TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Chúng ta rất chuyên nghiệp, xin yên tâm

Diệp Ly nghe xong lập tức liền hiểu:

- Phu quân, hôm đó y đi sớm, nguyên lai là bị bệnh.

- Hẳn là thế, xem ra là uống phải thuốc giả gì gì đó rồi.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, muốn hại Côn ca ta, không chết đã rất may mắn.

Hiện tại Dạ Chiếu còn đang nguyền rủa Côn ca, nếu không phải ngươi, buổi sáng hôm đó ta sẽ đến phòng của ngươi sao? Nếu như không tới phòng của ngươi, liền sẽ không uống chén canh trời đánh kia!

- Chuyện này ta cũng nghe thấy, người khác đều nói Dạ Chiếu không sống lâu nữa, hết thuốc chữa.

- Đúng là đáng tiếc, Kiếm Hoàng trẻ như thế cứ như vậy không còn.

- Đúng vậy, cho dù thực lực mạnh hơn thì thế nào, ở trước mặt bệnh tật cũng không chịu nổi một kích.

Dạ Côn cảm thấy lời nói này không sai:

- Ly Nhi, Mộ Nhi, nghe thấy không, về sau phải tu luyện thật tốt, như thế mới không có bệnh.

Ngươi mới có bệnh ~

Hai vị thê tử trợn trắng mắt, không để ý tới Côn ca.

- Hôm qua còn phát sinh một chuyện đại sự.

- Chẳng lẽ huynh đệ nói là Phan gia thông gia cùng Ba gia?

Dạ Côn nghe xong, sắc mặt biến hóa, nhìn về phía đệ đệ bên cạnh, quả nhiên vẫn là để ý, đệ đệ sao có thể không quan tâm.

- Phan gia liên thủ với Ba gia, thực lực tại An Khang châu không thể coi thường, nghe nói Ba Đài sắp thành châu trưởng nhiệm kỳ tiếp theo. Thậm chí còn được điều đến Thái Kinh nhậm chức.

- Còn không phải dựa vào nữ nhi lôi kéo Phan gia, đúng là tiểu nhân.

- Ngươi nói thế thì sai rồi, ta nghe nói tình cảm bọn họ rất tốt, từ nhỏ đã biết nhau, hơn nữa cũng đã có hài tử rồi, thành hôn cũng là chuyện đương nhiên.

Dạ Côn mộng bức, ngay cả hài tử đều có?

Dạ Tần cũng sợ ngây người. Đánh chết cũng không tin, Ba Uyển Thanh thế mà đã mang thai.

Kỳ thật ở trong lòng hai huynh đệ, Ba Uyển Thanh rất có thể là bị cha nàng bức bách, thế nhưng hiện tại xem ra, căn bản không có chuyện như vậy.

Dạ Côn hiện tại hận không thể tìm đến Ba Uyển Thanh, chất vấn nàng, ngươi đối xử với đệ đệ ta như thế?

Sắc mặt Dạ Tần sa sút, tê liệt ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, hai mắt vô thần.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền không nói gì, Ba Uyển Thanh kia khi còn bé thoạt nhìn rất nhu thuận, không ngờ đến An Khang châu, liền biến thành bộ dáng này.

Tần ca đừng nản chí, nhân sinh xanh một chút, sinh hoạt càng đặc sắc.

Xảy ra chuyện như vậy, đối với Dạ Tần mà nói thật sự là một sự đả kích không nhỏ, y ở huyện Thái Tây đau khổ chờ đợi, người khác sớm đã ở An Khang châu chàng chàng thiếp thiếp.

Mặc cho ai đụng phải chuyện như thế, trong lòng đều sẽ không dễ chịu.

Dạ Côn hít một hơi thật sâu, chuyện này nhất định phải hỏi rõ ràng.

- Bán tình báo! Liên quan tới chuyện văn thơ giữa Ngân Sắc Nam Nhân cùng Kim Sắc Nữ Nhân, một kim tệ!

Một tên nam nhân bỗng nhiên hô.

Dạ Côn cùng Diệp Ly nhướng mày, còn chuyện văn thơ, có chỉ có cừu hận mà thôi.
Hiện tại Dạ Côn vẫn có thể cảm nhận được hai cỗ Dị Hỏa tồn tại, Kim Sắc Nữ Nhân kia đủ hung ác.

- Phu quân ~

Diệp Ly nũng nịu hô, vẫn là tiểu trọc đầu thoạt nhìn dễ chịu, nhất là cái đầu trọc này, dưới ánh mặt trời quả thật sáng mù còn mắt.

- Ly Nhi, Mộ Nhi, các ngươi đi an ủi đệ đệ một chút, đừng để đệ đệ mất đi lòng tin đối với nữ hài tử, bằng không thì không xong.

Dạ Côn rất lo lắng cho đệ đệ, nếu bởi vì việc này mà đệ đệ không còn cảm giác với nữ tử, vậy làm sao nối dõi tông đường cho Dạ gia, dù sao mình là nhặt được.

Ta trù người làm đệ đệ tổn thường, đời này sẽ không mọc tóc.

- Phu quân yên tâm đi, ta và tỷ tỷ sẽ khuyên đệ đệ thật tốt

Dạ Côn lộ ra một cái biểu lộ ︽⊙_⊙︽.

Bảo hai người bọn họ đi an ủi, sẽ không khiến đệ đệ nhận thêm đả kích chứ.

Đệ đệ ngươi yên tâm đi, đại ca sẽ ủng hộ ngươi, đến lúc đó giúp ngươi trở thành nhân vật tiêu điểm toàn Đông U, khiến Ba Uyển Thanh kia hối hận chết luôn.

Hiện tại Dạ Côn xem như biết, nơi này có thể bán tình báo, chỉ cần đối phương cảm thấy có giá trị, như vậy thì sẽ cho tiền.

Đây là một loại phương pháp giao dịch thường gặp.

Mình có cần tới bán chút tình báo? Nói ví dụ như biết sự tình Ngân Sắc Nam Nhân? Kỳ thật tóc của hắn là giả.

Tình báo này có phải hết sức kình bạo hay không.

Haiz, chẳng qua nghĩ một chút để tự an ủi mà thôi.

Nhìn thê tử đang an ủi đệ đệ đáng thương, Dạ Côn thế nào cảm giác, đệ đệ càng ngày càng khó chịu...

Nguyên Chẩn và Phong Điền đang dùng ánh mắt đáng thương nhìn Côn ca, Côn ca, cho phần cơm ăn đi.

Dạ Côn liền nhìn về phía Đông Tứ và Đát Từ, bọn họ hẳn có không ít tình báo đi.

Cho nên Dạ Côn liền gọi Đông Tứ và Đát Từ đi qua. - Lão sư.

Đông Tứ và Đát Từ cung kính hô.

Dạ Côn ừ một tiếng:

- Các ngươi có tình báo gì không? Chính là loại có thể bán được thật nhiều kim tệ kia.

Đông Tứ và Đát Từ liếc nhau một cái, loại tình báo này bọn họ rất lâu rồi không đụng tới, dù sao tình báo chỉ có ích đối với kẻ yếu, cường giả căn bản không cần tình báo.

Đột nhiên, Đát Từ nhớ tới một chuyện, nhẹ nói ra:

- Lão sư, Thánh Nhân đương thời thật ra là con riêng, ngươi nhìn xem tình báo này có thể bán được bao nhiêu?

Dạ Côn:......

Tên đệ tử này, là cố ý muốn hãm hại lão sư ư, ngươi là muốn cho lão sư ngươi đi ăn nhà tù?

Nhưng vào đúng lúc này, một vị phu nhân mặc áo vải ôm nữ nhi năm tuổi vội vàng hấp tấp chạy vào:

- Các vị đại nhân, van cầu các ngươi cứu hài tử nhà ta.

Đối với phu nhân bất thình lình chạy vào, mọi người đều quay đầu nhìn thoáng qua, đại đa số người đều lựa chọn yên lặng, chỉ có một nam nhân tiến đến hỏi thăm.

- Đứa nhỏ này làm sao vậy?

Phu nhân phảng phất thấy được hi vọng, bắt lấy cánh tay nam nhân, xúc động nói ra:

- Đại nhân, hài tử của ta đã như thế mấy ngày, lúc đầu còn không có gì, thế nhưng càng ngày càng nghiêm trọng, bắt đầu nói mê sảng, điên điên khùng khùng, lúc lạnh lúc nóng.

Nam nhân quan sát nữ hài tử, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi đầy đầu, tay nhỏ nắm thật chặt, thời điểm nam tử muốn đụng vào, nữ hài tử đột nhiên mở to mắt, cặp mắt kia căn bản cũng không phải của tiểu hài tử.

Nam tử bị dọa lui lại mấy bước, trầm giọng nói ra:

- Trúng tà!

Dạ Côn nhìn về phía phu nhân, còn có cái đứa bé kia, khẽ cau mày.

Kỳ thật cũng không tính là trúng tà, mà là bị yêu vật quấn thân, ngoại trừ dã thú tiến hóa thành yêu, còn có một loại chính là tiến hóa thất bại tử vong, trở thành yêu vật oán linh, những vật này không có tính công kích thực thể, phải bám vào nhân loại mới được, chủ yếu là thu lấy tinh hoa, giành lấy cuộc sống mới.

Có thể nói là vô cùng tà ác.

Nhan Mộ Nhi đang an ủi Dạ Tần rõ ràng cảm giác được khí tức yêu loại, thế nhưng cỗ khí tức này khiến Nhan Mộ Nhi rất phản cảm.

- Khu Ma Nhân! Khu Ma Nhân! Van cầu các ngươi, các ngươi ai là Khu Ma Nhân, mau cứu hài tử của ta, ta dập đầu cầu xin các ngươi.

Phu nhân quỳ trên mặt đất, dập đầu bốn phía, tiếng vang kia làm người nghe tan nát cõi lòng.

Hài tử phát ra từng tiếng gầm nhẹ, phảng phất đang nói, ai dám tới!!

Khu Ma Nhân thật ra là một loại nghề nghiệp rất nguy hiểm, thu nhập còn thấp đến đáng thương, dù sao oán linh cũng chỉ phụ thể vào người bình thường, nhưng mà người bình thường có thể lấy ra bao nhiêu tiền, tuy loại mua bán này không ai muốn làm, nhưng cũng không có nghĩa là không có, chỉ là số lượng cực ít...

- Chúng ta chính là đoàn đội khu ma chuyên nghiệp.

Dạ Côn đỡ phu nhân dậy, an ủi.

Chương 112: Khu ma nhân

Phu nhân chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Côn, cái đầu trọc kia phảng phất bốc lên Phật quang, nhất định là cao tăng nhân tu vi cực... nếu như ra tay, nữ nhi sẽ có thể sống sót.

Nhưng xem xét cách ăn mặc của Dạ Côn, bà nghi ngờ nửa ngày, bất quá cũng nghe nói, tăng nhân tu vi cao không câu nệ tiểu tiết, nghĩ như vậy, phu nhân gắt gao bắt lấy cánh tay Dạ Côn, như là nắm lấy cây cỏ cứu mạng hô:

- Cao tăng, mau cứu con của ta...

Dạ Côn cả người cứng đờ.

Ngay cả Dạ Tần cũng đình chỉ khổ sở, hiện tại đại ca nhất định càng khổ hơn mình...

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi ngưng đọng một giây, sau đó phát ra tiếng cười êm tai, phu quân thế mà biến thành cao tăng.

Hai người các ngươi cười cái rắm, Côn ca ta biến thành cao tăng, các ngươi sẽ biến thành quả phụ.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền thật không muốn cười, dù sao hiện tại cần nhờ Côn ca, nhưng nghe thấy Côn ca biến thành cao tăng, thật sự là nhịn không được.

Đông Tứ và Đát Từ không cười, mà là nhìn cái đầu trọc của lão sư, đột nhiên linh quang lóe lên.

Lão sư để đầu trọc không phải không có đạo lý! Chẳng lẽ đây cũng là một loại phương pháp tu hành?

Cũng may được vị phu nhân này chỉ điểm một chút, bằng không căn bản không thể lý giải được dụng ý sâu sắc của lão sư, đầu trọc tượng trưng cho phật tính, hình như thật lâu lúc trước lão sư từng thiền ngộ qua, sau đó liền mất tích.

Một thân tóc dài óng mượt này của mình lại chính là chướng ngại trên con đường tu luyện.

Phải hiểu được lấy hay bỏ!

Đông Tứ và Đát Từ càng nghĩ càng thâm ảo, lão sư quá lợi hại. Đợi chút nữa trở về liền cạo đầu!

Ở trên con đường tu luyện, cho dù trọc cũng không có việc gì, đây là một loại cảnh giới lấy hay bỏ.

Lão tử ngay cả tóc đều có thể không muốn, còn có thứ gì có thể cản ta!

Hẳn chính là cái đạo lý này.

Dạ Côn hiện tại là ngổn ngang, nhưng chỉ sợ Dạ Côn không nghĩ tới, đại đa số Khu Ma Nhân đều là tăng nhân, làm việc thiện tích đức.

Nhưng vào đúng lúc này, xung quanh lại phát ra một mảnh cười vang.

- Khu Ma Nhân, ha ha ha...

- Bằng vào tiểu trọc đầu này cũng đòi làm Khu Ma Nhân, đừng nói giỡn.

- Khu Ma Nhân trẻ tuổi như thế, lão phu cũng là lần đầu tiên nghe nói.

- Người trẻ tuổi, vẫn nên ôm thê tử xinh đẹp về nhà sinh con đi, khu ma cũng không phải chuyện đùa.

Nói lời này chính là một người đàn ông trung niên, ăn mặc bình thường, thế nhưng trên cổ treo một chuỗi phật châu lớn chừng quả đấm.

Đương nhiên là có tóc.

Đông Tứ và Đát Từ lập tức muốn nổi bão, vấn đề lão sư không giải quyết được, đám phàm nhân các ngươi có thể giải quyết như thế nào?

Nhưng lão sư không có lên tiếng, mình cũng không dám làm loạn, nếu làm loạn lão sư khổ tu, đây chính là tội lớn.

Đối với người xung quanh nghi vấn, Dạ Côn có thể hiểu được, dù sao chỉ là ở trong sách nhìn qua.

Vừa rồi cũng là thấy không ai đứng ra, mình liền muốn thử xem, hài tử cũng rất đáng thương.

- Vậy kính xin vị tiền bối này tới khu ma.

Nếu Côn ca tức giận vì chút chuyện này, vậy cũng quá hẹp hòi rồi.

- Có chút nhãn lực. Nam tử đứng dậy, từ nơi hẻo lánh đi ra, toàn thân tản mát ra một cỗ khí tức cao nhân.

Đúng lúc này, một người ngồi ở bên cạnh kinh hô:

- Ngũ Quái Khu Ma Nhân!

Theo người này tiếng kinh hô, mọi người nhìn về phía bên hông nam tử, có năm đồng tiền, tượng trưng cho thực lực cùng phẩm đức.

Dạ Côn cũng chú ý tới, khó trách tự tin như vậy.

Khu Ma Nhân cũng có phân chia cao thấp, Khu Ma Nhân mới vào nghề trên thân không có đồng quái (Dịch: đồng tiền dùng cho bói toán), phải đi khu ma thu hoạch Linh Hạch oán linh, giao cho Khu Ma Hội, lại từ chỗ Khu Ma Hội ghi chép tích lũy, sau đó trải qua sát hạch tặng cùng đồng quái để bày tỏ thân phận.

Nhất quái thấp nhất, ngũ quái cao nhất!

Toàn bộ Thái Kinh, người có được thân phận ngũ quái cực ít, một bàn tay liền có thể đếm hết.

Bởi khi Khu Ma Nhân số lượng không nhiều, cho nên Khu Ma Hội chỉ có tại An Khang châu, dĩ nhiên Thái Kinh cũng có.

Hơn nữa Khu Ma Nhân rất được mọi người tôn kính, dù sao làm công việc này nguy hiểm rất lớn, tỉ lệ tử vong cực cao, còn không kiếm được đồ vật gì, nhiều nhất cũng chỉ là một cái thanh danh dễ nghe, được không bù mất.

Nhưng tục ngữ nói rất đúng, hành nghiệp trượng nhĩa đạt đến đỉnh phong, vậy đó chính là một loại biến hóa về chất.

Tựa như vị nam tử có được năm chiếc đồng quái trước mắt, thân phận vừa hiển lộ, người xung quanh liền một mặt kinh ngạc tán thán, biểu lộ vô cùng cung kính.

Ở bên trong phi thuyền thế mà có thể đụng phải Khu Ma Nhân lão làng như thế, đúng là quá may mắn.

Nam tử chắp tay hướng phía mọi người:

- Không nghĩ tới tại hạ điệu thấp như vậy, vẫn bị người khám phá, mọi người đúng là hảo nhãn lực.

Dạ Côn dứt khoát đứng ở bên cạnh thê tử, nhìn vị Ngũ Quái Khu Ma Nhân này trang bức.

- Không biết danh hiệu của cao nhân?

- Ta thích vấn đề này của ngươi.
Nam tử mỉm cười nhìn về phía người đặt câu hỏi.

- Tại hạ danh hiệu Không Hư.

Theo nam tử tự báo danh hiệu, mọi người liền hít sâu một hơi.

Nguyên lai là Không Hư công tử đại danh đỉnh đỉnh.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều trợn trắng mắt, luận trang bức, ta chỉ phục Côn ca.

Cũng chỉ có Côn ca mới có thể trang bức đến xuất thần nhập hóa, nhất là sau khi trang xong bức còn nói là ngoài ý muốn, vẻ mặt vô tội khia, thật muốn viết ở trên đầu Côn ca ba chữ to.

Trang bức phạm!

Dạ Côn cảm thấy cái danh hiệu này không tồi, lại nghĩ đến danh hào của mình, cảm giác...

Diệp Ly cũng giống như thế, Kim Sắc Nữ Nhân?! Ai lại lấy danh hiệu như thế chứ, quả thật cực kỳ quê mùa.

Nhìn người ta một chút xem, là Không Hư công tử đấy.

- Không ngờ ở đây còn có thể gặp được Không Hư công tử, đúng là hạnh ngộ."

- Nghe nói Không Hư công tử ở trong Khu Ma Hội xếp hạng lão nhị, có phải có việc này hay không?

Không Hư bóp phật châu trong tay, khẽ cười nói:

- Khu ma không có xếp hạng, chỉ có cứu người.

Mọi người nghe xong, phảng phất như được tẩy lễ:

- Không Hư công tử đức cao vọng trọng, là đám người phàm tục chúng ta thất lễ rồi.

- Không sao cả, dù sao tập tục như thế, Khu Ma Nhân chúng ta đi con đường là việc thiện, để phổ quang bao phủ toàn bộ Huyền Nguyệt đại lục.

Không biết người nào đột nhiên vỗ tay một cái, tất cả mọi người đều cùng vỗ tay, dẫn tiết tấu rất tốt.

Dạ Côn đều phải bội phục vị Không Hư này, rất biết chém gió, thế nhưng người có thực lực vô luận chém chuyện gì đều đúng cả.

Trong lúc Không Hư hưởng thụ tiếng vỗ tay của mọi người, nữ hài đột nhiên nhào về phía Không Hư, ánh mắt tản ra lục mang thăm thẳm, hàm răng trở nên bén nhọn vô cùng.

- Ở trước mặt Không Hư ta, chớ có càn rỡ!

Chỉ nghe Không Hư khẽ quát một tiếng, móc ra một tờ Linh Phù, hai ngón tay kẹp lấy rót đạo lực vào.

Linh Phù lập tức tản mát ra ánh sáng màu vàng kim, theo Không Hư hất lên, linh phù vững vàng dán chặt ở trên trán của nữ hài.

Nữ hài vừa rồi còn táo bạo không thôi trong nháy mắt an tĩnh lại, nhưng sắc mặt nhăn nhó, lộ ra vẻ cực kỳ thống khổ.

Dạ Côn nhìn thấy khẽ nhíu mày, trên sách nói qua, linh phù chia làm ba loại, loại công kích, loại phòng ngự cùng loại phụ trợ.

Mà mỗi một loại lại có mấy ngàn loại công hiệu, đầu tiên phải học được cách vẽ linh phù, linh phù có thể phát huy ra được tác dụng lớn nhất không, thì phải nhìn vào Linh Phù có vẽ tốt hay không, còn có chất lượng đạo lực rót vào.

Thiếu một cái cũng không được..

Đối với oán linh bình thường, dùng Linh Phù công kích là chuyện bình thường, thế nhưng vị Không Hư công tử này là Ngũ Quái Khu Ma Nhân.

Cho dù dùng Linh Phù phụ trợ cũng có thể thu diệt, đặc biệt là dùng Linh Phù phụ còn trở có thể giảm bớt thống khổ cho người bị phụ thể.

Chương 113: Vô sỉ

Trên sách đã ghi rõ, người bị khu ma sống không bằng chết, bởi vì đại đa số oán linh vào thời khắc này đều liều mạng hút lấy sinh mệnh túc chủ, nếu như dùng biện pháp cứng rắn, cho dù khu ma thành công, người được cứu cũng sẽ trở nên si ngốc, sống không được bao lâu.

- Ác Linh, còn muốn giãy dụa? Trấn Linh Phù!

Chỉ thấy Không Hư lần nữa móc ra một tờ Linh Phù, dán lên trên trán nữ, hai tờ Linh Phù gia trì, thân thể nữ hài tản mát ra ánh sáng nhu hòa, vẻ mặt bình tĩnh lại.

Đát Từ thấy thế thấp giọng nói ra:

- Kỳ thật ngay từ đầu dùng Trấn Linh Phù là được rồi, nữ hài này cũng sẽ không phải chịu đau khổ như vậy.

- Thôi đi, đây là diễn kỹ, nếu như ngay từ đầu dùng Trấn Linh Phù, như vậy sẽ quá dễ dàng, căn bản không thể hiển lộ ra thực lực của Ngũ Quái Khu Ma Nhân, dùng Linh Phù có tính công kích khiến Ác Linh nóng nảy, sau đó lại dùng Trấn Linh Phù, như thế mới có cảm giác đặc biệt.

Đông Tứ hơi bổ sung một chút, thân là đệ tử Vạn Ác Tông, y cũng sẽ không đi tra tấn một cô bé như thế.

Dạ Côn chỉ biết đại khái một chút, thế nhưng nghe hai tên này nói, lập tức liền cảm thấy khó chịu.

Nhất là nhìn thấy tiểu nữ hài xụi lơ ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt không có chút máu, có ai biết được vừa rồi nàng đã phải chịu thống khổ như thế nào, mà tất cả những thống khổ kia đều là vì "cao nhân" muốn "biểu diễn".

- Ồ, hai người các ngươi dường như biết rất nhiều đó.

Nhan Mộ Nhi bỗng nhiên dịu giọng hỏi.

- Phu nhân, chúng ta hiểu sơ, hiểu sơ...

Đông Tứ và Đát Từ rất điệu thấp, cung kính nói ra.

Diệp Ly nhẹ nói ra:

- Hi vọng cô bé kia không có việc gì.

Dạ Côn vỗ vỗ mu bàn tay của Diệp Ly:

- Sẽ không có chuyện gì.

- Không Hư công tử quả nhiên danh bất hư truyền, vẻn vẹn chỉ cần hai tờ Linh Phù là có thể tiêu diệt oán linh.

- Bội phục bội phục, hôm nay Không Hư công tử làm việc thiện, nhất định sẽ truyền khắp toàn bộ Thái Kinh.

- Khu Ma Nhân đúng là một nghề nghiệp vĩ đại.

Không Hư cười cười, các ngươi có lẽ không biết, kỳ thật Không Hư ta một tờ Linh Phù liền có thể giải quyết, chẳng qua là không có tính thưởng thức mà thôi.

- Các vị, việc rất nhỏ, mong rằng các vị đừng truyền đi, Khu Ma Nhân chúng ta luôn âm thầm làm việc, không ham danh tiếng.

Nghe Không Hư nói thế, mọi người xúc động không thôi, Khu Ma Nhân quả nhiên đều rất vĩ đại.

Nhan Mộ Nhi vểnh môi anh đào lên, lẩm bẩm nói:

- Ta đều muốn ói, người này đúng là biết cách giả vờ.

- Đúng vậy, dùng sự đau khổ của người khác đến trang bức, quá mất mặt.

Dạ Côn đến biểu thị phê phán.

Nhưng mà Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nghe xong cảm thấy, Côn ca à, thời điểm ngươi trang bức, tổn thương người khác còn ít sao...

- Cảm tạ cao nhân! Cảm tạ cao nhân cứu nữ nhi của ta, xin ngài hãy nhận một lạy này!

Một giới phu nhân cũng không biết nên làm cái gì, chỉ có dùng sức dập đầu ngỏ ý cảm ơn.

- Không được không được, mau mau xin đứng lên.

Không Hư vội vàng nói, nhưng lại không có động tác, không giống Côn ca đều sẽ đỡ lên.

Phu nhân chậm rãi đứng dậy, lấy ra một mai kim tệ:

- Xin cao nhân đừng ghét bỏ.

Đây chính là một kim tệ duy nhất của phu nhân, bà bán sạch mọi thứ trong nhà, mang theo hài tử đến An Khang châu tìm trượng phu.

- Ta sao có thể nhận được chứ.

Không Hư uyển chuyển nói ra. Phu nhân cũng là người biết chuyện, trực tiếp nhét kim tệ vào trong tay Không Hư.

- Ai nha, không được, không được.

Sau khi Đông Tứ nhìn thấy liền trầm giọng nói ra:

- Rất muốn đánh chết y.

- Ta cũng có cảm giác như vậy.

Đát Từ phụ họa một tiếng, thân là đệ tử của Từ Hàng thiên tôn, phải dùng lòng dạ từ bi, thế nhưng thấy cảnh này, bảo từ bi đi đớp phân đi.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều muốn đánh chết tên Không Hư này, đúng là dối trá đến một đỉnh phong, không ai bằng.

Mà tất cả mọi người lại cảm thấy y rất ngưu bức.

Trời ạ, những người này không mang theo não ra cửa ư?

Có đôi khi thanh danh chính là như vậy, mọi người sẽ chỉ để ý đến những phương diện tốt của ngươi, cho dù là hiện tại, đều cho rằng là phu nhân cưỡng ép đưa tiền, mà Không Hư công tử là bất đắc dĩ.

Nhưng vào đúng lúc này.

Một cỗ khí tức kinh khủng từ trong thân thể tiểu nữ hài tản ra, Không Hư liền sầm mặt lại.

Chuyện này sao có thể? Hai đạo Linh Phù áp chế, thế mà có thể xông phá?

Phu nhân cũng phát hiện tình huống dị thường của nữ nhi, lập tức hỏi thăm Không Hư:

- Cao nhân, hài tử của ta...

- Yên tâm.

Không Hư không muốn nhiều lời với phu nhân, tình huống hiện tại không phải chưa từng gặp qua.

Dạ Côn cũng từng nhìn thấy tình huống này trong sách, trong quá trình khu ma, có số ít oán linh sẽ đột phát dị thường, loại tình huống này không có ai có thể giải thích rõ ràng được.

Nhưng nếu như đã xảy ra, như vậy oán linh lúc này, chỉ sợ đã có thực lực Kiếm Hoàng.

Không Hư thầm mắng một tiếng, nếu như vừa rồi lập tức thu phục oán linh, làm sao lại xuất hiện chuyện như vậy được.

Mình quá chủ quan!
Loại tình huống này Không Hư đã gặp một lần. Lần đó sư phụ treo... thậm chí tình huống đều cực kỳ tương tự.

Ở đây có người bình thường, cũng có người tu luyện, nhưng chỉ cần có mắt liền có thể thấy, tiểu nữ hài phát sinh dị thường.

Phốc!

Chỉ thấy Linh Phù trên trán tiểu nữ hài bỗng nhiên dấy lên hỏa diễm, hóa thành tro tàn.

Lúc tiểu nữ hài mở hai mắt ra, trong mắt bắn ra một đạo tử vong ngưng thị, nói nhỏ một tiếng:

- Khu Ma Nhân!

Không Hư thật không dám khinh thường, bằng không thì kết cục hôm nãy sẽ giống như sư phụ, chết không toàn thây.

- Đồ yêu phù trận!

Không Hư trực tiếp xuất ra sát chiêu, năm tờ Linh Phù lập tức xuất hiện, vây quanh Không Hư, Linh Phù tản ra ánh vàng, phảng phất có thể hủy diệt tất cả tà ác.

Mọi người tranh thủ thời gian cách xa, không dám tới gần, muốn đi... thế nhưng cũng muốn thấy kết quả như thế nào.

Dù sao đây chính là cơ hội tốt ngàn năm có một.

Năm đạo Linh Phù tán ra bốn phía, trong nháy mắt đã bao vậy nữ hài lại

Xì xì xì...

Từng đạo lưu quang màu vàng kim từ trong Linh Phù bắn ra, tương giao cùng một chỗ, giống như từng cái xiềng xích khóa chặt tiểu nữ hài vậy.

Chỉ thấy tiểu nữ hài động đậy, Linh Phù liền bắn ra một đạo kim mang đánh tới cô bé.

Thấy tình huống như vậy, Không Hư hơi nhẹ nhàng thở ra, vấn đề không lớn.

Thế nhưng chuyện phát sinh kế tiếp lại khiến Không Hư lạnh cả người.

Chỉ thấy cô bé kia thế mà một phát bắt được năm tờ Linh Phù, vò thành một đoàn rồi nuốt vào bụng.

Âm thanh lốp bốp từ trong bụng tiểu nữ hài phát ra.

"Nấc ~" một đoàn khói từ trong miệng cô bé bay ra.

- Khu Ma Nhân, thực lực không tồi, nhưng vẫn thiếu một chút hỏa hầu.

Đáng chết! Làm sao bây giờ? Oán linh này tựa hồ còn đáng sợ hơn oán linh lần trước sư phụ đụng phải.

Mau nhớ lại xem lúc ấy giải quyết như thế nào...

Hình như... hình như có một nam nhân râu quai nón... không sai! Râu quai nón, bên cạnh còn có một nữ nhân phi thường xinh đẹp.

Lúc đó y đã làm gì nhỉ?

Nghĩ ra rồi! Y nói một câu nói...

Có tin ta đánh chết ngươi không!

Sau đó oán linh kia thế mà sợ, chủ động từ bỏ thể xác chạy. Cuối cùng hình như bị thuộc hạ của y thu thập sạch sẽ...

Nam nhân râu quai nón còn nói với mình một câu.

Người trẻ tuổi, sư phụ của ngươi lạc lối trên con đường trang bức, tuyệt đối đừng theo y.

Sau khi nam tử râu quai nón kia nói xong, lập tức bị nữ nhân bên cạnh nắm lỗ tai kéo đi.

Hiện tại chỉ có thể cược một lần!

- Có tin ta đánh chết ngươi không!

Không Hư gầm thét một tiếng.

Chương 114: Không hư công tử quá thảm

Không biết vì sao, sau khi Dạ Côn cùng Diệp Ly nghe xong liền liên tưởng tới mấy ngày trước.

Nói dọa ai không biết chứ.

Thế nhưng hiện tại đối mặt với loại tình huống này, nói như thế hình như có chút không đúng đi.

Ngay cả oán linh nghe xong đều bối rối một lúc, nhân loại trước mặt thật càn rỡ, thế mà còn mạnh miệng như vậy, còn muốn mặt không.

- Phu quân, Ngũ Quái Khu Ma Nhân này có thực lực gì?

Nhan Mộ Nhi giả bộ như cún con, tò mò hỏi.

Đối với vấn đề này, Dạ Côn cảm thấy mình phải cẩn thận trả lời.

- Căn cứ trên sách ghi chép, oán linh đột biến thực lực tăng vọt, đại khái có thể có được thực lực Kiếm Hoàng, dựa theo Ngũ Quái Khu Ma Nhân vừa rồi biểu hiện, ta đoán cũng là thực lực Kiếm Hoàng.

Kỳ thật Dạ Côn cũng là chuyên gia chém gió, dù sao đang ở trước mặt thê tử, bên cạnh còn có đệ đệ và đệ tử, phải tỏ ra rất lợi hại mới được.

Nhưng mà Dạ Côn nói không phải không có đạo lý, Không Hư quả thật có thực lực Kiếm Hoàng, kỳ thật phần lớn Kiếm Hoàng không có Bạch Vũ Mã, đều sẽ ngồi phi thuyền, dù sao ngự không phi hành không thoải mái, nếu như không có chuyện gì gấp thì phi thuyền là lựa chọn tốt nhất.

Diệp Ly cũng tò mò hỏi:

- Phu quân, thực lực kia phân chia như thế nào?

- Nữ hài tử các nàng quả thật phải tìm hiểu một chút, bằng không thì cái gì cũng không hiểu, Huyền Nguyệt đại lục chúng ta có hai loại phương thức tu luyện, một loại là Kiếm Đạo, hai là Pháp Đạo, tiến giai tuần tự la, Kiếm Đồ, Kiếm Sĩ, Kiếm Sư, Kiếm Vương, Kiếm Hoàng, Kiếm Tông cùng Kiếm Đế, Pháp Đạo cũng giống như thế, chẳng qua là kiếm đổi thành Pháp, thế nhưng tu luyện Pháp Đạo rất khó.

- Phu quân, vậy trên Kiếm Đế còn có cảnh giới nào không?

Diệp Ly hỏi lần nữa.

Dạ Côn dĩ nhiên biết là có, nhưng lại nói:

- Từ trong sách ghi chép, phía trên Kiếm Đế xác thực còn có, Thái Kinh chúng ta cũng từng xuất hiện qua Nguyên Tôn Kiếm Đế, đây chính là người sáng lập Thái Kinh, đáng tiếc đã ngã xuống rồi.

Diệp Ly nghe xong không nói gì, trong lòng âm thầm tính toán.

Nhan Mộ Nhi nũng nịu nói ra:

- Phu quân, vậy thực lực của ngươi là gì?

- Đại ca không tu luyện, không đúng... đại ca chỉ tu cầm kỳ thi họa.

Dạ Tần bên cạnh thay đại ca trả lời.

- A!

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi kinh hô một tiếng, sau đó thầm mắng tiểu trọc đầu xảo quyệt, rõ ràng có thực lực còn trang... giống như mình, quá xấu.

Dạ Côn sờ lên mũi, cũng không có nói rõ lí do.

Đông Tứ và Đát Từ lại tìm được tin tức mấu chốt mới, lão sư thế mà học cầm kỳ thi họa rồi?

Nghe đệ đệ lão sư nói, còn là chủ tu, trời ạ... mau mau ghi lại...

Mọi người ở đây nói chuyện trời đất, Không Hư công tử đã bị oán linh hung hăng ma sát, cả người đều sắp thăng thiên.

- Ngũ Quái Khu Ma Nhân cũng chỉ đến thế.
Oán linh mang theo nụ cười dữ tợn nói, khí tức ngày càng mạnh mẽ.

Ánh mắt Không Hư công tử quét ngang, chống ghế đứng lên.

- Nguyên bản không muốn bại lộ thực lực nhanh như thế. Thế nhưng hiện tại, là ngươi bức ta!

Vừa mới dứt lời, Không Hư công tử mãnh liệt chắp tay trước ngực.

Đạo lực bàng bạc đang ở điên cuồng vận chuyển, phi thuyền bị chấn động kịch liệt, Ngũ Quái Khu Ma Nhân tán phát khí tức Kiếm Hoàng, tất cả mọi người đều nhìn thấy.

Thuyền trưởng phun thức ăn trong miệng ra, một đường hùng hùng hổ hổ chạy đến, chuyến cuối cùng rồi mà vẫn có người kiếm chuyện.

- Phù Hóa Cảnh Long!

Chỉ thấy bốn phía xung quanh Không Hư bỗng nhiên ngưng tụa vô số Linh Phù, những tấm Linh Phù này đều do đạo lực biến thành, uy lực đương nhiên mạnh hơn loại dùng giấy bút vẽ rồi.

Không phải vạn bất đắc dĩ Không Hư thật không muốn dùng một chiêu này, dù sao quá tốn đạo lực, không nghỉ ngơi mấy tháng, căn bản không thể nào khôi phục lại được.

Đáng chết, sao hôm nay mình xui xẻo như vậy?!

Chuyện ngàn năm mới gặp một lần, mình và sư phụ liền đụng phải hai lần.

Nói ra người khác đều sẽ không tin.

Hai tay Không Hư nhanh chóng kết ấn, liên tục có đạo lực truyền vào bên trong Linh Phù, mấy tấm Linh Phù phảng phất như có sinh mệnh, bắt đầu chậm rãi di chuyển, dung hợp.

Không thể không thừa nhận một chuyện, chính là Không Hư kia quả thật rất cường hãn, ngưng tụ như thế rất hao tốn tinh khí thần, hơi không cẩn thận liền phí công nhọc sức, hơn nữa còn sẽ bị phản phệ lại.

Mọi người thấy Linh Phù dung hợp, dần dần hóa thành một đầu trường long màu vàng kim dài mười trượng.

Hình ảnh thần kỳ như thế, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ có đánh chết cũng không tin trước mắt xuất hiện rồng.

Toàn bộ Huyền Nguyệt đại lục, chỉ có truyền thuyết liên quan tới long, thế nhưng chưa một ai từng thấy qua Thần Long.
Cho dù Dạ Côn và Dạ Tần thấy đầu Thần Long này, ánh mắt đều lộ ra vẻ kinh ngạc, người này mặc dù trang bức, nhưng quả thật có thực lực.

Nhan Mộ Nhi cũng giống như thế, nghe sư phụ nói qua, trước kia Long cũng là yêu loại, nhưng tu luyện đến cực hạn, liền được nhân loại cúng bái...

Bây giờ thấy Thần Long được ngưng tụ ra, trong lòng cũng hết sức kinh ngạc thán phục, mặc dù là giả, thế nhưng long uy hiển lộ không thể nghi ngờ.

Diệp Ly lại tương đối bình tĩnh, rồng à... thấy nhiều rồi.

Nhìn xem kích thước, nếu như là rồng, thì cũng là một đầu ấu long, hình thể long thành niên rất to lớn.

Không Hư phảng phất thấy vinh quang đang vẫy chào mình, nếu như hôm nay thu phục được con oán linh này, danh hào của mình sẽ lần nữa vang vọng Thái Kinh.

Thứ bậc vạn năm lão nhị cũng sẽ tăng một ít.

"Gào!" Chỉ nghe Thần Long màu vàng kim phát ra một tiếng long ngâm, mặc dù là giả, nhưng long uy trong nháy mắt bao phủ mọi người, thân thể uy nghiêm kia phảng phất đại biểu cho chí cao, tất cả mọi người đều phải cúng bái.

- Oán linh, hiện tại cho dù ngươi cầu xin tha thứ, ta cũng sẽ biến ngươi thành tro bụi!

Oán linh có chút ngưng trọng, thậm chí ánh mắt xuất hiện một tia e ngại.

Thấy oán linh như thế, Không Hư lên tiếng cười to:

- Đi chết đi! Cặn bã!

Gào!

Thần Long mang theo uy áp hung tàn đánh tới, oán linh cảm giác thân thể đều không thể động đậy được, đối mặt với long uy, một tên oán linh yêu loại nho nhỏ căn bản không có cách nào ngăn cản.

Không Hư thấy thắng lợi đang mỉm cười với mình, ánh mắt tất cả mọi người đều ở trên thân Thần Long.

Thế nhưng vào đúng lúc này, một chiếc đũa đột nhiên từ bên ngoài bay vào, chuẩn xác không sai chọc thẳng tới trán của Không Hư.

Toàn thân Không Hư cứng đờ, cúi đầu nhìn về phía chiếc đũa rơi xuống, phía trên thế mà còn có cọng rau.

Phốc!

Không Hư đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, theo Không Hư bị đánh gãy, Thần Long hung mãnh trên không liền chậm rãi tiêu tán đi.

Tất cả mọi người đều bị biến cố bất thình lình chấn kinh.

- Là tên nào không biết sống chết! Không biết ta đang dùng cơm sao? Không biết quấy rầy người khác ăn cơm là một chuyện rất không lễ phép ư?

Hiện tại mọi người chỉ đang nghĩ, ngươi quấy rầy người khác chiến đấu, có phải càng không lễ phép hay không.

Dạ Côn đánh giá người này, ăn mặc có chút dã tính, khoác trên người da Hổ Điêu, cơ ngực cùng cơ bụng cứng rắn đều hiện hết ra ngoài.

Ăn mặc mát mẻ như thế, Dạ Côn rất ít gặp, dù sao ở huyện Thái Tây, tất cả mọi người đều rất kín đáo, nữ hài tử ngay cả cánh tay đều không để lộ ra kìa.

- Thuyền trưởng!

Không biết người nào kinh hô một tiếng, nói thật, đây là lần thứ hai trông thấy vị thuyền trưởng này, thậm chí có vài người còn chưa từng thấy qua.

Có thể nói, trong số nhiều phi thuyền như vậy, cũng chỉ có thuyền trưởng thuyền này không chịu trách nhiệm nhất, không chỉ làm thần long thấy đầu không thấy đuôi, làm việc còn rất không đáng tin.

Chương 115: Côn ca khu ma

Thuyền trưởng dùng một chiêu "Đũa công kích" chí mạng, mọi người ở đây đều lập tức yên tĩnh, ngay cả oán linh đều hết sức kinh ngạc.

Nếu không phải có tên đần độn này, khi nãy mình đã thật sự xong đời rồi.

Chỉ thấy thuyền trưởng vung áo choàng Hổ Điêu trên người lên, động tác thành thạo rất chuyên nghiệp, nếu như không vung mấy ngàn lần, tuyệt đối sẽ không vung ra được loại khí thế này.

- Lại dám động thủ ở trên địa bàn bản thuyền trưởng! Ta thấy ngươi chán sống rồi!

Thuyền trưởng lên tiếng quát, liếc tất cả mọi người.

Nhưng Dạ Côn làm sao cảm giác, thuyền trưởng này có chút... có chút gì ấy nhỉ, trong kẽ răng hình như còn có cọng rau, khóe miệng càng có chút... ai nha, trời ạ...

Chỉ thấy oán linh chậm rãi quay người nhìn về phía thuyền trưởng.

Thuyền trưởng sững sờ, lập tức nghĩa chính ngôn từ quát:

- Thân là một tên Kiếm Hoàng, thế mà lại khi dễ một đứa bé, đúng là khiến người ta đau lòng mà. Hài tử, ngươi không sao chứ?

Mọi người ngơ ngác nhìn thuyền trưởng tiến đến, thế mà ngồi xổm ở trước người oán linh, nhéo nhéo khuôn mặt oán linh.

Trời ạ!

Thuyền trưởng à, ngươi không nên xuất hiện thì tốt hơn, ngươi như thế sẽ không toàn mạng.

- Thuyền trưởng! Đây là oán linh! Vị vừa rồi là Ngũ Quái Khu Ma Nhân, đang khu ma!!!

Rốt cuộc có một công dân lương thiện nói tin tức quan trọng này cho thuyền trưởng biết.

Thuyền trưởng nghe xong dừng một chút, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của oán linh:

- Sớm biết ngươi là oán linh, ta đã không ra ngoài rồi, thật có lỗi, quấy rầy...

Mọi người:......

Oán linh từ trong kinh ngạc hoàn hồn, một tay đập tới.

Ầm!

Thuyền trưởng đáng thương lập tức bay ra, đụng văng bàn ghế bên cạnh, khiến cho khắp nơi bừa bộn...

Thuyền trưởng lung lay đầu, nhìn về phía Không Hư:

- Người kia, đừng thổ huyết! Mau nhanh chóng khu ma!!!

Không Hư căm tức nhìn thuyền trưởng, nói thật, nếu như phải lựa chọn giữa oán linh và thuyền trưởng, y sẽ chọn chém vị thuyền trưởng này trước

- Ngươi là nhân loại ngu xuẩn nhất ta từng gặp, quả thật cảm thấy bi ai thay nhân loại các ngươi.

Oán linh căm tức nhìn thuyền trưởng, chậm rãi đi đến chỗ của y, mà mấy người bên cạnh thuyền trưởng đã nhanh chân chạy trước.

Thuyền trưởng mang theo tâm tình nặng nề nói ra:

- Không ngờ xuất hiện oán linh, chẳng lẽ ở đây chỉ có một Khu Ma Nhân thôi sao?

Thuyền trưởng vừa dứt lời, ánh mắt tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Dạ Côn.

- Thuyền trưởng, nơi này còn một Khu Ma Nhân chuyên nghiệp khác!

Một người trong đó tranh thủ thời gian hô, mặc dù thoạt nhìn không đáng tin cậy cho lắm, thế nhưng hiện tại chỉ có thể lấy ngựa chết làm ngựa sống.

Thuyền trưởng nhìn về phía đoàn người Dạ Côn, lên tiếng hô:

- Khu Ma Nhân! Đứng vững, bản thuyền trưởng trở về lấy trang bị rồi tới giúp ngươi!!!

Nói xong, thuyền trưởng liền chạy.

Mọi người thấy thuyền trưởng chuồn đi, thầm nghĩ lưu lại chết là cái chắc, cho nên bọn họ đều chạy cùng một chỗ với thuyền trưởng.

Nguyên bản "Phòng Có Việc" nào nhiệt tưng bừng, thoáng cái đã hoàn toàn yên tĩnh.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền liếc nhau, Côn ca mặc dù ngưu bức, thế nhưng chỉ sợ oán linh không e ngại phong mang của Côn ca. Đợi thêm một lúc, nếu như Côn ca chảy máu, chúng ta liền tranh thủ thời gian chạy, đi gọi người.

- Đại ca! Để cho ta tới! Ngươi cùng tẩu tẩu chạy đi!

Dạ Tần gầm thét, keng một tiếng rút bội kiếm bên hông ra.

Nguyên Chẩn cảm thán, Dạ Tần đúng là rất nghĩa khí, thế nhưng Tần ca à, ngươi có nghĩ tới hay không, lúc này nhảy ra có chút xấu hổ a.

- Đệ đệ, để đại ca đến thử xem, nếu đại ca không được, ngươi lại đến.

Dạ Côn đương nhiên phải cho đệ đệ mặt mũi, đệ đệ từ nhỏ đã bị đả kích, nếu như cứ kéo dài, sợ rằng tâm linh sẽ bị thương.

Dạ Tần căm tức nhìn oán linh, lui ra phía sau mấy bước.

Không Hư ngã trên mặt đất thổ huyết đột nhiên cười nói:

- Đi nhanh một chút đi, oán linh này không phải ngươi có thể đối phó.

Dạ Côn nhìn về phía Không Hư công tử, người này mặc dù dối trá đến cực điểm, nhưng lúc này thế mà bảo mình đi, xem như còn có chút lương tâm.

- Ngươi nghỉ ngơi thật tốt đi.

Dạ Côn từ tốn nói.

Không Hư kinh ngạc một chút, chẳng lẽ mình nhìn lầm người này?

- Lại xuất hiện một tên nhân loại ngu xuẩn! Hơn nữa còn là một tên trọc, chỉ là không có mặc áo cà sa.

Đoán chừng oán linh đã gặp qua không ít đầu trọc, thế nhưng hồn nhiên không biết, câu nói này khiến cho vẻ mặt Côn ca có chút méo mó.

Lão bà nói mình đầu trọc coi như xong, oán linh ngươi thế mà dám gọi ta là đầu trọc

Không biết vì sao, oán linh thấy Dạ Côn đột nhiên trở mặt liền cảm thấy nặng nề, loại nhe răng cười này quả thật khiến nó lạnh cả người.

Côn ca lộ ra vẻ mặt như thế, nếu như đặt ở nơi khác thì vẻ mặt nhìn nữ hài tử này thật có chút quá mức.

Cũng may, Dạ Côn đưa lưng về phía mọi người, cũng chỉ có Không Hư nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo kia của Dạ Côn.

Tên này rốt cuộc là ai?

Dạ Côn chậm rãi đi đến bên cạnh oán linh, tay phải nhẹ nhàng khoác lên trên vai oán linh: - Ngươi vừa mới gọi ta là gì?

Lông mày oán linh xiết chặt, vai trái tựa như bị một ngọn núi lớn đè lại, toàn thân không có một chút khí lực nào.

Tên đầu trọc này!

Chỉ thấy Dạ Côn cũng đặt một cái tay khác lên, hỏi lần nữa:

- Gọi ta là gì?

Oán linh lập tức cảm thấy một loại khủng bố không hiểu kéo tới, còn khủng bố hơn con Thần Long kia gấp vạn lần.

- Ca ca...

Phốc!

Không Hư phung ra một ngụm lão huyết, triệt để hôn mê bất tỉnh...

Đây rốt cuộc là vì sao, tình huống năm đó cũng không khác hiện tại là bao...

Dạ Tần sợ ngây người, đại ca làm thế nào được? Vì sao oán linh lại gọi như vậy...

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền thất thần một thoáng, lập tức hô:

- Côn ca trâu bò! Côn ca, ta yêu ngươi ~

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi biết tiểu trọc đầu điệu thấp, nhưng không thể không biểu hiện ra bộ dáng sùng bái.

Đông Tứ và Đát Từ khẽ nhíu mày, lại cảm nhận được một loại tu luyện khác của lão sư.

Rõ ràng lão sư có thể nhẹ nhàng giải quyết hết, nhưng lão sư hết lần này tới lần khác không làm như vậy, mà lại lựa chọn cách làm vô cùng mịt mờ, để cho người khác không biết.

Đừng nhìn nói thì nhẹ nhàng, nhưng bắt tay vào làm lại rất khó, đây là một loại khảo nghiệm trí nhớ.

Oán linh đúng là không may, người nào không gặp, hết lần này tới lần khác lại gặp trúng Côn ca, nếu như vừa rồi bị Thần Long nhất kích miểu sát, như vật sẽ chết rất dễ chịu.

Vẻ mặt Dạ Côn dần dần bình thường lại, trầm giọng nói ra:

- Không sai, dưới ánh mắt nhân từ của ta, ngươi rốt cuộc bỏ đi sự đề phòng.

Toàn thân oán linh đều đang run rẩy, đó là ánh mắt nhân từ sao? Rõ ràng chính là tử vong ngưng thị! Đầu trọc đáng chết, không biết xấu hổ! Nhân loại ti bỉ!

- Ta đang hỏi ngươi đấy, tiểu muội muội.

Dạ Côn dĩ nhiên vẫn phải giả bộ, dù sao thê tử không biết thực lực của mình.

Nhìn một chút xem!!! Còn ánh mắt từ bi, lại bắt đầu uy hiếp người kìa!!!

- Ân, ta ở dưới ánh mắt nhân từ của ca ca nhận rõ bản tính của mình.

Dạ Côn nhẹ gật đầu:

- Không sai, có thể hiểu được như thế, nói rõ bản tính ngươi còn có thể cứu được, kiếp sau có thể đầu thai làm người.

- Thật?

Oán linh nghi ngờ hỏi, có ai không muốn kiếp sau đầu thai làm người chứ.

- Dĩ nhiên, thân là Khu Ma Nhân chuyên nghiệp, ta sẽ không gạt người ngươi.

Dạ Côn thâm tình nói ra.

Đát Từ chợt phát hiện, lão sư thay đổi... trước kia lão sư có thể nói chết người, hiện tại lão sư thế mà lừa dối chết người không đền mạng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau