TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Côn ca bị nhằm vào

Dạ Tần lo lắng là đúng, Dạ Côn cũng nghĩ đến chuyện này, thế nhưng hắn chỉ có thể đi bước nào hay bước nấy.

- Côn ca, có nắm chắc không?

Phong Điền thấp giọng hỏi, nếu lúc nữa ngay cả châu trưởng cũng chọc giận, vậy bọn họ sẽ thật lạnh.

Côn ca đúng là đi tới chỗ nào, chỗ đó liền xảy ra chuyện....

- Côn ca ta từng khiến các ngươi thất vọng chưa?

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai Phong Điền cười nói.

Nhìn nụ cười tự tin của Côn ca, nội tâm Phong Điền cùng Nguyên Chẩn lập tức bình ổn lại, Côn ca chính là có sức hút như thế.

Thủ vệ rất nhanh đã chạy ra, chắp tay nói ra:

- Vị công tử này, mời vào.

Dạ Côn chắp tay hoàn lễ, đoàn người chuẩn bị đi vào châu phủ.

Bất quá thủ vệ lại bổ sung một câu:

- Chỉ một mình công tử đi vào, những người khác xin đợi ở bên ngoài.

Dạ Côn nhẹ gật đầu:

- Các ngươi chờ ở bên ngoài một chút.

- Phu quân, cẩn thận.

- Đại ca, chú ý an toàn.

- Côn ca, bây giờ ngươi chính là hy vọng cuối cùng của chúng ta, bằng không thì chúng ta sẽ bị mọi người ở huyện Thái Tây chê cười.

Dạ Côn cười cười, theo thủ vệ đi vào châu phủ.

Nhìn bên ngoài châu phủ khá phổ thông, thế nhưng bên trong lại có một phong vị khác hẳn, rõ ràng được thiết kế tỉ mỉ, thậm chí còn mang một cỗ uy nghiêm, khắp nơi xung quanh đều có rất nhiều thủ vệ, ngưng tụ ra một cỗ khí tức nghiêm nghị.

Dọc theo hành lang gấp khúc, Dạ Côn theo thủ vệ đi qua chính đường, tiến vào thư phòng phía sau.

- Châu trưởng đại nhân, người tới.

Thủ vệ đứng ở ngoài cửa hô.

- Vào đi.

Thủ vệ mở cửa ra, Dạ Côn nhẹ gật đầu, đi vào trong thư phòng.

Vốn cho là chỉ có một mình châu trưởng, thế nhưng ngàn vạn lần không nghĩ tới, Ba Đài cũng ở nơi đây, hơn nữa còn có một người...

Người này nhìn rất quen mắt, trước kia đã từng gặp.

Dạ Côn đột nhiên lầm vào hồi ức, sau đó lập tức nghĩ tới, khi đó tư thục tổ chức văn võ tranh tài, Ba Đài lúc ấy dẫn y xuất hiện.

Không sai!

Này người chính là Trương Cẩn!

Phía Thái Kinh nhận được tin tức, Thánh Nhân chấn nộ, giao việc này cho Thiên La Viện xử lý.

Viện trưởng Thương Minh trực tiếp giao nhiệm vụ cho Trương Cẩn, cần phải ném tội danh lên trên đầu Dạ Minh. Mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, đây là chuyện Thánh Nhân muốn nhìn thấy.

Sau khi Trương Cẩn nhận được mệnh lệnh liền dùng tốc độ cao nhất chạy đến, lần này không chỉ làm nhân viên điều tra, hơn nữa còn tạm thời giữ chức Đô Úy, đây cũng là lệnh của Thánh Nhân.

Ngay cả châu trưởng Ký Văn Sơn đều phải lễ nhượng ba phần.

Theo Dạ Côn đi vào, ánh mắt ba người liền dò xét Dạ Côn.

Ký Văn Sơn ngồi sau bàn đọc sách làm bằng gỗ đàn hương, Ba Đài cùng Trương Cẩn ngồi ở hai bên, tựa hồ đang bàn luận cái gì.

Trương Cẩn mang theo thánh chỉ đến đây, nhưng Ký Văn Sơn dù sao cũng là châu trưởng.
- Đã sớm nghe nói huyện Thái Tây có một hài tử ưu tú tên Dạ Côn, hôm nay gặp mặt, quả nhiên bất phàm.

Ký Văn Sơn mang theo ý cười đứng dậy, thậm chí đi đến trước mặt Dạ Côn, vỗ vỗ bả vai hắn.

Nếu như Phong Điền cùng Nguyên Chẩn ở đây, cái cằm đều sẽ rớt xuống đất, uy danh Côn ca thế mà đã truyền đến tai châu trưởng. Quả thật quá ngưu bức.

Nhưng sự thật là Ba Đài đã nói cho Ký Văn Sơn biết chuyện Dạ Côn, trong những năm y làm huyện trưởng, Dạ Côn là người trẻ tuổi xuất sắc nhất Ba Đài từng gặp qua.

Dạ Côn nghe xong cũng có chút kinh ngạc, tên của mình ngay cả châu trưởng đều biết, sẽ không phải ngay cả Thánh Nhân cũng biết chứ.

Dạ Côn nghĩ thật đúng là không sai, Thánh Nhân đối với một nhà Dạ Minh, rõ như lòng bàn tay.

- Châu trưởng nâng đỡ, chẳng qua ta chỉ là một người trẻ tuổi bình thường.

Dạ Côn khiêm tốn nói ra.

- Người trẻ tuổi bình thường sao có thể ý nghĩ xây dựng một học viện của riêng mình đây? Đừng quá khiêm nhường.

Ký Văn Sơn tựa hồ rất dễ nói chuyện, không có bày ra dáng vẻ uy nghiêm gì, rất là thân thiện.

Có thể ngồi vào vị trí châu trưởng này, y nhất định biết rất nhiều chuyện, tỉ như cha của Dạ Côn.

Ký Văn Sơn thì thào nói ra:

- Nhớ năm đó Bùi Thiên cũng chỉ lớn bằng ngươi, lập ra Học Viện An Kinh, Dạ Côn, đừng để cho ta thất vọng đấy.

Trong lòng Dạ Côn vui vẻ, nghe Châu trưởng nói thế, cũng không ngại chuyện nhà mình bị tình nghi.

- Dạ Côn đương nhiên sẽ không khiến châu trưởng thất vọng.

Dạ Côn trầm giọng nói ra, rất có tự tin.

Trương Cẩn bên cạnh từ tốn nói:

- Châu trưởng, hiện tại Dạ gia tình nghi rất lớn, nếu cho bọn họ mở học viện, chuyện như vậy truyền đi, chỉ sợ không dễ nghe.

Dạ Côn hơi hơi ngưng tụ, người này là nhằm vào mình à, châu trưởng đều không nói gì.

- Trương đại nhân, tình nghi không phải tội, nếu như hôm nay ta dùng hai chữ tình nghi để phủ định hùng tâm tráng chí của Dạ Côn, việc này truyền đi, sẽ khiến người trẻ tuổi trong thiên hạ thất vọng, cho nên thanh danh Ký Văn Sơn ta có đáng gì.

Nghe châu trưởng nói như thế, trong lòng Dạ Côn cũng bội phục, đây là người chính trực, không sợ cường quyền a.
Ngón trỏ của Trương Cẩn nhẹ nhàng gõ lấy bàn nhỏ:

- Châu trưởng đại nhân, đừng bởi vì nhỏ mất lớn.

- Trương đại nhân yên tâm.

Trương Cẩn hừ lạnh một tiếng, ngươi là muốn nịnh bợ Dạ Minh đi, nhưng ngươi đã nghĩ nhiều rồi, Dạ Minh không thể nào quật khởi. Ngươi đã chọn sai phe!

Ai nói châu trưởng đứng sai đội chứ? Châu trưởng là là người thông minh nhất trong mấy người ở đây.

Nhưng vào lúc này, ngoài cửa lại có thủ vệ bẩm báo:

- Châu trưởng, gia chủ Dạ gia Dạ Chiếu cầu kiến.

Dạ Côn thầm hô không ổn.

- Ta đang bàn chuyện với chư vị đại nhân.

Ký Văn Sơn còn chưa nói hết, ngoài cửa liền vang lên âm thanh của Dạ Chiếu:

- Châu trưởng, người trẻ tuổi kia đến tìm đại nhân rồi ư?

Ký Văn Sơn sầm mặt lại, quá vô pháp vô thiên! Căn bản không có để Ký Văn Sơn ta vào mắt!

- Dạ gia chủ làm như thế, có hơi thất lễ đi.

Ký Văn Sơn không vui nói ra, nhưng cũng không có trách cứ, ai bảo người ta có người ở Thái Kinh đây.

Dạ Chiếu chắp tay:

- Châu trưởng, thất lễ.

Dạ Chiếu cũng nể tình, chủ yếu là thấy được Trương Cẩn, còn có ngọc bài bên hông Trương Cẩn, đây chính là người của Thiên La Viện.

- Dạ gia chủ đột nhiên đến thăm, có chuyện gì không?

Ký Văn Sơn lại lần nữa ngồi xuống, nhàn nhạt hỏi.

Dạ Chiếu thu được tình báo, Thái Kinh bên kia đã phái người đến, đang ở châu phủ thương nghị, cho nên mới nhìn một chút là ai.

Không ngờ là người của Thiên La Viện.

Ngoài ý muốn ở bên trong còn đụng phải Dạ Côn, cái tên tiểu trọc đầu đáng chết này!

Nghĩ đến những chuyện mình đã trải qua, y hận không thể lập tức đánh chết tên đầu trọc này, đều do hắn làm hại.

Hiện tại hai chân vẫn còn mềm, thậm chí cảm giác trên người còn có mùi.

- Cũng không có việc lớn gì, chỉ là nghe nói chất nhi của ta bị Học Viện An Kinh trục xuất, tới thăm hỏi một chút.

Dạ Chiếu nghe nhi tử nói, liền biểu dương nhi tử tại chỗ, làm không tệ! Tốt! Báo thù cho cha ngươi!

Dạ Côn không nói, đúng là không biết xấu hổ.

- Hiện tại cũng đã nhìn thấy, còn có chuyện gì không?

Ký Văn Sơn hỏi.

- Vừa rồi ở bên ngoài nghe thấy, chất nhi của ta muốn mở học viện. Châu trưởng à, đây là chuyện lớn đấy, Dạ Côn còn quá trẻ, chức vị viện trưởng này cũng có yêu cầu đấy.

Trước đây rất lâu quả thật có yêu cầu hà khắc, nhưng hiện tại chỉ là làm vài thứ qua loa mà thôi, trừ phi có người cố ý nhằm vào.

- Dạ huynh nói không sai, châu trưởng cần phải xử lý công bằng chuyện này mới được, cũng không thể để cho người khác nói, châu trưởng đại nhân mở cửa sau cho người ta đi.

Trương Cẩn nhẹ cười nói.

Chương 147: Tần ca có chút thẳng

Ba Đài ngồi ở bên cạnh một mực không nói chuyện, tựa hồ bảo trì dáng vẻ trung lập.

Ký Văn Sơn hơi nhíu mày, một tên được Thánh Nhân khâm điểm, một tên gia chủ Dạ gia An Khang châu, muốn dựa theo quy củ tiến hành, cho dù mình dù nói thế nào, cũng không có ích lợi gì.

- Đó là tự nhiên, Dạ Côn, ngươi có nắm chắc không?

Ký Văn Sơn muốn Dạ Côn từ bỏ ý nghĩ này, chức viện trưởng này nếu như theo quy củ, không có thực lực Kiếm Hoàng, chỉ sợ không được, thậm chí còn gặp nguy hiểm.

Dạ Côn chắp tay nói ra:

- Châu trưởng, ta muốn thử xem!

- Không hổ là người Dạ gia, có quyết đoán.

Trương Cẩn từ tốn nói, nhưng ngữ khí tuyệt đối không có ý tán dương.

- Chất nhi à, ngươi nên biết, bây giờ ngươi còn trẻ, đừng vọng động, thí luyện viện trưởng cũng không phải chuyện đùa.

Dạ Chiếu cực lực khuyên nhủ, người trẻ tuổi ngươi càng không cho hắn đi, hắn càng muốn đi, đi chịu chết đi, Dạ Côn!

Dạ Côn yên lặng liếc mắt nhìn Dạ Chiếu. Rất rõ ràng ý tứ của đối phương:

- Có những chuyện phải là qua mới biết được.

- Nếu chất nhi đã quyết định như thế, châu trưởng ngươi xem?

Dạ Chiếu hỏi.

Ký Văn Sơn thở dài thật sâu:

- Sáng sớm ngày mai tiến hành viện trưởng thí luyện, địa điểm giếng khô thành tây Bình Khang Phường, Dạ Côn ngươi trở về suy nghĩ thật kỹ.

- Tạ Châu trưởng, nếu Dạ Côn ta đã quyết định, liền sẽ không đổi ý.

Dạ Côn lạnh nhạt nói ra, Côn ca ta cũng cần mặt mũi, đám người các ngươi xem thường Côn ca ta, Côn ca ta nhất định khiến các ngươi thất vọng.

Song khi Dạ Côn rời khỏi thư phòng, liền thầm nghĩ vừa rồi mình huyết khí phương cương.

Đến lúc đó khẳng định sẽ bại lộ thực lực. Nếu như không bại lộ thực lực, vậy làm thế nào thông qua thí luyện?

Đây không phải tự tìm khó khăn sao?

Một hài tử mười sáu tuổi, thông qua viện trưởng thí luyện, nghe thôi đã rợn cả người.

Đến lúc đó tất cả mọi người sẽ sùng bái mình, quan trọng là đệ đệ... thấy mình không có tu luyện qua đã lợi hại như vậy, khẳng định sẽ nói, đại ca, ngươi lại gạt ta...

Đệ đệ vừa bị một nữ nhân lừa, lại bị mình choáng một phen, không gánh nổi thì biết làm sao.

Vì đệ đệ, mình vẫn phải ẩn núp, hết thảy là vì giúp đệ đệ có thể trưởng thành thật tốt, về sau có thực lực, sau khi biết cũng sẽ không khoa trương như vậy.

- Đại ca, thế nào? Vừa rồi trông thấy thúc phụ tiến vào.

Dạ Tần lập tức lo lắng hỏi.

- Không có việc gì, đã đều làm tốt rồi.

Dạ Côn tự nhiên không nói cho bọn họ biết, miễn khiến đệ đệ cùng thê tử lo lắng cho mình.

Khuôn mặt kéo căng của Nguyên Chẩn cùng Phong Điền trong nháy mắt liền giãn ra, trực tiếp nâng Côn ca lên, sau đó một đường bão táp:

- Côn ca ngưu bức!

Dạ Côn biểu lộ như vậy ヽ(-_ -) no

Trên đường về nhà, Dạ Côn đang suy nghĩ, viện trưởng thí luyện ngày mai làm thế nào mới có thể thông qua mà không khiến mình bại lộ thực lực.

Đây quả thật là một nan đề.

- Phu quân, ngươi cau mày.

Nhan Mộ Nhi vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên nói ra.

- Thế à?

- Ừm, rất sâu, Mộ Nhi không thích phu quân nhíu mày.

Thấy bộ dáng Nhan Mộ Nhi hờn dỗi nũng nịu, khóe miệng Dạ Côn hơi hơi giương lên, luận khôi hài vui vẻ, Mộ Nhi quả thật cao hơn một bậc.

Mà Diệp Ly là thuộc về ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng cũng rất để ý kia. - Được rồi, hiện tại không có cau mày đi.

- Ừm, Phó viện trưởng?

- Nghĩ hay lắm.

- Hừ, ngươi đi nhíu mày đi, liền thích ngươi nhíu mày.

- Tiểu Mộ Nhi thế mà tức giận, vi phu tới đùa với ngươi.

Nói xong Dạ Côn liền cào cào, chọc cho Nhan Mộ Nhi yêu kiều cười liên tục, hô to phu quân tha mạng.

Diệp Ly ho nhẹ một tiếng, còn đang ở trên xe ngựa đấy, hơn nữa đệ đệ còn ở đây.

Người khác trải qua chuyện đau khổ như vậy, ngươi còn ở trước mặt đệ đệ tú ân ái, ngại đệ đệ tổn thương không đủ sâu à.

Lúc này Dạ Côn mới phản ứng được, nhìn đệ đệ một chút, phát hiện vẻ mặt đệ đệ có chút giãy dụa, có ý gì...

Vừa rồi mình quá không cẩn thận.

- Đại ca.

- Hửm?

- Ta muốn đi xem nàng.

Dạ Tần trầm giọng nói ra.

Lông mày Dạ Côn lập tức nhíu lại, đi xem Ba Uyển Thanh?

Bị mình kích thích rồi?

Đệ đệ, là đại ca hại ngươi a.

Diệp Ly cọ xát cánh tay Dạ Côn, đệ đệ để tâm như thế, còn không bằng để y đi gặp mặt một lần.

Dạ Côn là sợ đệ đệ biết Phan Bình Bình treo, Ba Uyển Thanh lại thảm như vậy, đệ đệ lại mềm lòng... trời ạ...

- Đại ca, yên tâm đi, chẳng qua là bạn bè khi còn bé tới thăm một chút mà thôi.

- Được rồi.

Dạ Côn cũng không muốn quá đè ép đệ đệ, vật cực tất phản.

- Cảm ơn đại ca thông cảm. Nhìn vẻ mặt đệ đệ một chút, nếu sáng mai biết đại ca kỳ thật rất ngưu bức, còn không phát điên sao, bị một nữ nhân lừa gạt coi như xong, còn bị đại ca lừa gạt, ai chịu nổi chứ.

Đến cửa phủ Ba gia, Dạ Tần nhảy xuống xe ngựa:

- Đại ca, ngươi đi về trước đi, đã rất muộn, nói với cha mẹ một tiếng, ta sẽ về ngay.

- Nhớ về nhà đấy, bằng không thì mẫu thân sẽ tới tìm ngươi.

Dạ Tần:......

Đại ca thật biết uy hiếp người.

Nhìn xe ngựa rời đi, Dạ Tần rất bình tĩnh, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Ba phủ, cửa chính còn có hai tên thủ vệ.

Vào lúc Dạ Tần muốn bước vào Ba phủ, bên cạnh lại vang lên âm thanh quen thuộc:

- Dạ công tử?

Dạ Tần quay đầu nhìn lại, hơi hơi giật mình, là Tử Yên cô nương.

- Tử Yên cô nương?

Hôm nay Tử Yên cô nương ăn mặc một bộ váy tơ màu trắng, mái tóc đen nhánh, tóc mai rủ xuống, bên hông buộc lấy thắt lưng bằng tơ mềm, một cỗ tiên vị lập tức thổi vào mặt.

Không biết vì sao, Dạ Tần nhìn thấy Tử Yên liền có chút khẩn trương, có lẽ là vì tình cảnh xấu hổ ngày hôm qua đi.

- Thật đúng là Dạ công tử, tại sao lại ở chỗ này?

Tử Yên từng bước nhỏ đi tới bên cạnh Dạ Tần, ánh mắt kia phảng phất như gặp được lang quân.

- Ta... Tử Yên cô nương tại sao lại ở chỗ này?

Đối với Tử Yên nhiệt tình, Dạ Tần lui về phía sau một bước, có chút bị hù dọa.

Đêm hôm đó uống say cho nên liền buông tay, ngày thường Tần ca ta vẫn rất bảo thủ.

Tử Yên ôn nhu cười một tiếng:

- Dạ công tử không biết, nhà ta ở bên này, ban đêm một thân một mình từ hoa lâu trở về.

Điên cuồng ám chỉ...

- Ồ, đường rất xa đấy, không có mua xe ngựa sao?

Dạ Tần lo lắng hỏi.

- Không có tiền, tiền kiếm được đều bị hoa lâu rút đi.

Tử Yên yên lặng nói ra, có chút điềm đạm đáng yêu, sở trường diễn kịch.

- Thật thảm.

Tử Yên phảng phất như bị sét đánh, ngơ ngác nhìn Dạ Tần.

Dạ Tần cũng ý thức được mình khẩn trương nói sai:

- Tử Yên cô nương một mình trở về, rất nguy hiểm.

- Đúng vậy, thật sự lo lắng ngày nào đó bị bắt, lại bị bán.

- Hẳn là sẽ không đâu, An Khang châu vẫn rất an toàn.

Tử Yên cũng rất bất đắc dĩ, muốn ngươi đưa về lại khó như vậy sao?

- Dạ công tử là muốn đến phủ Thái Thú sao?

- Ừm, đúng vậy, ta đến thăm một người bạn khi còn bé.

Tử Yên bỗng nhiên nghịch ngợm chớp chớp con ngươi:

- Ta đi cùng ngươi nhé?

Chương 148: Ta thật hối hận

- Hả?

Dạ Tần có chút ngổn ngang, ngươi đi theo ta.. thế này... không tốt lắm đâu.

Tử Yên giữ chặt Dạ Tần rồi đi đến đại môn Ba phủ, giọng dịu dàng nói ra:

- Ngươi cứ lằng nhà lằng nhằng, cỏi cái quần đều chậm như vậy, đúng là gấp chết người.

Dạ Tần im lặng, đêm hôm đó đúng là mắc cỡ chết người, thế mà Tử Yên cô nương còn nói ra, trời ạ......

Bất quá, nắm tay Tử Yên cô nương, thật đúng là... mềm nhũn.

Tần ca tựa như một vị đại nam hài thẹn thùng, bị Tử Yên bá đạo lôi kéo đi đến bậc thang.

Không thể không nói, cha nào con nấy quả thật không sai, tựa hồ cũng ưa thích nữ hài tử bá đạo, cam tâm tình nguyện bị quất.

- Là ai!

Thủ vệ ngăn cản hai người, quát nhẹ hỏi thăm.

Dạ Tần thở hắt ra, để mình trấn tĩnh một chút, cảm giác mặt đều sắp bốc cháy rồi.

- Ta là bằng hữu của Ba Uyển Thanh, Dạ Tần, đến thăm.

Dạ Tần nói rõ ý đồ đến.

Thủ vệ khẽ nhíu mày, quan sát Dạ Tần cùng Tử Yên một chút rồi nói ra:

- Chờ một chút.

Dứt lời y liền đi vào phủ.

- Nghe nói Ba Uyển Thanh thương không nhẹ.

Tử Yên bên cạnh nói nhỏ, đêm qua Dạ Tần say rượu, nên nói đều nói rồi.

Thậm chí một chút cảm giác ẩn giấu trong lòng Dạ Tần cũng nói cho Tử Yên nghe, phải biết, những thứ này chưa từng nói với Dạ Côn, chủ yếu là không muốn đại ca lo lắng.

- Ừm.

- Chuẩn bị trả thù tình cũ?

Tử Yên tò mò hỏi.

Dạ Tần lắc đầu:

- Không phải.

- Nắm tay của ta còn nghĩ đến cô gái khác, ngươi thật là ~

Tử Yên trêu ghẹo cười nói.

Chuyện này khiến Dạ Tần vừa mới bình phục tâm tình, lần nữa khẩn trương lên, tranh thủ thời gian buông lỏng tay Tử Yên ra.

Tử Yên cũng không để ý, hơi hơi quay đầu nhìn về phía Dạ Tần, sinh ra ở Dạ gia lại hồn nhiên như thế, thật sự không dễ dàng.

- Hai vị, mời vào.

Thủ vệ đi ra cung kính nói.

Dạ Tần nhẹ gật đầu:

- Đi thôi.

- Cấp bậc lễ nghĩa đâu, như thế nữ hài tử sẽ không thích.

Dạ Tần bất đắc dĩ, duỗi bàn tay lớn ra.

- Như thế còn tạm được.

Tử Yên đặt đầu ngón tay mình vào bàn tay lớn kia, khóe miệng mang theo đường cong vũ mị, quả thật rất đẹp.

So với Ba Uyển Thanh, ngoại trừ thanh danh bất hảo ra, những mặt khác đều mạnh hơn rất nhiều.

Bất quá Dạ Tần nghĩ kỹ lại, có loại cấp bậc lễ nghĩa này sao...

Ba phủ cũng là phủ Thái Thú, bên trong phủ ưu nhã độc đáo, thanh tâm thoải mái, dưới sự dẫn dắt của thủ vệ, hai người xuyên qua hành lang gấp khúc, đi vào sân sau.

- Tiểu thư ở bên trong, ta không quấy rầy.

Thủ vệ hơi nhẹ giọng lui ra, đứng ở cách đó không xa.
Dạ Tần nhìn ánh sáng mỏng manh trong phòng một chút, nhẹ nhàng nói ra:

- Tử Yên cô nương, ta đi vào nói hai câu.

- Ừm, nhanh lên đấy, bên ngoài rất lạnh...

Tử Yên hơi hơi rụt vai lại, lúc này thân là nam nhân, đều sẽ đi lên ôm lấy, sửi ấm cho nàng.

Thế nhưng.

- Lần sau nên mặc thêm chút áo ấm, gần đây trời chuyển lạnh.

- Ài, ta rốt cuộc đã hiểu.

Tử Yên bất đắc dĩ, thật không biết đoán tâm tư nữ hài tử, khó trách Ba Uyển Thanh bị người khác cướp đi.

- Hiểu cái gì?

- Đi vào nhanh một chút, để cho ta chết cóng ở bên ngoài được rồi.

Dạ Tần không hiểu ra sao, nói thế nào phát cáu liền phát cáu, bộ dạng này không khác mẫu thân là bao đâu.

- Được.

Dạ Tần thấp giọng nói ra.

Tử Yên đột nhiên muốn một cước đạp bay Dạ Tần, Ba Uyển Thanh không bị ngươi chọc tức chết đã là kỳ tích.

Dạ Tần đi tới cửa, nguyên bản còn có chút khẩn trương, nhưng bây giờ lại rất bình tĩnh.

Gõ cửa một cái.

Bên trong vang lên âm thanh hư nhược:

- Ai đó?

- Ta.

Dạ Tần thấp giọng hô.

Trong phòng vang lên tiếng bước chân nhẹ, dưới ánh nến chiếu rọi, Dạ Tần nhìn thấy một bóng người xinh đẹp đi tới cửa, rất chậm, tựa hồ hết sức gian nan.

Két...

Cửa gỗ mở ra, Dạ Tần nhìn thấy Ba Uyển Thanh trước mặt, thời điểm hôm qua rời đi còn rất tốt, chỉ là không gặp một ngày.

Lúc này vẻ mặt Ba Uyển Thanh ảm đạm, không có một chút huyết sắc, cả người lung lay sắp đổ.
Ba Uyển Thanh thấy Dạ Tần, khóe miệng nâng lên một tia đường cong, cả người ngã về phía sau.

Dạ Tần giật mình, dậm chân hướng về phía trước, đưa tay vòng lấy eo Ba Uyển Thanh.

Tử Yên nhẫn nhịn nghẹn miệng, nữ nhi Thái Thú thật biết diễn, cũng chỉ có Dạ Tần đầu đất mới tin.

- Có khỏe không?

Thấy dáng vẻ nhu nhược kia của Ba Uyển Thanh, Dạ Tần lại có chút đau đớn.

Ba Uyển Thanh nằm ở trong khuỷu tay Dạ Tần, tựa hồ cảm nhận được ấm áp, mang theo yếu đuối nói ra:

- Không có việc gì, không cần lo lắng.

Nói xong còn đẩy Dạ Tần ra, nhưng đi chưa được mấy bước, lần nữa ngã xuống bên cạnh.

Dạ Tần lần nữa đỡ lấy.

Tử Yên nhìn thấy liền tập trung tinh thần, cảm thấy vị cô nương này không đến hoa lâu làm việc, quả thật quá đáng tiếc, quá hiểu nam nhân rồi.

Nhìn lại thằng ngốc kia một chút, ài...

Dạ Tần nâng Ba Uyển Thanh lên giường, còn đắp chăn cho Ba Uyển Thanh, sau đó ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Cô gái trước mặt biến hóa quá lớn, Dạ Tần rất khó đem Ba Uyển Thanh hiện tại liên tưởng đến Ba Uyển Thanh trước kia.

- Cám ơn ngươi đã đến thăm ta.

Ba Uyển Thanh nhìn Dạ Tần nói ra, Dạ Tần tránh đi ánh mắt của Ba Uyển Thanh.

- Chuyện nên làm, dù sao chúng ta từng là đồng học.

- Đồng học...

Ba Uyển Thanh lẩm bẩm một tiếng, quay đầu nhìn về phía nóc giường.

Dạ Tần cũng không biết nên nói cái gì.

- Có một số việc chỉ có trải qua mới biết được đúng sai, ta quá ngây thơ.

Ba Uyển Thanh lần nữa nhìn về phía Dạ Tần, chẳng qua là ánh mắt kia trở nên nhu hòa, phảng phất đang khẩn cầu Dạ Tần tha thứ, hy vọng có thể quay lại.

Dạ Tần đọc hiểu ý của Ba Uyển Thanh, nhưng có một số việc nếu lựa chọn, liền phải gánh lấy hậu quả cùng trách nhiệm.

- Dạ Tần, bên ngoài lạnh lắm ~

Âm thanh Tử Yên bỗng nhiên từ bên ngoài tuyền vào, càng yếu đuối, phảng phất không được Tần ca ôm một cái, liền sẽ chết cóng vậy.

- Khụ khụ khụ...

Mà Ba Uyển Thanh lập tức ho kịch liệt, nước mắt đều ho ra tới.

Tử Yên bên ngoài biểu thị, ngươi thật tàn nhẫn.

Nguyên bản không muốn nhằm vào ngươi, thế nhưng nam nhân của ngươi mới chết, ngươi liền đi câu dẫn tình cũ trước kia, đúng là khiến người ta buồn nôn.

- Dạ Tần, ngươi biết không? Đêm qua, Phan Bình Bình bảo ta thay y đi chết... ta không đáp ứng, y liền đá bay ta, thậm chí về sau không thể mang thai, Dạ Tần... ta thật khổ.

Ba Uyển Thanh trực tiếp bổ nhào vào trong ngực Dạ Tần khóc lớn lên, chuyện này quả thật khiến Ba Uyển Thanh rất thương tâm, bộc lộ chân tình như thế.

Bất quá ở trong mắt Tử Yên, đây là một loại bán tội nghiệp, nữ nhân thường dùng thủ đoạn, chỉ cần đối với nàng còn có chút tình cảm tại, đoán chừng liền sẽ luân hãm.

Dạ Tần chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng vỗ về Ba Uyển Thanh, chuyện này khiến toàn thân Ba Uyển Thanh chấn động, phảng phất cảm thấy động tác này đại biểu cho tha thứ.

- Nghỉ ngơi thật tốt đi, đừng suy nghĩ nhiều như vậy.

Dạ Tần nhẹ giọng nói ra.

- Dạ Tần, ta thật sự hối hận.

Hai mắt Ba Uyển Thanh đẫm lệ nhìn Dạ Tần trước mắt, Phan Bình Bình kia quả thật không phải người tốt lành gì, mình thế mà bị y lừa gạt.

Lúc này Tử Yên dựa vào trên cửa, từ tốn nói:

- Dạ Tần, không còn sớm nữa, chúng ta về thôi.

Chương 149: Tần ca ta là người đứng đắn

Biểu tình kia của Tử Yên tăng thêm vài phần thần thái, cực kỳ giống một vị thê tử không nhịn được thúc giục, phảng phất đã khai ân để ngươi đến gặp người cũ, đừng được voi đòi tiên.

Ít nhất trong mắt Ba Uyển Thanh chính là như vậy.

Lúc này Ba Uyển Thanh mới chính thức dò xét Tử Yên.

Chỉ mới nhìn sơ qua, mình đã hoàn toàn rơi xuống hạ phong, tướng mạo không tốt bằng nàng, thân phận mình là quả phụ, sau này còn không thể sinh con, thứ duy nhất có thể hơn chính là, mình có một người phụ thân là Thái Thú.

- Nàng là ai?

Ba Uyển Thanh hỏi.

Loại giọng nói này phảng phất như đang chất vấn nam nhân của mình vậy.

- Nửa đêm, một nam một nữ ở cùng một chỗ, Ba cô nương còn không hiểu sao?

Tử Yên thoải mái nói ra.

Ba Uyển Thanh nhìn về phía Dạ Tần, đây nhất định không có khả năng.

Dạ Tần cũng không có nói rõ lí do, đứng dậy nói ra:

- Ta về trước, không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi.

- Nàng rốt cuộc là ai?!

Ba Uyển Thanh đột nhiên trở nên kích động, phảng phất Dạ Tần làm chuyện gì có lỗi với nàng vậy.

Cảm giác bản thân mình làm chuyện xấu là lẽ phải, mà Dạ Tần làm, đó chính là chuyện thương thiên hại lí.

Dạ Tần im lặng nhìn về phía Ba Uyển Thanh, từ tốn nói:

- Lúc ngươi ở cùng với Phan Bình Bình, chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ gì, chuyện ta làm, không cần giải thích rõ ràng với ngươi, hôm nay đến đây thăm ngươi, chẳng qua là tình nghĩa đồng học ngày xưa, đừng suy nghĩ quá nhiều, bảo trọng thân thể.

Ba Uyển Thanh nghe xong càng kích động, nguyên bản cảm giác Dạ Tần sắp bị mình nói động, đều là bởi vì nữ nhân này!

Ba Uyển Thanh nóng nảy kéo tay Dạ Tần lại, đau khổ cầu khẩn Dạ Tần:

- Ngươi đừng đi có được không, từ nhỏ chúng ta đã ở cùng nhau, mấy năm này ta bị lu mờ tâm trí, làm chuyện có lỗi với ngươi, ta sẽ thay đổi, cầu ngươi Dạ Tần, hiện tại ta chỉ có ngươi.

- Một lần thất tín, vạn lần bất tin, về sau gặp mặt gật đầu là được.

Lời nói của Dạ Tần hết sức đơn giản, sau này sẽ là sơ giao.

- Không! Dạ Tần! Ngươi không thể nhẫn tâm như vậy! Ngươi không thể đối với ta như vậy!!!

Âm thanh của Ba Uyển Thanh vô cùng bén nhọn, khiến người ta cảm thấy rất không thoải mái.

Dạ Tần quay đầu nhìn Ba Uyển Thanh lệ rơi đầy mặt:

- Tối hôm qua ngươi muốn kết thúc quan hệ giữa chúng ta, tối hôm nay, ta cũng muốn kết thúc, như vậy chúng ta đều được tự do.

- Nhất định là nữ nhân này! Dạ Tần! Có phải nàng đẹp hơn ta! Có phải ngươi cảm thấy, ta không thể sinh con cho ngươi, cho nên ngươi liền không cần ta nữa! Nhất định là như vậy! Dạ Tần! Ngươi quá nhẫn tâm!

Nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Ba Uyển Thanh, Dạ Tần rất đau lòng, thế mà lại nghĩ mình thành loại người như thế, nếu như ban đầu không thay đổi, cho dù toàn thân ngươi không thể động đậy, Dạ Tần ta vẫn sẽ chiếu cố ngươi cả đời.

- Tùy ngươi nghĩ, về sau chiếu cố bản thân thật tốt.

Dạ Tần không muốn nói thêm cái gì, tránh thoát tay Ba Uyển Thanh, đi ra ngoài cửa.

Hai tay Ba Uyển Thanh nắm lấy thành giường, đôi mắt mang theo hung ác cùng thê lương, nghiêm khắc hô:

- Dạ Tần! Ngươi sẽ hối hận! Ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận vì không chọn ta!!!

Tử Yên liếc mắt nhìn Ba Uyển Thanh, lắc đầu, theo Dạ Tần đi ra.

Mà trong phòng bộc phát tiếng thút thít tê tâm liệt phế.

Rời khỏi Ba phủ, Dạ Tần rốt cuộc không còn nghe tiếng Ba Uyển Thanh kêu khóc, trong lòng cũng buông xuống một chút.

- Vừa rồi chỉ cần ngươi gật đầu, Thái Thú chi nữ sẽ là của ngươi.

Tử Yên bên cạnh nhẹ nhàng nói ra, nếu không đề cập đến phẩm cách của Ba Uyển Thanh thì thân phận vẫn ở trước mắt, sự dụ hoặc này không nhỏ.

Dạ Tần khẽ cười một tiếng:

- Trước kia ta cũng cảm thấy, nàng là của ta, nhưng ta quá ngây thơ rồi.

- Nữ nhân giỏi thay đổi.
- Vậy còn ngươi?

Dạ Tần quay đầu hỏi.

Nhìn gương mặt nghiêm túc có chút ngây ngô của Dạ Tần, Tử Yên sửng sốt một chút, sau đó lập tức cười nói:

- Ta là nữ tử hoa lâu, giỏi thay đổi chính là bát ăn cơm của ta.

- Tử Yên cô nương, ngươi thật rất đặc biệt, hôm nay cảm ơn ngươi đã theo ta.

- Để bảo đáp, có phải ngươi nên tiễn ta về nhà hay không?

- Được.

Dạ Tần sảng khoái đáp ứng, đây là chuyện phải làm.

Tử Yên cười duyên một tiếng:

- Quả nhiên không sai, nam nhân phải trưởng thành ở trong vòng tay nữ nhân, ha ha ha ~

Dạ Tần:......

Hai người ở dưới ánh trăng dạo bước, đều không có nói chuyện với nhau, lúc này vô thanh thắng hữu thanh.

Đi qua hai con đường, đã đến nhà Tử Yên, không phải rất lớn, nhưng muốn mua nhà ở thành đông, cũng phải tốn một số tiền không nhỏ.

- Đi xa như vậy, khát nước rồi, vào trong uống một ngụm trà đi.

- Không khát.

Tử Yên hơi cắn môi một cái, nói lần nữa:

- Ta ở nhà một mình, có chút sợ hãi ~

- Hay là ta đưa ngươi đến chỗ phụ mẫu?

Tử Yên:......

Nhưng mà Dạ Tần còn bổ sung một câu:

- Vậy ngươi trước kia ở chỗ này, làm sao không sợ?

Tử Yên:......

- Ta đột nhiên muốn ăn một chút gì, thật đói... bên kia có cửa tiệm, hình như còn chưa đóng cửa.

- Không được, ta đã đáp ứng với đại ca phải về sớm một chút, bằng không thì mẫu thân sẽ tới bắt ta. Tử Yên:......

Tử Yên hung hăng dậm chân, mở cửa vào nhà, còn hung hăng đóng sầm cửa lại.

Dạ Tần đều run run một thoáng, nữ hài tử hoa lâu dễ phát hỏa như vậy sao...

Ầm!

Cửa lại bị bạo lực mở ra.

Cửa: Ta là tốt nam a.

- Dạ Tần! Ngươi thế này sẽ không có thê tử!

Ầm!

Cửa lại bị bạo lực đóng lại.

Dạ Tần liền buồn bực, chuyện này có quan hệ gì với thê tử sao? Không phải ta còn có đại ca ư?

Về nhà ~

Tử Yên phía sau cửa nghe thấy tiếng bước chân dần dần đi xa, đột nhiên cười một tiếng, thế mà lại bị một đứa bé chọc giận.

Ngẫm lại thật đúng là không nên, bất quá tiểu tử Dạ Tần này, quả thật rất thú vị.

Khiến sinh hoạt chết lặng có chút màu sắc.

Dạ Tần phát hiện, nhà của mình thế mà chỉ cách mấy con phố, ở rất gần Tử Yên cô nương.

- Thiếu gia về nhà rồi ~

Hộ vệ trước cổng hô lớn một tiếng, giống như sợ người khác không nghe thấy vậy.

Dạ Tần cảm thấy, cha nên ít làm mấy chuyện lòe loẹt này đi thì hơn.

Đi vào trong nhà, bên trong thế mà đen kịt, không có một chút ánh sáng, chẳng lẽ đều đã ngủ rồi?

Trong lúc Dạ Tần chuẩn bị đi qua chính đường, đột nhiên ánh nến bên trong sáng lên.

Phốc phốc phốc!!!

Dạ Tần giật nảy mình, đêm hôm khuya khoắt làm mấy chuyện này rất đáng sợ đó.

Nhưng mà dọa người hơn chính là, trong đại sảnh, biểu lộ của mọi người rất kinh dị, giống như lệ quỷ tới đòi mạng vậy.

- Vừa đi đâu!

Dạ Minh trầm giọng quát.

Dạ Tần tranh thủ thời gian chạy đến nội đường, chắp tay nói ra:

- Cha, con đã nói với đại ca, chỉ đến thăm Ba Uyển Thanh một chút.

- Sau đó thì sao?

Đông Môn Mộng chất vấn.

- Sau đó... sau đó...

Dạ Tần len lén liếc nhìn đại ca, cầu nhắc nhở a.

Nhưng mà Đông Môn Mộng khẽ quát một tiếng:

- Nhìn đại ca con làm gì?

Dạ Tần lập tức cúi đầu.

- Sau đó liền trở lại.

- Đánh rắm! Lão tử vừa mới trở về không lâu, đã nhìn thấy ngươi và Tử Yên cô nương kia ở cùng với nhau!

Chương 150: Vấn đề nan giải

Khóe miệng Dạ Tần giật một cái, lão cha thế mà theo dõi mình. Ngươi không còn chuyện gì để làm ư?

Có phải bị mẫu thân khi dễ, liền lấy nhi tử tới trút giận không.

Không đúng, chẳng lẽ cha không phải đang theo dõi mình... mà là đang theo dõi... trời ạ!!!

- Cha, con nghe theo cha mà, hôm qua không phải cha nói thua lỗ một vạn kim tệ, con không phải muốn kiếm về sao.

Đông Môn Mộng chậm rãi nhìn về phía Dạ Minh:

- Hình như đúng là ngươi nói, ngươi còn cười nhi tử.

- Ta... ta chỉ là nói ví von thôi.

- Cha, khẩu khí kia của người không phải đang ví von, mà là đang cẩn thận dạy bảo.

- Im miệng! Có phần cho con nói chuyện sao!!!

Dạ Minh giận a, không phải đối thủ của phu nhân coi như xong, chẳng lẽ hiện tại còn không làm lại nhi tử à.

Đông Môn Mộng cho Dạ Minh một cái ánh mắt đợi chút nữa tính sổ, sau đó nhìn về phía Dạ Tần nói ra:

- Tần Tần, con cũng là nam nhân, chơi đùa thì được, nhưng không được nghiêm túc có biết không? Dù sao cũng là nữ tử hoa lâu.

Dạ Minh nghe xong lập tức liền nhìn về phía Đông Môn Mộng, phảng phất đang hỏi, tại sao ta lại không được chơi đùa?

Khoảng cách giữa lão tử cùng nhi tử lớn như vậy sao?

Đông Môn Mộng cũng cho Dạ Minh một cái ánh mắt, ta cho ngươi đi, ngươi dám đi không?

Dạ Minh đọc hiểu, nhận mệnh.

- Mẫu thân, con đã biết.

Dạ Tần chắp tay nói ra.

- Biết thì tốt, nói sự tình hôm nay đi, nếu không thể đến Học Viện An Kinh, mẫu thân lại nghĩ biện pháp khác, đừng nóng vội, biết không?

Dạ Côn và Dạ Tần nhẹ gật đầu.

Sau khi trở về, Dạ Tần tò mò hỏi:

- Đại ca, sự tình mở học viện vẫn chưa nói cho cha mẹ biết ư?

- Sáng ngày mai đi lấy con dấu chỗ châu trưởng, đến lúc đó lại nói cho phụ mẫu, cho bọn họ một cái kinh hỉ.

- Như thế à, vậy ta đi nghỉ ngơi đây, không quấy rầy đại ca cùng các tẩu tẩu.

Nói xong thả lại một cái nụ cười xấu xa, Dạ Côn nhịn không được đạp tới một cước, bất quá Dạ Tần lắc một cái, tránh khỏi.

Nhìn trạng thái của đệ đệ, Dạ Côn thở dài một hơi:

- Rốt cuộc bình thường trở lại, thật không dễ dàng.

- Chẳng lẽ đệ đệ trước kia không bình thường sao?

Nhan Mộ Nhi nghi hoặc hỏi.

- Trời ạ, chúng ta thế mà không nhìn ra.

Diệp Ly kinh hô một tiếng.

Dạ Côn biểu thị bất đắc dĩ, đầu óc hai cô vợ của mình quả thật không đáng tin:

- Các nàng về phòng trước đi, ta đi nhà xí.

- Sao trời vừa tối liền đi nhà xí thế.

Diệp Ly nghi hoặc hỏi.

- Lúc nãy ăn hơi nhiều, một hồi vào trong chăn thả rắm thúi lắm.

Dạ Côn bị hai thê tử xua như xua tà, trắng mắt liếc Côn ca đi về phòng trước.

Ở bên trong bụi cỏ bên cạnh nhà xí.

Đông Tứ và Đát Từ đã đang đợi.

- Đông Tứ, ngươi nói vì sao mỗi lần lão sư đều chọn nghị sự ở bên cạnh nhà xí?

Đát Từ nghiêm túc hỏi.

- Có lẽ nơi này hoàn cảnh tốt, hợp phong thuỷ.
Đát Từ nhìn nhà xí cách đó không xa, còn ngửi thấy trong không khí có mùi vị khác thường, đây gọi là hoàn cảnh tốt, hợp phong thuỷ?

- Đát Từ, tâm tư của lão sư ngươi đoán mò làm gì, đến lúc đó sẽ chọc cho lão sư không vui.

Đát Từ nhẹ gật đầu, vẫn là đừng đi đoán dụng ý của lão sư, khiến bản thân bị để ý tới.

Dạ Côn rất nhanh liền tới.

- Lão sư!

- Lão sư!

- Ừm, hỏi các ngươi một chuyện.

Ta kháo, lão sư lại ra đề mục khảo nghiệm chúng ta!

Đông Tứ và Đát Từ không dám làm loạn, lộ ra vẻ vô cùng nghiêm túc:

- Mời lão sư nói.

- Dưới điều kiện không được bại lộ thực lực, làm thế nào mới có thể chiến thắng đối thủ cường đại?

Đông Tứ:......

Đát Từ:......

Lão sư đúng là lão sư!

Hỏi vấn đề liền là loại nan giải kia.

Chuyện này quả thật quá cao thâm, học sinh học thức nông cạn, loại vấn đề này hoàn toàn không đỡ được.

- Không biết ư?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi, các ngươi là đệ tử Thiên Tôn, tri thức uyên bác, lại không biết?

Lão sư hỏi như vậy, xem ra có chút không cao hứng, hiện tại cần phải biên chút gì đó.

Đát Từ lập tức nghĩ đến, chắp tay nói ra:

- Lão sư, dùng chân thiện mỹ cảm động đối thủ cường đại.

Dạ Côn biểu lộ như vậy (ŎдŎ).

- Lão sư, dùng ánh mắt cường đại chiến thắng đối thủ.

Đông Tứ cũng cho ra đề nghị của mình.

Cái trán Dạ Côn xuất hiện mấy cái hắc tuyến, nhọc lòng các ngươi nghĩ ra được đáp án như thế. Mà Đông Tứ và Đát Từ muốn yếu ớt hỏi một câu, lão sư ngươi làm thế nào nghĩ ra được vấn đề như thế.

Nhưng lão sư tu hành thật không đơn giản, có thực lực không thể dùng, còn phải nghĩ biện pháp dưới tình huống không có thực lực chiến thắng đối thủ.

Hiện tại lão sư đã đi đến giai đoạn khủng bố như thế rồi sao? Thế mà tự mình tìm nan đề cho mình.

- Được rồi, ta lại suy nghĩ thêm một chút vậy.

- Lão sư hồng phúc, học sinh ngu muội.

Hai người tranh thủ thời gian biểu đạt áy náy, không thể trợ giúp lão sư, thật sự quá hổ thẹn, chủ yếu là lão sư tu hành quá cao thâm, học sinh không theo kịp a.

Dạ Côn khẽ thở dài một hơi, quay người rời đi, đột nhiên nghĩ đến cái gì liền quay lại nói ra:

- Đúng rồi, giúp ta làm một bộ ngân giáp, bền chắc một chút, phải kín không kẽ hở, còn phải có áo choàng màu đỏ.

Trong lòng hai người vui vẻ, chuyện này dễ thôi.

- Lão sư yên tâm! Chúng ta nhất định có thể làm được!

Dạ Côn hơi được an ủi một chút.

Chờ Dạ Côn rời đi, Đông Tứ và Đát Từ lập tức trở về phòng, chuyện lão sư phân phó, phải lập tức làm.

Hai người liếc nhau thật sâu.

Sau đó nhẹ phẩy một thoáng, chỉ thấy cả phòng đều tràn ngập màu sắc, đủ loại binh khí, đồ phòng ngự, cái gì cần có đều có, tất cả đều là trân tàng suốt đời của hai người.

- Không tệ.

Đát Từ khẽ cười nói:

- Ngươi cũng không tệ.

Bất quá chuyện quỷ dị là, pháp khí Đông Tứ lấy ra đại bộ phận đều thuộc về Từ Hàng Thiên Tôn, mà pháp khí Đát Từ lấy ra, đại bộ phận đều thuộc về Vạn Ác Thiên Tôn.

Chứng minh hai người đã giết không ít người của đối phương, bằng không cũng không thể thu được nhiều pháp khí phe đối phương như vậy.

- Ngoại trừ giáp màu bạc và áo choàng màu đỏ, những thứ khác đều thu lại.

- Được.

Cũng không lâu lắm, trên mặt đất chỉ còn lại hơn hai mươi kiện pháp khí, còn có ba kiện áo choàng màu đỏ.

Nhưng mà ba kiện áo choàng đều là của Đát Từ, bởi vì người bên Vạn Ác Thiên Tôn đều thích mặc áo choàng, tựa như mặc như thế sẽ rất lợi hại.

- Trong ba cái áo choàng này, ngươi cảm thấy cái nào tốt?

Đông Tứ sờ cằm, trầm giọng nói ra:

- Lão sư không thích đồ án loè loẹt, ta nhìn trúng cái tinh khiết ở giữa, không tồi.

- Cũng đúng, cái áo choàng này nghe nói là do Thiên Tôn các ngươi tự tay may, gia công không tệ.

Đông Tứ:......

- Ngươi biết tên của nó không?

- Huyết Hồng.

Đát Từ nhẹ gật đầu, thu lại hai kiện khác:

- Đến bây giờ ta cũng không biết tác dụng của cái áo choàng này là gì.

- Xuất từ tay Vạn Ác Thiên Tôn chúng ta, có thể kém sao? Áo choàng Huyết Hồng có thể lớn có thể nhỏ, có thể phi thiên độn địa, quan trọng là có thể chống đỡ được Pháp Đạo tổn thương, năm đó bị một tên xảo trá trộm đi mất.

Trong lòng Đát Từ giật mình, năm đó lúc lão sư cho mình, cũng không phải nói như vậy...

Xem ra cái nồi này mình phải cõng...

Đát Từ tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác:

- Mau tiếp tục chọn.

Đông Tứ đầy vẻ khinh bỉ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau