TÁI SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tái sinh - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Gặp lại chàng

Bích Ngọc dường như không rời mắt khỏi Thường Tận một giây nào, toàn thân bất động chờ đợi giây phút lưỡi kiếm kia xuyên qua cổ nàng. Ngay khi Thương kiếm vừa cứa nhẹ vào cổ đủ để một giọt máu đỏ tươi rơi ra thì bỗng có bóng người xẹt qua, giật lấy thanh kiếm trong tay Thường Tận.

Người vừa to gan cản nàng lại là một nam nhân có vóc dáng của một thanh niên tuổi mười bảy. Hắn một thân y phục xanh, người vừa toát ra một khí chất nho nhã vừa mang một vẻ bất phàm. Bích Ngọc thấy Thường Tận thoát chết trong gang tấc thì nổi giận đùng đùng:

- Ta biết ngay tên ranh con nhà ngươi không phải thứ tốt lành gì. Ngay lúc này lại làm hỏng chuyện của ta! Ngươi khôn hồn thì mau tránh sang một bên!

Thường Tận vẫn không hiểu chàng thanh niên trước mắt mình là ai, tại sao lại đột nhiên đến ngăn cản? Nàng lên tiếng hỏi:

- Ngươi là ai? Sao lại cứu ta?

Chàng thanh niên kia hai mắt vẫn dán chặt vào nàng, tâm trí đang ở đâu đâu nên không nghe thấy nàng hỏi. Thường Tận phải gọi đến hai ba lần chàng mới sực tỉnh.

- Thật sự là người sao? – Hắn hỏi – Người thực sự còn sống. Cuối cùng con cũng tìm thấy người rồi.

Thường Tận tròn mắt ngạc nhiên:

- Chúng ta… có quen nhau sao?

Chàng thanh niên kia chẳng nói chẳng rằng, nhào đến ôm chặt lấy cổ Thường Tận:

- Thực sự là người rồi! Người không nhận ra con sao? Con là Bình An đây? Tiên nữ! Người chưa gì đã quên con rồi sao?

- Bình An? – Thường Tận vô cùng xúc động – Là con thật sao? Ta tưởng con đã chết rồi. Trong cuộc chiến ngày hôm ấy, ta tưởng con đã không còn nữa. Xin lỗi vì chưa từng trở về tìm con. Là ta sai rồi.

Bình An buông cổ nàng ra, nắm lấy hai tay của Thường Tận:

- Tiên nữ, người không có lỗi gì cả. Nhờ nghe theo lời của người nên con mới còn sống. Con đã tìm một cái tủ thật to, trốn kĩ trong đó không ra ngoài. Tiên nữ, chính người đã cứu con!

Từ khóe mắt của Thường Tận bỗng rơi ra một hàng lệ dài:

- Con không sao là tốt rồi – Nàng nói – Không ngờ bây giờ con đã lớn như vậy.

Bích Ngọc lúc này ở bên đã không giữ được bình tĩnh mà quát:

- Hai người hàn huyên đủ chưa? Còn đợi đến bao giờ nữa? Thường Tận, ngươi định nuốt lời sao? Ngươi không cần mạng sống của Ma tộc nữa sao?

Thường Tận toan nhặt Thương kiếm lên nhưng Bình An đã đứng chắn trước mặt nàng.

- Tiên nữ, con sẽ bảo vệ người. Người muốn bảo vệ Ma tộc, con cũng sẽ bảo vệ bọn họ. Chỉ xin người đừng chết. Người chết rồi, có gì chắc chắn rằng nàng ta sẽ giữ lời? Còn sống là còn hi vọng. Chỉ cần người đồng ý, con sẽ cùng người liều mạng với ả.

Thường Tận thở dài nhìn Bình An:- Ta xin lỗi, ta không thể hi sinh nhiều mạng sống như vậy nữa. Ta có nợ với Ma tộc, đã đến lúc phải trả.

Bình An lắc đầu:

- Không! Người không nợ gì bọn họ cả. Là bọn họ nợ người. Là người đã cứu mạng tất cả bọn họ, cả tính mạng của con nữa. Xin người đừng vì họ mà ngay cả mạng sống của mình cũng không cần!

Trong lòng Bích Ngọc lúc này sốt ruột tựa như lửa đốt. Nàng ta nhặt Thương kiếm của Thường Tận lên, trực tiếp bay đến đâm vào ngực trái nàng. Thường Tận nhìn thấy nhưng chẳng buồn né tránh, thế nhưng Bình An đã nhanh chóng thay nàng cản mũi kiếm.

Bích Ngọc vẫn chưa từ bỏ. Nàng ta ra lệnh cho Phong thần giữ chân Bình An, để mình trực tiếp kết liễu Thường Tận. Lúc này Bình An bị Phong thần tấn công như vũ bão, bị đẩy ra xa khỏi Thường Tận, vốn không hề có cơ hội bảo vệ nàng. Thường Tận đứng im như tượng, mặc cho Bích Ngọc đang nhăm nhe hạ thủ.

Nàng từ từ nhắm mắt lại, hồi tưởng về tất cả những chuyện đã xảy ra, tất cả những người đã từng gặp, trong đó có chấp niệm sâu nhất của nàng, cũng chính là Tử Khiết. Nàng dường như cảm nhận được trong gió mùi hương thoang thoảng của Tử Khiết trong không trung.

Nàng đứng yên ở đó, thả trôi cơ thể, phó mặc mạng sống vào tay Bích Ngọc. Sống hay chết chẳng còn ý nghĩa gì với nàng nữa. Bao năm qua nàng sống như một cái xác không hồn, sống trong giằn vặt và đau khổ. Thà rằng nàng kết thúc mọi chuyện tại đây.

Nếu như nàng chết rồi, Ma tộc sẽ được bình yên. Mà người nàng quan tâm nhất, Tử Khiết cũng có thể vĩnh viễn quên đi nàng. Không có sự hiện diện của nàng, chàng sẽ chẳng còn mối bận tâm nào nữa, cũng chẳng có muộn phiền, cứ tự do tự tại như vậy sống đến vĩnh hằng.

Khi lưỡi kiếm của Bích Ngọc xuyên qua ngực trái của Thường Tận, nàng có thể cảm nhận được cơn đau cắt da cắt thịt đang từ từ gặm nhấm nàng. Thế nhưng cơn đau buốt đó đột nhiên dừng lại, mũi kiếm cũng không tiến sâu thêm nữa. Không gian ồn ã xung quanh bỗng vắng lặng như tờ.

Nàng chầm chậm mở mắt, nhìn thấy mũi kiếm của Bích Ngọc bị một lực mạnh đẩy ra. Bích Ngọc bị mất thăng bằng ngã nhào ra sau. Tất thảy những người có mặt đều im phăng phắc, chẳng một ai phát ra tiếng động gì. Toàn bộ đều đang hướng ánh mắt về phía nàng, hay nói đúng hơn, là về phía nam nhân đứng bên phải nàng.

Nàng ngờ ngợ nhận ra mùi hương quen thuộc trong gió, thế nhưng vẫn không thể tin được vào mắt mình, khi nàng nhận ra người vừa xuất hiện là ai.

“Tử Khiết”, cái tên mà nằm mơ nàng cũng nghe thấy. Đã hơn mười năm rồi, nàng chưa từng nghĩ sẽ có lúc gặp lại được chàng. Vậy mà hôm nay, chàng lại đích thân đến đây, cứu sống nàng một lần nữa. Ý niệm muốn chết lúc nãy của nàng bỗng dưng tan biến. Nàng ước gì bản thân có thể lao đến ôm chầm lấy chàng như những ngày xưa cũ.Nàng sẽ thủ thỉ vào tai chàng những điều mà chỉ hai người có thể tâm tình. Nàng sẽ chẳng màng đến bất kỳ ai khác, chỉ cần có chàng thôi. Nhưng tất cả những điều đó đều đã quá xa vời. Nàng đột ngột tỉnh mộng khi phát hiện ánh mắt Tử Khiết dành cho mình quá đỗi lãnh đạm và xa cách. Nàng vẫn không hề hay biết Tử Khiết đã mất tất cả ký ức về nàng, chỉ trừ việc nàng thảm sát Thiên cung là chàng còn nhớ như in.

Trong phút chốc, nàng cảm thấy vô cùng chua xót. Phải rồi, sao Tử Khiết có thể yêu nàng sau ngần ấy chuyện xảy ra? Sau tất cả những tấn bi kịch mà cả hai người đã mang đến? Nàng biết rõ hai người đã chẳng còn cơ hội gì nữa rồi, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng vẫn cảm thấy không cam tâm.

Thường Tận định mở lời hỏi Tử Khiết vì sao lại cứu nàng nhưng Tử Khiết đã không cho nàng cơ hội đó. Chàng nhìn về đám hỗn loạn bên dưới, rồi ra lệnh cho Đại tướng quân Trần Luân:

- Mau đưa Thiên hậu trở về. Toàn bộ Thiên binh bên dưới mau chóng rút quân. Không được chậm trễ!

Trước khi rời khỏi, Tử Khiết vẫn không quên hừ lạnh với Thường Tận một cái:

- Hôm nay ta không lấy mạng ngươi, không phải vì thương xót ngươi. Chỉ vì Thiên giới có việc gấp, nên ta đành tạm hoãn lại. Lần sau ta sẽ đích thân đến tìm ngươi, để bắt ngươi đền mạng cho Thiên tộc.

Nói rồi chàng biến mất hút trong không trung, để lại Thường Tận ngẩn ngơ ở đó hồi lâu. Máu bên ngực trái nàng liên tục tuôn ra, nhưng nàng không cảm thấy đau nữa. Nàng cảm thấy trống rỗng, một loại trống rỗng khó chịu. Cũng may có Bình An chạy đến đỡ lấy nàng, đưa nàng trở về Ma Thực điện dưỡng thương.



Bích Ngọc bị áp giải về Thượng Môn điện. Trước con mắt dòm ngó của toàn bộ Thiên nhân, Tử Khiết đã buộc tội nàng:

- Nếu hôm nay ta không ngăn cản, nàng còn định làm ra chuyện bại hoại gì nữa?

Bích Ngọc khóc lóc thảm thiết, vẻ mặt đáng thương vẫn vô cùng động lòng người như mọi khi:

- Xin Thiên đế minh giám, thần thiếp chỉ muốn làm phúc cho muôn dân. Ma tộc nhiều năm tạo nghiệp ở nhân gian, nếu không trừ khử ắt sẽ để lại hậu họa.

- Ngông cuồng! – Tử Khiết tức giận quát – Nàng tưởng nàng làm những gì, ta đều không biết sao? Nếu hôm nay không nhờ có Trần Luân đến đánh thức ta dậy, e rằng nàng đã đem toàn bộ Ma tộc chịu tội thay cho nàng.

Bích Ngọc vẫn tỏ vẻ không hiểu:

- Người đang nói gì vậy ạ? Sao thần thiếp lại đem Ma tộc chịu tội thay cho mình chứ?

- Ngươi vẫn không chịu nhận lỗi? – Tử Khiết gằn lên từng chữ, sự kiên nhẫn dần mất đi trên gương mặt. Lẽ ra chàng đã có thể bỏ qua cho Bích Ngọc, nể tình nàng ta đã chăm sóc chàng bao nhiêu năm trên núi Yên Tử. Thế nhưng nàng ta lại liên tục lươn lẹo, không biết hối cải, khiến cho chàng không thể dung túng thêm được nữa. – Chuyện đã đến nước này, ta đành phải phạt nàng để răn đe. Tộc nhân Thiên tộc nghe rõ, từ nay trở đi, phế chức Thiên hậu của tội nhân Bích Ngọc, giam vào Thiên lao. Không có lệnh của ta, không được phép thả ra.

Bích Ngọc vẫn không thể tin được vào tai mình. Mặc cho nàng ta quỳ gối khóc lóc dữ dội, Tử Khiết vẫn không hề động lòng. Đối với chàng, làm sai thì phải chịu phạt, không hề có ngoại lệ. Tì nữ Hà Vân thấy vậy cũng khẩn thiết van nài Tử Khiết tha cho chủ tử của mình, thế nhưng điều đó chỉ khiến Tử Khiết thêm phần phẫn nộ. Chàng ra lệnh giam cả hai người vào Thiên lao để cùng ăn năn sám hối.

Sau chuyện đó, cả Thiên tộc lại được một phen hú vía. Bọn họ chưa từng nhìn thấy Thiên đế nghiêm khắc đến vậy, đặc biệt khi người phạm lỗi lại chính là người đầu ấp tay gối với chàng, thế nhưng Thiên đế lại chẳng hề nương tay dù chỉ một chút.

Sau khi biết được chân tướng, Phong thần Quế Châu cũng vô cùng hối hận. Suýt chút nữa nàng đã ra tay lạm sát người vô tội, tiếp tay cho kẻ xấu làm điều gian ác. Nàng thầm cảm ơn Trần Luân đã xuất hiện kịp thời, báo tin cho Tử Khiết, và ngăn cản cuộc chiễn đẫm máu kia.

Chương 67: Điềm báo

Mưa rơi rả rích suốt nhiều ngày đêm không dứt. Thường Tận rúc mình trong chăn, lười biếng chẳng muốn ra ngoài. Nàng nằm im trong Ma Thực điện, chẳng nói chẳng cười, cứ mặt mày ủ dột không thôi. Bình An nhiều lần đến gõ cửa rủ nàng ra ngoài đi dạo nhưng Thường Tận cũng chẳng buồn đáp lại.

Bình An thấy vậy thì cũng buồn lây, chỉ đành ngồi chầu chực trước cửa phòng nàng, chờ nàng lấy lại tinh thần. Hắn ngồi ở đó ngày này qua ngày khác, lấy việc nói chuyện với đám hoa xuyến chi nở dại trước phòng nàng làm niềm vui.

Đám hoa ấy cũng thật khiến hắn lấy làm lạ. Đã qua bao nhiêu năm rồi, không hề có một ai chăm sóc, trải qua bao biến cố mưa sa, mà chúng vẫn nở rộ tràn đầy sức sống. Cũng có lẽ vì vậy mà chúng trở thành loài hoa yêu thích của Thường Tận. Nàng thường nhìn sự mạnh mẽ quật cường của chúng mà cố gắng hơn. Nàng tin vào sức mạnh của ý chí và tín ngưỡng của bản thân. Chỉ cần nàng không khuất phục, không điều gì có thể quật ngã được nàng.



Bỗng trong không gian thanh vắng xuất hiện tiếng sáo ai oán thê lương. Khúc nhạc này Thường Tận đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần, đến nỗi thuộc lòng. Vừa nghe thấy là nàng đã biết ai đến. Còn Bình An thì không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nhìn thấy kẻ lạ mặt vừa xuất hiện, hắn tẩn ngẩn hồi lâu mới nhận ra.

- Quang Đại? – Bình An sửng sốt nói.

- Ngươi là ai? Sao lại biết tên ta? – Quang Đại cũng ngạc nhiên không kém.

Đúng lúc này, Thường Tận đẩy cửa bước ra.

- Cuối cùng người cũng chịu ra ngoài rồi. Người có biết con lo lắng thế nào không?

- “Con”? Sao hắn… lại xưng hô với ngươi như vậy? – Quang Đại hỏi Thường Tận.

- Ngươi không nghe nhầm đâu. – Thường Tận đáp – Hắn là con trai ta.

Quang Đại vô cùng bất ngờ, cảm thấy như sét đánh ngang tai. Hắn ở bên Thường Tận lâu như vậy, cũng không hề hay biết là nàng có đứa con rơi nào. Chuyện này rốt cuộc là sao?

Thấy bộ dạng tiu nghỉu như chó mất đuôi của Quang Đại, Thường Tận bỗng bật cười:

- Chẳng lẽ ngươi không nhận ra đứa bé này? Nó tên là Bình An, lúc trước ngươi cũng đã gặp nó rồi.

- Bình An? – Quang Đại ngớ người ra – Đứa bé đó… vẫn còn sống ư?

Bình An xị mặt đẩy vai Quang Đại, tức tối nói:

- Ngươi nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ ngươi mong ta chết?

Quang Đại bật cười:

- Hóa ra là vậy. Ta nào có ý gì khác. Ngươi còn sống là vô cùng tốt.

- Hứ. – Bình An vẫn làm ra vẻ mặt giận dỗi cáu kỉnh, mãi cho đến khi Quang Đại dỗ gãy cả lưỡi mới thôi.

- À đúng rồi – Thường Tận sực nhớ ra nên hỏi Quang Đại – Sao ngươi biết ta ở đây mà tìm đến?

- Ngươi còn nói nữa? – Bây giờ thì đến lượt Quang Đại làm vẻ mặt cáu kỉnh – Ngươi chẳng nói chẳng rằng đi biệt tích ròng rã bao nhiêu ngày. Nếu ta không đến đây tìm ngươi chắc cũng không bao giờ biết được chuyện ngươi ngu ngốc đi nộp mạng như vậy!

Thường Tận cười khổ:

- Sống có ý nghĩ gì? Chết thì đã làm sao?

- Nói vớ vẩn! – Quang Đại quát lớn – Ngươi lớn từng này tuổi rồi mà suy nghĩ vẫn ấu trĩ như vậy. Không ai nói với ngươi mạng sống vô cùng quý giá sao? Dù thế nào cũng phải sống tiếp. Chết vô cùng dễ, sống tốt mới khó.

Thường Tận ngẩn người ra:

- Ngươi nói đúng. Mạng sống vô cùng quý giá. Mạng sống đánh đổi bằng máu của nhiều người khác. Nếu không sống tốt, thì thật hổ thẹn với sự hi sinh của họ.
- Đúng chứ? – Quang Đại nói – Thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa. Ba người chúng ta đi ăn một bữa no say nào!

Hóa ra trước khi Quang Đại đến đây đã chuẩn bị một đống đồ ăn, toàn là những món mà Thường Tận thích. Đến mức Bình An phải thốt lên:

- Công bằng ở chỗ nào? Sao chẳng có món gì ta thích vậy?

- Sao ta biết được ngươi ở đây chứ? – Quang Đại khẽ nhếch mép cười.

- Ngươi còn cười nữa! – Bình An tức tối bĩu môi.

- Thôi được rồi, mau ngồi xuống ăn đi. Đừng làm bộ dạng con nít đó nữa.

Bình An ngồi xuống, gắp nấm bỏ vào chén cho Thường Tận, sau đó buột miệng nói:

- Phụ thân cũng rất thích ăn nấm. Nếu mà người cũng ở đây, có lẽ con chẳng có gì khác ăn ngoài nấm.

- Ta tưởng ngươi bị lạc phụ thân từ khi còn rất nhỏ? – Quang Đại vừa hỏi vừa gắp cá bỏ vào miệng.

- Phụ thân ta chính là phu quân của Tiên nữ đó. Sau khi người cứu ta, ta đã chấp nhận người làm cha của mình.

Quang Đại đang ăn cá suýt nữa thì sặc. Hắn ho sù sụ sau đó phải nhè hết đống cá ra. Bình An nói như vậy có khác gì nhận Thường Tận làm mẹ, còn Tử Khiết là cha đâu. Quang Đại tức lắm. Lẽ ra Bình An nên nhận hắn làm cha mới đúng.

- Không được! – Quang Đại thốt lên.

- Không được cái gì? – Bình An hỏi.

- Từ nay ngươi không được nhận tên đó làm cha nữa. Từ nay ta sẽ xung phong làm cha của ngươi.

- Nhưng ta không thích. – Bình An thản nhiên đáp khiến cho cả mặt Quang Đại tím lịm lên.

Thường Tận chẳng nói chẳng rằng, chỉ tiếp tục ngồi ăn như chưa có chuyện gì xảy ra. Có lẽ trong lòng nàng cũng thầm ủng hộ Bình An. Còn Bình An thì vừa ăn vừa rung đùi tỏ vẻ đắc ý vì vừa chọc tức được ông chú suốt ngày cứ như cái đuôi quanh mẫu thân của mình.


Trên Thiên lao lúc này, một tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên phủ kín không gian tuy hư ảo nhưng lãnh khốc của nơi đây. Bích Ngọc nằm giữa một sàn đá lạnh lẽo, hai mắt khô khốc không còn đủ nước mắt để chảy nữa. Cách đó không xa, tì nữ Hà Vân đang tựa đầu vào tường, ánh mắt tràn ngập hận thù đắng nghẹn.

Đột nhiên Bích Ngọc ngồi dậy, đưa tay sờ lên mặt mình. Nàng ta có thể cảm nhận được điều đó đang đến. Làn da của nàng ta đang dần chảy ra, bốc mùi hôi thối. Nàng ta gào lên thống thiết, cảm giác tồi tệ hơn cả cái chết. Hà Vân vội vã chạy lại, đỡ nàng ta lên, dùng giọng nói giả lả của mình để an ủi như mọi khi:

- Thiên hậu, người nhất định phải cố gắng lên. Người không thể gục ngã lúc này. Người đã nỗ lực bao nhiêu mới đi đến được đây, không thể chỉ vì một biến cố nhỏ nhoi mà từ bỏ.

Bích Ngọc nhìn Hà Vân, chua xót nói:

- Cố gắng? Ta đã ra nông nỗi này rồi, còn cơ hội để cứu vãn sao? Ngươi nói đi! Ta còn có thể đứng dậy được sao? Gương mặt này đã bị hủy hoại rồi, không có da người để đắp vào, nó trông thật kinh tởm và gớm ghiếc. Huống hồ ta đã bị hủy đi tước vị Thiên hậu, bị giam giữ trong Thiên lao lạnh lẽo này. Cho dù có đợi trăm năm, ngàn năm sau, ta cũng không thể ra khỏi đây được nữa! Thiên đế vẫn mãi là Thiên đế. Chàng tuyệt tình với ta đến vậy, chỉ vì một lỗi nhỏ, mà trừng phạt ta đến mức này. Thế nhưng ả Ma đầu kia, cho dù đã làm biết bao chuyện thương thiên hại lý, vậy mà đến bây giờ vẫn bình an vô sự. Chàng chỉ nói công đạo với ta, nhưng lại bao dung cho nàng ta. Chàng đã tống ta vào đây rồi, từ nay về sau sẽ vĩnh viễn lãng quên.

Vừa nói Bích Ngọc vừa nghẹn ngào khóc nấc lên. Thế nhưng tiếng khóc đó bỗng dưng im bặt khi giọng Hà Vân cất lên:

- Còn, vẫn còn hi vọng.

Bích Ngọc trân trối nhìn Hà Vân. Lần này tì nữ này lại muốn lừa nàng chuyện gì nữa đây? Thế nhưng Hà Vân lại tiếp lời:

- Người quên rồi sao? Đứa bé trong bụng người… chính là cứu tinh của chúng ta. Chỉ cần người thành công hạ sinh nó, thì rời khỏi căn phòng lạnh lẽo này chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Bích Ngọc chợt sực tỉnh, đưa tay sờ xuống bụng:

- Phải rồi! Sao ta lại quên mất đứa bé này? Nó chính là sợi dây cứu mạng của ta. Nó sẽ giúp ta ra khỏi đây. Hà Vân, mau! Đưa đồ ăn cho ta. Ta phải chăm sóc bản thân, phải tiếp tục sống, đợi đến ngày ta thành công hạ sinh đứa bé này, không ai còn có thể ngược đãi ta được nữa!

Ánh mắt Bích Ngọc tràn đầy hi vọng và hạnh phúc. Nàng ta đã tìm được tia sáng trong con đường tưởng như tuyệt vọng không lối ra của mình. Nàng ta sẽ chờ, kiên nhẫn chờ đợi, ngày nàng ta ra khỏi đây, ngày phục thù, ngày lấy lại tất cả những gì thuộc về mình!

“Thường Tận, ngươi cứ chờ đấy. Việc đầu tiên ta làm khi ra khỏi Thiên lao chính là đem ngươi ra băm thành trăm mảnh. Nếu ta không làm được, thì con trai ta sẽ thay ta làm việc đó. Cho dù ta chết đi, cũng phải khiến ngươi thân bại danh liệt. Ta phải cho ngươi một cái chết đau đớn nhất, thống khổ nhất, nhục nhã nhất, để người đời phỉ nhổ ngươi, cho dù ngươi hồn phi phách tán, vẫn không ngừng bị khinh miệt. Bích Ngọc ta nói được làm được. Ngươi chớ vội đắc ý!”, Bích Ngọc thầm nghĩ, móng tay cấu chặt vào da đến mức bật máu.

Bên ngoài Thiên cung, mây đen đột nhiên vần vũ kéo đến, báo hiệu một điềm chẳng lành. Những ngày sau đó, mưa tuôn rả rích không nguôi. Mưa cứ mưa mãi cho đến khi sấm chớp nổi lên, tạo thành một cơn bão trên diện rộng. Thiên tộc ai nấy đều hoang mang lo lắng, không hiểu đây là hiện tượng gì, trước giờ chưa từng xảy ra.

Tử Khiết cũng cảm thấy vô cùng quan ngại, liền gọi chư thần đến hội ý. Nhiều người chuyên quan sát Thiên tượng cũng không xác định được nguyên nhân của đợt mưa bão này. Duy chỉ có một người mạnh dạn đứng ra tiên đoán:

- Thiên tộc từ thuở khai sinh đến nay chưa từng gặp dị tượng như thế này, e rằng là điềm dữ, báo hiệu một biến cố rất lớn. Đây cũng có thể là báo hiệu sự ra đời của một con quỷ dữ.

Mọi người trong Thiên Môn điện bắt đầu hoang mang bàn tán. Tử Khiết đập mạnh tay xuống thành ghế:

- Ngươi nói như vậy… có căn cứ gì không?

Vị tiên nhân kia vẫn ung dung đáp lại:

- Lão thần đã ở đây từ khi các vị còn chưa chào đời. Ta đã phục vụ từ đời Thiên đế đầu tiên, những chuyện kì lạ trên đời đã chứng kiến không ít. Nếu hỏi ta dựa vào đâu mà phán như vậy, thì ta chính là dựa vào kinh nghiệm. Các người có thể không tin ta, nhưng đến khi nó thực sự xảy đến, các ngươi sẽ biết.

Những tiên nhân còn lại nghe vậy thì không khỏi cảm thấy rùng mình. Bọn họ liền kiến nghị:

- Nếu Triết thần đã tiên lượng được điềm gở này, thì chi bằng nói ra cách để ngăn chặn từ bây giờ.

Triết thần vuốt vuốt bộ râu bạc xồm xoàm của mình rồi nở một nụ cười tinh quái:

- Vào ngày quỷ dữ chào đời, cơn bão sẽ tan đi. Lúc đó, các ngươi sẽ biết con quỷ dữ đó là ai. Nhân lúc nó còn chưa đủ lông đủ cánh, nhất định phải giết đi để trừ hậu họa.

Chương 68: A tận chân trời, gần ngay trước mặt

Cơn bão chưa qua đi, Tử Khiết đã nhận được tin Quỷ thú ba đầu Ân Khuyển đang hoành hành ở hạ giới, gây ra hàng loạt cái chết tang thương không điểm dừng. Mặc dù Trần Luân cùng một số Tiên nhân khác đã hạ phàm thu phục nó nhưng Ân Khuyển tỏ ra là một Thần thú Thượng cổ có sức mạnh vô cùng ghê gớm, không dễ dàng đối phó.

Suốt một tháng ròng mà Ân Khuyển vẫn chưa có dấu hiệu bị kiệt sức, trái lại nó ngày càng mạnh mẽ và hung tợn hơn. Trước tình hình đó, Tử Khiết không thể không đích thân rời khỏi Thiên giới để đến nơi xa xôi cách trở cả một vùng trời. Dừng chân nơi đây, chàng cảm thấy có một cảm giác thân thuộc đến lạ, ngỡ như từng nhành cây, ngọn cỏ kia đã từng là chốn chàng trú ngụ.

Nơi chàng vừa đặt chân xuống mang hơi thở của quá khứ. Chàng cơ hồ cảm thấy hình ảnh một nữ nhân thoắt ẩn thoắt hiện. Chàng đã từng len lỏi qua từng góc phố để tìm kiếm bóng dáng nàng. Nữ nhân có ánh mắt vô cùng cô độc cũng vô cùng lãnh khốc nhưng chẳng hiểu sao chàng lại cảm nhận được sự dịu dàng trong đó. Chỉ có điều… chàng cố gắng nặn từng giọt ký ức vẫn không biết nàng ta là ai.

Chàng lắc mạnh đầu một cái, tự nhắc nhở bản thân phải tập trung, rồi nhằm hướng gầm thét chói tai của Ân Khuyển mà chạy tới. Hàng trăm Thiên binh đang vây quanh con thú khổng lồ, dùng biết bao nhiêu đạo pháp nhưng con vật to lớn kia vẫn không hề sứt mẻ một cọng lông.

Tử Khiết từ phía xa bay tới, hóa thân thành một con rồng trắng, uốn lượn một vòng trên không trung rồi dùng lực ở bụng, phun ra một dòng lửa như thiêu như đốt, trong phút chốc khiến cho bộ lông trắng muốt của Ân Khuyển bốc cháy.

Con thú ban đầu kêu lên thống thiết nhưng sau đó dường như đã quen với sức nóng nên đã chẳng còn rên la nữa. Thay vào đó, nó dùng chiếc đuôi đang bốc cháy của mình, quật vào đám Thiên binh đang trố mắt đừng nhìn bên dưới, khiến cho bọn họ tan thành cát bụi.

Làn da của Ân Khuyển như thể làm bằng gang thép không tan chảy, nó nhanh chóng trở thành một lò lửa di động, khiến cho những kẻ không may ở gần bỏ mạng trong tích tắc. Trước cảnh tượng đó, Tử Khiết đành phải ra lệnh cho Thủy thần dùng nước dập tắt ngọn lửa đang bốc lên ngùn ngụt kia.

Sau khi lửa tan đi, Tử Khiết bay đến, quấn thân mình quanh cổ Ân Khuyển, cố gắng siết chặt. Ân Khuyển chật vật đưa hai chân trước lên gỡ Tử Khiết ra. Những móng chân sắc nhọn của nó chọc xuyên qua lớp vảy rồng, đâm vào da thịt khiến nó bật máu. Tử Khiết nén đau, vẫn kiên trì siết chặt hơn.

Ân Khuyển lúc này nằm rạp xuống mặt đất, bắt đầu lăn lộn. Nó càng vùng vẫy bao nhiêu, Tử Khiết càng quấn chặt bấy nhiêu. Cơn khó chịu truyền từ cổ khiến con vật phát điên. Nó lại vùng đứng dậy, chạy đến một tảng đá to gần đó, cọ cọ cái cổ mình vào đó, làm cho vảy của Tử Khiết bóc ra từng mảng, máu túa ra như mưa.

Ân Khuyển sau đó cố gắng húc mạnh cổ vào những góc nhọn của tảng đá kia. Cùng lúc đó, hàng loạt mưa tên từ Thiên binh bay đến, trợ giúp cho Tử Khiết. Thế nhưng mọi nỗ lực đều trở nên công cốc khi Ân Khuyển đột ngột gồng mình lên, dùng hết sức gân cổ gầm to một cái.

Áp lực đến từ thanh quản của con vật khiến Tử Khiết bị đánh bật ra. Chàng bất đắc dĩ rời khỏi cổ của Ân Khuyển, và nhanh như chớp, con vật dùng cái đuôi to dài của mình quật vào cơ thể đang bị thương của chàng. Tử Khiết bị đánh bay ra xa cả ngàn dặm sau đó đáp xuống một khu rừng rậm không rõ tên. Chàng hiện thân trở lại hình người và bất tỉnh không còn biết gì nữa.

Khi tỉnh dậy, chàng thấy mình đang nằm trên một chiếc giường trúc ấm áp. Ngoài trời mưa đang rả rích rơi, nhưng trong căn phòng này, lửa đang cháy bập bùng trên bếp than, mang lại hơi ấm cho chàng. Tử Khiết chống tay ngồi dậy, ngả người vào bước tường phía đầu nằm. Chàng đảo mắt nhìn quanh, và không khỏi cảm thấy chút lạ lẫm.

Đột nhiên từ phía trước truyền đến tiếng bước chân. Một nữ nhân mặc đồ xanh bước vào, loay hoay gập chiếc ô nhỏ. Tử Khiết có thể nhìn ra, nữ nhân này đang dùng thuật dịch dung để giấu đi dung mạo thật của mình.

Thế nhưng không có gì có thể qua được mắt chàng, huống hồ chỉ là một phép dịch dung cỏn con. Tử Khiết vừa nhìn là đã nhận ra, nữ nhân đang đứng trước mặt mình… chính là Thường Tận, nữ nhân khiến chàng hận thấu xương tủy. Chàng đã thề sẽ lấy mạng nàng ta để tế bái cho linh hồn người đã khuất.

Thường Tận đi vào phòng, thấy Tử Khiết đã tỉnh thì vô cùng mừng rỡ. Nàng chạy lại đặt tay lên trán chàng kiểm tra, rồi tiện thể hỏi:

- Ngươi cảm thấy thế nào? Có đau ở đâu không?

Tử Khiết hơi nghiêng đầu về phía sau, nắm lấy cổ tay nàng rồi kéo ra khỏi trán mình. Chàng không hiểu sao nữ nhân này lại tỏ ra thân thiết với mình đến vậy.

“Không lẽ nàng ta không nhận ra mình?”, Tử Khiết thầm nghĩ, “Nếu nhìn thấy mình, lẽ ra nàng ta phải bỏ chạy thật xa mới đúng. Ả không sợ bị ta giết hay sao?”

Chàng cũng muốn xem xem nữ nhân này rốt cuộc đang âm mưu gì mà lại cứu mình, thế nên cũng thuận nước đẩy thuyền, không vội lật mặt nạ của nàng. Chàng nói:- Ta cảm thấy đỡ nhiều rồi. Nàng là ai? Tại sao lại cứu ta?

Thường Tận mỉm cười đáp:

- Ta tên là Thanh Y, sống ở trong núi này. Thấy ngươi bị thương trong bụi cây nên cứu về.

Tử Khiết gật gù vờ tỏ ra tin tưởng:

- Hóa ra là vậy. Một nữ nhân như nàng sống một mình nơi núi rừng này không chút sợ hãi nào sao?

Thường Tận lắc đầu:

- Không hề. Ta đã quen rồi. Ngươi đừng thấy nơi đây hoang vu đáng sợ, thực ra nó rất an toàn.

- Vậy sao?

- Ừm… - Thường Tận cố gắng đánh trống lảng – À, ngươi có đói chưa? Muốn ăn gì không?

Tử Khiết gật đầu:
- Ta muốn ăn gà rừng.

Thường Tận lại mỉm cười dịu dàng:

- Không thành vấn đề. Đợi ta một lát.

Nàng rời khỏi phòng, căng chiếc ô ban nãy ra, rồi chầm chậm tiến vào màn mưa. Nàng đi sâu vào trong rừng để tìm gà cho Tử Khiết. Tâm trạng nàng hôm nay khá tốt, có lẽ là vì vừa gặp lại được người trong lòng.

Vốn dĩ nàng đang tịnh dưỡng ở Ma giới, nhưng đột nhiên Bình An bảo thèm ăn cá nướng nên nàng đã đến đây: núi Bạch Mộc Lương Tử. Ở lâu trong phòng có phần bức bối nên nàng chẳng nghĩ nhiều mà đi một mạch đến ngọn núi này để câu cá như những ngày xưa cũ. Không ngờ phút giây tình cờ đã khiến nàng gặp lại Tử Khiết.

Bộ dạng thê thảm của chàng khiến nàng không khỏi đau xót. Nàng vội vã đưa chàng trở về căn nhà trên núi dưỡng thương. Nàng hết sức tỉ mẩn băng bó cho chàng, dùng nội lực trị thương rồi sắc thuốc cho chàng uống. Dù cấp bách là thế, nàng vẫn không quên dùng thuật dịch dung để che giấu dung mạo thật của mình. Vì nàng sợ khi Tử Khiết nhìn thấy mình, sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng, hoặc tệ hơn là tức giận. Nàng sợ rằng chàng thậm chí sẽ không để nàng cứu chữa cho mình.

Thế nhưng không ngờ rằng Tử Khiết dù biết mà vẫn giả vờ như không. Chàng nửa muốn xem nàng định giở trò gì, nửa muốn trêu đùa với ý tốt của nàng. Trong đầu chàng chợt lóe lên ý tưởng rằng, nếu như cứ như vậy mà giết nàng đi thì quá dễ dàng. Chàng muốn làm cho nàng đau khổ, sống không bằng chết, rồi từ từ bị bào mòn mà tan biến. Có đôi lúc lương tâm chàng tự hỏi làm như vậy có quá ác độc không, nhưng khi nghĩ đến cái chết của Phụ thân mình thì chàng đã chẳng còn cảm thấy áy náy nữa. Trong lòng chàng chỉ còn duy nhất một ý niệm: Trả thù.



Khi cơn mưa ngoài trời tạnh hẳn, cũng là lúc Thường Tận trở về. Nàng mang theo một con gà rừng nhỏ, cùng với một bó củi.

- Ngươi có lạnh không? – Nàng hỏi.

- Có hơi chút. – Tử Khiết đáp.

Thường Tận khẽ nhóm củi lên, tạo thành một bếp lửa nóng ấm. Nàng xiên con gà lên, bắt đầu quay. Hơi ấm cùng mùi gà nướng tỏa ra khắp gian phòng làm bụng Tử Khiết đói cồn cào. Chẳng để Tử Khiết phải đợi lâu, Thường Tận liền mang đùi gà đầu tiên đến cho chàng.

- Còn nhiều lắm, mau ăn đi kẻo nguội. – Thường Tận nói.

Tử Khiết nhận lấy đồ ăn từ tay nàng, tình cờ tay chạm tay. Một cảm giác kì lạ dấy lên trong lòng chàng, nhưng không rõ là cảm xúc gì. Chàng nghĩ cảm giác rùng mình vừa rồi là cảm giác ghê tởm và sợ hãi, bởi vì chàng vừa chạm vào kẻ mà chàng ghét tận tâm can.

Chàng đưa miếng gà lên miệng cắn thử. Không hiểu sao mùi vị thật béo bùi thơm ngậy. Chàng không kiềm chế được cái miệng hư hỏng của mình mà ăn hết sạch không chừa một sợi thịt nào. Thường Tận thấy vậy thì ôm miệng cười tủm tỉm. Khoảnh khắc đó trong mắt Tử Khiết quả thật vô cùng khả ái. Có điều Tử Khiết sau đó lại nhanh chóng phản tỉnh bản thân.

“Ngươi đang nghĩ gì vậy hả Tử Khiết? Như vậy mà đáng yêu ư? Ả ta là Ma nữ. Phải rồi, Ma nữ rất có khả năng dụ hoặc, bởi vậy mới có thể lừa được nhiều người. Mau tỉnh táo lại nếu không muốn bị ả đưa vào tròng.”

Nghĩ bụng như vậy, Tử Khiết lại càng đề cao cảnh giác hơn. Chàng lo ngại rằng nếu bản thân lơ là một chút, sẽ ngay lập tức sập bẫy của Ma đầu Thường Tận này. Vì vậy chàng cố gắng không cười không nói, tỏ ra khách sáo hết mức có thể, dùng ánh mắt dè chừng để quan sát nàng.

Chương 69: Sự ra đời của Quỷ dữ

Sau khi Tử Khiết ngủ rồi, Thường Tận mới ngả lưng lên trường kỷ chợp mắt một lúc. Ngoài trời mưa lại bắt đầu tí tách rơi. Hơi lạnh từ bên ngoài hòa tan trong hơi ấm từ ngọn lửa khiến cho không khí trong phòng trở nên dễ chịu lạ thường.

Tử Khiết sớm đã chìm vào giấc ngủ say nồng. Chàng nghe văng vẳng bên tai một khúc hát vừa lạ vừa quen. Giọng hát vừa trầm lặng vừa da diết…

“Hoa tuyết nhỏ, rơi trên ngọn suối

Từng cánh rơi ướt nhòa khóe mi

Người ở phương xa ngừng mong nhớ

Người ở đây chớ hoài ngóng trông…”

Tử Khiết cố gắng nhìn xem nữ tử đang hát là ai, nhưng tất cả chàng có thể thấy là một đôi mắt buồn mờ mờ ảo ảo. Nữ tử ấy mặc áo đen, tóc buộc cao sau đầu. Khi nàng định quay lại thì Tử Khiết bỗng giật mình tỉnh giấc.

Tiếng lửa lách tách vẫn không ngừng kêu trong không gian thanh vắng, đan xen là tiếng thở đều đều của Thường Tận và tiếng mưa tí tách ngoài hiên.

Tử Khiết khẽ ngồi dậy, rón rén lại gần Thường Tận. Chàng suy nghĩ: “Nàng ta đã ngủ say rồi. Đây là cơ hội tốt nhất để trả thù.” Chàng đưa một tay lên cao, vận công, tụ khí và chuẩn bị giáng một đòn chí mạng lên ngay giữa trán Thường Tận.

Nhưng khi đòn đã ra đến một nửa thì Tử Khiết đột ngột dừng lại. Chàng lại nghĩ: “Lợi dụng lúc người khác đang không có chút phòng vệ để ra tay cũng không phải hành động của quân tử. Huống hồ nàng ta lại là nữ tử”, Tử Khiết đắn đo, “Cho dù là để trả thù, thì cũng không thể làm những việc bỉ ổi như vậy, sau này sẽ bị người đời dị nghị. Ta dù có giết ả, thì cũng phải đường đường chính chính mà giết.”

Đang miên man suy nghĩ thì Thường Tận đột nhiên trở mình một cái. Nàng mở mắt ra thì thấy Tử Khiết vẫn đang say giấc nồng trên chiếc giường êm ái. Nàng chống tay ngồi dậy, lướt đến chỗ Tử Khiết.

Thường Tận tham lam dán ánh mắt lên gương mặt đẹp như tượng tạc của chàng. Gương mặt ấy đã từng kề cận bên nàng mỗi ngày. Nếu không phải vì những chuyện xảy ra sau đó, cứ ngỡ rằng nàng sẽ mãi mãi ở bên Tử Khiết, ngày ngày lười biếng cuộn tròn trong chăn ấm nơi Ma thực điện u tối kia.

Nàng sẽ đắm chìm trong hạnh phúc nhỏ nhoi đó mãi mãi nếu như những cơn đau do Ngũ linh thạch không dày vò nàng. Nàng sẽ lạc trôi trong sự ngọt ngào chết người kia mãi mãi nếu như con rối kia không đến và đâm cho nàng một nhát chí mạng. Để rồi hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm, khiến nàng và Tử Khiết rời xa nhau, không còn đường quay trở về.

Nàng ước gì mình có đủ can đảm để hôn chàng một lần nữa, nhưng nàng lại không thể. Nàng lặng nhìn Tử Khiết thêm một lát, rồi quay gót bỏ đi. Nàng rời đỉnh Bạch Mộc Lương Tử khi trời còn chưa sáng rõ.

“Chàng rồi sẽ ổn thôi”, nàng tự nhủ.

Tử Khiết nằm trân trân nhìn lên trần nhà, tai vẫn dõi theo tiếng bước chân xa dần của nàng. Chàng không hiểu đây là cảm xúc gì, mà khiến chàng lưu luyến đến lạ. Chẳng hiểu sao, chàng lại không muốn nàng rời đi.



Thường Tận đi rồi, Tử Khiết cũng vội vã rời khỏi đỉnh Bạch Mộc Lương Tử. Chàng hóa thân thành một con rồng trắng muốt, uốn lượn trên bầu trời, nhanh như chớp đã quay trở lại chỗ Ân Khuyển. Chỉ mới sau một ngày mà nó đã tàn phá hết cả một châu lục, chẳng mấy chốc sẽ vượt ra khỏi tầm kiểm soát và xâm chiếm đến những khu vực khác.

Viện binh của Thiên cung liên tục được điều đến nhưng vẫn không chặn được cơn thịnh nộ như vũ bão của con Quỷ thú ba đầu này. Tử Khiết bay đến nhưng không vội xuất đầu lộ diện như lần trước mà hạ xuống một ngọn cây gần đó, quan sát từ xa.

Con vật này dường như chẳng để lộ chút sơ hở nào, nó gần như là bất khả chiến bại. Thế nhưng chàng tinh ý phát hiện thấy, Ân Khuyển có xu hướng dùng lưng để chống đỡ với bất kỳ thứ gì tấn công đến. Nếu vậy, điểm yếu của nó rất có thể là phần bụng hoặc phần chân.

Ngay lập tức, Tử Khiết nghĩ ra một chủ ý. Chàng chầm chậm bay đến chỗ Ân Khuyển, một cách thần không biết, quỷ không hay, nhẹ tựa lông hồng, im lặng như mặt nước. Chỉ sau vài giây, chàng đã xuất hiện dưới bụng của con Quỷ thú. Chàng dùng một lượng nội lực khổng lồ đâm trực diện vào vùng bụng tưởng chừng như nhạy cảm của Ân Khuyển.

Con vật nhanh chóng nhận ra được dị tượng, nhưng không hề suy suyển gì, mà trái lại nó lại càng hung tợn hơn, nhanh như chớp nằm rạp xuống nhằm đè bẹp Tử Khiết. Những Thiên binh ở xung quanh chứng kiến cảnh đó thì vô cùng kinh hãi. Phen này Thiên đế e rằng lành ít dữ nhiều. Hóa ra, phần bụng không phải là điểm yếu của Ân Khuyển.

Bầu trời lúc này đã chuyển thành màu đỏ như máu, mưa giông kéo rít liên tục không ngưng. Ngay khi mọi chuyện dường như đã sắp đến hồi kết thì đột nhiên từ phía xa có ánh sáng vàng lóe lên, một ánh sáng rực rỡ chói mắt đến kì lạ. Ánh sáng đi đến đâu, mưa bão tan đến đó. Cây cỏ xung quanh cũng vượt dậy tươi tốt như thể vừa được hồi sinh.Khi ánh sáng đó chạm đến Ân Khuyển, nó bỗng dưng thu mình lại như một con cún, ngoan ngoãn và dịu dàng. Ánh mắt đỏ ngầu đáng sợ ban đầu của nó dần chuyển thành màu trắng, vô cùng sáng và trong. Ân Khuyển thôi không phá hoại. Nó rời bãi chiến trường vừa tạo ra mà đi, trở về với vùng hoang mạc hẻo lánh của mình.

Những Thiên binh bị thương cũng tự nhiên lành lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tử Khiết chống tay ngồi dậy, ra hiệu cho những người khác là mình không sao. Chàng cũng vô cùng bất ngờ, không hiểu phép màu vừa rồi là gì. Trong suốt hai mươi mấy ngàn năm sống trên cõi đời này, chàng chưa từng chứng kiến dị tượng như vậy. Phải chăng đây chính là điềm báo sự ra đời của Quỷ dữ?

Chỉ mới một thời gian ngắn trước đây, Triết thần đã khẳng định chắc nịch: “- Vào ngày quỷ dữ chào đời, cơn bão sẽ tan đi. Lúc đó, các ngươi sẽ biết con quỷ dữ đó là ai. Nhân lúc nó còn chưa đủ lông đủ cánh, nhất định phải giết đi để trừ hậu họa.”

Tử Khiết vội ra lệnh thu quân rồi nhanh chóng trở về Thiên cung trước. Tất cả quần thần đều đã tụ hội đông đủ ở Thượng Môn điện, vẻ mặt vô cùng khẩn thiết. Tử Khiết ngồi lên bảo tọa, nhăn trán hỏi:

- Các ngươi đều có mặt ở đây là vì dị tượng vừa xảy ra ư?

Triết thần liền ra mặt nói:

- Đúng như thần đã dự đoán, hôm nay là ngày ra đời của Quỷ dữ. Chúng ta cần phải tiêu diệt nó ngay lập tức.

- Thế nhưng… quỷ dữ này ở đâu? Ngươi biết tung tích của nó sao? – Tử Khiết ngờ vực hỏi.

Triết thần vuốt vuốt bộ râu của mình rồi đắc ý đáp:

- Ánh sáng vàng kì lạ kia phát ra từ Thiên lao. Cùng lúc đó, Tiên nga cũng nghe thấy tiếng khóc vang lên. Muốn tìm ra Quỷ dữ vì vậy mà vô cùng đơn giản.

- Mang đứa bé đến đây. – Tử Khiết ra lệnh.

Một lúc sau, Thiên binh đưa người đến. Tử Khiết vô cùng sửng sốt:

- Sao lại là Thiên hậu?Những Tiên nhân xung quanh cũng bàn tán không ngớt. Người vừa bị mang đến chính là Bích Ngọc cùng với đứa bé mới lọt lòng. Bích Ngọc mỉm cười với Tử Khiết:

- Thiên đế, người xem. Đứa bé này là con của người. Nó chính là Thái tử Thiên tộc, người kế vị của chàng.

Nàng ta không nhận ra ánh mắt đầy ái ngại của những người xung quanh. Triết thần lại một lần nữa nhắc nhở Tử Khiết:

- Xin Thiên đế hãy lấy đại cục làm trọng, vì đại nghĩa diệt thân. Vì chúng sinh mà diệt trừ hậu họa.

Quần thần trong điện cũng đồng loạt hô vang:

- Xin Thiên đế lấy đại cục làm trọng, vì đại nghĩa diệt thân!

Tử Khiết cảm thấy vô cùng khó nghĩ. Dù sao đây cũng chỉ là một đứa bé, huống hồ nó lại còn là giọt máu của chàng. Cho dù nó được sinh ra bởi một nữ nhân độc ác, chàng cũng không có cách nào xuống tay. Còn chưa kể sự ra đời của nó đã vô tình làm dịu Ân Khuyển, cứu sống mạng chàng.

- Không được! – chàng nói.

- Xin Thiên đế suy xét! – Triết thần nói.

Người duy nhất đứng ra phản đối là Thủy thần, cha ruột của Bích Ngọc:

- Các người bức tử một đứa bé miệng còn hôi sữa, như vậy mà xứng đáng với danh xưng Thiên tộc của mình sao?

Bích Ngọc vẫn chưa hiểu cuộc cãi vã này là gì, ánh mắt ngơ ngác hết nhìn sang bên này, lại nhìn sang bên kia, rồi nhìn vào Tử Khiết:

- Thiên đế, người… muôn giết con của chúng ta sao? – Bích Ngọc đau đớn hỏi – Tại sao? Tại sao chàng năm lần bảy lượt dồn ta vào đường cùng? – Nàng hét lên vô cùng chói tai – Chàng lúc nào cũng bảo vệ ả ma đầu kia, thế nhưng một chút dịu dàng dành cho ta cũng chẳng có. Bây giờ con chúng ta vừa chào đời, chàng cũng muốn mang nó đi! Chàng muốn ta phải thế nào? Chàng muốn lấy mạng của ta nữa đúng không?

Tử Khiết thở dài, mi tâm chau lại. Quyết định giết con trai của mình cũng không phải chủ ý của chàng. Giữa máu mủ ruột rà và chúng sinh thiên hạ, chàng chỉ có thể chọn một. Bích Ngọc ở dưới điện kia vẫn không ngừng khóc lóc oán trách chàng. Còn quần thần liên tục thúc giục chàng ra tay dứt khoát. Tử Khiết cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung, đến mức không chịu được nữa. Chàng hét lên:

- Đủ rồi!

Khiến cho toàn bộ Thiên Môn điện im bặt.

- Đứa bé này là con trai ta, cũng là Thái tử Thiên tộc. Chính nó đã cứu sống mạng ta, cũng cứu sống cả Phàm giới. Nó không phải quỷ dữ như lời Triết thần nói. Nếu ai dám động đến một sợi tóc của nó, giết không tha!

Chàng vừa dứt lời, Triết thần lại tiếp tục vội vàng khuyên giải. Chàng chẳng nói chẳng rằng, một tay xuống chiêu khiến cho Triết thần hồn phi phách tán ngay tại chỗ. Lời nói của chàng khó nhọc xiết ra từ kẽ răng:

- Bất cứ kẻ nào chống đối, sẽ có kết cục như hắn.

Nói rồi, chàng đi xuống đỡ Bích Ngọc dậy. Chàng ra lệnh phục chức cho nàng ta, đồng thời đưa cả hai mẹ con trở lại Thượng Hoa điện sống. Quần thần ai nấy đều lắc đầu ngao ngán, nhưng trước thái độ kiên quyết của Tử Khiết thì chẳng dám ho he thêm nửa lời. Chẳng ai rủ ai, cả đám đều rời Thiên cung để trở về nhà.

Chương 70: Linh hồn quỷ

Hoa đào trước cửa phòng Ninh Dương điện rơi nhè nhẹ từng cánh, thơ thẩn đáp xuống mặt cỏ xanh mướt như nhung. Một đứa bé trạc mười tuổi đang bận rộn đuổi theo những con chuồn chuồn đủ sắc màu, chẳng may vấp phải gốc cây mà té ngã.

Nó chẳng chịu ngồi dậy mà cứ nằm đó ăn vạ. Đúng như nó dự đoán, chưa đầy mười giây sau, đã có một bàn tay dịu dàng đỡ nó ngồi dậy, phủi bụi bẩn trên người nó, và dùng giọng nói vô cùng trìu mến hỏi nó:

- Có đau lắm không?

Đứa bé dụi đôi mắt ầng ậng nước vào lòng nam nhân nọ, sau đó òa khóc to hơn. Bất kỳ ai nhìn cảnh tượng ấy cũng dễ dàng nhận ra hai người này là cha con. Một đặc điểm nhận dạng vô cùng nổi bật giữa họ chính là đôi mắt màu xanhh ngọc bích trong trẻo tựa nước hồ thu.

Nam nhân kia trìu mến xoa đầu đứa bé, khóe môi khẽ mỉm cười:

- Tử Quân, con thật nghịch ngợm, giống y như ta hồi nhỏ.

Đứa bé ngưng khóc, rồi lại nhìn trân trối vào mắt Tử Khiết:

- Mẫu hậu thường nói con chưa trưởng thành, cần phải ra dáng nam nhi một chút. Người không bận tâm sao?

Tử Khiết búng một cái thật kêu vào giữa trán Tử Quân:

- Con không cần phải lo lắng. Có phụ vương ở đây. Ta sẽ không để con phải lo lắng suy nghĩ nhiều. Con còn nhỏ, việc của con là vui vẻ và hạnh phúc. Mọi thứ còn lại cứ để ta lo.

Tử Quân gật gật cái đầu nhỏ của mình, hai má tròn xoe rung rung như hai cái bánh bao trông thật muốn nựng. Tử Khiết xoa đầu nó một cái nữa, rồi quay gót bỏ đi. Tử Quân lại tiếp tục phi vụ rượt đuổi chuồn chuồn của mình. Trong tiềm thức của nó, phụ vương luôn luôn xuất hiện mỗi khi nó cần, vì vậy nó cứ thế vô lo vô nghĩ, sống một cuộc sống vui vẻ đơn thuần mỗi ngày.

Đang hăng say đuổi theo con chuồn chuồn màu đỏ tươi như gạch ngói thì nó va phải một người khác. Vừa nhìn thấy người đó thì hai mắt hồn nhiên của nó đột nhiên nhuốm một màu sợ hãi. Nó đứng im như tượng, mặt cúi gằm xuống đất. Người nọ đưa hai ngón tay thon dài trắng muốt lên vuốt má nó, rồi đột nhiên giáng một cú tát như trời đánh, in hẳn một dấu tay đỏ lựng trên đó.

- Đây là bộ dạng mà một Thái tử nên có hay sao? Con không coi lời của ta ra gì à? Suốt ngày chạy nhảy không ra thể thống gì cả!

Đứa bé hai ngàn tuổi vẫn chưa trải sự đời, trước sự phẫn nộ của mẹ nó chỉ biết sợ hãi, chỉ biết lí nhí đáp lại:

- Nhưng mà phụ vương đã nói… con vẫn còn nhỏ, không cần phải bận lòng nhiều…

- Việc đó thì có liên quan gì? – Bích Ngọc ngắt lời – Con là đứa bé do ta đứt ruột đẻ ra, lời của ta và lời phụ vương con, con nên biết bên nặng bên nhẹ. – Sau đó nàng ta đột nhiên đổi giọng ngọt nhạt – Con xem, ta sinh con ra khổ cực như thế, phải đấu tranh như thế nào mới bảo toàn được mạng sống, lành lặn quay về Thượng Hoa điện. Nếu không phải tại ả Ma đầu Trương Thường Tận kia, thì số phận chúng ta cũng không đến nỗi bi thương như vậy. Tử Quân à, con là hi vọng duy nhất của Mẫu hậu, vì vậy cho nên con phải chăm chỉ gấp mười lần người bình thường, trở thành người xuất chúng gấp mười lần người thường, chỉ có như vậy con mới có thể giúp ta báo thù rửa hận. Con có hiểu không?

Tử Quân nửa hiểu nửa không, lại hỏi Bích Ngọc:- Trương Thường Tận là ai? Tại sao Mẫu hậu người lại hận ả đến vậy?

- Ả ta là một Ma đầu vừa xấu xí lại vừa độc ác. – Bích Ngọc đáp – Nào, lại đây, bây giờ ta sẽ dắt con đi xem ả ta.

Nói rồi Nàng ta kéo tay Tử Quân, lướt gió tiến về Ma giới. Hai người đáp xuống một gò đất cao khuất tầm nhìn gần bên Ma thực điện. Bích Ngọc đưa tay chỉ về phía xa.

- Con thấy nữ nhân mặc đồ đen đó chứ? Ả chính là Trương Thường Tận.

Tử Quân gãi đầu tỏ vẻ khó hiểu:

- Mẫu thân, người bảo Thường Tận là một Ma đầu xấu xí nhưng tại sao nữ nhân áo đen đó lại xinh đẹp như vậy?

- Cái gì? – Bích Ngọc tức giận tím cả mặt – Như vậy cũng được xem là xinh đẹp sao? Tử Quân à, con phải nhìn cho kỹ, nàng ta chính là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta. Nàng ta là người xấu xí nhất, thô kệch nhất, lươn lẹo nhất, cũng hiểm ác nhất. Sau này khi con đã đủ mạnh rồi, nhất định phải giúp ta trừng trị ả. Con đã nhớ chưa?

Tử Quân gật đầu miễn cưỡng, dù trong lòng vẫn còn nhiều lấn cấn không giải thích được. Trên đường trở về, nó cứ nghĩ mãi về nữ nhân mà nó vừa nhìn thấy. Theo kinh nghiệm sống hơn hai ngàn năm của mình, nó đinh ninh rằng nữ nhân này là người tốt. Còn nếu hỏi tại sao, thì nó chỉ có thể lý giải bằng cách nói đó là cảm nhận.

Nó còn hỏi Bích Ngọc:

- Vậy nam nhân bên cạnh Thường Tận là ai?- Con nói kẻ mặc áo xanh đó? – Bích Ngọc hỏi.

- Ừm. – Tử Quân gật đầu.

Bích Ngọc thở dài rồi bắt đầu kể bằng một giọng đay nghiến:

- Tên phản tặc Bình An đó vốn được nuôi dưỡng bởi Ma đầu kia, những tưởng sau khi sống ở Thiên cung một thời gian sẽ cải tà quy chính nhưng không ngờ cuối cùng hắn lại nhận giặc làm cha, hết mực bảo vệ kẻ ác. Hắn không nể nang tình nghĩa dưỡng dục của Thiên tộc ta, trong lòng chỉ có một mình Thường Tận. Từ nay về sau, hễ gặp hắn thì con cứ mạnh dạn ra tay, không cần kiêng nể.

- Hóa ra là vậy. – Tử Quân thở dài, cụp mặt xuống buồn bã. Nó không hiểu tại sao xung quanh nó lại có nhiều kẻ thù đến vậy.

Trở về đến Thiên cung, Bích Ngọc sai người mang đến Thượng Sinh điện của Tử Quân một đống sách, lệnh trong vòng ba ngày phải đọc hết. Hai trăm ba mươi bốn quyển tổng cộng, chưa kể nội dung còn vô cùng thâm sâu khó hiểu. Sau ba ngày, Bích Ngọc triệu Tử Quân đến khảo bài, hễ không thuộc chỗ nào thì phải chép phạt hai trăm lần chỗ đó. Kể ra nó đã phải chép đến vài chục ngàn lần là ít.

Chỉ sau một thangs, vẻ mặt của nó trở nên xanh xao vàng vọt trông thấy vì lo lắng bồn chồn. Nó chẳng thiết ăn uống vui chơi gì nữa. Cả ngày đầu nó chỉ có những con chữ xoay mòng mòng. Nó chẳng hiểu tại sao mình phải cố gắng nhiều như vậy, tại sao nó phải trở thành người giỏi nhất, tại sao nó phải kế vị, tại sao phải trả thù một người mà nó không hề quen biết. Nếu được lựa chọn, nó thà không phải là con trai của Thiên đế. Nó chỉ muốn làm một người tầm thường, ngày ngày chộn rộn vui đùa khắp nơi.

Thế nhưng đó cũng chỉ là mơ ước của nó, sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Nó học ngày học đêm, nếu không phải đọc sách thì cũng là luyện pháp. Nó không hề có một giây phút nghỉ ngơi nào. Gương mặt ngây thơ búng ra sữa của nó dần được thay bằng một gương mặt cáu kỉnh khó ưa.

Nó không vừa ý với bất kỳ điều gì xung quanh. Đặc biệt, những hành động của Tiên nga và lính canh luôn làm nó giận dữ, dù bọn họ chẳng làm gì sai. Tiên nga mang đồ ăn đến khi nó chưa đói, nó liền hất đổ cả mâm cơm. Lính canh mỉm cười chào khi nó đến gần, nó cũng không thấy vừa mắt.

Những năng lượng tiêu cực trong người nó dần chuyển hóa thành tà niệm, và tà niệm dần tích tụ thành một con quỷ dữ trong tâm hồn nó. Một ngày nọ, nó phát hiện ra bản thân có một khả năng đặc biệt. Khi nó nhìn vào kẻ khác, và ra lệnh cho họ bằng một giọng tà mị, kẻ đó ngay lập tức mất hết khả năng nhận thức, và sẽ làm theo răm rắp những gì nó bảo.

Nó dùng năng lực đặc biệt đó của bản thân để tiêu khiển mua vui. Nó sai một Tiên nga giết chết hai tên Thiên binh canh cổng ở Thượng môn điện, khiến Tiên nga đó bị đày xuống làm súc sinh ở nhân gian. Nó còn ra lệnh cho Thần Sấm nhảy xuống giếng Sinh Tử. Những người từng bị rơi xuống đó, một là sẽ đầu thai thành một người phàm, hai là linh hồn sẽ tan thành trăm mảnh, mãi mãi không thể siêu sinh. Mà xác suất trúng phải khả năng thứ hai lại cao hơn rất nhiều.

Lúc đầu nó chỉ đùa vui với một hai người, nhưng càng về sau lại càng ra tay với nhiều người, khiến cho tình hình an ninh nơi Thiên giới trở nên vô cùng bất ổn. Ai nấy cũng đều lo sợ sau khi chứng kiến những cái chết bất đắc kỳ tử quanh mình. Thế nhưng không ai hiểu được lý do đằng sau.

Mọi nỗ lực điều tra đều trở nên công cốc khi một chút manh mối cũng chẳng có. Những người từng bị thôi miên bởi Tử Quân đều không nhớ tại sao họ lại có hành động như vậy. Toàn bộ quá trình ra lệnh đều xảy ra trong đầu Tử Quân, điều mà trước giờ chưa ai từng làm được. Ngay cả Bích Ngọc cũng không ngờ người làm ra những chuyện độc ác đó là đứa con trai nhát gan lại vô dụng của mình.

Nàng ta còn dặn Tử Quân phải cẩn thận một chút, và phái thêm nhiều Thiên binh bảo vệ cho nó. Bản thân nàng ta cũng gia tăng phòng bị, cử thêm một đội quân hơn một trăm người trấn giữ trước điện của mình. Nàng ta cảm thấy bất an vì nghĩ rằng rất có thể đây là chiêu trò mà Thường Tận gây ra.

Lớp da giả trên mặt của nàng ta vốn đã bắt đầu tróc vảy, nay lại vì nộ khí tích tụ trong người ả mà trở nên sần sùi nhanh chóng, khiến nàng ta khóc thét không thôi. Kể từ khi bị phanh phui chuyện giết người cướp da ở hạ giới, nàng ta đành ngậm ngùi đắp đỡ một mảnh da làm bằng vải, vừa thôi ráp lại vừa không chân thật. Mặc dù vậy, nhìn nó vẫn đỡ hơn lớp da già cỗi thực sự của ả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau