TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Côn ca tới

Đạo Đức Tử đều phải cảm thán, người trẻ tuổi bây giờ, có phụ mẫu tốt đúng là có thể bớt mấy ngàn năm phấn đấu.

- Không tốt!

Ký Văn Sơn quát nhẹ một tiếng.

Chỉ thấy miệng giếng trong cơn lay động thế mà bắt đầu sụp đổ, còn chưa kịp ra tay ngăn cản thì đã sụp đổ rồi.

Hoàn toàn che kín miệng giếng lại

- Đại ca!

Dạ Tần hô to, không hổ là huynh đệ, kêu còn nhanh hơn cả thê tử Côn ca.

- Phu quân!

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly cũng kinh hô, tiểu trọc đầu ngươi làm sao lại xui xẻo như vậy, mới vừa nhảy xuống, cửa vào đã bị chặn lại...

- Côn Côn ~

- Nhi tử!

Dạ Minh và Đông Môn Mộng kêu khá bi thảm, nhưng mà trong nội tâm lại có 100 cái yên tâm, không nói pháp khí trên người, thực lực Côn Côn nhà mình vẫn còn là một câu đố, đến lúc đó phải nghĩ biện pháp để Côn Côn bại lộ một chút.

Vợ chồng hai người tựa như tâm linh tương thông, còn liếc nhau một cái.

Xem ra sau khi Côn ca ta đi ra, còn phải đối mặt với sáo lộ của phụ mẫu.

- Để cho ta tới cứu chất nhi, đều tránh ra!

Chỉ thấy Dạ Chiếu trực tiếp rút thanh kiếm bên hông ra, lập tức phát ra một tiếng kiếm reo, tựa hồ muốn đâm xuyên miệng giếng.

- Dừng tay!

Đạo Đức Tử nghiêm nghị quát.

Dạ Chiếu trầm giọng hỏi:

- Làm sao vậy?

- Vị trí sụp đổ đã sát với Cổ Sâm Thụ, nếu như ngươi xuất thủ khiến Cổ Sâm Thụ khởi tử hồi sinh. Đến lúc đó toàn bộ An Khang châu đều sẽ xong đời.

- Lão sư, Cổ Sâm Thụ này không phải đã khô kiệt rồi sao?

Quan Thanh nghi hoặc hỏi.

Đạo Đức Tử lắc đầu, hai tay khoác lên quải trượng, ngẩng đầu nhìn Cổ Sâm Thụ trước mặt từ tốn nói:

- Nó không chết, chẳng qua là bị Nguyên Tôn Kiếm Đế phong ấn, tránh khủng hoảng không cần thiết, mới nói nó bị khô kiệt.

Bùi Thiên nghe xong biểu lộ không có biến hóa.

Nhưng Ba Đài lại nghi hoặc hỏi:

- Cổ Sâm Thụ này đến cùng là thứ gì, ngay cả Nguyên Tôn Kiếm Đế đều chỉ có thể phong ấn?

- Ài, Cổ Sâm Thụ này là một đầu Yêu Vương, năm đó Yêu Vương này bảo hộ lấy Tu Luyện Viện, khiến thế lực xung quanh không dám trêu chọc.

Nghe đến nơi này, liền Dạ Minh và Đông Môn Mộng cũng rất tò mò, có một số việc bọn họ quả thật không biết.

Nhan Mộ Nhi thầm nghĩ khó trách, lúc tiến vào lại cảm thấy một cỗ khí tức thân thiết, nguyên lai Cổ Sâm Thụ cũng giống như mình, hóa thành yêu.

Không đúng, hẳn là có thể hóa thành người.

- Nhân yêu vạn năm không hợp, vì sao Yêu Vương lại có thể đến bảo hộ nhân loại?
Ký Văn Sơn cau mày hỏi, thân là châu trưởng còn không biết địa bàn của mình thế mà còn phong ấn một vị Yêu Vương.

Nhìn những cọng dây mây cứng cáp trên đỉnh đầu, nếu như Yêu Vương thức tỉnh, chỉ sợ toàn bộ An Khang châu sẽ biến thành Thụ Đằng châu.

- Trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng có mấy ai biết được, có lẽ phục sinh Nguyên Tôn Kiếm Đế mới có thể biết được một ít.

- Hay là nói vì sao Nguyên Tôn Kiếm Đế lại phong ấn Yêu Vương bảo hộ nhân loại đi.

Dạ Minh hỏi.

Đạo Đức Tử liếc mắt nhìn Dạ Minh, hít một hơi thật sâu:

- Cổ Sâm Thụ chung quy là Yêu Vương, lúc ấy học sinh trong Tu Luyện Viện trên cơ bản đều nghe Cổ Sâm Thụ truyền đạo, dựa theo đạo lý mà nói, Cổ Sâm Thụ xem như lão sư của Nguyên Tôn Kiếm Đế.

- Khi sư diệt tổ.

Dạ Chiếu hít sâu một hơi, đây chính là tối kỵ. Một ngày là thầy, cả đời là cha

Đạo Đức Tử tầng tầng thở dài:

- Giữa thiện và ác, Nguyên Tôn Kiếm Đế chọn thiện, dù phải mang thanh danh không tốt.

- Đến cùng là nguyên nhân gì dẫn tới, Đạo Đức Tử, ngươi đừng có thừa nước đục thả câu nữa có được không.

Dạ Minh nghe đều gấp.

- Kiếm Đế nghe lệnh Yêu Vương sẽ dẫn đến chuyện gì? Nếu như thực lực Nguyên Tôn Kiếm Đế không có cao như vậy, có lẽ sẽ không phát sinh, thế nhưng đứng trên cùng một độ cao, còn nghe lệnh yêu tộc, nhân tộc không hy vọng nhìn thấy chuyện như thế, vì vậy bốc lên Cổ Sâm Thụ đoạn tuyệt với Nguyên Tôn Kiếm Đế, Nguyên Tôn Kiếm Đế không đành lòng giết chết lão sư, đành phong ấn y lại, sau đó tu kiến An Khang châu, dụng ý an khang này, các ngươi điều hiểu chứ.

Lần này tất cả mọi người đã hiểu, trước đó nhân loại không có Kiếm Đế, cho nên ủy khúc cầu toàn, sau này có Kiếm Đế liền không cam tâm nghe Yêu Vương.

Nguyên Tôn Kiếm Đế sẽ không đoạn tuyệt với lão sư, cho nên mới dùng âm mưu khiến bọn họ quyết liệt.

Quá chân thực.

Bất quá Nguyên Tôn Kiếm Đế không có giết, chẳng qua là phong ấn, còn ở bên cạnh xây thành trì, lấy tên an khang, trong lòng cũng còn một phần cảm kích.

Ký Văn Sơn thân là châu trưởng, tưởng rằng đặt tên An Khang là vì bách tính, nguyên lai là bởi gốc Cổ Sâm Thụ này.

- Vậy phải làm sao bây giờ, phu quân ta còn bị khốn ở phía dưới. Diệp Ly lo lắng nói ra.

Dạ Thiếu Long nói nhỏ:

- Ai bảo các ngươi trang bức, treo đầy pháp khí lên người tên trọc kia, hiện tại tốt rồi, hỏng chuyện.

- Ly Nhi đừng lo lắng, Côn Côn mang theo không ít pháp khí, hẳn sẽ có biện pháp đi ra.

Đông Môn Mộng an ủi Diệp Ly, mặc dù không biết thật giả, nhưng nếu như là thật, Yêu Vương thức tỉnh không phải đánh không lại, mà là này An Khang châu sẽ bị hủy, mấy chục triệu nhân khẩu có thể còn lại một thành sao?

Mà bây giờ chỉ có thể dựa vào Quan Thanh Pháp Đạo, nhìn về phía màn nước trên không, Dạ Côn bên trong sóng nước tựa hồ cũng đang phiền não.

Đáy giếng.

Dạ Côn nhìn lối vào bị chặn lại, vẻ mặt có chút dị thường, chẳng lẽ "vận rủi" đi rồi?

Ngẫm lại đúng là có chút xúc động đây, chỉ sợ nhảy xuống liền gặp phải loại truyền công kia.

Nhìn về phía giọt nước bên cạnh, Dạ Côn biết, đây cũng là một loại Pháp Đạo, người bên ngoài có thể nhìn thấy mình.

Giơ giơ tay lên, Dạ Côn biểu thị mình vô cùng an toàn, không cần lo lắng.

Bất quá loại Pháp Đạo này tựa hồ không thể truyền âm, chỉ có thể nhìn.

Xem ra đẳng cấp hơi thấp.

Cao cấp một chút nữa thì hình ảnh bên trong sẽ chân thật đến từng chi tiết.

Cao cấp thêm nữa, hẳn là sẽ có công năng truyền âm.

Lại cao cấp thêm nữa, hẳn liền sẽ có công năng ẩn tàng khí tức.

Đây thật đúng là thần pháp của Sắc Ma.

Xuất hiện ở trước mắt Dạ Côn là một cái hang đá thật lớn, bởi vì Thiên Huyền pháp khí trên người có hiệu quả phát sáng, cho nên Dạ Côn cũng thấy rất rõ ràng.

Bất quá cũng chỉ có thể chiếu hơn năm trượng, Kim Lũ Y trên người cũng không có chói mắt như vậy, nếu như giống lúc mới cầm ra, vậy đúng là vô địch rồi.

Một cỗ hàn khí âm trầm lạnh lẽo từ cửa hang thổi tới, trong đó còn trộn lẫn một chút mùi hôi thối, chuyện này khiến Dạ Côn khẽ nhíu mày.

Bệnh hôi miệng quá nghiêm trọng.

Che mũi, Dạ Côn bắt đầu tiên vào cửa hang, bảo vật trên người lắc lư lách cách vang, tựa như đang thông báo cho ba con hung thú ở bên trong.

Côn ca tới, trốn cho kỹ ~

Mới vừa đi hai mươi bước, Dạ Côn liền phát hiện chuyện không đúng, Dạ Côn âm thầm suy nghĩ, nơi này rốt cuộc sâu bao nhiêu?

Khó trách bọn họ nói phải có thực lực Kiếm Hoàng trở lên, không có thực lực chạy xuống, bằng vào loại không khí kinh dị này đã có thể hù chết ngươi.

Một đường xuống dốc, Dạ Côn ước chừng đã đi nửa canh giờ, rốt cục nhìn thấy cửa hang.

Lúc này hàn khí càng nồng hậu dày đặc, vách đá xung quanh đều kết một tầng băng thật dày, Dạ Côn thở ra khói, chà xát hai tay, hàm răn đều lạch cạch va vào nhau.

Nếu như Đông Tứ và Đát Từ thấy được, lại sẽ cảm thán, lão sư thế mà ẩn giấu tu vi đến mức này.

Được rồi, chỉ là Côn ca không biết cách dùng mà thôi.

Trước đó thân thể được cường hòa ngay cả nướng lên cũng không cảm thấy gì, hiện tại lại thấy lạnh, chuyện này rốt cuộc là thế nào, Dạ Côn đều cảm thấy mơ hồ.

Chương 157: Liên tục ngoài ý muốn

Bên ngoài.

Vẻ mặt Bùi Thiên dần dần trở nên ngưng trọng, nói nhỏ:

- Nhiệt độ bên trong tựa hồ có vấn đề, thế này cũng quá thấp rồi.

- Lần trước viện trưởng đi vào không gặp tình huống này ư?

Trương Cẩn nhàn nhạt hỏi.

- Trương đại nhân, năm đó ta đi vào, đến hôm nay cũng đã gần ngàn năm rồi, chỉ là năm đó lúc ta đi vào không có hiện tượng kết băng này, lời giải thích duy nhất chính là Ngân Cổ Câu đã mạnh lên. Thế nhưng chuyện này không có khả năng.

Đạo Đức Tử từ tốn nói:

- Lần trước viện trường tiến hành thí luyện cũng đã mấy trăm năm, ba còn hung thú kia không phải đồ đần độn, không có Cổ Sâm Thụ áp chế, có thể an tâm tu luyện, chỉ là có lẽ không nghĩ tới, lúc này lại có người đi vào.

- Đại ca gặp nguy hiểm!

Dạ Tần lập tức lên tiếng nhắc nhở, đại ca ta chỉ biết cầm kỳ thi họa một chút mà thôi, mấy năm nay chưa từng thấy hắn tu luyện qua.

Bùi Thiên lạnh nhạt nói ra:

- Mặc dù hung thú có tình nghi tu luyện, nhưng đại ca ngươi có Thiên Huyền pháp khí, đã đủ.

Bùi Thiên vừa mới dứt lời, liền bị một màn trước mắt làm chấn kinh.

Chỉ thấy Dạ Côn đứng ở cửa hang.

Dưới ánh sáng mong manh, loáng thoáng có thể nhìn thấy hiện tượng quỷ dị.

Vô số rễ cây khuyếch tán kết thành mạng lưới, xung quanh vách đá đều là băng tinh, mà đám rễ cây kia dường như có sức sống thịnh nhiên.

Thế nhưng phía dưới lại giống như một cái động không đáy!

- Không thể nào!

Bùi Thiên hoàn toàn không thể bảo trì trấn định được nữa, nếp gấp trên mặt mang theo vẻ hoảng sợ, hình ảnh trước mắt so với tình hình năm đó, hoàn toàn là hai nơi khác biệt

Lúc đó phía sau cửa hang là hang động, tổng cộng là ba cái huyệt động nằm kế bên nhau, bên trong mỗi cái huyệt động đều có một đầu hung thú, thế nhưng hiện tại lại biến thành vực sâu không đáy.

Ánh mắt Đạo Đức Tử mang theo sự kinh hãi, nếu không phải Dạ Côn lần này xuống dưới thí luyện, chỉ sợ còn không biết, Cổ Sâm Thụ thế mà đã đào rỗng lòng đất An Khang châu.

Một khi nơi này sụp đổ, vậy An Khang châu liền sẽ chìm vào lòng đất.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi sợ ngây người.

Dưới chân của mình lại trống không!

Diệp Ly đã lâu không thấy qua chuyện như vậy, hoàn toàn khác với trước kia, An Khang châu này lớn thế nào, thế mà Cổ Sâm Thụ dưới tình huống bị phong ấn, lại có thể dùng rễ đào rỗng lòng đất.

Huyền Nguyệt đại lục này đã nằm ngoài dự đoán của phụ thân.

Dạ Minh và Đông Môn Mộng cũng ngưng trọng lên, đây đã không phải là sát hạch thí luyện viện trưởng rồi, mức độ nguy hiệm hiện tại đã cực cao.

- Nhất định phải cứu đại ca ra.

Dạ Tần mặc kệ nhiều như vậy, đại ca ta còn ở phía dưới.

Đạo Đức Tử trầm giọng nói ra:

- Trước khi nghĩ ra biện pháp thì không thể mạo hiểm được, nếu như đánh xuyên mặt đất, vậy mấy ngàn vạn bách tính ở An Khang châu sẽ chịu diệt vong. Đối với Thái Kinh mà nói đây chính là đả kích nặng nề, thậm chí sẽ khiến cho các thế lực xung quanh Thái Kinh lợi dụng thừa nước đục thả câu, tiến hành xâm phạm.

Ký Văn Sơn mặc dù đứng ở bên phía Dạ Minh, thế nhưng Đạo Đức Tử nói rất đúng, đây cũng không phải chuyện liên quan đến một mình Dạ Côn.

Mà là liên quan đến toàn bộ An Khang châu, liên quan đến an nguy toàn bộ Thái Kinh.

- Ta sẽ về Thái Kinh báo cáo lại chuyện này.

Trương Cẩn trầm giọng nói ra, sau đó lập tức rời đi. Ký Văn Sơn chắp tay hướng phía Đạo Đức Tử hỏi:

- Hiện tại cần sơ tán dân chúng không?

Đạo Đức Tử lắc đầu:

- Không thể, chuyện này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, bằng không thì An Khang châu sẽ biến thành tử thành.

Có mấy ai dám sống ở trên đầu lưỡi đao? Lúc ngủ, dưới mặt đất còn có một vị Yêu Vương nhìn chằm chằm, nếu như biết nhất định sẽ bị dọa tè ra quần, trong đêm cuốn gói chạy trốn.

Dạ Tần nhìn phụ mẫu, cấp bách hỏi:

- Cha, mẹ, mau nghĩ biện pháp đi, trước hết cứu đại ca lên.

Dạ Minh và Đông Môn Mộng cũng muốn lôi nhi tử lên, thế nhưng làm sao xuống?

Lối vào duy nhất đã bị chắn chết rồi, trừ phi có thể trực tiếp thuấn di xuống lòng đất.

Đạo Đức Tử tựa hồ biết Dạ Minh muốn hỏi, liền âm u nói ra:

- Đạo pháp của ta có thể xuyên qua mặt đất, thế nhưng vô pháp xuyên qua lớp đất cực dày này.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng đang nghĩ biện pháp.

Nhan Mộ Nhi chỉ đem mấy món pháp khí phòng thân, Diệp Ly mang không ít bảo vật, dù sao cũng tới làm chuyện xấu, nhưng cũng không có mang theo loại pháp khí truyền tống hay thuấn di nào.

- Xem ra hiện tại chỉ còn một cách.

Ba Đài nghiêm cẩn nói ra.

- Cách gì?

Đông Môn Mộng trầm giọng hỏi.

- Gọi người, thanh lý đống đá vụn này.

Bùi Thiên nhẹ gật đầu:

- Cũng chỉ có cách này, nhưng dựa theo chiều sâu, chỉ sợ phải mất mấy tháng, còn phải phòng ngừa sụp đổ lần thứ hai.
- Vậy chẳng phải đại ca sẽ bị chết đói ở bên trong sao?

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đang suy nghĩ, nếu như thật sự không có cách, liền dùng biện pháp của mình cứu tiểu trọc đầu ra.

Phu quân đúng là quá xui xẻo.

Đột nhiên, mọi người thấy Dạ Côn bên trong màn nước chỉ chỉ dưới bụng.

Động tác này, làm sao lại giống đăng đồ tử như thế.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng im lặng, chúng ta đang gấp muốn chết, phu quân ngươi còn cười ha hả, còn muốn đi tè...

Gương mặt trầm trọng của mọi người lộ ra vẻ tươi cười, tên Dạ Côn này thật biết dẫn dắt bầu không khí.

Quan Thanh di chuyển giọt nước, miễn cho bại lộ việc riêng tư của Côn ca.

Lúc này Dạ Côn thấy thủy cầu bay sang một bên, cũng yên tâm, đã sắp nín chết...

Một đường vòng cung thẳng tắp chảy xuống.

Nhưng mà còn chữa rơi xuống đã biến thành khối băng, nhiệt độ rõ ràng rất thấp.

Dạ Côn tranh thủ thời gian cất kỹ, đừng để lạnh hỏng, thê tử còn chưa sử dụng đây.

Có giọt nước ở đây cũng hơi phiền toái, nếu như không có giọt nước này, như vậy sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Nghĩ biện pháp?

Hay là trước xem tình huống một chút, miễn cho bọn họ sinh nghi.

Bất quá vực sâu không đáy lớn như vậy, hắn đúng là lần đầu tiên nhìn thấy, sợ rằng đã bao trùm toàn bộ An Khang châu rồi, rễ cây chẳng lẽ là của cây cổ thụ phía trên?

Cổ Sâm Thụ này ngưu bức như vậy sao?

Bất quá lần này nhảy xuống cũng rất bình thường, không nhìn thấy Thần Khí, cũng không có gặp Thiên Tôn truyền công, càng không nhìn thấy trứng Thần Thú, tâm tình của Côn ca quả thật vô cùng tốt.

Bất quá vẫn nên nhanh chóng hoàn thành viện trưởng thí luyện đi, nơi này âm khí âm u, còn có một cỗ khí tức quỷ dị, làm người ta sợ hãi...

Nhìn quanh một thoáng, dưới chân sâu không thấy đáy, cũng chỉ có thể nhảy lên rễ cây bên cạnh, đi tìm ba con hung thú kia, thật là phiền toái.

Người khác đều là sợ bị hung thú tìm tới, mà Côn ca ta lại sợ không tìm thấy hung thú.

Chỉ thấy Dạ Côn lui ra phía sau mấy bước, sau đó lao về phía trước, giả bộ rất ra dáng.

Thế nhưng cho dù như thế cũng khiến người xem nín thở đứng tim.

Không phải Côn ca ta khoác lác, người có thể nhảy xa, vậy tuyệt đối là thận tốt, mà thận của Côn ca ta đã vượt tiêu chuẩn, tuyệt đối sẽ không bạc đãi thê tử.

Chỉ thấy Côn ca hai chân đạp một cái, cả người nhảy lên thật cao.

Bất quá lúc này vẻ mặt Côn ca có chút ngưng trọng, nghìn tính vạn tính, lại không tính tới chuyện trên người mình cõng theo rất nhiều trang bị.

Nhất là Thú Vương Trụ này, rất nặng!

Biu ~

Vừa mới nhảy ra được một nửa, Dạ Côn liền phát ra một trận quái khiếu, trực tiếp rớt xuống.

Mà phía dưới một màu đen kịt, sâu không thấy đáy.

Người ở phía trên nhìn thấy Dạ Côn rơi xuống, đều sợ ngây người, nhưng Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long lại rất vui vẻ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều che mắt không dám nhìn, Tần ca cực kỳ bi thương, tuổi còn trẻ đã không còn đại ca...

Chương 158: Côn ca tao không tao?

Mặc dù biết thực lực nhi tử không tệ, nhưng nhìn hình cảnh như vậy, Dạ Minh và Đông Môn Mộng cũng bị dọa một phen.

Lần này nếu Côn Côn trở về, nhất định phải nghĩ biện pháp khiến hắn nói ra thực lực mình mạnh bao nhiêu, miễn cho sau này lo lắng.

Dạ Côn đang rơi tự do thế mà trông thấy cái giọt nước kia bay theo, thế này cũng được...

Phốc ~

Một tiếng vang trầm vang lên trong huyệt động.

Đây không phải Côn ca đánh rắm, mà là Dạ Côn rơi lên phía trên một vật thể mềm mại nào đó.

Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long trợn tròn mắt, cao như vậy ngã xuống, thế mà lại ngã trên một đống lông tơ trắng, này đều được?

- Ngân Cổ Câu!

Bùi Thiên trầm giọng quát.

Trên thân Dạ Côn nở rộ ánh sáng, chiếu xuống con Ngân Cổ Câu này, mà giọt nước vừa vặn ở phía trên, loáng thoáng có thể nhìn thấy một đầu hung thú to lớn đang nằm trong ổ nghỉ ngơi, mà Côn ca vừa vặn rơi trúng bụng hung thú.

Thậm chí Ngân Cổ Câu đều không phản ứng, điều này cũng đúng, Ngân Cổ Câu bao lớn, Dạ Côn tựa như một cái điểm đen hạ xuống.

- Tại sao Ngân Cổ Câu lại lớn như vậy.

Quan Thanh trầm giọng hỏi.

- Ăn phải đồ hỏng đi.

Dạ Thiếu Long thấp giọng nói ra, mặc dù Dạ Côn không chết, thế nhưng rơi vào trên người Ngân Cổ Câu, khẳng định sẽ ngỏm củ tỏi.

Dạ Chiếu trừng nhi tử, cho dù trong lòng ngươi vui vẻ thế nào, hiện tại cũng không thể biểu hiện ra ngoài.

- Ngân Cổ Câu bây giờ đã không phải Ngân Cổ Câu lúc trước. Chỉ sợ hiện tại đã đạt đến cấp bậc yêu thú rồi, bằng không thì thể tích sẽ không lớn như vậy.

Bùi Thiên âm u nói ra, càng thêm ngưng trọng.

Ký Văn Sơn ngổn ngang, hoàn toàn không nghĩ tới, dưới chân mình thế mà cất yêu thú khổng lồ, chỉ cần nó không vui, liền có thể đánh chìm An Khang châu.

Dạ Côn là không có cách nào nhìn thấy toàn bộ Ngân Cổ Câu, nhưng Ngân Cổ Câu hơi giống với Bạch Ngọc Mã, chỉ là thể tích không cùng một cấp bậc, Ngân Cổ Câu đã lớn đến ngàn trượng.

Đứng lên chỉ sợ cao mấy trăm trượng.

Toàn thân lông tơ màu bạc, thế nhưng đầu lại khủng bố dị thường, răng nanh bén nhọn tản ra hàn quang trong không khí, phảng phất có thể cắn nát hết thảy, trên đầu còn có hai cái hắc giác, nhưng cũng chỉ có một con mắt ở giữa trán.

Mà lông tơ trên người tựa như có thể hô hấp, hơi hơi lưu động, trong lúc lưu động lại có hàn khí thấu xương tản ra.

Nhiệt độ nơi này thấp như thế, hoàn toàn bắt nguồn từ Ngân Cổ Câu.

Lúc này Dạ Côn đứng dậy, vị trí được Kim Lũ Y bao phủ còn tốt, chỗ không được che hoàn toàn lạnh cóng.

Chịu đựng rét lạnh, Dạ Côn dạo bước trên thân Ngân Cổ Câu.

- Này rốt cuộc là thứ gì?

Dạ Côn lạnh cóng tự nói lấy.

Thấy Dạ Côn hành tẩu ở trên bụng Ngân Cổ Câu, mọi người đều phục, Côn ca ngươi là nam nhân duy nhất dám đi bộ trên bụng yêu thú.

Hơn nữa còn đi về hướng đầu.

Dạ Côn rất nhanh đã đi tới vị trí phần đầu của Ngân Cổ Câu, hắc giác trong bóng đêm phảng phất như một ngọn núi lớn.

Mà Dạ Côn cuối cùng cũng biết dưới chân là vật gì.

Nhất định là một trong ba con hung thú!

Thế mà lại ngủ, xem thường Côn ca ta sao...

Nhanh cùng Côn ca ta chiến một trận!

Nhìn răng nanh lộ ra bên ngoài, Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, xem ra con hung thú này lợi hại hơn cả Hổ Điêu.
Không khỏi nhớ tới đại trùng tử lần trước đại chiến cùng Kim Sắc Nữ Nhân.

Mọi người rất buồn bực, Dạ Côn ngươi chạy lên trên mép nó làm gì?

Đậu xanh!

Dạ Côn thế mà đang lật môi Ngân Cổ Câu lên, muốn làm gì vậy...

Mọi người hoàn toàn bị hành động của Dạ Côn khiếp sợ, nếu đánh thức Ngân Cổ Câu thì biết làm sao bây giờ?

Nhưng Ngân Cổ Câu cũng không có phản ứng, Dạ Côn thậm chí nhảy nhảy ở trên mặt Ngân Cổ Câu, Ngân Cổ Câu vẫn không có phản ứng.

- Xem ra Dạ Côn là đụng phải Ngân Cổ Câu đang ngủ đông.

Bùi Thiên nhẹ nói ra.

Đạo Đức Tử từ tốn nói:

- Giống như ngươi.

Không thể không nói, viện trưởng thí luyện, cũng có thành phần vận khí ở bên trong.

Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long bó tay rồi, thế này cũng được? Ngân Cổ Câu này là nhà ngươi nuôi à.

Lúc này Dạ Côn cảm thấy không thú vị, làm thế nào đều không tỉnh lại, vận rủi vẫn chưa đi.

Cũng không biết hai con hung thú khác đang làm gì.

Dạ Côn cũng không quấy rầy Ngân Cổ Câu nghỉ ngơi, nhảy đến cây mây phía dưới, phóng nhãn xem xét, ban đầu tưởng rằng Ngân Cổ Câu hẳn là ngủ trên mặt đất, thế nhưng không nghĩ tới ngủ ở phía trên rễ cây, phía dưới kia vẫn trống không?

Rốt cuộc sâu bao nhiêu thế...

Dạ Côn cũng không khỏi tê cả da đầu.

- Uy, có ai không?

Dạ Côn dứt khoát quát lên, xem đám hung thú này còn "giả vờ" đi ngủ không.

Song sau khi Dạ Côn rời đi, một con mắt ở giữa trán Ngân Cổ Câu mở ra, ánh mắt mang theo sự hung tàn.

Nhân loại đáng chết! Thế mà nhảy tưng nhảy loạn ở trên mặt mình!
Bỗng nhiên cảm thấy khóe miệng có một cỗ hàn ý, đầu lưỡi liếm liếm, có mùi khai...

Mọi người hoàn toàn mộng bức, mặc dù không nghe thấy âm thanh, nhưng nhìn động tác cùng biểu lộ Dạ Côn, liền biết hắn đang hô cái gì.

Đám hung thú này đều đã trưởng thành! Vô cùng khinh khủng!

Chỉ có Ngân Cổ Câu có thói quen ngủ đông, Huyền Đế Nghĩ cùng Hỏa Liệt Chu không có, hai con yêu thú này càng khủng bố hơn.

Hiện tại Dạ Côn cảm thấy phát chán, không biết mình đi được bao lâu, nhiệt độ lại tăng trở lại, không còn lạnh lẽo nữa.

- Uy, hung thú, các ngươi ở đâu vậy, đừng lẩn trốn nữa, ta nhìn thấy các ngươi rồi, mau ra đi...

Dạ Côn vô lực hô, đều hô một đường, một cái bóng cũng không thấy đâu.

Du Lương Hiên một mực không lên tiếng cuối cùng nói hai chữ...

- Rất tao.

Côn ca ta tao không tao?

Rõ ràng ta là người đứng đắn có được không.

Theo thời gian trôi qua, bên ngoài đã vào đêm, mà Dạ Côn đã đi mấy canh giờ.

Cũng cuối cùng thưởng thức được, cái gì gọi là băng hỏa lưỡng trọng thiên.

Bên kia lạnh muốn chết, bên này nóng đến chết.

Nhưng Dạ Côn buộc lòng phải đi đến nơi có nhiệt độ cao, cảm giác đây chính là điểm đặc thù của Hỏa Liệt Chu, dù sao phải lấy một mồi lửa trên người Hỏa Liệt Chu, chuyện này cũng không dễ dàng gì.

Bất quá Dạ Côn chỉ cảm thấy nóng, cũng không có loại cảm giác nóng bỏng kia.

Dạ Côn liền ngênh ngang đi đến nơi nóng nhất, bất quá trong mắt những người đang xem, đây đều là công lao của mấy món pháp khí trên người Dạ Côn.

Đột nhiên!

Dạ Côn nghe thấy một âm thanh kỳ quái, mặc dù bị ép tới rất thấp, thế nhưng Dạ Côn vẫn nghe thấy được.

Chít một tiếng.

Nghe âm thanh này tựa hồ mang theo một tia đau đớn, nhưng càng giống như đang áp chế niềm vui sướng.

Đây là tình huống gì?

Dạ Côn không hiểu ra sao, càng đi sâu vào, âm thanh thỉnh thoảng sẽ phát ra một thoáng, liền rễ cây dưới chân đều sẽ có chút lắc lư...

Đột nhiên!

Dạ Côn thấy một chút ánh sáng nhàn nhạt, chớp mắt lại biến mất.

Mặc dù rất nhanh, nhưng Dạ Côn vẫn thấy rõ ràng.

Đó chính là Hỏa Liệt Chu!

Mà ở dưới thân Hỏa Liệt Chu, lại chính là Huyền Đế Nghĩ!

Oanh!

Chỉ thấy hỏa diễm trên thân Hỏa Liệt Chu bốc lên vạn trượng, chiếu sáng toàn bộ Thâm Uyên, rất rõ ràng.

Cái cằm của Dạ Côn đều sắp rơi xuống đất.

Người ở phía trên sợ ngây người, nhưng mà Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi lại nhìn chăm chú.

Dù sao Hỏa Liệt Chu đang giao phối cùng Huyền Đế Nghĩ, liền liền yêu thú đều biết giao phối, Côn ca lại chậm chạp không động thủ, nhìn ánh mắt thê tử một chút này, rõ ràng là đang trách Côn ca.

Chương 159: Ba bé hung thú đáng yêu

Đám người Đạo Đức Tử chỉ cảm thấy vận khí của Dạ Côn tốt đến nổ tung, Ngân Cổ Câu ngủ đông, Huyền Đế Nghĩ đang giao phối cùng Hỏa Liệt Chu, ngay cả Bùi Thiên năm đó đều không có vận khí như vậy, lúc đó y kém chút treo.

Dạ Côn vụng trộm nhìn thoáng qua giọt nước bên cạnh, những người này nha, lại thích xem hung thú giao phối, có đẹp như thế sao?

Thấy những cái chân lít nha lít nhít kia, da đầu Côn ca liền tê dại.

Kích thước của Hỏa Liệt Chu cùng Huyền Đế Nghĩ không khác Ngân Cổ Câu làm bao, mà lông trên người Hỏa Liệt Chu tựa hồ có thể phun lửa, thời điểm hưng phấn liền một mực phun ra.

Dạ Côn đều không muốn đi xem Hỏa Liệt Chu, ngoài nhiều chân còn nhiều mắt, cả khuôn mặt đều là mắt, có thể đừng tập trung như thế hay không, Côn ca ta đã không chịu nổi.

Mà Huyền Đế Nghĩ lại có màu trắng, thậm chí còn hiện ra ánh kim, hai con mắt, sáu chân, khiến Dạ Côn cảm giác đây là chuyện bình thường.

Bất quá hàm dưới Huyền Đế Nghĩ lại mọc ra hai khỏa răng nanh to lớn, hoàn toàn không hợp với khẩu hình, lộ ra một loại cảm giác khác thường.

Dạ Côn cũng không quản được nhiều như vậy, thừa dịp Hỏa Liệt Chu hưng phấn lấy một mồi lửa.

Xem ra khảo hạch này cũng phải mưu lợi mới được, đây chẳng phải vô cùng đơn giản sao?

Dạ Côn càng ngày càng tới gần, càng không muốn nhìn Hỏa Liệt Chu, thật muốn đưa tay lên sau đó nắm lấy là được.

Mọi người nhìn Dạ Côn đi đến phần mông Hỏa Liệt Chu, sau đó rút Diệt Bá Tiểu Kiếm ra, đâm loạn vào lông của Hỏa Liệt Chu.

Mọi người nhìn thấy đều tê cả da đầu, ngươi ỷ vào pháp khí tốt, thì muốn làm gì thì làm sao.

Diệt Bá Tiểu Kiếm dù sao cũng là vũ khí Thiên Huyền, đâm mấy lần, một cọng lông của Hỏa Liệt Chu liền tới tay, quá đơn giản, hoàn toàn không có một chút độ khó khiêu chiến nào.

Không thể khiến cho Côn ca hưng phấn, khẩn trương, kích thích, sợ hãi, Côn ca ta đã sắp đánh mất những tâm tình này rồi.

Thu được lông của Hỏa Liệt Chu, Dạ Côn tranh thủ thời gian chạy đi, nhưng mà hai con hung thú kia đang hưởng thụ kích tình lấy, căn bản không có rảnh để ý Côn ca.

Dạ Côn lung lay giọt nước đang hướng về Hỏa Liệt Chu, biểu thị mình đã hoàn thành sát hạch.

Người ở phía trên nhìn thấy Dạ Côn bắt tới tay, cũng không biết nên nói cái gì, vấn đề hiện tại là ngươi lấy được, lại không ra được a.

Nhưng vào đúng lúc này!

Ngoài ý muốn lần nữa phát sinh.

Sợi lông Hỏa Liệt Chu trong tay Dạ Côn đột nhiên phun ra hỏa diễm, trực tiếp bao phủ giọt nước.

Màn nước bắt đầu mơ hồ, xoạt một tiếng, hóa thành đống nước vẩy trên mặt đất.

Tất cả mọi người bị chuyện ngoài ý muốn này sửng sốt.

- Đại ca!

Bùi Thiên trầm giọng nói ra:

- Quan Thanh, chẳng lẽ ngươi không biết lông Hỏa Liệt Chu có thể phun lửa sao? Còn tiến lại gần như vậy?

- Quan Thanh, bất cẩn quá!

Đạo Đức Tử trầm giọng nói, hiện tại là thời điểm quan trọng, thế mà phạm phải sai lầm như vậy, tiệp tục như thế, sẽ không thể chưởng khống được tình hình bên trong.

Vừa rồi Quan Thanh thả lỏng một chút, cho nên mới lơ là sơ suất, lúc này chắp tay nói ra:

- Thật xin lỗi, là ta chủ quan.

Nói xong lại hướng phía phụ mẫu Dạ Côn chắp tay, biểu thị áy náy.
Dạ Minh một mặt xanh mét, trực tiếp giơ tay phải lên, một cỗ khí tức kinh khủng lập tức ngưng tụ ở đỉnh đầu của mọi người.

- Dạ Minh! Không được! Bách tính An Khang châu sẽ chết!

Đạo Đức Tử trầm giọng thuyết phục.

- Con trai của ta còn ở phía dưới!

Dạ Minh gầm thét.

Dạ Minh nổi giận ai có thể cản, chỉ cần tay cầm Vân Lôi Minh Khiếu, thần cản giết thần!

Bùi Thiên chắp tay hướng phía Dạ Minh khẩn cầu:

- An Khang châu còn có ngàn vạn hài tử, một kiếm này xuống, đó chính là mạng của ngàn vạn người, mặc dù có thể cứu được Dạ Côn, nhưng sẽ đẩy An Khang châu vào chỗ chết. Nếu Dạ Côn biết có nhiều người chết vì mình như thế, hắn sẽ nghĩ như thế nào?

- Ta chỉ cần con ta sống sót!

Ba Đài chắp tay nói ra:

- Dạ huynh, cho chúng ta thời gian một ngày, nếu chúng ta không nghĩ ra biện pháp, sẽ mặc Dạ huynh xử lý, trên người Dạ Côn mang theo nhiều Thiên Huyền pháp khí như vậy, cho dù ba con hung thú kia tiến cấp tới yêu thú, cũng không dám làm loạn, huống hồ đứa nhỏ Dạ Côn này thông minh lanh lợi, nhất định không có việc gì.

Mọi người liếc nhìn nhau, lập tức chắp tay hô:

- Vì ngàn vạn sinh mạng An Khang châu, xin hãy nghĩ lại!

Ngay cả Đạo Đức Tử cũng chắp tay thuyết phục, rõ ràng vấn đề này vô cùng quan trọng.

- Mộng Mộng, thế nào? Một câu.

Dạ Minh quyết định nghe thê tử.

Đông Môn Mộng thở dài một hơi, lập tức trầm giọng nói ra:

- Cho các ngươi thời gian một ngày, nếu như ta không nhìn thấy Côn Côn, ta mặc kệ sống chết của các ngươi. Dạ Minh chậm rãi thả tay xuống, uy áp trên đỉnh đầu dần dần tán đi, Thần Kiếm oai quá kinh khủng.

- Liền một ngày! Bùi Thiên!

Dạ Minh nhìn chằm chằm Bùi Thiên lạnh giọng nói ra, nếu không phải ngươi không có việc gì đuổi con trai của ta ra khỏi Học Viện An Kinh, hắn sẽ đi thành lập học viện sao?

Bùi Thiên nhẹ gật đầu:

- Sẽ có biện pháp.

- Như thế tốt nhất!

Phía trên tràn ngập mùi thuốc súng, mà hiện tại Côn ca cũng một mặt mộng bức, cây gậy lớn trong tay thế mà biết phun lửa, phá hủy giọt nước rồi.

"Ai ~" Dạ Côn tầng tầng thở dài, hiện tại phải nghĩ biện pháp ra ngoài mới được.

Bất quá trong lúc Dạ Côn đang cân nhắc làm sao đi ra, sống lưng đột nhiên lạnh buốt, còn có một cỗ hừng hực, còn có một cỗ sát khí.

Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, không phải chứ...

Vận khí của mình đã khôi phục rồi ư? Chẳng lẽ vừa rồi đều là giả tượng sao?

Dạ Côn chậm rãi quay người, sau lưng đều phát lạnh.

Phía sau là ba cái đầu to lớn.

Hàm răng Ngân Cổ Câu tràn ngập huyết khí, lỗ mũi bắn ra mùi thối, con mắt ở giữa trán gắt gao nhìn chằm chằm mình, còn có vô số con mắt trên đầu Hỏa Liệt Chu, Dạ Côn nhìn thấy đều muốn ói, hai cái nanh của Huyền Đế Nghĩ âm u lập loè, khóe miệng chảy ra chất lỏng màu xanh biếc, tản mát ra mùi vị gay mũi.

Hiện tại Dạ Côn đã hiểu, ba con hung thú này đều có trí thông minh, vừa rồi đều là đang giả vờ giả vịt, chính là muốn lừa gạt giọt nước này...

Đoán chừng chúng nó đã quá quen thuộc với giọt nước này rồi.

- Tiểu tử đầu trọc vô sỉ! Thế mà lại chà đạp thân thể Ngân Cổ Câu vĩ ngạn cao quý! Ngươi có biết lão tử phải tắm bao nhiêu lần mới có thể rửa sạch không!

Dạ Côn sợ ngây người, không phải nói hung thú sao? Đây rõ ràng là yêu thú có trí tuệ mà, các ngươi hy vọng Côn ca ta chết như vậy sao...

Hỏa Liệt Chu nghe xong hừ một tiếng:

- Bằng vào thân thể đầy mỡ lông như nĩa kia của ngươi, tắm hay không có gì khác nhau đâu chứ.

- Chu! Ngươi thế mà châm chọc ta ngay trước mặt nhân loại! Ngươi có ý gì?!

Ngân Cổ Câu há cái miệng rộng như cái chậu máu kia ra, một cỗ mùi thối ập tới... Hỏa Liệt Chu cùng Huyền Đế Nghĩ đều một mặt ghét bỏ.

- Thật có lỗi, thực sự nhịn không được, thấy ngươi rất đáng ghét.

Gương mặt và con mắt của Hỏa Liệt Chu cùng một chỗ trợn trắng, Côn ca nhìn thấy đã sắp ngất.

- Được rồi, Tiểu Mã, Chu tỷ, đừng cãi nhau ở trước mặt nhân loại, bầu không khí vừa rồi kiến tạo đều bị hủy cả rồi, tiểu trọc đầu này vừa rồi còn bị hù dọa, là các ngươi ầm ĩ lên, bầu không khí kinh dị cũng bị mất.

Tiểu Mã ca cùng Chu tỷ quay đầu nhìn về phía khác.

Côn ca sửng sốt một chút, vốn cho rằng sẽ là khủng bố kinh dị, nguyên lai lại là hài kịch khôi hài.

Chương 160: Đừng chọc côn ca

Ngân Cổ Câu cùng Hỏa Liệt Chu một băng một hỏa, quả thật bất tương dung, gặp mặt liền cãi, còn cãi ở ngay trước mặt mình, mà Huyền Đế Nghĩ chính là lão hòa sự, ba tên hung thú các ngươi không có chút hung nào cả, đột nhiên phát hiện nhiều con mắt như thế, thật đúng là rất khả ái.

Ngân Cổ Câu kia còn rất cao lãnh đây.

Nhưng mà quá không để Côn ca ta vào trong mắt rồi! Không thấy Côn ca ta trang bị tận răn, chờ các ngươi đưa tới cửa sao?

- À Tiểu Mã ca, Chu tỷ, còn có vị Nghĩ ca này, có thể nhìn ta một chút không, các ngươi như thế này làm ta rất khó chịu.

Ba vị yêu thú toàn thân chấn động, đều nhìn về phía Côn ca.

Dạ Côn vô cùng phối hợp, đưa tay sờ Thú Vương Trụ một cái, thấy không... sợ hãi không.

Sau đó run vũ khí bên hông lên, liền hỏi các ngươi có sợ hay không.

Còn quơ Vô Song Song Kiếm một thoáng, một đợt vô hình trang bức này, Côn ca rất hài lòng.

- Tiểu Mã ca, Chu tỷ, tên này không không phải thằng ngốc chứ?

Dạ Côn trực tiếp bối rối, lời này của ngươi quá đả kích người.

Hỏa Liệt Chu nghiêm túc nói ra:

- Gần ngàn năm không ai tiến vào, chẳng lẽ người bên ngoài đều thoái hóa cả rồi sao?

- Nói cũng có lý.

Tiểu Mã ca thế mà nhấc cái móng lên cọ lấy cái cằm, động tác rất buồn cười.

Dạ Côn sao có thể chịu được! Chỉ Thú Vương Trụ liền nói:

- Đây chính là Thú Vương Trụ! Cho dù yêu thú nhìn thấy, cũng phải thần phục!

Ba vị yêu thú một mặt mộng bức, sau đó phát ra tiếng cười to, xem Tiểu Mã ca, thế mà lại lăn lộn ở trên rễ cây, cực kỳ giống...chó.

- Tên nhân loại này rất thú vị, thế mà còn biết chọc cười chúng ta.

Chu tỷ chăm chú nhìn Dạ Côn cười nói.

Dạ Côn liền buồn bực:

- Các ngươi không sợ Thú Vương Trụ này?

- Ngươi gỡ xuống để xuống đất.

Huyền Đế Nghĩ cười nói, ngươi có thể chọc cười ba vị yêu thú mạnh mẽ, đây cũng là một loại bản sự.

Dạ Côn trực tiếp để dưới đất.

Huyền Đế Nghĩ trực tiếp chọc một phát.

Thú Vương Trụ trực tiếp biến thành Thú Vương Bính (Bính = Bánh), hơn nữa còn là loại siêu mỏng kia.

- Làm rất chân thực, đáng tiếc là hàng giả.

Huyền Đế Nghĩ khinh bỉ nói ra.

Dạ Côn nhìn Thú Vương Bính trước mặt, cả người liền không tốt, đây chính là cha cho đấy.

- Trên thân hài tử ngươi mang không ít hàng giả nha.

- Đúng vậy đúng vậy, hỏa thương kia là giả.

- Còn có vũ khí mới đâm ta cũng là giả.

- Tiễn kia cũng là giả.

- Còn có song kiếm trong tay ngươi cũng là giả.

Nghe nhóm yêu thú nói, mặt Dạ Côn đỏ rần, bởi vì đây đều là cha cho...

Đậu xanh, không thể nào, chẳng lẽ cha là trùm mua phải hàng giả???

Khó trách mẫu thân vừa nghe thấy cha bỏ ra nhiều tiền như vậy, mua một cái thân kiếm, phản ứng lại lớn như thế, xem ra ngoại trừ thanh Thần Kiếm kia của cha, những thứ khác đều là hàng giả.

Mẫu thân cho đều là thật, chẳng lẽ chúng nó còn có thể nhìn ra người nào cho hay sao?

Cha quá không đáng tin cậy, may là vừa rồi không bị vạch trần, bằng không thì bức vương liền sẽ biến thành giới vương rồi (giới = lúng túng).

- Không tệ, thế mà có thể phân biệt ra được thật giả trên người ta, không hổ là yêu thú. Côn ca ta cho tới bây giờ đều rất cơ trí, hóa xấu hổ thành chuyển cơ.

Chỉ thấy Chu tỷ cọ xát Tiểu Mã ca, cười nói:

- Thấy không, tiểu tử này bị chúng ta nhìn thấu, liền bắt đầu chuyển đề tài, hiện tại hẳn đang quê muốn chết đi.

Tiểu Mã ca cũng cọ xát Chu tỷ:

- Này không phải xấu hổ mà là lễ phép nói sang chuyện khác.

- Ha ha ha.

Ba con yêu thú lần nữa cười ha hả.

Dạ Côn biểu lộ là như vậy ( ̄ェ ̄;)

May mắn giọt nước kia tiêu đời rồi, nếu không cha ở bên ngoài chẳng phải sẽ xấu hổ chết đi?

Trở về còn bị mẫu thân đánh một trận tơi bời, mua đều là hàng giả.

- Các ngươi dù sao cũng là yêu thú, có thể đứng đắn một chút hay không, ta cũng không biết nên sợ hay nên cười.

Dạ Côn đều sắp trợn trắng mắt, các ngươi nhàm chán đến cỡ nào vậy, còn dám chê cười Côn ca ta, không sợ thiên hàng chính nghĩa à.

- Người trẻ tuổi nói không sai, chúng ta vẫn nên hung một chút thì tốt hơn.

Huyền Đế Nghĩ cố nén cười nói ra.

Chỉ thấy trên mặt ba con yêu thú lại lần nữa phủ kín hung tàn cùng khát máu, bầu không khí kinh khủng một thoáng liền đến.

- Ha ha ha, không được không được, chịu không nổi, để cho ta cười một lúc đã.

Tiểu Mã ca là người thứ nhất không chịu nổi.

- Ngu xuẩn.

Chu tỷ trắng Tiểu Mã ca liếc mắt.

- Ha ha ha, ta ngu xuẩn, ha ha ha.

Dạ Côn đột nhiên khiếp sợ, dưới bầu không khí kinh dị này, dựa theo đạo lý là không thể cười, thế nhưng Côn ca thật sự không nhịn được.

- Ha ha ha ha!

Dạ Côn kém chút cười ngất, câu "ta ngu xuẩn" kia quá kinh điển. Trong lúc cười to Dạ Côn đột nhiên cảm thấy không khí an tĩnh lại, nhìn về phía trước mắt, phát hiện có một cái đầu cực lớn đang nhìn mình.

- Ngươi cười cái gì?

Ngân Cổ Câu lạnh giọng hỏi.

Dạ Côn đều mơ hồ, không phải ngươi cười trước sao...

- Ngươi nghĩ rằng chúng ta đang chơi với ngươi?

Chu tỷ toàn thân toát ra hỏa diễm trùng thiên.

Dạ Côn đứng dậy, vẻ mặt trở nên trở nên nặng nề, xem ra vừa rồi chúng nó chẳng qua là nhàm chán, trêu ghẹo mình, hiện tại mới bắt đầu.

Chỉ nghe giọng điệu Chu tỷ đột biến:

- Không sai, chúng ta là đang chơi với ngươi, ha ha ha, hắn vừa khẩn trương.

- Tên đầu trọc này rất thú vị, chết cười mã gia.

Tiểu Mã ca nhìn cái mặt đen thui của Dạ Côn, cất tiếng cười to.

Dạ Côn nhàn nhạt hỏi:

- Ngươi vừa mới gọi ta là gì?

- Tiểu trọc đầu, ha ha ha... bóng loáng phát sáng chủng loại kia......

Tiểu Mã ca còn chưa nói hết, thân thể cao lớn đã bay vụt ra ngoài, tan biến trong bóng đêm.

Dạ Côn giơ nắm tay phải từ tốn nói:

- Vốn là muốn điệu thấp chơi đùa với các ngươi, nhưng đổi lấy lại là sự cười nhạo, không giả nữa, ngả bài, ta vô địch.

Chu tỷ cùng Nghĩ ca đều không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhìn thấy tiểu trọc đầu giơ tay lên đánh một quyền, Tiểu Mã ca liền bay ra ngoài.

Tiểu Mã ca không phải đang chơi à??????

- Đi xem một chút.

Chu tỷ không biết tình huống, bảo Nghĩ ca đi xem Tiểu Mã ca một chút, đến cùng có phải đang đùa hay không.

Nghĩ ca tranh thủ thời gian chạy đi xem tình huống Tiểu Mã ca, không bao lâu liền vang lên tiếng hô to của Nghĩ ca:

- Chu tỷ, Tiểu Mã ca bị đánh ngất xỉu, là thật, răng đều bị đánh bay ba cái...

Chu tỷ nghe thấy tình huống này, toàn thân toát ra hỏa diễm nóng bỏng, trực tiếp bao phủ Côn ca vào bên trong.

Nhớ năm đó, Côn ca ta nướng cánh tay, mặc dù đặc tính hỏa diễm không giống nhau, nhưng kết quả lại không khác gì.

Dưới nhiệt độ nóng bỏng, hàng giả trên người Dạ Côn toàn bộ hòa tan, quả nhiên mấy món cha cho đều là hàng giả, mẫu thân cho đều là thật.

- Nếu như ngươi chỉ có chút bản lãnh này, vậy liền xin lỗi.

Dạ Côn lạnh giọng nói ra.

Chu tỷ đột nhiên nhảy về phía sau, trầm giọng quát:

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Dạ Côn cũng không trả lời, mà là lạnh nhạt nói ra:

- Các ngươi tìm biện pháp diệt trừ cái giọt nước kia giám thị, ta sao lại không phải? Cũng là các ngươi giúp ta một đại ân, ban đầu mọi người cười nói rất vui vẻ, nhưng chuyện gì đều có thể đùa, chỉ là không thể lấy đầu trọc ta ra để đùa.

- Ngươi là do tên Nguyên Hạo kia phái tới?

Chu tỷ trầm giọng chất vấn, lông tơ toàn thân như ngân châm bén nhọn.

- Nguyên Hạo là ai?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau