TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Sẽ không phải lại đến chứ?

- Đừng có giả bộ, chính là Nguyên Tôn Kiếm Đế trong miệng nhân loại các ngươi!

Chu tỷ tức giận quát, con mắt trên mặt mang theo oán giận.

Dạ Côn bây giờ mới biết, Nguyên Tôn Kiếm Đế tên thật là Nguyên Hạo.

Chuyện này trên sử sách không có ghi chép.

- Ta chính là ta, không ai do ai phái tới, chẳng qua là đến sát hạch viện trưởng mà thôi, các ngươi suy nghĩ nhiều rồi.

Kỳ thật Dạ Côn cảm thấy ba con hung thú này rất tốt, rất đáng yêu, vừa rồi chỉ là do tức giận bộc phát mà thôi.

Bị thê tử gọi đầu trọc còn có thể nhịn một chút, nhưng mà người khác gọi, liền không khống chế nổi quả đấm.

Chu tỷ rõ ràng không tin Dạ Côn, khí tức yêu thú bỗng nhiên bùng nổ:

- Đánh rắm! Nhiều năm qua, người tiến đến sát hạch viện trưởng nào có ai hung tàn như ngươi? Đều chỉ vung tay múa chân vài cái, nói! Ngươi có phải do tên Nguyên Hạo kia phái tới giết lão sư hay không?!

- Hiểu lầm a.

Dạ Côn cũng không muốn cõng nồi cho người khác, dù sao đã quen để đệ đệ gánh cho mình rồi.

- Hiểu lầm em gái ngươi, Chu tỷ, ngươi nhìn ta, mặt mày hốc hác!!!

Chỉ thấy Nghĩ ca đỡ Ngân Cổ Câu mất đi ba cái răn nanh, chậm rãi đi tới.

Thế nhưng trùng hợp một cái là ba cái răn bị mất đều là răn cửa, lúc nói chuyện còn có gió thổi.

Thật thê thảm...

Tiểu Mã ca ta cao lãnh như vậy, hiện tại răng cửa không còn, làm thế nào cao lãnh được nữa, đây không phải khi dễ Tiểu Mã ca sao...

- Chu tỷ, người này nhất định là do Nguyên Hạo phái tới, nếu như không phải, cả nhà Nguyên Hạo sẽ chết hết sạch!

Nghĩ ca thề vô cùng độc, Dạ Côn đều phải bội phục.

Dạ Côn buồn bực, tò mò hỏi:

- Tại sao các ngươi cho rằng ta là do Nguyên Tôn Kiếm Đế phái tới, lão sư của y là ai? Vì sao y lại muốn giết lão sư của mình? Cho dù các ngươi muốn ta cõng nồi, thì cũng phải cho ta một cái lý do chính đáng chứ.

Tiểu Mã ca mang theo giọng gió nói:

- Chu tỷ, tên tiểu tạp mao Nguyên Hạo rất xảo trá, người được y dạy dỗ nhất định cũng giống như vậy.

- Chu tỷ, ba người chúng ta cùng tiến lên! Nhất định có thể giết chết tên tiểu tạp mao này!

Nghĩ ca phẫn nộ quát, thế mà đứng lên. Một cỗ khí tức doạ người lập tức ập tới, chỉ thấy sáu cái chân thế mà bắt đầu bành trướng, nắm đấm vừa thô vừa lớn kia là nghiêm túc ư?

Dạ Côn ý thức được, cho dù mình giải thích thế nào cũng vô dụng, bọn chúng căn bản sẽ không tin, vì sao lại kiên định như thế?

Hiện tại Dạ Côn cũng không muốn đánh với chúng nó, loại chiến đấu này không đáng.

Trong lúc Dạ Côn bất đắc dĩ, trong vực sâu trống trải lại vang lên một âm thanh già nua.

- Được rồi...

Âm thanh này sâu lắng lại hùng hậu, tựa như gia gia giáo huấn tôn tử, không giận tự uy nói chính là như vậy đi.

Dạ Côn nhìn xung quanh tìm kiếm nguồn gốc âm thanh, nhưng căn bản không tìm được.

Thế nhưng ba con hung thú nghiêng thân thể cao lớn xuống, cung kính hô:

- Lão sư.

- Lão sư???

Dạ Côn không hiểu ra sao.

Đột nhiên!

Trước mắt Dạ Côn toát ra lục mang mạnh mẽ, toàn bộ Thâm Uyên đều bị chiếu sáng, thế nhưng chỗ sâu vẫn sâu không thấy đáy. Dạ Côn khẽ ngẩng đầu, híp mắt từ trong khe bàn tay nhìn ra, chỉ thấy trên đỉnh đầu có một trái tim do rễ cây tạo thành đang phát ra lục mang, mà tất cả rễ cây trên đó đều mọc ra cỏ xanh, sinh khí bừng bừng.

Đây chẳng lẽ chính là Cổ Sâm Thụ sao???

Cổ Sâm Thụ là lão sư của Nguyên Tôn Kiếm Đế?

Chờ chút... trước đó nghe Đạo Đức Tử nói qua, Nguyên Tôn Kiếm Đế từng tu luyện ở đây.

Nhưng vì sao Nguyên Tôn Kiếm Đế lại phong ấn lão sư của mình trong lòng đất, không thể tưởng tượng nổi.

Nói thật, Côn ca xem không ít thư tịch về Nguyên Tôn Kiếm Đế, tinh thần anh dũng tu luyện không ngừng xoay quanh ở trong đầu Dạ Côn, cũng tưởng tượng Nguyên Tôn Kiếm Đế tu luyện như thế, đột phá ở bên bờ sinh tử, phản giết địch nhân.

Nhưng Côn ca thật không làm được...

Lão thiên đã bóc lột cơ hội tu luyện của Côn ca ta.

- Lao thỉ! Canh phân xa hao tổn nạp ngốc bạc béo sữa! (Dịch: đang hở răng nói không thành câu)

Tiểu Mã ca hở cũng rất nghiêm trọng a, Cổ Sâm Thụ đều không nghe rõ.

- Lão sư, tiểu tử này đánh Tiểu Mã, còn đánh Tiểu Mã rụng răn, cho nên hắn khẳng định là do Nguyên Hạo phái tới.

Nghĩ ca cung kính nói ra.

Dạ Côn xem như phục, các ngươi muốn định tội ta cũng quá qua loa rồi đi.

Dạ Côn nhìn trái tim bằng rễ khổng lồ kia, trong lòng kinh ngạc tán thán, cha nói rất đúng, chỉ có rời nhà mới có thể mở mang tầm mắt.

- Người trẻ tuổi, ngươi rất ưu tú.

Cổ Sâm Thụ phát ra âm thanh trầm trọng cổ lão.

Dạ Côn hoàn toàn không hiểu rõ, vì sao mấy tồn tại ngưu bức này đều muốn vỗ mông ngựa Côn ca ta, vừa mở miệng chính là ngươi rất ưu tú.

Không đúng! Chẳng lẽ nó cũng muốn truyền công?

Giữ gìn hòa bình Huyền Nguyệt đại lục liền giao cho Côn ca ngươi.

Đừng a...

- Lão sư, hắn là do tên Nguyên Hạo kia phái tới, ngài đừng để Nguyên Hạo lừa. Chu tỷ cực lực khuyên ngăn, năm đó lão sư tin Nguyên Hạo nên mới có kết quả như hôm nay.

Cổ Sâm Thụ từ tốn nói:

- Hắn không phải.

Mặc dù chỉ ba chữ rất đơn giản, nhưng lại đại biểu cho sự kiên định cùng tín nhiệm của Cổ Sâm Thụ.

- Lão sư!

Ba vị hung thú khẩn cầu, năm đó người cũng dùng giọng nói này, nhưng đổi lấy là cái gì, chẳng lẽ lão sư người quên rồi sao...

Nguyên Hạo kia chính là loại người khi sư diệt tổ.

- Được rồi, lúc vị thiếu niên này bước vào thành, ta đã biết được.

Lời của Cổ Sâm Thụ ngược lại khiến Dạ Côn sững sờ, không phải chứ, mới vừa tới An Khang châu đã bị để ý?

Chẳng lẽ!!!

Chuyện nghị xự bên nhà xí nó cũng biết???

Cổ Sâm Thụ phảng phất biết Dạ Côn đang suy nghĩ chuyện gì, liền mang theo ý cười nói ra:

- Những chuyện phát sinh ở An Khang châu, ta đều biết.

Ngàn vạn lần không nghĩ tới, dưới chân có người nghe lén.

Bất quá bây giờ đều đã bại lộ, vậy cũng không sao.

Chẳng qua là bại lộ mình có quan hệ với Đông Tứ và Đát Từ, còn có mình chính là chủ mưu.

- Dạ Côn, ngươi không cần lo lắng, ở trên thân thể ngươi, ta cảm giác được khí tức cố nhân.

Lời của Cổ Sâm Thụ khiến Dạ Côn có chút ngổn ngang, đại nhân vật đúng là đại nhân vật, nói chuyện đều chỉ nói một nửa, một nửa kia để ngươi tự đi đoán.

- Bọn họ có khỏe không? Tính toán thời gian cũng đã rất lâu rồi.

Lời này của Cổ Sâm Thụ tựa hồ mang theo một tia hoài niệm, thực lực càng mạnh, tri kỷ càng ít, người ở bên cạnh đều lấy lợi ích làm trọng.

Dạ Côn xem như đã hiểu, nguyên lai là nói hai người Vạn Ác Thiên Tôn cùng Từ Hàng Thiên Tôn.

Dạ Côn chắp tay nói ra:

- Hai vị Thiên Tôn đã cưỡi hạc về trời.

Cổ Sâm Thụ nghe xong trầm mặc.

Trong lòng Dạ Côn đột nhiên chấn động, không phải là tưởng niệm bạn cũ, muốn cùng đi đấy chứ.

Sau đó liền nói, người trẻ tuổi, ta thấy ngươi hết sức ưu tú, vì vậy truyền thụ tu vi lại cho ngươi, giúp ta chiếu cố tốt ba con hung thú này.

Cứ như vậy, Côn ca ta lại mạnh lên, thậm chí còn thu được ba con hung thú làm tiểu đệ.

Quả nhiên, Côn ca ta chỉ cần nhảy một cái, đó liền là tín hiệu sắp mạnh lên, không có việc gì tuyệt đối đừng bảo Côn ca ta nhảy, Côn ca ta nhảy một cái liền sẽ mạnh hơn.

Bất quá lúc này Dạ Côn đang suy nghĩ, nếu như lúc nữa muốn truyền công, mình nhận hay không nhận.

Có giáo huấn lần trước, Dạ Côn cảm thấy không thể dùng hai chiêu kia được, phải lấy lý do đối phương vô pháp phản bác.

Côn ca ta ở trên con đường cự tuyệt này, quả thật là dũng cảm tiến tới.

Côn ca ta đau đớn, ai có thể hiểu rõ được, đây chính là vô địch tịch mịch đi ~

Chương 162: Bởi vì hổ điêu đưa đến thảm án

- Bạn cũ rời đi, khiến cho ta thật lâu không thể tỉnh táo lại, nghĩ đến sinh thời, có thể cùng bạn cũ nâng cốc ngôn hoan, đàm tiếu phong nguyệt.

Lời này của Cổ Sâm Thụ khiến Dạ Côn hiểu ra, người càng mạnh, càng muốn bình thường, mình cũng có thể cảm nhận được loại tâm tình này.

- Đáng tiếc đáng tiếc...

Cổ Sâm Thụ thở thật dài một hơi.

- Xin hỏi, Cổ Sâm Thụ tiền bối, ngươi quen với hai vị Thiên Tôn như thế nào?

Dạ Côn hỏi.

Cổ Sâm Thụ cười khẽ một tiếng, lâm vào hồi ức, chậm rãi nói ra:

- Khi đó ta vẫn là một cái cây, bọn họ là đồng môn sư huynh đệ, thường xuyên luận bàn ở chỗ ta, từ mộc kiếm đến lợi kiếm, đến sau đó tách ra, những chuyện này ta đều tận mắt nhìn thấy.

- Bắt đầu từ lúc đó, hai người bọn họ không còn đồng thời xuất hiện, nhưng hằng năm đều sẽ tới chỗ ta kể chuyện, còn cùng ta uống rượu, lúc ấy ta rất muốn nói cho bọn họ biết suy nghĩ của đối phướng, bọn họ sẽ lại có thể hòa hảo, vì mục tiêu này, ta tu luyện...

- Nhưng khi ta có thể nói chuyện, bọn họ cũng không xuất hiện nữa, ta ở chỗ này chờ, chờ bọn họ xuất hiện lần nữa, nhưng ta lại chờ được ngươi, Dạ Côn.

Cổ Sâm Thụ nói khiến tâm tình Dạ Côn có chút trầm nặng, kỳ thật ở trong lòng Dạ Côn, giao tình với hai vị Thiên Tôn không tính sâu, thời gian gặp mặt nói chuyện còn không đến một nén nhang, căn bản không tính là hiểu rõ.

Thế nhưng nghe Cổ Sâm Thụ nói như thế, liền có một chút hiểu rõ về hai vị Thiên Tôn.

Nguyên lai bọn họ còn có chuyện xưa như thế, khó trách thời điểm hai vị Thiên Tôn ngã xuống, đều lộ ra biểu lộ được giải thoát, phảng phất buông xuống gánh nặng trên vai.

Đối với Cổ Sâm Thụ, Dạ Côn tràn đầy kính nể, ông ta xem hai vị Thiên Tôn như bằng hữu, nhưng hai vị Thiên Tôn cũng không biết ông ta tồn tại, mà Cổ Sâm Thụ một mực ở chỗ này chờ đợi hai vị Thiên Tôn đến, hy vọng hóa giải mâu thuẫn giữa bọn họ.

Nhưng có lẽ ông ta không ngờ hai vị Thiên Tôn đã huyên náo đến mức cùng nhau phong ấn đối phương.

- Ở trên thân thể ngươi, ta tìm được khí tức quen thuộc, khiến cho ta rất xúc động, vạn vạn năm, ta rốt cuộc đã chờ được, bọn họ lại ở cùng một chỗ, ta phảng phất thấy được thời niên thiếu bọn họ cùng nhau đàm tiếu chí hướng, Dạ Côn, cám ơn ngươi đã tác thành cho bọn họ.

Dạ Côn khiếp sợ!

Hiện tại rốt cuộc minh bạch hành động của Vạn Ác Thiên Tôn, kỳ thật mặc kệ mình nói cái gì, y đều sẽ cho.

Bởi vì trong cơ thể mình đã có tu vi Từ Hàng Thiên Tôn, Vạn Ác Thiên Tôn nói, xem của ai dùng tốt hơn, kỳ thật là dùng một loại khác phương thức khác đoàn tụ với Từ Hàng Thiên Tôn.

Dạ Côn cảm thụ được hai cỗ tu vi trong cơ thể, đột nhiên phát hiện mình không chỉ kế thừa tu vi, mà con kế thừa một đoạn tình nghĩa, một phần ký thác, một tia tín niệm.

Nguyên lai mình vô địch không phải là không có ý nghĩa, không phải băng lãnh, hai cỗ tu vi kia mang theo sự nhiệt tình sinh tồn ở trong cơ thể của mình.

Bỗng nhiên!

Toàn thân Dạ Côn toát ra ánh sáng mỏng manh, Dạ Côn đang trầm tư ở bên trong cố sự cũng không biết, hai cỗ tu vi trong cơ thể thế mà đang chậm rãi dung hợp.

Hai loại tu vi khác biệt dung hợp, đây là chuyện vi phạm Thiên Đạo, thế nhưng Dạ Côn đang đắm chìm trong cố sự hồn nhiên không biết.

Cổ Sâm Thụ đều ngây ngẩn cả người, chẳng qua là cảm thán bi thương vài câu, thế mà đứa nhỏ này!!!

Ngay cả ba con hung thú đều trợn tròn mắt, đậu xanh, có để cho thú sống nữa hay không!!!

Oanh!

Thân thể Dạ Côn ầm ầm bắn ra kim quang mạnh mẽ, lấn áp toàn bộ lục mang của Cổ Sâm Thụ, chiếu toàn bộ Thâm Uyên sáng như ban ngày.

Một cỗ khí tức hung tàn đến cực điểm từ trong thân thể Dạ Côn phát ra, ba con hung thú hoàn toàn không chịu nổi, trực tiếp bị ép nằm bẹp trên rễ cây không thể động đậy.
Cổ Sâm Thụ thầm nghĩ không ổn, nếu như cỗ khí tức này phát tán ra, chỉ sợ sẽ gây bất lợi cho Dạ Côn.

Một đạo lục sắc kết giới bao vây xung quanh, phòng ngừa khí tức cuồng bạo trên người Dạ Côn toát ra.

Nhưng ngay cả kết giới của Cổ Sâm Thụ cũng không thể chống lại khí tức của Dạ Côn, đều dồn dập nứt ra.

Ầm!

Kết giới rốt cuộc không ngăn được khí tức của Dạ Côn, vỡ vụn!

Cổ Sâm Thụ khó chịu kinh hô, chỉ thấy bên trên rễ cây bắt đầu tràn ra huyết dịch.

Nhưng vào đúng lúc này, Dạ Côn thu lại khí tức kinh khủng vừa rồi.

Đột nhiên mở to mắt!

Mắt phải của Dạ Côn có màu đen, nhưng mắt trái lại biến thành màu vàng kim, thậm chí hình dạng con ngươi đều thay đổi.

Loại hiện tượng này chỉ tồn tại một hơi, đồng tử màu vàng liền khôi phục thành màu đen.

Dạ Côn cúi đầu nhìn hai tay một chút, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Làm sao cảm giác lại mạnh lên rồi???

Hai cỗ tu vi trong cơ thể làm sao không thấy đâu nữa???

Cổ Sâm Thụ lúc này mang theo ý cười nói ra:

- Hài tử, hai cỗ tu vi trước kia là gửi ở trong cơ thể ngươi, chúng nó không phải của ngươi, nhưng bây giờ, chúng nó thuộc về ngươi, không thể không nói, bọn họ chọn đúng người, quả thật vô cùng may mắn, người trẻ tuổi ưu tú càng ngày càng ít.

Dạ Côn thật không thể không phục, nguyên lai trước đó là gửi ở trong cơ thể, khó trách không ổn định như vậy, không chịu khống chế.

Lần này tốt, sau khi nhảy xuống liền giải quyết vấn đề, hơn nữa còn mạnh lên.

Ông trời ơi, Côn ca ta thật không biết sáo lộ của ngươi sâu bao nhiêu, đúng là dùng mọi biện pháp để cho Côn ca ta mạnh lên mà.
- Đa tạ tiền bối chỉ điểm.

Dạ Côn chắp tay hô, lộ ra vẻ thành kính, cũng không có bởi vì mình mạnh mẽ mà xem thường người khác.

Cổ Sâm Thụ hết sức tán thưởng Dạ Côn, khiêm tốn điệu thấp, không giống Nguyên Hạo, đều là công phu mặt ngoài.

- Dạ Côn, đây đều là vận mệnh của ngươi, cho dù không có gặp ta, về sau cũng sẽ vì chuyện khác mà trưởng thành.

- Tiền bối, vãn bối có một chuyện không rõ.

Dạ Côn tò mò hỏi, trong lòng có quá nhiều nghi vấn.

- Nói đi, ta sẽ nói cho ngươi biết chuyện ngươi muốn biết.

Trong lòng Dạ Côn vui vẻ, vội vàng hỏi:

- Ta muốn biết, năm đó hai vị Thiên Tôn là vì chuyện gì mà sinh ra bất hòa, sau đó quyết liệt?

Cổ Sâm Thụ trầm mặc, Dạ Côn yên lặng chờ lấy.

- Ngày đó bọn họ nâng cốc ngôn hoan, nhưng đột nhiên nói đến một chuyện, dần dần liền xảy ra tranh chấp.

- Sự tình gì?

- Trên đời này, là Hổ Điêu có trước, hay là trứng Hổ Điêu có trước.

Dạ Côn:......

Ba con yêu thú đều không còn gì để nói.

Hổ Điêu ngươi cường đại đến mức nào, thế mà có thể khiến hai vị Thiên Tôn quyết liệt vì ngươi.

- Lúc đầu hai người chỉ là nói cái nhìn của mình, thế nhưng sau khi nói xong liền kì quái, sau đó liền tranh chấp, càng nháo càng lớn, ta nhìn đều gấp, vì một đầu Hổ Điêu...

- Nhưng rất nhiều năm sau, thời điểm bọn họ đơn độc trở về, đều nói đối phương đúng, đáng tiếc khi đó bọn họ đều rất mạnh mẽ, cũng không nguyện ý cúi đầu nhận sai, thế là mâu thuẫn bắt đầu.

Dạ Côn hít một hơi thật sâu, chuyện này cũng quá qua loa đi, bất quá đến cùng là Hổ Điêu có trước, hay là trứng Hổ Điêu có trước?

Trở về cùng thê tử thảo luận một chút thử xem.

Biết sự tình của hai vị Thiên Tôn, Dạ Côn hỏi lần nữa:

- Tiền bối, vì sao chúng nó nói Nguyên Tôn Kiếm Đế muốn giết ngươi? Y không phải học sinh của ngươi sao?

- Y là một tên tiểu nhân ti tiện!

Nghĩ ca trầm giọng nói ra.

Nhưng Cổ Sâm Thụ lại khẽ cười nói:

- Cả đời này của ta chỉ vì chờ hai vị cố nhân, chuyện tình phát sinh chẳng qua là một khúc nhạc đệm mà thôi, nếu Dạ Côn ngươi muốn biết, vậy ta sẽ nói cho ngươi biết nghe.

Dạ Côn đột nhiên muốn kéo cái ghế nhỏ tới ngồi, mua một chút bắp rang ngồi nghe chuyện xưa.

Chương 163: Côn ca bị gài bẫy

Đây chính là chuyện xưa của Nguyên Tôn Kiếm Đế.

Nhân vật thần thoại ở Thái Kinh, thậm chí là đại nhân vật toàn bộ Đông U.

Thật muốn nghe xem, vị đại nhân vật này đến cùng làm như thế nào trèo lên đỉnh, giẫm lên bao nhiêu hài cốt, ngay cả lão sư của mình cũng không buông tha.

- Nguyên Hạo, đây là một nét bút hỏng trong cuộc đời này của ta, nhưng sau khi Dạ Côn ngươi xuất hiện, này nét bút hỏng này cũng không tính là gì, dù sao ta đã chờ được điều ta muốn chờ.

Dạ Côn không có ngắt lời, chuyên tâm nghe, bất quá tiền bối à, kể chuyện xưa cũng không thể khen người như thế a.

Lại khen nữa, Côn ca ta đều sẽ bay lên.

- Trong khoảng thời gian ta chờ đợi ở đây, nhân loại phân tranh không ngừng, mãi cho đến lúc có người xây dựng Tu Luyện Viện ở xung quanh ta, nhìn những hài tử kia đổ mồ hôi như mưa trên bãi cát, ta cũng vui mừng, phảng phất thấy được bạn cũ năm đó, có suy nghĩ che chở bọn họ.

- Dần dần, Tu Luyện Viện này liền xem ta như một loại... một loại...

- Tay chân kiêm bồi dưỡng tay chân.

Dạ Côn bổ sung một câu.

Cổ Sâm Thụ sững sờ, lập tức cười nói:

- Bây giờ suy nghĩ lại, đúng là như thế, hết sức chân thực.

- Năm đó Nguyên Hạo chính là một hài tử bên trong, từ nhỏ không có phụ mẫu, lẻ loi hiu quạnh, vì mạng sống mà liều mạng tu luyện, cực kỳ giống nhân vật trong miệng thuyết thư tiên sinh.

- Có những lúc Nguyên Hạo sẽ vụng trộm chạy đến trước mặt của ta thút thít, phàn nàn bản thân không có dũng khí, không dám đi báo thù cho cha mẹ, hận bản thân nhỏ yếu, cũng không biết lúc ấy ta nghĩ như thế nào, thế mà bắt đầu chỉ điểm Nguyên Hạo.

Lúc này Tiểu Mã ca oán hận nói ra:

- Kỳ thật ngay từ đầu tên Tiểu Nguyên Hạo đáng chết kia đã tính kế lão sư! Lão sư quá thiện tâm.

- Được rồi, Tiểu Mã, mấy chuyện này đã không còn quan trọng, đúng, chúng nó là ta cứu chữa, lúc ấy còn rất nhỏ yếu, sau khi mạnh liền để chúng nó bồi luyện.

Cổ Sâm Thụ nhấn mạnh một thoáng.

- Tu vi Nguyên Hạo tiến triển rất nhanh, không thể không nói, y là một người vô cùng có thiên phú, chẳng qua là từ nhỏ thiếu tình thương, từ một khắc y bước chân ra khỏi Tu Luyện Viện, ta liền cảm giác được, ta đã thả ra một người còn tàn nhẫn hơn yêu thú, hơn nữa còn do chính tay ta bồi dưỡng.

- Rất nhanh, Nguyên Hạo ở bên ngoài xông ra một mảnh thiên địa, thậm chí rất nhiều năm sau đạt đến thực lực Kiếm Đế, tự phong Nguyên Tôn Kiếm Đế, danh hiệu vang vọng toàn bộ Đông U, nhưng người trong Tu Luyện Viện đều biết, y còn có một vị lão sư là ta, một vị yêu quái lão sư. Một vị lão sư thực lực còn cường đại hơn y.

- Nếu như vấn đề này truyền đi, chỉ sợ sẽ là một lần đả kích nghiêm trọng đối với y, dù sao nhân và yêu là thiên địch.

- Cho nên từ lúc đó, Nguyên Hạo bắt đầu trở lại thăm ta một chút, trò chuyện với ta, lúc đó có lẽ ta cảm động, không có nghĩ nhiều như vậy, liền hóa thành hình người gao75 Nguyên Hạo.

Nói đến đây, cảm xúc Cổ Sâm Thụ có chút chấn động, bị một người mình tín nhiệm phản bội, mùi vị đó quả thật khiến người ta không tha thiết sống nữa.

- Y biết mình không có biện pháp phá giải bản thể của ta, chỉ có hóa thành hình người, tu vi đại giảm, lại phối hợp với Nhiếp Hồn Tửu mà y chuẩn bị, vậy liền không còn sơ hở nào, ít nhất có thể có cơ hội chiến thắng ta.

- Dạy hết cho đệ tử, thầy chết đói, câu nói này quả thật có đạo lý, không hổ là ta dạy dỗ, thực lực ngang nhau, ta thua.

- Vì sao không có giết, mà lại phong ấn?
Dạ Côn nghi hoặc hỏi.

- Bởi vì trong lúc ta say rượu, ta đề cập tới Thần Kiếm, y nổi lên lòng tham, nhưng ta không cho, y chỉ có thể phong ấn ta, bức bách ta.

Dạ Côn khiếp sợ, lại là bởi vì Kiếm Thần, ngay cả Kiếm Đế đều đỏ mắt vởi Thần Kiếm, hắn hỏi lần nữa:

- Làm sao bức bách?

- Ở xung quanh ta xây dựng An Khang châu, thứ nhất là vì giám thị, thứ hai chính là bức ta giao ra Thần Kiếm, y biết nhược điểm của ta.

- Nhược điểm gì?

- Không nỡ nhìn người xung quanh chết.

Cổ Sâm Thụ thở dài nói ra.

Dạ Côn dần dần ngưng trọng lên, ngàn vạn lần không nghĩ tới, người mình sùng bái, lại hung tàn như thế.

Trở về phải ném đám sách kia vào trong hầm phân mới được.

- Y xây An Khang châu chỉ thua đô thành Thái Kinh một chút, nhìn nhân số càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phồn vinh, ta cũng đành chịu, khi lần cuối cùng y trở về hỏi thăm, ta vẫn không nói, y liền thả một loại phong ấn kỳ quái vào trong lòng đất, mới đầu ta cảm thấy không có gì, thế nhưng sau này mới phát hiện, phong ấn kia thế mà hấp thu đất đai xung quanh.

- Ngay từ đầu ta còn có thể khống chế, thế nhưng phong ấn gia thân, cũng không thể duy trì quá lâu, gần ngàn năm nay ta chỉ có thể dùng loại phương thức này, nâng An Khang châu trên đỉnh đầu lên.

Dạ Côn rốt cục hiểu rõ, vì sao lòng đất lại có nhiều rễ cây như vậy, thì ra là để nâng đỡ An Khang châu ở phía trên.

- Lão sư đây là đang hao phí sinh mệnh của mình.

Chu tỷ oán giận nói ra, nhân loại đều không phải thứ tốt lành gì. Lão sư đã cho nhân loại rất nhiều thứ.
- Không đúng, Nguyên Hạo không phải đã chết sao? Tại sao y lại làm như vậy?

Tiểu Mã ca khinh thường nói ra:

- Thương khung đổ sụp ta tin, thế nhưng tên súc sinh Nguyên Hạo kia tuyệt đối sẽ không chết.

- Dạ Côn, ngươi đánh giá quá thấp sức hấp dẫn của Thần Kiếm, mỗi một vị đại năng có thể khuấy đảo phong vân trên Huyền Nguyệt đại lục đều là người nắm giữ Thần Kiếm, Nguyên Hạo đang đợi... có lẽ lần này ngươi đến, chính là do Nguyên Hạo an bài, chẳng qua là ngươi không biết, Hỏa Liệt Chu diệt giọt nước kia cũng là để Nguyên Hạo không nhìn thấy.

Dạ Côn nghe xong vẻ mặt thay đổi, mình thế mà bị lợi dụng! Hơn nữa còn bị Nguyên Tôn Kiếm Đế lợi dụng!

Đến cùng là từ khi nào mình bị Nguyên Tôn Kiếm Đế lợi dụng?!

Không đúng, nếu như mình không tiến vào, y làm sao đạt được mục đích?

Tại sao lại phải tới sát hạch, đó là bởi vì bị Học Viện An Kinh đuổi ra, ai đuổi?

Bùi Thiên!

Lý do? Án mạng Phan gia!!!

Vì sao lại dẫn phát án mạng Phan gia, bởi vì đệ đệ cùng Ba Uyển Thanh.

Ba Đài!

Còn có chìa khoá, tại sao mình lại ở hoa lâu đấu giá được chìa khoá, chuyện này y bày mưu như thế nào?

Làm sao y biết đệ đệ sẽ đi hoa lâu?

Dạ Côn nghĩ lại trầm tư, có lẽ là hành sự theo hoàn cảnh, thậm chí bố trí một cơ hội hoàn mỹ không bị hoài nghi, đấu giá!

Như vậy nhất định phải có người phối hợp.

Vị Tử Yên cô nương kia? Hoặc là Ngân Sắc Nam Nhân giả?

Về sau cầm chìa khóa đi tìm châu trưởng, nhiều năm qua thí luyện viện trưởng đều chỉ chạy theo hình thức, là ai yêu cầu mình khảo hạch?

Dạ Chiếu! Tựa hồ còn có vị Trương đại nhân kia, bất quá Trương đại nhân là phụ họa, Dạ Chiếu là người đề nghị.

Đầu óc Dạ Côn hỗn loạn, tựa hồ tất cả mọi người đều có hiềm nghi.

Nếu như không phải Cổ Sâm Thụ nhấc lên chuyện này, chỉ sợ mình còn không biết, mình bị người ta mưu hại.

Hồn nhiên không biết!

- Tiền bối, không phải ngài biết mọi chuyện ở An Khang châu ư? Không biết là ai cố ý an bài ta đến sao?

- Dạ Côn, Nguyên Hạo có thể trở thành Kiếm Đế, tâm cơ rất nặng, y làm việc ngay cả ta đều bị lừa, làm sao có thể lại lưu lại một chút manh mối nào, bất quá lúc này Nguyên Hạo hẳn là đang lo lắng chờ đợi tin tức của ngươi ở trong một căn phòng nào đó trong An Khang châu, dù sao người bên ngoài không biết tình huống hiện tại của ngươi như thế nào, lại không dám tùy tiện xuống đây, đối với chúng ta mà nói, đây cũng là một cơ hội.

Chương 164: Quan tài

- Cơ hội?

Dạ Côn không rõ này ý tứ trong đó, lao ra thủ tiêu Nguyên Hạo?

- Giúp ta giải quyết hết phong ấn phía dưới Thâm Uyên, ta sẽ vĩnh viễn chống đỡ Thâm Uyên, như thế liền không có sơ hở nào.

- Vĩnh viễn chống đỡ? Tiền bối đây là?

Dạ Côn nhịn không được hỏi.

- Dạ Côn, ngươi vẫn chỉ là một đứa bé, đừng đánh mất tín niệm, mà niềm tin của ta là hy vọng nhìn thấy cố nhân hòa hảo như lúc ban đầu, lúc này đã thấy, tín niệm còn lại chính là ta tận lực lớn nhất, bảo vệ tốt những người phía trên.

Hiện tại chỉ sợ Dạ Côn vẫn chưa khắc sâu đạo lý này, dù sao còn quá trẻ, kinh lịch không đủ, chờ qua ngàn năm vạn năm, Dạ Côn sẽ có thể đứng ở góc độ cường giả để nhìn vấn đề.

- Ta...

Dạ Côn lời còn chưa nói hết, Cổ Sâm Thụ liền trầm giọng nói ra:

- Hiện tại cũng chỉ có ngươi có thể chiến với phong ấn kia một trận, Dạ Côn, ngàn vạn sinh mệnh trên đầu chúng ta đều nằm trong tay ngươi! Nhớ kỹ! Đừng làm ra động tĩnh quá lớn, bằng không thì...

- Được, ta sẽ chú ý.

Dạ Côn quay người nhìn về phía dưới vực sâu, cái phong ấn kia nằm ở dưới sao?

- Tiếp lấy.

Dạ Côn vô thức đưa tay tiếp nhận, một cổ khí tức cực nóng lập tức truyền khắp toàn thân, toàn bộ Thiên Huyền pháp khí trên người hóa thành tro tàn

Lúc này Dạ Côn như bị liệt diễm ăn mòn, liệt diễm màu đỏ tươi thiêu đốt, nhiệt độ xung quanh tăng cao đáng sợ, rễ cây dưới chân Dạ Côn cũng bắt đầu bốc khói bắt hỏa.

Mà trong tay phải Dạ Côn xuất hiện một thanh kiếm.

Đây là một thanh kiếm do lửa tạo thành, là một thanh kiếm vô hình, hoàn toàn tương tự như Thần Kiếm trong tay Dạ Minh, đều không có thực thể.

Khác biệt chính là một cái là do mây mù hóa thành, một cái là do liệt diễm hóa thành.

- Đây chính là Thần Kiếm mà Nguyên Hạo ngày đêm ghi nhớ, Hỏa Vân Phần Thiên! Nhanh đi đi!

Dạ Côn bây giờ còn đang trong trạng thái mộng bức, nghìn tính vạn tính, đều không tính tới, lại dùng loại phương thức này đưa Thần Kiếm cho mình, thậm chí mình còn chưa kịp hô một tiếng...

Đây xem như là lần giao Thần Kiếm qua loa nhất.

Thế nhưng hiện tại vẫn phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ thì hơn, đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn khác, đáng tiếc trang bị mẫu thân cho đã cháy sạch...

- Tiểu Mã, đưa Dạ Côn xuống.

- Vâng, lão sư.

Ngân Cổ Câu cung kính nói ra, hình thể chậm rãi thu nhỏ, tựa như một thớt ngựa màu bạc, chẳng qua là khẩu hình hơi khó coi, bằng không thì thật đúng là không có gì khác biệt.

Trong lúc Dạ Côn chuẩn bị vươn mình nhảy tới, Tiểu Mã ca đột nhiên lui lại hai bước, kinh ngạc nói:

- Đại oa, ngươi tắt lửa mau, răng cửa đều bị đánh bay, chẳng lẽ ngươi còn muốn đốt chết ta sao...

- Ngại quá, ta sẽ tắt ngay.

Nhìn ánh mắt u oán của Ngân Cổ Câu, trong lòng Dạ Côn rất muốn cười, thế nhưng tình cảnh lúc này vẫn nên bảo trì nghiêm thì tốt hơn. - Trong lòng đọc thầm là được.

Cổ Sâm Thụ ở bên cạnh cẩn thận dạy bảo, chuyện này khiến Dạ Côn rất nhanh liền thích ứng với Hỏa Vân Phần Thiên, Hỏa Vân Phần Thiên tan biến thế mà biến thành một chiếc nhẫn màu đỏ bọc trên ngón trỏ, thoạt nhìn rất không tồi.

Chu tỷ ho nhẹ một tiếng, Tiểu Mã ca nhẫn nhịn nghẹn miệng, tiểu trọc đầu này tiền vốn không tồi, có thể cùng mình so tài một chút.

Ngồi lên Tiểu Mã ca, Tiểu Mã ca nhảy xuống, bất quá là không có cánh lông vũ chủng loại kia.

Dạ Côn cảm thấy Tiểu Mã ca hình như đang trả thù mình, thế mà bắt đầu lao xuống, chuyện này khiến Dạ Côn phải dùng hai tay nắm lấy sừng của Tiểu Mã ca.

Tiểu Mã ca thế mà phát ra tiếng hí lên phấn khởi, Dạ Côn lập tức nổi cả da gà.

Rất nhanh, Tiểu Mã ca đã mang theo Dạ Côn đến tầng thấp nhất Thâm Uyên, rễ cây nơi này rat61 cứng cáp, như từng dãy sơn nhạc.

Tiểu Mã ca đưa Dạ Côn đến phong ấn cách đó không xa:

- Dạ Côn, kia chính là phong ấn.

Dạ Côn nhìn về phía phong ấn thể hơn ba trượng, thứ này là một cỗ quan tài.

Hơn nữa còn là quan tài phi thường phổ thông, tựa như quan tài hay thấy ở trong huyện Thái Tây, khác biệt duy nhất chính là, phần đuôi quan tài có dán vào một tờ linh phù.

Thủ pháp của Khu Ma Nhân.

Dạ Côn nhảy xuống người Tiểu Mã ca, trầm giọng hỏi:

- Đây là cái gì? Rất lợi hại phải không?

- Ừm, đây là thứ tên tiểu nhân hèn hạ Nguyên Hạo kia để ở chỗ này, cái Thâm Uyên này đều là do một tay y tạo ra, nếu như không diệt trừ, lão sư đều không thể chèo chống, ba người chúng ta không có thực lực kia, chỉ có thể dựa vào ngươi, bái bai...

Không đợi Côn ca đáp lời, Tiểu Mã ca liền chạy, chạy còn nhanh hơn lúc lao xuống nữa.

Có khủng bố như vậy không? Khủng bố không? Quả thật có chút, còn có chút kinh dị.

Ai không có việc gì lại nằm ở bên trong quan tài, đó khẳng định là người chết, ngay cả ba con yêu thú kia cũng không phải đối thủ, thực lực định bất phàm.

Lại không thể làm ra động tĩnh quá lớn, vậy cũng chỉ có thể xuất ra Thần Kiếm.

Chà nhẹ chiếc nhẫn trên ngón trỏ, liệt diễm hình thành ở trong lòng bàn tay Dạ Côn, Dạ Côn nắm chặt Hỏa Vân Phần Thiên, toàn thân bị liệt hỏa ăn mòn.

Dễ chịu ~

Dạ Côn nhịn không được nói nhỏ một tiếng, tựa như phơi nắng mùa đông, thoải mái từ đầu tới chân.

Đưa tay nhìn Hỏa Vân Phần Thiên trong tay một chút, đúng là rất đẹp trai một, giống như cha...

Chỉ là lúc triệu hóa không có bức cách như cha, nếu không hình tượng sẽ càng hoàn mỹ.

Trong đầu Dạ Côn hiện ra hình ảnh thương khung bị hỏa diễm thôn phệ, hóa thành một đầu Hỏa Long, trong ánh mắt thán phục kinh ngạc của mọi người hóa thành Thần Kiếm bay vào trong tay mình, sau đó toàn thân lại bốc cháy, tràng diện kia, mới có thể sánh ngang với cha.

Bỗng nhiên một cơn hàn phong kéo tới, khiến ngọn lửa trên người Dạ Côn hơi rung nhẹ, tựa hồ đang nói với Dạ Côn, ngươi là xuống đây làm việc, không phải nằm mơ.

Côn ca cũng là đang điều chỉnh tâm tình, dù sao Côn ca ta cũng không phải người không sợ trời không sợ đất, một là sợ những thứ tập trung, hai là sợ quan tài.

Dù cho hiện tại tay cầm Thần Kiếm, nhịp tim Côn ca đều giống như bị Hổ Điêu va chạm.

Dạ Côn đi đến bên cạnh quan tài, trước quan sát một thoáng, không có bất kỳ khí tức nào, quan tài bảo tồn rất tốt, không có hiện tượng mục nát.

Ngoại trừ phần đuôi có một tờ linh phù ra, dường như cũng không có gì khác thường cả.

Chẳng qua là dưới chân hình như có chút dị thường, tựa như dang chậm rãi chìm xuống.

Xem ra đúng là đồ vật bên trong quan tài đào rỗng lòng đất An Khang châu.

Đi đến phần đuôi quan tài, Dạ Côn nhìn Linh Phù, đồ án này chưa từng thấy qua, hẳn là do Khu Ma Nhân phi thường cường đại vẽ.

Nằm ở bên trong rốt cuộc là thứ gì? Trong lòng Dạ Côn cũng không nắm chắc.

Thả, hay là không thả?

Đây là một vấn đề.

Nương theo lòng bàn chân chậm rãi chìm xuống, Dạ Côn không có có thời gian dư thừa suy tư, đỉnh đầu còn có ngàn vạn bách tính An Khang châu.

Chậm rãi đưa Hỏa Vân Phần Thiên tới gần Linh Phù, nhưng mà còn không có chạm đến, Linh Phù đã bị hỏa diễm Thần Kiếm trùng kích, lập tức bùng cháy.

Dạ Côn đột nhiên lui về phía sau, tựa như khi đốt pháo trong tiết Khánh Nguyên.

Chỉ thấy Linh Phù hóa thành tro tàn, phiêu đãng trên không trung.

Mà Dạ Côn chăm chú nhìn quan tài, nuốt một ngụm nước bọt, trong đầu không khỏi huyễn tưởng, nắp quan tài nổ tung, một cỗ thi thể nhảy ra ngoài.

Trong lúc Côn ca đang điên cuồng não bổ, quan tài phát ra một âm thanh trầm muộn.

Chương 165: Côn ca, gọi ta tiểu cốt là được

*Chương có nội dung hình ảnh

Chuyện này khiến da đầu Côn ca tê dại, có lẽ trời sinh hắn đã không thích hợp với mấy chuyện này.

Chỉ thấy quan tài đang chậm rãi mở ra, một cỗ mùi thối xông vào mũi, Dạ Côn nhíu chặt lông mày, nếu như có thể, thật muốn chém qua một kiếm.

Thế nhưng Cổ Sâm Thụ đã nói, không thể gây ra động tĩnh quá lớn, nếu bổ một kiếm này ra, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Đột nhiên!

Dạ Côn nhìn thấy có một bàn tay đan vịn rìa quan tay, bàn tay kia trắng nõn, tựa như tay của nữ nhân, hơn nữa móng tay vẫn bình thường, chuyện này khiến Dạ Côn nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần nhìn thấy được, an tâm.

Chỉ thấy một vị nam tử đột nhiên đứng dậy, đột nhiên hít vào một hơi:

- Kém chút nín chết lão tử!

Dạ Côn cầm Hỏa Vân Phần Thiên trong tay ngốc ngốc, hình ảnh rất khác với những gì mình nghĩa, hẳn là làn da thối rữa, tròng mắt mất đi một cái, còn có răng nanh mới phải.

Mà đây là một thư sinh mặt hoa, nhất là cái môi kia, đỏ tươi, tạo thành sự chênh lệch rõ ràng với làn da trắng nõn kia, trên người mặc cẩm bào màu trắng thêu hoa, hai sợi tóc mai rủ xuống.

- Đáng chết Nguyên Hạo, ta xxx mẹ ngươi! Cả nhà ngươi chết hết sạch!!!

Nghe thấy câu này, Dạ Côn khẽ thở dài một tiếng, Nguyên Tôn Kiếm Đế đến cùng đáng giận đến cỡ nào, nhiều người nguyền rủa y như vậy.

Chỉ thấy nam tử từ trong quan tài bò ra, vỗ vỗ bụi bặm trên người, chắp tay nói ra:

- Đại ân đại đức của huynh đài suốt đời khó quên, bái bai.

Nói xong liền quay người chạy, thế nhưng tốc độ chạy thật là khiến người ta gấp chết.

Dạ Côn vô thức giơ Hỏa Vân Phần Thiên trong tay lên, chỉ thấy hỏa diễm Thần Kiếm thế mà kéo dài, hóa thành hỏa lưu ngăn ở trước người nam tử.

Nam tử dừng một chút, sau đó chạy trở về, động tác này khiến Dạ Côn rất bất đắc dĩ, có thể đứng đắn một chút hay không?

- Huynh đài còn có chuyện gì sao?

Nam tử quay người chắp tay hỏi, nịnh nọt vị mười phần.

Dạ Côn liền buồn bực, chỉ là một người như vậy lại có thể áp chế ba con yêu thú, trừ phi là y đang giả bộ.

- Ngươi tên gì?

Dạ Côn hỏi.

- Há, đúng là thất lễ, tại hạ Thực Cốt, còn không biết tục danh ân nhân?

- Há, Dạ Côn.

- Ai nha, nguyên lai là Côn ca, kính ngưỡng đã lâu, kính ngưỡng đã lâu, gọi ta Tiểu Cốt là được.

Dạ Côn:......

Ngươi nói người ta cười làm lành lại vuốt mông ngựa, một kiếm này đến cùng là vung hay không vung, tục ngữ đã nói, đưa tay không đánh người mặt cười.

- Vị Tiểu Cốt này.

- Ây, Côn ca có chuyện gì?

Biểu tình kia của Thực Cốt, đúng là tiểu đệ chuyên nghiệp vài vạn năm, không kém cạnh Đông Tứ và Đát Từ một chút nào.

Dạ Côn ung dung nói ra:

- Tiểu Cốt, chuyện này có chút khúc chiết, sau khi ngươi nghe xong có lẽ tâm tình không tốt, nhưng ta vẫn phải nói với ngươi một tiếng, ta là tới giết... không, thảo phạt ngươi.
Từ thảo phạt này dùng rất thỏa đáng, giết quá trực tiếp, dù sao người ta cũng vỗ mông ngựa Côn ca ta.

- A! Côn ca ngươi thế mà lại có ý nghĩ hung tàn như vậy, ngươi khiến Tiểu Cốt cực kỳ khổ sở, cực kỳ đau lòng, hô hấp không thông.

Thực Cốt che ngực, rất là khó chịu, phảng phất giống như bị thiên địa vứt bỏ vậy.

Thực Cốt cong người lại đưa lưng về phía Dạ Côn, phát ra âm thanh thê lương, làm như Côn ca ta tựa hồ đang khi dễ người.

Dạ Côn cũng phục, có thể thay người bình thường một chút hay không, hung tàn một chút, nói dọa một chút, tựa như Kim Sắc Nữ Nhân kia.

Trong lúc Dạ Côn thất thần, một đạo ánh bạc đâm xuyên qua áo bào Thực Cốt, tốc độ nhanh chóng đến mức ngảy cả Dạ Côn đều không kịp phản ứng.

Dạ Côn cúi đầu nhìn về phía phần bụng, một thanh kiếm xuyên qua bụng, kéo dài ra sau lưng.

Từ bên cạnh đến xem, Thực Cốt khom người đưa lưng về phía Dạ Côn, tay cầm một thanh kiếm, kiếm nhận dài đến hơn mười trượng.

- Côn ca, Nguyên Hạo không dạy ngươi, thời điểm chiến đấu không nên phân thần sao?

Thực Cốt chậm rãi quay đầu nhìn về phía Dạ Côn.

Thực Cốt lúc này cùng với Thực Cốt khi nãy hoàn toàn là hai người khác nhau, đôi mắt hơi híp lại lộ ra vẻ hung ác cùng gian xảo, khóe miệng mang theo sự khát máu.

Đây là lần thứ nhất Côn ca ta thụ thương, cả người không tốt, binh gia tối kỵ nhất chính là khinh địch.

Côn ca còn quá trẻ, thiếu thốn kinh lịch.

Dù sao Côn ca vẫn là hài tử, có thể hiểu được.

Thực Cốt đứng dậy, đối mặt với Dạ Côn, Dạ Côn cũng thấy rõ ràng, trong tay Thực Cốt cầm một thanh kiếm, đạo ngân quang kia hẳn xuất phát từ kiếm của y.

- Côn ca, xem tuổi tác tựa hồ còn nhỏ, bất quá lại cầm lấy Hỏa Vân Phần Thiên tới giết ta, đúng là có mấy phần can đảm.

Thực Cốt vừa nói vừa đi đến chỗ Dạ Côn, trường kiếm di chuyển tại phần bụng Dạ Côn, Dạ Côn có thể cảm nhận được bụng mình lạnh buốt.

- Nhưng cho dù là Hỏa Vân Phần Thiên, ta cũng sẽ không e ngại chút nào.

Dạ Côn lạnh giọng hỏi: - Ngươi không sợ Thần Kiếm ư?

- Thần Kiếm? Hừ... Côn ca, ngươi còn quá trẻ, ngươi cho rằng Thần Kiếm là đồ tốt? Bọn chúng đều là khí cụ đoạt mạng người! Lấy Hỏa Xem ảnh 1 Vân Phần Thiên của ngươi làm ví dụ, mỗi giờ mỗi khắc đều đang thiêu đốt kinh mạch dưới da ngươi, thời gian lâu dài, Thần Kiếm đều sẽ ghét bỏ ngươi.

Dạ Côn nghe lời này, cảm thấy không thích hợp, rõ ràng mình cảm thấy đốt rất thoải mái.

Chỉ thấy tay phải Dạ Côn chậm rãi rủ xuống, lộ ra vẻ hết sức suy yếu:

- Chẳng lẽ ngươi không muốn có Thần Kiếm sao?

- Côn ca, ta nói ngươi còn quá trẻ, mỗi người đều sẽ có thanh kiếm của riêng mình, lĩnh hội kiếm ý, tu ra kiếm linh, đây là thanh kiếm đi theo ngươi cả đời, lúc đạt tới cực hạn, cũng có thể liều mạng với Thần Kiếm một phen.

- Xem Côn ca ngươi trẻ tuổi như thế, hẳn chưa tìm được thanh kiếm của riêng mình, trước chơi Thần Kiếm, đúng là khiến người ta hâm mộ, đáng tiếc mặc dù Thần Kiếm lợi hại, nhưng vĩnh viễn chỉ là một thanh vũ khí lạnh như băng.

Dạ Côn nhẹ nói ra:

- Cho ngươi có muốn không.

- Muốn.

Dạ Côn đầy vẻ khinh bỉ, nói rất chững chạc đàng hoàng, nguyên lai cũng muốn.

Thực Cốt có chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng để che dấu:

- Đừng hòng cầm Thần Kiếm tới dụ hoặc ta, loại khoai lang nóng này sao có thể so sánh với Dịch Cốt trong tay ta?

- Tiểu Cốt à.

- Ài.

- Ngươi gọi ai là Tiểu Cốt đấy! Tiểu Cốt là để ngươi kêu sao?!

- Biết ta là ai không? Thực Cốt! Mười tuổi Kiếm Sĩ! Chém giết vô số Hổ Điêu! Hai mươi tuổi Kiếm Vương, liền bổ một tên Kiếm Hoàng! 25 tuổi Kiếm Hoàng, hôm đó tay ta cầm Dịch Cốt, từ cửa thành giết tới hoàng cung, con mắt đều không nháy một cái!

- Con mắt đều không nháy, ngươi không mệt ư?

- Chuyện này có quan trọng không! Cái ngáy mắt này của ta là trọng điểm sao! Côn ca, ngươi cho chút tâm tính thiện lương được không!

- Tiếp tục.

- Hôm đó ta bị ba vị Kiếm Tông vây công, Thực Cốt ta đều không sợ, bởi vì cái gọi là quân tử báo thù mười năm không muộn!

Khóe miệng Dạ Côn hơi hơi run rẩy:

- Ngươi thế mà nói chuyện chạy trốn thanh tao thoát tục như vậy.

- Thằng nhóc Côn ca ngươi biết cái gì, đây gọi là rút lui chiến thuật.

- Được rồi được rồi, sau đó thì sao?

Sau đó lúc ta 100 tuổi, ta tu luyện đến Kiếm Tông, từ cửa thành lại chặt tới hoàng cung.

- Có nháy mắt không?

- Côn ca, đừng có chọc ta có được hay không, ta sợ lỡ tay chém ngươi thành hai mảnh.

- Ách... tiếp tục đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau