TÁI SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tái sinh - Chương 71 - Chương 72

Chương 71: Chơi đùa với số mệnh

Trời vừa tờ mờ sáng là Tử Quân đã thức dậy, cơ thể tràn đầy sinh lực. Nó vô cùng háo hức suy nghĩ xem mình nên làm gì hôm nay. Những ý nghĩ đen tối thôi thúc nó hành động càng sớm càng tốt. Đang lượn lờ quanh Thượng Môn điện, miên man suy nghĩ xem nên chọn đối tượng nào hôm nay thì bỗng dưng một bóng dáng xuất hiện khiến nó quên mất những gì mình định làm.

Người đứng ở kia uy thần dũng mãnh, lạnh lùng tàn bạo nhưng lại mang khuôn mặt của một thiếu nữ xinh đẹp yêu kiều. Người đó là Phong thần Quế Châu danh chấn cả vùng trời. Hôm nay nàng ta xuất hiện ở Thiên cung có lẽ là vì cuộc binh biến ở biển Đông.

Quế Châu vừa xuất hiện là quân lính ở hai bên cổng Thiên cung liền dạt ra cúi mình nghiên cẩn, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho nàng. Nhìn thấy Quế Châu, đứa bé miệng còn hôi sữa như Tử Quân liền dấy lên những cảm xúc khác thường. Từ giây phút đó, nó đã quyết định: Quế Châu sẽ trở thành Thái tử phi của nó.

Trên Thượng Môn điện, Tử Khiết đã ngồi đợi sẵn từ lâu. Khi Quế Châu vừa bước vào, chàng đã hỏi ngay tình hình cuộc chiến. Quế Châu hất áo choàng sang một bên, chậm rãi quỳ xuống, giọng nói vừa đanh thép vừa dứt khoát:

- Thủy thần thân mang trọng trách trấn giữ biển Đông nhưng lại lơ là chức trách, khiến cho bọn loạn thần tặc tử có cơ hội làm loạn, dấy lên nội chiến liên miên. Tuy nhiên chúng dù sao cũng chỉ là đám ô hợp gom lại với nhau, không có chút kỷ cương tổ chức nào, vậy nên chỉ sau ba ngày đã bị Thiên binh đánh tan.

Tử Khiết nghe vậy thì gật đầu tán thưởng:

- Tốt lắm! Lần này Phong thần ngươi đã lập được công lớn. Mau nói ta nghe, ngươi muốn được thưởng gì?

Quế Châu lắc đầu:

- Thần là tướng lĩnh dưới trướng của người, thân là một Thượng thần, giữ gìn bình an của Ngũ giới là chức trách của thần, không dám nhận công. Vì vậy thần cũng không muốn nhận thưởng. Mong người đừng bận tâm.

- Như vậy đi - Tử Khiết nói – Phong thần có công dẹp loạn, lại giúp cho Thiên giới giành được thắng lợi nhanh chóng không chút tổn thất. Trẫm ban hôn cho ngươi với con trai của ta, Thái tử Tử Quân. Giờ lành tháng sau tổ chức lễ Tấn phong.

Tử Khiết vừa nói ra câu đó thì cảm thấy giật mình, chẳng hiểu sao bản thân lại thốt ra những lời như vậy. Rõ ràng chàng không hề có ý định ban thưởng như thế cho Quế Châu. Thế nhưng thân là Thiên đế, một lời nói ra đáng giá ngàn vàng, không thể tùy tiện rút lại. Vì vậy chàng cũng đành bấm bụng cho qua.

Chỉ có điều Quế Châu vừa nghe đến phần thưởng như vậy thì cũng vô cùng hoảng hốt, vội vã quỳ xuống cầu xin:

- Bẩm Thiên đế…

- Ngươi có gì muốn nói sao? - Tử Khiết hỏi.

- Đa tạ ân điển của người - Quế Châu nói. Trong lòng nàng ta vốn muốn khẩn cầu Thiên đế rút lại hôn ước vừa nãy nhưng chẳng hiểu sao lời ra đến miệng cứ bị chặn lại, rốt cuộc lại nói ra những lời khó hiểu.

Lúc đó không ai để ý thấy Tử Quân đang đứng ngoài cửa điện, mỉm cười đắc ý. Tròn hai mươi ngày sau, hôn lễ của hai người diễn ra vô cùng long trọng. Quần Thần ai nấy cũng thấy đây là một trò cười. Quế Châu vốn là một Thượng thần tồn tại mấy chục ngàn năm trong Ngũ giới này, tuổi tác chắc cũng xấp xỉ Tử Khiết, lại đi kết hôn với một đứa bé thấp hơn mình đến hai cái đầu.

“Thế giới này thật là đảo điên”, Ái thần lắc đầu ngao ngán. Trong sổ tay của hắn không hề có ghi chép về mối nhân duyên giữa hai người này, ấy vậy mà đùng một cái, hai người đã thành một đôi, khiến cho một vị thần chuyên quản chuyện tình yêu của Ngũ giới là hắn đây cảm thấy vạn phần ái ngại. Hơn ai hết, hắn hiểu được chuyện này ắt hẳn có người dở trò, nhưng người đó là ai, mục đích là gì, và bằng phương pháp nào lại có thể làm nên chuyện tày đình này, thì hắn không rõ.

Ai cũng cho rằng chắc chắn là Thiên đế bị điên rồi, có lẽ vì quá yêu thích Quế Châu nên đã kết duyên nàng ta với con trai mình. Cũng có người nói, Thiên đế vì muốn lôi kéo thế lực của Phong thần nên không tiếc hi sinh con trai để đạt được mục đích.

Quế Châu tuy nhắm mắt xuôi tay thuận theo cuộc hôn nhân này nhưng trong lòng nàng ta hiểu rõ người mình yêu là ai. Tiếc là người đó từ lâu đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa. Vì vậy cho dù thành thân với ai cũng chẳng còn quan trọng.Nàng cũng hứng chịu đủ lời dèm pha từ những người khác, bị gắn một cái mác là trâu già thích gặm cỏ non. Thế nhưng những điều đó cũng chẳng đủ để khiến nàng phiền lòng. Một nữ tướng như nàng đây, đến việc chết trên sa trường còn coi nhẹ tựa lông hồng thì những lời nói như dao găm kia cũng chẳng thể làm gì nàng.

Trong cơn bão tố đó, chỉ có duy nhất một người vẫn đứng từ xa, lặng lẽ quan sát nàng, giúp nàng xả giận lên những kẻ lắm mồm đặt điều. Người đó là Trần Luân. Tuy rằng nắm trong tay Thiên binh vạn mã, điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì. Từ khi nghe tin Quế Châu được gả cho Thái tử, Trần Luân ngày đêm mất ngủ, chẳng thiết tha việc ăn uống.

Hắn ngồi trầm ngâm một mình, lục lọi trong ký ức những mẫu đối thoại ngắn ngủi giữa hắn và Quế Châu. Rồi hắn ước gì mình từng dũng cảm hơn để bày tỏ với nàng. Giờ đây tất cả đều đã muộn, hắn có muốn cũng chẳng kịp nữa.

Hắn tự vấn lương tâm, hắn giằn vặt bản thân mình. Hắn tự làm tổn thương bản thân để quên bớt đi cơn đau đến từ lồng ngực trái. Đã có lúc hắn từng nghĩ, hay là nhảy xuống giếng Sinh Tử để mãi mãi quên đi. Một cuộc đời vĩnh cữu, trường sinh bất lão mà vô nghĩa thì sống cũng không bằng chết.

Thế nhưng ngay khi hắn định trầm mình xuống miệng giếng thăm thẳm kia, thì một bàn tay đã kéo lấy hắn, đưa hắn ra khỏi chiếc hố tử thần. Người cứu hắn chính là Ái thần. Ông ta lắc đầu thở dài:

- Chỉ vì một mối tình dang dở mà hi sinh cả tính mạng. Có đáng hay không?

Trần Luân giật mình:

- Ông đang nói gì vậy? Mối tình dang dở gì chứ? - Chuyện Trần Luân thích Quế Châu, hắn chưa từng kể cho ai khác, vậy nên khi có người nhắc tới, hắn mới chột dạ như vậy.

- Ngươi quên ta là ai sao? – Ái thần đáp – Trên đời này, không có mối nhân duyên nào lọt qua được con mắt của ta. Ngươi đi đến bước đường hôm nay, e là chỉ vì một chữ tình.

- Hóa ra ngươi biết cả sao? - Trần Luân lạnh nhạt cười - Vậy thì có lẽ ngươi nên đưa ra một lời giải thích. Tại sao lại đày đọa ta như vậy?

Ái thần lắc đầu:- Cuộc hôn nhân này vốn không nằm trong vận mệnh. Có trách thì trách kẻ đã tạo ra biến số này.

- Ngươi nói gì cơ? - Trần Luân trợn tròn mắt nhìn Ái thần – Mau nói ta nghe, chuyện này là sao?

- Ta cũng không rõ nữa. Trong sổ tay của ta, rõ ràng ghi chép ngươi và Phong thần có một đoạn nhân duyên, sau này sẽ trở thành phu thê. Vậy mà đùng một cái, người thành thân với Phong thần lại là Thái tử. Chuyện này ta không thể lường trước được.

- Ngươi nói như vậy... nghĩa là đã có người dở trò sao?

- E rằng là vậy...

Trần Luân bàng hoàng. Thì ra đã có người xen vào chuyện tình của hắn. Nếu đó là sự thật, thì sao hắn có thể dễ dàng buông tha. Hắn nhất định phải tìm ra kẻ đó là ai, sau đó tự ta giết chết kẻ kia, giành lại thứ thuộc về mình. Nghĩ là làm, hắn vội vã rời khỏi giếng Sinh Tử, phi như bay về phía Ninh Dương điện.

Trần Luân như một con hổ đói, phi thẳng đến phòng Tử Khiết. Chẳng nói chẳng rằng đạp cửa xông vào. Tử Khiết đang ngồi ở bàn đọc sách, thấy thái độ vô lễ của Trần Luân vẫn thản nhiên như không, từ tốn đặt sách xuống, tay tì ở cằm, bình tĩnh xem tên Đại tướng quân này định giở trò gì.

Trần Luân tức giận đùng đùng, chất vấn Tử Khiết:

- Người lợi dụng bản thân là Thiên đế mà làm ra những chuyện nghịch thiên cải mệnh, thật đáng hổ thẹn.

- Ngươi nói vậy là ý gì? - Tử Khiết hỏi, giọng không biến sắc.

- Ý gì? Người còn không rõ hay sao? Ái thần đã nói cho ta biết rồi. Rõ ràng trong vận số có nói ta và Phong thần có nhân duyên, tại sao cuối cùng người lại ban hôn nàng ấy với Thái tử? Người có biết, làm trái ý trời sẽ có kết cục gì không?

Tử Khiết đập mạnh tay lên bàn:

- Hỗn xược! Làm trái ý trời? Ngươi đừng quên, chủ nhân của trời đất này là ta. Chuyện trong Ngũ giới này, chỉ cần ta nói là được, không đến lượt ngươi quản. Ngươi thân là một đại tướng quân, lại chỉ vì việc nhi nữ tầm thường mà ở đây quên mất cả thân phận, buông lời ăn nói hàm hồ. Ngươi có còn coi tôn ti trật tự ra gì nữa không? Nếu ngươi còn muốn giữ cái mạng của mình thì mau cút khỏi đây!

Trần Luân nghe vậy thì đuối lý, tức giận rời đi. Thế nhưng hắn vẫn không quên ngoảnh đầu lại nói một câu cuối cùng:

- Người là chủ của trời đất này. Điều đó không sai. Nhưng lạm quyền chuyên chính thì sớm muộn cũng sẽ chịu quả báo!

Nói rồi hắn xoay người đi thẳng. Tử Khiết vô cùng tức giận. Bình thường chàng đã dễ dãi với hắn quá thế nên hắn mới trở nên không nể nang gì. Thế nhưng những lời hắn nói không phải không có lý. Tử Khiết cũng vô cùng ngạc nhiên khi biết được rằng trong sổ tay của Ái thần có ghi chép về mối nhân duyên này. Điều đó cũng có nghĩa, không phải vô duyên vô cớ mà chàng lại buột miệng ban hôn cho Quế Châu.

Thế nhưng kẻ nào có thể chơi đùa với suy nghĩ và hành động của Thiên đế, biến chàng thành con rối để mặc sức sai khiến? Điều đó làm chàng bất giác rùng mình.

Chương 72: Những chiếc thiệp mời

Bình An đang thiu thiu ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng chuông báo trời sáng của Ma giới. Dù đã sống ở đây lâu như vậy rồi, hắn vẫn chưa quen với nhịp điệu sống nơi đây. Mỗi lần tỉnh dậy hắn lại cảm thấy đầu ong ong khó chịu.

Mặc dù vậy, nếp sống quy củ của hắn không cho phép hắn lười biếng nằm ngủ tiếp. Bình An ngồi dậy, chỉnh trang áo quần, rửa mặt cho tỉnh táo rồi ra trước sân luyện một bài quyền. Sau đó hắn pha một ấm trà nóng, ngồi nhâm nhi hết rồi mới ra khỏi phòng, đến Ma Thực điện tìm Thường Tận.

Hắn gõ cửa hồi lâu mà chẳng thấy ai trả lời. Vậy nên hắn đành thất thểu ra về. Ai ngờ chưa đi được ba bước thì có một vật gì đó vô cùng cứng rơi trúng đầu hắn rồi đáp xuống đất đánh cái choang. Hắn kêu lên một tiếng rồi thầm rủa kẻ nào làm trò dám gây sự với hắn.

Thế nhưng khi vừa ngước nhìn lên, thái độ của hắn đã liền thay đổi một trăm tám mươi độ. Người vừa “hạ thủ” với hắn không ai khác lại chính là người hắn đang tìm kiếm: Thường Tận.

- Tiên nữ, người đang làm gì vậy? – Hắn cất tiếng hỏi.

Thường Tận đang nằm vắt vẻo trên một cành cây, tay phải cầm một vò rượu, tay trái làm gối tựa đầu, một chân gác lên, một chân đung đưa theo nhịp điệu một khúc hát. Nàng chẳng hề để ý thấy có người vừa gọi mình.

Hai má Thường Tận đỏ lựng như hai trái đào chín, hai mắt đen mơ màng tinh nghịch như đang nhìn thấy một cảnh tượng đẹp đẽ nào đó. Nàng dốc cạn bầu rượu trong tay rồi lại ném xuống đất. Sau đó nàng lại lôi trong người ra một bầu rượu khác, uống không ngừng nghỉ.

Mỗi lần một vò rượu bị ném xuống là một lần nàng cất tiếng đếm:

“Đi, không đi, đi, không đi…”

Thấy Thường Tận đã không còn được tỉnh táo, Bình An vội vã kéo nàng xuống, dìu nàng về phòng ngủ. Thế nhưng Thường Tận chẳng hề có chút hợp tác nào. Nàng liên tục ngả nghiêng, vùng vẫy đẩy Bình An ra khiến cho hắn vô cùng lúng túng không biết phải làm sao.

Rồi đột nhiên Thường Tận đứng trân người nhìn Bình An. Nàng đưa tay lên vuốt lọn tóc mai đang tung bay trong gió của hắn rồi mỉm cười dịu dàng:

- Tử Khiết, chúng ta lại gặp nhau rồi. Chẳng phải chàng đã quên ta sao? Sao lại năm lần bảy lượt gửi thiệp mời cho ta? Lần này là gì? Lễ hội mùa xuân? Tại sao ta càng cố gắng quên chàng lại càng cố gắng xuất hiện?

Rồi Thường Tận đột ngột nổi cơn tam bành, vừa gào khóc vừa vứt một chiếc thiệp mời xuống nền đất. Bình An vốn chẳng hiểu mô tê gì cả, thầm nghĩ, “Nữ nhân thật là đáng sợ, vừa cười xong đã có thể nổi đóa ngay được!”. Hắn vội nhặt chiếc thiệp mời bị ném không thương tiếc kia lên. Hóa ra là Thiên giới mời nàng đến dự lễ hội mùa xuân của họ. Vốn chuyện cũng chẳng có gì nhưng vì trước đây nàng liên tục nhận được thiếp mời đến lễ đăng cơ của Thái tử Tử Quân, sau đó là lễ cưới của Tử Quân và hàng chục những bữa tiệc vô nghĩa khác.

Mỗi lần như vậy, Thường Tận lại chịu đả kích thêm một chút. Vốn nàng đã không mấy vui vẻ khi biết được Tử Khiết và Bích Ngọc sống vui vẻ bên nhau, vậy mà họ còn sinh ra một đứa bé xinh xắn. Một nhà ba người hạnh phúc viên mãn, chỉ có nàng là vẫn đằng đẵng bao năm không thể buông bỏ được chấp niệm.

Nhìn bộ dạng bê tha của Thường Tận, Bình An không khỏi đau lòng. Chàng hỏi Thường Tận:

- Vì một người sớm đã quên mình, có đáng không?

Thường Tận vẫn còn đang mơ màng trong cơn say chếch choáng. Nàng vốn không nghe thấy Bình An hỏi gì mình. Nàng còn đang loay hoay rút thêm một vò Mẫu Sơn nữa trong túi áo ra. Rượu còn chưa đến miệng thì đã bị Bình An giật lấy. Nàng nhào người theo giành lại vò rượu rồi mất thăng bằng ngã nhào vào lòng Bình An.

Một màn ám muội của hai người đều bị Quang Đại nhìn thấy. Hai tay hắn nắm lại thành quả đấm, khuôn mặt đỏ bừng giận giữ, rồi hắn quay người bỏ đi. Hắn không thể hiểu được, tại sao Thường Tận thà chọn một đứa bé miệng còn hôi sữa, cũng không chọn hắn.

Thực chất những gì Quang Đại thấy không phải như hắn nghĩ. Thường Tận sau khi ngã vào người Bình An thì lại thiếp đi ngủ say như chết. Bình An bất đắc dĩ phải vác nàng lên vai mang về Ma Thực điện. Đặt Thường Tận lên giường ngay ngắn rồi hắn mới rời đi. Trước khi hắn ra khỏi cửa vẫn bị nàng kéo gấu áo. Nàng lẩm nhẩm những lời không rõ, chỉ có thể nghe loáng thoáng:

- Tử Khiết… Đừng đi…

Bình An thở dài, nói với nàng, dù biết rằng nàng sẽ không nghe thấy:- Thiên đế đã sớm quên người rồi. Đừng nhớ mong ngài ấy nữa.



Trong lúc ấy, ở Thượng Hoa điện, Bích Ngọc đang tỉ mẩn chuẩn bị y phục cho lễ hội mùa xuân. Đây là một đại lễ long trọng bậc nhất trên Thiên giới, mười năm tổ chức một lần. Nàng muốn mình là người xinh đẹp nhất, tôn quý nhất và đặc biệt là phải lộng lẫy hơn nữ nhân mà nàng cố ý mời đến: Trương Thường Tận.

- Nữ nhân ngốc nghếch kia có lẽ giờ này vẫn nghĩ rằng Thiên đế có lòng mời ả đến dự tiệc, nào có biết đâu người gửi thiệp mời là ta. – Bích Ngọc nói với tì nữ Hà Vân trong khi vân vê bộ lễ phục trên tay.

- Lần này nếu ả cắn câu, chúng ta nhất định phải khiến cho ả thân bại danh liệt, tiếng xấu muôn đời. – Hà Vân đáp lại, giọng nói nhuốm đầy toan tính.

- Nhất định rồi – Bích Ngọc trả lời – Vì ai mà ta phải ngày ngày trưng cái mặt nạ xấu xí này ra ngoài? Nếu không phải Thiên đế thiên vị ả thì đời nào lại ngăn cấm ta dùng mặt nạ da người, vậy thì cũng không đến nỗi phải đeo mặt nạ vải thô sơ này, ngay cả vẻ đẹp tươi trẻ vốn có của ta cũng không lấy lại được nữa.

- Nói đi cũng phải nói lại – Hà Vân tiếp lời – Người đã bỏ ra bao nhiêu công sức để xóa đi ký ức của Thiên đế, hi sinh một nửa tuổi thọ của bản thân, thế nên mới rơi vào thảm cảnh ngày hôm nay. Nếu như vẫn để cho ả Ma đầu kia được lợi thì thật uổng phí tâm tư. Lần này bằng mọi giá cũng phải diệt được ả, để hóa giải mối lo trong lòng.

Bích Ngọc gật gù tán thành:

- Đương nhiên rồi. Ả ta còn sống ngày nào, ta không thể an lòng ngày đó. Ta phải khiến nàng ta hóa thành tro bụi, vạn kiếp bất phục! – Rồi như sực nhớ ra điều gì, Bích Ngọc hỏi Hà Vân – Chuyện ta giao cho ngươi đã sắp xếp đến đâu rồi?

- Thiên hậu yên tâm. Thần đã an bài thỏa đáng mọi việc. Chỉ cần Thường Tận xuất hiện ở đại điển ngày hôm đó, thần liền sẽ có cách dụ nàng ta đến Thượng Tây điện. Người chết cũng đã chuẩn bị sẵn, chúng ta chỉ phải xuất hiện đúng thời điểm để bắt quả tang. Thần không tin, trước sự chứng kiến của nhiều thần tiên yêu ma như vậy, nàng ta có thể chối cãi được.

- Rất tốt! Cứ như vậy mà làm. Chỉ có điều… sức mạnh của nữ nhân này không thể xem thường được. Cho dù bắt quả tang nàng ta giết người của Thiên tộc thì đã sao? Vậy cũng không chắc sẽ giết được nàng ta. Đừng quên cách đây chỉ mới một trăm năm, khi trận chiến Thiên Ma xảy ra, Tiên đế bỏ mạng còn nàng ta vẫn bình an vô sự. Bây giờ cho dù cả Thiên tộc hợp lực lại đánh ả, cũng chưa chắc đã thắng.

- Vậy thì chúng ta chỉnh sửa kế hoạch một chút. – Hà Vân nhanh nhảu đáp.- Sửa thế nào? – Bích Ngọc sốt sắng.

- Chúng ta để thêm một khách mời của Quỷ tộc nằm chết bên cạnh kẻ kia, vậy chẳng phải sẽ có thêm thế lực Quỷ tộc giúp chúng ta rồi sao?

- Đúng vậy! Sao ta không nghĩ ra? – Bích Ngọc mừng rỡ tán thưởng. – Kế hoạch cứ thế mà thực thi.

- Tuân mệnh Thiên hậu!

Hai người một chủ, một tớ trong căn phòng rộng lớn lại tiếp tục ríu rít mơ mộng về một viễn cảnh tốt đẹp của Ngũ giới khi không có sự tồn tại của Thường Tận. Vì yêu mà sinh hận, vì yêu mà hao tổn bao nhiêu sức lực, cho dù phải trả giá đắt cũng không thể dừng lại. Bích Ngọc cùng với Hà Vân càng lúc càng lún sâu vào vòng xoáy thù hận không hồi kết.

Giấc mộng của họ sắp thành hiện thực khi mà Thường Tận cũng quyết định sẽ đến tham dự bữa tiệc này. Nàng muốn nhân cơ hội lên Thiên giới để nhìn thấy Tử Khiết thêm lần nữa. Nàng hỏi Bình An xem làm vậy có phải quá ngốc nghếch không. Hắn chỉ đành đáp:

- Ngốc nghếch, quá ngốc nghếch, cực kỳ ngốc nghếch! Nhưng biết làm sao được bây giờ? Người đã muốn đi như vậy, con dù có muốn cản, cũng nào có ích gì? Chi bằng cùng đi với người, dù sao cũng tốt hơn.

- Thật sao? Con sẽ đi cùng ta? – Thường Tận vui vẻ như một đứa trẻ. Lâu lắm rồi nàng mới hào hứng như vậy – Con thấy chiếc trâm nào hợp với ta? Màu tím, hay là màu đỏ?

- Vậy còn chiếc trâm màu xanh ngọc bích mà người hay lấy ra xem thì sao? – Bình An hỏi.

Thường Tận bỗng khựng lại. Nàng vốn không hề nhận ra những người xung quanh cũng biết đến sự tồn tại của chiếc trâm đó, kỷ vật duy nhất còn sót lại giữa nàng và Tử Khiết. Nhưng giờ hai người đã trở nên xa lạ, nàng đeo chiếc trâm đó có phải là bộ dạng trông sẽ rất thảm hại hay không?

- Ta… không còn thích chiếc trâm đó nữa. – Thường Tận miễn cưỡng đáp.

- Không còn thích? – Bình An cố ý trêu chọc – Không thích mà ngày nào người cũng mang nó ra lau chùi ngắm nghía sao?

Thường Tận đỏ mặt:

- Ta lau nó vì nó bẩn quá thôi. Nó bẩn như vậy… ta không thèm mang.

Nói rồi nàng đứng bật dậy chạy ra ngoài, cố gắng giấu đi bộ dạng lúng túng của bản thân. Không ngờ trong lúc vội vã lại va phải Quang Đại. Hắn lạnh lùng nhìn nàng không nói không rằng, rồi thản nhiên bỏ đi. Thường Tận gọi hắn lại:

- Quang Đại! Mấy hôm nay ngươi đi đâu vậy? Ta chẳng thấy mặt mũi ngươi đâu hết. Vậy mà hôm nay mới gặp đã liền bỏ đi.

Quang Đại không đáp, vẫn bước tiếp. Thường Tận thấy lại liền đuổi theo kéo tay hắn lại:

- Ngươi làm sao vậy? Có chuyện không vui sao?

- Không phải chuyện của ngươi. – Hắn đáp cộc lốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước