TÁI SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tái sinh - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Thiếu niên chí

Quang Đại đã rất hối hận. Vào lúc Minh Đại cần sự ủng hộ nhất, chính hắn đã quay lưng lại với anh trai mình, hùa với người ngoài để khiến Minh Đại từ bỏ đam mê của bản thân. Minh Đại nói không sai, bộ dạng của hắn trở nên lãnh khốc như vậy là bởi vì lời ra tiếng vào của những người xung quanh. Quang Đại nghe những lời đó thì không thể nảo phản bác lại nữa.

Rất nhiều năm sau đó, và nhiều năm sau đó nữa, Minh Đại giữ vững vị trí Chiến thần cổ đại, danh chấn lẫy lừng. Quang Đại đã không còn nhắc về sở thích xưa cũ của anh trai hắn thêm một lần nào nữa. Hắn lặng lẽ ở bên, chứng kiến mọi bước đi của Minh Đại, những lúc huy hoàng, những lúc thất bại, song dáng vẻ thanh niên vô lo vô nghĩ tiêu dao thổi sáo của ngày xưa đã chẳng bao giờ còn hiện hữu nữa.

Hắn đã trở nên thờ ơ với Minh Đại một thời gian, hai người dần trở nên xa cách, như thể chính giữa có một bức tường vô hình ngăn cản, cho đến ngày hắn nhận được tin Minh Đại tử trận trong khi chiến đấu với Quỷ Vương. Hắn có thể tin được không? Điều đó nghe như một tia sét đánh ngang tai. Mà hắn thực sự hi vọng thiên lôi giáng lên đầu hắn còn hơn phải nghe một tin dữ như vậy.

Khi hắn chạy đến nơi, Minh Đại đã hòa lẫn vào trong cát bụi. Hắn đã chẳng thể nhìn thấy Minh Đại lần cuối. Hắn qùy rạp xuống, gào khóc thảm thiết. Rất nhiều chuyện trong quá khứ tái hiện khiến hắn phát điên. Hắn không thể ngừng trách móc bản thân vì đã đưa anh trai hắn vào bước đường hôm nay.

Hắn cho rằng, nếu ngày đó hắn không ngăn cản sở thích của Minh Đại, thì biết đâu Minh Đại sẽ không trở nên thu mình, xa cách với cả thế giới, biết đâu Minh Đại sẽ không lao vào tập luyện điên cuồng rồi trở thành một Chiến thần khát máu. Nếu vậy thì cuộc chiến khốc liệt với Quỷ Vương cũng không diễn ra và anh trai hắn cũng không phải chết.

Từ đó, cứ hễ có thời gian rảnh là Quang Đại lại tập thổi sáo. Mà từ đầu đến cuối hắn chỉ thổi độc một khúc: Thiếu niên chí. Tiết tấu của bài hát như một câu chuyện kể về sự trưởng thành của một chàng trai cô độc. Hắn tấu bài này không phải vì có sự yêu thích đặc biệt, mà bởi đó là khúc nhạc duy nhất mà hắn nhớ được trong những lần nghe Minh Đại thổi trước đây.

Khúc hát vốn rất vui tươi nhưng nghe thật ảm đạm qua bàn tay của Quang Đại. Khúc nhạc nghe như tiếng khóc rên rỉ giữa đêm khuya thanh vắng, thường xuyên cất lên ở Thiên cung đến mức toàn bộ Tiên nhân đều trở nên ám ảnh. Sau này khi đã quen với sự hiện hữu của nó, bọn họ đã thôi không còn để ý nữa.

Một ngày nọ, Quang Đại tình cờ nghe được cuộc đối thoại giữa Thiên đế với tân Đại tướng quân Trần Luân. Thiên đế đã nói rất rõ, hắn cần một Đại tướng quân trung thành tận tụy, và đặc biệt là khiêm tốn. Mà khiêm tốn có nghĩ là gì? Chính là không được tài năng hơn Thiên đế, cũng không được phép uy danh hơn Thiên đế.

Thật nực cười, cuối cùng thì Quang Đại cũng đã hiểu, lý do vì sao anh trai mình chết. Hắn có lỗi một, nhưng Thiên đế lại có lỗi mười. Hắn bất quá cũng chỉ là vô tình, nhưng Thiên đế lại là cố ý. Đây là hai phạm trù đối lập hoàn toàn. Nếu như hắn đã không thể tha thứ cho bản thân, thì Thiên đế hắn lại càng không thể dung thứ.

Vì vậy, tuy ngoài mặt Quang Đại vẫn cúc cung tận tụy, nhưng trong lòng đã tàn úa từ lâu. Hắn không ngừng suy tính, tìm cách lật đổ Thiên đế. Trong lúc nguy khốn đó, sự xuất hiện của Thường Tận như một tia sáng cứu rỗi cuộc đời hắn. Hắn sẽ lợi dụng nàng, biến đôi tay của Thường Tận thành vũ khí đắc lực của bản thân để báo thù cho anh trai hắn.



Núi Yên Tử bao mùa hoa nở lại tàn, thế nhưng Tử Khiết vẫn chưa hề tỉnh lại. Ngày ngày bên ngoài động hàng ngàn Tiên nhân vẫn kiên trì luyện tập công pháp, mong một ngày không xa trở lại phục thù, tiêu diệt Thường Tận, chiếm lại Thiên cung.

Bên trong động, một mình Bích Ngọc ngồi trước bàn trang điểm, nét mặt trông thật khó coi. Bàn tay nàng run run đưa lên mặt, rồi đột nhiên giật mình thét lên:

“Không, không thể như vậy!”

Người hầu của nàng ta vội vàng chạy vào, hốt hoảng hỏi:

- Thái tử phi, người sao… vậy? – Lời nói bị đứt đoạn khi nàng ta nhìn thấy khuôn mặt của Bích Ngọc, hơi thở gấp gáp xen chút sợ hãi. – Mặt người… bị làm sao vậy?

Bích Ngọc dùng hai tay che mặt, bật khóc nức nở.

- Ta tưởng rằng cái giá phải trả chỉ là giảm bớt tuổi thọ, không ngờ ngay cả nhan sắc cũng già đi một nửa. Khuôn mặt như thế này… còn gọi gì là thái tử phi nữa? Chẳng khác gì một bà lão xấu xí!

Người hầu kia quỳ xuống bên cạnh an ủi:- Thái tử phi đừng lo lắng. Chúng ta là thần tiên, chỉ cần dùng phép thuật biến hình trở lại không phải là được rồi sao?

Bích Ngọc lắc đầu:

- Cái này không giống. Ta đã thử dùng phép nhưng chẳng hề có tác dụng.

Nói rồi Bích Ngọc lại tiếp tục òa khóc dữ dội.

- Thái tử phi, người đừng hoảng. Thần có cách giúp người hồi phục lại nhan sắc như xưa.

- Cách gì? Nói đi! – Bích Ngọc sốt sắng.

- Có điều… Cách này đòi hỏi một chút nhẫn…

- Nhẫn nại ư? Mất bao lâu cũng được. Ta nguyện ý.

- Không phải nhẫn nại. Mà là… nhẫn tâm. Cách đó chính là… - Hầu nữ nói thầm vào tai Bích Ngọc – tìm những nữ tử trẻ đẹp khác, lấy da mặt của họ để thay cho da của người.

- Ngươi nói cái gì? – Bích Ngọc quát lên – Việc độc ác như vậy mà ngươi cũng xúi ta làm ư? Hà Vân ngươi… không ngờ lại nghĩ ra được chủ ý ti tiện như vậy!

Hà Vân vội vã phân bua:- Xin tiểu thư minh xét. Nô tì chỉ muốn giúp người thôi. Người nghĩ mà xem, đến lúc Thái tử tỉnh dậy, nếu nhìn thấy nhan sắc của người thế này, liệu có còn chút tình cảm nào không? Thái tử phi, mong người hãy lấy đại cục làm trọng. Một vài sinh mạng phàm trần nhỏ bé, sao có thể so bì với nhan sắc của người.

Những lời nói nhẫn tâm của Hà Vân đã phần nào lay động tâm can Bích Ngọc. So với việc bị Tử Khiết hắt hủi, thì việc vấy bẩn tay mình một chút cũng chẳng có gì to tát. Bích Ngọc thở dài, không ngờ bản thân lại phải đi đến bước đường này.

Nàng đồng ý để Hà Vân xuống trần gian, tìm một nữ tử tuổi mười sáu, nhân lúc không có người để ý, đưa nàng ta đến nơi heo hút, dùng dao trực tiếp rạch một đường quanh mặt, rồi lóc đi lớp da, bỏ vào hộp đá bảo quản. Hà Vân không trực tiếp giết chết nữ nhân kia nhưng nạn nhân sẽ vì mất máu và đau đớn kèm với nhiễm trùng mà chết dần chết mòn ở một nơi không ai hay biết.

Tại một góc khuất trên núi Yên Tử, Hà Vân lấy đi lớp da mặt nhăn nheo của Bích Ngọc, thay bằng lớp da của thiếu nữ mười sáu vừa cướp được. Sau đó nàng ta phết lên một chút nước thần, niệm thêm một đạo thiên chú. Lớp da kia liền dính lại hoàn mỹ như chưa hề động dao kéo.

Bích Ngọc tự soi mình trong gương, mỉm cười mãn nguyện. Lớp da vừa thay thậm chí còn đẹp hơn lúc ban đầu. Nàng ta không ngừng vân vê, vuốt ve gò má hồng hào mịn màng của mình. Thế nhưng niềm vui trên môi chợt tắt khi nghe Hà Vân nói:

- Cứ mỗi tháng thần lại giúp người thay da một lần.

- Cái gì? – Bích Ngọc sửng sốt – Sao ngươi không nói ngay từ đầu? Nếu vậy thì dùng hết da mặt của người trong thiên hạ cũng chẳng đủ.

- Xin lỗi Thái tử phi. Lúc nãy nô tì quên mất. Nhưng mà người yên tâm, việc giết người vấy máu này hãy để thần làm, người cứ coi như không biết là được rồi.

Bích Ngọc ôm đầu thở dài. Việc đã đến nước này, muốn quay đầu cũng không còn kịp nữa. Vì Tử Khiết, dù có phải bán mạng cho quỷ dữ, nàng cũng vui lòng.

Bích Ngọc trở về núi Yên Tử, đến bên cạnh giường của Tử Khiết. Như thường lệ, nàng lấy một ít máu của bản thân cho chàng uống. Hôm nay khí sắc của chàng có vẻ tốt lên trông thấy.

Nàng mỉm cười, ánh mắt có chút gợn buồn. Từng ngón tay thanh mảnh vuốt lên đôi mày dày của Tử Khiết, kéo xuống sống mũi, và chạm lên bờ môi nhợt nhạt của chàng. Bích Ngọc khẽ cúi đầu xuống, đáp một nụ hôn lên gò má chàng, từ khóe mắt chảy ra một giọt lệ nóng hổi.

“Tử Khiết, ta nhất định sẽ khiến chàng tỉnh lại. Sau đó chúng ta sẽ có thể ở bên nhau mãi mãi.”

Bên ngoài, những nhánh hoa ban xác xơ đã rơi rụng hết chỉ còn lơ thơ vài chiếc lá. Toàn bộ người của Thiên giới vẫn đang chăm chỉ luyện tập. Bày binh bố trận, thiên la địa võng, tất cả đều được cải biến lại để đối phó với Thường Tận.

Thiên đế vô cùng ẩn nhẫn, ngồi một mình trên đỉnh núi nơi ít người qua lại, chịu sương chịu gió, tịnh tâm tu luyện để thoát xác bước lên tầng cao mới. Hai mắt nhắm chặt, gương mặt không để lộ hơi thở. Động tác như có như không, nhẹ nhàng khuấy động luồng không khí xung quanh.

Một khi thành công luyện hóa để năm viên ngũ linh thạch hòa vào làm một, đồng thời nhập thành một thể với Thiên đế, trên đời này sẽ không còn ai có thể uy hiếp đến tính mạng của ông nữa. Chỉ có điều, Ngũ linh thạch hòa vào từng tế bào trên cơ thể, sẽ càng dễ dàng để lại di chứng hơn.

Thế nhưng Thiên đế chẳng bận tâm về điều đó. Cho dù có phải trả giá nhiều hơn thế nữa, ông cũng không từ. Một vị đế vương mất đi ngôi báu của mình thì còn gì đau đớn hơn nữa. Vậy nên cho dù phải đánh đổi bằng mạng sống, Thiên đế nhất định phải cướp lại được Thiên cung.

Khi cơn phong ba xung quanh Thiên đế dần tản đi và trở về an tĩnh, một nam nhân dáng người cao lớn, cung cách đạo mạo chậm rãi tiến lại gần. Người đó nghiên cẩn cúi đầu hành lễ, điệu bộ vô cùng từ tốn khiến người ta khó mà có thể phán đoán được tâm tư.

Chương 52: Hồ Thị Ngân

Thiên đế mở mắt ra, lãnh đạm hỏi:

- Trần Luân, ngươi đến rồi đó ư? Việc bày binh bố trận thế nào rồi.

- Xin người cứ an tâm – Trần Luân nói – Thần đã theo lời người luyện tập Tỏa Ma trận, Thiên Giáng trận và cả Phật Dung trận. Lần này Thường Tận có mười cái mạng cũng không thoát được.

Thiên đế gật đầu:

- Tốt lắm. Cứ tiếp tục như vậy. Bên Thượng Lang thế nào? Hắn đã đến chưa?

- Bẩm Thiên đế, Tu Chân giáo chủ xin phép đứng ngoài cuộc chiến này. Ngài ấy nói, Tu chân hiện đã suy yếu, không còn giúp ích được nhiều.

- Hừm, lão già này chưa gì đã muốn thoái thác trách nhiệm. Ông ta không tham chiến chẳng qua chỉ vì chưa đủ lý do. Ngươi hãy giúp ông ta tạo ra một lý do đi.

- Ý người là…

- Ngươi đi tìm Quỷ vương, nhờ hắn giúp việc này.

- Tuân lệnh.

Trần Luân hành lễ rồi rời khỏi, rõ ràng là một vị tướng tài nhưng từ đầu đến cuối đều chẳng hề nói một lời dư thừa thể hiện tài năng của bản thân. Tất cả mọi việc hắn làm đều răm rắp nghe theo mệnh lệnh của Thiên đế. Hiển nhiên trong đầu hắn chứa đựng những chủ ý hiệu quả hơn nhưng Trần Luân chọn giữ lại những suy nghĩ đó cho riêng mình.

Hắn cảm thấy hiện tại cũng không quá tệ, an phận làm một Đại tướng quân trung thành. Chỉ cần Thiên đế không bạc đãi hắn, hắn sẽ không bao giờ phản bội lại người. Điều duy nhất làm hắn bận tâm không phải là công danh mà lại là việc nữ nhi thường tình.

Hắn từ lâu đã phải lòng Quế Châu. Nàng tuy là nữ tử nhưng lại giữ chức Phong thần uy danh lẫy lừng một cõi trời. Nếu người người trọng vọng Thủy thần mười phần thì họ cũng nể sợ Phong thần chín phần. Nàng không phải kiểu người ai gặp cũng yêu, vì nàng quá đỗi dữ dằn, lại có phần nhẫn tâm. Tuy vậy cũng có không ít nam tử đem lòng mến mộ. Và Trần Luân là một trong số đó.

Tiếc rằng một nữ tử xuất chúng như nàng lại không để mắt để mắt đến những nam tử quá tầm thường như Trần Luân. Ngoài cái chức Đại tướng quân hữu danh vô thực ra, hắn chẳng còn gì khác. Người mà nàng đem lòng thương nhớ không ai khác mà chính là Minh Đại, chiến thần thượng cổ vang chấn một thời.

Nàng ngưỡng mộ hắn, sùng bái hắn, coi hắn là tình yêu duy nhất trong cuộc đời này. Tuy tình yêu của nàng không được đáp lại, Quế Châu vẫn rất mãn nguyện vì trong lòng Minh Đại không có ai khác. Minh Đại trong mắt mọi người vốn là kẻ máu lạnh, chưa từng động tình.

Thế nhưng có lẽ chẳng mấy người biết được sự thực phía sau vỏ bọc lãnh khốc vô tình đó. Duy chỉ có một người từ đầu đến cuối chứng kiến tất cả, nhưng nguyện giấu kín sự thật cho đến khi trở về với cát bụi. Không chỉ chuyện tình bí mật của Minh Đại, mà chuyện tình của bất kì ai trên đời này, cũng không qua được mắt của hắn. Người đó chính là Ái thần.

Người này tuy râu tóc còn xanh mơn mởn nhưng nét mặt đã nhăn nheo già úa, còn điệu bộ thì lúc nào cũng trầm ngâm. Hắn ngồi buồn rầu dưới một gốc cây lặng nhìn những người khác loay hoay tập bày binh bố trận.Mặc kệ cho những người khác quyết tâm phục thù, hắn chỉ lẳng lặng tận hưởng vò rượu Mẫu Sơn trong tay mình. Thứ rượu vừa thanh vừa đắng này làm hắn có cảm giác lâng lâng khó tả. Hắn cười khẩy nhìn đám người lao nhao ngoài kia, trong mắt hắn chẳng khác gì một đám ô hợp không kỷ không cương.

Hắn hết cười rồi lại khóc, rồi lại cười như một kẻ điên. Mà có lẽ hắn bị điên thật. Tất cả những chuyện xảy đến ngày hôm nay, e rằng có một phần là lỗi của hắn. Hắn ngả người ra sau, hai mắt lim dim nhớ lại chuyện cũ.

Hơn năm trăm năm về trước, khi Ngũ giới vẫn đang sống một cuộc sống vô cùng bình yên êm ả, khi ấy hắn vẫn nhởn nhơ trong điện Tơ Hồng của mình, ngày ngày chỉ làm một việc duy nhất là ghép đôi cho các cặp tình nhân ở phàm thế.

Một ngày nọ, hắn hết sức ngạc nhiên khi Minh Đại chạy đến chỗ hắn, bộ dạng vô cùng khẩn thiết. Hắn chưa từng nhìn thấy ánh mắt trầm luân như vậy ở Minh Đại trước đây. Minh Đại đã yêu cầu hắn giữ bí mật bởi vậy hắn trước giờ chưa từng nói với ai.

Chuyện là Minh Đại đã đem lòng yêu một nữ nhân ở phàm giới. Hắn tình cờ gặp nàng khi đang truy tìm một con quỷ ẩn náu sâu trong một ngôi làng hẻo lánh. Nữ nhân kia lần đầu gặp hắn đã thẳng tay tát một xô nước vào người Minh Đại vì cho rằng hắn là một kẻ xấu.

“Người bình thường cầm cuốc, cầm xẻng, ngươi lại cầm kiếm, chắc chắn là để giết người cướp của. Nhưng ngươi đừng tưởng ta sợ ngươi. Ngươi dù có bặm trợn hơn đi nữa, cũng đừng hòng dọa nạt được ta.”

Minh Đại khi ấy vẫn là một chàng thiếu niên chưa trải sự đời, nhưng nhìn thấy bộ dạng ngây thơ của nữ nhân nọ thì không nhịn được mà bật cười khoái chí. Hắn phải mất cả ngày giải thích thì mới thuyết phục được nữ nhân kia rằng hắn không phải người xấu.

Sau khi thu phục được con quỷ kia, hắn vẫn thường xuyên lui tới nhân gian để tìm nữ nhân nọ. Tiếc rằng nàng đã sớm đem lòng yêu người khác, là một nông dân trong vùng. Hắn vô cùng bất mãn, liền đến tìm Ái thần giúp mình se duyên. Thế nhưng Ái thần cũng có nỗi khổ riêng của mình.

Để được làm một Ái thần hắn cũng có những nguyên tắc nhất định. Nữ nhân kia đã được kết tơ hồng với một người khác, nên không thể tùy tiện thay đổi. Thế nhưng vẻ quyết tâm của Minh Đại cuối cùng đã làm Ái thần mềm lòng.

End of dialog window.

Hắn giúp Minh Đại cắt đứt dây tơ hồng hiện có của nữ nhân kia, sau đó nối một dây tơ hồng mới với Minh Đại. Hắn vẫn còn nhớ rõ như in tên của nữ nhân đó: Hồ Thị Ngân, một cái tên vô cùng bình thường cùng với nhan sắc bình thường không kém. Hắn không hiểu nổi một người tài hoa như Minh Đại nhìn thấy điểm gì ở nàng ta.

Sau khi dây tơ hồng được nối, Minh Đại càng có nhiều cơ duyên gặp gỡ Thị Ngân. Hai người ngày ngày gặp gỡ bên cánh đồng ruộng. Thị Ngân luôn luôn lấm lem với biết bao bùn đất nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh mặt trời buổi ban mai.

Minh Đại thường hay tựa vào gốc cây, thổi một bài sáo vô cùng da diết đi vào lòng người. Nàng ta dường như là người duy nhất tán thưởng những khúc nhạc mà hắn tấu lên, vì ở trên Thiên cung, ai nấy cũng đều chê hắn là ẻo lả.

Hai người cứ thể ở bên nhau sớm tối, rồi quyết định về chung một nhà. Hôn lễ ở thôn quê vô dùng đơn giản, đạm bạc nhưng Minh Đại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hắn đắm chìm trong niềm hân hoan ấy không được mấy năm thì kẻ thù của hắn xuất hiện, vốn là một con quỷ, lén cướp đi mạng sống của người mà hắn yêu thương nhất.

Hắn nổi cơn thịnh nộ giết chết tên sát nhân đó, đồng thời tuyên bố từ nay về sau, Quỷ giới là kẻ thù không đội trời chung của mình. Minh Đại quay về điện Tơ Hồng tìm Ái thần, cầu xin hắn tiết lộ tung tích linh hồn của Thị Ngân.

Khi Ái thần tra ra được thì Thị Ngân đã sớm đầu thai ở kiếp khác. Hắn vô cùng đau khổ, suốt ngày đắm chìm trong thế giới riêng của mình, rồi dần trở nên lãnh đạm. Em trai hắn những tưởng sự dèm pha của mọi người là đả kích khiến hắn từ bỏ thổi sáo và biến thành một kẻ khát máu. Thế nhưng sự thật không chỉ có vậy.

Sở dĩ hắn trở nên lãnh khốc vô tình là vì bản thân mất đi tình yêu đầu đời. Đó là một cú sốc lớn mà hắn không thể nào vượt qua. Từ đó trở đi, trong lòng hắn cũng chỉ có một nữ nhân duy nhất, đó là Thị Ngân.

Ngày mà hắn đối đầu với Quỷ vương, hắn đã biết rõ số mệnh mình đã định phải chết, vì vậy trước khi rời xa thế giới này, hắn đã để lại một thần chú. Thần chú đó nói rằng, khi hắn hồn phi phách tán, sức mạnh của hắn sẽ đi theo Thị Ngân, dù nàng trải qua kiếp nào. Nó sẽ trụ tại trái tim nàng, bảo vệ cho nàng bình an.

Đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, hắn vẫn không từ bỏ được nàng. Vì yêu mà trở nên độc ác, vì yêu mà trở nên mê muội. Cuối cùng sức mạnh của hắn không biết mất cùng với linh hồn và thể xác hắn, mà đã tìm đến linh hồn của Thị Ngân. Trải qua bao nhiêu kiếp, sức mạnh đó vẫn chưa từng rời xa nàng.

Ái thần cười nhạt, dốc nốt những giọt cuối cùng của bình rượu vào miệng. Hắn vẫn biết trên thế gian này có người đang nắm giữ sức mạnh của Minh Đại, cũng biết người đó là Thị Ngân, nhưng hắn không ngờ được rằng kiếp này của Thị Ngân lại là Thường Tận.

“Nếu ngày đó ta một mực ngăn cản mối tình này, có khi nào kết cục sẽ khác đi?”, hắn tự hỏi.

Tiếc rằng tất cả đều đã quá muộn. Thường Tận đã cùng với sức mạnh của Minh Đại mà đứng đây, làm đảo lộn tất cả trật tự của Ngũ giới. Nếu có trách thì phải trách số phận trêu ngươi đã để cho Minh Đại gặp Thị Ngân, lại càng phải trách Thiên đế giao nhiệm vụ bắt quỷ cho Minh Đại để hắn đến trần gian và gặp được người trong mộng. Suy cho cùng người cần chịu trách nhiệm không phải là Thiên đế sao?

“Vậy thì quá ư là nực cười! Quá nực cười!”, Ái thần cười như đang mếu, dần chìm sâu vào cơn say chếch choáng đang chiếm lấy đầu óc hắn. Ngoài kia những tiên nhân khác vẫn mải mê tập luyện, không ai hay biết được những chuyện vừa xảy ra trong đầu hắn.

Gió lại tiếp tục nổi lên. Gió len qua những cành cây khô xơ xác, tạo thành những âm thanh heo hút tựa như tiếng hú của bầy lang sói trong đêm đông lạnh lẽo. Gió lướt qua người Ái thần, đưa hắn vào giấc mộng đẹp.

Xen lẫn trong tiếng gió là tiếng người hò hét, tiếng binh khí va chạm vào nhau, và cả tiếng cháy dữ dội của những ngọn lửa hồng sưởi ấm. Xa xa có một người đang lặng lẽ quan sát mọi biến động: Trần Luân. Hắn đứng đó, phóng ánh mắt về phía xa: kiên định và bình thản.

Chương 53: Lòng đố kỵ

Núi Bạch Mã càng ngày càng trở nên u buồn đến lạ. Vùng núi tràn đầy linh khí và sức sống ngày xưa đã nhường chỗ cho vẻ buồn tẻ hoang vắng. Sau khi trở về từ trận đại chiến trên Thiên cung, phu nhân Mỹ Quỳnh đã hoàn toàn hóa điên, còn Thượng Lang thì cũng vì buồn phiền mà bỏ bê công việc của môn phái.

Ông đã cử hành một đại lễ long trọng, truyền chức vị trưởng môn cho đại đệ tử lúc bấy giờ, cũng chính là nữ nhân tên Tinh Thúy. Khi Thường Tận còn là đồ đệ của Tu Chân giới, Tinh Thúy vốn chẳng có năng lực gì nổi trội. Thế nhưng trải qua nhiều phong ba, nhiều người trong môn phái cũng bỏ đi, người thì chết, người thì bặt vô âm tín, thế nên người lâu năm nhất ở đó nghiễm nhiên được giao cho trọng trách dẫn dắt môn phái.

Tinh Thúy trước giờ vẫn luôn nhăm nhe chức vị này, chỉ là sức hèn tài mọn nên chưa có cơ hội. Nếu trước đây khi Lam Hạc nhậm chức bị người người dèm pha thì nay khi Tinh Thúy đăng vị cũng chẳng mấy ai hưởng ứng.

Cũng chính vì quá ngán ngẩm với sự suy tàn của môn phái mà ngày càng nhiều người bỏ núi Bạch Mã ra đi, khiến cho nơi đây đã hoang vắng lại càng tiêu điều hơn. Toàn bộ môn phái trên dưới chỉ còn khoảng hai trăm người, mà ai nấy cũng đều tỏ ra uể oải, không còn chút sĩ khí sót lại của thuở ban đầu.

Từ sáng sớm, Tinh Thúy đã hằn học đi đến phòng riêng của Thượng Lang, mất kiên nhẫn gõ cửa. Sau ba lần gõ, cuối cùng Thượng Lang cũng đẩy cửa bước ra:

- Có chuyện gì mà Trưởng môn gấp gáp đến tìm ta giờ này?

Tinh Thúy cúi đầu hành lễ:

- Bẩm sư phụ. Đồ nhi nghe nói người đã từ chối gia nhập đội quân của Thiên đế. Con có chút không hiểu, tại sao người lại làm vậy. Cứu nhân độ thế vốn là nghĩa vụ của Tu chân giới chúng ta. Lần này Thiên giới gặp đại nạn, chúng ta cũng không nên khoanh tay đứng nhìn.

Thượng Lang hơi chùng mắt xuống, ông ra hiệu cho Tinh Thúy vào phòng, bảo nàng ta ngồi xuống, rồi bình tĩnh rót trà.

- Con cho rằng với lực lượng của chúng ta hiện giờ… có thể giúp ích được gì cho Thiên đế?

- Thưa sư phụ, quả thật lực lượng của chúng ta chẳng đáng là bao, nhưng đồ nhi cho rằng, dù nhiều dù ít chúng ta cũng vẫn có thể góp một phần sức lực. Thứ cho đồ nhi vô lễ, lần này người từ chối Thiên đế, e rằng là vì nguyên do khác.

Thượng Lang cười khẩy:

- Ý ngươi là sao? Ngươi cho rằng ta có lòng riêng?

- Đồ nhi không dám. Chỉ là… đồ nhi cảm thấy người là vì không muốn tổn thương đến Thường Tận. Đồ nhi biết, ả ta từng là đồ đệ yêu quý của người. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác rồi. Thường Tận đã sa vào ma đạo, không còn phân biệt được phải trái trắng đen. Người đừng vì tình xưa nghĩa cũ mà bỏ qua cho nàng ta.

- Hỗn xược! – Thượng Lang tức giận đặt mạnh cốc trà xuống bàn khiến nước bắn tung tóe - Từ khi nào ngươi có tư cách chất vấn và nghi ngờ ta như vậy? Ta trước nay chưa từng làm điều gì hổ thẹn với lương tâm, đặc biệt là trong tình huống ảnh hưởng đến tồn vong của môn phái. Làm việc nghĩa là không sai, nhưng cũng cần phải biết tiến lui đúng lúc. Chỉ với trên dưới hai trăm người cùng năng lực yếu kém mà ngươi cũng muốn tham chiến, ngươi có biết hậu quả xấu nhất là gì không? Chính là diệt môn!

- Thứ cho đồ nhi không thể đồng ý – Tinh Thúy vẫn quả quyết – Cho dù diệt môn thì cũng không thể lùi bước như con rùa rụt cổ!

- Ngươi… ngươi…

Thượng Lang nghe những lời đó liền tức không nói nên lời.

- Ý ta đã quyết. Ngươi lui ra đi. – Thượng Lang dứt khoát ra lệnh.

- Xin sư phụ minh xét.

- Ra ngoài!Ánh mắt Thượng Lang tràn đầy sự phẫn nộ, mà gương mặt của Tinh Thúy cũng bực bội trông thấy. Tinh Thúy đến cuối cùng cũng không cãi lại được ý chỉ của Thượng Lang, đành ôm một bụng tức rời đi.

Vừa đi đến chính điện, đã có đệ tử hớt hơ hớt hải chạy vào báo:

- Trưởng môn! Không xong rồi!

- Có chuyện gì? – Tinh Thúy hỏi.

- Bên ngoài… bên ngoài…

Thấy vẻ mặt đầy hoảng loạn của môn đệ đó, Tinh Thúy lại càng thêm bực dọc trong người. Nàng ta ra lệnh cho hắn dẫn ra ngoài xem rốt cuộc điều gì đã xảy ra.

Ngay chính giữa quảng trường lớn, hơn mười đệ tử nằm la liệt, máu tươi thấm ướt cả mặt đất, xem chừng bị giết cách đây chưa lâu. Tinh Thúy quét mắt một lượt, sự phẫn nộ trong người đột ngột tăng cao. Nàng ta bước xuống giữa những thi thể, đảo mắt tìm kiếm.

Trên ngực một nạn nhân là mũi tên có cắm một phong thư. Tinh Thúy mở lá thư ra, bên trong toàn bộ là lời lẽ vô cùng ngạo mạn:

“Nếu Tu chân giới dám cả gan hợp lực với Thiên đế để chống lại Ma giới, thì số người chết sẽ không dừng lại ở con số mười.”

Cuối thư đề tên rõ mồn một: Trương Thường Tận.

Trong mắt Tinh Thúy lóe lên một tia giận giữ. Nàng ta bóp nát lá thư trong tay, ngay lập tức ra lệnh cho đệ tử bên cạnh:
- Ma đầu này muốn cảnh cáo chúng ta không được tham chiến thì chúng ta càng phải tham gia cuộc chiến này. Những đệ tử đã chết cần ả ta phải đền mạng!

Tinh Thúy bỏ qua mệnh lệnh của Thượng Lang, trực tiếp lên núi Yên Tử gặp Thiên đế, đề nghị liên thủ. Thiên đế nhoẻn miệng đắc ý cười khẩy, khẽ liếc mắt nhìn Trần Luân gật đầu tỏ ý hài lòng. Vậy là một vấn đề đã được giải quyết xong.

Tu Chân giáo phái tuy sức mỏng người ít nhưng lại có ích đối với mục tiêu của Thiên đế. Có bọn họ giúp đỡ, Thiên đế có thể an tâm khởi động trận pháp Thiên Giáng. Bởi trận pháp này đòi hỏi người có thân xác phàm nhân để tế trận, mà Tu Chân giáo hầu hết là người phàm còn đang tu tiên, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn biến đổi.

Thiên đế sẽ không để bọn họ biết, trận pháp mà họ phải khởi động, sẽ dùng chính máu huyết của họ để phong ấn Thường Tận. Một khi Thường Tận bị vây khốn bởi trận pháp này, trong vòng hai ngày mà không thể thoát ra thì sẽ dần bị luyện hóa và hồn phi phách tán. Tuy nhiên cái giá phải trả là sinh mạng của ít nhất một trăm phàm nhân. Càng nhiều người sống bị tế, phong ấn càng mạnh mẽ và có hiệu quả nhanh hơn.



Tinh Thúy rời núi Yên Tử, dốc hết sức mình để bồi dưỡng cho hơn hai trăm đệ tử trong Tu chân giới. Sau khi biết tin, Thượng Lang đã hộc tốc đến hỏi tội. Thế nhưng Tinh Thúy không hề nao núng, ngược lại vô cùng tự tin đáp:

- Xin sư phụ thứ tội cho đồ đệ tiền trảm hậu tấu. Người chắc cũng đã nghe chuyện Thường Tận gửi thư đe dọa, còn sát hại hơn mười đệ tử của ta. Hành vi như vậy, sao có thể dung thứ?

- Hồ đồ, quá hồ đồ rồi! – Thượng Lang đau khổ thở dài – Bức thư đó còn chưa điều tra rõ ràng, sao ngươi có thể khẳng định đây không phải là kế ly gián?

- Sư phụ, con thấy người quá thiên vị ả ma đầu đó đến mức thần hồn điên đảo rồi. Chứng cứ rõ ràng như vậy còn có thể là kế ly gián gì chứ? Ý con đã quyết, lần này ngay cả sư phụ cũng không thể ngăn cản. Nếu như người đã để con làm trưởng môn, thì xin hãy tôn trọng quyết định của con.

Nói rồi Tinh Thúy lạnh lùng bỏ đi. Thượng Lang lắc đầu thở dài đầy bất lực. Ông không muốn có thêm máu phải đổ một cách vô ích nữa, nhưng Tinh Thúy lại chẳng muốn nghe. Nàng ta cũng biết có thể Thường Tận không thực sự làm ra trò ti tiện đó, nhưng vì trong lòng đã có ác cảm, nên dù sự thật là gì đi chăng nữa, nàng ta cũng muốn đổ vấy lên đầu Thường Tận.

Nhớ lại năm xưa khi Thường Tận còn là đệ tử của Tu chân giới, tất cả mọi hào quang đều thuộc về nàng ấy, Tinh Thúy một chút cũng không so bì được. Ngay cả nam nhân mà Tinh Thúy đem lòng thương nhớ cũng chỉ để mắt đến một mình Thường Tận. Vì vậy Tinh Thúy không thể không sinh lòng đố kỵ.

Ngay cả khi Thường Tận bị trục xuất khỏi Tu Chân, sự ganh ghét đó vẫn không ngừng tăng lên. Danh tiếng của Thường Tận chỉ tăng chứ không có giảm, mà Tinh Thúy ngày ngày vẫn chỉ dậm chân tại chỗ, làm một đệ tử không tên tuổi, suốt ngày nghe lời bàn tán xung quanh về chiến tích của Thường Tận mà vô cùng căm tức.

Tinh Thúy không thể hiểu nổi, dựa vào đâu mà Thường Tận sa vào ma đạo vẫn có nhiều người ở bên ủng hộ như vậy. Ngay cả trưởng môn Tu chân là Thượng Lang, dù đã mất con gái trong tay Thường Tận vẫn không hề thù ghét nàng.

Càng đố kỵ bao nhiêu, Tinh Thúy càng mong mỏi Thường Tận chết đi bấy nhiêu. Không chỉ là chết, Tinh Thúy hi vọng nàng phải chịu nỗi đau giày vò sống không bằng chết, thân tàn ma dại, như vậy ả ta mới vừa lòng.

Đứng trước hơn hai trăm môn đệ không mấy tin phục mình, Tinh Thúy dõng dạc tuyên bố:

- Hỡi các đệ tử của Tu chân! Các người là hiện thân của chính nghĩa và sự quật cường. Nay Ma giới đang tác yêu tác quái, gây ra biết bao hỗn loạn trong ngũ giới, khiến sinh linh lầm than. Chúng thậm chí còn ngang nhiên sát hại cả đồng môn của chúng ta ngay trong địa phận núi Bạch Mã. Nếu chúng ta còn nhân nhượng với chúng, ngày mai người chết ở đây sẽ là vô số, bao gồm cả chúng ta. Vì vậy ta kêu gọi các ngươi đồng tâm hiệp lực, phò trợ Thiên đế đòi lại công đạo cho những người đã khuất, và bảo vệ nền hòa bình vốn có của Ngũ giới. Các ngươi có nguyện ý?

Tất cả môn đệ dù không ưa gì trưởng môn đương nhiệm nhưng đứng trước cái chết của đồng môn, họ vô cùng phẫn nộ và quyết định ủng hộ Tinh Thúy.

- Nguyện ý! Nguyện ý! – Toàn bộ đệ tử đồng loạt hô vang.

Khóe môi Tinh Thúy khẽ cong lên. Giây phút mà nàng chờ đợi đã đến rất gần, chỉ còn một chút nữa thôi. Nàng nhìn đám người bên dưới, rồi lại nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Một cơn gió tanh mưa máu sẽ đến, nhưng sẽ sớm trôi đi trả lại màu trời trong trẻo như thuở ban đầu.

Chương 54: Kế sách vẹn toàn

“Hoa tuyết nhỏ, rơi trên ngọn suối

Từng cánh rơi ướt nhòa khóe mi

Người ở phương xa ngừng mong nhớ

Người ở đây chớ hoài ngóng trông…”

Giọng hát trầm buồn của Tử Khiết vang vọng không ngừng trong những giấc mơ của Thường Tận, khiến nàng choàng tỉnh giấc vào giữa đêm. Nàng thở dốc, vội vã lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Nàng cười như khóc, chợt từ hai khóe mắt hai giọt nước nóng hổi lăn dài xuống bên mang tai.

Dạo gần đây Thường Tận lại gặp ác mộng trở lại. Nàng mơ thấy mình và Tử Khiết những ngày bình yên trước kia ở Ma giới. Tuy chàng không còn ký ức, nhưng hai người đã vô cùng hạnh phúc. Còn nhớ lúc nàng tựa đầu lên vai Tử Khiết, để mặc cho dòng lệ tuôn trào, để cho chàng vỗ về an ủi.

Nàng muốn nghe chàng hát bài mà chàng thích nhất, nên Tử Khiết đã hát cho nàng nghe, một ca khúc vừa buồn và êm ái, xoa dịu những tổn thương trong trái tim nàng. Nhưng sau đó bi kịch liên tục ập đến, rất nhiều người chết, oán hận chồng chất. Cuối cùng cả hai lại làm tổn thương lẫn nhau.

Đến cuối cùng thì ra Thường Tận và Tử Khiết vốn không hề có duyên phận. Giờ đây Thường Tận chỉ ước rằng Tử Khiết vẫn còn sống, dù hai người vĩnh viễn không gặp lại cũng không sao. Chỉ cần chàng bình yên sống ở một nơi nào đó trên thế giới này, thì nàng đã mãn nguyện rồi.

Gió lại thổi xào xạc trước hiên nhà. Thường Tận khẽ đứng dậy mở cửa sổ ra. Những cánh hoa đào theo làn gió tung bay như múa, thổi ùa vào phòng. Thường Tận đã ở lại Ninh Dương điện này một thời gian rồi, nhưng vẫn cảm thấy không quen. Ở đây gió nhiều quá, cũng thật phiền toái.

Buổi sáng nàng cũng không thể ngủ thêm vì ánh mặt trời chiếu rọi thẳng vào giường, chẳng giống như ở Ma giới của nàng, lúc nào cũng chỉ là màn đêm thăm thẳm. Nàng tựa cằm vào tay suy nghĩ mông lung, dáng vẻ như một thiếu nữ mười sáu biết yêu lần đầu.

Nàng nghĩ, không biết Tử Khiết ở trong căn phòng này có cảm thấy như nàng không. Có khi nào sở thích của chàng chính là sự ồn ào phiền toái này. Sau đó nàng lại thở dài. Nàng sẽ chẳng bao giờ biết được câu trả lời, chẳng bao giờ nữa.



Trời còn chưa sáng hẳn thì Dạ Khuyết đã tới tìm nàng, bộ dạng vô cùng khẩn thiết.

- Có chuyện gì mà trông ngươi gấp gáp vậy? – Nàng hỏi hắn.

Dạ Khuyết đáp:

- Người của ta đã nghe ngóng được, những trận pháp mà Thiên đế dự định sẽ dùng trong trận chiến sắp tới.

- Ồ, quả nhiên không có gì lọt qua được hệ thống tin tức nhạy bén của ngươi. Nói đi, là trận pháp gì?

- Tỏa Ma trận và Phật Dung trận.

- Hai trận pháp này… lúc còn học ở Tu chân giới ta có nghe qua. Cũng chẳng phải trận pháp ghê gớm gì. Có điều… chẳng lẽ Thiên đế định dùng những thứ tầm thường như vậy để đối phó với ta?

- Ngoài ra còn có một trận pháp nữa, nhưng người thám thính của ta không nhìn ra được đó là trận pháp gì. Nghe nói… thậm chí những Tiên nhân được chỉ thị thi triển cũng không biết họ đang làm cái gì. Có lẽ đây là một trận pháp cổ ít được sử dụng nên không ai nhận biết được.

- Nếu vậy… có lẽ đây chính là mấu chốt. Dù sao chúng ta cũng cần phải thật thận trọng. Ta viết một bức thư cho Ninh Tư, ngươi sai người gửi cho hắn, rồi cho gọi Quang Đại đến đây. Ta có chuyện cần bàn với hắn.

Dạ Khuyết gật đầu, nhận lấy phong thư sau đó rời đi. Một lát sau, Quang Đại xuất hiện ở cửa, mang theo một con gà nướng. Thượng Tận ngẩng đầu lên cười khẩy:

- Ngươi rảnh rỗi đến mức có thời gian nướng gà ư?

Quang Đại cười đáp:

- Còn không phải vì lo lắng cho sức khỏe của ngươi hay sao? Này, ăn đi.

Quang Đại ngắt một cái đùi gà dúi vào miệng Thường Tận. Nàng dùng tay đỡ lấy, cắn một miếng rồi trả lời:

- Mùi vị không tồi. Nhưng mà… đã từ lâu ta chẳng còn ăn thịt nữa, cảm thấy hơi xa lạ.

- Cái gì? – Quang Đại tròn mắt – Ngươi là Ma tôn hay là nhà sư vậy? Ngay cả thịt cũng không ăn. Quả là không biết hưởng thụ.

Thường Tận thở dài, ánh mắt chợt trở nên xa xăm:

- Đúng vậy, đã từ lâu rồi ta còn chẳng biết hưởng thụ là gì nữa. – Nàng bỏ miếng thịt xuống, phủi phủi tay rồi nói – Thôi được rồi, đi vào chuyện chính. Ngươi có lẽ đã nghe được kế hoạch của Thiên đế từ chỗ của Dạ Khuyết.

- Ừm, hắn đã kể cho ta rồi.

- Ngươi có kế sách gì không?
- Trận chiến lần này sẽ rất khốc liệt. Đặc biệt là Thiên đế đã có sức mạnh của Ngũ linh thạch trong tay. Hắn vốn đã là người có sức mạnh nhất nhì trong Ngũ giới này, nay lại như hổ được chắp thêm cánh, sẽ càng trở nên nguy hiểm.

- Ta cũng biết điều đó. – Thường Tận gật đầu - Lần trước chiếm được Thiên cung chẳng qua là may mắn tập kích được trong lúc Thiên giới không đề phòng. Lần này bọn họ có chuẩn bị mà đến, tình thế sẽ không dễ dàng kiểm soát như vậy nữa.

- Nếu đã biết được trận pháp của chúng, ta nghĩ cũng sẽ đối phó được thôi. Đây là sách ta tìm được ở Thiên Tư các, có thể sẽ có ích. Ngươi xem thử có cách phá giải những trận pháp kia không.

- Được, ta sẽ đọc. Cảm ơn ngươi. Còn nữa, Thiên đế định dùng thêm một trận pháp thứ ba nhưng lại không rõ là thứ gì. Ngươi có chút kinh nghiệm nào không?

Quang Đại lắc đầu:

- Ta cũng không biết đó là trận pháp gì, cách bày trận rất kỳ quái.

- Nếu vậy… đành phải tùy cơ ứng biến rồi.

- Ngươi có nắm chắc phần thắng không?

Thường Tận cười khẩy:

- Ngươi nghĩ sao?

Quang Đại im lặng không nói gì. Thường Tận lại tiếp;

- Ngươi cũng nghĩ ta sẽ không thắng được đúng không? Vốn dĩ chiếm được Thiên cung đã là điều không thể, cho nên giữ được nó lại càng khó hơn. Lúc đầu ta làm vậy chỉ là để trả thù. Bây giờ ta cũng chẳng biết mình đang cố trụ ở đây vì điều gì nữa.

Quang Đại nheo mắt:

- Chẳng phải Thiên đế đã hại chết con của ngươi sao? Vậy thì ngươi hẳn phải rất muốn giết chết Thiên đế?

Thường Tận lắc đầu, ánh mắt lơ đãng:

- Hại hắn ra nông nỗi này ta cũng đã hả mối hận rồi. Huống hồ, hắn là cha của Tử Khiết, ta thật sự không nỡ xuống tay.

- Vậy ngươi tính làm gì? Nếu không có ý định thắng, chẳng lẽ ngươi muốn dùng sinh mạng của toàn bộ Ma tộc bồi táng theo ngươi? – Quang Đại đột nhiên buông lời hằn học.

- Sao vậy? Ngươi muốn giết Thiên đế lắm sao?

- Hơn bất cứ điều gì khác.- Ta ra lệnh cho ngươi, không được động đến tính mạng hắn. Lần này chúng ta chỉ có thể bắt sống Thiên đế, không được giết.

- Ta không phải thủ hạ của ngươi!

Quang Đại đáp rồi tức giận đùng đùng bỏ đi. Thường Tận thở dài, vò trán suy nghĩ. Lòng nàng đang rối như chảo lửa. Giá mà nàng biết cần phải làm gì. Nếu bây giờ nàng muốn từ bỏ tất cả, tự nguyện dùng hai tay dâng Thiên cung trả lại cho Thiên đế, vậy thì tất cả những việc mà nàng làm trước kia còn có ý nghĩa gì? Nhưng nếu nàng cố chấp tiếp tục cuộc chiến, thì có thể nắm được phần thắng hay không? Điều mà nàng lo sợ, là càng nhiều mất mát hơn sẽ xảy đến.

Huống hồ sau khi phát hiện ra Tử Khiết không phải thủ phạm ngày hôm ấy, nàng đã chẳng còn tâm tình để trả thù nữa. Trong lòng nàng giờ chỉ còn đau khổ và giằn vặt. Nếu có thể làm lại, nàng nguyện ý từ bỏ tất cả, rời xa mọi tranh đấu, lui về nơi thâm sơn cùng cốc, ẩn dật sống nốt phần đời còn lại. Thế nhưng chuyện đã đến nước này, nàng sớm đã chẳng còn đường lùi nữa.

Nàng chỉ còn một lựa chọn duy nhất, đó là chiến thắng cuộc chiến, bảo vệ toàn vẹn cho Ma tộc mà nàng đã vất vả gìn giữ hơn năm trăm năm nay. Nếu nàng lùi bước, toàn bộ Ma tộc sẽ sụp đổ. Nàng không cho phép bản thân mình được yếu đuối thêm nữa. Thường Tận xốc lại tinh thần, tập trung đọc sách tìm phương án đối phó.

Nàng không ăn không ngủ nhiều ngày liền, cuối cùng cũng hoàn thành một bản đối sách. Nàng cho gọi Dạ Khuyết và Quang Đại đến, phổ biến kế hoạch cho họ. Dù Quang Đại vẫn còn hơi giận nàng sau cuộc cãi vã hôm nọ, hắn vẫn chăm chú lắng nghe và gật gù ủng hộ.

- Ngươi sai người canh phòng chặt chẽ, nhất là những ngày này. Rất nhanh thôi Thiên đế sẽ hành động, chúng ta không được phép lơ là cảnh giác. – Nàng nói với Dạ Khuyết, đoạn quay qua Quang Đại – Phá giải những trận pháp đều trông cậy vào ngươi.

Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng có người chạy vào báo:

- Bẩm Ma tôn, Quỷ Vương đang ở bên ngoài xin được cầu kiến.

- Cho hắn vào đây. – Thường Tận ra lệnh.

Ba người liếc mắt nhìn nhau, xem chừng Quỷ Vương lần này lại có mưu đồ gì đó. Hắn từ ngoài bước vào, bộ dạng vẫn vô cùng khoan thai đạo mạo như mọi khi. Quỷ Vương kính cẩn hành lễ với Thường Tận.

- Đột nhiên Quỷ Vương lặn lội đến đây là có chuyện gì?

Quỷ Vương khảng khái đáp:

- Ta đến đây là để báo tin.

- Ồ, là tin gì vậy? – Thường Tận ra vẻ tò mò.

- Dạo gần đây ta thấy Thiên đế có dị động, có lẽ là đang chuẩn bị để chiếm đánh Thiên cung.

- Vậy sao? – Thường Tận tỏ ra như không biết gì – Không ngờ hắn nhanh như vậy đã lấy lại tinh thần rồi?

Quỷ Vương gật gù:

- Đúng vậy. Ta cũng không ngờ. Tình hình đã như vậy, ngươi có dự tính gì không? Chi bằng… để ta mang quân lên đây giúp ngươi canh phòng.

Khóe môi Thường Tận khẽ cong lên:

- Được. Vậy phiền ngươi chuyển lời cho Ninh Tư mang quân đến càng sớm càng tốt.

- Không thành vấn đề!

Quỷ Vương vui vẻ đáp rồi rời đi. Hắn vừa khuất bóng thì Dạ Khuyết đã lo lắng hỏi Thường Tận:

- Người định để hắn mang quân lên đây thật sao? Ta thấy hắn chưa chắc đã có ý tốt.

- Ta biết. – Thường Tận đáp.

- Ngươi biết? Vậy sao lại còn…?

Quang Đại ngắt lời hắn:

- Ma tôn làm vậy là có lý lẽ của nàng ta, ngươi lo lắng làm gì?

Dạ Khuyết thở dài, vò đầu bứt tóc, nói sao cũng không lại hai con người cứng đầu này.

Chương 55: Biến số

Quỷ Vương sai Ninh Tư đem đội quân một triệu người lên đóng giữ ở Thiên cung. Ngoài mặt thì đám lính có vẻ nghe lời Ninh Tư nhưng thực chất đã nhận được mật lệnh của Quỷ Vương, chờ thời cơ để trỗi dậy đánh úp Thường Tận.

Ninh Tư và Thường Tận dĩ nhiên biết rõ, nhưng vẫn vờ như không hay biết, nhằm lấy niềm tin của Quỷ Vương. Đặc biệt bọn họ cần phải đánh lừa Phó tướng Tuấn Hùng, người vẫn âm thầm tin tức qua lại với Quỷ Vương và Thiên đế trong khi bị theo dõi sát sao bởi Ninh Tư.

Đương nhiên Tuấn Hùng không hề an phận trấn giữ cổng chính nơi Thượng Môn điện. Hắn sai người lén tản ra quanh Thiên cung để tìm thời cơ ám toán. Tiếc rằng hành động của hắn không qua mắt được Thường Tận nên toàn bộ những kẻ lén lút đó đều bị ám sát bởi người của Ma tộc. Âm binh sau đó đã hoán đổi y phục với Quỷ binh rồi giấu xác chúng nơi góc khuất.

Mọi việc diễn ra vô cùng nhanh gọn đến mức thần không biết quỷ không hay. Số Quỷ binh bị ám sát lên đến hai ngàn người trong vòng bảy ngày. Số quỷ binh lén lút rời vị trí bị giết là một phần. Số còn lại là bị người của Ma tộc lừa ra góc khuất rồi hạ thủ.

Vì hành động bí mật đó Tuấn Hùng vẫn an tâm không hề phát giác ra sự bất thường. Nếu hắn tinh ý hơn sẽ thấy trên cổ tay của những Quỷ binh giả mạo sẽ không có ấn quỷ khắc bằng địa than. Ấn quỷ này là dấu hiệu nhận biết duy nhất giữa người của Ma giới và người Quỷ giới. Đáng tiếc hắn không đủ cảnh giác để nhận ra điều đó. Đến giờ này có lẽ hắn vẫn cho rằng mọi chuyện đều nằm dưới tầm kiểm soát của hắn.

Ngày ngày hắn vẫn thản nhiên tuần hành quanh cổng chính trước Thượng Môn điện, giả lả mỉm cười với Ninh Tư trong khi lòng đầy toan tính. Ninh Tư vẫn vô cùng khoan thai như mọi khi, dạo quanh khắp một lượt toàn Thiên cung, tay cầm quạt Thần Tịch, mắt nhìn về xa xăm, như thể hắn chẳng quan tâm đến bất kỳ điều gì trên thế gian này.

Mọi người, mọi việc trên Thiên cung dường như đều diễn ra vô cùng bình thường, như thể không có cuộc chiến nào sắp tràn đến nơi đây. Vẻ bình tâm an yên của Thường Tận và Ninh Tư càng làm cho Tuấn Hùng thêm đắc chí, cho rằng bản thân sắp lập được công lớn.



Thường Tận nằm dài trên trường kỷ, nhắm mắt mơ màng ngủ. Viễn cảnh về một trận chiến khốc liệt sắp tới liên tục hiển hiện trong tâm trí khiến nàng không thể an giấc. Nàng cảm thấy Thiên đế đã đang đến rất gần. Quỷ binh đã ở đây, nghĩa là Thiên đế đã bắt đầu hành động.

Mặc dù nàng nhờ mật thám đã biết được chiến lược của Thiên giới cũng như biết được mấy chiêu trò vặt vãnh của Quỷ giới nhưng trên đời này chẳng có gì là chắc chắn cả. Biến số luôn có thể xảy ra. Mà một khi có biến số, mọi tính toán đều trở thành công cốc.

Nàng rất sợ thất bại, càng sợ tang thương. Nhưng đâm lao thì phải theo lao. Mọi chuyện đã đến nước này, chỉ còn cách mạnh mẽ đối mặt. Thường Tận trước giờ luôn vô cùng kiên định, chưa bao giờ dao động, riêng chỉ có lần này. Nàng không còn chắc chắn về quyết định của mình nữa.

Sau quá nhiều chuyện xảy ra, nàng bắt đầu nghi ngờ khả năng phán đoán của bản thân, càng hoài nghi hơn về khả năng của mình. Nàng cố chấp đâm đầu vào cuộc chiến không cân sức này, rốt cuộc là đúng hay sai?

Hai con ngươi đảo liên tục dưới mi mắt, trông có vẻ như nàng đang gặp ác mộng. Đột nhiên một bàn tay chạm vào vai khiến nàng giật mình tỉnh dậy.

- Là con sao? – Thường Tận thở dài nhẹ nhõm.

Bình An đưa những ngón tay nhỏ bụ bẫm của mình ra nắm lấy ngón tay trỏ của Thường Tận:

- Tiên nữ ơi, con muốn cho người xem cái này.

- Là gì vậy?

Bình An kéo Thường Tận ra khỏi Ninh Dương điện, đến dưới gốc cây đào. Thường Tận tròn mắt ngạc nhiên thốt lên:

- Bông Gòn Nhỏ!

Bình An lắc đầu nguầy nguậy:

- Đây không phải bông gòn, nó là thỏ con. Người nhìn kỹ xem, nó có lông trắng và hai tai dài.

Thường Tận nhẹ nhàng bế con thỏ lên, khóe môi bất giác cong khẽ. Sao nàng có thể nhầm được chứ, từng sợi lông, từng đường nét trên khuôn mặt của Bạch Thược nàng đều nhớ rõ. Nàng nói với đứa bé:

- Ừm đúng rồi, nó là thỏ con. Vậy chúng ta gọi nó là Bạch Thược nhé.Bình An gật đầu:

- Cái tên này nghe cũng được đấy. Vậy từ nay con sẽ nuôi nó ở trong phòng.

Thường Tận bật cười:

- Nó chỉ là một con thỏ, cứ để nó rong chơi xung quanh đi. Mỗi ngày con để dành cho nó ít cà rốt là được, nó sẽ ngoan ngoãn đến chơi với con. – Rồi nàng lại nói vu vơ – Ngọn gió nào đã đưa nó đến đây vậy? Hay là nó đã bắt đầu nhớ chủ cũ rồi.

Bình An chẳng hiểu những gì nàng nói, chỉ chăm chú vuốt ve bộ lông mềm mượt của Bông Gòn Nhỏ rồi nở nụ cười giòn tan. Nhìn thấy sự hào hứng của đứa bé, nụ cười vui vẻ trên môi của Thường Tận nhạt dần rồi chợt tắt.

Nàng cảm thấy những giây phút bình yên như thế này sẽ sớm chẳng còn nữa. Nàng thấy vô cùng có lỗi với đứa bé này, vì nàng và những tranh đấu của nàng mà nó có thể sẽ chẳng có cơ hội lớn lên và trưởng thành nữa. Nàng xoa đầu nó, rồi dịu dàng thủ thỉ:

- Bình An này, nếu một ngày nào đó có người đánh đến Thiên cung, con phải nhớ kỹ, tìm một cái tủ, chui vào trong đó trốn, tuyệt đối không được ra ngoài. Con đã nhớ rõ chưa?

Bình An gãi đầu tỏ vẻ không hiểu:

- Tại sao người ta lại muốn đánh con? Vì con không ngoan ư? Con hứa từ nay sẽ nghe lời mà.

Thường Tận lắc đầu:

- Không phải, người ta không đánh Bình An. Người ta đến đây là để chiếm lại Thiên cung vốn thuộc về họ. Bình An không làm gì sai cả, nhưng giữa cuộc chiến, mọi thứ đều hỗn loạn, không ai phân biệt được người tốt kẻ xấu nữa, con có thể vô tình bị làm hại. Vì vậy, tốt nhất con nên tìm chỗ trốn, để không ai làm hại được con. Con đã hiểu chưa?

Bình An gật gù:

- Con hiểu rồi. Vậy Tiên nữ người cũng nhớ tìm chỗ trốn nhé, đừng để bị đánh.- Được, ta biết rồi.



Trên núi Yên Tử, mùa này tuyết đã rơi trắng xóa cả một vùng. Cái lạnh của thời tiết làm con người ta lười biếng uể oải, chỉ muốn rúc mình trong chăn ngủ mãi không dậy. Tử Khiết cũng vậy, chàng càng ngủ say hơn. Bên cạnh giường của chàng, Bích Ngọc vẫn đang ân cần chăm sóc.

Những ngón tay thon mảnh trắng ngần nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt chàng, rồi vương vấn lưu lại nơi chóp mũi cao nơi phả ra những hơi thở trong trẻo đều đều. Bích Ngọc cho gọi tì nữ Hà Vân của mình đến dặn dò:

- Cuộc chiến sắp bắt đầu rồi, chúng ta cần phải hành động thôi.

- Xin người cứ phân phó. – Hà Vân nói.

- Ngươi ra ngoài tung tin rằng Tử Khiết vẫn còn sống, tin lan đi càng xa càng tốt, tốt nhất là đến tai ả Thường Tận kia.

- Thứ cho Hà Vân ngu muội, nô tì không hiểu. Làm vậy có tác dụng gì?

- Mật thám của ta báo rằng Thường Tận đã phát hiện ra người hại ả không phải Tử Khiết, nên đã vô cùng hối hận. Ngươi nghĩ… nếu ả biết Tử Khiết vẫn còn sống, ả ta sẽ làm gì?

- Ả sẽ đến cướp người?

- Đúng vậy. Nhưng việc Tử Khiết còn sống vẫn chưa đủ động lực để ả đến đây. Ngươi phải loan tin rằng chàng sắp chết, nếu không được cứu chữa kịp thời. Để người bên ngoài nghĩ rằng chàng đang càng nguy kịch càng tốt.

Hà Vân gật đầu:

- Nô tì hiểu rồi. Thần sẽ đi làm ngay. Xin Thái tử phi yên tâm.

Hà Vân đi rồi, Bích Ngọc lại tiếp tục thủ thỉ với Tử Khiết, cũng như tâm tình với chính mình:

“Một đại ma đầu không sợ trời cao đất dày. Ả cho rằng mình vô cùng thông minh. Nhưng thiếp sẽ cho nàng ta thấy, ai mới là kẻ có trí tuệ thực sự. Sau khi ả chết rồi, Ma tộc không cần đánh cũng bại. Còn chàng sẽ không bao giờ gặp lại ả nữa. Ả chết rồi, mọi ký ức về ả cũng theo gió mây bay đi, như chưa từng tồn tại. Hai chúng ta rồi sẽ được bình an bên nhau mãi mãi.”

Nói rồi nàng ta lại tiếp tục mơn trớn những ngón tay trên gương mặt của Tử Khiết, rồi đột nhiên nàng ta cảm thấy ngứa ngáy dữ dội trên mặt, nên vội vã rời đi, chạy về phòng riêng của mình. Nhìn vào gương, Bích Ngọc lại tức giận than vãn:

“Lớp da này mới thay chưa đầy một tháng đã biến chứng! Cũng may hôm qua Hà Vân vừa mới mang một lớp da mới về cho ta.”

Sau đó ả lột lớp da hiện tại đi, thay bằng lớp da mới đựng trong hộp thủy tinh, phủ lên một lớp nước thần rồi niệm chú để đồng hóa lớp da đó. Xong xuôi, Bích Ngọc lại tự soi mình trong gương, mỉm cười thỏa mãn.

Tính đến thời điểm hiện tại, nàng ta đã thay ít nhất mười lớp da. Bao nhiêu lớp da là bấy nhiêu người chết, chưa kể những lớp da mà nàng ta không vừa ý nên bị vứt bỏ. Ban đầu nàng ta còn cảm thấy áy náy khó chịu khi làm đẹp trên mạng sống người khác nhưng về sau càng dùng quen thì nàng càng cảm thấy chuyện ấy là bình thường.

“Các người đừng oán hận ta. Hãy xem như đang làm một việc tốt đi.”, Bích Ngọc tự nhủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau