TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Có tóc thật rất quan trọng

Oán linh nhìn đầu trọc trước mặt, đầu trọc kia tựa hồ lóng lánh kim quang, phảng phất thấy phía sau đầu trọc có một cái vầng sáng màu vàng óng, loại cảm giác thiêng liêng thần thánh kia không thể nào chạm tới.

Nói cho cùng vẫn là thực lực Côn ca cường hãn, hiện tại cho dù nói phân có mùi thơm, oán linh đều sẽ gật đầu.

Dạ Côn buông oán linh ra, mang theo nụ cười từ ái nói:

- Kiếp sau dự định trở thành nam nhân hay nữ nhân?

Oán linh nghe xong sững sờ, chuyện này còn có thể chọn ư? Đây cũng quá lợi hại đi,

- Ta... nữ nhân có thể không có ngựa, có thể không có tu vi, có thể không có phòng ở Thái Kinh, nhưng mà nam nhân thì khác. Nam nhân phải tu luyện, nam nhân cần có Bạch Vũ Mã, nam nhân phải đứng vững trước áp lực cực lớn, nam nhân phải hăng hái chiến đấu vì vinh quang cả một đời.

Dạ Côn nghe xong không khỏi nhẹ gật đầu, lời nói này không sai, nữ hài tử chỉ cần dung mạo xinh đẹp là được rồi.

Tỉ như hai thê tử của mình, ngoại trừ biết yêu mình ra, cái gì cũng không biết, đúng là rất đau đầu.

Dạ Tần nghe xong cảm động sâu sắc, oán linh xem như đã thể hội chân lý nhân loại, mặc dù làm nam nhân khó, nhưng nếu lăn lộn tốt, vậy sẽ vinh quang cả một đời.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nhẫn nhịn nghẹn miệng, đây là ngụy biện.

- Cho nên, ngươi quyết định trở thành một tên nam nhân, quang tông diệu tổ?

Dạ Côn hào sảng nói.

Oán linh kiên định nói ra:

- Không! Ta muốn trở thành nữ nhân.

Mọi người:......

Đối với một oán linh mà nói, sự tình nó nhìn thấy nhiều lắm, làm nam nhân quá mệt mỏi, phải gánh lấy rất nhiều trọng trách.

- Ách... là lựa chọn tốt, yên tâm đi, chỉ cần có mộng tưởng, liền sẽ thực hiện được.

Dạ Côn vỗ vỗ đầu oán linh, cũng may Không Hư hôn mê bất tỉnh, bằng không thấy hình ảnh như vậy, lại sẽ nghi vấn bản thân.

- Cảm ơn.

- Không cần cảm ơn.

- Đi đầu thai đi.

- Được rồi.

- Ta niệm pháp siêu độ, ngươi hãy đi đi.

- Cảm ơn ca ca.

Dạ Côn từng đọc qua một vài đoạn kinh siêu độ trong thư tịch, mặc dù không biết có tác dụng hay không, nhưng vẫn niệm thử.

Dù sao lừa chết người ta, cũng rất ngượng ngùng.

Chỉ thấy trong thân thể tiểu nữ hài bay ra một đạo lục sắc oán linh, mọi người nhìn sang, đó là một cọng cỏ...

Cỏ đều có thể tu luyện thành yêu ư?

Dưới một số sự trùng hợp quả thật có thể.

Chỉ thấy oán linh khom người, lục mang đại thịnh, sau khi lục mang tiêu tán, một cái Linh Hạch màu lam chậm rãi rơi xuống mặt đất.

- Xong rồi.

Dạ Côn phủi tay, quay đầu nhìn về phía mọi người.

Chỉ thấy mọi người một mặt kinh hãi nhìn Dạ Côn, Côn ca đã ưu tú đến mức làm người giận sôi.

Thế mà có thể lừa oán linh đến mức tự sát.

- Phu quân, thời điểm ngươi siêu độ, cực kỳ giống cao tăng.

Diệp Ly che mặt, kinh hô một tiếng.

- Đúng đó, sau này phu quân đừng niệm nữa.

Dạ Côn quyết định, chờ đến An Khang châu liền dạy các nàng tu luyện, tránh cho các nàng rảnh rỗi không có việc gì, thảo luận chuyện không có tóc này.

Phong Điền một mặt sùng bái, tâm tình vào giờ khắc này vô phương ví von:

- Côn ca, trước kia ta cho rằng ngươi đã rất ưu tú, thế nhưng hôm nay mới phát hiện, sự ưu tú của Côn ca từ dưới kéo dài đến miệng, quá lợi hại!
- Côn ca, ngươi chính là hy vọng của huyện Thái Tây chúng ta.

Nguyên Chẩn hiện tại đã điên cuồng sùng bái Côn ca, nhưng cũng không thể ngăn cản ý nghĩ vẽ con rùa lên trên đầu Côn ca của bọn họ, dù sao có thể vẽ con rùa ở trên đầu Côn ca, đây chính là hành động vang dội Huyền Nguyệt đại lục a.

- Đại ca, lợi hại!

Dạ Tần đã quen nhìn đại ca ưu tú, giơ ngón tay cái lên, chẳng qua trong lòng vẫn có chút mất mác, đại ca quả thật ưu tú, khoảng cách giữa mình với đại ca vẫn đang không ngừng kéo dài.

Dạ Côn vịn huynh đệ của mình, cười nói:

- Không có đệ đệ ủng hộ, đại ca cũng không có cái lá gan kia.

- Đại ca nói đùa.

Dạ Côn chọc chọc cái bụng của đệ đệ, tiểu tử ngươi hiện tại cũng bày ra bộ dáng này.

Nhan Mộ Nhi đột nhiên vẫy vẫy tay với Dạ Côn:

- Phu quân, tới đây ~

- Làm sao vậy?

Dạ Côn đi đến tò mò hỏi.

Bẹp một tiếng.

Dạ Côn ngơ ngác che mặt, mình bị thê tử hôn trộm!!! Trời ạ!!!

Người xung quanh cũng thấy choáng, Côn tẩu chính là chủ động như vậy, Côn ca thật có phúc nha.

Diệp Ly mém chút tức chết, hồ ly tinh thế mà dùng tới chiêu này! Mình cũng không thể thua!

Bẹp ~

Dạ Côn hai tay che mặt, các nàng thế mà...

Các nàng thế mà ở trước mặt mọi người trộm hôn mình, còn không có được mình cho phép ~

Chưa từng thấy qua nữ hài tử Thái Kinh nào chủ động như thế, chẳng lẽ các nàng là ngoại tộc sao...

Dạ Tần lộ ra nụ cười mừng rỡ, theo mấy ngày nay có thể thấy được, các tẩu tẩu rất thích đại ca.

Nghĩ tới đây, Dạ Tần dần dần sa sút.

- Côn tẩu trâu bò, ra sức ~

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền lập tức uốn éo, Côn ca thế mà đỏ mặt thẹn thùng, ha ha ha... Lúc mọi người ở đây cười toe toét, một đạo âm thanh nghiêm nghị bỗng nhiên vang lên.

- Này! Yêu nghiệt nơi nào!

Chỉ thấy thuyền trưởng cuối cùng xuất hiện, từ trên xuống dưới bao bọc cực kỳ chặt chẽ, sợ lưu lại khe hở có con muỗi bay vào.

Lúc thuyền trưởng thấy Linh Hạch màu lam trên mặt đất, sắc mặt dưới mũ giáp cứng đờ, lập tức khẽ quát một tiếng:

- Thế mà đã bị thu phục, bằng không nhất định trảm ngươi một kiếm!

Đám người Dạ Côn phát hiện, Không Hư là loại người hết sức dối trá kia, thế nhưng thuyền trưởng này, cũng rất tự luyến a.

Theo thuyền trưởng đi vào, người ngoài cửa cũng dần dần đi vào quan sát, thế mà phát hiện Linh Hạch.

Oán linh vừa rồi thế mà bị tên đầu trọc này thu!

Thậm chí đều không nghe thấy xao động gì, chuyện này sao có thể? Ngũ Quái Khu Ma Nhân đều không được, đầu trọc còn trẻ như vậy thế mà lại làm được.

Thật chẳng lẽ chuyên nghiệp như vậy sao? Còn trẻ mà tu vi đã cao như thế, quả thật khiến người ta sợ hãi không thôi

Nhìn lại Ngũ Quái Khu Ma Nhân một chút, đã thổ huyết ngất đi, đúng là nghiệp chướng.

- Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên! Khâm phục!

Thuyền trưởng chắp tay với Dạ Côn nói ra.

Dạ Côn cũng không biết vị thuyền trưởng này có ý gì, đành chắp tay nói ra:

- Khách khí.

- Không biết tiểu huynh đệ biết bói toán hay không?

Thuyền trưởng tò mò hỏi.

Dạ Côn linh cơ khẽ động, cười nói:

- Thân là một vị Khu Ma Nhân chuyên nghiệp, bói toán là môn học bắt buộc.

- Như thế rất tốt, mời tiểu huynh đệ dời bước, thức ăn ngon rượu ngon đang chờ.

Dạ Côn lên tiếng cười một tiếng, rất là hào sảng:

- Rượu ngon thức ăn ngon không quan trọng, quan trọng là muốn bói cho thuyền trưởng một quẻ.

Mọi người:......

Nhưng vào lúc này, cô gái nhỏ thăm thẳm tỉnh lại:

- Mẹ ơi...

- Con của ta.

- Mẹ ơi, con mệt quá, con muốn ngủ.

- Nghe lời, mẫu thân dẫn con trở về rồi đi ngủ.

Phu nhân ôm hài tử đến trước mặt Dạ Côn:

- Cao tăng, cám ơn ngươi đã cứu con của ta, rất cảm ơn ngươi.

Dạ Côn rất không rõ ràng, Không Hư ngươi gọi cao nhân, đến nơi này của ta liền gọi cao tăng.

Chẳng lẽ không có tóc lại quan trọng như vậy sao?

- Đại nương khách khí, mau chóng dẫn hài tử về nghỉ ngơi đi.

Dạ Côn gạt ra nụ cười, hay là mình mang tóc giả nhỉ.

- Đại ca ca, cám ơn ngươi, về sau tóc sẽ dài.

Đồng ngôn vô kỵ a...

Chương 117: Côn thức trang bức pháp tắc

Ngay cả thuyền trưởng ở bên cạnh cũng cười nói:

- Tiểu huynh đệ tuổi còn trẻ đã xuống tóc, chứng tỏ khổ tu đại thành, bởi vì cái gọi là người trọc sẽ biến mạnh, ít nhất mấy người lợi hại ta gặp qua, đều không có tóc.

Thuyền trưởng vừa mới nói xong, mấy người xung quanh liền nghị luận ầm ĩ, đều đang bàn luận chuyện không có tóc này.

Mặt Dạ Côn đều đen.

Thuyền trưởng ý thức được Dạ Côn rất để ý chuyện tóc tai, vừa rồi là mình đường đột:

- Tiểu huynh đệ, thật ngại quá, nơi này quá ồn, đến phòng ta đi.

- Mời thuyền trưởng dẫn đường.

Dạ Côn âm u nói ra, nếu không phải thê tử quá đói, Dạ Côn ta có thể đi theo ngươi à, cho dù từ trên phi thuyền nhảy xuống, cũng sẽ không ăn một chút thức ăn của ngươi.

Gian phòng của thuyền trưởng quả thật là nơi xa hoa nhất, lúc này ở trên bàn dài đã chất đầy thức ăn.

- Phu quân, ăn chút rau xanh đi, đừng mãi ăn thịt, miệng se có mùi.

Nhan Mộ Nhi một bên xoa xoa khóe miệng Dạ Côn, Diệp Ly ở bên cạnh gắp thức ăn cho Côn ca.

Nhìn lại Nguyên Chẩn cùng Phong Điền một chút, hai người chưa từng ăn qua món ăn mắc như vậy.

- Đừng khách khí, bao ăn no.

Thuyền trưởng lên tiếng cười nói, những người này không dối trá, theo tướng ăn liền có thể nhìn ra, rất chân thực.

Chẳng qua thuyền trưởng cũng rất hiếu kỳ, tiểu trọc đầu này lợi hại như vậy, sao lại không có tiền ăn cơm?

Nhìn cái đầu trọc kia, thuyền trưởng lập tức liền ý thức được, đây nhất định là một loại khổ tu.

Người trẻ tuổi bây giờ, vì tu luyện, thế mà ngay cả tóc cũng không cần, đúng là quá liều mạng.

Thế nhưng cưới được hai vị thê tử cực kỳ mỹ lệ, đúng là khiến người ta hâm mộ không thôi.

- Thuyền trưởng thịnh tình khoản đãi, chúng ta liền không khách khí.

Nguyên Chẩn chắp tay, nói không rõ ràng.

- Không có việc gì không có việc gì, ăn thoải mái.

Vừa mới nói xong, thuyền trưởng liền bưng một cái nồi cơm lớn ra.

Mọi người nhình thấy liền giật mình, đúng là ăn thoải mái nha.

Cũng không lâu lắm, cổng liền vang lên tiếng đập cửa.

- Ta đi mở cửa.

Thuyền trưởng vô cùng sảng khoái, đứng dậy liền đi mở cửa, không có một chút cao ngạo.

- Ngươi tới làm gì?

Dạ Côn nghe thấy thuyền trưởng nói chuyện mang theo một chút ghét bỏ.

- Nhớ ngươi.

Nghe thấy âm thanh này, Dạ Côn sững sờ, âm thanh này không phải Nguyệt Trúc kia sao?

Ngàn vạn lần không nghĩ, bà chủ kia thế mà có quan hệ với thuyền trưởng, xem tình huống này, hình như bà chủ thích thuyền trưởng, mà thuyền trưởng lại không thích bà chủ, đúng là rất thú vị.

- Ta đang chiêu đãi khách nhân.

- Ta mới vừa nghe nói, cố ý ghé thăm ngươi một chút, có bị thương hay không?

- Thụ thương? Đời này đều khó có khả năng.

- Lại khoác lác.

- Uy uy uy, ta còn chưa cho ngươi tiến đến...

Dạ Côn nhìn thấy Nguyệt Trúc đi vào, Nguyệt Trúc cũng nhìn thấy Dạ Côn, vẻ mặt cũng không có kinh ngạc.

Vừa rồi bên ngoài nghe nói, là đầu trọc giải quyết oán linh, cho nên lập tức liên tưởng đến tên đầu trọc kia, thật đúng là hắn.

- Trùng hợp như vậy, bà chủ.

Dạ Côn khẽ cười nói.

Nguyệt Trúc cố nặn ra vẻ tươi cười:
- Đúng vậy, quả là trùng hợp.

Diệp Ly nhẹ nói ra:

- Không phải bà chủ đang ăn cơm với một vị có tiền ư? Nhanh như vậy?

Thuyền trưởng khẽ cau mày.

Nguyệt Trúc thầm nghĩ cô gái này hèn hạ.

- Chẳng qua là có chút chuyện cần làm nên nói chuyện.

Nguyệt Trúc giải thích nói.

Diệp Ly không có hỏi tới, loại nữ nhân này, không phải chưa từng thấy qua.

Dạ Côn hướng phía thuyền cười dài nói:

- Ăn xong rồi, nếu không chúng ta bắt đầu đi?

- Rất tốt, mời tới bên này.

Ở trong phòng thuyền trưởng, bên ngoài còn có một cái ban công nhỏ, bày biện mấy chỗ ngồi, lúc này có thể ngắm trời sao.

Quả thật rất biết hưởng thụ.

- Mời.

Mọi người cũng không tiếp tục ăn cơm nữa, đi theo Côn ca để làm gì? Đó chính là để nhìn Côn ca trang bức thế nào.

Tục xưng.

Côn thức trang bức pháp tắc.

Nguyệt Trúc tò mò hỏi:

- Ngươi muốn hắn làm gì?

- Bói toán.

- A! Bằng vào hắn?

- Có vấn đề?

- Ta thấy hắn chỉ là một tên lừa gạt mà thôi.

- Nguyệt Trúc, nếu còn nói vị tiểu huynh đệ này như thế, mời ngươi từ nơi này nhảy xuống.
Thuyền trưởng không vui nói ra, ánh mắt thậm chí phát lạnh.

Nguyệt Trúc không dám nói gì, thành thật đi theo sau lưng thuyền trưởng, xem ra vị thuyền trưởng này không đơn giản.

Dạ Côn một bên cũng rất tò mò thân phận vị thuyền trưởng này, Nguyệt Trúc trước đó biểu hiện cường thế như vậy, sao ở trước mặt vị thuyền trưởng này lại e ngại như thế?

Ban công nhỏ làm bằng gỗ, xung quanh không có rào chắn, chỉ có một tấm bàn gỗ nhỏ, bốn cái ghế.

Dạ Côn và thuyền trưởng song song ngồi xuống, những người khác đều đứng ở bên cạnh, ngay cả Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng như thế.

Ngày thường trêu đùa Côn ca thì không sao, dù sao người bên ngoài cũng không biết, lúc này chỉnh phu quân, đó chính là ở trước mặt người ngoài tự làm xấu mặt, nữ nhân thông minh hiểu rất rõ.

Không đợi hai người nói chuyện, Nguyệt Trúc liền lạnh giọng nói ra:

- Ngươi biết người ngồi đối diện ngươi là ai không?

Thuyền trưởng giơ tay lên:

- Nguyệt Trúc, loại chuyện thân phận này là chuyện nhỏ, đừng như vậy.

Mọi người làm sao cảm giác, vị thuyền trưởng này hận không thể nói ra, là ngượng ngùng nói sao?

Dạ Côn khẽ cười một tiếng, nhìn thuyền trưởng nói ra:

- Lông mi thuyền trưởng mang theo vẻ thong dong, nhưng nếu như quan sát tỉ mỉ, còn kẹp lấy một cỗ khí tức lăng lệ, nhìn như không câu nệ tiểu tiết, nhưng mỗi một hành động đều mang hàm nghĩa khác nhau, chỉ sợ là do hoàn cảnh sinh hoạt dẫn đến.

- Có chút thú vị, tiếp tục.

Thuyền trưởng nhìn Dạ Côn, hai mắt sáng lên.

- Bà chủ hôm nay tính là gặp qua, rất là cường thế, bà chủ hung hăng như vậy ở trước mặt thuyền trưởng lại như là mèo nhỏ, liền khiến người phải suy nghĩ, cộng thêm khẩu khí của bà chủ vừa rồi, thân phận thuyền trưởng khẳng định bất phàm.

- Thuyền trưởng phi thuyền đều là do Thái Kinh một phương khâm điểm, tổng hợp những phỏng đoán này lại, thuyền trưởng rất có thể là người của hoàng thất, là hoàng tử cũng không chừng.

Dạ Côn cũng cảm thấy công phu chém gió của mình càng ngày càng lợi hại, dĩ nhiên đây cũng không phải là hoàn toàn chém gió, chỉ là phỏng đoán bình thường mà thôi.

Thuyền trưởng đột nhiên cười một tiếng:

- Lần đầu tiên nhìn thấy tiểu huynh đệ, ta cũng cảm thấy tiểu huynh đệ ngươi không tầm thường, quả thật như thế. Tiểu huynh đệ có thể đoán thử xem, vì sao ta lại tới làm thuyền trưởng?

Thuyền trưởng nói lời này, xem như thừa nhận thân phận của mình, chuyện này khiến mọi người hơi sững sờ, thật đúng là cái hoàng tử à?

Dạ Côn nhẹ nói ra:

- Mặc dù ở chung với thuyền trưởng không lâu, nhưng cảm giác thuyền trưởng không làm bộ, thân là một vị hoàng tử, loại tính cách này rất dễ đắc tội với người, tới nơi này làm thuyền trưởng, hẳn là bị Thánh Nhân phạt.

- Càn rỡ!

Nguyệt Trúc khẽ quát một tiếng.

- Nguyệt Trúc! Ngươi còn nói thêm câu nữa, ngươi liền nhảy xuống cho ta!

Thuyền trưởng gầm thét một tiếng, hoàng uy trên thân lập tức bùng nổ.

Nguyệt Trúc hơi hơi nghiêng thân:

- Thất lễ.

Lúc thuyền trưởng nhìn về phía Dạ Côn, y lại nở nụ cười:

- Tiểu huynh đệ đúng là cao minh, không biết còn tưởng rằng là do hoàng huynh ta phái tới.

- Nếu thế còn cần an bài một cái biến cố oán linh đến phối hợp mới được.

- Ha ha ha, ta thích ngươi.

Dạ Côn:......

- Có chút trực tiếp, hai vị đệ muội đừng nghĩ nhiều, ta vẫn rất bình thường.

Thuyền trưởng vui đùa nói ra, loại tính cách này cũng quá có lực tương tác đi.

Dạ Tần cảm thấy đại ca lại bắt đầu, ngay cả hoàng tử Thái Kinh đều có thể gặp, trời ạ...

- Tự giới thiệu một chút, ta tên Trưởng Tôn Thản, là cửu hoàng tử đương thời.

Chương 118: Phong mang của lão cha luôn làm bạn với ngươi

Đám người Dạ Côn hơi kinh ngạc, ra cửa chưa đến mấy ngày, liền gặp một vị hoàng tử, đúng là không nghĩ tới.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cảm thấy, cho dù Côn ca gặp Kiếm Đế cũng là chuyện bình thường.

- Còn không biết tục danh của tiểu huynh đệ?

Trưởng Tôn Thản khẽ cười nói.

- Dạ Côn, đây là đệ đệ Dạ Tần, đây là thê tử của ta Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, còn có đồng môn Phong Điền cùng Nguyên Chẩn, đây là tôi tớ Đông Tứ và Đát Từ.

- Hạnh ngộ.

Trưởng Tôn Thản chắp tay với mọi người, bộ dáng rất dễ gần.

Thế nhưng y lập tức tò mò hỏi:

- Dạ Côn, ngươi có quan hệ gì với Thái Kinh Dạ gia không?

- Phụ thân Dạ Minh.

Dạ Côn cũng không biết cụ thể, dứt khoát báo ra tên của cha, lăn lộn ở bên ngoài, hy vọng tên cha có thể có chút tác dụng.

Nghe thấy hai chữ Dạ Minh, Trưởng Tôn Thản rõ ràng dừng lại một chút, sau đó thì thào nói ra:

- Người ta khâm phục không nhiều, Diêm Vương chính là một người trong đó, không ngờ hôm nay đụng phải hai đứa con của Diêm vương, quả thật quá may mắn, cha của các ngươi năm đó là đệ nhất nhân ở Thái Kinh, cuồng đến nỗi ngay cả Thánh Nhân cũng không để vào mắt, lúc ấy ta còn nhỏ, nhưng đều muốn làm tiểu đệ của Diêm Vương.

Đậu xanh, không ngờ năm đó cha ngưu bức như vậy, thế nhưng vừa nghĩ tới hôm nay, vẫn là thôi đi.

Cha bị mẫu thân áp chế gắt gao, bây giờ đang ở trong nhà, dùng ngữ khí bá đạo nhất hô sợ.

Đúng là nghiệp chướng.

- Cửu hoàng tử nói đùa.

Dạ Côn cười nói.

- Dạ Côn, ta không có nói đùa, nếu ngươi ở Thái Kinh năm đó, liền sẽ không nghĩ như thế, ngươi biết năm đó Thái Kinh lưu hành câu nói gì không? Chính là "Ninh tố Diêm Vương đệ, bất nhập hoàng đương quan" (Thà làm tiểu đệ của Diêm Vương, còn hơn vào triều làm quan).

Trời ạ, cha còn có đoạn lịch sử phong quang như thế, giấu thật là sâu a.

Dạ Minh không nói cũng là có dụng ý, mình nói không có cảm giác, bọn nhỏ đi ra, tự nhiên có thể nghe thấy truyền thuyết phong quang của lão cha.

Mặc dù cha không có ở bên cạnh các ngươi, thế nhưng bức mang vẫn gia trì như cũ.

- Năm đó các cô nương ở Thái Kinh điên cuồng mê luyến cha các ngươi, ngay cả Thánh Nhân cũng muốn gả công chúa cho, đáng tiếc cha các ngươi...

- Thế nào?

Dạ Tần vội vàng hỏi, vì sao năm đó cha rời khỏi Thái Kinh, y quả thật không biết. Lúc trước Dạ Côn nghĩ là bởi vì Thần Kiếm, xem ra ở trong này còn có nguyên nhân khác.

- Lúc ấy có một vị nữ tử tới Thái Kinh, cũng chính là mẫu thân các ngươi, nàng hoàn toàn chiếm lấy tất cả phong mang, vào ở Tĩnh Tâm Viên, vô số đệ tử quý tộc Thái Kinh tiến đến bái phỏng, ngay cả hoàng tộc cũng giống như vậy, đương nhiên cha các ngươi cũng không ngoại lệ.

Dạ Côn và Dạ Tần cảm giác, hôm nay thu hoạch rất lớn, thế mà có thể nghe thấy chuyện cũ của cha và mẫu thân, bọn họ hoàn toàn không biết gì cả.

- Sau đó cha và mẫu thân liền ở cùng nhau rồi?

Dạ Tần tò mò hỏi.

- Cha mẹ các ngươi cũng không có ở chung nhanh như vậy, thậm chí cha ngươi còn bị cự tuyệt ở ngoài cửa.

Dạ Côn và Dạ Tần rốt cuộc hiểu rõ, nguyên lai cha có khuynh hướng tự ngược đãi, ngay từ đầu mẫu thân đã hung hăng cự tuyệt cha.

Không đúng, cha thường xuyên nói mẫu thân lúc trước rất ôn nhu, chẳng lẽ là giả?

- Sau đó thì sao?

Dạ Côn cũng nhịn không được đặt câu hỏi, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng rất tò mò, bởi vì công công (cha chồng) quá...

- Chuyện tiếp theo là ta nghe người khác nói, cha ngươi đêm đó liền đánh lén Tĩnh Tâm Viên, rất nhiều người nhìn thấy cha các ngươi sáng sớm ngày thứ hai mới rời đi.

Cái cằm của Dạ Côn và Dạ Tần đều sắp chạm đất, cha còn có thời khắc ngưu bức như vậy sao?

Thế mà ban đêm đánh lén mẫu thân, trời ạ, lá gan của cha lại mập như thế.

Phải biết, một nam nhân cùng một nữ tử chưa lập gia đình trong phòng qua đêm, đại biểu cho chuyện gì không cần nhiều lời, thanh danh nữ tử sẽ vì thế mà thay đổi.
- Về sau cha các ngươi thường xuyên đến Tĩnh Tâm Viên, thậm chí có đôi khi sẽ cùng mẫu thân các ngươi tản bộ ở Thái Kinh, cha các ngươi liền từ Diêm Vương biến thành Tình Vương, nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ này.

- Đám tiểu đệ của cha các ngươi có vài người có tham vọng lớn, thế nhưng sau khi cha mẹ các ngươi gặp nhau, cha ngươi liền quên hết những tham vọng kia, khiến các tiểu đệ rất bất mãn, nguyên bản cha hai người đắc tội không ít người, từ khi có mẫu thân các ngươi, đã hoàn toàn đắc tội với tất cả người ở Thái Kinh, vô cùng điên cuồng, ta cảm thấy cha các ngươi không nên gọi Diêm Vương, phải gọi là Phong Vương mới đúng.

- Cuối cùng Dạ gia ngồi không yên, ép cha các ngươi thành thật cưới công chúa, như thế mới có thể hóa giải một chút "hiểu lầm nhỏ", cha của các ngươi ngưu bức, ở trước mặt Thánh Nhân trực tiếp cự tuyệt công chúa, khiến Thánh Nhân mất hết mặt mũi, lập tức nổi giận muốn bắt lấy cha các ngươi.

- Thế nhưng mẫu thân các ngươi rất lợi hại, mang theo một vị thị nữ từ trên trời giáng xuống, tràng diện kia, hiện tại ta vẫn còn nhớ rõ, nhất là mẫu thân các ngươi, đúng là quá bá khí.

Trưởng Tôn Thản đào sâu câu chuyện, tất cả mọi người nghe nhập thần, ngay cả Nguyệt Trúc sau lưng cũng như thế, chuyện như vậy khẳng định sẽ không truyền ra.

- Nam nhân của ta! Chỉ có ta mới có thể thể động!

Trưởng Tôn Thản học ngữ khí của Đông Môn Mộng ngay lúc đó, thần tình kia, cmn quá tuyệt.

Dạ Côn và Dạ Tần nghe xong liền chấn động, mẫu thân quả nhiên xuất khẩu cuồng ngôn, lúc ấy sắc mặt của cha hẳn rất đặc sắc đi.

Thậm chí còn có thể cảm giác được lúc ấy cha có chút xấu hổ nữa.

- Mẫu thân các ngươi gia nhập, cha các ngươi liền điên cuồng, bộ dáng muốn bồi Thánh Nhân đến cùng, huyết tẩy hoàng cung, nhưng lúc này thương khung đột biến, một đạo kim mang bắn vào mi tâm của cha các ngươi, Diêm Vương lập tức hôn mê bất tỉnh ở trong ngực mỹ nhân.

- Các ngươi không nhìn thấy sắc mặt mấy người lúc đó đâu, bọn họ phảng phất thấy được thiên hàng chính nghĩa, chơi ngã cha các ngươi.

- Nhưng... sự thật chứng minh, cha các ngươi là người được Thần Kiếm chọn trúng, tràng diện lúc ấy, hiện trường lúc ấy, không hổ là Diêm Vương, Dạ Dương còn muốn đến cướp đoạt Thần Kiếm, nếu không phải cha các ngươi cực lực khống chế, chỉ sợ Dạ Dương đã bị đánh chết tại chỗ.

Hiện tại Dạ Côn cuối cùng đã rõ, Thần Kiếm chọn chủ, lúc ấy cha còn nói mình dùng mệnh đổi lấy, lại khoác lác...

Bất quá mình đã rất mạnh, tuyệt đối không nên bị Thần Kiếm chọn trúng a...

Thậm chí đều không dám ngẩng đầu nhìn lão thiên, sợ lão thiên tức giận, liền trực tiếp cắm Thần Kiếm vào trong cơ thể Côn ca ta.

Trong cơ thể Côn ca ta có chút phức tạp.

- Theo Thần Kiếm buông xuống, tràng diện cũng đại biến, bất quá gia chủ Dạ gia, gia gia của các ngươi có chút không biết xấu hổ, thế mà đòi cha các ngươi giao Thần Kiếm ra, lúc ấy ta còn nhỏ, bằng không đã xông qua nhổ nước miếng, lão già không biết xấu hổ.

- Cha các ngươi dĩ nhiên không giao, Thánh Nhân cũng không có cách, chẳng lẽ ép cha mẹ các ngươi huyết tẩy Hoàng thành sao, nếu như trực tiếp tha thứ, vậy hoàng uy không còn, cho nên hạ chỉ, lệnh cha ngươi kiếp này không thể bước vào Thái Kinh, từ đó về sau cha mẹ các ngươi liền biệt vô âm tín.

Sau khi Trưởng Tôn Thản nói xong còn chưa đã ngứa, phảng phất còn chìm trong dư vị năm đó, quá đẹp rồi.

Dạ Côn nghe xong cảm thấy đây chỉ là một mặt mà thôi, khẳng định còn có chuyện quan trọng hơn, chẳng qua là cửu hoàng tử không biết mà thôi, hoặc là không muốn nói...

- Đúng là không nghĩ tới, cha mẹ còn có chuyện cũ như thế.

Nhan Mộ Nhi kinh hô một tiếng.

- Cha của các ngươi có nhiều chuyện xưa lắm, trong khoản thời gian ngắn không thể kể hết được, chúng ta vẫn là tới bói toán đi.

Chương 119: Năm ngày không ra

Dạ Côn hít một hơi thật sâu:

- Không biết cửu hoàng tử muốn tính chuyện gì?

- Kỳ thật tính gì không quan trọng, chủ yếu là muốn kết giao với Dạ Côn ngươi một phen.

Trưởng Tôn Thản khẽ cười nói, cũng không đặt ra vấn đề khó khăn gì, bởi vì một khi thân phận đã bại lộ, tính gì cũng đều là chuyện tốt.

Thế nhưng Côn ca thì khác, hắn là người thành thật có sao nói vậy.

Dạ Côn chắp tay cười nói:

- Hôm nay có thể gặp cửu hoàng tử cũng là vinh hạnh của Dạ Côn ta.

- Không không không, là vinh hạnh của ta.

Diệp Ly trợn trắng mắt, phu quân còn nói người khác dối trá, mình ở đây cùng cửu hoàng tử lại thổi lẫn nhau.

Dạ Côn kỳ thật cũng không muốn, nhưng dù sao cũng là hoàng tử, mặt mũi vẫn phải cho, hơn nữa khi nãy còn mới ăn cơm của người ta xong.

- Dạ Côn lão đệ, lần này đến An Khang châu là muốn cầu học à?

Trưởng Tôn Thản dời chủ đề, cũng không thích tâng bốc lẫn nhau như vậy.

Nguyệt Trúc ngẩn người, cửu hoàng tử ngay cả xưng hô đều sửa lại, xem ra là muốn lôi kéo tên đầu trọc này.

Dạ Côn tựa hồ cũng rõ ràng một chút, cười nói:

- Đúng thế, ta cùng đệ đệ đều dự định đến Học Viện An Kinh ở An Khang châu học tập.

- Học Viện An Kinh à? Mấy năm gần đây quả thật không tệ, là một lựa chọn tốt, đáng tiếc lần này đến An Khang châu liền phải trở lại Thái Kinh, trừng phạt của ta xem như kết thúc, còn muốn tiếp xúc với Dạ Côn lão đệ nhiều một chút đây.

- Dạ Côn hoảng hốt, cửu hoàng tử nâng đỡ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nhẫn nhịn nghẹn miệng, tên tiểu trọc đầu này cũng quá biết diễn đi.

- Đừng kêu cửu hoàng tử, gọi ta Thản ca là được.

Thản ca...

- Nếu Thản ca đã nói như vậy, ta liền không khiêm tốn.

- Ha ha, phải như vậy mới đúng, nói chuyện phiếm nha, Nguyệt Trúc ngươi nói có đúng hay không.

Nguyệt Trúc ôn nhu cười nói:

- Thưa đúng.

Vừa rồi còn bắt người ta nhảy xuống đây.

- Thời cơ cũng không còn sớm, ta không quấy rầy Thản ca nghỉ ngơi.

Dạ Côn cũng dự định cáo từ, vẫn bớt tiếp xúc với hoàng thất thì tốt hơn, đừng để bị cuốn vào.

- Được, Dạ Côn lão đệ cứ thỏa thích hưởng thụ, tiêu phí trên thuyền đều tính ở trên người Thản ca.

Không đợi Dạ Côn nói chuyện, Diệp Ly sau lưng dịu dàng nói ra:

- Tạ ơn Thản ca.

Dạ Côn im lặng, Ly Nhi ngươi có phải gian tế đối phương phái tới hay không.

- Đệ muội khách khí, phải chiếu cố Dạ Côn lão đệ thật tốt.

Dạ Côn cười cười:

- Vậy chúng ta liền cáo từ.

- Được.

Trưởng Tôn Thản nhìn đám người Dạ Côn rời đi, cũng không có lập tức trở về phòng, mà là nhìn lên bầu trời đêm.

Mà cánh tay mềm mại của Nguyệt Trúc khoác lên trên vai Trưởng Tôn Thản:

- Cửu hoàng tử, hắn chỉ là một hài tử vừa mới ra khỏi nhà, ngài như thế có phải hơi quá...

- Hắn có một người cha tốt.

Nguyệt Trúc câm nín, đúng vậy...

- Lần này trở lại Thái Kinh, cửu hoàng tử phải cẩn thận một chút. Trưởng Tôn Thản ngáp một cái, đứng dậy chống đỡ cái lưng mỏi:

- Cẩn thận cái gì, khắp nơi đều cẩn thận, vậy cuộc sống không phải rất mệt mọi sao? Ta muốn đi ngủ, ngươi ra ngoài đi.

- Cần ta bồi không?

Nguyệt Trúc ôn nhu hỏi.

- Quên đi, ta cũng không muốn mở to mắt nhìn thi thể của mình, đúng không? Thiên Cơ?

Nguyệt Trúc phương tâm chấn động, giọng dịu dàng nói ra:

- Cửu hoàng tử nói chuyện gì?

- Không có gì, chẳng qua là bản hoàng tử tò mò, đến cùng ngươi có bao nhiêu thân phận, một ngàn loại ư?

Trưởng Tôn Thản quay đầu liếc mắt nhìn Nguyệt Trúc, lập tức đi vào trong phòng, lưu lại Nguyệt Trúc không có sắc mặt tốt.

Một bên khác, Dạ Côn dẫn hai thê tử về phòng, Nhan Mộ Nhi trực tiếp đi tắm, Dạ Côn phát hiện Nhan Mộ Nhi rất thích sạch sẽ.

- Ly Nhi, về sau chúng ta nên cách cửu hoàng tử kia xa một chút.

- Vì sao ~

Diệp Ly nũng nịu nói ra, đứng sau lưng Dạ Côn, dựa vào ôm lấy eo hổ của hắn.

Dạ Côn than nhẹ một tiếng, hai nữ nhân này, đúng là cái gì cũng không hiểu.

- Tên cửu hoàng tử kia trở mặt quá nhanh, trước đó còn đang giáo huấn Nguyệt Trúc, quay đầu liền có thể cười, loại người này có thể bán nàng không chút lưỡng lự.

- Người ta biết sai rồi, phu quân đừng tức giận có được không ~

Trong lòng Diệp Ly yêu kiều hừ một tiếng, ta đương nhiên biết, chẳng qua là tìm một chút phiền toái cho ngươi mà thôi, còn trách ta, quỷ hẹp hòi ~

- Vậy nàng nhất định phải nhận trừng phạt.

Dạ Côn nghiêm túc nói ra.

Diệp Ly khiếp sợ, trừng phạt??????

Tiểu trọc đầu biến thái này, ngươi muốn làm gì?!

Nhưng mà Diệp Ly phát hiện mình sai... Dạ Côn nói tới trừng phạt, chính là cùng hắn đánh cờ.

Còn có thể vui sướng làm phu thê hay không!

Đã nói là trừng phạt mà? Bất quá Diệp Ly rất nhanh liền biết, đây là trừng phạt trên tinh thần.

- Phu quân, ngươi khi dễ người ta ~

- Hắc hắc ~

Lúc này Nhan Mộ Nhi rốt cuộc tắm xong, lau tóc đi ra, Diệp Ly phảng phất nhìn thấy cứu tinh:

- Phu quân, để Mộ Nhi muội muội đến bồi ngươi tiếp đi, Ly Nhi cũng đi tắm một cái, bằng không thì phu quân ngửi không thoải mái.

- Thật hiểu chuyện.

Dạ Côn không thể không khoa khoa Diệp Ly, Diệp Ly rất muốn gõ cái đầu trọc kia một thoáng.

Nhan Mộ Nhi một mặt mộng bức, còn không biết đã xảy ra chuyện gì.

- Mộ Nhi, tới ngồi.

Nhan Mộ Nhi thành thành thật thật tọa hạ:

- Làm sao vậy phu quân?

- Đánh cờ.

- Được.

Nhan Mộ Nhi đang lo không có cơ hội trả thù, vậy trước tiên ngược phu quân ngươi mấy bàn, sư phụ đã dạy qua thứ này.

Dạ Côn phát hiện, Diệp Ly không thế nào biết, thế nhưng Nhan Mộ Nhi lại rất tinh thông, thực lực bất phàm.

Chuyện này đúng là rất thú vị, nhất là trông thấy dáng vẻ nghiêm túc đánh cờ của Nhan Mộ Nhi, thật xinh đẹp, lúc nữ hài tử nghiêm túc, biểu tình kia rất có mùi vị.

Thời điểm Diệp Ly đi ra, thế mà không nghe thấy Nhan Mộ Nhi phàn nàn cái gì, thậm chí còn tập trung tinh thần cùng phu quân đánh cờ.

- Phu quân, không còn sớm, mau lên giường nghỉ ngơi đi.

Diệp Ly cảm thấy đã đến lúc đi ngủ, gần đây rất thích tựa ở bên cạnh phu quân ngủ, nữ hài tử cho dù mạnh hơn, cũng cần một bờ vai, loại cảm giác này trước kia chưa từng có.

- Ly Nhi, nàng đi ngủ trước đi.

- Đừng quấy rầy chúng ta đánh cờ.

Diệp Ly nhẫn nhịn nghẹn miệng, thì thào nói ra:

- Tùy cho các ngươi.

Nói xong liền đi đến trên giường nằm xuống.

Chỉ không cách nào ngủ, thỉnh thoảng nhìn một chút.

Đột nhiên ý thức được một chuyện, đây chính là cơ hội chung đụng với phu quân.

Mình thế mà không muốn, nhường cho Nhan Mộ Nhi!

Trời ạ! Đều sắp bị mình xuẩn khóc...

Cho nên Diệp Ly lập tức rời giường, ngồi ở bên cạnh nghiêm túc học tập, mình không thể bại bởi con hồ ly tinh này.

Mấy ngày kế tiếp.

Dạ Tần phát hiện đại ca cùng tẩu tẩu thế mà đóng cửa không ra.

Ngẫm lại cũng đúng, đại ca vừa mới thành hôn, hai vị tẩu tẩu lại xinh đẹp như vậy, có thể hiểu cho đại ca.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền lần nữa cảm thán, Côn ca lại có thể năm ngày không ra khỏi cửa, đúng là quá ưu tú.

Đông Tứ và Đát Từ ở trong lòng phỏng đoán, chẳng lẽ đây cũng là một loại phương thức tu luyện? Hai người liếc nhau một cái.

Trải qua năm ngày rèn luyện, Dạ Côn cũng phát hiện một chuyện, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi bắt đầu có trao đổi, thế mà bắt đầu thảo luận.

Mặc dù có chút không thực tế, thế nhưng các nàng có thể thật tình như thế, trong lòng hắn cũng rất vui vẻ.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi bị Dạ Côn ngược ròng rã năm ngày! Không chống nổi...

Chương 120: Phát tài, vinh hoa phú quý

Chuyện này khiến hai vị mỹ nhân buông xuống ân oán, bắt đầu trao đổi kỹ thuật, làm thế nào đánh bại Côn ca.

Ý nghĩ rất tốt, thế nhưng hiện thực lại vô cùng tàn khốc, sự thật chứng minh, cho dù hai người các ngươi cộng lại cũng không thắng nổi Côn ca.

- Cuối cùng đã tới...

Dạ Côn thở một hơi thật dài, ngắm nhìn đô thành khổng lồ phía trước. Ngoại trừ Thái Kinh ra, An Khang châu chính là đại thành xếp hạng thứ hai, cho dù hiện tại đứng ở trên phi thuyền, đều không thể xem hết toàn cảnh.

Nếu như so sánh với nhau, huyện Thái Tây chẳng qua là một gốc vắng vẻ ở An Khang châu mà thôi.

- Phu quân ~

Hai vị thê tử đứng bên cạnh nũng nịu hô.

Trời ạ, thê tử cũng quá dính người rồi.

- Đã năm ngày rồi, lúc này sắp đến, chúng ta đi chuẩn bị một chút đi.

- Ò ~

Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly bất đắc dĩ nói ra, lúc đầu muốn làm phu quân khó chịu, cuối cùng lại là hai người các nàng khó chịu.

Ở trên một đỉnh núi cách An Khang châu không xa, chính là cảng phi thuyền, dù sao cũng là đại thành xếp thư hai, nhân khẩu lưu động rất to lớn.

Cũng tỷ như hiện tại bọn người Dạ Côn sắp bị chen chết rồi, nhưng Côn ca vì không để thê tử ăn thiệt thòi, cho nên một tay ôm một người.

- Người ở đây cũng quá là nhiều đi.

Nguyên Chẩn nhịn không được cảm thán một tiếng, đoạn đường xuống núi tất cả đều là người.

Phong Điền cau mày:

- Cho tới bây giờ ta còn chưa thấy nhiều người như vậy, nếu như có thể tan biến một nửa liền tốt.

- Khẳng định ngươi nằm bên trong một nửa đó.

Nhan Mộ Nhi dịu dàng cười nói, ôm thật chặt cánh tay Dạ Côn.

- Côn tẩu ~

Nguyên Chẩn cười to nói:

- Phong Điền, công phu nũng nịu có tiến bộ.

- Nguyên Chẩn! Có phải muốn đánh nhau hay không?

- Được rồi được rồi, chờ tiến vào học viện, các ngươi thỏa sức đánh.

Dạ Côn khẽ cười nói, đối với sinh hoạt học viện cũng hết sức hướng tới, nhất định sẽ gặp phải những chuyện rất thú vị.

Dạ Côn ngẩng đầu liếc mắt nhìn phi thuyền, còn may cửu hoàng tử không có xuất hiện, làm hắn thở phào một hơi.

Mấy người xuống núi mất trọn một canh giờ, chủ yếu là quá nhiều người.

Ở dưới chân núi trên cơ bản đều là xe ngựa, dù sao nơi này cách An Khang châu nửa ngày lộ trình, ngồi xe ngựa là lựa chọn thoải mái nhất.

Đáng tiếc vẫn phải đi bộ.

Thật là khó.

- Đại ca, mặc dù chỉ là chân núi, nhưng ta cảm thấy nó còn náo nhiệt hơn cả huyện Thái Tây chúng ta.

Dạ Tần mang theo ánh mắt tò mò đánh giá.

- Hoàn toàn chính xác, bởi vì đây chính là An Khang châu.

Lúc này, một đạo âm thanh quen thuộc vang lên.

- Bán phát tài, vinh hoa phú quý.

Không biết vì sao, hiện tại Dạ Côn nghe thấy phát tài liền có hứng thú, phát tài còn có thể bán, trò lừa gạt này cũng quá thấp đi.

Hơn nữa âm thanh nghe rất quen.

Dạ Côn liếc mắt nhìn đệ đệ, hai huynh đệ đều có cảm giác như vậy. Tìm theo âm thanh, Dạ Côn và Dạ Tần rốt cuộc tìm thấy người, ngồi xổm ở dưới mái hiên, xung quanh đều là người, xem ra là đến mua phát tài.

- Đại ca, chính là y!

- Không ngờ ông chủ đã luân lạc đến mức phải đi lừa gạt...

Dạ Côn cũng không biết nói gì, đây không phải chính là ông chủ Kiếm Thư Phường huyện Thái Tây sao? Thiếu không ít tiền thuê nhà, bỏ của chạy lấy người...

Thế mà chạy đến nơi này.

Ông chủ cũng phát giác được ánh mắt của bọn họ, vừa ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy cái đầu trọc lóe sáng kia có chút chói mắt.

Tên đầu trọc này!!!

Hai huynh đệ khiến ông chủ nghĩ đến một đoạn nhân sinh kinh khủng nào đó, Dạ gia ác bá...

- Ông chủ, đã lâu không gặp.

Tha hương gặp cố nhân, cảm giác rất thân thiết nha.

Ông chủ hít một hơi thật sâu, tò mò hỏi:

- Các ngươi là ai?

Ta kháo, thế mà giả bộ không quen.

Tốt xấu gì cũng từng quen biết, có chút quá đáng nha ~

- Ông chủ, chúng ta tới mua phát tài.

Dạ Tần bên cạnh nói ra, kỳ thật lúc còn ở trong phi thuyền, trong lòng y đã rất căng thẳng, bên trong An Khang châu hoa lệ kia... có bóng dáng của nàng.

Ông chủ sao có thể quên Dạ Tần được, đừng tưởng rằng ngươi để tóc ta liền không nhận ra.

- Ông chủ, ngươi rốt cuộc bán hay không?

- Đúng đấy, chúng ta đang rất gấp.

- Đừng thừa nước đục thả câu, tranh thủ thời gian đi.

Người xung quanh không chờ được, bắt đầu kêu la.

Ông chủ lập tức cười nói: - Các vị đừng vội, phát tài ở chỗ ta rất đặc biệt, nhưng chỉ cần dùng đúng phương pháp, liền có thể hưởng phúc cả đời.

Hiện tại Dạ Côn cũng rất hứng thú, trong hồ lô của ông chủ rốt cuộc bán thuốc gì? Một quyển sách liền có thể phát tài rồi?

Chỉ thấy ông chủ mở sách ra, mang theo vẻ hưng phấn nói:

- Nhìn một chút! Trong quyển sách này đều là phu nhân nổi danh An Khang châu, đều là quả phụ, gia tài bạc triệu, ta còn tên và địa chỉ, chỉ cần chọn trúng mục tiêu, học giỏi phương pháp, vậy liền có thể ăn ở không cả đời.

Dạ Côn:......

Mọi người:......

Dạ Côn cảm thấy quá hoang đường.

Nhưng có vài người lại không nghĩ vậy, đây cũng là một loại biện pháp.

- Ông chủ, sách này bán thế nào?

- Vị lão ca này, không phải sách bán thế nào, mà là tin tức bán thế nào, đương nhiên, ta còn cung cấp kế hoạch tấn công, nhằm vào mục tiêu khác biệt, chế định kế hoạch khác biệt, xác xuất thành công lên đến năm thành!

- Ta báo danh!

- Ta cũng muốn ghi danh!

- Ta cũng muốn!

Đám người đột nhiên sôi trào, mọi người đến An Khang châu cũng vì muốn phát tài, làm rạng rỡ tổ tông, vừa mới xuống thuyền liền đụng phải chuyện tốt như vậy, đúng là lão thiên phù hộ.

- Đùng gấp, đừng gấp, từ từ sẽ đến.

Ông chủ vui đến mức không ngậm miệng được, tiền này dễ kiếm hơn lúc bán Kiếm Kỹ rất nhiều.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng im lặng, tranh thủ thời gian lôi kéo Dạ Côn đi, đừng nhìn mấy thứ không lành mạnh này, miễn cho bị làm hư.

Dạ Côn còn muốn với ông chủ hai câu, nói thế nào hiện tại kiếm tiền, cũng phải trả tiền thuê nhà trước đó chứ.

Bất quá ông chủ nhảy việc, đường cong có chút lớn.

Không biết Ngô Trì lão sư hiện tại làm gì, năm đó cũng là đột nhiên rời khỏi huyện Thái Tây, nhiều năm nay không có chút tin tức.

Thật lo lắng Ngô Trì lão sư có thể say chết ở một góc nào đó hay không.

Diện tích An Khang châu cực lớn, tả hữu kéo dài đạt đến vạn trượng. Ngay cả tường thành đều cao đến trăm trượng.

Trăm trượng là khái niệm gì? Dạ Côn từ xa đã nhìn thấy tường thành, toàn bộ tường thành đều làm bằng sắt mặt ngoài, đen kịt lộ ra một cỗ khí tức nghiêm nghị, ở trên tường thành cách mỗi mười trượng đều có vệ binh trấn giữ, nhìn xuống phía dưới.

Nghe nói ở An Khang châu, từ chợ phía đông đến chợ phía tây đi bộ phải mất mấy ngày... cưỡi ngựa thì nhanh hơn một chút.

Dạ Côn phát hiện đệ đệ có chút khác thường, cũng biết sắp có thể nhìn thấy Ba Uyển Thanh, trong lòng hết sức mâu thuẫn, không biết Ba Uyển Thanh rốt cuộc thế nào.

Nhưng Dạ Côn cảm thấy, đã nữ nhân kia có thể thay đổi, vậy chuyện gì cũng có thể làm.

Mấy người đi theo dòng người tiến vào An Khang châu rực rỡ.

Cửa thành phía tây là lối vào cảng phi thuyền, cũng vì tránh cho nhân khẩu quá tập trung.

Nhưng cho dù là thế, cửa thành lúc này cũng vô cùng hỗn loạn.

- Đều xếp hàng! Nói lại lần nữa xem! Xếp hàng!

Vệ binh trưởng tức giận quát.

Trong toàn bộ đội ngũ, có chín phần là người từ huyện khác tới, dĩ nhiên không hiểu quy củ.

Vệ binh trưởng mỗi ngày đều gặp phải chuyện này, nhịn không được nói nhỏ:

- Một đám người không biết trời cao đất rộng, An Khang châu há là nơi các ngươi có thể tới? Không quá một tháng các ngươi đều sẽ cút về nhà hết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau