TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Cá mè một lứa

Không hổ là thân sinh.

Dạ Côn phát hiện xung quanh còn có rất nhiều hàng quán, mấy món này lúc ở huyện Thái Tây đều chưa từng thấy qua, vửa ngửi thấy mùi thớm bay qua thôi đã phải nuốt nước miếng rồi.

Lúc nãy cơm còn chưa kịp ăn đã phải chạy ra ngoài, ai bảo mình là đại cha, cho dù đi hoa lâu, cũng phải bồi tiếp đến cùng.

Nhưng mà Dạ Côn đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Hiện tại mình không còn là độc thân cẩu nữa, trong nhà còn có hai kiều thê đây.

Trời ạ!

Sao mình có thể quên mất chuyện này, nếu như để Ly Nhi cùng Mộ Nhi biết, hai nàng nhất định sẽ rất tức giận.

Nếu như các nàng giống mẫu thân, vậy mình còn sống thế nào.

Nhưng nhìn đệ đệ khổ sở như thế, vẫn phải bồi đến cùng, đến lúc đó cho dù biết, mình đi giải thích một chút vậy.

Đều là do đệ đệ, Côn ca ta chẳng qua theo bồi ngươi mà thôi.

Đệ đệ, hiện tại đại ca bồi ngươi, đến lúc đó ngươi phải cõng nồi cho đại ca đấy.

Hoa Hương lâu chính là hoa lâu nổi danh nhất khu này, tại chợ phía đông bài danh thứ ba, bởi vì tương đối gần rìa, nên cũng rất được mọi người hoan nghênh.

Dù sao cũng tương đối gần.

Lúc này, Dạ Côn và Dạ Tần đang đứng xếp hàng ở trước Hoa Hương lâu.

- Đệ đệ, đổi đi?

- Không đổi.

Xem ra đệ đệ quyết tâm muốn vào, đệ đừng làm chuyện gì manh động nha, ngươi còn nhỏ.

Bởi vì sinh ý Hoa Hương lâu rất tốt, cho nên mới tạo thành tràng diện khách đến phải xếp hàng, chuẩn xác mà nói, là mỗi lúc trời tối đều phải xếp hàng.

Ở An Khang châu kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì, đương nhiên phải đến hoa lâu tiêu xài rồi.

Ở hai bên cửa vào còn có mấy tên tay chân mặt đồ đen, thoạt nhìn hung thần ác sát, không phải loại dễ trêu chọc.

Dạ Côn đang suy nghĩ, một hồi nữa phải dẫn đệ đệ chạy thế nào.

Bá vương hoa tửu không phải dễ uống như vậy.

Nhưng mà Dạ Côn lại đột nhiên phát hiện, có một tên tay chân nhìn rất quen mặt a.

- Đệ đệ, nhìn người kia xem, có phải rất giống Ngô Trì lão sư không?

Dạ Côn thế nào cũng không ngờ được, Ngô Trì lão sư thảm đến mức phải chạy đến hoa lâu làm tay chân, nhìn bộ dáng chuyên chú kia xem, dường như cũng không phải mới làm ngày một ngày hai.

- Đại ca, đó chính là Ngô Trì lão sư!

Nói xong Dạ Tần liền đi về phía trước.

Ngô Trì thân là thủ vệ sớm đã nhìn thấy hai huynh đệ Dạ Côn, nhất là cái đầu trọc kia của Dạ Côn, quá bắt mắt rồi.

Mặc dù mình đã ẩn giấu kín đáo, thế nhưng vẫn bị phát hiện.

- Lão sư, là người ư?

- Không phải.

Dạ Côn và Dạ Tần liền buồn bực, trước đó ông chủ giả không biết, hiện tại ngay cả Ngô Trì lão sư cũng giả không quen.

Làm tay chân không mất mặt, thế nhưng làm tay chân trong hoa lâu, hắc hắc hắc, rất thú vị nha.

Dạ Tần liền cao hứng:

- Lão sư, đi! Đi vào đi uống rượu!

- Thật?

- Không lẽ giả.

- Năm đó lão sư dạy các ngươi thế nào, làm người phải giảng chữ tín. Chuyện đã đáp ứng nhất định phải hoàn thành.

Ngô Trì bắt đầu chững chạc đàng hoàng nói hươu nói vượn.
Dạ Tần chắp tay:

- Thụ giáo, lão sư, mời ~

Ngô Trì vỗ vỗ bả vai Dạ Tần:

- Lão sư rất vui mừng, lúc này mới qua mấy năm, Dạ Tần ngươi đã có thể tới nơi này uống rượu, còn mời lão sư, không uổng công năm đó lão sư đối tốt với các ngươi.

Dạ Côn:......

Lão sư, ngươi sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ.

Lúc trước ta đi học ngươi không phải đi ngủ thì chính là uống rượu, còn nói kiêng rượu, chỉ sợ là uống thiếu hoa lâu mới đi làm tay chân đi.

- Lão sư yên tâm, buổi tối hôm nay uống thoải mái.

- Vậy thuận tiện giúp lão sư trả tiền rượu đã thiếu luôn nhé.

Ngô Trì cười tủm tỉm nói ra, vịn bả vai Dạ Tần, giống như muốn kết bái huynh đệ vậy.

- Việc nhỏ.

Dạ Côn bó tay rồi, đệ đệ rất xấu, Ngô Trì lão sư đang yên lặng trả nợ, ngươi lại muốn kéo lão sư xuống nước, Ngô Trì lão sư đến cùng đã làm sai chuyện gì.

Sai lầm lớn nhất, chính là đụng phải Dạ gia huynh đệ.

Ngô Trì hất bộc phục trên người lên, hào khí ngất trời:

- Các huynh đệ! Thấy không, đây là đệ tử của ta, các ngươi chậm rãi đứng đi!

Nói xong liền lôi kéo Dạ Tần đi vào bên trong.

- Lão sư, còn phải xếp hàng đây.

- Ầy, lão sư thiếu nhiều tiền như vậy, còn xếp cái rắm.

- Vẫn là lão sư ngưu bức.

Dạ Tần giơ ngón tay cái lên, hai người khoác vai nhau tiến vào Hoa Hương lâu.

Dạ Côn một mặt mộng bức, vội vã theo vào.

- Ngô Trì! Không ở bên ngoài canh cửa, vào đây làm gì? Còn dẫn người?

Chỉ thấy một vị tú bà vừa lùn vừa béo, tay bắt lan hoa chỉ, hướng phía Ngô Trì khinh thường hô.
Ngô Trì nhếch miệng cười nói:

- Hồng Mụ, bà đừng có xem thường người khác, hai vị công tử này đều là đệ tử của ta, bà xem bọn hắn giống người không có tiền ư? Nhà người ta có tới mấy chiếc xe ngựa đấy.

Vị tú bà tên Hồng Mụ đánh giá Dạ Côn và Dạ Tần, ngoại trừ tên có cái đầu trọc bóng loáng kia, dáng vẻ vị công tử còn lại đường đường, ăn mặc bất phàm, đầu đội lục quan, không tệ không tệ.

Sắc mặt khinh thường của Hồng Mụ trong nháy mắt thay đổi:

- Ba vị công tử, mời ~

Có tiền là đại gia, câu nói này quả thật không sai.

Dạ Côn đang huyễn tưởng, chờ lúc nữa không có tiền trả, mình và đệ đệ có phải cũng đứng ở bên ngoài làm tay chân.

Sau đó bị thê tử đi ngang qua nhìn thấy, tình cảnh đó quả thật...

Dạ Tần lập tức hưng phấn, giang hai cánh tay:

- Tiêu phí tối nay tất cả đều do... ngô ngô ngô...

Dạ Tần còn chưa nói hết lời, Dạ Côn đã nhanh chóng che miệng y lại, hay ta gọi ngươi là đại ca đi, loại cảm giác này kỳ thật đại ca cũng từng trải qua, nhưng cũng không đến mức này mà.

Hai thầy trò các người quả thật là cá mè một lứa.

- Cái kia, Hồng Mụ, tới một gian...

Dạ Côn còn chưa nói hết lời, Ngô Trì lão sư đã nói tiếp:

- Hồng Mụ, chuẩn bị gian phòng tốt nhất, gọi Tử Yên cô nương bồi học sinh của ta, giá cả tùy ngươi tính.

- Có ngay, công tử chờ một lát, ta đi chuẩn bị ngay.

Hồng Mụ cảm thấy tối hôm nay gặp được đại nhân vật, vừa nhìn liền biết là kẻ có tiền từ bên ngoài tới, bất quá chờ sau khi ngươi ra ngoài, vậy liền sẽ trở thành quỷ nghèo.

Dạ Côn nhìn Ngô Trì lão sư, Ngô Trì cười nói:

- Dạ Côn, nếu đã tới, liền chơi cho đã một phen.

- Đúng vậy, chơi cho đã.

Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra, Ngô Trì lão sư à, chờ một lúc nữa ngươi sẽ được "chơi đã".

Có cao hứng hay không không quan trọng, kỳ thật chỉ muốn trải nghiệm một chút, nhìn hoa lâu một vòng, trung ương có một cái hồng đài hình vuông, hẳn là để để biểu diễn.

Ở xung quanh có mấy cái bàn, trên cơ bản đều là một nam một nữ uống rượu, cười cười nói nói.

Mà Dạ Côn phát hiện, trên lầu đều là kiểu mở rộng, đều hướng tới vị trí hồng đài trung ương.

Có chút thú vị.

- Lão sư, hồng đài này dùng để làm gì?

Dạ Côn tò mò hỏi.

- Hiện tại nói cho ngươi liền không còn thú vị, chờ chút sẽ biết, hoa lâu nổi danh An Khang châu, không phải là không có đạo lý.

Ngô Trì thần thần bí bí nói ra.

- Vậy vị Tử Yên cô nương vừa rồi ngài nói là ai?

Dạ Tần nhìn xung quanh tò mò hỏi.

Ngô Trì vịn Dạ gia huynh đệ:

- Tử Yên cô nương, nàng chính là một trong những hoa khôi ở Hoa Hương lâu, dáng dấp kia rất đẹp mắt, nếu như được Tử Yên cô nương nhìn trúng, còn có thể âu yếm.

Tối nay đệ đệ thảm nhất, được rồi, đệ đệ muốn thế nào thì làm thế đó đi.

- Ba vị công tử, tất cả an bài xong.

Hồng Mụ chạy thở không ra hơi, bà ta rất thích những người có tiền như thế.

Chương 127: Ông chủ đại khí

- Vậy thì đi thôi.

Dạ Tần hơi hơi mở hai tay ra, một cỗ hào khí công tử lập tức dào dạt tản ra.

Dạ Côn than nhẹ một tiếng, xem ra đệ đệ bị đả kích không nhẹ, Ba Uyển Thanh à, về sau đệ đệ tự nhiên có thể dạy ngươi làm người.

Thấy đệ đệ ta thiện lương dễ khi dễ đúng không, về sau ngươi sẽ biết, đệ đệ hung ác lên, ngay cả mình đều sợ.

Dạ Côn cũng đang âm thầm suy nghĩ, như thế này đệ đệ liền dễ chịu rồi?

Sẽ không, có một số việc phải tự thân đệ đệ đến giải quyết, tâm bệnh phải dùng tâm dược chữa.

Không phải sắp tiến vào học viện sao? Đó sẽ lúc để đệ đệ hiển lộ tài năng.

Đại ca ở huyện Thái Tây ưu tú 16 năm, đã đến lúc để cho đệ đệ cảm thụ một chút cảm giác này.

Nói thật, loại cảm giác này không được tốt lắm.

Đi theo tú bà, ba người dọc theo cầu thang tiến vào một gian nhã các.

- Ba vị công tử trước ăn bánh ngọt uống chút rượu, Tử Yên cô nương sẽ đến ngay.

Tú bà khom người cười nói, đều muốn cười nở hoa rồi.

Nhưng nếu như biết Dạ gia huynh đệ muốn uống bá vương hoa tửu, không biết nụ cười này còn giữ được hay không.

Bất quá có thể ở An Khang châu mở hoa lâu quy mô như thế, nói thế nào cũng có chút thực lực.

Theo tú bà rời đi, Dạ Tần liền hô:

- Đại ca, tới xem một chút, khó trách cha lại thích loại địa phương này.

Đệ đệ à, đừng cư bôi đen cha, nghĩ trong lòng là được.

Dạ Côn đi đến, tựa ở trên lan can gỗ, cái góc độ này vừa vặn nhìn thấy hồng đài ở giữa, vị trí rất tốt, khẳng định phải tốn không ít kim tệ.

Phía trên còn có hai tầng, loáng thoáng có thể nhìn thấy bóng người, bất quá người khác đều buông rèm xuống, tìm chút riêng tư, dù sao người ta còn cần mặt mũi.

Dạ Côn nhìn lại, chỉ thấy Ngô Trì lão sư thế mà ngồi ở phía sau uống, còn nói kiêng rượu.

Vừa rồi còn nói phải thành tín mà.

- Rượu ngon! Dạ Côn, Dạ Tần, ta nói cho các ngươi biết, rượu ở An Khang châu, chỉ có nhà này là ngon nhất, loại Hoa Điêu tửu này dùng hơn trăm loại hoa tinh chế, đừng nhìn thấy chỉ có một bầu rượu nho nhỏ, thế nhưng nó có giá tận trăm kim tệ.

Ngô Trì lung lay bầu rượu, một mặt say mê.

Dạ Côn nghe xong hít vào một hơi lãnh khí, lão sư ngươi đây là đang uống vàng thỏi đi.

100 kim tệ ngươi dùng để giải sầu.

Trái tim Côn ca ta đau quá.

- Lão sư cứ uống thoải mái, bao no.

Dạ Tần hào sảng nói ra, lão sư vô cùng ưa thích.

- Vậy lão sư liền không khách khí, nói thật, một bình này uống còn không đã miệng, hai người các ngươi đều đã qua lễ thành nhân, sao có thể không uống rượu, tới tới tới, cùng uống nào.

- Đại ca?"

- Uống uống uống, không say không về.

Dạ Côn rất bất đắc dĩ.

Chỉ thấy Hoa Điêu tửu liên tiếp đưa tới, ít nhất cũng có trăm bình, Dạ Côn cũng không nghĩ ngợi nữa, nếu đã như vậy, vậy liền chơi thả cửa

- Tới! Lão sư chúc các ngươi tiền đồ vô lượng! Về sau danh dương toàn bộ Thái Kinh! Không, danh dương toàn bộ Đông U!

- Tạ lão sư.

Ba người cụng ly một cái. Nhưng không thể không nói, đây là loại rượu ngon nhất Dạ Côn từng uống qua, vào họng không nóng, thậm chí còn có một cỗ dị hương vờn quanh ở trong miệng, kéo dài lên đại não, cả người phảng phất như muốn thăng thiên.

- Rượu ngon!

Dạ Côn nhịn không được kinh hô một tiếng.

- Đại ca, rượu này quả thật dễ uống, khó trách mắc như vậy, cũng không phải không có lý.

Dạ Tần cũng kinh hô một tiếng, lúc nhàm chán ở trong nhà hai huynh đệ cũng thường lấy rượu ra uống một chút, thế nhưng rượu kia hoàn toàn không có cách nào so với Hoa Điêu tửu trước mắt này.

Ngô Trì cười nói:

- Hoa Điêu tửu tuy tốt, nhưng cũng đừng quá say mê, rượu này hậu kình khá lớn, cũng chỉ có tửu quỷ như ta mới có thể chịu, phải uống từng chút, rất là mỹ diệu.

Nhưng vào đúng lúc này, phía dưới vang lên tiếng gọi ầm ĩ nhiệt tình, Dạ Côn và Dạ Tần tò mò nhìn lại.

Chỉ thấy một vị nữ tử dáng người yểu diệu rảo bước chuẩn bị đi lên hồng đài, tơ lụa hỏa hồng trên người mang đến cho người ta những ý nghĩ kỳ quái, con ngươi sáng ngời mang theo ý cười dịu dàng, tóc dài đen nhánh rủ ở sau ót rất tự nhiên, cái cổ trắng nõn thật khiến người ta không nhịn được muốn sờ một cái.

Theo nữ tử lên đài, nam nhân dưới đài giống như phát điên, hô to Tử Yên Tử Yên.

- Đây là Tử Yên?

Dạ Tần có chút bị kinh diễm đến.

Ngô Trì lão sư cầm lấy bầu rượu nằm ở bên cạnh cười nói:

- Đúng vậy, lão sư chỉ điểm, tuyệt đối không sai, Tử Yên là một trong những hoa khôi ở đây, tướng mạo tự nhiên không cần phải nói, giỏi ca múa, cầm kỳ thi họa, đáng tiếc, chẳng qua là một vị nữ tử phong trần.

Dạ Côn và Dạ Tần ngẩng đầu uống một ngụm rượu, trong lòng nghĩ cùng một chuyện, nữ tử phong trần còn giảng nghĩa khí hơn Ba Uyển Thanh kia.

Theo Tử Yên ra sân, bảy tám vị vũ cơ từ bên cạnh xuất hiện, mang theo bộ pháp kiều mị bước tới hồng đài.

Lúc này hai tay Tử Yên hất lên, hai đạo lụa đỏ lập tức bay ra, thân thể mềm mại dần dần múa động.

Dáng người dần dần lướt nhanh, đầu ngón tay như ngọc uyển chuyển lưu luyến, váy đỏ tung bay, cả người như đóa hoa trong sương mù, mờ ảo mông lung.

- Tài ca múa của Tử Yên có tiếng mỹ diệu, nhìn một hồi sẽ bị mê hoặc thật sâu...

Ngô Trì bên cạnh nói ra, ánh mắt nhìn Tử Yên đột nhiên trở nên nhu hòa, phảng phất như thấy được thê tử của mình, năm đó nàng cũng múa cho mình xem như thế.

Đáng tiếc... Ngô Trì ngửa đầu uống rượu, phảng phất muốn quên hết tất cả phiền não.

Dạ Côn và Dạ Tần kỳ thật còn khá nhỏ, sao có thể gặp được nữ tử ôn nhu như thế, thậm chí Dạ Côn đều nhìn say sưa.

Trong nhà mặc dù có hai vị thê tử cực kỳ mỹ lệ, thế nhưng các nàng ngoại trừ nũng nịu, hình như cũng không biết gì khác.

Nhìn người ta một chút đi, quá hiểu nam nhân.

Cho dù mỗi một cái ánh mắt đều có thể khiến cho nam nhân điên cuồng, nếu như Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng như thế, hiệu quả kia sợ càng điên cuồng hơn.

- Đại ca, ngươi cảm thấy Ba Uyển Thanh đẹp mắt, hay là Tử Yên đẹp mắt?

Dạ Tần đột nhiên hỏi.

- Khẳng định là vị Tử Yên này.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Hai huynh đệ liếc nhau, lập tức đụng đụng bầu rượu trong tay.

Quả nhiên, thất tình nên tới hoa lâu, tuyệt đối có thể quên hết mọi thứ.

So sánh với nhau, Ba Uyển Thanh đơn giản yếu phát nổ.

Một khúc qua đi, Tử Yên hơi hơi nghiêng thân, nhẹ nói ra:

- Cảm ơn mọi người tâng bốc.

Ây da, Dạ Côn cảm thấy âm thanh này không tệ, rất linh động... nếu như âm thanh một vị nữ tử không dễ nghe, vậy sẽ bị điểm trừ thật lớn.

May mà âm thanh thê tử của mình không tệ, Dạ Côn vẫn là rất hài lòng.

- Dĩ nhiên còn phải cảm tạ ông chủ trong túy ngọc gian ở lầu ba.

Theo Tử Yên nói như thế, toàn trường sửng sốt một chút, sau đó kinh hô.

- Ông chủ đại khí!!!

- Ông chủ ngưu bức!!!

Dạ Côn và Dạ Tần đều ngại ngùng rút vào đầu, một đám người đều nhìn mình, nếu như đi dạo hoa lâu bị người nhận ra, vậy liền lúng túng.

- Lão sư, vì sao bọn họ kích động như vậy?

Dạ Tần tò mò hỏi.

Ngô Trì vỗ vỗ bả vai Dạ Tần:

- Dạ Tần à, phí xuất tràng của Tử Yên không thấp, muốn nàng tiếp rượu tự nhiên cũng không thấp.

- Bao nhiêu?

Dạ Tần tò mò hỏi.

- Một vạn kim tệ.

Dạ Côn và Dạ Tần nghe xong toàn thân đều cứng đờ, một vạn kim tệ!

Đậu xanh...

Không hiểu sao Dạ Côn cảm thấy lão sư đang làm môi giới.

Bất quá cho dù nói mười vạn ta cũng không có tiền, thật sự sảng khoái.

Chương 128: Mời ngân sắc nam nhân

Ăn chùa thoải mái, chơi gái chùa còn thoải mái hơn.

- Đệ đệ, buổi tối hôm nay cứ chơi thoải mái, không cần kiêng kị gì.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ, thấm thía nói ra.

Dạ Tần hít một hơi thật sâu:

- Đại ca, ta biết.

- Vậy thì tốt.

Ngô Trì tò mò hỏi:

- Có chuyện?

- Tâm tình đệ đệ ta không tốt lắm.

Ngô Trì cười nói:

- Tâm tình không tốt, nơi này chính là nơi có thể giúp cho tâm tình tốt trở lại.

Ngô Trì vừa mới nói xong, liền vang lên tiếng gõ cửa.

- Hoa khôi của chúng ta đến.

Ngô Trì nhìn Dạ Tần mang theo nụ cười xấu xa, Dạ Tần cũng có chút ngượng ngùng, dù sao Tần ca ta vẫn chỉ là hài tử mười sáu tuổi.

Ngô Trì mở cửa, người đến không phải Tử Yên sao?

Tú bà mang theo nụ cười nịnh nọt cong người đi vào:

- Các vị công tử, vị này chính là Tử Yên, hãy hưởng thụ mỹ hảo đêm nay thật tốt, Tử Yên bồi ba vị công tử cho tốt đấy.

- Tử Yên đã biết.

Tú bà lại lui ra, Ngô Trì thật sự là muốn nói, có tiền là đại gia, không có tiền liền thành cháu trai.

Theo tú bà vừa đi, Dạ Côn và Dạ Tần cũng không biết nói gì, dù sao cũng là hài tử, còn không biết mở đầu thế nào.

Ngô Trì rõ ràng hiểu được, nam nhân nếu nói chưng từng vào hoa lâu, chẳng phải sẽ bị người ta cười vào mặt ư.

- Tử Yên cô nương, ngươi tốt.

Dạ Côn và Dạ Tần một mặt mộng bức nhìn lão sư, đây có phải quá cẩn thận rồi hay không, cảm giác ngươi cũng là lần đầu tiên.

Tử Yên cũng có chút kinh ngạc, bất quá vẫn nghiêng thân cười nói:

- Công tử tốt.

- Ách... à ừm.

Dạ Côn bất đắc dĩ, lên tiếng cười nói:

- Tử Yên cô nương, đây là đệ đệ của ta.

Dạ Côn đẩy Dạ Tần ra, Dạ Tần có chút mộng bức, cũng không biết nên làm gì.

- Vị công tử này tướng mạo đường đường, khí vũ hiên ngang, phối hợp phát quan xanh biếc thật sự là kỳ lạ.

Quả nhiên, chỉ cần là người nhìn thấy phát quan của Tần ca, đều phải cảm thán hai tiếng, biểu đạt kinh ngạc trong lòng.

- Tử Yên cô nương, tâm tình đệ đệ ta không tốt, làm phiền ngươi giúp tâm tình đệ đệ ta tốt lên.

Tử Yên dịu dàng nói ra:

- Công tử yên tâm, đây là điểm mạnh của Tử Yên.

Nói xong Tử Yên liền lấy mạng che mặt màu đỏ xuống, lộ ra tướng mạo.

Không thể không nói, hoa khôi này không phải gọi không.

Đầu tiên làn da tựa như ngọc mỡ, tốt!

Mày như liễu, phối hợp với tròng mắt kia vừa thỏa đáng, nhiều một phần hoặc thiếu một phần đều sẽ không tốt.

Quan trọng là khuôn mặt, thuộc về mặt trứng ngỗng, bên trong xinh đẹp còn mang theo một cỗ đáng yêu, không tệ không tệ... buổi tối hôm nay đệ đệ thật có phúc.
Hiện tại Dạ Côn chỉ cảm thấy, hoa khôi này cũng không biết mạnh hơn Ba Uyển Thanh bao nhiêu.

- Công tử ~

Tử Yên dịu dàng kêu, chủ động nắm tay Dạ Tần.

Chuyện này khiến cổ Dạ Tần đều đỏ, trước kia cho dù ở cùng với Ba Uyển Thanh, cũng không thường xuyên nắm tay.

Cảm giác được nữ tử nắm tay, nhịp tim của Dạ Tần bịch bịch đập nhanh, trong lòng tựa như có một vạn con Hổ Điêu đang chạy.

Tử Yên nhịn không được phốc một tiếng:

- Công tử, ngươi rất khẩn trương nha.

- A, có sao...

Dạ Tần cố giả bộ trấn định.

Hai tay Tử Yên nắm tay Dạ Tần, đặt ở sau lưng mình, hơi hơi dựa vào trong ngực Dạ Tần:

- Công tử, nhịp tim rất nhanh nha.

Ngươi bổ nhào vào trong ngực ta, chẳng lẽ bảo nhịp tim Tần ca ta dừng lại sao?

Dạ Côn phát hiện, so sánh với vợ của mình, vị Tử Yên này mới thật sự là chủ động, tranh thủ thời gian uống một ngụm rượu Hoa Điêu tửu an ủi một chút.

Ngay cả Ngô Trì ở bên cạnh đều sợ ngây người, nếu mình có kim tệ, cũng phải gọi một phen... đúng là quá sướng rồi.

- Công tử chưa từng ôm qua nữ tử ư?

Tử Yên tò mò hỏi, không thèm quan tâm bên cạnh còn có hai người.

- Ta... ôm qua một lần.

- Công tử quá thành thật, như thế không tốt đâu.

Tử Yên lấy đầu ngón tay vẽ vẽ trên lồng ngực Dạ Tần, ngữ khí mang theo vẻ dịu dàng, tựa như một vị thê tử đang lắng nghe.

Dạ Côn thầm nghĩ lợi hại, người có tâm sự thường muốn có một người có thể lắng nghe câu chuyện của mình, mà vị Tử Yên này lại có thể đóng vai ngươi lắng nghe rất tốt.

Dạ Côn sờ lên mũi, mình không nên quấy rầy đệ đệ, đây chỉ vừa mới bắt đầu.

Ngô Trì cũng có chút không chịu nổi, cầm lấy bầu rượu đứng ở bên cạnh Dạ Côn.

Mà Dạ Tần ngồi ở trên ghế, trong ngực có một vị Tử Yên xinh đẹp bắn ra bốn phía, nhẹ giọng nói nhỏ.
Nếu như đệ đệ có một vị thê tử như thế thì tốt, rất hoàn mỹ.

- Dạ Côn, mấy năm nay sống thế nào?

Dạ Côn nhấp một miếng:

- Vẫn như cũ, sao năm đó lão sư không từ mà biệt?

- Haiz, lão sư không thích cảm giác chia ly, ta ngốc ở một chỗ cùng lắm là mấy năm, sau này còn muốn tới xem Thái Kinh, về sau có cơ hội rời Thái Kinh, nhìn toàn bộ Đông U một chút.

- Ta cũng muốn đi xem xem.

Dạ Côn từ tốn nói.

- Đông U rất lớn, Thái Kinh chỉ là một góc trong đó mà thôi, người trẻ tuổi phải lăn xả nhìn thấy sự đời.

Trong lúc hai người nói chuyện, bỗng nhiên nhìn thấy một vị nam tử đi lên hồng đài.

- Làm gì vậy?

Dạ Côn tò mò hỏi.

Ngô Trì cười nói:

- Ngoại trừ uống hoa tửu, nơi này còn có một số trò chơi nhỏ như bán đấu giá, sinh ý tốt không phải không có đạo lý.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, đối với mua sắm hắn không cảm thấy rất hứng thú, chủ yếu là không có tiền, có tiền liền cảm thấy hứng thú ngay.

Nam tử đứng trên hồng đài ho nhẹ một tiếng, toàn trường lập tức an tĩnh lại.

Dạ Côn quan sát từng cái nhã các trên lầu, không phát hiện tình huống dị thường gì.

Nhưng mà ở trong một gian nhã các trên lầu, có một nam nhân nhìn thấy cái đầu trọc của Dạ Côn, lông mày liền xiết chặt.

- Lại đến thời khắc đấu giá tháng này! Bất quá hôm nay có một vị khác mời đặc biệt tới đấu giá!

Nam tử kia vừa giới thiệu xong, toàn trường đều bắt đầu kêu la, nam tử rất hài lòng.

- Người này, chỉ sợ các ngươi không ngờ được, hắn chính là người đã từng giao thủ với Đạo Đức Tử, còn có thể toàn thân trở ra, Ngân Sắc Nam Nhân!!!

Dạ Côn trực tiếp bối rối.

Trong lúc Dạ Côn mộng bức, một bóng người từ trên trời giáng xuống, áo giáp màu bạc kia, áo choàng màu đỏ, vẻ mặt Dạ Côn liền quýnh lên.

Đây là bắt chước mình sao? Tài liệu ngân giáp này còn tốt hơn cả cái của mình.

Theo Ngân Sắc Nam Nhân xuất hiện, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, cho dù người nào đó thả cái rắm, tất cả mọi người cũng có thể nghe thấy.

Nam tử có chút nghi hoặc, phản ứng không phải như vậy.

Lập tức, toàn trường phát ra trận trận tiếng thét chói tai, nhất là nữ tử, phảng phất như muốn phát điên.

Dạ Côn thấy cái tràng diện này, cảm giác có phải có chút quá rồi hay không, các ngươi cũng quá khoa trương đi.

Có lẽ Dạ Côn còn không biết, danh tiếng của Ngân Sắc Nam Nhân hiện tại phong quang mạnh mẽ cỡ nào, dù sao có thể đại chiến cùng Đạo Đức Tử, không chết chính là thần thoại.

- Danh hiệu Ngân Sắc Nam Nhân này thật quê mùa.

Ngô Trì lẩm bẩm một tiếng.

- ......

- Thật quê mùa như vậy sao?

Dạ Côn có chút lúng túng.

- Lão sư nghe thấy không ít danh hiệu, thế nhưng đây là cái thô nhất.

Được rồi, tình huống lúc ấy có chút đặc thù, chỉ tùy tiện lấy mà thôi.

Bất quá hình như Kim Sắc Nữ Nhân kia càng thảm hại hơn, danh hiệu đều là do người khác lấy.

Chương 129: Thân kiếm

Ngân Sắc Nam Nhân đứng trên hồng đài phất phất tay, trầm giọng quát:

- Tối nay được mời tới buổi đấu giá, cảm thấy rất vinh hạnh, dù sao ta cũng có chút giao tình với Hoa Hương lâu.

Dạ Côn đột nhiên phát hiện, tên này đang bôi đen mình!

Ai có giao tình với hoa lâu chứ!

Mọi người kinh ngạc không thôi, không ngờ Ngân Sắc Nam Nhân thế mà có liên hệ với Hoa Hương lâu, về sau ai dám gây rối?

- Không nói nhảm nữa, hiện tại bắt đầu đấu giá!

Chỉ thấy hai vị tráng hán nâng một cái giá gỗ đến.

Mọi người nhíu chặt lông mày, có ý gì? Thân kiếm?

Kiếm này thế mà còn tách ra bán, người bán cũng quá biết cách làm ăn đi.

Dạ Côn cũng nghĩ như vậy, mời một tên Ngân Sắc Nam Nhân giả, sau đó còn phô trương thanh thế bán thân kiếm, sợ là muốn lợi dụng thanh danh Ngân Sắc Nam Nhân đi.

Danh hào của mình đều bị bôi đen!

Ngô Trì nhìn chuôi kiếm, lông mày ngưng tụ thật sâu:

- Dạ Côn, có tiền liền mua xuống, thân kiếm này bất phàm.

- Bất phàm?

- Nếu như ta đoán không sai, thân kiếm này thuộc về Thần Kiếm!

Dạ Côn khó có thể tin:

- Không phải chứ, Thần Kiếm còn có thể tách rời?

Ngô Trì cảm thấy cần phải bổ túc cho Dạ Côn một khóa:

- Dạ Côn, Thần Kiếm vạn thái, Thần Kiếm tách rời không phải không có, bình thường Thần Kiếm chia thành bốn bộ phận, thân kiếm, kiếm cách (phần bảo vệ ở giữa thân và chuôi kiếm), kiếm nhận, vỏ kiếm, thậm chí có vài Thần Kiếm quỷ dị, kiếm tuệ (dây đỏ ở chuôi kiếm) cũng là một phần trong đó.

Dạ Côn dĩ nhiên biết Thần Kiếm thiên biến vạn hóa, Thần Kiếm của cha còn có thể giấu ở trên trời kia, do mây mù biến thành.

Dạ Côn quan sát tỉ mỉ thân kiếm, phát hiện rất phổ thông, cũng không có chỗ gì đặc biệt.

- Không cần nhìn, một khi Thần Kiếm tách rời, bề ngoài sẽ không khác gì những thanh kiếm phổ thông.

- Dám hỏi lão sư, ngài làm thế nào nhìn ra được?

Dạ Côn liền buồn bực, ánh mắt lão sư ngươi được khai quang rồi sao?

Ngô Trì dừng lại, dùng đến ngữ khí thâm tình nói ra:

- Đây là đang nghi vấn pháp nhãn của lão sư sao...

Côn ca ta nhìn thế nào cũng thấy lão sư là loại không đáng tin kia...

- Một cái thân kiếm có gì để bán.

- Đúng đấy, đừng nói đây là Thần Kiếm đấy.

- Mấy cái trò vặt này chúng ta đã sớm biết.

Ngân Sắc Nam Nhân trầm giọng nói ra:

- Ta dùng danh hào của mình thề, những điều tiếp theo đều là thật, nếu như có nửa lời dối trá, liền để một đầu tóc dài của Ngân Sắc Nam Nhân ta tan biến, biến thành đầu trọc!

Dạ Côn thẳng tắp nhìn Ngân Sắc Nam Nhân, ngươi cũng rất biết thề độc nha.

- Ta thảo, thệ ngôn thật độc.

- Tại hạ tin!

- Cho tới bây giờ không thấy có người phát ra loại thề độc này, tin ngươi!

Ngô Trì quay đầu nhìn thoáng qua cái đầu trọc của Dạ Côn, sau đó nhấp một ngụm rượu.

Dạ Côn dĩ nhiên phát hiện ra được, đầu trọc thì làm sao? Xem thường đầu trọc à?

Ngân Sắc Nam Nhân dưới đài trầm giọng quát:

- Rất nhiều người đều muốn nhìn Thần Kiếm! Hôm nay nó đến rồi! Thân kiếm phía sau ta chính là một bộ phận của Thần Kiếm, chớ nhìn nó u ám không sáng, nhưng năm đó loá mắt vô cùng, các ngươi nhìn bề ngoài của nó, định đã trải qua bách chiến thối luyện, các ngươi lại nhìn chiều dài, tay cầm vừa vặn.

- Ta vốn cho rằng mọi thứ trên đời đều có giá, thế nhưng thân kiếm này, nhất định vô giá!

Toàn trường nghe xong một mặt mộng bức.
- Ngân Sắc Nam Nhân, đổi nghề đi, tới tiệm của ta, ta trả ngươi gấp hai!

- Ta trả ngươi gấp ba!

Dạ Côn hết sức im lặng, nếu như có thể, hắn thật không muốn nhìn thấy tình huống như vậy, Ngân Sắc Nam Nhân này khẳng định là nhân tài tiêu thụ sản phẩm.

Ở đây đều không phải người ngu, truyền thuyết Ngân Sắc Nam Nhân đã sớm truyền khắp Thái Kinh, thế nhưng ngươi nói loại nhân vật này, sẽ đến hoa lâu tổ chức đấu giá sao?

Đây không phải muốn hạ thấp thân phận của mình ư.

Tất cả mọi người đều giữ thái độ bán tín bán nghi, đương nhiên... nếu như hắn có thể biểu hiện ra thực lực của mình, vậy thì không còn gì để nói.

- Mời các vị an tĩnh lại, chúng ta tiến hành đấu giá đi.

Ngân Sắc Nam Nhân âm u nói ra.

- Ngân Sắc Nam Nhân, vừa rồi không phải ngươi còn nói vô giá sao? Tại sao giờ lại muốn đấu giá.

Dạ Côn lập tức che trán, trời ạ... sau này mình còn phải gánh thêm cái danh ngu ngốc sao...

Ngân Sắc Nam Nhân quay đầu nhìn về phía kẻ nói chuyện, toàn bộ thân thể dần dần phù không.

- Ngươi vừa mới nói cái gì?

Toàn trường một mảnh kinh ngạc.

Nếu như trước đó còn có nghi vấn, như vậy hiện tại hoàn toàn không có nghi ngờ.

Phù không!

Kiếm Hoàng trở lên!

Đây thật là Ngân Sắc Nam Nhân.

Dạ Côn cũng có chút kinh ngạc, này người lại là Kiếm Hoàng.

Thủ bút thật lớn, Kiếm Hoàng đều mời tới.

- Còn có ai nghi vấn?

Ngân Sắc Nam Nhân trầm giọng quát.

Hiện tại không ai nghi ngờ.

Ngân Sắc Nam Nhân từ tốn nói:

- Rất tốt, như vậy tiếp theo liền tiến hành đấu giá, khởi điểm mười vạn kim tệ, các vị, thân Thần Kiếm đáng giá có được, cho dù sưu tầm cùng vô cùng có giá trị.

Dạ Côn nhẫn nhịn nghẹn miệng, nếu thật là thân Thần Kiếm, vậy chính là có giá trị tử vong. - Hai mươi vạn!

Ngân Sắc Nam Nhân vừa dứt lời liền có người kêu giá, còn trực tiếp tăng thêm mười vạn, quá nể tình.

- 21 vạn!

- 22 vạn!

- 25 vạn!"

Toàn trường bắt đầu kêu giá, bất quá rất bình thường, Dạ Côn phát hiện người trên lầu còn chưa bắt đầu.

Là đang suy nghĩ ư?

Có lẽ vậy.

- 50 vạn!

Trong lúc Dạ Côn suy đoán, gian phòn trên lầu bốn đã ra giá. Hơn nữa còn trực tiếp tăng lên năm mươi vạn.

Năm mươi vạn đối với những người ngồi bên dưới, đã không có cách nào với tới.

Cái giá 50 vạn vừa ra, một thoáng liền không có người đoạt.

- Dạ Côn, tin lão sư hay không?

- Lão sư, không phải học sinh không tin, thực sự...

Dạ Côn còn chưa nói hết lời, Dạ Tần bỗng nhiên hô:

- 60 vạn!

Phốc!

Dạ Côn kém chút phun ra một ngụm lão huyết.

Xem ra vấn đề này càng náo càng lớn.

Dạ Tần không biết từ lúc nào đã đứng ở bên cạnh, nhìn Tử Yên, bộ dáng chim nhỏ tựa ở người Dạ Tần.

Nam nhân không phải ưa thích nữ nhân như vậy sao? Nhan Mộ Nhi rất muốn nói, ta cũng làm như vậy, tại sao Côn ca lại không cắn câu...

- Tần ca thật lợi hại.

Tử Yên ôn nhu nói, nam nhân cần được khen thưởng.

Dạ Tần tựa hồ có chút bay bổng, được Tử Yên khen như thế, tâm tình cũng khá hơn không ít.

Nam nhân trên lầu xuyên qua chiếc rèm nhìn hai huynh đệ, vẻ mặt kia đen như đít nồi, hận không thể giết chết hai tiểu vương bát đản này.

Mà mấy người dưới lầu nhìn đến, phát hiện là gian phòng của Tử Yên cô nương, không hổ là kẻ có tiền.

- 61 vạn!

Dạ Tần cười nói:

- 70 vạn!

Phốc!

Nam nhân suýt chút nữa thì thổ huyết, các ngươi có nhiều tiền như vậy sao? Đây không phải đang hồ nháo ư!

Kẻ có tiền đã gặp qua, nhưng chưa từng thấy người nào tăng giá như vậy, kim tệ nhà ngươi đều từ trên trời rơi xuống ư?

Nam nhân cũng nổi giận, trầm giọng quát:

- Một trăm vạn!

- Hai...

Dạ Tần còn chưa nói hết, Dạ Côn đã tranh thủ che miệng, chơi thế được rồi, đây là người ta dùng mồi nhử, đệ đệ ngươi còn hô giá....

Phải biết, Dạ Minh mua trạch viện ở An Khang châu, cũng chỉ mới hai mươi vạn kim tệ, một trăm vạn có thể mua năm cái trạch viện như thế.

Người thông minh sẽ không mua một kiện thân kiếm, ai biết nó là thật hay giả.

Chương 130: Tần ca lễ thành nhân

Mặc dù người đang thất tình lớn nhất, thế nhưng hô hai trăm vạn lên, đến lúc đó cha mẹ nhất định sẽ làm thịt ngươi, hơn nữa còn là hung hăng làm thịt.

- Một trăm vạn! Một trăm vạn! Còn có ai không! Đây chính là thân Thần Kiếm! Tập hợp đủ kiếm cách, kiếm nhận, vỏ kiếm, sẽ biến thành một thanh Thần Kiếm danh dương Huyền Nguyệt đại lục! Chẳng lẽ các ngươi không muốn có sao?!

Em gái ngươi, giá cao như vậy, còn nói giống như đang bán phá giá vậy.

Ngân Sắc Nam Nhân nhíu nhíu mày, xem ra một trăm vạn đã là giá tiền cao nhất, cũng tốt... dù gì thứ này cũng không biết là thật hay giả.

Nếu như là giả, vậy liền kiếm bộn rồi, nếu như là thật... vậy thiệt thòi ói máu.

- Một trăm vạn thành giao, chúc mừng vị nam tử này đã lấy được Thần Kiếm!

Toàn trường thổn thức không thôi, cầu ngươi đừng chém gió nữa, chúng ta không chịu nổi.

Nam nhân thở hắt ra, xem như hữu kinh vô hiểm.

Bất quá ánh mắt nhìn về phía Dạ gia huynh đệ, giận đến mức răng đều run run, nhất là thời điểm nhìn Dạ Tần, thế mà còn ôm hoa khôi!

Đáng giận a.

Lúc này Dạ Côn cũng nhẹ nhàng thở ra, phòng đấu giá này quả thật thú vị.

- Đại ca, đây chính là thân Thần Kiếm, vì sao không muốn?

Dạ Tần nghi hoặc hỏi, nếu như mua được, cha mẹ sẽ rất cao hứng, đến lúc đó họ sẽ nói, Tần Tần thật của ta đã trưởng thành.

Biết đi hoa lâu ôm cô nương, còn mua được Thần Kiếm, rất ngưu bức nha.

Ngô Trì khẽ thở dài một cái để bày tỏ tiếc nuối:

- Đại ca ngươi quá cẩn thận, người trẻ tuổi xúc động một chút cũng không sao cả.

Dạ Côn nghe thấy lão sư nói như vậy liền rơi vào trầm tư, có đôi khi mình quá cẩn thận, tay chân đều không thả ra.

Nhưng vấn đề lại tới, nếu thả tay làm thì sao, xưng bá Thái Kinh hoặc là Đông U, hay hoặc là toàn bộ Huyền Nguyệt đại lục?

Không không không.

Côn ca ta chỉ là muốn một cuộc sống thoải mái, nhìn hoa nhìn cỏ một chút, hà tất phải mệt mỏi như vậy.

Bất quá lão sư nói đúng, lúc nên xúc động vẫn phải xúc động, buổi tối hôm nay vẫn phải cho Ba Uyển Thanh một bài học.

Những vật phẩm đấu giá sau đó không có khoa trương như vậy, chẳng qua là mấy loại tài liệu dược liệu hiếm lạ mà thôi.

Dạ Tần không hứng thú, Dạ Côn cũng không hứng thú, chỉ có Ngô Trì hứng thú, chỉ là thực lực không cho phép.

- Các vị! Hiện đấu giá một món đồ vật cuối cùng! Nếu như các vị có được, sẽ cảm thấy vô cùng quang vinh.

Ngân Sắc Nam Nhân nói xong cũng giơ tay lên, chỉ thấy một vị cô nương bưng lấy hộp gấm đẹp đẽ, ở trong hộp gấm còn có một chiếc chìa khóa bằng đồng.

Mọi người nhìn thấy là chìa khoá, chẳng lẽ là chìa khóa mở ra bảo tàng gì đó? Huống hồ còn là vật phẩm áp trúc, xem ra không tầm thường.

- Ngân Sắc Nam Nhân, đây rốt cuộc là chìa khoá gì?

- Không phải là chìa khoá khuê phòng của Tử Yên cô nương chứ.

Khuê phòng của ai có ổ khóa lớn như vậy...

Nam tử kia vừa nói xong, nam nhân toàn trường đều nở nụ cười.

Mà Tử Yên bên cạnh Dạ Tần lại dậm chân, rúc vào trong ngực Dạ Tần nũng nịu nói ra:

- Bọn họ thật xấu ~

Hậu kình của Hoa Điêu tửu khiến Dạ Tần mặt đỏ tới mang tai, nghe thấy Tử Yên nhu nhược như thế, y hận không thể lao xuống quét qua toàn trường, sau đó gọi mẫu thân cứu mạng, cuối cùng còn muốn nói một câu, mẫu thân, Tần Tần tàn nhẫn không, một lần đánh nhiều như vậy.

Hiện tại Dạ Côn cũng có chút choáng, Hoa Điêu tửu quả nhiên danh bất hư truyền, uống hết không có cảm giác, chờ qua một thoáng liền chóng mặt.
- Các vị, ta muốn hỏi mọi người một vấn đề.

Ngân Sắc Nam Nhân nói xong dừng lại một chút, quét nhìn mọi người.

Vẻ mặt mọi người vô cùng nghi hoặc.

- Mọi người có biết, Học Viện An Kinh ban đầu sáng lập như thế nào không?

Chuyện này mọi người đều biết.

- Không sai! Học Viện An Kinh năm đó chẳng qua là một cái tiểu học viện ở trong An Khang châu, nhưng Bùi viện trưởng năm đó là một vị thiếu niên miệt mài, dùng tích súc trên người mua xuống chìa khoá Học Viện An Kinh hiện tại, từ đó khai sáng đến nay. Danh dương toàn bộ Thái Kinh, thậm chí toàn bộ Đông U.

- Mà chiếc chìa khóa này, đồng dạng cũng chìa khoá mở ra đại môn một cái học viện!

Ngân Sắc Nam Nhân mang theo hào tình tráng chí nói đoạn tịch thoại này, thật là khiến người ta sục sôi ý chí phấn đấu.

Lúc này liền có người hỏi:

- Ngân Sắc Nam Nhân, học viện này nằm ở đâu? Thành đông? Thành nam? Hay là thành bắc?

- Thành tây.

Ngân Sắc Nam Nhân nhẹ nói ra.

Mọi người nghe xong là thành tây, đều sửng sốt một chút.

- Phường nào ở thành tây?

Ngân Sắc Nam Nhân ho nhẹ một tiếng:

- Mặc kệ là ở phường nào, chỉ cần có tín niệm, vậy nhất định sẽ thành công.

- Không thể nào, là ở bên trong Bình Khang Phường?

- Kém chút đã mắc bẫy của ngươi rồi.

- Quả nhiên là cao thủ, một cái chìa khóa đồng đều bị ngươi thổi thành chìa khóa vàng.

Toàn trường thổn thức không thôi, Ngân Sắc Nam Nhân rất là xấu hổ, nguyên bản còn muốn dùng phương thức áp trục ra sân nhấc giá cao, không nghĩ tới tính lầm. - Được rồi được rồi, giá khởi điểm 100 kim tệ!

Theo giá cả vừa ra, tất cả mọi người đều an tĩnh lại, biểu tình kia mang theo sự khinh thường thật sâu.

100 kim tệ mua cái địa phương rách nát kia, đúng là lãng phí tiền.

Lúc An Khang châu mới thành lập, từng khu đều thiết lập học viện, nhưng phòng ốc bên trong cũng chỉ có thể dùng cho việc mở học viện.

Mà quyền sở hữu chính là chìa khóa cửa lớn kia, nhưng mở học viện nào có đơn giản như vậy, chi phí duy trì một ngày trên dưới trăm kim tệ, nếu như không có học sinh thì chỉ có nước đóng cửa, hơn nữa đây chỉ mới là một chút khó khăn trong đó.

Bởi vì học viện ở An Khang châu cạnh tranh rất khốc liệt.

Kỳ thật nhân tố lớn nhất chính là học viện này nằm ở bên trong Bình Khang Phường, đây chính là khu ổ chuột.

Không lỗ chết mới là lạ, nói ra cũng mất mặt.

- 100!

Lúc mọi người ở đây không nói lời nào, Dạ Côn liền hô lên 100 kim tệ.

Ngô Trì nghi hoặc nhìn về phía Dạ Côn, nhẹ nói ra:

- Còn không bằng uống một bình rượu Hoa Điêu tửu.

- Lão sư, trong mắt học sinh xem ra, chìa khóa này càng quan trọng hơn.

- Người trẻ tuổi, qua loa a.

Dạ Côn cười cười không nói chuyện, có lẽ về sau sẽ có ích cũng không chừng, ngược lại chỉ cần 100 kim tệ.

- 100 kim tệ! 100 kim tệ! Còn có ai ra giá hay không?!!!

Hoàn toàn yên tĩnh.

Ngân Sắc Nam Nhân hết sức tuyệt vọng, đậu xanh, bỏ ra một ngàn kim tệ mua về, kết quả thua thiệt!

- Chúc mừng công tử ở túy ngọc gian lấy được chìa khoá, tiền đồ vô lượng!

Ngân Sắc Nam Nhân nhẫn nhịn tim đau hô, đồng thời cũng thầm nghĩ ở trong lòng nghĩ, tên ngu ngốc nào lại lấy cái danh hiệu quê mùa như thế.

Kỳ thật Dạ Côn đột phát ý tưởng, nếu như mình dùng thân phận Ngân Sắc Nam Nhân đột nhiên xuất hiện, giằng co với y, loại tràng diện kia sẽ rất nào nhiệt đi.

Đáng tiếc một thân ngân giáp đều bị đốt không có, vừa mới đến An Khang châu, cũng chưa kịp làm cái mới.

- Đại ca.

Dạ Tần mơ mơ màng màng hô.

- Làm sao vậy?

Tình huống của Dạ Côn tốt hơn Dạ Tần một chút, Dạ Tần dưới sự "chăm sóc" của Tử Yên cô nương uống không ít rượu.

- Ta đi một chút sẽ trở lại ngay.

Dạ Côn cùng Ngô Trì sững sờ, không phải chứ.

- Hai vị công tử yên tâm, Tử Yên sẽ phục thị công tử thật tốt.

Ngô Trì kém chút há hốc mồm, như vậy cũng được? Này là ngươi thấy người ta còn nhỏ, muốn nếm tiểu thịt tươi đi...

Hiện tại Dạ Côn không biết phải quyết định thế nào, có chút đau đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau