TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Lão sư của ngươi thật hung tàn

Từ Hàng Thiên Tôn của các ngươi chuyên làm những chuyện trộm gà bắt chó, đúng là nhân sĩ vệ đạo cấp bậc vương giả.

- Cái mũ giáp này không tệ, phù hợp với yêu cầu của lão sư, thậm chí sau khi mang lên cũng không có cản trở thị giác, giống như không có đội lên vậy.

Đát Từ bưng một cái mũ giáp nói ra, chuẩn xác mà nói không giống mũ giáp, mà là giống một cái phát quan tinh mỹ, tài liệu chính là Băng Vẫn hiếm thấy, cường độ Băng Vẫn cực kỳ cao.

Năm đó Vạn Ác Thiên Tôn dùng Thần Kiếm chém qua, chặt nửa canh giờ mới chém nát Băng Vẫn, bất quá lưỡi kiếm không có một chút biến hóa, rõ ràng tài liệu Thần Kiếm càng khủng bố hơn.

Băng Vẫn không chỉ cứng rắn, mà còn nhẹ, Vạn Ác Thiên Tôn cũng không có được bao nhiêu, muốn làm một kiện khôi giáp lại không đủ, chỉ có thể làm một cái phát quan.

Vạn Ác Thiên Tôn cũng là người có tính cách, phát quan bình thường tuyệt đối sẽ không làm.

Được rồi, thật ra là bởi vì có quá nhiều phát quan rồi, ngoại trừ bộ phận dùng cho phát quan, số còn lại đều dùng để chế tạo mặt nạ, Vạn Ác Thiên Tôn dùng Thần Kiếm chặt một ngày một đêm, chém Băng Vẫn thành bụi phấn, sau đó dung luyện tạo thành mặt nạ.

Vốn tưởng rằng không đẹp đẽ gì, thế nhưng sau khi kết hợp hai món lại với nhau thì quả thật rất không tồi.

Nhất là Thần Long phía trên phát quan do Thần Kiếm điêu khắc ra, sinh động như thật, khiến người nhìn tán thán không thôi.

Sau khi đội Vô Tướng Khôi vào, mặt nạ là trong suốt, thế nhưng ở trong mắt người khác thì nó vẫn tồn tại.

Cho nên nói, Vô Tướng Khôi vẻ ngoài kinh diễm, phòng ngự cực cao, dùng Thần Kiếm mới có thể phá phòng, tầm nhìn vô cùng tốt, là lựa chọn hàng đầu của nhân sĩ trang bức.

Đát Từ vừa mới nói xong, Đông Tứ liền oán giận nói ra:

- Nói nhảm! Ta đương nhiên biết, lúc lão sư luyện chế Vô Tướng Khôi, ta ở bên cạnh làm trợ thủ đấy, cuối cùng tự nhiên biến mất không thấy đâu.

Đát Từ nghe xong lần nữa yên lặng, bởi vì Vô Tướng Khôi này cũng là lão sư cho, lúc ấy lão sư nói, đây là ngoài ý muốn có được.

Đột nhiên, Đát Từ thấy một bộ áo giáp quen thuộc, đột nhiên quát:

- Đó không phải Trảm Hải Nguyệt Quang mà lão sư ta bị mất cắp ư? Tại sao lại ở chỗ của ngươi?!

- Ta làm sao biết được!

Đông Tứ ấp úng nói ra, lúc lão sư cho mình cũng không có nói gì cả.

- Năm đó lão sư vì luyện chế Trảm Hải Nguyệt Quang, đã hao phí tận trăm năm, còn ta vì tìm kiếm một loại tài liệu mà hao phí hết mười năm.

- Lợi hại như vậy sao...

Đông Tứ cắt một tiếng.

- Chính là lơi hại như vậy, ngươi tưng giết qua Long chưa?

Đông Tứ sửng sốt một chút, sau đó kinh hô một tiếng:

- Uầy! Còn Từ Hàng Thiên Tôn, thế mà đồ Long!

- Đó là ác long.

Ánh mắt Đát Từ bắt đầu phiêu hốt.

- Chỉ cần xuất phát từ trong miệng lão sư ngươi, đều là xấu, cắt...

- Ngươi đừng hòng nói sang chuyện khác, đồ vật của lão sư ta còn không phải nằm ở chỗ ngươi, khôi giáp này do long lân Thanh Hoa Cổ Long tạo thành, Thanh Hoa Cổ Long kia làm nhiều việc ác, lão sư dùng thời gian ba ngày mới thu phục được, dùng mỹ hảo trên đời thuyết phục Thanh Hoa Cổ Long cải tà quy chính.

Đông Tứ ha ha hai tiếng:

- Sau đó người ta không chịu, lão sư ngươi liền rút gân lột da người ta, nhìn chỗ nối tiếp trên khôi giáp này một chút, đều là gân rồng đi, Long lân lớn thế nào, hiện tại lại nhỏ như thế, sợ rằng lão sư ngươi đã dùng bí pháp gì khiến Thanh Hoa Cổ Long thu nhỏ, chậc chậc, còn tàn nhẫn hơn cả người Vạn Ác Tông chúng ta.

- Ta không biết.

- Còn có giáp vai, sừng rồng thật tốt bị cải tạo thành thế này, quả thật khiến cho người ta thất vọng đau khổ, còn có bao tay, đây nhất định là long trảo, còn có giáp ngực ở giữa nâng lên một đống, đừng tưởng rằng ta không biết, trăm phần trăm là long nhãn, chẳng qua là không có mở ra, trời ạ! Long đầu thế mà làm thành đai lưng!

- Quá tàn nhẫn, ta đều nói không được nữa, ồ, làm sao còn có trang sức nữa này.
Đông Tứ nhìn đai lưng có một sợi gì đó rủ xuống, treo một khỏa ám hắc tâm.

Đát Từ nói thầm một tiếng:

- Đó là râu rồng.

- Ngưu bức! Vật này hẳn là tim rồng đi! Giáp chân cũng là long trảo, đến bây giờ vẫn có mùi máu tươi thoang thoảng, sợ là đã dùng long huyết của con rồng kia luyện chế

Đông Tứ vừa mới dứt lời, chỉ thấy cục hơi nhô ở trung ương giáp ngực đột nhiên mở ra.

Một con mắt màu vàng kim bắn ra một đạo uy áp khủng bố.

Sắc mặt Đông Tứ và Đát Từ hoàn toàn thay đổi, trực tiếp kéo khăn trải bàn xuống, che lại.

- Đậu xanh! Còn sống???

Đông Tứ trầm giọng hỏi.

- Ách... có lẽ vậy...

Đông Tứ sợ ngây người, trầm giọng nói ra:

- Lão sư các ngươi biến một con rồng thành một bộ áo giáp, hơn nữa còn dùng phương thức cực kỳ tàn nhẫn, khó trách người ta âm hồn bất tán.

Đông Tứ nói xong trong lòng cũng có chút khẩn trương, mặc dù con rồng này treo, thế nhưng ánh mắt kia thật đúng là hù chết bảo bảo.

Cũng chỉ có lão sư mới là đối thủ, hai tên đệ tử chúng ta hoàn toàn không đánh lại.

Hai người lâm vào trầm mặc, sau đó liếc nhau, giật khăn trải bàn ra, rốt cục nhắm mắt.

- Này, con mắt còn lại nằm ở đâu?

Đông Tứ tò mò hỏi.

- Lão sư nói, nếu như đặt hai cái long nhãn ở ngực sẽ có chút kỳ quái, cho nên dùng phương pháp đặc thù, dung hợp hai cái long nhãn lại, cố định ở giữa ngực.

Đông Tứ giơ ngón tay cái lên:

- Ngưu bức! Luận tàn nhẫn, lão sư ta không bằng một nửa lão sư ngươi. - Năm đó Thanh Hoa Cổ Long giết đạo lữ của lão sư, bằng không thì lão sư cũng sẽ không như thế.

Đông Tứ nghe xong sững sờ, cũng không nói gì, biểu thị có thể hiểu được.

- Đúng rồi, Trảm Hải Nguyệt Quang này làm được cái gì?

Đông Tứ hỏi, mặc dù có, nhưng cho tới bây giờ chưa từng mặc qua, chủ yếu là không dùng được.

- Thanh Hoa Cổ Long khống thủy, Trảm Hải Nguyệt Quang cũng có năng lực như thế, long lân phòng ngự biến thái cỡ nào không cần ta nói đi, cùng thua kém Băng Vẫn kia, long uy vừa rồi ngươi cũng thấy được, nếu lão sư mặc bộ giáp này ra ngoài, căn bản không cần đánh.

- Vì sao?

Đát Từ lộ ra bộ dáng ngươi là thằng ngốc:

- Đều bị hù chạy.

Đông Tứ nhìn về phía long đầu ở đai lưng, dưới hông mang long tâm, Từ Hàng Thiên Tôn thật biết chơi.

- Có cần tìm cho lão sư một thanh vũ khí hay không?

Đát Từ đề nghị.

- Nhiều vũ khí như vậy, vạn nhất chúng ta chọn phải vũ khí lão sư không thích thì biết làm sao, nguyên bản chuyện tốt biến thành chuyện xấu, ngươi bị ngốc à?

Đông Tứ nhịn không được nói ra.

Đát Từ nghe xong cảm thấy cũng rất có lý, bất quá lại phát hiện một vấn đề:

- Ngươi nói lão sư không có tóc, có thể đội phát quan được không?

- Cũng đúng, hiện tại lão sư không có tóc...

- Hay là chúng ta cải tiến một chút đi?

- Cải tiến thế nào?

Đát Từ nhìn về phía mái tóc dài của Đông Tứ:

- Vì lão sư, quyên tặng tóc của ngươi đi.

Phốc!

Đông Tứ kém chút phun ra một ngụm lão huyết, vì lão sư có thể đầu rơi máu chảy, thế nhưng tóc... không thể không có!

Một bên khác, Dạ Côn cuối cùng nằm ở giữa giường, sau đó đưa tay ôm lấy hai vị thê tử, đã quen việc này rồi.

Mặc dù trong ngực Côn ca ôm thê tử đẹp như tiên nữ, thế nhưng trong lòng lại nghĩ đến, ngày mai phải vượt qua cửa ải kia như thế nào.

Chẳng lẽ chỉ có bại lộ thực lực thôi sao...

Không có biện pháp tốt hơn ư?

Phốc ~

Trong chăn đột nhiên phát ra một tiếng trầm muộn..

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi lập tức mở to mắt nhìn Dạ Côn.

- Ta không có, tuyệt đối không phải ta thả, không tin các nàng ngửi.

Chương 152: Biến thân đi đi

Chỉ thấy Nhan Mộ Nhi ngửi ngửi, biểu lộ vô cùng nghiêm túc.

Diệp Ly nhìn thấy một mặt mộng bức.

Dạ Côn nghiêm túc nói ra:

- Không phải ta thả.

Nhan Mộ Nhi nhẹ gật đầu:

- Hẳn là tỷ tỷ thả, còn có mùi cá tanh nồng đậm, hai chúng ta cũng không ăn cá.

Diệp Ly:...

Chuyện này ngươi cũng có thể đoán? Thế mà còn ngửi thản nhiên như thế, ngay cả phu quân đều rất chắm chú.

Hai người các ngươi đúng là...

- Ta đã nói mà, không phải ta thả, Ly Nhi nàng thế mà ở trong chăn đánh rắm, nếu không phải Mộ Nhi cẩn thận, chỉ sợ đã trách lầm ta.

Nhan Mộ Nhi cảm thấy có chút kỳ quái.

Diệp Ly đã cười đến phát khóc ở trong ngực Dạ Côn.

Nhan Mộ Nhi cắt một tiếng, nhịn không được nói ra:

- Phu quân, ngươi xem tỷ tỷ thật kỳ quái ~

- Đúng vậy, làm chuyện xấu còn vui vẻ như vậy.

- Phu quân đừng để ý tỷ tỷ, chúng ta đi ngủ.

- Vẫn là Mộ Nhi nghe lời.

- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha...

Diệp Ly đều sắp cười sặc, các ngươi là muốn làm ta chết cười phải không...

Ở bên trong tiếng cười duyên của Diệp Ly, Dạ Côn cũng chậm rãi ngủ, chuyện ngày mai, ngày mai tính.

Sáng sớm, một tia nắng mặt trời ấm áp chiết xạ vào nhà, bên tai vang lên tiếng chim chóc hót vui vẻ.

Dạ Côn mở mắt, lập tức nhìn về phía Ly Nhi bên phải, quả nhiên bả vai đã bị nước miếng làm ướt.

Sao không đổi được thói quen ngủ chảy nước miếng này cơ chứ... nhìn Mộ Nhi ngủ rất ngoan ngoãn kia, giống như một con mèo vậy, cuộn lại ở bên cạnh mình.

Bất quá hôm nay có chuyện quan trọng phải làm, hơn nữa còn phải vụng trộm đi.

Dạ Côn nhẹ nhàng rút tay ra, hai tay bị các nàng gối lên có chút tê, cổ các nàng không nhức sao?

Bất đắc dĩ, Dạ Côn đi xuống giường, mặc áo bào vào rồi lặng lẽ mở cửa ra ngoài.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đồng thời mở mắt ra nhìn đối phương, sau đó yêu kiều hừ một tiếng, lưng tựa lưng tiếp tục ngủ.

Lần lưng tựa lưng này giống như lúc trước, ngươi phốc một thoáng, ta phốc một thoáng, rất sung sướng.

Dạ Côn còn đi chưa được mấy bước, đã nhìn thấy Đông Tứ và Đát Từ tựa hồ đang chờ mình.

Thế nhưng bọn họ...

Tại sao bọn họ lại biến thành đầu trọc rồi!

Các ngươi lại không biết trân quý tóc của mình như thế, Côn ca ta muốn trân quý nhưng lại không được đây, các ngươi có xứng đáng với vạn sợi tóc xanh trên đầu mình không?

Đông Tứ và Đát Từ cũng là vì lão sư, được rồi... kỳ thật đêm qua phát sinh chuyện không thể đệ lộ ra ngoài.

- Tóc của các ngươi?

Dạ Côn trầm giọng hỏi.

- Làm đệ tử của lão sư, tóc của chúng ta quá dài.

Thế mà ở trước mặt lão sư tú tóc!

- Cho nên chúng ta quyết định từ bỏ.

Thế mà ở trước mặt Côn ca lãng phí tóc!

Sắc mặt Dạ Côn càng ngày càng đen, nhưng mà Đông Tứ và Đát Từ một mặt hoang mang, mình cũng học theo lão sư để đầu trọc, sao lão sư lại không vui.

- Lão sư, đã dựa theo yêu cầu của ngài chuẩn bị.

Trong lòng bàn tay Đát Từ có một chiếc nhẫn màu bạc, rất là tinh mỹ. Dạ Côn dĩ nhiên biết đây là cái gì, nhẫn trữ vật, là thứ vô cùng hiếm có, hàng cao cấp.

Vẫn luôn muốn tìm một cái, dù sao cũng khá thuận tiện.

- Đều ở bên trong?

- Lão sư chỉ cần hô một tiếng, biến thân! Trang bị liền sẽ tự động mặc lên người.

Đông Tứ và Đát Từ cũng rất nhọc lòng a.

- Biến thân???

Dạ Côn biểu lộ như vậy (⊙_⊙)?

- Lão sư, có vấn đề gì không?

- Có thể thay từ hay không.

- Có thể, lão sư cứ nói, ta sẽ giúp ngài đổi lại.

Dạ Côn sờ lên cái cằm, lập tức vỗ tay một cái, sau đó trầm giọng nói ra:

- Ác ma thức tỉnh từ trong giấc ngủ, ánh sáng nhân từ chiếu rọi đại địa, ta đến, các ngươi vong, biến thân đi, Ngân Sắc Nam Nhân!

Đông Tứ và Đát Từ biểu lộ là như vậy (๑°⌓°๑).

Nhìn biểu lộ của hai người, Dạ Côn nhàn nhạt hỏi:

- Không được ư?

Đông Tứ nuốt một ngụm nước bọt:

- Lão sư, không phải là không được, mà là quá dài, tốt nhất bảo trì ở trong ba chữ.

Dạ Côn hơi hơi che cái trán, bất đắc dĩ nói ra:

- Vậy thì thêm đi đi.

Đông Tứ và Đát Từ lần nữa mộng bức, chẳng lẽ lão sư vừa rồi không có nghe rõ à, là ba chữ.

Biến thân đi đi.

Này có bốn chữ rồi.

- Có vấn đề gì sao?

Dạ Côn hỏi.
Vẻ mặt lão sư ngươi bất thiện như vậy, cho dù có vấn đề, chúng ta cũng không dám hỏi.

- Không có vấn đề.

- Vậy thì tốt, hiện tại ta ra ngoài làm việc, lúc ta trở về phải làm xong đấy.

- Vâng, lão sư.

Nhìn bóng lưng lão sư rời đi, Đông Tứ và Đát Từ vẫn không nghĩ ra, biến thân đi đi, khẩu lệnh kỳ quái thật.

Dạ Côn không nói với bất kỳ ai, một mình chạy ra ngoài.

Đi vào trong một cái hẻm nhỏ, Dạ Côn hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất, nếu có người có thể nhìn thấy, lúc này Dạ Côn đang chạy vèo vèo ở trên nóc nhà.

Chỉ trong mấy hơi thở, Dạ Côn đã đi tới thành tây, hiện thân trong ngõ hẻm, sau đó điềm nhiên như không có việc gì đi ra.

Không Tỉnh Bình Khang Phường, Dạ Côn cũng không biết rõ lắm, bất quá khiến Dạ Côn tò mò chính là, địa phương thí luyện viện trưởng vì sao lại nằm ở Bình Khang Phường? Hay là nói, Bình Khang Phường trước kia không phải bộ giáng hiện tại?

Mang theo một chút nghi hoặc, Dạ Côn đi đến Bình Khang Phường.

Mà ở cửa ra vào Bình Khang Phường, lúc này kín người hết chỗ.

Châu trưởng! Thái Thú! Đô Úy tạm thời, thậm chí ngay cả Học Viện An Kinh Bùi Thiên, Quan Thanh đều tới.

Đương nhiên không thể thiếu Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long, Du Lương Hiên cũng ở trong đó.

Đại đa số người tới để chế giễu.

Nhưng khi Dạ Côn xuất hiện ở trong ánh mắt của mọi người, không thể không cảm khái một chút, tên Dạ Côn này rất có quyết đoán.

- Côn ca ngưu bức!

- Côn ca cố gắng lên!

Trong đám người, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền la rát cổ họng, hy vọng cuối cùng của huyện Thái Tây chúng ta... Côn ca nhất định phải đứng vững nha!

- Thiếu niên mặc áo trắng kia tên Côn ca sao? Đọc rất thuận miệng đấy.

- Đúng vậy, tuổi còn nhỏ mà đã đến khiêu chiến viện trưởng thí luyện, can đảm lắm.

- Vậy chúng ta cũng tới hô hai tiếng, động viên thiếu niên cố gắng lên.

- Đi.

- Côn ca cố gắng lên!

Không thể không nói, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền rất biết mang tiết tấu, toàn bộ khu vực xung quanh Bình Khang Phường, dần dần đều đang vang lên mấy chữ.

Côn ca cố gắng lên!

Người ở xa cũng không hiểu, chỉ là tham gia náo nhiệt với mọi người.

Bốn chữ này phảng phất xông phá Vân Tiêu, rung động lòng người.

Dạ Côn đều bị cảm động, những người xa lạ này thật tốt.

Mà gương mặt Dạ Thiếu Long khinh miệt, hừ một tiếng.

Dạ Chiếu cũng duy trì biểu lộ bình thường, chờ lúc nữa các ngươi hảo hảo tiễn vị Côn ca này một đoạn đường cuối cùng đi.

Bùi Thiên cùng Quan Thanh nhìn Dạ Côn chậm rãi đi tới, bộ pháp trầm ổn, hô hấp đều đặn, là một người trẻ tuổi không tệ, có thể duy trì trấn định ở dưới tình huống này.

Nhưng mà tất cả mọi người không biết, thời điểm Côn ca ở huyện Thái Tây, đã sớm hưởng thụ qua đãi ngộ như vậy.

- Dạ Côn, nghĩ kỹ chưa?

Ký Văn Sơn trầm giọng hỏi thăm, đây cũng không phải là chơi đùa, hôm nay nhiều người ở đây giám sát như vậy, muốn qua loa là chuyện không thể nào.

Dạ Côn chắp tay nói ra:

- Châu trưởng đại nhân, ta đã nghĩ thông suốt.

- Tốt! Không hổ là con cháu Dạ gia, phách lực cao minh!

Dạ Chiếu lập tức vỗ tay hô, ánh mắt lộ ra tán thưởng, chẳng qua là chỗ sâu ẩn giấu đi ý cười.

Chương 153: Học viện này không tầm thường

Nhưng Bùi Thiên lại nhẹ giọng nói ra:

- Dạ Côn, đừng bởi vì bị ta trục xuất, liền trong lòng còn có oán niệm, muốn lập tức thể hiện bản thân, đây cũng không phải chuyện đùa.

- Viện trưởng nói đùa, đừng bởi vì trục xuất ta, liền nghĩ rằng trong lòng ta có oán niệm, ta không có nhỏ mọn như vậy.

Dạ Côn mỉm cười nói.

Ánh mắt Bùi Thiên hơi hơi ngưng tụ, tựa hồ không vui.

- Không còn sớm, nếu Dạ Côn quyết định tiếp nhận, vậy chúng ta đương nhiên sẽ cho người trẻ tuổi một cơ hội, đi thôi.

Trương Cẩn khẽ cười nói, Dạ Côn nhìn nụ cười này, trong lòng kỳ thật có chút khác thường.

Ký Văn Sơn liếc mắt nhìn Dạ Côn, khẽ lắc đầu, quay người tiến vào Bình Khang Phường.

Bình Khang Phường đã rất lâu không có náo nhiệt như thế, nhiều đại nhân vật như vậy tiến vào, khiến rất nhiều bách tính Bình Khang Phường nơm nớp lo sợ.

Sợ chọc giận những người này, đến lúc đó ngay cả cơ hội sinh hoạt bên trong Bình Khang Phường cũng mất.

Dạ Côn nhìn bộ dáng hoảng sợ của đám người xung quanh liền khẽ cau mày, lòng tự tôn của bọn họ đã sớm đã bị san bằng, nhìn những khuôn mặt non nớt, ánh mắt của đầy tò mò của những hài tử, nhưng lại bị phụ mẫu kéo sang chỗ khác.

Sợ hài tử dốt nát chọc giận những vị quý nhân này.

Mặc dù là lần thứ hai nhìn thấy, nhưng trong lòng Dạ Côn vẫn tương đối kinh ngạc, rõ ràng cùng sinh hoạt ở trong An Khang châu, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác bọn họ đang sống trong luyện ngục vậy.

Đi bộ chừng mười lăm phút đồng hồ, đoàn người rốt cuộc đã đến nơi.

Dạ Côn nhìn cánh cửa lớn không có lấy một tấm bảng hiệu, xung quanh trải đầy lá khô, cũ nát không thể tả, xem ra đã rất lâu rồi không có người quét dọn qua.

Chẳng lẽ Không Tỉnh ở bên trong? Không Tỉnh này rốt cuộc là thứ gì, là vật thể, hay là người?

- Dạ Côn, chìa khoá.

Ký Văn Sơn lên tiếng hô.

- Hả?

Dạ Côn không có kịp phản ứng, ta làm sao có thể có chìa khóa nơi này.

Dạ Thiếu Long khinh miệt nói ra:

- Ngươi không phải muốn làm viện trưởng à? Ngay cả học viện của mình cũng không biết sao?

Dạ Côn lập tức hiểu ra, nơi này chính là... học viện tương lai của mình

Rất nghèo túng.

Dạ Côn cầm lấy chìa khoá tiến đến, mở khóa cửa ra, đẩy đại môn vàng đỏ trầm trọng ra, lập tức có một cỗ tà phong chấn động nghênh đón.

Mọi người không khỏi đưa tay che mắt.

Quan Thanh quát lạnh một tiếng:

- Tiểu yêu tiểu quỷ còn dám lỗ mãng!

- Pháp Đạo Thập Chương, Thanh Cảnh!

Chỉ thấy ở trên không học viện xuất hiện một đạo tường vân, lập tức ầm ầm hạ xuống, học viện phảng phất chìm ngập ở bên trong tầng mây.

- Đạo pháp của phó viện lại tăng trưởng không ít, không ngâm xướng liền có thể dùng ra thập chương.

Ba Đài chắp tay cười nói, tựa hồ có ý tứ lôi kéo, Bùi Thiên nghe nói như thế liền quay đầu đi.

- Thái Thú quá khen.

Quan Thanh nói xong cũng không có biểu hiện gì, Ba Đài tựa hồ bị lạnh nhạt. Nhưng Dạ Chiếu lại từ tốn nói:

- Phó viện thật đúng là dụng tâm.

- Dạ gia chủ, học viện này đã bỏ trống hơn ngàn năm, khó tránh khỏi sẽ có một ít đồ vật không sạch sẽ, dọn dẹp một chút cũng là chuyện bình thường.

Dạ Chiếu cười cười không nói gì.

Dạ Côn nghe thấy, đồ vật không sạch sẽ!

Làm sao đột nhiên cảm giác có một cỗ hàn ý chạy dọc sống lưng, tựa như có người đứng ở phía sau, hai tay chuẩn bị bóp cổ của mình, mà mình lại không nhìn thấy.

Mọi người chỉ chờ khoảng mười lăm phú, mây mù đã dần tán đi, chỉ thấy bên trong học viện sáng sủa hơn rất nhiều, trước đó một chút tia nắng đều không có, mặt trời trên đầu rõ ràng sáng rực thế kia.

Dạ Côn thầm nghĩ, trong này sẽ không thật nháo quỷ đấy chứ?

Đi vào cửa lớn, hiện ra ở trước mắt chính là... mấy cát bãi...

Chuyện này khiến Dạ Côn nghĩ đến Tu Luyện Viện ở huyện Thái Tây, làm sao lại giống như vậy? Khác biệt duy nhất chính là xung quanh đều được phân khu, xen ra được thiết kế tỉ mỉ, do hành lang gấp khúc tới ngăn cách.

So với Học Viện An Kinh, ở đây mới giống một cái học viện tu luyện, Học Viện An Kinh tựa như là chỗ chỉ có quý tộc mới có thể đến.

Được rồi, đúng là không có cách nào so sánh được.

Bỗng nhiên, Bùi Thiên bên cạnh từ tốn nói:

- Dạ Côn, đừng xem thường nơi này, nơi này từng bồi dưỡng ra một đời Kiếm Đế đấy.

- Kiếm Đế? Nguyên Tôn Kiếm Đế?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi, bởi vì trên sử sách ghi chép, Nguyên Tôn Kiếm Đế hẳn là sinh ra ở Thái Kinh hiện tại mới phải, cũng không có nói đã từng tu luyện ở đây.

- Sách sử đều là do hậu nhân viết, dĩ nhiên sẽ hơi cải biến, không ảnh hưởng đại cục, nếu như nơi này được thế nhân biết đế, có lẽ trên sử sách đã có ghi chép.

Bùi Thiên thở dài nói ra, tựa hồ cảm thấy tiếc hận.

Trương Cẩn nhìn bãi cát trước mắt từ tốn nói:
- Lúc còn chưa có Thái Kinh, nơi này chính là Tu Luyện Viện mọi người hướng tới.

- Trong lúc kiến tạo An Khang châu, phải bảo đảm lưu lại nơi này, đây là dặn dò của Nguyên Tôn Kiếm Đế.

Ký Văn Sơn chắp tay nói ra.

Lúc này, sau lưng bỗng nhiên xuất hiện một đạo âm thanh khác.

- Mà ở trong này có một cái giếng, đáy giếng phong ấn ba con hung thú. Năm đó Nguyên Tôn Kiếm Đế đánh bại bọn nó, quang vinh lấy được xưng hào đại đệ tử, cuối cùng Thái Kinh khai quốc, Nguyên Tôn Kiếm Đế dùng nơi này làm nơi thí luyện viện trưởng, đáng tiếc hiện tại chẳng qua là một cái bài trí.

Mọi người nhìn lại, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc tán thán, tất cả mọi người chắp tay hô:

- Đạo Đức Tử!

Đạo Đức Tử giơ quải trượng, bên trên quải trượng vẫn treo ba bầu rượu như cũ, theo quải trượng di chuyển, phát ra tiếng vang keng keng keng.

Dạ Côn làm sao lại không biết Đạo Đức Tử được, lúc trước còn hù người ta chạy.

Đạo Đức Tử đến đây, khiến mọi người không tưởng tượng được, Dạ Côn cũng không ngờ, bất quá nghĩ lại một thoáng, lão sư đột nhiên mất tích, hẳn là đi tìm Đạo Đức Tử, cho nên hiện tại mới xuất hiện hỗ trợ.

Bất quá chuyện mọi người nói ngược lại khiến Dạ Côn thật ngoài ý muốn, trước khi Thái Kinh thành lập, nơi này lại là Tu Luyện Viện mà tất cả mọi người hướng tới.

Ngay cả Nguyên Tôn Kiếm Đế đều từng tu luyện ở trong này, dựa theo đạo lý mà nói không nên suy bại như thế mới đúng, tại sao lại nát đến mức này?

Không phải nên danh lưu thiên cổ sao?

- Dạ Côn, đã lâu không gặp.

Đạo Đức Tử hướng phía Dạ Côn hô.

Dạ Côn chắp tay hô:

- Đạo Đức Tử tiền bối.

Mọi người lần nữa sững sờ, Dạ Côn thế mà quen biết với Đạo Đức Tử? Không phải chứ?

Đạo Đức Tử mở lời không thể không khiến tất cả mọi người trầm tư một chút.

- Lần trước còn chưa kịp uống ly rượu mừng đã phải rời đi, lần sau phải bổ sung cho lão đầu tử đấy.

- Nhất định.

Dạ Côn nghe thấy giọng điệu này, càng xác định là do lão sư gọi tới.

Côn ca ta muốn điệu thấp, nhưng lão sư không đồng ý a, Côn ca ta còn có biện pháp gì đây?

Dạ Thiếu Long đánh chết cũng không tin, Dạ Côn thế mà quen với Đạo Đức Tử, hai nhà các ngươi không phải người đồng đạo, chẳng lẽ quen nhau ở trong nhà xí ư?

Cha ngươi cũng từng ngâm qua ở trong nhà xí.

Mọi người không thể không kinh ngạc tán thán, Dạ Côn thành hôn, Đạo Đức Tử thế mà cũng tới.

Nhưng nếu như biết nội tình, cũng sẽ không nghĩ như vậy, tỉ như Trương Cẩn cùng Dạ Chiếu đều biết, Đạo Đức Tử xuất hiện không phải tham gia hôn lễ, mà là dẫn người đi..

- Quan Thanh, vẫn còn là phó viện trưởng?

Đạo Đức Tử chăm chú nhìn Quan Thanh, tựa hồ muốn nói, đã nhiều năm như vậy, vẫn không đuổi được lão già kia xuống sao?

Quan Thanh mang theo tôn kính chắp tay nói ra:

- Học sinh cô phụ kỳ vọng của lão sư.

Chương 154: Côn côn ~

Nghe nói như thế, Dạ Côn cũng cảm thấy quan hệ giữa Đạo Đức Tử cùng Bùi Thiên không tốt.

Nhưng Đạo Đức Tử là Pháp Đạo đệ nhất nhân, Bùi Thiên viện trưởng dám chọc? Có chút kì quái nha.

- Quan Thanh còn trẻ, cần phải ma luyện nhiều hơn.

Bùi Thiên chắp tay nhẹ nói ra.

Đạo Đức Tử nhìn động tác Bùi Thiên, cười cười không nói gì, vô cùng không nể mặt mũi, mà Bùi Thiên thu hồi động tác, cũng không nhìn thấy một chút khó chịu nào.

Chuyện này khiến Dạ Côn cảm thấy quá kỳ quái, quan hệ có chút phức tạp.

- Đi thôi, đều đứng ở cửa ra vào làm gì.

Đạo Đức Tử chống đỡ quải trượng đi đến chỗ sâu trong hành lang gấp khúc, nhìn mọi ngươi xung quanh.

Đoàn người đi theo, ở trước mặt Pháp Đạo đệ nhất nhân, Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long cũng không dám làm càn, Du Lương Hiên từ đầu tới đuôi không nói một câu, người này chỉ đợi nói trúng tim đen, cũng không nói nhảm.

Dạ Côn tưởng rằng học viện của mình tương đối nhỏ, dù sao lúc ở trước cửa, tường vây rộng như thế, bên trong chỉ có vài khoảnh đất cát.

Nhưng...

Dạ Côn rất nhanh liền ý thức được mình sai lầm, học viện rất lớn! Rất lớn! Rất lớn!

Đoàn người đi chừng nửa canh giờ, cuối cùng mới đi tới hậu viện của học viện.

Một cây cổ thụ đứng sừng sững ở trung ương, trên cành có vô số dây leo quấn quanh nóc nhà, ánh nắng đều bị cây mây ngăn cản gần hết, chỉ có một vài tia nắng xuyên thấu qua khe hở chiếu xuống mặt đất.

Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, hậu viện này âm khí rất nặng nha.

Nhất là cái cây này, vừa nhìn đã thấy sợ rồi.

- Cổ Sâm Thụ có dấu hiệu sinh trưởng.

Đạo Đức Tử ngước nhìn Cổ Sâm Thụ, ánh mắt hơi trầm trọng.

Quan Thanh chắp tay nói ra:

- Lão sư, Cổ Sâm Thụ đã khô cạn.

Đạo Đức Tử sửng sốt một chút, miễn cưỡng cười nói:

- Người đã già, đã sinh ra ảo giác.

Dạ Côn muốn hỏi đây cà cây gì? Sao cảm thấy Đạo Đức Tử có chút kỳ quái nhỉ?

Ở phía sau Cổ Sâm Thụ có một cái giếng.

Mọi người đi đến phía sau Cổ Sâm Thụ, Dạ Côn nhìn cái giếng đen kịt kia liền cảm thấy cả người không thoải mái, tạo hình kinh dị thật.

Lâu rồi không có ai nhảy đi.

- Dạ Côn.

Đạo Đức Tử nhẹ giọng kêu.

Dạ Côn chắp tay nói:

- Đạo Đức Tử tiền bối.

- Dưới đáy giếng có ba con hung thú, thật lâu trước đây dùng để sát hạch đệ tử, hiện tại biến thành sát hạch viện trưởng, ba con hung thú lần lượt là Ngân Cổ Câu, Huyền Đế Nghĩ, Hỏa Liệt Chu, đều là dã thú huyền giai, không có thực lực Kiếm Đế, sợ rằng sẽ bị giết chết, Dạ Côn, ngươi nghĩ kỹ chưa?

Đạo Đức Tử trầm giọng hỏi thăm.

Đều đã đến lúc này, chẳng lẽ còn nói không đi sao, cái bức này cũng đã trang, cho dù đớp phân cũng phải lắp xuống...

Thực sự không được liền dùng phương pháp của Đát Từ đi, dùng chân thiện mỹ cảm động mấy con hung thú kia.

Thật đúng là xem hung thú đều là đồ đần độn.

Nếu quả thật hết cách thì đành bại lộ thực lực vậy, chuyện này sẽ khiến người ta trợn tròn mắt, bất quá bị thương vẫn là đệ đệ đáng thương.

Dạ Thiếu Long nhịn không được nói ra:

- Tốt nhất đừng đi, sẽ chết.

- Đúng vậy đó chất nhi, phải suy nghĩ cho kỹ, đây cũng không phải chuyện đùa, nếu ngươi có mệnh hệ gì, vậy đại ca phải làm sao, ngày ngày trong nhà lấy nước mắt rửa mặt.

Dạ Chiếu thế mà đau nhức hô lên, đúng là đã làm khó y.

Nhưng vào đúng lúc này, lại có một tiếng ngựa hí vang lên. Dạ Côn nhìn lại phía sau, trên bầu trời có một đầu ngựa trắng đang giương cánh, tản ra ánh sáng sinh động.

Là Bạch Ngọc Mã!

Người nào trang bức như vậy? Côn ca ta chỉ đi sát hạch mà thôi, làm sao đại nhân vật đều cảm thấy hứng thú như vậy, nhất định phải chạy tới kéo một đợt cừu hận trong lòng mới dễ chịu một chút sao?

Đúng thật là không hiểu được suy nghĩ của những người này, Côn ca ta thoạt nhìn dễ khi dễ như vậy sao?

Trong lúc Dạ Côn đang nhìn chiếc xe ngựa bay đến.

Đột nhiên một bóng người vén rèm lên, đứng dậy.

Dạ Côn ánh mắt co lại một chút.

Thế nào lại là...

Cha!

Nhìn tư thế chống nạnh của cha một chút, còn có ánh mắt nhìn từ trên xuống, hoàn toàn xem thường hết thảy.

Luận trang bức, cha vẫn là tiền bối a!

Trong lúc Dạ Côn đang cảm thán lão cha thật ngưu bức, cha liền hét thảm một tiếng, rớt xuống...

Khóe miệng Dạ Côn giật một cái.

Chỉ thấy mẫu thân đi ra, sau đó dùng giọng điệu yêu chiều hô to:

- Côn Côn ~

Dạ Côn:......

Mẫu thân à, có thể đừng gọi là Côn Côn hay không, nơi này có rất nhiều người, không thể gọi cái tên khác sao...

Gọi như vậy sẽ khiến Côn ca ta giống như một đứa bé vây.

Dạ Côn còn chưa cảm thán xong, chỉ thấy hai bóng người đẹp tiếp tục xông ra, giọng dịu dàng hô:

- Côn Côn ~

Trên trán Dạ Côn đều xuất hiện hắc tuyến, hai cô nàng này thế mà học mẫu thân hô.

Các ngươi rốt cuộc muốn làm vợ ta, hay là muốn làm mẹ ta?!

Bạch Ngọc Mã vững vàng hạ xuống phía sau không xa, Đông Môn Mộng nhảy xuống, trong lúc Dạ Côn còn đang nây người, ôm chặt lấy.
- Côn Côn! Chuyện lớn như vậy thế mà không nói cho mẫu thân biết! Ngươi nói ngươi có đáng đánh hay không!

Đông Môn Mộng giận đến vỗ lưng Dạ Côn, chẳng qua là khí lực rất nhỏ, chính là "mẫu thân thức - nũng nịu".

Dạ Côn có chút ngổn ngang, tới quá đột nhiên.

- Mẫu thân, con không muốn làm mọi người lo lắng.

Dạ Côn nhẹ nói ra, trong lòng vẫn rất ấm áp, không có gì sánh bằng một gia đình tốt cả.

- Tiểu tử thúi! Thế mà không nói cho ta nghe! Một mình chạy tới!

Dạ Minh rơi xuống rốt cục chạy tới, kiểu tóc thế mà không chút ngổn ngang, không hổ là lão cha.

- Đại ca, ngươi đúng là không được, lại gạt ta!!!

Dạ Tần cũng từ trên xe ngựa nhảy xuống.

Vẻ mặt Dạ Côn vô cùng nghi hoặc, đến cùng là ai nói cho phụ mẫu biết?

- Côn Côn ~

- Côn Côn ~

Nghe thấy tiếng hô nũng nịu của thê tử, lông tơ Dạ Côn đều dựng đứng cả lên, chưa kịp né tránh đã bị thê tử ôm vào.

- Gọi phu quân.

- Anh anh anh ~

- ......

Mọi người Dạ gia đến, khiến đoàn người bên cạnh có chút trầm nặng.

Thoát khỏi vòng tay của thê tử, Dạ Côn hướng phía phụ mẫu chắp tay:

- Cha, mẹ, con phải đi hoàn thành viện trưởng sát hạch.

Đông Môn Mộng đột nhiên bảo Dạ Côn đi qua, Dạ Côn nghi hoặc đi đến bên cạnh mẫu thân.

Chỉ thấy Đông Môn Mộng đột nhiên lấy ra một kiện áo bào.

Lúc xuất hiện ở trong mắt mọi người, ánh sáng kim sắc kia dường như muốn chiếu sạ ánh nắng trở về.

Đạo Đức Tử lộ ra vẻ kinh ngạc tán thán:

- Chẳng lẽ đây là...

- Không sai, Kim Lũ Bào.

Đông Môn Mộng từ tốn nói, trực tiếp khoác lên người Dạ Côn đang mộng bức.

Kim Lũ Bào hiện lên màu vàng kim, tản ra ánh vàng chói mắt, quan trọng nhất chính là có thể ẩn tàng khí tức.

Mặc Kim Lũ Bào vào, cho dù đánh lén Kiếm Đế, chỉ cần thực lực đủ, liền tuyệt đối có thể tạo thành tổn thương.

Trong những trận quyết đấu, tác dụng của Kim Lũ Bào thực sự quá lớn, cảm giác còn có hiệu quả gây mù.

- Đây chính là Kim Lũ Bào?!

Bùi Thiên trầm giọng nói ra, nghe nói qua có một kiện áo bào như vậy, nhưng đây quả thật là lần đầu nhìn thấy.

Quan Thanh cũng kinh ngạc tán thán.

Đương nhiên còn có châu trưởng Ký Văn Sơn, tuy là châu trưởng nhưng cũng chưa từng thấy qua vật phẩm trâm quý như thế.

Trương Cẩn khá là bình tĩnh, cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Ba Đài cũng như vậy.

Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long đều không nói.

Cũng không có quy định không cho phép mang mang đồ vào, dù sao bước lên đỉnh, có người nào không chuẩn bị đầy đủ đâu.

Chương 155: Cha, được rồi được rồi...

Nhưng mà vấn đề là trang bị quá tốt rồi đi. Thiên Huyền y bào đều xuất hiện. Thiên Huyền pháp khí như thế, đặt ở tông môn khác, đó chính là pháp khí trấn tông, các ngươi lại lấy ra giống như hàng vỉa hè...

Nhưng mà Dạ Côn còn không kịp phản ứng, cha đã lập tức đội thứ gì đó lên đầu mình

- Thú Vương Trụ!

Trương Cẩn nhịn không được kinh hô một tiếng.

Tất cả mọi người nhìn Thú Vương Trụ trên đỉnh đầu Dạ Côn, hoàn toàn bị chấn nhiếp.

Đạo Đức Tử trầm giọng nói ra:

- Nghe nói tài liệu luyện chế Thú Vương Trụ là hài cốt dã thú chi vương chế thành, có thể chấn nhiếp hết thảy dã thú đê giai, nhường chúng thần phục.

Ôi trời ạ, đây không phải là đang gian lận sao?

Không không không! Đây không chỉ là đang gian lận, mà còn đang biến tướng khoe khoang! Đúng là không biết xấu hổ!

Mặc Kim Lũ Y, phối hợp vớiThú Vương Trụ, ngươi có thể yên tâm nằm ngủ trên lưng Ngân Cổ Câu ngủ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng muốn cho phu quân một chút gì đó, như thế mới có thể thể hiện tình yêu của mình, bằng không làm sao mê hoặc được Côn ca.

Nhưng mà không thể cho a.

- Côn Côn, cầm lấy Túc Diệt Nhận.

Trong tay Đông Môn Mộng đột nhiên xuất hiện một thanh đại đao bốc lên lục hỏa.

Vừa xuất hiện, mọi người liền cảm thấy một cỗ uy áp cường đại bao phủ.

Dạ Minh cũng lấy ra một thanh trường thương bốc lửa:

- Con à, cũng mang theo Xuyên Sơn Thương đi.

Xuyên Sơn Thương màu đỏ vừa xuất hiện, nhiệt độ xung quanh lập tức tăng lên.

Người bên cạnh đã cứng ngắc lại, đậu xanh! Đây là đang khoe khoang! Khoe khoang trần trụi!

- Côn Côn, còn có Quỷ Dương Kỳ.

- Con à, cầm lấy Diệt Bá Tiểu Kiếm.

- Côn Côn, đây là Phá Nhạc Cung.

- Con à, Phá Nhạc Cung phải phối với Bắc Hàn Tiễn mới được.

- Còn có Tịnh Nghiệp Ấn.

- Vô Song Song Kiếm.

- Quỷ Khốc Thuẫn đặt ở trên lưng.

- Phủ lên Thực Cốt Tiên.

Dạ Côn cứ như vậy chết lặng đứng đấy, chphụ mẫu hai người liên tục treo đồ ở trên người mình.

Lúc này hai vai Dạ Côn cắm Quỷ Dương Kỳ, hai tay cầm Vô Song Song Kiếm, cõng Quỷ Khốc Thuẫn, còn có Túc Diệt Nhận, Xuyên Sơn Thương, Phá Nhạc Cung.

Bên hông hoàn toàn treo đầy.

Côn ca ta hiện tại chính là kho pháp khí Thiên Huyền di động, toàn thân từ trên xuống dưới phóng đủ mọi màu sắc, muốn làm Thiên Can đều được.

Người bên cạnh đã xem ngây người, ngươi chơi như vậy, sau này có ai dám chơi với ngươi nữa?

Nhưng mà Dạ Minh hình như vẫn chưa yên tâm, tay phải vừa nắm.

Tầng mây trên bầu trời An Khang châu lập tức ngưng tụ.

Dạ Côn thấy động tác của cha liền lập tức hô:

- Cha, được rồi được rồi... chuyện nhỏ mà thôi.

Dạ Minh hừ lạnh một tiếng:

- Ta xem ai dám khi dễ Côn Côn nhà ta!

Ngươi làm như vậy, sẽ không có ai dám làm bằng hữu với Côn Côn nhà ngươi, động một chút lại triệu hoán Thần Kiếm.

- Tam ca, đừng kích động, chúng ta đều là người tốt.
Dạ Chiếu gạt ra nụ cười hô, đại ca thế mà có thể nhẫn như thế, bảo tàng của Dạ gia còn không nhiều bằng Dạ Côn lúc này.

Dạ Thiếu Long cũng phụ họa nói:

- Đúng vậy đó tam bá, là Dạ Côn tự mình muốn tới.

Trong lòng Dạ Côn thở dài, cha mẹ lại lấy mình ra trang bức rồi...

Mình vẫn còn quá trẻ.

- Côn Côn, sau khi nhảy xuống liền đi thẳng vào trong, lấy đi một ngọn lửa trên người Hỏa Liệt Chu là được.

Dạ Minh vỗ vỗ bả vai nhi tử nói ra.

Khảo hạch này cũng không cần chém giết gì, chẳng qua chỉ lấy đi một vật.

Loại phương thức này không chỉ rèn luyện thực lực, mà còn rèn luyện năng lực phán đoán cá nhân.

Thế nhưng Dạ Côn mặc một thân Thiên Huyền pháp khí, có thể cưỡi Ngân Cổ Câu, nắm Huyền Đế Nghĩ, bảo Hỏa Liệt Chu chắp tay dâng ra hỏa diễm trên người.

Hiện tại Dạ Côn cũng không ngờ, chuyện mình suy nghĩ nát óc, thế mà lại được phụ mẫu giải quyết gọn gàng như vậy.

Trời ạ... cảm giác "vận rủi" vẫn đang chực chờ xung quanh a.

Chẳng lẽ đợi chút nữa nhảy xuống, còn còn kỳ tích phát sinh sao?

Dựa theo tiết tấu này, phía dưới hẳn là không có Thiên Tôn, nhưng nói không chừng cho mình gặp được một quả trứng thần thú ngưu bức thì sao?

Nghĩ đến đây, biểu lộ Dạ Côn liền thống khổ.

Dạ Thiếu Long nhìn bộ dáng của Dạ Côn, hai tay nắm thật chặt.

Mình ngay cả một kiện đều không có! Trên người hắn treo đầy, còn lộ ra vẻ mặt thống khổ kia.

Tên Dạ Côn trời đánh này!

Đúng là không biết xấu hổ!

Du Lương Hiên nhìn Dạ Côn, trên mặt ngoại trừ kinh ngạc tán thán, còn có ghen ghét thật sâu... không sai... chính là ghen ghét...

Có hai thê tử tuyệt thế, phụ mẫu yêu chiều vô biên, trên thân treo đầy bảo vật mà người khác cả một đời cũng không có được.

Vì sao! Vì sao!

Vì sao mình không có được, hắn thế mà đều có được tất cả!

Lão thiên bị mù rồi sao?! Dạ Côn trước đó còn tưởng rằng một đường đánh tới, nguyên lai không phải, hoàn toàn không còn gì để nói.

- Con biết rồi.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, cảm thấy Thú Vương Trụ trên đầu có chút nặng.

- Phu quân cẩn thận nha.

- Đại ca, mặc dù ngươi lại gạt ta, nhưng vẫn phải chú ý an toàn.

Cha cùng mẫu thân cho trang bị tốt như vậy, đại ca ngươi nhảy xuống, dạo một vòng bên dưới là được.

- Được, ta sẽ lên ngay.

Dạ Côn nhìn người trong nhà cười cười, sau đó đi đến miệng giếng.

Theo Dạ Côn bước đi, mấy món bảo vật trên người hắn va chạm vào nhau kêu cách cách.

Có thể khiến cho nhiều pháp khí Thiên Huyền như vậy đụng vào nhau, phát ra âm thanh như thế, sợ rằng gần như toàn bộ người ở đây đều chưa từng nghe qua.

Bất quá, nghe rất êm tai.

Đạo Đức Tử nhìn bảo vật trên người Dạ Côn, cho dù tâm tình bình lặng như nước cũng xuất hiện gợn sóng.

Ký Văn Sơn cảm thấy mình cược đúng rồi.

Trương Cẩn cảm thấy, sư phụ của mình giấu quá sâu...

Bùi Thiên cùng Quan Thanh cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Mà Côn ca loảng xoảng loảng xoảng đi đến miệng giếng, quay đầu hỏi:

- Gỡ xuống một gốc hỏa là được rồi?

Ngươi một thân bảo vật như thế, đừng nói một gốc phát hỏa, bảo bọn chúng làm tiểu đệ còn được, chuẩn xác mà nói, chỉ cần mang theo Thú Vương Trụ là được.

Những thứ khác đều là dư thừa.

Dạ Côn nhìn thấy Đạo Đức Tử gật đầu, thở dài, nhảy một cái.

Mọi người không hiểu rõ, rõ ràng mang nhiều trang bị tốt như thế, lại còn thở dài, đến cùng là vì chuyện gì.

Côn ca ta buồn rầu, phàm nhân các ngươi làm sao hiểu được.

Cái nhảy này, có lẽ Côn ca ta lại phải biến mạnh...

Phải biết, lần trước nhảy hai lần, liền trực tiếp vô địch.

Trong tay Quan Thanh ngưng kết ra một giọt nước, theo Dạ Côn nhảy xuống, phía trên không trung liền xuất hiện một tấm màn nước...

Xuất hiện hình ảnh ngũ quang thập sắc, Dạ Côn thật đẹp ~

Dạ Minh và Đông Môn Mộng cho ra nhiều bảo vật như thế, chủ yếu là chấn nhiếp người, dù sao hai người đều biết Côn Côn nhà mình không đơn giản, một cái viện trưởng sát hạch rất nhẹ nhàng, nhưng mượn cơ hội này, để mọi người biết một chuyện, đừng hòng lấn chúng ta!

Các ngươi làm không nổi!

Lúc này Dạ Côn đang rơi xuống, giếng này thật đúng là rất sâu, hơn nữa càng rơi càng lạnh... cuối cùng không khí đã lạnh buốt.

Nếu không phải trên người có Kim Lũ Y, cả người đều muốn run.

Bành một tiếng!

Hai chân Dạ Côn chạm đất đất, một thoáng không có khống chế lực lượng rơi xuống đất, toàn bộ miệng giếng đều lắc lư.

Mà ở phía trên....

Đó là toàn bộ mặt đất đều đang lắc lư, chuẩn xác mà nói là toàn bộ An Khang châu đều đang nhẹ nhàng lắc lư.

- Có Thiên Huyền pháp khí gia trì, thế mà có thể giúp một đứa bé phá ra uy lực bực này.

Bùi Thiên sợ hãi than một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau