TÁI SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tái sinh - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Thời cơ

Thường Tận ngồi trên chính điện, tì tay vào cằm, mắt nhìn lơ đãng về phía xa, trông có vẻ như đang nhập tâm suy nghĩ gì đó. Tử Khiết từ ngoài bước tới, đi cạnh bên là Dạ Khuyết.

- Đã lâu không gặp. – Thường Tận chuyển ánh nhìn về phía Dạ Khuyết, chủ động bắt chuyện.

Dạ Khuyết chắp tay cúi đầu hành lễ.

- Bái kiến Ma tôn.

- Miễn lễ.- Thường Tận vẫy tay ra hiệu – Nói đi, ngươi muốn được ban thưởng gì?

Dạ Khuyết đứng thẳng dậy, bắt đầu đi thẳng vào vấn đề:

- Chẳng giấu gì Ma tôn, lần này ta tới đây để xin người một ân huệ, cũng là để trao cho người một ân huệ.

Thường Tận một chân gác lên ghế, chậm rãi tì khuỷu tay lên đầu gối rồi hỏi ngược lại Dạ Khuyết:

- Ân huệ mà ngươi muốn dâng cho ta… chính là thuốc giải của Phật tố sao?

- Không phải.

Thường Tận nhếch mày, tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Vậy thì là thứ gì chứ?

- Thuốc giải chỉ cốt để cứu người. Vì chỉ có khi người tỉnh dậy, mới có thể trao cho ta một ân huệ, mà ân huệ đó, cũng chính là để giúp bản thân người.

- Có gì cứ nói thẳng.

Dạ Khuyết lấy trong vạt áo ra một chiếc hộp thủy tinh nhỏ:

- Trong này… là nguyên thần của mẫu thân người.

- Ngươi nói cái gì? – Thường Tận nheo mắt, mi tâm chau lại.

- Ta và Minh Nguyệt trước kia từng có một mối giao tình. Sau khi nàng ấy chết, ta đã thu thập nguyên thần của nàng ấy, đựng trong chiếc lọ thủy tinh này. Ta cũng đã tìm được một thân thể hoàn thiện, có thể giúp nàng ấy hồi sinh, chỉ cần…

- Chỉ cần có Hồng linh thạch của ta? – Thường Tận nói.

- Đúng vậy – Dạ Khuyết đáp – Chỉ cần người dùng sức mạnh hồng linh thạch để đưa nguyên thần vào nhập thể, Minh Nguyệt sẽ có cơ hội sống lại.

Thường Tận có nằm mơ cũng không thể ngờ được, có một ngày nàng sẽ có cơ hội hồi sinh mẫu thân mình. Tuy rằng cơ hội đã gần kề trước mắt, nàng vẫn không thể vội vàng quyết định. Quả thực trong lòng Thường Tận có chút đắn đo. Bởi lẽ nàng không biết động cơ thực sự của Dạ Khuyết là gì.

- Để thu thập nguyên thần này… xem ra ngươi đã tốn không ít tâm sức. Huống hồ… muốn nuôi dưỡng nó cũng cần phải dùng chính máu tim của ngươi.

- Ta và nàng ấy từng có ân tình… vì vậy nên chút tâm sức này cũng chẳng đáng là bao.

- Thôi được – Thường Tận nhanh chóng đồng ý, mặc dù vẫn có chút khúc mắc trong lòng – Cứ quyết định vậy đi. Ngày mai ngươi mang thân thể đến đây, chúng ta sẽ cùng thi pháp.

- Tuân lệnh.



Dạ Khuyết đi rồi, Thường Tận càng trở nên thâm trầm hơn. Nàng im lặng chẳng nói gì, cứ nhìn về xa xăm. Tử Khiết tiến lại gần, khẽ vuốt tóc nàng và hỏi:

- Nàng đang nghĩ gì vậy? Cảm thấy có gì không ổn ư.

Thường Tận hướng ánh mắt về phía chàng, nhẹ nhàng đáp:

- Quả thật như vậy. Ta cảm thấy tên Dạ Khuyết này có gì đó đáng ngờ.

- Sao lại nghĩ vậy?

- Cho dù là ân tình gì đi nữa, cũng có đáng hi sinh nhiều như vậy vì một người đã chết hay không?

Tử Khiết khẽ mỉm cười, tay ngừng nghịch tóc Thường Tận. Chàng nói:- Nếu như… ta nói là nếu như… mặc dù ta không thích cái nếu như này lắm… nếu có một cách để cứu sống Thuấn Minh, nàng có nguyện ý làm không?

- Ta… - Thường Tận chợt khựng lại.

Quả thật nếu có thể cứu Thuấn Minh, nàng sẽ không tiếc bất cứ giá nào. Một người đã vì nàng mà không màng tính mạng, thì một chút hi sinh cũng chẳng thấm vào đâu. Vậy nên nếu thực sự giữa Dạ Khuyết và mẹ nàng có mối ân tình gì đó đủ sâu nặng, hắn cũng có thể thực lòng muốn bà hồi sinh.

Nhưng nếu lỡ như Dạ Khuyết chỉ đang lợi dụng nàng thì phải làm thế nào? Nếu như tất cả chỉ là một cái bẫy? Hồi sinh một người, nàng phải mở lồng ngực, rút ngũ linh thạch ra, sau đó tách Hồng linh thạch ra khỏi những linh thạch còn lại, rồi mới truyền linh lực từ Hồng linh thạch sang nguyên thần để nhập nó vào xác.

Đây cũng là lúc mà vật chủ của ngũ linh thạch yếu đuối nhất. Nếu có người ý đồ muốn đoạt ngũ linh thạch, thì không có cơ hội nào tốt hơn. Vì vậy mà Thường Tận mới có chút lưỡng lự trước khi đồng ý đề nghị của Dạ Khuyết, dù bản thân rất muốn cứu mẹ mình.

Nàng nói với Tử Khiết:

- Ngày mai khi ta thi pháp, cần chàng bảo vệ tuyệt đối, không được xảy ra sai sót gì. Chàng cũng đi thông báo với Ninh Tư giúp ta. Dù sao có nhiều người cũng tốt hơn.

- Ừm, ta biết rồi.



Trên Thiên giới ngay lúc này, Thiên đế đang bày tiệc khoản đãi quân thần từ khắp ngũ giới tụ họp. Ai nấy đều tò mò không biết là bữa tiệc này được tổ chức với mục đích gì. Họ đơn giản chỉ nhận được một cái thiếp mời, gói trong giấy cói, và đính một chiếc lông vũ màu trắng tinh khôi.

Mở thiếp mời ra, họ chỉ nhìn thấy vỏn vẹn một dòng chữ:

“Giờ Thiên Cang ngày rằm tháng tới, tại Quỳ Hoa điện, quần thần tề tựu, đại sự thông cáo.”

Sau khi mọi người tập hợp đông đủ rồi, Thiên đế cùng Thiên hậu tiến vào điện, bước lên bảo tọa. Thiên đế ban ngồi cho mọi người, rồi ôn tồn nói:

- Hôm nay mời các người tới đây, là để báo một chuyện mừng. Con gái của Thủy thần, Trịnh Bích Ngọc và con trai của ta, Hoa Tử Khiết sẽ thành thân với nhau. Hôm nay chính là lễ đính hôn của hai người.

- Chúc mừng Thiên đế. – Quần thần đồng thanh.

Tuy có chút hơi đột ngột, nhưng chúng thần tiên vẫn hiểu được nguyên nhân sâu xa trong chuyện này. Thiên đế chẳng qua chỉ là muốn tăng cường thế lực. Mà gần đây, Thủy thần cũng khá được lòng dân, lại có thêm nhiều chiến công hiển hách, nên Thiên đế muốn lôi kéo ông ta về phía mình, cũng là chuyện dễ hiểu.

Hơn nữa, bữa tiệc này lại thiếu vắng đi một nhân vật quan trọng, đó là Tử Khiết, duy chỉ Bích Ngọc có mặt, khiến người ta không khỏi dị nghị. Nếu hai người là lưỡng tình tương duyệt, thì cớ sao thái tử lại không xuất hiện trong bữa tiệc định thân của mình. Vì vậy nên họ càng chắc chắn rằng hôn ước này chỉ là một vụ giao dịch.

Thực chất trong toàn ngũ giới này, không ai thực sự biết tung tích của thái tử Thiên tộc nơi đâu. Trong khi đó, Tử Khiết lại không hay biết gì về kế hoạch tiếp theo của phụ vương mình. Ngay cả việc hệ trong như định thân, chàng cũng không được thông báo.
Điều đó cũng chẳng có gì khó hiểu, kể từ khi Tử Khiết chống lại mệnh lệnh của Thiên đế, ra tay cứu Thường Tận từ cơn đại hồng thủy, Thiên đế đã chẳng còn nói cho chàng biết bất cứ điều gì trong kế hoạch của mình nữa.

Sau khi tiệc tàn, tất cả mọi người đều rời đi hết, duy chỉ có Thủy thần lưu lại. Ông ta cùng với Thiên đế bàn chuyện cơ mật, ngay cả Thiên hậu cũng chẳng được tham dự.

- Ngươi nói tin đó có xác thực không? – Thiên đế hỏi.

- Thần đã kiểm chứng lại rồi, đích thực là như vậy. Ngày mai Thường Tận sẽ thi pháp hồi sinh mạng sống cho mẫu thân ả. Lúc đó nàng ta sẽ trở nên vô cùng yếu đuối. Nhân cơ hội này, chúng ta hoán đổi thái tử, để cho con rối mà thần tạo ra trà trộn vào ở bên cạnh Thường Tận, chờ đúng thời cơ liền ra tay động thủ.

Thiên đế gật gù:

- Kế hoạch rất hoàn hảo. Nhưng… ngươi định làm thế nào để hoán đổi Tử Khiết?

- Cái này… thì cần phải có người giúp rồi.

- Sao cơ? Ta cũng cần phải ra tay?

- Đúng vậy. Thái tử Tử Khiết dù sao cũng thân thủ bất phàm, huống hồ thân phận tôn quý, chúng ta không dám làm liều. Chỉ xin Thiên đế xuống Ma giới một chuyến, lén đem người đi. Sau đó, con rối của thần với diện mạo y hệt thái tử sẽ được đưa vào Ma thực điện, nhằm đánh lừa Thường Tận. Chỉ có điều… việc này cần phải làm ngay hôm nay, không được chậm trễ.

Thiên đế đập mạnh tay lên ghế, tỏ vẻ tức giận:

- Hừm, chuyện quan trọng thế này mà bây giờ mới nói với ta? Được rồi, nếu vậy ta sẽ lập tức đi bây giờ.

Nói rồi Thiên đế biến thân đi mất, phi hành một chuyến đến Ma giới. Ông cố ý xuất hiện trước mặt Tử Khiết lúc không có ai bên cạnh. Vừa nhìn thấy ông, Tử Khiết vội vàng đuổi theo. Đến nơi không có người qua lại, chàng gọi to:

- Phụ thân! Sao người lại đến đây?

Thiên đế đứng lại, chắp tay sau lưng rồi khoan thai nói:

- Ta đến là có việc cần nói với con.

Tử Khiết từ từ tiến lại gần:

- Nếu như người định gây khó khăn cho Thường Tận thì con quyết sẽ…

Chưa đợi chàng nói hết câu, Thiên đế đã phẩy tay một cái khiến chàng ngất xỉu tại chỗ. Sau đó chàng bị đưa về Thiên cung, giam giữ trong Ninh Dương điện, bố trí mười lớp quân tinh nhuệ canh phòng.

Đồng thời, Thủy thần đã chuẩn bị một con rối hoàn hảo, có dáng vẻ y hệt thái tử, để thay thế vị trí của chàng. Con rối trở về Ma thực điện, ở bên cạnh Thường Tận như mọi ngày.

Vừa về đến cửa, Thường Tận đã vui vẻ chạy đến báo tin:

- Tử Khiết, ta có chuyện vui muốn nói cho chàng biết.

- Là chuyện gì?

- Ta đã có thai rồi! – Thường Tận hào hứng kể - Lúc nãy Dạ Khuyết bắt mạch cho ta, nói đã có thai được hai tuần rồi.

- Vậy sao? Tốt quá rồi. – Con rối tỏ vẻ vui mừng gượng gạo – Nếu vậy thì ngày mai lúc thi pháp phải cẩn thận một chút.

- Ta biết rồi! – Thường Tận sà đến ôm chặt lấy Tử Khiết – Ta nhất định sẽ cẩn thận. Có chàng ở bên cạnh bảo vệ, ta chẳng lo gì nữa.

Con rối dang tay ôm lại nàng, ánh mắt tỏa ra đầy sát khí. Thường Tận nằm gọn trong vòng tay hắn, khóe mắt cong lên đầy rạng rỡ. Nàng không hề hay biết những hiểm nguy đang gần kề.

Trong khi đó, tại Ninh Dương điện, Tử Khiết đã tỉnh lại và liên tục tìm cách thoát ra ngoài. Mặc cho chàng gào thét khản cả họng, những binh lính bên ngoài cũng mặc kệ. Họ đã được giao nhiệm vụ phải giữ chân chàng trong điện bằng mọi giá.

Tử Khiết thậm chí còn chẳng ra nổi bên ngoài để đối đầu với đám thiên binh. Chỉ riêng kết giới mà Thiên đế giăng trước cửa phòng đã làm khó chàng rồi. Tử Khiết vận hết chín mươi phần trăm công lực mà vẫn chưa phá được.

Nhiều giờ trôi qua, mồ hôi rơi lã chã trên gương mặt mặt chàng, thấm ướt hết cả y phục, vậy nhưng lớp kết giới kia một chút cũng không suy chuyển. Thậm chí cơ thể chàng cũng sắp không chịu được nữa. Từ trong lồng ngực chàng, một luồng chất lỏng đỏ tươi mặn chát trào ngược ra miệng.

Tử Khiết ho một cái thật mạnh rồi ôm ngực, cảm giác đau nhói lan khắp cơ thể chàng. Thế nhưng chàng vẫn chưa bỏ cuộc. Tử Khiết lau vết máu ở miệng rồi tiếp tục vận công. Bên trong phòng chẳng mấy chốc đã loạn như vừa trải qua một cơn bão, nhưng kết giới vẫn không hề có dấu hiệu xước xát gì.

Chương 42: Giấc mộng hóa tro tàn

Sáng hôm sau, Thường Tận thức dậy từ rất sớm. Có lẽ sự kiện trọng đại hôm nay khiến nàng bồi hồi mà không ngủ thêm được. Nếu như thành công, nàng có thể trùng phùng với mẫu thân của mình. Vậy có nghĩa là nàng sẽ có được một gia đình trọn vẹn mà nàng hằng ao ước.

“Đợi bé con này sinh ra nữa, là cả gia đình ta sẽ được đoàn tụ rồi”, nàng tự nhủ.

Thường Tận chải đầu, buộc tóc gọn gàng rồi khoác chiếc áo bào màu đen thêu hoa bằng chỉ bạc. Khi nàng đẩy cửa bước ra, hàng vạn bông hoa xuyến chi đồng loạt nở rộ khoe sắc. Nàng đi đến chính điện, nơi đó Dạ Khuyết đã đợi sẵn cùng với thi thể của Tuyết Cơ trong quan tài băng lạnh lẽo.

Nàng bước vào trong, ngạc nhiên khi nhìn thấy dung nhan của nữ nhân đang nằm đó.

- Sao lại là nàng ta? – Nàng nắm chặt hai tay thành nắm đấm, lời nói phát ra từ kẽ răng.

- Ta biết ngươi có thù với Tuyết Cơ – Dạ Khuyết phân giải – nhưng mà… người dù sao cũng đã chết rồi. Chúng ta chỉ mượn tạm thân xác để đưa mẹ ngươi trở về thôi.

- Không được. – Thường Tận đáp, giọng vô cùng dứt khoát – Ta hận nàng ta thấu xương, sao có thể chấp nhận nhìn mẹ ta trong bộ dạng đó?

- Đây là cách duy nhất rồi…

- Tìm thân xác khác. – Thường Tận ngắt lời – Ngươi tìm thân xác khác rồi chúng ta nói chuyện tiếp.

Nàng toan quay đầu rời đi thì Dạ Khuyết nói với lại:

- Vậy ngươi muốn chờ đến bao giờ? Hàng ngàn hàng vạn năm sau? Ngươi nghĩ có thể dễ dàng tìm được một thi thể của người chết còn nguyên vẹn như thế này sao? Huống hồ còn là tiên thể nữa, ngươi đi đâu để tìm? Chẳng lẽ ngươi không muốn nhìn mẹ mình sống lại?

Thường Tận nhắm nghiền mắt, thở một hơi dài. Mi tâm nàng chau lại thêm bội phần. Nàng rốt cuộc phải làm sao mới tốt? Nàng dĩ nhiên muốn cứu mẹ mình, nhưng thù hận với Tuyết Cơ nàng không bao giờ quên được.

Thù giết cha, thù diệt môn ngày ngày vẫn hiển hiện ngay trước mắt. Nàng nếu lợi dụng thân xác của Tuyết Cơ cũng đồng nghĩa với việc phải chịu sự giày vò mỗi ngày. Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt ấy, toàn bộ sát khí trong cơ thể nàng lại dâng trào dữ dội.

Dạ Khuyết chạy đến trước mặt Thường Tận, cố gắng khuyên giải nàng suy nghĩ lại. Thường Tận vẫn do dự chưa quyết thì con rối Tử Khiết bước vào. Hắn tiện miệng hỏi:

- Có chuyện gì vậy? Vẫn chưa bắt đầu sao?

- Thân thể mà Dạ Khuyết định dùng là kẻ thù của ta. – Thường Tận đáp.

- Ồ, vậy sao? Ta thấy có vấn đề gì đâu?

Thường Tận ngạc nhiên nhìn hắn:

- Chàng nói gì vậy? Chẳng lẽ chàng không hiểu… để mẹ của mình nhập vào thân xác của kẻ thù khó chịu đến mức nào?

Tử Khiết nắm lấy hai vai Thường Tận, đồng thời nhìn thẳng vào mắt nàng:

- Thường Tận à, nàng muốn cứu mẫu thân mình chứ?

- Ta tất nhiên là muốn, nhưng…

- Vậy thì được rồi. Bắt đầu thôi.

Ánh mắt nghiêm nghị của Tử Khiết khoáy sâu vào mắt nàng, ánh mắt duy nhất khiến nàng không kiềm được mà mủi lòng.

- Thôi được rồi – Nàng thỏa hiệp – Nhưng Ninh Tư đâu rồi? Sao giờ này vẫn chưa có mặt?- Ta đã thông báo cho hắn rồi, rất nhanh sẽ đến thôi. Yên tâm, trong lúc đó ta sẽ bảo vệ nàng.

Thường Tận gật đầu:

- Ừm, vậy chúng ta bắt đầu thôi.

Thường Tận đến bên cạnh quan tài, nhânj lấy chiếc hộp thủy tinh chứa nguyên thần từ tay Dạ Khuyết. Thường Tận từ từ nhắm mắt lại, vận công rút ngũ linh thạch từ lồng ngực ra, tách lấy Hồng linh thạch, truyền Hồng linh khí vào chiếc hộp.

Trong lúc đó, Ninh Tư được hạ nhân tới báo có phản quân ở thành phía đông. Hắn vội vã rời điện, đem theo một trăm quân tinh nhuệ. Ngoài thành không biết ở đâu kéo đến bao nhiêu là cô hồn dã quỷ, đập phá, tàn sát những linh hồn vô tội.

Ninh Tư xuất hiện như cơn gió, cầm Thần Tịch xông vào chém từng người, nhát cắt ngọt lịm chặt bay đầu của những kẻ phản loạn. Chàng ra hiệu cho đội quân tinh nhuệ của mình tiến lên, giáp chiến với kẻ địch.

Tuy trông có vẻ dễ dàng nhưng đám phản tặc đó lại khó đối phó hơn Ninh Tư tưởng. Giết một kẻ, hắn lại hồi sinh thành hai kẻ khác. Cứ như vậy, binh lực của chúng liên tục tăng lên theo cấp số nhân. Chẳng mấy chốc, đội quân một trăm người của Ninh Tư bị áp đảo bởi kẻ địch.

Cứ tình hình này, chẳng mấy chốc cả đoàn sẽ kiệt sức mà chết. Ninh Tư sai thủ vệ thân tín bên cạnh mình lập tức trở về cầu cứu Ma tôn. Tên thuộc hạ đó tuân mệnh, vừa chống trả vừa rút lui, bỏ chạy về Ma điện.

Hắn chưa kịp vào cổng đã bị ai đó dùng linh lực một phát đánh chết, còn chưa hiểu ra chuyện gì thì đã tan biến thành cát bụi trôi vào hư không. Bên trong chính điện, Thường Tận vẫn đang tập trung vận khí. Đã mười giờ trôi qua, cơ thể nàng cũng trở nên yếu dần.

Sử dụng ngũ linh thạch dù sao cũng phải vận sức hơn bình thường, nên cơ thể suy nhược là điều không tránh khỏi. Huống hồ, nhiều ngày qua nàng bị hạ độc, nội tạng cũng đã bị thoái hóa ít nhiều. Nàng càng vận sức, cơ thể càng trở nên yếu hơn.

Trong suốt quá trình, Dạ Khuyết ở bên cạnh yên lặng quan sát, còn con rối Tử Khiết thì đi qua đi lại trong phòng, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Thứ mà hắn đang đợi, chính là thời cơ.

Khi Thường Tận phụt ra máu tươi, hắn vừa kịp nhận ra, đây chính là lúc hành động. Trong khi Dạ Khuyết hoảng hốt dùng linh lực trợ giúp cho nàng, thì Tử Khiết đã vòng ra sau lưng Thường Tận, một nhát thật gọn xuyên mũi kiếm Xạ Ngọc qua bụng nàng.

Thường Tận mở to hai mắt, kêu lên đau đớn. Dạ Khuyết cũng vô cùng sửng sốt, nhất thời không hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Thường Tận đánh rơi ngũ linh thạch xuống đất, ôm lấy bụng mình rồi từ từ quay lại.

Con rối Tử Khiết đang đứng ở đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng. Không chút do dự, hắn giáng thêm một chưởng vào ngực nàng khiến Thường Tận ngã ra dưới sàn đá lạnh lẽo.
Dạ Khuyết tức giận xông lên đánh nhau với Tử Khiết nhưng con rối này lại may mắn tránh được chiêu đầu. Tuy vậy, hắn không dễ gì cản phá được những chiêu tấn công bằng tay không của Dạ Khuyết. So về võ công, hắn vẫn còn kém Dạ Khuyết khá xa.

Thế nhưng không hiểu tại sao, chỉ sau mười chiêu, Dạ Khuyết bỗng cảm thấy tay chân mềm nhũn, không chút sức lực.

“Không hay rồi, ta đã bị trúng độc.”, Dạ Khuyết thầm nghĩ.

Con rối Tử Khiết nhếch mép cười. Độc mà hắn hạ cuối cùng đã có tác dụng. Hắn mặc kệ Dạ Khuyết ở đó, tiến đến chỗ Thường Tận, rút mũi kiếm từ bụng nàng ra.

- Tại sao? – Thường Tận đau đớn hỏi – Chàng có thể không cần ta, nhưng còn con chúng ta…

- Cả hai ta đều không cần! – Con rối Tử Khiết lạnh lùng buông lời.

Đồng thời hắn hạ kiếm xuống, đâm thêm một nhát vào ngực trái Thường Tận. Thường Tận đau khổ khóc cạn nước mắt, mặc cho máu tươi từ hai vết thương trên cơ thể trào ra như suối. Tử Khiết lại rút kiếm ra, nhắm thẳng nhân trung nàng hạ một kiếm xuống.

Nhưng kiếm chưa kịp chạm đầu thì Thường Tận đã nhanh chóng xoay người sang một bên. Nàng dùng hết sức bình sinh bật người đứng dậy, dùng chân đạp cho con rối Tử Khiết một cái ngã nhào ra sau. Nàng quay quay lại chỗ ngũ linh thạch bị rơi, cố gắng thu hồi.

Lúc này, con rối Tử Khiết nhanh tay cướp đi cả năm viên linh thạch, rồi dịch chuyển tức thời thoát khỏi Ma điện. Thường Tận sức cùng lực kiệt đã không thể ngăn cản được hắn. Nàng ngã khuỵu xuống đất, ngất đi không biết gì nữa.

Máu từ chân nàng chảy ra, mang theo sinh mạng của đứa bé chưa kịp chào đời. Nguyên thần của mẹ nàng vốn chưa kịp nhập thể cũng dần dần tan biến. Trước khi hoàn toàn biến mất, nguyên thần của Minh Nguyệt cố gắng nhập vào trong giấc mơ của Thường Tận, mong muốn gặp nàng lần cuối.

Thường Tận mơ mơ hồ hồ nhìn thấy bản thân nằm trên một chiếc thuyền hoa, trôi dạt giữa sông. Mẹ nàng đột nhiên xuất hiện ngay trên thuyền, dịu dàng dùng tay áo lau nước mắt cho nàng.

- Thường Tận đừng khóc, ngoan, sau này phải tự chăm sóc cho bản thân mình.

Nước mắt nàng càng rơi ra nhiều hơn:

- Không cứu được mẹ, là lỗi của con.

Minh Nguyệt vuốt tóc nàng:

- Ta đã sống cả một đời rồi, không hề hối tiếc. Ta chỉ lo… sau này không ai chăm sóc con. Hứa với ta, phải thật kiên trì lên. Chỉ cần còn sống, là còn hi vọng. Từ bỏ hận thù, sống cho bản thân.

Sau đó Trần Minh Nguyệt tan biến vào hư không. Thường Tận đưa cánh tay phải lên, cố gắng bắt lấy nhân ảnh người, nhưng nhận lại chỉ là những hạt bụi đang dần biến mất. Nàng bật khóc nức nở. Lần đầu sau hơn năm trăm năm tồn tại trên cõi đời này, nàng khóc nhiều đến như vậy.

Cảm giác mất đi tất cả lại ùa về trong tâm trí nàng. Nàng tưởng rằng bản thân cuối cùng đã có thể nhận được một cái kết viên mãn: ở bên phu quân mình, sinh một đứa bé con, cùng với mẫu thân mình sống cuộc đời bình bình an an mãi mãi.

Thế nhưng ông trời không buông tha cho nàng. Ngay cả người nàng tin tưởng nhất, yêu thương nhất cũng phản bội nàng. Từ trước đến nay, không lẽ những lời chàng nói chỉ toàn là giả dối? Ngay cả giọt máu của hai người mà chàng cũng nhẫn tâm hạ sát.

Nàng bỗng chốc lại trở lại làm Thường Tận cô độc một thân một mình trên thế giới này. Sự tồn tại của nàng, rốt cuộc còn có ý nghĩa gì đây?

Thường Tận yếu ớt tỉnh dậy. Xung quanh nàng phủ toàn một màu đen tối. Nàng cảm thấy toàn cơ thể đau rát. Nàng mất máu rất nhiều, nội tạng cũng bị hủy hoại gần hết. Ngũ linh thạch mất đi rồi, nàng cũng chẳng cầm cự được bao lâu nữa.

Thường Tận thều thào gọi tên người duy nhất nàng có thể nương tựa lúc này: “Ninh Tư”

Từ giữa chiến trường, Ninh Tư bị bao vây bởi một vòng dày đặc kẻ địch. Toàn bộ đội quân tinh nhuệ một trăm người của hắn đã chết sạch. Một mình hắn thân cô thế cô đối chọi với năm ngàn quân địch vẫn không ngừng tăng lên theo cấp số nhân.

Chương 43: Tái sinh

“Ninh Tư ta không lẽ lại bỏ mạng tại đây?”, Hắn nghĩ, “Tại sao giờ này mà Ma tôn vẫn chưa tới ứng viện?”

Hắn không hề hay biết Thường Tận cũng đang gặp nạn ngay lúc đó. Hắn chật vật giành giật sự sống cho bản thân nhưng mọi nỗ lực đều vô dụng. Khi tất cả mọi hi vọng đều sụp đổ thì đột nhiên đội quân hàng vạn người của kẻ địch bỗng dưng ngưng chiến đấu, dường như nhận lệnh từ ai đó liền rút đi trong chớp mắt.

Ninh Tư quỳ rạp xuống đất thở dốc. Những vết chém trên người hắn nhuốm đỏ cả y phục. Ninh Tư cười nhạt:

“Không lẽ Ninh Tư ta lại chết trong bộ dạng xấu xí thê thảm như thế này. Không được, dù sao cũng phải trở về rồi mới chết. Ít nhất cũng còn có người nhặt xác.”

Nghĩ vậy, Ninh Tư cố vắt chút sức tàn lết về Ma điện. Vừa bước vào trong, hắn vô cùng kinh hãi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

“Hóa ra đám cô hồn kia chỉ là kế dương đông kích tây hòng lừa ta đi chỗ khác.”

Hắn đỡ Thường Tận dậy, nhưng nàng chỉ còn một cái xác khô. Máu của nàng chảy lênh láng khắp sàn, còn cơ thể thì lạnh ngắt chẳng còn sức sống. Nàng bị đâm hai nhát, trong đó có một nhát thẳng vào tim.

Nhìn thấy Dạ Khuyết phía bên kia vẫn còn thở, hắn liền đặt nàng xuống, chạy đến giải độc cho ông ta. Sau khi Dạ Khuyết tỉnh dậy đã kể hết mọi sự tình cho Ninh Tư. Cả hai cùng bi thống thở dài.

- Tất cả là lỗi của ta. Nếu không phải ta kiên quyết muốn Ma tôn cứu sống Minh Nguyệt thì đã không ra nông nỗi này. – Dạ Khuyết đau khổ tự dằn vặt mình.

- Không – Ninh Tư đáp – Là lỗi của ta. Ngay từ đầu ta đã nên ở lại đây để bảo vệ cho Thường Tận. Bây giờ xem ra đã chẳng còn cách cứu vãn.

- Khoan đã… - Dạ Khuyết dường như nhận ra điều gì đó.

- Chuyện gì vậy?

- Ta nhớ rằng trong người Thường Tận có một nguồn sức mạnh bị phong ấn đối kháng với Ngũ linh thạch. Nay ngũ linh thạch đã bị đoạt mất, nhưng chắc chắn nguồn linh lực kia vẫn còn trong cơ thể.

- Vậy thì sao chứ? Người cũng đã chết rồi.

- Biết đâu nguồn sức mạnh kia có thể cứu sống nàng ta?

Ninh Tư cười khẩy:

- Ngươi đùa ta sao? Linh lực còn có khả năng giúp người tự hồi sinh ư?

- Không thử thì làm sao biết?

- Ngươi muốn làm gì?

- Ta muốn mổ lồng ngực của nàng ta ra xem xét.

Nếu là người khác thì chắn chắn sẽ cho rằng Dạ Khuyết bị điên vì làm vậy chẳng khác nào khiến cho tình trạng càng tồi tệ thêm, thế nhưng Ninh Tư thì khác. Hắn vô cùng ủng hộ ý kiến của Dạ Khuyết.

- Được, vậy mau thực hiện đi. Dù sao cũng chẳng còn cách nào khác.

Dạ Khuyết dùng dao rạch một đường giữa ngực nàng, tách đôi lồng ngực ra. Ở bên trong, toàn bộ nội tạng gần như đã bị hủy hết. Tuy nhiên có một thứ gì đó vẫn đang tỏa ra linh lực yếu ớt từ trái tim nàng.

Quả tim vốn đã bị đâm thủng bởi nhát kiếm của Tử Khiết, nhưng vẫn chưa bị hủy hoàn toàn. Dạ Khuyết dùng tay để cảm nhận, hắn nhận ra một lớp phong ấn vô cùng tinh tế lại dày đặc bao lấy một phần của trái tim nàng.

Hắn đề nghị Ninh Tư cùng giúp sức để phá giải phong ấn kia. Hai người ra sức thi pháp một ngày một đêm vẫn chưa có kết quả. Ninh Tư thì càng lúc càng yếu dần. Vốn dĩ hắn đã mang một thân trọng thương, nay lại còn phải dùng sức, nên cơ thể không chịu đựng nổi.

Hắn dừng thi pháp, đột ngột ngã khuỵu xuống. Thấy vậy, Dạ Khuyết vội vã chạy lại đỡ hắn dậy, dìu hắn lên ghế nghỉ ngơi. Dạ Khuyết lắc đầu, phen này có lẽ họ không cứu nổi Thường Tận.

Ninh Tư thều thào lên tiếng:

- Ngươi mau đi gọi toàn bộ Ma tộc đến đây.

- Ngươi định làm gì?

- Cứ làm đi rồi sẽ rõ.

Dạ Khuyết đành để một mình Ninh Tư ở đó, vội vã đi kêu gọi tất cả mọi người trong Ma tộc đến. Toàn bộ tộc nhân tụ tập trước cửa điện, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra. Dạ Khuyết dìu Ninh Tư tới trước hiên, cố gắng giữ cho hắn đứng vững.Ninh Tư nói lớn:

- Năm trăm năm qua, Ma tôn đã ra sức bảo vệ cho Ma tộc các người. Giờ đây ngài ấy gặp nạn, các ngươi có nguyện ý giúp đỡ?

Dòng người bên dưới lao xao bàn tán. Một kẻ mạnh dạn lên tiếng:

- Ma tôn có phải đã chết? Nếu vậy thì chúng ta sẽ lập Ma tôn mới, chẳng cần phải phí sức làm gì.

- Đúng vậy. Nói có lý. – Một đám người khác ủng hộ.

Dòng người lao xao không ngớt, có vẻ như rất vui mừng trước tin Ma tôn của mình gặp nạn.

- Vớ vẩn! – Ninh Tư ngắt lời - Trong đám các ngươi có ai có khả năng bảo vệ cả tộc chứ? Đừng quên vào trận chiến năm trăm năm trước, là ai đã thành công chống lại cả ba giới Thiên, Tu Chân, Quỷ để bảo toàn tính mạng cho các ngươi. Nếu giờ đây các ngươi có lòng riêng ham mê quyền lực, thì sau này nhất định sẽ phải dùng chính mạng sống của mình để nhận lấy hậu quả!

Tiếng xôn xao bên dưới bỗng dưng im bặt. Ai nấy đều cảm thấy hoang mang. Nếu quả thật bây giờ có chiến tranh xảy ra, không ai trong bọn họ có khả năng đối kháng lại với kẻ thù.

Một kẻ trong đám lại lên tiếng:

- Nếu như có thể cứu được Ma tôn, thì chúng ta cũng sẵn lòng giúp. Nói đi cần chúng ta làm gì?

- Nói vậy là… các ngươi đều đồng ý rồi?

- Đúng vậy – Toàn bộ Ma tộc đồng thanh đáp.

- Được rồi – Ninh Tư nói – Trong người Ma tôn có một phong ấn đang ngăn cản sức mạnh của nàng. Ta cần các ngươi truyền linh lực trong lúc ta và Dạ Khuyết thi pháp giải phong ấn. Quá trình này sẽ rất gian nan, vì vậy các ngươi phải thật kiên trì.

- Được, không thành vấn đề!

Hơn tám trăm ngàn người trong Ma tộc trợ sức cho Ninh Tư và Dạ Khuyết suốt ba ngày ba đêm. Cuối cùng thì công sức của họ cũng được đền đáp.

Kết giới vỡ ra, nguồn linh lực trong trái tim nàng tràn ra như bão lũ, chảy vào khắp các kinh mạch trong cơ thể. Vết thương trong người nàng lần lượt liền lại, còn nội tạng thì được hồi phục nguyên vẹn như thuở ban đầu.

Thường Tận đột nhiên trợn mắt, cổ họng rít lên kinh thống như vừa chết đi sống lại. Nàng thở dốc một hồi, cảm thấy trái tim mình đang đập dữ dội bên ngực trái.
Nàng đẩy tay ngồi dậy, cơ thể khỏe mạnh như chưa từng có gì xảy ra. Giây phút nàng hồi sinh, một luồng linh lực tỏa ra hơn trăm dặm, gây ra một cơn dao động khắp ngũ giới.

Ninh Tư và Dạ Khuyết vui mừng, quỳ rạp xuống chân nàng:

- Chúc mừng Ma tôn hồi sinh.

Toàn bộ Ma tộc cũng đồng loạt quỳ xuống:

- Ma tôn vạn tuế! Ma tôn vạn tuế!

Thấy có dị tượng lạ, Thiên đế vội vã cùng các Thiên binh ra đài quan sát.

- Hiện tượng như thế này, đây là lần đầu tiên thần nhìn thấy sau hơn mười vạn năm. – Bắc đẩu tinh quân nói.

- Mười vạn năm trước, khi chiến thần Minh Đại chết, hiện tượng như thế này cũng xảy ra. Không lẽ… hắn đã sống lại? – Thiên đế nói, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

Dạ Khuyết nhìn cơ thể hồi phục như chưa từng bị tổn thương của Thường Tận thì liền hiểu ra mọi chuyện:

- Hóa ra nguồn linh lực bị phong ấn trong người ngươi, lại là sức mạnh của chiến thần Minh Đại…

Thường Tận vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra:

- Ta tưởng mình đã chết chắc rồi, sao bây giờ cảm thấy mọi thứ chỉ như một giấc mộng?

Dạ Khuyết ôn tồn giải thích cho nàng:

- Số kiếp đã định, người cho dù thế nào cũng không chết được. Ta từ sớm đã nhận ra trong người ngươi có một nguồn linh lực bị phong ấn, xung khắc với sức mạnh của ngũ linh thạch. Nhưng không ngờ sức mạnh bí ẩn mà người sở hữu lại là sức mạnh của chiến thần Minh Đại.

- Chiến thần Minh Đại… Hắn là ai?

- Hơn mười vạn năm trước, dưới trướng của Thiên đế, có một chiến thần tên là Minh Đại. Hắn có khả năng bách chiến bách thắng, khiến người người nể sợ. Ngay cả Thiên đế cũng phải nể mặt hắn ba phần. Tuy nhiên, trong một cuộc đại chiến với Quỷ giới, khi ấy Quỷ Vương đầu tiên trong ngũ giới đang nắm quyền, hắn đã phải hi sinh mạng sống của mình để phong ấn Quỷ Vương. Kết quả là nguyên thần của Quỷ Vương bị tiêu diệt, thân thể của Minh Đại bị xé tan, còn nguyên thần của hắn lại phân tán khắp nơi trong ngũ giới.

- Nghe ngươi kể thì… Chiến thần Minh Đại quả là một người bất phàm.

- Đúng vậy, cho dù chỉ sở hữu một phần sức mạnh của hắn thì cũng đã đủ sức dời thiên lập địa.

- Có điều… tại sao sức mạnh ấy lại ở trong người ta?

- Chuyện này… thì ta nhất thời không hiểu được…

- Không sao – Thường Tận thở hắt ra – Dù sao chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Quan trọng là ta vẫn còn sống, và những gì người khác đã gây ra cho ta, ta nhất định phải trả lại gấp bội.

- Người định làm gì?

- Lập lại trật tự ngũ giới!



Tử Khiết mệt lả đi trong Ninh Dương điện. Cuối cùng chàng vẫn không thể phá giải được kết giới do cha mình tạo ra. Chàng tuyệt vọng nằm dựa vào cửa, miệng vẫn không ngừng gọi tên Thường Tận.

Vào giây phút Thường Tận chết, phép phong ấn của nàng đối với ký ức của Tử Khiết bị tan biến, khiến cho ký ức của chàng đột ngột trở lại. Chàng chợt nhận ra mình đã quen biết Thường Tận từ rất lâu rồi. Mọi chuyện xảy ra trên núi Bạch Mã ào ạt tràn về trong tâm trí chàng như bão lũ, khiến chàng trong phút chốc cảm thấy vô cùng choáng ngợp.

Tâm trạng chàng chuyển từ đau buồn sang vui vẻ, từ vui vẻ sang đau buồn vô cùng nhanh chóng. Bỗng chốc chàng hiểu ra tất cả. Suýt chút nữa thì chàng đã nghe lời cha mình mà ra tay với người con gái mình yêu thương nhất. Nhưng may mắn thay, ngay cả khi mất trí nhớ chàng vẫn lại một lần nữa phải lòng Thường Tận. Nếu không, có lẽ chàng đã làm việc khiến mình hối hận muôn đời.

Nhưng cũng vì nhớ ra tất cả mà chàng cảm thấy lo lắng đến phát điên. Nếu Thường Tận có mệnh hệ gì trong lúc chàng đang bị giam ở đây thì chàng biết phải làm thế nào đây? Tiếc rằng chàng lại lực bất tòng tâm, dù rất muốn nhưng không cách nào thoát ra khỏi đây để đến chỗ nàng được.

Chương 44: Đại hôn lễ của chàng

Ma Thực điện hết sáng lại tối, suốt ngày đêm đều nhuốm một màu ảm đạm. Thường Tận khẽ lết thân thể lười biếng ra trước hiên, thẫn thờ nhìn ngắm những bông hoa xuyến chi đang thi nhau nở rộ. Bây giờ đang là nửa đêm. Hầu hết mọi người đã đi ngủ.

Thứ âm thanh duy nhất còn hiện hữu là tiếng gió thổi hòa với tiếng xào xạc của cây cỏ. Ngoài ra còn có tiếng thở dài của Thường Tận. Những thanh âm rầu rĩ này vốn dĩ nên được thay bằng tiếng cười đùa hoan hỉ. Thế nhưng trong vòng ngàn dặm đều im bặt chẳng chút động tĩnh.

Mới vài ngày trước, nàng còn đang cùng Tử Khiết ngắm hoa ở đây. Nàng còn nói đùa rằng những bông hoa này vì biết nàng đến mà khoe sắc. Vậy mà mới chớp mắt một cái, người kia đã biến mất mà chẳng để lại chút vết tích nào.

“Hóa ra tất cả chỉ là một màn kịch. Tất cả những ân cần, tất cả những ái ân mà chàng dành cho ta chỉ là giả dối. Thì ra thứ duy nhất mà chàng muốn là Ngũ linh thạch. Chỉ có mình ta ngu ngốc trao cho chàng những tình cảm sâu đậm nhất. Ta chẳng màng đến thù hận giữa hai giới để có thể ở bên chàng. Ta phải ngu ngốc đến mức độ nào mới có thể làm ra chuyện phi lý như vậy? Bây giờ nghĩ lại cảm thấy bản thân chẳng khác gì một con thiêu thân trong lửa. Ninh Tư đã từng cảnh báo, thế nhưng ta đều gạt qua một bên. Đến lúc này mới hiểu ra, làm việc theo cảm tính thì sớm muộn cũng bị chính sự cảm tính đó quật ngã. Thường Tận à, từ nay ngươi phải cứng rắn lên, từ nay không còn thứ gì gọi là tình yêu, chẳng còn thứ gì gọi là cảm xúc. Ngươi chỉ còn một mục tiêu duy nhất, chính là báo thù rửa hận, lấy lại công bằng cho những người đã khuất.”

Nàng vừa nghĩ vừa nắm chặt hai tay thành quả đấm. Đám hoa cỏ mọc ven tường cũng theo nắm đấm của nàng mà trở nên úa tàn. Nàng đứng vụt dậy, thay y phục, khoác lên mình bộ áo giáp màu đen lạnh lẽo. Nàng khẽ nhìn vào gương, đôi mắt nàng đã không còn màu đỏ, nhưng tại sao nàng lại cảm giác nó đang bùng cháy dữ dội như ngọn lửa.

Nàng buộc tóc cao nửa đầu, tay đeo giáp thép, giắt Thương kiếm ở bên lưng, rời khỏi phòng khi chuông báo trời sáng còn chưa vang lên. Khi Ninh Tư đến chính điện, hắn đã thấy Thường Tận ở đó từ lúc nào.

Thường Tận ngồi trên bảo tọa, thân thể trông như bất động nhưng lại có hàng ngàn luồng khí đang chuyển động liên tục quanh nàng. Ninh Tư bước vào, cắt ngang sự tập trung của nàng.

Thường Tận mở mắt, ánh nhìn tràn ngập sát khí như thể muốn san bằng toàn bộ Ngũ giới này. Ninh Tư phây phẩy quạt Thần Tịch, chậm rãi tiến lại gần, bộ dạng phóng khoáng như mọi khi.

- Ngươi đã hồi phục rồi chứ? – Thường Tận lên tiếng.

- Đương nhiên – Ninh Tư đáp – Có Ma tôn như ngươi đây trị thương, ta có thể không khỏi lại được sao?

- Vậy thì tốt. Ta cần ngươi làm một số việc.

Ninh Tư gập quạt lại, cười giả lả:

- Nhanh như vậy đã sai việc ta rồi. Nói đi, là việc gì?

- Ngươi cũng biết kế hoạch của ta rồi đó. Ta cần ngươi triệu tập một số quân tinh nhuệ, và chiêu mộ thêm những linh hồn khác trong Ma giới, bắt đầu luyện binh với cường độ lớn.

- Xem ra… lần này ngươi đã quyết tâm rồi.

- Đúng vậy. Mục tiêu lần này của chúng ta sẽ là Thiên tộc.

- Được. Chút chuyện nhỏ này cứ để ta làm.

Thường Tận gật đầu, quay lại tập trung vận khí tu luyện. Ninh Tư quay người rời khỏi, thủ pháp nhanh nhẹn như một cơn gió. Dưới sự chỉ huy của hắn, chỉ sau một tháng, Thường Tận đã có trong tay một đội quân tinh nhuệ hơn hai triệu người.

Nàng mỗi ngày đều đến quân doanh, vận công độ khí cho toàn bộ binh lính, giúp họ càng trở nên mạnh mẽ hơn. Nàng kiên trì như vậy suốt ba năm, nằm gai nếm mật, chờ ngày báo thù.

Một ngày nọ, hạ nhân đem đến cho nàng một phong thư màu đỏ, bên trên có gắn lông vũ khổng tước trắng. Nàng thư thái mở thư ra đọc, sau đó chẳng hiểu vì sao lại tức giận xé tan nó thành trăm mảnh. Từng mảnh thư bốc cháy thành than trước đôi mắt rực lửa của nàng.

- Xem ra ngươi đã nhận được tin. – Ninh Tư bước vào, khóe miệng khẽ nhếch lên như đang mỉa mai.

- Là thiệp mời từ Thiên cung – Thường Tận đáp.

- Thì ra là vậy. Bỏ đi, có gì đáng để tức giận chứ. Chẳng qua chỉ là một kẻ chẳng ra gì.Thường Tận cười nhạt:

- Đúng vậy. Chỉ là một kẻ chẳng đáng để bận tâm.



Thượng Môn điện phủ kín sắc đỏ rực rỡ của hoa Cẩm Nhung. Xen kẽ là hàng loạt những chiếc đèn lồng trắng điểm xuyết dưới nền hoa đỏ. Hơn mười Tiên nga chạy tới chạy lui tất bật trang trí cho cảnh sắc thêm phần lộng lẫy.

Bên này thêm một chiếc cốc lưu ly, bên kia thêm một bộ chén ngọc. Sàn nhà cũng cần phải trải thêm thảm nhung màu trắng. Hai bên cửa ra vào treo thêm vài chiếc chuông gió xinh xinh. Mỗi khi có gió thổi qua, những chiếc chuông lại vang lên âm thanh trong trẻo đầy màu sắc hoan hỉ.

Chỉ còn ít giờ nữa thôi, đại hôn của thái tử Thiên tộc Hoa Tử Khiết và con gái Thủy thần Trịnh Bích Ngọc sẽ diễn ra dưới sự chứng kiến của hàng triệu con dân khắp ngũ giới. Vào giờ phút trọng đại này, Bích Ngọc cũng bận rộn không kém.

Nàng đang ở trong Thủy Thanh cung của mình vui vẻ thay y phục, trang điểm lộng lẫy. Ở Bích Ngọc có một vẻ đẹp gì đó rất riêng. Nàng ta không phải kiểu nữ tử sắc sảo tuyệt mỹ, nhưng lại mang một vẻ rất e lệ, kiêu sa. Ai cũng nói Bích Ngọc người giống như tên, có đôi mắt to tròn lại lấp lánh như hai viên ngọc quý. Âu đó cũng là điểm duy nhất nàng tự hào về bản thân.

Hai người Tử Khiết và Bích Ngọc cũng được xem là thanh mai trúc mã, thân thiết với nhau từ nhỏ. Trong lòng Bích Ngọc sớm đã xem Tử Khiết là người trong mộng duy nhất của mình. Nhưng Tử Khiết lại khác. Chàng luôn chỉ xem Bích Ngọc như em gái, không hơn không kém.

Hôm nay, trong khi Bích Ngọc đang bận rộn chuẩn bị cho hôn lễ, thì Tử Khiết vẫn bị giam chặt trong Ninh Dương điện. Thiên đế hiểu rõ con trai mình sẽ tìm cách tẩu thoát, nên trước giờ đại lễ, một bước cũng không để chàng rời khỏi.

Tiên nga lần lượt bê những khay đầy ắp áo quần, mũ mão. Bọn họ cố gắng tới gần để thay đồ cho chàng nhưng Tử Khiết đều hất ra khiến cho đám Tiên nga vô cùng lo lắng sợ hãi. Bọn họ cuối cùng rốt cuộc lại phải đến cầu cứu Thiên hậu.

Khi Thiên hậu đến, toàn bộ lễ phục đều nằm vương vãi trên đất, hòa chung với nước và những đồ đạc khác. Thiên hậu nhẹ nhàng bước tới, kéo Tử Khiết vào lòng trấn an. Chàng trai trưởng thành đang tràn ngập hỏa khí bỗng chốc dịu dần xuống, thu mình lại như đứa trẻ lên ba, rúc vào lòng mẹ khóc nức nở.

Thiên hậu vỗ vỗ đầu chàng, dịu dàng nói:

- Tử Khiết ngoan. Con đã bao nhiêu tuổi rồi còn khóc tu tu như vậy. Hôm nay là ngày trọng đại, con phải lấy lại tinh thần, nhanh chóng phấn chấn lên mới được.- Mẫu thân – Tử Khiết nói – Nếu người được định hôn với người mình không yêu, người sẽ thế nào?

- Ta biết, con đã có người trong lòng. Là đại ma đầu đó sao?

- Mẫu thân, nàng ấy không phải đại ma đầu. Nàng rất thiện lương, chỉ vì nàng là người của Ma tộc nên bị mọi người hiểu lầm. Người phải tin con.

- Được. Tử Khiết à. Mẫu thân tin con. Chỉ cần con thích, sau này chúng ta có thể cưới nàng ấy về làm thiếp.

- Chuyện này…

- Tử Khiết à, nếu con muốn nàng ta làm Chính thất thì không được đâu. Con cũng biết chúng ta cần có sự hậu thuẫn của Thủy thần. Con gái của hắn ta, nhất định phải được làm chính thất.

- Còn một chuyện nữa, mẫu thân. Người có thể cho con biết tình hình của Thường Tận được không? Con bị giam ở đây đã rất lâu rồi, một chút tin tức về nàng cũng không có.

- À, được thôi. – Thiên hậu đảo mắt ngần ngừ trước khi nói tiếp - Cũng không có gì to tát. Sau khi phụ vương đưa con trở về, Thường Tận có từng đến đây đòi người. Thế nhưng phụ vương nhất quyết không giao con ra. Nàng ta vì vậy cũng từ bỏ rồi.

- Chỉ vậy thôi sao? Phụ vương không làm khó gì nàng ấy chứ?

- Yên tâm – Thiên hậu vỗ vỗ tay Tử Khiết trấn an – dù sao nàng ta cũng là nữ nhân, ông ấy có thể làm gì chứ?

- Nhưng Phụ vương trước giờ vẫn luôn tìm cách đoạt lấy Ngũ linh thạch từ Thường Tận…

- Trước giờ có ai lấy được chưa? Phụ vương con có muốn cũng chẳng làm gì được…

- Nếu mẫu hậu đã nói vậy thì con yên tâm rồi…

- Vậy con sẽ đồng ý làm lễ chứ?

- Con…

- Chỉ cần con đồng ý, chuyện của Thường Tận ta hứa sẽ giúp con thành toàn.



Thiên hậu rời khỏi Ninh Dương điện, không quên phân phó hạ nhân đi truyền lệnh, toàn bộ Thiên cung bất kỳ ai cũng không được tiết lộ chuyện của Ma tôn Thường Tận. Tử Khiết ngây thơ tin lời của mẫu hậu mình. Từ trước đến nay, bà chưa từng nói dối chàng chuyện gì. Duy chỉ có lần này…

Tử Khiết đứng yên để hạ nhân thay lễ phục, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài khung cửa trắng xoá.

“Thường Tận, nàng nhất định phải đợi ta. Đợi việc này qua đi, ta sẽ tìm cách đường đường chính chính cưới nàng về. Ta sẽ tổ chức cho nàng một đại lễ trang trọng không kém gì chính thất. Dù có một chút ủy khuất, mong rằng nàng có thể vì tình cảm sâu đậm của ta dành cho nàng mà chấp nhận.”

Chương 45: Kết thúc của chúng ta

Hôn lễ của Tử Khiết có thể nói là một trong những sự kiện trọng đại nhất trong Ngũ giới tại thời điểm hiện tại. Toàn bộ những đại thần trong Thiên giới đều có mặt đầy đủ không thiếu một ai. Những người ở Quỷ giới và Tu chân giới cũng nhận lời mời đến góp vui cho đại lễ có một không hai này.

Thượng Môn điện hoa lệ rực rỡ tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ. Từng đoàn ca vũ thay nhau nhảy múa tấu nhạc hòa cùng với tiếng chuông gió trong trẻo như thanh âm của dòng suối róc rách chảy mùa hạ. Hàng ngàn tiên nữ thi nhau khoe những điệu múa mềm mại uyển chuyển như thể những dải lụa đang lướt trong làn mưa. Hàng vạn loài hoa uốn lượn cùng với những hồ điệp đầy màu sắc càng tô điểm cho nhan sắc muôn phần lộng lẫy của các tiên nữ.

Tử Khiết và Bích Ngọc sau khi làm lễ thì an tọa ngay vị trí bên cạnh Thiên đế và Thiên hậu. Một vài tiểu tiên ngồi bên dưới tấm tắc khen hai người có tướng phu thê, nhìn thế nào cũng thấy đẹp đôi. Đặc biệt là bộ lễ phục màu trắng của hai người càng tôn lên vẻ đẹp cao ngạo thanh quý của đôi phu thê mới cưới này.

Khi tất cả đều đã say chếch choáng, hòa mình theo nhịp điệu êm ái của tiếng đàn thì đột nhiên từ đâu một vị thiên binh bỗng bay vào giữa chính điện, đáp thân hình đồ sộ của mình xuống ngay giữa dàn tiên nữ đang hiến vũ. Máu tươi hộc ra từ miệng kèm theo một tràng co giật dữ dội. Ngay sau đó, hắn trợn mắt rít lên một cái rồi tắt thở.

Cả hội trường xôn xao tán loạn. Dàn tiên nga cùng nhạc công vứt bỏ nhạc cụ chạy ra khỏi đại điện. Dưới ánh sáng trắng chói chang, một bóng đen cao lớn xuất hiện ở cửa Thượng Môn điện. Tóc buộc cao trên đầu, tay cầm Thương kiếm, ánh mắt sắc lẹm như gươm.

Tử Khiết đánh rơi chiếc cốc đang cầm trên tay xuống đánh choang một cái. Bích Ngọc sợ hãi nắm lấy khuỷu tay chàng, run rẩy nhìn về phía một kẻ được cho là quái vật đang đứng ở cửa kia.

- Ngươi đang làm gì ở đây? – Thiên đế tức giận hỏi.

Thường Tận nhếch mép cười, tay đung đưa thanh Thương kiếm nồng mùi sát khí:

- Chẳng phải Thiên đế đã gửi thiệp mời đến cho ta sao? Đại điển đông vui như thế này, sao ta có thể bỏ lỡ được?

- Người đâu? Mau bắt nàng ta lại! – Thiên đế ra lệnh.

Ngay lúc đó, Tử Khiết bay ra chắn trước mặt Thường Tận:

- Phụ thân xin người hãy nương tay. Nàng ấy có lẽ không có ác ý.

- Con đang làm gì vậy? Mau tránh đường. Người đâu? Sao còn chưa động thủ?

- Ha ha ha! – Thường Tận cười lớn – Tử Khiết à, ai cần ngươi bảo vệ chứ? Toàn bộ cấm quân của Thiên đế đã bị ta xử gọn trước khi vào đây. Thiên đế à, ngươi đã xem thường ta quá rồi. Nhưng cũng nhờ sự sự dương dương tự đắc đó của ngươi mà ta mới có cơ hội ra tay.

Tử Khiết sửng sốt quay lại nhìn nàng. Chàng không tin vào những gì mình vừa nghe thấy:

- Nàng vừa nói gì? Nàng đã giết hết Thiên binh? Người vừa nãy chết ở giữa chính điện cũng là do nàng làm?

Thường Tận nháy mắt với chàng:

- Đúng vậy. Chàng thấy ta có giỏi không?

- Tại sao? – Mi tâm chàng chau lại – Tại sao nàng lại làm vậy?

- Tại sao ư? Ta tưởng chàng mới là người rõ nhất chứ?

- Chẳng lẽ là vì trận chiến năm trăm năm trước?

- Năm trăm năm trước? – Thường Tận cười khổ - Phải rồi, lẽ ra ta đã nên trả thù vì những gì các ngươi gây ra năm trăm năm trước. Vậy mà mãi cho đến bây giờ ta mới động thủ. Quả là đáng hổ thẹn.

- Chẳng phải nàng đã nói sẽ buông bỏ rồi sao? Chẳng phải chỉ cần có ta ở bên, nàng sẽ từ bỏ mọi hận thù? Hay là nàng giận vì ta thành hôn với Bích Ngọc? Thường Tận à, sau này nhất định ta sẽ thành hôn với nàng, để nàng trở thành trắc phi của ta…- Trắc phi? – Thường Tận đáp – Ngươi đang đùa với ta sao? Kỹ năng diễn xuất của ngươi quả thật cao siêu. Không ngờ ta lại dễ dàng mắc lừa như vậy, đến nỗi thân tàn ma dại mới tỉnh ngộ. Tử Khiết à, sau ngày hôm ấy, chúng ta đã chẳng còn tương lai gì nữa. Ngươi định tiếp tục lừa gạt ta đến bao giờ?

- Thường Tận, nàng…

- Đừng nói nhiều với loại nữ nhân này làm gì! – Thiên đế ngắt lời – Tử Khiết, con mau giết nàng ta để diệt trừ hậu họa.

Thường Tận nhếch mép cười nhìn Tử Khiết:

- Đúng vậy, mau giết ta đi. Bằng không hôm nay ta sẽ san phẳng chỗ này.

Tử Khiết vẫn chưa thể tin được những gì đang diễn ra trước mắt mình. Chàng lắc đầu nguầy nguậy. Chàng làm sao có thể xuống tay với Thường Tận? Cho dù nàng đã làm ra một chuyện tày đình.

Thế nhưng Thường Tận đã không để chàng phải đắn đo nhiều. Thương kiếm của nàng trực tiếp xiên qua ngực trái của chàng, một nhát rất ngọt. Khóe môi nàng cong lên, nhưng khóe mắt nàng lại ứ đọng những giọt nước nóng hổi.

- Nhát kiếm này, là ta thay mẫu thân trả cho ngươi.

Nàng rút kiếm ra, máu phụt tung tóe, bắn lên cả gương mặt trắng nhạt của nàng. Thiên hậu thét lên một tiếng kinh hoàng rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Thường Tận xiên thêm một nhát nữa vào ngực phải của chàng.

- Nhát kiếm này, là ta thay đứa con chưa chào đời của chúng ta trả cho chàng.

Thường Tận rút kiếm ra, một cơn mưa máu khác lại bắn lên. Mọi người xung quanh đều chết lạnh chứng kiến cảnh tượng đó. Thế nhưng Tử Khiết một chút cũng không chống trả lại. Chàng nắm lấy tay Thường Tận:

- Nàng đã xả giận lên ta rồi. Có thể tha cho những người còn lại không?

Thường Tận gạt tay chàng ra, đáp gọn lỏn:
- Những người còn lại sẽ phải chết thảm hơn chàng.

Nàng nhằm thẳng hướng Thiên đế mà bay tới. Ngay lập tức, một số tiên nhân khác bay đến chắn trước mặt nàng, cùng thi pháp chống trả. Thường Tận không hề nao núng, vận khí chống lại. Một đối ba nhưng nàng không hề có dấu hiệu lép vế.

Trong khi tất cả mọi người đều hoảng loạn thì duy chỉ có một kẻ vẫn bình tĩnh ngồi nhâm nhi tách trà trong tay. Hắn đã chứng kiến tất cả từ đầu đến cuối, cũng là người có linh lực không hề kém cạnh ai, nhưng lại không ra tay tương trợ cho Thiên đế.

Theo sau Thường Tận, Ninh Tư dẫn theo một loạt Âm binh tiến vào, ra sức tàn sát những tiên nhân có mặt. Những tiểu tiên yếu đuối không kịp chạy thoát là những nạn nhân đầu tiên. Bích Ngọc lách trong đám đông, chạy đến ôm xác Tử Khiết bỏ trốn.

Thủy Thần cùng một số tộc nhân khác chạy đến giúp sức chống lại Thường Tận. Người của Quỷ giới thấy đánh nhau thì cười thầm trong bụng nhưng đã sớm tẩu tán để bảo toàn tính mạng. Người của Tu chân giới cũng có mặt trong buổi tiệc ngày hôm ấy. Đại diện chính là Thượng Lang và phu nhân Mỹ Quỳnh.

- Thường Tận, con mau dừng lại đi! – Thượng Lang khẩn thiết van nài – Oan oan tương báo, bao giờ mới chấm dứt? Thiên giới là một phần không thể thiếu của thế giới này, không thể tiêu diệt. Con mau dừng tay đi. Quay đầu là bờ.

Thường Tận chẳng màng đáp lại những lời mà Thượng Lang vừa nói với nàng. Tâm nàng đã sớm nguội lạnh. Cái gì mà nói nhân nghĩa đạo lý? Đối với nàng tất cả chỉ là giả tạo.

Mỹ Quỳnh không bỏ qua cơ hội này, nhân lúc nàng đang bận đối phó với những người kia thì định bụng ám toán nàng từ phía sau. Mỹ Quỳnh rút trong người ra một chiếc lọ nhỏ màu đen. Khi bà ta mở nắp và bắt đầu lẩm bẩm một đạo chú gì đó, hàng vạn con bọ nhỏ màu đen túa ra từ đó, bay như cơn lốc về phía Thường Tận.

Chúng len lỏi vào trong y phục nàng, từng con, từng con một nhưng Thường Tận chẳng hề để ý. Trong lúc đó, Thiên đế nhanh chóng dùng phép dịch chuyển tức thời để tẩu thoát. Thường Tận tức giận, toan đuổi theo nhưng lại mắc kẹt với hơn mười thiên quân vây quanh.

Chấp niệm sục sôi trong người nàng khiến cho nguồn sức mạnh của nàng bùng nổ, nhanh chóng lấn át và đánh bật toàn bộ những Tiên nhân đang bảo vệ cho Thiên đế. Cùng lúc đó, nàng cảm thấy thân thể vô cùng đau rát khó chịu mới phát hiện ra có những dị vật lạ trên người mình.

Mỹ Quỳnh mỉm cười đầy đắc ý, càng niệm chú điên cuồng hơn. Thường Tận vật lộn một lúc cũng không làm sao lấy những con bọ đó ra khỏi người được. Trong lúc Mỹ Quỳnh đang dương dương tự đắc thì Thường Tận gầm lên một cái, toàn thân phát ra một ngọn lửa, đốt cháy toàn bộ bọ đen mà Mỹ Quỳnh thả vào. Lửa tắt đi, Thường Tận nở một nụ cười ma mị có phần đáng sợ nhìn Mỹ Quỳnh.

Nàng vẫn bình an vô sự, còn Mỹ Quỳnh bị thần chú của mình phản phệ mà thổ huyết. Trong phút chốc, nhan sắc của bà ta lại già đi thêm một bậc.

- Nể tình ngươi là vợ của sư phụ, lại chẳng còn sống được bao lâu, ta cũng không tính toán với ngươi nữa. – Đoạn nàng quay sang nói lớn - Những người còn lại chỉ cần đầu hàng thì sẽ giữ được tính mạng

Ngay lập tức hàng loạt tiên nhân quỳ rạp xuống khẩn cầu:

- Xin Ma tôn tha mạng! Xin Ma tôn tha mạng.

Thường Tận đưa tay ra hiệu dừng cuộc chiến. Nàng thành công thuận lợi chiếm lấy Thiên cung mà chỉ hao tổn một phần mười quân lực. Âm binh dồn toàn bộ tiên nhân bắt được lại một chỗ, khẩn cầu Thường Tận xử quyết:

- Ma tôn, xin người hãy xử tử bọn họ.

- Không được – Nàng nói – Bọn họ chỉ là những người vô tội.

- Ma tôn, lẽ nào người đã quên mất bọn chúng đã thảm sát Ma giới chúng ta năm trăm năm trước? – Bên dưới bắt đầu lao nhao – Đúng vậy, khẩn xin Ma tôn cho phép chúng ta giết bọn họ, trả thù cho tộc nhân. Hơn nữa, chúng còn sống ngày nào, đều có thể đe dọa đến chúng ta ngày đó…

- Đủ rồi! – Thường Tận ngắt lời – Giam những kẻ đầu hàng này vào Thiên lao. Không có lệnh của ta, không ai được phép lạm sát người vô tội. Lui ra đi.

Tất cả Âm binh tức tối rút ra ngoài, áp giải theo những tù binh vừa bắt được. Thường Tận thở dài, ngả người xuống trường kỷ, tựa tay lên trán suy nghĩ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau