TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Tăng thêm

Phan Mệnh lúc này đã không có cách nào giữ tỉnh táo, thực lực của đệ đệ không khác mình là bao, kết quả chớp mắt hóa thành vũng máu, toàn bộ người ở đây bao gồm cả mình, không một ai có thể lay động hai người kia nửa phần

- Ta muốn làm các ngươi khó chịu mà thôi.

Đông Tứ trêu chọc tóc mai, thậm chí ngón trỏ còn ngoáy một vòng.

Đát Từ bên cạnh thấy động tác của Đông Tứ, trong lòng đột nhiên chìm xuống, tranh thủ thời gian ho nhẹ một tiếng.

Đừng có phát bệnh vào lúc này chứ.

Động tác trên ngón tay Đông Tứ cứng đờ, liếc nhìn mọi người, phát hiện đều bị sợ choáng váng, y quả thật không có chú ý tới.

Sau đó động tác của y thu lại vô cùng tự nhiên.

- Còn có ai có dị nghị gì không? Nếu có mời đứng ra, chúng ta dùng phương thức không đau đớn nhất tiễn các ngươi lên đường.

Đông Tứ nói lần nữa, lúc này còn có ai dám đứng ra? Chỉ có thằng ngốc mới đứng ra đây.

Đát Từ cảm thán một hơi, luận phương thức giết người, vẫn là đệ tử Vạn Ác Thiên Tôn lợi hại.

Từ Hàng Thiên Tôn sẽ không tàn nhẫn như thế, sẽ chỉ dùng phương thức quất người dạy cho bọn họ biết làm việc xấu là không đúng.

- Xem ra các ngươi không có dị nghị gì với việc hai người chúng ta đến đây, vậy chúng ta liền bắt đầu đi, đừng lãng phí thời gian.

Lời của Đông Tứ khiến mọi người rất tức giận, nhưng có thể làm thế nào đây, hoàn toàn không có cách nào chống cự, cũng không chống cự được.

Trong mắt hai người kia, bọn họ chẳng khác gì một con kiến.

- Trước đó ta cũng đã nói, hôm nay ta là tới giết người, cho nên... hiện tại cho các ngươi một cơ hội, ai nguyện ý dùng tính mạng của mình để đổi lấy sự bình an của tất cả mọi người?

Đát Từ yên lặng nhẹ gật đầu, phương pháp này không tồi, khá thú vị.

Mọi người nghe xong lời này, cũng không nhịn được rụt lại, ai nguyện ý dùng mạng của mình đổi lấy mạng của tất cả mọi người chứ, vẫn chưa có sống đủ đây.

- Không phải vừa rồi các ngươi mới giết một người ư?

Phan Bình Bình yếu ớt nói ra, cảm thấy lúc này mình đứng ra, hẳn sẽ được phụ thân thưởng thức hơn.

Đát Từ trầm giọng nói ra:

- Ai nói chúng ta chỉ giết một người? Hiện tại là cho các ngươi cơ hội sống, cơ hội lập công cho Phan gia, có ai nguyện ý đứng ra không?

Còn nói lập công, người chết rồi, lập công có tác dụng quái gì, ở trên bia mộ khắc thêm mấy chữ sao?

Đông Tứ và Đát Từ đợi nửa ngày cũng không thấy có người đứng ra, xem ra người một nhà này đều rất tự tư, chờ người khác tới cứu, một chút tinh thần hy sinh vì nghĩa cũng không có.

Bất quá đây là chuyện bình thường, không trách được, chẳng qua là khiến bọn họ khó chịu mà thôi.

- Đã các ngươi không có ai đứng ra, như vậy thì để Phan Đô Úy tới chọn nhé? Y muốn người nào chết, người đó liền chết, bất quá cơ hội đã cho các ngươi, hiện tại lại mất thêm một cái mạng.

Lời Đông Tứ nói khiến sắc mặt mọi tái nhợt không còn chút máu, trước kia đều là mình nắm giữ vận mệnh của người khác, hiện tại trái ngược, cuối cùng đã có thể cảm nhận được tâm tình của những người cầu xin tha thứ kia.

Trước đó chỉ cần chết một người cứu cả nhà, hiện tại lại phải bồi thêm một mạng.

Ai muốn là hai người kia?

Tất cả mọi người hơi hơi cúi đầu, không muốn nghe đến tên của mình.

Hai người trước mặt là ma quỷ ư?
- Phan Đô Úy, thân là gia chủ, quyết định này rất khó đi, nhưng ngươi yên tâm, không ai trách ngươi, người còn sống sẽ chỉ cảm tạ ngươi, về phần người chết đi, bọn họ cũng không có công phu tới mắng ngươi.

Đát Từ từ tốn nói, nhưng mỗi một câu của y đều như khắc vào trong lòng mọi người, gia chủ nghe nói như thế, khẳng định không có gánh nặng.

- Cha! Con không muốn chết!

- Đại ca! Ta không muốn chết...

- Cữu cữu, ta không muốn chết...

Mọi người cũng không chịu được kinh khủng trong lòng, bắt đầu dồn dập hướng phía Phan Mệnh cầu xin, hiện tại muốn mạng không phải Hắc Bạch đại ca, mà là gia chủ!

- Phan Đô Úy, tính tình của ta kỳ thật không hề tốt đẹp gì, nếu ngươi không nói, như vậy mạng người lại sẽ tăng thêm, cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ tất cả mọi người ở đây đều phải cùng nhau xuống hoàng tuyền.

Đông Tứ bước đi thong thả, thỉnh thoảng nhìn về phía mọi người, toàn thân trên dưới đều bốc lên khí tức đáng sợ.

Hiện tại Phan Mệnh chỉ cảm thấy uy áp trên lưng lần nữa mạnh mẽ, ngũ tạng lục phủ đều bị hung hăng đè ép.

Phốc!

Phan Mệnh đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ bệ đá.

- Đã bảo tính tình ta không tốt, còn muốn thử một chút không?

- Ác nhân vô sỉ! Lão thiên sẽ không tha cho các ngươi!

Phan Mệnh nhẫn nhịn đau đớn gầm thét.

- Là lão thiên phái chúng ta tới thu thập ngươi.

Đát Từ cười khẽ một tiếng, còn lão thiên, có đôi khi làm nhiều chuyện xấu, không phải không báo, mà là thời gian chưa tới, tuy chính nghĩa có thể sẽ đến trễ, nhưng tuyệt đối sẽ đến.

Nghĩ như vậy, Đát Từ cảm thấy mình đang làm việc thiện, chúng ta chính là hóa thân của chính nghĩa ~

- Xem ra Phan Đô Úy thân là gia chủ, không nỡ để bất kỳ ai chết đi, đúng là một vị gia chủ hợp cách, nhưng đồng thời cũng là một vị gia chủ không có đầu óc, hiện tại ngươi lại lại hại chết thêm một cái mạng, tội nghiệp a. Đát Từ lạnh nhạt nói ra, giải trừ áp chế đối với Phan Mệnh.

Phan Mệnh lập tức cảm giác uy áp trên lưng tan biến, ngụm lớn thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng.

- Ai nha, ba cái mạng, các ngươi cần gì chứ, ngay từ đầu chỉ cần một cái mạng, là có thể cho chúng ta một cái công đạo, hiện tại tốt rồi, nhiều thêm hai cái mạng, sinh mệnh đáng ngưỡng mộ, vì sao các ngươi không trân quý như thế? Phan Thăng, ngươi nói đúng không.

Phan Thăng đang thầm vui ở trong lòng vô ý nhẹ gật đầu, còn ừ một tiếng.

Nói xong liền ý thức được, y tranh thủ thời gian lắc đầu, lại gật đầu, đều không biết mình đang làm gì.

- Phan Thăng.

Đông Tứ từ tốn nói.

- Hả?

- Chọn ba người chết.

- A!

Ba mươi mấy nhân khẩu Phan gia lúc này biến sắc nhìn Phan Thăng, trước kia bọn họ đều ghét bỏ khinh miệt y, thế nhưng hiện tại ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu.

Trong ba mươi mấy người này, trên cơ đều từng khi dễ qua Phan Thăng, chẳng qua là nặng nhẹ khác nhau, đoán chừng người duy nhất không có khi dễ Phan Thăng chính là Ba Uyển Thanh, dù sao nàng vừa mới đến Phan gia không lâu.

Phan Thăng nghe xong sửng sốt một chút, đây là cơ hội báo thù của mình!

Có khả năng điểm danh ba người chết!

Cha! Phan Bình Bình! Còn có đại nương Liễu Như!

Chính là bọn họ hại chết mẫu thân! Hiện tại cơ hội báo thù thật đến rồi!

- Phan Thăng, ta vẫn luôn không có khi dễ ngươi, đều là bọn hắn khi dễ ngươi! Ta chưa từng có!

Đường đệ Phan Khánh hướng phía Phan Thăng hô, trong lòng mọi người biết rõ, nếu để cho Phan Thăng chọn, y còn hận không thể giết sạch chúng ta đây.

Không biết vì sao, hiện tại Phan Thăng rất thích ánh mắt của mọi người, loại thực lực có thể chưởng khống tính mạng người khác, quả thật khiến người ta say mê.

Đông Tứ im lặng nói ra:

- Không cần phải sợ, mặc dù ngươi chỉ giết ba người, nhưng cứu được những người khác, người sống đều sẽ cảm tạ ngươi.

Thế nhưng Đông Tứ không nghĩ tới, đứa nhỏ này chính là muốn tất cả mọi người đều ngỏm củ tỏi.

Phan Thăng trải qua nội tâm giãy dụa, trầm trọng nói ra:

- Thật xin lỗi, ta không thể lựa chọn, ta không thể tổn thương gia đình mình được.

Sau đó trong lòng lại bổ sung một câu, nếu như mình không chọn, như vậy thì sẽ biến thành bốn cái mạng, cứ thế tăng lên, đến lúc đó tất cả mọi người đều phải chết, ha ha ha...

Đông Tứ vỗ vỗ bả vai Phan Thăng:

- Để một đứa bé tới chọn, quả thật có chút làm khó, nhưng bây giờ lại phải tăng thêm một mạng, lần này chúng ta chọn một người lớn, Thái Thú đại nhân thấy được không?

Chương 137: Ngoài ý muốn

Ba Đài sầm mặt lại, mình không phải người Phan gia, nếu như điểm chết bọn họ, như vậy sẽ hoàn toàn đắc tội với Phan gia.

Nếu trở mặt với Phan gia, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của mình, hiện tại nên làm gì bây giờ?

Hai người trước mặt rốt cuộc là ai phái đến?!

Ba Uyển Thanh cùng Phan Bình Bình nhẹ nhàng thở ra, cha nhất định sẽ không để mình chết.

Ba Uyển Thanh tin tưởng, cha có thể xử lý tốt chuyện này, buổi tối hôm nay cũng có thể bình yên vượt qua.

- Ta cũng không phải người Phan gia, làm như vậy không hợp lý đi?

Không phải vạn bất đắc dĩ, Ba Đài không muốn đắc tội với Phan gia.

Đông Tứ lạnh nhạt nhìn về phía Ba Đài:

- Ta rất ghét người đã biết rõ còn cố hỏi, bây giờ nói, còn có thể cứu một người, Thái Thú ngươi là quan phụ mẫu An Khang châu, ngươi nhẫn tâm nhìn một mạng người mất đi như vậy sao?

- Hiện tại chọn cũng là đang mưu hại sinh mệnh, ta tin chắc tất cả mọi người ở đây đều sẽ không chọn!

Ba Đài nghiêm giọng quát lên, cũng có chút ngông nghênh.

Đông Tứ cắt một tiếng, nhìn về phía mọi người hô:

- Các ngươi ai nguyện ý điểm danh? Hiện tại năm cái mạng!

Tất cả mọi người sửng sốt một chút, sau đó sự tình điên cuồng phát sinh.

Theo một người hô to nguyện ý, phía sau liên tiếp hò hét, đối mặt với sinh tử, tất cả mọi người đều muốn tự cứu.

Trong đội ngũ duy nhất không có lên tiếng chính là Ba Uyển Thanh, mà lúc này Ba Uyển Thanh cũng ngơ ngác nhìn Phan Bình Bình hô to ta nguyện ý, ánh mắt khát vọng kia thậm chí nguyện ý từ bỏ hết thảy.

Phan Bình Bình ôn hòa quan tâm người khác, thích bố trí, trong nháy mắt hoàn toàn sụp đổ ở trong lòng nàng.

- Thái Thú đại nhân, chân thực không?

Ba Đài nhìn Phan gia giống như một đám chó điên, trên mặt có chút đau nhức.

Mà Phan Mệnh nhìn người một nhà này, nguyên lai cao quý cỡ nào, vậy mà lúc này lại hận không thể đi qùy liếm chân của hai người kia.

Phan gia từ lúc nào biến thành bộ dáng này, không có một người nào có cốt khí!

Ba Uyển Thanh yên lặng nhìn tất cả mọi người ở Phan gia, đám người kia ngày thường cao ngạo biết bao, hiện tại hoàn toàn thay đổi, so với những người ở Bình Khang Phường, bọn họ hoàn toàn không có một chút tôn nghiêm nào.

Đông Tứ và Đát Từ liếc mắt, không biết kết quả như vậy lão sư có thích không? Còn hài lòng hay không?

Nhưng rõ ràng, còn thiếu rất nhiều.

- Năm cái mạng, cho ngươi tới chọn!

Đông Tứ chỉ một phu nhân nói ra.

Trước đó nam nhân kia hóa thành vũng máu, cũng chỉ có nàng khóc thương tâm nhất, hẳn là thê tử.

Đông Tứ ta cũng là một người rõ ràng, giết trượng phu ngươi, hiện tại cho ngươi cơ hội, ngươi nhìn ai khó chịu liền giết người đó.

Thê tử Phan Nguy tên là Vương Ngọc, chẳng qua là một nữ nhân hết sức bình thường, không quyền không thế, mục tiêu lớn nhất chính là bồi bạn bên cạnh trượng phu, nhìn nhi tử giương cánh bay cao.

Trước đó còn đang thảo luận với trượng phu, có nên đưa hài tử đến Học Viện Thái Kinh hay không, trượng phu còn chưa quyết định thì đã xảy ra việc này.

Trong một chớp mắt, trượng phu liền biến mất ở trước mặt nàng như thế.

Vương Ngọc không thể nào tiếp thu được chuyện như vậy, lúc nghe đến cho mình chọn, Vương Ngọc chậm rãi ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, liếc mắt nhìn Đông Tứ và Đát Từ.

- Được!

Đáp ứng!

Vương Ngọc đáp ứng!

Tất cả mọi người sợ hãi, hoảng hốt nhìn tới Vương Ngọc.

- Vương Ngọc! Ngươi điên rồi sao! Phan Mệnh trầm giọng quát, chẳng lẽ hai người kia còn dám giết tất cả mọi người sao?

An Khang châu Đô Úy phủ bị huyết tẩy, hai người bọn họ chạy đằng trời!

Vương Ngọc lạnh lùng nhìn về phía Phan Mệnh, nhẹ nói ra:

- Phu quân vừa rồi xả thân cứu ngươi, ngươi thân là đại ca, có một chút đau lòng lo lắng nào không? Cũng chỉ có phu quân ngốc nghếch một mực đi theo ngươi, bất chấp tất cả.

Đông Tứ và Đát Từ giữ yên lặng, Phan gia này có rất nhiều chuyện xưa a.

- Ta chọn Phan Mệnh!

Vương Ngọc đưa ra cái tên đầu tiên, tất cả mọi người đều lạnh buốt.

Phan Mệnh chính là gia chủ Phan gia, hơn nữa còn là Đô Úy An Khang châu. Nếu như truy cứu trách nhiệm, Vương Ngọc ngươi sẽ chạy không thoát!

- Ngươi!!!

Phan Mệnh bối rối, chỉ Vương Ngọc nói không ra lời.

- Thím! Ngươi điên rồi sao!

Phan Bình Bình lập tức giận quát, nếu cha chết đi, mình cũng không thể sống thoải mái được nữa.

Mẫu thân của Phan Bình Bình Liễu Như cũng phẫn nộ nói:

- Vương Ngọc! Ngươi có ý gì! Nam nhân của ngươi chết chưa đủ sao!

Vương Ngọc cũng không để ý Liễu Như chửi rủa, từ tốn nói:

- Người thứ hai, Liễu Như.

Mọi người ngây ngốc, đây rốt cuộc có bao nhiêu thâm cừu đại hận.

Phan Bình Bình không thể bình tĩnh được nữa, bà ta là muốn hại chết cha mẹ của mình, y tức giận quát:

- Vương Ngọc! Tại sao ngươi phải làm như vậy? Cha mẹ ta đã làm chuyện gì có lỗi với ngươi ư?

- Phu quân Phan Nguy của ta không có điểm nào yếu hơn cha ngươi. Mọi chuyện đều là do phu quân ta xông ở phía trước, mà mẫu thân ngươi lại muốn cha ngươi bóc lột công lao của phu quân ta. Đừng cho rằng ta không biết!

- Vương Ngọc, ngươi dám nghe lén! Âm thanh của Liễu Như sắc nhọn chói tai, khiến Đông Tứ và Đát Từ đều phải cau mày, nữ nhân trước mặt đúng là ác phụ điển hình.

- Gia chủ? Ngươi có lời gì muốn nói không?

Vương Ngọc nhìn về phía Phan Mệnh hỏi.

Phan Mệnh giữ im lặng, xem ra đúng là có việc này.

- Người thứ ba, Phan Bình Bình.

- Cái gì! Ngươi muốn hại chết cả nhà ta?!

Phan Bình Bình lần nữa mộng bức.

Ba Uyển Thanh bên cạnh cứng đờ.

Vương Ngọc hừ lạnh một tiếng:

- Phan Bình Bình, Phan Cao Chi nhà ta không vào được Học Viện An Kinh, trong lòng ngươi không rõ? Không phải ngươi muốn buộc cả nhà biểu đệ ngươi đi Thái Kinh sao?

Phan Cao Chi đứng sau lưng Vương Ngọc, hai tay nắm thật chặt, hận mình không có bản sự, thật hận!

Phan Bình Bình một mặt kinh ngạc, đúng là có việc này.

- Phan Bình Bình! Có việc này hay không?!

Phan Mệnh trầm giọng quát.

Phan Bình Bình bị hù dọa, thế nhưng biểu lộ ấp úng kia đã nói rõ tất cả.

Đông Tứ và Đát Từ nghe thấy cũng sững sờ, rất lâu rồi không có gặp qua trò vui như thế này, bọn họ đột nhiên phát hiện, đi theo lão sư, nhân sinh của mình trở nên phong phú thú vị hơn rất nhiều.

- Được, người thứ tư là ai?

Đông Tứ hỏi.

- Người thứ tư, Phan Thăng.

Mọi người kinh ngạc không thôi, hoàn toàn không biết vì sao lại chọn đứa nhỏ Phan Thăng này.

Mà Phan Thăng cũng ngây ngẩn cả người:

- Không thể nào! Không thể nào! Tại sao ngươi lại chọn ta?! Vì sao?! Ta đã làm gì sai?

Phan Thăng gầm thét.

- Ngươi là uy hiếp tiềm ẩn lớn nhất, không diệt trừ ngươi, ta sợ con ta thụ thương.

Vương Ngọc từ tốn nói, kỳ thật trong lòng nàng cũng không ngốc, Phan Thăng căm hận tất cả mọi người, căm hận toàn bộ Phan gia.

- Ngươi! Các ngươi muốn lấn ta đến khi nào?!

Phan Thăng tê tâm liệt phế hô, cả người vô lực ngồi dưới đất, hô hào tên mẫu thân, hai tay nắm chặt, nước mắt bất lực rơi xuống đất...

Đông Tứ và Đát Từ nhìn thoáng qua Phan Thăng, trước đó suy đoán Phan Thăng là người bị ruồng bỏ, cho nên mới để Phan Thăng lựa chọn, không ngờ Phan Thăng thế mà không chọn, nguyên nhân tuyệt đối không phải thân nhân, mà là y muốn chết nhiều hơn một chút.

Bị người ghét, không phải không có lý do.

Không tham lam, còn có thể sống thọ...

Lúc đầu còn uống rượu, ngơ ngơ ngác ngác, đều sợ tè ra quần, ngoại trừ có chút tâm cơ, có kinh lịch bi thảm, quả thật không còn gì cả.

- Người thứ năm, chính là bản thân ta.

Vương Ngọc nói xong phảng phất thở ra một hơi, chăm chú nắm ta nhi tử.

Chương 138: Thay ta chết

Mẫu thân đã dọn dẹp nguy hiểm tiềm ẩn cho ngươi.

Sắc mặt mọi người đột biến, trong nháy mắt ý thức được nguyên nhân Vương Ngọc làm như vậy, chính là muốn tạo cho nhi tử một cái hoàn cảnh an toàn.

Vương Ngọc quay người nhìn nhi tử Phan Cao Chi, nhẹ nhẹ vỗ về khuôn mặt nhi tử:

- Sống sót thật tốt, đừng nghĩ đến chuyện báo thù cho cha và mẫu thân, cha mẹ ở trên trời cao chúc phúc, phù hộ cho con.

Đát Từ thở phào một hơi, biểu thị cuối cùng đã nhìn thấy được một vị mẫu thân vĩ đại, thế nhưng trước đó vì sao không đứng ra, như thế chỉ cần hi sinh một mình nàng.

Vương Ngọc sao có thể thay một nhà Phan Mệnh đi chết.

Phan Cao Chi nước mắt tung hoành, nhìn mẹ của mình:

- Mẫu thân... con nghe lời.

- Con trai ngoan.

Vương Ngọc ôn hòa cười cười, đứng dậy, đi đến phía trước đội ngũ.

Đông Tứ nhẹ gật đầu, y tán thưởng nữ nhân như vậy, so nam nhân còn muốn nam nhân hơn.

- Điểm danh! Đều xếp thành hàng!

- Cha! Mẹ! Con không muốn chết, con không muốn chết!!!

Phan Bình Bình điên rồi, hai tay nắm lấy tóc của mình, phát quan đều rớt xuống đất, tóc dài bay loạn, tựa như một con quỷ.

Đông Tứ cười một tiếng:

- Không muốn chết cũng được, tìm người thay ngươi.

- Thay ta?

Phan Bình Bình phảng phất nhìn thấy cây cỏ cứu mạng, bắt đầu nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn về phía thê tử của mình.

Chỉ thấy Phan Bình Bình nhanh chân vọt tới, hai tay nắm ở đầu ngón tay Ba Uyển Thanh:

- Uyển Thanh, ta đối với nàng không tệ đi, mấy năm nay nàng đều thấy được, hiện tại là thời điểm nàng báo đáp ta, thay ta đi chết, có được không?

Đông Tứ và Đát Từ gặp qua người không biết xấu hổ, nhưng sống lâu như vậy, bọn họ vẫn chưa thấy qua người không biết xấu hổ như thế.

Hôm nay xem như được mở rộng ánh mắt.

Ba Uyển Thanh cũng bị rung động, ngàn vạn lần không nghĩ tới, nam nhân mình phó thác cả đời trước mặt lại...

Trước đó trong phòng còn dỗ ngon dỗ ngọt, nói muốn bảo hộ cả đời mình, cho dù tử vong cũng phải ngăn ở trước người mình.

Thế nhưng hiện tại...

Nếu như là Dạ Tần, y sẽ không chút do dự đứng ở trước mặt mình, cản lại hết thảy.

Ba Uyển Thanh đột nhiên cười, tựa hồ có chút thê lương.

Ba Đài nhìn nữ nhi, thở dài thật sâu.

- Nàng cười cái gì? Chẳng lẽ không phải sao? Ta giúp nàng nhiều như vậy. Cha ta giúp cha nàng nhiều như vậy, nàng thay ta chết thì có làm sao.

Phan Bình Bình đã điên rồi, dĩ vãng bề ngoài anh tuấn trở nên vặn vẹo dữ tợn, đôi mắt phồng lên như chuông đồng.

- Ta không nguyện ý.

Ba Uyển Thanh từ tốn nói.

Phan Bình Bình bối rối, ngơ ngác nhìn Ba Uyển Thanh ở trước mặt.

- Không nguyện ý? Tiện nhân nhà ngươi, đến lúc cần ngươi đến báo đáp ta, lại nói không nguyện ý? Tiện nhân! Đi chết đi!

Phan Bình Bình nhấc chân đạp mạnh vào bụng Ba Uyển Thanh một cước.

Ầm!

Lực lượng kia khiến cả người Ba Uyển Thanh bay ra ngoài, hung hăng đụng vào tường rào ở hậu đình, trên vách tường lập tức xuất hiện vết rách.

Phan Bình Bình năm đó đã có thực lực Kiếm Đồ, hiện tại đã là Kiếm Sĩ.

Uy lực một cước này không nhẹ, cũng may tư chất Ba Uyển Thanh không tệ, vừa tiến cấp tới Kiếm Sĩ. Nhưng Ba Uyển Thanh nào ngờ Phan Bình Bình lại đạp mình một cước như thế.

Lúc này Ba Uyển Thanh ngồi liệt ở dưới tường, cúi đầu nhìn máu tươi dưới hông, sắc mặt tái nhợt vô lực, ngất đi.

- Uyển Thanh!

Ba Đài gầm thét một tiếng, trực tiếp chạy đến chỗ nữ nhi, lúc nhìn thấy máu tươi dưới hông nữ nhi, liền biết một cước này của Phan Bình Bình đã đá chết hài tử.

- Phan Bình Bình! Ta muốn giết ngươi!

Ba Đài cũng nổi giận.

Nhưng Đông Tứ hơi nâng tay lên, Ba Đài lập tức bay ra ngoài, đụng ở trên tường, rơi xuống bên cạnh Ba Uyển Thanh.

- Ngươi còn không có tư cách này.

Đông Tứ từ tốn nói.

Sau đó tiếp tục nói:

- Đều đứng ở chính giữa, trước khi ta mất hết kiên nhẫn.

Phan Bình Bình thấy thê tử không cứu mình, chỉ có thể cầu người khác, nhưng tất cả mọi người ở Phan gia đều không đáp ứng, Phan Bình Bình cuối cùng nhìn về phía phụ mẫu.

- Cha, mẹ! Cứu con, con không muốn chết!!!

Phan Bình Bình khóc giống như một đứa bé.

Phan Mệnh cùng Liễu Như nhìn nhi tử thàn cái dạng này, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Còn không bằng Phan Thăng.

Đát Từ đột nhiên nói ra:

- Nếu có người nguyện ý thay các ngươi chết, có thể trao đổi một thoáng.

Đây quả thực là hy vọng mới!

Thế nhưng Vương Ngọc cùng Phan Thăng không có phản ứng, Vương Ngọc hy vọng mình đi theo phu quân, mà Phan Thăng biết, căn bản không có ai muốn cứu mình.

Mà Phan gia ba miệng, lập tức quay đầu nhìn về phía mọi người.

Tất cả mọi người vào thời khắc này đều quay đầu. - Ài, làm gia chủ đến mức này, cũng quá đáng thương.

Đông Tứ thở dài thật sâu, làm người vô cùng thất bại a.

Khuôn mặt Phan Mệnh đang run rẩy, toàn thân đều đang run rẩy, chỉ tất cả mọi người quát:

- Là ai cho các ngươi cơm no áo ấm? Là ai cho các ngươi vinh hoa phú quý? Là Phan Mệnh ta! Không có ta, các ngươi còn có thể trụ ở huyện thành hay sao?!

- Một đám vong ơn phụ nghĩa! Cho dù Liễu Như ta chết, cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi!

- Cha, mẹ, cứu con.

Phan Bình Bình ôm đùi cha mẹ kêu khóc.

Đông Tứ và Đát Từ cảm giác, không phải mình muốn giết bọn họ, mà là người nhà bọn họ muốn giết bọn họ?

Lão sư quả thực đang làm việc thiện, thật không hổ là lão sư, vẫn phải chăm chỉ học tập lão sư mới được.

- Ta nguyện ý!

Phan Cao Chi đột nhiên ở trong đội ngũ hô, nguyện ý thay mẫu thân đi chết.

Mọi người không thể không khâm phục, đây chính là đi chết đấy.

Vương Ngọc quay đầu nhìn nhi tử, lộ ra nụ cười vui mừng:

- Cao chi, cha mẹ cảm thấy kiêu ngạo vì con, thế nhưng ta phản đối.

- Được không?

Vương Ngọc nói xong lại hướng về phía Đông Tứ hỏi.

Đông Tứ nhẹ gật đầu, biểu thị tôn trọng quyết định của mọi người.

Nhưng mà người nhà họ Phan cảm thấy rất kinh ngạc, rõ ràng là bọn họ tới lấy mệnh, vì sao hai ngươi kia lại giống như là người tốt.

Chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy, bọn họ mới là người xấu hay sao?

Đông Tứ và Đát Từ đều cảm giác, mình là đang giúp người khác thanh lý môn hộ, người tốt chuyện tốt a...

Đát Từ thở hắt ra, phong bế cuống họng năm người, lập tức đi đến trước mặt Vương Ngọc:

- Ngươi là một thê tử dũng cảm, mẫu thân vĩ đại, ta rất khâm phục.

Nói xong lại tới chỗ Phan Thăng, từ tốn nói:

- Ngươi kinh lịch bi thảm, nhưng lại không có hành động, mỗi ngày phàn nàn, phàn nàn không thể đạt được người khác tán thành, kiếp sau nhất định phải hành động nhiều một chút, ít phàn nàn lại.

Phan Thăng ngô ngô ngô hô, ánh mắt mang theo vẻ kinh khủng.

- Nữ nhân này, cũng có chút ác độc đấy.

Đây là đánh giá của Đát Từ đối với Liễu Như.

Lại đi đến trước mặt Phan Mệnh, nói nhỏ:

- Ngươi là một tên gia chủ thất bại, không ai nguyện ý bán mạng vì ngươi, không thể trách bọn họ được, bởi vì những chuyện này đều do ngươi tạo thành, gia chủ vĩ đại đều sẽ có một đám người nguyện ý kính dâng sinh mệnh đi theo.

Đột nhiên Đát Từ nghĩ đến chuyện thú vị, ở bên tai Phan Mệnh nói nhỏ một tiếng:

- Dạ Côn không phải ngươi có thể chọc.

Con ngươi Phan Mệnh dần dần co vào, muốn lên tiếng hô to, lại không có cách nào kêu ra được, người đứng ở phía sau người đều tưởng rằng Phan Mệnh điên rồi.

Nhưng mà Phan Mệnh lại hò hét ở trong lòng, không có khả năng! Dạ Côn!!!

Tiểu tử đầu trọc kia!

Vừa rồi y cũng nghĩ là Dạ Minh, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới, lại chính là Dạ Côn.

Chương 139: Lão sư, có vui không?

Năm đó tại huyện Thái Tây còn gặp qua, được lão sư che chở. Tên đầu trọc đáng chết! Biết thế năm đó liền giết chết hắn!

Đát Từ đi đến trước mặt Phan Bình Bình điên điên dại dại, mang theo mỉm cười nói nhỏ:

- Không phải nữ nhân nào ngươi cũng có thể đoạt, có vài nữ nhân không thể chạm, sẽ chết người, biết không? Mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, đều là do một tay ngươi tạo thành, nếu như có kiếp sau, tuyệt đối đừng tái phạm.

Phan Bình Bình nghe xong choáng váng, trong nháy mắt liền biết hai người kia là ai phái tới.

Dạ Tần!

Tên Dạ Tần kia!

- Ngô ngô ngô...

A Lâm phiên dịch:

- Ta cho... ta cho... ta trả lại nữ nhân cho y, không dám nữa, van cầu ngươi đừng có giết ta a!!!

- Côn ca rất che chở đệ đệ, không giết cả nhà ngươi đã rất nhân từ.

Đát Từ lại bổ sung một câu, ở bên ngoài liền học giọng điệu của Nguyên Chẩn và Phong Điền, còn ở trước mặt Dạ Côn, vẫn phải thành thành thật thật gọi một tiếng lão sư.

Phan Bình Bình lập tức trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Đát Từ, mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Dạ Côn!

Tên Dạ Côn ở huyện Thái Tây! Thậm chí mấy canh giờ trước đó còn gặp qua...

Năm đó bị hắn đả thương, thỉnh người chơi chết hắn, kết quả bị leo cây! Còn bị hố!

Không ngờ hai người kia lại là do Dạ Côn phái tới!

Hắn làm sao có thể sai sử cường giả như vậy? Không có khả năng! Không có khả năng! Điều này không có khả năng!

Đầu trọc đáng chết! Cả nhà ngươi đều chết không yên lành, lão tử còn muốn nguyền rủa ngươi đời này không mọc tóc! Cả nhà các ngươi rụng sạch!

Người muốn hại Côn ca ta, không sống lâu.

Đát Từ nói xong, nhìn thoáng qua Đông Tứ, giao cho ngươi.

Đông Tứ nhìn năm người trước mặt, từ tốn nói:

- Nguyên bản một người liền có thể giải quyết vấn đề, bởi vì sự do dự của các ngươi mà tăng thêm bốn người, kiếp sau đừng do dự nữa.

Ở trong năm người, cũng chỉ có Vương Ngọc bình thản tiếp nhận, mà bốn người khác lại ngô ngô ngô hô hào, ý tứ hết sức rõ ràng, chính là đang cầu xin tha thứ.

Nhưng Đông Tứ là loại người trạch tâm kia sao? Đệ tử Vạn Ác Thiên Tôn không phải hư danh, trong lòng thiện ác đều nhìn thấu triệt.

Phốc!

Năm đám sương máu nở rộ trong không khí, lộ ra vẻ đẹp đẽ yêu mị.

Đám người Phan gia nuốt một ngụm nước bọt, kỳ thật trong tích tắc vừa rồi, bọn họ vẫn tưởng rằng hai người kia không dám động thủ, dù sao đây là giết Đô Úy An Khang châu, Thái Kinh khẳng định sẽ truy cứu.

Nhưng nhìn tình huống lúc này, xem ra bọn họ cũng không phải nói chơi.

- Mẫu thân!!!

Phan Cao Chi té quỵ dưới đất, hai tay chống trên mặt đất, nước mắt to như hạt đậu rơi ở trên tảng đá, nửa canh giờ đều không còn, cha mẹ chết ở trước mắt, đả kích như vậy người bình thường sao có thể tiếp nhận?

Tiếng khóc tê tâm liệt phế của Phan Cao Chi khiến cho tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, rốt cuộc bình yên vô sự.

- Sự tình không đã xong, tản đi, đêm đã khuya, nên đi ngủ.

Đông Tứ nhẹ nhàng ngáp một cái, hơi có chút buồn ngủ.

Đát Từ khẽ thở dài một hơi, người một nhà này thật đúng là lạnh lùng, ngoại trừ tiểu tử kia.

Chẳng qua là ánh mắt nhìn mình không tốt lắm.
Xem ra vị thiếu niên này về sau sẽ tìm mình báo thù.

- Đi thôi.

Đông Tứ từ tốn nói, chúng ta nói chuyện chắc chắn, tuyệt đối sẽ không giết nhiều cũng không giết thiếu.

Đát Từ nhẹ gật đầu, hai người đường cũ trở về, phảng phất như chưa từng tới đây.

Đông Tứ và Đát Từ vừa đi, khí lực trên người bọn họ phảng phất bị rút đi, đám nữ nhân dồn dập tê liệt ngồi dưới đất, bọn nam tử dồn dập thở dốc một phen, hôm nay xem như học được một bài học.

Trên đường phố đen thui, người gõ mõ cầm canh hét lớn.

Đông đông đông...

- Thời tiết khô hạn, cẩn thận củi lửa!

Một vị lão đầu dáng người cong cong, đánh lấy cái chiêng, mượn ánh sáng mỏng manh của ánh trăng nhìn con đường trước mặt.

Chợt phát hiện trước mặt có mấy người đang đứng, người gõ mõ cầm canh dừng một chút, đi vào xem xét:

- Nguyên lai là quân gia, hơn nửa đêm đứng ở đây làm gì?

Lão đầu tò mò hỏi, thế nhưng quân gia trước mắt căn bản không có phản ứng, giống như một pho tượng.

Lão đầu nhẹ nhàng lung lay một chút, kết quả thế mà ngã trên mặt đất, chuyện này khiến lão đầu sợ hãi không thôi, mặt mấy vị quân gia này đều trắng bệch!

Đông đông đông!!!

- Giết người rồi! Giết người rồi! Giết người rồi...

Tiếng chiêng dồn dập vang khắp khu dân cư đông thành.

Nhưng mà lúc này Dạ Côn đang làm gì? Hắn dĩ nhiên đang nằm ở trên giường ôm thê tử ngủ...

Có thể là hôm nay uống nhiều rượu, trong đầu liền nghĩ đến xúc động nguyên thủy nhất, lại quay đầu tưởng tượng, bên cạnh mình còn ôm hai vị thê tử cực đẹp, làm sao có thể nhịn được.

Côn ca ta cũng là nam nhân, cũng không phải Thánh Nhân, động thủ động cước vẫn có thể lý giải.

Nhưng vào đúng lúc này, tiếng chiêng um tỏi vang lên, loáng thoáng còn có thể nghe thấy giết người.

Chuyện này khiến Dạ Côn lập tức thanh tỉnh, chết người rồi? - Phu quân, ngươi có nghe thấy không?

Nhan Mộ Nhi nằm nghiêng ôm cánh tay Dạ Côn, lúc nói chuyện con mắt còn không mở, lông mi thật dài thoạt nhìn rất xinh đẹp.

- Ồn ào quá.

Diệp Ly mấp máy môi một cái, nhíu mày lại.

Dạ Côn vẫn có chút lo lắng, nhỏ giọng nói ra:

- Các nàng ngủ trước đi, ta đi ra xem một chút.

- Đi sớm về sớm.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đồng thời nói ra.

Dạ Côn nhẹ nhàng nhảy xuống giường, phủ thêm áo khoác liền chạy ra ngoài, lập tức đã nhìn thấy Đông Tứ và Đát Từ.

Còn không đợi Dạ Côn hỏi thăm, Dạ Tần vội vàng hấp tấp chạy tới:

- Đại ca! Phan phủ có người chết!

- Hể?

Dạ Côn một mặt mộng bức.

Mà Đông Tứ và Đát Từ bày ra biểu lộ chờ khen thưởng, lão sư, liền hỏi ngươi có vui vẻ không! Có kích thích không!

- Cha mẹ đều đã dậy rồi, nói ta gọi ngươi đi qua.

- Được.

Dạ Côn liếc mắt nhìn Đông Tứ và Đát Từ, hai người đều không hiểu ánh mắt của lão sư có ý gì.

Đi vào trong đại sảnh, tất cả mọi người đều ở đây, ngoại trừ Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đang ngủ.

Một bên mắt trên mặt Dạ Minh khá đen, bất quá bây giờ tâm tình ngưng trọng:

- Vừa rồi nhận được tin tức, Phan gia bị tập kích, gia chủ Phan Mệnh, phu nhân Liễu Như, nhi tử Phan Bình Bình, còn có Phan Thăng, Vương Ngọc cùng trượng phu Phan Nguy, toàn bộ gặp nạn.

Nghe thấy cha nói, mí mắt Dạ Côn đều co quắp, bảo bọn họ đi giáo huấn một thoáng, kết quả... ngay cả gia chủ cũng làm sạch...

- Còn có một số thị vệ.

Đông Môn Mộng từ tốn nói.

Dạ Côn im lặng, phải làm sao bây giờ, ta chỉ là muốn bọn họ khó chịu mà thôi.

Nói là nói như vậy, nhưng đáy lòng Dạ Côn vẫn cảm thấy hết sức thoải mái, làm rất tốt.

Nhưng có một cỗ âm thanh khác cũng đang nói, tại sao có thể như vậy chứ.

- Cha, mẹ, vậy còn...

Dạ Tần vô ý muốn hỏi tình huống Ba Uyển Thanh, Phan Bình Bình thế mà chết rồi, thành hôn không tới mấy ngày Ba Uyển Thanh thế mà biến thành quả phụ.

Dạ Minh trầm giọng nói ra:

- Ba Uyển Thanh cùng Ba Đài bị thương nhẹ, nhưng Ba Uyển Thanh đẻ non, hình như là bị Phan Bình Bình đá.

Dạ Tần nghe xong chăm chú nhíu lông mày một cái, làm sao lại xảy ra chuyện như vậy?

Mấy canh giờ trước đó còn nói chuyện với nhau, mấy canh giờ sau lại âm dương cách biệt, chẳng lẽ chuyện này do cha mẹ làm?

Chương 140: Nhập học

Đông Môn Mộng âm u nói ra:

- Tất cả mọi người đều biết hai nhà bọn họ tối hôm nay tới Dạ gia chúng ta, chỉ cần tra một chút liền biết chúng ta có khúc mắc, đến lúc đó chúng ta sẽ thành nghi can lớn nhất.

- Nhưng chuyện này cũng không phải chúng ta làm, vu oan giá họa rất rõ ràng. Xem ra là có cao nhân ở sau lưng ra tay, người này tâm cơ rất sâu!

Dạ Minh mang theo sát ý nồng đậm nói ra.

Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, ban đầu không muốn giết bọn họ, chính là sợ liên lụy đến gia đình mình.

Hiện tại người giết, nồi vẫn phải cõng, cha còn nói mình tâm cơ rất sâu, trời ạ.

- Mới vừa đến An Khang châu không được mấy ngày, liền có người muốn ép chúng ta đi, Đông Môn Mộng ta không đi đấy!

Dạ Côn tâm tính thiện lương mệt mỏi a, lần sau bảo Đông Tứ và Đát Từ đi làm việc, phải nói rõ ràng mới được, bằng không thì bọn họ rất dễ hiểu sai ý.

- Cha, mẹ, chúng con có thể làm chút gì đó không?

Dạ Côn chắp tay hỏi.

- Đều đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải đến Học Viện An Kinh báo danh, chuyện này để cha mẹ giải quyết.

Dạ Côn cũng hết cách, chỉ có thể nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề.

Dạ Tần cúi đầu không nói.

- Đệ đệ, làm sao vậy? Đang lo lắng cho Ba Uyển Thanh?

Dạ Côn cau mày hỏi.

Dạ Tần không nói.

- Đệ đệ, Ba Uyển Thanh là dạng nữ nhân gì, ngươi còn không thấy rõ ràng sao?

- Đại ca.

- Hửm?

- Tối hôm nay ta kém chút cùng Tử Yên cô nương kia... còn cùng cha...

Dạ Côn thấy Dạ Tần xoắn xuýt, nguyên lai tiểu tử ngươi đã tỉnh rượu, biết sợ.

- Đáng tiếc một vạn kim tệ.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ, Dạ Tần ngắm nhìn bầu trời, thở dài thật sâu.

Dạ Côn lặng lẽ tìm tới hai tên đệ tử:

- Hai người các ngươi tới đây.

Ba người lại đi tới bụi cỏ bên cạnh nhà xí.

- Vì sao giết người?

Dạ Côn thẳng vào chủ đề.

Đông Tứ ngốc ngốc nói ra:

- Không phải lão sư nói làm bọn họ khó chịu sao?

- Khó chịu chính phải giết người sao?

Đông Tứ và Đát Từ đồng thời nhẹ gật đầu, vô cùng thành khẩn, khó chịu chính là phải giết người.

Dạ Côn che cái trán, có thể câu thông với thê tử, lại không có cách nào câu thông với hai tên đệ tử...

Hai vị Thiên Tôn gia gia à, năm đó các ngươi dạy bọn họ, có phải rất vất vả hay không?

- Được rồi được rồi, hai người các ngươi gần đây điệu thấp một chút.

- Học sinh biết.

- Đúng rồi, kể chuyện đã xảy ra lại một lần cho ta nghe đi.

Đát Từ tường thuật lại toàn bộ hành trình, Dạ Côn nghe xong cũng kinh ngạc không thôi, nhất là nghe thấy Phan Bình Bình vì bảo mệnh, thế mà bảo Ba Uyển Thanh đi chết, kết quả còn nộ đạp, là kẻ hung hãn.

Dạ Côn cũng không nói gì quay người rời đi, lưu lại hai người ngốc ngốc.

Thậm chí còn nghĩ đến, vì sao đến không được lão sư khen ngợi? Chẳng lẽ chê giết quá ít rồi?

Lòng của lão sư, tựa như kim dưới đáy biển. Đô Úy An Khang châu bị giết, tin tức như vậy khẳng định sẽ truyền đến Thái Kinh, mà châu trưởng An Khang châu Ký Văn Sơn cũng bị đánh thức.

Sau khi nghe thấy tin tức như vậy, vẻ mặt y hết sức ngưng trọng, lập tức bẩm báo sự tình cho Thái Kinh.

Bất quá cho dù nhanh, cũng phải đến ngày mai Thái Kinh mới có thể nhận được tin tức.

Sự kiện ám sát phát sinh không tới một canh giờ, toàn bộ quý tộc An Khang châu hầu như đều biết, đầu mâu trực tiếp chỉ hướng Dạ gia!

Đương nhiên chỉ là Dạ Minh, mà không phải An Khang châu Dạ gia.

Mặc dù không có chứng cứ chứng minh trực tiếp, nhưng tình nghi vẫn là lớn nhất.

Lúc này Dạ Côn cũng đang suy tư, người đã giết, sướng rồi, nhưng lại không đúng lúc, sự tình sau này sẽ rất phiền toái.

Nếu Thái Kinh bên kia lấy chuyện này làm cớ, khiến phụ mẫu khó coi thì phải làm sao?

Đúng là vấn đề hao tốn tế bào não.

- Đừng động.

Diệp Ly nói nhỏ một tiếng.

Dạ Côn bất đắc dĩ, cánh tay của mình chính là gối của các nàng.

Nguyên bản nội tâm còn có chút xao động, hiện tại hoàn toàn không còn, chuyện tới đâu hay tới đó vậy.

Sáng sớm, bầu trời An Khang châu giăng đầy mây đen, có lúc mưa phùn rả rích, loại khí trời này khiến người ta cảm thấy bị đè nén.

Nhưng mà toàn bộ An Khang châu hôm nay đều đang thảo luận một chuyện.

Đó chính là cái chết của Phan Đô Úy. Mặc dù Phan gia còn có người sống sót, nhưng cũng có thể xưng là thảm án diệt khẩu.

Bất quá dường như đây chỉ là chuyện tán gẫu trời đất của mọi người, cũng không có bởi vì Phan Mệnh chết mà thấy oán giận, chỉ trích hung thủ, còn có một số người vỗ tay khen hay đây.

Tin tức lưu truyền rất nhanh, nhất định là từ bên trong Phan gia lưu truyền ra, bằng không thì ai biết được rõ ràng như thế.

Ngoại trừ cái chết của Phan Đô Úy ra, hôm nay cũng là ngày Học Viện An Kinh nhập học, hai chuyện này quả thật thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người.

Lúc này cả nhà Dạ Côn đang hưởng dụng đồ ăn sáng, Dạ Côn phát hiện phụ mẫu biểu lộ rất bình thường, mảy may không chút lo lắng.

Xem ra chỉ có mình lo lắng vớ vẩn, thật đúng là không cần thiết.

- Đợi chút nữa sau khi ăn xong, liền để Tiểu Lăng đưa các con đi báo danh, Ly Nhi và Mộ Nhi cũng đi báo danh đi.

Đông Môn Mộng nhẹ nói ra.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nghe xong sững sờ, chúng ta cũng phải đi sao? Có cần phải như thế không.

Thế nhưng mẫu thân ở nhà chính là trời, nếu dám phản kháng, cẩn thận kiếm trong tay mẫu thân.

- Vâng.

Hai vị thê tử phiền muộn nói ra, còn tưởng rằng có thể ở trong nhà chơi, kết quả phải bồi tiểu trọc đầu đi học.

Hôm nay Dạ Tần cũng khá yên tĩnh, một câu cũng không nói, sợ bị cha đánh tè ra quần.

- Tỉnh rượu rồi?

Dạ Minh nhàn nhạt hỏi.

Trong lòng Dạ Tần chấn động, cha đây là muốn tính sổ sao?

- Đã tỉnh.

- Đêm qua kích thích không?

Kích thích, quả thật rất kích thích.

- Cha, con chẳng qua là say rượu nói bậy.

Đông Môn Mộng nhẹ giọng cười nói:

- Tần Tần, con đó là say rượu thổ chân ngôn.

Dạ Côn kém chút phun ngụm cháo ra ngoài, mẫu thân thật biết chơi.

- Cơm nước xong xuôi thì đến học viện sớm chút, đoán chừng sẽ rất đông.

Đông Môn Mộng nhắc nhở một tiếng.

Dạ Tần lập tức tranh thủ thời gian ăn hết, sau đó hô:

- Đại ca, tẩu tẩu, đi thôi.

Thật sợ cha dưới cơn nóng giận làm ra hành vi không văn minh.

- Lau miệng sạch sẽ, chả giống ai...

Dạ Minh liếc ngang nhìn con ruột, tên hố cha này!

Dạ Tần lau khóe miệng:

- Đại ca, ta ở ngoài chờ ngươi.

- Côn Côn, Học Viện An Kinh cũng không giống như Tu Luyện Viện trong huyện thành, chiếu cố Tần Tần thật tốt.

- Mẫu thân, con biết rồi.

- Vẫn là chiếu cố vợ con thật tốt đi, tranh thủ mang thai, mẫu thân lại có thể bế hài tử.

Xem ra mẫu thân là chăm hài tử đến phát nghiện.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi một mặt thẹn thùng.

Diệp Ly còn tốt, Nhan Mộ Nhi còn đang nghĩ thầm, nếu quả thật mang thai hài tử?

Đó không phải là yêu quái sao...

Đầu mèo thân người? Hình ảnh kia vừa nghĩ liền không rét mà run.

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly không chống cự nổi thế công của mẫu thân, lôi kéo Dạ Côn còn chưa ăn cơm no đi ra ngoài.

- Còn có hai người các ngươi, cũng đi học viện.

Đông Môn Mộng chỉ Đông Tứ và Đát Từ nói ra.

Dạ Côn nguyên bản không có ý định mang theo bọn họ, thế nhưng mẫu thân đã lên tiếng, vậy liền mang theo đi.

Học Viện An Kinh ở trung ương nội thành, vị trí học viện rất tốt, nhưng mà Học Viện An Kinh trước đó cũng không nằm ở trong thành, chẳng qua là theo danh vọng càng lớn, châu trưởng liền nhường vị trí cực tốt này cho Học Viện An Kinh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau