TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tên ngốc nào chuẩn bị

Rất nhanh, cả nhà đã đi tới trước cổng trường tư thục, đứng ở phía ngoài đều là phụ mẫu đến đây đưa, dù sao ngày hôm nay rất quan trọng đối với hài tử.

Lúc này không ít người nhìn về phía Đông Môn Mộng, dĩ nhiên đều là giống đực, trong lòng mang theo sự kinh diễm, huyện Thái Tây này lúc nào có một vị mỹ nhân mỹ lệ xinh đẹp như thế? Trước kia chưa từng thấy qua a.

Dạ Minh hiện tại hết sức thoải mái, y mỗi lần mang theo thê tử ra cửa, liền tự mang quầng sáng trang bức, đương nhiên...còn thu được một cái quầng sáng kéo cừu hận.

Nhớ năm đó, thời điểm theo đuổi thê tử, đắc tội tất cả mọi người mấy lần, mặc dù cuối cùng ôm mỹ nhân về, nhưng cũng bỏ ra một chút đại giới.

Cho nên mói nói, câu hồng nhan họa thủy kia không phải không có đạo lý.

- Mau vào đi thôi.

Đông Môn Mộng ôn nhu cười nói, cười một tiếng như thế lập tức khiến cảnh vật xung quanh ảm đạm phai mờ, những nữ nhân trang điểm lộng lẫy kia cũng không thể so sánh.

Mấy tên nam nhân tròng mắt đều nhìn thẳng, nữ nhân này thật sự quá đẹp.

Trong lòng Dạ Côn thở dài, mẫu thân quả thật đẹp, là loại đẹp không nói đạo lý kia, cho nên hắn vô cùng tò mò, cha dùng tấm dung nhan này, làm sao theo đuổi được mẫu thân xinh đẹp như vậy.

Dạ Minh liền muốn nói, nhi tử ngốc, nam nhân không nhất định phải suất, nhưng nhất định phải tàn nhẫn.

Tàn nhẫn mới bá khí, nữ nhân ưu tú sao có thể thích ẻo lã được.

Theo hai tiểu gia hỏa đi vào tư thục, Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng liền đứng ở một bên, cũng không bắt chuyện với bất kỳ ai, dáng vẻ điệu thấp và quái gở.

Cũng có không ít quý tộc đến đây bắt chuyện, cuối cùng đều là một mặt tiếc nuối quay về.

Bên trong trường tư thục, mấy bạn nhỏ đều hết sức hưng phấn, ma quyền sát chưởng, chuẩn bị thi thố tài năng.

Dạ Côn hướng đệ đệ bên cạnh hỏi:

- Không có gì muốn nói với đại ca ư?

- Đại ca, chờ một lúc nữa ngươi sẽ biết, lần này đệ đệ sẽ để đại ca lau mắt mà nhìn.

Dạ Tần hơi hơi ngước cằm nhỏ, có chút ngạo kiều, hôm nay chính là thời khắc dương danh.

Thấy Dạ Tần những ngày qua chăm chỉ như thế, Dạ Côn nghĩ thầm hôm nay dù như thế nào, cũng phải thành toàn nguyện vọng này cho đệ đệ, nếu để mình giúp một thoáng càng tốt, ít nhất lấy đệ nhất cũng không thành vấn đề.

Bất quá ít nhất cũng phải phía dưới đệ đệ, như thế lúc trở về, cha mẹ sẽ chỉ khen đệ đệ.

Nhiệm vụ hôm nay tương đối gian khổ a, phải xuất ra câu thơ như thế nào, mới có thể điệu thấp đây.

Dạ Côn hít một hơi thật sâu, chỉ có thể xuất ra thứ đơn giản nhất.

Đến lúc thi bắn tên, có thể đụng tới hồng tâm, Côn ca ta tên liền nâng hạng.

Tại một góc sân nhỏ, Phong Điền cùng Nguyên Chẩn nhỏ giọng nói chuyện với nhau.

- Nghĩ ra biện pháp tốt gì chưa?

Phong Điền dò hỏi.

Xem ra đều đến ngày tranh tài, hai người vẫn chưa nghĩ ra biện pháp gì tốt.

- Không có, đến lúc đó xem tình huống đi, nhìn thời điểm bắn tên có thể làm chút gì đó hay không.

Nguyên Chẩn móc móc lỗ mũi, ngón tay búng một cái...một khỏa vật thể màu đen hóa thành một đường cong lọt vào trong đám người.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền chấn động, giả bộ cái gì cũng không biết, dung nhập vào trong đám hài tử. Trong phòng, Vi lão chống đỡ quải trượng chậm rãi đi ra:

- Hài tử, hôm nay là ngày hội Khánh Nguyên, cũng là một ngày quan trông đối với các ngươi, các ngươi phải biểu hiện tốt một chút.

- Vâng...lão sư...

Tất cả hài tử hơi hơi khom người hô, hận không thể lập tức bắt đầu.

- Đi thôi, đi chuẩn bị đi.

Sân bãi tranh tài cũng không ở trong thành, mà là ở một bãi cỏ bên ngoài thành, kết hợp với thời tiết sáng sủa mát mẻ này quả thật không có gì để bàn.

Gió nhẹ nhẹ phẩy, có thể khiến thể xác tinh thần người ta vui vẻ.

Ngoài thành cách đó không xa, một cái sân bãi tạm thời đã sớm xây xong, không hổ là quý tộc, không thiếu nhất chính là kim tệ.

Chỉ cần có kim tệ, chuyện gì cũng có thể giải quyết thỏa đáng được.

Theo bọn nhỏ chỉnh tề xếp hàng đi ra, không ít người cũng đi theo rời khỏi thành, thấy phong thái bọn nhỏ, hẳn là muốn kết giao quý tộc một chút, mặc dù hi vọng có chút xa vời.

Đây là một cái sân bãi hình tròn, mặc dù là tạm thời dựng, nhưng cũng biểu hiện ra khí chất bất phàm, nhất là chủ vị kia, đều dùng chất liệu cao cấp, tách trà đều là từ An Khang châu vận chuyển tới, rõ ràng những quý tộc này mang theo một chút nịnh nọt.

Lúc này đám hài tử dưới sự dẫn dắt của người giữ của, đang chọn lựa cung cho mình, đây đều là cung đặc chế, dĩ nhiên không phải cung cho người trưởng thành sử dụng.

- Đại ca, ngươi nhìn cây cung này như thế nào?

Dạ Tần cầm lấy một thanh nhỏ cung, bàn tay nhỏ đặt lên trên dây cung, vừa dùng lực, thế mà thật kéo động.

Dạ Côn hết sức nghi hoặc, đưa tay cầm một cây cung, thử một chút...

Dây cung này cũng giống như được đặc chế, tính dẻo dai cực kì tốt, đúng là xứng với cái danh thổ hào, vì để cho những hài tử này hiển lộ tài năng, dùng đến dây cung cao cấp như vậy.

Dây cung này hẳn là dùng để chế tạo vũ khí, mặc dù không phải hiếm hoi, nhưng giá cả cũng không rẻ. - Đệ đệ, ngươi cầm vũ khí rất suất khí.

Dạ Côn có chút phiền não, hay là mình giả thi đấu? Nhưng Côn ca ta cũng không thể mất mặt như vậy a.

- Vậy lấy cây này.

Dạ Tần giơ giơ tiểu cung trong tay, rất hài lòng.

Dạ Côn biết rõ, đệ đệ ở trong nhà từng lấy cung luyện tập, không hổ là con ruột của cha, lực lượng hoàn toàn được truyền thừa đầy đủ.

Côn ca ta được truyền thừa thứ gì?

Chẳng lẽ là một cái đầu trọc lớn sao?

Phong Điền bên cạnh nói thầm một tiếng:

- Nguyên Chẩn, nghĩ biện pháp động thủ ở trên cung của bọn hắn.

- Làm thế nào? Đoạt cung của bọn hắn sao? Chẳng lẽ ngươi không có phát hiện, bên cạnh có rất nhiều cung dự bị sao?

Nguyên Chẩn thật sự rất đau đầu, đến cùng là ai vậy, thế mà lại chuẩn bị nhiều cung như vậy, thật quá ngu xuẩn! Đầu óc là cái bô à, làm hỏng việc lớn của ta...

Phong Điền nhìn một chút, cũng không có biện pháp nào, căn bản không có cách động tay động chân.

Trong sân, phụ mẫu hài tử đều vào chỗ, trên bàn gỗ có để tên của hài tử, cho nên rất thuận tiện.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng nhập tọa, bên cạnh chính là phụ thân Nguyên Chẩn, Nguyên Tân Châu.

- Dạ huynh, đã lâu không gặp.

Nguyên Tân Châu nhiệt tình chào hỏi.

Dạ Minh chắp tay cười nói:

- Nguyên huynh, đã lâu không gặp, nhìn ngươi sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, hôm nay có chuyện vui a.

- Ha ha ha, nhờ cát ngôn của Dạ huynh, con ta hôm nay sẽ thi thố tài năng.

Nguyên Tân Châu vuốt vuốt chòm râu, gương mặt đắc ý, tin tưởng con trai của y sẽ hiển lộ tài năng, mang lại vẻ vang cho Nguyên gia.

- Nghe nói lần này tổ chức tranh tài, đều là các đại quý tộc bỏ vốn, đúng là tấm gương cho chúng ta.

Dạ Minh vô cùng cảm khái, nhớ khi đó có người ta đến cửa phủ đòi tiền, không phải.. là nhận tiền.

Đường đường là Dạ gia, cũng nên ra thêm chút sức đi, cho nên tìm thê tử đòi 100 kim tệ, cho 1 kim tệ quyên góp, mặt khác đều...các nam nhân đều sẽ hiểu.

Đến bây giờ vẫn không quên được tiểu ca đến nhận tiền quyên góp, ánh mắt lúc rời đi thật là khiến người ta thổn thức..

- Này cũng là vì bọn nhỏ, mượn mấy cây cung kia tới nói, ta sợ nửa đường có chuyện ngoài ý muốn, nên chuẩn bị rất nhiều, đây đều là ta một mình ra sức.

Nguyên Tân Châu nói dễ dàng không thôi, nhưng sắc mặt kia phảng phất dang nói, mau tới khen ta đi, tới đi...

Hồn nhiên không biết bị nhi tử mắng là đồ đần độn.

Chương 17: Dạ côn, người nổi bật

- Nguyên huynh thật sự đã suy nghĩ cho bõn nhỏ, Dạ Minh bội phục.

Dạ Minh chắp tay, có tiền thật tốt a, thật có thể muốn làm gì thì làm.

Ngay tại thời điểm hai người nói chuyện với nhau, huyện trưởng Ba Đài cùng Trương Cẩn đi vào trong hội trường.

Tất cả quyền quý đứng dậy, cung kính hô một tiếng.

Huyện trưởng chi uy không cao như mọi ngày, khiến cho tất cả mọi người rất tò mò, người trẻ tuổi bên cạnh huyện trưởng là ai?

Xem bộ pháp hai người, người trẻ tuổi còn đi ở phía trước một chút, huyện trưởng là đi theo sau.

Xem ra người trẻ tuổi này không đơn giản.

- Trận này tốn không ít tiền đi, nếu như để Thánh Nhân biết, một cái huyện nho nhỏ, tốn công tốn sức làm ra vật như vậy, không biết sẽ nghĩ như thế nào.

Trương Cẩn vừa đi vừa nói nhỏ, thế nhưng lời này dọa đến Ba Đài mất hồn mất vía.

- Hạ quan...hạ quan...

Trương Cẩn đột nhiên cười một tiếng:

- Ba đại nhân, rất nhiều người đều đang nhìn ngươi, đừng như vậy...chỉ đùa một chút mà thôi.

Ba Đài cảm giác hôm nay có chút khó chịu, rất có thể sẽ chết bất đắc kỳ tử.

- Dạ huynh, người trẻ tuổi này không đơn giản, thế mà khiến huyện trưởng lộ ra vẻ mặt như thế.

Đối với người thần bí đến, Nguyên Tân Châu kinh ngạc tán thán nói ra.

Dạ Minh nhẹ gật đầu:

- Đúng vậy, xem ra người trẻ tuổi này lai lịch không nhỏ, phu nhân nói đúng không.

Đông Môn Mộng liếc mắt nhìn nhìn Dạ Minh, không lên tiếng.

Đối với Trương Cẩn đến, mọi người đều thì thầm thảo luận, nhưng cũng không dám trắng trợn.

- Ba đại nhân.

Vi lão đến đây chắp tay hô.

- Tiên sinh.

Ba Đài vẻ mặt vẫn kéo căng, liền liền chào hỏi đều mất tự nhiên.

Vi lão lập tức nhìn về phía ngọc bội Trương Cẩn, gương mặt mo trong nháy mắt biến sắc, dáng vẻ phải quỳ xuống hành đại lễ.

Trương Cẩn một tay đỡ lấy Vi lão, khẽ cười nói:

- Lão tiên sinh là người biết chuyện, không cần như thế.

Vi lão dù sao cũng là người từng trải, hiểu rõ đạo lý, hai tay già nua hơi hơi chắp:

- Đại nhân, ta hiểu rõ.

- Rất tốt, vậy thì bắt đầu đi.

Trương Cẩn cười nói.

Ba Đài hiện tại hoàn toàn mơ hồ.

Vi lão nhìn về phía Ba Đài, Ba Đài nhỏ giọng nói ra:

- Bắt đầu đi, đửng để nhiễu loạn.

- Được rồi, Ba đại nhân.

Vi lão nhẹ gật đầu, giống như đại nhân vật này đến đây, càng phải cẩn thận một chút mới được.

Trương Cẩn cũng không có ngồi ở chủ vị, mà là ngồi ở phía dưới chủ vị một chút, Ba Đài vốn là muốn thỉnh Trương Cẩn ngồi chủ vị, thế nhưng vừa nghĩ tới phẩm tính người này, y liền không làm như vậy.

Hết thảy công tác chuẩn bị sẵn sàng, Vi lão phất phất tay, người giữ cửa hô lớn nói:

- Ra trận!

Chỉ thấy bọn nhỏ chỉnh tề đi vào trong hội trường, toàn trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, động viên bọn nhỏ cố gắng lên. Dù sao đều là hài tử, lúc nào gặp qua tràng diện lớn như vậy, nghe như tiếng trống trận, đầu óc trống rỗng.

Đều không biết mình đang làm gì.

Phụ mẫu ngồi ở xung quanh nhìn hài tử nhà mình đứng ở trong đó, trong làm cảm thấy rất vui mừng.

Vi lão đứng ở trung ương, thanh âm già nua trở nên hùng hậu, quát khẽ:

- Hôm nay là ngày hội Khánh Nguyên! Chúc các vị Khánh Nguyên an khang.

- Khánh Nguyên an khang.

Bọn nhỏ cũng cùng một lúc hô to, xem ra đều đã tập qua.

Các phụ mẫu cười tới nở hoa, cảm giác hài tử đều đã lớn rồi.

Vi lão quét nhìn người xung quanh, mang theo tự hào nói ra:

- Lão hủ dạy qua không ít học sinh, nhưng hài lòng không nhiều, tuy nhiên hôm nay lão hủ muốn trọng điểm tán dương một vị học sinh.

Dạ Côn lập tức cảm thấy không lành.

Đừng gọi ta...đừng gọi ta...

- Dó chính là Dạ Côn! Đứa nhỏ này mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng ngộ tính rất tốt, chính là người nổi bật trong đồng lứa.

Dạ Côn:...

Rất muốn chết a, mở màn liền muốn khen ngợi một phen, lão sư a... chút nữa học sinh muốn làm "việc lớn", ngươi thốt ra lời này, một hồi nữa sẽ rất mất mặt đấy.

Trời ạ, vì sao lại như thế, rất muốn chết a...

Đài đám người bên trên cũng nghị luận ầm ĩ.

- Hài tử đầu trọc này gọi Dạ Côn, thế mà được Vi lão tán dương, đúng là không dễ.

- Đúng vậy, đây là lần đầu nghe được Vi lão tán dương một đứa bé, kẻ này tiền đồ bất khả hạn lượng.

- Khẳng định là thế, Dạ Côn...họ Dạ, chẳng lẽ là người của Dạ gia?

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng mặt mày nở hoa, nhất là nghe thấy người xung quanh đàm luận, chuyện này còn thoải mái hơn cả việc thu được kiếm kỹ cao thâm, Côn Côn thật sự cho mình nở mày nở mặt.

Dạ Minh cảm giác mình đều sắp bay lên, lúc này nếu không tìm người đắc ý, vậy đó chính là vi phạm thiên lý. - Nguyên huynh, nhi tử này của ta tạm được.

Nghe giọng điệu này của Dạ Minh, đều không muốn nói chuyện cùng y.

Khóe miệng Nguyên Tân Châu hơi hơi run rẩy, gạt ra nụ cười nói:

- Nhi tử Dạ huynh không tồi.

Nói xong cũng lập tức im miệng, bộ dáng ta không thèm xem ngươi đắc ý.

Dạ Minh cũng không để ý, hướng phía nương tử run lông mày, Đông Môn Mộng cho một cái liếc mắt, nhìn ngươi đắc ý.

- Ai nha, nó là con trai của ta.

Đông Môn Mộng lập tức hướng phu nhân phía bên cạnh đắc ý nói ra.

Dạ Minh:...

Trong đội ngũ Dạ Tần cũng rất cao hứng, đại ca lần nữa được lão sư điểm danh tán dương, thế nhưng qua hôm nay, lão sư cũng sẽ tán dương Dạ Tần ta.

Ba Uyển Thanh nhìn Dạ Côn một chút, hừ lạnh một tiếng.

Xem ra tiểu cô nương đã mang thù.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền càng là như thế, cái tên đầu bóng đèn, tiểu tử không có tóc, nhất định phải vẽ con rùa ở trên đỉnh đầu ngươi!

Vi lão lần nữa lên tiếng nói ra:

- Lần này văn võ tỷ thí, đấu văn, liền bắt đầu từ Dạ Côn!

Toàn trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, thế nhưng nội tâm Dạ Côn lại hoàn toàn tĩnh mịch.

Thế mà để cho mình xung phong, tại sao lại như vậy?

Trước đó muốn nhìn trình độ của đám hài tử này một chút, sau đó chọn bài thơ tương đối kém ra.

Thế nhưng để cho mình xung phong... nhân tố không ổn định nhiều lắm.

- Đại ca, cố gắng lên, không được nhường đệ.

Dạ Tần nói nhỏ một tiếng, lộ ra vẻ chân thành, sau đó đi đến đứng bên cạnh chờ.

Rất nhanh, trung ương sân bãi chỉ còn lại một mình Dạ Côn, ánh mặt trời chiếu lên cái đầu trọc lóc, phản quang...

- Dạ Côn, bắt đầu đi, rất chờ mong ngươi biểu diễn.

Vi lão hướng phía Dạ Côn hiền lành cười nói, lập tức ngồi xuống bên cạnh.

Tất cả mọi người nhìn Dạ Côn, tò mò vị Dạ Côn này có thể nói ra câu thơ gì, nếu được Vi lão điểm danh biểu dương, hẳn cũng rất bất phàm.

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng đều chăm chú nắm tay, hai tên ngoan nhân này hiện tại rất khẩn trương a.

Trong sân Dạ Côn không khẩn trương, lại có một loại ý nghĩ, không biết Côn ca ta hát một bài thì sao nhỉ.

Nói thật, Côn ca ta hát tặc tốt.

Thôi được rồi, đây không chỉ là ném mặt lão sư, mà còn ném luôn mặt mũi của cha mẹ nữa.

Xem ra chỉ có thể dùng một bài bình thường nhất.

Dạ Côn bỗng nhiên khẽ vỗ tay, tay áo lập tức phiêu đãng, tay phải đặt ở phía sau lưng, tay trái đặt ở trước bụng...

Động tác rất đúng chỗ, thế nhưng động tác này bị một đứa bé dùng đến, ý nghĩa liền thay đổi.

Dạ Côn đều quên mình vẫn là hài tử..

Ba ba ba...

Toàn trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, nếu như quan sát tỉ mỉ, tiếng vỗ tay này chính là do Dạ Tần cùng Đông Môn Mộng dẫn đầu.

Chương 18: Côn ca ta hết sức không vui

Dạ Côn da đầu đều tê dại, tranh thủ thời gian dừng động tác xốc nổi này lại, trong đầu có câu thơ.

Bài thơ này hẳn không phải tốt nhất, nhưng cũng không phải kém cỏi nhất, vừa phải khá tốt.

Nếu quyết định, vậy liền này một bài.

"Xuân miên bấc giác hiểu.

Xử xử văn đề điểu.

Dạ lai phong vũ thanh.

Hoa lạc tri đa thiếu."

Dạ Côn mang theo ngữ khí âm u hơi mênh mông đọc một lần, cảm giác ý tứ dùng đúng chỗ, hẳn là sẽ không thua quá khó coi.

Hơi hơi quét nhìn xung quanh, sao bọn họ đều không nói?

Chẳng lẽ là quá đơn giản sao? Nếu như không phải lên đầu tiên thì tốt rồi, còn có thể nhìn trình độ toàn thể một chút rồi điều chỉnh.

Ngay tại lúc Dạ Côn lực lượng không đủ, Vi lão thế mà dẫn đầu vỗ tay!

Theo Vi lão vỗ tay, tất cả mọi người lấy lại tinh thần, tiếng vỗ tay nhiệt liệt phảng phất muốn xông vào Vân Tiêu, cho dù là Trương Cẩn cũng hơi vỗ tay, trong miệng nói nhỏ:

- Đứa nhỏ này không tệ.

Ba Đài dĩ nhiên nghe thấy được, vội vàng nói:

- Hài tử này là con cháu Dạ gia.

- Dạ gia? Khó trách.

Trương Cẩn khẽ cười nói, không có nói quá nhiều.

Dạ Tần nghe được câu thơ của đại ca, cũng là một mặt mộng bức, này hoàn toàn không cùng một cấp độ.

Câu thơ của mình...giống như bức tranh lần trước, thua là triệt để a.

Ba Uyển Thanh cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc, bất quá rất nhanh liền biến thành sinh khí, tên Dạ Côn này quá keo kiệt!

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn không phục, đây tuyệt đối là người khác dạy.

Này thật đúng là bị hai người đoán trúng, thế nhưng không có bất kỳ chứng cứ gì.

- Phu quân, ngươi dạy Côn Côn sao?

Đông Môn Mộng nghi hoặc hỏi, Côn Côn nhỏ như vậy, lại có thể vẽ tranh, lại có thể làm thơ, cũng không có thấy hắn ở nhà học qua.

- Không có, nàng không có dạy sao?

Dạ Minh cũng rất nghi hoặc, Côn Côn đứa nhỏ này làm sao lại thông minh như vậy.

Đông Môn Mộng lắc đầu, bất quá càng ngày càng ưa thích hài tử Côn Côn này.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia một chút, làm ra câu thơ như thế, thế mà còn lộ ra bộ dáng không hài lòng, thật sự là một hảo hài tử không ngừng tiến thủ.

Nếu biết ý nghĩ của mẫu thân, Dạ Côn khẳng định phải nói rõ lí do, ta không phải tiến thủ, ta căn bản chưa hề tiến thủ qua...

Đây đều là hiểu lầm, ta không xứng đáng với những tiếng vỗ tay này, mọi người đừng vỗ tay, Dạ Côn ta không đảm đương nổi, rất muốn chết a...

Đệ đệ đáng thương của ta, hi vọng ngươi có câu thơ lợi hại hơn, đại ca đã tận lực.

- Tốt! Tốt! Tốt!

Vi lão liền hô ba lần tốt, rõ ràng trong lòng đã vô cùng xúc động.

Vài tiếng này khiến cho Dạ Côn mộng bức.

- Dạ Côn, không hổ là hài tử lão sư xem trọng.

Vi lão không e dè tán dương, khiến Dạ Côn khổ không thể tả, sớm biết như vậy...vừa rồi liền...

- Dạ Côn, nói hai câu đi, để các bạn học tập một chút.

Vi lão vuốt lấy sợi râu, khẽ cười nói. Côn ca ta chẳng qua là điệu thấp làm người, dù sao quá mức xuất sắc chọc người đố kỵ, đến lúc đó sẽ đưa tới họa sát thân, nhưng...hình như lão thiên không cho phép mình điệu thấp a.

Lão sư thế mà còn bảo mình nói hai câu, nói cái gì...căn bản là không có nghĩ tới đoạn này nên nói thế nào.

Vẫn nên điệu thấp một chút, nhiều hài tử như vậy, cũng không thể biến thành địch nhân của bọn nó.

- Chỉ cần khắc khổ học tập, chắc chắn thành tựu tương lai.

Dạ Côn biểu thị, mình liền tùy tiện nói hai câu tốt, miễn cho lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vi lão nhẹ gật đầu:

- Xem ra Dạ Côn ở nhà chăm học khổ luyện, mới có thành tựu như ngày hôm nay.

Dạ Côn nghe xong khóe miệng giật một cái.

Dạ Tần biết đại ca, tháng này trong nhà căn bản không hề học tập...

Chẳng lẽ thiên phú đại ca cao như thế sao? Mình liền không sánh bằng sao...

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng cũng hoang mang, Côn Côn đứa nhỏ này nói hắn khắc khổ, hình như không có khoa trương như vậy.

Xem ra là vấn đề thiên phú.

Dạ Côn thậm chí có thể cảm giác được tầm mắt đệ đệ, phảng phất đang nói, đại ca... ngươi nhường đệ đệ một chút khó như vậy sao...chúng ta có phải thân huynh đệ không.

- Dạ Côn, ngươi đi xuống trước nghỉ ngơi đi, chuẩn bị phần bắn tên, lão sư coi trọng ngươi.

Vi lão càng ngày càng ưa thích đứa nhỏ Dạ Côn này, thật sự là thâm tàng bất lộ, về sau nhất định có đại thành tựu.

Dạ Côn khom người chào khán giả, sau đó đi đến đứng bên cạnh Dạ Tần.

Nói thế nào với đệ đệ đây, thật sự là áy náy quá.

Hiện tại có nên dạy đệ đệ một bài thơ? Hay là thôi đi, đến lúc đó còn nói đại ca ta đang bố thí, lại phát cáu.

- Đại ca.

Dạ Tần một bên nhẹ giọng kêu.

Dạ Côn sững sờ:

- Làm sao vậy? - Đại ca, tại sao ngươi lợi hại như vậy, đệ cố gắng thế nào cũng không đuổi kịp.

Dạ Tần ngữ khí đơn giản có thể khiến người ủy khuất chết.

Ông trời a...cho một đạo sét đánh chết Côn ca ta đi, liền không thể để cho đệ ta thắng một lần sao? Không thấy người khác đều ủy khuất như vậy phải không?

- Đệ đệ, đại ca nói lung tung, thật.

- Đại ca nói lung tung đều lợi hại như thế, thực sự...

Mệt mỏi, Côn ca ta tâm tính thiện lương mệt mỏi, người nào tới cứu đệ đệ đáng thương của ta đi.

- Đệ đệ, đừng nản chí, bắn tên nhất định có thể lấy được thành tích tốt, đại ca không biết bắn tên.

Dạ Côn vô cùng thành thật, nhất là cặp mắt kia.

Dạ Tần nhẫn nhịn nghẹn miệng:

- Đại ca, thời điểm ngươi nói không biết, về sau liền đặc biệt lợi hại, đệ không tin.

Xong...đệ đệ thế mà không tin mình, nghiệp chướng a...

Dạ Côn ta hướng lão thiên thề, nếu như bắn trúng bia ngắm, ta liền mặt áo cà sa!

Hiện đang nói không chừng, có lẽ người khác làm thơ càng lợi hại hơn đây?

Nhưng theo thời gian trôi qua, Dạ Côn xem như biết tài nghệ của mọi người, vị trí đệ nhất của mình rất vững chắc...

Côn ca ta thật không muốn cầm đệ nhất a.

Nhưng mà đám người lớn cảm thấy, lúc này mới là câu thơ tiểu hài tử làm ra, Dạ Côn liền hoàn toàn không giống.

Sau khi Vi lão tuyên bố, Dạ Côn cầm đệ nhất văn khoa, không hề khó khăn, tẻ nhạt vô vị.

Đệ đệ không vui, Côn ca ta đệ nhất cũng không có chút ý nghĩa nào.

Bất quá bắn tên, đệ đệ trong nhà đã từng luyện qua, cầm đệ nhất cũng không thành vấn đề.

Hẳn là sẽ ổn thôi.

Bởi vì mở đầu rất tốt, cho nên Dạ Côn trở thành người cuối cùng ra sân, ý đồ chính là theo Dạ Côn bắt đầu, do Dạ Côn kết thúc.

Dạ Côn hiểu ý tứ của lão sư, thế nhưng Dạ Côn ta dự định sẽ thua ở vòng bắn cung này.

Chỉ sợ sẽ phải thất vọng thu tràng.

Vì đệ đệ, Côn ca ta bị mất mặt một lần có làm sao, hết thảy là vì đệ đệ, đáng giá!

Theo tiếng vỗ tay nhiệt liệt, bia ngắm bị mang lên tràng, khoảng cách đại khái tại khoảng ba trượng, không phải rất xa, dù sao đều là hài tử.

Bất quá cho dù chỉ có ba trượng, nhưng đối với hài tử mà nói cũng rất khó khăn.

Lúc này Dạ Côn yên tâm, thời điểm ở nhà, Dạ Tần có thể bắn tới khoảng cách sáu trượng.

Ba mũi tên đều trúng hồng tâm, chỉ cần phát huy như lúc ở nhà, đệ đệ nhất định có thể cầm đệ nhất.

Tỷ thí bắn tên, vậy cũng là hai người ra sân, trận đầu liền là Phong Điền cùng Nguyên Chẩn hai người.

Hai người tựa hồ cũng rất khẩn trương, tay cầm cung đều đang run rẩy.

- Chúng ta có thể làm được!

- Đúng! Để mọi người khiếp sợ đi!

Hai người động viên lẫn nhau, khí thế mười phần, thậm chí còn hét lớn một tiếng.

Nguyên Tân Châu vui vẻ không thôi, con trai mình nhất định sẽ bắn trúng cả ba mũi tên.

Chương 19: Xong, thất thủ

Biu biu biu...

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Khóe miệng Nguyên Tân Châu hơi hơi co rúm, hướng phía Dạ Minh bên cạnh giải thích nói:

- Thất thủ, thời điểm luyện tập trong nhà, có thể bắn trúng bia tâm.

- Đúng thế, đúng thế, hài tử mà, chuyện bình thường.

Dạ Minh cực kỳ an ủi, xem ra hôm nay cười đến cuối cùng, chỉ có hài tử Dạ gia ta.

Nguyên Tân Châu quyết định, buổi tối hôm nay trở về phải treo ngược lên đánh một chầu, hỗn tiểu tử! Liền không nên hi vọng ngươi kiếm thể diện cho lão tử! Còn dám ở trước mặt mình khoác lác!

Ba mũi tên toàn bộ bắn không trúng bia, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cúi đầu chạy vào bên trong đội ngũ, thật sự mất mặt a...nghe một chút, xung quanh đều là tiếng cười của người lớn.

Mặc dù không phải tiếng cười châm chọc, nhưng hai đứa bé nghe cũng không vui vẻ gì.

Tranh tài vẫn tiến hành bình thường, thân là huyện trưởng chi nữ, Ba Uyển Thanh hai mũi tên trúng hồng tâm, còn có một tiễn bắn cạnh hồng tâm.

Thân là một tiểu cô nương, thành tích này đã rất hiếm thấy.

Thậm chí được toàn trường vỗ tay, Ba Đài cũng hết sức vui mừng, nữ nhi không có để cho mình thất vọng.

Rất nhanh liền đến phiên Dạ Tần ra sân.

- Đệ đệ, cố gắng lên!

Dạ Côn nắm nắm tay nhỏ động viên cho đệ đệ, chỉ cần ngươi phát huy như ngày thường, như vậy đệ nhất sẽ là của ngươi, hai huynh đệ chúng ta, một văn một võ, tốt biết bao.

- Đại ca yên tâm, ta sẽ dùng hết toàn lực.

Dạ Tần là tình thế bắt buộc, có lẽ phương diện văn khoa không bằng đại ca, thế nhưng võ, nhất định siêu việt đại ca!

Lúc này Dạ Tần không có một chút khẩn trương, tiến vào một loại cảnh giới vong ngã, phảng phất toàn bộ thế giới chỉ có mình y, còn có một cái bia ngắm.

- Con của chúng ta hình như có điểm gì là lạ.

Dạ Minh âm u nói ra.

Đông Môn Mộng nhẹ gật đầu:

- Điều đó không có khả năng, Tần Tần nhỏ như vậy, liền ngộ được vong ngã?

- Ách...này hẳn là không thể nào.

Cảnh giới vong ngã là một loại biến hóa bên trên tâm tính, loại biến hóa này chỉ sẽ xuất hiện ở phía trên Kiếm Hoàng, nhưng Dạ Tần mới bao nhiêu tuổi, làm sao lại ngộ được vong ngã.

Dạ Tần cũng là đánh bậy đánh bạ, quá muốn thắng ván này, cho nên mới xuất hiện loại tình huống này.

Kéo cung bắn tên một mạch mà thành.

Ba!

Vững vàng trúng hồng tâm, không hề khó khăn, thế nhưng Dạ Côn rất khẩn trương a, sợ đệ đệ thất thủ.

Dạ Côn là suy nghĩ nhiều, Dạ Tần đi đến cảnh giới vong ngã, đó là bách phát bách trúng.

Biu biu!

Ba mũi tên toàn bộ trúng hồng tâm, hơn nữa động tác trôi chảy, không có một chút dây dưa dài dòng, phảng phất là một vị lão cung tiễn thủ, tình huống như vậy xuất hiện ở trên thân một đứa bé, khiến đám người lớn trợn mắt hốc mồm.

- Dạ Tần! Ba mũi tên đều trúng!

Theo Vi lão hét lớn một tiếng, Dạ Tần lấy lại tinh thần, thối lui ra khỏi cảnh giới vong ngã.

Lúc nhìn mũi tên bên trên bia ngắm, Dạ Tần lộ ra nụ cười, thế nhưng cảm giác choáng váng lại ập đến.

Thấy đệ đệ lung lay sắp đổ, Dạ Côn tranh thủ thời gian vọt tới đỡ lấy, tiểu tử này không phải là vui vẻ đến mức muốn té xỉu chứ?

- Đại ca, ta lợi hại không??

Dạ Tần nhìn đại ca của mình, lộ ra nụ cười tuệ tâm.

Dạ Côn nhẹ gật đầu:

- Lợi hại! Trong khoảng thời gian này, đệ đệ mất ăn mất ngủ, mình đều nhìn ở trong mắt, có thể có thành tích như vậy, đều là đệ đệ nỗ lực có được.

Nhưng là mình thì sao, căn bản cũng không cần nỗ lực, liền có thể đạt được...

Loại cảm giác này thật tốt...

Côn ca ta cũng muốn thông qua cố gắng đạt được tán dương, vì cái mục tiêu này, cũng cần phải nỗ lực mới được.

Nhưng đầu tiên vẫn thua lần tranh tài này rồi nói sau.

"Hắc hắc." Dạ Tần cười ngây ngô hai tiếng, nhìn về phía cha mẹ của mình.

Dạ Minh giơ ngón tay cái lên với nhi tử, Đông Môn Mộng lộ ra nụ cười tán dương, Dạ Tần cảm giác mình làm tất cả những thứ này đều đáng giá.

Nghe thấy tiếng vỗ tay xung quanh, cuối cùng cảm thụ một chút.

- Đại ca, ngươi cũng phải cố gắng lên, đừng nhường ta.

Dạ Côn cười khổ một tiếng:

- Đệ đệ, đại ca thật không biết bắn cung.

- Ngươi không thể nhường ta, bằng không thì đệ sẽ tức giận, cam đoan không để ý tới ngươi một ngày!

Dạ Tần thả ra câu nói tàn nhẫn nhất của mình, sau đó đi vào bên trong đội ngũ.

Dạ Côn cười khổ một tiếng, người đệ đệ này, có đôi khi thật rất đáng yêu, thế nhưng không biết sau khi lớn lên, có còn đáng yêu như thế hay không.

Vì để cho đệ đệ sau khi lớn lên không ghen ghét mình, nên thua vẫn phải thua.

Thời điểm đến phiên Dạ Côn ra sân, toàn trường thành tích tốt nhất chình là Dạ Tần, đệ nhị là Ba Uyển Thanh.

Cảm giác chỉ cần bắn trúng một lần là được, như thế cũng sẽ không quá khó nhìn.

Dù sao muốn thua, cũng phải thua mỹ lệ.

Theo Dạ Côn ra sân, toàn trường đương nhiên nể tình, tiếng vỗ tay phá lệ nhiệt liệt.

Dạ Côn đều khó mà tin được, chị sợ bọn họ lập tức sẽ rất kinh ngạc đi.

Đệ đệ, đại ca bắt đầu!

Biu một tiếng! Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, bắn không trúng bia!

Trong lòng Dạ Côn rất bình tĩnh, giống như mình nghĩ, mọi người khẳng định rất thất vọng đi.

Dạ Tần trong đội ngũ nhìn đại ca, trong lòng có chút khổ sở, đại ca lại đang nhường cho mình, vì nhường mình, đại ca còn phải khiến mọi người thất vọng, đại ca...

- Côn Côn đứa nhỏ này, có đôi khi tựa như một ông cụ non vậy.

Dạ Minh khẽ cười nói, tầm mắt lộ ra tán thưởng, đây mới là tình cảm huynh đệ nha, tuyệt đối đừng giống huynh đệ của cha.

Đông Môn Mộng ôn nhu cười nhẹ:

- Đúng vậy, đứa nhỏ Côn Côn này hết sức ưu tú, luôn đứng ở góc độ của người khác suy nghĩ vấn đề.

Nếu Dạ Côn biết ý nghĩ của cha mẹ, khẳng định lại phải sụp đổ, ta là không bắn trúng thật, không phải nhường a...

Thật không muốn sống.

Theo mũi tên thứ nhất bắn hụt, người xung quanh cảm thấy, đây là lỡ tay... hài tử thế nào có thể không thất thủ.

Cho nên lúc này Vi lão dẫn đầu vỗ tay, giúp Dạ Côn chớ khẩn trương, biểu hiện như ngày thường là được.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn liền không rõ.

Vì sao người khác không bắn trúng, vẫn có đãi ngộ tiếng vỗ tay, mà mình không bắn trúng, liền là tiếng cười?

Chuyện này quá không công bằng! Tấm màn đen!

Lão sư có quan hệ với Dạ gia!

Dạ Côn cũng hết sức buồn bực, vì sao các ngươi còn vỗ tay?

Được rồi được rồi, tiếp tục bắn đi, tranh thủ một tiễn này có thể bắn trúng, nếu không thì thật là trò mèo.

Biu một tiếng.

Lại không trúng bia, toàn trường thoáng an tĩnh lại.

Liền vẻ mặt Vi lão đều hơi đổi, bất quá rất nhanh liền chuyển biến tới:

- Dạ Côn, chớ khẩn trương, sẽ bắn trúng, cố gắng lên!

Theo Vi lão một tiếng cố gắng lên, Dạ Tần cũng hô to lên:

- Cố gắng lên!

Thanh âm cố gắng lên giống như có tính truyền nhiễm, toàn trường lập tức vang lên ba chữ cố gắng lên.

Nguyên Chẩn và Phong Điền muốn thổ huyết, đây quả thực là hai loại đãi ngộ! Khẳng định là Dạ gia thu mua tất cả mọi người!

Dạ Côn bất đắc dĩ, xem ra mình không có duyên phận với bắn tên, một tiễn cuối cùng! Lực lớn một chút!

Dạ Côn dùng ra toàn bộ sức mạnh, kéo cung thành hình dạng trăng tròn, tay phải lập tức buông lỏng.

Biu!!!

Tất cả mọi người nhìn một tiễn này bay lên trên trời, phía trên chính là khán đài!

Dạ Côn bối rối, tại sao có thể như vậy?!

Híttttt!

Tất cả mọi người nín thở, ánh mắt mang theo sợ hãi.

Một tiễn này!!!

Thế mà bắn thủng cổ một người!

Lúc này Dạ Côn cũng bị dọa sợ, mình giết người! Xong!

Chương 20: Đây là chuyện ngoài ý muốn

Lúc này Dạ Côn cũng bị dọa sợ, mình bắn tên lệch, thế mà giết người!

Côn ca ta là người thành thật, loại chuyện giết người này đụng đều sẽ không đụng, hôm nay thế mà đã làm.

Lão thiên đây là muốn đùa chết Côn ca ta à, không phải chỉ là nhận thua thôi ư, có khó như vậy không...

Hiện tại tình huống này càng tuyệt hơn nhận thua.

Hiện tại tất cả mọi người cũng bối rối, không biết nên làm thế nào, sự tình phát sinh quá đột nhiên.

Tiết Khánh Nguyên, thế mà phát sinh án mạng.

Dạ Tần hiện tại cũng là một mặt khiếp sợ, đại ca không có lừa gạt mình a, là thật không biết bắn tên, bằng không sẽ không bắn trúng cổ người ta.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn nguyên bản bị hù dọa, nhưng sau khi hoàn hồn trong lòng lập tức vui vẻ, ngươi đệ nhất hiện tại giết người! Ngươi xong đời, đời này cứ như vậy, trên lưng gánh một cái danh hiệu tội phạm giết người.

Chỉ thấy nam nhân bị bắn trúng kia cũng không có lập tức chết đi, vũ tiễn xuyên thấu cổ, nhưng còn lưu tại trên cổ, tuy nhiên chỉ cần nhổ đi, vậy khẳng định lập tức mất mạng.

- Đại ca... ta... nhóm...bị... phát hiện......

Chỉ nghe nam nhân phát ra thanh âm khàn khàn, hai mắt mang theo hoảng sợ, hai tay bưng bít lấy cổ.

- Tiểu đệ!!!

Lập tức, năm người ngồi ở bên cạnh rút trường kiếm ra, đại ca kiếm chỉ Dạ Côn:

- Tiểu tử thúi! Thế mà bị ngươi phát hiện! Thế mà lừa dối chúng ta! Chờ giết tên huyện trưởng này, nhất định sẽ nghiền xương ngươi thành tro! Báo thù rửa hận cho tiểu đệ của ta!!!

Dạ Côn:??????

Côn ca ta...đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đây là nơi nào, vì sao lại như thế.

Chỉ thấy năm người thả người nhảy lên, xem tình huống còn có mấy phần bản sự, bằng không thì cũng sẽ không lựa chọn động thủ ở chỗ này.

Vẻ mặt Ba Đài xiết chặt, hai tay nắm thật chặt lan can, cực lực bảo trì trấn định.

Dạ Minh đè thê tử đang rục rịch xuống, lắc đầu.

- Ba đại nhân, xem ra ngươi đắc tội người ta.

Trương Cẩn từ tốn nói, ngón tay ngưng tụ, một thanh kiếm nhỏ màu bạc xuất hiện ở trên ngón trỏ.

Theo ngón trỏ Trương Cẩn hất lên, kiếm nhỏ màu bạc tản mát ra ngân mang, nhanh chóng bắn ra.

Mà Trương Cẩn chống đỡ hàm dưới, ngón trỏ hơi hơi chuyển động, kiếm nhỏ màu bạc kéo lấy ngân mang vạch ra đường vòng cung duyên dáng.

Năm người cao cao vọt trên không trung nhất thời cứng đờ, lập tức rơi xuống, ngã xuống mặt đất không còn khí tức.

Quan sát tỉ mỉ, liền có thể phát hiện trên huyệt thái dương có một cái lỗ máu thật nhỏ.

Ba Đài rất kinh hãi, không hổ là người của Thiên La Viện, giết người trong vô hình, trong lúc nhấc tay liền đoạt tính mệnh năm người, đều chỉ cần một cái phất tay.

Vị đại ca kia đến nhanh, đi cũng nhanh, tất cả mọi người còn chưa kịp chuyển đổi biểu lộ, sự tình liền kết thúc.

Chỉ có Dạ Côn một người ngây ngốc đứng ở trong sân.

Ba Đài kịp phản ứng, đứng dậy quát lạnh nói:
- Người đâu! Bắt tên kia lôi xuống dưới, tra hỏi người phía sai!

Thủ vệ phía ngoài tranh thủ thời gian chạy vào, vừa rồi kiếm còn chưa rút ra ra tới, hiện tại tặc nhân đã không còn.

Nhanh chóng đè nam tử bị đâm xuyên yết hầu xuống, hẳn là có thể giữ được, nhưng phải thỉnh y sư tới mới được, huyện Thái Tây lại không có y sư.

Một trận hành thích cứ như vậy qua loa kết thúc, nếu như không phải Dạ Côn còn đang đứng đấy, mọi người đều cảm thấy mình xuất hiện ảo giác.

Dạ Côn cũng cảm giác mình xuất hiện ảo giác.

Trương Cẩn nhìn Dạ Côn trong sân từ tốn nói:

- Ba đại nhân, nếu không phải đứa nhỏ này phát hiện dị thường, chỉ sợ ngươi pphai3 chảy chút máu rồi.

- Trương đại nhân nói đúng, hạ quan chắc chắn khen ngợi đứa nhỏ này thật tốt.

Nói xong liền đứng dậy.

- Dạ Côn!

Một tiếng này khiến Dạ Côn hoàn hồn, thi lễ với Ba Đài:

- Huyện trưởng đại nhân.

Ba Đài lộ ra nụ cười tán dương:

- Rất không tệ, nếu không phải ngươi cố ý bắn chệch mê hoặc thích khách, chỉ sợ bọn họ liền có lòng cảnh giác, bản quan hôm nay có thể bình yên vô sự đều là công lao của ngươi, nói đi, ngươi muốn cái gì, bản quan sẽ thỏa mãn ngươi thật tốt.

Vừa rồi vị đại ca kia nói, tất cả mọi người đều nghe thấy, rõ ràng là bị Dạ Côn phát hiện, bây giờ huyện trưởng đã nói rõ lí do như thế, mọi người liền rộng mở tâm trí.

Nguyên lai là cố ý, kẻ này đúng là tâm tư kín đáo, tuổi còn nhỏ đã lợi hại như vậy, về sau chắc chắn trở thành đại nhân vật Thái Kinh.

Trước đó còn tưởng rằng không được, nguyên lai có một tầng ý tứ như thế ở bên trong.
Dạ Côn nghe thấy huyện trưởng nói, tranh thủ thời gian giải thích nói:

- Huyện trưởng đại nhân, ta cũng không có a...đây là ngoài ý muốn.

- Tuổi còn nhỏ đã biết khiêm tốn, bản quan rất yêu thích, Vi lão, ánh mắt của ngươi quả nhiên độc đáo.

Vi lão được khen ngợi phảng phất giống như ăn mứt hoa quả:

- Đây là lão hủ may mắn.

Dạ Côn hết sức im lặng...các ngươi đừng như vậy nữa được không, ta nào có khiêm tốn, ta nói thật mà, tại sao các ngươi lại không tin.

Đệ đệ, ngươi nhất định phải tin đại ca nha.

Dạ Tần yrong đội ngũ cảm thấy thất bại sâu sắc, nguyên lai đây không phải ngoài ý muốn, đây là đại ca cố ý.

Tiễn thuật của đại ca còn lợi hại hơn mình ba phần, khoảng cách xa như vậy lại có thể bắn trúng phần cổ, còn không nguy hiểm đến tính mạng, lưu lại người sống.

Loại tiễn thuật này, đệ đệ ta đều không làm được.

Đại ca khẳng định thừa dịp mình đi ngủ, vụng trộm ở bên ngoài luyện tập, thế mà không dạy đệ đệ, đại ca ngươi tại sao có thể như vậy chứ.

Chúng ta có thể phải thân huynh đệ không.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn nguyên bản rất vui vẻ, thế nhưng chuyển biến cũng quá nhanh đi, tên đầu trọc lại được huyện trưởng biểu dương, hôm nay đoạt toàn bộ danh tiếng.

Tất cả nghiệp chướng đều từ đôi huynh đệ kia.

Dạ Côn tâm muốn tự tử đều có, vì sao lại đoạt danh tiếng rồi, còn đoạt danh tiếng của đệ đệ nữa, ta không muốn đệ nhất a, cũng không cần loại kết quả này, Côn ca ta chỉ là một đứa bé bình thường, chỉ muốn thành thành thật thật dùng hai tay thành tựu mộng tưởng mà thôi.

Loại sự tình không làm mà hưởng này, Côn ca ta khinh thường, thế nhưng ta giải thích, các ngươi vì sao lại không tin, càng nói các ngươi càng bảo ta khiêm tốn.

Nghe âm thanh xung quanh một chút, lại còn nói mình không kiêu không ngạo, nếu như đây thật là Côn ca ta phát hiện, ta nói cho các ngươi biết, hiện tại tuyệt đối có thể bay lên, nhưng đây đều là ngoài ý muốn a.

Ba Đài thấy vẻ mặt Dạ Côn bất định, nghĩ thầm một đứa bé, khó tránh khỏi nhận một chút kinh hãi.

- Hôm nay mặc dù phát sinh việc khó chịu, nhưng huyện Thái Tây ta ra một tiểu anh hùng, hôm nay Dạ Côn thu hoạch được hạng nhất đấu văn, còn bắt lấy thích khách, khiến bản quan vui mừng không thôi.

Nói xong cũng dẫn đầu vỗ tay, đều không đi khen ngợi Dạ Tần.

Âm thanh giải thích của Dạ Côn bị mai một trong tiếng vỗ tay, cuối cùng tuyệt vọng, len lén liếc liếc mắt đệ đệ, phát hiện đệ đệ không có nhìn mình, khẳng định tức giận rồi.

Sau khi tiếng vỗ tay dừng lại, Vi lão cười nói:

- Hôm nay văn võ tỷ thí xem như kết thúc mỹ mãn, hạng nhất đấu văn là Dạ Côn, Dạ Tần trúng liền ba mũi tên đạt được hạng nhất bắn tên, nhưng Dạ Côn phát hiện thích khách, dùng tên thuật mê hoặc thích khách, càng đáng để khen ngợi.

Ba ba ba ba...

Lại là một tràng tiếng vỗ tay..

Được a, hiện tại hoàn toàn che khuất ánh sáng của đệ đệ, sau này đệ đệ còn tin tưởng mình không?

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng vô cùng vui vẻ, hai đứa bé của mình đều là tốt, hết sức chờ mong bọn hắn sau trưởng thành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau