TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Đệ đệ, chạy mau!!!

- Đại ca?

Mặc dù Dạ Tần đã mơ mơ màng màng, nhưng trong vô thức vẫn muốn hỏi ý kiến của đại ca.

- Đi đi, đi đi, nhanh lên.

Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra, đệ đệ cũng đã trưởng thành, hy vọng qua tối nay sẽ có thể bước ra khỏi cái bóng quá khứ.

Tử Yên dịu dàng cười nói:

- Công tử, chuyện này không nhanh được ~

Dạ Côn cùng Ngô Trì mặt mo đỏ ửng, Tử Yên cô nương này thật đúng là không chút cố kỵ nha.

Nhìn đệ đệ được Tử Yên cô nương dìu vào trong phòng, Dạ Côn cùng Ngô Trì chỉ có thể ngồi chờ ở bên ngoài.

Hoa lâu này an bài thật chu đáo, ở phía sau còn thiết kế một gian phòng, chậc chậc chậc.

- Thành hôn chưa?

Ngô Trì uống Hoa Điêu tửu, cười tủm tỉm hỏi.

Dạ Côn cũng ngồi ở một bên uống, dù gì cũng ăn chùa, ngu sao mà không uống:

- Rồi, cưới hai người.

Phốc!

Ngô Trì lập túc phun ra một ngụm rượu, nguyên bản đoán chừng Dạ Côn còn chưa thành hôn, muốn lên mặt dạy bảo hắn làm thế nào để theo đuổi cô nương, ngươi nhìn đệ đệ người một chút xem, kết quả ngàn vạn lần không nghĩ tới, người ta một lần cưới cả hai người.

Không con gì để nói, chỉ có thể giơ ngón tay cái lên bày tỏ tâm ý.

- Mấy vị công tử chơi có vui không?

Tú bà đẩy cửa đi vào cười lấy lòng nói, sau lưng còn có một vị cô nương bưng lấy hộp gấm.

Dạ Côn thả Hoa Điêu tửu trong tay ra cười nói:

- Rất vui.

Cô nương đặt chiếc hộp lên bàn, Dạ Côn mở ra xem, bên trong có một chiếc chìa khóa đồng.

Cầm trong tay cũng nặng lắm.

- Công tử, sổ sách này, ngài xem?

Dạ Côn lung lay đầu:

- Sổ sách? Không có tiền a.

Tú bà mộng bức.

Ngô Trì bên cạnh càng mộng bức.

Tú bà đột nhiên cười một tiếng:

- Công tử thật biết nói đùa, ta kém chút đã tin.

- Thực sự hết tiền rồi.

Dạ Côn vững vàng nhận lấy chìa khoá, dáng vẻ ta sắp chạy trốn.

Ngô Trì ngồi không yên, đi nhanh đến bên cạnh Dạ Côn:

- Côn ca! Ta gọi ngươi Côn ca còn không được à, đừng làm rộn, mau tín tiền.

- Lão sư, vừa rồi ngươi không phải nói ta không đủ xúc động ư? Ngươi xem học sinh đã đủ xúc động chưa.

Dạ Côn có chút mơ hồ, đều không biết mình đang nói gì.

Ngô Trì:......

- Côn ca! Ngươi hiểu lầm lời nói của lão sư rồi, xúc động cũng phải nhìn tình huống với trường hợp chứ, loại thời điểm này không thể xúc động được đâu!

Ngô Trì đã muốn khóc.

"Nấc ~" Dạ Côn ợ ra mùi rượu nồng nặc, hẳn có thể hun chết người, hỏa long khí diễm cũng chỉ đến thế.

- Lão sư dạy các ngươi như thế nào, làm người phải thành tín.

Dạ Côn lung lay đầu, hơi hơi ghé vào hàng rào, nhìn xuống phòng khách rộng lớn.

Đột nhiên!

Dạ Côn nhìn thấy một nữ tử áo trắng, sao lại nhìn quen mắt như vậy chứ?

Dạ Côn không khỏi dụi dụi con mắt, thời điểm thấy rõ nữ tử, kém chút đã tè cả ra quần, men rượu trong nháy mắt bay hơn phân nửa. Đầu đột nhiên co rụt lại, không cần suy nghĩ liền vọt vào căn phòng phía sau.

- Đệ đệ! Chạy mau! Mẫu thân tới bắt chúng ta!!!!!!

Tần ca quần đều đã cởi được một nửa, thế mà ngươi chạy vào nói mẫu thân đến!

Đậu xanh!!!

Dạ Tần vừa nghe thấy hai chữ mẫu thân này, cả người gần như thanh tỉnh, nhanh chóng kéo quần lên.

- Đại ca! Làm sao bây giờ???

- Nhảy cửa sổ đi!

Dạ Côn dẫn đầu, Dạ Tần kéo quần theo sau, hai người dồn dập nhảy cửa sổ.

Tử Yên trên giường bỗng nhiên lộ ra nụ cười tà mị, nói nhỏ:

- Hài tử thật thú vị.

Còn Ngô Trì lúc này đã hồn du thiên ngoại.

Hai tên tiểu vương bát đản kia, lão sư bị các ngươi hại thảm!!!

Sắc mặt Tú bà trong nháy mắt liền biến:

- Ngô Trì!

- Tại sao ta lại ở chỗ này, không phải ta đang canh cửa ư? Quần áo của ta đâu... ai nha... thật là phiền...

- Ngô Trì! Ngươi ở chỗ này làm công cả đời trả nợ đi!

Âm thanh bén nhọn kia của tú bà thậm chí có thể phá vỡ màng nhĩ của người khác.

Một bên khác, huynh đệ Dạ Côn cùng Dạ Tần nhảy xuống Hoa Hương lâu.

Như loại nhảy tự do này, không cẩn thận liền sẽ nhảy trúng người, người xui xẻo trên cơ bản đều sẽ bị nện dẹp lép.

Tỉ như một tên nam nhân râu quai nón vô cùng cao hứng đi ra, còn đi chưa được mấy bước.

Bịch một tiếng.

Đầu ong ong, đồ vật trong ngực rớt ra ngoài.

- Đệ đệ, cao như vậy nhảy xuống thế mà không đau.

- Đúng đó đại ca, thật kỳ quái.

- Lão tử muốn đánh tét mông hai thằng ranh con các ngươi!!!
Nam nhân không chịu nổi.

Dạ Côn và Dạ Tần vừa nghe thấy âm thanh này.

- Cha?

Nam nhân sững sờ, kém chút bị dọa rụng hết râu:

- Ta không là cha các ngươi.

Nói xong tranh thủ thời gian đứng dậy nhặt đồ vật rơi xuống, đồ vật này được vải trắng bọc lấy, vừa dài vừa tròn.

Trong lúc nam nhân đang muốn thu hồi đồ vật thì một bàn tay trắn nõn đã cầm lên trước.

Dạ Côn và Dạ Tần vừa nhìn, liền lặng lẽ lau mồ hôi hột trên trán, buổi tối hôm nay chết chắc...

Nam nhân ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ:

- Trong nhà quên đóng cửa, ta phải về xem một chút...

- Lão tử mang theo nhi tử đi dạo hoa lâu, đúng là khiến người ta được mở rộng tầm mắt!!!

Đông Môn Mộng lạnh giọng nói ra.

Hai huynh đệ chân trước vừa đi, lão cha liền lấy cớ đi ra ngoài tìm nhi tử đề phòng xảy ra chuyện, Đông Môn Mộng càng nghĩ càng không thích hợp, cho nên cũng đi ra ngoài tìm tìm.

Lúc đi ngang qua Hoa Hương lâu, Đông Môn Mộng ngẩng đầu liền nhìn thấy tiểu Côn Côn, hiện tại tốt, vừa định đi vào tìm tiểu Côn Côn, thế mà còn có thể gặp được phu quân.

Đúng, còn có tiểu Tần tần, rất không tệ.

- Cô nương, ngươi nhận lầm người rồi, ta đi trước.

Dạ Minh ngay cả đồ vật cũng không cần, muốn tranh thủ thời gian chuồn đi, hai thằng ranh con! Sao lại đáng giận như thế, cha các ngươi đã như thế này rồi, các ngươi còn tới hố cha!

- Đi đi, có giỏi sau này đừng trở lại!

Đông Môn Mộng lạnh giọng khẽ kêu, hoàn toàn không có chút đùa giỡn.

Dạ Minh lập tức dừng bước, quay đầu cười một tiếng:

- Tiểu Mộng Mộng, thế này đều bị nàng phát hiện, vừa rồi ta chỉ đi ngang qua nơi này.

Dạ Minh vừa mới dứt lời, chỉ thấy tú bà liền chạy ra:

- Chúc mừng công tử thu được thân kiếm, chơi vui vẻ, còn trợ giúp chúng ta bắt lấy hai tên tiểu bá vương này, rất cảm tạ.

Dạ Minh trực tiếp trợn trắng mắt, tú bà nhà ngươi! Sau này sẽ không đến chỗ của ngươi nữa!

Đông Môn Mộng đột nhiên yêu kiều cười một tiếng, khiến cho người ta rùng mình:

- Lão tử giúp đỡ người khác bắt nhi tử, nhi tử còn làm tiểu bá vương, trời ạ... có phải ta đã bỏ lỡ cuộc vui tối nay rồi hay không?

Tú bà xem như đã hiểu, nguyên lai là người một nhà, nguyên lai là kẻ có tiền.

- Thật có lỗi, hai vị công tử nguyên lai đang đùa giỡn, ai nha ~ hù chết tiểu nữ tử.

Tú bà cười vũ mị, kém chút buồn nôn chết đám người xem xung quanh.

Đông Môn Mộng khẽ cười nói:

- Tú bà, hai vị công tử này ở bên trong chơi cái gì?

Dạ Côn lập tức ho nhẹ một tiếng.

Tú bà còn không biết sao, hai tên tiểu tử trốn ra tìm vui, sau đó còn đụng phải phụ thân đang giả trang, toàn gia chuyện xưa thật nhiều.

Bất quá hai vị công tử yên tâm, tú bà ta mở cửa làm ăn, tuyệt đối thành tín, bảo hộ việc riêng tư của khách nhân là chuyện thiên kinh địa nghĩa, dù có cho ta thêm kim tệ ta cũng sẽ không bán khách nhân.

Đông Môn Mộng trầm giọng nói ra:

- Tú bà, nói thật, bằng không thì một đồng cũng không có.

Tú bà cho một ánh mắt ngượng ngùng, giữ thành tín và kim tiền, tú bà không chút do dự nhìn về phía kim tiền.

- Vị công tử này gọi hoa khôi Tử Yên của chúng ta, một vạn kim tệ.

Tú bà chỉ Dạ Tần nói ra.

Dạ Tần xấu hổ vô cùng, hình ảnh của mình ở trong lòng mẫu thân sập.

Chương 132: Tới đi, thương tổn lẫn nhau đi

Bất quá Dạ Tần cảm thấy còn có thể cứu vãn một thoáng:

- Là lão sư kêu.

- Lão sư?

Đông Môn Mộng một mặt tò mò, thật muốn cùng bọn họ chơi đùa một phen.

Tú bà quay đầu quát:

- Ngô Trì, mau lết ra đây!

Sau khi Ngô Trì lần nữa mặc y phục hộ vệ đứng trước của, nghe thấy thế thì rất xấu hổ.

Trước kia không làm một lão sư tốt, gặp rắc rối, hiện tại... còn dẫn hài tử người ta đi dạo hoa lâu.

Không đúng!!! Là tự bọn nó tới...

Đông Môn Mộng liếc mắt nhìn Ngô Trì, hừ lạnh một tiếng.

- Vậy vị công tử này chơi cái gì?

Đông Môn Mộng nhìn sang tiểu Côn Côn, trong nhà có hai thê tử như hoa như ngọc, còn tới hoa lâu!

Tú bà phi thường đàng hoàng, cười nói:

- Vị công tử này chỉ uống một chút rượu, đấu giá một cái chìa khóa học viện.

Đông Môn Mộng hơi nhẹ nhàng thở ra, Côn Côn vẫn tính lý trí, đoán chừng là vì bồi tiếp Tần Tần mới đến hoa lâu, ngay cả uống hoa tửu cũng nghĩ đến học viện.

Thật sợ Tần Tần làm hư Côn Côn.

- Thứ này là phu quân ta đấu giá được?

Đông Môn Mộng hỏi.

Dạ Minh muốn biết, hiện tại giả chết có hữu dụng hay không.

- Đúng, vị lão gia này bỏ ra một trăm vạn kim tệ mua thân Thần Kiếm, nói đến quá trình, lão gia và quý công tử còn cố tình nâng giá đây.

Nói xong tú bà đều che miệng nở nụ cười, chơi thật vui.

Đông Môn Mộng nghe xong một mặt mộng bức, đúng là sắp bị ba người này chọc tức ngất đi.

Thế nhưng hiện tại Dạ Côn và Dạ Tần đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

Dạ Tần lập tức hỏi:

- Cha! Người có tiền như vậy, còn nuốt lộ phí của con và đại ca, đổi thành viên đá...

Phốc!

Dạ Minh tuyệt vọng, đó là vì lão tử muốn rèn luyện các ngươi!

Đông Môn Mộng lộ ra nụ cười kinh dị:

- Phu quân à, xem ra hôm nay cả nhà chúng ta phải tâm sự thật tốt, tiền riêng của ngươi đã vượt qua dự tính của ta, còn hố lộ phí của hài tử.

- Mộng Mộng, thật không phải như nàng nghĩ.

- Ha ha...

Tú bà cười bồi nói:

- Vậy sổ sách của hai vị công tử?

Nói đến sổ sách, Ngô Trì đứng trước cửa liếc một cái, thuận tiện giúp lão sư một chút đi.

- Phu quân, tính tiền, vị lão sư kia thì thôi, chúng ta không quen y.

Ngô Trì:......

Dạ Minh còn có thể thế nào, mắt liếc ngang nhìn hai đứa con trai, ta không phải cha các ngươi, hai người các ngươi mới là cha ta!

Sớm muốn gì cũng bị hai tên tiểu tử các ngươi đùa chết.

Tú bà vui sướng đón lấy kim phiếu thông dụng, hô to một tiếng:

- Hoan nghênh lão gia công tử lần sau tới chơi.

- Nhớ phải thông tri ta.

Đông Môn Mộng từ tốn nói.

- Nhất định. Tú bà cười tủm tỉm nói ra.

Dạ Minh cùng hai đứa con trai đều trợn trắng mắt, còn tới chỗ ngươi nữa mới là lạ!

Cho dù muốn đi hoa lâu, cũng phải chọn nơi xa một chút, tuyệt đối đừng quá gần.

Bằng không thì rất dễ bị bắt được, thật vất vả mới tìm được tin tức của thân kiếm...

Trên đường về nhà...

Đông Môn Mộng đi ở phía trước.

Dạ Minh đi ở giữa, Dạ Côn và Dạ Tần đi ở phía sau cùng.

Bài vị trong nhà hết sức rõ ràng.

- Đi gần như vậy làm gì! Đứng đằng sau đi!

Dạ Minh im lặng, đi đến bên cạnh nhi tử.

Được rồi, đây mới thật sự là thứ hạng địa vị trong nhà.

Dạ Tần chọc chọc Dạ Côn bên cạnh, ý tứ rất rõ ràng, đại ca, ngươi mau nghĩ biện pháp đi.

Đại ca ngươi tự thân khó bảo toàn, còn có thể nghĩ biện pháp gì.

Thế nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới, thế mà còn đụng phải cha, muốn xong đời mọi người cùng nhau xong đời...

- Mẫu thân.

Dạ Côn yếu ớt hô.

- Hửm?

- Chuyện kia... có thể... đừng nói cho vợ con hay không.

- Không được.

Dạ Côn đau cả đầu, bị đệ đệ hại chết... bất quá cuối cùng bị mẫu thân trách mắng, trong lòng vẫn hơi dễ chịu một chút.

Đi vào Dạ phủ.

Đầu óc Dạ Côn và Dạ Tần có chút choáng, khi nãy vốn thanh tỉnh một chút, lúc này lại bắt đầu mơ mơ màng màng.

Dạ Tần đột nhiên phát hiện một chuyện, hiện tại cha sợ mẫu thân, đại ca khẳng định sợ tẩu tẩu, còn mình thì sao?

Không cần phải sợ ai cả, nguyên lai không có thê tử còn có chỗ tốt như vậy, thật là thơm.

Bước qua cầu nhỏ, Dạ Côn nhìn về phía đại sảnh, lập tức liền thấy Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, hai người đang ngồi uống trà. Trương Thiên Thiên cùng Lưu Lăng đứng ở bên ngoài.

Trương Thiên Thiên thấy phu nhân như thế, lại trông thấy lão gia như vậy, đau lòng a...

Lưu Lăng trợn trắng mắt, lão gia thật đúng là biết chơi.

Bất quá hai vị thiếu gia là thế nào?

Đông Tứ và Đát Từ nhìn lão sư, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, biểu lộ của lão sư hình như không thích hợp.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng trông thấy Côn ca trở về, lập tức đứng dậy nghênh đón.

- Phu quân, cuối cùng đã trở về, Mộ Nhi rất nhớ phu quân ~

Nhan Mộ Nhi nũng nịu hô.

Lời này nếu đặt ở một thời điểm khác, có lẽ Côn ca sẽ bị dụ hoặc, thế nhưng vào lúc này...

- Mùi rượu trên người phu quân thật nồng.

Diệp Ly khẽ nhíu mày, kỳ thật nàng không thích tiểu trọc đầu uống rượu, trước kia cha cũng thích uống rượu, cuối cùng vì mẫu thân, còn không phải kiêng rượu sao, cũng chỉ có những lúc yến tiệc vui vẻ mới uống chút rượu với mọi người.

Nhan Mộ Nhi bỗng nhiên phát hiện vấn đề, trên người cha cùng phu quân còn có đệ đệ đều có mùi rượu, chẳng lẽ ba người bọn họ cùng đi uống rượu?

- Cha của các con, mang theo phu quân các con đi hoa lâu uống rượu.

Đông Môn Mộng từ tốn nói.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nghe xong, khuôn mặt trong nháy mắt liền cứng.

Dạ Côn thấy thê tử trở mặt, trong lòng hơi hồi hộp một chút.

Đông Tứ và Đát Từ kinh hãi!

Lão sư có thê tử xinh đẹp như vậy, thế mà còn đi hoa lâu, chẳng lẽ đây cũng là một phần trong tu luyện?

Vội vàng lấy sổ nhỏ ghi chép lại.

- Thật không phải ta mang, nhất định là Tần Tần.

Nhi tử à, ngươi hố cha quá độc ác, mau ra cõng nồi đi!

Dạ Tần không phục, cha... chúng ta tổn thương lẫn nhau đi!

- Cha thường nói hoa lâu thú vị, hôm nay tâm tình nhi tử không tốt, liền muốn đi xem.

Dạ Minh sắp bị con ruột chọc tức điên, lập tức phản kháng:

- Con còn nói cha?! Con cho rằng cha không thấy sao! Con ôm hoa khôi chàng chàng thiếp thiếp, giống hệt đám thiếu gia ăn chơi ở Thái Kinh.

- Còn không phải cha nói hoa khôi hoa lâu đẹp mắt, hôm nay nhi tử bị người ta từ chố, đi chút có sao!

Một đao này đủ hung ác.

Dạ Côn nhìn cha và đệ đệ tổn thương lẫn nhau, hình như hai người quên ta rồi.

- Bị từ chối là lý do sao? Mẫu thân các con năm đó còn từ chối lão tử đây này!

Dạ Côn và Dạ Tần sững sờ, còn có việc này?

Đông Môn Mộng hung hăng liếc mắt trừng Dạ Minh, ngươi còn cùng nhi tử tổn thương lẫn nhau à.

- Phu quân, ngươi cứ nói đi, còn bao nhiêu tiền riêng? Sống chung với nhau hơn hai mươi năm, mỗi ngày đều giả nghèo.

Côn ca ta mỗi ngày cũng đang giả vờ điệu thấp đây.

- Mộng Mộng, thật không có, thân Thần Kiếm trên tay nàng một trăm vạn kim tệ, biệt viện hai mươi vạn kim tệ, còn hai vạn lẻ một trăm kim tệ tiền chuộc hai tiểu tử này, thật hết rồi.

- Nếu như ta còn tin ngươi, ta liền không gọi Đông Môn Mộng!

Nói thật, ngay cả Dạ Côn cùng Dạ Tần đều không tin, cha giấu quá sâu...

- Con muốn báo cáo cha, cha nhất định còn có tiền riêng, trước đó thời điểm đấu giá khẩu khí rất lớn, nội tình khẳng định rất đủ.

Dạ Tần không hổ là hố cha cuồng ma, rượu này cũng không phải phàm phẩm, ngay cả nhi tử đều có thể làm lão tử.

Dạ Minh suýt chút nữa đã hộc máu.

Chương 133: Ta không muốn ưu tú

Lão tử tồn tiền riêng còn không phải cưới vợ cho ngươi, cái đồ đần độn này, uống say đầu óc cũng hỏng luôn rồi à!

- Dạ Tần! Đừng tưởng rằng con nói sang chuyện khác là có thể thoát được! Chuyện tốt của con không lẽ cha còn không biết sao! Hoa khôi nha... thật là lợi hại, lão tử đây còn không có ngưu bức như con!

Dạ Minh lập tức phản bác con trai mình, người xung quanh đều sửng sốt một chút.

Dạ Tần mặt đỏ tới mang tai, tuy say nhưng Tần ca ta cũng biết xấu hổ giận dữ nha.

- Chẳng qua là bồi uống rượu mà thôi, con cũng chưa làm gì...

Dạ Tần nhẫn nhịn nghẹn miệng.

Tròng mắt của Dạ Minh đều muốn lòi cả ra ngoài:

- Cái gì?! Bỏ ra một vạn kim tệ gọi hoa khôi, kết quả cái gì cũng không làm?!

Không biết vì sao, câu nói này quả thật rất buồn cười, Đông Môn Mộng làm mẫu thân đều mím môi, kiềm chế không cho mình bật cười.

Nhìn Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều quay đầu chỗ khác, không để người khác phát hiện.

Dạ Tần thấy phản ứng của mọi người, lập tức liền muốn nói rõ lí do:

- Không đúng! Quần đã cởi một nửa rồi, thế nhưng đại ca chạy vào bảo mẫu thân đến... con...

Phốc!

Mọi người rốt cuộc không chịu nổi, tất cả đều cười vang, ngay cả Dạ Côn cũng như thế, đệ đệ à... ngươi vẫn quá thành thật, loại chuyện này sao có thể nói ra được chứ.

Bất quá cha vẫn cao hơn một bậc, đệ đệ hoàn toàn không phải là đối thủ.

Vốn muốn giáo huấn ba người này một chút, nhưng bầu không khí đột biến, Đông Môn Mộng cũng tức phát cười:

- Được rồi! Sự tình hôm nay cha các con phạm sai lầm, mà Tần Tần mang theo Côn Côn đi hoa lâu, xét thấy tình huống Tần Tần đặc thù, liền không truy cứu.

- Bất quá mẫu thân còn muốn nói Côn Côn một chút.

Đông Môn Mộng nghiêm túc nói ra.

Phụ thân cùng đệ đệ đều giáo huấn qua, cuối cùng đến phiên Dạ Côn ta... thật kích động... thật hướng tới a...

Mẫu thân, đừng cố kỵ gì cả, dùng lời nói nghiêm khắc nhất giáo huấn ta đi...

- Hôm nay Côn Côn biểu hiện không tệ, một mực bồi tiếp ở bên cạnh Tần Tần, tuy biết không thể đi hoa lâu, nhưng vì huynh đệ, Côn Côn nghĩa bất dung từ, chuyện này cần gánh nguy hiểm rất lớn, thế nhưng cho dù đến hoa lâu vẫn không quên sự tình học viện, thậm chí còn mua một cái chìa khóa học viện, Côn Côn, mẫu thân không nhìn lầm, con là hảo hài tử, là hài tử ưu tú.

Dạ Côn mộng bức.

Dạ Minh cùng Dạ Tần cũng mộng bức.

Thế này cũng quá bất công đi, không phải chứ.

Sau này ai dám chơi với Dạ Côn nữa, xảy ra chuyện toàn là người khác cõng nồi.

Gương mặt Dạ Côn kinh ngạc, trước đó còn hỏi mẫu thân có thể đừng nói cho thê tử nghe hay không, mẫu thân còn nói không được.

Đúng vậy, mẫu thân chỉ nói là muốn nói cho các nàng biết mà thôi, lại không nói mình có sai lầm.

Trời ạ, nếu như không phải trí nhớ hoàn thiện, đều cảm thấy đây mới là mẹ ruột a.

Dạ Côn nhìn về phía hai thê tử, đậu xanh!

Ánh mắt của các ngươi có ý gì, phu quân các ngươi đi hoa lâu, thế mà các ngươi còn lộ ra nụ cười vui mừng.

Chuyện này hoàn toàn khác với tưởng tượng.

- Phu quân, trở về phòng, chúng ta tâm sự thật tốt, các con đều đi nghỉ ngơi đi, sau này ai dám đến loại địa phương như hoa lâu, cẩn thận thanh kiếm trong tay mẫu thân.

Uy hiếp trần trụi.
Mẫu thân cũng không phải nói giỡn, vết bầm trên mắt cha vẫn chưa khỏi, xem ra đam mê của cha có chút biến thái.

- Đệ đệ, ta dìu ngươi vào phòng trước.

Dạ Côn nhìn đệ đệ say đến không biết trời đất, vừa rồi còn dám hố cha, lá gan quá mập rồi.

- Đại ca, không cần lo cho ta, để cho ta yên tĩnh một chút.

Dạ Tần lắc đầu, bước đến bờ hồ.

Dạ Côn nhìn bóng lưng cô đơn của đệ đệ, trong lòng thở dài, tình cảm mấy năm, sao có thể nói đoạn liền có thể đoạn.

- Phu quân, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi.

Diệp Ly ôn nhu nói.

- Ách... các nàng về phòng trước, ta đi nói mấy câu với đệ đệ.

Đúng vậy, rõ ràng là hai huynh đệ cùng đi hoa lâu, một người nghe mắng, một người được khen ngợi.

Phu quân đúng là còn thân hơn cả con ruột.

- Phu quân, sớm trở về phòng nghỉ ngơi một chút, giường của chúng ta thú vị hơn giường hoa lâu nhiều.

Nhan Mộ Nhi ỏn a ỏn ẻn, nói xong còn đệm chân lên hôn một cái, khiến trái tim của Côn ca như bị Hổ Điêu húc vào.

Nhìn hai vị thê tử rời đi, Dạ Côn cũng không có đi tìm đệ đệ.

Mà là đi tìm Đông Tứ và Đát Từ.

Lão sư nói không sai, người trẻ tuổi có đôi khi phải xúc động một chút, nhưng mình không tiện ra mặt, chỉ có thể bảo học sinh làm thay.

- Tới đây, có chuyện cần các các ngươi đi làm.

Đông Tứ và Đát Từ nghe xong, toàn thân đều hưng phấn lên, cuối cùng lão sư đã giao nhiệm vụ.

Đây nhất định là một nhiệm vụ rèn luyện có lợi cho tu luyện.

Ba người tới nhà xí bên cạnh phủ đệ. - Yên tâm, nơi này bình thường không có ai.

Dạ Côn nói như đinh đóng cột, chẳng qua là hơi có chút mùi mà thôi.

Đông Tứ và Đát Từ tập trung tinh thần, phảng phất sắp tham dự vào một trận đại chiến Thần Ma, lão sư ra lệnh, chỉ đâu đánh đó!

- Tình huống lần này các ngươi cũng nhìn thấy, Ba gia cùng Phan gia khinh người quá đáng, đệ đệ ta là người đàng hoàng, nhớ tình cũ, nhưng ta khó chịu, ngươi làm ta khó chịu, ta liền sẽ khiến ngươi khó chịu, hiểu chưa?

Ngạch... lời nói của lão sư có chút sâu, chữ thoải mái này rốt cuộc phải lý giải như thế nào, là đánh một trận, hay là giết cả nhà y?

Vấn đề như vậy Đông Tứ và Đát Từ cũng không dám hỏi, một khi hỏi, vậy lão sư liền sẽ xem thường ngươi.

Chút đạo lý này còn không hiểu, sao có thể ở bên cạnh lão sư?

- Lão sư yên tâm, học sinh nhất định khiến bọn chúng vô cùng khó chịu!

Nói xong Đông Tứ và Đát Từ liền tan biến tại chỗ.

Dạ Côn một mặt mơ hồ nhìn vị trí hai người lúc trước, ta còn chưa nói hết! Sao các ngươi lại đi?!

Hai người đệ tử này của Từ Hàng Thiên Tôn cùng Vạn Ác Thiên Tôn, đoán chừng bình thường đều làm mấy loại chuyện này đi.

Dạ Côn cũng không chút lo lắng, nặng nhẹ hẳn bọn họ đều biết.

Vẫn là về phòng xem thê thử đi, gần đây quả thật rất thích cảm giác ôm thê tử đi ngủ, thật là thơm ~

Bất quá Dạ Côn vừa mới đi vào trong phòng, liền cảm giác bầu không khí không thích hợp, hai vị thê tử đang xụ mặt ngồi ở trên ghế.

Chuyện gì nữa đây?

- Hai nàng cãi nhau à?

Dạ Côn tò mò hỏi, vừa rồi còn ngọt ngọt ngào ngào, khẳng định là hai người họ cãi nhau.

Trong lòng Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi hừ lạnh, còn nói hai chúng ta cãi nhau!

Vừa rồi ở bên ngoài là nể mặt ngươi, lại dám đi hoa lâu uống hoa tửu, chúng ta quá dễ dãi với ngươi, ngươi liền bành trướng phải không.

Mặc kệ là nguyên nhân gì, đi hoa lâu liền không đúng!

Mau nhận sai, nói về sau không dám.

Dạ Côn than nhẹ một tiếng, nắm tay nhỏ hai vị thê tử, một mặt thành khẩn.

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly xem xét, thái độ là không tệ, xem ngươi nói như thế nào.

- Các nàng đều là vợ ta đúng không.

Lời mở đầu này nghe cũng khá lọt tai.

- Các nàng nhìn một chút, người bình thường làm sao có thể cưới hai thê tử.

Khóe miệng Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi giật một cái, ngươi đây là đang kiếm cớ? Quả thật, người bình thường ai sẽ đi hoa lâu.

Không đúng! Đây là đang chửi xéo chúng ta không phải người bình thường, nữ nhân bình thường sao có thể đồng ý cùng nhau gả cho đầu trọc??

Dạ Côn thấy thê tử muốn nổi bão, liền không hiểu ra sao:

- Hãy nghe ta nói hết.

Chỉ sợ sau khi nghe ngươi nói hết liền khí tuyệt bỏ mình.

Chương 134: Ám sát?

- Có đôi khi vi phu không thể nào giữ thăng bằng một bát nước được, nếu như lệch người nào, cũng không phải là vi phu thiên vị, mặc dù vi phu biết các nàng yêu tha thiết ta, nhưng các nàng cũng phải hòa bình ở chung, đừng bởi vì vi phu tốt với người kia hơn một chút liền ghen, chúng ta là một gia đình, phải yêu thương lẫn nhau mới được.

Nói xong Dạ Côn liền nhìn chằm chằm khuôn mặt hai vị thê tử, bọn họ dường như bị mình dọa sợ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi quả thật bị dọa sợ, lại còn nói chúng ta ăn dấm...

Trời ạ, tiểu trọc đầu thế mà tự luyến đến mức này!

Bằng vào thái độ nhận lầm này của ngươi, đánh chết cũng sẽ không tha thứ cho ngươi! Đánh chết cũng sẽ không!

Dạ Côn chỉ có thể tưởng thưởng thê tử một chút, vì để cho công bằng, liền một người bẹp một cái.

Côn ca ta chủ động, thật đúng là rất có mùi vị nam nhân.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi bị Côn ca hôn đến đỏ mặt, tiểu trọc đầu không biết xấu hổ, thế mà chiếm tiện nghi của mình.

Hơn nữa một chút ăn năng đều không có.

- Bất quá nói đi cũng phải nói lại, vẫn là Ly Nhi và Mộ Nhi đẹp nhất.

Dạ Côn thì thào nói nhỏ một câu.

Hình như đây là lần đầu tiên Côn ca khen thê tử xinh đẹp.

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly phảng phất đạt được một loại tán thành, bộ dàng tức giận vừa rồi trong nháy mắt tan thành mây khói.

Nhìn Côn ca ta đi, một câu liền dỗ dành xong hai thê tử đang nổi giận, quả nhiên vẫn là nam nhân ưu tú nhất.

- Phu quân, ta đi nấu nước cho ngươi tắm.

- Phu quân, ta đi chuẩn bị quần áo cho ngươi thay.

Dạ Côn nhìn hai thê tử bận rộn, trong lòng cũng rất vui mừng, còn có thể câu thông là tốt, chỉ sợ không câu thông được.

Một bên khác, Đông Tứ và Đát Từ đang thương lượng xem làm thế nào mới khiến người Ba gia và Phan gia khó chịu.

Nhưng đến giờ hai người vẫn chưa thương lượng xong, khó chịu trong miệng lão sư, rốt cuộc là như thế nào.

- Đông Tứ, ngươi là đệ tử Vạn Ác Thiên Tôn, ngươi giải thích từ khó chịu này như thế nào?

Sau khi hai người thay đổi bộ quần áo ngụy trang, liền biến thành người áo đen cùng người áo trắng, lúc này cả hai đang ngồi xổm ở ngoài tường rào Phan gia, xì xào bàn tán.

Người mặc đồ ngụy trang màu đen dĩ nhiên chính là Đông Tứ, lúc này y trầm giọng nói ra:

- Trước kia nếu Vạn Ác Thiên Tôn không thoải mái, liền sẽ giết đến tận cửa, còn Từ Hàng Thiên Tôn khó chịu sẽ có hành động gì?

- Ách... tìm cơ hội để Vạn Ác Thiên Tôn tới giết...

Đông Tứ:......

Hai người đột nhiên liếc nhau, khó chịu liền đại biểu phải giết.

Không sai, lão sư chính là có ý này!

Nhưng ý của Côn ca ta không phải giết, mà là giáo huấn một chút, chuyện này để cho đệ đệ tới xử lý, như thế trong lòng đệ đệ mới dễ chịu.

- Giết cả nhà bọn chúng sao?

Đát Từ nghi hoặc hỏi.

- Ách... không biết.

- Sao ngươi cái gì cũng không biết thế, không phải ngươi là đệ tử của Vạn Ác Thiên Tôn sao?

- Vạn Ác liền phải ác à? Từ Hàng các ngươi lòng dạ từ bi, giết người còn ít hơn chúng ta sao?

- Lời này của ngươi không có đạo lý!

- Làm sao không có đạo lý?!

- Tới tới tới, chúng ta tán gẫu thật tốt một chút.

Côn ca ta là tới bảo hai người các ngươi đi làm việc, không phải bảo các ngươi tới tán gẫu.

Giọng hai người lập tức kinh động đến thủ vệ trạch viện.

- Ai đó! Nửa đêm ở đây ồn ào!

Thủ vệ ở Phan gia đều là binh sĩ trong quân, trên người mặc khôi giáp Thái Kinh thống nhất, cầm trường kiếm trong tay, uy phong lẫm liệt.

Đông Tứ và Đát Từ quay đầu nhìn lại, bí mật chui vào thế mà bại lộ. Làm sao bây giờ?

Đám thủ quân nhìn cách ăn mặt của hai người, khẳng định không phải người tốt lành gì.

- Là ai dám ban đêm đánh lén phủ Đô Úy, to gan lớn mật! Còn không thúc thủ chịu trói!

Đát Từ âm u nói ra:

- Xem! Đều là ngươi sai!

- Nếu không phải ngươi to mồm, chúng ta có thể bị phát hiện ư?!

Một đám thủ quân nhìn hai vị thích khách cãi vã, trời ạ, lần đầu tiên nhìn thấy thích khách ở bên ngoài cãi nhau ầm ỹ.

Ai lại phái bọn chúng tới tới ám sát thế?

- Hai vị đều có bệnh ư?

Thủ quân cũng rất thanh nhàn, đột nhiên phát hiện hai tên thích khách này rất thú vị, không khí khẩn trương lập tức giảm không phanh.

Nhưng mà câu nói này vừa ra, Đông Tứ và Đát Từ đình chỉ cãi lộn, chậm rãi quay đầu nhìn về phía bọn họ.

Thủ quân vừa mới tiếp xúc đến ánh mắt hai người, toàn thân lập tức cứng đờ, hô hấp dừng lại.

Cái gì gọi là tử vong ngưng thị, đây mới thật sự là tử vong ngưng thị!

- Ta ghét nhất người khác nói ta có bệnh!

- Ta ghét nhất người khác nói ta có bệnh!

Đông Tứ và Đát Từ, thật khiến người ta phải ngẫm lại.

Thế nhưng tình huống hiện tại có chút ngoài dự đoán của mọi người.

- Trực tiếp một chút đi.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Hai người vòng qua thủ vệ cứng đờ, đi thẳng tới cửa chính Phan phủ.

- Là...

Chữ "ai" này còn chưa nói xong, thị vệ ở cửa chính liền toàn thân cứng đờ, tựa như tảng đá.

Đát Từ khinh thường nói ra:

- Đồ đần độn, người bình thường có thể mặc như vậy sao? - Đúng thế.

Đông Tứ một bên phụ họa.

Hai người vô cùng lễ phép đẩy cửa lớn Phan gia ra, sau đó đóng lại, toàn bộ một mạch mà thành, vô cùng tự nhiên.

Phan phủ nói thế nào cũng là phủ đệ Đô Úy, diện tích liền không giống bình thường, lại nói Phan gia đã ở tại An Khang châu mấy chục năm, tất cả dòng chính đều ở chỗ này.

Cho nên Đông Tứ và Đát Từ lại gặp phải vấn đề, người ở nơi nào?

- Hay là tìm người hỏi đường một chút?

- Có lý.

Lời này vừa mới vừa dứt âm, một tên thiếu niên say khướt lung la lung lay đi tới, trong tay còn cầm một bầu rượu, thế mà còn ngâm thơ.

- Lương phong hữu tính, thu nguyệt vô biên... ôi

Thiếu niên đâm đầu vào trong lồng ngực Đông Tứ.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt đột biến, phía dưới áo bào trắng noãn xuất hiện chất lỏng màu vàng không rõ.

Chỉ thấy thiếu niên đột nhiên quỳ xuống:

- Hắc Bạch đại ca, ta chỉ uống mấy ngụm, chưa đến lúc a.

Đông Tứ và Đát Từ liếc nhau, tiểu tử này tưởng bọn họ là quỷ đòi mạng.

- Ngươi là ai?

Đông Tứ trầm giọng hỏi.

- Tiểu tiểu tiểu... Phan Thăng.

Toàn thân thiếu niên lang đều đang run rẩy, không phải mình bị say chết đấy chứ.

Đát Từ từ tốn nói:

- Phan Thăng, dẫn chúng ta đi tìm Phan Mệnh.

Nghe thấy muốn đi tìm cha, trong nháy mắt Phan Thăng trở mặt:

- Thật?

Ta kháo, tiểu tử này hận phụ thân y đến mức nào vậy.

- Nói nhảm, nhanh!

- Hắc Bạch đại ca, mời.

Đông Tứ và Đát Từ vô cùng tán thưởng lại là thiếu niên lang, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, dũng cảm phản kháng chỉ có thể nói rõ, đầu óc người này không đủ linh hoạt.

Phan Thăng là con của một người thị nữ, địa vị ở Phan gia rất thấp, thậm chí ngay cả tên cũng không được ghi vào trong gia phả Phan gia.

Mà mẫu thân Phan Thăng cuối cùng cũng sầu não uất ức, lưu lại một mình Phan Thăng ở trên cõi đời.

Mỗi ngày Phan Thăng đều phải đối mặt với sự xem thường của những người xung quanh, nhất là Phan Bình Bình, nếu như mỗi ngày không đến châm chọc y vài tiếng thì hôm đó sẽ không thoải mái.

Thậm chí tẩu tẩu vừa mới tới kia cũng không phải nữ nhân tốt lành gì.

- Hắc Bạch đại ca, cha ta ở chỗ này, hình như Ba đại nhân cũng ở bên trong, hai người đang thương lượng công việc.

Phan Thăng chỉ hậu đình nói ra.

- Tiếp tục dẫn đường, thất thần làm gì.

- Không tốt lắm đâu.

- Vậy liền mang ngươi đi!

- Địa hình nơi này phức tạp, hai vị đại ca đi theo ta.

Đông Tứ và Đát Từ khẽ cười một tiếng, tiểu tử này rất biết điều.

Chương 135: Tuyệt đối đừng nghi vấn ta

Hậu đình hoa viên quả thật không tệ, mùi thơm xông vào mũi, ở trong đình viện có tòa thạch đình, hai bóng người đang ở trao đổi chuyện gì đó.

Đát Từ cọ xát cánh tay Đông Tứ:

- Ta không có kinh nghiệm gì, ngươi tới.

- Việc nhỏ!

Phan Thăng trước mặt nuốt một ngụm nước bọt, cúi đầu đi, một đường đi đến vừa rồi, men rượu trong người đã bay gần hết, cũng biết hai người kia không phải Hắc Bạch Vô Thường, nhưng người bình thường làm sao có thể mặc như thế, cho nên y liền có kết luận.

Đây chính là thích khách!

Trong nhà có thích khách!

Rất kích thích ~

Hơn nữa bọn họ không phải bay vào, mà là từ cửa chính đi tới.

Rõ ràng không thể dùng logic bình thường để so sánh.

Bất quá vị đại ca mặt đồ ngụy trang màu trắng kia, đêm hôm khuya khoắt... rất bắt mắt.

Cảm giác dường như đây là lần đầu tiên y làm chuyện như vậy.

- Cha...

Phan Thăng nhìn về phía Phan Mệnh trong đình hô một tiếng.

Lông mày Phan Mệnh xiết chặt, nghe âm thanh liền biết là người nào tới, trong lòng lập tức không vui.

Vừa quay đầu chuẩn bị răn dạy, đã nhìn thấy Hắc Bạch lão đại ca, ánh mắt liền biến thành nghi hoặc cùng cảnh giác.

Ba Đài bên cạnh liếc mắt nhìn thấy Đông Tứ và Đát Từ, lông mày chỉ hơi nhíu lại, sau đó lại giãn ra, dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên.

- Phan Thăng, hai vị này là ai?

Phan Mệnh đứng dậy trầm giọng hỏi.

Phan Thăng dừng một chút, sợ hãi nói:

- Cha, bọn họ là tới... tìm ngài.

- Hai người các ngươi có chuyện gì? Nếu như có oan khuất liền đến tri phủ.

Phan Mệnh cũng là người có phong phạm đại tướng, gặp nguy không loạn.

Đông Tứ nghe xong cười một tiếng:

- Chuyện này tri phủ không quản được.

Phan Thăng khom người chuẩn bị lui ra, các ngươi thần tiên đánh nhau, phàm nhân như ta không chịu nổi.

- Ngươi đừng đi.

Đát Từ nói nhỏ một tiếng.

Phan Thăng lập tức dừng bước, thành thành thật thật đứng đấy.

Phan Mệnh nhíu lông mày thật chặt, lần nữa ngồi xuống:

- Nếu đã tới, vậy mời ngồi.

Không hổ là Đô Úy, có chút quyết đoán.

- Ngồi thì không cần, dù sao chúng ta là tới giết người, không phải tới tán gẫu.

Đông Tứ mang theo ý cười nói ra, nếu như không phải mặc trang phục như vậy, mọi người liền sẽ nghĩ là y tới diễn kịch.

Mục đích đã rất rõ ràng, Phan Mệnh tò mò hỏi:

- Giết người cũng phải có lý do, không biết Phan mỗ đắc tội hai vị ở chỗ nào?

- Vì dân trừ hại.

Đát Từ lấy cái cớ mình hay dùng.

Chuyện này khiến Đông Tứ sững sờ, tên khốn kiếp này, mỗi lần đều dùng nhân nghĩa đạo đức làm cớ, người chết trong tay ngươi còn nhiều hơn cả ta đi.

- Không biết Phan mỗ đã làm chuyện thương thiên hại lý gì?

Đát Từ hừ lạnh một tiếng: - Làm chuyện thương thiên hại lý gì? Không lẽ trong lòng ngươi không rõ sao?

- Phan mỗ quả thật không biết.

- Không biết cũng không sao, dù gì tối nay các ngươi cũng không thoát được.

Đông Tứ chỉ Phan Mệnh và Ba Đài cười gằn nói, loại cảm giác này đúng là quá tốt, chẳng lẽ lão sư có dụng ý muốn mình tìm lại sơ tâm?

Lão sư quá cao thâm, không đến cuối cùng sẽ không đoán ra được dụng ý của lão sư.

Chỉ thấy Phan Mệnh gầm thét một tiếng, thực lực Kiếm Vương lập tức phát ra:

- Tiểu tặc cuồng vọng, xem quyền!

Đát Từ lắc đầu, cười nói:

- Kiếm Vương không mang theo kiếm, uy lực giảm một nửa, chút đạo lý này cũng không hiểu, làm sao làm Đô Úy?

Phan Mệnh sao biết hôm nay có người tới tìm mình chứ.

Quan trọng là an phận nhiều năm như vậy, đã không còn thói quen đeo kiếm.

Phan Thăng nhìn thấy cha nhảy lên vọt tới, sau đó bay đến giữa không trung liền giống như bị thứ gì đó chặn lại, toàn bộ thân thể đột nhiên chìm xuống, hung hăng áp sát mặt đất, đứng đều không đứng dậy được.

Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, còn khoa trương hơn việc giết gà dùng đao mổ trâu.

- Phan Thăng, đi gọi tất cả mọi người tới đây.

Đát Từ từ tốn nói, sát ý trong mắt hết sức rõ ràng.

Côn ca làm sao cũng không ngờ được, hai vị đệ tử này lại hung tàn, không dễ nói chuyện như thế.

- A...

- Chú ý dùng từ thỏa đáng.

Đông Tứ lạnh nhạt nói ra, đừng làm chuyện dũng cảm giãy dụa, thành thật tiếp nhận vận mệnh trừng phạt.

Phan Thăng lập tức đáp ứng, sau đó đi gọi tất cả mọi người đến, nào dám làm loạn, cha cũng không phải đối thủ, con không biết bại như thế nào kìa.

Hiện tại đang nằm ở dưới đất thống khổ rên rỉ.

Lúc này cũng chỉ còn lại Ba Đài, Ba Đài không nói một câu, trong lòng đang phỏng đoán, hai người kia có phải do Dạ Minh phái đến báo thù hay không.

Hẳn không phải, Dạ Minh là người thông minh, làm như vậy y sẽ là nghi can lớn nhất, hơn nữa y cũng sẽ không dùng phương thức trực tiếp xử lý này.

Có thể là có khác cao nhân ở sau lưng chỉ thị, chẳng lẽ là... - Thái Thú đại nhân.

Đát Từ chắp tay hô, dáng vẻ tùy tiện trêu đùa.

Ba Đài đứng dậy chắp tay:

- Vị huynh đài này có chuyện gì có thể nói với ta, nếu như ta có thể, ta nhất định sẽ toàn lực.

- Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, cũng không phiền đến Thái Thú.

Đát Từ cảm giác, lấy bản sự nhìn người của mình, tên Thái Thú này mới là lão hồ ly lớn nhất.

- Huynh đài vừa đến đã nói muốn lấy mạng ta, đây là việc nhỏ sao?

Đông Tứ cười lớn một tiếng:

- Mạng của ngươi chẳng lẽ là việc lớn? Thái Thú đại nhân quả thật rất biết đề cao bản thân.

Châm chọc rất đúng chỗ.

Dừng một chút tiếp tục nói:

- Vị Đô Úy này cũng vậy, Thái Thú đại nhân không quan tâm, Đô Úy đại nhân đừng buồn lòng.

- Huynh đài, Phan Đô Úy chính là thông gia của ta, chuyện của y cũng là chuyện của ta, tình cảm thông gia trước mắt, phàm phu tục tử như ta không có bất kỳ cách gì, chỉ có thể nghĩ biện pháp chu toàn, từ đó tìm kiếm cơ hội.

- Đúng là rất biết cách nói chuyện, không hổ là Thái Thú.

Đát Từ đứng chắp tay, Ba Đài này quả thật không bình thường.

Trong lúc mấy người đang nói chuyện phiếm, mọi người ở Phan gia đã lần lượt tò mò đi vào.

Trong đó dĩ nhiên bao gồm Phan Bình Bình cùng Ba Uyển Thanh, hai người đều đang ngủ, kết quả bị Phan Thăng đánh thức, nói cha đang chờ ở hậu đình.

Thế nhưng sao cha lại nằm trên đất?

Còn có hai tên hắc bạch thích khách!

Chuyện này rốt cuộc là thế nào.

Đông Tứ hai tay ôm ngực nói ra:

- Đều đứng ngay ngắn, quy củ một chút liền không sao, xúc động tự gánh lấy hậu quả.

- Hừ, hai tên thích khách cũng dám diễu võ giương oai ở Phan gia, ta thấy các ngươi chán sống rồi, đại ca, ta tới giúp ngươi một tay!

- Đừng!

Phan Mệnh bị ép trên mặt đất liều mạng hô lên.

Nhưng đã chậm, vị đệ đệ kia vừa mới lao ra đội ngũ, còn chưa được nửa hơi, cả người đã hóa thành mưa máu vẩy trên mặt đất.

Quá nhanh, tất cả mọi người không kịp phản ứng, Phan Nguy liền chết.

Thậm chí đều không phát giác được, hai tên hắc bạch thích khách đứng đấy căn bản không có động. Liền động tác đưa tay cũng không có.

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Hiện tại đám người Phan gia không có cách nào tưởng tượng, Phan Nguy có thực lực Kiếm Vương một hơi liền hóa thành huyết vụ, nhất là thê tử cùng con cái Phan Nguy, hoàn toàn không tiếp thụ được sự thật này, cả người ngây ngốc đứng đấy.

Bất quá Phan Thăng nhìn rất thoải mái, những người này đều đáng chết.

Mẫu thân chính là bị lũ tiểu nhân các ngươi hại chết!

Thoải mái! Quá sung sướng!

Hắc Bạch lão đại ca ra sức!!

Đông Tứ mở ra hai tay:

- Đã nói rồi, tại sao lại không nghe chứ? Là đang chất vấn lời nói của ta sao?

- Ngươi rốt cuộc muốn gì!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau