TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: An khang châu

Âm thanh mặc dù đã ép rất thấp, nhưng người xung quanh vẫn có thể nghe thấy.

Nhưng cho dù nghe thấy thì có thể làm gì, tất cả mọi người hơi cúi đầu, ánh mắt mang theo vẻ e ngại.

Vệ binh trưởng hừ lạnh một tiếng, không nói thêm cái gì, đứng ở bên cạnh liếc nhìn mọi người, chỗ sâu trong mắt mang theo sự ghét bỏ.

Chỉ biết lãng phí lương thực An Khang châu, một đám sâu mọt!

Dạ Côn xếp ở phía sau, cũng không có nghe thấy vệ binh trưởng, hắn đang đang quan sát biểu tình của đệ đệ.

Đội ngũ dần dần tiến lên, Dạ Côn phát hiện trán đệ đệ đều toát mồ hôi, rõ ràng trong lòng rất khẩn trương.

Ba Uyển Thanh năm đó ở huyện Thái Tây là "tiểu công chúa", bây giờ ở An Khang châu cũng xem như là "tiểu công cử".

Ba Đài hiện tại mặc dù không phải châu trưởng, nhưng gần đây cũng đã thăng làm Thái Thú An Khang châu. Phụ trách toàn bộ sự tình liên quan đến dân chúng ở An Khang châu, có thể nói là quyền thế tới tay, mà thông gia Phan Mệnh chính là Đô Úy An Khang châu, chưởng quản an toàn trong ngoài An Khang châu.

Hai nhà thông gia với nhau, trên cơ bản toàn bộ An Khang châu đều đã nằm trong lòng bàn tay bọn họ, đương nhiên ngoại trừ châu trưởng.

Nhưng mà châu trưởng không hỏi tới những chuyện nhỏ nhặt này, mà là đang quan tâm biến động ở Thái Kinh, chỉ cần có cơ hội lập công, y khẳng định sẽ không bỏ qua.

Những vật này Dạ Côn và Dạ Tần dĩ nhiên không biết, chỉ biết là cha của Ba Uyển Thanh lăm lộn rất khá, nhưng tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, không phải rất khá mà là quá tốt rồi.

Thời gian mấy năm liền từ huyện trưởng huyện Thái Tây biến thành Thái Thú An Khang châu, tốc độ thăng tiến này phải nói là cực kỳ khủng bố.

- Thật kích động, mong ngày mong đêm, hiện tại rốt cuộc đã đến.

Nguyên Chẩn nắm chặt hai tay, một mặt vui mừng, xúc động trong lòng không thể nào bày tỏ.

- Mầy ngày sau Học Viện An Kinh sẽ chiêu sinh, không biết cha ta đã an bài xong chưa.

Phong Điền cũng là có chút lo lắng.

Nguyên Chẩn vỗ vỗ bả vai Phong Điền:

- Lo cái gì, không phải còn có ta sao...

- Hảo huynh đệ!

Nguyên Chẩn nện cho một cái, ngước nhìn tường thành trước mắt, thật là khiến người ta kinh ngạc tán thán, mấy cự thạch này làm thế nào mang lên, phải tốn bao nhiêu sức người sức của, không hổ là Thái Kinh đệ nhị thành, thật khiến người ta chết đều muốn chết ở bên trong.

Sau một canh giờ xếp hàng, Dạ Côn rốt cuộc mang theo mọi người đi tới nội thành An Khang châu, đô thành tràn ngập dụ hoặc.

Xuyên qua cửa thành, hiện ra ở trước mắt Dạ Côn là...

Dạ Côn ngốc, Dạ Tần cũng ngốc, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều ngốc.

Nơi này là An Khang châu?

Xác định không phải An Khang huyện?

Nguyên bản trong đầu đám người Dạ Côn huyễn tưởng, bên trong khẳng định là vô cùng xa hoa, tình cảnh tràn ngập sinh cơ.

Thế nhưng trước mắt là cái gì?

Phòng ốc bình thường, đường đi bình thường, toàn bộ cảnh vật đều tôn lên một chữ... nghèo...

Cũng chỉ có một chữ như vậy để hình dung, mà trên mặt những người ở đây tràn ngập sự ưu sầu, trên đường cái, trong góc tối, Dạ Côn thậm chí còn nhìn thấy ăn mày, ở huyện Thái Tây, một tên ăn mày cũng không thấy đâu, nhưng mà Thái Kinh đệ nhị thành thế mà còn có ăn mày, thậm chí còn không ít.

Trong không khí tràn ngập một loại mùi ẩm mốc, tựa như quần áo bẩn không giặt mười ngày rồi vậy.

- Đây là An Khang châu ư? Phu quân...

Nhan Mộ Nhi hơi hơi che mặt, nhíu mày ngài nói ra, ngay cả Diệp Ly ở bên cạnh đều giống như thế, cũng không phải là các nàng lập dị, dù sao trước kia bọn họ đã quen sống những ngày tốt lành.

Dạ Côn cố nặn ra vẻ tươi cười: - Chúng ta hẳn không đến nhầm.

- Côn ca, nơi này còn kém hơn huyện Thái Tây của chúng ta, trời ạ...

Nguyên Chẩn khó có thể tin, sự thật trước mắt đã nghiền nát huyễn tưởng trong lòng y.

- Các ngươi đều sai.

Đột nhiên một âm thanh ở bên cạnh vang lên, mọi người quay đầu nhìn lại, chính là vị ông chủ phong tao kia.

Dạ Côn chắp tay, ông chủ cười hoàn lễ.

- Ông chủ, không phải đang bận sao?

Dạ Côn tò mò hỏi.

- Làm ăn lớn, đương nhiên phải có mấy hảo thủ trấn thủ, ta liền có thể ung dung.

Ông chủ mở quạt xếp trong tay ra, tóc dài ung dung theo gió phiêu lãng, phảng phất muốn khoe tóc ở trước mặt Côn ca.

Dạ Côn nhịn không được nói ra:

- Xem ra lần này ông chủ đổi nghề thành công.

Khóe miệng ông chủ giật một cái, liếc mắt nhìn Dạ Côn, không phải chỉ khoe tóc trước mặt ngươi một chút thôi sao, thật nhỏ mọn.

- Có phải cảm thấy hình ảnh trước mắt hoàn toàn khác với những gì mình nghĩ hay không?

Ông chủ chậm rãi đi tới phía trước, cười nói.

- Đúng thế.

- Chỗ cửa thành phía tây này, chính là nơi nghèo nhất An Khang châu, bởi vì người theo phi thuyền tới trên cơ bản đến từ các huyện, mười người hết chín người là bình dân, số tiền tích súc được đều dâng hết cho phi thuyền, các ngươi hẳn hiểu rồi chứ.

Ông chủ vừa nói xong, trong nháy mắt mọi người đều hiểu rõ, nói dân dã một chút thì đây là khu ổ chuột.
Phong Điền tò mò hỏi:

- Thế thì không đúng, nếu như người bên ngoài tới, thấy tình huống như vậy, không phải...

Ông chủ quay đầu nhìn thoáng qua Phong Điền:

- Chẳng lẽ lúc các ngươi xuống phi thuyền không có phát hiện, những người ngồi xe ngựa đi một con đường khác sao?

Ầy.. hình như đúng là thế, ở cửa thành phía tây đều là đi bộ, đám người Dạ Côn không hiểu, cho nên cũng đi bộ theo đến đây.

- Cửa thành phía nam và cửa thành phía tây khác nhau một trời một vực.

Ông chủ thoải mái nhàn nhã nói ra.

Nguyên Chẩn nhẫn nhịn nghẹn miệng:

- Vậy quay về đường cũ là được, đừng ở chỗ này nữa.

- Ngươi đương nhiên có thể, thế nhưng bọn họ lại không thể.

Diệp Ly dừng một chút, nghi hoặc hỏi:

- Vì sao Nguyên Chẩn có thể?

- Nơi này là Bình Khang Phường, to to nhỏ nhỏ có trên trăm phường, chiếm cứ một phần ba thành tây, nhưng đây là khu vực bị phong tỏa.

- Phong tỏa???

Dạ Côn ngẩn người, nghe cũng quá nghiêm trọng đi, chẳng lẽ có ôn dịch sao?

Quả thật, nghèo cũng là một loại ôn dịch đáng sợ.

- Đi bộ nửa canh giờ, chúng ta có thể thấy cửa lớn Bình Khang Phường, thế nhưng ở nơi đó có trọng binh trấn giữ, người mặc quần áo không ngay ngắn, nghiêm cấm rời khỏi Bình Khang Phường.

Mọi người một mặt kinh ngạc, đây cũng quá phân hoá đi. Thế mà phân chia đủ loại khác biệt.

An Khang châu thực dụng như vậy.

Dạ Côn cuối cùng phát hiện, nhóm người mình ăn mặc "hoa lệ", nhưng đối với người khác thì vô cùng đơn giản, từ khí chất cũng có thể nhìn ra một chút.

Ông chủ nhìn biểu tình của đám người Dạ Côn, thu quạt xếp vào:

- Huyện Thái Tây là một chỗ tốt, nhưng rời khỏi huyện Thái Tây, đó chính là thế giới người ăn người, các ngươi vừa rời khỏi phụ mẫu, phải học được cách đề phòng người khác, bao gồm cả ta.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, so sánh với cửu hoàng tử, Dạ Côn càng nguyện ý tin tưởng vị lão bản này hơn, mặc dù thoạt nhìn loè loẹt, hơn nữa còn là một tên lừa gạt, nhưng lại không dối trá.

- Ông chủ, ngươi ở An Khang châu rất lâu rồi ư?

Dạ Côn thấp giọng hỏi.

- Đúng vậy, sau khi rời khỏi huyện Thái Tây ta liền đến An Khang châu lừa gạt, à không... làm ăn.

Mọi người:......

Cho tới bây giờ Dạ Côn chưa thấy người nào đi lừa gạt mà còn lấy làm vinh quang như thế

- Ông chủ, ngươi biết huyện trưởng năm đó ở nơi nào không?

Dạ Côn vừa nói ra vấn đề này, vẻ mặt Dạ Tần bên cạnh đã xiết chặt, nhịp tim đập nhanh hơn rất nhiều.

Chương 122: Côn ca ta cũng có xe ngựa

Ông chủ chăm chú nhìn Dạ Côn, sau đó thở hắt ra:

- Dạ Côn, ngươi là một người đại ca tốt, Dạ Tần cũng là một hài tử hiền lành, thế nhưng có những thứ mất đi rồi sẽ vĩnh viễn không tìm lại được, đây chính là lựa chọn của họ, lời này tuy khó nghe, nhưng nó lại rất chân thực

- Huyện trưởng trước kia không còn là huyện trưởng, Uyển Thanh... cũng không phải Uyển Thanh trước kia, hãy mau chóng thích nghi với An Khang châu, đừng tận lực đi tìm, tập trung vào việc học, còn có rất nhiều cơ hội, nam nhi tốt đừng để những chuyện này ràng buộc.

Ông chủ đã hết lòng khuyên nhủ, đám tiểu hài tử các ngươi đến đấy cũng chỉ ngậm bồ hòn làm ngọt.

Ông chủ vỗ vỗ bả vai Dạ Tần, từ tốn nói:

- Ngươi hẳn phải cảm thấy vui mừng mới đúng, kịp thời phát hiện, có thể tìm người tốt hơn.

Dạ Tần ngẩng đầu nhìn ông chủ, ánh mắt kia của ông chủ quả thật rất chân thành.

- Được rồi, ta không bồi các ngươi nữa, cứ đi thẳng theo con đường lớn này là sẽ có thể rời khỏi Bình Khang Phường, Học Viện An Kinh tại thành đông, các ngươi còn cần phải đi một hai ngày, nếu như nhanh...

Ông chủ nói xong lần nữa mở quạt xếp ra, một cái quay người phong tao, nghênh ngang rời đi.

Nếu như lúc này cười ha ha hai tiếng, vậy liền có khí chất anh hùng hào kiệt.

Nghe ông chủ nói một hồi, mọi người đều có cái nhìn mới với An Khang châu, Dạ Côn phát hiện, An Khang châu được miêu tả trên sách đều là giả...

Trước mắt mới là An Khang châu chân thực.

Xung quanh đều là bình dân bách tính sinh hoạt trong nước sôi lửa bỏng, ánh mắt Dạ Côn nhìn về phía hẻm nhỏ, một nữ tử mặt mũi dơ bẩn dựa vào tường, trong ngực còn có một hài tử trắng nõn, hài tử im lặng nằm ở trong ngực mẫu thân.

Một màn này khiến lòng Dạ Côn trầm trọng, năm đó mình kém chút chết trong cái hẻm nhỏ đen kịt kia, nếu không phải mẫu thân đi ngang qua...

Muốn đi trợ giúp một chút, nhưng Dạ Côn phát hiện, mình cũng rất nghèo.

Sớm biết vừa nãy đã hỏi mượn ông chủ vài kim tệ, tốt xấu gì cũng là đồng hương.

- Đại ca, hay là đừng tìm nữa, mục đích chúng ta đến đây là để học tập.

Dạ Tần bên cạnh thấp giọng nói ra, ngữ khí mang theo vẻ kiên định, không muốn bởi vì chuyện của mình, liên lụy đại ca tẩu tẩu, dù sao vừa rồi ông chủ đã nói rất rõ ràng, Ba Uyển Thanh đã không phải là Ba Uyển Thanh trước kia.

Dạ Côn nhìn về phía đệ đệ, không cam lòng, nhưng đệ đệ lộ ra ánh mắt cầu khẩn, làm đại ca quả thật không đành lòng.

Hít một hơi thật sâu:

- Chúng ta đến đông thành trước đi.

- Cảm ơn đại ca.

- Giữa huynh đệ, khách khí làm gì.

Dạ Côn gạt ra một nụ cười, khoát vai Dạ Tần bước đi.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi phát hiện, tình cảm hai huynh đệ thật sự quá tốt rồi.

Đại ca vì đệ đệ, đệ đệ vì đại ca.

Có huynh đệ như thế, còn cầu gì.

Đi bộ nửa canh giờ, mọi người rốt cuộc đi tới cửa chính Bình Khang Phường mà ông chủ đã nói.

Thật đúng là bị phong tỏa, hai bên đặt hàng rào bằng gỗ, chỉ chừa lại hai con đường ở giữa, một vào một ra.

Nhưng lại có rất ít người thông qua, hầu như không có.

Dạ Côn ngẩng đầu nhìn về phía cổng vòm, phía trên bảng hiệu khắc lấy ba chữ to, Bình Khang Phường.

Mà ở bên ngoài Bình Khang Phường, Dạ Côn thấy được An Khang châu phồn hoa, thế nhưng hiện tại ở trong lòng lại không có một chút cảm xúc nào, mình đã nghĩ An Khang châu quá tốt, đã nghĩ toàn bộ Thái Kinh quá tốt rồi.

Dạ Côn mang theo mọi người đi tới cổng, thị vệ trấn giữ liếc mắt nhìn đám người Dạ Côn, không nói gì.

Đoàn người cứ như vậy rời khỏi Bình Khang Phường.

Ở phía sau có một nam tử, dường như muốn thử thời vận, cũng đi theo.
Nhưng rất nhanh liền bị ngăn lại, Dạ Côn nhìn thấy thị vệ một cước đạp nam tử té xuống đất, dùng vỏ kiếm hung hăng đánh.

Người bên cạnh yên lặng nhìn chăm chú, mà thị vệ kia đúng là đánh cho đến chết, Dạ Côn nhịn không được đi đến.

Hai tên thị vệ ngăn Dạ Côn lại:

- Đừng nhúng tay.

- Y sẽ bị đánh chết.

Dạ Côn trầm giọng nói ra.

- Lần đầu tiên tới An Khang châu phải không, tự ý rời khỏi Bình Khang Phường, tử hình!

- Yên tâm đi, sẽ không đánh chết, ít nhất y không phải trộm, nhưng một phen giáo huấn không thể thiếu được, mời công tử đi sang bên này.

Một tên thị vệ khác chắp tay nói ra.

- Côn ca, đi thôi.

Nguyên Chẩn ở sau lưng nói nhỏ, đây cũng không phải là huyện Thái Tây, Côn ca lúc này mới đến, vẫn nên an phận một chút thì hơn.

Đông Tứ và Đát Từ nghĩ thầm, chỉ cần lão sư nói một câu, mình sẽ lập tức cho cái An Khang châu này bốc hơi.

Không đúng, lão sư sẽ không làm như vậy, hiện tại lão sư đang trải nghiệm nhân sinh, đây là quá trình khổ tu quan trọng.

Dạ Côn có thể cứu người, thế nhưng đại giới rất nặng, chỉ sợ sẽ liên lụy đến Nguyên Chẩn cùng Phong Điền.

Còn có phụ mẫu.

Tuy có thực lực vô địch, nhưng lại chẳng thay đổi được gì, Dạ Côn thở dài, cho dù dùng vũ lực cải biến, cũng không cải biến được bản chất trong đó.

- Thiếu gia.

Đột nhiên một đạo âm thanh quen vang lên.

Dạ Côn và Dạ Tần quay đầu nhìn lại.

Trời ạ!

Là Trương thúc!!! Đầu óc Dạ Côn và Dạ Tần có chút không đủ dùng, tại sao Trương thúc lại ở đây?????

Trương thúc không phải ở huyện Thái Tây sao?

Còn xe ngựa ở sau lưng là thế nào? An Khang châu tất đất tất vàng, xe ngựa không rẻ đâu.

Chẳng lẽ cha... bị...

- Trương thúc, tại sao thúc lại ở chỗ này, phụ thân và mẫu thân đâu?

Dạ Tần thấy Trương thúc, lập tức tiến lên ôm một thoáng.

Trương Thiên Thiên mang theo ý cười vỗ vỗ lưng Dạ Tần:

- Tiểu thiếu gia, lão gia và phu nhân mấy ngày trước đã đến.

- Cái gì???

Dạ Côn mộng bức.

Khó trách lúc chúng ta đi mẫu thân không có chút đau lòng, nguyên lai người đã sớm tới.

Còn nói hài tử lớn rồi, phải rời khỏi phụ mẫu giương cánh bay cao, kết quả...

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi rất vui vẻ, quá tốt rồi!

Có cha và mẫu thân, vậy sẽ thoải mái hơn.

- Thời gian không còn sớm, chúng ta lên đường đến đông thành thôi.

- Được.

Đâu là lần đầu tiên rời khỏi cha mẹ lâu như vậy, Dạ Côn rất tưởng niệm.

Nhưng mà Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đứng ở bên cạnh có chút lúng túng, nhớ năm đó đọc sách, đều là hai huynh đệ bọn họ nhìn mình lên xe ngựa, hiện tại tốt... mình đứng nhìn hai huynh đệ bọn họ lên xe ngựa.

- Nguyên Chẩn, Phong Điền, cùng đi thôi.

Dạ Côn thấy hai người còn đứng ngốc ở đấy, lên tiếng hô.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền là nam nhân có cốt khí...

- Tới đây, lập tức tới ngay.

Hai người vui mừng hớn hở leo lên, chân đã sắp đứt rời rồi.

Trong lúc Nguyên Chẩn cùng Phong Điền lên xe ngựa, phía sau liền vang lên tiếng hô lo lắng:

- Thiếu gia... thiếu gia... hai người đi đâu thế...

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nhìn lại, đây chẳng lẽ là người cha an bài? Xe ngựa đâu?

Đây không phải muốn làm chúng ta mất mặt ở trước mặt Côn ca sao?

Thân là tiểu đệ Côn ca, nếu như ngay cả một cỗ xe ngựa ra dáng đều không có, vậy còn dám xưng là tiểu đệ Côn ca sao?

- Chúng ta ngồi xe ngựa đi đông thành.

- Thiếu gia, chỗ ở của chúng ta cách đây không xa, đừng đến đông thành, đó là nơi người có tiền ở.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đã sắp sụp đổ.

Vì sao lại như vậy... vì sao lại như vậy...

Chương 123: Giống như nằm mơ

Trên xe ngựa, Nhan Mộ Nhi che miệng cười duyên nói:

- Phu quân, vừa rồi biểu lộ của Nguyên Chẩn cùng Phong Điền thật buồn cười, giống như bị rơi vào trong hầm phân vậy.

Khóe miệng Diệp Ly giật một cái, hiện tại vừa nghĩ tới nhà xí, liền sẽ nhớ tới chuyện cũ không thể tả kia, thật quá mất mặt...

Dạ Tần khẽ cười nói:

- Tẩu tẩu có lẽ không biết, trước kia ta cùng đại ca đi tư thục đọc sách, đều là đi bộ, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều có xe ngựa, cho nên vừa rồi mới lộ ra biểu lộ như thế.

- Nguyên lai là như vậy, phu quân, đừng nhìn bên ngoài nữa, nói chuyện lúc còn bé của các ngươi đi.

Diệp Ly ôm cánh tay Dạ Côn nũng nịu nói.

Nói thật, Diệp Ly rất thích loại cảm giác này, cảm giác đây mới thật sự là mình, chứ không phải tôn thượng ngồi ở trên hoàng vị.

Dạ Côn buông rèm xuống, rời khỏi Bình Khang Phường, quả thật giống như trong sách miêu tả, phồn vinh cường thịnh.

- Đúng đó, phu quân nói một chút đi, Mộ Nhi muốn nghe ~

Ngay cả Nhan Mộ Nhi cũng ở bên cạnh nũng nịu, hai nữ hài tử mỹ lệ nũng nịu như thế, bất kỳ nam nhân nào đều không chịu được, bao gồm cả Côn ca.

Dọc theo con đường này, Dạ Côn kể lại sự tình khi còn bé, nói tóm lại, chính là dùng mấy từ ngoài ý muốn tương đối nhiều.

Mà Dạ Tần liền ở bên cạnh cường điệu, đại ca là đang khiêm tốn.

Nói đến khúc ở Mê Vụ Sâm Lâm, Nhan Mộ Nhi nghe tức muốn nổ phổi.

Miêu yêu miêu yêu.

Trong lúc bất tri bất giác sắc trời ảm đạm xuống, ngồi xe ngựa quả nhiên nhanh hơn đi bộ rất nhiều, vừa vào đêm đã tới đông thành An Khang châu.

Người ở nơi này đều là quý tộc An Khang châu, có quyền thế đều ở chỗ này, xem như vật họp theo loài đi.

- Thiếu gia, đến rồi.

Trương Thiên Thiên ngồi ở ngoài xe ngựa hô một tiếng, Đông Tứ và Đát Từ cũng nhảy xuống xe, thân là một vị tôi tớ chuyên nghiệp, hiện tại phải làm gì?

Đúng rồi!

Làm thang người cho lão sư.

Chỉ thấy Đông Tứ và Đát Từ ghé vào bên cạnh xe ngựa, Trương Thiên Thiên bên cạnh nhìn đến ngây người.

Rất chuyên nghiệp.

Dạ Côn cong người đi ra, nhìn thấy hành động của hai tên đệ tử, đây cũng quá xốc nổi đi.

- Về sau không được như vậy.

Dạ Côn nhẹ nói ra, không biết còn tưởng rằng Côn ca ta là thiếu gia ăn chơi đây.

Đông Tứ và Đát Từ sững sờ, chẳng lẽ động tác của mình không đủ chuẩn? Làm lão sư tức giận?

Xem ra cần phải đi nghiên cứu một chút, như thế nào mới có thể làm một tên đầy tớ ưu tú, lần khổ tu này quá khó khăn...

Dạ Côn nhảy xuống xe ngựa, đưa tay ôm thê tử xuống, xem ra Côn ca cũng rất biết đau lòng thê tử.

Song khi mọi người nhìn thấy trạch viện trước mắt, đều đồng loạt nuốt một ngụm nước bọt.

Nơi này không chỉ lớn hơn huyện Thái Tây gấp đôi. Hơn nữa nhìn đại môn xem, thế mà còn có hộ vệ.

Ông trời ơi, cha mẹ rốt cuộc nghĩ thế nào vậy?

Các ngươi có tiền như vậy làm sao không nói sớm, làm hại chúng ta một đường cực khổ...

Nhìn hai con sư đá ở trước cửa kìa, đá này hẳn là ngọc thạch hiếm thấy đi. Không sợ nửa đêm bị người ta khiêng đi sao...

- Khẩu hiệu!

Trương Thiên Thiên bỗng nhiên hô một tiếng.

Hai hàng hộ vệ đứng ở cửa ra vào lên tiếng hét lớn:

- Thiếu gia một đường khổ cực! Thiếu gia một đường khổ cực!

Mọi người:...

Nói thật, khẩu hiệu này không được tốt lắm, thậm chí hô lên còn có một chút xấu hổ đây.
- Đại ca, chỉ sợ có âm mưu...

Dạ Tần khó có thể tưởng tượng, thấy biểu lộ Trương Thiên Thiên cũng thay đổi, sợ rằng có người giả làm Trương thúc.

Nghe đệ đệ nói như thế, Dạ Côn đều cảm thấy có chút đạo lý, đây cũng quá giả đi.

- Thiếu gia, chớ ngẩn ra đó, mau vào phòng đi.

Trương Thiên Thiên nghiêng thân cười nói.

Dạ Côn cũng muốn nhìn một chút, trong này rốt cuộc là thế nào.

Hộ vệ đẩy đại môn đồng đỏ trầm trọng ra, phát ra âm thanh nặng nề.

Dạ Côn đi vào xem xét, trời ạ...

Đây là thế ngoại đào nguyên ư? Trước mặt là cây cầu nhỏ bằng gỗ, phía sau cầu nhỏ là bích sơn cao ba trượng, nhìn hình dáng của tòa bích sơn này, chỉ sợ là được chuyển vào đi.

Ở bên cạnh thế mà còn có hồ. Trong hồ còn có thủy tạ, thủy tạ có hai sảnh đông tây, trên vách tường có đồ án hoa văn thủ công, phía nam bắc thủy tạ có hành lang cửu khúc nối liền hai bên bờ, toàn bộ thủy tạ phản chiếu ở trên mặt hồ, hơn hẳn thủy cung trong truyền thuyết.

- Trời ạ.

Nhan Mộ Nhi bị cảnh sắc trước mắt mê ngất, đôi con ngươi xanh lam yêu thích đến cực điểm.

Ngay cả Diệp Ly đều bị tay nghề này chấn kinh, đây tuyệt đối là thủ bút xuất phát từ tay đại sư.

Dạ Côn và Dạ Tần cảm thấy rất không chân thực, chúng ta là hài tử nhà nghèo, đừng gạt chúng ta.

Đầu óc Đông Tứ và Đát Từ có chút không nghĩ ra, đây thật là khổ tu sao?

Ở bên trong thủy tạ, Dạ Côn nhìn thấy hai đạo nhân ảnh, đó không phải là cha mẹ mình sao?

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Dạ Côn và Dạ Tần liếc nhau, đi đến hành lang cửu khúc, thanh phong thổi vào mặt vô cùng sảng khoái.

Đông Môn Mộng đã nhìn thấy bọn nhỏ từ xa, đứng dậy ôn nhu hô:

- Côn Côn và Tần Tần của ta, nhanh đến đây để mẫu thân ôm một cái ~

Dạ Côn:...

Dạ Tần:...

Mẫu thân, lúc nhỏ thì không có gì, thế nhưng chúng ta đều đã lớn rồi, rất ngượng ngùng a.

Không để hai huynh đệ kịp phản ứng, Đông Môn Mộng đã ôm chặt lấy hai người: - Đúng là làm mẫu thân lo chết đi được, sợ các con bị Hổ Điêu ăn.

- ...

- Ai nha, còn có Mộ Nhi và Ly Nhi, nhanh để mẫu thân ôm một cái ~

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi:...

Mẫu thân đúng là nhiệt tình, bất quá nữ hài tử cũng không quan trọng.

Đông Tứ và Đát Từ đang suy nghĩ, chờ lúc nữa làm sao cự tuyệt đây?

Nhưng mà bọn họ bị xem nhẹ...

Dạ Côn đột nhiên phát hiện, cha lại không có phản ừng gì với mình, thậm chí đều không đứng dậy.

Xem tình huống này, chỉ sợ cha gặp bất trắc rồi.

- Mẫu thân, cha làm sao vậy?

Dạ Tần lo lắng hỏi.

Đông Môn Mộng ôn nhu nói:

- Ngồi trước đã, phu quân, hài tử đều trở về, còn không nhìn sao?

Đầu Dạ Minh chuyển động, dùng ngữ khí thâm tình nói ra:

- Cổ có hơi cứng.

- Ồ? Cần ta giúp ngươi tới lắc một chút không?

- Ai nha, đột nhiên khỏi rồi, nàng nói có kỳ quái hay không.

Dạ Minh xoay người lại.

Dạ Côn thấy dáng vẻ của cha, cái cằm đều sắp rớt xuống đất, cục bầm trên mặt là thật ư?

- Cha, người thế nào?

Dạ Tần đau lòng, sớm biết liền đi báo cáo, ít nhất còn có thể lấy chút tiền.

Dù gì cha cũng bị đánh, bị mẫu thân đánh thế mới có giá trị.

Nếu Dạ Minh biết suy nghĩ trong lòng con ruột, không biết có thể tức ngất đi hay không.

- Trên đường cha tới phát sinh một chút chuyện ngoài ý muốn.

Dạ Minh nhẫn nhịn tim đau nói ra, Mộng Mộng đúng là quá độc ác.

Đông Môn Mộng ôn nhu nói:

- Cũng may vấn đề không lớn, mém chút làm mẫu thân đau lòng chết.

Đột nhiên cảm thấy mẫu thân thật khủng khiếp, cảm giác rất kinh dị.

Ngay cả Đông Tứ và Đát Từ đều cảm thấy lúc mẫu thân lão sư cười rộ lên, toàn thân đều rùng mình mấy cái.

- Mẫu thân, chúng ta đi ăn cơm đi.

Cả ngày hôm nay mọi người còn chưa ăn gì, hiện tại cả bàn thức ăn ngon, đúng là quá tốt.

Đông Môn Mộng ôn nhu nói:

- Đợi chút nữa ăn, khách của chúng ta vẫn chưa tới.

- Khách?

Dạ Côn nghi hoặc hỏi một tiếng.

Đột nhiên, Dạ Tần nhìn thấy một đạo thân ảnh quen thuộc.

Chương 124: Kết thúc

Bóng người kia bồi hồi ở trong đầu mình mấy năm, cho dù hóa thành một đống phân, y cũng có thể nhận ra.

Ba Uyển Thanh!

Lúc này trong lòng Dạ Tần vô cùng phức tạp, thậm chí toàn thân đều đang phát run nhè nhẹ, không biết là xúc động hay là bị tức giận.

Có lẽ cả hai đều có đi.

Dạ Côn cũng nhìn thấy Ba Uyển Thanh, không chỉ có Ba Uyển Thanh, bên cạnh còn có ba người.

Ba Đài, Phan Bình Bình năm đó, còn có cả phụ thân Phan Bình Bình, Phan Mệnh.

Những người này năm đó đều gặp, hôm nay đến đây làm gì?

Không đúng, bọn họ hình như được mẫu thân mời tới.

Thay đệ đệ kết thúc chuyện này sao?

Diệp Ly chẳng qua là nghe nói đến Ba Uyển Thanh, lại chưa thấy qua, mà Nhan Mộ Nhi lúc trước ở trong Mê Vụ Sâm Lâm đã gặp qua Ba Uyển Thanh, lúc đó Ba Uyển Thanh còn nhỏ, tính toán cũng đã sau năm không gặp.

Đông Tứ và Đát Từ đứng ở bên cạnh không nói, không có hứng thú với bốn người này.

Ở trong mắt hai người, ngoại trừ một nhà lão sư, những thứ có thể hô hấp đều chỉ là sâu kiến mà thôi.

Theo bốn người đến gần, Dạ Côn phát hiện khí chất cả người Ba Uyển Thanh đã thay đổi, hoàn toàn không giống mấy năm trước.

Chẳng lẽ An Khang châu có thể cải biến một người nhanh như vậy sao?

Nhìn bộ pháp của Ba Uyển Thanh, còn có y phục trên người, hoàn toàn thể hiện ra bên ngoài một cỗ quyền thế chi uy.

Thời điểm ở huyện Thái Tây, nàng chưa từng có bộ dạng như thế.

Dạ Tần thậm chí có chút không nhận ra Ba Uyển Thanh hiện tại, mới qua mấy năm mà thôi, nàng tựa như biến thành người khác rồi vậy.

Ngoại trừ Ba Uyển Thanh, Dạ Côn phát hiện Phan Bình Bình tựa hồ đã thu liễm phong mang, trở nên nội liễm rất nhiều, năm đó Phan Bình Bình rất thích gây náo động.

Mà hai người đứng chung một chỗ, lại có tướng phu thê, Ba Uyển Thanh vẫn luôn là nắm khuỷu tay Phan Bình Bình, khóe miệng hơi hơi nâng lên.

Chẳng lẽ nữ nhân này không có một chút hổ thẹn sao?

Hoàn toàn không có một chút nào!

Thậm chí Dạ Côn phát hiện, thời điểm Ba Uyển Thanh nhìn đệ đệ, biểu lộ rất bình thường.

Loại ánh mắt này tựa như nhìn thấy lão bằng hữu, thế nhưng chẳng qua là lão bằng hữu mà thôi.

Một luồng khí nóng lập tức bùng cháy ở trong bụng Dạ Côn, đệ đệ trong nhà ngày nhớ đêm mong, mà Ba Uyển Thanh ngươi lại chẳng xem đệ đệ ra gì.

Thậm chí năm đó Dạ Côn còn nghe đệ đệ nói, lúc hai người chia tay, Ba Uyển Thanh còn bảo đệ đệ đợi nàng.

Thế nhưng lại chờ đến kết quả như vậy.

Theo bốn người đi vào thủy tạ, Dạ Côn lại phát hiện một chuyện không thể tưởng tượng nổi, bụng dưới của Ba Uyển Thanh thế mà hơi hơi nhô lên.

Mặc dù đường cong không phải rất rõ ràng, nhưng vẫn có thể nhìn ra, đây nhất định không phải đớp phân phồng lớn.

Dạ Tần nhìn Ba Uyển Thanh, đôi mắt phảng phất đang hỏi, đây rốt cuộc là vì sao?

Mà Ba Uyển Thanh rốt cuộc thu hồi nụ cười, nhẹ nhàng thở hắt ra, nhưng cũng không có nói rõ lí do gì.

Phan Bình Bình đứng ở bên cạnh Ba Uyển Thanh, phảng phất đang tuyên cáo quyền sở hữu của mình.

Dạ Minh nhìn mọi người, cười nói:

- Ba Thái Thú, Phan Đô Úy.

Đông Môn Mộng một bên nghiêng thân, xem như lên tiếng chào hỏi.

- Dạ huynh đã lâu không gặp, còn có Dạ Côn và Dạ Tần, mấy năm không gặp biến hóa rất lớn nha.
Ba Đài chắp tay cười nói, bộ dáng cũng không khác trước kia là bao.

Phan Mệnh cũng cười nói:

- Dạ huynh, vết thương trên mặt là thế nào?

- Vô ý bị tập kích.

Phan Mệnh sách một tiếng:

- Ác đồ nào dám tập kích Dạ huynh, còn ngớ tướng mạo của ác đồ không? Ta lệnh người truy nã toàn thành, bắt được nhất định treo lên cửa thành thị chúng!

- Ta chính là tên ác đồ kia, Phan Đô Úy muốn bắt ta đi thị chúng ư?

Đông Môn Mộng nhẹ nhàng nói ra, hôm nay mời bọn họ tới, chính là muốn giúp nhi tử xả giận.

Hết thảy cũng là vì Tần Tần, hài tử Đông Môn Mộng ta không phải ai cũng có thể khi dễ.

Phan Mệnh có chút lúng túng, cười lớn một tiếng hóa giải:

- Dạ huynh đừng nói đùa như vậy, hiểu lầm...

Dạ Minh trong lòng mừng thầm, trầm giọng nói ra:

- Mời ngồi, thức ăn đều sắp lạnh cả rồi.

- Đã vậy, Dạ huynh, chúng ta liền không khách khí.

Ba Đài khẽ cười nói, xem ra rất rõ nội tình của Dạ Minh.

Ngoại trừ Trương Thiên Thiên, Lưu Lăng, Đông Tứ và Đát Từ không có nhập tọa, những người khác đều ngồi xuống.

Một cái bàn tròn vừa vặn ngồi mười người.

Gió mát khẽ thổi, bên tai vang lên tiếng nước chảy nhỏ xíu, hoàn cảnh như vậy có thể khiến tâm tình người ta vui vẻ.

Nhưng chỉ sợ tâm tình vài người ngồi ở đây không thể vui vẻ, thoạt nhìn bữa cơm này, tựa như Hồng Môn Yến.

- Hai vị này chẳng lẽ là thê tử của Dạ Côn và Dạ Tần?

Ba Đài cuối cùng hỏi ra điều nghi hoặc trong lòng, nếu như đúng vậy, vậy cũng sẽ dễ chịu một chút. Dạ Côn nhẹ nói ra:

- Các nàng đều là thê tử của ta, đệ đệ chưa thành hôn.

Nếu không nói, vậy để Côn ca ta mở đầu vậy, cục tức này, buổi tối hôm nay nhất định phải xả hết ra.

Ba Uyển Thanh nghe xong sững sờ, kỳ thật lúc tới, nhìn thấy hai nữ tử mỹ mạo, nghĩ thầm một người trong đó khẳng định là thê tử Dạ Tần, áy náy trong lòng cũng là biến mất, cho nên mới lộ ra nụ cười nhạt, tất cả mọi người đều tìm được bến đỗ của mình.

Bất quá bây giờ nghe xong, hai người này rõ ràng đều là thê tử của Dạ Côn, Dạ Tần vẫn chưa cưới vợ.

Theo Dạ Côn mở đầu, mọi người đều không tiếp tục nói chuyện.

Phan Mệnh ho nhẹ một tiếng:

- Người trẻ tuổi đều có thứ truy cầu, cũng có ý nghĩ của mình, bậc làm cha làm mẹ chúng ta rất khó nhúng tay.

- Người trẻ tuổi có truy cầu là tốt, có ý nghĩ của mình cũng tốt, nhưng cũng phải có một khỏa thành kính chi tâm mới được, Ba Thái Thú, ngươi nói có đúng không?

Dạ Minh chăm chú nhìn Ba Đài, ngươi muốn làm gì ta mặc kệ, nhưng con gái của ngươi tổn thương tâm hồn con trai của ta, vô luận là lý do gì, đều không thể nhịn.

Ba Đài cũng hiểu ý của Dạ Minh, chuyện này lúc đầu y đã đuối lý, chân đứng không vững.

Cái gọi là tranh chấp hoàn toàn không có một chút tác dụng nào.

- Uyển Thanh, nói một chút đi.

Ba Đài trầm giọng nói ra, chuyện này sớm muộn cũng phải giải quyết.

Ba Uyển Thanh hít một hơi thật sâu, đứng dậy, hơi hơi nghiêng thân:

- Dạ bá phụ, Dạ bá mẫu, sự tình con cùng Dạ Tần, là con không đúng trước, là con có lỗi với Dạ Tần, con nguyện ý gánh mọi hậu quả.

Phan Bình Bình bên cạnh cũng đứng dậy tỏ thái độ:

- Tiểu sinh nguyện ý cùng Uyển Thanh gánh chịu.

Trong lòng Diệp Ly cảm khái, tên Ba Đài kia quả thật cao minh, dùng một chiêu lấy lui làm tiến này rất tốt.

Chủ động nhận sai, chí ít cha mẹ sẽ không làm khó một nữ nhân đang mang thai.

Huống hồ trong lòng Dạ Tần cũng không muốn truy tới cùng, mấy điều kiện này tụ chung một chỗ, hôm nay rất khó đạt được mục đích.

Không hổ là Thái Thú, co được dãn được.

Loại người này về sau quật khởi, vậy sẽ trở thành tồn tại tương đối kinh khủng.

Dạ Côn biết, có mấy lời phụ mẫu khó mà nói ra miệng, như vậy chỉ có thể để mình tới làm.

- Ba Uyển Thanh, ta chỉ có một vấn đề.

Dạ Côn trầm giọng hỏi.

- Mời Côn ca hỏi.

Dạ Côn cau mày, lên tiếng hỏi:

- Lý do gì?

Có mấy lời không cần phải nói quá thẳng, mọi người ở đây đều là người thông minh, có thể hiểu.

Ba Uyển Thanh nhìn về phía Dạ Tần, mà Dạ Tần vẫn luôn không nói chuyện, chính là đang chờ lúc này.

Tại sao Ba Uyển Thanh lại làm như vậy.

Chương 125: Tần ca rất biết chơi

Phan Bình Bình đột nhiên đứng lên, trầm giọng nói ra:

- Dạ Tần, có phải ngươi cảm thấy mình là người bị hại hay không, thời điểm Uyển Thanh bất lực ngươi ở nơi nào, Uyển Thanh vừa mới vào học viện, tất cả mọi người đều xem thường nàng, khi đó ngươi ở nơi nào.

- Nếu như đây là lý do, vậy ta vô cùng thất vọng, chỉ một chút điểm này đã không chịu đựng nổi, thậm chí xem như cái cớ, đệ đệ, ngươi hẳn nên cảm thấy vui mừng vì chuyện này không phát sinh sau khi thành hôn.

Dạ Côn không chút lưu tình đả kích, thế này không phải là do cô đơn tích mịch sao?

Đệ đệ có cô đơn tịch mịch không? Thế nhưng đệ đệ vẫn một mực kiên trì.

Nữ nhân, ha ha...

Từ nhỏ ở cùng với nhau, còn không bằng một phút nhu tình của nam nhân khác, chậc chậc chậc...

Ba Đài than nhẹ một tiếng, áy náy nói ra:

- Dạ Côn, ngươi cũng không cần quá kích động, chuyện này Uyển Thanh quả thật có lỗi, làm phụ thân, ta cũng không thể trốn tránh trách nhiệm, hôm nay mọi người đều ở nơi này, Dạ huynh, Ba mỗ bồi tội với ngươi.

Nói xong Ba Đài liền đứng dậy chắp tay, hết sức có thành ý.

Nói thật, Dạ Côn tình nguyện nhìn bọn họ hung hăng càn quấy, cũng không muốn nhìn thấy bọn họ nói xin lỗi như thế.

Chuyện này nói xin lỗi là xong?

- Dạ Tần, thật xin lỗi, đã cô phụ ngươi.

Ba Uyển Thanh hướng phía Dạ Tần âm u nói ra, ánh mắt mang theo thỉnh cầu tha thứ.

Nhưng đó là không có khả năng.

Dạ Tần đột nhiên cười khẽ một tiếng, lập tức chắp tay với phụ mẫu:

- Cha, mẹ, con ra ngoài đi dạo một chút.

Cũng không đợi Dạ Minh và Đông Môn Mộng nói chuyến, Dạ Tần đã xoay người rời đi.

Dạ Côn vừa muốn đuổi theo khuyên bảo, không ngờ Ba Uyển Thanh còn đi trước một bước, Dạ Côn cũng không đi nữa, dù sao hai người có lời gì, nói thẳng với nhau là được.

Phan Bình Bình tựa hồ muốn đuổi theo, nhưng bị cha mình ngăn cản.

- Dạ Tần, chờ một chút.

Ba Uyển Thanh ở đằng sau kêu gào.

Dạ Tần đột nhiên dừng bước, không quay đầu lại:

- Còn có cần phải như vậy không?

Ba Uyển Thanh chậm rãi tới gần Dạ Tần, đi đến trước mặt Dạ Tần:

- Ta biết ta làm như vậy sẽ khiến ngươi đau lòng, ta cũng thường xuyên nghĩ đến, đến cùng mình đúng hay là sai.

- Đủ rồi, hiện tại nói những lời này có ích lợi gì?

Dạ Tần khẽ quát một tiếng, huyện Thái Tây quả thật là một nơi rất tốt, rời khỏi huyện Thái Tây, dường như mọi thứ đều thay đổi.

- Từ trước đến nay ngươi chưa từng dùng ngữ khí này nói chuyện với ta.

Ba Uyển Thanh đột nhiên nói.

Chuyện này khiến Dạ Tần cười ra tiếng:

- Đại ca nói rất đúng, ngươi không xứng với ta!

Nói xong Dạ Tần cũng không quay đầu lại, đi ra Dạ phủ.

Trước kia từng nghe lén phụ mẫu nói chuyện, nói Ba Uyển Thanh không xứng với mình, nhưng Dạ Tần muốn chứng minh, các ngươi đều sai, nhưng đến ngày hôm nay, y mới biết người sai chính là mình.

Đông Môn Mộng vẫn có chút không yên lòng, bảo Dạ Côn đi xem Dạ Tần.

Mà lúc Dạ Côn đi qua bên cạnh Ba Uyển Thanh, âm u nói ra:

- Ngươi sẽ phát hiện, quyết định ngu xuẩn nhất đời này của ngươi chính là phản bội đệ đệ ta.

Ba Uyển Thanh nhìn hai cái bóng lưng quen thuộc rời đi, ít nhất hiện tại nàng không hối hận, chuyện sau này có ai biết chắc được chứ. - Dạ huynh, nhớ tới trong nhà còn có việc, liền không bồi.

Ba Đài đứng dậy chắp tay nói ra, mượn cớ chuẩn bị đi.

Dạ Minh nhẹ gật đầu, từ tốn nói:

- Không tiễn.

Ba Đài cũng không nói gì, mà Phan Mệnh chắp tay rời đi.

Song khi người hai nhà rời khỏi Dạ phủ, Phan Bình Bình liền không nhịn được nói ra:

- Tại sao chúng ta lại phải ăn nói khép nép?!

Ba Đài ngửa đầu nhìn bóng đêm An Khang châu:

- Hiện tại ủy khuất là để đổi lấy tương lai mạnh mẽ.

- Chờ cha vào Thái Kinh, mọi chuyện đều sẽ được giải quyết dễ dàng.

Ba Uyển Thanh sau lưng ôn hòa nói ra, ngữ khí mang theo một loại sâu lắng.

- Vào Thái Kinh mới là bắt đầu.

Phan Mệnh lẩm bẩm một tiếng, Thái Kinh không phải một chỗ tốt, nhưng lại cực kỳ hướng tới, thật khiến người ta mâu thuẫn không thôi.

Ba Uyển Thanh cũng không có đi theo Ba Đài về nhà, mà là theo chân Phan Bình Bình trở về Phan phủ, chỉ cách mấy con đường, dù sao đều ở trong thành đông.

Đúng thật là ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.

Một bên khác, hai huynh đệ rời khỏi khu dân cư thành đông, đi tới chợ phía đông phồn vinh.

Toàn bộ chợ phía đông nằm ở trung ương đông thành, chiếm một phần ba diện tích đông thành, từ đó có thể thấy chợ phía đông lớn đến bao nhiêu.

Mà ở An Khang châu, chợ phía đông cũng thuộc loại phồn vinh nhất, hơn nữa bên cạnh chợ phía đông lại là khu quý tộc ở, vô cùng thuận tiện.

Hai huynh đệ vừa đi vào chợ phía đông, nhưng nếu như muốn đi đến chỗ náo nhiệt ở trung ương, vậy sẽ rất lâu.

Trừ phi hôm nay ngủ ở bên ngoài.

Bất quá cho dù ở ngoài rìa, cũng cảm giác được một cỗ khí tức An Khang châu.

Ở giữa mỗi ngôi nhà đều có treo đèn lồng đỏ, một mực kéo dài, ngẩng đầu liền sẽ thấy một biển đỏ rực, chiếu sáng cả con đường. Ở bên ngoài các cửa hàng còn có treo đủ loại đèn lồng đỏ, đây cũng là một loại tập tục, hy vọng việc buôn bán của mình có để may mắn.

Sớm nghe nói tiết Khánh Nguyên ở An Khang châu rất náo nhiệt, năm nay đã có thể tận mắt thấy.

- Uống rượu hay là tìm người đánh nhau, đại ca cùng ngươi.

Dạ Côn một bên trêu ghẹo nói, muốn giúp Tần ca vui vẻ.

Phải biết, Côn ca ta còn chưa từng chọc thê tử vui vẻ, rõ ràng đệ đệ ngươi còn lớn hơn thê tử ta.

- Đi hoa lâu.

- ......

Dạ Côn trực tiếp mộng bức, đệ đệ lại muốn đi hoa lâu uống hoa tửu, trời ạ... chuyện này phải làm sao.

- Đệ đệ, không phải đại ca nói nhiều, nhưng vì Ba Uyển Thanh mà đi hoa lâu, thật...

- Đại ca, ta đã qua lễ thành nhân.

- Chúng ta tìm quán rượu uống rượu, không say không về, như thế nào.

- Đi hoa lâu, nếu đại ca không đi, vậy quên đi.

Nhìn biểu tình của đệ đệ kìa, chỉ sợ đại ca vừa quay người lại, ngươi liền sẽ khóc đi.

Được rồi được rồi, đệ đệ cũng là thảm từ nhỏ đến lớn, hiện tại nón xanh đều đã đội lên, không phải chỉ là đi hoa lâu uống hoa tửu thôi sao?

Thân là một nam nhân, nên đi nhìn một chút.

Được rồi, kỳ thật Côn ca ta cũng cảm thấy rất hứng thú, hoa lâu hẳn là một nơi rất thú vị đi.

- Đệ đệ, chờ một chút, chúng ta không có tiền, đến chỗ mẫu thân xin chút tiền đã.

Dạ Côn cảm thấy mình trở về liền nói, mẫu thân, chúng con muốn đi hoa lâu, không có tiền, cho chút đỉnh đi.

Sau đó biểu lộ của mẫu thân nhất định sẽ rất phong phú.

- Như thế không phải càng kích thích sao?

- ......

Xem ra đệ đệ thật điên rồi.

Nhưng bây giờ phải ép cục điên này ra, bằng không giấu ở trong lòng, sau này sẽ điên thật.

Dạ Côn từng thấy một câu ở trong sách, "bất nhập an khang lâu, tòng vị lai an khang" (chưa vào hoa lâu ở An Khang châu thì không thể nói mình đã từng đến An Khang châu được).

Rõ ràng hoa lâu ở An Khang châu cũng là một loại đặc sắc.

Khó trách cha thích hoa lâu như vậy, dẫn đến mẫu thân vừa nghe đến hai chữ hoa lâu này, liền sẽ bạo tẩu, nhịn không được đánh cha.

Cha lão nghiệp chướng.

- Đệ đệ, ngươi nhìn xem chỗ này như thế nào?

Dạ Côn chỉ một gian tiểu hoa lâu ở bên cạnh, bên trong đèn đỏ đằng đẵng, mấy vị cô nương ngồi trong phòng đang cười với ngươi.

Dạ Côn làm sao cảm giác, tràng diện này giống như đã từng quen biết.

- Đại ca, thấy hoa lâu kia không?

Dạ Tần chỉ một tòa hoa tháp cao mười trượng..

Trong lòng Dạ Côn chấn động, buổi tối hôm nay Tần ca quả thật muốn phát tiết, hoa lâu này vừa nhìn liền biết là loại vô cùng tốn kim tệ kia rồi.

Đệ đệ thật biết chơi a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau