TÊN ĐẦU TRỌC NÀY RẤT NGUY HIỂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tên đầu trọc này rất nguy hiểm - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cho ngụm sữa a~

- Ta là ai...

- Đây là đâu?

Đây rốt cuộc là địa phương nào, một mảnh đen sì nhưng lại rất ấm áp.

Cảm giác hình như bên cạnh có một người nào đó, thật đói...rất muốn ăn một chút gì.

Tại sao mình lại ở đây nhỉ, hình như mình chia tay với bạn gái, sau đó băng qua đường, sau đó liền... hết rồi?

Chẳng lẽ...

Cầu Nại Hà đâu? Canh Mạnh Bà đâu?

Đậu xanh! Nguyên lai là trùng sinh, xem tình huống này, hình như là trùng sinh vào trong bụng người ta rồi.

Xem ra nhân sinh thêm chút điểm xanh, sinh hoạt mới càng thêm đặc sắc.

Thật đói.

Trước hít một chút dinh dưỡng đã.

A!

Tiểu tử bên cạnh lại dám đá lão tử, tốt xấu gì lão tử cũng sống hơn ngươi 20 năm, còn không đạp lại một đứa bé như ngươi sao?!

Móa! Chân của lão tử không còn khí lực, cái tên này đoạt dinh dưỡng ghê gớm thật!

Khốn nạn, dù sao cũng là thân huynh đệ, ngươi muốn mưu sát ta ở trong bụng mẹ sao?!

Trước kia hắn cũng từng nghe nói sự kiện song bào thai có đoạt dinh dưỡng, hiện tại không ngờ lại phát sinh trên người mình.

Không lẽ vừa mới trùng sinh lại treo?

Sau một hồi lâu, cảm giác được đối phương đã ngủ say, hắn mới có thể hấp thu chút dinh dưỡng, thế nhưng một chút này lại quá ít.

Cuộc sống như vậy cứ kéo dài mấy tháng.

Ngày này, cuối cùng cảm giác được mình có thể đi ra, nếu như không ra liền sẽ chết đói.

Nhìn tiểu mập mạp bên cạnh một chút, y tối thiểu mười cân đi.

Nhìn lại mình một chút, đoán chừng chưa tới được hai cân, không biết có thể tiếp tục sống sót hay không, nghiệp chướng a.

Nhưng cho dù là như thế cũng phải liều mạng chui ra trước, cái tên mưu sát huynh trưởng khốn kiếp này.

May mắn cái trên mưu sát huynh trưởng này ăn nhiều, hiện tại đang ngủ.

Cho nên nhân cơ hội này, phải tranh thủ thời gian chui ra mau!

Đây là một cái phủ đệ có diện tích cực lớn, nhìn qua liền biết không phải nơi người bình thường có thể ở lại, cứ mỗi mười trượng đều có trọng binh trấn giữ.

Trong đêm khuya hàn phong gào thét, mấy người thị nữ chà xát hai tay, thồi phù phù lấy hơi nóng, tuy thân thể nhỏ nhắn xinh xắn có chút phát run nhưng lại không dám di chuyển một phân.

Tối nay phu nhân lâm bồn.

Trong phòng, pháp khí tản ra ánh sáng ấm áp, chiếu cái chỗ ngồi cực kỳ xa hoa kia lấp lánh óng ánh, còn phản quang.

Thật sự có thể sáng mù mắt người ta.

- Phu nhân, dùng thêm chút sức, cố gắng lên!

Theo âm thanh bà mụ trợ lực, phu nhân trên giường vẻ mặt kéo căng, có chút tái nhợt, mồ hôi đã dính đầy cái trán, từng sợi tóc xanh dính ở bên trên.

Biu một tiếng.

Nhân vật chính thuận lợi trượt ra.

Lần trượt này khiến cho mọi người trở tay không kịp, trực tiếp từ trên giường trượt xuống mặt đất, có lẽ do trên người có dịch nhờn, còn trượt ra thêm cả mét.

Bà mụ xem như "thân kinh bách chiến", nhưng loại tình huống này bà ta cũng mới thấy lần đầu tiên gặp qua, quả thật là tiền vô cổ nhân.
Hài tử trượt trên mặt đất căn bản không có khóc rống, thậm chí còn mở to mắt dò xét chung quanh.

Đậu xanh! Đây tuyệt đối là gia đình giàu có, mém chút nữa sáng mù mắt ta rồi.

Khó trách người khác đều nói đầu thai là việc cần kỹ thuật, giống lần này, mình trực tiếp sinh ra ở trên đỉnh.

- Còn thất thần đứng đó, mau nhanh bọc lại!

Trên mặt bà mụ không có nụ cười vui vẻ, thậm chí lộ ra vẻ ngưng trọng.

Phu nhân trên giường mang theo nụ cười hiền hòa, vô lực nói ra:

- Trương bà, mang hài tử đến cho ta nhìn một chút.

Trương bà có chút lưỡng lự, trầm giọng nói ra:

- Phu nhân, ngài phải chuẩn bị tâm lý.

Nói xong liền lui về phía sau mấy bước.

Thị nữ ôm hài tử đi tới.

Phu nhân trên giường vốn hết sức vui sướng, nhưng nhìn con của mình, sắc mặt vui sướng đột nhiên lại cứng đờ.

Đây chính là mẹ của mình sao?

Thế mà mỹ lệ như vậy, mặc dù vẻ mặt có chút tái nhợt, nhưng cũng không che giấu được cỗ khí chất không tầm thường kia.

Chẳng qua là nụ cười này vì sao lại cứng đờ, thật đói a...lại không ăn liền phải chết.

Cầu sữa mẹ.

- Phu nhân, đứa nhỏ này chỉ sợ không sống qua tối nay.

Trương bà bên cạnh nói nhỏ một tiếng.

Phu nhân trên giường không có lên tiếng, mặc dù lần thứ nhất sinh con, nhưng cũng đã gặp nhà khác, đứa nhỏ này lại nhỏ như thế.

Chỉ sợ còn chưa tới hai cân đi.

Vừa định nói chút gì đó, phu nhân cảm giác bụng lần nữa tê rần.
Trương bà tầm mắt sáng lên:

- Ông trời phù hộ a! Còn một đứa!

Nhìn mình cách xa mẫu thân, trong lòng cũng ngũ vị tạp phần, nếu không phải mình thể hư không đoạt lại tiểu tử kia, có thể biến thành cái dạng này sao? Thật đói...đói đến mức ngay cả khí lực khóc cũng không có.

Oa...

Một tiếng âm thanh vang dội bỗng nhiên vang lên tựa như chiến thần hàng thế.

- Chúc mừng phu nhân, chúc mừng phu nhân, là một tiểu tử béo mập.

Trương bà ôm hài tử trong ngực, tiểu tử này vươn ra liền nặng gần mười cân, về sau chắc chắn trở thành người hữu dụng.

Phu nhân trên giường nhẹ nhàng thở ra, tựa hồ hài tử mập mạp xuất hiện mang đến cho nàng hy vọng mới.

Mà tiểu tử béo này cũng là mở mắt, mang theo tò mò dò xét chung quanh.

Hai đứa bé đặt chung một chỗ, tạo thành sự chênh lệch rõ ràng.

Một tên gầy như que củi, một tên béo béo mâp mập.

Mau cho ngụm sữa... sắp chết a.

Mí mắt đã sắp có chút không mở ra được, tiểu tử này thế mà lại lộ ra nụ cười gian xảo đối với mình, khẳng định là cố ý.

- Trương bà! Gọi người tới trị liệu!

Phu nhân nhìn nhi tử, nhịn không được hô lên, đều là thịt trên người mình rơi xuống, làm sao có thể nhẫn tâm.

Trương bà nhìn thoáng qua, cúi đầu thì thầm ở bên tai phu nhân:

- Phu nhân, đứa bé này sợ phải chết yểu, nếu lão gia biết việc này, e rằng sẽ giận chó đánh mèo phu nhân, đây là điềm không may.

Nghe thấy Trương bà nói, phu nhân trầm ngâm, phu quân trong khoảng thời gian này bề bộn nhiều việc, lên chức nhanh chóng, nếu như thành sẽ làm rạng rỡ tổ tông, nếu như thất bại...chỉ sợ sẽ rơi đầu.

Lúc này nếu để cho phu quân biết hài tử xuất sinh liền chết yểu...không được...không thể như thế được.

Nhưng đây chính là con của mình...

- Không còn cách nào khác...

Phu nhân còn chưa nói hết lời, Trương bà liền thấp giọng nói ra:

- Phu nhân ngài yên tâm đi, sự tình giao cho ta tới xử lý, vừa rồi cũng chỉ có tiểu công tử phát ra tiếng khóc, đại công tử không có, tôi tớ phía ngoài chỉ nghĩ phu nhân sinh một đứa, về phần thị nữ trong phòng cũng không phải vấn đề to tát gì.

Nói đến mức này, phu nhân trên giường lộ ra vẻ vô cùng phức tạp, nội tâm giãy dụa không phải người thường có thể ngĩ.

Một phương diện không bỏ được hài tử, một phương diện không muốn để cho phu quân bởi vì chuyện này mà phân tâm, dù sao mấu chốt là hài tử này cũng sẽ chết yểu.

Trương bà thấy phu nhân chấp nhận, một hơi liền ôm lấy hài tử gầy như khoanh củi.

Lão bà vẻ mặt tàn khóc này muốn làm gì? Vừa nhìn liền biết không phải là người tốt lành gì.

Đừng có bị bà ta lừa a, ta chẳng qua là bị đói, cho ngụm sữa liền tốt.

Cuối cùng nhìn thoáng qua đệ đệ, thế mà tên khốn kia mang theo nụ cười nhìn mình rời đi, CMM!

Vốn tưởng rằng mình sinh ra ở trên đỉnh, thế nhưng bây giờ lại cảm thấy, mình quả thật sinh ra ở tầng dưới chót, căn bản không có quá trình.

Nhìn ác nữ đặt mình ở ven đường, hắn liền hận không thể cắn chết bà ta..

- Tiểu tử, chết cũng chớ có trách ta, muốn trách thì trách ngươi sinh lầm nhà, ta cũng chỉ thay người làm việc.

Theo ác nữ xoay người rời đi, nhân vật chính của chúng ta cảm giác mình sắp treo, lạnh quá, thật đói... cho nhụm sữa a.

Chương 2: Xoa người

Con đường đen kịt thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng tiếng chó sủa, nhiệt độ không khí cũng giảm dần xuống, cho dù là tiếng chó sủa cũng dần dần tan biến, càng đừng đề cập đến chuyện có người đi qua.

Thân là một tên nhân vật chính vừa ra đời chỉ có hai cân, xem ra là không sống qua tối nay.

Bản thân hắn cảm thấy như vậy.

Chơi!

Bị tái rồi coi như xong, vừa ra đời liền bị thân đệ đệ tai họa.

Không đúng, là gián tiếp tai họa, chủ yếu vẫn là ác bà nương kia, giật dây mẫu thân thiện lương chỉ có duyên gặp mặt một lần.

Ầy, thôi được rồi, không tẩy trắng cho mẫu thân được, đã rửa không sạch rồi.

Đây cũng quá nhẫn tâm đi, người khác đều là bảo đảm lớn, đến phiên mình lại gặp phải hình thức này.

Bất quá ác bà nương kia nói đến cũng đúng a, sinh ở trong danh gia vọng tộc này, mỗi bước đi đều nguy hiểm vạn phần.

Vẫn là gia đình bình thường tốt.

Mí mắt thật thật nặng, bụng thật đói, sắp phải chết sao...

Lần này chết rồi, tuyệt đối không được bỏ sót cái khâu uống canh Mạnh Bà, dù sao mang theo trí nhớ luân hồi, loại cảm giác này...là lạ.

Ngay tại thời điểm tuyệt vọng.

Tiếng bánh xe gỗ vang lên trên đường phố trống trải, phá lệ rõ ràng, nghe thanh âm bánh xe gỗ, khẳng định không phải hàng tiện nghi rẻ tiền.

Còn có tiếng vó ngựa kia, nghe liền uy vũ bá khí, xem ra cũng không phải ngựa bình thường a.

Tiếng bước chân đều đặng cũng phá lệ bất phàm.

Này...

Còn có thể sống tiếp...

Lão tử còn có thể sống tiếp!

- Cứu mạng! Cứu mạng! Cho phần cơm ăn a...

Ngoại trừ âm thanh móng ngựa và bánh xe gỗ, âm thanh gào khóc của hắn vang rất nhỏ, dù sao đói bụng lắm, hô đều hô không ra, hoàn toàn bị tiếng vó ngựa cho che khuất.

Chỉ thấy một đội ngũ thật dài dần dần đi tới, đêm khuya thế này, thế mà còn đội xe sang trọng như thế rời đi, quả thật là không ai ngờ đến.

Tại chính giữa đội ngũ là một cỗ xe ngựa cực kỳ xa hoa, toàn bộ khung xe do hương mộc đỉnh cấp chế tạo, nhẹ nhàng nhưng vững chắc, thậm chí còn có một cỗ mùi thơm thoải mái.

Con ngựa kia mới là điểm sáng, mặc dù là đêm hôm khuya khoắt, thế nhưng bộ lông màu trắng kia lại tản ra điểm điểm tinh diệu, hoàn toàn chính là thứ mà một quý phụ cần phải có.

Trong xe ngựa càng khiến cho người ta kinh ngạc tán thán, to đồ án tơ vàng hoàn toàn làm bằng thủ công, sinh động như thật, hiển lộ rõ ràng một cỗ khí tức quý tộc.

Trong xe ngựa có hai nữ tử, một người trong đó mặc một bộ váy trắng, mang đến cho người ta một loại cảm giác giản dị tôn quý, mái tóc mềm mại rủ xuống trên vai rất tự nhiên, khóe miệng mang theo một tia đường cong, khiến cho người ta có một loại thân cận.

Chẳng qua là bụng dưới nữ tử hơi hơi nhô lên, xem ra cũng đang mang thai.

Ngồi bên cạnh nữ tử là một thị nữ, cung cung kính kính hầu hạ nàng.

- Phu nhân, tại sao phải hơn nửa đêm rời đi, không tốt cho thân thể, nếu để cho lão gia biết, lão gia nhất định sẽ đau lòng chết.

Thị nữ thực sự nhịn không được, hướng phía nữ tử hỏi.

Như thế này thanh tĩnh một chút, ta không thích hoàn cảnh quá ồn ào.

Nữ tử chậm rãi nói nhỏ, thanh âm hết sức êm tai, như giống như tơ lụa thanh thuỷ, mang đến cho người ta dư vị vô tận.

Thị nữ mấp máy môi một cái, cũng biết một ít chuyện.

Rời đi như thế này, cũng không cần xem những người kia hư giả vui vẻ đưa tiễn.

Chẳng qua là hiện tại buồn ngủ quá, mà phu người tinh thần phấn chấn, mình cũng không tiện đi ngủ.

- A, Tiểu Lăng, ngươi nghe thấy hài nhi khóc không?

Nữ tử nghi ngờ hỏi một tiếng.

Tiểu Lăng nghiêm túc nghe ngóng, lập tức khẽ cười nói:

- Phu nhân, hơn nửa đêm rồi nào có tiếng hài nhi khóc, sợ là phu nhân nhung nhớ tiểu thiếu gia trong bụng quá thôi. Nữ tử cười khẽ một tiếng, thanh âm bên tai hình như đã biến mất, cảm giác mình quả thực đã nghe nhầm.

Tại đầu ngõ.

Ta con mẹ nó đều hô cạn khí lực rồi, chẳng lẽ các ngươi không nhìn thấy ta sao...

Tự cứu... hiện tại phải tự cứu.

Làm sao tự cứu?

Hai tay hai chân căn bản không còn khí lực...

Hơi hơi quay đầu nhìn về phía đội xe, đậu xanh... người ta sắp đi qua rồi.

Cắn lưỡi đi!

Răng đâu mà cắn?

Tuyệt vọng... tuyệt vọng sâu sắc.

Lão tử sắp lạnh ở trong cái ngỏ nhỏ hắc ám này, đây là số mệnh a.

Nhưng cho dù phải chết, lão tử cũng muốn xoay người, không làm một đầu cá ướp muối.

- A a ô!!!!!!

Đây quả thực là dùng toàn bộ sức mạnh hô lên tới.

Nữ tử trong xe ngựa ngưng mắt nhìn lại:

- Tiểu Lăng, ngươi có nghe hay không?

- Phu nhân, hình như thật có hài nhi đang khóc, thế nhưng tiếng kêu này thật kỳ quái a.

Tiểu Lăng nghi ngờ nói, giống như đang dùng sức kéo thịch thịch vậy.

- Bảo đội xe ngừng một chút.

Nữ tử nghiêm túc nói ra.

- Tiểu thư, bên ngoài lạnh, cẩn thận phong hàn.

Thân là thị nữ, dĩ nhiên phải suy nghĩ cho thân thể chủ nhân. - Khoát thêm lớp áo cho ta là được.

Tiểu Lăng cũng không có cách nào, phu nhân nhà mình tâm địa Bồ Tát như thế, nàng cầm lấy áo lông bên cạnh choàng lên trên vai phu nhân.

Nữ tử vừa mới xuống xe, thủ quân trưởng ngay lập tức chạy tới, chắp tay hỏi thăm:

- Phu nhân, có chuyện gì không?

Nữ tử ra hiệu thủ quân trưởng không cần nói, cẩn thận lắng nghe thanh âm.

Thủ quân trưởng nhìn về phía Tiểu Lăng, Tiểu Lăng ra hiệu thủ quân trưởng cẩn thận xung quanh, cẩn thận có bẫy.

Xem ra thân phận nữ tử rất cao, tính tình cẩn thận như thế.

Nữ tử nghe thanh âm rất nhỏ, đi tới một cái cửa ngõ.

- Phu nhân!

Thủ quân trưởng tranh thủ thời gian ngăn lại, giác quan thứ sáu của nam nhân nói với y, đây là một cái âm mưu.

Nữ tử biết ý tứ ý của thủ quân trưởng.

- A ~

A Lâm phiên dịch:

- Lão tử cuối cùng cũng xoay người.

Lại là một đạo thanh âm của trẻ nhỏ vang lên trong ngõ, âm thanh rất rõ ràng.

- Không có việc gì, ta nhìn một chút.

Nữ tử trực tiếp đi về phía trước, thân là thủ vệ trưởng chẳng lẽ dám cản đường của phu nhân sao?

Tiểu Lăng mau chóng đuổi theo, chuẩn bị dùng thân ngăn đao, trực giác của nữ nhân nói với nàng, xung quanh có ít nhất mấy chục tên thích khách đang mai phục.

Mạng của Tiểu Lăng ta đã sắp hết, nghiệp chướng a.

Nữ tử cuối cùng tìm thấy nơi phát ra âm thanh, đây là một bao quần áo?

Một bao quần áo làm sao lại phát ra thanh âm hài tử được?

Nữ tử ngồi xổm người xuống, nhẹ nhàng giật một góc bao quần áo ra.

- A a a...

A Lâm phiên dịch:

- Ai vậy, ta thật vất vả lật bàn, hiện tại lật bao quần áo ra, không cho cơm ăn thì thôi, liền quyền lợi vươn mình cũng không cho à, còn có vương pháp hay không, các ngươi đối với một kẻ hấp hối sắp chết như thế có được hay không...

Tiểu Lăng một bên kinh hô:

- Phu nhân, là đứa bé.

- Ta không có mù.

Nữ tử trợn trắng mắt, ôm lấy hài tử.

- Phu nhân...phu nhân...

Tiểu Lăng cứ như vậy nhìn phu nhân mình ôm hài tử lên xe ngựa, đây cũng quá qua loa đi, có lẽ người khác để hài tử ở nơi này đi nhà xí không chừng, nếu trở về không nhìn thấy hài tử biết làm sao bây giờ?

Tiểu Lăng tranh thủ thời gian lên xe ngựa, toàn bộ đội xe lần nữa tiến lên.

Sau một hồi lâu, ác nữ trước đó lại xuất hiện lần nữa trong hẻm nhỏ.

- Người đâu! Làm sao không thấy! Tiểu tạp chủng đáng chết! Phải làm sao bây giờ a...đây không phải buộc ta phải chạy trốn sao...

Ác phụ hết nhìn đông tới nhìn tây, thân người lấp lóe biến mất trong hẻm nhỏ.

Chương 3: Bố dượng, mẹ kế

Bên trong xe ngựa sang trọng.

- Phu nhân, chỉ sợ đứa nhỏ này là người khác không muốn, bộ dáng như thế, chỉ sợ không sống qua tối nay.

Tiểu Lăng nhịn không được nói nhỏ, thật không có nói ngoa, đây là sự thật.

- Tiểu Lăng, lấy Huyền Dương Thanh Tâm đan ra.

- A?!

- Còn không mau một chút.

- Phu nhân...

Nữ tử ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tiểu Lăng, lập tức phía sau lưng nàng phát lạnh, tranh thủ thời gian mở ra cái rương bên cạnh ra, tìm tới một cái hộp gấm.

Bịch một tiếng.

Hộp gấm bị mở ra, bên trong có một khỏa dược hoàn màu tím, một cỗ mùi thơm nồng hậu dày đặc lập tức tràn ngập xe ngựa, vừa ngửi liền biết viên thuốc này không phàm phẩm.

Lúc này nhân vật chính của chúng ta đang trợn trắng mắt, nếu như có thể dùng thân thể biểu thị, hắn khẳng định phải run rẩy một thoáng biểu đạt tâm tình vào giờ khắc này.

Nữ tử vung tay lên một cái, đang dược màu tím chầm chậm bay lên, tung bay ở trên môi hài tử, lập tức hóa thành một sợi khói trắng chui vào trong miệng hài tử.

- Thái Dương Hồi Thần Đan.

- Phu nhân!!!!!

- Bắc Thần Bích Ngẫu.

- Phu nhân...

- Thái Cực Linh Chi.

Tiểu Lăng đã bị tê, phu nhân đây là quyết tâm phải cứu đứa nhỏ này a, đan dược hi hữu giống như đậu phộng tiến vào trong thân thể hài tử.

Ăn ngon... rất no...cảm giác sắp căng hết cỡ, sắp nổ tung...

Hôm nay đến cùng là thế nào, hoặc là sắp chết đói, hoặc là sắp chết no.

Ta không phải chỉ quên uống canh Mạnh Bà thôi sao, các ngươi lại liên tục tra tra tấn một đứa bé như thế, lương tâm có đau không...

Để cho ta nhìn một chút, đến cùng là ai đang ngược đãi một đứa bé.

Ôi mẹ ơi.

Thật xinh đẹp nha.

Nàng là ai?

Mình đang ở đâu?

Xem cách bài trí này, hình như rất lợi hại a.

Nhất định là mình được người ta nhặt được, hơn nữa còn là một gia đình giàu có nhặt được, không nghĩ tới liễu ám hoa minh hựu nhất thôn a, ta chính là nam nhân sinh ở điểm cuối cùng.

- Tiểu Lăng, ngươi xem, nó cười.

Nữ tử thấy hài tử trong ngực thế mà cười, tâm tình lập tức trở nên phá lệ dễ chịu.

Nhưng mà Tiểu Lăng bây giờ rất muốn khóc.

- Phu nhân, đứa nhỏ này thu xếp như thế nào?

Tiểu Lăng dò hỏi.

Nữ tử cau mày ngài lại, nhìn đôi mắt sáng ngời veo vô cùng của hài tử, sau một hồi lâu nói ra:

- Ta nuôi.

- Phu nhân, không thể, lão gia ngài ấy...

- Y nghe ta.

Tiểu Lăng không phản đối.

Mẹ kế ngưu bức a! Còn ngưu bức hơn cả mẹ ruột của mình nữa!

Nữ tử cúi đầu cười nói:

- Tiểu gia hỏa, ngươi tên gì thế?

- A a a ~

A Lâm phiên dịch:

- Danh tự a, có nên dùng cái tên lúc trước không nhỉ? Cuộc sống mới nên dùng tên mới mới được.

Nữ tử tựa hồ cảm giác hài tử nghe hiểu, ôn nhu cười nói:

- Vậy thì...về sau ngươi liền gọi Dạ Côn đi.
Dạ Côn?

Danh tự dường như không tệ a, mọi người có thể gọi ta Côn ca.

Nhìn thấy hài tử vui vẻ, nữ tử cũng hết sức cao hứng, đứa nhỏ này thật có linh tính.

- Về sau ta chính là mẫu thân của ngươi, mẫu thân tên Đông Môn Mộng, phải nhớ kỹ đó.

Dạ Côn lúc này đang suy nghĩ, nếu như có thể từ trong bụng vị mẫu thân này "trượt" ra, đó mới là một chuyện trùng sinh hoàn mỹ.

Đáng tiếc a, mẫu thân ruột lại từ bỏ mình.

- Tiểu Lăng, mang viên Hoàng Cực đan cho ta.

- Phu nhân...

Dạ Côn trợn mắt, không thể làm như vậy a, mẫu thân trước muốn để mình chết đói, mẫu thân hiện tại lại muốn đem mình no chết sao...

Lúc xe ngựa đi ra ngoài thành, toàn bộ đội xe ầm ầm bay lên không, liền con ngựa trắng kia đều triển khai cánh lông vũ.

Huyện Thái Tây, đây là một cái thành trì không lớn không nhỏ.

Nhưng trong thành trì hết sức phức tạp, bởi vì có mấy dòng chính và bàng chi sinh hoạt ở nơi này.

Dạ gia chính là một nhà trong đó.

Cửa chính Dạ phủ không có một tên thủ vệ nào, thật đúng là có chút mùi vị nghèo túng.

Một cỗ xe ngựa bình thường chậm rãi đi tới, lái xe chính là thủ vệ trưởng trước đó, một đoàn hộ vệ đều không thấy, thậm chí liền ngựa đều biến thành bình thường.

- Phu nhân, đến nơi rồi.

- Tốt, Tiểu Lăng, chúng ta về nhà thôi.

Đông Môn Mộng ôm Dạ Côn đang ngủ say, mặt mỉm cười.

Dạ Côn biểu thị mình rất vui vẻ, mặc dù trước đó có chút buồn bực, dù sao bị mẹ ruột cho từ bỏ, nhưng cũng may mẹ kế rất tốt, rất nhanh liền thích ứng.

Đây là chỗ tốt khi không uống canh Mạnh Bà đi.

Đông Môn Mộng vừa mới xuống xe, đại môn Dạ gia liền bị một tên nam nhân thô kệch mở ra.

- Mộng nhi, nàng cuối cùng trở về, vi phu thật sự là chờ tới mức ruột gan đứt từng khúc, trà không nhớ cơm không nghĩ, nàng...trong ngực là gì...nhanh như vậy đã sinh!!!

Nam tử tên là Dạ Minh, tên rất thanh tú, mặt chữ quốc, râu quai nón, mày rậm mắt to.

- Phu quân, đây là Dạ Côn.

Đông Môn Mộng nhu hòa cười nói.

- Dạ Côn???

Dạ Minh một mặt mộng bức, thấy bụng vợ hơi hơi to ra, gương mặt già nua kia thoáng cái liền tái đi rồi.
- Nương tử... không phải nàng trở về nhà mẹ đẻ một chuyến à, tại sao lại hoài thêm một cái, chẳng lẽ ta còn có công pháp ngàn dặm truyền giống sao...

Phù một tiếng.

Thân là thủ vệ trưởng, y đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, mặc kệ phát sinh chuyện gì đều sẽ không cười.

Trừ phi nhịn không được.

Ngay cả Tiểu Lăng ở một bên đều cười ra tiếng, lão gia thật sự không biết giữ mồm giữ miệng gì cả, không biết tiểu thư tại sao lại yêu thích y như vậy.

- Xéo đi!

- Tuân lệnh.

Đông Môn Mộng xụ mặt đi vào Dạ gia, Dạ Minh vẫy vẫy tay với Tiểu Lăng.

- Lão gia, có chuyện gì?

Tiểu Lăng cung kính hỏi.

- Ai nha, đừng câu nệ như vậy, người một nhà thôi, có đúng không.

- Lão gia, ta cũng không phải nha hoàng thông phòng.

- Tiểu Lăng, ngươi hiểu lầm, tiểu thư nhà ngươi, có ý gì thế? Đứa bé kia từ đâu tới?

- Phu nhân nhặt.

- Nhặt???

Dạ Minh khiếp sợ, như vậy cũng được sao?

- Đúng vậy, lão gia cảm thấy có gì không ổn ư?

- Ổn, dĩ nhiên ổn, nương tử, chờ ta một chút, ta đi nấu canh cho nàng.

Dạ Minh vội vàng chạy theo, thật sự là rất hấp tấp.

Tiểu Lăng thở hắt ra, quay đầu nhìn thoáng qua thủ vệ trưởng.

Thủ vệ trưởng lập tức quay đầu nhìn về phía khác, lập tức kéo xe ngựa từ cửa hông tiến vào.

Toàn bộ Dạ gia không có người hầu, chỉ có bốn người.

Không đúng, hiện tại có năm người.

Dạ Côn cũng không biết mình ngủ bao lâu, chậm rãi mở mắt, sau đó sợ ngây người.

Đây là ai! Đây là mẹ kế à, tại sao lại biến thành bộ dáng Trương Phi?!

Trời ạ, lão thiên ngài muốn chơi chết ta sao.

Có lẽ là bị kinh hãi, Dạ Côn nhịn không được tè cả ra.

Tè ướt... mặt Dạ Minh.

Cho dù như thế, Dạ Minh đều rất bình tĩnh, trừng trừng nhìn Dạ Côn.

Dạ Côn cũng cứ như vậy nhìn Dạ Minh.

Loại nhìn nhìn nhau đắm đuối này, khiến cho người ta có chút mơ màng.

- Tiểu tử! Ngươi rất ngông cuồng!

Dạ Minh thả ra một câu ngoan thoại.

Dù gì tiểu tử này cũng nghe không hiểu.

A a a...

A Lâm phiên dịch:

- Có bản lĩnh ra tay, Dạ Côn ta chấp ngươi một tay.

- Nha, rất cứng rắn a, khó trách Mộng nhi muốn thu ngươi, ta cho ngươi biết, về sau phải gọi cha, biết không.

Cha?

Nguyên lai đây là trượng phu của mẹ kế, bố dượng...

Thật hoài nghi ánh mắt của mẹ kế, nói thật bố dượng quá "khôi ngô", thế mà lại cưới được nữ nhân mỹ lệ như mẹ kế.

Đây cũng quá giả đi.

Chương 4: Không sống lâu nữa

- Tiểu tử, ánh mắt này của ngươi có ý gì???

Dạ Minh nghi ngờ hỏi một tiếng, làm sao cảm giác tiểu tử này đang xem thường mình.

Lúc này Đông Môn Mộng đổi một bộ quần áo chậm rãi tới, nhìn trượng phu thế mà bế hài tử, nàng lập tức hô:

- Dạ Minh! Sao ngươi có thể bế hài tử như thế!

- Ách... ta đây không phải tập dần sao.

Thế mà dùng ta tới thử tay, bố dượng, người cũng đừng trách ta.

Dạ Côn không nói hai lời, trực tiếp mở khóc, vũ khí lợi hại nhất của hài tử là gì, chính là khóc a, không giảng đạo lý.

Đông Môn Mộng nhanh ôm Dạ Côn vào trong ngực, hung hăng trừng Dạ Minh liếc mắt:

- Ngươi phải luyện thật tốt.

Dạ Côn:??????

Ta đến cùng đã tiến vào một cái nhà gì.

Một tháng sau...

Dạ Côn rốt cục thấy rõ ràng một ít chuyện, bố dượng cùng mẹ kế của mình thật vô cùng có tính cách.

Người bố dượng này của mình, lời hung nhưng người nhát.

Còn mẹ kế của mình, lời ít nhưng tàn nhẫn.

Chỉ có thị nữ Tiểu Lăng xem như một nữ tử bình thường, suốt ngày phục thị mẹ kế.

Trọng điểm là tên thủ vệ trưởng kia, y tên là Trương Thiên Thiên, danh tự thật đúng là không có chút bá khí, bộ dáng chẳng khác gì bố dượng, nhưng chuyện này không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là Trương Thiên Thiên tựa hồ thầm mến thị nữ Tiểu Lăng, nhất là thời điểm quét dọn sân nhỏ, đều sẽ liếc trộm Tiểu Lăng, y tưởng rằng mình là đứa bé cái gì cũng không hiểu, tốt xấu gì Côn ca ta cũng là người từng trải, một chút nhãn lực độc đáo vẫn phải có.

Nhưng nhìn tới sốt ruột a.

Bất quá thủ vệ này lớn lên giống bố dượng, đêm hôm đó rõ ràng còn rất nhiều người, vì sao đến nơi này, liền biến mất không thấy đâu.

Hay là nói.

Bố dượng mẹ kế điệu thấp làm việc?

Cảm giác hình như là thế, một tháng qua cũng không có gặp người tới cửa bái phỏng, cũng không có thấy bọn họ ra cửa.

Thật sự là rất kỳ quái.

Tiếp qua hai tháng, con ruột của bọn họ sẽ ra tới, đoán chừng đến lúc kia mình liền ở một bên hóng mát đi.

Dạ Côn ta đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, đây dù sao cũng là nhân chi thường tình, có thể hiểu được.

Thời gian mấy tháng chớp mắt liền đi qua, mặc dù Dạ Côn mang theo trí nhớ, nhưng cuối cùng vẫn là một đứa con nít, cũng khó thoát tiết tấu ăn ngủ, ngủ rồi ăn.

Tối hôm đó, Dạ Côn không có ngủ, bởi vì mẹ kế đang sinh con.

Cảm giác nếu như là muội muội liền tốt, nếu như là bé trai, vậy mình liền muốn lành lạnh.

Nhưng lão thiên hình như cố ý đối nghịch hắn, Đông Môn Mộng sinh thật đúng là một tên tiểu tử béo, bây giờ Dạ Côn nhìn thấy tiểu tử béo, liền giống như nhìn thấy thân đệ đệ, từ trong bụng đã muốn mưu hại mình.

Ai... mình vẫn là có thêm một tên đệ đệ a, bố dượng lấy tên Dạ Tần, xem ra tháng ngày mình được sủng ái đã một đi không trở lại.

Nhưng mà để Dạ Côn không nghĩ tới chính là, mặc dù bố dượng mẹ kế có thân sinh hài tử, nhưng yêu thương dành cho mình không có giảm bớt chút nào.

Bởi vì...

Mình hết sức "Hư"(yếu ớt).

Mặc dù mẹ kế cho mình cho ăn rất nhiều "Hạt đậu", nhưng hoàn toàn không thay đổi được gì, mang đến cho người ta cảm giác "đứa nhỏ này không sống qua năm nay".

Cho nên liền hoàn toàn bao phủ ánh sáng Dạ Tần, xem ra bệnh nhân quả thật khiến cho người thương hại, nhưng Dạ Côn biết, mình kỳ thật hết sức khỏe mạnh, muốn giải thích một chút cũng nói không ra lời, ai bảo mình là trẻ con, lão đệ đáng thương, về sau đại ca bồi thường ngươi.

Thời gian một năm rất nhanh đã đi qua.
Dạ Côn vẫn gầy yếu đơn bạc như cũ, một bộ dáng vẻ không còn sống lâu nữa, khiến cho Dạ Minh cùng Đông Môn Mộng vô cùng đau lòng.

Cho nên nhất định phải hành động ngay lập tức.

Trong hành lang, Đông Môn Mộng ôm Dạ Côn, Dạ Minh ôm Dạ Tần, Tiểu Lăng hầu hạ ở bên cạnh, thủ vệ trưởng Trương Thiên Thiên đứng bên ngoài phòng, hoàn toàn không khác gì ngày bình thường.

- Phu quân, biện pháp này của ngươi có tác dụng không?

Đông Môn Mộng cảm giác có chút không đáng tin.

Dạ Côn nằm ở trong ngực mẹ kế, biểu thị hết sức dễ chịu, hoàn toàn chiếm đoạt vị trí con ruột kia.

Chẳng qua là tiểu tử kia hồn nhiên không biết, khiến cho trong lòng Côn ca ta có chút áy náy.

Bất quá bố dượng rốt cuộc muốn làm gì đây? Lần này không cho ăn hạt đậu sao? Bất quá những hạt đậu kia ăn đến phát ngán rồi.

Dạ Minh ôm nhi tử nghiêm túc nói ra:

- Mộng nhi, nhớ năm đó, phụ thân ta chính là chữa cho ta như thế.

- Ồ? Phu quân khi còn bé từng bị bệnh?

Đông Môn Mộng lo lắng hỏi.

Nhưng mà Dạ Minh mặt mo đỏ ửng:

- Không có bệnh gì lớn, chỉ là có chút đam mê nhỏ.

Trương Thiên Thiên phía ngoài lập tức vểnh tai, một đứa bé có thể có đam mê nhỏ gì.

- Nhìn ngươi liền biết no đủ rồi.

Đông Môn Mộng không có hỏi tiếp, nhưng vẫn là không nhịn được trêu chọc một câu.

Dạ Côn đang tự não bổ, bố dượng đam mê nhỏ, đến cùng là cái gì đây.

Đông đông đông...

Cửa chính Dạ gia vang lên trận trận tiếng đập cửa, không nặng, nhưng cho người ta một loại uy nghiêm nồng hậu dày đặc.

- Tới.

Dạ Minh ra hiệu Trương Thiên Thiên đi mở cửa.
Dạ Côn nhịn không được tò mò nhìn quanh, chỉ thấy một tên hòa thượng xuất hiện ở trước mắt, trong nháy mắt Dạ Côn liền nổi lên nghi ngờ.

Đây là muốn tổ chức pháp sự trừ tà cho mình sao?

Xem ra dược vật không có tác dụng, liền lựa chọn niệm kinh bái phật.

Bỗng nhiên, Dạ Côn nghĩ đến một chuyện đáng sợ, sẽ không phải bắt mình quy y cửa phật chứ.

Côn ca ta hồng trần chưa xong, còn không phải lúc a.

Hòa thượng mặc áo cà sa đơn sơ, đầu trọc lóe sáng có chút phản quang, hàng lông mày hình chữ nhất kia thể hiện một phần uy nghiêm trí tuệ.

Lúc này Dạ Minh thu hồi thần thái lỗ mãng, phảng phất biến thành một người khác.

Nhìn...

Bố dượng bắt đầu trang bức.

- Thanh Tâm đại sư, đã lâu không gặp.

- Dạ Minh, từ biệt mấy chục năm, không còn đái dầm chứ.

Vẻ mặt mọi người trong nháy mắt xiết chặt.

Thân là người một nhà, tuyệt đối sẽ không giễu cợt đối phương, đây là biểu hiện không tôn trọng.

Nhưng nếu như nhịn không được, vậy cũng chỉ có thể buông thả bản thân.

Lúc này Dạ Minh cảm giác không khí rất lúng túng, tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác:

- Thanh Tâm đại sư, lần này mời ngài đến đây, là muốn nhờ ngài nhìn nhi tử của ta một cái.

Thanh Tâm đại sư vào cửa liền chú ý tới Dạ Côn, đã đoán được lần này mình tới làm gì.

- Chẳng lẽ con của ngươi kế thừa ngươi???

Dạ Minh rất muốn đâm mấy cái sẹo trên đầu lão hòa thượng này, thân là người xuất gia, đâm đâm chọt chọt vết sẹo của người khác ngươi vui không...

Đông Môn Mộng chậm rãi đứng dậy, thấp giọng nói ra:

- Thanh Tâm đại sư, kính ngưỡng đã lâu.

- Đông Môn chi nhân, các ngươi thật đúng là tuyệt phối.

Thanh Tâm đại sư khẽ cười nói, lập tức đi vào, quan sát Dạ Côn.

Dạ Côn cảm giác hòa thượng này không thích hợp, ánh mắt y nhìn mình không thích hợp, y muốn làm gì.

Chẳng lẽ muốn thu mình làm đệ tử?

- Kẻ này sợ là không thể sống lâu nữa, không bằng đặt ở bên cạnh bần tăng, có lẽ còn có thể kéo dài tuổi thọ.

Dạ Côn:...

Côn ca ta biết mà, đúng là một tên lường gạt!

Hết thảy mọi người tới xem chỉ có một câu, không còn sống lâu nữa.

Côn ca ta rõ ràng khỏe mạnh như trâu, nói không còn sống lâu nữa, đây chính là lừa đảo.

Lại muốn lôi kéo mình đi làm hòa thượng, người này sao lại hư hỏng như vậy.

Theo kiểu nói của Thanh Tâm đại sư, Dạ Minh nhìn về phía thê tử, đại sư đề nghị là một cơ hội...

Dù sao có thể làm môn hạ của đại sư, về sau nhất định bất phàm.

Thế nhưng Đông Môn Mộng lại không cho rằng như vậy.

Chương 5: Tóc ta có thù với ngươi ư?

Làm lần đầu tiên nhìn thấy Dạ Côn, nàng cũng cảm thấy đứa bé này không tầm thường, bằng không cũng sẽ không yêu thương hắn như thế.

Hòa thượng này vừa đến đã muốn mang đi, dụng tâm khó lường a.

Thanh Tâm đại sư mang theo ý cười nhìn Đông Môn Mộng, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ chuyện khác.

Không hổ là nữ nhân Đông Môn gia, tâm cơ không phải người thường có thể so sánh, thật đúng là có chút đáng tiếc.

Kẻ này mặc dù nhìn như yếu đuối, nhưng từ nơi sâu xa phảng phất...phảng phất có thể nhìn thấu tâm tư của y.

Loại ánh mắt này xuất hiện ở trên người một đứa bé, không phải chuyện bình thường.

Dạ Minh thấy biểu lộ thê tử có điểm gì là lạ, tranh thủ thời gian nháy mắt, tốt xấu gì người ta cũng là đại sư, cho một chút mặt mũi cũng không thua thiệt gì.

Nhưng tính cách Đông Môn Mộng chính là như vậy, ngày thường biểu hiện được ôn nhu nhàn thục, tính tình cố chấp lại phi thường lợi hại, cho nên Dạ Côn liền định nghĩa mẹ kế là kiểu người chỉ làm không nói.

- Đại sư đây là đang nguyền rủa con của ta sao?

Khóe miệng Dạ Minh giật một cái, quả nhiên vẫn là đỗi lên, chút tình mọn cũng không cho.

Thanh Tâm đại sư rõ ràng cũng từng thấy qua nữ nhân Đông Môn gia, mỗi người đều không giảng đạo lý.

Bất quá dòng họ Đông Môn này lại đi xuống.

- Phu nhân hiểu lầm bần tăng.

- Vậy lời khi nãy của đại sư là muốn lừa ta?

Toàn trường trong nháy mắt hoàn toàn yên tĩnh, cùng phu nhân giảng đạo lý, vậy đúng là tự tìm đường chết.

Mặt Thanh Tâm đại sư cứng đờ, tốt xấu gì ta cũng là đại sư, cho chút mặt mũi không được sao?

Dạ Côn cảm giác mẹ kế ngưu bức a, cao hơn bố dượng tới mấy bậc, có được một mẹ kế bảo bọc như thế, cảm giác không thể nào tốt hơn được nữa.

Về sau ra cửa, trực tiếp hô một tiếng, ngươi biết mẹ ta tên gì không.

Dạ Minh lúc này đến tranh thủ thời gian giảng hòa, chuyện này làm căng cũng không dễ, Thanh Tâm đại sư người ta cũng là bán mặt mũi cho mình nên mới tới.

- Đại sư, ngươi nhìn nhi tử của ta còn có biện pháp khác hay không? Thuốc gì đều cho ăn qua, chỉ là không có bất cứ tác dụng gì.

Thanh Tâm đại sư biết vô vọng, vấn đề đứa nhỏ này vẫn phải giải quyết, xem như bán Dạ Minh một lần nhân tình.

- Kẻ này đầu tơ tươi tốt, kim vượng đến hỏa, phương thành tài mãnh, kim có thể khắc mộc, mộc tiền thiếu hụt, mộc yếu gặp kim, nhất định phải cắt.

Dạ Côn nghe thấy mấy câu trước như rơi vào trong sương mù, thế nhưng bốn chữ cuối lại hiểu rất rõ ràng.

CMN, hóa ra là muốn cạo tóc của ta!

Tóc của ta có thù với ngươi à, ngươi hòa thượng này, có phải không thể để đầu tóc rậm rạp, liền muốn bắt người ta hói đầu theo luôn không.

Mẹ, người đừng tin lão, đây chính là một tên lừa đảo!

Khẳng định không thu được mình, cũng phải mình biến thành một tên trọc đầu!

Thân thể ta rất tốt, tóc nhiều, thân thể tốt.

Thế nhưng Dạ Côn nhìn thấy mẹ thế mà lại trầm tư, đây cũng không phải là tin tức tốt gì.

Dạ Minh nghi ngờ liếc mắt nhìn đại sư, nhớ được năm đó, hình như cũng bảo mình xuống tóc, kết quả càng xuống đầu càng lớn, vốn là mặt trái xoan, lại biến thành một khuôn mặt chữ quốc, thậm chí liền râu quai nón đều gọt ra tới.

Thanh Tâm đại sư tiếp thụ lấy ánh mắt của Dạ Minh:

- Tin ta, sẽ không sai.

Ta tin ngươi mới lạ, ngươi lão già nát rượu này, rất xấu.

Không có biện pháp, chỉ có thể náo loạn, Côn ca ta không muốn tuyệt đỉnh a! Ta còn nhỏ như thế... lương tâm của các ngươi không đau sao... Theo Dạ Côn ồn ào, Thanh Tâm đại sư cười nhẹ nói:

- Xem, hài tử kháng cự, nói rõ là hữu dụng.

Đậu xanh!

Ta cắt tóc của ngươi xuống xem, nhìn ngươi có kháng cự hay không.

Đông Môn Mộng biết Thanh Tâm đại sư là nghiêm túc, dù sao mấy câu nói vừa rồi có chút đạo lý.

Có khả năng thử một chút.

- Phu nhân, hài tử tuổi nhỏ, nhớ kỹ bảo trì mười năm.

Dạ Côn đã khóc ngất ở trong ngực Đông Môn Mộng, ta nhớ mặt ngươi rồi!

Thanh Tâm đại sư, về sau cho dù ngươi mang tóc giả, Côn ca ta cũng có thể nhận ra ngươi!

Thanh Tâm đại sư rời đi, thật sự là đến nhanh, đi cũng nhanh.

Cũng may huyện Thái Tây không ai nhận ra Thanh Tâm đại sư, ví như nhận ra, nhìn thấy Thanh Tâm đại sư vào cửa Dạ gia, vậy cánh cửa kia của Dạ gia đều sẽ bị giẫm nát.

Màn đêm buông xuống Dạ Côn tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt chính là hình ảnh mẹ kế đang nhìn mình, ánh mắt nhu hòa như nước.

Không đúng, cảm giác cảm giác đỉnh mát lạnh.

Tóc của ta!

Tóc Côn ca ta...thế mà bị nạo...

Quay đầu nhìn về phía bố dượng, trong tay còn cầm lấy đao nhỏ, phía trên đao nhỏ còn lưu lại tóc của mình.

Nhìn lại đệ đệ bên cạnh một chút, làm sao cảm giác y cũng đang chê cười mình.

Đây là mộng, để Côn ca ta yên tĩnh một chút, tất cả những thứ này đều là giả.

- Mộng nhi, khoan hãy nói, Côn Côn không có tóc, hình như rất anh tuấn.
Dạ Minh khẽ cười nói.

Đông Môn Mộng cũng đồng ý, ôn nhu nói:

- Chỉ cần Côn Côn có thể tốt là được rồi, đứa nhỏ này sinh ra liền chịu không ít khổ, thật là khiến người ta đau lòng.

Côn ca ta thật không chịu khổ a, đều là các ngươi đoán mò.

Mấy tháng sau.

Dạ Côn tựa hồ tiếp nhận sự thật đáng sợ này, hiện tại sáng sớm chuyện thứ nhất làm chính là ngồi im để mẹ kế cạo tóc cho mình.

Côn ca ta vốn là hài tử vui sướng sáng sủa, nhìn hiện tại một chút đi, giống như biến thành một tên bệnh tự kỷ vậy.

Được rồi, không phải chỉ là mười năm thôi sao, nhịn một chút liền qua, không có gì to tát.

Bất quá hòa thượng kia dùng một chiêu này, quả thật có chút tác dụng, trước đó xác thực gầy đến không được, bây giờ nhìn lại tốt hơn nhiều, xem như đạt đến tiêu chuẩn khỏe mạnh.

Hiện tại đã không có người nói, đứa nhỏ này không còn sống lâu nữa.

Thời gian cực nhanh, đảo mắt một cái đã qua năm năm.

Côn ca sáu tuổi, cũng nên xuất đạo.

Thế nhưng Dạ Côn phát hiện một sự tình không tầm thường, chuyện này cũng không nói lên được, nguyên bản hẳn là một chuyện xấu phát sinh trên người mình, bỗng nhiên một thoáng liền thay đổi tốt hơn.

Đêm qua lúc ăn cơm.

Mình không muốn ăn món cá hoa vàng hấp, chẳng qua chỉ đơn giản là không muốn ăn mà thôi, nhưng mẹ lại cảm giác kỳ quái, cho nên liền kiểm tra con cá kia một chút.

Vừa mới kiểm tra liền ghê gớm rồi, trong cá có độc, hơn nữa còn là kịch độc!

Được a, đây là sự tình phát sinh gần đây, mấy năm trước cũng phát sinh mấy lần, bởi vì đã có sự tình lúc trước, cho nên mẫu thân vẫn luôn cảnh giác như vậy.

Có thể nói, hiện tại Côn ca ta chính là ngôi sao may mắn, đều sắp bị mẫu thân khen lên trời.

Con ruột đều không được sủng ái như thế a.

Cũng may Côn ca ta sau lưng an ủi đệ đệ một chút, không thể bồi dưỡng một tên đệ đệ ghen tỵ được.

- Đại ca, hôm nay muốn vụng trộm đi ra ngoài chơi không?

Dạ Tần xem như kế thừa tướng mạo của Đông Môn Mộng, mặc dù vẫn là hài tử nhưng ngũ quan cực kỳ tốt, liền ngay cả Côn ca ta đều đố kị mấy phần, nếu như có tóc, còn có thể tranh một chút, thế nhưng không có tóc, Côn ca ta không phải là đối thủ a.

Bất quá thái độ tiểu đệ cũng không tệ lắm, nói rõ mấy năm được mình tẩy rất tốt.

Dạ Côn đầu láng bóng lộ ra vẻ mặt u buồn, từ tốn nói:

- Đệ đệ, mẫu thân không cho phép chúng ta ra ngoài, người bên ngoài rất xấu.

Dạ Tần nhíu lông mày nhỏ thật chặt.

Dạ Côn liếc trộm một thoáng, tiếp tục nói:

- Nếu để cho mẫu thân biết, đại ca mang ngươi đi ra ngoài chơi, đại ca nhất định sẽ bị đánh tay, ngươi nhẫn tâm nhìn đại ca bị mẫu thân đánh sao...

- Cứ nói là chủ ý của ta.

- Ai nha, như vậy sao được chứ, đệ đệ, ngươi không thể như thế.

Dạ Côn tranh thủ thời gian ngăn cản, bộ dáng chúng ta đều là hảo hài tử.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau