TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Đi theo côn ca chuẩn không sai

Ngày Học Viện An Kinh khai giảng tương đối náo nhiệt, dù sao hiện tại ngoại trừ Học Viện Thái Kinh, cũng chỉ có Học Viện An Kinh ở An Khang châu tương đối mạnh.

Muốn vào Học Viện Thái Kinh rất khó khăn, so sánh với Học Viện Thái Kinh thì Học Viện An Kinh dễ vào hơn một chút.

Thế nhưng cho dù dễ vào hơn, nhưng lúc này xung quanh Học Viện An Kinh người đông nghìn nghịt, có thể so với tiết Khánh Nguyên.

Xe ngựa của đám người Dạ Côn đã bị chặn lại, chỉ có thể đi bộ qua.

- Đại ca, nghe mẫu thân nói thì có lẽ người đã an bài thỏa đáng, chúng ta hẳn có thể thuận lợi nhập viện.

Dạ Tần tựa hồ có chút lo lắng.

Dạ Côn khẽ cười nói:

- Đệ đệ, điều kiện nhập học chỉ cần đạt đến thực lực Kiếm Đồ, hiện tại ngươi đã là Kiếm Sĩ, cho dù không có an bài cũng có thể nhập viện, huống hồ nếu mẫu thân không có an bài, không phải còn có lão sư của chúng ta sao?

- Lúc chúng ta đi lão sư không có ở tư thục, chẳng lẽ đã lên đường đến đây rồi?

- Cũng có thể, ta cảm giác lão sư không đơn giản.

Đối với Vi lão, Dạ Côn vẫn luôn cảm thấy ông là một nhân vật ngưu bức ngầm, tên Phan Mệnh kia còn là học sinh của ông, thậm chí còn có liên hệ với Đạo Đức Tử, ghê gớm a.

Dạ Tần thật ra là đang lo lắng cho đại ca và tẩu tẩu, nếu đại ca không vào được, mình cũng sẽ không vào.

Lo lắng của Dạ Tần có hơi thừa, dù sao mọi người ở đây, cũng chỉ có Tần ca ngươi yếu nhất.

Tần ca ta thật đáng thương, cả nhà đều ngưu bức, chỉ có Tần ca ta yếu nhất...

Học Viện An Kinh tổng cộng có bốn cửa lớn, lần lượt nằm ở đông tây nam bắc, như thế có thể thuận tiện tiến vào, không cần đi đường vòng, dù sao đường ở đây trái trái phải phải, đi rất lâu.

Mà đoàn người Dạ Côn đương nhiên là tiến vào cửa đông Học Viện An Kinh.

Có lẽ ở thành đông không thiếu người có tiền, tình huống kẹt xe ngựa rất nghiêm trọng, chính là loại liếc nhìn không thấy cuối cùng kia.

- Đến An Khang châu mới biết được, nguyên lai xe ngựa còn có thể kẹt.

Dạ Tần thì thào nói ra.

- Mệt mỏi quá ~

Nhan Mộ Nhi đều muốn nằm sấp ở trong ngực Côn ca, không biết vì sao, Nhan Mộ Nhi cảm thấy mấy ngày nay rất mệt, thậm chí không có còn tinh thần tới chỉnh phu quân.

Diệp Ly nhìn sang, nhất định là đang giả vờ, giả bộ yếu đuối chính là điểm mạnh của Nhan Mộ Nhi.

Dạ Côn cũng chỉ có thể một tay ôm một người, biểu lộ rất bất đắc dĩ.

Bất quá vẻ mặt này ở trong mắt người ngoài đó chính là vô cùng đắc ý, ghét nhất loại người ở trên đường cái trang bức như thế này, hơn nữa còn là đầu trọc, chính là loại có thể phản quang kia.

Sau khi đi bộ một canh giờ, rốt cuộc đi qua ba con phố, Diệp Ly dứt khoát cũng học theo dáng vẻ của Nhan Mộ Nhi, dựa hẳn vào người Côn ca.

Côn ca ta thật là khó a.

Cuối cùng... Dạ Côn nhìn thấy cửa đông Học Viện An Kinh, cám ơn trời đất.

Làm học viện tốt nhất An Khang châu, cửa lớn học viện đều là do một tay đại sư thiết kế.

Đại môn rộng mười tám trượng, cao hơn sáu trượng, cái bệ do ngọc thạch tạo thành, mà khung cửa đều làm bằng gỗ đàn hương, mùi thơm nồng đậm vờn quanh, khiến cho tâm tình phiền não an định không ít.

Xe ngựa của quý tộc đa số làm bằng gỗ đàn hương, nhưng ở An Khang châu vẫn rất ít gặp, dù sao gỗ đàn hương có giá trị không nhỏ, đóng một chiếc xe ngựa đã cực kỳ xa xỉ, thế nhưng đại môn đều là do gỗ đàn hương cấu thành, thủ bút xem như vô tiền khoáng hậu, cho dù Học Viện Thái Kinh cũng không làm như vậy.

Bất quá ban đêm vụng trộm tới cắt một chút, liền có thể bán với giá trên trời, chỉ cần có lá gan này, dù sao cầu phú quý trong nguy hiểm.

Bên trên bảng hiệu khắc lấy bốn chữ lớn "Học Viện An Kinh" tựa như rồng bay phượng múa.

Phía dưới còn có con dấu của Thánh Nhân. Học Viện An Kinh có hot hay không, nhìn con dấu này liền biết, dù sao đây chính là lần đầu tiên Thánh Nhân đề danh cho học viện.

- Côn ca... Côn ca... nơi này...

Trong lúc Dạ Côn đang cảm thán, bên tai lại vang lên âm thanh của Phong Điền.

Nhìn đến nơi phát ra âm thanh, quả nhiên chính là hai người Phong Điền cùng Nguyên Chẩn, nhảy nhảy trong đám người, giống như sợ Côn ca không nhìn thấy vậy.

Hai người chen đến chỗ Dạ Côn, Phong Điền lập tức trầm giọng nói ra:

- Côn ca, ngươi biết không, đám người Phan Bình Bình kia ngỏm củ tỏi rồi!

- Tần ca, trong lòng nhất định rất thoải mái phải không.

Nguyên Chẩn cảm thấy mình rất thoải mái, năm đó đã không quen nhìn tên Phan Bình Bình kia.

Dạ Tần cũng không muốn bàn luận chuyện này, y tò mò hỏi:

- Các ngươi không phải ở thành tây sao?

- Tần ca, tốt xấu gì chúng ta cũng từ huyện Thái Tây đi ra, sao có thể tách rời chứ, đúng không Côn ca.

Nguyên Chẩn cười tủm tỉm nói ra, mà Phong Điền cũng giống như vậy.

Kỳ thật hôm qua hai người mới biết, nguyên lai mình bị cha hố!

Căn bản không có an bài gì cả, bảo mình bằng thực lực đi vào.

Vậy được rồi, chúng ta chỉ có thể bằng thực lực tiến vào, nhưng đầu tiên phải tìm tới Côn ca trước đã, có Côn ca ở đây, làm gì cũng có thể húp được miếng canh, cho dù gặm xương cũng tốt.

Dạ Côn không quá để ý, dù sao rời khỏi nhà cũng không dễ dàng gì:

- Cũng đúng.

- A, Côn ca, Côn tẩu như thế nào vậy? Không thoải mái sao?

Nguyên Chẩn nhìn Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi tò mò hỏi.
Dạ Côn ách một tiếng:

- Côn tẩu các ngươi đêm qua ngủ không ngon.

Lời này vừa mới nói ra, xung quanh liền có rất nhiều ánh mắt khác thường.

Tên trọc đầu này đúng là không có nhân tính!

Thật hận mình không phải đầu trọc.

- Vẫn là Côn ca ngưu bức!

Phong Điền giơ ngón tay cái lên.

Liền Dạ Tần bên cạnh cũng nhẹ gật đầu, đại ca quả thật ngưu bức.

Dạ Côn cũng phục những người này:

- Đi vào đi, đừng đứng ở ngoài.

Bất quá hắn vẫn nhỏ giọng với thê tử:

- Đừng như vậy, để người khác nhìn không tốt.

- Ngươi là phu quân ta, ta muốn dựa vào thế nào thì dựa vào thế nấy.

- Đúng thế.

Dạ Côn:......

Làm sao cảm giác giọng điệu có chút giống mẫu thân, đây cũng không phải hiện tượng tốt a.

Sau khi tiến vào học viện, phụ mẫu không thể đi cùng, cho nên Tiểu Lăng chỉ có thể chờ ở bên ngoài.

Đi vào Học Viện An Kinh, bầu không khí tu luyện dày đặc lập tức nghênh đón, hai bên đường cây xanh râm mát, chim hót hoa nở, hoàn cảnh tu luyện vô cùng đặc biệt.

Đoàn người mới đi mấy bước, lại bắt đầu xếp hàng, đây là xếp hàng để đăng ký, cũng tương đối nhanh.

Đám người Dạ Côn thuận lợi tiến hành đăng ký, sau đó cùng các học sinh đi tới một bãi cỏ, tiến hành khảo thí.

Lúc này Dạ Côn nghĩ đến, chờ lúc nữa tùy tiện đùa nghịch mấy chiêu là được, có thể vào học viện liền tốt, thế nhưng Ly Nhi và Mộ Nhi biết làm sao bây giờ.

Các nàng yếu đến mức tựa như chỉ cần gió hơi mạnh một chút liền có thể thổi bay, chỉ có thể chờ xem quan hệ của mẫu thân có đủ cứng hay không.

Còn về Đông Tứ và Đát Từ xem như yên tâm, chỉ cần bọn họ đừng đánh chết người là được.

- Thấy không, đó là Dạ gia huynh đệ.

- A, hình như ta nhớ Dạ gia không có ai có cái đầu phát sáng? Ngươi không có nhận lầm chứ?

- Làm sao lại nhận lầm được, ta nói chính là Dạ gia mới vào thành kia, nghe nói bọn họ có liên quan đến vụ án giết người ở phủ Phan Đô Úy.

- Thôi đi, ta nghe ta cha nói chỉ là tình nghi mà thôi.

Dạ Côn nghe thấy tiếng nghị luận xung quanh, khẽ cau mày, xem ra tốc độ truyền bá nhanh hơn mình nghĩ.

Nhưng vào đúng lúc này, một đạo âm thanh khác lại vang lên:

- Bại hoại gia phong, còn có mặt mũi tới Học Viện An Kinh!

Chương 142: Côn tẩu ngưu bức

Chỉ thấy từ trong đám người có hai vị thiếu niên lang đi ra, ăn mặc hoa lệ, áo bào đều là dùng kim tuyến may, ngay cả phát quan cũng có màu vàng kim, tựa hồ cả người không có chút vàng liền sẽ không ra cửa vậy.

Tướng mạo hai người không kém, thuộc về loại công tử điển hình, một người trong đó trên mặt mang theo sự ghét bỏ, một người khác lại rất bình tĩnh.

Vị mặt mũi tràn đầy ghét bỏ chính là An Khang châu Dạ gia tiểu công tử Dạ Thiếu Long, Dạ Chiếu già mới có con, sủng đến tận trời, bồi dưỡng Dạ Thiếu Long thành một tên thiếu gia ăn chơi chính tông.

Mà nam tử bên cạnh Dạ Thiếu Long chính là nhi tử Du gia An Khang châu, Du Lương Hiên.

Thuộc về loại vật tụ theo loài.

Mà bản tính tên này cũng khá gian xảo.

- Long thiếu, Du thiếu.

Đám công tử xung quanh nhận biết bọn họ đều dồn dập chắp tay hô.

Dù sao thế lực hai nhà Dạ Du ở An Khang châu xem như bất phàm, bởi vì hai nhà đều có chủ gia ở Thái Kinh, đây là chuyện những nhà khác không có, đương nhiên thuộc loại nhất đẳng.

Dạ Côn cũng không nhận ra hai người trước mắt, nhưng cũng biết lai giả bất thiên.

Nhất là tên Long thiếu kia, tên cũng có chút bá khí.

Thế nhưng có bá khí bằng Côn ca ta không? Đương nhiên không có.

Không đợi Côn ca nói chuyện, Phong Điền đã lập tức nói:

- Nhị thế tổ từ đâu tới, dám ở trước mặt Côn ca hô to gọi nhỏ, biết cấp bậc lễ nghĩa hay không? Còn không mau hô một câu Côn ca tha mạng?

Dạ Côn biểu thị Phong Điền làm rất đúng chỗ, đợt cừu hận này quả thật kéo đến tràn đầy, bất quá cũng không sao cả.

- Đúng đấy, quấy rầy Côn tẩu chúng ta nghỉ ngơi, nhìn cái gì vậy, trừng cái gì mà trừng! Côn ca, chơi nó!

Sau khi Phong Điền cùng Nguyên Chẩn nói xong, lập tức chạy đến sau lưng Dạ Côn, Dạ Côn biểu lộ như vậy (¬_¬).

Hai người các ngươi thả lời tàn nhẫn nhất, thế nhưng lại làm chuyện hèn nhất.

Dạ Thiếu Long đột nhiên khẽ cười một tiếng, sau đó dần dần biến thành cười to:

- Côn ca? Một tên Côn ca từ nông thôn đến? Ngươi đứng ở chỗ này không ngại mất mặt sao? Ta còn ngại mất mặt đây.

- Ngươi là ai?

Dạ Tần lạnh giọng hỏi.

- Ta? Ta chính là nhi tử Dạ gia Dạ Thiếu Long! Hai tên bại hoại gia môn các người, quả thật là vết nhơ của Dạ gia!

- Long thiếu, bớt giận, bọn họ đều là hài tử.

Du Lương Hiên vỗ vỗ bả vai Dạ Thiếu Long, hai người phối hợp rất ăn ý.

- Ngươi!

Dạ Tần tựa hồ muốn xông lên.

Nhưng bị Dạ Côn đè bả vai lại, Dạ Thiếu Long này thoạt nhìn hết sức hung hăng càn quấy, chính là muốn chọc giận chúng ta, lúc này đánh nhau, học viện khẳng định sẽ không thu.

Nhưng vào đúng lúc này, Nhan Mộ Nhi trong ngực Dạ Côn tựa hồ có chút không kiên nhẫn được nữa, nhân loại đáng chết! Tựa như một con ruồi, ở bên tai ong ong ong kêu.

Chỉ thấy Nhan Mộ Nhi đang giấu mặt ở trong ngực Dạ Côn nhìn lên.

Xung quanh nam hài tử tương đối nhiều, lúc nào gặp qua nữ hài như thế, đôi mắt kia quá đẹp.

Đẹp tới mức khiến người ta nghẹt thở, trong đầu đều là khuôn mặt kia, lâm vào si mê.

Bất quá hiện tại sắc mặt Nhan Mộ Nhi không tốt đẹp gì, đi đến trước mặt Dạ Thiếu Long đang ngốc ngốc, nâng tay nhỏ lên.

Ba!

Một bàn tay trực tiếp tát Dạ Thiếu Long ngã xuống đất. Quá đột nhiên!

Tất cả mọi người sợ ngây người, ngay cả Dạ Côn cũng như vậy.

Đây là Nhan Mộ Nhi ôn nhu ư? Đây mới thật sự là Nhan Mộ Nhi đi! Nguyên lai tính cách của nàng giống với mẫu thân, hiện tại chẳng qua là đang mê hoặc mình...

Còn Ly Nhi trong ngực...

Cha chỉ có mình mẹ mà đã ở trong tình thế nước sôi lửa bỏng, mình có tận hai người, không biết còn có thể ngẩng đầu lên được không.

Du Lương Hiên cũng không nghĩ tới, nữ hài tử đẹp mắt như vậy thế mà lại ra tay đánh người, hơn nữa còn ra tay nhay chóng như vậy.

Xong, mình đã bị nữ hài tử trước mắt mê hoặc, đây là cảm giác rơi vào bể tình sao?

Dạ Tần thật không nghĩ tới, tẩu tẩu lại bạo lực như thế, giống mẫu thân như đúc, tát người đều không chớp mắt một cái.

Đông Tứ và Đát Từ rất bội phục sư mẫu, không hổ là nữ nhân của lão sư, ra tay quả thật bất phàm.

- Côn tẩu ngưu bức!

- Côn tẩu đánh rất hay!

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền bắt đầu hoan hô, không ngờ Côn ca đã hết sức ưu tú, Côn tẩu càng...

Dạ Côn hiện tại đang nghĩ... phải thu xếp như thế nào, một tát này đánh qua, chúng ta đều không vào được học viện.

- Mộ Nhi muội muội, ngươi sao có thể đánh người, như thế là không đúng ~

Không biết từ lúc nào Diệp Ly cũng đã quay đầu nhìn sang.

Ánh mắt tất cả mọi người vừa nhìn về phía Diệp Ly, lần nữa hít sâu một hơi.

Tên đầu trọc này đời trước đến cùng đã làm chuyện tốt gì, bên cạnh thế mà có hai nữ nhân tuyệt sắc đi theo như vậy.

Vừa nghĩ tới đầu trọc khi nãy mỗi tay ôm một người, trong lòng liền giận... sau đó lại nghĩ đến ban đâm, càng giận a.

Nữ tử như vậy, chỉ có thể quan sát từ xa, tuyệt đối không thể khinh nhờn.

Mà tên đầu trọc này khẳng định là... công địch! Công địch! Công địch! Dạ Côn cũng chú ý tới chuyển biến của đồng học xung quanh, khẽ thở dài một cái, nữ hài tử xinh đẹp liền có thể kéo cừu hận, cha nói không sai.

Nhan Mộ Nhi nhìn xem Dạ Thiếu Long che mặt, đột nhiên nhớ tới hình ảnh của mình... làm sao bây giờ... rất hoảng... vừa rồi rất phiền, cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy...

Không có một tay phiến chết, Nhan Mộ Nhi đã tính lý trí rồi.

- Phu quân ~ Mộ Nhi vừa rồi có phải rất bạo lực hay không?

Chỉ thấy Nhan Mộ Nhi nũng nịu chạy đến trước mặt Dạ Côn, thế mà bắt đầu nũng nịu, còn quyết miệng.

Trời ạ, thấy nữ hài như thế, hết thảy nam tử đều muốn nổi khùng đi.

Tên trọc đầu này đến cùng đã thi triển yêu pháp gì, khiến hai cô gái mê luyến như thế.

Tin Côn ca, để đầu trọc, ngươi cũng được ~

- Đâu có đâu có, làm rất tốt.

Dạ Côn nhìn xem con mắt màu xanh lam ngập nước kia, một thoáng liền bình thường trở lại.

Cô nương xinh đẹp nũng nịu, nam nhân nào có thể chống đỡ được chứ, trừ phi không thích.

Mọi người chấn động kinh ngạc, như thế mà còn không gọi là bạo lực sao?

Bàn tay đều tát vào mặt người ta rồi, chẳng lẽ phải đâm chết Long thiếu mới tính bạo lực sao...

- Phu quân, thật xin lỗi, có phải Mộ Nhi đã gây phiền phức cho ngươi rồi không?

Dạ Côn ta là tốt nam.

- Nào có phiền phức, Mộ Nhi làm rất tốt.

Dạ Côn dĩ nhiên sẽ không trách thê tử, dù sao một cái tát kia của Nhan Mộ Nhi, cũng xem như đang trút giận cho mình.

Đồng học xung quanh lần nữa kinh ngạc, tên đầu trọc này thế mà mang theo thê tử tới học viện!

Ngươi không biết như thế sẽ rất thảm sao?

Cẩn thận bị đánh mặt a.

Du Lương Hiên đỡ Dạ Thiếu Long ngã trên mặt đất lên, mà Dạ Thiếu Long ngơ ngác nhìn Nhan Mộ Nhi, đều quên cơn đau ở trên mặt.

Nhan Mộ Nhi rất chán ghét ánh mắt như vậy, hận không thể giẫm nát cặp mắt chó kia.

- Côn tẩu là các ngươi có thể nhìn sao!

Phong Điền đơn giản từ Côn ca chuyển thành Côn tẩu, hết cách, Côn tẩu quá đẹp rồi.

Theo Phong Điền vừa quát như thế, hai vị đại thiếu từ bên trong kinh diễm tỉnh táo lại.

- Cô nương chẳng lẽ là Thái Kinh Nhan gia Nhan Mộ Nhi?

Du Lương Hiên biểu lộ hết sức có gia giáo, cấp bậc lễ nghĩa toàn bộ bày ra.

Thái Kinh Nhan Mộ Nhi phi thường nổi danh, mặc dù chưa thấy qua chân nhân, nhưng ba chữ Nhan Mộ Nhi đã sớm lưu truyền trong giới quý tộc, rất nhiều công tử đều muốn thấy phương dung một lần, nhưng một mực không có cơ hội này.

Không nghĩ tới hôm nay lại có thể nhìn thấy....

Truyền ngôn là thật, Nhan Mộ Nhi quả thật rất đẹp!

- Mời gọi ta là Dạ phu nhân.

Chương 143: Văn nhân thật đáng sợ

Nhan Mộ Nhi nói lời này xem như kiên định lập trường của mình, cũng là giữ mặt mũi cho Dạ Côn, không hổ là nữ nhân của Côn ca ta, có thể làm ấm giường còn có thể nâng mặt mũi.

Hiện tại mọi người cũng rất tò mò, tên đầu trọc này đến cùng có năng lực gì, có thể khiến cho Thái Kinh Nhan Mộ Nhi khăng khăng một mực như thế, chẳng lẽ bởi vì hắn không có tóc sao?

Dạ Côn hiện đang ấm lòng, nhìn Nhan Mộ Nhi trước mắt, đột nhiên phát hiện nữ hài tử này rất đặc biệt, chỗ nào đặc biệt lại không nói lên được, chỉ là cảm thấy an tâm.

Trong lòng Diệp Ly có chút sốt ruột, Nhan Mộ Nhi này thật biết lợi dụng hoàn cảnh, nhìn phu quân một chút xem, đều bị cảm động...

Mình cũng phải tìm cơ hội mới được, ông trời ơi... nếu như người có mắt, nhanh cho con một cơ hội đi... bằng không sớm muộn gì cũng bị Nhan Mộ Nhi đè ép.

- Tên đầu trọc này có gì tốt? Nhan cô nương nên nhìn rõ mới phải.

Dạ Thiếu Long rất muốn đào góc tường Dạ Côn, cô gái như vậy hoàn toàn có thể tiếp nhận, bỏ tên đầu trọc này, cùng Long thiếu ta đi.

Nghe thấy Dạ Thiếu Long nói, ánh mắt Diệp Ly sáng lên, lão thiên thật mở mắt!

Chỉ thấy Diệp Ly đi đến trước mặt Dạ Thiếu Long, Dạ Thiếu Long vô thức che má trái, thế nhưng Diệp Ly trở tay một phát.

Ba!

Long thiếu lại bị đập ngã... thật thê thảm...

Các học sinh xung quanh đột nhiên có chút tội nghiệp tên đầu trọc này, trong đầu không khỏi huyễn tưởng ra một màn đầu trọc bị trói gô, sau đó...

Ngẫm lại hình ảnh kia liền không rét mà run, không phải... liền hết sức hưng phấn...

- Đầu trọc thì làm sao? Xem thường đầu trọc à?!

Diệp Ly khẽ kêu một tiếng, lộ ra tư thế hiên ngang, vừa vặn tương phản với Nhan Mộ Nhi.

Khóe miệng Dạ Côn hơi run rẩy, có cần cường điệu hai chữ đầu trọc như vậy không...

- Côn tẩu, sau này Nguyên Chẩn ta theo ngươi~

- Côn ca, thật có lỗi... Côn tẩu càng ưu tú hơn ngươi.

Dạ Thiếu Long bị đánh mộng bức, từ nhỏ đến lớn người trong nhà đều không nỡ đánh, hay hoặc là không dám đánh y.

Thế nhưng hôm nay liên tục bị hai cô nàng vả miệng!

- Ly Nhi, đánh người là không đúng.

Dạ Côn nhanh kéo thê tử đến bên cạnh, Diệp Ly vừa rồi còn tư thế hiên ngang lập tức trở nên nhu tình như nước, vẻ mặt này chuyển biến vừa vặn, hiện lộ rõ ràng ý niệm phu quân là trời.

- Phu quân, Ly Nhi chỉ muốn giúp ngươi trút giận.

- Phu quân biết, nhưng đánh đau tay Ly Nhi, phu quân sẽ đau lòng.

Diệp Ly bối rối...

Tất cả mọi người bối rối.

Lời nói không biết xấu hổ như thế cũng nói ra được! Trời ạ! Chẳng lẽ các nàng đều bị miệng của tên đầu trọc này hấp dẫn ư?

Nhan Mộ Nhi bên cạnh thật giận a, hận không thể lại tiến lên tát Long thiếu một phát, để phu quân cũng nói với mình như thế.

Dạ Côn cũng không biết vì sao mình lại nói ra lời như vậy, chẳng lẽ là bản tính nam nhân nổi dậy gây chuyện ư?

- Phu quân ~ đang ghét ~

Diệp Ly một mặt thẹn thùng, đều giấu ở trong ngực Dạ Côn không dám gặp người.

Dạ Tần xem như biết, đại ca đây đều là sáo lộ!!!

Lời tâm tình nói nhiều không có ý nghĩa, nhưng nếu dùng giống như đại ca, tuyệt đối có thể khiến cho tẩu tẩu cảm động thượng thiên.

Đi theo Côn ca, luôn có thứ có thể học tập, còn nhiều hay ít thì phải xem ngộ tính của ngươi thế nào.

Đột nhiên, trong đám người có người tán thán.
"Cùng năng phẩm cô nương điềm,

phú năng phẩm cô nương hàm.

Cùng năng quan nhĩ phu bạch mạo mỹ,

phú năng quan nhĩ xuyên sơn lưu thủy."

(Tạm chưa có bản dịch).

Mọi người sững sờ!

- Thơ hay! Thơ hay!

- Liền sợ văn nhân đi dạo hoa lâu...

- Thơ này hợp với tình hình, hợp với tình hình a...

Côn ca dĩ nhiên cũng nghe thấy, đây quả thực là một nhân tài, phản ánh hiện trạng ở An Khang châu...

- Đại ca, có ý gì thế?

Dạ Tần hồn nhiên hỏi.

Dạ Côn thở dài, vỗ vỗ bả vai:

- Đệ đệ, sau khi lớn lên tự nhiên sẽ biết.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền ở bên cạnh cười trộm, Tần ca quả thật là một tờ giấy trắng, cái gì cũng cũng không hiểu.

- Ai! Người nào ở đây hồ ngôn loạn ngữ! Đứng ra cho ta!

Dạ Thiếu Long bạo quát hô, thế mà dùng thơ đến châm chọc mình. Đúng là to gan lớn mật! Cẩn thận cho cả nhà các ngươi cút khỏi An Khang châu!

Nhưng mà cũng không có ai lên tiếng.

- Lăn tăn cái gì đấy!!!

Vào lúc này, một vị nam tử áo bào trắng chậm rãi đi tới, mày kiếm mắt tinh, suất khí bức người, ba thành nữ hài tử nhập viện đều lộ ra ánh mắt kinh ngạc.

Vị lão sư này rất có mùi vị nam nhân nha. Theo lão sư đi tới, tất cả mọi người liền an tĩnh lại, ngay cả Long thiếu cũng yên lặng, bất quá ánh mắt nhìn Dạ Côn cũng không tốt đẹp gì.

Du Lương Hiên bên cạnh mặc dù không nói gì, nhưng trong lòng cũng nghĩ đến những chuyện khác, tựa hồ có ý đồ với Nhan Mộ Nhi.

Dạ Côn cũng không có phản ứng hai người, hiện tại vẫn là nhập viện quan trọng hơn.

- Hôm nay lão sư chiêu sinh ốm bệnh, ta đến làm thay, ta là phó viện trưởng Quan Thanh.

Lại là phó viện trưởng! Ánh mắt toàn bộ học sinh đều lộ ra vẻ kinh ngạc, còn cảm thấy có chút xui xẻo, bốn cửa lớn, bốn lão sư chiêu sinh, duy chỉ có cửa đông bên này ốm bệnh, đây cũng quá trùng hợp đi.

Toàn bộ học sinh ở đây, trên cơ bản đều ở trong đông thành, gia cảnh dư dả, đi cửa sau cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Vậy mà hôm nay Quan Thanh tự mình tới thẩm tra, chính là muốn ngăn chặn hiện tượng như vậy.

Ốm bệnh chỉ là cái cớ.

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn nghe xong cả người không tốt, hôm qua đến An Khang châu cũng đã hỏi thăm, nghe nói phó viện trưởng Quan Thanh còn nghiêm khắc hơn cả viện trưởng, tác phong chính phái, nhiêm khắc bài xích thói quen nhận hối lộ đi cửa sau.

Rất hung tàn.

Vốn nghĩ Côn ca vận khí tốt, kết quả không ngờ, đi theo Côn ca thế mà đụng phải Quan Thanh...

Chủ quan rồi, Côn ca ngay cả cửu hoàng tử đều có thể gặp, đụng phải phó viện trưởng không phải là chuyện rất bình thường thôi sao?

Trời ạ, thật hối hận.

Sáng sớm đã chạy đến cửa Đông, kết quả...

Dạ Côn cũng không nghe nói Quan Thanh nghiêm khắc, nhưng mà từ khí chất vị lão sư này đến xem, hối lộ là không thể nào.

Xem ra phương pháp của cha mẹ sẽ không có hiệu quả.

- Vừa rồi ai lớn tiếng náo động? Tưởng đây là đâu? Hả!

Quan Thanh đặt hai tay ở tay trong tay áo, con mắt hơi híp lại, phảng phất đang nhắm, nhưng âm thanh lại khiến cho một đám thiếu niên chấn tâm.

Cho dù Dạ Thiếu Long cũng không dám quá phận.

- Còn không đứng ra sao?

Dạ Côn bất đắc dĩ, xem ra vị lão sư này dự định truy cứu tới cùng, xem như đốt một mồi lửa.

Dạ Côn từ trong đội ngũ đi ra.

Dạ Thiếu Long cũng không phải sợ, cũng từ trong đội ngũ đi ra, gương mặt có dấu năm ngón tay, còn có chút sưng đỏ.

- Biết hậu quả của hành động này không?

Quan Thanh nhàn nhạt hỏi, rõ ràng là đang hỏi Dạ Côn.

Dạ Côn chắp tay, lễ số vẫn phải có.

- Phó viện, học sinh đương nhiên biết, nhưng người này khiêu khích trước, học sinh đã rất nhẫn nại, cuối cùng không kiềm được, cho nên đã động thủ, học sinh xúc động.

- Rõ ràng là thê tử ngươi đánh ta!

Dạ Thiếu Long chỉ Dạ Côn quát.

Dạ Côn lộ ra vẻ rất bình tĩnh:

- Phó viện, thể tử ta không hiểu chuyện, nhưng làm phu quân, không thể không hiểu chuyện, ra ngoài cửa, bảo hộ thê tử là thiên chức của nam nhân, thật có lỗi với phó viện trưởng, vừa rồi ta đã gạt ngươi.

Phó viện trưởng hơi ngưng tụ, tiểu trọc đầu trước mặt này, có chút đặc biệt.

Chương 144: Đột biến

- Ngươi rõ ràng là đang trắng trợn lừa gạt, đừng hòng lừa gạt phó viện trưởng. Phó viện trưởng tuệ nhãn như đuốc!

- Phó viện trưởng, học sinh nguyện ý tiếp nhận bất kỳ hình phạt nào, dù sao thê tử đánh người, ta gánh.

Dạ Côn chắp tay trầm giọng nói ra, ngữ khí sục sôi phấn khởi, phảng phất nguyện ý vì thê tử che gió che mưa, loại khí thế nam tử hào hùng hiển lộ không thể nghi ngờ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nhìn bóng lưng tiểu trọc đầu, đều sắp bị cảm động.

Đông Tứ và Đát Từ vội vàng ghi lại lời nói vừa rồi của lão sư, đây chính là mấu chốt đạp lên Đại Đạo!

- Kỳ thật chuyện vừa rồi phát sinh, ta đã nhìn thấy hết.

Quan Thanh từ tốn nói.

Dạ Côn hơi nhẹ nhàng thở ra, mà Dạ Thiếu Long lại sầm mặt lại.

- Ngươi là An Khang châu Dạ gia Dạ Thiếu Long, ngươi là Dạ gia Dạ Côn, ta nói không sai chứ.

Dạ Côn cùng Dạ Thiếu Long chắp tay.

- Dạ Thiếu Long, ngươi tựa hồ có thành kiến với Dạ Côn, nói một chút đi.

Dạ Thiếu Long sáng mắt lên, chắp tay nói ra:

- Phó viện trưởng, Dạ Côn là bại hoại của Dạ gia.

- Cụ thể.

- Phó viện trưởng, ngay tối hôm qua, An Khang châu Phan phủ bị người tập kích, Phan Đô Úy một nhà ba người chết thảm, còn có hai thành viên khác của gia tộc. Mà hiềm nghi lớn nhất trong chuyện này chính là Dạ gia. Dạ gia này cũng không phải An Khang châu Dạ gia. Phó viện trưởng, đây không phải muốn bôi đen Dạ gia ta sao? Cho nên ta rất tức giận.

- Dạ gia đời đời hiệu trung Thánh Nhân, củng cố toàn bộ Thái Kinh, giúp mọi người Thái Kinh an cư lạc nghiệp, cái nồi này, Dạ gia chúng ta không cõng!

Dạ Côn không thể không thừa nhận, Dạ Thiếu Long bề ngoài thoạt nhìn không có đầu óc, kỳ thật trái ngược, người không có đầu óc biết nói ra những lời như thế sao?

Nhất là câu Dạ gia đời đời hiệu trung Thánh Nhân, không phải là đang nói cho phó viện ngươi nghe sao?

Bất quá ngươi dùng Dạ gia tới uy hiếp một vị phó viện trưởng chính trực, có chút ngây thơi rồi.

- Ta đương nhiên sẽ không nghi vấn sự trung thành của Dạ gia đối với Thánh Nhân, nhưng Dạ Thiếu Long, ngươi có chứng cớ gì chứng minh, một nhà Dạ Côn là hung thủ?

Nhưng mà hung thủ thật sự đứng ở chỗ này, Côn ca ta cũng rất bất đắc dĩ a.

- Ta...

Dạ Thiếu Long hoàn toàn không nói ra được.

Nhưng Du Lương Hiên đứng ở phía dưới lại chắp tay hô:

- Phó viện, học sinh có lời muốn nói, có thể hay không?

- Nói.

Du Lương Hiên cung kính nói ra:

- Mặc dù không có chứng cứ trực tiếp, thế nhưng một nhà Dạ Côn lại có hiềm nghi, trước khi tra ra rõ ràng, mong phó viện trưởng nghĩ lại, nếu quả thật là hung thủ, còn được phó viện trưởng chiêu sinh tiến vào học viện, sẽ đả kích rất lớn đến danh vọng của Học Viện An Kinh.

Dạ Thiếu Long thầm nghĩ Du thiếu lợi hại, sớm nên đứng ra nói lời này.

Dạ Côn khẽ cau mày, tên Du Lương Hiên này quả thật rất khó giải quyết. Treo sự tình danh vọng Học Viện An Kinh lên trên, như vậy phó viện trưởng nhất định phải nghĩ lại.

Quả nhiên, Dạ Côn phát hiện phó viện trưởng rơi vào trầm tư.

Quan Thanh không thể xem nhẹ Du Lương Hiên, mặc dù chỉ là một đứa bé, nhưng câu nói này đúng là nói trúng trọng tâm.

- Phó viện trưởng, đối với chuyện xảy ra tối hôm qua, học sinh biểu thị tiếc nuối, hiện tại cũng là tin nhảm nổi lên bốn phía, nhưng có một việc là đúng, ban đêm hôm ấy, phụ thân gia mẫu xác thực mở tiệc chiêu đãi, nhưng cũng không có phát sinh chuyện không vui, hai nhà chúng ta cũng không có thâm cừu đại hận, giết người cũng nên có cái lý do chứ. Dạ Côn che giấu lương tâm nói dối, kỳ thật chuyện này là muốn để cho đệ đệ đến giải quyết, bất quá lấy tính tình của đệ đệ... vậy cũng không biết.

- Dạ Côn! Ngươi còn muốn giảo biện! Đệ đệ của người cùng Ba Uyển Thanh kia là tình nhân cũ! Phan Bình Bình đoạt Ba Uyển Thanh, đội nón xanh cho đệ đệ ngươi, trong lòng không cam tâm, chẳng lẽ đây không phải lý do giết người?!

Dạ Thiếu Long nộ quát hô, phảng phất Dạ Côn chính là cừu nhân giết cha vậy.

Dạ Côn nghe nói như thế, hận không thể bóp nát đầu con hàng này.

Sắc mặt Dạ Tần trong đội ngũ hơi đổi một chút, nhất là ánh mắt đại gia nhìn mình, tội nghiệp? Thảm thương? Hay là bi kịch?

Dạ Côn chậm rãi quay đầu nhìn về phía Dạ Thiếu Long:

- Ngươi lại thử vu oan cho đệ đệ ta xem.

- Đủ rồi!

Quan Thanh quát lạnh một tiếng.

Dạ Côn đè ép phẫn nộ trong lòng, chắp tay.

- Học Viện An Kinh nhận người có chế độ quản chế. Tất cả đều lấy tiêu chuẩn luận bàn, có thể nhập viện tu luyện hay không phải xem tư chất cá nhân.

- Phó viện trưởng!

Dạ Thiếu Long trầm giọng kêu, phó viện trưởng này rõ ràng có ý thiên vị Dạ Côn.

- Đủ rồi! Thời gian có hạn, đừng lãng phí thời gian của mọi người.

Dạ Côn cùng Dạ Thiếu Long liếc nhau một cái, hai người đều lộ ra ánh mắt bất thiện, phảng phất muốn cạo chết đối phương.

Dạ Côn trở lại đội ngũ, Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly áy náy nói ra:

- Phu quân, lại gây phiền toái cho ngươi.

- Không liên quan đến các nàng.

Dạ Côn từ tốn nói.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nguyên bản muốn chỉnh Côn ca, ấn đạo lý mà nói, hiện tại cũng xem như chỉnh được, nhưng lại không thấy vui.

- Đệ đệ, đừng nghe y hồ ngôn loạn ngữ.

Dạ Côn quay đầu nhìn về Dạ Tần nói ra, nón xanh tại Thái Kinh chính là một loại trò cười, đối với bản nhân mà nói cũng là một loại sỉ nhục.

Dạ Tần nhẹ gật đầu, không nói chuyện.

Học sinh ở đây chỉ sợ có trên vạn người, đoán chừng sau khi nhập viện, toàn bộ Học Viện An Kinh đều biết, đệ đệ bị một người chết đội nón xanh.

Nhân số toàn bộ Học Viện An Kinh lên đến hai mươi vạn.

Một con số rất kinh khủng, cũng chứng minh nội tình Học Viện An Kinh rất mạnh mẽ, phải biết Học Viện Thái Kinh tốt nhất cũng mới có hơn hai mươi vạn.

Dạ Thiếu Long đứng ở bên cạnh không xa hừ lạnh một tiếng, cho dù các ngươi có thể nhập viện, Dạ Thiếu Long ta cũng có một vạn phương pháp chơi chết các ngươi!

- Được rồi! Hiện tại bắt...

Quan Thanh còn chưa nói hết, chỉ thấy bên cạnh có một vị lão giả đi tới, còn có Thái Thú Ba Đài.

- Quan Thanh, chờ một chút.

Lão giả mở miệng hô.

Quan Thanh cung kính chắp tay hô:

- Viện trưởng, Thái Thú.

Các học sinh hôm nay bị cả kinh không nhỏ, nghe người ta nói, tại học viện bốn năm cũng chưa chắc thấy được viện trưởng, lúc này mới ngày đầu tiên, viện trưởng, phó viện, Thái Thú toàn bộ đến đông đủ, còn cửa sau cái quỷ gì, đây không phải muốn đoạn tuyệt đường sống của chúng ta sao?

Lúc này Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đã hết sức tuyệt vọng.

Bùi Thiên chính là viện trưởng, một đầu bạc phơ, khắp khuôn mặt đều là nếp gấp, người mặc pháp bào màu xanh, bộ bộ sinh phong, lộ ra dáng vẻ càng già càng dẻo dai.

Còn Ba Đài bên cạnh vẻ mặt không tốt, bởi vì nữ nhi Ba Uyển Thanh hiện tại còn nằm ở trong nhà, mặc dù đã mời y sư đến xem, tính mệnh đến không lo, nhưng chỉ sợ sau này rất khó hoài thai.

Đối với Ba Đài mà nói, đây quả thật là sấm sét giữa trời quang, mình chỉ có một đứa con gái như vậy.

- Bọn nhỏ tinh thần diện mạo đều rất tốt, Quan Thanh, ngươi cảm thấy thế nào?

Bùi Thiên chắp tay đi, mang theo nụ cười nhìn chăm chú đám hài tử.

Quan Thanh chắp tay nói ra:

- Viện trưởng nói rất đúng.

Dạ Côn cảm giác, viện trưởng cùng Ba Đài tới, rõ ràng là muốn nhằm vào mình.

- Bất quá ta muốn mang vài người đi, phó viện cảm thấy có thể chứ?

Lời của Bùi Thiên khiến Quan Thanh sầm mặt lại, đây là một loại hỏi thăm, hay là một loại cảnh cáo.

Quan Thanh thấp giọng nói ra:

- Chờ viện trưởng phân công.

Bùi Thiên nhìn xem bọn nhỏ hô:

- Dạ Côn, Dạ Tần, Diệp Ly, Nhan Mộ Nhi, Đông Tứ, Đát Từ, Nguyên Chẩn, Phong Điền, mời đứng ra.

Chương 145: Trục xuất

Sắc mặt đoàn người biến hóa, không rõ viện trưởng rốt cuộc có ý gì.

Dạ Côn không chần chờ, mang theo thê tử đi ra, Dạ Tần dĩ nhiên đi theo.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đã bắt đầu đổ mồ hôi, cảm giác lần này thật xong đời, Côn ca hôm qua mới đến An Khang châu, nhanh như vậy đã chọc tới người khác rồi...

Hay là bởi vì án giết người đêm qua?

Đông Tứ và Đát Từ hơi hơi cúi đầu đi ở phía sau cùng, không nghĩ tới giết năm người, lại phiền toái như thế.

Trong lòng Dạ Thiếu Long rất cao hứng, mặc dù không rõ phó viện trưởng vì sao che chở ngươi, nhưng viện trưởng tới... đương nhiên sẽ không để ngươi dễ chịu.

Du Lương Hiên thì thào một tiếng:

- Khá là đáng tiếc, theo sai người.

Bùi Thiên liếc nhìn đám người Dạ Côn, chậm rãi nói ra:

- Rất xin lỗi, các ngươi không thể trở thành học sinh Học Viện An Kinh được.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nghe xong lời này, xương cốt đều mềm nhũn, còn muốn cùng Côn ca tiến vào Học Viện An Kinh làm rạng rỡ tổ tông, kết quả bị người khác tàn nhẫn đá ra.

Dạ Côn liếc mắt nhìn Ba Đài cùng Bùi Thiên, không hề hỏi một câu, chỉ là chắp tay một cái rồi dẫn thê tử rời đi.

Dạ Tần liếc mắt nhìn chằm chằm hai người, làm việc nghĩa không chùn bước đi theo bước chân đại ca.

Đông Tứ và Đát Từ cũng giống như vậy.

Côn ca à... hay là xin thử một chú, có lẽ còn cơ hội chuyển cơ.

Có lẽ viện trưởng chỉ nói giỡn thôi? Ngươi còn tưởng thật?

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền tâm tính đã nổ tung, hiện tại chỉ có thể mau chóng đuổi theo Côn ca, mặt mũi quan trọng nhất.

Dạ Thiếu Long hừ một tiếng:

- Bị đuổi ra Học Viện An Kinh còn trang bức như thế, thứ không biết trời cao đất rộng.

Du Lương Hiên khẽ thở dài một hơi.

Bùi Thiên nhìn về phía bóng lưng mấy đứa bé, ánh mắt hơi hơi ngưng tụ, nhất là cái đầu trọc kia.

- Quan Thanh, Vi lão là lão sư của ngươi, nhưng cũng không nên quên vị trí của mình.

Bùi Thiên từ tốn nói, lập tức cùng Ba Đài rời đi.

Quan Thanh chắp tay, vẻ mặt không tốt.

Nhưng mà Vi lão an bài cửa sau như thế, không thể không nói rất ngưu bức... nếu như không có chuyện tối ngày hôm qua, nhập viện đã là chuyện chắc chắn.

- Viện trưởng, vì sao lại đuổi mấy đứa bé kia ra khỏi học viện?

Ba Đài thấp giọng hỏi.

Bùi Thiên thở dài nói:

- Không muốn bị Dạ gia liên lụy đến, cũng không muốn danh vọng Học Viện An Kinh bị đả kích, ta không cho phép bất kỳ ai hủy đi thành quả cả đời ta.

- Viện trưởng chí hướng như thiếu niên, Ba mỗ bội phục.

- Thái Thú, hôm nay tìm đến, cần làm chuyện gì?

- Viện trưởng, bên phía Thái Kinh hôm nay sẽ điều động người tới điều tra, đồng thời cũng sẽ chỉ định một vị Đô Úy tạm thời.

- Ta không rõ ý của Thái Thú, còn nữa, ta chẳng qua chỉ là viện trưởng Học Viện An Kinh, một số phương diện không giúp đỡ được Thái Thú.

Bùi Thiên một lòng vì học viện, căn bản không muốn cuốn vào tranh đấu nội bộ hoàng thất.

Ba Đài dừng một chút, đi đến trước mặt Bùi Thiên ngăn lại, chắp tay trầm giọng nói ra:

- Viện trưởng, ta chỉ hy vọng tân Đô Úy là nhân sĩ An Khang châu.

Bùi Thiên nhíu mày, lạnh giọng nói ra:

- Lời này ngươi nói với Thánh Nhân, hẳn sẽ tốt hơn.

Nói xong Bùi Thiên liền vòng qua Ba Đài, mảy may không cho Thái Thú một chút mặt mũi.

Ba Đài hơi cúi đầu, lập tức chậm rãi quay đầu nhìn về phía Bùi Thiên, ánh mắt như hổ lang, vô cùng khiếp người. Một bên khác, đám người Dạ Côn đi đến cửa đông học viện.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nắm tay Dạ Côn, tựa hồ đang cổ vũ hắn, một cái Học Viện An Kinh nho nhỏ có gì ngưu bức, chúng ta tới đã cho bọn họ mặt mũi rồi.

- Côn ca... Côn tẩu, chúng ta làm sao bây giờ...

Phong Điền đều muốn khóc, bị Học Viện An Kinh đuổi ra, toàn bộ học viện ở An Khang châu đều sẽ không thu, chẳng lẽ cứ trở lại huyện Thái Tây như vậy sao...

Như thế sẽ bị người ta cười rụng răng đấy.

Dạ Côn không nói chuyện, Dạ Tần cũng không có hỏi đại ca, y tin chắc đại ca sẽ có biện pháp giải quyết.

Rất nhanh, đoàn người đã đi tới cửa đông học viện, nhìn đại môn to lớn ở trước mặt, hoàn toàn không ngờ, múc tiêu tiến vào Học Viện An Kinh cứ thế không còn.

- Thiếu gia.

Tiểu Lăng hô một tiếng.

Người xung quanh cũng mang theo ánh mắt khác thường nhìn về phía đoàn người Dạ Côn, nhanh như vậy sao?

Đoán chừng đã bị đào thải, chậc chậc chậc...

Phong Điền cùng Nguyên Chẩn cẩn thận mỗi bước đi, trong lòng trống rỗng.

- Tiểu Lăng tỷ, chúng ta đi phủ đệ châu trưởng.

Dạ Côn nhẹ nhàng nói ra, nghe ngữ khí tựa hồ không có gì khác thường.

Thế nhưng mọi người nghe xong, không hiểu ra sao, chẳng lẽ Côn ca muốn tìm châu trưởng phân xử sao?

Côn ca vẫn ưu tú trước sau như một a.

- Phu quân, đi phủ đệ châu trưởng làm gì?

Diệp Ly tò mò hỏi.

Dạ Côn lạnh nhạt nói ra:

- Nếu không thu, chúng ta liền mở học viện của mình.

- A!!!

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền sợ ngây người, ngay cả Dạ Tần cũng bối rồi không biết làm sao.

Đông Tứ và Đát Từ vẫn trước sau như một bội phục lão sư. - Đi!

Kỳ thật trong lòng Dạ Côn muốn lợi dụng chìa khoá mình đấu giá tới, hiện tại cơ hội tới.

- Vậy ta phải làm phó viện trưởng.

Nhan Mộ Nhi lập tức nũng nịu nói ra.

Dạ Côn đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của thê tử:

- Nghĩ hay lắm.

- Đáng ghét ~ không để ý tới phu quân~

Trời ạ, Côn ca ta sao có thể bình tĩnh như thế, mở học viện... nào có dễ dàng như vậy.

Tiểu Lăng cũng rất kinh ngạc, thiếu gia ở bên trong bị cái gì kích thích sao...

Nhưng đối với ý nghĩ này của thiếu gia, Tiểu Lăng vẫn cảm thấy bội phục, phụ họa rõ ràng tính cách của thiếu gia.

Mở học viện không chỉ cần chìa khoá, mà còn cần con dấu của châu trưởng mới có hiệu lực.

Cho nên hiện tại Dạ Côn cần con dấu của châu trưởng Ký Văn Sơn, sau đó đi thành tây xây dựng học viện của mình, ngẫm lại quả thật có chút xúc động, chuyện này còn thú vị hơn đi là học sinh rất nhiều.

Trên đường đi, Nhan Mộ Nhi vẫn đang làm nũng, phó viện trưởng có cho hay không ~ không cho Mộ Nhi liền khóc ~

Dạ Côn biểu thị, khóc đi khóc đi, quen rồi liền tốt.

Diệp Ly ở bên cạnh cười cười, ngươi cho rằng tiểu trọc đầu dính chiêu này à, không tồn tại.

Châu phủ An Khang châu cũng không ở thành đông, mà là tại thành bắc.

Đoàn người ngồi xe ngựa đến châu phủ, bên ngoài đã tối mờ.

Phủ đệ của châu trưởng, khá là giản lược...

Chẳng qua là một cái trạch viện phi thường phổ thông, mặc dù bình thường, thế nhưng nhìn tấm bảng kia, liền mang đến cho người ta một loại khí tức uy nghiêm.

Xung quanh có không ít thủ vệ, có thể là sau chuyện ngày hôm qua, châu trưởng cũng bắt đầu lo lắng an toàn của mình.

- Ai đấy!

Thủ vệ nghiêm khắc hỏi.

Dạ Côn chắp tay nói ra:

- Ta tìm châu trưởng.

- Có chuyện gì?

- Muốn mở học viện.

Thủ vệ rõ ràng sửng sốt một chút, ngay cả thủ vệ bên cạnh cũng kinh ngạc, lập tức mang theo nụ cười khinh thị.

Đã rất lâu rồi không ai tìm châu trưởng bàn chuyện mở học viện, không nghĩ tới... hôm nay có một người trẻ tuổi nói muốn mở học viện.

- Ngươi biết ngươi đang nói gì không?

Thủ vệ trầm giọng hỏi, hậu quả trêu đùa chúng ta rất nghiêm trọng.

Dạ Côn cũng không nói nhảm, trực tiếp lấy ra chìa khoá:

- Ta không có nói đùa.

Thấy chìa khóa trong tay Dạ Côn, thủ vệ lập tức nghiêm túc:

- Chờ một lát.

Nói xong liền đi vào phủ đệ.

- Đại ca, Học Viện An Kinh đuổi chúng ta đi, liệu bọn họ có lấy cái cớ này không cho chúng ta thành lập học viện không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau