TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tình huống không ổn

Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng tựa hồ cũng có thể cảm giác được chút gì đó.

Nam hài tử làm sao có thể không có lòng tranh cường háo thắng, trước kia để bọn nó trong nhà chơi đùa, không cần đi tranh chút gì đó, hiện tại đi tư thục, khẳng định sẽ có khác biệt.

Bất quá đứa nhỏ Côn Côn này từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, Tần Tần lại bình thường hơn rất nhiều.

Nếu như Dạ Côn biết trong lòng mẫu thân đang suy nghĩ gì, khẳng định cũng có chút buồn bực, lời này có gì gì, làm như Dạ Côn ta không được bình thường vậy.

Sau khi ăn xong, Dạ Côn cùng Dạ Tần cùng đi đến sân sau.

- Đệ đệ.

Dạ Côn khoác tay lên bả vai Dạ Tần, bộ dáng chúng ta là hảo huynh đệ, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, thế nhưng vẫn luôn là có phúc Dạ Côn hưởng, gặp khó Dạ Tần chịu.

Dạ Tần mấp máy môi một cái, Dạ Côn nhìn thấy tựa như tiểu hài tử đùa nghịch tính tình, hò hét thật lớn là được rồi.

- Ai nha, đừng nóng giận, đại ca sai có được hay không.

Dạ Côn mang một khỏa thành tâm nói ra, dỗ tiểu hài hắn thật đúng là không có kinh nghiệm.

- Đại ca ngươi không sai.

Tiểu tử này làm sao giống như cô nương thế.

- Vậy đệ đệ muốn thế nào mới tha thứ cho đại ca đây?

Dạ Tần mấp máy môi một cái, chậm rãi nói ra:

- Chỉ cần đại ca thừa nhận là được rồi.

- Thừa nhận cái gì?

Dạ Côn hết sức nghi hoặc.

- Thừa nhận được đệ nhất.

Đậu xanh, đệ đệ lại muốn ta thừa nhận sự tình phiêu miểu kia.

- Ta...

Dạ Côn còn muốn giải thích một chút, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của đệ đệ, xem ra chỉ có thể nói lời nói dối thiện ý.

- Được rồi được rồi, đại ca thừa nhận.

- Hừ, vậy tại sao đại ca lại lừa gạt đệ đệ.

Tiểu tử này còn phiền phức hơn cả cô nương.

Thấy đại ca khó mà mở miệng, Dạ Tần thầm nói:

- Có phải đại ca sợ đệ chịu đả kích hay không, cho nên mới nói ra như vậy, thế nhưng đệ muốn cho đại ca biết, đệ không cần đại ca nhường.

Da đầu Dạ Côn đều tê dại, cái quỷ gì thế này, không hiểu thấu cầm hạng nhất, làm sao cảm giác muốn chết a.

- Về sau đệ nhất định sẽ siêu việt đại ca.

Dạ Tần nắm thật chặt tay nhỏ, tuổi còn nhỏ đã có mục tiêu nhân sinh, đó chính là siêu việt đại ca.

Nhìn bóng lưng đệ đệ trở về phòng, Dạ Côn cảm giác thật không tốt, đây quả thực là ly gián tình cảm huynh đệ a.

Không có biện pháp, chỉ có thể dùng tuyệt chiêu.

Dạ Côn cũng đi tiến vào bên trong gian phòng, dù sao hai huynh đệ cùng ngủ một phòng.

Màn đêm buông xuống Dạ Côn đi vào không bao lâu, bên trong liền vang lên tiếng cười to của Dạ Tần.

- Đại ca, ngứa a...đừng như vậy...

- Đệ đệ, thú vị không.

- Đại ca ngươi khi dễ người.

- Hắc hắc...

Ngày thứ hai, hai huynh đệ đi theo sau lưng Trương Thiên Thiên, vừa nói vừa cười, chuyện ngày hôm qua đều quên hết.
Nhìn một vài kẻ có tiền ngồi xe ngựa tới, hai huynh đệ đã không còn hâm mộ, Dạ gia chúng ta cũng có xe ngựa, chẳng qua là điệu thấp, không lấy ra mà thôi.

Kỳ thật nguyên nhân chân chính là, con ngựa kia không còn.

Đi vào bên trong tư thục, Dạ Côn đã nhìn thấy tranh mình vẽ, thật được treo lên, đặt ở chính giữa, còn kí tên.

Côn ca ta quả thật không dám nhận a.

- Dạ Côn, ta có lời muốn nói với ngươi.

Vừa vừa đi vào trong lớp học, Ba Uyển Thanh đại bác bắn không tới ngăn ở trước mặt hai huynh đệ.

Dạ Côn lập tức cảm thấy không tốt.

Hình như đệ đệ có hứng thú với tiểu cô nương này, khi đi học liếc trộm người ta, đều bị hắn phát hiện nhiều lần, chỉ là không có nói trắng ra.

Dạ Côn vẫn là suy nghĩ quá nhiều, dù sao cũng còn con nít, suy nghĩ tại sao lại có nhiều như vậy chứ.

- Ngươi tìm đại ca ta làm gì?

Dạ Tần tò mò hỏi, đây là lần đầu tiên nói chuyện với Ba Uyển Thanh, nhìn trong khoảng cách gần như vậy, đôi mắt kia thật là lớn.

Ba Uyển Thanh biểu lộ nghiêm túc, nói:

- Ta muốn nhờ đại ca ngươi dạy ta vẽ tranh.

Dạ Côn đầu to ra, ta lấy cái gì dạy ngươi, lấy mạng dạy ngươi sao?

- Đại ca, nàng nhờ ngươi dạy.

Dạ Tần một mặt hưng phấn, cảm giác đại ca thật ngưu bức, liền Ba Uyển Thanh cũng đến nhờ đại ca dạy, nếu như đại ca day, mình cũng có thể học a, còn có thể cùng Ba Uyển Thanh một chỗ học tập.

Không đúng... cứ như vậy, không phải Ba Uyển Thanh liền có cơ hội đơn độc ở cùng mình sao.

Nguyên lai tìm đại ca học vẽ tranh là giả, đến tìm mình là thật a.

Ai nha, thật đúng là có chút thẹn thùng, quá chủ động.

Dạ Côn nhìn biểu lộ của đệ đệ liền biết, khẳng định muốn cùng Ba Uyển Thanh thân cận một chút, thêm vào chuyện ngày hôm qua, làm đại ca, vẫn phải cho đệ đệ một chút phúc lợi.

- Thật muốn để ta dạy? Ta dạy không tốt đâu

Dạ Côn biểu lộ vô cùng nghiêm túc, ta không có nói đùa, ngày hôm qua hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Nhưng mà biểu lộ của Dạ Côn theo Ba Uyển Thanh thấy, đó chính là đang khiêm tốn.

- Không sao, hôm nay liền bắt đầu đi, tan học đi nhà ngươi hay là nhà ta?

Đậu xanh, tiểu cô nương này cũng quá cởi mở đi, hiện tại liền muốn vào nhà à?

- Hay là đến nhà ta đi.

Dạ Côn biểu thị khiêm tốn một chút thì hơn, Dạ phủ nằm ở khu nghèo khó, mà cửa phủ huyện trưởng lại nằm ở nơi xa hoa tấp nập nhất.

- Được.

Sau khi nói xong, Ba Uyển Thanh liền trở lại chỗ ngồi của mình.

- Đại ca, phải dạy thật tốt nha.

Dạ Tần cười đùa nói, lập tức đi đến chỗ ngồi của mình.

Dạ Côn bạch nhãn đều lật ra tới, làm sao dạy tốt, dạy bừa sao?

Quả thật có khả năng dây bừa.

Rất nhanh, Vi lão chậm rãi đi tới, biểu lộ nhìn Dạ Côn cũng thay đổi, chuyện này khiến Dạ Côn hết sức không được tự nhiên.

- Các bạn học, tháng sau chính là tiết Khánh Nguyên, vi sư dự định đến lúc đó mời cha mẹ của các ngươi đến đây, xem kết quả học tập của các ngươi, trong vòng một tháng sau, các ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng.

Nghe thấy lão sư nói thế, không biết tại sao Dạ Côn lại có cảm giác tình huống không ổn.

Nhìn hài tử xung quanh một chút, từng tên đều có vẻ mặt hưng phấn, hận không thể biểu diễn một phen, làm vẻ vang cho phụ mẫu.

- Lão sư, chúng con cần chuẩn bị gì?

Nguyên Chẩn tò mò hỏi.

- Văn võ.

Các vị học sinh hoàn toàn yên tĩnh, vốn tưởng rằng biểu diễn tiết mục, trăm triệu không nghĩ tới, lão sư lại có an bài.

Phong Điền vội vàng hỏi:

- Lão sư, văn là gì, võ là gì, để chúng con biết đường chuẩn bị.

- Trong hời gian một tháng, biên soạn câu thơ, võ, bắn tên.

Đề mục vừa ra, bọn nhỏ lập tức thảo luận.

- Tốt, đều an tĩnh, lão sư rất chờ mong biểu hiện của các ngươi, hiện tại bắt đầu lên lớp.

Dạ Côn cảm giác làm thơ có phải hơi khó rồi hay không, ở đây đều là hài tử a, độ khó quá cao.

Còn có bắn tên, hài tử cánh tay nhỏ bắp chân nhỏ, có thể kéo động dây cung sao...

Đây không phải làm khó hài tử sao.

Bất quá Dạ Tần cảm thấy đây là một lần cơ hội tốt, siêu việt đại ca, liền tại tháng sau.

Đến lúc đó nhận tất cả mọi người khen ngợi, ngẫm lại thật đúng là khiến người ta hưng phấn a.

Sau khi tan học.

Dạ Tần một đường hưng phấn, lôi kéo đại ca nghiên cứu thảo luận câu thơ, đều quên bên ngoài còn có một huyện trưởng chi nữ đang chờ đợi..

- Dạ Côn, Dạ Tần.

Ba Uyển Thanh lên tiếng kêu, thanh âm rất dễ nghe.

- Ba Uyển Thanh, ngươi ở đây làm gì? Vì sao không trở về nhà?

Dạ Tần một thoáng không có kịp phản ứng, tò mò hỏi.

Chương 12: Bằng thực lực hố cha

Dạ Côn thầm cười khổ, đệ đệ à, ngươi như thế về sau sẽ không cưới vợ được đâu, cho nên tranh thủ thời gian thọc đệ đệ.

- Đại ca, ngươi chọt ta làm gì?

Dạ Tần nghi hoặc hỏi, gương mặt kia phảng phất đang nói, có chuyện gì quan trọng hơn việc học tập chứ.

- Ba Uyển Thanh muốn đến nhà chúng ta, ngươi đã quên sao?

Dạ Côn bất đắc dĩ nói ra, tên đệ đệ này a, ngươi không phải muốn nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng sao? Đại ca tạo cơ hội cho ngươi như thế, muốn học tập như vậy à, về sau không muốn cưới vợ sao?

Dạ Tần nghe xong, lập tức bừng tỉnh đại ngộ:

- Đúng đúng đúng, ta kém chút quên.

Vừa rồi vẫn luôn suy nghĩ đến tiết Khánh Nguyên tháng sau.

- Có thể đi rồi chứ?

Ba Uyển Thanh nói nhỏ.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, thủ vệ trưởng Trương Thiên Thiên một bên hết sức nghi hoặc, hai vị công tử thế mà mang nữ oa về nhà?

Này...

Hình như là con gái huyện trưởng.

Ba Uyển Thanh để thị vệ tùy thân dắt xe ngựa theo sau lưng, theo Dạ Côn đi bộ.

Cách đó không xa, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nhìn bóng lưng mấy người, có chút nghi hoặc.

- Dạ gia huynh đệ kia như thế nào đi cùng Ba Uyển Thanh rồi?

Nguyên Chẩn tò mò hỏi, chẳng qua là dáng vẻ có chút không vui.

- Đây cũng không phải là chuyện tốt, cha Ba Uyển Thanh chính là huyện trưởng, bọn họ chơi chung một chỗ, rất bất lợi cho chúng ta.

Phong Điền tuổi nhỏ đã biết lợi và hại trong đó, cuối cùng vẫn là do nhận lấy một chút ảnh hưởng của gia tộc.

Nguyên Chẩn đá đá vụn dưới chân, nhỏ giọng nói ra:

- Nhà chúng ta cũng không phải dễ trêu, tại An Khang châu cũng có người.

Nếu như Dạ Côn tại nơi này, khẳng định sẽ cảm thán một thoáng, hai hài tử thật sự là nhân tiểu quỷ đại, còn chưa lơn hẳn đây.

- Không bằng tại tiết Khánh Nguyên cho bọn họ đẹp mặt?

Phong Điền mang theo nụ cười xấu xa nói ra, rất có tiềm lực làm người xấu.

- Thật sự là ý kiến hay, Dạ Côn kia được lão sư khen ngợi, không phải chỉ là vẽ một bức tranh à, trong nhà của ta có nhiều.

Nguyên Chẩn khinh thường nói ra.

Nói xong hai đứa bé liền lén lén lút lút thương lượng.

Một bên khác.

Dạ Tần hôm nay tựa hồ có chút ngại ngùng, ánh mắt lơ lửng không cố định, muốn cùng Ba Uyển Thanh nói chuyện với nhau, nhưng không biết nên nói cái gì cho phải.

Sau một hồi lâu, rốt cục đi tới cửa chính Dạ phủ, bên trên tấm bảng Dạ phủ phủ đầy tro bụi, không biết còn tưởng rằng đây là nhà hoang.

Dạ Tần tự mình chạy đi, đẩy tướng môn ra, liền liên xưng hô cũng thay đổi:

- Uyển Thanh, mau vào nhà.

Nhìn bộ dáng nhỏ kia một chút, tựa hồ không đợi được, Dạ Côn lắc đầu, ngươi thế này cũng quá lộ liễu đi.

Dạ Côn khẽ cười nói:

- Mời vào.

Ba Uyển Thanh mang theo nụ cười nhạt nhẹ gật đầu, đi vào bên trong Dạ phủ, tò mò nhìn quanh.

Nghe cha nói qua lúc Dạ gia xuất hiện mình còn chưa ra đời, hai vợ chồng cũng ít đi ra ngoài, vật dụng thường ngày đều là do người dưới mua sắm.
Có một lần nghe lén cha và người khác nói chuyện với nhau, Dạ gia này tựa hồ là bàng chi bị vứt bỏ, chỉ có dòng họ Dạ gia, không được hưởng thụ phúc lợi Dạ gia mang tới.

Nếu như có thể hưởng thụ, Dạ gia cũng sẽ không suy bại như thế, mỗi ngày đều sẽ có người tới bái phỏng giống như nhà mình vậy.

Có đôi khi cha đều không muốn tiếp khách.

Bất quá hôm nay có thể bái phỏng Dạ gia, cũng là trong lòng hiếu kỳ, dù sao uy danh của Dạ gia mọi người đều biết.

Mặc dù chỉ là bàng chi bị vứt bỏ, nhưng tốt xấu gì trước kia cũng ở Dạ gia.

Lúc này Dạ Minh đang ở tiền viện tu bổ nhánh hoa, bộng dáng hết sức nhàn nhã, bất quá cho người cảm giác có chút giống thiếu gia ăn chơi, nhất là còn khẽ hát, nếu như lúc này trên tay nâng cái lồng chim, hình ảnh kia liền càng hoàn mỹ.

Ở trong đầu Ba Uyển Thanh, mặc dù là bàng chi Dạ gia, nhưng hành vi và cách cư xử cũng sẽ trang nghiêm vừa vặn, nhưng nam nhân ở trước mắt, hoàn toàn lật đổ cách nhìn của nàng đối với Dạ gia.

Khó trách lại bị Dạ gia xoá tên, cũng không phải là không có nguyên nhân.

Lúc này Dạ Minh tu bổ lấy nhánh hoa, lên tiếng nói ra:

- Trở về rồi à, tranh thủ thời gian đi tắm, sắp ăn cơm rồi, bằng không thì mẫu thân các con sẽ nổi bão.

- Cha.

Dạ Côn ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở cha một chút, có người ngoài ở đây.

- Làm sao vậy?

Dạ Minh quay đầu tò mò hỏi, lập tức thấy được Ba Uyển Thanh, y cũng sững sờ.

Dạ Côn thấy cha biểu lộ bộ mặt, loại chuyển biến kia khiến người xấu hổ, tựa như một kẻ lưu manh biến thành một tên chính nhân quân tử.

Giả rõ ràng như vậy, là sợ người khác không nhìn ra được sao...

- Nguyên lai có khách tới à?

Bỗng nhiên Dạ Minh đè thấp tiếng nói, chất giọng trầm trầm, loại khí thế không giận tự uy một thoáng liền tản ra, bộ dáng đại lão.

Hai tên hỗn tiểu tử, dẫn bạn học về nhà lại không lên tiếng, thật khiến mình thất thố mà.

- Cha, thanh âm của ngài làm sao nặng như vậy? Nhiễm phong hàn sao?

Dạ Tần nghi hoặc hỏi, vừa rồi còn rất bình thường, làm sao đột nhiên lại biến.

Trong lòng Dạ Côn thở dài, ngươi tên hố cha này, khó trách cha lại muốn đánh ngươi.
Xác thực, Dạ Minh thật muốn hung hăng đánh nhi tử hai lần, tiểu tử này khẳng định là đang trả thù mình!

Vậy cũng đừng trách cha lòng dạ độc ác, mật báo cho mẫu thân ngươi.

- Khụ khụ khụ, hôm nay phong hàn bức bách, giọng nói vi phụ quả thật có chút dị thường.

Dạ Minh thuận theo nói ra, cảm giác rất xấu hổ a, may mắn chẳng qua là một nữ oa oa, hẳn là sẽ không suy nghĩ nhiều đi.

Ba Uyển Thanh nghĩ thầm, người Dạ gia, quả nhiên như thế...thật không biết dùng từ ngữ gì để hình dung.

Nói tóm lại, hai chữ, tan vỡ...

- Bá phụ, ngài tốt.

Ba Uyển Thanh cung kính hô, loại lễ nghi trưởng bối vẫn phải có, chỉ là trong lòng có chút ít thất vọng mà thôi.

Dạ Minh tựa hồ có thể thấy dị thường trong ánh mắt nữ oa oa, y có chút buồn bực.

- Ngươi tốt, ngươi tốt, hoan nghênh tới làm khách, Tần Tần, thất thần làm gì, đi châm trà mau.

- Vâng.

Dạ Tần hấp tấp chạy đi châm trà.

Dạ Minh khẽ cười nói:

- Côn Côn, dẫn bạn học vào trong nhà ngồi đi, đừng đứng đấy.

- Vâng.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, dẫn theo Ba Uyển Thanh đi vào trong hành lang, Dạ Tần cũng vui vẻ bưng trà đi tới.

Đông Môn Mộng từ nhà bếp đi ra, đi đến bên cạnh Dạ Minh, tò mò hỏi:

- Tiểu cô nương kia là ai?

- Há, hài tử mang về nhà, hẳn là học cùng trường.

Dạ Minh thấp giọng nói ra.

Không thể không nói, không bước ra khỏi cửa, tin tức xác thực không linh thông, người cũng không nhận ra.

- Cùng trường?

Đông Môn Mộng nghi ngờ một thoáng, nhìn về phía Ba Uyển Thanh, lại nhìn tiểu nhi tử một chút.

Dạ Minh cười nhẹ nói:

- Ây da, con của chúng ta hình như có chút dị thường.

- Quả thật có chút dị thường.

Đông Môn Mộng nhẹ gật đầu, tuổi còn nhỏ đã ưa thích nữ hài tử, thật sự giống hệt cha ngươi.

Nếu Dạ Minh biết, khẳng định sẽ phản bác một hồi, ta khi còn bé nào có, thời điểm lớn như vậy còn đái dầm đây.

- Tần Tần, dẫn bằng hữu về nhà chơi hả.

Đông Môn Mộng đi vào trong đại sảnh, ôn nhu cười nói.

Ba Uyển Thanh đứng dậy, cung kính hô:

- Bá mẫu, ngài tốt.

Nhưng mà trong lòng vẫn hết sức cảm thán, bá mẫu thoạt nhìn không giống bình thường, cùng bá phụ so ra, khác biệt như trời với đất.

Cảm giác rất không đối xứng đôi.

Chương 13: Kỳ thật cha ác hơn

- Hàn môn tệ xá, xin bỏ qua cho.

Đông Môn Mộng cười nhạt nói.

- Bá mẫu, nơi này u tĩnh, nhánh hoa phía ngoài được bá phụ tu bổ rất tốt, Uyển Thanh cũng không cảm thấy có gì không tốt.

Dạ Minh vừa đi tới rất phiền muộn, làm sao cảm giác giống đang nói mình không có việc gì làm, chỉ biết chơi hoa chơi cỏ.

Đông Môn Mộng cảm giác bé con này rất biết nói chuyện, công thêm quần áo trên người, xem ra gia cảnh ở huyện Thái Tây cũng bất phàm.

- Mẫu thân, nói cho người một tin tức tốt.

Dạ Tần bên cạnh hưng phấn không thôi, muốn nói một chuyện trọng yếu cho mẫu thân biết.

- Ồ? Tần Tần, là chuyện gì, vui vẻ như vậy?

- Mẫu thân, tháng sau không phải tiết Khánh Nguyên sao? Lão sư nói muốn làm một lần, cái gì nhỉ? Đại ca?

Dạ Tần một thoáng không biết nói như thế nào.

Dạ Côn nhẹ nói ra:

- Mẫu thân, tháng sau tiết Khánh Nguyên, lão sư dự định mời phụ mẫu học sinh đến quan sát kết quả học tập của chúng con.

- Đúng đúng đúng, chính là ý này, cái kia đến cùng kêu là gì?

Dạ Côn:...

Đại ca ta cũng không biết a, lão sư lại không nói cụ thể.

Dạ Tần cùng Đông Môn Mộng đem ánh mắt nhìn về phía Ba Uyển Thanh, nhi tử không biết, bé con này hẳn phải biết đi.

Ba Uyển Thanh sửng sốt một chút, hình như lão sư thật không có nói cụ thể là gì.

- Lão sư chỉ nói là, dùng văn võ nghiệm chứng chúng ta.

Ba Uyển Thanh cũng chỉ có thể nói như vậy.

- Ồ? Vậy xem ra tiết Khánh Nguyên năm nay rất thú vị.

Dạ Minh cười khẽ một tiếng, nhìn kết quả học tập của bọn nhỏ một chút cũng tốt, tăng thể diện cho mình nha.

- Côn Côn, Tần Tần, hai người các con phải cố gắng lên, mẫu thân rất chờ mong biểu hiện của các con.

- Mẫu thân yên tâm, con nhất định biểu hiện thật tốt.

Dạ Tần vỗ ngực nói ra, lòng tin tràn đầy.

Dạ Côn bên cạnh đang tự hỏi một chuyện, đệ đệ rõ ràng muốn đại triển thân thủ, thân là đại ca, đây chính là một lần cơ hội khó được.

Nhường đệ đệ tại tiết Khánh Nguyên hiển lộ tài năng, bất quá việc này vẫn phải làm đến thần không biết, quỷ không hay.

Phải giúp đỡ đệ đệ như thế nào đây.

Lão sư không phải nói muốn so câu thơ à, cái này đơn giản, mình có thể dạy đệ đệ một chút là được rồi, văn đệ nhất chỉ là một bữa ăn sáng.

Còn bắn tên, cái này liền hơi rắc rối rồi, mình có lẽ liền bia ngắm đều sờ không tới, trợ giúp đệ đệ thế nào đây.

Hay là cứ giúp đệ đệ lấy cái văn đệ nhất đi, đây cũng là một loại vinh quang, đến lúc đó cha mẹ đều sẽ khen ngợi đệ đệ.

Đệ đệ cũng sẽ rất vui vẻ, sẽ không nghĩ đại ca ta đoạt danh tiếng, thật sự là có chút sầu nha.

- Uyển Thanh ngươi là tới chơi phải không?

Đông Môn Mộng tò mò hỏi.

- Bá mẫu, ta muốn nhờ Dạ Côn dạy vẽ tranh.

- Như vậy à, Côn Côn con phải dạy Uyển Thanh thật tốt đấy, biết không?

- Biết, mẫu thân.

- Ra phía sau viện đi, nơi đó thanh tĩnh.

Ba đứa hài tử lập tức đi tới sân sau, lưu lại Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng.

- Bọn nó có bằng hữu trao đổi cũng tốt, trước kia luôn là hai đứa chơi cùng nhau.
Dạ Minh vui mừng nói ra, cũng không thể quản giáo đứa nhỏ này quá chặt được.

- Đúng vậy, nhìn Tần Tần rất vui vẻ, giống như vừa cưới được một cô vợ vậy.

Đông Môn Mộng che miệng khẽ cười nói.

Vợ chồng hai người an tĩnh một lát.

Biểu lộ Dạ Minh dần dần ngưng trọng lên:

- Người kia khai ra chưa?

- Miệng rất cứng, giết có chút lãng phí.

- Vậy xem ra vẫn phải để ta tới, nàng không được.

Dạ Minh hết sức bành trướng, thế mà nói chuyện với phu nhân như vậy.

Bất quá Đông Môn Mộng cũng không nói gì, kỳ thật trượng phu của mình, lời tuy nhiều, nhưng ác hơn, chẳng qua là ở trước mặt mình sợ mà thôi.

Hai người tới nhà bếp, chỉ thấy Tiểu Lăng đứng ở trong phòng, lẳng lặng chờ đợi.

Mà ở trên xà nhà treo một người, sợi dây trên người cũng không phải dây thừng bình thường, thứ này gọi là dây thừng mềm, có công năng co vào, càng giãy dụa càng buộc chặt.

- Lão gia, phu nhân.

Tiểu Lăng cung kính hô.

Dạ Minh không khỏi không cảm khái một tiếng:

- Không nghĩ tới, người bán cá này lại ẩn núp lâu như thế, nếu không phải Côn Côn phát hiện cá có vấn đề, chúng ta đều sẽ bị lừa.

Dạ Côn chỉ muốn nói, đêm đó ta chẳng qua là không muốn ăn cá mà thôi, căn bản không liên quan gì đến ta, không cần khen ngợi ta.

Khen ngợi đệ đệ một chút đi, tốt xấu gì đệ đệ cũng là con ruột của các ngươi nha.

Về sau nếu nó cừu thị đại ca ta thì biết làm sao bây giờ, nói khi còn bé sủng ái đều cho ta cả, nam nhân ghen ghét càng đáng sợ hơn phụ nữ đó nha.

- Giao cho ngươi, ta đi ra ngoài trước, động tĩnh nhỏ chút, bọn nhỏ còn ở hậu viện.

- Ừm, giúp ta gọi Thiên Thiên đến, phải dùng song kiếm sát nhập, như vậy mới sảng khoái.

Dạ Tần nhe răng cười, hoạt động hai tay một chút.

Đông Môn Mộng cười khẽ một tiếng, bảo Tiểu Lăng đi gọi Trương Thiên Thiên.
Theo Trương Thiên Thiên đi vào nhà bếp, Dạ Minh liền bắt đầu bố trí kết giới cách âm.

Không bao lâu, Dạ Minh mở cửa đi ra, đứng chắp tay, xem dáng vẻ đắc ý kia liền biết, khẳng định là hỏi ra được cái gì.

Tiểu Lăng liếc trộm vào phòng một thoáng, đã sớm nghe nói lão gia tâm ngoan thủ lạt, hôm nay gặp mặt quả nhiên ghê gớm.

Phu nhân đã vò ngược ngư dân kia trăm ngàn lần đều không nói, lão gia đi vào chưa tới thời gian một chén trà, thế mà đã khai ra.

Trong phòng Trương Thiên Thiên đang thu thập thi thể ngư dân, cũng không biết lão gia dùng biện pháp gì.

- Kết quả thế nào?

Đông Môn Mộng đều chẳng muốn xem, khẳng định vô cùng thê thảm.

- Kết quả không phải quá lý tưởng.

Dạ Minh khẽ cười nói, chẳng qua khóe miệng khẽ nhếch mang theo một cỗ sát ý.

Đông Môn Mộng hơi hơi nhăn mày, nói nhỏ:

- Còn không từ bỏ ý đồ?

- Chỉ sợ không phải từ bỏ ý đồ đơn giản như vậy, chúng ta vẫn nên cảnh giác một chút, đừng để lộ nhược điểm gì.

- Phản kích đi!

Đông Môn Mộng lạnh giọng nói ra.

- Bọn nhỏ còn nhỏ, còn không phải lúc, nhịn thêm, chờ bọn nhỏ lớn lên lại nói, trước đó chúng ta không phải đã nói rồi sao?

- Ta chẳng qua là không nhòn nổi ngươi chịu ủy khuất.

Đông Môn Mộng nhìn về phía Dạ Minh, ánh mắt mang theo không cam lòng, nhưng cũng có được một cỗ nhu tình.

Dạ Minh sửng sốt một chút, lập tức cười nói:

- Có nàng cùng hài tử ở bên cạnh ta, như thế nào ủy khuất, đừng nói móc vi phu là được.

- Người nào nói móc ngươi, cũng là ngươi tự tìm, nhanh đi làm cơm đi, bọn nhỏ đều đói.

- Có ngay ~

Nhìn trượng phu hấp tấp đi làm cơm, khóe miệng Đông Môn Mộng tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

- Phu nhân, nếu không phái người?

Tiểu Lăng đứng ở bên cạnh nói nhỏ hỏi.

Đông Môn Mộng trầm mặc một chút, lập tức thở dài:

- Được rồi, chờ lấy.

- Vâng, phu nhân.

Tiểu Lăng cung kính nói ra.

Bọn nhỏ ở hậu viện cũng không biết sự tình phát sinh ở nơi này.

Nếu để cho Dạ Côn cùng Dạ Tần biết phụ mẫu hành động như vậy, sẽ hoàn toàn phá vỡ hình ảnh trong lòng bọn nó, nhất là phụ thân.

Người nói nhiều ác hơn.

Bất quá lúc này Dạ Côn đang nghĩ, dạy bừa như thế nào đây, con gái huyện trưởng dễ gạt như vậy sao?

Hết thảy vì đệ đệ...

Dạ Tần cùng Ba Uyển Thanh ngồi ở trên ghế trúc, trước người bày biện một cái bàn gỗ nhỏ, còn có bút mực vừa mới tìm đến.

- Các ngươi cách xa như vậy làm gì, ngồi gần một chút.

Dạ Côn chắp tay mà đi, ra dáng, như lão sư đầu trọc.

Chương 14: Tới một vị đại nhân vật

- Vì sao?

Ba Uyển Thanh nghi hoặc hỏi một tiếng.

Dạ Côn nghiêm túc nói ra:

- Vẽ tranh chú trọng ý cảnh người với người câu thông, vì sao ta có thể ở trên lớp học vẽ ra đuôc, đó là bởi vì nhiều người, bằng không thì cũng vẽ không ra...

Sau khi nói xong, Dạ Côn cảm giác mình đang dạy hư học sinh, dạy lệch Ba Uyển Thanh, đây chính là đang hố người ta nha.

Bất quá cũng là vì tương lai của đệ đệ, làm đại ca hẳn phải trợ giúp cho đệ đệ.

Nghĩ như vậy, cảm giác tội ác trong lòng giảm bớt không ít.

Ba Uyển Thanh nghe xong hết sức mơ hồ, lần đầu tiên nghe nói, còn có một tầng đạo lý như thế.

Nhưng cảm giác hình như có chút thâm ý.

- Đệ đệ, thất thần làm gì?

- Ồ...a...

Dạ Tần tỉnh tỉnh mê mê dời cái bàn đến bên cạnh Ba Uyển Thanh không xa, ở trên lớp học cách rất xa, không nghĩ tới ở đây lại cách nhau gần như vậy, có chút khẩn trương, cũng có chút vui mừng.

Dạ Côn dừng một chút:

- Ta đi thay chén nước trà.

Đệ đệ, cơ hội tới, cần phải nắm chắc.

Theo Dạ Côn rời đi, không khí phảng phất yên tĩnh.

Song khi Dạ Côn đổ một nén nhang trà trở về, phát hiện hai người kia thế mà thành thành thật thật ngồi, không có nói chuyện với nhau một câu nào.

Ai...chẳng lẽ loại chuyện này cũng bắt đại ca dạy ngươi à.

Đại ca làm sao chịu nổi.

- Không còn sớm nữa, ta muốn về nhà.

Ba Uyển Thanh đứng dậy nhẹ nói ra.

Có xấu hổ hay không?

Ngược lại Dạ Côn cảm thấy rất xấu hổ, không phải là bị nhìn ra chứ, hẳn là sẽ không đi, đều là trẻ con, làm sao nghĩ nhiều như vậy.

- Như vậy à, trên đường chú ý an toàn, đệ đệ, tiễn khách.

Dạ Côn khẽ cười nói, có chút ngượng ngùng.

- Được rồi đại ca.

Nhìn xem hai cái bóng lưng nhỏ rời đi, Dạ Côn thở phào một cái, vẽ tranh mình căn bản không biết chút gì, lấy cái gì dạy a.

Thật dạy bừa, dạy hư học sinh càng không được.

Một lúc sau, Dạ Tần đi tới, thấp giọng nói ra:

- Cảm giác hình như Uyển Thanh có chút không vui.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai Dạ Tần:

- Đệ đệ, đừng suy nghĩ nhiều như vậy, chúng ta đến chuẩn bị một chút, đối phó tiết Khánh Nguyên tháng sau mới phải.

- Nói cũng đúng, lần này ta muốn siêu việt đại ca, đại ca phải cẩn thận một chút nha.

Dạ Tần nắm nắm tay nhỏ, dáng vẻ vô cùng tự tin.

- Ừm, đại ca coi trọng ngươi, muốn đại ca dạy ngươi mấy bài thơ hay không?

Dạ Côn đề nghị, bắn tên không giúp đỡ được gì, nhưng thơ từ vẫn có thể.

- Đại ca, không cần, ta sẽ tự học.

Dạ Tần quyết định phải dựa vào cố gắng của mình thu hoạch đệ nhất, nếu như là đại ca dạy, vậy cũng là công lao của đại ca, cho nên cự tuyệt.

Chuyện này khiến Dạ Côn hết sức đau đầu, tính tình tiểu tử này có chút cứng a.

Bất quá rất có cá tính.
Thời gian một tháng chớp mắt liền đi qua.

Dạ Tần phảng phất biến thành người khác, về đến nhà liền học tập, còn luyện tập lực cánh tay, khắc khổ phảng phất không giống những đứa bạn cùng lứa.

Liền Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng nhìn thấy đều rất bất ngờ.

Dạ Côn dĩ nhiên phải làm tài liệu giảng dạy mặt trái, đệ đệ cố gắng như thế, mình nên thanh nhàn một chút, tương phản như thế mới có thể để phụ mẫu cảm thấy đệ đệ đang hết sức cố gắng.

Từ ngày Ba Uyển Thanh tới, về sau cũng không có tới nữa.

Hẳn là cảm thấy, Dạ Côn không muốn dạy mình, cho nên liền buông tha.

Tiết Khánh Nguyên, đó là sự kiện toàn quốc, mục đích của nó chính là ca tụng Nguyên Tôn Kiếm Đế.

Đương nhiên, không chết làm sao được ca tụng đây.

Huyện Thái Tây hôm nay cũng phi thường náo nhiệt, Học ở trường tư thục đều là con em quý tộc, một vài phụ mẫu nghe được muốn tổ chức văn võ đấu, lập tức liền muốn khuếch trương quy mô lớn một chút.

Ngay cả huyện trưởng cũng đồng ý, xem như huyện Thái Tây năm nay có thêm một tiết mục, mọi người đều vui vẻ.

Dù sao vào hôm nay có một vị đại nhân vật ở An Khang châu tới, phải coi trọng.

- Cha, hôm nay là ai tới vậy?

Ba Uyển Thanh hôm nay phát hiện thần thái cha có chút khẩn trương, không giống bình thường, liền hiếu kỳ hỏi một tiếng.

Ba Đài là một người đàn ông trung niên hơi mập, lúc này người mặc quan phục, đỉnh đầu mũ sa, vẻ mặt kéo căng.

Bất quá thấy nữ nhi từ bên cạnh đi tới, sắc mặt kéo căng chậm rãi giãn ra.

- Uyển Thanh, đã chuẩn bị xong chưa?

Ba Đài dời chủ đề, từ ái hỏi.

Ba Uyển Thanh ngọt ngào cười nói:

- Dĩ nhiên chuẩn bị xong, sẽ không để cho cha thất vọng.

- Ha ha, cha coi trọng con, con đến tư thục chuẩn bị đi, đến lúc đó cha sẽ đến.

- Được rồi cha, người phải chú ý an toàn.

- Biết.

Trong lòng Ba Đài ấm áp, sờ lên đầu nữ nhi cười nói.

Theo Ba Uyển Thanh rời đi, vẻ mặt Ba Đài dần dần ngưng trọng lên, ngồi ở ghế gỗ bên cạnh. - Đại nhân!

Một vị thị vệ vội vàng hấp tấp chạy vào.

- Tới?

- Vừa vào cửa thành.

Ba Đài nhẹ gật đầu, đứng dậy sửa sang quan phục, cũng không định ra cửa nghênh đón, bởi vì vì người nọ đến đây cũng không thông tri.

Đây đều là có người thông tri để cho mình chuẩn bị sẵn sàng, bảo mình cẩn thận đối phó.

- Đại nhân, ngoài cửa có người cầu kiến.

Không bao lâu, một tên thị vệ đi vào hồi báo.

Ba Đài nhẹ gật đầu, nếu giả bộ như không biết, vậy liền phải diễn cho thật giống:

- Người nào?

- Tự xưng là người Thái Kinh.

- Ồ? Để y tiến vào.

- Vâng.

Sắc mặt kéo căng của Ba Đài dần dần giãn ra, tự nhủ không thể quá khẩn trương.

Thái Kinh, đây chính là dưới chân Thánh Nhân.

Chẳng biết tại sao người này lại đến đây.

Một lúc sau, chỉ thấy một người trẻ tuổi phong độ nhẹ nhàng mang theo ý cười đi vào, ăn mặc hết sức tùy ý, chẳng qua là bên hông đeo ngọc bội, khiến người nhìn mà sinh e sợ.

Đây là một khối ngọc bội chữ Sơn, lại có chút giống chữ Trảo, chỉnh thể khối ngọc bội óng ánh sáng long lanh, vừa nhìn liền biết là xuất từ tay đại sư.

Nhưng chỉ cần có kiến thúc một chút đều biết, khối ngọc này đại biểu cái gì.

- Hạ quan Ba Đài không có tiếp đón từ xa, mong rộng lòng tha thứ.

Nam tử miệng cười nhẹ, không để ý đến Ba Đài, đi vào trong nhà, chuyện này khiến Ba Đài đang khom người bịch một cái, tranh thủ thời gian đi theo.

- Biết ta tới, lại chỉ ở nhà nghênh đón, lá gan ngươi lớn đấy.

Người trẻ tuổi nhẹ giọng cười nói, ngón trỏ ma sát bàn gỗ, lập tức dùng ngón cái chọc chọc.

- Hạ quan cũng không biết đại nhân đến đây.

Ba Đài tranh thủ thời gian nói rõ lí do.

- Vậy vì sao ăn mặc long trọng như thế?

Người trẻ tuổi cười nói, nhìn Ba Đài đang thất kinh.

- Bẩm đại nhân, hôm nay chính là tiết Khánh Nguyên, trên huyện tổ chức hoạt động, hạ quan phải đi quan sát.

- Ồ, là như thế à, là ta trách lầm ngươi.

Người trẻ tuổi vỗ vỗ bả vai Ba Đài, coi như cảnh cáo, tiểu thông minh không phải chơi như vậy, tuy nói Ba gia ngươi có chút phân lượng, nhưng còn không mang nổi ta.

Bị vỗ như thế, mồ hôi lạnh trong người Ba Đài đều xông ra.

Nuốt một ngụm nước bọt, Ba Đài thấp giọng hỏi:

- Đại nhân hôm nay tới đây, hạ quan có thể giúp được chuyện gì không?

- Trên đường đi qua nơi này, chỉ thuận đường tới xem một chút.

Tình báo Ba Đài lấy được không phải như vậy, là có mục đích tới, nhưng đối phương hình như không muốn nói.

- Đúng rồi, ngươi vừa mới nói tổ chức hoạt động? Là hoạt động gì?

Chương 15: Thiên la viện

- Đại nhân, hôm nay một trường tư thục trong huyện tổ chức văn võ tranh tài, hài tử đều là đệ tử quý tộc, cho nên quy mô liền lớn một chút.

Ba Đài nơm nớp lo sợ nói ra, loại chuyện này trong giới quý tộc cũng là chuyện bình thường.

Nhưng đương kim Thánh Nhân không thích như thế, bất quá núi cao hoàng đế xa, Thánh Nhân biết cái quái gì, Thánh Nhân làm sao có thời giờ để ý tới cái huyện nhỏ như cái rắm này.

Người trẻ tuổi chậm rãi ngồi xuống, thị nữ bên cạnh lập tức dâng trà, chẳng qua là hai tay bưng trà đều đang run rẩy, phát ra âm thanh rất nhỏ.

- Tướng mạo của ta rất khủng bố sao?

Người trẻ tuổi nghi ngờ nhìn thị nữ hỏi một tiếng.

Thị nữ bị dọa lập tức quỳ trên mặt đất, mình ở trong phủ hầu hạ mấy năm, lần thứ nhất nhìn thấy huyện trưởng sợ hãi như thế, cho nên mình liền sợ hãi theo.

Ba Đài sợ thị nữ nói nhầm, nói tiếp:

- Tỳ nữ trong nhà, chưa thấy qua đại nhân vật gì, còn xin đại nhân thứ lỗi.

Người trẻ tuổi giơ giơ tay lên, thị nữ lập tức lui xuống, hồn đều sắp bị dọa bay mất.

- Đại nhân, mời nếm một chút, trà này trồng ở bản huyện, cảm giác thượng giai, nếu như cảm thấy có thể nuốt xuống, hạ quan sai người chuẩn bị cho đại nhân bao mấy cân.

Người trẻ tuổi nhấp một hớp nhỏ, khóe miệng khẽ nhếch:

- Chỉ có mấy cân thôi sao?

Ba Đài lập tức giật mình.

- Nói đùa một chút, đừng khẩn trương như vậy.

Người trẻ tuổi cười khẩy, hoàn toàn không có để Ba Đài vào mắt, từ lúc y vào cửa đã có thể thấy được.

Ba Đài cười khan hai tiếng.

- Hạ quan còn không biết tục danh của đại nhân...?

Hai mắt người trẻ tuổi hơi hơi ngưng tụ:

- Ngươi muốn biết?

- Hạ quan hoảng hốt.

- Không quan trọng, ngươi có thể gọi ta là Trương Cẩn.

Trương Cẩn? Trong đầu Ba Đài điên cuồng tìm tòi cái tên này, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra có vị đại nhân vật nào như thế.

- Không cần đoán bậy, bản quan gần đây tiến vào Thiên La Viện, mặc dù là hạng chót, nhưng đó cũng là Thiên La Viện, ngươi hẳn biết Thiên La Viện đi.

Trương Cẩn hai tay chống ở trên gối, hơi hơi nghiêng người nhìn về phía Ba Đài, chuyện này lập tức khiến Ba Đài cảm thấy áp bách.

Thiên La Viện kia chính là cơ cấu đặc thù do Thánh Nhân thành lập, nhân số bên trong viện không nhiều, nhưng yêu cầu nhập viện hết sức hà khắc.

Đầu tiên phải có năm vị nhân sĩ bên trong viện tiến cử, thực lực phải đạt tới Kiếm Hoàng mới được.

Đương nhiên còn có một loại phương thức nhập viện khác, nếu thành công sẽ lập tức nhập viện, đó là khiêu chiến một người trong đó, giết chết, thay thế!

Rất rõ ràng, cách trước dễ dàng hơn rất nhiều, cũng sẽ không trở mặt với những người khác, cách sau mặc dù có thể vào, nhưng nhập viện sẽ không được những người khác đối xử tử tế, xem như lão sói cô độc.

- Hạ quan dĩ nhiên biết được, Thiên La Viện chính là do Thánh Nhân thiết lập chấp chưởng.

Ba Đài chắp tay biểu đạt tôn kính đối với Thánh Nhân.

- Ta đây, giết một người bên trong, thay vào đó.

Trương Cẩn nói đến rất nhẹ nhàng, phảng phất giống như giết một con chó, nhưng chuyện này khiến Ba Đài kinh ngạc không thôi. Đầu tiên người này trẻ tuổi như thế, liền có thực lực bất phàm, có thể giết chết người Thiên La Viện, thực lực tối thiểu cũng là Kiếm Hoàng.

Y không sợ người trong biệt viện xa lánh sao?

- Trương đại nhân trẻ tuổi như thế đã có thể tiến vào Thiên La Viện, hạ quan bội phục không thôi.

Cái khác trước không nói, vỗ mông ngựa một cái tuyệt đối có tác dụng.

Trương Cẩn đứng dậy, vỗ vỗ áo bào trắng trên người:

- Rất biết cách nói chuyện, thế nhưng ta chán nghe rồi, đi thôi, đi xem hoạt động của các ngươi một chút, hy vọng có thể sánh với Thái Kinh một chút, không đúng, sánh với An Khang châu một chút là được rồi.

- Đương nhiên không thể so sánh, mời Trương đại nhân.

Ba Đài nhẹ nhàng thở ra, người trẻ tuổi này tính cách quỷ dị, không biết đến cùng y có dụng ý gì.

Một tên thông qua Thiên La Viện, thế mà ngàn dặm xa xôi chạy đến loại địa phương thâm sơn cùng cốc này, muốn nói không có mục đích, có quỷ mới tin.

Bên trong Dạ phủ.

Dạ Côn cùng Dạ Tần hôm nay đều mặc trang phục lộng lẫy, dù sao cũng là xuất đầu lộ diện, làm mẫu thân, Đông Môn Mộng dĩ nhiên phải chuẩn bị quần áo cho bọn nhỏ thật tốt.

Thật đúng là hai tên tiểu soái ca, Dạ Tần vẫn rất tốt, theo Đông Môn Mộng, nếu tướng mạo giống như Dạ Minh, vậy thì...

Về sau cũng không nên dậy thì lệch, cha ngươi chính là dậy thì thất bại, hiện tại mặt chữ quốc thêm râu quai nón.

Cùng mẹ đứng chung một chỗ, kia chính là tổ hợp người đẹp và quái vật.

Nhìn một chút, hôm nay cha cũng xuất ra quần áo áp đáy hòm, chí ít có một nửa là do dệt bằng tơ vàng, ung dung hoa quý, không biết còn tưởng rằng tài chủ phương nào.

Mẫu thân đã tốt lắm rồi, không cần những trang phục loè loẹt, bên trong mộc mạc mang theo khí chất cao quý, mặc kệ mẫu thân mặc cái gì, Dạ Côn cùng Dạ Tần đều cảm thấy đẹp mắt.

Nhìn lại Dạ Côn một chút, mặc dù cái đầu trọc, nhưng ngũ quan rất lập thể, đây cũng là điểm khiến Dạ Côn tự hào.

May mà Côn ca ta có thể gánh vác cái đầu trọc này.

Thật đúng là nhờ phúc mẹ ruột, hình thể sinh ra không quá kém, chỉ là chưa từng thấy qua cha ruột, nhưng hiện tại cũng không quan trọng nữa.
Bố dượng mẹ kế đối với mình đều rất tốt, con tốt hơn cả con ruột, ách...nói đến đây, thật sự là khổ cho đệ đệ.

Hôm nay đệ đệ lòng tin tràn đầy, xem ra đã chuẩn bị đầy đủ.

Về phần mình, tùy tiện đối phó hai lần, đừng đứng hạng nhất từ dưới đếm lên là được.

Dù sao đội sổ cũng rất mất thể diện, Côn ca ta cũng là người thích thể diện, chút mặt mũi này vẫn phải có.

- Mấy tiểu soái ca, chúng ta đi thôi.

Đông Môn Mộng duỗi hai tay mảnh khảnh, ôn nhu cười nói.

Dạ Côn cùng Dạ Tần một người nắm một tay, Dạ Minh một bên trực tiếp bị lãng quên, cảm giác hai đứa con trai đang đoạt lão bà của y.

Hai tên hỗn tiểu tử các ngươi, tranh thủ thời gian lớn lên, sau đó cưới vợ.

Một nhà bốn người đi trên đường, trên đường còn có phụ huynh hài tử tấp nập tới lui, còn có người ở tiểu trấn xung quanh tới góp vui, hôm nay huyện Thái Tây kín hết chỗ.

Nhưng hôm nay cũng là lần đầu một nhà bốn người cùng ra ngoài, liền Dạ Côn đều rất vui vẻ.

- Hôm nay bên ngoài thật náo nhiệt.

Dạ Tần ngước nhìn bốn phía, đều là dòng người đen nghịt, xung quanh mái hiên một bên treo đèn lồng màu, không khí lễ hội tràn ngập khắp nơi.

- Tiểu bằng hữu, An Khang châu hôm nay càng náo nhiệt hơn.

Một thương nhân đi ở bên cạnh mang theo thiện ý cười nói.

Dạ Tần dừng một chút, một mặt tò mò:

- An Khang châu là địa phương nào? Có lớn bằng nơi này không??

- Đương nhiên lớn, lớn gấp mười lần nơi này luôn.

Cái miệng nhỏ nhắn của Dạ Tần đều há thành hình tròn, cảm giác huyện Thái Tây đã rất lớn, nhưng vạn lần không nghĩ tới, An Khang châu kia lại càng lớn hôn.

Thương nhân hướng hai vợ chồng thiện ý nhẹ gật đầu, lập tức rời đi, xem ra là thương nhân yêu thích hài tử.

- Mẫu thân, An Khang châu là nơi nào thế? Nơi đó thật náo nhiệt vậy sao?

Dạ Tần ngửa đầu nhìn mẫu thân.

Đông Môn Mộng mấp máy môi anh đào:

- Tần Tần, có rất nhiều nơi lớn hơn huyện Thái Tây, chờ con lớn lên, con sẽ có thể đi xem một chút...

- Há, vậy mẫu thân có đi cùng với con không?

Đông Môn Mộng ôn nhu cười một tiếng:

- Đứa nhỏ ngốc, mẫu thân cũng không thể đi theo con cả đời được, về sau Tần Tần con cũng phải lấy vợ sinh con.

- Con sẽ không lấy vợ đâu, con chỉ muốn ở chung với mẫu thân mà thôi.

Cái miệng nhỏ nhắn của Dạ Tần chu chu, dáng vẻ không vui.

Đông Môn Mộng ôn nhu cười một tiếng, sờ lên đầu Dạ Tần:

- Đứa nhỏ ngốc, các con mãi mãi là con của mẫu thân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau