TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Vì lão sư hoành nguyện

- Hôm đó ta rửa sạch nhục nhã, chém ba tên ngu ngốc kia té xuống đất. Chặt thành mảnh vụn! Lúc ta 1000 tuổi, liền tu luyện đến Kiếm Đế trong truyền thuyết! Quét ngang toàn bộ Đông U, người nào thấy Thực Cốt ta đều phải nhượng bộ lui binh, thế nhưng lại bị tên Nguyên Hạo đáng chết kia lừa! Biết không thể giết chết lão tử, liền cùng một tên Khu Ma Nhân phong ấn lão tử lại! Lão tử nhất định phải giết chết y! Còn phải giết cả nhà của y!

Thực Cốt lập tức tản mát ra một luồng lệ khí, Dạ Côn nhìn ở trong mắt, Nguyên Hạo kia đến cùng đã lừa bao nhiêu người.

Người người đều muốn giết cả nhà y.

Phảng phất giống như người người nguyền rủa Côn ca ta không có tóc.

- Vì sao ngươi lại không thể chết được?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi.

- Ha ha... kỳ thật chính là vào ngày ta bị ba tên Kiếm Tông kia chém thành mảnh vụn.

Thực Cốt nhếch miệng cười nói, chuyện này khiến Dạ Côn hít vào một hơi khí lạnh, chém thành mảnh vỡ cũng không chết?

- Ba lão bất tử kia muốn luyện hóa ta, còn đem Dịch Cốt yêu dấu của ta cùng một chỗ luyện hóa, bất quá lại thành toàn cho ta.

Chỉ thấy tay phải Thực Cốt chấn động, cả thanh kiếm lập tức thu hồi, dung nhập vào bên trong cánh tay Thực Cốt.

Dạ Côn sợ ngây người, chuyện này sao có thể? Kiếm làm sao có thể dung nhập vào trong cơ thể???

Bất quá bụng có chút đau a.

- Tiểu Cốt à.

- Hầy.

Thực Cốt sững sờ, trầm giọng nói ra:

- Ngươi lại gọi ta là Tiểu Cốt nữa, ta liền chặt chết ngươi.

- Không phải, ta muốn nói với ngươi một chuyện, cho dù sống lâu, cũng sẽ khinh địch.

Dạ Côn chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Thực Cốt, lộ ra nụ cười thân thiện.

Thực Cốt ngây ngốc, vô thức muốn tránh ra, thế nhưng tay Dạ Côn lại nhanh hơn, trực tiếp bóp chặt cổ của Thực Cốt.

Liệt diễm trên người lập tức bao trùm Thực Cốt.

- Ngươi! Ngươi làm sao có thể!

Thực Cốt khiếp sợ, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, bị Dịch Cốt đâm trúng, thế mà không có chút tổn thương nào.

Phần bụng Dạ Côn đang khôi phục với tốc độ mà mắt trần cũng có thể nhìn thấy được, Dạ Côn thật phải cảm ơn thân thể đã cường hóa này.

- Tiểu Cốt, cậy già lên mặt không tốt, biết ngươi không thành thật, liền phải nghĩ biện pháp khiến ngươi bại lộ, dù sao giết ngươi còn muốn động tĩnh nhỏ, quả thật làm khó ta, nhưng nhìn ngươi khoác lác, còn tới gần ta, ta an tâm.

- Ngươi tính toán ta! Tên tiểu nhân hèn hạ nhà ngươi, cực kỳ giống Nguyên Hạo!

Thực Cốt bắt đầu điên cuồng giãy dụa, Dịch Cốt trong tay mãnh liệt đâm vào thân thể Dạ Côn, thế nhưng Côn ca căn bản không có cảm giác, thậm chí còn có một loại cảm giác sảng khoái.

Dạ Côn dùng ngữ khí ông cụ non nói ra:

- Tiểu Cốt, về sau dụng tâm một chút, ta vẫn tương đối thích dáng vẻ ngươi tươi cười, vô cùng thú vị.

Chỉ thấy tay phải Dạ Côn đột nhiên bóp, Thực Cốt rốt cuộc không có vùng vẫy, khí tuyệt.

- Đừng giả bộ, biết không đánh chết ngươi.

Dạ Côn lạnh nhạt nói ra.

- Không hổ là tiểu đệ Nguyên Hạo, hiểu rõ ta như lòng bàn tay.

Thực Cốt vừa mới khí tuyệt lại còn sống, chẳng qua là gương mặt kia bắt đầu tróc ra, Dạ Côn trực tiếp buông lỏng Thực Cốt ra, đây rốt cuộc là thứ gì.

Dạ Côn nhìn thấy có cồn trùng bò ra từ trong miệng Thực Cốt, liền tròng mắt đều xuất hiện tiểu côn trùng, mỗi một bộ vị trên thân thể đều như thế.

Dần dần!
Tiểu côn trùng thế mà hợp thành một người, lít nha lít nhít, thế nhưng hai con ngươi kia vẫn còn.

- Côn ca, ta vừa rồi nói, ta chết đi, nhưng ta dùng loại phương thức này để sống sót.

Thực Cốt nhẹ vỗ về côn trùng trên mặt, động tác này khiến Côn ca muốn ói.

Dạ Côn nâng Hỏa Vân Phần Thiên chỉ hướng Thực Cốt.

- Năm đó Nguyên Hạo dùng cái tên này đều không thể giết ta, mặc dù Côn ca ngươi rất mạnh, nhưng bây giờ có lẽ tay chân bị gò bó.

hực Cốt tựa hồ đoán chắc Dạ Côn không dám làm ra động tĩnh lớn, hoàn toàn không sợ.

Dạ Côn nghe xong sững sờ, lập tức trầm giọng nói ra:

- Xác thực tay chân bị gò bó, nhưng ta vẫn là muốn thử xem.

Nói xong Dạ Côn liền đâm một kiếm qua.

Thân thể Nguyên Hạo lập tức tan rã, vô số côn trùng phân tán trên mặt đất.

- Côn ca, phải cám ơn ngươi đã thả ta ra, ân tình ngày khác nhất định trả, nhưng tên tạp chủng Nguyên Hạo kia, lão tử muốn giết chết y trước!

Dạ Côn cũng không có đuổi theo, nhiều côn trùng phân tán chạy trốn như vậy, làm sao truy?

Nhưng Thực Cốt này cũng rất trọng tình nghĩa, đều muốn giết hắn, còn muốn báo giải cứu chi ân?

Bất quá thả y ra cũng không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu.

Không sai, Côn ca ta là cố ý thả, chủ ý này vừa mới xuất hiện.

Có lẽ Thực Cốt cũng hiểu ý của Côn ca ta.

- Côn ca, trâu bò!

Tiểu Mã ca lần nữa hiện thân, xuất hiện rất đúng lúc.

Dạ Côn thu hồi Hỏa Vân Phần Thiên, cười nói:

- Cuối cùng xem như giải quyết nguy cơ lần này.

- Đúng vậy, chuyện tiếp theo liền giao cho lão sư. Dạ Côn nhẹ gật đầu, cưỡi lên Tiểu Mã ca trở về.

Lần nữa thấy lục căn tâm, Dạ Côn chắp tay nói ra:

- Tiền bối, Thực Cốt kia chạy.

- Đây đã là kết quả tốt nhất, Dạ Côn, cám ơn ngươi.

Cổ Sâm Thụ mang theo giọng điệu cảm ân nói ra.

Dạ Côn trầm giọng hỏi:

- Tiền bối, tiếp theo làm thế nào?

- Dạ Côn, tiếp theo cứ giao cho chúng ta đi, Hỏa Vân Phần Thiên ngươi cứ giữ lấy, ta không cần.

Động tác Dạ Côn tháo chiếc nhẫn đình chỉ, ngẩng đầu nói ra:

- Tiền bối, ta có thể giúp cái gì không?

- Dạ Côn, mặc dù thực lực của ngươi mạnh mẽ, nhưng chỉ biểu hiện ở trên nhục thể, còn có rất nhiều thứ ngươi cần phải học tập, sau khi ra ngoài, phải học tập thật tốt, đừng để chúng ta thất vọng.

Dạ Côn cũng biết mình không đủ, xem ra mình phải nghiêm túc học một chút, học chút da lông là được, chớ học nhiều, bằng không kẻ địch sẽ sụp đổ.

Dạ Côn phát hiện Tiểu Mã ca cùng Chu tỷ đứng ở hai bên, Nghĩ ca trầm giọng nói ra:

- Lão sư, ta cũng tới giúp người.

Chu tỷ chăm chú nhìn Dạ Côn, từ tốn nói:

- Dạ Côn, ta chán ghét nhân loại, hận không thể giết sạch nhân loại, Hỏa Liệt Chu ta không phải là vì nhân loại mà chết, ta là vì lão sư hoành nguyện!

- Ngân Cổ Câu ta cũng thế!

- Huyền Đế Nghĩ ta cũng vậy!

Cổ Sâm Thụ mang theo áy náy nói ra:

- Chuyện Cổ Sâm Thụ ta đời này tiếc nuối, chính là không có mang các ngươi đi xem mặt trời mọc mặt trời lặn, để cho các ngươi sinh hoạt ở trong lòng đất, kiếp sau ta làm học sinh của các ngươi.

- Lão sư! Kiếp sau chúng ta vẫn nguyện làm học sinh của ngài!

Ba con yêu thú cúi người xuống, cúi thấp đầu.

Dạ Côn nhìn thấy cũng xúc động.

- Dạ Côn, sau khi ta cố định lại toàn bộ Thâm Uyên, ngươi liền ra ngoài, sẽ không sụp đổ nữa.

- Tạ ơn tiền bối.

Dạ Côn chắp tay nói ra, thân là Yêu Vương thế mà lại làm ra hành động vĩ đại như thế, Dạ Côn đều bội phục.

Cổ Sâm Thụ cũng không nói gì, lục mang trong lục căn tâm tỏa ra bốn phía, hiện tại Dạ Côn có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ Thâm Uyên, quả thật có thể bao trùm toàn bộ An Khang châu.

Trên thân Hỏa Liệt Chu bắn ra liệt diễm nóng bỏng, liệt diễm đốt cháy toàn bộ rễ cây, tràng diện cực kỳ hùng vĩ.

Huyền Đế Nghĩ chuyển toàn bộ tu vi cho Cổ Sâm Thụ, chuyện này khiến rễ cây trở nên cứng cáp, nhưng lông tơ màu trắng của Huyền Đế Nghĩ dần dần ảm đạm xuống, cuối cùng ảm đạm vô sắc.

Ngân Cổ Câu ngước thẳng lên trời hí lên, cuối cùng nhìn thoáng qua Chu tỷ cùng Nghĩ ca, ánh mắt ba con yêu thú trở nên nhu hòa, sinh hoạt cùng nhau nhiều năm như vậy, thật sự không nỡ.

Nhưng vì lão sư!

Oanh!

Chương 167: Côn ca lại không điệu thấp

Ngân Cổ Câu bộc phát ra một cỗ hàn khí cường đại, toàn bộ mọi thứ xung quanh trong nháy mắt bị đông lại, đầu tiên chính là bản thân Ngân Cổ Câu.

Sau đó tới Nghĩ ca, Chu tỷ.

- Hài tử, đừng để sự hi sinh của chúng ta trở nên vô ích.

Cổ Sâm Thụ nói ra tâm nguyện cuối cùng.

Lục căn tâm đình chỉ, bị một tầng băng thật dày bao trùm.

Nhìn mọi thứ đóng băng, Dạ Côn đột nhiên nhảy một cái, lúc rơi xuống, dưới chân đã là tầng băng cứng rắn, toàn bộ lòng đất dưới Thâm Uyên đều được gia cố.

Nhìn tượng băng Tiểu Mã ca, Chu tỷ, còn có Nghĩ ca trước mắt.

Trong lòng Dạ Côn rất nặng nề, phảng phất thấy Tiểu Mã ca cười lăn lộn trên mặt đất, bị Chu tỷ đùa giỡn, Nghĩ ca rất biết điều chỉnh bầu không khí.

Thế nhưng hiện tại biến thành tượng băng to lớn, ở bên trong vực sâu trống rỗng, rốt cuộc không còn tiếng cười, không còn gì cả...

Dạ Côn cũng không có vội vã rời đi, ngồi ở trên tầng băng, nhìn bốn cái tượng băng to lớn trước mắt.

Yêu nhất định là xấu ư? Người đều là tốt sao?

Đáp án có lẽ sau này sẽ có người biết.

Sờ lên chiếc nhẫn trên ngón trỏ, Dạ Côn chậm rãi gỡ xuống, sau đó ngón cái bắn ra.

Đinh một tiếng!

Chiếc nhẫn vạch ra một đường vòng cung mỹ lệ rơi xuống dưới.

Dạ Côn quay đầu không nhìn tới, dù sao cũng là một thanh Thần Kiếm, mình cứ từ bỏ như vậy...

Côn ca ta muốn hỏi, động tác vứt bỏ Thần Kiếm này có tính là vô hình trang bức không, đáng tiếc không ai thấy, bằng không sẽ bị hành động của mình chấn kinh.

Dù sao đây chính là Thần Kiếm.

Côn ca ta nói không cần liền không cần.

Trong lúc Côn ca đang đau lòng, đột nhiên cảm giác ngón trỏ có chút khác thường, cúi đầu xem xét.

Chiếc nhẫn vừa mới ném đi thế mà lại xuất hiện.

Đậu xanh!

Muốn bỏ cũng không được?

Haiz, Côn ca đều đã không muốn, chỉ là Thần Kiếm có chút dính người, Côn ca ta cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mang theo, về sau lấy ra trang vài cái bức là được, giống như cha vật.

Nhìn bộ dáng đắc ý của Côn ca kìa, vừa rồi kém chút đã nhịn không được chạy xuống nhặt.

Thật là thơm.

Chắp tay với bốn cái tượng băng, Dạ Côn trầm giọng nói ra:

- Bốn vị tiền bối, các ngươi vất vả cả đời, cũng nên nghỉ ngơi, chuyện còn lại cứ giao cho ta đi.

Nói xong Dạ Côn bắt đầu theo đường cũ trở lại, rất nhanh đã tìm được cửa hang, mặc dù bị ngăn chặn, thế nhưng hiện tại có vũ khí nha.

Dạ Côn ngồi xổm người xuống, gọi Hỏa Vân Phần Thiên ra, sau đó chỉ hướng địa phương sụp đổ.

Phốc!

Một cỗ liệt diễm kinh khủng trực tiếp phun ra, hòn đá ngăn chặn trong nháy mắt hóa thành bụi trần.

Lúc này ở miệng giếng, mọi người còn đang nghĩ biện pháp, Dạ Thiếu Long ở miệng giếng xem xét tình huống, thỉnh thoảng dùng chân giẫm mạnh, đạp kín một chút, đừng để tên Dạ Côn kia ra đến rồi.

Nhưng lần giẫm đạp này lại xảy ra ngoài ý muốn.

Dạ Thiếu Long vừa mới nhấc chân qua, đã nhìn thấy chỗ sâu trong miệng giếng toát ra một cổ khí tức cực nóng, loáng thoáng có thể trông thấy hỏa diễm màu đỏ.

Oanh!

Miệng giếng toát ra liệt hỏa hừng hực, Dạ Thiếu Long trực tiếp bốc hỏa ~

- Thiếu Long!!!

Dạ Chiếu là người phản ứng đầu tiên, trực tiếp vọt tới, kéo Dạ Thiếu Long đến bên cạnh, bằng không thì khó giữ được cái mạng nhỏ này.

Nhưng cho dù là thế, thế nhưng hỏa diễm kia đã gần như hủy đi dung mạo của Dạ Thiếu Long.

Đạo Đức Tử chăm chú nhìn cột lửa ngất trời, mang theo vẻ khó có thể tin. Bùi Thiên bên cạnh cũng giống như vậy

- Đây là Thần Kiếm oai!

Dạ Minh cực kỳ quen thuộc đối với khí tức Thần Kiếm.

Đông Môn Mộng cũng rất kinh ngạc.

Liệt diễm trùng thiên nung đỏ toàn bộ thương khung, toàn bộ An Khang châu đều nhìn thấy kỳ quan này, đã xảy ra chuyện gì?

Ở bên trong ngàn vạn người, có người biết đây là gì.

Hỏa Vân Phần Thiên!

Cổ Sâm Thụ đáng chết!

Bỗng nhiên đám người chỉ liệt diễm trên bầu trời, loáng thoáng có thể nhìn thấy một vật thể đang di chuyển nhanh chóng.

Gào!

Một tiếng long ngâm vang vọng đại địa.

Bên trong tầng mây hiện ra một đầu Hỏa Long, nhìn xuống đại địa, mang theo khí tức kinh khủng.

Mọi người ở An Khang châu hoảng sở, nhao nhao quỳ lạy Thần Long.

Gào!

Long ngâm vang lên lần nữa, lao xuống.

Trong quá trình lao xuống thế mà biến thành một thanh kiếm.

Nhưng mà một hỏa nhân đột nhiên xuất hiện, một ta nắm chặt hỏa kiếm.

Hắc ám bị liệt diễm xua tan, toàn bộ An Khang châu được chiếu sáng.

- Côn Côn...

- Phu quân...

- Đại ca...

- Dạ Côn!!!!!!

Người khác có lẽ không thấy rõ người kia là ai, thế nhưng người xung quanh miệng giếng đều nhìn thấy.

Hỏa nhân kia chính là Dạ Côn. Mà lúc này Dạ Côn cầm Hỏa Vân Phần Thiên trong tay, đứng ở trong hư không, toàn bộ An Khang châu đều quỳ lạy, không dám ngẩng đầu.

Đông Môn Mộng cọ xát Dạ Minh đang kinh ngạc ngây ngốc:

- Nhìn Côn Côn kìa, quả thật rất giống ngươi.

- Tiểu tử này nào có trang bức bằng ta, đạo hạnh quá nông cạn, đây là đang khoe khoang, người trẻ tuổi đúng là không nhịn được.

Dạ Minh nhẫn nhịn nghẹn miệng, nhưng vẫn rất kinh thán, Côn Côn chỉ nhảy một cái như vậy, thế mà nhảy ra một thanh Thần Kiếm.

Đông Môn Mộng trầm giọng nói ra:

- Thần Kiếm vẫn ít dùng tới thì hơn.

- Đúng vậy.

Dạ Minh đồng ý quan điểm của Đông Môn Mộng.

Dạ Tần nhìn đại ca giống như thiên thần, trong lòng cũng đang rung động, đồng thời cũng cao hứng thay đại ca thấy, mình lúc nào mới có thể tìm được một thanh Thần Kiếm.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nhìn tiểu trọc đầu, đều quên chuyện muốn chỉnh Côn ca, một mặt tiểu mê muội.

Nhất là Nhan Mộ Nhi:

- Phu quân rất đẹp, quá đẹp trai rồi, không nhịn được ~

Diệp Ly thường thấy tràng diện phụ thân trang bức, bất quá vừa rồi Hỏa Long hàng thế, phối hợp long ngâm, bức cách vô cùng đủ.

Cha thích trang bức coi như xong, hiện tại ngay cả phu quân đều thích bộ dáng này, nam nhân làm sao đều thích... sầu chết mất.

Bất quá tiểu trọc đầu vẫn rất đẹp trai, đẹp trai hơn cha, hắc hắc ~

Nếu như cha ngươi biết, vậy nhất định sẽ đòi so tài với Côn ca một chút..

Dạ Chiếu ôm nhi tử choáng váng đi qua, ánh mắt lộ ra ngoan độc chi sắc, Dạ Côn! Dạ Minh! Phụ tử hai người các ngươi khinh người quá đáng, thương tổn con ta!

Chết không yên lành!

Đạo Đức Tử thở dài một hơi, chuyện phiền phức phía trước chưa giải quyết, phiền phức phía sau liền đến, Dạ Minh có một thanh, hiện tại Dạ Côn cũng có một thanh.

Đây chính là một lần triệt để ngả bài.

Vẻ mặt Ba Đài phá lệ ngưng trọng, nhíu chặt lông mày, không biết đang suy nghĩ gì.

Ký Văn Sơn rất vui vẻ, cũng may đứng ở bên phía Dạ Côn, xem người ta xem, Thần Kiếm đều có hai thanh.

Bùi Thiên liếc mắt nhìn Dạ Côn, chắp tay rời đi.

Quan Thanh lại không đi, vẫn nhìn Dạ Côn.

Còn tại sao Dạ Côn đột nhiên thay đổi phong cách điệu thấp.

Chuyện đó cũng chỉ có Côn ca biết.

Dạ Côn chậm rãi hạ xuống, sau đó vô thức tắt lửa.

Người xung quanh đều sợ ngây người, tốt... tốt...

Nhất là Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, thật giận! Thật giận a!

Người khác đều tưởng rằng chúng ta rất hạnh phúc, nhưng phu quân căn bản chưa làm chuyện kia!

Dạ Côn hình như cũng phát hiện, lập tức che, nhìn ánh mắt u oán thê tử một chút, đều ăn dấm...

Hết cách, ai bảo nội tình Côn ca ta đủ đây.

- Đại ca, mau khoác lên.

Dạ Tần cởi ngoại bào của mình phủ lên cho Dạ Côn.

Dạ Côn hướng phía đệ đệ cười xấu xa một thoáng, Dạ Tần trợn trắng mắt:

- Làm chúng ta lo lắng muốn chết.

Chương 168: Muốn côn ca ta khai khiếu? không tồn tại

- Không có việc gì, ở phía dưới phát hiện một món bảo bối, cho ngươi.

Dạ Côn trực tiếp gỡ chiếc nhẫn ngón trên ngón tay xuống, thả trong lòng bàn tay Dạ Tần.

Mọi người thấy động tác của Dạ Côn, bị chấn toàn thân run lên, nói thật, bọn họ có một loại xúc động muốn xông lên cướp.

Thế nhưng bên cạnh còn có Dạ Minh đang nhìn chằm chằm.

Dạ Tần bị đại ca làm mộng bức, bất quá rất nhanh kịp phản ứng:

- Đại ca, ta không muốn.

- Vì sao? Đây chính là Thần Kiếm đó.

- Ta muốn bằng thực lực của mình thu được, mà không phải đại ca cho.

Dạ Côn nghe xong sững sờ, đột nhiên vịn bả vai đệ đệ trêu ghẹo nói:

- Đại ca chỉ tùy tiện nói đùa, ngươi đều tưởng thật.

- Đại ca!!!

Dạ Minh và Đông Môn Mộng đều cười, hai huynh đệ vẫn hòa hợp như vậy, rất an tâm.

- Phu quân ~

Nhan Mộ Nhi trực tiếp bổ nhào vào trong ngực Côn ca, đúng là thê tử điển hình.

Diệp Ly thầm nghĩ Nhan Mộ Nhi xảo quyệt, cũng tranh thủ thời gian bổ nhào vào trong ngực Côn ca nũng nịu.

Du Lương Hiên nhìn thấy Dạ Côn, đố kỵ chi tâm đã bạo rạp!

Cha ngưu bức coi như xong! Mẹ còn ngưu bức! Mẹ ngưu bức coi như xong! Bản thân mình còn ngưu bức!

Trước đó còn đang ước ao có được Thiên Huyền pháp khí, bây giờ nhìn xem, người ta đã sớm thoát ly trình độ Thiên Huyền pháp khí, đã cầm lấy Thần Kiếm chơi rồi.

Đồng dạng là mười sáu tuổi! Mình chơi thế quái nào?

Đồng dạng là mười sáu tuổi! Người ta song mỹ trong ngực cầu ái, mình có gì? Năm ngón tay?

Đồng dạng là mười sáu tuổi! Người ta là viện trưởng, mình lại là cái gì...

Vì sao lão thiên lại ưu ái tên đầu trọc kia như vậy! Là bởi vì hắn không có tóc, cho nên mới đền bù tổn thất cho hắn sao!!!

Dạ Côn nhanh chóng an ủi tốt thê tử, thật là quá dính người, liền ưa thích loại tiểu yêu tinh dính người này ~

- Dạ Côn.

Đạo Đức Tử lên tiếng hô.

Dạ Côn quay người chắp tay:

- Đạo Đức Tử tiền bối.

- Phía dưới xảy ra chuyện gì?

Dạ Côn dĩ nhiên muốn nói, thế nhưng nói tương đối đơn giản một chút, thậm chí còn phản nói, mình cầm lấy Thiên Huyền pháp khí điên cuồng tác chiến với ba con yêu thú, trong lúc sắp thất bại, Thần Kiếm đột nhiên xuất hiện mới vãn hồi tính mệnh.

Về việc Cổ Sâm Thụ gia cố lòng đất, đương nhiên là dùng Thần Kiếm uy hiếp, sau khi giải quyết mới đi lên.

Trải qua Côn ca thêm mắm thêm muối, tràng diện đánh nhau miêu tả vô cùng kỹ càng, nhất là lúc bên bờ sinh tử, mọi người nghe thấy liên tục gật đầu, không hổ là người trẻ tuổi ưu tú.

Trong lòng Dạ Minh và Đông Môn Mộng đều thở dài, Côn Côn lúc nào biết khoác lác như thế.

Dạ Côn nói như vậy cũng là bất đắc dĩ, chẳng lẽ hiện tại nói Nguyên Tôn Kiếm Đế là tên súc sinh khi sư diệt tổ, mà Cổ Sâm Thụ là yêu tốt, vì bảo toàn An Khang châu mà hi sinh chính mình.

Lời nói này ra ngoài, người khác tin sao?

Thậm chí còn có thể nói chính mình vu oan Nguyên Tôn Kiếm Đế, tại Thái Kinh, vu oan Nguyên Tôn Kiếm Đế chính là tội chết.

Mặc dù không sợ, nhưng không đáng.

Huống hồ, Nguyên Tôn Kiếm Đế không chết, mà đang ở ngay An Khang châu, vừa rồi hiện thân chính là muốn cho Nguyên Tôn Kiếm Đế nhìn một chút, dễ chịu không?

- Dạ Côn, tốt, chuyện này ta sẽ bẩm báo lại Thái Kinh, ngươi lập công lớn, Thánh Nhân chắc chắn sẽ khen ngợi.
Ký Văn Sơn án lấy hai vai Dạ Côn, hết sức xúc động, nếu không phải Dạ Côn giải quyết chuyện này, mình sẽ gánh tội thất trách.

Hiện tại xem như đem công lao chống đỡ qua...

Ba Đài khẽ cười nói:

- Không hổ là người trẻ tuổi ưu tú nhất huyện Thái Tây, đi tới chỗ nào đều cũng phát sáng phát sáng.

Dạ Côn chắp tay:

- Các vị nâng đỡ... nâng đỡ...

- A... Dạ Thiếu Long bị sao thế?

Quan Thanh từ tốn nói:

- Dạ Thiếu Long giẫm đạp miệng giếng, bị liệt diễm đốt bị thương.

Dạ Côn ai nha một tiếng:

- Thúc phụ, Thiếu Long làm sao không cẩn thận như vậy, thật có lỗi, về sau nhất định phải quan tâm Thiếu Long.

Dạ Chiếu gắt gao nhìn chằm chằm Dạ Côn, hận không thể lập tức bóp nát cổ Dạ Côn.

- Châu trưởng, ta khảo hạch này tính là thông qua chứ?

- Đó là đương nhiên, thông qua, thông qua...

- Đạo Đức Tử tiền bối, ta về nhà trước, có chút mệt mỏi.

Dạ Côn chắp tay nói ra.

Đạo Đức Tử chắp tay cười nói:

- Được.

Đối với động tác chắp tay của Đạo Đức Tử, mọi người không nói gì, chủ nhân Thần Kiếm, Đạo Đức Tử cũng phải tôn kính.

Dạ Côn có được Thần Kiếm cũng vô cùng bình tĩnh, người xung quanh cũng rất hâm mộ.

Hiện tại Thái Kinh xuất hiện thanh Thần Kiếm thứ hai.

Đều ở cùng một nhà, cho dù Thánh Nhân cũng phải cân nhắc một chút đi.
Trên đường về nhà, Nhan Mộ Nhi vẫn kề cận Dạ Côn, đều không tị hiềm, nhìn Côn ca ta mê người cỡ nào.

Diệp Ly khá tốt.

Về đến nhà, Đông Môn Mộng cũng không nói gì, bảo Dạ Côn nghỉ ngơi thật tốt, có chuyện gì ngày mai lại nói.

Đông Tứ và Đát Từ giữ nhà nhìn lão sư, làm sao cảm giác lão sư thay đổi, hình như lại mạnh lên...

Đến cùng lão sư tu luyện thế nào, đi ra ngoài một ngày, trở về liền bộ dáng này?

Đều là mẫu thân của lão sư a, bảo hai người mình thủ nhà, còn có hai người khác, bằng không đã có thể tới hiện trường học tập phương pháp tu luyện của lão sư.

Phương pháp tu luyện gì đó lão sư các ngươi không biết, thế nhưng nhảy, đích thị là nhảy phi thường tốt.

Nhảy xuất kỳ tích.

- Đại ca, nghỉ ngơi thật tốt.

- Được, đệ đệ ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút.

Dạ Côn mang theo hai thê tử chạy vào phòng.

Chuyện này khiến Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi một mặt đỏ bừng, tiểu trọc đầu này, thật sự là đáng ghét chết đi được, trước kia sao không thấy ngươi nóng lòng như thế.

Hiện tại biết gấp, khai khiếu không dễ dàng a.

Làm thê tử Côn ca thật là quá khó khăn.

Dạ Côn nhanh đóng cửa lại, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi tim đập bình bịch, làm sao bây giờ làm sao bây giờ, tiểu trọc đầu hình như muốn phát uy.

Đóng cửa lại, Dạ Côn nắm tay thê tử liền lên giường, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi giống như đều nhận mệnh, nhắm chặt hai mắt, chờ đợi vận mệnh buông xuống.

- Các nàng nhắm mắt lại làm gì?

Dạ Côn nhìn hai thê tử nghi hoặc hỏi.

- Chán ghét ~ phu quân khi dễ người ~

Nhan Mộ Nhi nũng nịu nói ra, đúng là tên đại bại hoại, mắc cỡ chết người rồi ~

Dạ Côn không hiểu ra sao:

- Ly Nhi, mặt nàng làm sao đỏ như vậy, cảm phong hàn à?

Diệp Ly nắm thật chặt nắm tay nhỏ, rất muốn đấm phu quân một quyền, xem ra mình cả nghĩ quá rồi, này nào giống là khai khiếu, còn tệ hại hơn!

Tiểu hỗn đản!

- Hỏi các nàng một chuyện, lúc ta không có ở trên, phản ứng của người phía trên như thế nào? Có ai rời đi không?

Dạ Côn trầm giọng hỏi.

Nhan Mộ Nhi bạch nhãn đều lật ra tới, phu quân à, để ý tình huống một chút có được không?

Chẳng lẽ ngươi không muốn hưởng thụ thê tử yêu thương...

- Ta bị người mưu hại, người kia chính là Nguyên Tôn Kiếm Đế!

Dạ Côn trầm giọng nói ra, chuẩn bị nói chuyện này cho thê tử nghe.

Quả nhiên, Dạ Côn vừa nói thế, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều trở nên nghiêm túc.

- Phu quân, ngươi ở phía dưới rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì?

Dạ Côn cũng không có giấu diếm, nói mọi chuyện cho thê tử nghe, xem ra Côn ca đã bắt đầu tín nhiệm thê tử.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nghe xong cũng rất khiếp sợ, ngàn vạn lần không nghĩ tới, Nguyên Tôn Kiếm Đế được thế nhân kính ngưỡng lại là loại tiểu nhân này.

Đối với Cổ Sâm Thụ đại nghĩa càng khâm phục không thôi.

Chương 169: Vấn đề này quả thật có thể dẫn phát mâu thuẫn

Nghe xong liền hiểu tại sao khi nãy Dạ Côn lại nói chuyện như thế, tại Thái Kinh, Nguyên Tôn Kiếm Đế là nhân vật bị thần thoại hóa, thậm chí toàn bộ Đông U, nói ra người khác cũng không tin, còn gánh tội danh trên lưng, bị thế nhân phỉ nhổ.

Bất quá Dạ Côn không nói quan hệ giữa Cổ Sâm Thụ cùng hai vị Thiên Tôn, nếu như nói, trong lòng các nàng liền có cảm giác khoảng cách, dù sao các nàng quá yếu ớt, cô vợ trẻ đáng thương.

Nếu biết phu quân lợi hại như vậy, khẳng định sẽ tự ti.

- Cho nên, hiện tại có người ở sau lưng chủ đạo tất cả những chuyện này phát sinh.

Dạ Côn không thể không cảnh giác, lộ ra Thần Kiếm một mặt là buồn nôn tên kia một phen, một phương diện khác cũng là chấn nhiếp.

Nhan Mộ Nhi cắn môi, thấp giọng nói ra:

- Quan Thanh kia tựa hồ khống chế màn nước, nhưng thất thủ.

Diệp Ly lắc đầu:

- Nếu như muốn quan sát phu quân, hẳn phải bảo hộ màn nước mới đúng, cũng là tên Trương Cẩn rời đi, nói là đi báo cáo cho phía Thái Kinh, nhưng ai biết đi nơi nào.

- Ta dám khẳng định, trong đám người đang quan sát động tĩnh, nhất định có người của Nguyên Tôn Kiếm Đế.

Dạ Côn kiên định nói ra, quá ghê tởm, mình biến thành tay chân cho người khác.

Diệp Ly dịu giọng nói ra:

- Phu quân, vậy ngươi cho rằng Nguyên Tôn Kiếm Đế tiếp theo sẽ có hành động gì?

Dạ Côn không có trả lời, bất quá cũng muốn nghe xem thê tử suy nghĩ thế nào.

Nhan Mộ Nhi suy nghĩ một chút, nhẹ nói ra:

- Nếu như ta là Nguyên Tôn Kiếm Đế, Thần Kiếm ngày nhớ đêm mong xuất hiện, khẳng định sẽ đến cướp.

Diệp Ly lần nữa phủ định quan điểm của Nhan Mộ Nhi:

- Ta cảm thấy sẽ không, chuyện cha có Thần Kiếm, quý tộc Thái Kinh hầu như đều biết, chỉ sợ Nguyên Tôn Kiếm Đế cũng biết, vì sao Nguyên Tôn Kiếm Đế nhất định phải đoạt thanh kiến này, mà không phải thanh kiếm của cha?

- Phu quân ngươi xem tỷ tỷ, ta nói cái gì nàng đều phải chọc ta một thoáng.

Nhan Mộ Nhi chu môi anh đào nũng nịu nói ra.

Dạ Côn cười nói:

- Mộ Nhi, thảo luận vấn đề cần phải như vậy, nàng cũng có thể chọc lại Ly Nhi, chọc lẫn nhau.

Diệp Ly:......

Nhan Mộ Nhi:......

Trong lòng Dạ Côn tinh tế suy nghĩ, mọi chuyền đều quay quanh thanh Thần Kiếm này, hiện tại mình nói cho Nguyên Tôn Kiếm Đế, mình đã đạt được, theo đạo lý tới nói hẳn là sẽ tới đoạt, thế nhưng Ly Nhi nói cũng không sai, cha cũng có Thần Kiếm, vì sao hết lần này tới lần khác lại muốn thanh Hỏa Vân Phần Thiên này?

Chẳng lẽ thanh Thần Kiếm này có tác dụng đặc biệt gì, hoặc là là nói, căn bản không có quan hệ với Thần Kiếm?

Vẫn nên nhìn tình hình mấy ngày sau một chút, nếu như không có tới đoạt, có lẽ thật không có quan hệ với Thần Kiếm.

- Ly Nhi, Mộ Nhi, chúng ta tới thảo luận một chuyện khác, thế nào?

Dạ Côn đột nhiên nói ra.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng hứng thú, chẳng lẽ còn có chuyện gì thú vị hơn sao?

- Các nàng nói, Hổ Điêu có trước, hay là trứng Hổ Điêu có trước?

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi biểu lộ là như vậy ≯(? °. °?)≮

Có phải chúng ta sinh hoạt quá thuận lợi rồi hay không, phu quân ngươi muốn tìm một chút mâu thuẫn giữa chúng ta à.

Tức giận, không dỗ được.

Dạ Côn nhìn thê tử quay đầu không để ý tới mình, cũng xác định một chuyện, vấn đề này thật có thể sinh ra mâu thuẫn rất lớn.

Khó trách hai vị Thiên Tôn sẽ vì việc nhỏ như vậy mà ầm ĩ lên.

Ngủ một chút, hôm nay quả thật có chút mệt mỏi, mí mắt đều sắp không mở được nữa.

Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Dạ Côn, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi hận không thể đá Dạ Côn xuống giường giường, tại sao ngươi lại luôn giả vờ không nhìn thấy chúng ta!

Ngươi là ma quỷ sao...
Bên trong một quán rượu nhỏ Bình Khang Phường, Ngô Trì đang uống chút rượu cùng ông chủ.

Ông chủ bóc lấy đậu phộng thì thào nói ra:

- An Khang châu này cũng sắp không yên ổn.

- Tiểu tử kia đi tới chỗ nào, chỗ đó liền sẽ không yên ổn, mấy ngày trước bị bọn hắn hung hăng hố một lần.

Ngô Trì rất phiền muộn, quá hố lão sư.

- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đứa nhỏ Dạ Côn này thật rất đặc biệt, loại chuyện này đều để hắn đụng phải, không biết là vận khí tốt hay là kém nữa.

Ông chủ lắc đầu, cầm chén rượu lên nhấp một miếng.

- Muốn đi hỗ trợ không?

Ngô Trì tò mò hỏi.

- Hỗ trợ chưa nói tới, chẳng qua là cảm thấy hứng thú mà thôi.

Ông chủ cười cười.

- Ngươi cảm thấy Nguyên Tôn Kiếm Đế thật đã chết rồi sao?

Ông chủ liếc mắt nhìn Ngô Trì, Ngô Trì cười nhấp một miếng, một tên Kiếm Đế nào có chết dễ dàng như vậy.

- Dạ gia hiện tại có hai thanh Thần Kiếm, chỉ sợ cũng không dễ chịu đi.

Ngô Trì giơ tay lên một bên bắt đầu nhai nuốt thịt Hổ Điêu, thật là thơm.

- Đúng vậy, hai thanh Thần Kiếm, đối với một vài thế lực kinh khủng mà nói, đáng để mạo hiểm.

- Nhưng này Dạ Minh cũng không phải dễ trêu, về phần Dạ Côn, hắn vẫn chỉ là một đứa bé, hôm nay có phần muốn khoe khoang.

Ông chủ đặt chén rượu xuống, từ tốn nói:

- Ngươi thật cảm thấy Dạ Côn chẳng qua là một đứa bé sao? Sợ rằng đứa bé này sẽ quấy đảo phong vân Thái Kinh, thậm chí toàn bộ Đông U.

Nói xong ông chủ liền để xuống một đồng ngân tệ, đi ra khỏi tiệm.

Ngô Trì sờ lên râu ria, quấy Thái Kinh có lẽ không có gì vui, thế nhưng quấy toàn bộ Đông U, vậy thì thú vị rồi đây.

Bất quá nước ở Thái Kinh đủ sâu, muốn quấy còn phải thêm chút củi hỏa.

- Ông chủ, huynh đệ của ta đi nhà xí, lúc y trở lại nói cho y biết, ta đi trước.
- Được rồi, khách quan, ngài đi thong thả.

Ngô Trì nghênh ngang đi ra tửu quán, người đưa ngoại hiệu, ăn quỵt tiểu vương tử.

Giờ phút này.

Lòng đất An Khang châu có ba người.

Đạo Đức Tử, Trương Cẩn, còn có người chấp chưởng Thiên La Viện, Thương Minh.

- Thật không ngờ, dưới lòng đất An Khang châu thế mà còn có chuyện như vậy.

Thương Minh nhìn bốn cái tượng băng to lớn thì thào nói ra.

Đạo Đức Tử nói nhỏ:

- Nếu như không phải Dạ Côn lần này tham gia viện trưởng sát hạch, chỉ sợ toàn bộ An Khang châu đều khó giữ được.

- Dạ Côn...

Thương Minh trầm giọng nói ra.

Trương Cẩn chắp tay nói:

- Viện trưởng, chuyện Dạ Côn đạt được Thần Kiếm, nên xử lý như thế nào?

- Ngươi cảm thấy nên xử lý như thế nào?

Thương Minh hỏi ngược lại.

Trương Cẩn dừng một chút, chắp tay triều kiến:

- Trong thiên hạ, tận về Thánh Nhân.

- Vậy ngươi đi tìm Dạ Côn đòi, đòi được sẽ được Thánh Nhân trọng thưởng.

Trương Cẩn:......

Đạo Đức Tử không hứng thú đối với Thần Kiếm, từ tốn nói:

- Ta ngược lại rất tò mò, Cổ Sâm Thụ tại sao phải đào rỗng lòng đất An Khang châu, nó đang tìm cái gì sao?

- Đi xuống xem một chút liền biết.

Thương Minh từ tốn nói.

Ba người rất nhanh đã đi xuống đáy, chính là nơi Dạ Côn cùng Thực Cốt đánh nhau, thế nhưng cái quan tài kia đã không thấy đâu.

- Không có gì đặc biệt.

Thương Minh cảm thụ khí tức xung quanh một chút, ngoại trừ lạnh lẽo, không còn gì khác.

Đạo Đức Tử cũng giống như vậy.

Nhưng Trương Cẩn lại phát hiện một sợi tro tàn, chính là tờ Linh Phù bị thiêu hủy kia.

- Viện trưởng, đây là Linh Phù.

Trương Cẩn ngửi ngửi tro tàn, phát hiện dị thường.

Lông mày Đạo Đức Tử xiết chặt:

- Linh Phù?

- Xem tình huống này hẳn là mới thiêu hủy không lâu.

Trương Cẩn xem chừng nói ra.

Thương Minh hừ lạnh một tiếng:

- Linh Phù bình thường đều là do Khu Ma Nhân sử dụng, dùng để trấn áp hoặc là phong ấn yêu vật, Linh Phù này bị đốt, khẳng định có yêu vật xuất thế, xem ra Dạ Côn kia cũng không thành thật.

Chương 170: Cả nhà cùng đến học viện

- Hiện tại kết luận còn sớm, mọi chuyện đều phải lấy chứng cứ ra nói.

Đạo Đức Tử nhẹ nói ra.

- Ta sẽ báo cáo toàn bộ sự việc cho Thánh Nhân.

- Đó là chức trách của ngươi.

Thương Minh cũng không có cách với Đạo Đức Tử, quay người liền rời đi, Trương Cẩn cũng không có lưu lại, đi theo rời đi, lưu lại một mình Đạo Đức Tử.

Đạo Đức Tử chờ đợi rất lâu mới rời đi, cuối cùng phong ấn miệng giếng lại, miễn có người phá hư, hậu quả khó mà lường được.

Mà ở trong một ngõ nhỏ hắc ám Bình Khang Phường, đột nhiên tuôn ra rất nhiều tiểu côn trùng, dần dần hóa thành hình người, biến thành Thực Cốt.

- Côn ca, thiếu niên thú vị, ngày sau chúng ta sẽ còn gặp lại.

Thực Cốt lập tức hóa thành một sợi khói đen, bay ra khỏi An Khang châu.

Tại cảng phi thuyền bên cạnh An Khang châu, một vị nam tử ngồi trên boong thuyền, nhìn khói đen rời đi, thở thật dài một hơi.

- Công tử, cửu hoàng tử cầu kiến.

- Ừm, bảo y nhìn cả nhà Dạ Minh cẩn thận, ta cần phải đến Thái Kinh một chuyến.

- Vâng, công tử.

Lúc bóng đêm rút đi, An Khang châu nghênh đón một ngày mới, An Khang châu sắp vào đông nên không khó có chút mát mẻ, không khí vẫn náo nhiệt như vậy, tất cả mọi người đang bàn luận chuyện Hỏa Long hàng thế ngày hôm qua, án mạng nhà Đô Úy đều bị mai một.

Lúc này Dạ Côn đang ôm thê tử ngủ ngon, bắt đầu đông ôm thê tử đi ngủ, đúng là quá đẹp.

Không muốn động một chút nào.

Đông đông đông...

- Đại ca, tẩu tẩu, rời giường, mẫu thân đã làm xong đồ ăn sáng, chỉ chờ các ngươi.

Dạ Côn mở mắt, vô lực hô:

- Biết rồi.

Đệ đệ trước cửa cười khẽ một tiếng, đại ca tiếp tục như vậy, thân thể sẽ không chịu nổi, nói chuyện đều không ra hơi.

Đột nhiên Dạ Tần nghĩ đến Tử Yên cô nương, giật nảy mình, lắc lắc đầu, ý nghĩ này quá kinh khủng.

Dạ Côn mấp máy môi một cái, đầu tiên nhìn thê tử một chút, thật đúng là xinh đẹp.

- Rời giường, mẫu thân gọi chúng ta.

- Anh anh anh ~

Trước khi ngủ mới sinh khí, buổi sáng liền thay đổi, đúng là hai nữ nhân không có nguyên tắc.

Liền không thể cho Côn ca ta một chút giáo huấn à.

Dạ Côn chỉ có thể kéo thê tử lên, bảo Diệp Ly xem đầu vai đầy nước miếng của mình, xấu hổ hay không, đều đã 16, còn chảy nước miếng.

Nhan Mộ Nhi ở bên cạnh vui tươi hớn hở, Diệp Ly vẻ mặt đau khổ, biểu thị ta còn có biện pháp nào, đây đều là do di truyền a... không phải chỉ chảy chút nước miếng thôi sao, tức giận a, thật là hẹp hòi, cha đều không có phản ứng lớn như vậy.

Sau khi giải quyết, Dạ Côn liền mang theo thê tử đi vào chính đường ăn sáng.

- Cha, mẹ.

Ba người đồng thời hô.

Đông Môn Mộng dịu dàng cười nói:

- Nhanh ngồi xuống ăn cơm, bằng không thì sẽ lạnh hết.

- Cha, mẹ, hôm nay con định tới học viện dọn dẹp, sau đó chuẩn bị mở viện.

- Côn Côn, mẫu thân đang muốn thương lượng với con chuyện này đây.

- Dạ?
Dạ Côn nghi hoặc hỏi một tiếng.

Đông Môn Mộng ôn nhu nói:

- Tối hôm qua, mẹ đã thương lượng với cha các con, chuẩn bị bán nơi này, dọn vào học viện ở với các con.

Phốc!

Dạ Tần phun toàn bộ cháo trong miệng ra.

Vốn cho rằng đến học viện, cuối cùng có thể thoát ly phụ mẫu, ngàn vạn lần không nghĩ tới, cha mẹ lại muốn đi cùng.

- Tần Tần, đừng kích động, có phải rất vui hay không, có phải cảm thấy mẫu thân rất vĩ đại hay không? Nhanh để mẫu thân hôn một cái.

Dạ Tần một mặt mộng bức, liếc mắt nhìn đại ca, tuyệt đối đừng để cha mẹ cùng đến học viện a.

Không phải đã nói phải thoát ly cánh chim của phụ mẫu mới trưởng thành sao? Cha và mẫu thân nói chuyện cũng không đáng tin.

Dạ Côn tiếp nhận ánh mắt cầu cứu của để đệ, đang chuẩn bị nói chuyện, Đông Môn Mộng liền cười nói:

- Côn Côn sẽ không cự tuyệt mẫu thân chứ ~

- Dĩ nhiên sẽ không, con làm sao lại cự tuyệt mẫu thân chứ, đệ đệ ngươi nói đúng không.

Đệ đệ! Ngươi lên! Ngươi là con ruột, sẽ không bị đánh tè ra quần.

Dạ Tần đều muốn khóc, không thấy mẫu thân đang siết chặt giữ lấy ta sao, chẳng lẽ không nhìn ra, ta đang bị mẫu thân uy hiếp?

- Đúng vậy, mẫu thân đối với chúng con quá tốt rồi.

- Vậy thì cứ quyết định như vậy đi, hôm nay chúng ta cùng một chỗ dọn nhà ~

Làm nhất gia chi chủ, Đông Môn Mộng ra lệnh, không ai dám không theo.

Dạ Minh cười nói:

- Côn Côn, học viện này cũng cần lão sư, cha mẹ có thể dạy dỗ, Tiểu Lăng cùng Trương Thiên Thiên cũng có thể giúp một chút việc.

- Đúng vậy, thân thể Ly Nhi cùng Mộ Nhi yếu đuối, cũng cần tu luyện mới được.

Đông Môn Mộng nhìn thân thể nhu nhược kia của hai đứa con dâu, cũng cuống cuồng, vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn, liền không thể tự cứu được.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cứng đờ, dưới bàn chọc chọc Dạ Côn.
Các ngươi đâm ta làm gì, có bản lĩnh tự mình tới chống đỡ mẫu thân.

- Không ngờ bọn nhỏ đều tán thành mẫu thân đề nghị như thế, mẫu thân thật sự rất vui.

Trong lòng bọn nhỏ có một ngàn cái không nguyện ý.

Dạ Minh và Đông Môn Mộng cũng là không yên lòng, nếu như Dạ Côn không có có Thần Kiếm còn tốt, thế nhưng Thần Kiếm nơi tay, không thể không phòng bị.

Thần Kiếm này quá chọc người đỏ mắt, người khác có lẽ không tiếc bất cứ giá nào, Dạ Minh thì người khác sẽ ước lượng một chút, thế nhưng Dạ Côn chẳng qua là một đứa bé, tựa như một con dê béo mập đang chờ làm thịt.

Kỳ thật Dạ Côn cũng biết mẫu thân dụng tâm, trong lòng vô cùng cảm động, cha mẹ quả thật rất thương yêu mình.

- Rồi rồi, cơm nước xong xuôi tất cả mọi người đi thu thập một chút.

Mọi người nhẹ gật đầu, mặt ủ mày chau.

Sau khi ăn xong, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đi thu thập đồ vật, Đông Tứ giao một chiếc nhẫn màu bạc cho Dạ Côn, biểu thị đã làm xong.

Dạ Côn cũng muốn nhìn thành phẩm của Đông Tứ và Đát Từ, bất quá phải tìm cơ hội mới được.

Cả nhà chuẩn bị thỏa đáng, ngồi xe ngựa liền thẳng tiến Bình Khang Phường, có Bạch Ngọc Mã rất là thuận tiện a.

Bất quá nghe nói, mẫu thân chuẩn bị bán ngựa đi... xem ra lại sắp về đến tháng ngày ở huyện Thái Tây rồi.

Làm con nhà giàu được mấy ngày liền không còn.

Bên trong Bình Khang Phường, tất cả mọi người nhìn người một nhà Dạ Côn, Bạch Ngọc Mã đều có, thế mà lại đến thành tây Bình Khang Phường ở, khẳng định là đắc tội với người khác, nghiệp chướng a.

Trong học viện, hai phần ba diện tích phía trước dùng cho việc tu luyện, còn một phần ba phía sau là phòng ở.

Dù sao Dạ Côn cùng là viện trưởng, gian phòng đương nhiên không tệ.

Chẳng qua là Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi hiện tại không vui chút nào.

- Làm sao vậy? Sao lại không vui?

Dạ Côn nắm tay nhỏ của thê tử, chuẩn bị dỗ thê tử.

Diệp Ly vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên:

- Không vui, phu quân có thể xin lỗi chúng ta không?

Dạ Côn:......

Đây là cái logic gì, không vui liền bắt phu quân tới nói xin lỗi.

Nhưng nhìn ánh mắt nũng nịu của thê tử, Dạ Côn cũng không còn cách nào:

- Được được được, ta sai rồi.

- Sai thế nào?

Dạ Côn trợn mắt hốc mồm nhìn thê tử, còn có thể trao đổi thật tốt hay không.

- Ta đi thương lượng với mẫu thân một chút, làm thế nào để giúp thê tử ta mạnh lên, các nàng nhất định phải tu luyện thật tốt.

- A ~~~ phu quân, cầu van ngươi, không tu luyện được không?

Nhan Mộ Nhi thật lòng không muốn tu luyện, vừa mới tu luyện một thời gian, lúc này chỉ muốn chơi mà thôi.

Diệp Ly cũng giống như vậy, chỉ muốn hảo hảo buông lỏng một chút.

- Không được!

- Phu quân, ngươi không yêu ta~

- Nhất định là say mê nữ nhân khác!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau