đen, có thể cảm nhận được bên người truyền đến một cỗ sát khí...

Đại nam nhân không có việc gì tóc tai bù xù, khó tránh khỏi sẽ dẫn đến phát sinh hiểu lầm.

- Côn Côn, sao con lại tuyển y vào thế?

Đông Môn Mộng nghi hoặc hỏi.

Dạ Côn cũng là bất đắc dĩ:

- Không phải ta tuyển, mà là y muốn tới làm việc.

- Như thế à.

Đông Môn Mộng như có điều suy nghĩ, uống cháo vào.

Trong bữa cơm, Dạ Côn cùng thê tử không nói một câu nào, cơm nước xong xuôi liền ra ngoài luyện tập.

Chương 177: Bá mẫu

Ngoài phòng liệt nhật thiêu đốt, khiến cho cái đầu trọc của Côn ca vô cùng bóng loáng trong suốt, tựa như một quả trứng không có vỏ vậy.

Nhìn đám đệ đệ đau khổ tu luyện, Dạ Côn đang nghĩ những chuyện khác.

Đều qua một ngày, cũng không nhìn thấy có người tới đoạt Thần Kiếm...

Còn hai cô nàng kia nữa, chuyện có chút xíu liền giận dỗi đến giờ.

Nghĩ đi nghĩ lại, Côn ca liền nghĩ đến thê tử.

Nếu không nhường các nàng một lần, nam tử hán đại trượng phu co được dãn được.

Không được! Như vậy sẽ giống như là mình sai, rõ ràng là các nàng sai...

- Côn ca, chúng ta lại luyện tiếp, lưng đều sẽ gãy mất, không thể đi được nữa...

Nguyên Chẩn trực tiếp nằm trên bãi cát nóng bỏng, ngụm lớn thở dốc, nếu như tu luyện khó như vậy, xưng hào Kiếm Đế không cần cũng được...

Phong Điền hai tay chống ở trên đầu gối, mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống, nhỏ trên bãi cát bên liền lập tức bốc hơi.

- Côn ca, tuy nói quyền pháp yêu cầu rất lớn đối với eo, thế nhưng...

Phong Điền còn chưa nói hết lời, Dạ Tần đã trầm giọng nói ra:

- Luyện là được, nói nhảm nhiều như vậy làm gì, chẳng lẽ các ngươi không muốn ở bên ngoài xông xáo ra một mảnh bầu trời à, không muốn liền trực tiếp trở lại huyện Thái Tây, an ổn sống qua ngày được.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn thật sự là hâm mộ Đông Tứ và Đát Từ, xem bọn họ, căn bản cũng không cần tu luyện.

Thậm chí còn hâm mộ Phi Tuyết quét rác, bất quá nói thật, quét thật đúng là rất sạch sẽ, trước kia khẳng định đã làm không ít.

- Đại ca? Đại ca?

Dạ Tần hướng phía Dạ Côn hô hai tiếng, Côn ca đang nghĩ đến thê tử.

- Hả? Làm sao vậy?

Dạ Tần còn không hiểu rõ đại ca sao, nam nhân khẩu thị tâm phi, rất tự ái.

- Không có gì.

- Vậy tiếp tục luyện đi.

Dạ Côn nhẹ nói ra, ngồi ở dưới mái hiên, nhìn lên bầu trời.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền liếc nhau, hiện tại Côn ca cực kỳ giống Ngô Trì lão sư năm đó.

Bỗng nhiên, hai bóng người đẹp đẽ mặc kình phục màu trắng chạy tới.

- Côn tẩu!

Nguyên Chẩn kinh hô một tiếng, Côn tẩu mặc kình phục màu trắng thật là đẹp phát nổ, Côn ca ta thế mà còn mặt mày ủ rũ, đúng là quá xấu rồi.

Nghe thấy Nguyên Chẩn gọi, Dạ Côn ngẩng đầu nhìn lên, lập tức đứng dậy quát nhẹ:

- Nguyên Chẩn, nói cho ngươi hạ bàn muốn ổn, lỏng lỏng lẻo lẻo, Phong Điền, buổi sáng chưa ăn no sao! Đệ đệ, tẩu tẩu đẹp không...

Dạ Tần:......

Nhìn thê tử tới, Dạ Côn lập tức bày ra bộ dáng nghiêm sư, mọi người đều không còn lời nào để nói.

- Phu quân, chúng ta tới cùng tu luyện.

Diệp Ly nhẹ nói ra, khóe miệng mang theo một tia đường cong, Nhan Mộ Nhi bên cạnh cũng giống như thế.

Trong lòng Dạ Côn cười trộm, cho các ngươi học mẫu thân, liền lạnh một hồi đã không chịu nổi,

Tốt, lần này liền tha cho sự ngu ngốc của các ngươi.

- Xem Côn tẩu các ngươi kia, không sợ nóng bức cùng một chỗ tu luyện, các ngươi còn không biết xấu hổ hô mệt.

Không có so sánh liền không có thương hại, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền lập tức im miệng.

- Đệ đệ, ngươi trước hướng dẫn Nguyên Chẩn cùng Phong Điền, tẩu tẩu ngươi vẫn phải bắt đầu lại từ đầu.

- Được rồi đại ca.

Dạ Côn đưa thê tử sang một bên, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi lập tức quệt mồm.

- Ách... - Buổi tối hôm nay trở về ngủ đi?

Nhan Mộ Nhi yếu ớt hỏi, hai thê tử đúng là cho Côn ca mặt mũi.

Trong lòng Dạ Côn vui vẻ:

- Dĩ nhiên trở về ngủ, không ngủ cùng thê tử thì ngủ cùng ai.

- Đệ đệ a.

Diệp Ly một mặt u oán.

- Đêm qua ta muốn truyền một vài yếu lĩnh quyền pháp cho đệ đệ, thời gian quá muộn, sợ quấy rầy đến các nàng, liền không có trở về.

Công phu chém gió của Côn ca vẫn không chê vào đâu được.

- Vậy hôm nay lúc ăn sáng, vì sao không ngồi cùng chúng ta.

Nhan Mộ Nhi chất vấn.

Dạ Côn nắm chặt tay nhỏ của thê tử, lời nói thấm thía nói ra:

- Phu quân đã tu luyện từ sớm, trên thân đều là mùi mồ hôi bẩn, sợ các nàng ghét bỏ.

- Vậy sau này không thể như thế nữa, ai sẽ ghét bỏ ngươi chứ.

Diệp Ly tức giận nói ra, mình cho bậc thang, thái độ tiểu trọc đầu nhận lầm cũng khá tốt.

Chuyện này coi như xong.

- Dĩ nhiên dĩ nhiên, hai nàng đều là thê tử của ta, tốt tốt, chúng ta bắt đầu tu luyện.

- Ừm.

- Ừm.

Tổ độc thân ba người bên cạnh, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn một chút.

- Tần ca, hiện tại ta rốt cuộc hiểu rõ, tại sao Thánh Nhân chủ trương sau khi thành hôn liền cùng nhau tới học viện.

Phong Điền thì thào một tiếng.

Nguyên Chẩn nhẹ gật đầu khẳng định nói:

- Đúng vậy, nhìn Côn ca Côn tẩu một chút, một bên tu luyện, một bên tán tỉnh, nhìn tay Côn ca sờ chỗ nào kìa, trời ạ... Dạ Tần lườm hai người một cái:

- Các ngươi chuyên tâm tu luyện đi, có bản lĩnh liền đi tìm thê tử cùng luyện

- Tần ca, có thể nói Côn ca cùng Côn tẩu đi đến bãi cát phía sau luyện không, đừng luyện ở chỗ này, chúng ta đều không có thê tử, trong lòng loạn a.

- Đúng đó Tần ca, nhìn Côn ca kìa đều là thiếp thân dạy bảo, cũng không thấy Côn ca thiếp thân dạy cho chúng ta.

Phong Điền biểu thị, cũng muốn được Côn ca thiếp thân dạy bảo.

Dạ Tần:......

Dạ Tần liếc mắt nhìn đại ca, đây quả thật tựa như thấy bọn họ đang ngụy trang tu luyện để liếc mắt đưa tình.

- Đại ca.

Dạ Côn đang hướng dẫn Diệp Ly tư thế.

- Chúng ta sang chỗ khác luyện.

- Được.

Chờ Dạ Tần dẫn mọi người rời đi, Nhan Mộ Nhi liền nũng nịu nói ra:

- Phu quân, ngươi xem một chút.

- Nhìn cái gì, ta đây không phải đang cẩn thận dạy các nàng sao.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nghĩ thầm, kiểu dạy này của ngươi thật đúng là kỳ lạ, sờ sờ nơi này xoa xoa nơi kia, còn nói xem xem gân cốt các ngươi như thế nào.

Đúng là phục ngươi, đều là thê tử của ngươi, muốn sờ cứ sờ, còn lén lút.

Phi Tuyết trong góc quét tro bụi nhìn đám người trẻ tuổi, cười nhẹ nói:

- Trẻ tuổi thật tốt.

Bỗng nhiên một bóng người đi tới, Phi Tuyết nuốt một ngụm nước bọt, nếu như đoán không lầm, hẳn là... nữ nhân tàn nhẫn!

- Ngươi tới nơi này làm gì?

Đông Môn Mộng cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi.

- Bá mẫu.

- Ai là bá mẫu của ngươi! Ngươi có bệnh sao?!

Đông Môn Mộng đều sợ ngây người, thế mà gọi mình là bá mẫu.

- Ta đều gọi Côn ca, chẳng lẽ còn gọi ngươi đại tỷ à, đó không phải là loạn bối phận sao...

Phi Tuyết nói thế quả thật không có gì sai.

Đông Môn Mộng hít một hơi thật sâu, gần đây tình tình không tốt lắm, lại tra tấn phu quân, chỉ sợ ông ấy sẽ bỏ nhà chạy ra ngoài.

- Đã ngươi không nói, vậy quên đi, thế nhưng ta muốn nói cho ngươi, tuyệt đối đừng động kế vặt.

Đông Môn Mộng lạnh giọng cảnh cáo.

- Bá mẫu ngài yên tâm đi, ta nào có kế vặt gì.

- Bạch Đào Kiếm Đạo đại danh đỉnh đỉnh chạy tới quét rác, không có kế vặt, ta tin sao?

Phi Tuyết nghe xong cũng không có vẻ mặt kinh ngạc gì, chắp tay cười nói:

- Bá mẫu, ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, kiếm chút tiền cơm.

- Được, nhà xí bên kia rất bẩn, ngươi đi dọn đi, còn nữa, đừng có để tóc tai bù xù như thế.

Nói xong Đông Môn Mộng liền xoay người rời đi.

Phi Tuyết giơ cái chổi trong tay lên, sau đó lại chậm rãi để xuống, ta nhẫn!

Chương 178: Học viện so tài

Mấy ngày kế tiếp, Đông Tứ và Đát Từ tượng trưng luyện quyền, đối với bọn họ mà nói, tu luyện như thế này không có chút ít lợi nào.

Thế nhưng không luyện không biết, vừa luyện liền giật mình, mỗi một quyền đánh ra phảng phất nhìn thấy được một mảnh thế giới hoàn toàn mới... bộ quyền pháp này của lão sư lại cao thâm như thế.

Nhìn như đơn giản, nhưng trong đó đã bao hàm triết lý thiên địa. Đây không phải cảnh giới mình vẫn luôn tìm kiếm hay sao?

Lão sư thật ngưu bức!

Nhìn thái độ khiêm tốn của lão sư, hai vị học sinh mặc cảm.

Lại còn nói là nhàm chán chơi đùa làm ra, chúng ta chơi như thế nào không chơi ra loại cảnh giới này...

Ngay cả Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều nghiêm túc lên, biết bộ quyền pháp này không đơn giản, cũng không biết phu quân đầu trọc làm thế nào nghĩ ra loại quyền pháp này.

Cuối cùng sau khi Dạ Minh và Đông Môn Mộng nhìn thấy, cũng gia nhập vào, học được rất nghiêm túc.

Phi Tuyết một bên quét rác, một bên học trôm, ra sức đánh lấy.

Cứ như vậy, luyện quyền biến thành cả nhà tập thể tu luyện, Dạ Côn cũng không ngờ sẽ có hiệu quả như thế.

Trong lòng hắn rất cao hứng, dù sao đây là mình nỗ lực đạt được tán thành.

Mà những ngày này, Dạ Côn cũng không phát hiện có ai tới đoạt Thần Kiếm, chuyện này khiến Dạ Côn có suy nghĩ mới.

Nghe nói vị Trương Cẩn kia đã trở lại Thái Kinh, về phần tại sao không đến điều tra, có lẽ là Dạ gia có được hai thanh Thần Kiếm, không dễ chọc đi.

Đến mức án mưu sát Phan gia sẽ do ai tiếp nhận cũng không biết được.

Nhưng vài ngày sau, bên phía Thái Kinh mệnh Ba Đài Thái Thú kiêm chức Đô Úy, chờ tìm tới phù hợp.

Loại tình huống này thật là khiến người ta kinh ngạc thán phục, trong ngoài An Khang châu đều nằm ở trong tay Ba Đài, châu trưởng đổi thành vật bài trí.

Loáng thoáng có thể cảm giác được, Ba Đài tay cầm hai chức, quyền thế đều muốn cao hơn châu trưởng.

Chuyện này khiến Ký Văn Sơn rất gấp, nhưng cho dù gấp thế nào cũng phải giải quyết chuyện học viện so tài cùng với chuyện Kiếm Trủng thật tốt.

Ngàn vạn lần không thể phạm sai lầm, Ba Đài này khẳng định là có người ở Thái Kinh, đến cùng ai là hậu thuẫn của y.

- Phu quân ~ hôm nay lạnh quá ~

- Phu quân, ôm chặt Mộ Nhi, không muốn rời giường đâu ~

Dạ Côn nằm ở trên giường một mặt bất đắc dĩ, sau khi làm lành với thê tử thì càng thêm dính người, động một chút lại nũng nịu, động một chút lại đùa bỡn Côn ca.

Côn ca còn nhỏ, nếu không phải tâm trí đủ kiên định, khẳng định đã lọt vào độc thủ của thê tử.

- Hôm nay là ngày ước định, nhanh lên một chút, ăn sáng xong liền phải lên đường.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi ngáp, gương mặt buồn ngủ, không khí se lạnh như thế quả thật muốn ngủ đến tận trưa, đó mới gọi dễ chịu.

Gọi thê tử rời giường, Dạ Côn cũng bắt đầu một ngày mới

- Côn Côn, áo bào học viện đã làm xong, tiệm may y phục vừa mới đưa tới, thấy thế nào?

Đông Môn Mộng cầm lấy một bộ y phục huơ huơ, đây là một bộ học phục màu đỏ sậm, vị trí trước ngực chính là viện huy của học viện.

Viện huy này là do Nhan Mộ Nhi chọn, ba thanh trường kiếm, mũi kiếm tương giao, quả thật có chút ý tứ.

Dù sao viện huy học viện đều phải có kiếm.

Ngoại trừ áo bào đỏ sậm ra, rìa cổ tay áo còn có hoa văn vàng kim, dường như muốn thể hiện chúng ta rất có tiền.

Toàn thể thoạt nhìn rất không tồi.
- Rất đêp, hôm nay khẳng định sẽ kinh diễm toàn trường!

Dạ Minh cười nói, quyết định chờ đợi quan sát, cổ vũ bọn nhỏ cố gắng lên.

- Đó là nhất định.

Đông Môn Mộng vẫn rất có tự tin đối với bọn nhỏ.

Dạ Côn chắp tay nói ra:

- Mẫu thân yên tâm đi, hôm nay chúng con sẽ để cho toàn bộ An Khang châu biết đến bốn chữ Học Viện Vô Hư này.

- Tốt! Cha rất thích bộ dáng này của Côn Côn! Cha kính con một chén! Mộng Mộng mang rượu tới!

Toàn trường trong nháy mắt an tĩnh lại, ngay cả Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều cảm thấy Dạ bá bá đang tìm chết... Dạ Minh giơ tay, chậm rãi buông xuống, đột nhiên cười nói:

- Hôm nay thời tiết thật đẹp.

Lúc này một đạo hàn phong kéo tới.

Cha, có phải mấy ngày nay rất thư thái không, quá bành trướng a.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cười nhạt, cảm thấy mẫu thân thật hạnh phúc, được cha yêu thương như thế.

Ăn sáng xon, mọi người thay đổi y phục, sau đó liền chuẩn bị đi tham gia học viện so tài.

Lúc tám người đi ra cửa lớn học viện.

Vừa rồi còn nói đùa, không biết bên ngoài có đội ngủ đưa tiễn không?

Đùa thì đùa, hiện thực vẫn rất tàn khốc, chỉ thấy bên ngoài học viện có mấy cái xác không hồn bước đi, thậm chí động tác quay đầu đều không có.

- Đại ca, chúng ta đi nhanh lên, thời gian không còn sớm.

Dạ Tần nhắc nhở một tiếng, nếu như đến trễ sẽ rất thất lễ, dù sao cũng có người từ Thái Kinh tới quan sát.

- Được, chúng ta đi! Hôm nay Dạ Côn có nắm chắc, ba hạng đầu tuyệt đối bao xuống, thậm chí còn phải trùng kích hạng nhất, cầm tới tiền thưởng.

Thế nhưng cho dù cầm tới tiền thưởng thì có thể làm thế nào, đều không có người đến báo danh tu luyện, nhất định phải có thành tựu mới có người đến sao?

Côn ca ta không cần thể diện sao, đến lúc đó muốn vào sẽ không dễ đâu!

Mỗi lần tiến hành học viện so tài đều là do các học viện thay nhau tổ chức, nhưng mấy năm gần đây đều là do Học Viện An Kinh bao thầu.

Dù sao muốn tổ chức thì phải có tiền, tỉ như xây thêm mấy kiến trúc thi đấu trong học viện...

Lúc này Dạ Côn lần nữa đi đến cổng vào Bình Khang Phường, trước cổng vẫn có vệ binh canh giữ.

Bất quá bọn họ mang theo tò mò nhìn đoàn người Dạ Côn, lúc nhìn về phía viện huy trên ngực, vệ binh liền tránh đường ra, thậm chí còn mang theo ánh mắt khích lệ.

Dạ Côn chắp tay, đoàn người rời khỏi Bình Khang Phường.

Trên đường đi, đám người xung quanh đều rất tò mò.

Dù sao cho tới bây giờ chưa từng thấy qua loại viện huy này.

- Viện huy này ta lần đầu tiên nhìn thấy, chẳng lẽ là người từ Thái Kinh tới? Nhìn y phục và khí chất của bọn hắn, hình như rất không đơn giản.

- Cắt... Thái Kinh cái gì, chỉ là một cái học viện mới ở trong Bình Khang Phường, nghe nói học viện này còn không chiêu sinh được, đóng cửa chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

- A! Còn có chuyện như vậy.

- Hôm nay nhất định sẽ thua rất thảm, sau đó bị xử phạt, cuối cùng phải nhanh chóng đóng cửa học viện.

- Nhìn dáng vẻ của bọn họ cũng không giống người tu luyện, trông giống con cháu nhà giàu hơn, hẳn chỉ tới chơi đùa mà thôi.

- Điểm này ngươi nói đúng, thấy tên đầu trọc kia không, là người Dạ gia.

- Khó trách, có tiền liền tùy hứng.

Người xung quanh đều đang nhỏ giọng nói nói, chủ đề chủ yếu là bọn họ hôm nay nhất định sẽ thua.

Đám người Dạ Côn làm sao có thể không nghe thấy, các ngươi có dám lớn tiếng hơn một chút không!!!

- Đại ca, đừng nghe bọn họ hồ ngôn loạn ngữ.

- Mắt chó coi thường người khác.

Nguyên Chẩn xì một tiếng khinh miệt.

Đông Tứ và Đát Từ chờ lão sư nói một câu, liền sẽ trực tiếp giết chết bọn chúng.

Dạ Côn biểu thị, hôm nay không cầm hạng nhất đánh mặt các ngươi, vậy thật là có lỗi với một thân tu vi này.

Đoàn người từ cửa tây Học Viện An Kinh tiến vào, bất quá khi tiến vào, vừa vặn đụng phải người của học viện khác.

Dẫn đội thế mà không phải viện trưởng, mà là một vị thiếu niên trẻ tuổi, tướng mạo hết sức cao minh, ngay cả Côn ca đều phải bội phục, đám người đối phương đều là trai xinh gái đẹp

Nhìn viện huy đối phương, Dạ Côn nhận ra.

Ngoại trừ Học Viện An Kinh ra, đây chính là học viện xếp thứ hai ở An Khang châu.

Học Viện Chân Vũ!

Chương 179: Đường tưởng côn ca ta dễ khi dễ

Học Viện Chân Vũ có lịch sử lâu đời, lúc kiến tạo An Khang châu cũng đồng thời xây dựng nó, một mực duy trì đến hiện tại.

Theo đạo lý mà nói, đảm đương vị trí An Khang châu đệ nhất học viện là chuyện không cần phải bàn cải, nhưng không may... học viện lại phát sinh một chuyện bê bối.

Một vị nữ lão sư họ Lý sát hại viện trưởng, sau đó tự vận, mà vấn đề là cả hai cùng chết ở trên giường.

Chuyện xấu này năm đó truyền vào Thái Kinh, Thánh Nhân nghe xong rất giận dữ, hung hăng chỉnh đốn lại Học Viện Chân Vũ.

Cứ như vậy, Học Viện Chân Vũ liền xuống dốc không phanh, thế nhưng dù sao cũng là học viện có nội tình đầy đủ, sau nhiều năm cố gắng vực dậy, lúc này đã trở lại vị trí thứ hai.

Tuy nhiên nếu muốn siêu việt Học Viện An Kinh, chỉ sợ phải sinh ra một vị tuyệt thế thiên tài mới được, nhất định phải có tiềm lực Kiếm Đế.

Mà nam tử đang đứng ở trước mặt Dạ Côn, lại chính là người có tiềm lực trở thành Kiếm Đế.

Người này tên là Đại Hư.

Năm nay mười tám, đã đạt đến Kiếm Sư đỉnh phong, chỉ cách Kiếm Vương một bước, có thể kế tục Nguyên Tôn Kiếm Đế trở thành một tên Kiếm Vương dưới hai mươi tuổi thứ hai.

Bất quá đối với chuyện này, Dạ Côn cũng không biết gì cả, dù sao Côn ca là đại nhân vật, chơi đều là loại vũ khí như Thần Kiếm.

Lúc này, Dạ Côn cùng Đại Hư đối mắt, hai tay Đại Hư nhẹ phẩy chắp tay, lễ độ nho nhã.

Dạ Côn hoàn lễ.

Bất quá Đại Hư cũng không nói gì, chỉ mang theo đội ngũ tiến vào Học Viện An Kinh.

- Rất đẹp trai.

Nguyên Chẩn thì thào nói ra.

- Thật cao lãnh.

Phong Điền nhẫn nhịn nghẹn miệng.

Dạ Côn cố ý nhìn về phía thê tử của mình, phát hiện thê tử thế mà đang nhìn bóng lưng soái ca lãnh ngạo kia.

- Nhìn đủ rồi chưa.

Dạ Côn nhàn nhạt hỏi.

- Phu quân, người vừa rồi rất đẹp trai.

- Đúng vậy đó phu quân, đúng là soái nổ.

Dạ Côn:......

Ngay trước mặt phu quân, thế mà khen nam nhân khác!

- Có muốn đi cùng y hay không?

Xem ra Côn ca cũng biết ăn dấm.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi sững sờ, tiểu trọc đầu rất ghen tuông nha, trước đó còn giả bộ không quan tâm.

- Phu quân, ta sai rồi.

- Ta cũng sai.

- Hừ, sau này còn nhìn lung tung, xem ta có thu thập các nàng hay không.

Mọi người thấy Côn ca răn vợ cũng phục sát đất, thật không biết Côn tẩu thích Côn ca ở điểm nào.

Lần nữa đi vào Học Viện An Kinh, Dạ Côn liền cảm nhận được đãi ngộ khác biệt, bị vô số người ở đây thì thào bàn tán, chỉ chỉ trỏ trỏ.

- Nhìn bọn hắn kia, nghe nói là học viện bên trong Bình Khang Phường.

- Chỗ nghèo như vậy còn may viện phục như thế, sợ người khác biết mình nghèo sao?

- Không chỉ nghèo, thực lực cũng chẳng ra làm sao.

- Mặc dù không có thực lực, thế nhưng hai cô gái kia lại rất xinh đẹp nha.

- Đúng vậy.

Côn ca ta không chịu nổi! Từ lúc bước vào cửa đến giờ bên tai đều của là tiếng trào phúng của người khác, Côn ca ta cũng là nam nhân huyết khí phương cương, nghe trào phúng nhiều cũng sẽ tức giận!

- Côn ca! Côn ca! Đừng chấp nhặt với bọn họ!!!

- Đúng vậy đúng vậy, đều là một đám hài tử không hiểu chuyện, Côn ca bình tĩnh a!

- Đại ca, đừng ma sát, bình tĩnh!!!

Ba người trực tiếp bao quanh Côn ca, Dạ Tần bắt lấy tay phải của đại ca, vừa rồi đại ca muốn triệu hoán Thần Kiếm tới chém người.

Nhưng mà học viên xung quanh Học Viện An Kinh một mặt khinh thường, thậm chí còn kêu gào nói: - Tới đây! Đánh ta đi!

- Đúng rồi! Có giỏi đến đánh chúng ta!

- Thứ hèn nhát! Chỉ biết làm dáng một chút!

Ba người nghe xong dừng lại.

- Đại ca, đánh không?

Tần ca cũng là nam nhân!

- Đánh chết CMN!

Côn ca càng nam nhân hơn!

Chỉ thấy Dạ Côn vung tay lên:

- Thê tử! Chuẩn bị khởi động nắm đấm!

- Nghe phu quân đại nhân ~

Tám người trực tiếp xông tới.

- Đậu xanh! Thật đánh! Học Viện An Kinh chúng ta còn sợ các ngươi sao?! Các huynh đệ tỷ muội, có người đến phá viện! Chơi chết bọn chúng!

Nhân số Học Viện An Kinh tương đối nhiều, trong nháy mắt liền vây quanh Côn ca.

Nhưng cho dù là thế, dưới sự chỉ đạo anh minh của Côn ca, đám học viên Học Viện An Kinh đều bị đánh tè ra quần, xung quanh đều là tiếng học viên rên rỉ nằm trên mặt đất.

Những học viên này hầu như đều là Kiếm Sĩ, thậm chí có có vài người còn không phải là Kiếm Sĩ, dù sao nơi này chẳng qua là ngoại viện, nội viện mới là chỗ của cao thủ.

Dạ Côn liếc nhìn tất cả mọi người xung quanh, lạnh giọng hỏi:

- Còn có ai muốn tới không?

Một tên học viên nằm dưới đất chỉ Dạ Côn nói ra:

- Hôm nay các ngươi là tới tham gia học viện so tài, thế mà động thủ đánh người? Ta muốn báo cáo học viện! Các ngươi đọi bị trừng phạt đi!"

Đánh người thoải mái, một mực đánh một mực thoải mái!

Nguyên Chẩn một quyền đánh qua, nghiêm túc hỏi:

- Còn báo cáo không?

- Các ngươi xong đời rồi! Ha ha ha...
Tên học viên này giống như đã bị điên, cất tiếng cười to.

Dạ Côn trầm mặt đi đến trước mặt tên học viên kia, cúi đầu hỏi:

- Ai bảo các ngươi làm như thế?

Rất rõ ràng, vị học viên này dừng một chút, sau đó lập tức cười to nói:

- Ngươi đang nói cái gì, ta nghe không hiểu...

- Nói cho ngươi người đứng phía sau, có bản lĩnh trực tiếp tới tìm ta, đường đường chính chính quyết đấu.

Ngu xuẩn mới quyết đấu với ngươi...

Nói xong Dạ Côn liền dẫn người rời đi, mà trên mặt đất có ít nhất một trăm người đang rên rỉ.

Kỳ thật Côn ca ta rất không dễ nói chuyện.

Thế nhưng, nếu như ngươi muốn đùa với Côn ca ta, Côn ca ta cũng sẽ vui đùa cùng với ngươi.

Nhưng nếu ngươi muốn chơi cứng rắn với Côn ca ta, vậy phải xem ngươi cứng đến mức nào.

Đám người Dạ Côn còn chưa đi được mấy bước, đã nhìn thấy rất nhiều người chạy tới bên này, vẻ mặt kéo căng.

Dẫn đầu là một nữ tử tư thế hiên ngang, còn rất xinh đẹp, Dạ Côn cũng phải nhìn mấy lần.

- Nhìn cái gì vậy, có muốn đi cùng với nàng luôn không!

- Đúng đấy, đừng có đi cùng chúng ta nữa.

Khóe miệng Dạ Côn hơi hơi run rẩy, các ngươi thật biết nắm bắt cơ hội, không phải chỉ nhìn một chút thôi sao...

- Thê tử, ta sai rồi.

- Hừ!

Xem ra Côn ca còn phải cùng thê tử đấu trí đấu dũng dài dài.

- Oa, mau nhìn! Đó là An sư tỷ!

- Trời ạ, ta thế mà nhìn thấy An sư tỷ.

- An sư tỷ thật xinh đẹp ~ nếu An sư tỷ có thể gả cho ta, vậy thì quá tốt rồi.

- Ngươi nằm mơ đi.

Dạ Côn nghe được, dáng dấp vị An sư tỷ này quả thật không tệ, khí tràng cũng không tệ, bất quá vẫn không có tốt bằng thê tử.

Chỉ thấy An Ngữ Lan dẫn người đến trước mặt Dạ Côn, hỏi:

- Vừa rồi là các ngươi đánh người?

- Đúng.

Dạ Côn cũng không phủ nhận.

- Theo chúng ta đến chấp pháp viện một chuyến.

Dạ Côn từ tốn nói:

- Không rảnh, chúng ta còn phải tham gia so tài.

- Ta nghĩ hôm nay các ngươi sẽ không rảnh tham gia, theo chúng ta đi một chuyến!

Ngữ khí An Ngữ Lan dần trở nên lạnh lùng, tên đầu trọc trước mặt này rất hung hăng càn quấy.

Dạ Côn chăm chú nhìn An Ngữ Lan, trầm giọng nói ra:

- Lần trước viện trưởng các ngươi đuổi ta đi, lần này ngươi lại muốn ta đi với ngươi, nói thật, Học Viện An Kinh các ngươi bá đạo như vậy sao?

- Đánh người! Liền phải chịu phạt, đây là viện quy!!!

An Ngữ Lan khẽ kêu một tiếng.

- Ta không phải là học viên của các ngươi, không cần tuân theo viện quy các ngươi. Nếu như các ngươi quả thực muốn ép, mời gọi viện trưởng các ngươi tới xử lý, dù sao ta cũng là viện trưởng.

Dạ Côn từ trên cao nhìn xuống An Ngữ Lan, tạo thành khí thế bề trên áp chế.

Chương 180: Quy củ thay đổi

- Ngươi!!!

An Ngữ Lan bị tức đến đỏ rần.

Đột nhiên có một bóng người xuất hiện, từ tốn nói:

- Ngữ Lan, ngươi đi chuẩn bị đi, chuyện nơi đây không cần phải để ý đến.

- Lão sư.

An Ngữ Lan chắp tay với Quan Thanh bên cạnh hô.

Dạ Côn chắp tay:

- Phó viện.

- Dạ viện trưởng.

Quan Thanh hoàn lễ kêu.

An Ngữ Lan rất kinh ngạc, người trẻ tuổi trước mặt thế mà thật sự là viện trưởng.

Thậm chí còn khiến lão sư lấy lễ tiếp đón.

Hắn rốt cuộc là ai?

- Phó viện, học sinh của ngươi vừa rồi muốn bắt ta.

- Vậy nhất định là có hiểu lầm gì đó, mời Dạ viện trưởng đi theo ta, tất cả mọi người đã đến đông đủ.

Quan Thanh cũng không có cách, toàn bộ học viện đều đang chờ ngươi đấy.

- Ồ, đều đến đông đủ rồi à, vậy thì thật thất lễ quá.

Dạ Côn xấu hổ, nói giống như thật.

Dạ Tần bên cạnh kỳ thật có chút không hiểu, hôm nay đại ca hình như hơi kỳ quái, hung hăng càn quấy hơn ngày thường rất nhiều.

Trước kia đại ca rất điệu thấp, mọi chuyện đều không thể khiến đại ca lung lay một chút nào.

Dạ Côn làm như vậy, cũng có đạo lý của mình.

- Phó viện, mời dẫn đường.

- Mời.

- Mời.

An Ngữ Lan nóng vội hỏi:

- Lão sư, hắn đánh người của chúng ta.

- An Ngữ Lan, làm tốt chuyện của ngươi đi.

Quan Thanh quay đầu từ tốn nói, nhưng ngữ khí lại vô cùng nghiêm khắc.

An Ngữ Lan trầm mặc, vì sao lão sư lại đối xử đặc biết bới tên đầu trọc này như thế.

Mặc dù không phục, nhưng An Ngữ Lan cũng không có biện pháp gì.

Quan Thanh cũng không có cách, thấy chiếc nhẫn đỏ trên ngòn tay trỏ của Dạ Côn không, đó chính là Thần Kiếm!

Cho dù một người bình thường cầm ở trong tay, cũng đã có tư cách chiến một trận với Kiếm Đế.

Hơn nữa trong tay cha hắn cũng có một thanh!

Cho dù hiện tại hắn đánh hoàng tử, Thánh Nhân cũng phải suy nghĩ cẩn thận nên giải quyết mâu thuẫn này như thế nào.

Đoán chừng hiện tại Thánh Nhân đang nghĩ, nếu có thể xuất hiện một người chống lại Dạ gia liền tốt.

Trong Học Viện An Kinh có một sân bãi chuyên giành cho các học viên so tài, đó chính là đấu võ trường.

Quy mô trong sân hùng vĩ, có thể chứa mười vạn người.

Ở trung ương có một khối luận võ đài, ước khoảng năm mươi trượng. Ở xung quanh chính là ghế ngồi cho khán giả. Vậy mà lúc này giờ phút này, trong sân đã ngồi đầy người, bất quá phần lớn đều là học viên Học Viện An Kinh, dù sao đây là một cơ hội học tập rất tốt, bất quá vẫn có một ít trưởng bối ngồi quan sát.

Tỉ như Dạ Minh và Đông Môn Mộng đều đang ngồi ở đây, còn có Lưu Lăng cùng Trương Thiên Thiên.

- Ra cửa còn sớm hơn chúng ta, làm sao còn chưa tới.

Dạ Minh nhìn vị trí bên dưới, duy chỉ có Học Viện Vô Hư là trống không, học viện khác đều đã đến đông đủ.

- Không phải đã gặp chuyện phiền toái gì rồi chứ.

Đông Môn Mộng trầm giọng nói ra.

- Hẳn sẽ không đi.

Dạ Minh vừa mới nói xong, đã nhìn thấy Quan Thanh dẫn theo nhi tử xuất hiện.

Côn ca áp trục ra sân, khiến cho toàn bộ đấu võ trường thì thào một phen.

Dù sao cũng là địa bàn Học Viện An Kinh, đối với loại hành vi đến muộn này, mọi người đều sẽ thì thầm nghị luận.

Dạ Côn không nói gì, mang mọi người đi tới chỗ trống duy nhất.

Vị trí học viện được sắp xếp xung quanh luận võ đài, cách luận võ đài không quá xa.

Sau khi ngồi xuống, Dạ Côn liếc mắt nhìn quanh, rõ ràng trông thấy có thiết lập chủ vị, viện trưởng Bùi Thiên ngồi ở chỗ đó, còn có châu trưởng Ký Văn Sơn, Thái Thú kiêm Đô Úy Ba Đài, còn có một nam nhân xa lạ, Dạ Côn cũng không nhận ra, chẳng lẽ liền là người từ Thái Kinh tới?

Bất quá trong trận doanh Học Viện Anh Kinh, Dạ Côn phát hiện một người...

Ba Uyển Thanh!

Dạ Tần cũng nhìn thấy Ba Uyển Thanh, bất quá chẳng qua là hơi sửng sốt một chút, sau đó liền vững như đỉnh.

Xem ra Tần ca đã hoàn toàn chặt đứt đoạn tình cảm này.

Ba Uyển Thanh cũng nhìn thấy Dạ Tần, cũng không có lộ ra dị thường gì, có lẽ cũng bởi vì như thế mới càng đáng sợ hơn.

Ngồi ở trước mặt Ba Uyển Thanh chính là An Ngữ Lan, lúc này An Ngữ Lan cũng tức giận nhìn Dạ Côn, giống như không ma sát đầu Côn ca một thoáng liền sẽ không vui.

Dạ Côn nhìn về phía nam nhân lãnh ngạo, y ngồi ở chỗ đó nhắm mắt lại, tựa như nhập định, không chỉ là lãnh ngạo, còn rất biết giả trang.

Ở xung quanh có có mười học viện khác nhau, Dạ Côn còn chưa quen thuộc, nhưng nhìn khí thế của bọn họ dường như cũng rất lợi hại, không thể khinh thường a.

Đây chính là chuyện liên quan đến danh ngạch Kiếm Trủng! Hiện tại bên phía Thái Kinh cũng đang tiến hành học viện so tài, bất quá danh ngạch ở Thái Kinh lại có tận năm cái, An Khang châu bên này chỉ có ba cái, những địa phương khác càng ít hơn, một cái danh ngạch có tới mười mấy phe tranh đoạt, vô cùng kịch liệt.

- Vị kia hẳn là con trai của Dạ Minh, Dạ Côn?

Nam nhân ngồi tại chủ vị tò mò hỏi.

- Tam hoàng tử, vị kia chính là Dạ Côn.

Ký Văn Sơn cung kính nói ra.

Người này từ Thái Kinh tới, chính là con trai của Thánh Nhân, Trưởng Tôn Tuấn Hiền.

Là một trong những cường nhân tranh đoạt vị trí thái tử.

Đối với Trưởng Tôn Tuấn Hiền, mọi người đang ngồi trên chủ vị đều biết mục đích của y rất có thể là quan sát Dạ Côn, muốn kéo Dạ Côn vào trong trận doanh của mình.

Bất quá trước đó cửu hoàng tử đã từng thử qua, Côn ca sao có thể bước vào vũng nước đục này.

- Đúng là tuấn tú lịch sự, nghe nói vài ngày trước thu được một thanh Thần Kiếm, có việc này hay không?

Trưởng Tôn Tuấn Hiền bóp phật châu trong tay nhàn nhạt hỏi.

- Thật có việc này.

Ký Văn Sơn nhẹ nói ra, tam hoàng tử khẳng định đã sớm biết đến.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền cười nhẹ một tiếng:

- Người trẻ tuổi vận khí thật tốt, bản hoàng tử không có may mắn như thế.

Thốt ra lời này, Ký Văn Sơn cùng Ba Đài đều hết sức hoảng hốt.

- Đúng rồi, Thánh Nhân nói, quy tắc năm nay sẽ thay đổi một chút, lúc trước bảy người, hiện tại tám người.

Bùi Thiên nghe xong khẽ nhíu mày, chắp tay hỏi:

- Tam hoàng tử, bảy người là quy củ do Nguyên Tôn Kiếm Đế định ra, hiện tại cải biến, không biết có ổn hay không?

- Bùi viện trưởng, đây không phải ý của ta, là ý của Thánh Nhân.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền khẽ cười nói, chẳng qua là loại nụ cười này mang theo sự mất hứng.

Phảng phất đang nói, hiện tại viện trưởng cứng cáp rồi, có phải muốn bay lên trời hay không.

Bùi Thiên nhẹ gật đầu:

- Nếu là ý của Thánh Nhân, dĩ nhiên phải nghe.

Trưởng Tôn Tuấn Hiền nghe xong cười sáng lạn, trong lời nói có ý nói, ta chỉ nghe Thánh Nhân, về phần ngươi coi như xong.

Ba Đài ngồi ở bên cạnh rất là hiếu kỳ, Bùi Thiên rốt cuộc là ai, không cho hoàng tử mặt mũi, liền Đạo Đức Tử cũng không cho, chẳng lẽ chỗ dựa sau lưng là Thánh Nhân?

Bùi Thiên chậm rãi đứng dậy, vừa đứng lên, toàn trường trong nháy mắt liền an tĩnh lại.

Đây chính là uy vọng.

Côn ca còn chưa có được loại uy vọng này, nhưng nếu như xuất ra Thần Kiếm, vậy thì không phải là uy vọng, mà đó chính là uy hiếp.

- Thánh Nhân có chỉ! Từ bảy người đổi thành tám người!

Bùi Thiên vừa mới dứt lời, toàn trường càng an tĩnh, đây tựa như là một loại kinh ngạc an tĩnh.

Dù sao quy củ bảy người đã có từ rất lâu, vì sao đột nhiên lại thay đổi rồi?

Đối với cải biến đột ngột, các học viện đang ngồi có chút loạn, mặc dù nhân số có thể bù vào, nhưng an bài trước đó lại loạn.

Mà Dạ Côn bên này, cộng thêm cả Dạ Côn mới đủ tám người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau