TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Thăng thiên phường

Đi theo Côn ca lăn lộn, vậy nhất định sẽ được ăn ngon uống sướng, rất dễ chịu.

Toàn bộ cảng phi thuyện được xây dựng theo hình tròn, phòng ốc ở đây đều chỉ có một tầng, cho nên tầm mắt rất thoáng, có thể nhìn thấy phi thuyền to lớn xung quanh, mà ở trung ương là một cái quảng trường lớn, dân chúng tụ tập ở đây chờ phi thuyền xuất phát, dù sao mỗi ngày chỉ có một chuyến.

Nếu như không đi, vậy phải ở cảng phi thuyền ngủ một đêm, giá phòng không rẻ, nếu không có tiền liền xuống núi ngủ trên cỏ.

Bởi vì cái gọi là lên núi dễ dàng xuống núi khó, đại đa số mọi người đều tình nguyện tốn chút tiền ở cảng phi thuyền, cũng không muốn đi xuống núi.

Dạ Côn phát hiện, xung quanh có không ít người giống như thiếu niên này, đều đang mê hoặc mấy nam nữ ăn mặt hoa lệ.

Hoặc là nam tử bên cạnh có nữ nhân xinh đẹp, chỉ cần có giá trị, đều sẽ trở thành đối tượng bọn họ mê hoặc.

- Đại ca, cẩn thận có bẫy.

Hiện tại Dạ Tần lo lắng muốn chết, sợ đại ca bị lừa gạt, hồn nhiên không biết, trong đội ngũ, chỉ có Dạ Tần y yếu nhất, không đúng. Lúc này hẳn là Nguyên Chẩn cùng Phong Điền yếu nhất.

- Đệ đệ, ra khỏi nhà, có chỗ nào không nguy hiểm, chẳng lẽ chúng ta lại trở về tố cáo cha sao? Cha đã rất thảm rồi.

Dạ Côn nhỏ giọng nói ra, mẫu thân quản cha quá nghiêm, để cha sống thoải mái một khoảng thời gian đi.

Dạ Tần thở dài thật sâu:

- Đại ca, vậy liền gần cửa sổ.

- Tiểu tử ngươi.

Dạ Côn nện cho đệ đệ một cái, Dạ Tần nhếch miệng cười một tiếng.

Thấy đệ đệ như bây giờ, Dạ Côn cũng yên tâm, rốt cuộc đã bình thường.

Mọi người đi theo thiếu niên rất nhanh đã tiến vào một cửa hàng tên Thăng Thiên Phường, Dạ Côn phát hiện tiệm này khác với những tiệm khác, diện tích đã không cần bàn, xung quanh còn có rất nhiều cao thủ xem tràng.

- Công tử, Thăng Thiên Phường chính là sòng bạc lớn nhất ở đây, tuyệt đối công chính công bằng.

Phong Điền cắt một tiếng:

- Lần đầu nghe nói sòng bạc còn công chính công bằng.

- Vị công tử này, các ngươi đi vào sẽ biết, Thăng Thiên Phường khác với những sòng bạc khác, các vị công tử từ từ hưởng thụ, ta không bồi tiếp.

Xem ra thiếu niên chỉ phụ trách đưa người đến, chuyện khác liền mặc kệ.

Dạ Côn tò mò hỏi:

- Ngươi rốt cuộc có phiếu không?

- Không có, nếu như các ngươi muốn ta sẽ bán vé giả, dù sao vé đi tới An Khang châu quả thật đã bán sạch, hiện tại bình thường nhất đều cần hai mươi kim tệ, mà gần cửa sổ 100 kim tệ, bất quá trong này cũng có thể thắng vé phi thuyền, có rất nhiều người muốn đi An Khang châu, nhưng không phải ai cũng có thể đi.

Thiếu niên nói xong cũng rời đi, Dạ Côn nhìn thấy thiếu niên này nhận tiền của một vị quản sự, sau đó lại đi tìm mục tiêu khác.

- Các vị công tử tiểu thư lần đầu tiên tới phải không.

Cô nương một vị mặt mỉm cười đứng ở bên cạnh giọng dịu dàng nói ra.

Dạ Côn quay đầu nhìn lại, cô gái này tướng mạo không tồi, mắt phượng, sống mũi cao, môi mỏng, da thịt trắng nõn xem ra rất biết chăm sóc bản thân, nhất là phía trên khóe mắt có một cái nốt ruồi nho nhỏ, mang đến cho Dạ Côn cảm giác, nữ nhân này dường như không dễ nói chuyện giống như mặt ngoài.

Dạ Côn mắt thấy nữ tử cười nói:

- Ngươi là?

- Ta là lão bản của nơi này, Nguyệt Trúc. Mọi người sững sờ, không ngờ bà chủ nơi này thế mà tự mình đến tiếp, mặt mũi Côn ca đi tới chỗ nào đều vẫn rất lớn.

Nguyệt Trúc dĩ nhiên không phải xem mặt mũi Dạ Côn, mà là vừa vặn thấy được Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, nếu như thắng được các nàng, thành tựu của các nàng sau này nhất định sẽ mạnh hơn đi theo tên đầu trọc này rất nhiều

- Không ngờ bà chủ lại tự mình tiếp đãi, tại hạ hoảng hốt.

Dạ Côn chắp tay cười nói, cũng biết mục đích nữ tử này đến.

Xem ra cha nói rất đúng, nữ hài tử xinh đẹp, rất dễ hấp dẫn phiền toái, nhất là xinh đẹp giống như thê tử mình, đi tới chỗ nào đều sẽ trở thành tâm điểm ở chỗ nấy, xem ra sau này phải dán lên ót các nàng tờ giấy "Người sống chớ tới gần".

- Công tử khách khí, không bằng vừa đi vừa nói? Ta dẫn công tử tham quan tiểu điếm một chút?

- Được.

Dạ Côn cũng không dài dòng, ngươi muốn kiếm chuyện, Côn ca ta phụng bồi tới cùng.

Nguyệt Trúc không ngờ tên trọc đầu này dễ lừa gạt như vậy, trong lòng lập tức cảnh giác lên, người bình thường đều sẽ chần chờ một thoáng, thế nhưng hắn... tựa như gia tài bạc triệu vậy.

Dưới sự dẫn dắt của Nguyệt Trúc, hai tráng hán kéo đại môn bằng sắt ra, âm thanh trầm trọng lập tức khiến người ta cảm thấy áp bách.

- Mời.

Nguyệt Trúc hơi hơi nghiêng thân.

Dạ Côn cũng không khách khí, mang theo thê tử cùng các tiểu đệ đi vào, biểu tình kia phảng phất đang nói cho tất cả mọi người, hôm nay Côn ca ta bao hết.

Đi vào Thăng Thiên Phường, Dạ Côn phát hiện, đây không phải chỉ là quán rượu bình thường sao?

- Công tử, tầng này là dùng để nghỉ ngơi, Thái Kinh quy định, cảng phi thuyền không thể xây hai tầng, nhưng không nói không thể xây xuống.

Nguyệt Trúc dẫn mọi người đi tới bên cạnh bậc thang.

Mà ở xung quanh có rất nhiều nam nữ uống rượu, nhìn bà chủ mang một đám người trẻ tuổi xuống lầu, khóe miệng liền lộ ra ý cười.

Người trẻ tuổi đúng là dễ bị lừa. Dạ Côn khẽ cười nói:

- Bà chủ rất biết làm ăn.

- Công tử đây là đang khen ta sao ~

Nguyệt Trúc mang theo biểu lộ dị dạng nhìn về phía Dạ Côn.

Chuyện này khiến Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi rất khó chịu, Côn ca của chúng ta không phải ngươi có thể trêu chọc.

- Bà chủ nên tự tin lên một chút.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi liền biết, lời nói của phu quân luôn luôn có thể đả kích người.

Nguyệt Trúc cố nặn ra vẻ tươi cười:

- Công tử nói rất đúng.

Tên đầu trọc này lại còn nói mình không tự tin, ngươi đúng là quá biết nói chuyện.

Chờ một lúc nữa sẽ sẽ dạy cho ngươi biết, như thế nào mới tự tin, hai cô bé này đúng là tuyệt sắc, thậm chí bên trong còn có một Nhan Mộ Nhi nổi danh Thái Kinh.

Hôm nay vận khí thật đúng là quá tốt.

Dưới sự dẫn dắt của Nguyệt Trúc đi xuống bậc thang, trước cổng còn có hai tráng hán trấn giữ, thật đúng là kín không kẽ hở.

Vừa mới mở cửa ra, mọi người chỉ nghe thấy một cỗ âm thanh đặc biệt, có người phát ra tiếng rống hưng phấn, có người phát ra tiếng kêu tuyệt vọng thảm thiết.

- Phu quân! Phu quân!

Đây cũng không phải là âm thanh của Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, mà là tiếng la bi thảm của một vị nữ tử bên trong.

Cái gì gọi là từng trải, lúc này mới chỉ là vừa mới bắt đầu.

Từ nhỏ đến lớn, Dạ Côn và Dạ Tần đều ở huyện Thái Tây, sự tình thấy được vẫn quá ít, dĩ nhiên hai người Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cũng như thế.

Mặc dù hai người đều muốn chỉnh Côn ca, nhưng chỉ là muốn vẽ con rùa ở trên đầu Côn ca, đây chính là truy cầu cả đời bọn họ.

Nhưng đoán chừng loại truy cầu này còn khó hơn việc luyện tới Kiếm Hoàng.

Dạ Côn nhìn thấy trên một cái bàn nhỏ bên trong, một nam nhân trung niên đang ngẩn người, trên mặt phủ đầy tuyệt vọng, thê tử bên cạnh gắt gao nắm lấy tay nam tử, kinh khủng cùng tuyệt vọng chiếm cứ toàn bộ thân thể.

Mà ở trước mặt nam tử, trên mặt bàn cũng không có bất kỳ dụng cụ đánh bạc gì, phía đối diện chỉ có một lão giả tuổi quá lục tuần đang ngồi, lúc này lộ ra nụ cười chiến thắng, ánh mắt đánh giá cả người nữ tử.

- Ta muốn cược lại!

Nam tử trầm giọng quát.

Lão đầu rất là tự tin:

- Người trẻ tuổi, ngươi còn có thứ gì có thể lấy ra đánh cược?

- Mạng! Ta lấy mạng đánh cược với ngươi!

Mọi người ở đây đều nghe thấy được, chẳng qua là hơi kinh ngạc một chút, sau đó liền quay lại bàn cược của mình, mấy chuyện như cược mệnh này, mỗi ngày đều phát sinh, dù sao cũng đã đến đường cùng rồi, còn gì để mất đâu chứ.

Chương 107: Hiểu sơ

Diệp Ly rất bình tĩnh, chuyện như vậy không phải chưa từng gặp qua, nhưng cũng phải biểu hiện ra dáng vẻ vô cùng sợ hãi, ôm thật chặt cánh tay Dạ Côn.

Nhìn Nhan Mộ Nhi thử xem, cô nàng giống như sắp bị Côn ca cược thua đi vậy.

Nam tử trầm giọng nói ra:

- Nếu như ta thắng, mấy lần cược trước xem như vô hiệu, nếu như ta thua! Ta nhảy khỏi cửa sổ!

Dạ Côn thấy cánh cửa sổ duy nhất.

Nguyệt Trúc nhẹ nhàng nói ra:

- Ngoài cửa sổ là vách núi, nhảy xuống chắc chắn phải chết, cho dù là Kiếm Vương cũng phải cẩn thận, càng đừng nói người bình thường.

Dạ Tần nghe xong nuốt một ngụm nước bọt, hô hấp đều có chút gấp rút, thế giới bên ngoài thật thực dụng.

Dạ Côn mặc dù trấn định, nhưng lần đầu gặp phải chuyện như vậy, trong lòng vẫn có chút kinh ngạc, đây cũng quá thực tế đi.

Đông Tứ và Đát Từ đứng ở bên cạnh không nói, hôm nay lão sư cố ý đến đây, chẳng lẽ là có ý dạy bảo?

Lão đầu sờ lên vài cọng tóc còn sót lại, cười nói:

- Cược mạng hay không không quan trọng, chủ yếu muốn nghe tiếng kêu thảm thiết của ngươi lúc nhảy xuống thôi.

- Đánh cược gì!!!

Nam tử lạnh giọng hỏi.

Dạ Côn rất tò mò, trò này chơi thế nào.

Nguyệt Trúc tựa hồ biết Dạ Côn sẽ nghi hoặc, một bên giải thích nói:

- Chỗ chúng ta chuyện gì cũng có thể lấy ra cược, chỉ cần hai người đồng ý đánh cược là được rồi.

Dạ Côn cảm thấy chuyện này rất thú vị, tốt hơn sóng bạc bình thường rất nhiều, thế giới bên ngoài quả nhiên muôn màu muôn vẻ.

Lão đầu lắc đầu:

- Ngươi chọn, dù sao phải chết có ý nghĩa, bằng không thì người khác nói ta lấy lớn hiếp nhỏ, vị phu nhân này, ngươi thấy ta nói đúng không?

Nữ tử rất sợ hãi, chăm chú tựa ở bên cạnh nam tử, không dám nhìn tới lão đầu.

Sắc mặt nam tử dữ tợn, mồ hôi dọc theo tóc mai chảy xuống, bờ môi khẽ run, vẻ mặt cũng vô cùng trắng bệch.

Theo khí thế này mà nói, nam tử đã bại hoàn toàn.

- Đánh cờ.

Nam tử trầm giọng nói ra, quyết định phải dùng thứ mình am hiểu nhất.

Lão đầu không có nửa điểm lưỡng lự:

- Được.

Thị nữ bên cạnh rất nhanh đã mang bàn cờ đến, cờ đen và cờ trắng sẽ quyết định nam tử sống hay chết.

Dạ Côn hiếu kỳ đến qua quan sát, Nguyệt Trúc không có ngăn cản, lẳng lặng đứng ở bên cạnh.

Nhìn hai người đã bắt đầu, Dạ Côn tò mò hỏi:

- Bà chủ, người xung quanh có thể trợ giúp không?

- Dĩ nhiên có thể.

Nguyệt Trúc khẽ cười nói.

- Quy củ của các ngươi quả thật rất đặc biệt.

- Nơi này của chúng ta công bằng công chính, chúng ta cũng chỉ là môi giới mà thôi.

Dạ Côn cười cười, không nói gì, nhìn ván cờ của hai người. Nói đến đánh cờ, Dạ Côn không có việc gì liền sẽ cùng cha chơi mấy ván, lúc đầu cha còn có thể thắng, dần dần liền bắt đầu thua, đến cuối cùng hoàn toàn không phải là đối thủ, dẫn đến Dạ Côn chỉ có thể nắm mục tiêu về phía đệ đệ, mỗi lần cha đều kiếm cớ không tới.

Không phải trình độ của cha kém, mà là Côn ca đang vô hạn mạnh lên.

Dạ Côn phát hiện, trình độ của vị nam tử này quả thật không tệ, thế nhưng trình độ lão đầu rõ ràng là ở phía trên nam tử, mà trình độ của cha lại mạnh hơn lão đầu này nhiều, lão đầu này vừa mới bắt đầu đã chuẩn bị cạm bẫy, nam tử quá muốn thắng, phát huy có chút kém.

Dần dần, nam tử liền hoàn toàn bị áp chế, nếu như không nghĩ biện pháp, chỉ sợ nhất định sẽ phải thua.

Thê tử bên cạnh càng tuyệt vọng, người sáng suốt xem thế cục liền biết, thực lực lão đầu rất hùng hậu.

- Đại ca, thế cờ này làm sao phá?

Dạ Tần đột nhiên hỏi, đối với đánh cờ Dạ Tần thật không có kiên nhẫn, y tình nguyện đi luyện tập rút kiếm một ngàn lần, cũng không muốn ngồi đánh cờ với Dạ Côn.

Dạ Côn khẽ cười nói:

- Nếu như là ta, lợi dụng nhược điểm mỏng manh ở bên phía cờ trắng, theo bốn đường lao ra, không tới mấy hiệp liền có thể thắng.

Nam tử nguyên bản còn chậm chạp không biết đi thế nào, thế nhưng nghe thấy Côn ca nói như thế, tựa như linh quang chợt hiện, ánh mắt lập tức để lộ ra sự tự tin mạnh mẽ.

Mà lão đầu kia liếc mắt nhìn Dạ Côn, ánh mắt không thân thiện cho lắm.

Đúng như Dạ Côn nói, nam tử sau mấy nước cờ liền giành được thắng lợi, nếu như được Côn ca chỉ điểm như thế mà còn không tỉnh, như vậy nhảy núi là kết cuộc không thể nào thay đổi rồi.

Thê tử bên cạnh vui đến phát khóc, nơi này tựa như địa ngục vậy.

Nam tử đột nhiên đứng dậy, nhìn Dạ Côn, hai tay đột nhiên đè hai vai Dạ Côn lại, vẻ mặt trở nên kích động, phảng phất vô phương diễn tả tâm tình lúc này.

- Thiên ngôn vạn ngữ khó mà biểu đạt tâm tình của ta, huynh đệ, cám ơn ngươi! Ngươi quá ưu tú!

Dạ Côn:......

Dạ Tần:......

Xem ra sự ưu tú của Côn ca ta từ huyện Thái Tây một mực theo đến An Khang châu rồi.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi mắt đều sắp mọc trên đỉnh đầu rồi, vô cùng tự ngạo, thấy không, đây là phu quân ta, một câu liền có thể giúp người khác thắng.

Có ai lợi hại bằng phu quân ta.

- Phu quân thật lợi hại! - Phu quân, càng ngày càng thích ngươi~

Có thể biểu đạt tâm tình của mình như thế, cũng chỉ có Nhan Mộ Nhi.

Dạ Côn được thê tử khen như thế, cảm giác phơi phới, phu quân các ngươi chân chính lợi hại, các ngươi còn chưa thấy qua đâu.

- Huynh đệ, ân cứu mạng khó có thể báo đáp, chỗ ta có một tấm vé đi An Khang châu, chính là loại vé xa hoa kia, vừa rồi ta đã nghĩ thông suốt, không có gì có thể sánh bằng chuyện ta ở cùng với thê tử, thật hổ thẹn a!

Nam tử hết sức hối hận, trước đó quá muốn thắng, thua hết gia sản, thế mà lại lấy thê tử đi cược, đúng là súc sinh mà, nếu như không phải vị huynh đệ trước mặt, chỉ sợ...

Dạ Côn không nghĩ tới, tấm vé xa hoa cứ như vậy tới tay, hoàn toàn không uổng phí công phu.

- Việc nhỏ việc nhỏ, tấm vé này ta liền nhận.

Côn ca ta xưa nay không khách khí, ngươi cho, Côn ca ta liền dám tiếp, huống chi nam tử cũng là thật lòng.

Nam tử cùng thê tử hướng phía Dạ Côn hành quỳ lạy chi lễ, đây chính là đại lễ, tình huống bình thường sẽ không như vậy.

Có thể cứu một mạng người, còn được vé đi An Khang châu, đối với Dạ Côn mà nói đã đủ rồi.

Nguyệt Trúc cũng không có ý trách tội, cười nói:

- Công tử kỳ nghệ không tồi.

- Hiểu sơ, hiểu sơ.

Dạ Côn cười nhẹ nói.

Đại ca vẫn điệu thấp như vậy, cái này mà gọi hiểu sơ, vậy lão đầu kia không phải là tân thủ sao?

- Tiểu huynh đệ, kỳ nghệ không tệ.

Lão đầu rõ ràng mang theo địch ý sâu đậm.

- Bình thường, bình thường, chỉ biết nói vài câu.

Sau khi nói xong, Dạ Côn hướng phía bà chủ cười nói:

- Xem ra ta hiện tại không cần cược nữa.

- Công tử, như thế là làm khó ta rồi, dù sao người tiến vào, nhất định phải cược một ván, cho dù chẳng qua là một kim tệ, cũng không thể phá hư quy củ được.

Nguyệt Trúc ôn nhu nói, nhưng ánh mắt lộ ra vẻ kiên định, không có một chút nhân nhượng nào.

Lão đầu lạnh giọng nói ra:

- Tiểu huynh đệ, không bằng chúng ta cược một ván đi?

Dạ Côn không để ý đến lão đầu, hỏi:

- Bà chủ, nhất định phải cược một ván sao?

- Đúng vậy công tử.

- Không bằng chúng ta tới cược?

Dạ Côn từ tốn nói, nguyên bản không muốn để ngươi quá khó coi, thế nhưng ngươi đã ép như thế, vậy Côn ca ta cũng không còn cách nào..

Nguyệt Trúc yêu kiều cười một tiếng:

- Công tử thật có nhã hứng, nếu như ta cự tuyệt, như vậy sẽ rất thất lễ.

Nguyệt Trúc vừa nói dứt lời, hai đại hán bên cạnh lập tức dọn sạch một bàn, Dạ Côn tiến đến ngồi xuống, không có lo sợ.

Chương 108: Ta không đùa

Lúc này tất cả mọi người đình chỉ đánh cược, lúc này là bà chủ mình đánh cược, trước đây chưa từng thấy qua.

Tất cả mọi người vây quanh ở bàn cược Dạ Côn cùng Nguyệt Trúc, tên đầu trọc này thật là muốn chết à, ngươi có thể thắng Doanh lão bản?

Chỉ sợ mỹ kiều nương bên cạnh đều sẽ thua sạch đi.

- Đại ca, lưu tâm.

Dạ Tần vẫn không nhịn được nhắc nhở.

Dạ Côn nhẹ gật đầu, khinh địch cũng không phải tác phong của Côn ca ta.

- Bà chủ, trước nói tiền đặt cược phải không?

Dạ Côn hỏi.

- Đúng vậy, công tử.

- Ngươi đề xuất đi.

- Vậy ta liền thất lễ, ta muốn hai vị nữ tử này.

Mọi người lập tức xôn xao, bà chủ quả nhiên là nhắm tới hai cô gái kia.

- Vậy ta muốn mạng ngươi được không?

Dạ Côn cười nhạt, nụ cười của tử vong.

Người xung quanh hít sâu một hơi, lá gan tên đầu trọc này quá lớn! Có thể mở sòng bạc ở bến cảng, sau lưng cơ bản đều có người ở Thái Kinh chống đỡ.

Hơn nữa bối cảnh Nguyệt Trúc bất phàm, câu nói này quả thật muốn gây ra đại hoạ.

Người trẻ tuổi này quá vọng động rồi.

Nguyệt Trúc nghe thấy Dạ Côn nói ra tiền cược, nụ cười trên mặt dần dần tan biến:

- Công tử bất chấp hậu quả ư?

- Dám động đến nữ nhân của ta, còn nói chuyện hậu quả?

Dạ Côn từ tốn nói, trong giọng nói lộ vẻ bất thiện, lại cực kỳ kiên định.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi hận không thể lập tức xử lý nàng, nữ nhân này rất điên cuồng, đã bước lên tử lộ, còn càng chạy càng xa.

Hiện tại Nguyệt Trúc có chút đâm lao phải theo lao, tiếp nhận... như vậy phải chập nhận hậu quả, thắng tất nhiên là tốt, nhưng nếu như thua, vậy thì phiền toái.

Chết là không thể nào, nhưng đổi ý, vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn đối với danh tiếng sòng bạc, chỉ sợ cái tiệm này không mở nổi.

Đầu trọc đáng chết, đúng là thứ khó ưa!

Nhìn Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi một chút, trong lòng Nguyệt Trúc đang tính toán lợi và hại ở trong đó, nghĩ tới nghĩ lui, lợi nhiều hơn hại.

Một cái sòng bạc không cần cũng được.

- Được!

Nguyệt Trúc lạnh giọng nói ra.

- Đại ca!

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ:

- Bà chủ muốn đánh cược gì?

- Vậy cược thứ gì hiếm lạ một chút đi?

- Được.

Nguyệt Trúc cảm giác mình phải thay đổi cách nhìn với tên đầu trọc trước mặt này, hắn đã tính trước, hay là đang giả bộ ta đây?

Một lúc nữa liền có thể thấy rõ ràng.

- Ta có một gốc Hoa Cốt Thảo.

Lúc nghe thấy Hoa Cốt Thảo, mọi người lập tức náo động, Hoa Cốt Thảo chính là độc vật, sao khi ăn vào sẽ lập tức xuất hiện tình huống bị ăn mòn, máu thịt trên người hóa thành nước đặc, cuối cùng chỉ còn lại khung xương, đây chính là miêu tả dành cho Hoa Cốt Thảo.

Bà chủ đúng là điên rồi, Hoa Cốt Thảo vốn là thứ hiếm hoi, thế mà làm vật dụng đánh cược, thật là khiến người ta thổn thức không thôi. Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nghe thấy như vậy, không khỏi nhớ tới đêm hôm đó, tiểu trọc đầu ngay cả canh Liệt Khai còn không sợ, lại đi sợ một cây cỏ?

Ngươi đây là muốn hai tay dâng tặng chiến thắng cho phu quân sao? Muốn thua thì nói một tiếng là được, hà tất phải đi một vòng lớn như vậy.

- Tiếp theo thế nào?

Dạ Côn dĩ nhiên biết công hiệu của Hoa Cốt Thảo, sáu năm đọc sách cũng không phải đọc không.

- Ai dám ăn, người đó liền thắng!

Mọi người nghe xong, thầm nghĩ bà chủ xảo quyệt, người khác thắng sẽ chết, mà ngươi lại ngồi mát ăn bát vàng.

Tuyệt đối không nên đi cược với bà chủ, đây là một tên lừa gạt!

Dạ Côn khẽ nhíu mày một thoáng, rất nhanh liền ý thức được chuyện này, lão bản nương này quả nhiên lòng dạ rắn rết.

- Ta cảm thấy phải thay đổi một chút.

Diệp Ly bên cạnh đột nhiên nói ra.

Nguyệt Trúc nhìn về phía Diệp Ly, lộ ra nụ cười thân thiện:

- Cô nương muốn đổi thế nào?

- Phu quân ta ăn Hoa Cốt Thảo, mà ngươi ăn cái này.

Chỉ thấy Diệp Ly không biết từ nơi nào lấy ra một cái bình nhỏ, Dạ Côn thấy côn trùng trong bình, tê từ bàn chân đến đỉnh đầu, trời ạ! Trên người Ly Nhi ngươi giấu bao nhiêu côn trùng như thế.

Trong bình có một con côn trùng đen sì, hai cây xúc tu lay một cái, dưới bụng mọc ra mười hai cái chân, chuyện này còn chưa phải đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là mắt nhỏ trên đầu nó có tối thiểu có hơn hai mươi cái, che kín toàn bộ đầu.

Đâu chỉ Dạ Côn nhìn không thoải mái, mặt Nguyệt Trúc đều đen cả rồi, người xung quanh đều không dám nhìn thẳng con côn trùng kia, sợ mình ói hết ra.

Trong lòng Diệp Ly cười lạnh, vất vả lắm mới lấy từ chỗ thuộc hạ phụ thân, vốn là muốn dung hợp Độc Nga Đại Đế, nhưng lại bị tên Ngân Sắc Nam Nhân trời đánh oanh sát rồi.

- Đây là ta nhặt ở trên đường, nhìn thấy nó kỳ lạ liền cất chơi.

Diệp Ly giải thích một chút.

Nhan Mộ Nhi nắm lấy cơ hội nói ra:

- Phu quân, ngươi xem Diệp tỷ tỷ, khẩu vị rất đặc biệt.

- Về sau không nên bắt loại côn trùng này, vừa nhìn thôi đã sợ rồi. Dạ Côn là thật tâm không thích loại côn trùng này, nhất là loại có nhiều bộ phần cơ thể kia, Côn ca ta có chứng sợ dày đặt.

- Ồ ~ phu quân, ta biết sai rồi.

Diệp Ly cũng là vì trút giận cho Dạ Côn, bằng không thì cũng sẽ không lấy ra vật quan trọng như vậy.

Dạ Côn thở phào một cái, dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng đụng vào cái bình, đẩy tới trước mặt Nguyệt Trúc.

Nếu ngươi dám nuốt nó, Dạ Côn ta liền bội phục ngươi!

Nguyệt Trúc hô hấp đều có chút gấp rút, đời này đều chưa thấy qua đồ vật buồn nôn như thế, các ngươi thắng!

- Công tử, phòng tốt phía trên đã chuẩn bị xong, vé đi đi An Khang châu cứ bao trên người ta.

Nguyệt Trúc không đùa, các ngươi quá không biết xấu hổ! Đánh chết Nguyệt Trúc ta cũng sẽ không nuốt thứ đáng ghê tởm này vào!

Đối với Nguyệt Trúc biến tướng nhận thua, mọi người không nói gì, có thể hiểu được.

Chơi như vậy quả thật quá buồn nôn.

- Mộ Nhi, Ly Nhi, các nàng nói có thể tính như vậy sao?

Dạ Côn nhẹ giọng hỏi.

- Không thể!

- Không thể!

Dạ Côn yên lặng nhìn Nguyệt Trúc, nhẹ nói ra:

- Ngươi cũng thấy đấy, thê tử của ta thù rất dai.

- Các ngươi!

Sắc mặt Nguyệt Trúc âm trầm, không nghĩ tới đối phương thế mà không nể mặt mũi.

- Ta không đồng ý đánh cược như thế!

Dạ Côn nhẹ nhẹ thở hắt ra:

- Bà chủ, trước đó ta muốn đi ngươi không cho, hiện tại rất mất mặt a.

- Công tử, ta nhớ kỹ ngươi!

- Đừng, ta có thê tử, hơn nữa sự tình của chúng ta vừa mới bắt đầu.

Dạ Côn không có ý định buông tha nàng như thế, thế mà đánh chủ ý vào nữ nhân của mình!

Nguyệt Trúc đứng dậy, lạnh như băng rời đi, người xung quanh vội vàng nhường ra một con đường.

- Đây là lão bản của chúng ta cho ngươi.

Một vị thị nữ cầm lấy vé phi thuyền tới, cung kính nói ra.

- Đệ đệ, nhận lấy, không cầm thì phí.

Dạ Côn không tin chuyện sẽ kết thúc như thế, hơn nữa bà chủ dụng ý rất sâu, xem ra có thể còn gặp lạp ở trên phi thuyền.

Dạ Tần đương nhiên nghe đại ca, tiếp nhận vé phi thuyền, vẫn là đại ca có biện pháp, không... vẫn là tẩu tẩu hiểu rõ nữ nhân, trực tiếp dọa lui đối phương.

Diệp Ly vừa định giấu trùng trùng đi, Dạ Côn lại nhanh hơn một bước, trực tiếp cầm lấy cái bình ném ra ngoài cửa sổ.

- Ta nhìn trong lòng rất không thoải mái, sau này Ly Nhi ngàn vạn lần đừng như vậy.

Hiện tại Diệp Ly rất muốn bóp chết phu quân, ngươi biết trùng trùng này ta vất vả thể nào mới lấy được không... ngươi thế mà lại ném đi như vậy....

Sớm biết vừa rồi đã không lấy ra, trời ạ... hắn là lão thiên phái tới trừng phạt mình sao.

Đông Tứ và Đát Từ đối với thái độ của lão sư, có chút ý nghĩ.

Chương 109: Quá hố người

Đông Tứ cảm thấy, dựa theo tính cách lão sư, khẳng định sẽ giết cả nhà của nàng.

Đát Từ cảm thấy, lão sư hẳn là sẽ tha thứ cả nhà của nàng, dùng nhân từ dạy bảo nàng, quay đầu là bờ, sau đó đối phương sụp đổ tự sát.

Đoàn người trở lại lầu một, tất cả mọi người lộ ra ánh mắt kinh ngạc, đám người này thế mà bình an vô sự, không thiếu một ai.

- Công tử, đã an bài cho các vị gian phòng thượng đẳng để nghỉ ngơi, phi thuyền tới An Khang châu ban đêm xuất phát, hành trình dài năm ngày, Chúc công tử thượng lộ bình an.

Thị nữ thoạt nhìn rất lễ phép, Dạ Côn nghĩ đến ra ngoài chờ cũng là chờ, không bằng nghỉ ngơi một chút, ngủ bờ ngủ bụi ba ngày nay, thê tử đều không thơm.

Dưới sự chỉ dẫn của thị nữa, đám người Dạ Côn cuối cùng đã có thể tẩy sạch bụi trên người.

Bởi vì chỉ có ba gian phòng, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đành chen lấn, dĩ nhiên còn có Đông Tứ và Đát Từ cũng phải chịu khó một chút.

Dạ Côn nhìn Đông Tứ và Đát Từ tiến vào gian phòng, trong lòng cũng có chút lo lắng, lão sư bọn họ cuối cùng tương thân tương sát, bọn họ sẽ không giống như vậy chứ.

- Ta đi tắm trước ~

Nhan Mộ Nhi đi vào trong phòng liền lập tức chạy đi tắm, thân là một con miêu yêu, nàng phi thường thích sạch sẽ.

Diệp Ly cũng lười tranh với Nhan Mộ Nhi:

- Phu quân, ngươi ngồi, Ly Nhi bóp vai cho ngươi.

Nhan Mộ Nhi không có ở đây, mình liền có thể nịnh nọt phu quân một chút.

- Được.

Có thể hưởng thụ tình yêu của thê tử, Dạ Côn biểu thị mình cưới không lỗ.

- Phu quân, đến An Khang châu, chúng ta có tính toán gì hay không?

Diệp Ly cũng muốn biết Dạ Côn có tính toán gì không, trong lòng sẽ theo đó chuẩn bị.

Dạ Côn chậm rãi nhắm mắt lại, thấp giọng nói ra:

- Chuyện thứ nhất cần làm khi đến An Khang châu, đó chính là đi tìm Ba Uyển Thanh.

- Ba Uyển Thanh? Là ai?

Diệp Ly cảnh giác hỏi, không phải là tình nhân tiểu trọc đầu thầm mến chứ?

Phải gọi Nhan Mộ Nhi, nhanh chóng ám sát nữ nhân này!

- Kém chút đã trở thành em dâu chúng ta, đáng tiếc lại bỏ mặt đệ đệ, cùng ngày chúng ta thành hôn, gả cho người khác.

Mặc dù đệ đệ không muốn mình nhúng tay, thế nhưng Dạ Côn cảm thấy, không giúp đệ đệ ra một hơi này, trong lòng kìm nén đến hoảng.

- A! Khó trách đệ đệ lại mang một cái phát quan lục ngọc, nguyên lai là đang quất mình.

Lúc đầu Diệp Ly còn nghi hoặc, ai lại mang một cái phát quan màu xanh trên đầu, nguyên lai là như vậy.

Dạ Côn lắc đầu, thở dài nói ra:

- Là mẫu thân cho đệ đệ.

- Há, dụng ý của mẫu thân cũng rất sâu sắc, đệ đệ quả thực đáng thương, phu quân, ta ủng hộ ngươi.

Diệp Ly không có ý nịnh nọt, nàng là thật không thích loại hình nữ tử này, đứng núi này trông núi nọ.

Dạ Côn vỗ vỗ mu bàn tay Diệp Ly:

- Phu nhân có lòng.

- Vậy phu quân cảm thấy, Ly Nhi nhu thuận, hay là Mộ Nhi muội muội nhu thuận? Dạ Côn sầm mặt lại, nếu như dựa theo lời cha giải thích, đây là vấn đề liên quan đến mạng sống.

- Ly Nhi, trên người nàng còn có loại trùng trùng kia không?

- Phu quân, ngươi lại nói sang chuyện khác, hừ ~

- Không biết vì sao, ta rất thích bộ dáng tức giận của các nàng, quả thật rất đáng yêu.

Diệp Ly:......

Không hổ là tiểu trọc đầu, tư duy hoàn toàn khác người bình thường.

Ánh nắng dần dần biến mất, năm chiếc phi thuyền to lớn xung quanh đã có người leo lên.

Vì sao lại xuất phát vào ban đêm, bởi vì buổi sáng mới đến còn cần thanh lý gian phòng.

Dạ Côn mang theo mọi người bắt đầu tiến vào phi thuyền.

Mười cái thang hướng thẳng đến phi thuyền, bên dưới bậc thang chính là vực sâu vạn trượng, đối với người bình thường mà nói, đây là một trải nghiệm khó quên.

Mà phi thuyền là trôi nổi ở trong hư không, Dạ Côn có chút tò mò, bọn họ làm sao phát minh ra được thứ này.

Ôm hai vị thê tử lẩy bẩy, Dạ Côn bất đắc dĩ, nữ hài tử thiên tính sợ cao, bị dọa đến mức trốn vào trong lồng ngực của mình.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi giả thành như thế, cũng cần một chút kỹ thuật.

Thế nhưng Nguyên Chẩn cùng Phong Điền tuyệt đối không có giả, hai người tay trong tay chúng ta là hảo huynh đệ.

Ngay cả Đông Tứ và Đát Từ đều biểu lộ dị thường, ai biết bọn họ lại đang não bổ cái gì.

Tiến vào bên trong phi thuyền, Dạ Côn bị một màn trước mắt làm rung động.

Trong này thật đúng là... kinh ngạc tán thán.

Bên trong phi thuyền, tất cả phòng ốc đều kiến tạo ở vùng ven, vây quanh ở xung quanh, mà trung ương phi thuyền lại rỗng ruột, một cỗ khí tức dị dạng từ dưới đáy bốc lên, mặc dù không biết là cái gì, nhưng Dạ Côn cảm thấy, đây chính là điểm mấu chốt giúp phi thuyền có thể trôi nổi.

Tầng dưới đáy phi thuyền thuộc về tam đẳng, cũng là bình thường nhất, ở giữa hơi cao là nhị đẳng, cũng là nơi đoàn người Dạ Côn ở.
Lại hướng lên, kia chính là nhất đẳng.

Người bình thường sẽ không đến nơi đó, trừ phi là kim tệ không có chỗ đốt, nhưng Dạ Côn phát hiện vẫn có rất nhiều người đi tới phòng nhất đẳng.

Thậm chí hắn còn nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc.

Nguyệt Trúc.

Biết ngay sẽ gặp lại nàng ở đây.

Mà Nguyệt Trúc cúi đầu nhìn về phía Dạ Côn, không còn khuôn mặt tươi cười.

Dạ Côn nhẫn nhịn nghẹn miệng, đúng là là một nữ nhân hẹp hòi, vẫn là mình thê tử nhà mình tốt.

- Phu quân, Mộ Nhi đói quá ~

Nhan Mộ Nhi đáng thương nói ra, đôi con mắt màu xanh lam nhu tình như nước nhìn Dạ Côn, không thể không nói Nhan Mộ Nhi thật biết chơi, làm Côn ca có chút rối loạn.

Kỳ thật cho tới lúc bước vào phi thuyền, đám người Dạ Côn cũng chưa ăn được một bữa, bởi vì cảng phi thuyền cũng không có chuẩn bị thức ăn, ở bên trong phi thuyền mới có, cho nên dù đói cũng phải chờ tới lúc này.

- Chúng ta đi tìm gian phòng trước.

Dạ Côn nói mọi người đương nhiên nghe theo, sau khi hỏi thăm, mọi người rất nhanh đã tìm tới gian phòng của mình.

Ngoại trừ Dạ Côn cùng hai thê tử ở cùng phòng, những người khác đều tách ra.

Dạ Côn chú ý tới biểu lộ của Đông Tứ và Đát Từ, bọn họ thế mà thở dài. Chẳng lẽ bọn họ hài lòng việc chia phòng, bọn họ muốn ở cùng một chỗ?

Đi vào trong nhà, Dạ Côn phát hiện vẫn rất rộng rãi, mặc dù tất cả đều là làm bằng gỗ, nhưng qua tay đại sư thiết kế, tỏa ra một cỗ vận vị, thậm chí trong phòng còn tràn ngập một cỗ mộc hương.

Nhan Mộ Nhi đẩy hai phiến cửa sổ ra, kinh hô một tiếng:

- Thật đẹp a ~ phu quân mau tới ~

Dạ Côn đi đến sau lưng Nhan Mộ Nhi, Nhan Mộ Nhi ôm Dạ Côn, ngọt ngào nói ra:

- Xem, có phải rất đẹp hay không.

Diệp Ly sau lưng trợn trắng mắt, ngươi đây cũng quá rõ ràng đi, chiếm tiện nghi phu quân.

Nhan Mộ Nhi nói không giả, bởi vì độ cao, trước mắt Dạ Côn hiện lên hình ảnh non sông mỹ lệ, ánh trăng nhu hòa bảo phủ đại địa, có thể nhìn thấy từng dãy núi hùng vĩ nối tiếp nhau không dứt.

Loại phòng tam đẳng liền không có đãi ngộ như vậy, phòng nhỏ không nói, trong phòng còn bị phong bế.

Thiết kế như vậy, cũng là vì thể hiện phòng cao cấp nhị đẳng, càng đừng đề cập đến phòng nhất đẳng.

Diệp Ly tò mò cầm lấy quyển sách trên bàn, lật ra xem xét, lập tức im lặng.

- Phu quân, ngươi nhìn thứ này một chút.

Dạ Côn buông lỏng Nhan Mộ Nhi động lòng người ra, Nhan Mộ Nhi liếc Diệp Ly, ngươi là đang kiếm chuyện!

Nhìn quyển sách trên tay Diệp Ly, Dạ Côn bưng kín trán, hố người a!

Cảng phi thuyền này quá hố người!!!

Làm chúng ta đói bụng một ngày, nói đi lên mới có ăn, quả thật có ăn, giá tiền này không chỉ đắt gấp mười lần bên ngoài!

Một kim tệ chỉ có thể mua bốn cái bánh bao!

Chương 110: Không có tiền thật là khó

Bánh bao nhà ngươi mạ vàng à?!

Một con cá luộc, thế mà bán hai mươi kim tệ, đây cũng không phải là gấp mười lần, đây là cường đạo!

Đối với gia đình bình thường mà nói, một kim tệ đã đủ để một nhà ba người sinh hoạt một tháng, thế nhưng ở trong đây...

Dạ Côn đột nhiên nghĩ tới, vì sao vào phi thuyền không cho mang thức ăn lên, đây cũng quá biết kiếm tiền rồi!

Trừ phi trong năm ngày này không ăn không uống, uống???

Dạ Côn xem xét... khóe miệng mãnh liệt co rút, nước phòng nhị đẳng một ngày một kim tệ, phòng tam đẳng miễn phí.

Đây quả thực vô phương trao đổi.

Đông đông đông...

Bên ngoài vang lên tiếng gọi của Dạ Tần:

- Đại ca, là ta.

Xem ra Dạ Tần cũng phát hiện vấn đề, khó trách người khác đều nói, người bình thường cho dù đến An Khang châu, lúc ở trên phi thuyền cũng sẽ bị chém một đao, chờ đến An Khang châu sẽ hoàn toàn mất đi khát vọng.

- Côn ca, làm sao bây giờ.

Nguyên Chẩn tranh thủ thời gian hỏi thăm Côn lão đại, ngươi chính là nhân vật đầu não, phải nghĩ biện pháp.

Gặp phải khó khăn tìm Côn ca, chuẩn bài.

Nhưng mà Côn ca cũng không nghĩ tới, chỉ có thực lực còn không được, thời đại này không có kim tệ đúng là nửa bước khó đi.

Phong Điền mặt mày ủ rũ, thấp giọng nói ra:

- Côn ca, ta thật phải chết đói...

Dạ Côn ngàn vạn lần không nghĩ tới, vừa ra cửa liền gặp đói khát chi nguy, lúc trước quả thật chưa từng nghĩ đến.

Nếu như là phòng tam đẳng thì tốt rồi, ít nhất có nước uống no bụng.

Khó khăn vẫn phải giải quyết, ở trước mặt Côn ca ta không có vấn đề nào không giải quyết được.

- Chúng ta ra ngoài nhìn thử, xem có cơ hội buôn bán hay không.

Ngồi nói chuyện phiếm như vậy, kim tệ sẽ không tự đưa đến, phải chủ động xuất kích mới được.

- Đại ca, hay là ta đi biểu diễn một bộ kiếm pháp kiếm chút tiền?

Mọi người:......

Nhưng vào đúng lúc này, phi thuyền phát ra chấn động nhè nhẹ, phong cảnh ngoài cửa sổ bắt đầu di động.

Dạ Tần nhìn Dạ Côn thấp giọng nói ra:

- Đại ca, có phải hối hận không có tố cáo cha hay không.

- Đúng vậy.

- Phu quân, cố gắng lên ~

- Phu quân, phải cố gắng kiếm tiền a ~

Đột nhiên, mọi người không còn hâm mộ Côn ca như lúc trước.

Một nữ tử đã rất khó nuôi, càng đừng đề cập một đôi, đây thật là muốn mạng Côn ca ta mà.

Ra khỏi phòng, Dạ Côn phát hiện phòng nhị đẳng không còn trống nhiều, đoán chừng đều đã chuẩn bị nghỉ ngơi.

Có tiền dĩ nhiên có thể nghỉ ngơi, Dạ Côn cũng muốn ôm thê tử đi ngủ, ai nguyện ý muộn như vậy còn ra ngoài kiếm tiền chứ.

- Chúng ta đi lên.

Dạ Côn ngửa đầu nhìn về phía lầu trên, cầu thang xoay tròn hướng lên trên, mỗi hai mươi trượng liền có một cái bình đài nhỏ để cho người hưu nhàn nói chuyện phiếm.

Càng lên cao càng là kẻ có tiền, có người có tiền sẽ có thể kiếm được kim tệ.
Đoàn người còn đi chưa được mấy bước, đã nhìn thấy mấy thị nữ bưng thức ăn đi qua, mùi vị thơm ngào ngạt kia khiến mọi người không còn gì để nói.

Người nào có tiền như vậy, gọi thật nhiều món ăn.

- Đại ca, nơi này cũng không dễ kiếm tiền.

Dạ Tần nói nhỏ một tiếng.

Dạ Côn nghĩ thầm không có khả năng, quy củ phi thuyền như vậy, khẳng định là có dụng ý của mình.

- Vị cô nương này.

Dạ Côn nhìn thấy một vị nữ tử đứng ở hàng rào bên cạnh, chuẩn bị đi hỏi ý kiến một chút.

Song khi vị cô nương này xoay người lại, Dạ Côn liền sững sờ.

- Nguyên lai là công tử à, muộn như vậy không nghỉ ngơi, còn mang theo nhiều người như vậy ra chơi?

Hai tay Nguyệt Trúc khoanh trước ngực nhàn nhạt hỏi, rất có ý tứ trào phúng.

- Nguyên lai là bà chủ, đã đêm rồi còn chưa ngủ? Thậm chí còn chạy đến phòng nhị đẳng nơi này, không biết có chuyện gì?

Dạ Côn khẽ cười nói, không phải là tới xem chuyện cười của mình đi.

Nguyệt Trúc hừ một tiếng:

- Ngươi cho rằng ta đang chê cười ngươi sao? Ta cũng không có rảnh rỗi như vậy.

- Nguyệt Trúc, món ăn đã chuẩn bị xong.

Một nam tử từ gian phòng bên cạnh đi ra, ăn mặc hoa lệ, khó trách gọi nhiều món ăn như vậy.

Nguyệt Trúc nhẹ gật đầu, đi đến gian phòng bên cạnh, nam tử tựa hồ rất vui vẻ.

- Muốn kiếm tiền, lại đi lên phía trên một chút.

Nguyệt Trúc đột nhiên gợi ý, sau đó đi vào trong phòng, nam tử cảnh giác liếc mắt nhìn Dạ Côn, cài cửa lại.

Dạ Côn sờ lên mũi, không biết lúc này phải nói gì.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền có chút kinh ngạc, nguyên lai Côn ca cũng không phải vạn năng, nữ nhân này thế mà cưỡi ở trên đầu Côn ca.

- Phu quân, đừng nản chí.
- Đúng thế, vừa mới bắt đầu thôi mà ~

Dạ Côn thật muốn xoa xoa khuôn mặt của các nàng, thế mà trêu chọc phu quân.

Mặc dù không biết phía trên có thứ gì, nhưng Dạ Côn vẫn muốn đi lên kiếm tiền, dĩ nhiên còn có một loại phương pháp khác, đó chính là đánh cướp phi thuyền...

Tại chỗ giao nhau giữa phòng nhất đẳng cùng phòng nhị đẳng, Dạ Côn cuối cùng thấy được một gian phòng đặc biệt.

Tên phòng này cũng rất độc đáo.

Có việc.

Quả nhiên, có việc mới có thể đi vào.

Trước của phòng lục tục ngo ngoe có người đi vào đi ra.

Đối với kiếm tiền, Dạ Côn không có hứng thú, Côn ca ta tuyết đối không có một chút xíu hứng thú nào.

- Đi, đi kiếm tiền.

Dạ Côn hắc hắc một tiếng, nắm tay nhỏ thê tử đi vào phòng Có Việc.

Hiện tại Dạ Côn không có việc gì liền ưa thích nắm tay thê tử đi, cảm giác rất thú vị.

Đi vào trong gian phòng nhỏ độc đáo này, Dạ Côn có chút kinh ngạc, thì ra đây là nơi uống rượu.

Nước đều đắt như vậy, huống chi là rượu...

Thế nhưng chỗ này cũng không phải là một nơi uống rượu thông thường, nam nhân xung quanh đều đang thương thảo đại sự Thái Kinh, không uống cùng lắm y chỉ là một người ở Thái Kinh, sau khi uống say rồi, toàn bộ Thái Kinh đều là của y.

- Hiện tại các ngươi biết bộ dáng ở tây ngoại ô không?

Một tên tráng hán cầm lấy bầu rượu, đạp lên trên ghế hô to một tiếng.

- Nghe nói nơi đó phát sinh sự tình.

Tráng hán cười lớn một tiếng:

- Vậy các ngươi biết vì sao lại phát sinh sự tình không?

Mọi người lắc đầu.

- Trước kia tây ngoại ô hoang dã cây cối tươi tốt, thế nhưng hiện tại... thật trở thành tây ngoại ô hoang dã, đại địa nứt ra, sơn mạch đứt đoạn! Biết tại sao không?

Mọi người tựa hồ cũng bị chủ đề này hấp dẫn, mà Dạ Côn cùng Diệp Ly trong lòng chấn động, không phải là...

- Thái Kinh Pháp Đạo đệ nhất nhân Đạo Đức Tử có được thực lực hủy thiên diệt địa, thế nhưng bị tiểu nhân ghen ghét, một tên tự xưng Ngân Sắc Nam Nhân còn có một tên Kim Sắc Nữ Nhân, hai người không biết sống chết đi khiêu chiến Đạo Đức Tử.

Khóe miệng Dạ Côn run rẩy mãnh liệt, tiểu nhân đố kỵ? Nếu như trí nhớ của mình không sai thì Đạo Đức Tử kia là bị dọa chạy.

Diệp Ly kém chút đã nổi khùng, Kim Sắc Nữ Nhân!

Hiện tại tất cả mọi người đều gọi mình là Kim Sắc Nữ Nhân?!

Thậm chí còn nói mình là tiểu nhân! Cùng Ngân Sắc Nam Nhân đáng chết kia thua dưới tay Đạo Đức Tử...

Dựa vào lão đầu kia, bản tôn một ngón tay liền có thể đâm chết một đám.

Tráng hán đắc ý nói ra:

- Đây chính là tình báo từ Thái Kinh! Không có truyền ra ngoài, ta là muốn tới cảng phi thuyền ở An Khang châu, sau đó đến Thái Kinh tìm hiểu ngọn ngành.

Diệp Ly cũng muốn tìm Đạo Đức Tử hỏi rõ ràng, ngươi thổi như vậy, không sợ bản tôn đến báo thù sao?

- Thái Kinh kia quá xa, chúng ta vẫn nên nói chuyện ở An Khang châu đi, có tình báo gì đáng chú ý không?

- Nghe nói gia chủ Dạ gia ở An Khang châu bị bệnh, toàn bộ Dạ gia xú khí huân thiên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau