TÁI SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tái sinh - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Chiến thần Quang Đại

Tin tức Thường Tận san bằng Thiên cung nhanh chóng truyền đi khắp ngũ giới, khiến cho người người e sợ. Quỷ vương nhân cơ hội này liền sai người đến Thiên cung xin nàng thu nhận Quỷ giới dưới trướng của mình. Nàng cười khẩy:

- Mới vậy đã sợ mất mật rồi – Đoạn quay qua hỏi Ninh Tư – Ngươi có muốn làm Quỷ Vương không?

Ninh Tư phây phẩy quạt, cười nói:

- Ngươi hiểu rõ ta mà.

- Được, vậy cứ quyết định thế đi.

Nàng ra lệnh cho sứ giả đưa Ninh Tư trở về Quỷ giới nhậm chức, còn bản thân thì đích thân thị sát một vòng quanh Thiên giới nhằm chấn chỉnh nội bộ.

Thường Tận lặng lẽ rảo bước qua những sàn gạch lát đá hoa cương, những trần nhà phủ ngọc thạch, những vườn hoa lung linh màu sắc, để rồi dừng chân lại trước Ninh Dương điện. Ký ức nhiều năm trước chợt ùa về trong tâm trí nàng.

Ngày đó, nàng vì Tử Khiết mà hết lời cầu xin phụ thân giao ra linh thạch, để rồi rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Ngày hôm ấy nàng còn nhớ rõ, từng cánh hoa đào nhàn nhạt rơi trước hiên cửa, phủ kín cả lối ra vào.

Nàng mở cửa ra, nhẹ bước vào trong. Chiếc giường gỗ trải đệm vàng vẫn ở đó nhưng người nay chẳng còn. Nàng dường như có thể hình dung được chính xác tư thế của Tử Khiết ngày hôm đó, lặng im bất động nhưng nét mặt vẫn vô cùng ưu tú xuất thần.

Tử Khiết chính là như vậy, chàng có thể thiếu sót rất nhiều, chỉ có nhan sắc là không thiếu. Đến bây giờ Thường Tận vẫn không hiểu nàng đã phải lòng chàng ở điểm nào, là dung nhan của chàng, hay là vẻ cợt nhả phong lưu của chàng. Nàng là thật lòng thật dạ yêu chàng, hay là vì những hành động của chàng trước đây làm cho cảm động.

Dù là vì điều gì đi chăng nữa, thì tất cả đã không còn quan trọng. Đến cuối cùng, đối với nàng thì Tử Khiết cũng chỉ là một kẻ phản bội. Chàng là một kẻ lừa gạt, lừa gạt nàng đến thân tàn ma dại. Chàng còn nghiễm nhiên soán ngôi Thiên đế để trở thành kẻ thù số một của nàng. Nàng tự hứa với lòng mình, chỉ cần Tử Khiết còn sống, nàng sẽ không buông tha cho chàng.

Thế nhưng không hiểu tại sao, khóe mắt nàng lại chợt thấy cay cay.

“Tất cả đều đã qua rồi”, nàng tự nhủ, từ đôi mắt ngấn nước của nàng có vài giọt lệ bất giác rơi xuống.

- Sức mạnh trong người ngươi là từ đâu mà có? – Giọng nói vang lên từ sau lưng khiến nàng giật mình quay lại.

- Ngươi là ai? – Thường Tận hỏi. – Là người của Thiên giới? Tại sao vẫn còn bình an đứng đây? Lẽ ra ngươi đã nên bị giam lại cùng những người khác.

- Ta là Quang Đại. – Nam nhân nọ đáp.

- Quang Đại… Cái tên này rất quen.

- Rất giống Minh Đại đúng không?

- Đúng vậy – Nàng đột nhiên nhớ ra – Ngươi và hắn có quan hệ gì?

Quang Đại cười khẩy:

- Còn có thể là gì được nữa? Ta và hắn chính là anh em.

- Anh em? Nói vậy thì… ngươi đã biết nguồn gốc sức mạnh của ta. Nếu hai người đã là anh em, thì ắt hẳn ngươi cũng không thua kém hắn. Tại sao hôm nay không ra tay đối phó với ta?

- Không cần thiết. – Quang Đại đáp.Thường Tận không hiểu được hàm ý trong câu nói của hắn nên hỏi lại:

- Tại sao lại nói vậy?

Quang Đại nhìn Thường Tận, rồi lại nhìn xa xăm. Hắn đáp:

- Ta sớm đã chẳng vừa mắt tên Thiên đế đó. Năm xưa nếu không phải vì hắn, anh trai ta cũng không phải bỏ mạng.

- Chẳng phải là hi sinh vì đại cuộc hay sao? Vì cớ gì lại trách Thiên đế?

- Ngày đó hai anh em chúng ta là Chiến thần cai quản cả một vùng trời, có ai mà không nể sợ. Ngươi nghĩ một Quỷ vương nhỏ nhoi cũng khiến anh trai ta phải dùng cả Nguyên thần để phong ấn ư?

- Ý ngươi là…

- Nếu không phải vì Thiên đế lo lắng sức mạnh của chúng ta kìm hãm thế lực của hắn thì anh trai ta đã không bị gài bẫy mà chết. Cái gì mà hi sinh vì đại cuộc? Tôn vinh tên tuổi thì có ích gì? Cuối cùng cũng bỏ xác nơi sa trường. Tất cả đều là cái bẫy do Thiên đế giăng ra.

Thường Tận cười khẩy:

- Xem ra hắn đã giở trò với khá nhiều người. Vậy… ngươi định sẽ theo phe ai? Thiên đế hay là ta?

- Ta tất nhiên chẳng theo phe ai cả. Có điều… Ta phải nhắc nhở ngươi một câu. Thiên đế vẫn còn nắm trong tay Ngũ linh thạch. Hắn có thể trở lại phản công bất cứ lúc nào. Ngươi hãy chuẩn bị tinh thần đi.

- Việc này ngươi không cần lo. Tất cả đều đã nằm trong dự tính của ta. – Thường Tận tự tin đáp.

…Giữa cuộc đại chiến, Bích Ngọc mang theo Tử Khiết xuống nhân gian trú ẩn. Thủy cung đã không còn an toàn sau khi Thường Tận đánh chiếm Thiên giới. Nàng đưa Tử Khiết vào trong một hang động sâu trong núi, dùng linh lực tạo thành một màn chắn bảo vệ cho chàng.

Nguyên thần của chàng sau khi nhận hai nhát đâm của Thường Tận thì sớm đã tiêu tán, chỉ còn lại một tiên thể vô tri vô giác. Bích Ngọc lấy dao găm, đâm một nhát vào tim mình, dùng máu ở đó nhỏ vào miệng Tử Khiết cho chàng uống, hi vọng có thể giữ gìn được thân thể không thối rữa.

Nàng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng và đau khổ. Ngày hôm nay lẽ ra là ngày vui nhất của nàng, nhưng tất cả đều hóa thành ác mộng khi Thường Tận xuất hiện. Phu quân của nàng, người mà nàng dùng cả thanh xuân để yêu thương, cho đến lúc chết cũng không ra tay với tình địch của nàng. Nỗi uất hận này, nếu nàng không rửa sạch thì cả đời này sẽ phải sống trong giằn vặt.

Nàng nhẩm chú truyền tin cho Thiên đế và Thủy thần, hi vọng một trong hai người đọc được mà đến tương cứu, dù nàng chẳng mong mỏi gì nhiều. Nàng cũng biết hai người đối phó với Thường Tận cũng có thể lành ít dữ nhiều. Lúc đó nàng chẳng nghĩ nhiều, bỏ mặc tất cả, chỉ đưa Tử Khiết đi, quả thực cũng không hợp đạo lý cho lắm.

Người ta nói rằng con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, e cũng là ý này. Trong lúc nguy khốn, người duy nhất nàng có thể nghĩ tới là Tử Khiết thay vì cha mình. Đến khi nhớ đến phụ thân mình thì cũng đã muộn, ông đã sớm bị giam trong Thiên lao, không thể thoát ra ngoài.

May mắn thay, Thiên đế đã đọc được lời nhắn của Bích Ngọc, lập tức lên núi Yên Tử hội ngộ với hai người. Ông dùng Hồng linh thạch để tụ hồn vào thể cho Tử Khiết, giúp chàng thuận lợi hồi sinh. Sau đó ông quay sang căn dặn Bích Ngọc:

- Tuy hồn đã nhập lại vào xác, nhưng thần trí vẫn chưa khôi phục, vì vậy ta cần con phải canh chừng nó, mỗi ngày đều độ khí để giúp nó sớm ngày tỉnh lại.

- Xin Phụ vương yên tâm, nhi thần đã rõ. Con nhất định sẽ đánh thức chàng ấy.

Thiên đế gật đầu an tâm:

- Thiên cung nay đã bị chiếm cứ, ngay cả Thủy cung cũng đã bị sáp nhập vào Ma giới. Ta cần phải đi làm một số chính sự. Chuyện của Tử Khiết đành trông cậy cả vào con.

- Bích Ngọc nhất định không phụ sự ủy thác của Phụ vương.

Thiên đế rời đi. Nơi ông đến chính là Quỷ giới. Ninh Tư vừa trở về nhậm chức ở đây, thay thế cho cha mình cai quản Quỷ giới. Hắn đắc ý nhìn vẻ mặt khó ưa của Ninh Tề cùng mẫu thân. Tuy Ninh Tề là con của chính thất và được Phụ vương ưu ái hơn nhưng cuối cùng người nắm quyền lại là Ninh Tư, thử hỏi Ninh Tề làm sao lại không căm tức. Mà Ninh Tề càng tức tối thì Ninh Tư lại càng hả dạ.

“Ta chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng chờ được ngày này.” – Ninh Tư thầm nghĩ, khóe miệng bất giác cong lên.

Hắn cho người tu sửa lại Tàn Sinh điện, nơi hắn đã ở từ nhỏ đến lớn, khiến cho nơi này trở thành một cung điện nguy nga tráng lệ để xứng với vị trí Quỷ Vương mà hắn đang nắm giữ. Hắn nhận Binh phù từ tay Quỷ Vương mà lòng tràn ngập sung sướng. Hắn có thể cảm nhận được rất rõ sức mạnh quyền lực đang run lên trong tay hắn.

Nắm Binh phù trong tay, hắn đi đến quân doanh, ra lệnh cho binh lính tập luyện. Tất cả đều tuân lệnh răm rắp khiến hắn rất đỗi hài lòng đến mức mất đi sự cảnh giác vốn có thường ngày.

Hắn không biết rằng Quỷ vương đã âm thầm dặn dò quân lính sau lưng hắn, để họ giả vờ làm theo mọi yêu cầu của Ninh Tư, nhưng thực chất tất cả đều là đóng kịch. Ninh Tư hóa ra cũng chỉ là một kẻ hữu danh vô thực, một con bù nhìn chính hiệu nhưng hắn đã không còn đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó. Chiến thắng đến quá bất ngờ khiến con người ta chẳng còn đủ minh mẫn để đối phó với cạm bẫy.

Quỷ Vương âm thầm gặp Thiên đế ở mật thất, trao đổi kế hoạch chiếm lại Thiên cung. Tuy ngoài mặt Quỷ Vương tỏ ra sợ chết và xin quy phục về dưới trướng Thường Tận, nhưng sau lưng hắn lại bí mật cấu kết với Thiên đế. Đội quân mà Ninh Tư đang ngày đêm bồi dưỡng, sẽ chính là vũ khí dùng để chống lại Thường Tận.

Ninh Tư ngày ngày đều viết thư thông báo tình hình ở Quỷ giới cho Thường Tận, khiến nàng rất an tâm. Trước giờ nàng chưa từng hoài nghi khả năng của Ninh Tư, vì vậy cũng chẳng có chút đề phòng nào. Điều nàng bận tâm lúc này chính là cục diện chưa ổn định ở Thiên giới, thêm nữa ở Ma giới hiện không có người giám sát, rất dễ bị giở trò.

Nàng thắt chặt an ninh ở Thiên giới, cho người canh phòng suốt ngày đêm. Thiên lao cũng được gia cố chặt chẽ để không ai có thể thoát ra. Toàn bộ tù nhân của Thiên giới đều bị giam giữ ở đó, ngoại trừ Quang Đại, vì có muốn cũng chẳng ai làm gì được hắn.

Thường Tận giao cho Dạ Khuyết canh giữ ở Thiên giới, còn bản thân thì đem theo Quang Đại trở về Ma giới để chấn chỉnh nội bộ. Nàng mang hắn theo không chỉ vì tin tưởng, mà còn để đề phòng hắn. Một kẻ mạnh như vậy nếu thả ra cho hắn tự do tự tại, không biết hắn sẽ làm nên chuyện gì. Vì vậy giữ hắn lại bên cạnh mình có vẻ là chủ kiến khôn ngoan.

Chương 47: Nội loạn

Trong thời gian Thường Tận vắng mặt, Ma giới đã trở thành một đống hổ lốn. Mà nguyên nhân dẫn đến cảnh hỗn loạn nơi đây lại là một kẻ tưởng chừng như đã không còn tồn tại: Tiết Kiên. Khi Huyết Vũ còn tại thế, Tiết Kiên chính là thuộc hạ thân tín của ông. Những tưởng hắn đã bỏ mạng trong cuộc chiến năm trăm năm trước, nhưng không hiểu vì sao hắn lại đột ngột xuất hiện trở lại, làm rối loạn lòng quân.

Hắn chính là tác giả của những câu chuyện thêu dệt về Thường Tận lan truyền trong khắp Ma giới. Mọi người đều cho rằng Thường Tận thiên vị Thiên giới nên không ra tay xử tử những tù nhân bắt được. Nàng lẽ ra phải giết bọn họ để rửa hận cho những tộc nhân Ma giới bỏ mạng trong cuộc tàn sát năm trăm năm trước, nhưng việc nàng buông tha cho họ chính là nhát dao đâm ngược lại thần dân của mình.

Toàn thể Ma giới đều cho rằng nàng làm vậy là không xứng đáng với linh hồn của những người đã khuất. Tuy vậy, vẫn có một số người lựa chọn tin tưởng Thường Tận. Bọn họ lập thành một nhóm đối lập phản bác lại ý kiến của phe phái phản loạn do Tiết Kiên đứng đầu.

Thế nhưng đồng bọn của Tiết Kiên vô cùng đông và hung hãn, so với thế lực của phe còn lại thì chính là một trời một vực. Tiết Kiên lợi dụng lòng tin của những tộc nhân kia, đề nghị giải phóng cho toàn bộ tù nhân hơn hai vạn người trong địa lao, nhằm mục đích gia tăng binh lực cho bản thân.

Trong số những người được hắn thả, còn có cả Phi Yến. Sau khi bị Tử Khiết bẻ cổ rồi tống vào địa lao, Phi Yến đã ôm hận nay lại càng thêm sâu đậm. Nàng ta thề phải khiến cho Thường Tận sống không bằng chết, chịu nỗi đau giày vò cùng cực mỗi ngày như ả ta đã phải chịu.

Tiết Kiên giúp nàng ta nắn lại đầu, vốn đã bị gãy khớp cổ trông vô cùng dị dạng. Hai người đều có dung mạo xấu xí như nhau, lại có cùng mục tiêu, nên lại càng dễ dàng trở thành cộng sự. Một kẻ làm lung lạc lòng dân, một kẻ điều binh khiển tướng.

Vì vậy Phi Yến một lòng xin được giúp sức cho Tiết Kiên hoàn thành nghiệp lớn, trở thành thủ vệ thân tín bên cạnh hắn. Nàng ta còn mạnh dạn gọi hắn là Tân Ma tôn. Những người khác được cứu ra từ địa lao thấy vậy cũng đồng loạt hô vang:

- Ma tôn vạn tuế!

Tiết Kiên cười lớn sảng khoái vang vọng cả một vùng trời. Hắn đã chờ đợi ngày này rất lâu rồi, nằm gai nếm mật, chịu đủ nỗi đau giày vò thể xác, ôm giâc mộng bá vương.

Hắn sai người tống cổ tất cả những người ủng hộ Thường Tận vào đại lao. Hai bên đánh nhau sứt đầu mẻ trán, thương vong nhiều không đếm xuể.

Khi Thường Tận trở về, đã là ngày thứ tư giữa trận chiến nội bộ khốc liệt ấy. Nàng vô cùng phẫn nộ khi chứng kiến thần dân của mình chém giết lẫn nhau. Vốn dĩ đồng lòng chống ngoại đích mới là điều họ cần làm, vậy mà lại vì tư lợi cá nhân gây nên cảnh gió tanh mưa máu.

Giữa khung cảnh chém giết điên cuồng ấy, Thường Tận xuất hiện cùng một cơn đại địa chấn, kéo theo cơn gió lớn khiến cho toàn bộ tộc nhân phải dừng việc đang làm lại, cố gắng trụ vững tại chỗ để không bị thổi bay đi mất.

Thường Tận đáp xuống một đỉnh núi, giọng nói đanh thép vang vọng cả một vùng trời:

- Ai là kẻ cầm đầu? Mau bước ra đây.

Tiết Kiên băng qua dòng người, bay đến trước mặt Thường Tận.

- Ngươi không làm tròn chức trách của một Ma tôn, đáng bị phế truất. Hôm nay ta tuyên bố, tước bỏ ngôi vị của ngươi. Từ nay không được phép bén mảng đến Ma giới một bước.

Thường Tận bật cười ha hả như vừa nghe được một câu chuyện cười:

- Một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi, lấy tư cách gì để đứng đây tước bỏ ngôi vị của ta?

- Có lẽ ngươi không biết, ta đã được toàn bộ Ma tộc tôn lên làm Tân Ma tôn, vì vậy luận về tư cách, dĩ nhiên là ta có.

- Vậy sao? – Thường Tận nhếch mép cười, đoạn quay về phía Ma tộc đứng bên dưới – Vậy các ngươi nói xem, các ngươi là toàn bộ ủng hộ hắn sao?

Những người theo phe đối lập la lớn lên:

- Không đúng! Chúng ta không hề ủng hộ tên phản tặc này.

- Ồ, ngươi nghe thấy chưa? – Thường Tận nói – Làm gì có chuyện được tôn lên làm Tân Ma tôn như ngươi nói.

Ở bên dưới bắt đầu lao xao. Những người theo phe Tiết Kiên liền hô vang:

- Tân Ma tôn vạn tuế! Đề nghị Trương Thường Tận thoái vị!
- Kẻ đứng cạnh người không phải là người của Thiên giới sao? Người định bắt tay với chúng để tiêu diệt chúng ta đúng không? – Phi Yến ở trong đám đông cũng lên tiếng gây nhiễu loạn.

- Đúng vậy! Thoái vị đi! Đồ cấu kết với ngoại tộc!

Hai bên cố gắng đấu khẩu với nhau, sau đó lại xông vào xô xát. Thường Tận đưa tay lên ra hiệu dừng lại.

- Đủ rồi, các ngươi cãi nhau thì có ích gì. Như vậy đi, nếu như Tiết Kiên hôm nay có thể đánh thắng ta, thì vị trí Ma tôn này sẽ thuộc về hắn. – Thường Tận đề nghị, kèm theo một nụ cười thật tươi.



Bên hồ nước trước cửa Thượng Môn điện, Dạ Khuyết đang nhàn nhã ngồi câu cá. Đây là thú vui tao nhã mới của hắn dạo gần đây. Cũng có lẽ hắn cảm thấy mình đã già, vì vậy nên càng thích sự yên tĩnh, mà câu cá lại là phương pháp tốt nhất để tĩnh tâm.

Đột nhiên cần câu rung lên một cái, Dạ Khuyết cảm thấy phen này chắc chắn sẽ là một con cá to. Hắn mừng rỡ nắm chặt cần câu bằng hai tay, chuẩn bị kéo lên thật mạnh thì đột nhiên có cái gì đó bám vào chân khiến hắn giật thót tim, đánh rơi cả cần câu lẫn cá vào trong nước.

Giọng cười trong trẻo phía sau vang lên bắt gặp ánh mắt như lửa của Dạ Khuyết thì chuyển thành tiếng khóc ré lên, khiến cho hắn phải hạ giọng dỗ dành:

- Bình An ngoan, đừng khóc nữa. Ta còn chưa la rầy sao đột nhiên lại như vậy?

Đứa bé vẫn chưa thôi khóc. Dạ Khuyết lại tiếp:

- Chẳng phải con đang học với Lạc tiên sao? Đã xong chưa mà lại chạy ra đây?

Đứa bé quẹt nước mũi đáp:

- Con học xong lâu rồi, đang tìm Tiên nữ tỷ tỷ nhưng không thấy đâu cả. Chị ấy đã hứa sẽ làm bánh ngọt cho con ăn.

Dạ Khuyết véo mũi Bình An:

- Ây da đứa bé này, không thể sống thiếu Thường Tận được sao? Ta nói con nghe, Tiên nữ tỷ tỷ có công chuyện cần phải đi. Con mau về phòng tắm rửa thay đồ, chiều ta sẽ làm bánh cho con ăn. Có được không?Bình An lắc đầu nguầy nguậy:

- Không, con chỉ thích ăn bánh của Tiên nữ tỷ tỷ thôi.

- Đúng thật là cứng đầu. Vậy thì đợi thêm vài ngày đi. Lần này tỷ ấy đi sẽ lâu đấy.

Bình An khẽ gật đầu, mặt buồn rười rười. Vốn tưởng lại có thể ăn bánh do Thường Tận làm nhưng lại không có cơ hội.

Đột nhiên một tên Âm binh hớt hơ hớt hải chạy vào thông báo:

- Không xong rồi, Dạ Khuyết đại nhân!

- Có chuyện gì?

- Toàn bộ tù nhân đã biến mất rồi!

- Ngươi vừa nói gì?

Dạ Khuyết hốt hoảng chạy ngay đến Thiên lao thì quả thật đã chẳng còn Tiên nhân nào bị giam giữ ở đấy. Xem ra lính gác ngục đã bị ra tay một cách thần không biết quỷ không hay, hiện trường thậm chí còn chẳng có dấu hiệu xô xát nào.

“Đành rằng bọn chúng có thể ra tay với cai ngục, nhưng bên ngoài còn nhiều lớp canh giữ như vậy, chúng đã thoát đi bằng cách nào?”, Dạ Khuyết vò đầu bứt tóc suy nghĩ, nhưng vẫn không tìm ra đáp án, “Không ngờ một người am hiểu như ta cũng có ngày hôm nay.”



Quay trở lại cuộc chiến ở Ma giới, sau khi Thường Tận tuyên bố thách đấu, Tiết Kiên liền đắc ý cười lớn. Hắn đã đợi ngày này rất lâu rồi, cũng đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Nằm gai nếm mật, khổ công tập luyện, chính là để đợi đến ngày hôm nay. Hơn nữa, hắn đã an bài cho Phi Yến sắp đặt ám khí để giúp hắn dễ dàng hạ bệ Thường Tận mà không tốn nhiều công sức.

Tiết Kiên rút từ trong người ra thanh kiếm Trường Sinh dài mười tấc, phủ đầy sát khí. Màu sắc đen trầm của chuôi kiếm phảng phất màu đỏ của máu tươi tanh nồng hôi thối. So với Thương kiếm của Thường Tận, xem ra còn nồng nặc mùi chết chóc hơn.

Trong suốt năm trăm năm này, hắn đã giết không ít người, oán khí bốc ra ngùn ngụt. Cũng đúng thôi, để có được sức mạnh ngang ngửa với Thường Tận, hắn đã trả giá không ít, thậm chí bán linh hồn cho quỷ dữ để đổi lấy vinh quang nhất thời.

Tiết Kiên xuất chiêu đầu tiên, tấn công liên tục cả hai bên tả hữu, nhưng Thường Tận có thể dễ dàng hóa giải chỉ bằng một cái lách người. Hắn lại tiếp tục xông tới, mũi kiếm sắc lẹm chực chờ đâm vào mắt nàng. Thường Tận nhẹ nhàng xoay người chín mươi độ, trực tiếp nắm lấy chuôi kiếm của hắn, dùng lực bẻ gập nó lại, đẩy về phía Tiết Kiên.

Mũi kiếm nằm trong tay hắn đột ngột chạy ngược về đâm vào cổ hắn. Máu ở cổ hắn chảy ra ròng ròng nhưng hắn lại chẳng thấy đau đớn gì. Hắn rút kiếm ra, tiếp tục nhằm hướng Thường Tận mà tiến tới. Từng chiêu thức mà Thường Tận dùng nhìn thì có vẻ vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng uy lực vô cùng lớn. Nàng chẳng cần di chuyển nhiều nhưng vẫn dễ dàng chiếm thế thượng phong.

Trái lại, Tiết Kiên càng đánh càng lộ vẻ thất thế. Mặt hắn đỏ lên như gấc, hai mắt long sòng sọc, chỉ chực ăn tươi nuốt sống Thường Tận. Kiếm của hắn chưa chạm vào Thường Tận được chút nào mà hắn đã nhận rất nhiều nhát chém từ nàng.

Tuy vậy, đối với hắn những vết thương thể xác này chẳng đáng là bao. Hắn cảm giác Thường Tận vẫn đang nhường hắn vì nãy giờ nàng chưa dùng đến bao nhiêu linh lực cả. Nếu như nàng thực sự dùng năm phần nội lực của mình, thì Tiết có thể sẽ không trụ nổi quá ba chiêu.

Tiết Kiên nháy mắt ra hiệu cho Phi Yến ở dưới. Nàng ta biết được đã đến lúc tung tuyệt chiêu. Cái nháy mắt đó không lọt qua được nhãn quang của Thường Tận. Nàng khẽ liếc Quang Đại một cái, hắn liền lập tức hiểu ý nàng.

Quang Đại rời khỏi chỗ đứng, lén bám theo Phi Yến. Nàng ta đi đến một chỗ khuất, âm thầm thi triển pháp thuật gì đó, nhìn qua có vẻ là một thứ phù chú hắc ám. Phi Yến lấy ra một chiếc vòng tay bằng hắc thạch, rồi bắt đầu niệm chú.

Bỗng chốc xung quanh mây đen kéo đến vần vũ khắp trời. Gió nổi lên và mưa bắt đầu nặng hạt. Quang Đại đứng ở bên quan sát vẫn không hiểu nàng ta định làm gì. Đột nhiên Thường Tận cảm thấy đầu óc choáng váng, quang cảnh xung quanh trở nên mờ ảo lạ thường.

Chiếc vòng trong tay nàng nhấp nháy liên tục. Thương kiếm trong tay nàng rơi xuống đánh choang một cái. Thế giới trước mặt nàng nghiêng dần rồi trở nên mờ ảo.

Chương 48: Dẹp loạn

Thường Tận ngã xuống ôm lấy đầu, vùng vẫy đau đớn. Tiết Kiên nhân cơ hội đó chạy đến toan đâm nàng một nhát thì Thương kiếm của nàng đột nhiên bay lên cản phá nhát đâm của hắn. Quang Đại lúc này mới nhận ra ý đồ của Phi Yến liền phóng thanh kiếm của mình xuống xuyên thẳng qua đầu ả.

Phi Yến chết ngay lập tức không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình. Quang Đại thu lại chiếc vòng hắc thạch trong tay ả, chạy đến cạnh Thường Tận. Hắn đỡ nàng dậy, lo lắng hỏi:

- Ngươi không sao chứ?

Thường Tận lắc đầu, trong phút chốc lấy lại thăng bằng. Nàng lướt đến bên cạnh Tiết Kiên như một cơn gió, nhẹ nhàng thì thầm vào tai hắn:

- Trò chơi đến đây là kết thúc.

Rồi dùng tay bẻ đầu hắn một cái. Thân thể của Tiết Kiên ngã gục xuống trước đôi mắt thất kinh của toàn bộ người có mặt ở đó. Nàng cầm cái đầu của Tiết Kiên trong tay, giơ cao lên trời:

- Còn có ai muốn trở thành Ma tôn nữa? Ta sẽ cho các ngươi cơ hội.

Dòng người ở bên dưới lúc nãy còn như con hổ đói thì bây giờ lại chùn bước như rắn mất đầu. Những người ủng hộ Thường Tận liền vỗ tay tán dương không ngớt:

- Đánh hay lắm!

Những kẻ phản tặc sợ hãi quỳ rạp xuống;

- Xin Ma tôn tha mạng!

- Những kẻ phản tặc này cần phải bị giết sạch! – Nhiều người kiến nghị.

Thường Tận khoát tay ra lệnh cho mọi người trật tự:

- Những người làm phản hôm nay ta sẽ không truy cứu, bởi các ngươi cũng chỉ bị người khác lợi dụng mà thôi. Nhưng có tội thì phải chịu phạt. Trong những ngày tới, ta ra lệnh cho các ngươi tu sửa lại Ma giới, khôi phục lại hiện trạng ban đầu. Vài ngày sau ta sẽ kiểm tra, nếu không làm tốt thì cổng địa lao luôn rộng mở chào đón các ngươi.

- Đa tạ Ma tôn tha mạng!

Thường Tận lệnh cho toàn bộ tộc nhân giải tán, rồi cùng Quang Đại trở về Thiên cung. Chưa về đến cổng nàng đã đột nhiên khuỵu xuống, máu từ cổ họng phun ra dữ dội. Quang Đại hốt hoảng chạy lại đỡ nàng dậy.

- Ngươi không sao chứ? Chuyện này là sao?

Thường Tận khoát tay, tỏ vẻ không sao. Nàng đáp:

- Lúc nãy khi đang giao chiến, chẳng hiểu sao chiếc vòng trên tay ta đột nhiên biến động dữ dội, như thể muốn hút cạn nguyên khí của ta. Ta đoán là do Phi Yến giở trò đúng không?

- Quả thực như vậy. À đúng rồi – Hắn rút chiếc vòng màu đen trong túi áo ra – Cái này là ta lấy được từ người ả ta. Cũng may ta kịp thời chặn ả lại, nếu không e là chuyện lớn đã xảy ra.

- Cảm ơn ngươi. Ta đoán đây là chiếc vòng của Huyết Vân. Nó với chiếc vòng của ta có lẽ là một cặp.

- Huyết Vân… là ai?

- Là em trai ta – Nàng đáp – Đệ ấy đã chết rồi. Không hiểu sao Tiết Kiên lại lấy được chiếc vòng này. Đợi ta hỏi Dạ Khuyết, có thể hắn biết ẩn tình gì đó.

Nàng chưa dứt lời thì Dạ Khuyết đã hớt hơ hớt hải từ trong chạy ra:

- Ma tôn, sao giờ này người mới trở về?

- Có chuyện gì sao?

- Có chuyện lớn rồi. – Dạ Khuyết đáp.

Ba người lập tức đến Thiên lao xem xét. Cả Thường Tận lẫn Quang Đại đều vô cùng sửng sốt.

- Hơn hai vạn tù nhân, sao có thể dễ dàng thoát được? – Thường Tận nói – Trừ khi…

- Trừ khi có nội ứng – Quang Đại tiếp lời.

Thường Tận gật đầu đồng tình:

- Đúng vậy.

Dạ Khuyết vô cùng bất ngờ:

- Toàn bộ lính canh giữ đều là người của Ma tộc, sao có thể chứa nội ứng?

- Người của Ma tộc cũng có thể bị mua chuộc. – Quang Đại đáp.- Mau giải tất cả lính canh ngục ngày hôm đó tới đây. – Thường Tận ra lệnh.

Hơn mười người canh giữ trước Thiên lao bị đưa tới trước mặt nàng. Ai nấy đều sợ hãi cầu khẩn:

- Xin Ma tôn tha tội. Chúng thần đã canh giữ rất nghiêm túc, chưa hề lơi là một phút giây nào.

- Các ngươi phát hiện ra người đã biến mất lúc nào? – Thường Tận hỏi.

- Buổi chiều người hầu mang đồ ăn vào cho họ thì mới phát hiện ra. – Một người trong đám lí nhí lên tiếng.

- Nếu vậy thì đã biến mất từ trước đó rồi. Sao các người lại có thể không nhận ra bất cứ động tĩnh nào chứ?

- Xin Ma tôn minh xét, chúng thần ở đó cả ngày lẫn đêm, không hề thấy người nào bước ra.

Thường Tận gõ gõ ngón tay trên thành ghế, đầu óc miên man suy nghĩ. Sau đó nàng lại hỏi.

- Buổi sáng có chuyện gì bất thường không?

Một kẻ trong đám dường như nhớ ra gì đó:

- Chuyện bất thường thì không có. Ngoài Dạ Khuyết đại nhân ra, buổi sáng không hề có ai đếm thăm tù nhân.

- Ngươi nói cái gì? – Dạ Khuyết bất ngờ hỏi lớn – Ta đến Thiên lao lúc nào?

- Dạ Khuyết đại nhân… chúng ta toàn bộ mười người đều nhìn thấy ngài.

- Đúng, đúng vậy. – Cả đám đồng thanh.

Thường Tận nhìn Dạ Khuyết, giọng hồ nghi hỏi:

- Ngươi đến Thiên lao làm gì?

- Ta không có! – Dạ Khuyết kiên quyết chối bỏ.

- Bọn họ đều nhìn thấy ngươi. Ngươi định giải thích sao đây?

- Ngươi đang nghi ngờ ta? Giúp bọn tiên nhân đó ta được gì chứ? – Dạ Khuyết bực bội nói.

- Sao lại không được lợi? Mục đích của ngươi chẳng phải chỉ có Hồng linh thạch thôi ư? Nay nó đã chẳng còn ở chỗ ta, làm sao ta biết được ngươi có vì tư lợi mà làm phản lại ta. – Thường Tận lạnh lùng đáp.
Dạ Khuyết tức giận chỉ tay về phía nàng:

- Ngươi… ngươi đúng là kẻ vô lương tâm. Sao có thể nói ra những lời đó? Ngươi là con gái của Minh Nguyệt, ta nếu vì muốn cứu nàng ấy mà làm hại đến ngươi thì còn mặt mũi gì gặp lại nàng ấy chứ?

Nói rồi hắn phẩy tay bước ra khỏi Thượng Môn điện, hầm hầm bỏ đi. Thường Tận ra lệnh giải mười người cai ngục xuống, tạm thời giam lỏng họ.

- Ngươi cũng lui ra đi. Ta muốn yên tĩnh. – Nàng nói với Quang Đại.

- Ta cho rằng… - Quang Đại cất lời – Tất cả bọn họ đều đang nói thật.

- Dựa vào đâu mà ngươi lại kết luận như vậy? Giữa Dạ Khuyết và lính canh, có một kẻ đang nói dối.

- Dựa vào trực giác. – Quang Đại đáp.

- Trực giác? – Thường Tận bật cười – Đó là thứ viển vông nhất mà ta từng biết. Ta đã nhiều lần dùng trực giác để hành động, để rồi bị chính trực giác đó phản bội.

- Cho ta ba ngày. Ta sẽ tìm ra được chứng cứ chứng minh trực giác của mình là đúng.

Thường Tận cười khẩy:

- Thôi được rồi. Tùy ý ngươi vậy.



Núi Yên Tử vào mùa xuân hoa ban đỏ nở rợp một góc rừng. Linh khí phủ dày đặc khắp đất trời, tạo nên một màn sương mờ mờ ảo ảo, nhìn từ xa như bức tranh sơn dầu chấm phá dịu dàng.

Bên trong một hang động nằm sâu trong vách núi, ánh nến dần được thắp lên. Hơn hai vạn người chen chúc nói chuyện rì rầm không ngớt. Bích Ngọc ngồi tựa đầu vào vách tường, tay đặt lên chiếc giường băng nơi Tử Khiết đang nằm ngủ, đột nhiên nàng đứng phắt dậy:

- Các người bớt lời đi được không? Các người không thấy phiền nhưng ta thấy rất phiền!

Toàn bộ Tiên nhân ở đó trong phút chốc liền im phăng phắc. Một người trong đám lên tiếng:

- Xin Thái tử phi thứ lỗi. Là chúng thần quá ồn ào rồi. Cũng biết rằng đây là nơi người cùng Thái tử tịnh dưỡng điều trị, nhưng ngoài nơi này ra, chúng thần cũng chẳng biết đi đâu nữa.

Bích Ngọc cảm thấy vừa rồi cũng hơi thất thố nên dịu giọng xuống:

- Thôi được rồi, các ngươi giữ trật tự chút là được.

Nàng bỏ lại tất cả mọi người, đi ra khỏi động để hít chút không khí trong lành. Tuy ngọn núi Yên Tử này chứa nhiều linh khí, nhưng so với Thiên giới vẫn không thể bì được. Một cái động bé xíu lại chứa nhiều người như vậy, không tránh khỏi có chút ngộp thở.

Vốn đã bức bối trong người, nay lại có thêm những phiền toái khác, khiến cho tâm tình của Bích Ngọc trở nên khó chịu lạ thường. Nàng một mình đứng dưới gốc một cây hoa ban, khẽ nhặt lá và cánh hoa, rồi bắt đầu xé một cách vô thức. Một cánh hoa xé thành nhiều mảnh, một cánh, rồi nhiều cánh. Không biết nàng đã vò nát bao nhiêu cánh hoa nữa, cho đến khi cha nàng cất tiếng gọi:

- Bích Ngọc, con đang làm gì ở đây?

Bích Ngọc ngẩng đầu lên, lười biếng đáp lại:

- Con cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa. Con cảm thấy đầu óc trống rỗng, vô định không mục đích. Con không biết bao giờ Tử Khiết mới tỉnh lại, cũng không biết phải làm sao để đánh thức chàng.

Thủy thần chậm rãi ngồi xuống bên cạnh nàng, mắt nhìn xa xăm:

- Cuộc sống này vốn là như vậy. Hiện giờ tuy con cảm thấy mất phương hướng, không biết mình đang tồn tại vì lý do gì. Có điều, sau này con sẽ biết như vậy là tốt nhất. Không phương hướng chính là phương hướng tốt nhất. Không tham vọng sẽ bớt khổ đau. Con chỉ cần cứ như vậy, bình thản mà sống nốt những ngày tháng còn lại, đừng dấn thân vào những ân oán thị phi giữa các giới.

- Nhưng mà phụ thân… - Bích Ngọc đáp – Lần này con muốn giúp Thiên đế trừ khử ả nữ nhân điên cuồng kia. Vì ả mà con phải sống những tháng ngày như địa ngục, nếu con cứ vậy mà bỏ qua cho ả, thì thật uổng phí cái danh phận Thái tử phi này.

Thủy thần lắc đầu:

- Những chuyện tranh đấu này, cứ để Thiên đế và chúng ta giải quyết. Con đứng ngoài cuộc là được rồi.

- Việc này con đã quyết, xin phụ thân hãy thành toàn. – Bích Ngọc kiên định trả lời.

Thủy thần lắc đầu bất lực. Đứa con gái mà ông nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, dường như chưa bao giờ quyết tâm đến vậy. E rằng ông có muốn cũng chẳng cản được.

Hoa ban đỏ tiếp tục rơi rụng, phủ đỏ cả tóc và y phục của hai người. Màu đỏ tươi của hạnh phúc hay là màu đỏ của máu?

Chương 49: Kẻ đeo mặt nạ

Ninh Tư vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Dạo gần đây tâm tình hắn có vẻ tốt. Có lẽ vì mọi chuyện trở nên thuận lợi nên hắn chẳng còn vướng bận gì mà say sưa chè chén rượu thịt. Tuy nói vậy nhưng cho dù có nhiều chuyện phiền nào đi chăng nữa thì hắn cũng vẫn có thể nhậu nhẹt quên ngày tháng.

Uống rượu xong hắn ngủ say như chết, mặc kệ những vũ công xinh đẹp đang tìm cách lấy lòng hắn, hi vọng có một tia cơ hội lọt vào mắt xanh chàng Quỷ vương kế nhiệm lãng tử phong trần này. Mỹ nữ bên cạnh hắn nhiều không đếm xuể là vậy, nhưng Ninh Tư chẳng mảy may chú ý đến bất kì người nào.

Trên đời này hắn ghét nhất, chính là bộ dạng mè nheo yểu điệu của những nữ nhân suốt ngày ăn vận lòe loẹt, trang điểm quá trớn. Ngoài Huyết Vân quá cố ra, trước giờ hắn chưa từng động lòng với ai.

Có một dạo cha hắn vì muốn ngầm theo dõi nhất cử nhất động của Ninh Tư mà âm thầm chỉ đạo một nữ nhân tìm cách tiếp cận hắn. Nữ nhân này so ra cũng thuộc dạng quốc sắc thiên hương, nhan sắc khó ai bì kịp, tưởng chừng sẽ dễ dàng mê hoặc được Ninh Tư, nhưng cuối cùng lại bị hắn dọa cho bỏ chạy mất mật.

Lúc đó phụ thân hắn ôm một bụng tức, cho rằng con trai mình quả là cao tay, trình độ cảnh giác cao thâm đến mức mỹ nhân kế cũng không làm gì được mà không hề biết rằng, kế không thành vì không hiểu rõ sở thích của đối tượng.

Hôm nay cũng không ngoại lệ. Hắn ăn uống no say liền chợp mắt một lúc, khi tỉnh dậy thì đã mười ngày trôi qua. Trong những ngày này, hắn lại nhìn thấy cố nhân, một người mà hắn vĩnh viễn không quên được. Chẳng hiểu vì sao dạo gần đây hắn lại càng nhìn thấy Huyết Vân nhiều hơn.

“Người ta nói, thường xuyên gặp người đã khuất nghĩa là bản thân cũng sắp được hội ngộ với họ. Huyết Vân, phải chăng ngươi đang trên đường đến đón ta?”, Ninh Tư thầm nghĩ.

Lúc mở mắt ra, hắn thấy đầu mình vô cùng choáng váng. Xung quanh đến một ngọn đèn cũng chả có.

“Chết tiệt!”, hắn nghĩ, “Lũ người hầu này thật lười biếng. Lại để ta phải tự đi thắp đèn rồi.”

Hắn lồm cồm bò dậy, lọ mọ trong bóng tối để tìm nến. Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng rì rầm nói chuyện bên ngoài cửa.

- Ngươi nghe nói gì chưa? Quỷ vương ra lệnh tháng sau hội ngộ với Thiên đế ở núi Yên Tử để tiến đánh Thiên cung đấy.

- Suỵt, nhỏ thôi. Ngươi không biết là chuyện này cần phải giấu Tân Quỷ Vương à?

- Sợ gì chứ? Tên này mỗi lần say bí tỉ cũng phải ngủ đến nửa tháng là ít, ta còn lạ gì. Yên tâm đi, hắn không nghe được đâu.

- Dù sao cẩn thận vẫn hơn. Thôi, không nói chuyện phiếm với ngươi nữa, yên lặng canh cửa đi.

Ninh Tư nãy giờ đã nghe được hết cuộc trò chuyện kia. Trong đầu hắn lóe lên vài tia phẫn nộ. Thì ra trước giờ hắn chỉ là một quân vương bù nhìn, bị chơi đùa trong lòng bàn tay của phụ thân mình.

“Phụ thân, người đối xử với ta chẳng khác nào một con rối, ta sẽ cho người thấy, bị rối giật ngược lại dây là như thế nào.”, Ninh Tư nghĩ, tay đã bóp nát chiếc đèn dầu trong tay từ lúc nào không hay.



Thường Tận nhận được thư báo của Ninh Tư, kể rõ tất cả những gì chàng thám thính được về kế hoạch của Thiên đế. Ngay cả việc bọn họ đang trú ẩn ở núi Yên Tử, cũng đã bị bại lộ. Thường Tận bình tĩnh xoay xoay mẩu giấy trong tay, ngọn lửa nàng biến ra từ từ thiêu rụi nó thành tro bụi. Nàng viết thư hồi âm cho Ninh Tư, nội dung chỉ vỏn vẹn: “Hãy tỏ ra như chưa biết gì.”

Nàng đứng dậy, khẽ bước ra khỏi phòng. Ngọn gió từ đâu thổi đến khiến đuôi tóc nàng tung bay như dải lụa. Nàng sải bước về phía cuối hành lang, theo thói quen tiến về Ninh Dương điện. Ở góc kia của con đường, Quang Đại đang đi về hướng Thượng Hoa điện ở bên phải. Dường như bị khuất tầm nhìn của những tán cây nên hắn không nhìn thấy nàng, cứ tiến về phía trước.

Thường Tận cũng không quan tâm lắm. Nàng vẫn đều đều bước tiếp. Đến trước cây đào ngoài hiên Ninh Dương điện, nàng ngạc nhiên khi thấy Quang Đại ngồi ở đó, tay cầm một thanh sáo trúc, say sưa thổi một bài buồn da diết. Cánh hoa đào phảng phất trong gió chạm vào khuôn mặt đẹp như tạc của hắn.

Nàng chợt khựng lại giây lát, khúc nhạc này thật quá đỗi quen thuộc, dù chưa từng nghe nó trước đây nhưng chẳng hiểu sao lại bất giác thấy đau lòng. Khúc nhạc vừa dứt, Thường Tận như sực tỉnh từ trong giấc mộng. Quang Đại cất tiếng nói trầm ấm:

- Khúc nhạc hay quá sao?

Thường Tận quay mặt đi, vội lau đi những giọt nước mắt. Đoạn nàng quay lại, một mực chối bay chối biến:

- Dở tệ. Ta chưa từng nghe khúc nhạc nào què quặt đến vậy.

Quang Đại nhếch môi mỉm cười. Thường Tận lại nói tiếp:

- À đúng rồi. Lúc nãy ta thấy ngươi đi về phía Thượng Hoa điện, sao thoắt cái đã ngồi ở đây rồi?

- Thượng Hoa điện? Cung điện của Thiên hậu sao? – Quang Đại tỏ vẻ ngạc nhiên - Ta tới đó làm gì chứ? Sáng giờ ta vẫn ngồi ở đây. Ngươi thấy đấy, ta đang bận luyện sáo.
- Không thể nào… Ta mới gặp ngươi ở ngoài kia mà…

Một tia sáng lóe lên trong đầu của hai người. Họ dường như đã nhận ra điều gì đó bất thường.

Đêm hôm đó, lệnh triệu tập được phát đi. Toàn bộ Thiên cung bị bao phủ bởi một lớp kết giới do Thường Tận tạo ra. Nội bất xuất, ngoại bất nhập là mục tiêu của nàng. Thường Tận lệnh cho toàn bộ những người đang có mặt ở Thiên cung tập trung tại Thượng Môn điện, không ai được phép vắng mặt.

Người người ùn đến đó, tranh thủ bàn tán lao xao. Thường Tận ngồi chễm chệ trên Bảo tọa, tay cầm ly rượu nhạt, mắt nhìn lơ đãng xung quanh. Bên dưới vẫn tiếp tục suy đoán mục đích của buổi họp khẩn ngày hôm nay nhưng Thường Tận dường như không có ý định tiết lộ.

Nàng vẫn ngồi đó, hai mắt vô hồn, môi đỏ khẽ nhấp chút rượu còn lại trong ly. Khi nàng trở mình ngồi ngay ngắn lại, mọi người ngay lập tức im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía nàng. Thường Tận cất giọng nói phá vỡ bầu không khí yên tĩnh:

- Rót rượu. – Nàng hờ hững nói.

Bên dưới lại thở dài. Những tưởng Thường Tận sẽ bắt đầu đi vào vấn đề nhưng không, chẳng hiểu nàng đang chờ đợi điều gì. Thường Tận tiếp tục uống rượu, ánh mắt dò xét khắp gian phòng.

- Tất cả đều có mặt ở đây chứ? Có ai còn thiếu không? Tấc Sắt, ghi tên từng người lại. – Nàng phân phó cho phó tướng hộ vệ.

- Thần tuân lệnh. – Tấc Sắt đáp.

Nàng tiếp tục đưa ly rượu trong tay lên, lắc đều và nhâm nhi từng ngụm một cách vô cùng tận hưởng. Không ai hiểu vị Ma tôn của họ đang muốn làm gì.

Bên ngoài điện, Quang Đại bắt đầu cuộc truy lùng của mình. Hắn đi vòng quanh Thiên cung, không chừa lại bất cứ ngóc ngách nào. Bước chân của hắn nhẹ tựa lông hồng, như có như không, chẳng ai có thể nhận ra hành tung của hắn.

Đó là lý do mà Dạ Khuyết không nhận ra được khi hắn tiến đến bên cạnh. Quang Đại vỗ lên vai hắn một cái. Dạ Khuyết giật mình quay sang:

- Sao ngươi đến mà không nói không rằng gì vậy? Muốn dọa chết ta à?

- Không dám. Chỉ là thói quen của ta thôi. Ngươi có rảnh không? Theo ta đi đánh cờ.

- Chẳng phải đang có cuộc họp khẩn với Ma tôn sao? – Dạ Khuyết ngờ vực hỏi.

- Ngươi cũng biết có cuộc họp đó ư? Vậy cớ gì giờ này vẫn ở đây?
Dạ Khuyết thở dài:

- Chẳng phải vì nàng ta nghi ngờ ta như một kẻ phản tặc sao? Vậy ta còn đến đó làm gì?

- Vậy được, thế thì đi đánh cờ với ta.

Hai người Dạ Khuyết cùng Quang Đại đi đến một chiếc bàn đá bên bờ hồ, khoan thai đánh cờ. Trong lúc đó, Thường Tận nhận được lời nhắn từ Quang Đại. Nàng nhắm mắt lại, nghe được lời nói của hắn.

“Dạ Khuyết đang đánh cờ cùng ta. Ngươi bắt đầu đi.”

Thường Tận đứng dậy, vươn vai một cái rồi nói:

- Các ngươi ở yên đây, ta ra ngoài một lát rồi quay lại. Bất kì ai cũng không được rời khỏi.

Nói rồi nàng bước ra khỏi Thượng Môn điện, bỏ lại đám người không hiểu sự tình gì đang diễn ra. Nàng đi đến phòng Dạ Khuyết, mạnh dạn đẩy cửa bước vào. Trong phòng tối om không một tia sáng nhưng Thường Tận có thể nhìn rõ như ban ngày.

Nàng nghe thoang thoảng có tiếng ai đó trong phòng. Thường Tận lướt đến chiếc giường rộng, cúi người xuống kéo lên một vật thể to lớn từ dưới gầm. Nàng tiện tay rút miếng giẻ lau từ miệng người đó. Hắn thở phào nhẹ nhõm:

- Ta tưởng đã sắp bỏ mạng rồi. May mà ngươi tới kịp. – Dạ Khuyết nói.

- Chuyện gì đã xảy ra? – Thường Tận hỏi.

- Ta không biết. Đang ngồi trong phòng đột nhiên có kẻ đánh lén từ phía sau, trói ta lại như heo rồi còn nhét chiếc giẻ bẩn thỉu này vào miệng ta. Hắn còn tiện tay phong bế mọi huyệt đạo trên người ta khiến ta chẳng thể làm gì.

- Ngươi có nhìn thấy mặt hắn không?

- Vì bất ngờ quá nên ta không thấy. Mà này, ngươi cởi trói cho ta trước có được không? Tiện thể giúp ta giải phong ấn.

Thường Tận chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp lôi Dạ Khuyết lướt đi như bay ra phía bờ hồ. Quang Đại vẫn đang ở đó đánh cờ cùng với… một Dạ Khuyết khác.

- Cái gì thế này? – Dạ Khuyết lắp bắp – Sao ta lại đang ngồi đánh cờ ở đó? Vậy ta là ai? Đây là đâu?

Người ngồi đối diện Quang Đại đột nhiên xoay người toan bỏ chạy nhưng đã bị Thường Tận nắm lại được. Hắn bất đắc dĩ đành phải đánh tay đôi với nàng. Thường Tận dễ dàng nắm lấy cổ tay hắn, xoay hắn một vòng trên không trung, rồi cho hắn tiếp đất bằng xương sườn. Nàng lại tiếp tục nâng hắn lên cao, trực tiếp bóp cổ hắn.

- Nói! Ngươi là ai?

Kẻ đó vùng vẫy trong tay nàng, cố gắng dùng tay gỡ ra nhưng bất thành. Mặt hắn tím lịm nhưng vẫn nở nụ cười gian ác. Hắn ngay lập tức biến hình, trong chớp mắt đã biến thành Tử Khiết. Thường Tận giật mình, vô thức nới lỏng tay.

- Ngươi… Sao ngươi lại…

- Bất ngờ lắm chứ gì – Kẻ đó nói – Dù sao chúng ta cũng đã từng là phu thê, mong nàng hãy nương tay rộng lượng.

Thường Tận bất ngờ trong giây lát nhưng ngay lập tức lấy lại cảnh giác. Nàng càng siết chặt hơn.

- Không! Ngươi không phải Tử Khiết. Không lẽ… Người hôm đó đâm ta…

- Đúng vậy – Kẻ kia đáp – Người giết ngươi hôm đó chính là ta, khiến cho ngươi vừa mất mạng vừa mất đi linh thạch. Ha ha ha! Ta nghe nói sau đó ngươi đã ra tay giết Tử Khiết? Quả là một màn kịch thú vị.

Thường Tận không thể tin vào những gì nàng vừa nghe thấy. Hóa ra bấy lâu nay nàng đã hiểu lầm Tử Khiết. Nàng như người mất hồn, thả tay cho con rối kia chạy mất. Cũng may là quanh Thiên cung đã giăng kết giới, lại có Quang Đại ở bên cạnh, tên đó liền bị bắt giam vào Thiên lao.

Chương 50: Nhập mộng hoán thực

Thường Tận vì chuyện đó mà mấy ngày tiếp theo mất ăn mất ngủ. Nàng đã nghe mọi chuyện từ con rối kia. Hắn vừa sinh ra đã không có hình dạng nhất định. Hắn có thể biến thành bất cứ thứ gì hắn muốn. Quan trọng là hắn đã giả dạng Tử Khiết, khiến cho Thường Tận một phen chết đi sống lại, thậm chí còn mang một mối hận thù với Tử Khiết.

Hắn còn giả dạng Dạ Khuyết, dễ dàng đột nhập vào Thiên lao, cứu đi tất cả tù nhân ở đó một cách thần không biết quỷ không hay. Hắn cùng với Thiên đế nội ứng ngoại hợp, cứu người đi nhẹ nhàng như nhặt một nhành hoa.

Vì nghi ngờ có kẻ giở trò nên Thường Tận đã bàn với Quang Đại để triệu tập mọi người ở Thượng Môn điện rồi ghi tên lại. Nếu như một người cùng lúc xuất hiện ở buổi họp lại cùng lúc có mặt ở nơi khác, bọn họ sẽ dễ dàng tìm ra.

Con rối kia sợ bị bại lộ nên đã động thủ với Dạ Khuyết, định bụng gây khó khăn cho Thường Tận vì nàng sẽ chỉ có thể tìm thấy một Dạ Khuyết duy nhất. Nhưng sơ hở của hắn chính là không xuất hiện tại buổi họp, nên đã dễ dàng bị vướng vào vòng tình nghi.



Núi Yên Tử về đêm vắng lặng đến nín thở. Mọi vật dường như đều chìm vào giấc ngủ sâu. Ngay cả chim chóc muôn thú cũng lặng im thin thít như muốn trả lại vẻ yên tĩnh vốn có cho núi rừng. Hơn hai vạn tiên nhân đều đã say giấc nồng, duy chỉ có một người trằn trọc không ngủ được.

Nàng hết xoay bên này lại xoay bên kia, đặt tay lên trán, duỗi thẳng tay bên người, co chân, duỗi chân,… mãi vẫn không thể chìm vào giấc ngủ. Nàng bật ngồi dậy. Xung quanh dường như chẳng ai để ý đến động tĩnh mà nàng tạo ra.

Bích Ngọc khẽ nhón chân đi ra khỏi phòng, lặng đứng dưới gốc cây hoa ban đỏ. Cái lạnh của đêm luồn vào trong kẽ áo, tạo nên một cảm giác rét run người. Nhưng Bích Ngọc chẳng màng bận tâm, nàng đang thả tâm trí lơ lưởng ở một nơi xa xăm, nàng cơ hồ nhớ lại bí thuật mà nàng học được từ mẫu thân trước đây: Thuật Nhập mộng hoán thực.

Chỉ cần nàng thành công bước vào giấc mộng của một người, nàng sẽ có cơ hội thay đổi ký ức của người đó vĩnh viễn. Thế nhưng cái giá phải trả chính là một nửa tuổi thọ của mình. Bích Ngọc thầm nghĩ, nếu có thể đổi lại trái tim của Tử Khiết, thì một nửa tuổi thọ có đáng là chi.

Huống hồ thần tiên trước giờ nếu không có chuyện gì xảy ra thì sẽ sống được bất tử. Mà một nửa của bất tử có lẽ cũng không đến nỗi quá tệ. Cùng lắm nàng sẽ chết đi sau mấy chục ngàn năm, như vậy đối với nàng là đã quá đủ.

Bích Ngọc đắn đo hồi lâu, song vẫn quyết tâm thực hiện kế hoạch. Nhân lúc không ai để ý, nàng đi đến bên giường Tử Khiết. Nàng đặt tay lên trán chàng, bắt đầu đọc chú.

Một lát sau, thân ảnh của Bích Ngọc bị hút vào trong tâm trí chàng. Thoáng chốc Bích Ngọc đã thấy mình xuất hiện ở một nơi xa lạ. Giấc mộng của Tử Khiết có đủ hỉ nộ ái ố. Hầu hết ký ức của chàng là đều về Thường Tận.

“Thật nực cười”, Bích Ngọc thầm nghĩ, “Hóa ra trong thâm tâm chàng một chút cũng không hề nghĩ đến ta. Nếu đã vậy, chàng đừng trách ta đi đến bước đường hôm nay. Những ký ức này một khi đã xóa, cho dù ta chết đi, cũng sẽ không bao giờ quay trở lại với chàng. Từ nay, Tử Khiết chàng sẽ không còn mộng tưởng đến nữ ma đầu tên Thường Tận nữa.”

Bích Ngọc chắp hai tay lại, niệm một đạo tâm pháp. Phút chốc cuồng phong kéo đến trong giấc mơ của Tử Khiết, cuốn bay đi những mảnh ký ức cả đẹp đẽ lẫn đau đớn của chàng. Mảnh ký ức duy nhất về Thường Tận mà Bích Ngọc chừa lại cho chàng, chính là giây phút Thường Tận đâm Thương kiếm xuyên qua ngực chàng.

Khoảnh khắc đau đớn đó, Bích Ngọc muốn Tử Khiết phải ghi nhớ, để chàng nghĩ rằng Thường Tận chính là kẻ thù không đội trời chung của mình. Ký ức bị xóa xong cũng chính là lúc Bích Ngọc bắt đầu thổ huyết dữ dội và bị đánh bật ra khỏi giấc mộng của Tử Khiết.

Để không làm kinh động đến giấc ngủ của những người khác, nàng ta chẳng dám la lên một tiếng nào, lẳng lặng chạy ra khỏi động, cả cơ thể đổ rạp lên đầu gối. Nàng ôm ngực cố gắng hít thở một cách khó nhọc. Nàng mỉm cười trong khi máu vẫn chảy ròng ròng nơi khóe miệng.

“Thành công rồi. Cuối cùng ta cũng có thể vĩnh viễn khiến chàng quên ả ta.”

Bích Ngọc bật ra những tiếng cười nghe như ai oán, không rõ là đang cười hay đang khóc. Trong đêm tối tịch mịch, một nữ nhân y phục trắng hòa lẫn trong màn tuyết. Hoa ban theo làn gió rơi rụng như những vệt máu nhỏ ra từ người nàng, phủ kín cả một vùng đất.



Thường Tận tỉnh dậy sau một cơn ác mộng. Chẳng hiểu sao dạo này ác mộng lại kéo đến với nàng như những ngày xưa cũ. Ác mộng triền miên khiến nàng chẳng thể nào chợp mắt. Nàng đã ở đây, trong Ninh Dương điện ba ngày nay rồi. Chưa lúc nào nàng lại nhớ Tử Khiết như bây giờ. Mà đúng hơn là nàng chưa từng thôi nghĩ về chàng.

Trước đây là nghĩ về chàng với oán niệm, còn giờ là với hối hận. Nàng cứ tưởng rằng mình vô cùng thông minh sáng suốt, nhưng đến cuối cùng vẫn làm ra những chuyện khiến bản thân không thể quay đầu. Nàng nhớ Tử Khiết nhưng người đã sớm xa vời. Nàng đã tự tay giết chết Tử Khiết, giết đi tình yêu duy nhất của đời mình.

Nàng không biết nên vui hay nên buồn. Giờ đây nàng đã có tất cả: quyền lực, địa vị, sự kính sợ của người khác, nhưng nàng đã vĩnh viễn mất đi thứ nàng trân quý nhất: tình yêu. Nàng quá tuyệt tình và quá vội vã đẩy Tử Khiết ra khỏi đời mình, nhanh đến mức chẳng còn bất kì dấu vết nào lưu lại, thứ duy nhất nàng còn lại chính là chiếc trâm ngọc bích Tử Khiết đã tặng mình.

Còn nhớ khi ấy nàng đã nói màu của nó y hệt màu mắt của chàng. Càng nhìn nàng lại càng thấy giống. Đôi mắt xanh thăm thẳm của Tử Khiết mỗi lần nhìn nàng đều chứa một vẻ si mê khó tả. Nàng Thường vênh mặt lên đắc ý mỗi khi chàng nhìn mình bằng ánh mắt đó.

Tuy vậy, những ngày đó đều đã quá xa vời. Nàng nghĩ, có lẽ giờ đây Tử Khiết đã chết. Đứa con của hai người thì không giữ được. Có lẽ giữa nàng và Tử Khiết ngay từ đầu đã định là nghiệt duyên, vốn không nên cố chấp ở bên nhau. Nếu ban đầu không gặp gỡ, có khi nào kết cục đã khác đi?
Nhân một ngày buồn, nàng lôi tất cả kỷ vật của những người đã khuất ra ngắm. Thì ra còn có thanh Trảm Phách của Thuấn Minh ở đây. Suýt nữa nàng đã quên mất sự tồn tại của thanh kiếm này. Từ ngày Thuấn Minh ra đi, nó đã luôn được nàng bảo quản cẩn thận.

“Thuấn Minh, ngươi xem. Ta đã thay ngươi thực hiện ước mơ.”, Thường Tận thủ thỉ trong khi tỉ mẩn lau chùi cho Trảm Phách.

Đột nhiên cửa phòng mở ra. Quang Đại bước vào kèm theo một câu chào:

- Ngươi đã dậy rồi ư? Hôm nay ta sẽ đưa ngươi đi ăn cái gì đó thật ngon.

Thường Tận không để ý đến hắn, vẫn tiếp tục lau kiếm. Nàng hờ hững đáp:

- Ngươi đường đường là một chiến thần được người người trọng vọng, vậy mà ngay cả chút phép tắc đơn giản cũng chẳng có. Vào phòng nữ nhân cũng không thèm gõ cửa. Ngươi thật quá làm người khác thất vọng.

Quang Đại tiến đến trước mặt nàng, cười giả lả:

- Ngươi cũng được xem là nữ nhân ư? Huống hồ ta thấy ngươi cũng chẳng có quy củ gì, tại sao ta phải giữ lễ với ngươi?

Thường Tận không đáp lại hắn, vẻ mặt tỏ ra dửng dưng.

- Sao, dỗi rồi à? – Quang Đại hỏi, vẻ mặt cười cợt.

- Ta không ăn, ngươi đi đi. – Thường Tận đáp, vẻ mặt vẫn không biến sắc.

Quang Đại định rời đi nhưng ánh mắt đột nhiên rơi vào vật trong tay nàng.

- Thứ này chẳng phải là… Trảm Phách kiếm trong truyền thuyết ư?

Thường Tận bật cười:
- Cái gì mà trong truyền thuyết? Nó chỉ là kỷ vật của một người bạn cũ mà thôi, cũng chẳng phải thứ quý giá gì.

- Nếu vậy… có thể cho ta mượn được không?

Nói đoạn Quang Đại đưa tay ra định chộp lấy nhưng Thường Tận đã nhanh chóng lùi lại.

- Nằm mơ đi! – Nàng nói – Mau rời khỏi đi, ta cần yên tĩnh.

Quang Đại bỏ cuộc, gật đầu bước ra khỏi phòng, cũng không quên đóng cửa phòng lại. Thường Tận thầm nghĩ:

“Tên này bữa nay học ai mà lại giở thói lưu manh như vậy? Thật chả ra làm sao.”

Quang Đại vẫn không thôi nghĩ về thanh kiếm Trảm Phách kia. Tuy đối với Thường Tận nó chẳng qua chỉ là một kỷ vật, nhưng Quang Đại đã được nghe về uy danh của nó. Sức mạnh của Thanh kiếm không thể xem thường được: Chém người người chết, chém tiên tiên hồn phi phách tán, mãi mãi không siêu sinh.

Quang Đại trở về phòng mình, khẽ rút thanh sáo trúc trong người ra, ngồi vắt vẻo bên cửa sổ thổi một khúc nhạc buồn. Thường Tận đứng ở trong Ninh Dương điện cũng nghe được khúc nhạc đó. Đây là lần thứ hai nó vang lên trong đầu nàng. Mỗi lần như vậy, nàng lại bất giác rơi lệ dù chẳng hiểu tại sao.

Quang Đại vừa thổi sáo vừa hồi tưởng về thời niên thiếu vô lo vô nghĩ của mình. Khi ấy hắn và anh trai mình, Minh Đại vừa được đưa lên Thiên cung làm nhiệm vụ gác cổng. Minh Đại có một niềm yêu thích đặc biệt với âm nhạc, thường hay lén tập thổi sáo vào giờ nghỉ trưa.

Sở thích đó của hắn thường bị đồng môn cười nhạo vì họ cho rằng một võ tướng thì phải có những sở thích mạnh mẽ, oai vệ hơn, chứ mấy thứ nhạc nhiếc đó thì quá là ẻo lả. Quang Đại vì nghe nhiều lời dị nghị mà cũng trở nên gắt gỏng với anh trai mình, thường xuyên khuyên ngăn hắn từ bỏ thói quen.

Minh Đại vì vậy mà đã không thổi sáo nữa. Hắn lao vào tập luyện điên cuồng. Dù vui hay buồn, dù lòng bình yên hay dậy sóng, việc duy nhất hắn làm là luyện võ. Chẳng bao lâu sau, Minh Đại trở thành cánh tay đắc lực của Thiên đế, nhờ tài năng võ nghệ cùng trí thông minh siêu phàm, hắn một bước trở thành Đại tướng quân thống lĩnh mười hai vạn Thiên binh.

Bất cứ cuộc chiến nào do Minh Đại dẫn đầu, đều đánh nhanh thắng nhanh, tốc độ như vũ bão khiến người người khiếp sợ. Thanh niên ngây thơ ngày nào đã thay da đổi thịt, trở thành một kẻ lãnh khốc vô tình, chỉ biết đến chém giết.

Quang Đại vẫn ở bên cạnh anh trai mình, chấp nhận làm một cái bóng nhỏ bé vô danh vô phận. Tuy rằng thực lực của Quang Đại cũng không thua kém Minh Đại là bao, hắn vẫn không được nhiều người chú ý và cất nhắc.

Quang Đại dường như không mấy hài lòng về sự thay đổi của anh trai mình. Dẫu vậy, hắn vẫn không hề ôm lòng ganh ghét hay đố kỵ. Chỉ là hắn cảm thấy thanh niên ngây ngô ngày ấy vẫn tốt hơn. Có lần hắn nói với Minh Đại:

- Huynh dường như đã thay đổi quá nhanh.

- Sao vậy? Có gì không tốt ư? – Minh Đại đáp.

Quang Đại lắc đầu:

- Chỉ là… huynh bây giờ thật sự khiến người ta quan ngại.

- Quan ngại điều gì?

- Đệ cũng không biết nữa. Chỉ là cảm thấy… nội tâm huynh đã trở nên quá chai sạn…

Minh Đại bật cười ha hả:

- Thật nực cười! Trước đây chẳng phải đệ vẫn luôn muốn ta trở nên như thế này sao? Bây giờ lại nói ta chai sạn. Miệng lưỡi thiên hạ thật là lắt léo, ta chẳng biết làm sao mới có thể vừa lòng các người!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau