TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Hài tử, cha có lỗi với các con

- Ông chủ chờ một lát, cho chúng ta thương lượng một hồi.

Dạ Côn đi sang một bên, lấy ra túi tiền mẫu thân cho, nếu như trong này có 50 kim tệ, vậy Dạ Côn ta liền mặc áo cà sa.

Ba người nhìn túi tiền trong tay Dạ Côn, trong mắt hiện ra kim quang, nhìn thử xem mẫu thân cho bao nhiêu tiền.

Dạ Côn hít sâu một hơi, mở túi tiền ra.

Bốn người nhìn đồ vật trong túi, đôi mắt trợn tròn.

Kim tệ là không có, đều là hòn đá nhỏ hình tròn, còn có một tờ giấy được cuốn lại.

Dạ Côn cầm lấy thứ duy nhất có giá trị lên, mở ra xem.

- Hài tử, cha thật có lỗi với các con... các ngươi thương xót cha một chút đi, chờ sau khi cha phát triển, nhất định sẽ trả cho các con, đúng rồi, sau khi đến An Khang châu, sẽ có người đến tìm các con, an bài chỗ ở, tuyệt đối đừng nói cho mẫu thân các con biết, bằng không thì cha làm quỷ cũng sẽ quấn lấy các con ~

Đằng sau còn vẽ một cái khuôn mặt tươi cười đầy râu ria mang theo uy hiếp.

Bốn người bối rối.

Cha thế mà... thế mà đánh tráo kim tệ mẫu thân chuẩn bị cho!

Lá gan của cha thế mà đã mập đến loại trình độ này, bây giờ đi về báo cáo, đoán chừng có thể thu được không ít tiền thưởng.

Bất quá Dạ Côn cùng Dạ Tần cảm thấy cha mình cũng đã cùng đường mạt lộ, mẫu thân thật quá độc ác, bức cha đến mức này.

"Haiz." Bốn người thở dài một tiếng, cha à... ngươi tự giải quyết cho tốt đi, nếu như bị mẫu thân phát hiện, hậu quả...

- Làm sao bây giờ?

Dạ Tần nhìn đại ca hỏi.

Dạ Côn nhíu mày, đột nhiên có một biện pháp tốt:

- Đi nói với lão sư.

Dạ Tần lập tức hiểu ý của đại ca, vẫn là đại ca giao thiệp rộng.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi biểu thị, chỉ cần không đi đường, làm gì cũng được.

- Tạm biệt ông chủ ~

Dạ Côn phất phất tay.

Khóe miệng ông chủ giật một cái, không phải chứ... ông ta tranh thủ thời gian hô:

- 20 kim tệ! 10! 5!

Lòng Dạ Côn đang rỉ máu, hiện tại không có tiền. Trừ phi ngươi hô miễn phí, ta sẽ lập tức quay người.

Bất quá câu nói này ông chủ không có hô ra.

Bốn người đi tới tư thục, nhưng mà cửa lớn tư thục thế mà bị khóa lại.

Chuyện này khiến cả người Dạ Côn không tốt, vận khí của mình đen đủi như vậy sao?

Tình huống gì thế này???

- Phu quân

Diệp Ly đáng thương nhìn Dạ Côn, liền ngay cả Nhan Mộ Nhi đều giống như vậy.

Dạ Côn không nghĩ tới, cho dù thực lực mình cường hãn đến vô địch, nhưng cũng bị kim tệ làm khó như thường.

- Mộ Nhi, Ly Nhi, có nghe lời phu quân không?

Dạ Côn trầm giọng hỏi.

- Ân, nghe phu quân ~

- Vậy thì tốt, nghe phu quân, chúng ta đi đường.

Diệp Ly:...

Nhan Mộ Nhi:...

Dạ Tần:"... Ngoài thành huyện Thái Tây.

Hai vị nữ hài tử xinh đẹp đáng thương đi theo sau lưng một tên đầu trọc.

- Đại ca, như vậy không tốt lắm đâu.

Dạ Tần nhỏ giọng nói ra.

Dạ Côn dĩ nhiên cảm thấy có chút không tốt, nhưng còn biện pháp nào đâu, mình phải cổ động hai vị thê tử một chút mới được.

Chỉ thấy Dạ Côn thả chậm bộ pháp, đi ở giữa Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, nhẹ nhàng nắm chặt tay nhỏ của thê tử.

Hành động này khiến Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi rầu rĩ không vui giật mình, trong lòng có hơi loạn.

- Ly Nhi, Mộ Nhi, kỳ thật đêm qua ta đã suy tư rất lâu, thân thể các nàng yếu đuối, đến tu luyện, như thế không phải sau này sẽ tốt lên sao... có đúng không...

Nguyên bản trong lòng có chút loạn, thế nhưng nghe thấy phu quân nói, tâm tính bình tĩnh a... thậm chí rất muốn đâm cái đầu trọc kia, ngươi rốt cuộc nghĩ như thế nào!!!

Trời ạ.

Nguyên bản nói một vài lời ngọt ngào, chúng ta cũng sẽ rất vui, kết quả... đúng là mình còn quá trẻ, hoàn toàn không theo kịp tư duy của phu quân.

- Các nàng nhìn đệ đệ, đều là do ta dạy, ta cũng sẽ chế định một bộ phương pháp tu luyện hoàn thiện cho các nàng, chờ sau khi đến An Khang châu, ta sẽ bắt đầu dạy các nàng tu luyện.

Đối với chuyện như vậy, Dạ Côn vẫn hết sức để ý, vợ của mình quá yếu, nhất định phải tu luyện mới được.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng không muốn nói, nhưng không thể không biểu hiện ra, bộ dáng hết sức nghe lời.

- Mộ Nhi nghe phu quân.

Diệp Ly cũng tranh thủ thời gian tỏ thái độ:

- Ừm, nghe phu quân.

Dạ Tần đột nhiên cảm thấy, cách làm của mình trước kia có phải sai rồi hay không, đối đãi với nữ hài tử phải như thế này.

Nhìn các tẩu tẩu nghe lời như thế nào kìa.

Mình vẫn phải học tập đại ca nhiều một chút.

Trong lòng Dạ Côn khá thoải mái, thê tử nghe lời, mình cũng yên tâm không ít, tay nhỏ của các nàng nắm thật thoải mái.

Nhìn đại ca nắm tay tẩu tẩu, Dạ Tần không khỏi nghĩ đến thời điểm mình cùng với Ba Uyển Thanh, làm không phải cũng ân ái như thế. Trong nháy mắt, thần thái Dạ Tần liền thấp xuống, Dạ Côn đều cảm thấy.

Vừa rồi mình không để ý rồi, không nên phô trương ân ái trước mặt đệ đệ như vậy.

Cho nên Dạ Côn buông lỏng tay thê tử ra, bước nhanh đến trước mặt đệ đệ, hai người bắt đầu đàm tiếu.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đột nhiên ý thức được một chuyện, làm thê tử tiểu trọc đầu, căn bản không cần lo lắng có nữ nhân khác chen vào, hẳn nên lo lắng vị đệ đệ này mới phải...

Nhưng vào đúng lúc này, sau lưng truyền đến thanh âm xe ngựa, bốn người không khỏi dừng bước.

Chỉ thấy một cỗ xe ngựa hào hoa chậm rãi chạy tới.

- Côn ca!

- Côn ca!

Bên trên xe ngựa không phải là Nguyên Chẩn cùng Phong Điền à, hai người nguyên bản định mấy ngày nữa mới đi.

Thế nhưng nghe nói hôm nay Côn ca đi, hơn nữa còn là đi bộ, cho nên hai người tranh thủ thời gian chuẩn bị, rốt cục gặp được Côn ca.

- Chào Côn tẩu, Côn tẩu tốt ~

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cảm giác cực kỳ tốt, cuối cùng cảm giác mình mạnh hơn Côn ca một đầu.

Dạ Côn cùng Dạ Tần dĩ nhiên biết hai người Nguyên Chẩn và Phong Điền, đang nghĩ gì, đúng là một chút xíu cơ hội đều muốn bắt lấy.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi nhìn xe ngựa, quan hệ của hai người kia cùng phu quân thoạt nhìn không tệ, hẳn là có thể đi ké xe ngựa đi.

Xe ngựa này nhìn sơ qua cũng khá lớn.

- Côn ca, lên xe, đi bộ nhiều sẽ rất mệt, không thể để Côn tẩu chịu khổ theo được đâu.

Phong Điền cười hì hì mời, vẻ mặt hết sức thành khẩn.

Nguyên Chẩn liếc mắt trừng Phong Điền:

- Ngươi biết cái gì! Côn ca là đang tu luyện, ngươi cho rằng Côn ca không có tiền mới đi bộ sao? Đúng không Côn ca.

Hai tên tiểu tử này, Dạ Côn cũng rất bất đắc dĩ, kỳ thật hắn muốn thành toàn cho bọn họ một lần.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đã hiểu, hai người này căn bản không phải là bằng hữu của tiểu trọc đầu.

- Phu quân, tu luyện đều phải thời thời khắc khắc.

- Đúng vậy, một khắc đều không thể buông lỏng được.

Hai vị kiều thê vô cùng cường ngạnh, chỉ có chúng ta mới có thể khi dễ tiểu trọc đầu, người khác không được.

- Hai vị Côn tẩu lợi hại, vậy chúng ta sẽ không ngăn cản Côn ca hướng dẫn Côn tẩu tu luyện, hẹn gặp ở An Khang châu.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền chắp tay, sau đó đi vào xe ngựa.

Theo xe ngựa dần dần đi xa, Dạ Côn đều có thể nghe thấy trong xe ngựa vang lên tiếng cười to.

Các ngươi có cần vui vẻ như vậy không.

- Dúng là tức chết đi được! Hai người bọn họ thật xấu!

Nhan Mộ Nhi dậm chân.

Diệp Ly không nói chuyện, nhưng mặt rất nghiêm, hết sức không vui.

Dạ Côn lần nữa nắm chặt tay nhỏ của hai nàng:

- Được rồi, chúng ta đi thôi.

Bị phu quân nắm tay như thế, nộ khí trong nháy mắt liền biến mất, cả hai hơi hơi cúi đầu hết sức ngượng ngùng.

Dạ Côn cũng nghi hoặc không biết có phải tay mình có ma lực hay không.

Chương 102: Thảm nhất chính là bộ dáng này

Đi bộ cũng có cái tốt của đi bộ, đó chính là có thể vừa đi vừa ngắm phong cảnh ven đường.

Đối với những thứ bên ngoài huyện Thái Tây, hai huynh đệ đều tò mò không thôi, từ nhỏ đến lớn, đây là lần thứ ba bọn họ bước ra cổng thành huyện Thái Tây.

Nhan Mộ Nhi rốt cuộc thả bản thân, bắt đầu hoạt bát, Diệp Ly thì chững chạc hơn nhiều, nàng lẳng lặng đi ở bên cạnh Dạ Côn.

Nhưng vào đúng lúc này, Dạ Côn nhìn thấy cách đó không xa có hai bóng người đang quỳ gối ở bên cạnh con đường.

Lúc thấy hai cái áo bào một đen một trắng, khóe miệng Dạ Côn liền giật một cái, đột nhiên nhớ tới hai người hôm qua.

Đông Tứ, Đát Từ.

Kém chút quên mất hai người bọn họ.

- Phu quân, mau đến xem... bọn họ đang bán mình.

Nhan Mộ Nhi vẫy vẫy tay, hướng phía Dạ Côn hô.

- Đại ca, chuyện này cũng quá kì quái đi.

Dạ Tần vẫn tương đối cảnh giác, dù sao bước ra khỏi nhà, mọi chuyện đều phải chú ý cẩn thận.

Dạ Côn có thể hiểu được đệ đệ, này nơi hoang vu không người ở, đột nhiên có hai người bán mình, người bình thường đều sẽ ngờ vực nghi vấn.

Đi đến trước mặt hai người, Dạ Côn phát hiện... bọn họ thế mà trẻ ra!

Hiện tại hai người là bộ dáng thiếu niên! Có ý tứ gì???

Đông Tứ và Đát Từ đã đạt thành một loại khế ước, đó chính là cùng nhau tìm biện pháp đột phá, tình báo cùng hưởng các loại.

Vì sao lão sư lại chọn thân thể trẻ tuổi.

Nguyên do trong này hẳn là rất thâm ảo, nhưng nghĩ đến tâm cảnh rất quan trọng đối với việc tu luyện, hai người tựa hồ hiểu ra.

Tâm cảnh của mình quá trưởng thành, không có chí tiến thủ, sao có thể đột phá được?

Ngược lại đi theo lão sư đi, khẳng định không sai!

- Nhìn bọn họ thật đáng thương.

Nhan Mộ Nhi thấp giọng nói ra.

Dạ Côn im lặng, đây là đệ tử Thiên Tôn, chân chính dưới một người, trên vạn người.

- Quả thật có chút tội nghiệp.

Dạ Côn sờ lên cái cằm nói ra, dựa theo ý tứ của Mộ Nhi nói tiếp.

Đông Tứ thống khổ nói ra:

- Công tử, ngài nhìn y phục của ta một chút đi, rách đến không còn hình dáng, quá đáng thương.

Đông Tứ cảm thấy, cho dù một người thảm đến thế nào, cùng lắm là bộ dáng này mà thôi.

Dạ Côn nhìn một cái lỗ bé xíu xiu trên tay áo của Đông Tứ, nếu như không nhìn kỹ, thật đúng là không thể phát hiện.

Ngươi là tới tấu hài sao?

Nhìn Đát Từ bên cạnh một chút, y đang nắm mái tóc dài của mình:

- Hai vị công tử, các ngươi nhìn tóc của ta này, đều không con mượt nữa. Các ngươi nói có thảm hay không?

- Thật thê thảm nha.

Nhan Mộ Nhi lộ ra vẻ đồng tình.

Dạ Côn cảm thấy tính tình Nhan Mộ Nhi còn rất trẻ con, thế này ngươi đều tin?

Cô gái thiện lương quả nhiên rất dễ bị lừa.

Diệp Ly bên cạnh thầm nghĩ Nhan Mộ Nhi thông minh, ở trước mặt phu quân biểu hiện tính tình thiện lương.

- Phu quân, Ly Nhi cảm thấy bọn họ quả thật thê thảm.
Trong lòng Dạ Côn và Dạ Tần im lặng, thậm chí có chút hoài nghi ý nghĩa của chữ thảm này, nếu như thế này là thảm, vậy Côn ca ta ngay cả tóc đều không có, chẳng phải là thảm đến không có cách nào nhìn thẳng rồi sao.

- Thế nhưng chúng ta cũng không có tiền mua.

- Công tử, chúng ta không cần tiền.

Các ngươi có cần vội vã như vậy hay không, thế này sẽ cho người ta hoài nghi.

- Vậy thì tốt quá, vừa vặn chúng ta cũng không có tiền, còn có thể để bọn họ làm việc.

Nhan Mộ Nhi rất vui vẻ, nếu như không phải bọn họ xuất hiện, làm việc khẳng định là mình, hai người này quả thật đúng là cứu tinh.

Diệp Ly hiểu ý của Nhan Mộ Nhi, đối với chuyện này, đều đạt thành nhất trí.

Kỳ thật đối với Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi mà nói, bọn họ có vấn đề hay không không quan trọng, dù gì thực lực của mình cũng bày ở nơi này, chủ yếu là nghĩ đến việc mình phải lao động tay chân mà thôi.

- Phu quân, để bọn họ đi theo đi.

Dạ Côn phục, hoàn toàn không biết thê tử đang nghĩ gì.

- Vậy được rồi.

Dạ Côn nhẹ nhàng nói ra.

Đông Tứ nhìn về phía Đát Từ, phảng phất đang nói, nhìn đi, phương pháp này của ta rất chính xác, không chút khó khăn đã có thể đi theo lão sư học tập.

Bất quá hai người phát hiện lão sư biến hóa rất lớn, có huynh đệ, còn có hai vị sư mẫu, chẳng lẽ đây cũng là một loại tu luyện ư?

Đát Từ cùng Đông Tứ liếc nhau, làm huynh đệ?

- Đại ca, sao ta cứ cảm thấy hai người bọn họ không thích hợp?

Dạ Tần nhỏ giọng nói ra.

Dạ Côn thấp giọng nói ra:

- Trước nhìn kỹ hẵng nói đi.

- Ừm, nếu như bọn họ có ý đồ gì, đệ liền kéo lấy bọn họ, đại ca tranh thủ thời gian mang theo hai vị tẩu tẩu chạy đi.

Lời nói này của Dạ Tần rất chân thành, không có một chút ý tứ đùa giỡn nào.

Nhưng mà trong sáu người, ba người xem như vô địch, người xem như nửa vô địch, cũng chỉ có Tần ca yếu nhất.
Thậm chí có cảm giác, năm tên này đều là đồ lừa đảo, chỉ có Tần ca ta quá thành thật.

Đông Tứ và Đát Từ đi theo sau lưng lão sư, chú ý đến nhất cử nhất động của lão sư, chỉ cần thấy điểm nào then chốt, đều lập tức nhớ kỹ.

Theo màn đêm buông xuống, Dạ Côn cảm thấy vẫn nên ăn một chút gì đó để bổ sung, còn về ăn cái gì, vậy phải xem Đông Tứ và Đát Từ.

Có hai tên tiểu đệ, đúng là có chút hữu dụng.

Đông Tứ và Đát Từ rất tình nguyện cống hiến sức lực cho lão sư, hai người nhanh đi chuẩn bị thịt rừng trở về.

- Đại ca, ngươi nhìn bên kia, hình như có đống lửa.

Dạ Tần chỉ đến một chỗ xa, quả thật có một đống lửa, khoảng cách không tính quá xa.

- Phu quân, chúng ta đi xem một chút a?

Diệp Ly đề nghị, nếu như đụng phải người đang gặp khó khăn, mình liền có thể biểu hiện ra bộ dáng hiền lành, thu được hảo cảm của phu quân, khiến phu quân buông lỏng cảnh giác với mình.

- Được.

Côn ca lên tiếng, đoàn người bắt đầu đi đến chỗ đống lửa.

Chỉ thấy ven đường có một cỗ xe ngựa, ngựa đã không thấy đâu, hai đạo nhân ảnh ngồi ở bên cạnh đống lửa, bóng lưng lộ ra vẻ chán nản.

- Nguyên Chẩn? Phong Điền?

Dạ Tần kinh hô một tiếng, ngàn vạn lần không nghĩ tới ở đây lại gặp bọn họ...

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều vô cùng kinh ngạc, nhất là lúc nhìn thấy hai người quay đầu, sưng mặt sưng mũi, hình như là bị người nện cho.

- Côn ca!!!

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều muốn khóc, sau khi rời khỏi Côn ca, liền gặp phải bọn cướp.

Không chỉ cướp ngựa đi, còn cướp vật phẩm của bọn họ, đám cướp đáng chết, các ngươi nhất định là do Côn ca phái tới.

Dạ Côn nhìn thảm trạng của hai người, tò mò hỏi:

- Các ngươi thế nào?

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền bi thống kể lại sự tình một lần.

Dạ Tần thở dài một tiếng:

- Đi ra khỏi nhà, tiền tài không thể để lộ, thế giới bên ngoài cũng không an toàn giống như huyện Thái Tây.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng cảm thấy hết sức thoải mái, lúc đầu không phải ra sức khoe khoang à, hiện tại tốt... đụng phải bọn cướp, đáng đời.

Đùa bỡn Côn ca, đây chỉ là lão thiên trả thù một chút.

- Côn ca, chúng ta có thể đi theo các ngươi tu luyện không?

Nguyên Chẩn nhẫn nhịn ngực đau nói ra, Côn ca căn bản không dễ dàng bị chỉnh như vậy.

Phong Điền cũng mang theo ánh mắt trông đợi, chỉ có đi theo Côn ca mới có cảm giác an toàn.

- Được rồi, đều từ huyện Thái Tây ra tới, chiếu cố lẫn nhau cũng là chuyện nên làm.

Dạ Côn không có nhỏ mọn như vậy, dù sao nhìn bộ dạng của bọn họ, rất có thể đã gặp phải hai lần cướp bóc.

Tại sao lại không có ai đến cướp nhòm người mình?

Nghe thấy Dạ Côn đáp ứng, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền kém chút đã nhào tới ôm chắm lấy Dạ Côn.

Ngay lúc này, Đông Tứ và Đát Từ trở về, vì giấu diếm thực lực, liền dùng một ít trò mèo.

Một đầu Hổ Điêu.

Chương 103: Cho dù chết đói cũng không ăn

(Dịch: lúc trước dịch Hổ Điêu là Hổ Đá do từ "điêu" cũng có nghĩa là điêu khắc/ tượng đá, đồng thời hỏi Gu Gồ lão sư thì cũng cho ra hình ảnh là hổ đá. Hiện tại có đọc giả pm góp ý nói Hổ Điêu là hổ lai điêu, ta nghe thấy cũng có lý, chứ hổ đá ăn thế quái nào được. Cho nên từ chương này Hổ Đá sẽ sửa lại thành Hổ Điêu.)

Dạ Tần nhìn hai người khiêng Hổ Điêu trở về, một mặt kinh ngạc tán thán, nói thế nào Hổ Điêu cũng phải cần thực lực Kiếm Sĩ mới có thể đẩy ngã, chẳng lẽ nói bọn họ có thực lực Kiếm Sĩ?

Đây cũng quá lợi hại đi. Đại ca tùy tiện nhặt trên đường, đều có thực lực Kiếm Sĩ sao?

Không hổ là đại ca, rời khỏi huyện Thái Tây liền thể hiện ra sự bất phàm của mình.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nhìn hai người xa lạ đi tới, dáng vẻ có chút kinh ngạc, nhất là thấy con Hổ Điêu kia, phảng phất đang nói, hai người các ngươi tại sao có thể đi khi dễ một bé Hổ Điêu đáng yêu như thế...

Đúng là hung tàn đến cực điểm.

- Hai người bọn họ là... người hầu của ta...

Dạ Côn nói nhỏ một tiếng.

Trời ạ, người có thể đánh chết Hổ Điêu, lại là người hầu của Côn ca!!!

Nguyên bản không thấy Côn ca mang theo hai người này, lúc này mới nửa ngày không gặp, liền có người hầu có thể đánh chết Hổ Điêu, đầu óc Phong Điền cùng Nguyên Chẩn có chút ngổn ngang.

Nhưng mà Đông Tứ và Đát Từ nghe thấy lão sư nói như thế, lập tức minh bạch dụng ý của lão sư, thân là một Thiên Tôn vĩ đại, phải có vinh có nhục, co được giãn được.

Lão sư đúng là nhân từ, ngoài miệng nói sẽ không chỉ bảo, kỳ thật mỗi giờ mỗi khắc đều đang dùng tâm dạy bảo.

Ta cũng không hỏi, cứ đi theo lão sư là được.

- Thiếu gia chờ một lát, chúng ta lập lập tức chuẩn bị con Sa Điêu này.

Đông Tứ cung cung kính kính nói ra, trên con đường đột phá Thiên Tôn, mình còn phải đi rất xa.

- Đây là Hổ Điêu.

Nguyên Chẩn nhịn không được nhấn mạnh một thoáng, mặc dù Hổ Điêu chết rồi, nhưng ngươi cũng không thể tùy tiện sửa tên của nó chứ, bằng không kiếp sau biến thành tên Sa Điêu thì biết làm sao.

Đông Tứ sửng sốt một chút, mình cũng xem như học rộng tài cao, thế mà lại mất mặt ở trước mặt lão sư.

- Thiếu gia, đã rất lâu rồi ta chưa gặp loại dã thú cấp thấp này.

Dạ Côn có thể hiểu được, các ngươi đều là đệ tử Thiên Tôn, làm sao có thể gặp đám Sa Điêu này, không, là Hổ Điêu.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền chưa bao giờ thấy qua người nào có thể trang bức như thế, Côn ca đều không có trang cái bức như thế, thiếu niên áo trắng này lại dám nói như vậy

- Phu quân, Mộ Nhi đói bụng.

Nhan Mộ Nhi ở bên cạnh bắt đầu nũng nịu, sư phụ có một chuyện nói gần đúng, nữ hài tử nũng nịu, bình thường sẽ có thể thành công, thế nhưng ở chỗ của phu quân, chuyện này lại có xác suất.

- Phu nhân đừng vội, chúng ta lập tức chuẩn bị.

Đông Tứ và Đát Từ tranh thủ thời gian nhóm lửa, chuẩn bị nướng Hổ Điêu.

Diệp Ly tựa ở trên vai ở Dạ Côn, ngước nhìn tinh không:

- Thật đẹp.

Trên bầu trời đêm có vô số ngôi sao đang lấp lánh, một vùng ngân hà hiện ra ở trên đầu mọi người, khiến người ta rất say mê, cảnh tượng như thế Diệp Ly đã lâu không nhìn thấy.

Dạ Côn không nói gì, nữ hài tử luôn thích cảm thán mấy lần.

Nhan Mộ Nhi tựa ở một bên khác, nhìn tinh không ôn nhu hỏi:

- Phu quân, ngươi có biết ngươi khác với ngôi sao ở điểm nào không?

Vừa hỏi như vậy, Dạ Côn bắt đầu suy nghĩ, mình khác với ngôi sao nhau ở chỗ, Dạ Côn ta sáu năm đọc qua không ít thư tịch, vấn đề này quả thật có chút khó, chẳng lẽ ngôi sao giống như Côn ca ta, đều không có tóc?

- Không biết.

Dạ Côn bất đắc dĩ, hai thê tử quả thực là muốn chà muối vào miệng vết thương của ta sao...
Nhan Mộ Nhi yêu kiều cười một tiếng, ôm cánh tay Dạ Côn, ánh mắt tản ra nhu tình:

- Ngôi sao ngự ở trên trời, phu quân ngự ở trong lòng của ta.

Theo Nhan Mộ Nhi nói chuyện, tất cả mọi người đều cứng đờ.

Ngay cả Dạ Côn cũng giống như vậy, một cỗ tê dại từ trong cơ thể tràn ra khắp người, da đầu đều tê.

Lời tâm tình như thế từ trong miệng nữ hài tử nói ra, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đã vô phương dùng từ để hình dung Côn ca.

Côn ca đã ngưu bức đến loại trình độ này, không người có thể phá.

Dạ Tần chỉ cảm thấy, thực lực mình không sánh bằng đại ca, ngay cả tình cảm cũng không sánh nổi, mình còn có cái gì có thể sánh bằng đại ca...

Đông Tứ và Đát Từ nghe xong mặc dù kinh ngạc, nhưng lập tức bắt đầu suy nghĩ sâu xa, chẳng lẽ đây cũng là một khâu tu luyện?

Đát Từ nhìn về phía Đông Tứ, Đông Tứ nhìn về phía Đát Từ.

Diệp Ly đúng là phục, loại lời này ngươi cũng có thể nói ra được, xem như ngươi lợi hại!

- Phu quân, ta thích ngươi ~

Nhan Mộ Nhi thừa thắng xông lên, hừ ~ ở phía dưới liên kích của ta, không tin ngươi có thể chịu nổi ~

Mọi người sắp hỏng mất, Côn ca... người đừng như thế có được không, mấy người ngồi đây đều chưa có thê tử đây.

Ngươi tú ân ái trước mặt đệ đệ như thế, có thể nghĩ đến tâm tình của đệ đệ một chút hay không.

Nếu như ở tình huống đơn độc, Diệp Ly cũng có thể nói ra lời nói buồn nôn như thế, thế nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy, Diệp Ly có chút ngượng ngùng.

Thoạt nhìn ván này Nhan Mộ Nhi toàn thắng.

- Thịt ngon!

Dạ Côn kinh hô một tiếng.

Khóe miệng mọi người giật một cái, vẫn là Côn ca ngưu bức, trong lúc Côn thâm tình, tâm niệm lại hướng đến thịt...

Xin hỏi có ai ngưu bức bằng Côn ca. Diệp Ly kém chút liền cười ra tiếng, ngươi vĩnh viễn không biết được, câu nói tiếp theo của tiểu trọc đầu có thể làm ngươi tức đến mức nào.

Nhìn gương mặt kia của Nhan Mộ Nhi, Diệp Ly rất vui vẻ, vừa rồi không phải rất biết buồn nôn à, chiêu này có thể dùng với nam nhân khác, thế nhưng phu quân... vẫn là thôi đi.

Nhan Mộ Nhi lúc này cảm thấy, mấy thứ sư phụ dạy đều không thể dùng, căn bản không có hiệu quả.

Sư phụ ngươi cũng không ngờ ngươi lại đụng phải Côn ca, hắn là thiếu niên ưu tú nhất huyện Thái Tây.

Đối với Nhan Mộ Nhi bất thình lình thâm tình, Dạ Côn cảm thấy mình có chút không chịu đựng nổi, trong lòng hoàn toàn không có chút chuẩn bị nào.

- Đại ca, tẩu tẩu đều tức giận, ngươi cũng quá...

Dạ Tần cũng không biết nói thế nào mới tốt nữa, một nữ hài tử nói đến như vậy, cần phải có dũng khí lớn thế nào.

Nhan Mộ Nhi ngồi ở một bên, quay đầu không nhìn Dạ Côn, vốn là có chút đói, thế nhưng hiện tại bị tức no rồi.

Dạ Côn liếc mắt nhìn thê tử, quyết định cầm một khối thịt Hổ Điêu cho Mộ Nhi.

- Đại ca, nhanh đi dỗ tẩu tẩu.

Dạ Tần cười nói, đưa thịt đã chín cho đại ca.

Dạ Côn bất đắc dĩ, hình như mình cũng không có làm cái gì đi, tự nhiên khi không lại nổi giận như vậy.

- Mộ Nhi.

Dạ Côn đi đến bên cạnh, cười nói.

"Hừ ~" đừng tưởng rằng một miếng thịt liền có thể dỗ được ta, ta sẽ không ăn, cho dù chết đói cũng sẽ không ăn.

Đừng nói, Dạ Côn nhìn bộ dạng tức giận của thê tử, vẫn rất có mùi vị, ít nhất thoạt nhìn có mùi vị hơn nũng nịu nhiều.

Từ điểm đó có thể thấy được, khẩu vị của Côn ca cũng hết sức đặc biệt.

- Mộ Nhi, bộ dạng tức giận của nàng nhìn rất đẹp.

Dạ Côn tùy tâm mà nói, tuyệt đối không có nịnh nọt.

Nghe Dạ Côn nói lời này, Nhan Mộ Nhi giật mình, tiểu trọc đầu thế mà biết dỗ người, mặc dù dỗ không được tốt lắm, nhưng chí ít vẫn là dỗ, đúng là một khởi đầu không tệ.

- Hừ ~

- Mộ Nhi, nghe lời, ăn một miếng... đói chết sẽ không tốt.

Nhan Mộ Nhi nhìn tiểu trọc đầu trước mặt, mỉm cười chỉ một khối thịt nhỏ, đây là muốn mình cho ăn sao?

Trời ạ...

Làm sao cảm giác giống như đang nuôi sủng vật.

- Mộ Nhi, há mồm.

Nhan Mộ Nhi nhẫn nhịn nghẹn miệng, hôm nay liền tha cho ngươi một lần:

- Phu quân, về sau không được như vậy nữa.

- Được, phu quân đáp ứng nàng.

- Thế này còn tạm được.

Nhan Mộ Nhi nhẹ nhàng cắn xuống thịt Hổ Điêu, nhẹ nhàng nhai, thật là thơm ~

Chương 104: Vẫn là côn ca lợi hại

Mọi người kỳ thật đều đang nhìn chuyện bên này tiến triển, muốn nhìn xem Côn ca dỗ Côn tẩu như thế nào.

Kết quả vừa nhìn liền cảm thán, Côn ca hoặc là không ra tay, một khi đã ra tay liền khiến người ta phải than thở không thôi.

Côn tẩu ở trước mặt Côn ca hoàn toàn không ngăn nổi, mấy câu là xong.

Diệp Ly thở hắt ra, còn tưởng rằng ngươi có thể chống đỡ rất lâu, không ngờ một miếng thịt liền xong.

Nếu là mình, hừ hừ...

Bất quá quay đầu tưởng tượng, không đúng... hồ ly tinh đang cố ý, chính là muốn phu quân đối tốt với nàng.

Mình thế mà còn tưởng rằng nàng bộc lộ chân tình, quá ngây thơ rồi...

Nhìn Dạ Côn từng miếng từng miếng đút cho hồ ly tinh ăn, Diệp Ly liền khó chịu.

Không ăn!

Dạ Tần nhìn tẩu tẩu biểu lộ, trong lòng cũng cảm khái không thôi, một người tiếp một người sinh khí, đại ca thật khó.

Cuối cùng ý thức được, mình không có thê tử hình như tốt hơn đại ca rất nhiều, ít nhất sẽ không phiền não vì mấy chuyện này.

Dạ Côn rốt cuộc dỗ xong Nhan Mộ Nhi, nhìn nàng lại cười, nữ hài tử này a, mặt tựa như thời tiết, làm cho người ta trở tay không kịp.

Quay người qua, lại nhìn thấy đệ đệ đang nháy mắt, Dạ Côn thấy Diệp Ly rầu rĩ không vui, một mặt hoang mang.

Nàng thế nào?

Đông Tứ, Đát Từ, Nguyên Chẩn, Phong Điền ăn thịt Hổ Điêu, không dám nói, cũng không dám hỏi, chúng ta không biết gì cả.

Dạ Côn cầm lấy đao nhỏ, cắt một khối thịt chân sau, sau đó ngồi xuống.

Dạ Tần thấy đại ca bình tĩnh như thế, liền nhỏ giọng nói ra:

- Đại ca, Diệp tẩu tẩu ghen.

- Ly Nhi, đến ngồi đây với phu quân.

Dạ Côn nhẹ nhàng nói ra.

Mọi người nghe xong lời này, đều muốn đánh cược, loại tình huống này, cho dù nữ hài tử chạy cũng là chuyện bình thường.

Côn ca ngươi cũng quá phách lối, cô nương người ta làm sao chịu được.

Dạ Tần cảm giác đại ca cũng quá phân biệt đối xử, tốt với Nhan tẩu tẩu như vậy, lại bá đạo với Diệp tẩu tẩu như thế.

Diệp Ly nhẹ nhẹ cắn môi, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người đi đến bên cạnh Dạ Côn:

- Làm gì?

Dạ Côn từ tốn nói:

- Ta thích nàng ngồi ở bên cạnh ta.

Diệp Ly sững sờ, buồn bực trên mặt lập tức thay đổi, một mặt thẹn thùng ngồi ở bên cạnh Dạ Côn, cúi đầu không nói.

Tất cả mọi người sợ ngây người!

Côn ca quả nhiên là người ưu tú nhất, đối với Nhan Mộ Nhi thì dùng thế công nhu tình, đối với Diệp Ly lại dùng thế công bá đạo, nữ tử khác biệt dùng phương án khác biệt, Côn ca ngưu bức.

Không hổ là hài tử ngưu bức nhất huyện Thái Tây!

Dạ Tần đều muốn cúng bái đại ca, trước đó còn lo lắng đại ca sẽ xử lý không tốt quan hệ vợ chồng, thế nhưng hiện tại xem ra, mình đã nghĩ nhiều rồi.

Nhìn đại ca một chút đi, hai mặt nhu tình cùng bá đạo, còn cao hơn cha mấy cấp bậc.

Cha đúng là yếu phát nổ.

Nếu như cha nhìn thấy đại ca lợi hại như vậy, đều phải đến thỉnh giáo đại ca một chút, như thế nào mới có thể khiến thê tử nghe lời như thế.

- Tới gần chút nữa.
Dạ Côn thấp giọng nói ra.

Diệp Ly một mặt thẹn thùng:

- Đáng ghét, có nhiều người ~

- Thế mới có thể biểu lộ rõ ràng tình cảm của chúng ta.

Dạ Côn khẽ cười nói, đã các ngươi muốn chơi, Côn ca ta dĩ nhiên sẽ phụng bồi.

Diệp Ly thầm nghĩ tiểu trọc đầu biết dỗ người, có chút tiến triển.

Mọi người ai cũng không phục, chỉ phục Côn ca, hai thê tử đẹp như vậy, bị Côn ca chỉnh ngoan ngoãn.

Theo thời gian càng ngày càng muộn, mọi người liền trực tiếp nằm trên đống cỏ đi ngủ, quả thật có một loại phong vị khác.

Đương nhiên, chỉ có Côn ca khác biệt, trong ngực còn có hai vị thê tử mỹ lệ, cho dù đi ngủ như thế cũng không lạnh.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền cảm giác, đi cùng Côn ca, đoạn đường này cẩu lương ăn bao no.

Bất quá không sao cả, nghe nói An Khang châu có rất nhiều tài nữ, nơi đó mới là địa phương liệp diễm, ngẫm lại liền có chút xúc động nhỏ.

Sáng sớm hơi lạnh, Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều ôm Dạ Côn thật chặt, Dạ Côn cũng ôm thê tử mình, vừa ấm lại vừa dễ chịu.

Cảm giác có thê tử cũng không tệ lắm, tỉ như mùa đông có người làm ấm.

- Côn ca, Côn tẩu, mau dậy.

Phong Điền một bên nhỏ giọng hô, trong giọng nói mang theo tâm tình xúc động.

Dạ Côn từ từ mở mắt:

- Làm sao vậy?

- Côn ca ngươi xem người hầu của ngươi.

Dạ Côn ngẩng đầu nhìn lên, khóe miệng hung hăng co rút.

Chỉ thấy Đông Tứ và Đát Từ thế mà ôm nhau ngủ, trời ạ!

Bọn họ không phải có quan hệ thù địch sao? Lúc nào tình cảm tốt như vậy, thế mà đã đi xa như vậy?
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi cũng nhìn thấy, cũng quá cay mắt đi.

- Đại ca, ta đã cảm thấy bọn họ có điểm gì là lạ, nguyên lai!

Dạ Tần một bên thầm nói.

Đông Tứ và Đát Từ cho dù không ngủ được đều được, thế nhưng lão sư sống giống như người bình thường, mình cũng phải như vậy, thậm chí còn học giống như người bình, buông lỏng cảnh giác.

Phong Điền đột nhiên che miệng lại:

- Trời ạ! Các ngươi mau nhìn! Kéo gần lại rồi!

Chỉ thấy Đông Tứ và Đát Từ càng ngày càng tới gần nhau, đoán chừng đều có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương rồi.

Mọi người không ai đánh thức bọn họ, đều ngừng thở nhìn xem, ngay cả Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi đều giống như vậy.

Quá xấu rồi.

Nhưng vào đúng lúc này, hai người tựa hồ cảm giác được thứ gì, bỗng nhiên mở mắt, vừa vặn đối mặt đối phương.

Tràng diện hết sức an tĩnh.

Chỉ thấy hai người chậm rãi buông lỏng đối phương ra, quay người tiếp tục ngủ.

Đây nhất định là đang nằm mơ.

Đối với kết quả như vậy, mọi người biểu thị tẻ nhạt vô vị.

Sau một hồi lâu, đoàn người lần nữa xuất phát, thế nhưng bên trong đội ngũ có một cỗ mùi vị khác thường.

Nhất là Đông Tứ và Đát Từ, hai người một người đi ở phía trước, một người đi ở đằng sau, nói như thế này sẽ an toàn.

Nhưng mọi người cảm giác, bọn họ dường như đang che giấu chuyện gì đó.

Dọc theo con đường này, mọi người cũng không có gặp chuyện quỷ dị, phảng phất đám giặc cướp đều đã đi đường vòng rồi vậy.

Hai ngày sau, mọi người rốt cuộc đã tới đích, cảng phi thuyền!

Ở giữa các huyện thành đều sẽ thiết lập một cái cảng phi thuyền, loại cảng phi thuyền này ở Thái Kinh có tổng cộng hai mươi cái.

Tác dụng chủ yếu là giúp cho dân chúng thuận tiện đi ra ngoài, dù sao Thái Kinh quá lớn, nếu như không có công cụ bay lượn như phi thuyền, dùng phương thức đi bộ chỉ sợ phải đi đến mấy năm.

Đối với chuyện xây dựng cảng phi thuyền, dân chúng đều mang tâm thái cảm ơn Thánh Nhân, đây đúng là tạo phúc cho dân.

Cảng phi thuyền không giống huyện thành có tường vây, tất cả cảng phi thuyền đều xây dựng ở trên đỉnh núi, ở xung quanh đỉnh núi có không dưới năm chiếc phi thuyền đang lơ lửng neo đậu, điểm đến là các khu vực khác nhau.

Lúc này đoàn người đang leo núi, nguyên bản trên đường đi không có một ai, thế nhưng đi vào phụ cận bến cảng, dân chúng đã bắt đầu nhiều hơn.

Có người ngồi xe ngựa hoặc là cưỡi ngựa, cũng có người đi bộ giống như mình.

- Nếu như ta kiếm được tiền, nhất định phải mua một thớt Bạch Vũ Mã.

Nguyên Chẩn nói nhỏ một tiếng, bởi vì ngoại trừ phi thuyền ra, vậy cũng chỉ có Bạch Vũ Mã có thể bay, chỉ là cho dù có tiền cũng chưa chắc có thể mua được Bạch Vũ Mã.

Phong Điền nhẫn nhịn nghẹn miệng:

- Ta cảm thấy đột phá Kiếm Hoàng bay tương đối thực tế hơn.

Nhan Mộ Nhi dịu dàng cười nói:

- Hiện tại vẫn còn là ban ngày đấy.

- Côn tẩu, ngươi như thế này sẽ không có bằng hữu.

Trải qua mấy ngày ở chung, tất cả mọi người đều thân quen, không có việc gì liền đùa giỡn một chút.

Chương 105: Cảng phi thuyền

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều đã bặt biệt danh cho Nhan Mộ Nhi, đó chính là "liêu thiên chung kết giả" (kẻ hủy diệt chuyện phiếm).

Dạ Côn nắm tay nhỏ của Diệp Ly, bất đắc dĩ cười cười, tương đối mà nói Mộ Nhi vẫn có chút tính tình tiểu hài tử, Diệp Ly lại không có như vậy.

Nhan Mộ Nhi mặc dù tuổi tác lớn, thế nhưng trường kỳ sống ở bên trong Mê Vụ Sâm Lâm, chưa từng đi ra ngoài, cho nên tính tình rất đơn thuần.

Diệp Ly lại khác, người và sự việc từng trải hơn xa Nhan Mộ Nhi.

Đột nhiên, bên cạnh có một lão giả đi ngang qua cười nói:

- Vị tiểu cô nương này nói rất đúng, làm người vẫn nên thực tế một chút thì hơn.

"Ha ha ha." Sau khi Dạ Côn nghe thấy liền cười ra tiếng, lão giả rất thực tế a.

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền bạch nhãn đều lật ra tới, người không thể có mộng tưởng sao... thật là.

- Đại ca, chúng ta đến nơi rồi, nhưng vẫn không có tiền...

Dạ Tần bên cạnh đang đau lòng không thôi, làm sao cảm giác đại ca giống như đang đi chơi vậy.

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ:

- Nhất định sẽ có biện pháp thôi, đừng khẩn trương, buông lỏng tâm tình.

Đại ca, nếu như ta có thể ưu tú giống như ngươi, vậy đệ đệ liền có thể buông lỏng tâm tình rồi.

- Phu quân, ta mệt ~

Nhan Mộ Nhi chu cái miệng nhỏ nhắn, giang hai cánh tay.

Trải qua mấy ngày tiếp xúc, đối với một chút động tác thân thể, nàng đã buông lỏng rất nhiều.

Dạ Côn liếc mắt nhìn Nhan Mộ Nhi, thấy ánh mắt làm nũng của nang...

Bất đắc dĩ, Dạ Côn hơi hơi hạ thấp người, Nhan Mộ Nhi vui vẻ, trực tiếp nhảy lên trên lưng Dạ Côn.

Hừ ~ năm đó ngươi cưỡi ta, hiện tại ta cưỡi ngươi, hung hăng trả thù ngươi ~

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền nhìn không được, nhanh đến An Khang châu đi, cẩu lương ăn đến mức sắp ói ra ngoài rồi.

Đát Từ nhìn thấy lão sư động tác như vậy, chẳng lẽ đang tiến hành tu luyện thân thể?

Thế nhưng loại tư thế này đối với mình mà nói, có chút khó khăn a.

Lúc này Đông Tứ và Đát Từ liếc nhau, lập tức quay đầu.

Cõng thê tử, nắm tay một thê tử khác, Dạ Côn cùng mọi người đi lên núi.

Bất quá Dạ Côn cũng phát hiện một chuyện, nam nhân xung quanh tựa hồ vẫn luôn nhìn chằn chằm thê tử nhà mình, khiến cho hắn có chút khó chịu.

Dạ Tần dĩ nhiên cũng phát hiện, dung nhan các tẩu tẩu xem như tuyệt sắc, chỉ cần là nam nhân nhìn thấy, đều sẽ nhìn thêm vài lần.

Nhưng mà cha đã nói qua, nữ hài tử xinh đẹp sẽ dẫn phát sự cố, cha chính là một cái ví dụ điển hình.

Leo núi nửa canh giờ, mọi người cuối cùng đã tới đỉnh núi.

Diện tích toàn bộ đỉnh núi rất lớn, mặt đất vuông vức, giống như bị người chém ngang một kiếm, không có nửa điểm gập ghềnh.

Mà Dạ Côn cũng nhìn thấy phi thuyền.

Thể tích phi thuyền khổng lồ, chuyện này khiến Dạ Côn nghĩ đến Độc Nga Đại Đế ngày đó, mặc dù không có khoa trương như vậy, nhưng Dạ Côn cảm thấy, một chiếc phi thuyền tối thiểu cũng có thể dung nạp một vạn người.

Chẳng qua khiến Dạ Côn rất tò mò chính là, rốt cuộc là thứ gì thôi động gia hỏa khổng lồ như thế bay lượn?

Thứ này thoạt nhìn tựa như là làm bằng gỗ, từ góc độ này xem, chỉ có thể nhìn thấy mặt bên khổng lồ, dường như có hình bầu dục.

Đây là phi thuyền? Hình như không giống với những gì mình nghĩ lắm.

Lúc này ở trên đỉnh núi có rất nhiều người, cơ bản là chỗ nào có chỗ trống liền sẽ có người đến đứng, ít nhất cũng có mấy vạn người.

- Các vị công tử tiểu thư, muốn đi đâu? Ta có vé thuyền rất tiện nghi, giá cả tuyệt đối hợp lý.

Trong lúc mọi người đang tán thưởng phi thuyền, bên cạnh lại xuất hiện một vị thiếu niên, vẻ mặt rất nhiệt tình.

Dạ Côn cũng đang định tìm hiểu giá cả một chút:

- Bao nhiêu tiền?

- Đảm bảo không hét giá, đến cảng phi thuyền huyện thành lân cận một kim tệ, đi tới cảng phi thuyền ở An Khang châu năm kim tệ.

Vẻ mặt Dạ Tần cứng đờ, vẫn là trở về tố cáo lão cha đi.

Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi không có tiền ư? Các nàng đều là phú bà đấy, thế nhưng bọn họ không dám lấy ra a, lấy ra biết phải giải thích như thế nào.

Đông Tứ và Đát Từ cũng giống như vậy, bọn họ có rất nhiều, thế nhưng thân phận hiện tại là người hầu, thân là một tên người hầu hợp cách, trên người sao có thể có kim tệ được?

Dạ Côn hỏi lần nữa:

- Chúng ta muốn tới cảng phi thuyền ở An Khang châu.

- Vậy hôm nay các ngươi gặp may rồi, vé thuyền đi An Khang châu sáng nay đã bán sạch, may mà ta nhanh chân, ta thấy các ngươi có tám người, như vậy đi... mỗi người bốn kim tệ, tổng cộng...

Thiếu niên trầm tư một chút, giống như đang tính lấy.

- Tổng cộng hai mươi cái kim tệ!

Dạ Côn:......

Ngươi là tính thế nào, thế mà tính ra như vậy, nếu có tiền, Côn ca ta không nói hai lời liền mua.

Thiếu niên nhìn Dạ Côn thế mà chần chờ, y liền vội vàng nói:

- Nếu như không hài lòng, chỗ của ta còn có vé phòng xa hoa, chính là loại gần cửa sổ kia, chẳng qua là giá cả đắt gấp năm lần, các ngươi phải trả 100 kim tệ.
Dạ Côn khoát một tay lên trên vai thiếu niên, quỷ dị cười nói:

- Tiểu huynh đệ, ngươi suy nghĩ chuyện gì, ta biết, ta cũng không ngại nói cho ngươi nghe, ta không có tiền, nhưng lại muốn mấy tấm vé xa hoa kia, ngươi nói phải làm sao bây giờ?

- Vị công tử này, ta cũng không ngại nói cho ngươi nghe, nếu ngươi còn như vậy, ta sẽ kêu lên đấy, ngươi cũng không muốn về sau không có phi thuyền ngồi đi.

- Phu quân, chỗ của ta còn một kim tệ.

Diệp Ly lấy một kim tệ duy nhất trên người ra, chính là mai kim tệ Dạ Côn dùng để mua nàng kia, nói thật, Diệp Ly không nỡ bỏ.

Dạ Côn buông thiếu niên ra, cười nói:

- Không bằng chúng ta nghĩ biện pháp khác vậy?

Thiếu niên lộ ra ánh mắt khinh thường:

- Muốn tay không bắt sói à, loại người như ngươi, ta ở đây thấy rất nhiều.

Dạ Côn không muốn kim tệ của Diệp Ly, làm một tên nam nhân, làm sao có thể khiến nữ nhân của mình khó chịu đây.

- Ồ? Mỗi ngày đều có rất nhiều người như ta?

Thiếu niên hừ lạnh một tiếng:

- Đúng thế, có ai không muốn đến An Khang châu phát tài chứ, bất quá còn chưa lên phi thuyền, đã từ trên đỉnh núi nhảy xuống.

- Vì sao?

- Bởi vì phi thuyền mỗi ngày chỉ chạy một chuyến, trong khoảng thời gian dài dằn dặt này, không ít người chờ đến khó chịu, thế là sòng bạc phát tài, có vài người thua sạch tích súc cả đời, nhảy núi tự vẫn, có vài người trực tiếp phất nhanh, đi An Khang châu tiêu dao khoái hoạt.

- Đúng là rất thú vị.

Dạ Côn nhìn thiếu niên trước mặt, đây mới là nguyên nhân chính ngươi qua đây đi.

- Đó là đương nhiên, cược nhỏ tiêu khiển, cược lớn phát tài, sòng bạc nơi này luôn theo quy củ, ở bên trong, ngươi cái gì đều có thể dùng để cược, bao gồm...

Thiếu niên nhìn về phía Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi, ánh mắt Dạ Côn hơi nheo lại một chút.

- Ở đâu?

- Ta dẫn các ngươi đi.

Trong lòng thiếu niên cười lạnh, nơi này không chỉ thua táng gia bại sản, thậm chí ngay cả nữ nhân của mình đều có thể thua sạch.

- Đại ca, đừng đi.

Dạ Tần phát hiện thiếu niên này có vấn đề, tranh thủ thời gian ngăn cản đại ca.

Dạ Côn từ lúc đầu đã cảm thấy y có vấn đề, có thể là nhìn nhóm người mình ăn mặc tốt, lại trẻ tuổi, vừa nhìn đã biết là loại thiếu niên mới bước ra đời, cho nên liền nhìn trúng.

Bằng không thì nhiều người như vậy, làm sao lại chọn nhóm người mình? Thế mà lại đánh chủ ý đến thê tử của ta! Nữ nhân của Côn ca ta ngươi cũng dám động ư?!

Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ:

- Không có việc gì, xem đại ca thắng vé phi thuyền tới.

- Phu quân cố gắng lên ~

- Phu quân, Mộ Nhi muốn loại gian phòng có cửa sổ kia ~

Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều hung hăng gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau