TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Côn ca ta không phải thần

Dạ Côn tỏ thái độ chất vấn đối với mạch suy nghĩ của thê tử.

- Đại ca, mẫu thân gọi chúng ta qua nghị sự.

Trước cửa vang lên âm thanh của Dạ Tần.

- Được.

Nhìn hai thê tử ủy khuất không thôi, Dạ Côn chỉ có thể hôn mỗi người một cái, vui vẻ đi, lại được Côn ca ta hôn.

Hài lòng hay không không biết, chỉ biết cả hai đều thẹn thùng đến cúi đầu.

Dạ Côn mở cửa, trông thấy đệ đệ đứng ở bên ngoài, đằng sau còn có Nguyên Chẩn cùng Phong Điền.

- Chào Côn ca!

- Gọi gì thế, hiện tại phải gọi một tiếng viện trưởng mới phải.

Phong Điền ngu ngơ cười một tiếng:

- Vâng vâng vâng, phải gọi viện trưởng.

Bất quá hai người phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của Côn tẩu đỏ bừng, không phải chứ, giữa ban ngày ban mặt, Côn ca ngươi đều như vậy.

Tinh lực đúng là dư thừa.

Dạ Côn cùng Dạ Tần đi ở phía trước, lúc này Dạ Tần không thể không nhắc nhở một chút:

- Đại ca, ngươi phải chú ý thân thể mới được, tẩu tẩu quả thật đẹp, nhưng giữa ban ngày đây này, hơn nữa bây giờ đại ca ngươi là viện trưởng đấy.

- Đệ đệ, ngươi đang nói cái gì thế? Còn giữa ban ngày?

- Đại ca ngươi còn giả vờ, vừa rồi ngươi cùng tẩu tẩu trong phòng làm gì?

Vừa nghĩ tới thê tử cố tình gây sự, khóe miệng Dạ Côn giật một cái, bất quá ở trong mắt Dạ Tần, này rõ ràng chính là biểu lộ bị nhìn xuyên.

- Đó là do tẩu tẩu ngươi cố tình gây sự.

- Hả?

Dạ Tần sợ ngây người, nguyên lai mình hiểu lầm đại ca, tẩu tẩu là nguyên nhân, mình cũng không tiện nói với tẩu tẩu, đúng là sầu chết rồi.

Tần ca ta vì đại ca, cũng rất dụng tâm a.

Đi vào trong phòng nghị sự, Dạ Côn đã nhìn thấy phụ mẫu đã sớm ngồi chờ, còn có Lưu Lăng cùng Trương Thiên Thiên, Đông Tứ và Đát Từ.

- Viện trưởng của chúng ta tới, mau mau nghênh đón.

Dạ Minh lớn tiếng cười nói, Trương Thiên Thiên không biết từ nơi nào lấy ra chiêng trống, gõ.

Cách hoan nghênh này thật đúng là rất đặc biệt.

- Côn Côn, thất thần làm gì, thượng tọa mau.

Đông Môn Mộng ôn nhu cười nói, Côn Côn lớn rồi, chớp mắt đã cưới vợ làm viện trưởng.

Có phụ mẫu tại, Dạ Côn thật sự là không thể buông thả, dứt khoát để các ngươi làm viện trưởng đi.

Dưới sự thúc giục của cha à mẫu thân, Dạ Côn ngồi lên vị trí chủ tọa, nói thật, rất không thoải mái.

- Côn Côn, chút nghiêm túc, hiện tại con là viện trưởng.

Đông Môn Mộng đến dạy nhi tử, như thế nào để làm một viện trưởng hợp cách.

Dạ Côn nghe mẫu thân, nghiêm mặt, bộ dáng nghiêm túc.

Đông Môn Mộng thấy nhi tử tấm mặt, lại có điểm ủy khuất:

- Côn Côn không thích mẫu thân ở đây sao?

Dạ Côn:......

Mẫu thân so với thê tử còn... cha làm thế nào sống đến hiện tại vậy.

- Mẫu thân, hay là người tới ngồi đi?

Dạ Côn đề nghị.

- Không, Côn Côn ngồi đi.

- Vậy mẫu thân không được giận nữa đâu đấy.

- Côn Côn, con thế mà ra lệnh cho mẫu thân, mẫu thân đau lòng quá.

Mọi người:......
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nhìn về phía phu quân, thấy không, mẫu thân còn cố tình gây sự hơn chúng ta đây.

Dạ Tần nhìn đại ca, mẫu thân quá kinh khủng, thế này ai chịu nổi chứ.

- Cha, hay là người tới làm viện trưởng đi?

Trong lòng Dạ Minh chấn động, Côn Côn à, cha đối xử với ngươi không tệ, tại sao ngươi lại hại cha...

- Côn Côn con làm là được, cha tin tưởng con.

Dạ Côn nhìn về phía đệ đệ, Dạ Tần lập tức quay đầu.

Vừa nhìn về phía thê tử, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cúi đầu nhìn mũi chân, giả bộ cái gì cũng không phát sinh.

- Được, hiện tại bắt đầu nghị sự.

Dạ Côn cũng mặc kệ, là mẫu thân muốn tới, không thể chơi xấu.

Vẻ mặt Đông Môn Mộng đau khổ, giống như bị nhi tử từ bỏ vậy.

Dạ Minh ở bên tai Đông Môn Mộng nói nhỏ vài tiếng, Đông Môn Mộng nhẹ gật đầu, cảm thấy phu quân nói có lý.

- Côn Côn, chúng ta quyết định không tham dự vào, chỉ ngồi đây bồi các con.

Dạ Minh cười nói.

Vẫn là cha giảng đạo lý.

Dạ Côn cuối cùng nhẹ nhàng thở ra:

- Được rồi cha.

- Vậy mẫu thân đi nấu cơm.

Nói xong Đông Môn Mộng liền đi ra phòng nghị sự, Dạ Minh cũng đi theo ra, trả lại cho Lưu Lăng cùng Trương Thiên Thiên một cái ánh mắt, hai người cũng đi theo ra.

Phụ mẫu vừa đi ra ngoài, tràng diện lập tức tốt lên rất nhiều.

Dạ Côn lau trán nói ra:

- Ly Nhi, giúp phu quân xoa bóp, Mộ Nhi cũng tới.

Không phải chứ, đại ca ngươi là viện trưởng đấy, muốn hoang đường như thế sao, đây quả thực giống như trong doanh trại thổ phỉ mà.

Ngươi chính là đầu lĩnh thổ phỉ.

Dạ Côn nhìn xem đệ đệ, Nguyên Chẩn, Phong Điền, Đông Tứ còn có Đát Từ năm người, coi như cộng thêm thê tử, mới có bảy học sinh.

Cha cùng mẫu thân mặc kệ, liền lão sư cũng không có.

Xem ra mình không chỉ phải làm viện trưởng, còn phải kiêm chức lão sư. Đột nhiên phát hiện, mở học viện hình như không đơn giản giống như trong tưởng tượng.

- Đệ đệ, ngươi vừa rồi nói muốn nghị sự, thương nghị chuyện gì?

- Viện trưởng."

- Đừng gọi viện trưởng, cũng không người ngoài, gọi đại ca.

Dạ Tần cũng cảm thấy khó chịu, cười nói:

- Đại ca, hiện tại học viện chúng ta thiếu lão sư, thiếu học viên, thiếu thức ăn, còn có thiếu kim tệ.

Thiếu nhiều như vậy???

- Có biện pháp gì giải quyết không? Lão sư đi tìm, học viên đi chiêu, thiếu thức ăn đi mua, thiếu kim tệ đến xin cha.

Mọi người:......

Cũng may Dạ Minh không có ở nơi này, bằng không thì nghe nói như thế, nhất định sẽ giận đến thổ huyết, cha ngươi hiện tại nghèo đến mức phải làm nô lệ cho mẹ ngươi đấy.

- Đông Tứ và Đát Từ, các ngươi phụ trách chiêu học viên, hài tử bên trong Bình Khang Phường này cần tu luyện đi, chúng ta cũng có thể lời ít tiền, bồi bổ chi tiêu hàng ngày, còn vấn đề lão sư, tạm thời ta tới làm đi.

Hiện tại Dạ Côn cũng chỉ có thể làm như vậy.

- Côn ca.

Nguyên Chẩn yếu ớt nói ra.

- Thế nào?

Phong Điền thấp giọng nói ra:

- Bảy ngày sau chính là so tài giữa các học viện ở An Khang châu, đến lúc đó toàn bộ học viện đều sẽ tụ tập lại tiến hành trao đổi.

- Sau đó thì sao?

Dạ Côn hỏi.

Nguyên Chẩn nói:

- Phần thưởng đệ nhất học viện mười vạn kim tệ, học viện xếp chót, phạt mười vạn.

Dạ Côn ngây ngẩn cả người, học viện của ta còn chưa bắt đầu, liền muốn phạt mười vạn, khó trách không ai đoạt cái chìa khóa này.

- Còn nữa, Kiếm Trủng tháng sau sẽ mở, An Khang châu chỉ có ba cái danh ngạch, mà ba cái danh ngạch này chính là dùng thứ hạng học viện đến lấy, ba hạng đầu.

Nguyên Chẩn lại bổ sung một câu, xem ra tin tức vẫn rất linh thông.

Dạ Côn đau đầu, sự tình Kiếm Trủng là việc lớn. Đây là chuyện hệ trọng cả đời.

Đông Tứ và Đát Từ không thành vấn đề, thế nhưng năm người khác đánh như thế nào?

- Nguyên Chẩn, trận so tài này tiến hành như thế nào, đánh mấy trận?

Dạ Côn trầm giọng hỏi.

Nguyên Chẩn chân thành nói:

- Côn ca, phân tu vi, Kiếm Sĩ ba người, Kiếm Sư bốn người.

Dạ Côn chớp mắt.

- Phu quân!

- Đại ca!

- Côn ca!

- Nhanh ấn huyệt nhân trung.

Dạ Côn cảm thấy lão thiên là đang chơi mình, ngoại trừ Đông Tứ và Đát Từ có thể thắng chắc ra, còn có đệ đệ có chút hy vọng, nhưng Nguyên Chẩn cùng Phong Điền... bọn họ còn chưa phải Kiếm Sĩ, còn có thê tử, Kiếm Đồ còn chưa đạt tới, cầm kiếm thế nào cũng không biết.

Xong... lạnh chắc...

- Phu quân, ngươi đừng có gấp, không phải chúng ta còn có thời gian bảy ngày sao?

Bảy ngày, Côn ca ta không phải thần a.

Chương 172: Kiên cường!

- Trước để chuyện chiêu sinh sang một bên, toàn lực ứng đối học viện tranh tài bảy ngày sau!

Dạ Côn đứng dậy, ngón tay chỉ nóc nhà trầm giọng quát, trước tiên phải kéo khí thế lên đã.

Chờ một hồi thế mà không có ai phụ họa, nhìn Nguyên Chẩn cùng Phong Điền mặt mày ủ rũ, một chút lòng tin cũng không có, ngay cả đệ đệ đều là một mặt lo lắng.

- Kiên cường một chút, chúng ta có thể làm được!

Nếu như ngay cả khí thế cũng không có, này làm sao làm? Chơi không nổi nữa a.

Đến lúc đó sẽ trở thành trò cười ở An Khang châu.

- Đến, theo ta cùng một chỗ hô, kiên cường! Kiên cường! Kiên cường!

Dạ Côn nắm nắm đấm hô lên khẩu hiệu của học viện.

Thê tử vẫn rất có lực, nắm nắm tay nhỏ động viên phu quân.

Đông Tứ và Đát Từ dĩ nhiên phải đi theo lão sư, đệ đệ cũng giống như thế.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền tựa hồ bị mọi người cảm nhiễm, cũng bắt đầu quát lên.

- Kiên cường! Kiên cường! Kiên cường!

Dạ Côn rất hài lòng với bầu không khí như thế này, thế nhưng...

"Kiên cường! Cường kiên! Cường kiên! Cường kiên!

Hô hào hô hào, cũng không biết người nào mang lệch, lúc đầu tất cả mọi người không kịp phản ứng, sau khi hô ba lần đều một mặt cổ quái.

Thổi phù một tiếng.

Nhan Mộ Nhi cười ra tiếng, không khí vừa đến, kết quả một thoáng liền không còn.

Khẩu hiệu học viện chúng ta thật đúng là đặc biệt.

Nhưng mà ngoài phòng không xa, một vị nam tử chậm rãi đi tới, nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng hò hét, không nghĩ tới đám hài tử này lại phấn khởi như thế.

Thế nhưng nghe phía sau thì kém chút ngã sấp xuống, đây là phấn khởi quá mức đi.

- Đại ca, hay là trước đặt tên cho học viện chúng ta đi.

- Khụ khụ khụ, đúng đó Côn ca, chuyện khẩu hiệu trước để sang một bên đi.

Phong Điền đều một mặt xấu hổ.

May mắn cha cùng mẫu thân đều không tại, nếu như bị bọn họ nghe thấy, còn không bị mắng chết sao.

- Học viện đặt tên gì dây?

Dạ Côn sờ lên cái cằm, thực sự nghĩ không ra cái tên gì tốt, Côn ca ta đối với chuyện đặt tên cũng không có biện pháp nào, từ danh hào Ngân Sắc Nam Nhân này liền có thể nhìn ra.

Dạ Côn vỗ tay lớn một cái:

- Hay gọi là Học Viện Quật Khởi, thế nào?!

Vẻ mặt của mọi người là như vậy ヽ( ̄д ̄;) no

Côn ca chuyện gì cũng mạnh, chỉ có chuyện đặt tên này là không tốt.

Đông Tứ và Đát Từ cũng có thể cảm nhận được.

- Ách, Ly Nhi, Mộ Nhi, giúp phu quân nghĩ đi.

Dạ Côn cảm thấy vẫn nên giao vấn đề đặt tên này cho thê tử.

- Nhường tỷ tỷ tới đi.

Nhan Mộ Nhi cũng không lành nghề, vứt vấn đề cho Diệp Ly.

Kỳ thật Diệp Ly cũng không có nghĩ ra tên gì tốt, đột nhiên ánh mắt sáng lên:

- Phu quân, hay là gọi Học Viện Vô Hư.

- Vô Hư?

Dạ Côn lẩm bẩm một tiếng, cũng khá thuận miệng, Vô Hư Vô Hư... học viện chúng ta không dạy hư, đều là đồ thật.

- Tẩu tẩu đặt tên rất hay.

Dạ Tần là người đầu tiên tán thành.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn thấy Tần ca đều tán thành, cũng tranh thủ thời gian hô:

- Côn tẩu không chỉ có dung mạo xinh đẹp, mà còn thông minh như vậy, Côn ca thật sự là có phúc. Không hổ là hai tên vỗ mông ngựa vương, một ngày không đập mông ngựa Côn ca Côn tẩu, toàn thân liền không được tự nhiên.

- Vậy được, học viện chúng ta liền gọi Học Viện Vô Hư. Đông Tứ, giải quyết sự tình bảng hiệu, Đát Từ, đi chiêu sinh thử một chút, chúng ta cũng phải chuẩn bị thật tốt.

- Vâng!

- Vâng!

Đông Tứ và Đát Từ chắp tay xuống, mọi người đều biết, mặc dù ở trong học viện, nhưng bọn họ vẫn là tôi tớ của Côn ca.

- Nam người các ngươi theo ta ra bãi cát, ta làm chút an bài.

Dạ Côn vừa mới dứt lời, ngoài cửa đã có một vị nam tử chắp tay cười nói:

- Dạ viện trưởng...

Dạ Côn nhìn lại, kinh hô một tiếng:

- Ông chủ? Tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Người tới chính là ông chủ, vẫn đẹp đẽ như vậy, tóc cũng không buộc, giống như một cô nương vậy.

- Đừng cứ gọi ông chủ ông chủ, gọi ta Phi Tuyết là được.

Phi Tuyết?!!!

Nếu như không phải âm thanh của ngươi bại lộ, ngươi chính là một cô nương a!!!

- Phi Tuyết, có chuyện gì không?

Dạ Côn tò mò hỏi, nói thật, hắn vẫn tương đối thích hô ông chủ hơn.

- Gần đây muốn đổi nghề.

Phi Tuyết vừa nói xong, Dạ Côn chỉ nghe thấy một hồi tiếng bước chân dồn dập, còn có tiếng la truyền đến:

- Lừa đảo! Trả tiền! Lừa đảo! Trả tiền!

Phi Tuyết vuốt vuốt mũi, lộ ra một nụ cười xấu hổ:

- Cái nghề này quá khó khăn, đều không phải người tốt lành gì.

Dạ Côn còn tưởng rằng thế nào, vì sao đột nhiên muốn đổi nghề, nguyên lai là bị người khám phá, lăn lộn ngoài đời không nổi.

- Hồ Điệp! Ttrả tiền lại cho chúng ta!

Chỉ thấy một vị đại hán mặt đầy râu ria gầm thét.
Hồ Điệp??????

Mọi người rất bình tĩnh, lúc thì Phi Tuyết lúc thì Hồ Điệp, đến cùng câu nào của ngươi mới là thật.

Hơn nữa còn lấy cái tên nữ tính như vậy.

- Các ngươi đừng gấp, ta cũng không phải chạy, chỉ là... tìm một công việc mới mà thôi.

Ai lại cho người như ngươi việc làm chứ...

- Hồ Điệp! Trong vòng bảy ngày ngươi tốt nhất trả lại tiền cho chúng ta! Bằng không gặp nhau trên công đường! Còn phải tố cáo chỗ này bao che tội phạm!

Dạ Côn bó tay rồi, Côn ca ta trêu ai ghẹo ai, thiên hàng tai họa?

Đến cùng là ai đang nguyền rủa ta!

- Được được được, nhất định trả lại cho các ngươi, không phải chỉ là một vạn kim tệ thôi sao? Nhìn thấy Côn ca không, liền khí thế kia, giống người thiếu tiền sao? Cẩn thận Côn ca dùng tiền nện chết các ngươi, còn không gọi Côn ca.

Mọi người thấy Dạ Côn, cái đầu trọc kia thoạt nhìn thật hung, thấy không dễ chọc liền chắp tay:

- Côn ca.

Dạ Tần đột nhiên phát hiện, nơi này hoàn toàn không phải là học viện. Đây rõ ràng là một cái bang phái.

Nếu như đây đều là tiểu đệ.

Dạ Côn đột nhiên có ý nghĩ ma sát chiếc nhẫn.

- Được rồi, Côn ca còn có chuyện phải làm, các ngươi đi nhanh lên, có Côn ca đảm bảo cho ta, các ngươi sợ gì chứ.

Ông chủ! Quyết một trận tử chiến đi!

- Vậy thì tốt, chúng ta tin vị Côn ca này, bảy ngày sau lại đến!

Nhìn đoàn người rời đi, Dạ Côn quay đầu nhìn về phía Phi Tuyết.

Khuôn mặt đẹp đẽ của Phi Tuyết biến khổ:

- Chúng ta đều là người huyện Thái Tây, Côn ca ngươi không thể thấy chết không cứu, chúng ta đều là đồng hương a.

- Đệ đệ, báo quan đi, nói nơi này có tên lừa gạt.

- Côn ca ~ ta làm việc cho ngươi, ta làm việc cho ngươi còn không được sao... van ngươi ~

Ông trời của ta, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều không chịu nổi, một tên nam nhân thế mà có thể ỏn ẻn đến mức này.

Hơn nữa còn làm nũng với phu quân mình, chẳng lẽ tiểu trọc đầu có một chân với tên này???

Dạ Tần bỗng nhiên ở bên tai Dạ Côn nhẹ nói ra:

- Đại ca, học viện chúng ta rất bẩn.

- Hai tháng một kim tệ, đến khi ngươi trả hết nợ mới thôi.

Dạ Côn nghiêm túc nói.

- A! Bình thường đều là một tháng một kim tệ, không thể hố ta như vậy được.

- Đệ đệ, báo quan.

- Ta làm!

Phi Tuyết nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, cuộc làm ăn này lời to:

- Trước tiên quét dọn sạch sẽ toàn bộ học viện đi.

- Toàn bộ học viện?

Phi Tuyết ngốc ngốc hỏi.

- Đệ đệ, báo quan.

- Đừng nói toàn bộ học viện, toàn bộ Bình Khang Phường đều được, ta có thể quét sàn nhà sạch đến mức có thể liếm luôn!

Nói xong còn phát ra một tiếng oạch.

Chương 173: Bảo côn ca ta làm sao dạy

Dạ Côn giơ ngón tay cái lên:

- Ngưu bức, rất chờ mong, sau này làm tốt sẽ đề bạt ngươi.

Phi Tuyết nhìn đoàn người Dạ Côn rời đi, một tay che trán, sao mỗi lần đều thua ở trong tay hai huynh đệ bọn họ. Lần trước bán kiếm pháp lỗ vốn còn phải cõng nồi...

Không phải chỉ muốn đổi một công việc khác thôi ư? Tại sao lại biến thành bán thân.

Nhìn hoàn cảnh xung quanh một chút, không biết cần làm tới khi nào, hơn nữa lại lớn như vậy, còn không bằng ở bên ngoài lừa gạt thêm mấy người, đúng là tự tìm khổ mà.

Dạ Côn dẫn theo mọi người đi tới bãi cát trước phòng nghị sự không xa, lúc này đã sắp đến giữa trưa, mặc dù sắp vào đông, thế nhưng mặt trời giữa trưa vẫn chiếu xuống những tia nắng gay gắt.

- Đại ca, bên kia mát hơn.

Dạ Tần hơi nhắc nhở đại ca, đừng để da thịt trắng nõn của tẩu tẩu nám đen.

Nhưng Côn ca là ai, hắn có thể minh bạch đạo lý trong đó à.

- Đệ đệ, đã lúc nào rồi, trước kia chúng ta từng đổ mồ hôi như mưa dưới ánh mặt trời, một chút này tính là gì.

Nguyên Chẩn đánh giá thấp nói ra:

- Cho tới bây giờ ta vẫn chưa từng nhìn thấy Côn ca đổ mồ hôi như mưa.

- Ừm, nhìn bàn tay mềm mại của Côn ca một chút đi, là hảo thủ đánh đàn đấy.

Phong Điền nhịn không được muốn khen Côn ca.

Dạ Tần giang tay ra, đại ca, đây cũng không phải là ta nói, cho tới bây giờ ngươi quả thật chưa từng đổ mồ hôi như mưa qua.

Côn ca chỉ muốn biểu đạt một loại ý cảnh, các ngươi lại chú trọng chi tiết, còn trao đổi thế nào được nữa, giải thể đi.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi trợn mắt nhìn Côn ca, chỉ biết mình dễ chịu, không biết đau lòng cho thê tử, làn da chúng ta rám đen, đối với ngươi có chỗ tốt gì, làn da tốt, còn không phải phu quân ngươi chiếm tiện nghi hay sao, đần muốn chết.

- Lúc đại ca đánh đàn có một loại phong vị khác.

Dạ Tần không thể không cảm thán, xem đại ca đánh đàn quả thực rất có lực trùng kích thị giác, nhất là lúc đại ca đánh đàn nhập cảnh, biểu tình kia phối hợp với cái đầu trọc, trời ạ...

- Phu quân còn biết đánh đàn?

Diệp Ly tò mò hỏi.

Nguyên Chẩn tranh thủ thời gian thay Dạ Côn trả lời:

- Còn không phải sao, Côn ca chúng ta ở nhà tự học cầm kỳ thi họa sáu năm, hiện tại chính là tài tử số một.

- Phu quân!

Nhan Mộ Nhi giậm chân một cái, biểu thị rất tức giận, vì sao chuyện này mình chưa từng nghe nói qua.

Dạ Côn cũng không muốn nói cái gì, gọi các ngươi tới tu luyện, các ngươi lại tán gẫu đến chỗ ta, nếu như mẫu thân có ở đây thì tốt, bọn họ sẽ lập tức đàng hoàng.

- Được được, tối về sẽ nói cho các nàng.

Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra.

Dạ Tần một mặt cười xấu xa, mỗi ngày đại ca đều đang chờ màn đêm buông xuống đi.

- Nghiêm túc một chút cho ta, cười cái gì mà cười!

Dạ Côn xụ mặt quát, có phải Côn ca ta ngày thường quá dễ dãi rồi hay không, đó đều là giả vờ, Côn ca ta là nam nhân lãnh ngạo đấy.

Côn ca nổi giận, vẫn có chút uy lực, tất cả mọi người đều không nói nữa.

- Đối với học viện so tài bảy ngày sau, Kiếm Sư bốn người, Kiếm Sĩ ba người, ta tiến hành chọn lựa một chút, Đông Tứ và Đát Từ tham gia Kiếm Sư, đệ đệ cũng thế, còn lại một chỗ trống.

Dạ Côn nhìn về phía Nguyên Chẩn cùng Phong Điền, hai người đều co rụt cổ lại.

Lấy công phu mèo quào của chúng ta, so tài Kiếm Sư vậy còn không ngỏm củ tỏi sao, Kiếm Sĩ còn chưa chắc thắng được đây.

- Phu quân, để cho ta tới đi.

Diệp Ly nhẹ nói ra.

- Ly Nhi?

- Phu quân, khi còn bé Ly Nhi học qua một chiêu nửa thức, cộng thêm phu quân chỉ bảo, ta tin mình có thể.
Dạ Côn rất ưa thích loại nữ hài tử này:

- Tốt, đúng là nữ nhân của ta.

Nhan Mộ Nhi giận a, tiểu trọc đầu thế mà ở trước mặt mọi người khen ngợi Diệp Ly! Diệp Ly quá biết nắm bắt cơ hội!

Như vậy Mộ Nhi cùng Nguyên Chẩn, Phong Điền ba người tham gia Kiếm Sĩ, liền quyết định như vậy.

- Đại ca, thời gian vội vã như vậy, học viện khác đều xuất ra cao thủ hàng đầu, dù sao cũng là tranh đoạt danh ngạch Kiếm Trủng.

Dạ Côn nhẹ gật đầu:

- Đúng vậy, đối phương nhất định sẽ phái ra người mạnh nhất, cho nên chúng ta không thể dùng phương thức bình thường đối phó được.

- Côn ca, hình như chúng ta quên mất một chuyện rồi.

Phong Điền bỗng nhiên nói ra.

- Chuyện gì?

- Công văn phê chuẩn học viện còn chưa gửi xuống, bây giờ chúng ta vẫn chưa được tính là học viện.

Phong Điền ngốc ngốc nói ra, vừa rồi làm sao lại quên mất chuyện này cơ chứ.

Nguyên Chẩn kinh hô một tiếng:

- Thật?

- Đúng vậy.

Phong Điền nghiêm túc nói.

Hai người nhất thời ôm nhau reo hò.

Dạ Côn tựa hồ cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng vào đúng lúc này, một tên vệ binh nhỏ chạy tới, cung kính dò hỏi:

- Xin hỏi ai là Dạ công tử?

Tất cả mọi người chỉ hướng Dạ Côn.

Đại ca, chẳng lẽ Dạ Tần không phải công tử sao?

- Có chuyện gì không?
Dạ Côn chắp tay hỏi.

- Đây là công văn đã được châu trưởng phê duyệt.

Mọi người:......

Nhìn bóng lưng vệ binh rời đi, Dạ Côn quay đầu nhìn về phía mọi người, phảng phất đang nói, còn có gì chưa nói thì mau nói hết đi.

- Thành thật tu luyện! Đừng nghĩ chuyện dùng bàng môn tà đạo, hiện tại chúng ta vứt kiếm pháp sang một bên, bảy ngày này luyện quyền pháp và bộ pháp!

Đọc sách vẫn hữu dụng, Côn ca ta đọc nhiều sách lắm, có thể xuất kỳ bất ý.

- Côn ca, người khác dùng kiếm, chúng ta dùng nắm đấm?

Nguyên Chẩn làm sao cảm giác thấy Côn ca là vò mẻ không sợ rơi.

- Nếu như phối hợp với bộ pháp xảo diệu vậy sẽ có biến hóa, chỉ cần dựa theo phương pháp của ta tu luyện, cam đoan có thể cầm tới danh ngạch.

Đối với Côn ca, tất cả mọi người đều không có nghi vấn.

Nhìn xem cô vợ trẻ đã đổ mồ hôi tràn trề, dáng vẻ thể lực sắp hết chống đỡ nổi, Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra:

- Ly Nhi, Mộ Nhi, các nàng đi nghỉ trước đi, ban đêm ta sẽ dạy các nàng sau.

Ban đêm dạy?

Giáo án của Côn ca hẳn rất đặc biệt đi, Côn tẩu nhất định vô cùng ưa thích.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi bưng lấy cái trán, hơi hơi hướng phía Dạ Côn nghiêng thân, lập tức mang theo bộ pháp hư nhược rời đi.

Đúng là tội nghiệp.

- Rồi rồi, đều nghiêm túc, có muốn một thanh kiếm thuộc về mình hay không? Liền xem bảy ngày này! Bằng không thì lại phải đợi đến sang năm!

Phong Điền sờ lên cằm nghiêm túc nói:

- Ta cảm thấy mà chờ đến sang năm không phải là không thể, dù sao chúng ta còn trẻ, đúng không.

- Có lý, chúng ta cũng không cần vội vã nhất thời, dù sao học viện chúng ta vừa mới thành lập, quá miễn cưỡng cũng không được.

Nguyên Chẩn chững chạc đàng hoàng nói ra.

Dạ Tần không khỏi nhẹ gật đầu:

- Cũng đúng, lần này chúng ta đều không có chuẩn bị sẵn sàng, các tẩu tẩu khi nãy đều đã cố hết sức.

- Đúng vậy, chúng ta vẫn nên đi ngủ đi.

Dạ Côn nhẹ gật đầu.

- Đại ca sáng suốt.

- Côn ca ngưu bức!

Dạ Côn bạch nhãn đều lật ra tới, các ngươi có thái độ như vậy, sang năm cũng đừng hòng lấy được thanh kiếm thuộc về mình.

- Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đến lúc đó nộp tiền phạt nhé.

Dạ Côn từ tốn nói.

Hai người nhất thời giật mình!

Nguyên Chẩn đột nhiên bộc phát ra một cỗ tự tin cường đại:

- Côn ca, mặc dù chỉ còn lại có bảy ngày, nhưng cho dù không thể ngủ, Nguyên Chẩn ta cũng sẽ dốc hết toàn lực!

- Không sai! Chúng ta sao có thể để hương thân phụ lão huyện Thái Tây thất vọng được! Cho dù trên lôi đài bị đánh tè ra quần, chúng ta cũng phải kiên cường đứng lên, chúng ta là sự kiêu ngạo của huyện Thái Tây!

Phong Điền nói lời này, còn có động tác thân thể, phảng phất có thể đầu rơi máu chảy vì huyện Thái Tây.

Dạ Côn rất hài lòng, cuối cùng nhìn về phía đệ đệ.

Chương 174: Sờ chút là được rồi

Trong lòng Dạ Tần khinh bỉ, hai người các ngươi trở mặt quá nhanh! Một chút tín niệm đều không có! Nào giống Tần ca ta!

- Ta nghe đại ca.

Tần ca cười hắc hắc, biểu thị đại ca ngươi làm chủ.

- Rất tốt! Chính là muốn cỗ nhiệt huyết không chịu thua này, hung hăng luyện cho ta, trước tiên đánh Cầm Hổ Quyền cùng Bá Vương Quyền một lần cho ta xem.

Dạ Côn nhẹ nói ra, quyền pháp cấp thấp này, mỗi một loại đều rất nổi tiếng.

Cầm Hổ Quyền và Bá Vương Quyền đều thuộc về quyền pháp cơ sở nhất, chỉ cần đến qua Tu Luyện Viện, nhất định sẽ biết hai loại quyền pháp này.

Dạ Tần đánh vô cùng thuần thục, Cầm Hổ Quyền này nghe nói là vì Hổ Điêu khai sáng, quyền pháp xảo trá, quỷ dị khó lường, nghe nói là một vị Kiếm Vương ngộ ra, không ngờ lại biến thành quyền pháp cơ sở nhất.

Mà Bá Vương Quyền thuộc về loại quyền pháp cương mãnh, khẩn thiết sinh phong, thiếu hụt chí mạng cho nên không đủ linh hoạt, rất dễ bị người phá giải, nhưng nếu như bị đánh trúng một quyền, thương gân động cốt là chuyện bình thường, cũng có chút thực lực.

Kết hợp hai loại quyền pháp lại? Côn ca ta là loại người nhàm chán kia sao? Hơn nữa loại chuyện này khẳng định đã có người làm qua, Côn ca ta lại có thể làm giống nhười khác à, Côn ca ta mãi mãi là loại độc nhất vô nhị kia.

Cho nên.

Côn ca dùng ý nghĩ của mình, dung nhập ý cảnh hai loại quyền pháp lại với nhau, như vậy sẽ hình thành một bản quyền pháp hoàn toàn mới.

Đừng xem thường bản tự sáng tác này, một quyền đánh ra, sẽ kéo theo gân mạch trên thân, nếu như quyền kế tiếp không thoả đáng, liền sẽ bị chiêu thức cắn trả, có thể nói là rất hung hiểm, thế nhưng trong quyền pháp cũng đồng thời ẩn chứa khả năng phòng thủ, đối thủ cũng rất khó thương tổn ngươi.

Côn ca ta làm được, thậm chí còn đặt tên cho tác phẩm của mình, Côn Thức Quyền Pháp.

- Được rồi, xem ra mọi người đã quen thuộc với Cầm Hổ Quyền và Bá Vương Quyền, như vậy hiện tại ta bắt đầu dạy các ngươi quyền pháp mới, Côn Thức Quyền Pháp!

Dạ Tần nghe xong, đột nhiên sững sờ:

- Đại ca! Chẳng lẽ mấy năm nay ngươi tập trung sáng tạo quyền pháp?

- Cái gì? Côn ca còn có thể sáng tạo quyền pháp?

- Đậu xanh, vẫn là Côn ca ngưu bức!

Dạ Côn hết sức khiêm tốn, giơ giơ tay lên nói ra:

- Chưa nói tới sáng tác, chỉ là làm trong lúc nhàm chán mà thôi.

Ba người liếc ngang nhìn về phía Côn ca, bộ dáng Côn ca trang bức, thật rất muốn đánh hắn a.

- Đại ca, đã hoàn thành rồi ư?

- Còn sớm, bất quá ta cảm thấy hẳn đã đủ dùng rồi.

Dạ Côn rất là tự tin.

- Côn ca mau tới dạy cho chúng ta.

- Ta đã không kịp chờ đợi muốn học quyền pháp của Côn ca.

Dạ Côn cười nói:

- Bất quá bộ quyền pháp này cần sức eo mạnh mẽ chống đỡ, cho nên nhiệm vụ ba ngày này chính là luyện eo.

- A!

Thời gian kế tiếp, Dạ Côn trông coi ba người luyện eo, sau này các ngươi phải cảm tạ Côn ca thật tốt, dù sao thê tử nhất định sẽ rất thích.

Bởi vì huấn luyện eo với cường độ cao, khiến ba người đau không nói nổi, khó trách Côn ca để cho Côn tẩu rời đi, Côn tẩu cũng phải làm thế này, còn không đánh chết Côn ca à, đây quả thực là ngược đãi mà.

Buổi chiều, Đông Tứ và Đát Từ rốt cục trở về.

Một tin tức tốt, một tin tức xấu.

Dạ Côn lựa chọn nghe tin tốt trước, dù sao có thể làm cho Côn ca cao hứng một thoáng.
Tin tức tốt chính là, sự tình bảng hiệu đã giải quyết xong.

Tin tức xấu chính là, không ai nguyện ý vào học viện tu luyện.

Chuyện này khiến Dạ Côn sợ ngây người, không ai nguyện ý vào học viện tu luyện. Chuyện này sao có thể?

- Lão sư, chúng ta cũng lặng lẽ nghe ngóng, tựa hồ có người tản tin nhảm, nói chúng ta là người bị tình nghi sát hại Phan Đô Úy, tất cả mọi người đều không dám tới gần học viện, càng đừng bảo để hài tử tiến vào tu luyện.

- Đây chỉ là một loại trong đó, đa số phụ mẫu đều hy vọng con của mình rời khỏi Bình Khang Phường, đừng tiếp tục lưu lại Bình Khang Phường tu luyện, bọn họ tình nguyện táng gia bại sản đưa hài tử đến Học Viện An Kinh, cũng sẽ không lựa chọn chúng ta.

Dạ Côn thở dài không nói gì, quay người rời đi.

Đông Tứ và Đát Từ liếc nhau một cái, phát hiện lão sư tựa hồ rất thất vọng.

Dạ Côn đương nhiên là tương đối thất vọng, mở học viện này chủ yếu là muốn trợ giúp những người ở nơi này, cho bọn nhỏ có một nơi tu luyện thật tốt.

Côn ca còn quá trẻ, hơi có tiền không có thèm, không có tiền tặng không nổi, hiện tại chính là loại tình huống này.

Chẳng lẽ bảo Côn ca ta miễn phí dạy học?

Nhưng vấn đề đây không phải Tu Luyện Viện, mở học viện nhất định phải thu phí, dù sao còn phải nộp thuế, học viện phải chịu trách nhiệm ba bữa cơm và vấn đề chỗ ở, đây đều là tiền, Côn ca ta nào có nhiều tiền như vậy tới giúp đỡ.

- Côn Côn, nghĩ gì thế? Mặt mày ủ rũ như vậy?

Đông Môn Mộng đặt canh ở trước mặt Dạ Côn tò mò hỏi.

Dạ Côn nói một tiếng tạ ơn mẫu thân, sau đó thở dài thật sâu.

- Ai nha, Côn Côn nhà chúng ta hiện tại như một người lớn rồi.

Đông Môn Mộng che miệng khẽ cười nói.

Thế nhưng Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi ngồi ở bên cạnh biểu thị, Côn Côn nhà chúng ta còn chưa phải nam nhân đây.

Vẫn còn là một nam hài tử.

- Đại ca đang lo lắng học viện không thu được người.

Dạ Tần một bên nói ra. Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nhẹ gật đầu.

- Nhi tử, mở học viện không phải đơn giản như vậy, con muốn trợ giúp người khác là đúng, nhưng cũng phải lượng sức mà đi.

Dạ Minh cẩn thận dạy bảo, giúp một hai người thì có thể, thế nhưng giúp một đám lại rất khó, nhà chúng ta cũng không có tiền làm từ thiện.

Dạ Côn nghiêm túc gật đầu nói:

- Cha, con đã hiểu.

- Có gì cần cứ đến tìm cha.

Dạ Minh vỗ ngực nói ra, bộ dáng rất tự tin.

Dạ Tần kinh hô một tiếng:

- Cha, người lại có tiền rồi à?

Vẻ mặt Đông Môn Mộng phát lạnh.

Nếu có ngày cha ngươi bị mẹ ngươi đánh té đái, vậy đều là do con ruột ngươi hại! Tại sao năm đó lão tử không bóp mũi để cho ngươi chết luôn đi!

- Mộng Mộng, nàng nghe ta giải thích.

- Được, ban đêm ngươi sẽ thời gian nói rõ lí do.

Đông Môn Mộng nói xong cũng hướng phía con dâu dạy bảo:

- Ly Nhi, Mộ Nhi, trên người nam hài tử ngàn vạn lần không thể có tiền, có tiền là cùng, ăn chơi đàng điếm, phải học cách khống chế túi tiền của phu quân.

Nói xong nhéo nhéo bàn tay.

Dạ Côn ngổn ngang, mẫu thân à, chúng ta còn là người một nhà sao, vì sao lại muốn hại Côn Côn.

- Mẫu thân, chúng con biết, thế nhưng phu quân không có tiền.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi ủy khuất, chúng ta đều chưa mua một bộ quần áo mới đây.

Chỉ thấy Đông Môn Mộng trực tiếp lấy ra một tờ kim phiếu thông dụng:

- Côn Côn cầm lấy.

Dạ Côn không biết mẫu thân có ý gì, cầm ở trong tay xem xét, đậu xanh!

Mười vạn kim tệ!

- Còn chưa động thủ.

Ánh mắt Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi sáng lên, sau đó vươn tay, ý tứ rất rõ ràng, phu quân à, sờ một chút là được rồi, đừng nhớ thương lấy, muốn tiền à, cầu chúng ta đi ~ ha ha ha ~

Dạ Côn thật phục mẫu thân, không nỡ đưa kim phiếu cho thê tử, chờ lúc nữa trở về thương lượng với thê tử một chút.

Mỗi người một phần nhé.

- Bảy ngày sau sẽ bắt đầu học viện so tài, các con phải chuẩn bị sẵn sàng mới được, đây chính là pháo đầu của học viện các con, phải bắn vang, nổ thật mạnh mới được!

Dạ Minh trầm giọng nói ra, chuyện này cũng liên quan đến vinh quang Dạ gia chúng ta.

- Cha, mẹ, hai người cứ yên tâm đi.

Dạ Côn vỗ ngực cam đoan, không chỉ phải thắng, mà còn phải thắng thật xinh đẹp, thắng đặc sắc mới được.

Chương 175: Kim tệ có thể khiến côn ca làm bất cứ chuyện gì

- Tần Tần, ăn nhiều một chút, cố gắng lên.

- Cảm ơn mẫu thân.

Dạ Tần đều muốn khóc, mẫu thân cuối cùng cũng gắp thức ăn cho mình...

Lần trước gắp thức ăn đã là mấy năm trước.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền lần đầu tiên ăn cơm cùng phụ mẫu Dạ Côn, rất có cấp bậc lễ nghĩa, cũng rất câu nệ, không biết còn tưởng rằng hai n gười bọn họ là văn nhân nho nhã lễ độ.

Sau khi ăn xong, Dạ Côn tranh thủ thời gian gọi thê tử đang chuẩn bị chạy trốn lại, chạy trốn được à, mẫu thân cho tiền, làm sao cũng phải chia cho ta một chút chứ.

- Phu quân, ngươi bây giờ là viện trưởng, nhanh đi dạy bảo bọn họ đi.

Nhan Mộ Nhi nũng nịu nói ra, bẹp Côn ca một ngụm.

Trong lòng Dạ Côn bật cười, làm sao giọt như thế, ngươi cho rằng hôn một chút liền có thể chống đỡ mười vạn à, nằm mơ đi.

Cũng chỉ có Côn ca biểu thị không đáng, nhưng nếu là đặt ở chỗ người khác, đừng nói mười vạn, cho dù tốn nhiều tiền hơn nữa cũng muốn được Nhan Mộ Nhi để lại một dấu son môi.

- Quên rồi sao, ban đêm còn phải dạy các nàng.

Dạ Côn đường hoàng nói ra, biểu thị đây tuyệt đối không phải là hành động trả thù, đây chính là vì tốt cho các ngươi.

Thấy thê tử ngây ngẩn cả người, Dạ Côn thở dài một tiếng:

- Một ngày đã qua, chỉ còn lại sáu ngày, lòng vi phu nóng như lửa đốt, quýnh lên liền muốn đi ngoài mua chút đồ nướng, các nàng phải làm sao bây giờ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi giận đến nghiến răng, thân là phu quân, không làm chuyện của phu quân, còn muốn tiền!

Không có cửa đâu!

- Phu quân, ngươi là muốn tiền đi.

Diệp Ly nhẹ giọng cười nói, thế nhưng tiếng cười kia rất không thích hợp a.

- Ly Nhi, nhìn nàng nói kia, phu quân có thể tìm các nàng đòi tiền sao? Nhưng nếu như các nàng cho phu quân một chút, vậy phu quân đành nhận vậy.

Lúc Dạ Côn nói lời này, khóe miệng đều là mang theo mùi vị kim tệ, ngón cái cùng ngón trỏ còn chọc chọc, phối với cái đầu trọc kia, cực kỳ giống chủ nô.

Diệp Ly cười nói:

- Cũng không phải không được.

Dạ Côn có chút ngoài ý muốn, thê tử dễ nói chuyện như thế sao?

- Nói đi, muốn vi phu làm gì?

Nhan Mộ Nhi yêu kiều hừ một tiếng:

- Làm chuyện trượng phụ phải làm!

Nói xong cũng cùng Diệp Ly trở về phòng, lưu lại Dạ Côn một mặt mộng ép.

Côn ca đang đang tự hỏi hàm nghĩa của câu nói này, chuyện trượng phu phải làm?

Thân là một trượng phu ưu tú, khẳng định phải quan tâm thê tử, điểm này có thể thấy trên người cha.

Mỗi ngày vào đêm, cha đều sẽ lấy nước rửa chân cho mẫu thân, chẳng lẽ các nàng muốn mình giống như cha.

Không có khả năng!

Tuyệt đối không thể!

Dạ Côn ta đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng bảo ta rửa chân cho các ngươi, chết cũng sẽ không! Bỏ cái ý nghĩ đó đi!

Một nén nhang sau.

Dạ Côn bưng chậu gỗ đứng ở ngoài cửa, vì kim tệ, Côn ca ta co được dãn được, không phải chỉ là rửa chân cho thê tử thôi à, có thể đổi lấy năm vạn kim tệ, có thể trợ giúp hài tử nghèo túng, những nữ nhân này đúng là không hiểu chuyện.

Được rồi được rồi, hà tất so đo với nữ nhân nhiều như vậy.
Trong phòng, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi thế mà đang tán gẫu, dù sao hai người vẫn rất để ý.

- Ngươi nói hắn đến cùng có hiểu không?

Nhan Mộ Nhi rất buồn bực, sư phó nói, chỉ cần dựa theo phương pháp của nàng đi làm, không có có nam nhân có thể chịu được, thế nhưng sao phu quân lại không có phản ứng?

Diệp Ly lau trán, biểu thị có chút đau đầu, thật... trước kia đánh chết cũng không tin, mình lại gặp phải một vị phu quân như thế.

Lúc trước đám nam nhân kia chỉ thích dung mạo của mình, thực lực của mình, địa vị của mình.

Thế nhưng hiện tại, đối mặt với Dạ Côn, Diệp Ly thật không có biện pháp nào.

- Hẳn là sẽ không hiểu.

Diệp Ly thấp giọng nói ra.

Đột nhiên ngoài cửa xuất hiện bóng người.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi tranh thủ thời gian ngồi xuống, giả bộ như đang uống trà, trong lòng cũng là có chút khẩn trương, van ngươi Côn ca, khai khiếu đi, vợ ngươi đều đang quấy dịch não, đều dùng tiền tới thu mua ngươi, ngươi hoàn thành tâm nguyện của bọn ta đi.

Chít...

Cánh cửa gỗ mục phát ra âm thanh chi chi nhẹ nhàng, Dạ Côn bưng chậu gỗ xuất hiện ở trước mặt thê tử, còn bày ra nụ cười.

Cực kỳ giống cha hắn.

Nếu như Dạ Tần ở bên trong, khẳng định sẽ kinh hô một tiếng, đại ca! Học cái gì cũng được, tuyệt đối đừng học cha...

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi sợ ngây người, biểu lộ của Dạ Côn làm sao giống cha đối với mẫu thân như vậy...

Còn nữa, hắn bưng một cái chậu gỗ vào để làm gì?

- Ly Nhi, Mộ Nhi, tâm tình tốt hơn chưa?

Dạ Côn ngu ngơ cười nói.

- Phu quân, ngươi đây là?

Diệp Ly tò mò hỏi.

Dạ Côn thu hồi nụ cười, nghiêm túc nói:
- Mộ Nhi lời như quán đỉnh, để phu quân ta rơi vào trầm tư, thân là một tên trượng phu ưu tú hợp cách...

Nói đến đây, Dạ Côn dừng lại một chút.

Mà Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly ngốc ngốc nhìn Dạ Côn, van ngươi... nói tiếng người đi.

- Vậy liền rửa chân cho thê tử.

Diệp Ly:......

Nhan Mộ Nhi:......

Ngươi nói có tức hay không! Ngươi nói có nên sinh khí hay không!

Dạ Côn thấy thê tử đều cảm động đến muốn khóc, xem ra mình đoán đúng, tiếp tục nói:

- Các nàng đừng quá cảm động, dù sao đây là chuyện một vị trượng phu nên làm, Tiểu Mộ Nhi, nàng nhất nghe lời, vi phu trước rửa chân cho nàng.

Nhan Mộ Nhi thật muốn in dấu chân lên trên cái đầu trọc kia, quá khi dễ người!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhìn tiểu trọc đầu rửa chân cho mình, trong lòng Nhan Mộ Nhi có chút... có chút... Nhan Mộ Nhi cũng không biết nói như thế nào, chỉ là muốn khóc...

- Thế nào, nhiệt độ nước như thế nào?

Dạ Côn dò hỏi, ngẩng đầu nhìn liếc mắt, ai da, thế mà khóc!

Nhớ năm đó, chính mình và đệ đệ đã từng trộm nhìn lén qua, lúc cha rửa chân cho mâu thân, mẫu thân rất bình tĩnh, còn bải cha xoa bóp đây.

Cha không có chút phản kháng nào, mẫu thân nói cái gì, cha liển làm cái đó.

Nhìn lại Ly Nhi một chút, ai nha... chỉ cần không hung tàn giống mẫu thân là được.

- Tại sao khóc? Cũng chỉ chỉ rửa chân mà thôi, đừng có khóc.

Nhan Mộ Nhi nghẹn ngào nói ra:

- Đầu trọc thối, làm ta khóc.

Nếu không phải ngươi là vợ ta, hiện tại ta liền trở mặt, ta nhẫn a! Đoạt kim tệ tới tay lại nói.

Rửa cho Nhan Mộ Nhi xong, Dạ Côn thay nước mới rửa cho Diệp Ly.

Hiện tại cuối cùng ý thức được một chuyện, cha chỉ cần rửa một lần, mà mình lại phải làm hai lần.

Mình còn thiệt thòi hơn cả cha...

Hiện tại Diệp Ly kỳ thật không tức giận, nhất là trông thấy Dạ Côn ngồi xổm ở trước mặt mình, nhẹ nhàng xoa chân mình, dáng vẻ nghiêm túc kia...

Cho dù là phụ thân, cho tới bây giờ đều chưa từng rửa chân cho mẫu thân, đều là mẫu thân rửa chân cho phụ thân.

Nhớ đoạn thời gian phụ thân mất tích, mình tâm sự với mẫu thân, đến cùng nam nhân như thế nào mới đáng để phó thác cả đời.

Mẫu thân nói, nam nhân có thể ngồi xổm ở trước mặt của con, nghiêm túc rửa chân cho con, vậy con có thể yên tâm đối tốt với hắn, hắn sẽ vì con rửa cả một đời.

Diệp Ly nhìn Dạ Côn, cảm giác đây đúng là chuyện một vị trượng phu nên làm.

- Sao các nàng đều khóc thế, các nàng phải cho ta kim tệ đấy.

Dạ Côn nghiêm túc nói, đừng tưởng rằng khóc rồi sẽ không cần đưa tiền.

Biểu lộ của Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cứng đờ.

Vốn cho rằng phu quân đứng lên, là muốn tới ôm một cái, an ủi thật tốt.

Ngàn vạn lần không nghĩ tới! Lại là vì kim tệ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau